Khác Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
327988031-256-k422318.jpg

Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Tác giả: ChiNguyen717
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Xuyên Không, Thú Nhân, Hệ Thống, NP, Sắc.

🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳🥳

Mộ Dung Tuyết là nữ thần quốc dân, nàng xinh đẹp và tài năng, sao nhiều năm cố gắn cuối cùng nàng cũng đặt được danh hiệu ảnh hậu ở tuổi hai mươi, một tuổi tươi đẹp nhất của đời người, dự định sẽ tổ chức một buổi tiệc trên chiếc du thuyền của mình để chúc mừng!.

Nhưng thật trớ trêu thay, vào ngày tổ chức tiệc nàng nàng bị người hãm hại té xuống nước xuyên vào thế giới thú nhân, còn gặp một hệ thống chiên đi hố người từ đây nàng phải sống một cuộc sống như thế nào a????.

Mời mọi người theo dõi cốt truyện rồi sẽ biết, mình nói trước đây là truyện đầu tiên mình viết nếu các độc giả không thích thì thôi a đừng ném đá mình sợ đau a! 😅😅



xuyênkhông​
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Tóm tắt truyện


Mộ Dung Tuyết là nữ thần quốc dân, nàng xinh đẹp và tài năng, sao nhiều năm cố gắn cuối cùng nàng cũng đặt được danh hiệu ảnh hậu ở tuổi hai mươi, một tuổi tươi đẹp nhất của đời người, dự định sẽ tổ chức một buổi tiệc trên chiếc du thuyền của mình để chúc mừng!.

Nhưng thật trớ trêu thay, vào ngày tổ chức tiệc nàng nàng bị người hãm hại té xuống nước xuyên vào thế giới thú nhân, còn gặp một hệ thống chiên đi hố người từ đây nàng phải sống một cuộc sống như thế nào a????.

Mời mọi người theo dõi cốt truyện rồi sẽ biết, mình nói trước đây là truyện đầu tiên mình viết nếu các độc giả không thích thì thôi a đừng ném đá mình sợ đau a! 😅😅
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 1: xuyên đến thế giới thú nhân


Mộ Dung Tuyết sao bốn năm cố gắn cuối cùng cũng đặt được danh hiệu ảnh hậu ở tuổi hai mươi.

Buổi tối hôm đó nàng tổ chức tiệc mừng trên chiếc du thuyền của mình,

đang trên đường đi qua hành lang để đến buổi tiệc thì bất ngờ bị người đẩy một cái té xuống biển.

- ùm......

Cũng may là nàng biết bơi sao khi ngôi đầu lên khỏi mặt nước thì thật bất ngờ với hoàn cảnh trước mắt!.

Một ngọn núi bao quanh, hơi nước lượng lời, nước lại rất ấm và ngọt.

Mộ Dung Tuyết đứng lên.

"Đây là đâu! không phải mình bị té xuống biển sau".

Sau khi ngơi ngác không biết chuyện gì đang xảy ra thì bất ngờ có một vòng tay từ đằng sau vươn ra ôm chặt cô vào lòng!, Một giọng nam hùng hậu van lên.

- Tiểu giống cái ai cho cô vào đây hả.

Mộ Dung Tuyết bất ngờ xoay đầu lại.

Thì thấy đằng sau mình là một nam nhân thật anh tuấn.

Tóc đen mắt đen, ngủ quan như điêu khắc, thân hình cường tráng cao lớn, khuôn mặt cương nghị đang dùng ánh mắt giận dữ nhìn mình, nhưng khi cô quay đầu lại để người đứng sau nhìn thấy rõ mình, thì khuôn mặt vốn dĩ đang giận dữ của nam nhân trở nên ngốc lân.

Chỉ thấy giống cái trong lòng mình thật đẹp, nàng có khuôn mặt trái xoan, làng da vừa trắng, vừa mịn như trứng ngỗng, sống mũi cao, môi anh đào phấn nộn hé mở, hàm răng trắng như ngọt trai cặp mắt màu nâu trong sáng như sao trời, đang dùng ánh mắt cực kỳ sợ hãi nhìn mình.

Khi thấy mình đang bị một nam nhân xa lạ ôm lấy thì Mộ Dung Tuyết cảm thấy thật sợ hãi lập tức dẩy dụa muốn thoát khỏi.

- A!

Anh là ai buôn tôi ra.

Ngạo Vũ đang bị thương lại trúng thôi tình hương vốn đang định dùng nước ôn tuyền để trị thương, thuận tiện áp chế dục vọng trong người, không ngờ có một giống cái xa lạ song vào làm gián đoạn, giống cái đó còn không ngừng dẩy dụa khiến dục vọng khó khăn lắm mới áp chế được bây giờ lại trỗi dậy, chỉ thấy Ngạo Vũ mắt đỏ như máu ánh mắt chứa đầy dục vọng cuối đầu dùng miệng chắn môi anh đào đang không ngừng nói chuyện.

Chỉ vừa mới chạm được vào làn môi đó Ngạo Vũ như phát điên lên không ngừng được, chỉ biết dùng lưỡi càng vấy khắp nơi, không ngừng hút mật ngọt trong miệng đối phương.

Cánh tay còn không an phận xé rách bộ lễ phục mà Mộ Dung Tuyết đang mặc trên người, đôi tay lập tức du tẩu khắp nơi.

Mộ Dung Tuyết cảm thấy thật hoảng sợ không ngừng dùng tay đẩy đối phương, nhưng sức lực của nàng đối với nam nhân này như gãy ngứa không có tác dụng.

- A....

ư..a..a..a thả.....ra....a..

đừng mà.

Sự dẩy dụa của nàng chỉ làm cho nam nhân càng điên cuồng hơn.

Ngạo Vũ ôm Mộ Dung Tuyết đi đến gần bờ hồ để cô ngồi lên tảng đá dùng một tay chặn hai tay của cô còn một tay cầm một chân của cô lên hông mình, sau đó để dương vật của mình ngây huyệt động của cô dùng sức đâm thật mạnh vào.

- aaa.....đau.....đau quá.

Đến nước này mà Mộ Dung Tuyết không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa thì đúng là kẻ ngốc rồi.

Mộ Dung Tuyết vốn dĩ không phải là một cô gái ngây thơ trong sáng gì, mà ngược lại cũng là một cao thủ tình trường nếu không sau cô có thể làm ảnh hậu ở tuổi hai mươi chứ càng không phải trinh nữ, đối với cô tình một đêm cũng không có gì, vốn dĩ lúc đầu còn dẩy dụa là gì cô vốn dĩ không biết nam nhân này là ai và mình đang ở đâu nhưng đã đến nước này rồi thì cô chỉ biết chấp nhận số phận bị cưỡng hiếp thôi, cô lăn lộn trong nghề này bao năm cô cũng hiểu rõ nếu bây giờ cô còn phản kháng thì người chịu tội chỉ có thể là mình, nên lúc này cô đang cố gắn thả lỏng bản thân để mình có thể dễ chịu một chút, nhưng con mẹ nó thật đau như muốn ngắt đi cho xong.

Chỉ thấy nam nhân kia sau khi đâm vào thì thở một hơi thật thoải mái.

Sau đó chờ đón cô là cuồng phong vũ bão.

Mộ Dung Tuyết không biết mình bị làm bao lâu cô chỉ biết mình kiệt sức ngất đi rồi bị làm cho tỉnh lại rồi ngất đi.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 2: hệ thống Babaka


Ting....ting......ting.

- Kết nối thành công.

- Chúc mừng ký chủ đã thành công tham gia trò chơi Chinh Phục Thú Thế.

" Ai là ai đang nói chuyện thế thật ồn".

Mộ Dung Tuyết đang trong cơn mê man.

- ký chủ tỉnh tỉnh.

Một tiếng nói máy móc van lên không ngừng, khiến Mộ Dung Tuyết bị ồn ào đến không chịu được, cuối cùng cũng mở mắt ra coi tên chết bầm nào đáng ghét cứ ồn ào ngây lỗ tai nàng như vậy.

Mộ Dung Tuyết giận dữ nói.

- Mẹ nó ngươi có thể để cho ta ngủ một chút được không hả.

Khi mở mắt nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh thì Mộ Dung Tuyết cuối cùng cũng tỉnh hồn.

"Đây là đâu".

- Ký chủ cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.

Mộ Dung Tuyết kinh ngạc hỏi.

- Ngươi là ai.

- Đây là đâu, tại sao ta lại ở đây.

Không phải cô đang trên đường đến lễ hội sao tại sao giờ lại ở đây rồi.

Chỉ thấy trước mắt cô là một căn phòng được làm bằng gỗ, trong phòng chỉ có duy nhất chiếc giường gỗ mà cô đang nằm và tiếng ai đó nói chuyện ngoài ra chẳng có gì hết.

- ký chủ chúc mừng cô đã thành công tham gia trò chơi Chinh Phục Thú Thế.

Tiếng máy móc lại lần nữa van lên.

Mộ Dung Tuyết hỏi?.

- người là ai.

- ký chủ tôi là hệ thống Babaka số 1

- Còn cô Mộ Dung Tuyết nữ thần quốc dân thế kỉ 21 đã được trọn trở thành người chơi trong Chinh Phục Thú Thế.

- Là sao, ngươi nói rõ ta nghe nào.

Mộ Dung Tuyết cau mày hỏi?.

Tiếng máy móc lại van lên.

- ký chủ, ý của tôi là cô đã tiếng vào trò chơi Chinh phục Thú Thế.

- Cô muốn sống thoát ra khỏi đây thì cô phải làm nhiệm vụ nếu không cô sẽ bị trừng phạt và còn có thể sẽ chết.

Mộ Dung Tuyết bàng hoàng hỏi?.

- Ngoài tham gia trò chơi thì còn có lựa chọn khác không?.

Hệ thống Babaka trả lời.

- Có.

Mộ Dung Tuyết vui mừng hỏi.

- là gì.

Babaka lạnh lùng trả lời.

- Chết.

- Mẹ nó! ngươi.

- Thôi được rồi chơi thì chơi.

Vốn dĩ lúc đầu Mộ Dung Tuyết rất tức giận nhưng nghĩ lại cô là thịt cá người ta là dao kéo cô chỉ có thể chấp nhận thôi.

Cô bất đắt dĩ nói.

- Được rồi ta đồng ý tham gia.

- ký chủ thức thời mới là trang tuấn kiệt nha.

Babaka vui mừng trả lời.

- được rồi bây giờ ngươi nói cho ta quy tắc trò chơi đi.

Mộ Dung Tuyết nghiến răng nói.

- Được thôi ký chủ, dưới đây là thông tin của cô.

Trước mắt Mộ Dung Tuyết hiện ra một bản thông tin cá nhân của mình.

♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️

tên: Mộ Dung Tuyết

Tuổi: 20

Nghề nghiệp: diễn viên ( ảnh hậu).

Nhan sắc: 80/100 ( làn da do dùng nhiều mỹ phẩm nên không được hoàn mỹ chỉ đạt mức chuẩn).

Kỉ năng: kỉ thuật diễn đỉnh cấp,

Kỉ thuật thổi sáo cao cấp,

Kỉ thuật đánh đàn trung cấp,

Kỉ thuật nhảy múa đỉnh cấp,

Đạo cụ: mười chiếc nhẫn không gian, kết nối với bạn lữ, 1 viên thuốc ngôn ngữ, 1 viên thuốc cải tạo thể chất.

♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️

- Babaka mấy cái đạo cụ này là gì vậy?.

Mộ Dung Tuyết không hiểu hỏi!

- mười chiếc nhẫn không gian kết nối với bạn lữ trong đó có một chiếc là chủ giới còn chín chiếc là tử giới nó ngoài có tác dụng đựng được đồ vật ra thì nó còn có thể liên kết với nhau nữa.

- là sao?

Mộ Dung Tuyết không hiểu hỏi.

Babaka trả lời.

- là khi cô mang chủ giới vào thì cô có thể nói chuyện bằng thần thức với người mang tử giới nhưng khoảng cách chỉ có 10m.

Mộ Dung Tuyết như đã hiểu.

- à

- còn hai viên thuốc còn lại thì sao?.

Babaka giải thích.

- Một viên thuốc ngôn ngữ nếu cô uốn nó thì cô có thể nghe nói chuyện với bất kỳ chủng tộc nào.

- viên thuốc thể chất khi cô uốn nó thì cô có thể cải thiện thể chất của mình nha.

- à ta hiểu rồi.

Mộ Dung Tuyết gật đầu, rồi lấy hai viên thuốc ra uốn, và chiếc chủ giới ra đeo vào tay, rồi chích máu nhận chủ.

Sao khi làm xong tất cả thì Mộ Dung Tuyết chợt nhớ ra hỏi!

- mà thế giới này là thế giới nào vậy và tiếp theo ta phải làm gì?.

Babaka máy móc trả lời bây giờ tôi sẽ chuyền tải về nội dung thế giới này cho cô.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 4 : h nhẹ


Nghe Mộ Dung Tuyết than đói Ngạo Vũ lập tức đứng lên đi lấy đồ ăn cho cô, còn không quên giận dò.

- Nàng ngồi đây chờ ta.

Rồi cấp tốc chạy đi.

Chỉ một lát sau Mộ Dung Tuyết thấy trên tay Ngạo Vũ cầm một cái khai bằng gỗ, trên đó còn có thịt nướng đang tỏa hương thơm phức.

Mộ Dung Tuyết lập tức đứng dậy nhưng cô đã quên là mình không có mặc quần áo nha, quần áo của cô hôm qua đã bị Ngạo Vũ xé rách rồi bây giờ cơ thể cô trần như nhộng chỉ khoác một tấm da thú lớn mà thôi nên lập tức cảnh xuân lộ hết.

- A..a.

Mộ Dung Tuyết hoảng sợ lập tức kéo tấm da thú lên nhưng đã muộn.

Khi cô quay đầu lại thì thấy Ngạo Vũ đứng phía sau cô đang dùng cặp mắt đỏ như máu chứa đầy dục vọng nhìn mình.

Mộ Dung Tuyết cảm thấy quẩn bách vô cùng, định nói gì đó để giảm bầu không khí xấu hổ thì Ngạo Vũ nhanh như chớp dơi cánh tay ôm cô vào lòng, dùng môi của mình chặn lấy môi cô, chặn luôn những gì cô định nói.

- A...

ư....

ư...

Ngạo.....

Ngạo Vũ.

Ngạo Vũ như phát điên không ngừng dùng môi mình hôn, nút, liếm như muốn hút hết mật ngọt trong cái miệng anh đào kia vậy, van lên từng tiếng.

- Chật....chật....

Ngạo Vũ giật đi tấm da thú cô đang khoát, đôi tay không ngừng du tẩu trên cơ thể cô, khi tay Ngạo Vũ đi đến đôi bồng đào thì không ngừng nhào nặn, khiến chúng trở thành nhiều loại hình dạng khác nhau.

- A......

ư.....

Ngạo...Vũ.....

đừng ....

đừng ....mà....

Mộ Dung Tuyết dùng đôi tay vô lực không ngừng đẩy vai Ngạo Vũ.

- A...a....

ư...

Ngạo....Vũ....

Tiếng rên rỉ lúc này của Mộ Dung Tuyết như là thuốc kích thích với Ngạo Vũ vậy, chỉ thấy Ngạo Vũ đẩy cô ngã xuống giường rồi đè cơ thể cao lớn của mình lên cô, đôi môi không ngừng nút hôn trên cổ, xương quai xanh rồi xuống bộ ngực đầy đặn.

Khuôn mặt Ngạo Vũ chôn trước ngực Mộ Dung Tuyết đôi môi không ngừng nút hạt đậu đỏ trước ngực cô mà bên còn lại thì bị anh dùng bàn tay to lớn không ngừng nhào nặn khiến cô hơi đau còn lẩn một chút sung sướng không nói nên lời.

Cơ thể Mộ Dung Tuyết lúc này nhũng ra như nước, cặp mắt long lanh ánh nước cùng tiếng rên rỉ mê người, tất cả mọi thứ đều khiến Ngạo Vũ như điên như dại không thể kìm chế được.

Sau khi hôn đủ rồi Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ đứng lên cứ nghĩ là mọi chuyện đã xong, song không ngờ cô thấy Ngạo Vũ cỡ hết đi phục trên người, lộ ra cơ thể cường tráng.

