Khác Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 57: Trêu chọc


Mộ Dung Tuyết theo quán tính đẩy ngã Hắc Phong nằm xuống tấm da thú, còn mình thì leo lên eo hắn ngồi.

Hai người hôn nhau kịch liệt khó xa rời.

Hơn một tháng nay, tuy hai người ở cùng nhau nhưng chưa từng có một lần thân mật nào chính thức cả, nhiều lắm chỉ có nắm tay là cùng, đây là lần đầu tiên hai người thân mật đến như vậy.

Mộ Dung Tuyết đã tham lam muốn sờ nắn cơ thể của Hắc Phong lâu rồi, nhưng ngại một chỗ là hai người mới vừa quen biết, cô còn muốn giả làm thục nữ nên cứ chần chờ không dám làm bậy.

Sợ nếu mình quá xổ xàn thì sẽ khiến cho nam nhân này sợ, nên mới chần chừ, đến bây giờ mới có cơ hội, nên cô quyết sẽ không bỏ qua.

Cũng khó cho cô, Hắc Phong dù sau cũng là cực phẩm trong cực phẩm, cho dù là ở hiện đại với nhan sắc bực này thì cũng có thể đi ngang, nếu so với những tiểu thịt tươi ở hiện tại thì nhất định sẽ bỏ xa những kẻ đó một ngàn tám trăm dặm.

Với một người nhan khống như cô thì khi nhìn thấy hắn, cô đã có ý định muốn chiếm làm của riêng.

Chỉ thấy Hắc Phong có thân hình sáu múi cao khoảng hai mét, tóc dài màu nâu đen, được nửa buộc, nửa thả sau lưng, đôi mắt có màu xanh lam đậm, sống mũi cao cao, môi hồng, răng trắng, màu da có màu lúa mạch trong cực kỳ khỏe mạnh, cái đặt biệt nhất là hắn luôn để thân trần, hạ thân chỉ khóa có một tấm da thú màu nâu đơn giản.

Khiến người suy nghĩ mơ màng.

Thần sắc của hắn lúc nào cũng trong cực kỳ lạnh lùng, chỉ khi nhìn Mộ Dung Tuyết thì mới thấy nở nụ cười, là một thẳng nam bề ngoài cực kỳ khốc, là nam nhân trong nam nhân.

Mỗi lần nhìn thấy hắn là Mộ Dung Tuyết lại xuân tâm nhộn nhạo, bây giờ mới có cơ hội xàm sở con người ta thì làm sau mà chịu bỏ qua, chỉ thấy cô nhào đến đẩy ngã Hắc Phong rồi thuận thế leo lên người hắn.

Y cũng thuận theo nằm xuống để cô có thể tùy ý làm bậy trên người mình.

Mộ Dung Tuyết nhân cơ hội dở trò, đôi tay không ngừng xoa nắn, sờ mó khắp nơi trên cơ thể con người ta.

Trên môi cũng không ngừng lại, không ngừng dùng miệng mình nút lấy lưỡi của Hắc Phong muốn cùng hắn đùa giỡn.

Giữa môi lưỡi hai người không ngừng phát ra tiếng chật....chật...trong cực kỳ ái muội.

Hắc Phong lúc trước là xử nam, hắn cũng không có ý định tìm bạn lữ, nên

chưa từng cùng bất kỳ giống cái nào tiếp xúc thân mật, tuy lúc trước hai người đã giao phối, nhưng là trong tình trạng hắn hôn mê, không được tỉnh táo, nên bây giờ mới thật sự là lần đầu hắn cùng bạn lữ của mình thân mật.

Mộ Dung Tuyết thấy hắn cực kỳ lóng ngóng, ngây ngô đáp lại mình thì càng trở nên vui vẻ, nên nổi lên ý trêu đùa, cô muốn nghe tiếng rên rỉ phát ra từ miệng của tên thẳng nam này, muốn nhìn thấy biểu tình ý loạn tình mê của hắn, muốn nhìn thấy hắn vì mình mà mê loạn mất lý trí.

Nghĩ là làm, chỉ thấy Mộ Dung Tuyết gởi hai cánh tay của Hắc Phong đang ôm mình ra, rồi dùng mười đầu ngón tay của mình đan vào mười ngón tay của hắn để trên đầu hắn, sau đó làn môi bất đầu di chuyển, từ nụ hôn thắm thiết thay đổi thành những nụ hôn nhẹ.

Bất đầu từ mắt, mũi, má, sau đó là tai, rồi cuối cùng Mộ Dung Tuyết cho lưỡi mình vào tai của Hắc Phong quấy đảo, khi tai hắn dính đầy nước bọt thì mới ngậm vành tai của hắn cho vào miệng nút nhẹ.

- Ư....ư....ư......

Thành công lấy đi một tiếng rên rỉ mê người của Hắc Phong, tiếng rên này chằm thấp du dương rất êm tai, tiếng rên này càng làm cho Mộ Dung Tuyết điên cuồng hơn nữa.

Chỉ thấy cô bắt đầu hôn từ tai đến cổ, rồi đi xuống ngực, mỗi một nụ hôn rơi xuống là làm cho Hắc Phong càng sung sướng lại khó chịu thêm một chút, dưới hạ thân không ngừng truyền đến từng đợc đau đớn khó chịu, bức hắn muốn điên.

Bây giờ hắn chỉ muốn đem cô đè dưới thân không ngừng chiếm đoạt, để thỏa mãn cơn khác tình của mình, nhưng ngón tay của Mộ Dung Tuyết đan chặt lấy ngón tay hắn, mông còn ngồi lên hạ thân hắn, đôi chân thì kẹp chặt hai bên hông, nếu bây giờ mà hắn đẩy nàng ra thì rất sợ mình sẽ không khống chế được mà làm tổn thương nàng.

