Ngôn Tình Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 20: 20: Nhập Vai


Chỉ là ăn vạ thôi mà ai không biết cô đây có dư thời gian để nhây với bọn chúng.

Cô chỉ cần ngồi vạ ở đây cô không tin mấy tên lính nhãi nhép này có bản kình khiêng cô đi vào nhà giam.

Chỉ cần Nguyễn Phúc Nguyên trở về không thấu cô tron phủ, cô tin anh nhất định sẽ cho người đi tìm cô.

Chợ huyện này cách Lục phủ cũng không tính là xa, cô mới không sợ.

Người cần sợ là cái tên quan bụng phệ kia kia.
Vừa ngồi xuống cô vừa lấy trong người ra miếng ngọc mà Nguyễn Phúc Nguyên hôm qua mới cho cô.

Cô ra vẻ vuốt vuốt miếng ngọc, còn cố ý để cho tên quan kia thấy được chữ Lục khắc trên đó.
Tên quan huyện nhìn thấy miếng bạch ngọc có khắc một chữ Lục màu đỏ nổi lên trên thì sợ mất mật, xém chút thì té khỏi ghế.

Bây giờ thì ông ta đã hiểu làm sao mà cậu thiếu niên này vừa vào công đường đã không để ông ta vào mắt, ra là người của Lục Phủ.
Phải biết chỉ có người thân cận bên cạnh Lục Công Tử mới có cái này, còn cả phân theo cấp, người có địa vị trong phủ càng lớn thì chữ in trên ngọc sẽ khác nhau, mà màu đỏ cái này chính là ngọc của Lục Công Tử.

Người có thể cầm ngọc của công tử, hắn ta đắt tội thì khác nào đắt tội với Lục Công Tử cơ chứ.

Hắn vội đứng bật dậy khỏi ghế lon ton chạy tới chỗ cô.
-Cậu, xin cho hỏi cậu là…
Tên quan huyện ngồi xỏm xuống trước mặt cô, vẻ mặt có chút thấp thỏm.

Nam Phương thấy thái độ của hắn thì biết hắn nhận ra cái này rồi.

Chỉ là cô không biết lai lịch của miếng ngọc này, cô cho rằng nó chỉ giống miếng ngọc của Trần Tuyên mà thôi.
-Đại nhân à, ta chỉ là một dân đen, chữ cậu này của đại nhân ta không nhận nỗi đâu.

-Là hạ quan có mắt không tròng khiến cậu chịu uất ức, hạ quan nhất định sẽ xử lý thật nghiêm tên điêu dân này, mời cậu vào phủ uống miếng trà cho hạ hoả.
Tên kia nghe được lời này cũng á khẩu, hắn không biết vì sao anh rể của hắn lại thay đổi thái độ nhanh như vậy.

Đang định lên tiếng thì bên ngoài có chút ồn ào.
Nam Phương liếc mắt vừa nhìn thấy cái đầu của Trần Tuyên trong đám đông, đang ngồi ngả ngớn lập tức quỳ xuống thật mạnh, khiến cho tên quan huyện giật mình không phản ứng kịp.

Đã vậy cô còn bắt đầu khóc lóc nước mắt lưng tròn.
-Đại nhân tha mạng tôi thật sự không có ăn cắp muối của hắn ta, xin ngài đừng dùng cực hình, cầu xin người đó đại nhân, tôi…tôi thật sự bị oan mà.
Quan huyện luống cuống tay chân vội nắm tay cô kéo mạnh lên, giọng rất nhỏ.
-Cậu làm gì vậy, hạ quan có nói sẽ dùng cực hình bao giờ đâu mau đứng lên, mau đứng lên.

Cậu quỳ như vậy hạ quan sao nhận nỗi.
Tên quan huyện không biết làm sao quýnh cả lên.
Mặt ông ta đã xanh mét kể từ khi nhìn thấy ngọc bội giờ còn xnah hơn cả tàu lá chuối, nơi này cách Lục Phủ bao xa chứ, người của Lục công tử ở dải đất này cho dù là qua phủ cũng không dám động đến chứ đừng nói một quan huyện như ông ta.

Lỡ như, lỡ như bị công tử biết được ông ta sống kiểu gì đây.
Cô trước giờ không phải kiểu con gái bao dung hỉ xả, cô ấy à ai mà dám động đến cô một thì cô cũng phải ép kẻ đó ra bã mới thôi.

Nếu hiền lương thánh mẫu, trong giới giải trí sớm đã bị người ta nghiền nát cả xương rồi.
Ai sợ thì sợ chứ Nam Phương vẫn còn đang bận nhập vai, sao dễ dàng tha cho ông ta như vậy được.
-Đại nhân đừng kéo tôi, tôi đã quỳ rồi mà chẳng lẽ ngài con muốn đánh gãy chân tôi nữa sao.
-Kẻ nào dám đánh gãy chân ngươi.
Nguyễn Phúc Nguyên từ trong đám đông bước ra, giọng hắn vang lên khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Tất cả những người có mặt ở đây lập tức quỷ xuống.
-Chúng thảo dân bái kiến Lục công tử.
Cả cái đất Thuận Hoá không ai mà không biết đến hắn, ngay cả một đứa trẻ con cũng có thể nhận ra Lục công tử của bọn họ.
Nam Phương lúc này mới ngẩng đầu, nước mắt nước mũi tèm lem, uất ức nhìn Nguyễn Phúc Nguyên.
Nhìn gương mặt của nàng lúc này hắn vừa thấy buồn cười vừa thấy thương.

Hắn ngồi xuống lấy ống tay áo lau nước mắt cho nàng.
-Mặt mày sao lại nhem nhuốc thế này.
Trần Tuyên không biết từ nơi nào bê đến một chậu nước và một cái khăn.
-Cô nương mau lau mặt đi.
Nói sau hắn lui ra sau đứng, hắn cũng không muốn đâu, cô ta xấu hay đẹp bộ dạng thế nào thì mặc kệ cô ta.

Nhưng mà công tử nhà hắn đã đích thân ra mặt, nếu không vạch trần thân phận của cô ta, thì chỉ cần 2 canh giờ nữa toàn bộ cái đất này sẽ lan truyền, Lục công tử cùng một nam nhân mặt mũi xấu xí thân mật giữa chốn công đường.

Mới nghĩ tới thôi đã ớn lạnh, dù sao thân mật với một nữ nhân ngoại quốc còn hơn.

Nguyễn Phúc Nguyên làm ướt khăn, trước bao nhiêu con mắt mà lau mặt cho nàng, hắn không ngại, chỉ cần nàng không ngại là được.
Nam Phương cũng ngồi im cho hắn lau mặt, chỉ một lát sau gương mặt khuynh quốc khuynh thành hiện ra.

Cô cũng chẳng để ý lời xì xầm bàn tán hay kinh ngạc của những người xung quanh.

Bắt đầu bật chế độ cáo trạng, cô chỉ tay về phía tên đã vu oan cho cô.
-Là hắn, hắn đổ oan cho ta.

Hôm nay ta ở trong phủ hơi buồn chán, chỉ muốn ra ngoài dạo một chút.

Vì không muốn làm phiền người trong phủ nên mới mặc thành thế này.

Vô tình nhặt được một bịch muối trên đường, chỉ là một cân muối rẻ sình có cho ta cũng chẳng thèm.

Vậy mà hắn ta cứ khăn khăn là ta ăn cắp của hắn, tên quan này còn đòi đánh gãy chân ta, tống ta vào nhà giam gán cho ta tội buôn lậu muối còn muốn mang ta xử trảm..
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 21: 21: Ta Phải Làm Thế Nào Với Nàng Đây


Nam Phương Vừa nói lại vừa khóc, cô kéo tay áo lên đưa tay cho Nguyễn Phúc Nguyên xem.
-Chàng xem đi hắn còn muốn bẻ tay ta, còn muốn đánh ta, cũng may ta có chút võ bảo vệ bản thân, nếu không đợi chàng đến ta đã bị đánh chết rồi huhu.
Hắn nhìn cổ tay nàng in 5 dấu tay đỏ tía, lại nghe một tiếng "chàng" mà nàng gọi hắn.

Giờ phút này hắn chỉ muốn ngay lập tức ôm nàng vào lòng vỗ về nàng.

Hắn đưa tay lau nước mắt cho nàng đau lòng dỗ dành.
-Ngoan đừng khóc nữa, ta đưa nàng về.
-Chân ta đau.
Nguyễn Phúc Nguyên không nói một lời trực tiếp bế nàng lên.

Nam Phương cũng bị hành động này của hắn làm cho giật mình theo bản năng ôm lấy cổ hắn.
Trái tim cô đập liên hồi, cô có thể to gan mà diễn như vậy bởi vì cô cho rằng Nguyễn Phúc Nguyên có thể nhìn ra cô đang diễn mà phối hợp với cô.

Bởi vì người đàn ông này đã từng nhìn thấy cô đánh người rồi sao có thể tin cô để người bắt nạt mình.
Nhưng mà ánh mắt này, cử chỉ này tất cả những gì cô thấy đều là anh đang đau lòng cho cô.

Nam Phương bỗng chốc thấy trái tim mình như tan chảy, cô thả trôi cảm xúc vùi đầu mình vào lồng ngực ấm áp của anh.
Bàn tay đang bế cô của Nguyễn Phúc Nguyên khẽ run, hắn siết chặt hơn như sợ rằng giây phút sau nàng sẽ biến mất.
Hắn nhìn tên quan huyện và kẻ vu oan cho nàng đang quỳ run rẩy không dám ngẩng đầu quay sang nhìn Trần Tuyên lạnh giọng.
-Bản công tử giao lại chuyện ở đây cho ngươi, điều tra rõ cho ta.
-Vâng thưa công tử.
Nguyễn Phúc Nguyên cứ như vậy bế nàng rời khỏi công đường.
Trên xe ngựa mệt quá nên Nam Phương không biết đã ngủ từ khi nào, đầu tựa vào vai Nguyễn Phúc Nguyên.
Hắn nhẹ đưa tay vén tóc mai bên má nàng.
-Phải làm sao đây, ta càng ngày càng lún sâu rồi, Nam Phương nàng nói xem ta phải làm thế nào với nàng đây.
Hắn cuối người lén hôn nhẹ lên má nàng, cảm giác trong tim có cái gì đó chạy ra vừa khiến hắn mong chờ lại khiến hắn sợ hãi.
Bàn tay Nam Phương trong gấu áo siết chặt, cô không dám mở mắt, cô chưa từng nghĩ anh sẽ yêu cô, một cô gái ngay cả từ đâu mà đến anh cũng không hề biết.