Màu da màu nâu đồng, thân hình sáu múi, bắp thịt săn chất chứa đầy sức mạnh cộng với ánh mắt đỏ ngầu chứa đầy dục vọng.

Mộ Dung Tuyết nhìn về phía dưới khi thấy dương vật của Ngạo Vũ cơ thể cô lập tức cứng nhắc hoảng sợ không ngừng lui về phía sau.

- kh... không... không được đâu Ngạo Vũ sẽ chết người đó.

Chỉ thấy dương vật của Ngạo Vũ dài khoảng 27 cm, quy đầu to như trứng ngỗng, nổi đầy gân xanh, đang ngẩn đầu chĩa về phía cô.

Ngạo Vũ thấy Mộ Dung Tuyết không ngừng lui về phía sau thì dơi tay nắm bằng chân của cô lại kéo về phía mình.

Mộ Dung Tuyết lập tức hoa dung thất sắc, không ngừng lắc đầu.

- kh... không đâu Ngạo Vũ, không vừa đâu mà.

Ngạo Vũ thấy Mộ Dung Tuyết hoảng sợ lập tức chấn an.

- Không phải hôm qua đã làm rồi sau, làm sau không vừa được.

" Mẹ nó hèn chi ngày hôm qua cô đau đến chết đi sống lại".

Cảm giác đó bây giờ nghĩ lại còn cảm thấy sợ nè.

Ngạo Vũ cầm lấy hai chân của Mộ Dung Tuyết giang ra thành chữ M, đập vào mắt anh là tiểu huyệt thật hồng hào, không hề có một cọng lông nào, đang không ngừng chảy nước, ti đã chảy qua màn kịch chiến hôm qua nhưng không hề có một tổn hại nào.

Ngạo Vũ ánh mắt đầy suy mê cứ nhìn tiểu huyệt phấn nộn chằm chằm.

- Thật đẹp.

Khi Ngạo Vũ cầm lấy dương vật của của mình chuẩn bị đâm vào huyệt động mê người đó thì.

- ộp...

ộp....

Bụng Mộ Dung Tuyết van lên những tiếng thật xấu hổ.

Mộ Dung Tuyết dùng tay che mắt, thật muốn tìm cái lỗ để chui xuống, còn Ngạo Vũ thì như bị định trụ không biết nên tiếng hay nên lui, khuôn mặt lúc xanh lúc đỏ không ngừng nhìn cô.

Đến khi bụng cô lại van lên tiếng ộp ộp lần nữa thì Ngạo Vũ nhắm mắt lại bình ổn cảm xúc rồi thở một tiếng thật dài bất đắt dĩ.

Ngạo Vũ buôn chân Mộ Dung Tuyết ra rồi bận y phục vào thấy vậy Mộ Dung Tuyết cũng ngồi dậy quấn tấm da thú che đi cảnh xuân.

Sao khi hai người y phục chỉnh tề thì Ngạo Vũ bưng thức ăn lên để ở trước mặt cô rồi nhẹ nhàng bảo.

- Nàng ăn đi.

Mộ Dung Tuyết đã đói đến không còn sức gì rồi, thấy vậy cũng không cố kỵ gì nữa lập tức cầm thịt nướng lên ăn như hổ đói.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 3: Ngạo Vũ


Nơi này gọi là Thú Nhân Đại Lục.

Ở đây có rất nhiều thú nhân họ chia làm hai loại là giống cái và giống đực.

Giống đực có hai loại hình dạng họ có thể biến đổi giữa người và thú số lượng rất nhiều, họ phân bố ở tất cả mọi nơi trên thế giới như ở.

Mặt đất, trên không và cả dưới biển.

Số lượng đông đảo gấp 100 lần giống cái, họ sở hữu tinh thần lực được chia ra làm nhiều cấp bậc từ 1 đến 9 còn cao hơn nữa là bán vương cấp và vương cấp.

Giống đực suốt cuộc đời chỉ có thể kết lữ được một lần, sao khi kết lữ thì sẽ có một chấm đỏ nhỏ như hạt đậu trên trán, sau khi kết lữ nếu họ phản bội giống cái hoặc bị giống cái bỏ rơi thì họ sẽ bị phản phệ có thể chết, người có thực lực mạnh có thể không chết nhưng sẽ bị thương nặng sống không bằng chết thực lực suy giảm, nên họ rất chung tình, do cạnh tranh khóc liệt nên giống đực thường có ngoại hình rất đẹp.

Giống cái chỉ có một hình dạng là con người không thể biến đổi, có khả năng sinh sản vì giống cái rất thưa thớt nên thường rất kiêu ngạo, bướng bỉnh và ít kỉ giống cái có thể cùng lúc sở hữu được rất nhiều giống đực.

Mộ Dung Tuyết không hiểu hỏi!?.

- Babaka tại sao tỷ lệ giữa giống cái và giống đực lại trên lệt nhiều như vậy.

Babaka lạnh lùng nói.

- khi giống cái mang thai nếu cái thai là giống đực thì có thể 5,3 con hoặc có thể nhiều hơn tì theo chủng loại nhưng nếu cái thai là giống cái thì số lượng chỉ có thể là 1 hoặc 2 thôi, với lại giống đực họ có tinh thần lực nên sức đề kháng mạnh hơn tuổi thọ cũng dài hơn có giống đực sống được cả mấy trăm năm.

Còn giống cái rất yếu ớt dễ sinh bệnh, Nên số lượng cứ dần dần trở nên trên lệt thôi.

Mộ Dung Tuyết gật đầu.

- à ta hiểu rồi.

Babaka tiếp tục nói.

- Thế giới thú nhân rất rộng lớn từ từ rồi tôi sẽ nói cho cô biết.

Mộ Dung Tuyết định hỏi thêm thì lúc này có tiếng bước chân cô lập tức ngẩn đầu thì thấy ngoài cửa có một nam nhân tóc đen mắt đen đang đứng, thân hình cao khoản 1m9 khuôn mặt cương nghị, ngủ quan như điêu khắc đang nhìn mình.

Khiến Mộ Dung Tuyết giật hết cả mình.

Chỉ thấy nam nhân đó đang dùng ánh mắt suy mê từ từ đi về phía của Mô Dung Tuyết, khi đến trước mặt cô thì hắn từ từ quỳ một chân xuống rồi hỏi!

- Nàng tỉnh rồi cơ thể có chỗ nào cảm thấy không khỏe không .

Mộ Dung Tuyết đang ngơi ngất nhìn nam nhân anh tuấn trước mắt nghĩ.

" Thật con mẹ nó cực phẩm nha nàng sống trong giới giải trí lâu như vậy rồi tiểu thịt tươi vốn đã nhìn quen rồi, cứ nghĩ mình đã sớm miễn dịch với mỹ nam rồi chứ nhưng người nam nhân trước mắt này thật đẹp khuôn mặt cương nghị anh tuấn nhưng không cứng nhắc lạnh lùng mà có vài phần nho nhã, tiếng nói êm tai như dòng suối ánh mắt thật diệu dàng đang nhìn cô ".

Nam nhân thấy cô không trả lời mình thì cau mày hỏi lại.

- Nàng sao vậy sao không nói chuyện.

Nghe nam nhân hỏi lần nữa thì lúc này Mộ Dung Tuyết cuối cùng cũng hoàn hồn trả lời.

- À tôi không sau.

- Anh là ai

- Đây là đâu là anh đưa tôi đến đây sau.

Nam nhân nghe cô hỏi thì thu về ánh mắt suy mê chắn định nói.

- ở đây là nham thạch bộ lạc

- Ta tên là Ngạo Vũ.

- Hôm qua lúc ta đang trị thương ở linh tuyền thì nàng xong vào do cơ thể ta còn có thôi tình hương nên đã mạo phạm đến nàng mong nàng thứ lỗi.

Nghe nam nhân nhắc đến chuyện hôm qua Mộ Dung Tuyết nhớ lại hồi ức đó thì khuôn mặt bỏng đỏ lên trong kiều diễm vô cùng khiến cho nam nhân trước mặt khó khăn lắm mới lấy lại được bình tĩnh lại thất thần lần nữa.

Mộ Dung Tuyết mặt đỏ kiều diễm âm thanh mềm mại trả lời .

- không..... không sau dù sao cũng một phần là do lỗi của ta.

Ngạo Vũ kích động hỏi.

- Nàng thật sự không trách ta sao.

Mộ Dung Tuyết nói.

- ừm.

Ngạo Vũ nhìn nàng vui vẻ nói.

- vậy nàng sẽ chịu trách nhiệm với ta phải không.

- ách....sau...sau cơ chịu trách nhiệm á.

Lần này tới lược Mộ Dung Tuyết quẩng bách.

Nghe Mộ Dung Tuyết hỏi vậy Ngạo Vũ tỏa không vui.

-Đương nhiên rồi đây là lỗi của nàng thì nàng phải chịu trách nhiệm chứ.

Giống đực suốt đời chỉ có thể kết lữ được một lần không lẽ nàng định bỏ rơi ta sau.

Nói tới đây Ngạo Vũ nhìn nàng trừng trừng gióng như nếu nàng nói một câu không làm hắn vừa lòng thì hắn sẽ giết nàng vậy.

Mộ Dung Tuyết nhìn lên trán hắn thì thấy có một chấm đỏ nhỏ giống như hạt đậu như có như không đang cộng hưởng với nàng vậy.

Thấy vậy Mộ Dung Tuyết chỉ có thể nuốt nước miếng cắn răng trả lời.

- Đương ..

Đương nhiên là ta phải chịu trách nhiệm rồi hahaha.

Nghe Mộ Dung Tuyết nói sẽ chịu trách nhiệm với mình Ngạo Vũ cuối cùng cũng tỏa ra một gương mặt như gian kế đã thành khiến cho Mộ Dung Tuyết cứ có cảm giác là mình bị lừa hay sau á.

- vậy nàng có đói bụng không để ta lấy thức ăn cho nàng nhé.

Mộ Dung Tuyết nghe Ngạo Vũ ân cần hỏi thăm như vậy cũng bỏ nghi ngờ ra sau đầu.

Nảy giờ lo nói chuyện nàng cũng quên đã một ngày một đêm nàng chưa ăn gì rồi đói đến ngực xấp dán vào lưng rồi nên vội nói.

- Được vậy anh kiếm cái gì đó cho tôi ăn đi.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 5: dịch dung


Trong khi Mộ Dung Tuyết đang ăn thì Ngạo Vũ cứ dùng ánh mắt ai oán nhìn cô khiến cô chỉ có thể cấm đầu xuống không ngừng nhai nuốt, nhưng trả thấy có mùi vị gì cả.

Cuối cùng Mộ Dung Tuyết không thể chịu đựng được ánh mắt ai oán đó nữa nên ngẩng đầu lên bảo.

- Ngạo Ngạo Vũ anh có thể tìm cho em một bộ y phục được không.

Ngạo Vũ nghe cô nói vậy ánh mắt càng u ám hơn nhưng vẫn đứng dậy đi lấy y phục cho cô.

Mộ Dung Tuyết vừa ăn no thì Ngạo Vũ cũng đem y phục đến rồi đem y phục giao cho cô còn mình thì đem khai thức ăn đi dẹp.

Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ đi rồi thì lập tức đứng dậy bận y phục vào.

Nói là y phục thực ra chỉ có hai tấm da thú được may dính lại với nhau rồi dùng dây thừng buộc lại thôi.

Mộ Dung Tuyết mặc xong y phục da thú rồi cũng đứng dậy ra khỏi phòng.

Chỉ thấy cô đang đứng ở một ngôi nhà gỗ, từ phòng ngủ ra đến phòng khách rất rộng, trong phòng ngủ không có thứ gì nhưng phòng khách để rất nhiều thảo dược mà cô cũng không biết đó là gì, còn có một chiếc hộp rất to nằm ở trong góc phòng cũng không biết trong đó đựng cái gì nữa.

Trong khi Mộ Dung Tuyết đang quan sát mọi nơi thì Ngạo Vũ đã trở lại rồi.

Ngạo Vũ đi đến chiếc ghế giữ phòng ngồi xuống.

Mộ Dung Tuyết thấy vậy cũng đi đến chiếc ghế đối diện ngồi xuống.

Ngạo Vũ thấy cô ngồi xuống thì nghiêm mặt hỏi.

- nàng là ai?.

- nhà nàng ở đâu?.

- tại sao lại một mình chạy vào Hắc Sâm rừng rậm.

- Nàng có biết nếu Hắc Sâm rừng rậm rất nguy hiểm không, nếu không phải vô tình gặp được ta thì nàng đã bị trùng thú ăn thịt rồi biết không.

Nghe Ngạo Vũ hỏi vậy cô cũng hơi bối rối nhưng vẫn nhanh nhẹn trả lời.

- Tôi tên là Mộ Dung Tuyết.

Hôm qua khi tôi đang tổ chức tiệc cùng với bạn bè của mình thì đột nhiên bị té xuống nước, sau khi ngôi lên được thì tôi đã thấy mình ở đó rồi, chuyện sau đó anh cũng biết.

Ngạo Vũ cau mày.

- Vậy nhà nàng ở đâu.

Mộ Dung Tuyết ánh mắt u buồn nhìn về xa xăm.

- Ỡ một nơi rất xa, không biết tôi còn có cơ hội trở về không nữa.

Ngạo Vũ thấy Mộ Dung Tuyết như vậy cũng không hỏi gì nữa chỉ nắm lấy bàn tay cô an ủi.

- Không sau nàng còn có ta.

Mộ Dung Tuyết được được Ngạo Vũ an ủi cũng thấy ấm lòng hơn.

- Cảm ơn anh.

Nghe Mộ Dung Tuyết cảm ơn mình Ngạo Vũ nắm mũi cô tỏa ra không vui nói.

- Chúng ta là bạn lữ không cần phải cảm ơn.

- Được.

Mộ Dung Tuyết cười cười trả lời .

Lúc này có một vọng nói đột ngột van lên.

- Đại tế ti người có ở đó không.

Ngạo Vũ nghe thấy có người tìm mình thì đúng dậy đi ra cửa.

Ngạo Vũ thấy thanh niên nọ thì hỏi.

- Thanh là người sau.

- Người tìm ta có việc gì.

Người thanh niên nọ chấp ta lại hành lễ rồi trả lời.

- Tế ti đại nhân, phụ thân của tôi đang tìm người.

Bảo Đại nhân hải đến chỗ của ông ấy một chút.

Ngạo Vũ nghe tộc trưởng muốn tìm mình thì nói.

- Được rồi ngươi đợi ta một chút.

Rồi đi vào nhà nói với Mộ Dung Tuyết.

- Ta có chuyện phải ra ngoài một chút nàng ở đây chờ ta.

Nghe Ngạo Vũ muốn đi Mộ Dung Tuyết lập tức đứng dậy đòi đi theo.

- Chàng có thể cho ta đi cùng được không, ta muốn đi thăm quan bộ lạc một chút.

- Không được.

- Ngoan ở nhà đợi ta, ta đi một chút thôi ta sẽ về.

Ngạo Vũ không đồng ý để nàng đi, nói đùa à với bộ dạng này của nàng mà đi ra chất sẽ gây ra một trận bạo động quá.

Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ cứng rắn không cho nàng đi ra.

Nên đành dùng tuyệt chiêu bán manh.

Nàng nắm lấy tay Ngạo Vũ lắc lắc dùng giọng nói ngọt ngấy nổi da gà nói.

- Ngạo.....

Vũ chàng để ta đi tham quan một chút đi mà, ta hứa sẽ không làm phiền chàng đâu mà, ta chỉ đi một chút rồi về nha......

- Không được.

Ngạo Vũ nghiêm mặt nói.

- Ngạo.....

Vũ.... chàng chiều ta một chút đi mà.

Mộ Dung Tuyết tiếp tục bán manh.

Thấy Ngạo Vũ cứng rắn không đồng ý, Mộ Dung Tuyết lập tức nước mắt rưng rưng.

- Ngạo Vũ....

Thấy Mộ Dung Tuyết khóc Ngạo Vũ chỉ có thể thở dài đồng ý

- ai... thôi được rồi.

Cho nàng theo nhưng nàng phải nghe lời đó.

- Hoan hô....

- Ngạo Vũ ta yêu chàng nhất.