Hắn không muốn nhìn thấy nàng bị thương nên chỉ có thể gồng mình chịu đựng cơn khác tình.

- Chút...... chút....... chút.......

- A....Ư.....

Tuyết.......đừng mà.....Ư.......

- Hít...... hít...... hít........

Mộ Dung Tuyết bất ngờ ngậm lấy trái anh đào trước ngực Hắc Phong nút mạnh, cái mông của cô còn đặt trên hạ thân hắn không ngừng cọ.

Khiến hắn không nhịn được phải rên rỉ xin tha.

- Hít.....aaa ........

Tuyết nhi........

Mộ Dung Tuyết nghe Hắc Phong rên rỉ mê muội gọi tên mình truyền miên như vậy thì cảm thấy rất thành tựu, nhưng cô không biết nguy hiểm đang đến gần, chơi với lửa thì có ngày cũng phỏng tay, Cô còn cảm thấy hành hạ Hắc Phong như vậy là chưa đủ,nên một bàn tay buôn những ngón tay của Hắc Phong ra mà lần mò xuống hạ khố hắn chui tọt vào trong, năm ngón tay nắm lấy hạ thân người ta.

- Aaaaaaaa.......

Khi Hắc Phong bị Mộ Dung Tuyết nắm lấy nam căn của mình thì không nhịn được sảng khoái rên lên.

Lúc này trong đầu Hắc Phong trống rỗng chỉ còn duy nhất sự sung sướng dưới hạ thân mà thôi.

- A......a......

ư......

ư........ hít...... hít..

Tay của Mộ Dung Tuyết khi chạm đến hạ thân của Hắc Phong thì bị nhiệt độ và kích thước Dương vật của Hắc Phong dọ sợ, nhưng lúc này phóng lao thì phải theo lao, đã đến nước này thì cô không thể dừng lại được rồi.

Nếu bây giờ cô mà ngưng lại thì không biết sẽ có hậu quả đáng sợ như thế nào, nên cô chỉ có thể nhắm mắt thỏa mãn tiểu Hắc Phong, ngoan ngoãn mà giúp hắn giải phóng.

Có suy nghĩ như vậy Mộ Dung Tuyết cũng không tiếp tục chần chờ nữa, mà bàn tay bất đầu hoạt động, không ngừng nắm lấy nam căn của Hắc Phong sục lên, sục xuống.

Khiến cho Hắc Phong rên rỉ không ngừng.

Tiếng thở dốc bất đầu trở nên nặng nề khó khăn.

- A ...aa.....a.....

ư.....

ư. .. hít.... hít...a....đừng....... hừ.....

- Tuyết.....nhi.....nhanh lên......nhanh lên một chút nữa đi.

Mộ Dung Tuyết nghe Hắc Phong bảo nhanh lên thì cũng bất giác tăng thêm tốc độ.

- A. ...a.....

Không đủ .....

Không đủ.....

Tuyết nhi ta còn muốn..... còn muốn.....

không đủ, trạng thái của Hắc Phong có dấu hiệu mất khống chế, tuy động tát tay của Mộ Dung Tuyết đã rất nhanh rồi nhưng vẫn không thể thỏa mãn hắn, hắn vẫn còn muốn, muốn nhiều hơn nữa.

Lúc này Mộ Dung Tuyết cảm thấy không ổn rồi muốn rút tay lại, nhưng lúc này Hắc Phong đang sướng đến chết đi sống lại thì làm sau có thể dễ dàng bỏ qua cho cô được.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 58: Cao h


- A....a.....a

Trước khi Mộ Dung Tuyết rút tay lại thì hắn đã nhanh chóng lặt người, đổi khách thành chủ, đặt Mộ Dung Tuyết dưới thân mình.

Khiến nàng hoảng sợ rên khẽ.

Không đợi nàng nói chuyện thì đôi môi đã bị Hắc Phong trận lại, đầu lưỡi còn bị hắn nút mạnh như đang chả thù nàng dám dụ dỗ hắn vậy.

Một bàn tay của hắn đặt dưới đầu cô, vừa đở, vừa khiến cô không thể lắt đầu tránh đi nụ hôn cuồng dã của hắn, tay còn lại thì nắm lấy bàn tay dưới hạ thân mình, cầm lấy tay cô sục nam căn thật mạnh, tự mình động thủ cơm no áo ấm.

- A....a....a.....

- A.....a....ư..... hít... hít..

Hai tiếng kêu cũng lúc van lên, một tiếng kêu đau, một tiếng sung sướng khó nhịn.

Đã nữa tiếng trôi qua, Tay của Mộ Dung Tuyết đã bị Hắc Phong nắm đến phát đau.

Nước bọt trong miệng cũng bị hắn nút đến hết, lưỡi thì tê rần mất cảm giác.

Mắt của Hắc Phong đã biết thành màu đỏ chứa đầy dục vọng khiến người khác nhìn vào phải phát sợ.

Nhưng hắn vẫn chưa bắn.

- Hừ. hừ. hừ..... không được ta không ra được, Tuyết nhi ta khó chịu quá, nàng giúp ta, ta khó chịu quá.

Hắc Phong gầm gừ như dã thú không được thỏa mãn, luôn miệng muốn Mộ Dung Tuyết giúp mình.

Hắc Phong cảm thấy tay của Mộ Dung Tuyết chỉ khiến mình sung sướng chết đi sống lại, chứ không thể giúp mình phóng thích được, nên quyết định buôn tay Mộ Dung Tuyết ra không nắm nữa.

Hai bàn tay của Hắc Phong bất đầu xé hết y phục của nàng.

- rẹt.......rẹt....... rẹt.....