Bọn họ không cùng chung thế giới không cùng tư tưởng và suy nghĩ.

Thế nhưng vì sao chỉ với một có hôn nhẹ lén lút của anh lại khiến trái tim cô như ngừng đập.
Nguyễn Phúc Nguyên bế cô từ trên xe ngựa vào phủ, đặt cô lên giường, cẩn thận đắp chăn cho cô rồi mới ra ngoài.

Bọn hạ nhân mấy ngày nay đã quen rồi việc công tử của bọn họ yêu chiều cô nương kia hết mực, bọn họ cũng tự giác xem cô nương ấy như chủ mà cung kính đối đãi.
Đợi hắn đi rồi Nam Phương mới từ từ ngồi dậy, cô cũng giống như hắn cũng thật sự muốn hỏi bản thân mình phải làm thế nào với hắn mới được.

Rung động không, cô đương nhiên là rung động làm gì có cô gái nào không rung động với một người đàn ông luôn đối xử ôn nhu với mình, lại còn là một hoàng tử.

Thế nhưng cô và anh đã định sẵn không thể ở bên nhau, cô không thuộc về thế giới này, cô phải trở về, cô còn gia đình còn ba mẹ và hàng ngàn fan hâm mộ đang đợi cô.

Họ sẽ thế nào đây nếu cô mãi mãi biến mất, cha mẹ cô chị gái cô có thể cả đời sẽ không thể nào gượng dậy nỗi.

Trái tim cô cho dù có chỗ cho anh, nhưng nếu phải đặt lên bàn cân cô sẽ không chút do dự mà chọn thế giới thuộc về mình.
Những ngày sau đó cô ở trong phủ của hắn cứ đâu đấu suy nghĩ chuyện trở về.

Bởi vì một tuần nay cô cứ liên tục mơ thấy mẹ và chị gái mỗi ngày ở bên sông Hương khóc cạn nước mắt gọi tên cô trong vô vọng.

Dù là mơ nhưng trái tim cô lại đau đến không thở nỗi.

Cô đã đến nơi này hơn 3 tháng rồi.
Trong sân có một ao sen nhỏ, cô ngồi trong đình suy nghĩ mãi nước mắt cũng chực rơi từ lúc nào.
- Sao nàng lại ngồi đây làm gì?
Tiếng của Nguyễn Phúc Nguyên từ phía sau vang lên khiến cô giật mình vội đưa tay lau đi nước mắt.
-Chàng về rồi à?
-Ừm.

Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, để ý thấy khóe mắt nàng hơi đỏ, nhưng hắn lại không hỏi gì nhiều, mấy ngày nay hắn thấy tâm trạng nàng không được tốt cho lắm.
-Hôm nay trời đẹp có muốn cùng ta đi ra ngoài ngắm cảnh không?
Nam Phương không có tâm trạng đi cho lắm, nhưng ở mãi một chỗ cô cũng cảm thấy khó chịu, thà ra ngoài cho thư thái đầu óc.
-Đi đâu.
-Ta nghe nói cách đây không xa có một con sông vừa đẹp lại có hương thơm, phong cảnh cũng không tệ, nàng có muốn đi thử không.
Một dòng sông vừa đẹp lại vừa thơm, có cái gì đó nổ tung trong đầu cô, lẽ nào anh đang nói đến là Sông Hương sao.

Nếu thật sự là nó vậy thì...
-Phúc Nguyên ở đây có ngôi chùa nào tên là Thiên Mụ không?
Lâu rồi nàng không có gọi tên hắn như thế, hắn cảm thấy khi nàng hỏi cái tên này tay có chít run rẩy.

Trong lòng bỗng nổi lên một chút bất an, nhưng cũng may ở đây không có nơi nào tên vậy cả.
-Ở đây không có chùa Thiên Mụ, sao vậy nàng cần tìm ngôi chùa đó sao..
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 22: 22: Trở Lại Cố Hương


Không có sao, chẳng lẻ nó chưa được xây dựng sao, cô cũng không nhớ rõ chùa Thiên Mụ được xây vào năm nào, chỉ biết nó được chúa Nguyễn Hoàng cho xây dựng, có lẽ là vẫn chưa xây.
-Không có gì trước kia chỗ của ta có một ngôi chùa như thế, mỗi lúc tâm trạng không tốt ta thường đến đó nên muốn hỏi vậy thôi.
Hắn đứng lên nắm lấy tay nàng, hắn không biết nàng đang nặng lòng điều gì nhưng hắn chỉ muốn cùng nàng san sẻ.
-Nam Phương ta biết ta không có tư cách để hỏi chuyện riêng của nàng, nhưng ta hy vọng nàn có thể xem ta như một bạn hữu.

Nếu có gì cứ nói với ta, cho dù giúp được hay không ta vẫn sẽ lắng nghe nàng.
-Cảm ơn chàng, đi thôi ta thật sự muốn xem nơi mà chàng nói, ta chưa từng thấy con sông nào lại có mùi hương.
Nhìn nàng vui vẻ hào hứng trở lại hắn cũng vui theo nắm tay nàng đi ra ngoài.

Nam Phương nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình trong lòng ngỗn ngang.
- Lục ca.
Một thanh niên trẻ tuổi từ cổng đi vào gương mặt mang theo nụ cười hồn nhiên.

Nam Phương vừa nhìn đã nhận ra ngay chín là cái tên Thất công tử đáng ghét mà cô gặp lần trước ở Dinh Ái Tử.

-Huynh định đi đâu sao?
Với sự xuất hiện không đúng lúc của em trai mình, Nguyễn Phúc Nguyên siết chặc bàn tay đang nắm tay nàng.

Hắn đã nghe Trần Tuyên kể qua chuyện ở Dinh Ái Tử ngày đó, trong lòng đột nhiên chán ghé đứa em này vô cùng.
-Đệ đến đây làm gì?
-Không có việc làm nên đệ muốn đển phủ Lục ca chơi.
Miệng thì nói nhưng mắt Nguyễn Hiệp vẫn nhìn chăm chăm vào bàn tay đang nắm của hai người, trong lòng hằn thầm chế giễu.

Tưởng Lục ca cao lãnh thế nào hóa ra cũng chỉ là một qua nỗi cửa ải của mỹ nhân.
-Ta bận rồi đệ về đi.
Nguyễn Phúc Nguyên không có ý dây dưa thẳng thừng đuổi khách.
-Đây là...!chẳng lẻ là cô gái Lục Ca đem về từ Cửa Việt sao, lời đồn quả không sai, cô ta có màu tóc và đôi mắt rất lạ, lại còn vô cùng xinh đẹp.
Nguyễn Hiệp làm bộ không nghe thấy lời của Nguyễn Phúc Nguyên mà đánh chủ ý lên người cô.
-Không phải việc của đệ, về đi.
-Ta là Nguyễn Hiệp đệ đệ của huynh ấy còn cô tên gì?
Hắn làm bộ như lần đầu gặp mặt mà giới thiệu bản thân.

Nam Phương cũng lười phải diễn với hắn ta, cô hỉ cười nhẹ.
-Thất công tử thật là mau quên.
-Trở về, đừng để ta nói lần nữa.
Nguyễn Phúc Nguyên không kiên nhẫn lạnh giọng nhìn Nguyễn Hiệp.

Bắt được điểm mấu chốt Nguyễn Hiệp lại cắn mãi không buông.
-Lục ca huynh đang kiên kị điều gì thế, đệ chỉ muốn làm quen với cô nương ấy thôi mà.
-Xin lỗi chúng tôi có việc đi trước, khi khác nói chuyện.
Cô thuận tay kéo cánh tay Nguyễn Phúc Nguyên lướt qua người hắn ta mà đi.

Nguyễn Hiệp nhìn theo bóng lưng hai người thầm suy tuy, từ khi nào người lục ca của hắn lại có thể để một cô gái lôi lô kéo kéo như vậy.
Một người lúc nào cũng lạnh nhạt, cao cao tại thượng anh tuấn phi phàm , tâm tư thâm trầm, hỉ nộ ái ố điều không lây động lại dựng tường phòng ngự lên với hắn, cô nương này thú vị hơn hắn tưởng, hơn nữa rất có tuể cô ta sẽ là điểm yếu duy nhất của Nguyễn Phúc Nguyên, hắn khẽ nhếch môi cười nham hiểm.
-Công tử, chúng ta về sao ạ?
Thị vệ đi theo phía sau lên tiếng hỏi hắn.
-Không đi theo, ta muốn xem lục ca yêu dấu của ta cùng người đẹp đi đâu.
-Nhưng nếu để Lục Công tử biết sẽ không hay.
- Tình cờ đi dạo gặp nhau trên đường có gì không hay.
-Dạ.
Thuyền trôi nhẹ trên sông Hương, sông Hương vẫn hiền hoà như thế, ngoại trừ lúc nỗi cuồng phong, nó vẫn giống như trong kí ức của cô, im lìm bình dị.

Chỉ là Huế thân yêu không còn nữa, chẳng có ngói đỏ tường cao, chẳng có hoàng thành đồ sộ, không có bến Vân Lâu, chẳng có cung An Định.

Cô vẫn đứng trên mảnh đất này nhưng lại cách xa gia đình mình hàng mấy trăm năm, cố hương sao lại xa vời vời vợi.
Hắn thấy nàng từ khi lên thuyền bỗng trở nên rất lạ, không còn nói luyên thuyên nữa chỉ im lặng nhìn dòng sông.
-Sao thế, không khoẻ sao, nếu không khoẻ chúng ta về khi khác đến.
-Không có, chỉ là nơi này khiến ta nhớ nhà.
Nhà chữ này của nàng khiến lòng hắn bất an, nàng chưa từng nói cho hắn biết nàng từ đâu mà đến.