Nghe Ngạo Vũ đồng ý Mộ Dung Tuyết lập tức hoan hô nhảy cẳng lên ôm lấy

cổ Ngạo Vũ chau cho anh một nụ hôn môi nồng nàn.

Ngạo Vũ cũng ôm người đáp lại, còn đảo khách thành chủ nữa.

Sau một hồi môi lưỡi dây dưa cuối cùng hai người cũng buôn ra, Mộ Dung Tuyết cứ tưởng là mình sẽ tắt thở chết rồi chứ.

Sau khi bình ổn hơi thở Ngạo Vũ nắm tay Mộ Dung Tuyết đến một giá thuốc gần đó, sau đó lấy trong hợp ra một cái bình rồi đổ chất lỏng trong đó ra bôi vào mặt và toàn thân nàng chỉ cần chỗ nào có lộ thịt là bôi hết.

Mộ Dung Tuyết rất kinh ngạc trước hành động này của Ngạo Vũ nhưng cô cũng không hỏi nhiều cứ đứng đó cho Ngạo Vũ vẽ loạn trên người mình, chỉ thấy chất lỏng đó bôi tới đâu thì da cô đen đến đó.

Chỉ một chút lát sau thì cô đã đen giống như một người châu phi rồi.

Lúc này Ngạo Vũ mới vừa lòng cắt cái chay vào.

- Tuyết nhi nàng chịu khó một chút nhé.

Chỉ có như vậy thì nàng mới an toàn được.

Ngạo Vũ còn lấy trong lòng ra một chiếc vòng tay đeo vào cổ tay Mộ Dung Tuyết.

Lúc này Mộ Dung Tuyết mới hỏi.

- Ngạo Vũ chất lỏng này là gì vậy.

Ngạo Vũ đáp.

- Đây là nha đen.

Nó được làm từ mũ của một nhựa cây và một vài dược thảo khác.

- khi bôi lên cơ thể thì nó sẽ đen như vậy.

Sau bốn canh giờ thì nó sẽ tự động biến mất da nàng sẽ trở lại bình thường.

- à.

- Còn chiếc vòng tay này.

Mộ Dung Tuyết tiếp tục hỏi.

- Chiếc vòng tay này là để che lại mùi hương trên cơ thể nàng.

Ngạo Vũ không ngại tiếp tục trả lời.

- Đã trễ rồi chúng ta đi thôi.

Ngạo Vũ nói xong thì giất tay Mộ Dung Tuyết đi ra.

Thấy vậy Mộ Dung Tuyết cũng hơi chưa hiểu lắm nhưng cũng không hỏi nữa.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 6: tham quan bộ lạc


Khi hai người Ngạo Vũ và Mộ Dung Tuyết đi đến trước cửa thì thấy có một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi dung mạo cực kỳ đẹp trai đang đứng trước cửa chờ hai người.

Chỉ thấy chàng trai trẻ tuổi có một cái răng khểnh, ánh mắt trong sáng thuần khiết, quanh thân tràng đầy hơi thở thanh xuân hai mắt kinh ngạc suy mê nhìn Mộ Dung Tuyết chằm chằm.

Mộ Dung Tuyết vốn có dung mạo khuynh quốc khuynh thành,

cho dù làn da có bị bôi đen đi nữa thì ngũ quan của nàng cũng rất sắc sảo, huống chi thân hình của nàng cao 1m65, đối với thế kỉ 21 là rất cao nhưng ở đây chỉ được coi là nhỏ nhắn, gióng chim nhỏ nép vào người rất có lực đánh sâu, còn cặp mắt của nàng rất đẹp trong sáng rực rỡ như một bầu trời đêm giống như muốn hút đối phương vào đó vậy thật sự rất đẹp.

Một hùng thú mới trưởng thành như Thanh làm sao chịu được sức hấp dẫn đó nếu không phải có đại tế ti Ngạo Vũ đứng ở đây thì chỉ sợ hắn đã xông lên tỏ tình rồi.

Mộ Dung Tuyết dù sao cũng là ảnh hậu đã sớm quen với những ánh mắt suy mê như vậy lâu rồi nên thấy cũng chẳng có gì rất bình tĩnh ung dung.

Nhưng Ngạo Vũ thì không được bình tĩnh như vậy.

Khi thấy Thanh cứ dùng cặp mắt suy mê như vậy nhìn Mộ Dung Tuyết thì hắn cảm thấy rất khó chịu nên cầm một chiếc áo choàng khoác lên cho Mộ Dung Tuyết chỉ chừa lại cặp mắt, rồi mở miệng giọng đầy lạnh lùng.

- Hừ...

đi thôi.

Thanh nghe thấy vọng đầy lạnh lùng của Ngạo Vũ thì cuối cùng cũng hoàn hồn lập tức nhìn sang Đại tế ti của mình thì thấy y quanh thân tràng đầy sát khí thì thấy lạnh cả sống lưng.

- Đi thôi đại tế ti xin mời.

Thanh gãi đầu cười nói với Ngạo Vũ trong có vẻ rất ngốc.

Rồi đi trước dẫn đường.

- Hừ..

Nghe vọng nói nịnh nọt của Thanh cùng với nụ cười ngu ngốc của hắn thì Ngạo Vũ chỉ hừ một tiếng rồi không so đo, kéo tay Mộ Dung Tuyết đi theo hắn.

Trên đường đi ba người rất êm lặng không ai lên tiếng.

Thanh thì sợ uy áp của Đại tế ti không dám nói gì, Ngạo Vũ trước mặt Mộ Dung Tuyết thì trong rất ôn nhu nhưng cũng là người ít nói còn Mộ Dung Tuyết thì lo quan sát khắp mọi nơi nên cũng êm lặng.

Thành ra trở thành một bầu không khí rất quỷ dị.

Đi được khoảng 100m thì thấy trên con đường ba người đang đi có rất nhiều nhà rổ to to bé bé đủ loại hình dạng.

Có rất nhiều Giống đực cởi trần chỉ khoác một tấm gia thú ngang hông đi tới đi lui ở khắp mọi nơi trong rất náo nhiệt khoảng ba đến bốn năm trăm người gì đó, mà người nào người nấy điều rất anh tuấn phải nói là người sau đẹp hơn người trước nha.

Mộ Dung Tuyết đã quen nhìn thấy những mỹ nam nhưng cũng không khỏi cảm thán trong lòng.

"Đúng là mỹ nam như mây a".

Còn giống cái thì rất ít chỉ thấy thưa thớt 5 ,6 người, hình dạng của họ trong rất thô kệch cao lớn ít nhất phải cao đến 1m7 trở lên, làn da thì đen thui còn thô ráp bụng thì đầy mỡ, có người thì khuôn mặt đầy rỗ, xấu xí vô cùng, xung quanh họ có rất nhiều giống đực quay quanh tươi cười lấy lòng, còn họ thì bài ra vẻ mặt vênh váo kiêu ngạo không ai bằng.

Tất cả giống đực khi nhìn thấy Ngạo Vũ đều để một tay lên ngực cuối đầu hành lễ.

- Đại tế ti.....

- Đại tế ti.....

Thấy bọn họ hành lễ với mình thì Ngạo Vũ cũng tươi cười gật đầu chào lại bầu không khí trong rất hòa hợp a.

Bọn họ thấy ngoài con trai của tộc trưởng Thanh còn có một người lạ mặt đang đi cùng đại tế ti nha.

Người này che kính toàn thân chỉ lộ ra đôi mắt tuyệt đẹp.

Quanh thân lại không có bất kỳ một khí tức hay mùi hương nào thật kỳ lạ.

Cũng không biết là giống cái hay giống đực nữa.

Mộ Dung Tuyết bị mọi người dùng ánh mắt như tia laser đánh giá cũng rất bình tĩnh mà bước đi, những ánh mắt như thế này Mộ Dung ảnh hậu của chúng ta quen rồi a.

Mộ Dung Tuyết thì rất bình tĩnh nhưng Đại tế ti của chúng ta thì không a, thấy có nhiều giống đực như vậy nhìn chằm chằm Mộ Dung Tuyết, Ngạo Vũ cuối cùng cũng nổi cơn thịnh nộ.

- Hừ..........

Một tiếng hừ chứa đầy tinh thần lực, khiến cho những giống đực gần đó phải lùi về sao tạo ra một khoảng chóng rất lớn a.

Có người yếu một chút còn té sấp trên mặt đất.

Mọi người hoảng sợ thu lại ánh mắt.

Chỉ một tiếng hừ của đại tế ti mà đã mạnh như vậy rồi thì thực lực của hắn còn mạnh như thế nào nữa chứ, có cho bọn họ mười lá gan bọn họ cũng không dám nhìn nữa.

Đây là thế giới Vũ lực quy tôn người nào nắm đấm đại thì người đó là lão đại.

Xảy ra chuyện vừa rồi nên trên đường ba người rất thuận lợi đi đến nhà của tộc trưởng.

Nhà của tộc trưởng xây ở chứng giữa bộ lạc, là căn nhà hai tầng duy nhất trong bộ lạc trong nó rất lớn vào đồ sộ.

Thấy đã đến nơi Mộ Dung Tuyết nói với Ngạo Vũ.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 7: nhiệm vụ


- Ngạo Vũ chàng vào sử lí công việc đi, ta đi tham quan bộ lạc một chút nhé.

Ngạo Vũ nghe Mộ Dung Tuyết muốn đi lặp tức cau mày nhưng cũng không nói gì chỉ nhìn về phía Thanh mở miệng.

- Thanh ngươi đi theo bồi nàng tham quan bộ lạc một chút đi.

Nhớ phải đảm bảo an toàn cho nàng.

Nếu nàng xảy ra chuyện gì ta sẽ hỏi tội người.

- Dạ đại tế ti.

Người yên tâm ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Thanh nghe đại tế ti để mình đưa giống cái đi tham quan thì lập tức vui mừng luôn miệng bảo đảm an toàn cho nàng.

Nghe được sự bảo đảm của Thanh.

Ngạo Vũ rất vừa lòng gật đầu quay sang nói với Mộ Dung Tuyết.

- Tuyết nhi cậu ấy tên là Thanh con trai của tộc trưởng, bây giờ ta sẽ để cậu ấy đưa nàng đi tham quan bộ lạc.

Sau khi ta làm xông việc thì ta sẽ đến tìm nàng nhé.

- Ừm chàng đi giải quyết công việc của mình đi, ta có thể tự chăm sóc cho mình được mà chàng đừng lo.

Mộ Dung Tuyết diệu dàng nói.

Nghe vậy Ngạo Vũ thở dài buôn tay đi vào nhà tộc trưởng để lại hai người Mộ Dung Tuyết và Thanh đứng đó.

Ngạo Vũ vừa đi Thanh lập tức tươi cười đi đến trước mặt Mộ Dung Tuyết.

- Giống cái ta tên là Thanh.

Bây giờ ta sẽ dẫn nàng đi tham quan bộ lạc nhé.

- Tôi tên Mộ Dung Tuyết

Thanh gọi Mộ Dung Tuyết là giống cái khiến cô không quen nên sửa lời.

- Tuyết, vậy ta sẽ gọi nàng là Tuyết nha.

Thanh hỏi Mộ Dung Tuyết.

- Được.

Mộ Dung Tuyết cười gật đầu.

Thấy Mộ Dung Tuyết gật đầu thì Thanh vui mừng nhảy cẳng lên.

- Được vậy ta gọi nàng là Tuyết hahaha Tuyết.

Mộ Dung Tuyết thấy Thanh vui mừng như trẻ con được kẹo thì bất giác cũng tươi cười.

- Được rồi chúng ta đi nào.

- Được a.

Thanh cười cười đi trước dẫn đường còn không ngừng giới thiệu.

- Chỗ chúng ta ở gọi là Nham thạch bộ lạc.

Nơi này có 20 giống cái và hơn tám trăm giống đực.

- Ở xung quanh Hắc Sâm rừng rậm có hơn mười bộ lạc lớn nhỏ nhưng chỉ có bộ lạc Nham thạch của ta là có nhiều giống cái nhất.

Thanh đắt ý nói.

Mộ Dung Tuyết thật lấy làm kinh hãi.

" Hơn tám trăm giống đực mà chỉ có 20 giống cái, cạnh tranh đúng là khóc liệt, tỉ lệ như vậy khiến các giống cái nghênh mặt hất cằm là đúng rồi".

Hai người cứ vừa đi vừa nói khi đến bờ sông của bộ lạc.

Mộ Dung Tuyết thấy có rất nhiều trẻ em ở đó khoảng ba chục bé trai, nhưng lại không có một bé gái nào.

Bọn chúng trong khoảng từ sáu đến mười tuổi, đứa nào đứa nấy trong giống như suy dinh dưỡng vậy ốm tong ốm teo.

Bọn chúng không ngừng đào bới cái gì đó ở dưới đất.

Chỉ thấy một đứa bé trong đó móc từ dưới đất lên một con Dung to bằng ngón tay út rồi bỏ vào miệng nhai nuốt.

- Ụa......

ụa

Thấy cảnh đó Mộ Dung Tuyết xanh mặt bụm miệng lại không ngừng ối.

Thanh thấy Mộ Dung Tuyết như vậy cũng hoảng sợ đi đến không ngừng vổ lưng cho cô ân cần hỏi.

- Nàng không sau chứ.

Ối một lúc thì Mộ Dung Tuyết cũng bình phục được tâm tình chấn động của mình hỏi.

- Thanh tại sao bọn nhỏ lại ăn thứ đó vậy.

Thanh cũng tỏa ra thương cảm nói.

- Chắc là do quá đói.

Hắc Sâm rừng rậm rất huy hiểm có rất nhiều trùng thú.

Bọn chúng điều là ấu thú còn chưa có trưởng thành nên không có khả năng đi săn.

- Vậy phụ mẫu của chúng nó đâu.

Mộ Dung Tuyết kinh ngạc hỏi.

Thanh nhìn những ấu thú vẽ mặt trở nên đau lòng.

- Phụ thân của những ấu thú này điều chết cả rồi.

Còn Mẫu thân thì không đối hoài gì đến chúng.

- Mẫu thân của chúng thường có rất nhiều giống đực.

Khi những ấu thú này được sanh ra đa phần điều đi theo phụ thân, nếu phụ thân chúng chết thì chúng sẽ không ai chăm sóc.

Ngoài trừ những ấu thú giống cái.

Mộ Dung Tuyết u thương hỏi.

- Vậy bộ lạc thì sao, bộ lạc sẽ nhìn những đứa trẻ này cứ đói như vậy sau.

- Bộ lạc cũng sẽ phân chia thức ăn cho chúng nhưng thường rất ít, chỉ khiến chúng không chết đói mà thôi, còn lại chúng phải tự lực gánh sinh.

Thanh bất đắt dĩ nói.

- Họ coi đây là rèn luyện chỉ có những ấu thú còn sống đến khi trưởng thành thì mới có thể trở thành những dũng sĩ ưu tú được.

Mộ Dung Tuyết nghe Thanh nói vậy cũng nhớ lại những chuyện trong quá khứ.

Lúc nhỏ nàng cũng là cô nhi, cha mẹ nàng mất khi nàng chỉ mới có sáu tuổi Dòng họ không ai chịu nhận nuôi nàng, cuối cùng nàng cũng bị đưa vào cô nhi viện.

Ở trong cô nhi viện tất cả đều là trẻ em nhưng cạnh tranh rất khóc liệt.

Lúc đầu nàng ở đó cũng thường xuyên bị đói do bị những đứa trẻ lớn hơn cóp hết thức ăn.

Sau này khi lớn hơn một chút thì nàng cũng bắt đầu vừa học vừa làm.

Vì có dung mạo xinh đẹp nên nàng được một đạo diễn coi trọng, rồi nàng bước chân vào điện ảnh, tốn biết bao công sức leo lên cứ nghĩ là mình cuối cùng cũng công thành danh toại nhưng không ngờ.

- Ai....

Mộ Dung Tuyết không nhịn được thương cảm thở dài.

Lúc này một vọng nói máy móc van lên trong đầu nàng.

"Keng....... mời ký chủ giúp những đứa trẻ trong bộ lạc tìm được nguồn thức ăn khiến chúng giảm tối thiểu thương vong".

" Nhiệm vụ hoàn thành sẽ được tặng hai thước tơi lụa ".
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 8: nhiệm vụ


- Babaka ngươi bảo ta tìm thức ăn cho chúng.