- A......a......a.......

Y phục của Mộ Dung Tuyết bị Hắc Phong xé rách tả tơi, cơ thể trắng nõn trần truồng của nàng bại lộ trong không khí.

Mộ Dung Tuyết dùng tay che lại cơ thể mình, nhưng lúc này Hắc Phong đã hoàn toàn mất lý trí thì làm sau có thể cho nàng thực hiện được.

Hắn thấy nàng lấy tay che ngực thì tức giận, tiện tay lấy mảnh da thú từ y phục bị rách chối hai tay nàng lại dơi lên đỉnh đầu.

Sau khi làm xong thì rất hài lòng nhìn cơ thể trần truồng trước mắt.

Cơ thể Mộ Dung Tuyết loả loài trắng nõn mê người, trong con ngươi còn tồn ánh nước, cộng với tiếng rên rỉ như mèo nhỏ, tất cả những thứ đó điều khiển cho tất cả nam nhân trên đời này phát điên, huốn chi, Hắc Phong chỉ là một giống đực bình thường, còn có dòng máu dã thú trong người thì càng dục hỏa đốt người.

Hiện tại hắn chỉ muốn chiếm hữu, chà đạp, dầy dò, khi dễ nàng, khiến nàng phải khóc lóc cầu xin mình tha thứ.

Hắc Phong cũng không chần chừ nữa mà trực tiếp nhào đến, vội vàn hôn lấy môi nàng, dùng miệng nút thật mạnh lưỡi nàng, muốn hút hết mật ngọt trong khoan miệng nàng.

Muốn nàng phải Khóc lóc xin tha.

Hai tay còn không nhàng rổi, liên tục xoa bóp, du tẩu trên cơ thể trắng nõn mê người của nàng.

- A...a.....Phong......đừng..... chàng nhẹ một chút......a.....a....ư.....

Hắc Phong không khống chế được lực đạo.

Tay hắn đi đến đâu thì những dấu bằm tím nổi đến đó.

Khiến Mộ Dung Tuyết rất khó chịu.

- A....đau.....đau....đau quá..... chàng nhẹ chút......

Ư.

Khi bàn tay của hắn đi đến trước ngực Mộ Dung Tuyết thì chụp lấy đôi bồng đào nắm chặt, còn để lại trên đó năm dấu hình ngón tay bầm tím.

Khiến Mộ Dung Tuyết đau đến chảy cả nước mắt.

Thấy Mộ Dung Tuyết khóc thì lúc này Hắc Phong mới lấy lại được một chút lý trí cuối cùng đành buôn tay ra.

Nhưng không buôn tha nàng mà chuyển thành miệng.

- Aaaaa........

Hắc Phong cuối đầu xuống trực tiếp ngậm lấy hạt đào trước ngực nàng, khiến nàng rên lên vừa đau đớn, vừa sung sướng.

Miệng hắn không ngừng nút, như đang bú sữa mẹ, đầu lưỡi đánh vòng vòng lâu lâu còn cắn một cái khiến Mộ Dung Tuyết không chịu nổi.

Hai tay cũng không nhàng rổi, một tay để trên sau lưng nâng lưng trần của nàng lên để nàng ửng ngực lên cho mình bú sữa.

Tay còn lại thì không ngừng xoa lấy bờ mông đầy đặn trắng nõn.

Ép sát dương vật của mình vào giữa hai chân nàng không ngừng cọ xát, mông có thể lấy được một ít khoái cảm, để giảm bớt thống khổ khác tình mang lại.

Tình trạng này kéo dài khoảng năm phút, thì Hắc Phong không chịu được nữa.

Nên quyết định cầm lấy một chân nàng để lên hông, đặt nam căn trước cửa huyệt động của nàng đẩy nam căn của mình vào.

- Phụt........

- Aaaaaaaa.........đau......đau quá......

- Aaaaaaa......Hú........hú.......

Hừ.......

Một nhát lúc cán.

Hai tiếng kêu cũng van lên.

Một tiếng thì đau đớn khó chịu, Một tiếng thì sung sướng không thể tả.

- Sướng quá...... sướng chết ta rồi......aaaaaaaa......Hừ........

Khi nam căn của Hắc Phong được đẩy vào trong huyệt của nàng thì hai mắt hắn đỏ ngầu trong rất đáng sợ, cảm giác sung sướng không lời nào có thể tả, mỗi tế bào trong cơ thể điều không ngừng kêu gào.

"- Chiếm lấy nàng, làm chết nàng, ".

Hắn cũng thật sự làm như thế.

Chỉ thấy nữa thân dưới của Hắc Phong như gắn mô tơ, không ngừng đâm vào rút ra trong huyệt động của Mộ Dung Tuyết.

Mỗi cú nhấp của hắn điều cực kỳ mạnh bạo, giống như muốn chẽ nàng ra làm hai vậy.

- Aaaaa..... nhẹ..... chàng nhẹ một chút......ta không chịu nổi......aaaaaaa.....

Mộ Dung Tuyết thật sự chịu không nổi, mỗi cú nhấp của hắn điều rút ra đến chỉ còn có quy đầu, rồi lập tức đẩy thật mạnh vào trong cơ thể nàng.

Lực đạo rất mạnh như muốn đâm xuyên nàng, cơ thể Mộ Dung Tuyết không ngừng bị hắn đẩy lên, đến khi Hắc Phong thấy nàng sắp rơi ra khỏi tấm da thú thì lập tức dùng tay kéo nàng lại.

- Aaaaa..... sướng quá......sướng chết ta rồi...... ta không dừng lại được......

- Tuyết nhi......

Tuyết nhi....... bảo bối..... nàng chịu một chút..... một chút nữa thôi.......ta không dừng lại được......aaaaa.....