Hắn cũng chưa từng dám hỏi, hắn có chút ngập ngừng.

Nhìn thấy Nguyễn Phúc Nguyên muốn nói gì đó lại thôi, Nam Phuonge khẽ hít một hơi thật sâu rồi nhìn hắn.
-Phúc Nguyên nếu ta nói ta sinh ra và lớn lên ở đây chàng có tin không?
Ở đây sao, hắn có chút hoài nghi nói như vậy vì sao nàng lại xuata hiện giữa biển.

Nhưng mà nếu nàng đã nói nàng ở đây vậy thì tốt rồi.
-Nàng nhớ ra rồi sao, vậy nhà nàng ở đâu ta có thể đưa nàng về thăm nhà.
-Chàng đưa đến đây ta đã rất cảm kích rồi, còn nơi đó chắc chàng không thể đến được.
Nàng nói bản thân sinh ra ở đây nhưng lại là nơi hắn không đến được, càng nghĩ lòng hắn càng thấy hoang mang.

Không biêtd vì sao từ khi ngồi lên thuyền hắn cứ thấp thỏm không yên.
-Phía trước là đồi Hà Khê nàng có muốn lên đó một chút không.
Không vì cái gì cả hắn cứ cảm thấy ngồi trên thuyền không an toàn cho lắm.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 23: 23: Một Điệu Ca Huế


Thuyền nhỏ neo lại bên gốc cây, hắn bước xuống đưa tay đỡ lấy cô như sợ cô sẽ ngã, cô nắm lấy bàn tay có phần thô ráp của hắn, cũng phải hắn vốn sinh ra thời loạn, ở tuổi này đã phải cầm binh đánh trận bàn tay sao có thể nhẵn nhịu.

Với cô mà nói nó lại là bàn tay ấm áp nhất mà cô từng nắm ngoài tay của ba cô.
Hai người cùng nhau đi dạo, cảnh vật xung quanh đúng là vô cùng đẹp, nó hoang sơ yên bình.

Hai bên bờ với những hàng cây gạo đỏ chót, thỏa trong gió hương thơm của cỏ hoa.

Đây chính là lý do vì sao người nơi đây gọi dòng sông này là sông Hương.
- Nam Phương nàng đang nghĩ gì thế?
-Ta đang nghĩ đến một khúc hát chàng có muốn nghe không.
-Nàng còn biết ca hát sao?
Nam Phương nhìn vẻ mặt kinh của Nguyễn Phúc Nguyên thì bật cười.
-Ta không những biết hát còn biết đánh Nguyệt Cầm, gõ chén thành nhạc chàng tin không.

-Vậy ta có diễm phúc được nghe không.
Nam Phương đứng dưới tán cây gao, cô ngồi xuống nhặt một bông hoa gạo dưới đất cài lên vành tai, sau đó hai tay nhẹ nhàng để trước bụng, bộ dạng thướt tha kiều diễm xinh đẹp động lòng người.

Cô nhìn Nguyễn Phúc Nguyên cười dịu dàng cất tiếng hát, một điệu ca Huế mượt mà sâu lắng.
Ơ….ơ….ơ….ơ, chớ núi Ngự trước tròn sau méo.

Thiếp thương chàng….

chớ thiếp thương chàng …biết mấy gió sương.
Sông Hương sóng cuộn giữ trời… một thân váy áo giữa đời mênh mông.
Gặp nhau giữa chốn phiêu bồng, chàng trông thấy thiếp động lòng nhớ thương.
Ngàn năm sau có về không, giật mình tỉnh giấc ngỡ là trong mơ.
Ai ơi, chín đợi mười chờ, trăm năm tách biệt một đời vấn vương.
《Sáng tác: Cô Nụ Nhà Nông》
Kể từ khi nàng cất giọng lòng hắn giống như chìm vào trong màn sương mù, nàng đứng đó vừa mơ hồ lại vừa chân thực.

Chẳng hiểu vì sao hắn lại thấy tim mình đâu đến lạ.

Lời ca đã dứt từ bao giờ nhưng cô và Nguyễn Phúc Nguyên chỉ đứng đó nhìn nhau chẳng ai mở lời với ai.
- Lục ca anh cũng đến đây ngắm cảnh sao, trùng hợp quá.
Tiếng của Nguyễn Hiệp phá ta bầu không khí giữa họ, Nguyễn Phúc Nguyên xoay người mặt đầy sát khí.
-Đệ theo dõi ta.
-Không có lúc nảy đến phủ là để rủ huynh đến đây ngắm cảnh, nhưng huynh bảo bận cho nên đệ chỉ đành đi một mình, ai biết lại trùng hợp đến vậy.

Nguyễn Hiệp nói dối không một cái chớ mắt.
-Phúc Nguyên hai người nói chuyện đi ta ra kia trước.
Lòng cô đang rất rối bời, cho nên cô muốn tránh đi.
-Nàng cẩn thận một chút đừng đứng gần bờ sông, ta sẽ ra ngay.
Nam Phương vừa rời đi, Nguyễn Phúc Nguyên đã không chút kiên nhẫn lạnh giọng với Nguyễn Hiệp.
-Ta cảnh cáo đệ, tránh xa nàng ấy ra, nếu đệ muốn đánh chủ ý lên nàng ấy, đừng trách ta không nể tình huynh đệ.
-Lục ca đừng nói với ta là huynh động lòng rồi nhé, với một kẻ nô lệ ngoại quốc sao.
Nguyễn Hiệp vừa đắt ý còn mang theo vẻ chế giễu, Nguyễn Phúc Nguyên không thèm quan tâm.
- Đó không phải là việc của đệ.
- Cha có thể không đồng ý để cô ấy gã cho huynh nhưng ta thì khác, chỉ cần ta xin biết đâu sẽ được.
Nguyễn Hiệp thật ra chẳng thích cái kẻ ngạo mạn như cô ta, nhưng bởi vì đó là người trong lòng Nguyễn Phúc Nguyên, chỉ cần có thể khiến cho lục ca của hắn khó chịu và khổ sở hắn đều thích.
Nguyễn Phúc Nguyên nghe thấy lời này lửa giận trong lòng bùng nổ, hán nắm lấy cổ áo của Nguyễn Hiệp đôi mắt lạnh lẽo tựa như có thể giết người.
-Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng thích tranh giành bất cứ điều gì, nhưng nếu đệ dám động đến nàng ấy ta thề sẽ khiến đệ cả đời cũng không thể ra khỏi cổng của Thất Phủ.
Nguyên Hiệp bất giác bị dọa cho sợ, hắn chưa từng thấy vẻ mặt hung ác của lục ca hắn bao giờ, càng không nghỉ chỉ vì một nữ nhân mà Nguyễn Phúc Nguyên có thể không chút kiêng kỵ đưa ra lời đe dọa với hắn.

Hắn biết lục ca hắn có đủ năng lực làm điều đó.
-Lục ca, đệ chỉ đùa một chút thôi, huunh như thế này đúng là dọa đệ sợ đấy.

Nếu để cha biết huynh đẹ chúng ta như thế này vì một cô gái thì...
-Đừng mang cha ra để dọa ta, Nguyễn Hiệp tốt nhất hãy nhớ kỹ lời ta nói, bằng không đừng trách ta không nhắc nhở đệ.
Nói rồi hắn xoay người rời đi tìm Nam Phương.
Đồi Hà Khê nơi đây vẫn trống trải hoang sơ, một mảnh đất gồ ghề im lìm để mặt sông Hương ôm lấy .Sông Hương đã đưa cô đến mảnh đất này, vậy phải chăng nó cũng có thể mang cô về.
Cô chỉ là một con người bình thường, cô chẳng hiểu cái gì là hiện tượng vật lý cái gì gọi là lỗ hỏng thời gian mà trên tivi thỉnh thoảng vẫn hay nói đến.

Cô cũng chẳng phải người giỏi sử, cô không biết dòng lịch sử này rồi sẽ trôi ra sao, thứ cô biết chỉ là những kiến thức mơ hồ cô còn có thể nhớ được thời đi học, cô chỉ biết họ Nguyễn rồi mai đây sẽ trở thành vua cai trị đất nước này.

Nhưng lịch sử làm sao có một Nguyễn Trần Nam Phương, cô không thuộc về nơi này, chẳng qua là một cuộc dạo chơi, là một sự nhần lẫn của ông trời.
Cho dù phải đánh cược, cho dù chỉ là một tia hy vọng mong manh chỉ cần có thể trở về bên cạnh ba mẹ và người thân cô cũng nguyện đánh cược một lần.
-Phúc Nguyên tạm biệt chàng, ta không thể ở lại nơi này đươc, ta chúc chàng một đời bình an, hãy quên ta đi và sống thật hạnh phúc được không?
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 24: 24: Quận Chúa Bắc Mạc


Hắn vốn cảm thấy bất an trong lòng mà đi tìm nàng, khi hắn thấy nàng nhìn về phía hắn nói ra những lời đó.

Hắn sợ hãi lao nhanh về phía nàng, chỉ là hắn muộn rồi, hắn cứ thế nhìn nàng gieo mình xuống sông sâu.
-Nam Phương.
Hắn không nghĩ ngợi mà lao xuống sông, Nguyễn Hiệp ở phía sau cũng bị giật mình khiếp vía.
Bên dưới lòng sông vừa lạnh vừa sâu, cho dù hắn cố gắng đến đâu vẫn không thể nắm lấy nàng.
Dòng nước xoáy cứ cuộn cuộn cuốn cô đi dẫu cho bên trên mặt tĩnh lặn như tờ.

Nam Phương nhìn người đàn ông đang tuyệt vọng vương tay về phía mình, khoảnh khắc cuối cùng nước mắt cô hòa lần vào nước sông.

Đời này cô đã phụ một người như thế, một người yêu cô hơn chính sinh mạng của mình, anh là ai còn cô lại là ai.