Mộ Dung Tuyết cau mày hỏi.

- Đúng vậy ký chủ.

Nhưng không phải chỉ no một bữa mà phải lâu dài.

Ký chủ phải giúp cho bọn trẻ tự lực gánh sinh nha.

Babaka lạnh lùng van lên.

- Con mẹ nó, hố cha ngươi, ngươi bảo ta cho bọn chúng ăn vài ba bữa thì được, chứ bất một cô gái yếu đuối như ta chỉ bọn chúng cách sinh tồn còn nhiều người như vậy, làm sau làm được.

Mộ Dung Tuyết tức giận xả một tràng.

- Đó là chuyện của ký chủ Babaka không biết.

Babaka chỉ có nhiệm vụ nhắc nhở ký chủ thôi.

Babaka vô tội nói.

- Mẹ nó, nhiệm vụ như vậy ta không làm.

Mộ Dung Tuyết bực mình nói.

Babaka lạnh lùng nói.

- Được thôi.

- ký chủ có thể không làm.

Nhưng trong vòng hai tư tiếng nếu ký chủ không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ bị trừng phạt nhẹ nhàng nha.

- Trừng phạt như thế nào.

Mộ Dung Tuyết tòa mò hỏi.

- Trừng phạt điện giật

- Không cao lắm chỉ có 100v thôi.

Babaka gian trá hù dọa.

- Điện giật 100v mà ngươi nói không cao hả....

- Có khi ngươi trừng phạt song là ta ủn củ tỏi luôn đó.

Mộ Dung Tuyết xanh mặt cải lại.

- Ký chủ yên tâm Babaka sẽ không để ký chủ chết đâu, nhiều lắm chỉ là hủy dung hoặc mất có nữa cái mạng thôi.

Babaka bình tĩnh trả lời.

Nghe xong Babaka nói ra kết cuộc của mình nếu không hoàn thành nhiệm vụ, trên tráng của Mộ Dung Tuyết lặng lẽ chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh 😥

" Đúng là hệ thống hố cha mà".

" Tĩnh lược một ngàn câu chữ thề".

Mộ Dung Tuyết không nhịn được đang đào mười tám đời tổ tông của Babaka lên mắn.

- ký chủ bây giờ cô có mắn chết Babaka thì cô cũng phải hoàn thành nhiệm vụ nha.

Babaka lạnh lùng khuyên nhủ.

- Aida.....

Mộ Dung Tuyết không nhịn được thở dài.

- Babaka ta đồng ý làm nhiệm vụ nhưng ta muốn thêm phần thưởng nha.

Mộ Dung Tuyết cuối cùng cũng thỏa hiệp.

Ai bảo nàng đứng dưới máy hiên người ta chứ, không thể không cuối đầu nha.

Nhưng nàng cũng không phải dễ bị bắt nạt như vậy, nên phải đồi thêm lợi tức mới được.

- Ký chủ cô muốn thêm gì.

Babaka bình tĩnh hỏi.

- Babaka ngươi nghĩ thử xem, ta làm xong nhiệm vụ này có phải là rất vĩ đại hay không, vậy mà ngươi thật keo kiệt chỉ cho có hai xấp vải làm phần thưởng.

Ngươi có cho thì cũng là quần áo chứ, ta là ảnh hậu đâu phải thợ may đâu.

Ngươi cho vãi làm sao ta mặc được.

Mộ Dung Tuyết cố cò kè mặc cả với Babaka.

- ký chủ cô nói cũng có lý.

- Thôi được rồi ký chủ nếu cô làm xong nhiệm vụ này thì ngoài phần thưởng là hai xấp vải ra, tôi còn tặng cho cô hai bộ quần áo và một cuốn sách nói về tác dụng của các loại dược thảo được không.

Babaka thỏa hiệp.

- Được.

Thành dao.

Mộ Dung Tuyết vốn chỉ định thử thôi, nhưng không ngờ Babaka đồng ý thật đúng là niềm vui quá bất ngờ nha.

- MÀ nè Babaka sau ta cứ cảm thấy là hình như ngươi đang lừa ta thì phải mà ta còn giúp ngươi điếm tiền nữa.

Cho dù là Babaka đã đồng ý cho cô thêm phần thưởng.

Nhưng linh cảm Mộ Dung Tuyết cứ mắc bảo phần thưởng góc phải như vậy mới đúng mà Babaka lúc đầu chỉ muốn hố cô thôi.

- ký chủ cô nghĩ nhiều rồi Babaka là hệ thống của ký chủ làm sau có thể lừa gạt ký chủ được chứ.

Babaka biện minh cho mình.

- Thôi được rồi ta tin ngươi.

Có tin hay không thì nàng cũng Không có lựa chọn có được không.

Sau một cuộc trao đổi sống chết cò kè mặc cả với Babaka thì Mộ Dung Tuyết đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề làm sau để hoàn thành nhiệm vụ trong hai mươi bốn tiếng đây.

" Thật là đau đầu mà"

- Tuyết cô không sau chứ.

Thanh thấy Mộ Dung Tuyết không biết đang nghĩ đến chuyện gì mà lúc thì cau mày, lúc thì giận dữ, lúc thì vui vẻ, xông rồi còn lộ ra vẻ đang suy tư rất nghiêm túc, nên không nhịn được hỏi.

- À tôi không sau.

Thanh anh có thể giúp tôi gọi bọn trẻ tập hợp đến đây được không.

Tôi có chuyện muốn nói với bọn chúng.

Mộ Dung Tuyết bảo Thanh tập hợp tất cả bọn trẻ đến vì cô đã có cách giúp chúng rồi.

- Được.

Thanh hơi nghi ngờ không biết Mộ Dung Tuyết gọi bọn trẻ đến làm gì nhưng cũng không hỏi nhiều mà đi luôn.

Mộ Dung Tuyết thấy Thanh đã đi gọi bọn trẻ cô cũng cắt bước đi về phía bời sông.

Mộ Dung Tuyết đến bờ sông rồi ngồi xuống dơi tay bức lấy hai cộng cỏ lên nhìn.

Nếu cô nhớ không lầm thì hai sợi cỏ này một cọng là rau duệ mọc rất nhiều ở những nơi như ao, đầm, sông, chúng có vị ngọt chứa rất nhiều giá trị dinh dưỡng sức khoẻ.

Còn một cộng còn lại là rau hến, rau này có vị chua, tính bình và thanh nhiệt, còn có tác dụng chữa bệnh.

Lúc trước khi còn ở cô nhi viện, cô thường ra bờ sông gần đó để đem về ăn.

Trong lúc Mộ Dung Tuyết đang suy tư thì Thanh đã tập hợp tất cả lũ trẻ rồi chỉ còn đợi Mộ Dung Tuyết đến thôi.

Mộ Dung Tuyết thấy vậy thì đứng lên đi đến trước mặt lũ trẻ rồi nói.

- Chào các em ta tên là Mộ Dung Tuyết ta có một chuyện muốn nhờ các em không biết các em có đồng ý giúp ta không, ta hứa nếu các em làm song thì ta sẽ cho các em thức ăn coi như là trao đổi được không.

Mộ Dung Tuyết vẽ mặt tươi cười nhờ giả.

Nàng biết nàng chỉ là một người xa lạ đối với họ, nếu bây giờ nàng nói những thứ này có thể ăn thì sẽ không ai tin, tại vì nếu ăn được thì đã bị hái đi hết rồi cũng không thể mọc thành đám ở đây được, bọn chúng thà bất Dung Đất để ăn chứ không ăn những thứ này thì chỉ có một khả năng là họ không biết những thứ này có thể ăn được, nên nàng không thể nói ra, mà dù có nói cũng không ai tin nên nàng trực tiếp chứng minh là được rồi, không cần nhiều lời làm tốn thời gian của nàng.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 9: nhiệm vụ.


- Giống cái, tỷ muốn tụi đệ làm gì chỉ cần nói một tiếng là được rồi, không cần phải chia sẻ thức ăn cho tụi đệ đâu.

Bảo vệ giống cái là nghĩa vụ của mỗi giống đực nên tỷ đừng ngại cứ nói đi.

Một đứa trẻ lớn nhất trong số bọn trẻ trả lời.

- Đúng vậy giống cái tỷ nói đi đừng ngại.

- Đúng vậy.........

đứng vậy tỷ cứ nói.

Bọn trẻ nhao nháo phụ họa.

- Tuyết cô muốn làm gì chỉ cần nói một tiếng là được.

Chúng tôi nhất định sẽ giúp cô.

Thanh cũng phụ họa, vốn dĩ anh còn lo không có chỗ thể hiện bản thân bây giờ thật tốt giống cái có chuyện muốn nhờ đương nhiên là phải nhiệt tình giúp rồi.

- Được nếu mọi người nói vậy thì ta cũng không khách sáo nữa.

- Đệ tên là gì.

Mộ Dung Tuyết hỏi Đứa trẻ lớn nhất trong số đó.

- Đệ tên là Lục.

Đứa bé được Mộ Dung Tuyết hỏi tên vui mừng trả lời.

- Bây giờ các đệ đi theo tỷ.

Mộ Dung Tuyết dẫn Thanh và đám trẻ đi đến bụi tre trong thôn.

- Được rồi bây giờ mọi người giúp ta chặt tám cây tre đi.

Mộ Dung Tuyết chỉ vào bụi tre rồi nói với mọi người.

- Cái này dễ.

Chỉ thấy Thanh đi về phía bụi tre dơi cánh tay ra năm ngón tay biến thành món vuốt sắc bén dương nhẹ lên thì tám cây tre đã đức.

Mộ Dung Tuyết nhìn thấy Thanh chặt tre nhẹ nhàng như vậy thì mắt chữ A miệng chị O không tin được. nhưng cũng lấy lại tin thần rất nhanh, dù sau đây cũng là thế giới thú nhân nên nàng phải tập thích ứng dần dần.

Mấy đứa trẻ thấy Thanh đã chặt xông tre thì xông lên kéo ra được tám cây tre rất dài.

Mộ Dung Tuyết bảo Thanh dùng móng vuốt vót những nhành tre dư ra, rồi chẻ những cây tre thành từng miếng nhỏ.

Thanh làm rất nhanh chưa tới năm phút là đã xông hết rồi.

Thấy vậy Mộ Dung Tuyết ngồi xuống cầm nhánh tre đã được cắt thành từng miếng nhỏ rồi kêu đám trẻ lại, dại cho chúng cách đang vỏ và rỗ.

Chỉ sau nữa tiếng thì đã làm được năm cái vỏ lớn và mười cái rỗ nhỏ, khiến Mộ Dung Tuyết phải ngạc nhiên vì năng lực học tập của thú nhân thật sự quá cường.

Bọn họ cũng rất ngạc nhiên không ngờ cây tre tầm thường mà cũng có thể làm được thứ tin xảo và đẹp mắt như vậy còn rất hữu dụng nữa, giống cái nói thứ này có thể đựng được đồ vật nha từ trước đến giờ họ muốn đựng thứ gì thì chỉ có thể lấy da thú để đựng lần đầu tiên nhìn thấy thứ gọi là vỏ và rỗ này nên chúng nhao nháo yêu thích không muốn buôn tay.

- Được rồi mọi người êm lặng nào.

Mộ Dung Tuyết thấy bọn trẻ cứ nháo nhào như vậy chỉ có thể lên tiếng.

- Bây giờ mọi người hãy giúp tỷ tìm những sợ dây leo như vậy đi.

Còn Thanh Hải giúp ta chặt thêm hai cây nữa.

Mộ Dung Tuyết cầm một sợi dây leo lên rồi bảo.

- Được.

Thanh trả lời còn bọn trẻ thấy vậy thì chia nhau đi tìm dây leo.

Rất nhanh đã tìm được rất nhiều.

Mộ Dung Tuyết gọi.

- Thanh, Lục hai người đến đây.

Mộ Dung Tuyết chỉ cho Thanh và Lục đan lưới, rất nhanh một chiếc lưới đánh cá đã hoàn thành.

- Được rồi bây giờ mọi người hãy cầm thành phẩm của mình cùng ta đi về bờ sông nào.

Mộ Dung Tuyết dẫn theo một đám trẻ cuồng cuộn đi về phía bờ sông.

Sau khi tới bờ sông Mộ Dung Tuyết bảo Thanh và Lục căn lưới ra đánh cá.

Mộ Dung Tuyết lúc nãy đã xem kĩ rồi con sông này có rất nhiều cá rất to nha, do nước rất trông nên có thể nhìn thấy chúng rất rõ ràng.

- Tuyết cô muốn bắt những con thủy ngư này để làm gì chúng cũng không thể ăn nha.

Thanh thất mắt hỏi.

- Tại sau lại không thể ăn.

Mộ Dung Tuyết hỏi lại.

- Lúc trước có một lần bộ lạc chảy qua mùa đông, thời tiết rất khắc nghiệt còn kéo dài hơn bình thường, không có đủ thức ăn nên có rất nhiều người chết, có một giống đực chịu không nổi đói nên đã bắt thủy ngư để ăn, không ngờ sau khi ăn xông thì người đó ôm cổ rồi lăn ra chết nên từ đó về sau không còn ai dám bắt thủy ngư ăn nữa.

Thanh giải thích.

Mộ Dung Tuyết hỏi lại.

- Người đó ăn như thế nào.

- Thì trực tiếp nhai nuốt thôi, Sau vậy.

Thanh vẻ mặt đương nhiên nói.

- Nhai nuốt, người đó có lấy xương ra không.

Mộ Dung Tuyết hỏi.

- Không có nha chỉ thấy hắn nhai nguyên con.

Thanh thành thật kể.

Mộ Dung Tuyết ôm tráng trong lòng không nhịn được mắn.

" Thật con mẹ nó ngu, ăn cá không nhả xương thì đương nhiên bị mắc xương chết rồi.

Thật là hết nói nổi ".

Mộ Dung Tuyết vổ lưng Thanh.

- Thôi được rồi anh cứ làm theo những gì ta nói là được rồi.

Ta tự có cách của mình không cần hỏi nữa.

Nha...

Thanh thấy Mộ Dung Tuyết nói vậy cũng không nói nữa.

Cùng Lục cầm lưới lên ngoan ngoãn đi bắt cá.

Mộ Dung Tuyết thấy hai người đã đi bắt cá cũng chia bọn nhỏ ra thành nhiều nhóm nhỏ.

Một nhóm ở lại giúp Thanh và Lục.

Một nhóm cầm rỗ đi hái rau duệ và rau hến.

Còn nhóm cuối cùng thì đi kiếm củi.

Con sông này nó dài không thấy điểm cuối, chiều ngang cũng có khoảng hơn mười mét.

Dưới sông có rất nhiều cá, do không được đánh bắt nên chúng rất to và không có tính cảnh giác nào.

Rất nhanh Thanh và Lục đã bắt được năm vỏ đầy.

Mộ Dung Tuyết thấy đã đủ rồi nên bảo dừng.

Thấy mình bất được nhiều thủy ngư như vậy mọi người rất ngạc nhiên không ngờ thứ gọi là lưới này thật sự rất hữu dụng nha bọn họ yêu thích không muốn ngừng nhưng giống cái đã bảo ngừng nên đành thôi.

Mộ Dung Tuyết gọi Thanh bảo.

- Thanh anh có thể tìm cho ta một cái nồi lớn được không.

- Được.

Thanh không hiểu Mộ Dung Tuyết muốn làm gì nhưng vẫn đi lấy nồi cho cô.

Trong thời gian đó bọn trẻ cũng lục đục đi về bọn chúng kiếm được rất nhiều củi, cùng rau khoảng bốn năm ký rau.

Mộ Dung Tuyết bảo bọn trẻ tập hợp lại rồi hỏi Lục.

- Lục các đệ có móng vuốt giống như của Thanh không.

- Giống cái tỷ nói cái này sau.

Nói rồi dơi bàn tay biến ra móng vuốt, móng vuốt của Lục nhỏ hơn của Thanh nhiều nhưng cũng rất sắc bén, không thua gì.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 10: lửa


- Các đệ điều có móng vuốt sau.

Mộ Dung Tuyết hỏi những đứa trẻ còn lại.

- Đệ có.

- Đệ cũng có.

- Còn đệ nữa.