Hắc Phong thật sự không khống chế được cơ thể mình nữa rồi.

Trong huyệt động của nàng như có hàng ngàn, hàng vạn chiếc lưỡi như quấn lấy nam căn của hắn vậy khiến hắn sung sướng đến phát điên.

Trong đầu hắn không thể nghĩ được gì, hiện tại chỉ có một ý niệm là đâm chết nàng, đâm chết tiểu yêu tinh này, cho nàng chừa cái tội dám quyến rũ hắn.

Hai người truyền miên giao hoan, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng xin tha truyền khắp cả sơn cốc, nhưng thời gian còn dài làm sau có thể dễ dàng ngừng nghỉ như vậy.

.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 59


Sáng hôm sau.

Mộ Dung Tuyết toàn thân che kính, chỉ lộ khuôn mặt ra ngoài, đang ngồi trên lưng một con sư tử cao lớn uy mãnh.

Sư tử chậm chạp duy chuyển trong rừng rậm.

Trời nắng chói chang, tia nắng đầu tiên xuyên qua từng kẻ lá chiếu rọi trên khuôn mặt Mộ Dung Tuyết.

Lúc này Mộ Dung Tuyết đang cởi trên lưng của Hắc Phong, hai người đang đi về hướng Nham Thạch bộ lạc.

Mộ Dung Tuyết nhìn lên bầu trời, thấy mặt trời đã lên, những tia nắng chói chang bất đầu chiếu rọi.

Rồi lại nhìn xuống mặt đất, đôi mày nhăn lại không nhịn được dùng tay vỗ vào lưng của sư tử nói.

- Phong.. ta nói này, chàng có thể đi nhanh hơn một chút không, với tốc độ này của chàng thì chúng ta đi đến năm nào tháng nào mới đến Nham Thạch bộ lạc đây hả.

Hôm trước do hai người bận ân ái, khiến hành trình rồi khỏi vách núi bị chậm lại một ngày, hôm nay hai người mới bắt đầu chuẩn bị lên đường.

Hắc Phong biến thành một con sư tử uy mãnh cao bằng tòa nhà, rồi không biết hắn làm cách nào mà biến mình thành nhỏ lại, rồi nhỏ lại, đến mức chỉ to hơn một con sư tử bình thường một vòng.

Sau khi biến thân hoàn toàn thì hắn ngồi xuống bảo Mộ Dung Tuyết leo lên lưng mình, để hắn trở nàng rồi khỏi nơi quỷ quái này.

Mộ Dung Tuyết nhìn thấy Hắc Phong biến thành sư tử chuẩn bị trở mình đi thì rất vui mừng, cứ nghĩ lần này sẽ được chảy nghiệm cảm giác được ngồi trên lưng vua muôn thú chạy băng băng trong rừng, xung quanh là bách thú tránh xa, e sợ không dám đến gần.

Chỉ nghĩ đến đó thôi là nàng nhiệt quyết sôi trào, muốn được thử cảm giác

Nhưng Mộ Dung Tuyết nằm mơ cũng không ngờ được.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 60: Lý do


- Tuyết thật ra ta cũng muốn đi nhanh lắm.

- Nhưng khổ nỗi, ta sợ làm nàng bị thương.

Với lại ta cũng không biết đường đến Nham Thạch bộ lạc.

Hắc Phong buồn buồn trả lời.

Mộ Dung Tuyết.

-..(⁠+⁠_⁠+⁠)(⁠+⁠_⁠+⁠)(⁠+⁠_⁠+⁠)

Sau khi nghe những lời thật lòng của Hắc Phong thì trên trán Mộ Dung Tuyết nổi lên ba chấm.

Không mặn không nhạt hỏi.

- Cho nên đừng nói với ta là từ sáng giờ chàng không biết đường nên mới cố tình đi chậm như rùa như vậy có phải không.

- Ừ....ta xin lỗi.

Mộ Dung Tuyết sau khi nghe được những lời bộc bạch của Hắc Phong thì chỉ có thể đỡi chán nói.

- Thôi được rồi ta hiểu rồi.

Vậy chàng đưa ta ra khỏi đây trước đi, rồi sau đó chúng ta tìm người hỏi đường là được rồi.

- Được. vậy bây giờ ta tăng tốc, nàng ngồi vững nhé.

- Được.

Sau khi được câu trả lời của Mộ Dung Tuyết thì Hắc Phong dùng tinh thần lực của mình bao bọc lấy toàn thân Mộ Dung Tuyết, Sau đó bắt đầu tăng tốc chạy băng băng trong rừng.

Chuyện Hắc Phong không biết đường đến Nham Thạch Bộ Lạc là sự thật, nhưng việc hắn đi chậm như vậy đúng là cũng có tư tâm.

Nếu như có thể hắn thật sự muốn trì hoãn thêm một thời gian riêng tư cùng nàng, nhưng với tình trạng này xem bộ không thể trì hoãn thêm được nữa rồi, vì hắn nghe được trong giọng nói của nàng lộ vẻ không còn kiên nhẫn nữa.

Thôi thì đúc đầu một đau, giục đầu cũng một đau, xem bộ không thể trì hoãn thêm được nữa rồi.

Có suy nghĩ như vậy nên Hắc Phong lập tức lấy lại tinh thần, chuyên tâm tìm đường ra.

__________________________________

Trong căn phòng bí mật được xem là cấm địa trong Bán Thú Thành. có ba thú nhân đang đứng xoay quanh một chiếc bàn tròn.

Trong đó có một ông lão đầu tóc bạc phơi, sắc mặt tái nhợt, đang dùng tinh thần lực và máu của mình khắc trận Pháp vào trong một tấm dán gỗ.