Anh bất chấp tất cả lao xuống đáy sông sâu vì cô.
-Phúc Nguyên, ta yêu chàng.
Miệng cô nhấp mấy những từ cuối cùng, sau đó bị cuốn vào trong vòng xoáy chìm dần rồi biến mất.
Khi Nguyễn Phúc Nguyên tỉnh lại đã hai ngày trôi qua.

Hắn như một kẻ điên, hắn chẳng màng sự giận dữ của cha, chẳng màng nước mắt đau lòng của mẹ mà dẫn người đến sông Hương tìm kiếm.

Từ thượng nguồn đến hạ nguồn, hắn đã kiếm tìm nàng 7 ngày 7 đêm không ngưng nghĩ.

Tìm đến kiệt quệ thể xác lẫn linh hồn, hắn đau đớn gục ngã bên gốc cây gạo.
Là do hắn tất cả là do hắn, nếu hắn không đưa nàng đến nơi này nàng sẽ không rời đi.

Nàng vì sao có thể nhẫn tâm như thế, rõ ràng biết hắn yêu nàng, nhưng lại dùng cách này để rời bỏ hắn, về sau hắn làm sao để sống tiếp đây.

Cuối cùng hắn được khiêng về phủ trong tìn trạng hôn mê.
Đông Kinh- Thăng Long.
*Khiêm Vương Phủ.
Trên giường một thiếu nữ vẫn đang nằm im sắc mặt trắng bệt, hơi thở yếu ớt, thái y ra vào liên tục.
Đột nhiên người trên giường ngồi bật dậy, cảm giác lồng ngực đau nhói hít thở khó khăn.

Nam Phương sợ hãi nhìn xung quanh, vẫn là khung cảnh cổ xưa, trái tim cô siết lại.

Ra là không thể trở về.
-Tỷ , tỷ tỉnh rồi, tỷ làm muội sợ quá.
- Em là ai, Phúc Nguyên đâu?
Cô gái đứng ở bên giường có chút ngơ ngác nhìn tỷ tỷ mình.
-Phúc Nguyên nào, tỷ đang nói gì vậy, tỷ bị ngã xuống hồ là đích thân bệ hạ cứu tỷ lên.
Nam Phương run rẩy bàn tay siết chặt tấm chăng cố trấn tĩnh mình, chẳng lẽ cô không thể trở về lại còn trôi dạt đến thời đại nào đó nữa hay sao, cô cố gắn trấn tĩnh bản thân mình.
-Muội giúp ta lấy cái gương đến đây.
Cô gái kia nghĩ rằng tỷ tỷ lo lắng về dung mạo của mình nên lên tiếng trấn an.
-Tỷ yên tâm, mặt tỷ không có sao cả, vẫn là đệ nhất mỹ nhân của Đông Kinh này.
Trong lòng Nam Phương đã hỗn loạn từ lâu, nhưng vẫn phải tỏ ra không có gì.
-Ta bảo muội lấy thì lấy đến đây.
Mạc Thị Lâu chưa từng thấy tỷ tỷ tức giận nên vội vàng đi lấy gương.

Thái y nảy giờ nhìn thấy người tỉnh lại cũng liền thở phào, âm thầm lui ra ngoài báo tin cho bệ hạ.
Nam Phương nhìn trong gương cả người cô như sụp đổ, gương mặt này không phải cô, dáng vẻ này không phải cô, vì sao, vì sao cô không thể trở về lại còn mất đi thân xác của mình.
Trong gương rõ ràng chỉ là một cô bé chừng 14,15 tuổi.

Vậy cô phải làm sao đây, nếu biết thế này cô thà ở cạnh Nguyễn Phúc Nguyên, vì sao cuộc đời cô lại gặp những chuyện điên rồ như thế này.

Nhớ đến cảnh người đàn ông đó vì mìn mà lao xuống sông cô tuyệt vọng bậc khóc nức nở.
- Tỷ làm sao thế đừng làm muội sợ...để muội...gọi thái y.
Cho dù thế nào nếu đã không thể trở về được nữa , trời có sập thì vẫn phải sống, Nam Phương đưa tay kéo cô gái kia lại.
-Đợi chút, em ngồi xuống đi, ta có chuyện muốn hỏi.
Mạc Thị Lâu có chút lo lắng nhưng vẫn ngồi xuống mép giường.
- Đầu ta rất đau tạm thời không nhớ được gì cả.
-Tỷ...tỷ không nhớ gì cả..

có phải ngã đụng vào chỗ nào rồi không, không được muội phải đi gọi thái y lại.
Mạc Thị Lâu gấp gáp đứng lên, lại bị Nam Phương kéo ngồi xuống lại.
-Muội nói muội là muội muội của ta sao?
-Dạ
-Vậy muội có thể nói cho ta biết đâu là đâu, ta là ai và bây giờ là năm nào không?
Mạc Thi Lâu có chút sợ, sao tỷ tỷ lại bị thương nghiêm trọng như vậy chứ.

Trong lòng vô cùng lo lắng gấp gáp trả lời.
-Đây là phủ Khiêm Vương ở Đông Kinh, tỷ là quận chúa tên gọi Mạc Thị Giai, muội là Mạc Thi Lâu, bây giờ là niên hiệu Hồng Ninh thứ nhất, Mạc Triều năm Tân Mão 1591.
Nam Phương cố gắng tiếp thu những gì Mạc Thi Lâu nói, cái gì mà Đông Kinh, quận chúa rồi Mạc Triều.

Lẽ nào cô đang ở Thăng Long thời nhà Mạc hay sao.
Phù Lê diệt Mạc cô đã từng nghe qua câu này, nhưng mà bây giờ là gia đoạn đầu hay cuối nhà Mạc, tại sao khi xưa cô không chịu học sử cho tốt vào chứ.
-Bệ hạ ...tên gì em biết không?
Nam Phương cố gắn dò hỏi, cô cần phải biết càng nhiều thông tin càng tốt.

Mạc Thị Lâu nghe vậy thì giật mình.
-Tỷ sao lại hỏi chuyên đó, không ai được phép gọi tên bệ hạ đâu, tội chết đấy.
- Ở đây chỉ có ta với muội, ta cần biết để sau này không phạm sai lầm.
-Cái này...muội không dám đâu.
-Vừa tĩnh đã hỏi tên của trẫm, xem ra quận chúa có vẻ rất nhớ trẫm.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 25: 25: Hoàng Đế Mạc Triều- Mạc Mậu Hợp


Một người đàn ông từ ngoài cửa bước vào, long bào trên người tỏ ra khí thế uy nghiêm khiếm người khác phải sợ hãi.

Mạc Thị Lâu vội vã hành lễ.
-Lui hết đi.
Một câu lệnh của hắn rất nhanh trong phòng chỉ còn lại hai người.

Nam Phương mệt mỏi tựa vào thành giường, cô không biết phải hành lễ thế nào nên ỷ mình là bệnh nhân mà không hề lên tiếng, cũng chẳng có ý định xuống giường.
-Chuyện quân chúa bị ngã là sơ xuất của trẫm, đáng lý ra trẫm nên quản người của mình thật tốt, trẫm đích thân đến đây coi như là để tạ tội với quận chúa.
Nghe mấy câu này trong đầu Nam Phuong hiện ra vô số kịch bản phim cung đấu, cái gì mà quản người của mình.

Lẽ nào là Mạc Thi Giai bị đám cung tần mỹ nữ của tên hoàng đế này đẩy xuống hồ sao.

Nam Phương cảm thấy mệt vô cùng, không chỉ mệt đầu còn mệt cả tim, cô vì sao đang yên đang lành nhảy sông làm gì để giờ thành ra thế này chứ.
-Không cần cũng không phải lỗi của ngài, ta mệt rồi bệ hạ cũng nên về đi.
Hắn nhìn nữ nhân trước mặt thái độ của nàng thờ ơ lạnh nhạt, nhưng lại có vẻ không giống như trước cho lắm.
Hắn tựa như có gì đó k.ích thích nhìn cô trân trân như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Nam Phương bị ánh mắt của hắn nhìn đến nổi cả da gà da ốc.
-Ngài nhìn ta làm gì, ta bây giờ không thể nhớ được gì cả, cũng rất mệt không muốn nhớ gì hết.
Hắn đưa đôi mắt thăm dò về phía cô.
- Vậy cho nên lúc nảy mới muốn hỏi tên trẫm.
- Ừm chỉ muốn biết người cứu mình tên gì thôi.
-Ra nàng cũng biết là trẫm đã cứu nàng sao?
Gì vậy chứ, vì sao cô cảm thấy mối quan hệ của Mạc Thị Giai và vị hoàng đế này có gì đó không ổn vậy.

Nếu đã là quận chúa không phải bọn họ là anh em họ hàng à, ánh mắt kia của hắn nhìn cô là sao đây .
-Mạc Mậu Hợp là tên trẫm, nàng hãy nhớ cho kỹ đừng có quên nữa.
-Được rồi bệ hạ ta sẽ nhớ kỹ, giờ ta thật sự rất mệt.
-Được vậy nàng mau nghĩ ngơi đi, ngày khác ta sẽ đến thăm nàng.
Mạc Mậu Hợp rời đi trong lòng thầm vui vẻ, nếu nàng đã không còn nhớ gì nữa, vậy hắn nói thế nào chính là thế ấy.

Đây có lẽ là ông trời đang giúp hắn.
Nam Phương cũng đã dần quen với cuộc sống ở đây, nhờ có Mạc Thị Lâu mà cô biết được nhiều thứ, cũng hiểu sơ tình hình hiện tại.
Đất nước bây giờ giống như chia thành ba khúc vậy, nhà Mạc làm vua ở Đông Kinh- Thăng Long, ở Tây Kinh đất Thanh Hóa trở vào là của vua Lê -Chúa Trịnh, còn miền Thuận Hoá lại là đất của nhà họ Nguyễn.
Ngày trước mỗi ngày mở mắt ra liền có thể nhìn thấy nhau, vậy mà bây giờ cô lại cách xa người đàn ông ấy vạn dặm trùng dương.