Nghe Mộ Dung Tuyết hỏi bọn nhỏ điều nhao nháo trả lời sợ mình nói chậm thì người khác sẽ cóp hết công.

- Tốt lắm vậy các đệ qua đây ta sẽ dạy các đệ cách làm cá à không thủy ngư.

Nàng phải nhập gia tùy tục nha.

- Lục, đệ đến đây giúp ta.

Mộ Dung Tuyết chỉ con cá to trong vỏ rồi bảo Lục cầm nó để lên tảng đá gần đó.

- Bây giờ ta sẽ chỉ các đệ cách làm sạch thủy ngư các đệ phải nhớ kỹ nha.

Mộ Dung Tuyết nói với bọn trẻ.

- Dạ.

Bọn trẻ đồng thanh đáp lại nàng.

- Lục, đệ cắt kì, cắt mang thủy ngư trước đi.

Rồi đệ mổ bụng lấy hết ruột Của Thủy ngư ra nào.

Nếu thủy ngư có vảy thì đệ cạo vảy nếu không có thì thôi.

Mộ Dung Tuyết đứng chỉ huy cho Lục làm, nàng cũng rất muốn đích thân làm, nhưng rất tiếc là không có móng vuốt đành chịu thôi.

- Giống cái, đệ làm xong rồi.

Lục hai bàn tay đầy máu bảo.

- Được rồi bây giờ đệ hãy rửa sạch rồi bỏ vào rổ.

- Các đệ đã nhớ hết cách làm thủy ngư chưa.

Sau khi Lục đã làm xong thì mộ Dung Tuyết hỏi lại bọn trẻ.

- Dạ đã nhớ hết.

Bọn trẻ đồng thanh trả lời nàng.

- Tốt lắm bây giờ các đệ chia nhau làm một vỏ thủy ngư này đi.

Còn bốn vỏ còn lại thì không cần làm.

Mộ Dung Tuyết đứng lên chỉ huy.

- Dạ.

Bọn trẻ nghe lệnh lặp tức chia nhau ra làm cá, tình thế rất đồ sộ.

bọn trẻ còn rất nhỏ nhưng dù sau điều là thú nhân, nên sức lực rất lớn đóng cá này thật sự không làm khó được chúng nó.

Rất nhanh tất cả cá đã được làm sạch.

Lúc này Thanh cũng trở lại trên tay còn cầm theo một cái nồi đá to khoảng nửa thước trong nó rất nặng ít nhất cũng hai mươi cân.

- Tuyết nàng coi cái nồi này được không.

Thanh hỏi ý kiến Mộ Dung Tuyết.

- Được rồi bây giờ anh hãy lấy cho ta nữa nồi nước.

Xông rồi thì đặt nó lên cái bếp này đi.

Cái bếp này là Mộ Dung Tuyết nhân lúc mọi người đang làm cá thì nhờ Lục làm dùm lúc nãy.

Cũng không có gì chỉ là đặt ba viên đá to tạo thành hình tam giác thôi.

Thanh nghe lời đặt cái nồi to lên bếp.

- Nàng định nấu thức ăn sau.

- Đúng vậy.

Mộ Dung Tuyết trả lời.

- Nhưng chúng ta không có hoả thạch làm sao mà nhún lửa.

Thanh cau mày hỏi.

- Ở đây nhún lửa bằng hoả thạch sao, không còn cách khác à.

Mộ Dung Tuyết thất mắt hỏi.

Thanh vẻ mặt không hiểu nhìn Mộ Dung Tuyết.

- Cách khác là cách gì, từ trước đến nay mọi người đều nhún lửa bằng hoả thạch.

Mà hoả thạch rất hiếm có cũng rất mất, nên một năm bộ lạc chỉ khoác cho giống cái mỗi người mười viên.

Cho nên có thể nói chỉ có giống cái mới có hoả thạch hoặc là trong những buổi tế lễ thì bộ lạc mới sử dụng hoả thạch đốt lửa nướng thịt thôi.

- Vậy ở đây làm sau nấu thức ăn còn mùa đông thì lấy gì sưởi ấm.

Mộ Dung Tuyết cau mày hỏi.

- Tới mùa đông thì dùng da thú sưởi ấm, còn nấu thức ăn thì chỉ có khi nào bộ lạc tổ chức tế lễ thì mới sử dụng hoả thạch để nướng, bình thường thì mọi người đều ăn thức ăn sống nha.

Thanh vẻ mặt thản nhiên nói.

- Ăn....s.....sống.

Nghe tới từ ăn sống là Mộ Dung Tuyết chỉ muốn nôn ra thôi.

- Đúng vậy có gì lạ lắm sau.

Thanh không hiểu hỏi nàng.

-À không, không lạ ta chỉ hỏi vu vơ vậy thôi chứ ta biết mà.

Mộ Dung Tuyết cố tỏa ra chấn định.

- Được rồi bây giờ ta sẽ dạy cho mọi người cách chế tạo lửa mà không cần hoả thạch nha.

Mộ Dung Tuyết nhìn mọi người bảo.

- Nàng nói gì, có thể tạo ra lửa mà không cần hoả thạch sau nàng không đùa với chúng ta chứ.

Thanh kích động hỏi lại.

- Đúng vậy, thôi không nhiều lời nữa.

Làm rồi anh sẽ biết thôi.

Mộ Dung Tuyết không muốn nói nhiều với bọn dã nhân này nữa, nàng sợ nói chuyện với bọn họ xông rồi sẽ không nhịn được mắn người.

Chỉ thấy Mộ Dung Tuyết cầm hai nhánh cây một to một nhỏ.

Cây to thì để xuống đất còn cây nhỏ thì cầm trên tay.

- Thanh anh lại đây nào.

- Anh ngồi xuống rồi lấy một bàn chân đạp lên đích của cái cây này, rồi đúng rồi.

Bây giờ thì anh cầm cái cây nhỏ này để một đầu của nó cấm vào lỗ nhỏ ở đầu cây to đó, rồi bây giờ thì xoay tròn đi xoay càng nhanh càng tốt.

Thanh nghe hiệu lệnh của Mộ Dung Tuyết thì bất đầu xoay, xoay càng lúc càng nhanh, cần lúc càng nhanh cuối cùng cũng thấy có khói bốc lên, thấy vậy Mộ Dung Tuyết lập tức để một nhún lá cây khô rồi thổi, trong chốc lát đã có lửa bốc lên khiến Thanh và mấy đứa nhỏ ngơ luôn.

Bọn họ đã nhìn thấy gì vậy nè, lửa là lửa thứ cực kỳ hiếm có, nó có tác dụng vô cùng to lớn đối với sự sinh tồn của bọn họ.

Có lửa thì họ sẽ không sợ bị chết cóng khi mùa đông đến.

Có lửa bọn họ có thể nấu nước uống giống cái sẽ không vì uốn nước lạnh mà dễ sinh bệnh nữa.

Có lửa bọn họ có thể nấu thức ăn vậy thì bọn họ sẽ không phải ăn thịt sống nữa.

Lửa, lửa nha, lửa mà bọn họ cứ nghĩ là quý hiếm, là khó tìm lại không ngờ có thể tạo ra được nhẹ nhàng như vậy.

Kích động, vui vẻ, nước mắt không ngừng rơi trên đôi mắt của Thanh.

Những giọt nước mắt vui mừng không ngừng rơi trên đôi mắt của thanh và bọn trẻ.

Nhìn thấy nước mắt của họ thì Mộ Dung Tuyết ngơ luôn, có cần kích động tới khóc vậy không, chỉ là lửa thôi mà.

Trên đầu Mộ Dung Tuyết nổi ba gạch đen.

" Thật là hết nói nổi với bọn dã nhân này.

Nàng sợ cứ tiếp tục ở đây một hồi thì trí thông minh của nàng sẽ bị tuột xuống theo họ nha.

Aida."

Mộ Dung Tuyết không nhịn được thở dài trong lòng."
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 11: thức ăn


- Thôi được rồi mọi người bình tĩnh nào.

Mộ Dung Tuyết chấn an.

- Tuyết, cô nhìn thấy không, lửa, là lửa đó.

Chúng ta có thể tạo ra lửa nha, có thể tạo ra lửa.

Thanh kích động cầm tay Mộ Dung Tuyết không ngừng nói liêng thiêng.

Có những câu mà Mộ Dung Tuyết nghe được cũng trả hiểu anh ta đang nói gì nữa.

Mộ Dung Tuyết ngước mặt bốn mươi lăm độ nhìn trời.

Không nhịn được trong lòng phun trào.

" Con mẹ nó, chỉ là lửa thôi có cần kích động phun cho cô một vòi nước miếng như vậy không, cô sắp chết ngạc rồi nè".

Thanh cứ liên tục nói mãi nói mãi mà Mộ Dung Tuyết cũng không biết anh ta đang nói cái gì chỉ thấy lỗ tai cứ ong ong.

- stop.

Cuối cùng Mộ Dung Tuyết cũng không nhịn được nữa tức giận lên tiếng.

- Ta biết đó là lửa.

- Ta cũng biết là anh đang rất kích động, nhưng chúng ta còn có chuyện chính cần làm nha.

Nên có thể bình tĩnh lại không.

Ok.

- Được.

Tuyết nàng nói đi bây giờ chúng ta phải làm gì tiếp theo đây.

Thanh nghe giọng Mộ Dung Tuyết không có kiên nhẫn còn pha một chút tức giận thì lập tức hoàn hồn, gãi đầu cười cười nói.

" Hình như là anh đã quá kích động làm cho giống cái tức giận rồi."

Mộ Dung Tuyết thấy Thanh đã bình tĩnh lại cũng không nói gì nhiều chỉ ra lệnh cho bọn trẻ xiêm cây vào cá chuẩn bị nướng.

Thấy nước trong nồi cũng đã sôi thì bảo bọn nhỏ thả cá vào, rồi quay sang hỏi Thanh.

- Thanh anh có muối không.

Khi Mộ Dung Tuyết bảo anh đi lấy nồi thì Thanh đã biết trước Mộ Dung Tuyết sẽ nấu thức ăn nên cũng có chuẩn bị một chút muối nên lập tức lấy ra.

- Ta có chuẩn bị một chút muối nàng xem có đủ không.

Thanh lấy trong lòng ra một tấm lá cây trong đó có bao bọc một chút muối tạp.

Mộ Dung Tuyết bảo Thanh hãy bỏ đống muối đó vào nồi rồi dùng cây tre khoái đều sau đó bỏ rau duệ và rau hến vào.

- Như vậy là được rồi.

- Thanh hãy giúp ta nhắc nồi xuống.

Lúc này cá cũng đã nướng chín.

Chuyển thành màu vàng ôm còn tỏa ra mùi thơm phức, khiến lũ trẻ không nhịn được chạy nước miếng.

Thanh cũng không nhịn được nuốt nước bọt cái ực.

Mộ Dung Tuyết chảy vài lá sen hái được ở bờ sông, rồi bảo Thanh và Lục đem cá để lên đó, sau đó nàng kêu bọn trẻ lại dùng đũa tre gấp thịt cá ra còn lựa xương bỏ. mộ Dung Tuyết giải thích.

- Thật ra thủy ngư này có thể ăn được, chỉ là mọi người không biết cách ăn thôi.

Thủy ngư này trên thân của nó có xương và mùi tanh.

Nếu mọi người muốn ăn thì phải dung lửa nấu lên hoặc là nướng như vậy sẽ khử được mùi tanh trong thủy ngư.

Sau khi chín rồi thì chỉ cần lừa xương ra bỏ, lấy thịt là có thể ăn rồi.

Giải thích cho bọn trẻ xong rồi thì Mộ Dung Tuyết gấp một đũa thịt cá định bỏ vào miệng thì Thanh cảng lại.

- Tuyết để ta thử trước.

Thanh sợ thủy ngư này có vấn đề, nếu để giống cái ăn vào mà có mệnh hệ gì thì hắn có mười cái mạng cũng không đủ cho đại tế ti giết.

Mà hắn cũng không muốn nàng xảy ra chuyện.

Nói rồi Thanh cầm đôi đũa trong tay Mộ Dung Tuyết gấp thịt cá lên nhắm mắt bỏ vào miệng, vẻ mặt giống như chiến sĩ thấy chết không sợ.

Mộ Dung Tuyết thấy vậy cũng hiểu là Thanh đang muốn bảo vệ nàng nên cũng thấy ấm áp trong lòng.

Nàng sống hai mươi năm đã chảy qua bao nhiêu chuyện nhưng chưa từng có ai bảo vệ nàng như vậy.

Khiến nàng hơi xúc động.

Không nhịn được giọng trở nên nhẹ nhàng.

- Sau có cảm giác gì không.

Nghe giọng nói của Mộ Dung Tuyết Thanh mở mắt ra cảm nhận được mùi vị trong miệng không nhịn được.

- Ngon, ngon quá.

Thanh gấp thêm một miếng thịt nữa bỏ vào miệng không ngừng khen ngon.

Bọn trẻ thấy Thanh ăn mà không có bị gì còn không ngừng khen ngon nên cũng nuốt nước miếng cái ực nhìn những thức ăn đó ánh mắt vô cùng nóng bỏng, nhưng có giống cái ngồi ở đây nên bọn chúng cố kiềm chế bản thân không muốn làm mất mặt trước giống cái.

Tuy bọn nó còn nhỏ nhưng cũng biết phải nhường nhịn yêu thương giống cái nha.

Mộ Dung Tuyết thấy bọn trẻ như vậy cũng mau chống mút trong nồi ra cho mỗi đứa một chen canh cá.

Chén đựng canh này là dùng ống tre cắt thành từng đoạn nhỏ.

Rồi chia cá cho từng đứa một mỗi đứa cũng được hai con.

Ra lệnh

- Ăn đi.

Nghe được chỉ lệnh của Mộ Dung Tuyết bọn trẻ cấm đầu ăn như sói đói đến, bọn chúng đã đói bụng lâu lắm rồi nhịn tới lúc này cũng đã tới cực hạn.

- Từ từ, ăn từ từ thôi coi chừng xương đó.

Mộ Dung Tuyết thấy bọn trẻ ăn như vậy thì cũng hơi lo không ngừng hô lớn.

Bọn trẻ ti rất đói nhưng cũng nhớ lời Mộ Dung Tuyết bảo, thủy ngư rất nhiều xương phải lấy bỏ thì mới được ăn, nên cũng làm theo.

Cũng may những con cá này có hình dạng rất lớn, nhiều thịt mà xương cũng to nên rất dễ lấy ra.

Lúc bọn họ đang ăn đến khí thế ngất trời thì có một tiếng nói kiêu ngạo vang lên.

- Các ngươi đang ăn cái gì mà thơm thế.

Ta cũng muốn ăn.

Khi mọi người ngước mắt lên nhìn thì thấy một giống cái đang đứng sau lưng cô ta còn có ba bốn giống đực đi theo.

Lúc này trời đã gần một giờ chưa vốn là thời gian mọi người đang nghĩ ngơ, nên Mộ Dung Tuyết và bọn trẻ có làm gì cũng không ai để ý.

Đến khi mùi thức ăn bay lên thật thơm khiến bọn họ không khỏi tò mò đến đây xem như thế nào thì thấy.

-
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 12: Đệ nhất mỹ nhân


Hai giống cái đang dần co.

Một là Lili giống cái đẹp nhất bộ lạc và một là Thanh sau lưng của hắn còn che chở một giống cái xa lạ khác.

Hai bên đang ở thế cực kì mâu thuẫn.

- Thanh, ta nói mà ngươi không nghe sau, ngươi mau đem thức ăn đến cho ta, ta muốn ăn.

Lili vẻ mặt giận dữ.

Tên Thanh này thật không biết điều, cô ta là giống cái đẹp nhất bộ lạc, cô ta muốn ăn thức ăn của hắn thì đã là phước ba đời còn không biết ơn ở đó còn không cho.

Vốn dĩ cô ta đang cùng bạn lữ của mình đánh dã chiến, vừa lúc làm song đang đói bụng, dự định kêu bạn lữ của mình tìm chút thức ăn về thì nghe thấy mùi thơm của thịt nướng nên đến đây xem.

Không nhịn được muốn ăn thử.

Vậy mà tên Thanh khốn kiếp này còn không biết điều dám cải lại.