Mất một lúc lâu thì cuối cùng trận pháp cũng đã hoàn thành.

Sau khi đã hoàn thành xong ông lão chưa kịp rút tinh thần lực lại thì lập tức học máu cơ thể ngã xuống như không còn sức lực.

- Đại tế ti người có sau không.

Người lên tiếng là tộc trưởng đương nhiệm của bán Thú Thành Ưng Lẩm.

- Mau, Lẩm nhi, con mau đỡ đại tế ti dậy.

Người còn lại là thành chủ tiền nhiệm của bán thú Thành cũng là phụ thân của Ưng Lẩm, Ưng Bách.

Sau khi Ưng Lẩm đỡ đại tế ti ngồi dậy, thì Ưng Bách lập tức dùng tinh thần lực của mình chuyền vào trong người đại thế Ti, nhưng giống như đã quá muộn.

Chỉ thấy Ưng Bách truyền tinh thần lực vào trong người đại tế ti, cho dù vậy tình hình Đại tế ti cũng không chuyển biến tốt đẹp bao nhiêu.

Ưng Bách nhìn thấy sắc mặt đại tế ti không có chuyển biến thì chở nên gấp gáp liên tục hỏi.

- Đại tế ti người sau rồi.

Đại tế ti giống như nghe được tiếng của Ưng Bách nên cố gắng mở hai mắt mờ đục ra nhìn hai người.

Giọng nói khàn khàn lên tiếng.

- khụ....khụ....khụ....

Ta không sau.

Khụ... khụ.......khụ.

Sau khi ho được một lúc thì đại tế ti mới từ từ nói chuyện.

- Lão phu không phụ sự kỳ vọng của tộc trưởng cùng với tộc nhân của bán thú thành. sau khi hi sinh hàng trăm linh hồn của nhiều thế hệ vu sư Cường đại trong bán thú thành thì cuối cùng cũng đã triệu hồi được Tuyết Sơn thần nữ gián thế.

Nói rồi người lại tiếp tục ho.

- khụ... khụ.....khụ....

Nhưng giữ đường không biết đã xảy ra một chuyện gì mà Tuyết Sơn thần nữ vốn dĩ sẽ gián thế ở bán thú thành, bây giờ lại xuất hiện ở nơi khác.

- Khụ.... khụ...... khụ.......

- Đại tế ti người sau rồi.

- Người có sau không.

Ưng Lẩm thấy đại tế ti ho không ngừng thì rất lo lắng vuốt lưng cho ông ân cần hỏi thăm.

Còn Ưng Bách thì tiếp tục dùng tinh thần lực truyền vào cơ thể cho Đại tế ti.

Đại tế ti nhìn Ưng Lẩm xua tay trả lời.

- ta không sau.

Nói rồi giơ tay đang cầm miếng gỗ có hình dáng giống như một chiếc la bàn đưa vào tay Ưng Lẩm bảo.

- Đây người hãy cầm lấy pháp bảo này.

Sau khi Ưng Lẩm vừa cầm thì Ông lão lập tức nói.

- chiếc la bàn này được ta dùng Thọ mệnh và máu cùng tình thần lực khắc vào tạo thành một trận pháp tìm kiếm.

- sau khi người vận dụng tinh thần lực khởi động nó thì có thể tìm được nơi Tuyết Sơn thần nữ đặc chân.

Nói rồi ông nắm lấy hai tay Ưng Lẩm móng tay siết chặt vào trong thịt tạo thành những vết máu đâm sâu, gần từng tiếng như những lời trăn trối cuối cùng.

- tộc trưởng........ nhiệm vụ bắt lấy Tuyết Sơn thần nữ......... dùng linh hồn của nàng hiến tế .........gọi dậy thần Hắc ám và thống trị thú nhân đại lục.......... phải dựa vào người rồi..........bao nhiêu tâm huyết và hi sinh qua nhiều thế hệ của bán thú thành ........... bây giờ...........bây giờ cuối cùng cũng đã có kết quả.......... người nhất định phải hoàn thành...... nhất định không được........... không được

Chưa kịp nói xong lời trăn trối cuối cùng thì đại tế ti đã nhắm mắt xuôi tay.

- Đại tế ti......

- Đại tế ti.......

Thấy đại tế ti đã nhắm mắt không còn động tĩnh thì hai người càng trở nên gấp gáp liên tục gọi.

Ưng Lẩm kiểm tra thấy hơi thở của đại tế ti đã ngừng thì ngước mắt lên nhìn Ưng Bách lất đầu.

- Aida.....

Ưng Bách thấy Ưng Lẩm lất đầu thì chỉ có thể thở dài như già đi thêm mười tuổi.

Vỗ vai Ưng Lẩm nặng nề nói.

- Lẩm nhi vất vả cho con rồi.

Ưng Lẩm nghe Ưng Bách nói vậy thì chỉ có kiên định lạnh lùng trả lời.

- phụ thân đây là trách nhiệm của con không vất vả.

Nếu kể ra chuyện này phải kể vào hàng vạn năm trước.

Khi thần thú sáng thế và thần hắc ám cùng tồn tại.

Hai vị thần đối chọi gây gất, tranh dành quyền thống trị thú nhân đại lục.

Nhưng vì thần Hắc ám tàn ác, độc quyền, thích giết chốt nên không biết đã giết hại bao nhiêu thú nhân vô tội.

Khơi dậy biết bao nhiêu là sự câm phẩn của mọi người, cuối cùng với sự trợ giúp của rất nhiều vương thú, thần thú sáng thế đã đánh bại thần Hắc ám, nhưng thần Hắc ám quá mạnh mẽ, thần sáng thế không thể giết chết hắn nên chỉ có thể dùng phong ấn giam cầm hắn trong Tử Vong Thâm Uyên.