Loạn lạc chiến tranh, hai miền nam bắc, chẳng biết đời này còn có thể gặp lại hay không.

Cô nhớ ánh mắt tuyệt vọng của người ấy giữa dòng sông, cô nhớ cái tính khí cao ngạo lạnh lùng của ngày đầu gặp gỡ, nhớ cả sự dịu dàng mà chàng ấy dành cho cô.
Trái tim cô đau đớn, nước mắt chực rơi.
-Đêm khuya quận chúa lại nhìn trăng mà khóc là đang nhớ trẫm sao.
Nam Phương bị dọa cho giật mình, Mạc Mậu Hợp vậy mà từ cửa sổ nhảy vào phòng cô.
-Mạc Mậu Hợp sao anh vào được đây?
Hoảng quá nên cô cũng chẳng để ý cách nói chuyện của mình.

Nam Phương đứng dậy lùi lại phía sau vài bước, kể từ khi cô tĩnh lại tên này luôn tìm cách đến gần cô.

Người ở Đông Kinh luôn đồn rằng hắn là hoàng đế ham mê tửu sắc, ăn chơi vô độ bỏ bê triều chính.
Mà cô cũng biết được, từ khi cha của Mạc Thị Giai là Khiêm Vương Mạc Kính Điển qua đời, nếu không có chú của mình chống đỡ, chỉ sợ hắn đã sớm mang Mạc Thị Giai vào vào cung cấm rồi.
Mạc Mậu Hợp lại không có tức giận, ngược lại nàng gọi tên hắn khiến hắn có chút kích động.
-Trẫm nhớ quận chúa nên mới ghé thăm, sao quận chúa lại sợ trẫm như vậy?

Mạc Mậu Hợp từng bước tiến lại gần cô, Nam Phương siết chặt tay thành quyền.

Cô thật sự muốn đánh người, nhưng đánh vua là tội lớn cô không thể liên lụy người trong phủ.
-Mạc Mậu Hợp ta nói cho ngài biết, đây là Khiêm Vương Phủ không phải Tử Cấm Thành.

Nếu ngài dám làm chuyện gì ta sẽ gọi người đến, nếu ngài không muốn đánh mất tôn nghiêm của một bậc đế vương thì hãy lập tức rời khỏi đây đi.
Mạc Mậu Hợp càng nhìn lại càng thích, nàng như bây giờ bộ dạng của một con nhím xù lông hấp dẫn hơn nhiều với trước kia.
-Nàng có lẽ đã quên rồi nhưng nàng sớm đã là người của trẫm, Thị Giai theo trẫm vào cung đi, nàng muốn bất kể điều gì trẫm đều có thể cho nàng.
Nam Phương giật mình, sao có thể đường đường là một quận chúa, nữ nhi thời này xem trọng trinh tiết hơn mạng sống, Mạc Thị Giai sẽ không làm việc đó đâu, nhất định là tên cẩu hoàng đế này đang muốn lừa cô, cô phải tĩnh táo, cô không phải Mạc Thì Giai dù có là sự thật đi nữa thì hiện tại hắn cũng đừng mơ mà chạm đến cô.
Lúc Mạc Mậu Hợp đưa tay muốn chạm vào mặt cô, Nam Phương không chút khách khí hất mạnh tay hắn ra quát lớn.
-Cút ra khỏi đây ngay, bằng không đừng trách ta.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 26: 26: Đông Kinh Đại Kỵ


Mạc Mậu Hợp bị lời này cùng với ánh mắt ghé bỏ kinh tởm của nàng khiến hắn phát điên ngay lập tức.
- Thiên hạ này chưa có kẻ nào dám nói với trẫm như thế, nàng nghĩ mình là quận chúa thì có mấy cái gan.
- Vậy thân làm hoàng đế lại đêm khuya xông vào phòng em họ mình, ngươi nghĩ người đời sẽ nói gì về ngươi.
Mạc Mậu Hợp bậc cười nham hiểm.
-Có được thiên hạ để làm gì, sống ngày nào nên tận hưởng ngày đó, trẫm việc gì phải để ý đến người trong thiên hạ.
-Một hôn quân như ngươi trước sau gì Mạc Triều cũng tận diệt.
Mạc Mậu Hợp lập tức như dã thú bàn tay hắn tóm lấy cổ cô siết chặt, trong cơn cuồn nộ hắn như muốn bóp ch.ết cô.
-Nàng cho rằng mình là ai, cho rằng trẫm không dám động đến nàng hay sao.
Nam Phương không vùng vẫu cũng chẳng sợ hãi, bởi vì cô biết căn bản kẻ này nếu cô ở đây một ngày hắn vĩnh viễn không buoing tha cô.

Vậy hết có gì sợ chứ.
-Vậy thì giết ta đi.
Ánh mắt hằn dần trở nên hung ác, bàn tay càng lúc càng siết chặt hơn.
-Nàng muốn chết dễ vậy sao.
Mạc Mậu Hợp buông tay ra, hắn cười nhìn người con gái vẫn luôn là cái gai trong lòng hắn.
-Mạc Thị Giai trẫm nói cho nàng biết, nàng muốn chết trẫm càng sẽ khiến nàng chết không được sống cũng không xong.

Trẫm muốn nàng mở to mắt mà nhìn trẫm xóa sạch họ Lê, đến khi đó trẫm sẽ mang thủ cấp của hắn về cho nàng.

Nam Phương biết hắn đang nói gì, cô vừa định lên tiếng thì bên ngoài có vô số tiếng bước chân vội vã.

Nhiếp chính vương Mạc Đôn Nhượng cùng Mạc Thị Lâu mở cửa xông vào.
- Bệ Hạ.
Mạc Mậu Hợp nhìn thấy Mạc Đôn Nhượng thì khẽ chau mày
- Bệ hạ đêm đã khuya vì sao lại ở trong phòng Thị Giai, như thế này không hợp lễ nghĩa cho lắm.
- Nhiếp chính vương nên dạy lại cháu gái của mình, nếu còn để trẫm nhìn thấy nàng ta đừng mong giữ được mạng.
- Thị Giai sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm bệ hạ, mời bệ hạ về nghĩ ngơi sớm.
Mạc Mậu Hợp đằng đằng sát khí rời đi, cô được Mạc Thị Lâu đỡ lên giường, đúng là một tên bạo quân, cô còn tưởng mình sẽ chết thật.
*Kể từ hôm đó cô chưa từng rời khỏi Khiêm Vương phủ, nhiếp chính vương vì sợ Mạc Mậu Hợp sẽ lại tìm đến cô nên không cho cô đi đâu cả.

Chớp mắt nửa năm đã qua, cô nói dối mình không nhớ gì cả cho nên việc cô quên hết mặt chữ là chuyện bình thường.
Mạc Thị Lâu vẫn luôn bên cạnh dạy cô chữ viết, hán tự, chữ nôm đúng là rất khó, khó hơn tiếng anh hay tiếng Nhật và tiếng pháp mà cô từng học, cũng may trời sinh cô có trí nhớ tốt học cũng rất nhanh.
Đã có lúc cô muốn viết một bức thư gửi đi, nhưng rồi nghĩ lại cảm thấy bản thân thật buồn cười, cô bây giờ không còn là cô nữa, chàng ấy sẽ tin sao.

Ngày đó cô chọn cách rời đi như vậy, dẫu chàng ấy có tin thì đã sao, chàng ấy sẽ tha thứ cho việc làm ích kỹ đó của cô à.

Khi cô muốn trở về không nói một lời liền vứt bỏ, giờ đây cô bị kẹt ở thế giới này lại muốn tìm về như lúc trước hay sao.
Còn chưa kể chiến tranh loạn lạc, thân là quận chúa Bắc Triều lại gửi thư vào nam, nếu bị phát hiện chính là tội chết liên lụy cả phủ Khiêm vương này.
Cũng không biết từ lúc nào hai chữ Phúc Nguyên đã viết trên giấy.
-Tỷ sao tỷ lại ghi chữ này , mau mau đốt đi đừng để người khác thấy.
Mạc Thị Lâu vội vàng cầm tờ giấy đưa lại chỗ ngọn nến đốt đi, đợi giấy cháy hết mới thở phào.

Nam Phương bây giờ mới hoàn hồn.
-Muội làm gì thế, sao lại đốt chữ của ta.
-Tỷ ơi là tỷ, tỷ nhỏ tiếng một chút, vừa rồi tỷ có biết mình viết hai chữ gì không hả.
-Phúc Nguyên.
Mạc Thị Lâu vội dùng tay bịt chặt miệng cô lại, nhìn nghiêng ngó dọc, không thấy ai vội vội vàng vàng đóng cửa lại.

Sau đó Mạc Thị Lâu kéo cô đi lại ghế ngồi xuống.
-Tỷ, tỷ đúng là bị đập cho hư đầu mất rồi, đó là tên húy của tiên đế nếu để người ngoài biết được chị viết hai chữ này sẽ bay đầu đó.
Nam Phương thật không hiểu, thời đại này có quá nhiều phép tắc khắc khe, chỉ là một cái tên thôi có gì mà to tát như thế.

Đột nhiên Nam Phương mở to hai mắt, trong đầu cô có cái gì đó chạy qua.

Cô lập tức nắm lấy tay Mạc Thị Lâu.
-Thi Lâu muội nói cho ta biết vì sao viết hai chữ này thì phải chết, không phải chỉ bởi vì nó là tên của tiên đế thôi đúng không?
-Tỷ đừng nhìn muội như thế, muội không biết gì đâu, sách muội đọc còn ít hơn cả tỷ.

Khi phụ thân còn sống chuyện người kể với tỷ cũng không có nói với muội, muội chỉ biết đây là đại kỵ của Đông Kinh.
Đông Kinh đại kỵ, lẽ nào đó là sự thật sao.

Cô đã từng nghe chị gái mình kể.

Trong dân gian lưu truyền rằng trong các vị chúa Nguyễn, có một người có tên trùng với vua nhà Mạc.