- Lili ta cũng muốn cho cô nhưng đã hết rồi.

Nếu cô muốn ăn thì một chút nữa ta sẽ làm cho cô nhé.

Thanh cũng muốn cho Lili thức ăn, nhưng ngạc nổi thức ăn đã hết rồi thì làm sau mà cho.

- Thanh ngươi dám lừa ta.

- Ngươi nói hết vậy đó là cái gì, ngươi tưởng ta mù hả.

Lili tức giận rồi, tên Thanh đáng chết, thức ăn còn ở đó mà dám nói hết, dám lừa nàng.

- Lili thức ăn này là của Tuyết không thể cho cô.

Thanh bất đắt dĩ nói.

- Tại sau không thể.

Ngươi bảo cô ta nhường cho ta không phải được rồi sau.

Lili Kiêu ngạo hất cằm ra lệnh.

Cô ta ( Lili) từ trước đến nay chỉ cần là thứ cô ta muốn thì có gì là không thể, ai bảo cô ta là giống cái đẹp nhất bộ lạc chứ.

- Lili thức ăn này thật không thể nhường cho cô được.

Thanh cũng hết cách, từ sáng đến giờ Tuyết vẫn chưa ăn gì, nếu bây giờ nhường cho Lili thì Tuyết sẽ bị đói, không thể nhường được, huống chi thức ăn này vốn dĩ là của Tuyết dạy họ làm.

- Nếu cô muốn ăn thì tự đi mà làm, đây là thức ăn của ta.

Không cho.

Mộ Dung Tuyết cũng tức giận rồi.

Nàng đường đường là ảnh hậu chỉ có nàng bắt nạt người, đến bao giờ lại lu lạc đến nức bị người bất nạt như vậy.

Lúc nãy bọn họ đang ăn vui vẻ thì bỗng nhiên có một giống cái xa lạ đến đòi chia thức ăn, vốn dĩ Mộ Dung Tuyết cũng không phải là kẻ ít kỉ gì, thức ăn này là làm cho mọi người nếu cô ta muốn ăn Mộ Dung Tuyết cũng không ngại cho một chút, nhưng thái độ của giống cái này hất cằm ra lệnh giống như Mộ Dung Tuyết cô là người hầu của cô ta ( Lili) thật khiến cô không nhịn được.

- khốn kiếp ngươi có biết ta là ai không.

- Được ta để ý đến thức ăn của ngươi thì đã là phước ba đời rồi còn không biết ơn ở đó mà còn cải lại, thật là không biết điều.

Lili vẻ mặt khinh thường nhìn chằm chằm Mộ Dung Tuyết, giống như được cô ta để ý đến là một sự dinh hạnh cho nàng ( Mộ Dung Tuyết) vậy.

Khiến nàng thật hết nói nổi.

- Ta thật sự là rất muốn biết cô là ai nha.

Mộ Dung Tuyết thản nhiên cầm chén canh lên uốn, vẻ mặt cười cười hỏi, từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì thật đói.

- Hừ.

Ta là Lili đệ nhất mỹ nhân của bộ lạc nham thạch.

Xung quanh Hắc Sâm rừng rậm có hơn mười bộ lạc thì ta được công nhận là người đẹp nhất, sau hả thân phận như vậy đủ để ăn thức ăn của ngươi chưa.

Lili vẻ mặt kiêu ngạo hất cằm hảnh diện nói.

- Phụt........ phụt khụ khụ khụ.

Mộ Dung Tuyết không nhịn được phun hệ nước canh trong miệng ra.

Khuôn mặt bị mất ngẹn đến đỏ bừng không ngừng ho đến chết đi sống lại.

- Ngươi, ngươi là đệ nhất mỹ nhân của hơn mười bộ lạc xung quanh Hắc Sâm rừng rậm à.

Mộ Dung Tuyết khuôn mặt không tin hỏi lại.

- Đúng.

Sau ngươi sợ rồi hả.

Lili vẻ mặt đắc ý bảo.

-

- Hahaha, thật mắt cười, cười chết ta rồi hahahaha.

- Dựa vào cái dung mạo xấu xí như vậy cũng được làm đệ nhất mỹ nhân.

- Hahaha.

Khụ khụ khụ khụ......

Mộ Dung Tuyết thật sự không nhịn được ôm bụng cười như điên.

- " Thật hết nói nổi, con mẹ nó đang đùa nàng à.

Đệ nhất mỹ nhân của tất cả bộ lạc xung quanh Hắc Sâm rừng rậm.

Dựa vào cái dung nhan đó sau

Cười chết nàng rồi."

Mộ Dung Tuyết thật không tin nổi nhìn kĩ giống cái trước mặt này, cao khoảng 1m7 khuôn mặt trái son, nhưng làn da đen thui giống người châu phi, cặp mắt rất sáng nhưng chỉ có một mí, lỗ mũi thì hơi to, miệng thì rộng mà răng còn ố vàng, chỉ được xem là bình thường đến không được bình thường hơn.

Ảnh hậu như nàng còn phải khiêm nhường không dám nói mình là đệ nhất mỹ nhân, cô ta lấy tự tin ở đâu ra, thật là cười chết nàng rồi.

- khốn kiếp, tiện nhân ngươi dám cười ta, ta xé rách miệng ngươi.

Lili dơi tay định tát Mộ Dung Tuyết vì tội dám cười nhạo.

- Lili cô không thể đánh cô ấy.

- Đúng vậy, tỷ không được đánh Mộ Dung Tuyết tỷ tỷ, tỷ ấy là người tốt.

- Đúng vậy.

- Đúng vậy.

Thanh và bọn trẻ thấy Lili định ra tay với Mộ Dung Tuyết thì lập tức song lên ngăn cản bảo vệ Mộ Dung Tuyết ở sau lưng.

Chúng là những Ấu thú còn là giống đực nên không có quyền lên tiếng can thiệp vào chuyện của giống cái.

Chúng còn nhỏ chưa có trưởng thành không có khả năng đi săn trong rừng rậm nên thường xuyên bị đói, cho dù chúng có chết cũng chả ai quan tâm.

Chỉ có Mộ Dung Tuyết.

Chỉ có nàng chỉ cho chúng cách làm thức ăn và tạo lửa.

Cũng chỉ có nàng lo cho sự sống chết của những Ấu thú không phụ không mẫu như chúng, khiến chúng từ khi sinh ra đến giờ lần đầu tiên cảm nhận được ấm áp, nên không thể để nàng bị thương được.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 13: nước mắt


- Hừ.

Các ngươi là cái thá gì mà Dám cản ta.

Hôm nay bổn giống cái sẽ xé rách miệng con tiện nhân này.

Lili thô lỗ đảy đứa trẻ gần cô ta ra.

- không, tỷ ( Lili) không được làm hại tỷ ấy ( Mộ Dung Tuyết).

- Cô không được đụng vào Tuyết.

Bọn trẻ và Thanh cùng song lên cản Lili, khiến cô ta cực kỳ tức giận, quay sang rống giận với những giống đực sau lưng mình.

- Các ngươi không thấy ta bị người ức hiếp à, còn đứng đó nhìn, mau song lên cản chúng lại cho ta.

Bốn giống đực của Lili vốn dĩ đang khoanh tay đứng nhìn, bọn họ không có quyền can thiệp vào chuyện của giống cái nhưng thấy giống cái mình tức giận như vậy đành song ta cản Thanh và bọn trẻ lại.

Chỉ thấy bốn giống đực của Lili cùng song lên, hai người tách bọn trẻ ra, hai người thì cản Thanh lại.

So về số lượng thì bên Mộ Dung Tuyết đông hơn, nhưng toàn là ấu thú chỉ còn mình Thanh là dũng sĩ cấp 6.

Còn bốn giống đực của Lili thì ba người là cấp 4 và một người cấp 5.

Hai bên song vào nhau chốc lát cục diện trở nên hỗn loạn không thể khống chế, xung quanh có rất nhiều thú nhân xem náo nhiệt nhưng không ai dám lên can ngăn, hai bên điều là giống cái họ cũng không biết phải binh ai bỏ ai.

Ty họ biết là Mộ Dung Tuyết chiếm lý nhưng họ cũng không thể vì một giống cái xa lạ không thấy rõ dung mạo mà đi đắc tội với Lili nên chỉ có thể đứng nhìn không lên tiếng.

Bọn trẻ dù sau cũng rất yếu nên rất nhanh đã bị đánh bại, hai giống đực của Lili thấy đã giải quyết song lũ trẻ thì cũng song lên giúp hai giống đực còn lại, bốn giống đực quay quanh một mình Thanh.

Dù vậy Thanh cũng không rơi vào thế hạ phong chỉ có thể đánh ngang tay.

- Tiện nhân bây giờ không còn ai giúp ngươi nữa, coi ta có xé miệng ngươi ra không.

Lili thấy Thanh và lũ trẻ đã bị giống đực của mình cản lại thì vui mừng bước lên trước giang tay định tát Mộ Dung Tuyết.

- không được, giống cái Tỷ mau chạy đi.

- Tuyết.

Khốn kiếp các ngươi tránh ra.

Khi thấy Lili định song lên đánh Mộ Dung Tuyết thì bọn trẻ hoảng sợ hô lên.

Còn Thanh thì đánh đến hai mắt đỏ ngầu.

Không ngừng lo lắng

Chỉ thấy Lili hùng hổ song lên nhưng chưa thể làm gì thì.

- Chát.......

không đánh được Mộ Dung Tuyết mà còn bị cô tát lại cho một bạc tay.

Thấy Lili bị Mộ Dung Tuyết đánh Thanh và tất cả mọi người cũng ngu luôn.

Mộ Dung Tuyết cô lúc trước vì có dung mạo xinh đẹp nên thường xuyên bị lu manh đùa giỡn.

Nên cô có đăng ký một khóa học karate ty thành tựu không cao nhưng để đối phó với một giống cái được nuôi trong nhung lụa như Lili thì dư sức.

- Tiện nhân ngươi dám đánh ta, kes bắt ả tiện nhân này lại cho ta.

Ta muốn bằm thây ả.

Lili bị Mộ Dung Tuyết đánh thì tức giận gọi giống đực của mình lại bắt Mộ Dung Tuyết.

Kes nghe Lili gọi thì xông lên định bắt Mộ Dung Tuyết.

Nhưng bị Mộ Dung Tuyết tránh được chỉ nắm được chiếc áo choàng của cô.

- G...ẹ.....t.

Chiếc áo choàng bị kéo xuống Mộ Dung Tuyết té xuống đất.

Vốn dĩ Mộ Dung Tuyết luôn mặc áo choàng che kín, thấy không rõ dung mạo, mọi người chỉ nghe giọng nói mềm mại thì biết nàng là một giống cái chứ không biết hình giáng ra sau, bây giờ bị kes kéo mất áo choàng thì dung mạo của nàng cũng hiện ra.

- Hít.... hít...... hít.

Khi Mộ Dung Tuyết lộ mặt thì tiếng hít thở vang lên khắp nơi.

Không thể tin được nhìn Mộ Dung Tuyết chằm chằm.

Chỉ thấy nàng thân hình nhỏ nhắn, Ba ngàn tóc đen bay bay trong gió.

Làn da ty đen nhưng rất mịn màng, sống mũi cao nhất, môi anh đào chúm chím, cặp mắt trong sáng như sao trời hiện giờ đang rưng rưng nước mắt, khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng an ủi.

-" Đẹp, thật đẹp, giống cái này còn đẹp hơn Lili gấp trăm lần."

Đây là tiếng lòng của tất cả thú nhân đang có mặt, bao gồm cả giống đực của Lili.

Nói đùa nàng là ai chứ Mộ Dung Tuyết nữ thần quốc dân của thế kỷ hai mươi mốt, dù làn da bị bôi đen nhưng một giống cái như Lili có thể so với nàng sau, cũng không thể trách, không phải nàng quá đẹp mà tại vì thế giới này giống cái thật sự quá xấu.

Tất cả giống đực bao gồm Thanh và bạn lữ của Lili lúc này không còn đánh nhau nữa mà tập trung lại nhìn Mộ Dung Tuyết chằm chằm.

Có người không nhịn được còn chảy cả nước miếng.

- Tiện nhân ta xé rách mặt ngươi.

Lili thấy mọi người bao gồm giống đực của mình nhìn Mộ Dung Tuyết với vẻ suy mê thì không nhịn được ghen tuông trong lòng.

Nàng Lili được xem là giống cái đẹp nhất xung quanh Hắc Sâm rừng rậm, mỗi khi nàng xuất hiện, bao nhiêu sự chú ý của tất cả mọi người điều đặc lên người mình, bây giờ thấy có một giống cái đẹp hơn mình thì làm sau chịu được ganh tị che mờ lý trí.

Lili giang tay định bóp cổ Mộ Dung Tuyết thì.

- Chát.......

Ngạo Vũ xuất hiện giáng cho cô ta một bạc tay.

Vốn dĩ Ngạo Vũ và tộc trưởng đang nghị luận việc sẽ tổ chức lễ đi săn tiếp theo như thế nào.

Thì nghe mọi người ồn ào tập trung chạy về phía bờ sông.

Hai người cũng thấy kì lạ.

Sợ xảy ra đại sự gì nên cũng đến đây xem thử coi sau thì thấy.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 14: Nổi giận


Tất cả mọi người vẻ mặt ngơ ngác.

Mộ Dung Tuyết thì té xuống đất, nước mắt rưng rưng.

Lili thì định bóp cổ Mộ Dung Tuyết.

Thấy bạn lữ của mình bị người khác ức hiếp chỉ cần là giống đực sẽ không ai chịu được.

Ngạo Vũ cũng không ngoại lệ, nên không nhịn được tát cho Lili một bạc tay.

Lili bị Ngạo Vũ đánh đến ngơ ngác chỉ có thể đứng đó nhìn Ngạo Vũ chằm chằm.

- Nàng không sau chứ, có bị thương ở đâu không.

Ngạo Vũ ngồi xuống đỡ Mộ Dung Tuyết đứng lên, lo lắng hỏi thăm.

Mộ Dung Tuyết nước mắt rưng rưng, khi thấy Ngạo Vũ ân cần quan tâm thì không nhịn được ôm ngạo Vũ.

- Hu...hu....hu....hu.....

Ngạo Vũ.

Anh đến rồi.

Mộ Dung Tuyết ôm Ngạo Vũ nước mắt như mưa.

-" Nàng thật không chịu nổi nữa, tốn biết bao công sức mới leo lên được làm ảnh hậu, ngồi chưa nóng đích thì bị người hãm hại xuyên đến thế giới khỉ ho cò gáy, chim không thèm ỉa này, chưa gì đã bị người hãm hiếp còn gặp một hệ thống hố cha, bất nàng đi làm nhiệm vụ cứu vớt thế giới gì đó, như vậy cũng thôi đi, nàng nhịn nhưng bây giờ thì xem đi, nàng làm song nhiệm vụ, giúp họ, không mang ơn nàng thì thôi còn hợp sức lại đánh nàng, Mộ Dung Tuyết không nhịn được khóc hết nổi uất ức trong lòng."

Trên đời này còn có ảnh hậu nào xui xẻo như nàng không.

"Huhuhuhu".

Ngạo Vũ thấy Mộ Dung Tuyết khóc đến uất ức khuôn mặt đầy nước mắt, thanh âm ngẹn ngào thở không ra hơi thì hai mắt đỏ lên nhìn chằm chằm tất cả thú nhân đang có mặt.

Tất cả mọi người thấy Mộ Dung Tuyết khóc đến hoa lê đáy Vũ như vậy thì vẻ mặt đau lòng ngơ ngác đến khi bị Đại tế ti Ngạo Vũ nhìn thì thấy da đầu ớn lạnh không tự giác lui về phía sau.

- Chuyện này là như thế nào.

- Tại sau lại ồn ào như vậy.

Tộc trưởng đi theo Ngạo Vũ đến, nhìn thấy tình cảnh quỷ dị cũng không nhịn được hỏi.

Nhưng không có ai trả lời ông, tất cả mọi người đều lo lắng hiện vẻ thương tiếc nhìn Mộ Dung Tuyết.

- Thanh.

Ngươi nói đi cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.

Tộc trưởng thấy không ai nhìn mình thì tức giận nhìn sang Thanh rống giận.