Mà Bán Thú nhân có hình dạng nữa người nữa thú xấu xí, cùng với tính cách dễ giận, hay ghen độc chiếm quá mức, có lúc còn không kiềm chế được làm bị thương giống cái.

Nên rất không được tất cả giống cái và giống đực ưa thích.

Từ khi sanh ra làm bán thú nhân thì số phận của họ chỉ có một đó là bị vứt bỏ.

Bọn họ muốn có bạn lữ thì chỉ có thể cóp đoạt giống cái từ các bộ lạc, sau đó gieo trồng một thứ gọi là cổ tình vào người giống cái, ép buộc giống cái đó phải yêu thương tiếp nhận mình.

Bọn họ cảm thấy bất công, tại sau từ khi sanh ra mình đã bị người vứt bỏ không thương tiếc, bọn họ không muốn mình và con cháu của mình phải chịu cảnh như vậy.

Nên đã nghĩ ra một cách.

Đó là chịu hồi Tuyết sơn thần nữ bên cạnh thần sáng thế rồi dùng linh hồn của nàng giúp thần Hắc ám cởi bỏ phong ấn, sau đó họ sẽ dùng một loại bí pháp đặt biệt khế ước với thần Hắc ám, rồi khống chế hắn gây chiến tranh khống chế đại lục giúp bán thú nhân có nhiều cơ hội hơn để tìm bạn lữ, mong gần sau nhiều thế hệ thì dòng máu dơ bẩn của mình sẽ có cơ hội sẽ được rửa sạch.

Nên mới có một màn vừa rồi.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 61: khuyên can


Bộ Lạc Tuần Lộc.

Thanh nhìn lỗ hổng kết giới thật to trước mình đang từ từ được tinh thần lực của mình vá lại thì cảm thấy rất hài lòng.

Khuôn mặt anh tuấn còn vương một chút trẻ con trở nên tái nhợt do sử dụng quá độ tinh thần lực không những không mệt mỏi mà còn trở nên rất phấn chấn.

( - Một chút nữa thôi, chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa là ta có thể quay trở về bên cạnh nàng rồi, Tuyết đợi ta.)

Thanh tự mặc niệm trong lòng, dùng thời gian nhanh nhất để quay trở về bên Mộ Dung Tuyết là ý chí duy nhất để hắn có thể kiên trì đến giờ phút này.

Thanh đã đến bộ lạc tuần lộc được một tháng, sau khi đến xem chỗ kết giới bị hỏng thì hắn luôn dùng tinh thần lực của mình liên tục vá lại kết giới, một tháng nay chưa hề dừng lại, trừ những lúc tinh thần lực của mình hao đến một giọt cuối cùng thì hắn mới dừng lại để bổ sung thể lực.

Bây giờ nhìn thành quả trước mắt của mình sắp hoàn thành thì hắn cảm thấy rất vui mừng, chỉ cần vá xong lỗ hổng cuối cùng này thì hắn có thể quay trở về bên cạnh giống cái mà hắn yêu nhất rồi.

Có suy nghĩ như vậy nên Thanh lập tức dùng tinh thần lực của mình tiếp tục đánh mạnh vào lỗ hổng cuối cùng trên kết giới, tinh thần lực cuồng cuộn lập tức tràn vào kết giới tạo thành một tấm lưới chắn hoàn hảo không còn một lỗ hổng.

- Aida cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ.

Sau khi kết giới đã hoàn toàn lành lận thì thanh lập tức lảo đảo thở ra một hơi thật dài như chút được gánh nặng.

Những người đứng ở gần đó sau khi thấy Thanh đã vá xong kết giới thì lập tức chạy đến hỏi.

- Thanh ngươi sau rồi, có bị ảnh hưởng gì không.

Người lên tiếng đầu tiên là Bạch Hùng một trong những bạn lữ của Lệ Na.

Vì không yên tâm về em trai của mình nên nàng đã cố tình để Bạch Hùng theo chân Thanh đến Bộ Lạc Tuần Lộc.

Nghe Bạch Hùng hỏi như vậy thì Thanh lắc đầu bảo.

- Không sau, vẫn ổn.

Nói rồi anh quay về phía những người còn lại, chấp tay nói với người lớn tuổi nhất trong số họ.

Cũng là tộc trưởng của Bộ Lạc Tuần Lộc

- Tộc trưởng tôi không sự phụ kì vọng của mọi người, đã vá xong kết giới, bây giờ thì mọi người có thể yên tâm mà sinh sống rồi, sẽ không có trùng thú cao cấp đến quấy nhiễu tộc nhân của các ngươi nữa đâu.

- Hoan hô.......

Sau khi nghe Thanh nói đã sửa xong kết giới thì tất cả thú nhân của bộ lạc Tuần Lộc điều hoan hô vui mừng, cuối cùng thì họ có thể yên tâm mà ngủ được rồi, không cần phải lo sợ, bất an, lúc nào cũng căn thẳng sợ bộ lạc bị hung thú cao cấp tấn công, làm giống cái và ấu thú bị thương.

Tộc trưởng nghe thấy vậy thì đứng ra chấp tay nói với Thanh.

- Thật sự đa tạ người tiểu dũng sĩ, nhờ có người lận lọi từ xa đến đây giúp chúng tôi vá lại kết giới, nếu không một khi kết giới này bị phá hỏng hoàn toàn thì không biết hậu quả sẽ đáng sợ như thế nào nữa, nên hãy để chúng tôi dùng nghi thức cao quý nhất để tiếp đãi ngài.

Nói rồi ông đưa tay ra mời.

- Xin mời người hãy đến bộ lạc chúng tôi nghĩ ngơi để chúng tôi có thể có thể tần tình báo đáp.