Người ta kể rằng khi vị ấy được sinh ra, có một vị cao tăng đã đã tìm đến tận phủ của Nguyễn Hoàng lúc ấy.

Vị cao tăng ấy nói rằng:
"Ta sẽ tặng cho đứa trẻ này một cái tên, một cái tên có thể mang theo phúc khí của người đứng đầu thiên hạ.

Bởi đứa trẻ này về sau, nếu có thể vượt qua kiếp nạn nó sẽ mang về phúc phần cho vạn dặm giang sơn."
Và rồi khi đứa trẻ kia tròn một tuổi, kẻ đứng đầu thiên hạ mà vị cao tăng ấy nói lúc bấy giờ, hoàng đế nhà Mạc, Mạc Tuyên Tông tức Anh Nghi Diệu Hoàng Đế cũng băng hà, lúc đó ông ấy chỉ mới 26 tuổi.

Mà Mạc Mậu Hợp là người kế vị khi vừa mới 4 tuổi, nếu như những gì mà Mạc Thị Lâu nói tiên đế tên húy là Mạc Phúc Nguyên.

Vậy thì, vậy thì
đứa trẻ trong câu chuyện kia là chàng ấy sao, cái gì gọi là kiếp nạn.
Cả người Nam Phương như rơi vào hầm băng, bởi vì khi đó cô đã không nghe hết câu chuyện, cô không biết đứa trẻ đó về sau có vượt qua được hay không.

Kiếp nạn, hai từ này khiến cả thân thể cô run lên, có phải hay không cô là kiếp nạng của chàng ấy.

Và liệu rằng ngày đó chàng có xảy ra chuyện gì hay không.
Thấy sắc mặt của cô tái đi, Mạc Thị Lâu lo lắng hỏi.
-Tỷ làm sao vậy thấy mệt ở đâu sao?
-Thị Lâu, ta...ta muốn gửi thư đi Thuận Hóa thì phải làm thế nào?
Bất kể thế nào bây giờ cô chỉ muốn biết Nguyễn Phúc Nguyên có bình an hay không.

Nghe được lời này Mạc Thị Lâu lại không chút gì kinh ngạc cả.
-Tỷ muốn gửi thư cho thúc thúc sao, để muội hỏi thử xem có cách nào không.
Thúc thúc lẽ nào ở Thuận Hóa còn có thân tín của nhà Mạc ẩn mình hay sao.

Nam Phương khẽ chau mày nhưng không lên tiếng hỏi gì nữa chỉ gật đầu đồng ý.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 27: 27: Chạy Loạn


Những ngày tháng sau đó cô luôn nghĩ cách để gửi thư về Thuận Hóa chỉ tiếc là không thể.

Chiến sự bùng nổ giữa Lê Triều ở Tây Kinh và Mạc Triều ở Đông Kinh.

Họ Trịnh lấy danh nghĩa Phù Lê Diệt Mạc mang quân tấn công thẳng vào Thăng Long, thế như vũ bão.
Mùa đông năm đó Đông Kinh lạnh hơn nhiều, bởi khói lửa tang thương bao trùm lấy nó, chẳng còn là một Thăng Long phồn hoa đô hội nữa.
Khắp nơi máu chảy thành sông, tiếng oán than của trăm vạn con dân vang thấu tận trời xanh, chỉ còn lại tan nát tiêu điều.
Triều chính vốn đã suy yếu, Mạc Mậu Hợp lại ăn chơi trụy lạc, Đông Kinh nhanh chóng thất thủ.
Trước khi buộc phải bỏ kinh đô chạy lên đất Cao Bằng, Mạc Mậu Hợp vẫn không quên Mạc Thị Giai.

Hắn bất chấp nguy hiểm mang quân đến phủ Khiêm Vương đón nàng.
Chỉ là khi hắn đến nơi, mọi thứ chỉ còn là một bãi đỗ nát, xác người la liệt.

Hắn điên cuồng nắm lấy áo một tên gia đinh còn chút hơi tàn trên mặt đất.

-Quận chúa đâu, trẫm hỏi ngươi nàng ấy đâu, nàng ấy ở đâu hả?
-Quận ...chúa.
Còn chưa kịp nói hết câu tên gia đinh kia đã chết, Mạc Mậu Hợp như phát điên.
-Tìm cho trẫm, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Hắn gào lên với cấm quân, nửa năm qua hắn không đến tìm nàng, bởi vì hắn muốn giết được họ Lê kia trước, khi đó mới tìm đến nàng.

Kết quả thì sao, Trịnh Tùng nham hiểm đột ngột xuất binh khiến hắn trở tay không kịp.

Là hắn hại nàng, điều là hắn hại nàng, nếu không phải hắn có ý định đánh ra Tây Kinh để Trịnh Tùng biết được, biết đâu hiện tại Thăng Long này vẫn còn bình yên.
-Bệ hạ không kịp rồi nếu còn không rời đi, đợi quân Lê đến chỉ sợ không thoát được.
-Câm mồm, trẫm lệnh cho các ngươi tìm nàng ấy, các ngươi bị điếc hay sao.
-Bệ hạ thần xin đắt tội.
Vừa dứt lời vị tướng quân kia giơ mạnh tay đánh vào gáy hắn.

Mạc Mậu Hợp lập tức bất tĩnh, hắn được cấm quân đưa ra khỏi thành, thành công thái chạy lên đất Cao Bằng.
Nam Phương chưa từng chứng kiến khung cảnh nào đáng sợ đến vậy, xác chết chất chồng khắp nơi, mùi máu tanh xông lên mũi làm cô buồn nôn.
Lúc quân của Lê triều tấn công vào Khiêm Vương Phủ, cô đã dẫn theo Mạc Thị Lâu bỏ trốn.

Nam Phương nhìn thanh kiếm trong tay, lại nhìn cả người một thân đầy máu.

Nó không phải máu của cô, mà là máu của người khác, phải cô giết người, cô đã giết người rồi, hơn nữa còn giết rất nhiều người.

Từ Khiêm Vương phủ , cô một tay nắm lấy tay Mạc Thị Lâu tay còn lại nhặt lên thanh kiếm, mở một đường máu mà đi ra.
Cho dù hiện tại cô có sợ hãi đến đâu, cô cũng không thể gục ngã lúc này, cô tự trấn tĩnh bản thân mình phải mạnh mẽ, cô còn phải bảo vệ đứa nhỏ này.

Suốt nửa năm qua cô đã xem Mạc Thị Lâu như em gái mình, nó chỉ mới 12 tuổi, cô dù chết cũng sẽ không để nó rơi vào tay bọn binh lính làm thứ mua vui cho bọn chúng.
Trong một căn nhà rách nát ngoài thành, hai chị em ôm nhau sưởi ấm, cái lạnh của đêm đông và đói rét thứ cả đời cô chưa từng nghĩ đến, hiện tại lại chân thực đến đáng sợ.
-Tỷ tỷ bây giờ chúng ta phải làm sao, muội rất sợ.
- Ngoan đừng sợ, có ta ở đây, sẽ không việc gì cả.
-Bây giờ chúng ta đi đâu hả tỷ?
-Vào Nam.
Mạc Thị Lâu nghe vậy thì giật mình.
-Tỷ, chẳng lẽ tỷ...!định nương nhờ Lê triều sao?
Nam Phương nhẹ nhàng xoa đầu trấn an Mạc Thị Lâu.
-Không chúng ta sao có thể nương nhờ họ, chỉ với thân phận của chúng ta, Trịnh Tùng chưa chắc đã tha cho chúng ta, có khi còn rút da lọc xương không chừng.

Chúng ta tìm đường vào Thuận Hoá.
Nghe vậy hai mắt Mạc Thị Lâu đột nhiên sáng lên.
- Phải rồi chúng ta đến đó tìm Cảnh Huống thúc thúc, thúc ấy nhất định sẽ bảo vệ chúng ta.
-Thúc thúc, phải chúng ta đi tìm thúc thúc.
Cho dù thế nào hiện tại cô phải tới được Thuận Hóa thì mới có thể tính tiếp.
- Nhưng mà chị Thuận Hoá xa như thế, chỉ có hai chị em chúng ta, có thể đến được sao?
Mạc Thị Lâu đột nhiên ủ rũ cả người, nơi đó là đâu chứ, chỉ với tỷ muội hai người sao.

Dù không biết vì sao tỷ tỷ đột nhiên lợi hại như vậy còn biết cả kiếm pháp, nhưng mà.
-Cho dù chỉ là một tia hy vọng cũng phải thử, chúng ta không có sự lựa chọn nào khác cả, chỉ có duy nhất con đường này thôi.
-Tỷ, chỉ cần tỷ ở đâu muội sẽ ở đó.
-Ngoan ngủ đi, sớm mai còn đi sớm.
Họ bắt đầu cuộc hành trình của mình, một hành trình dài đằng đẳng chẳng biết khi nào mới đến được đích.

Từ Thăng Long ( Đông Kinh)
để đến được đất Thuận Hoá , cô ước gì có thể ngồi máy bay 30 phút như cô vẫn hay ngồi mỗi khi từ Huế ra Hà Nội.