Nghe phụ thân đại nhân của mình rống lên thì Thanh cuối cùng cũng hoàn hồn.

kể hết tất cả mọi chuyện cho mọi người nghe đầu tiên là Mộ Dung Tuyết dạy hắn và Ấu thú tạo lửa như thế nào.

bao gồm cả chuyện Mộ Dung Tuyết chỉ họ cách chế biến thủy ngư và rau dại để làm thức ăn.

Và cuối cùng là mâu thuẫn của Lili và Mộ Dung Tuyết.

Nghe Thanh kể khuôn mặt của tất cả mọi người lúc đầu là kích động hoảng sợ, không thể tin, tức giận, cuối cùng là thương tiếc.

Khuôn mặt đổi màu liên tục giống như tắc kè.

- Dám làm tổn thương giống cái của ta.

Muốn chết.

Ngạo Vũ nghe Mộ Dung Tuyết bi kes đánh té xuống đất thì không nhịn được rống lên một tiếng giận dữ, giang tay phác một cái nhẹ nhàng về phía kes, chỉ thấy kes bay ra như diều đức dây té xuống đất hộc máu không đứng lên được.

Kes dù sau cũng là dũng sĩ cấp 5 mà chỉ có một cái phác tay của Ngạo Vũ cũng không chịu được.

Ngạo Vũ giải quyết song kes rồi thì quay sang bóp cổ Lili khiến cô ta không thở được.

Ba người bạn lữ của Lili thấy giống cái của mình bị Ngạo Vũ bóp cổ cũng không nhịn được song lên định cóp người.

- Hừ.... lũ vô dụng.

Ngạo Vũ chỉ Hừ một tiếng chứ đầy nội lực thì ba giống đực của Lili cũng có cùng cảnh ngộ với kes.

- ( " Thật mạnh").

Đây là tiếng lòng của tất cả mọi người.

Cũng không biết đại tế ti thuộc cảnh giới gì mà chỉ có một tiếng hừ cũng có uy lực đáng sợ như vậy.

Bọn họ điều là dũng sĩ cấp 4 cấp 5 cũng được coi là những dũng sĩ mạnh nhất của bộ lạc Nham Thạch mà ngây cả một tiếng hừ của Ngạo Vũ cũng không chịu được.

Thật là đáng sợ.

- Ngạo...

Vũ.....

Chàng định vì....con tiện nhân này......mà giết ta sau.....

Lili nước mắt rưng rưng thở không ra hơi nói.

- Ngươi nói ai là tiện nhân......hả......

Ngạo Vũ bóp cổ Lili hai mắt đỏ ngầu hỏi lại.

Tộc trưởng cuối cùng cũng hoàn hồn thấy Lili xấp chết trên tay của Ngạo Vũ thì không nhịn được tiếng lên khuyên.

- Đại tế ti xin hạ thủ lưu tình.

Lili dù sau cũng là giống cái.

- Cô ta là giống cái vậy bạn lữ của ta không phải giống cái à.

- Từ trước đến nay cô ta ỉ mình là giống cái đi gây chuyện khắp nơi ta cũng không để ý nhưng lần này lại dám gan to bằng trời ức hiếp bạn lữ của ta, ngươi bảo ta làm sau nhịn được.

Ngạo Vũ tức giận rống vào mặt tộc trưởng.

- Ta biết Lili cô ấy làm sai nhưng dù sau cũng không phải chuyện lớn gì, bạn lữ của người cũng không bị thương a, trừng phạt một chút là được cũng không cần lấy mạng cô ấy nha.

- Đại tế ti giống cái thật sự rất quý hiếm, ngài không thể giết được.

Tộc trưởng không ngừng khuyên nhủ Ngạo Vũ tha cho Lili.

Mộ Dung Tuyết thấy tộc trưởng không ngừng cầu xin nàng cũng mềm lòng, dù sau nàng cũng là người thế kỷ hai mươi mốt cũng không quen nhìn thấy cảnh chém chém giết giết.

Lili làm sai thì trừng phạt một chút là được rồi, nàng cũng không muốn lấy mạng cô ta nha.

- Vũ chàng thả Lili ra đi.

Ta mệt quá chàng dẫn ta về nhà nha.

Mộ Dung Tuyết giọng điệu yếu ớt ôm cổ Ngạo Vũ làm nũng.

Thấy Mộ Dung Tuyết như vậy thì Ngạo Vũ làm sau chịu được.

Vung tay đẩy Lili giống như đôi giày rách, không nhìn ai ôm Mộ Dung Tuyết đi luôn.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 15: phần thưởng.


Ngạo Vũ ôm Mộ Dung Tuyết đi một mạch về nhà, đặc nàng lên giường kiểm tra vết thương.

Thấy đầu gối Mộ Dung Tuyết chảy máu thì dùng bông thấm nước lau cho nàng, sau đó sức thuốc.

Trên đường trở về tới lúc sức thuốc vẻ mặt Ngạo Vũ lạnh như đá không nói một lời làm Mộ Dung Tuyết hơi áp lực.

- Vũ chàng giận ta sau.

Mộ Dung Tuyết không nhịn được hỏi.

- không có.

Ngạo Vũ mặt lạnh trả lời.

- Vậy sau chàng không nói lời nào.

Mộ Dung Tuyết lại hỏi.

- Ta không giận nàng mà đang giận chính mình, ta không bảo vệ được nàng khiến nàng bị người ức hiếp, là lỗi của ta.

Ngạo Vũ khuôn mặt đau khổ nói.

- Vũ chàng đừng như vậy ta bị thương không liên quan đến chàng, chàng đừng tự trách.

Mộ Dung Tuyết an ủi Ngạo Vũ.

- Vũ ta đối bụng chàng tìm cái gì đó cho ta ăn được không.

Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ im lặng không nhịn được tìm chủ đề để nói.

- Được, nàng ngồi đây đợi ta.

Ngạo Vũ nghe Mộ Dung Tuyết than đói thì đứng lên đi lấy thức ăn còn không quên dặn dò.

Thấy Ngạo Vũ đi khuất bóng Mộ Dung Tuyết thở dài trong lòng.

- Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ.

Bất chợt một giọng nói lạnh băng van lên phá đi sự yên tĩnh.

- Ừ, Babaka ta đã hoàn thành nhiệm vụ vậy phầm thưởng của ta đâu.

Mộ Dung Tuyết lên tinh thần hỏi.

- Ký chủ phần thưởng của người đã được Babaka chuyển vào không gian.

Mời ký chủ kiểm tra.

- Được.

Mộ Dung Tuyết nhắm mắt lại nhìn vào không gian thì thấy trước mắt mình là một không gian rộng lớn.

Không gian này rộng ít nhất cũng 1000m vuông, trong không gian rộng lớn chỉ có hai xấp vải một cuốn sách, hai bộ quần áo và một chiếc hộp đựng 9 chiếc nhẫn đang lẳng lặng nằm.

Mộ Dung Tuyết dùng thần thức lấy hai bộ quần áo ra xem, khi thấy rõ bộ giáng của hai bộ quần áo thì trên trán nổi lên ba vạch đen.

- Babaka đây là quần áo.

- Đúng vậy ký chủ có gì không ổn sau.

- Babaka ngươi thấy quần áo này có hở quá không.

- ký chủ đây là thế giới thú nhân, dân tình ở đây phóng khoáng nên quần áo có hơi hở một chút, cũng là chuyện bình thường mà.

Trên tay của Mộ Dung Tuyết là hai bộ quần áo làm bằng tơ lụa trong rất mềm mại sờ vào rất mát tay, một bộ màu hồng một bộ màu lam có cùng kiểu giáng.

Xem chất liệu vải và màu sắc thì không có gì không ổn nhưng kiểu giáng thì hơi hở một chút.

- ( " Con mẹ nó hở một chút").

Chỉ hở có một chút .

Mộ Dung Tuyết không nhịn được trong lòng phun trào hai bộ đồ này.

Phía trên thì chỉ có vạc đằng trước, còn phía sau chống không chỉ dùng có hai sợ dây buộc lại sau lưng như một chiếc yếm.

Còn váy thì rất dài, dài đến tận mắt cá chân nhưng lại sẻ lên tới eo, đi mà không cẩn thận thì cảnh xuân lộ hết mà tên hệ thống hố cha Babaka nói là chỉ hở có một chút.

Thật con mẹ nó, không chỉ hở có một chút mà là hở nhiều chút có được không.

- Babaka ngươi cảm thấy ta mặc hai bộ quần áo này có ổn không.

Mộ Dung Tuyết vẻ mặt hắt tiến không nhịn được hỏi.

- ký chủ cô làm sau vậy hai bộ quần áo này đẹp mà, tôi bảo đảm nếu cô mặc nó thì sẽ rất đẹp.

Babaka khẩn định.

- Thật không.

Mộ Dung Tuyết vẻ mặt nghi ngờ.

- ký chủ cô là Ảnh hậu không lẽ cô không nhìn ra hai bộ y phục rất hợp với cô sau, với lại cô đâu phải là chưa từng mặc áo tắm, hai bộ y phục này thì có là gì.

- ký chủ cô phải nhập gia tùy tục nha.

Babaka hết lời khuyên nhủ.

- Thôi được rồi mặc thì mặc.

Mộ Dung Tuyết nghe Babaka nói vậy cũng thở dài đồng ý.

Lúc này ngoài cửa van lên tiếng bước chân.

Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ đã trở lại thì cắt hai bộ y phục vào không nói chuyện nữa.

Ngạo Vũ bưng cái mâm gỗ trên đó là một con heo sữa đã nướng chín.

- Nàng ăn đi.

Ngạo Vũ để thức ăn trước mặt Mộ Dung Tuyết bảo.

- Ngạo Vũ chàng ăn cùng ta nha.

Mộ Dung Tuyết tươi cười kêu Ngạo Vũ.

- Được.

Ngạo Vũ từ sáng giờ vẫn chưa ăn gì cũng thấy hơi đói nên cũng không từ chối ngồi xuống cùng ăn với Mộ Dung Tuyết.

Sau khi ăn song thì Mộ Dung Tuyết bảo Ngạo Vũ lấy cho mình một thao nước cô muốn lao mình thật sạch sẽ.

Đến khi mọi chuyện hoàn thành thì trời cũng đã tối nên Ngạo Vũ và Mộ Dung Tuyết cũng đi nghỉ ngơi.

Mộ Dung Tuyết hôm nay lăn lộn như thế thì đã thấm mệt, nên lưng vừa dựa tới giường là ngủ ngây.

Ngạo Vũ thấy Mộ Dung Tuyết như vậy cũng không muốn làm phiền cô, nên hai người chỉ đơn thuần là ôm nhau ngủ.

- Đại tế ti người có ở đây không.

Đại tế ti.

Người mau thức dậy đi xảy ra chuyện lớn rồi.

Đại tế ti.

Ngạo Vũ và Mộ Dung Tuyết đang ngủ thì giữa đêm khuya có một tiếng kêu hối hả van lên khiến hai người thức giất.

- Ngạo Vũ có chuyện gì vậy hình như có người đang gọi chàng thì phải.

Mộ Dung Tuyết khuôn mặt còn ngái ngủ gọi Ngạo Vũ.

- Nàng ở đây để ta ra xem đã xảy ra chuyện gì.

Ngạo Vũ đứng dậy ra mở cửa.

- Thanh sau lại là ngươi.

Ngạo Vũ ra mở cửa thì thấy Thanh đang đứng không nhịn được hỏi.

- Đại tế ti xảy ra chuyện lớn rồi.

Thanh vẻ mặt hốt hoảng bước lên trước.

- Đã xảy ra chuyện gì mà ngươi lại tìm ta giờ này.

Ngạo Vũ cau mày hỏi.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 16:Con non


- Đại tế ti. tỷ tỷ của ta Lệ Na tỷ ấy vừa mới sinh xong, tất cả năm đứa bé nhưng có một đứa là thú hình.

Bây giờ tất cả những người trong bộ lạc đang ép phụ thân của ta giết nó, tỷ tỷ của ta không cho nên lấy cái chết ngăn cản, bây giờ cục diện đang giần co.

- Đại tế ti người mau đến đó xem đi.

Ta sợ nếu tình trạng bây giờ cứ kéo dài thì sẽ xảy ra chuyện mất.

Thanh vẻ mặt hốt hoảng cầu xin.

- Được rồi ngươi đợi ta một chút, ta sẽ đi ngây.

Ngạo Vũ bảo thanh đợi mình rồi vào nhà lấy áo choàng.

- Tuyết nàng ở nhà ngủ tiếp đi, ta đi giải quyết công chuyện một chút ta sẽ về.

Ngạo Vũ vừa mặc áo choàng vừa dận dò Mộ Dung Tuyết.

- Vũ có chuyện gì vậy.

Mộ Dung Tuyết hiếu kỳ hỏi.

- Tuyết hiện giờ không có thời gian, ta đi xem sau, khi về ta sẽ nói với nàng sau nhé.

Ngạo Vũ nói xong rồi thì đi luôn.

- Đại tế ti.

Thanh thấy Ngạo Vũ đi ra thì bước lên đoán.

Ánh mắt không tự chủ được nhìn vào nhà một cái.

- Đi thôi.

Ngạo Vũ ánh mắt lạnh lùng nhìn Thanh.

- Dạ.

Thanh nghe tiếng Ngạo Vũ lạnh lùng thì tiếc nuối nhìn vào nhà một lần nữa rồi quay đầu dẫn đường.

Hai người đi rất nhanh, chốt lát đã đến trước cửa nhà Lệ Na.

Chỉ thấy trước cửa đứng rất nhiều thú nhân, Thanh đi lên trước tách họ ra cho Ngạo Vũ đi vào.

Các thú nhân thấy là đại tế ti đến thì cũng lui sang hai bên chừa ra một con đường cho Ngạo Vũ đi vào nhà.

Khi vào đến nhà thì ngoài tộc trưởng ra còn có hơn mười thú nhân đang đứng.

Tất cả bọn họ điều là bạn lữ của Lệ Na.

- Lệ Na ngoan, con mau đưa đứa bé cho phụ thân.

Tộc trưởng giang tay nói với cô gái đang ôm một con báo con mới sinh đứng gần giường.

- không ngươi gạc ta ngươi có phải muốn giết con của ta không.

Lệ Na vẻ mặt đầy nước mắt nói.

- Lệ Na nàng nghe lời, mau giao đứa bé cho phụ thân đi.

Một trong số bạn lữ của Lệ Na lên tiếng.

- Hắc Hùng chàng định giết con của chúng ta sau.

Lệ Na vẻ mặt lên án nhìn bạn lữ của mình.

- Lệ Na ta cũng không muốn nhưng nếu không giết nó thì chúng ta làm sau ăn nói với những người trong bộ lạc đây.

Hắc Hùng vẻ mặt đau khổ bất đắt dĩ.

- Ta không cần biết, nếu các người dám đụng đến con ta thì ta sẽ tự tử tại đây cho các người xem.

Lệ Na dùng một cục đá sắc nhọn để lên cổ mình để uy hiếp.

- Lệ Na con đừng như vậy mà.

- Lệ Na nàng bình tĩnh đừng manh động.

- Lệ Na nàng mau bỏ cục đá xuống trước đi đừng tự làm tổn thương mình.

Mọi người thấy Lệ Na định làm tổn thương mình thì đau lòng bước lên không ngừng khuyên nhủ.

- Lệ Na cô bỏ cục đá xuống trước đi chuyện gì cũng có cách giải quyết mà không phải sau.

Ngạo Vũ thấy tình cảnh hỗn loạn như vậy cũng không nhịn được lên tiếng.

Mọi người thấy Ngạo Vũ đến thì không khỏi vui mừng.

- Đại tế ti người xem.

Tộc trưởng bước lên trước hỏi ý kiến Ngạo Vũ.

Ngạo Vũ thấy tộc trưởng như già lên trục tuổi máy tóc đã có thêm không ít sợ bạc thì cũng thở dài.

- Đại tế ti người xem chuyện này phải giải quyết như thế nào bây giờ.

Thanh nhìn Lệ Na không đành lòng hỏi.

Ngạo Vũ nhìn vào gốc giường thì thấy Lệ Na tóc tai rối bời.

Ôm chặt tiểu báo con trong lòng, cục đá sắc nhọn còn đặc trên cổ thì bước tới bảo cô đưa đứa bé cho ta.