Thanh nghe được lời mời của tộc trưởng thì lập tức từ chối ngây.

- Không cần đâu, xin đa tạ ý tốt của người, nhưng chúng tôi đã rời xa bộ lạc quá lâu đã đến lúc chúng tôi phải quay trở về rồi.

Hắn đã rời xa tiểu giống cái quá lâu, đã đến lúc hắn phải trở về, đâu có thời gian ở đây mà tổ chức tiệc tùng dây dưa với họ.

- Chuyện này.

Tiểu dũng sĩ xin người nghĩ lại.

- Người vừa mới tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, còn cần thời gian để nghỉ ngơi khôi phục, nếu hiện tại người cứ khăn khăn muốn đi, đường trở về xa xôi chất trở, chất chắn sẽ ảnh hưởng đến căn cơ của người, làm cho con đường tu luyện của mình trở nên khó khăn, sau này rất khó để tiếp tục lên cấp.

Ảnh hưởng như vậy thì người vẫn còn muốn hiện tại rời đi sau.

- Chuyện này.

Thanh nghe tộc trưởng nói nếu hiện tại mình rời đi sẽ làm ảnh hưởng đến căn cơ tu luyện của mình thì trở nên do dự.

Bạch Hùng thấy Thanh do dự thì cũng lên tiếng khuyên can.

- Đúng vậy.

Thanh ngươi nên nghe lời tộc trưởng mà ngoan ngoãn ở lại đây thêm một thời gian nữa đi, khi nào hoàn toàn bình phục thì chúng ta sẽ lập tức quay trở về được không.

Bạch Hùng cũng rất nhớ bạn lữ của mình, hắn cũng muốn lập tức quay trở về bên cạnh Lệ Na, nhưng ngạc nỗi trước khi đi bạn lữ của hắn đã trăm lần giận dò nhất định phải bảo vệ đệ đệ của nàng thật tốt, không được có bất kỳ sơ suất nào.

Nếu hiện tại hắn mà để cho Thanh lập tức quay trở về, trên đường đi xa xôi chất trở không biết sẽ có chuyện gì phát xin, nếu lỡ làm ảnh hưởng đến căn cơ của Thanh thì không biết bạn lữ của mình sẽ tức giận như thế nào, nghĩ đến hậu quả thì hắn lập tức rùng mình hoãn sợ, hắn không muốn bị bạn lữ của mình chán ghét đâu nên tiếp tục ra sức khuyên can Thanh.

- Thanh đệ nghĩ thử xem nếu hiện tại đệ mà cố chấp quay trở về làm ảnh hưởng căn cơ thì tiểu giống cái của đệ, người mà đệ yêu sẽ nghĩ như thế nào.

- Được rồi đệ sẽ ở lại đây đến khi nào hoàn toàn bình phục thì chúng ta mới lên đường trở về được chưa.

Thanh nghe Hắc Hùng nhắc đến Mộ Dung Tuyết thì lập tức đồng ý ở lại.

Thanh nghĩ đến ở bên cạnh giống cái mình yêu có đại tế ti thực lực cường hãn, thực lực của mình vốn đã không bằng đại tế ti, nếu hiện tại mà còn làm ảnh hưởng đến căn cơ thì không biết tiểu giống cái sẽ nhìn mình như thế nào nữa.

Nên hắn cố áp chế nổi nhớ trong lòng, cắn răng rật đầu đồng ý ở lại đây thêm một thời gian nữa.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 62: Điều tra


Sau khi đã giải quyết xong chuyện của Thanh thì lúc này Bạch Hùng như nhớ ra chuyện gì đó nên lập tức quay sang hỏi tộc trưởng bộ lạc Tuần Lộc.

- À phải rồi tộc trưởng người có thể nói cho chúng tôi biết nguyên nhân tại sau kết giới xung quanh bộ lạc lại bị hỏng một lỗ to như vậy hay không.

Nghe Bạch Hùng hỏi như vậy thì tộc trưởng lắc đầu lập tức trả lời.

- Chuyện này chúng tôi cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì nữa.

Khoảng hai tháng trước khi người trong bộ lạc chúng tôi đi săn thì phát hiện ra có rất nhiều trùng thú cao cấp lảng vảng xung quanh bộ lạc.

Nên tôi nghi ngờ là do kết giới bị hỏng, nên mới sai người lận lọi đường xa đến quý tộc xin nhờ sự giúp đỡ.

Thanh nghe tộc trưởng nói vậy thì cũng lên tiếng.

- Cũng phải thôi, kết giới này là do tộc Khiếu Nguyệt Ngân Lang tạo thành, chủ yếu là để bảo vệ giống cái và ấu thú của bộ lạc dưới quyền mình.

Nên chỉ có tộc nhân của ta có thể phát hiện lỗ hổng và sửa chữa nó.

- Nhưng có một chuyện mà ta không hiểu.

Tộc trưởng nghe Thanh thất mất thì lập tức hỏi.

- Không biết tiểu dũng sĩ muốn hỏi chuyện gì, xin người cứ nói, nếu chúng tôi biết thì nhất định sẽ tận tâm trả lời.

- Vì Khiếu Nguyệt Ngân Lang là thú thủ hộ của thần thú Đại nhân, nên Trong thế giới thú nhân chỉ có duy nhất tộc Khiếu Nguyệt Ngân Lang ta là được thần thú Đại nhân ban cho sức mạnh thuyết lập kết giới.

Với mong muốn tộc ta có thể tự bảo vệ mình để đời đời trung thành với người.

- Chính bởi vì vậy kết giới mà chúng ta tạo nên rất khó để phá hỏng, mà có muốn phá hỏng nó thì tinh thần lực của người đó ít nhất phải là nữa vương cấp.