Nhưng không hiện thực vẫn là hiện thực.
Cuộc đời cô chưa từng phải đi bộ nhiều đến thế, cô có thể tưởng tượng cái chân không còn gắn ở trên người cô nữa vậy.
Họ không có quá nhiều tiền, chiến tranh loạn lạc khắp nơi điều là nạn dân, cái ăn còn phải nín nhịn từng chút một, lấy đâu ra một chiếc xe ngựa để ngồi.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 28: 28: Đất Tây Kinh


Mạc Thi Lâu cũng vậy từ nhỏ sống trong nhung lụa chưa từng phải chịu khổ , nhưng lại là một cô bé hiểu chuyện chưa từng than vãn một lời.
Nhiều lúc cô nghĩ vui rằng con đường họ đang đi tựa như đường tăng đi tây trúc thỉnh kinh xa xôi vạn dặm, nguy hiểm rập rình.
Sau khi chiếm được Đông Kinh Trịnh Tùng cũng không ngừng truy đuổi tàn dư nhà Mạc.
Đó là mùa xuân 1592 một mùa xuân mà Đông Kinh thay vì phủ lên mình muôn hoa tươi thắm, lại trở thành một mùa xuân máu nhộm đỏ trăm dăm tường thành Thăng Long.
Phía trước đã là Tây đô, đất của nhà Lê, xa xa thành nhà Hồ vẫn còn xừng sững đứng đó, thật ra cô đâu có biết những chuyện này, là cô bé nhỏ bên cạnh cô chỉ cho cô từng chút một, rõ ràng nhỏ tuổi hơn cô, rõ ràng cô là chị đáng ra phải là người bảo vệ, dẫn đường chỉ lối nhưng cô bé này lại làm thay phần việc của cô.
Mỗi lần hết đường đến ngã ba ngã bảy sẽ không ngần ngại mà chạy đi hỏi người này người kia, đến những nơi quan trọng sẽ nói cho cô biết vì cô bé sợ cô không nhớ gì sẽ nguy hiểm .
-Tỷ tỷ nhìn thấy tường thành kia không, sau bức tường đó chính là Tây đô, vua Lê ở bên trong đó, tường thành này được xây dựng dưới thời nhà Hồ.
-Chúng ta không cần vào thành, muội nghĩ ngơi đi ta sẽ đi kiếm ít thức ăn.
-Để muội đi cho, tỷ không rành đường lỡ lạc thì sao.
Nam Phương nghe vậy thì bậc cười, Mạc Thị Lâu đây là đang xem cô như một đứa trẻ hay sao, giết người cô cũng đã giết rồi, trên đời này còn có việc gì khiến cô có thể sợ hãi đây.
-Ta không rành muội rành sao, mình muội biết hỏi đường ta không biết à, ta là tỷ tỷ của muội không phải em gái muội, muội có thể bảo vệ ta, ta cũng có thể bảo vệ muội, bản lĩnh của muội còn chẳng bằng cái móng tay của ta, nghe lời ngồi đây nghĩ đi, ta đi lác rồi về.

-Tỷ cẩn thận nhé.
Cũng thật may ngày trước khi còn đi học, cô hay tham gia các khoá cắm trại học kĩ năng sinh tồn, ít nhất những ngày vừa qua nó cũng giúp hai chị em cô không ít.

Cô men theo đường núi nghe tiếng suối chảy tróc rách, cô lấy một ít nước vào bình để mang về.

Vốc nước lên mặt mát lạnh cả người cũng như có thêm chút sức sống, mấy ngày rồi cũng không được tắm rửa.
Sau khi xác định xung quanh không có ai ngoài cô Nam Phương c.ởi đồ bước xuống dòng xuống, cả người như được phủi đi bụi trần, tóc đen dài được cô dùng trâm vấn cao.

Cô thật sự muốn ngủ một lác nhưng vẫn còn phải đi tìm thức ăn, vừa mặc xong cái yếm còn chưa kịp buộc, tiếng bước chân rượt đuổi truyền đến làm cô hoảng hồn vội nấp vào trong bụi cây.
Cô cố gắn để mình không thở quá mạnh nhưng trái tim lại đập liên hồi, áo ngoài của cô vẫn còn trên tản đá.
-Bệ...
Lời còn chưa nói ra, tên lính đi cùng đã thấy hắn ra dấu liền im lặng.

Hắn lại gần tản đá nhặt chiếc áo lụa lên đưa mắt nhìn xung quanh, là đồ của nữ, hơn nữa còn chưa đi xa.
-Các người lui xuống, cách xa ra trăm bước.
-Nhưng...
-Không có lệnh của ta không cho phép lại gần.
-Dạ.
-Ra đi bọn họ đi cả rồi.
Hắn biết phía trong bụi rậm có người hơn nữa còn là một cô nương.
-Nhắm mắt lại, đưa áo ra sau cho ta, ngươi dám nhìn trộm ta sẽ khoét mắt ngươi.

- Ta không phải tiểu nhân.
Hắn cầm áo nhắm mắt nghe theo lời đưa áo ra phía sau, không có quay đầu lại.
Nam Phuonge nhận lấy áo từ tay hắn, nhanh chóng mặc vào gọn gàng chỉnh tề xong mới bước ra.
Hắn nhìn người trước mặt, tóc đen như mun buông xoã như dòng thác, da trắng như bông, môi đỏ như son, hắn chưa từng thấy cô gái nào lại đẹp động lòng đến thế.
-Ngươi nhìn cái gì, còn nhìn nữa ta chọc mù mắt ngươi.
Hắn vội cúi đầu thu lại tầm mắt, cô gái này cũng thật rất mạnh mẽ, nếu là cô nương khác chỉ sợ là đã bỏ chạy từ lâu, còn đứng đây chất vấn nam nhi sao.

Mà cũng đúng một cô gái yếu đuối sao có thể dám một mình đi vào nơi rừng thiên nước độc lại còn tắm.
-Thất lễ rồi ta đi săn vô tình ngang qua phiền cô nương rồi.
Nam Phương nhìn người trước mặt, quần áo trên người đều là loại vải thượng hạng nhất, lúc nảy bên cạnh hắn còn có nhiều người đi theo, chắc chắn không phải là thợ săn.
-Ngươi đi săn, vậy có săn được gì không?
- Cô nương hỏi làm gì?
-Nếu có ngươi bán cho ta một ít.
Hắn có chút bất ngờ.
-Cô nương muốn mua đồ ta săn?

-Ừm ta lên núi là để tìm ít trái cây dại với nấm, nếu ngươi có vậy bán cho ta đi.
-Cô nương tìm làm gì?
-Thì tìm để ăn chứ làm gì, không lẻ để chơi đồ hàng à, vậy cũng hỏi?
-Trái dại nấm dại làm sao ăn?
Nam Phương nhìn hắn, đúng thật là một kẻ không hiểu gì về thời thế.

Cô cười.
- Có gì mà không thể ăn, dưới chân núi còn có hàng trăm người mong có để mà ăn.
Hắn khẽ chau mày, hắn cũng biết hiện tại đất nước đang chiến loạn, nhưng là ở Thăng Long, nơi này là Tây Kinh dân chúng từ khi nào phải ăn nấm dại rau rừng để sống.
-Cô nương là nạn dân?
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 29: 29: Lê Duy Đàm


Nam Phương thấy sự nghi ngờ hiện lên trong mắt hắn cô cười nhẹ.
-Phải, không giống sao?
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy một nữ tử thế này, ngay cả một cái nhíu mày hay một cái nhếch môi cũng khiến người ta rung động đến tậm tâm can, hắn cũng cười nhìn cô.
- Không giống, cô tên gì?
-Nam Phương.
Cô trả lời một cách dứt khoát, tình hình hiện tại cho dù là ở đâu dùng tên thật của cô vẫn an toàn hơn là cái tên Mạc Thị Giai.
-Cô từ Đông Kinh chạy đến?
Hắn đột nhiên nhìn cô nương trước mặt, rõ rang cô nói bản thân là một nạn dân nhưng lại toát ra sự cao quý không hề giống con nhà dân thường.

Trong đầu hắn bông hiện lên một hình ảnh mơ hồ không rõ.
Nam Phương không muốn quá nhiều lời với một kẻ xa lạ, cô đột nhiên lạnh giọng.
-Đó không phải việc của ngươi, bán hay là không?
-Nữ nhân phương bắc đều nóng nảy như cô vậy sao, ta cũng không săn được gì, nếu cô muốn vào thành thì ta có thể giúp cô.
Nam Phương có chút nghi ngờ nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, cô có chút hoài nghi.
-Ta và ngươi bèo nước gặp nhau, vì sao lại muốn giúp ta.
-Không vì sao cả.
-Đa tạ ngươi nhưng ta không có ý định vào thành, nếu ngươi muốn giúp vậy có thể cho ta biết làm sao để đến được Thuận Hoá hay không.

Hai chị em cô mấy ngày nay vừa đi vừa hỏi, nhưng giống như đi trong vô định vậy.

Đường đến Thuận Hoá bọn họ càng không rõ, cô cũng không hiểu vì sao đột nhiên lại hỏi người đàn ông trước mặt này.

Chỉ là trực giác mách bảo cô anh ta không phải người xấu.
Thuận Hoá hai hàng chân mày của hắn khẽ nhíu, một cô nương liễu yếu đào tơ, từ phương bắc chạy nạn đến đây đã là một chuyện khó tin rồi.

Bây giờ cô lại còn hỏi hắn đường vào đất Thuận Hoá.
- Đường vào Thuận Hoá xa xôi hiểm trở cô biết chứ?
Nam Phương bỗng trầm ngâm, làm sao cô không biết nhưng cô còn cách nào khác sao, hơn nữa cô còn có lý do riêng của mình.
-Biết nhưng ta nhất định phải đi, vì có người nhất định phải gặp.
Không hiểu vì sao nghe lời này lòng hắn chót chút hụt hẫng, sau đó lại cười thầm.

Hắn vừa mới gặp một cô nương chưa đầy nữa canh giờ hắn hụt hẫng cái gì chứ.
-Là ai lại khiến cô mạo hiểm đến thế!
-Một người bạn cũ.
Hắn gỡ lấy miếng ngọc bội đeo trên đai lưng của mình đưa cho cô.
-Cầm lấy cái này muốn đến Thuận Hoá thì phải đi qua quan ải, nếu không có giấy thông hành cô không thể ra khỏi địa phận Tây Kinh.

Nếu quan binh có hỏi thì đưa cái này ra bọn họ sẽ để cô đi.
Nhìn miếng ngọc bội Nam Phương chợt nhớ ngày trước Nguyễn Phúc Nguyên cũng đã từng cho cô một cái.

Ngọc bội có thể thay thế giấy thông hành xem ra người đàn ông này có thân phận không hề nhỏ.