- Không, ta sẽ không cho các người làm hại con ta, không ai có quyền làm hại nó.

Lệ Na điên cuồng nói.

- Ta hứa ta sẽ không làm hại nó cô mau đưa đứa bé cho ta.

Ngạo Vũ bình tĩnh bảo.

- Thật không.

Lệ Na không tin hỏi lại.

- Ta hứa với thần thú nếu ta làm hại đứa bé này thì ta sẽ chết không toàn thây.

Ngạo Vũ dơi bàn tay lên thề.

- Được, ta tin ngài nếu ngài dám làm hại nó ta sẽ chết trước mặt ngài.

Lệ Na uy hiếp xong thì giao đứa bé cho Ngạo Vũ.

Ngạo Vũ bế được đứa bé thì đi ra cửa.

- Giết nó,,,,, giết nó,,,,, giết nó.

Tất cả thú nhân đang có mặt thấy Ngạo Vũ đã bế được đứa bé thì dơi tay đồng thanh nói.

Ngạo Vũ dơi tay bảo mọi người im lặng.

- Mọi người, ta biết nổi sợ của các ngươi, các ngươi sợ đứa bé này sẽ biến thành bán thú hoặc tai thú nên muốn giết nó phải không.

Nhưng mà các ngươi nên nhớ nó vẫn còn có cơ hội trở thành thú nhân

không phải sau.

Nên ta đề nghị không giết đứa bé này mà hải quan sát xem sau rồi mới ra tay có được không.

Một người trong số họ bước ra chấp ta với Ngạo Vũ.

- Đại tế ti không được, bây giờ chúng ta để đứa bé này sống, nếu nó biến thành thú nhân hoặc bán thú nhân thì không sau, nhưng nếu nó trở thành tai thú thì sẽ là đại hoạ cho tất cả những người trong bộ lạc nham thạch của chúng ta, chúng ta không thể mạo hiểm được.

Xin đại tế ti nghĩ lại.

- Xin Đại tế ti nghĩ lại.

Tất cả thú nhân điều chấp ta đồng thanh nói.

- Ta biết nếu đứa bé này sống sẽ là một tai họa nhưng chúng ta cũng không thể giết nó dù sau nó cũng là đồng tộc của chúng ta.

Ngạo Vũ nhìn tiểu báo con trong lòng thở dài nói.

- Vậy không biết chúng ta phải làm sau đây.

Thanh không nhịn được hỏi.

- Chúng ta không giết nó cũng không nuôi nó, chúng ta chỉ cần đem nó để vào Hắc Sâm rừng rậm để nó tự sinh tự diệt là được rồi, mọi người thấy có ổn không.

Ngạo Vũ cao giọng tiên bố.

-
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 17: Hình dạng


- Chuyện này.

Mọi người nghe đại tế ti nói vậy thì do dự nhìn nhau.

- Thôi được rồi nghe lời đại tế ti.

Một người trong đó đứng ra nói.

Thấy có người đồng ý rồi thì những người còn lại cũng rối rít đồng ý.

Với tình hình trước mắt thì biện pháp này là tốt nhất.

Bọn họ cũng không muốn giết người cùng tộc huống chi đây chỉ là một đứa bé vừa mới trào đời nên chỉ có thể để nó vào Hắc Sâm rừng rậm cho nó tự sinh tự diệt thôi.

- Nếu đã quyết định như vậy thì mọi người giải tán đi.

Ngạo Vũ phấp tay ra lệnh.

Rồi cùng tộc trưởng và thanh đi vào nhà.

- Đại tế ti người thật sự muốn đem đứa bé này vào rừng rậm sau.

Lệ Na nước mắt lưng tròng nhìn tiểu báo con trong lòng Ngạo Vũ hỏi lại.

- Lệ Na à, bây giờ đó đã là cách duy nhất rồi.

Đứa bé này nếu để nó trong bộ lạc thì tất cả mọi người sẽ không đồng ý, nên chúng ta chỉ có thể làm như vậy.

Ít nhất đứa bé này nó còn một con đường sống không phải sau.

Ngạo Vũ lắc đầu giải thích.

- Thôi được rồi tôi nghe lời ngài.

Lệ Na nước mắt như mưa đành chấp nhận.

Thấy Lệ Na đã đồng ý thì Ngạo Vũ đưa đứa bé cho Bạch Hùng một trong những bạn lữ của Lệ Na bảo đem đi.

Bạch Hùng tiếp lấy đứa bé nhìn thật lâu, rồi quay người bước thật nhanh vào phía rừng rậm.

- Huhuhuhu....aa

Lệ Na thấy Bạch Hùng ôm đứa bé đi thì ngã vào lòng của Hắc Hùng không ngừng khóc đến tê tâm liệt phế.

Ngạo Vũ thật vậy chỉ có thể lắc đầu ra khỏi nhà Lệ Na trở về nhà mình.

Ở đó còn có một người đang đợi anh về.

Ngạo Vũ về tới nhà thì một mạch vào phòng.

- Chàng về rồi à.

Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ đã về thì ngồi dậy.

- Ừ

Ngạo Vũ cởi áo choàng rồi leo lên giường đắp chăn.

- Vũ đã xảy ra chuyện gì vậy.

Mộ Dung Tuyết không nhịn được hiếu kỳ trong lòng hỏi.

- Là Tỷ tỷ của Thanh Lệ Na vừa mới sinh con.

Sinh được năm đứa nhưng chỉ có bốn đứa là hình người còn một đứa là thú hình.

Mọi người trong bộ lạc muốn giết nó nên Thanh kêu ta đến giải quyết.

Ngạo Vũ thản nhiên kể.

- Vậy chàng giải quyết như thế nào.

Mộ Dung Tuyết hỏi lại.

- Ta đã cho người đem vào Hắc Sâm rừng rậm để nó tự sinh tự diệt rồi.

Ngạo Vũ trần thuật lại.

- À...

Mà Vũ tại sau khi giống cái sanh ra là thú hình thì mọi người lại muốn giết nó vậy.

Mộ Dung Tuyết vẻ mặt không hiểu hỏi Ngạo Vũ.

Ngạo Vũ nghe Mộ Dung Tuyết hỏi vậy thì cau mày nhìn nàng chằm chằm.

- Vũ sau vậy trên mặt ta có dính cái gì sau.

Mộ Dung Tuyết sờ mặt mình hỏi Ngạo Vũ.

- À không có gì.

Ngạo Vũ không nhìn nàng nữa nằm xuống thản nhiên kể.

- Thật ra khi giống cái sinh ấu tế thì đa số sẽ là hình người, những đứa bé này đến khi được năm tuổi thì sẽ tựu tập được tinh thần lực nhất định biến thân lại thành hình thú, như vậy thì sẽ được công nhận chính thức trở thành thú nhân.

- Còn số ít khi mới sinh ra đã là hình thú.

Những con non này khi đến năm tuổi thì cũng sẽ có một lần biến hình nhưng lại có đến ba loại hình dạng.

Một là thú nhân bình thường.

Hai là bán thú.

Ba là tai thú.

- Nếu chúng là thú nhân bình thường thì nàng cũng biết rồi.

- Nếu là bán thú thì cơ thể sẽ có một bộ vài bộ phận không biến đổi hoàn toàn sẽ tạo ra nữa người nữa thú trong rất xấu xí.

- Những bán thú nhân này thường có tính cách rất dễ giận, lại cực kỳ nóng, rất hay ghen, tính chiếm hữu còn rất cao, có khi còn không kiềm chế được làm tổn thương giống cái nên sẽ không có giống cái nào đồng ý lấy người bán thú cả.

Bán thú nhân muốn có bạn lữ để sinh sôi thì phải không ngừng gây chiến tranh chiếm đoạt giống cái, gây ra rất nhiều thương vong và tổn thất cho Thú Nhân Đại Lục.

- Còn về Tai thú thì cũng có hình dạng là nữa người nữa thú hoặc là thuần thú cũng không biết trừng.

Tai thú từ khi sanh ra thì trong cơ thể đã có một sức mạnh rất lớn ngang ngửa với vương thú, lúc còn nhỏ thì tai thú sẽ không điều khiển được sức mạnh của mình sẽ tàn sát hết những người xung quanh nó, đến khi trưởng thành thì tính tình cực kỳ hung tàn, ác độc.

Nên từ đó về sau khi giống cái sanh được con non thì bộ lạc sẽ trọn cách giết chết hoặc đem vào rừng tự sanh tự diệt.

- À thì ra là như vậy.

Mộ Dung Tuyết gật đầu như đã hiểu.

- Thôi khuya rồi chúng ta nghĩ ngơ thôi.

Ngạo Vũ kéo Mộ Dung Tuyết vào lòng nhắm mắt lại ngủ.

Mộ Dung Tuyết thấy Ngạo Vũ không muốn nói nữa cũng nằm xuống giang tay ôm lấy thắt lưng hắn nhắm mắt.

Đến khi Ngạo Vũ nghe được tiếng hít thở điều điều trong lòng thì mở mắt ra nhìn chằm chằm dung nhan khuynh quốc khuynh thành của Mộ Dung Tuyết, không biết đang nghĩ gì ánh mắt rất thanh thúy.
 
Xuyên Qua Thú Thế: Sắc Đẹp Liêu Nhân
Chương 18: Tinh Thạch


Một đêm không mộng.

Mộ Dung Tuyết ngủ một giấc khi lần nữa tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao.

Mộ Dung Tuyết mở mắt ra nhìn chằm chằm trần nhà mờ mịt phát ngốc, một lúc sau thì nàng mới nhớ là mình đã xuyên qua.

Nàng chậm rì rì ngồi dậy thấy bụng trướng trướng muốn tìm một chỗ nào đó để đi tiểu.

Mộ Dung Tuyết đứng dậy đi ra khỏi phòng thì hửi thấy một mùi thịt nướng thật thơm hấp dẫn.

Nàng đi theo mùi thịt nướng ra tới cửa trước thì thấy Ngạo Vũ đang ngồi nướng thịt.

Nhìn kỹ lại thì thấy không phải nướng thịt mà giống như đang chiên hơn.

Nàng bước lên phía trước.

- Nàng tỉnh rồi à.

Ta có chuẩn bị một chút thức ăn nàng ra ăn thử đi.

Ngạo Vũ cười cười nói.

- Vũ đây là cái gì vậy.

Mộ Dung Tuyết chỉ vào đồ vật giống cái giá thiết hỏi Ngạo Vũ.

- Đây là mâm thiết được chế tạo từ Kim khí, so với thạch khí sắc bén hơn nhiều.

Nhưng số lược rất ít cực kỳ thưa thớt rất khó tìm.

Ngạo Vũ bân vơi giải thích.

(" Không ngờ thể giới này vậy mà đã có thể khai quật được kim loại '")

Mộ Dung Tuyết không nhịn được cảm thán.

- À....

Phải rồi Ngạo Vũ ở đây có WC không, ta muốn đi tiểu tiện.

Mộ Dung Tuyết cuối cùng cũng hồi thần nhớ lại mình đang mắc tiểu lập tức hỏi Ngạo Vũ chỗ để giải quyết.

- WC là cái gì.

Ở đây không có nếu thú nhân muốn tiểu tiện thì chỉ cần tìm một chỗ tỳ tiện là được rồi.

Nghe Ngạo Vũ nói vậy trên trán Mộ Dung Tuyết nổi lên ba vạch đen, dơi tay ôm trán thật hết nói nổi.

-"( Nàng phải nhập gia tùy tục nha, bình tĩnh, bình tĩnh '').

Mộ Dung Tuyết không ngừng an ủi bản thân.

Một lát sau Ngạo Vũ dẫn Mộ Dung Tuyết đến một cái khe gần bộ lạc bảo nàng đi tiểu còn hắn đứng canh ở ngoài.

Mộ Dung Tuyết giải quyết sinh lý song thì thấy Ngạo Vũ giải cái gì đó ở chỗ nàng vừa tiểu tiện.

- Vũ chàng đang làm gì vậy.

Mộ Dung Tuyết thất mắt hỏi.

- Đây là bột được chế tạo từ loại nấm gọi là Mộc hương nó có tác dụng khử mùi rất hiệu quả.

Tuyết nước tiểu của nàng rất thơm ta sợ sẽ đưa tới rất nhiều trùng thú thì không hay.

Nàng nhớ sau này khi tiểu tiện thì giải một ít bột này vào nhé.

Mộ Dung Tuyết nghe Ngạo Vũ nói vậy thì xấu hổ đến hay má đỏ bừng.

- Ngạo Vũ chàng cho ta cái vòng tay này sẽ không phải không dùng được a, có khi nào thú nhân khác có thể ngửi được hương khí trên người của ta không.

Mộ Dung Tuyết dơi cái vòng tay lên hỏi Ngạo Vũ.

- Sẽ không, cái vòng tay này là một pháp khí do ta dùng tinh thần lực tạo ra một pháp trận nhỏ, chỉ có ta có thể ngửi được khí vị trên người nàng, ngoài ra không ai ngửi được, trừ phi người đó có tinh thần lực ngang ta hoặc hơn ta thì mới có thể ngửi được mà thôi, nên nàng yên tâm đi.

- À...

Vậy Vũ cấp bậc của chàng là bao nhiêu vậy.

Mộ Dung Tuyết vẻ mặt hiếu kỳ hỏi.

- Nữa cấp Vương Thú.

Ngạo Vũ vừa đi vừa nói.

- Vũ chàng thật lời hại nha.

Mộ Dung Tuyết ánh mắt lấp lánh nhìn Ngạo Vũ.

- Ừ....

Ngạo Vũ giang tay nắm tay Mộ Dung Tuyết cười cười trả lời.

Hai người rất nhanh về đến nhà rồi dùng bữa sáng, sau khi ăn sáng song thì Ngạo Vũ đưa cho Mộ Dung Tuyết một vài cọng cỏ không biết tên bảo nàng nhai nó, rồi súc miệng lại bằng nước lạnh.

Mộ Dung Tuyết thấy trong miệng toàn là mùi thơm. rất thanh mát.

- Đây là cỏ nha Diệp, ta biết nàng thích sạch sẽ nên đã chuẩn bị một ít.

Sau khi tất cả mọi chuyện đã hoàn thành thì trời cũng trưa, thời tiết ở đây có lẽ đã vào hè nên rất nóng, nóng đến độ Khuôn mặt Mộ Dung Tuyết đỏ bừng mồ hôi chảy không ngừng.

Ngạo Vũ đang kiểm kê dược liệu thì thấy Mộ Dung Tuyết không ngừng lao mồ hôi thì đứng dậy lôi chiếc rương trong góc mở nắp ra, rất nhiều màu sắc đập vào mắt.

Trong chiếc gương này đựng rất nhiều viên đá có đủ loại màu sắc khác nhau.

Nào là màu đỏ, màu xanh dương, màu trắng, màu vàng....vv......

Ngạo Vũ lấy vài viên đá có Màu xanh dương ra Mộ Dung Tuyết lập tức cảm nhận được một luồn hơi lạnh tỏ ra từ nó.

- Vũ đây là cái gì vậy.

Mộ Dung Tuyết chỉ vào viên đá hỏi Ngạo Vũ.

- Đây là băng thạch có thể tỏ ra hơi lạnh nó là đặc sản của Bắc Băng Thành chỉ có ở nơi đó mới có.

- Còn viên đá màu đỏ này thì sau.

Mộ Dung Tuyết cầm một viên đá màu đỏ lên hỏi.

- Viên màu đỏ này là Hoả thạch nó dùng để nhún lửa.

Cho dù là ở nơi tuyết rơi chỉ cần có củi thì vận một chút tinh thần lực vào thì nó sẽ cháy được rất lâu.

- Còn viên màu trắng này là hồn thú nó được lấy từ trong cơ thể của trùng thú, có khả năng giúp giống đực năng cao tinh thần thực để lên cấp, ngoài ra nó còn có tác dụng trao đổi đồ vật ở trong các thành trì.

Nhưng nó chỉ thuộc hàng sơ cấp.

- Viên màu vàng này là Hồn thú trung cấp một viên màu vàng bằng một trăm viên sơ cấp.

Còn viên màu nâu này là cao cấp một viên của nó bằng một trăm viên trung cấp.

Thật thần kỳ Mộ Dung Tuyết không nhịn được cảm thán.
 
Back
Top Bottom