Nhưng cho dù là như vậy thì cũng gây ra một động tĩnh không hề nhỏ.

- Nhưng có một điều ta không hiểu là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, kết giới có một lỗ hổng to như vậy mà từ đầu đến cuối các ngươi không hề phát hiện ra chuyện gì bất thường hay sau.

Tộc trưởng nghe Thanh hỏi như vậy thì trong nháy mắt cơ thể bỗng giật thoát như có điều trọt dạ, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại bình tĩnh và ung dung nói.

- Tiểu dũng sĩ à.

Chúng tôi thật sự cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì nữa.

Xin người hãy tin chúng tôi.

Tộc trưởng chân thành lên tiếng.

- Tuy ta biết là như vậy nhưng mà.

Tộc trưởng không đợi Thanh nói hết lời thì đã vội xen mồm.

- Tiểu dũng sĩ à, người đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Nếu thật sự chúng tôi có chuyện gì khó giải quyết thì nhất định sẽ nói với người mà.

Nghe tộc trưởng nói như vậy thì lúc này Bạch Hùng muốn lên tiếng nói cái gì đó nhưng bị Thanh dùng ánh mắt ngăn lại nên đành thôi.

Thanh quay sang nói với tộc trưởng.

- Nếu người đã nói như vậy thì ta cũng không còn gì để hỏi nữa.

Nhưng có một điều ta muốn nói với người rằng, nếu sau này có chuyện gì cần chúng tôi giúp đỡ thì người cứ mở miệng đừng ngại.

Tộc trưởng nghe Thanh nói như vậy thì rất vui mừng lập tức gật đầu đồng ý.

Tất cả mọi người đều vui mừng với kết quả này, nhưng lại không biết rằng có một giống đực đang từ từ lùi lại lặng lẽ rời khỏi đó.

___________&&&&________

Bộ Lạc Hắc Lang

- Đâu rồi.

Ta bảo các ngươi chuẩn bị thức ăn cho khách quý của ta các ngươi làm đến đâu rồi.

Người lên tiếng là tộc trưởng của Bộ Lạc Hắc Lang.

Á Lạc.

Đứng trước người Á Lạc là hơn mười giống đực trên tay của mỗi người đều có một mâm gỗ, trên mỗi chiếc mâm là một ngón ăn.

Một trong số những giống đực đó bước lên đầu hàng cung kính nói với Á Lạc.

- Thưa ngài tất cả đã chuẩn bị xong rồi.

Người xem.

Nói rồi hắn giơ chiếc mâm trên tay lên đưa đến trước mặt Á lạc, như chứng minh lời mình nói.

Nghe họ đã chuẩn bị xong những thứ mình cần thì Á Lạc không quan tâm chỉ giơ tay phất phất.

- Được rồi, được rồi, nếu đã chuẩn bị xong rồi thì mau lên, theo ta mang vào trong, khách quý của ta có lẽ đã đói rồi.

- Dạ.

Tất cả giống đực nghe được tộc trưởng bảo mình đem thức ăn vào thì họ rất vui mừng.

Vì họ sắp có thể vinh hạnh được gặp vương giả thần bí đó rồi.

Nghe nói người đó có tinh thần lực đã đặc tới nữa cấp vương thú rồi.

Chỉ thấy bọn họ cùng nối đuôi nhau đi qua hai ba khúc quanh, người nào người nấy đều bước chân rất vội vã như sợ nếu mình đi chậm sẽ bị người khác bỏ rơi vậy.

Khi đến một cánh cửa lớn thì tất cả họ xếp thành hàng ánh mắt trong mong nhìn vào trong.

Ánh mắt người nào người nấy như muốn xuyên thủng cánh cửa vậy.

- Cốc.....cốc.......cốc...... thưa ngài thức ăn đến rồi.

Á Lạc giơ tay lên rõ cửa hỏi ý kiến người trong phòng.

- Nếu đã đến rồi thì bảo họ đem vào đi.....

Lúc này trong phòng bỗng có tiếng nói của một giống đực vang lên, tiếng nói hùng hồn chứa đầy tinh thần lực.

- Két.....két..... két.

Cánh cửa nặng nề được mở ra, đập vào mắt là một căn phòng rất lớn, chính giữa phòng được đặt một chiếc ghế nằm như của quý phi thời xưa.

Trên chiếc ghế đó có một giống đực đang ngồi.

Thân hình cao lớn, dáng ngồi thẳng tắp, khuôn mặt anh tuấn bức người đang tươi cười ngả ngớn, nhưng nụ cười không đạt tới đấy mắt xung quanh còn tỏa ra khí chất tà mị không kiềm chế được.

Khiến người khác phải e sợ không dám khinh thường.

Nhìn thấy giống đực trước mắt khuôn mặt vốn lạnh lùng không cảm xúc của Á Lạc lập tức trở nên tươi cười lấy lòng, xoa xoa tay khom lưng hỏi người đối diện.

- Đại nhân người xem ta đã chuẩn bị rất nhiều thức ăn cho người rồi đây.

Khi nhận được cái gật đầu của người đối diện, thì Á Lạc lập tức ra hiệu cho những giống đực đem những thức ăn mà mình đã chuẩn bị sẵn vào.

Khi được sự cho phép các giống đực lần lược đem thức ăn vào.

Người nào người nấy đều cảm nhận được áp lực rất lớn, nên không dám ngẩng đầu nhìn người đối diện.

Chỉ nhanh chóng đặt thức ăn lên bàn rồi lập tức rời đi như một cơn gió.

Cứ sợ mình đi chậm thì sẽ bị người đối diện lập tức giết chết vậy, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
 
Back
Top Bottom