Nhưng lạ là người này lại không tiếc mà đưa cho cô.
- Đây là ngọc bội của ngươi mà, sao lại đưa cho ta, chúng ta cũng chỉ vừa mới gặp.
-Một cô gái yếu đuối lại có thể vì một người bạn hữu mà băng rừng lội suối tôi rất cảm phục, xem như giúp cô đến nơi bình an.
-Ngươi tên gì?
-Lê Duy Đàm.
Họ Lê, nơi này là đất Tây Kinh của nhà Lê, lẽ nào, trong lòng cô nghi hoặc nhưng cũng không muốn hỏi thêm gì.

Cô đưa tay nhận lấy miếng ngọc, hắn nói đúng biết đâu sau này sẽ cần đến.
-Cảm tạ, ta sẽ nhớ kỹ ngày sau gặp lại nhất định sẽ báo đáp ân tình này.
Hắn chỉ cười nhẹ gật đầu, Nam Phương cứ như vậy mà rời đi cô không hề để ý dây lụa mà cô dùng để buộc tóc vẫn còn bỏ quên trên tản đá.

Lê Duy Đàm nhặt sợi dây lụa lên, mảnh lụa màu xanh lam trên đó còn thiêu một đoá hoa đào.

Hắn dùng ngón tay chạm nhẹ vào đoá hoa đào kia khẽ cười nhẹ.
-Tơ sen thượng hạng, cái này dân chúng có thể sử dụng sao, xem ra ta vừa thả mất một con phượng hoàng phương bắc rồi.

Ta có nên cho người bắt lại hay không đây..
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 30: 30: Đêm Tối Tăm


Nam Phương trở về thì cũng là lúc hoàng hôn dần buông xuống, bên trong căn miếu đổ nát Mạc Thị Lâu nhìn thấy tỷ tỷ trở về thì cuối cùng cũng thở phào.
-Sao tỷ đi lâu như vậy mới về, làm muội sốt cả ruột.
- Xem ta mang gì về cho muội này?
Nam Phương mở miếng lá chuối đang được buộc cẩn thận.

Mạc Thị Lâu nhìn thấy bên trong là bánh thì vô cùng kinh ngạc.
- Bánh ngọt chị lên núi sao lại có bánh ngọt?
- Có anh chàng thợ săn tốt bụng cho ta, thật ra ban đầu anh ta đưa cho ta một con thỏ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ta không biết làm thịt, chúng ta cũng không thể ăn sống, anh ta đưa chị cái này.
Lúc đó cô đã ra khỏi bìa rừng, không hiểu sao Lê Duy Đàm lại cho người chạy đến đưa cho cô.

Cô thật sự không biết làm thịt thỏ hắn nói hắn có thể giúp.

Nhưng cô không thể dẫn hắn tới nơi này càng không thể để Thị Lâu đợi, vậy cho nên cô từ chối.

Một phần quan trọng hơn là cô cảm thấy Lê Duy Đàm quá nhiệt tình, bọn họ là người xa lạ mà đã là người xa lạ thì thái độ của hắn không đúng lắm.
- Thật trên đời còn có người tốt vậy sao, chỗ này chúng ta cũng có thể ăn được hai ngày.
-Ngoan ăn đi dù sao để lâu cũng không tốt không cần tiết kiệm.
Đêm đến trong căn nhà đỗ nát thân thể bé nhỏ bên cạnh cô không ngừng run lên.
- Thị Lâu, Thị Lâu muội làm sao vậy đừng làm ta sợ.
Toàn thân Mạc Thị Lâu nóng như lửa nhưng cơ thể lại run không ngừng, trên mặt còn xuất hiện vài chấm đỏ, hơi thở trở nên khó khăn.
Là dị ứng, chẳng lẻ con bé dị ứng vì bánh ăn ban chiều hay sao, tình trạng còn rất nặng .
Nam Phương cố gắn đỡ Thị Lâu ngồi dậy cho tay vào miệng muốn dùng cách này để Thị Lâu ói ra nhưng vẫn không được.
Màn đêm tối tăm lạnh lẽo cô cõng Thị Lâu trên lưng chạy về phía cổng thành, cũng không biết vất ngã bao nhiêu lần, tay chân cũng rớm máu nhưng cô mặc kệ, cô nhất định phải vào thành.
Tất cả điều là lỗi của cô nếu cô không mang bánh về con bé sẽ không như vậy, thế giới này cô chỉ có mỗi mình con bé là người thân, là chỗ dựa ,là niềm an ủi duy nhất.
-Đứng lại, nạn dân không được vào thành.
Hai tên lính canh cổng nhìn thấy cô thì lập tức chặn đường.
-Cầu xin các người để ta vào thành, muội muội ta bệnh rồi, ta nhất định phải vào thành.
-Bệnh càng không được vào, nếu mang bệnh dịch vào thì sao.

-Không phải nó chỉ bị dị ứng thức ăn thôi, làm ơn để cho chúng tôi vào.
-Nhiều lời tránh ra.
Hai tên lính canh đẩy ngã cô, cô không màng đau đớn mà ôm lấy Thị Lâu, bình tĩnh cô phải bình tĩnh không được loạn.
-Tôi có tiền chỉ cần các người cho tôi vào tôi đưa hết cho các người.
Nam Phuong vội móc tron người ra một ít bạc lẽ đưa cho hai tên lính canh.

Bọn chúng nhìn thấy vậy thì cười khinh bỉ.
-Tưởng chúng tôi cần mớ bạc vụn của cô à, mau tránh đi.
Trong lúc tuyệt vọng, Nam Phương chợt nhớ đến chuyện gì.

Phải rồi Lê Duy Đàm, cô vội vã lấy ra miếng ngọc mà hắn đưa cho cô ban chiều.
-Lê Duy Đàm ta quen ngài ấy, nếu các người không tin có thể gọi ngài ấy đến đây , đây là tín vật của Lê Duy Đàm tặng ta, mau để ta vào thành.
Hai tên lính nghe thấy câu này của cô thì mặt lập tức hoảng sợ, tiếp theo đó là phẫn nộ giơ chân đạp mạnh vào bụng cô.
-To gan, đó là tên để cho bọn nạn dân các người gọi sao, bắt lại tống vào ngục.
Một đám lính xông đến bắt lấy cô, chúng không chút nương tình lôi Mạc Thi Lâu đang nằm trên nên đất như lôi một cái bao rác.
-Các người muốn làm gì mau thả ta ra, Lê Duy Đàm tôi muốn gặp anh ta, buông ra.
Cô cố gắng gào thét trong vô vọng gọi tên Lê Duy Đàm.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 31: 31: Hoàng Đế Lê Triều


Cô và Thị Lâu bị tống vào nhà giam lạnh lẽo, ngọc bội cũng bị bọn quan sai lấy đi, cô chẳng biết làm gì ngoài bất lực ôm lấy Thị Lâu vào lòng sợ hãi cùng tự trách khiến lòng cô đau đớn.

Nam Phương khóc như một đứa trẻ, giống như ngày đó khi bà ngoại mất, cả một bầu trời trong cô như sụp đổ.
-Xin lỗi muội là tại ta, tất cả là tại ta, xin muội đó xin đừng bỏ ta lại một mình.
**Tây Cung- điện Trường An.
Một cận vệ từ bên ngoài đi vội và đi vào hành lễ, bên trong điện Lê Duy Đàm đang ngồi trên trường kỷ tay vân vê mảnh lụa.
-Bệ hạ trưởng binh canh thành mang vật này vào cung, nói bên ngoài cổng thành có một cô gái đưa vật này còn không ngừng náo loạn muốn gặp người.
Lê Duy Đàm nhìn thấy miếng ngọc trong tay thị vệ liền đứng dậy, vừa lúc chiều hắn đã tặng nó cho Nam Phương giờ lại ở đây.
- Người đâu.
-Bẩm đang ở nhà lao thưa bệ hạ.
-Lập tức chuẩn bị ngựa.
-Nhưng bệ hạ đã quá khuya rồi hay là để sáng mai.
Lời còn chưa nói xong hắn đã đi ra khỏi tẩm điện, trong đêm Lê Duy Đàm tự mình cưỡi ngựa xuất cung.

Đêm khuya lạnh lẽo từng vó ngựa nện xuống những con đường đầy đá sỏi, hắn không biết tâm trang hiện tại của mình là gì, chỉ là trong tâm trí hắn lúc này không ngừng hiện lên đôi mắt ấy, gương mặt ấy.
Từng bước chân vội vã truyền đến, bên trong đại lao hắn nhìn thấy cô đang ngồi dưới sàn nhà.

Lê Duy Đàm nhẹ nhàng đi đến bên cạnh, hắn khẽ gọi tên cô.

-Nam Phương.
Nam Phương dường như chẳng nghe thấy bất kỳ lờu nào của hắn, đôi mắt vô hồn tay vẫn ôm chặt Thị Lâu không nhúc nhíc, giống như cô không còn ở thế giới này vậy, hắn lây bả vai cô ,cố gắng gở tay cô ra vẫn không được.
-Nam Phương, là ta Lê Duy Đàm.
Cô đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn hắn nước mắt lả chả rơi.

Lúc này cô mới nhận ra người trước mặt.
-Cứu muội ấy, xin huynh.
-Được, chỗ này có thái y, không sao ổn cả rồi.
Thái y bắt mạch cho Thị Lâu cũng thở phào.
-Bẩm bệ hạ vẫn còn kịp.
-Trần Lẫm đưa về cung.
-Vâng thưa bệ hạ.
-Cô không sao chứ, đứng lên ta đưa cô ra khỏi đây.
Cả người cô giống như cọng bún thiu , chân ngồi quá lâu cũng không đứng dậy nỗi, bất giác loạn choạng ngã xuống nền đất, hắn vội vã đỡ lấy cô thì cô cũng đã ngất đi từ lúc nào.
Lê Duy Đàm trước con mắt ngỡ ngàn của thái y và đám thị vệ tự mình bế lấy cô gái trước mặt rời khỏi nhà giam.
Khi Nam Phương lần nữa tỉnh lại, cô đưa mắt nhìn
căn phòng xa hoa, chăn gấm rèm thiêu lại nhìn thấy Lê Duy Đàm ngồi cách đó không xa đang xem công văn.
Hắn thấy nàng đang muốn xuống giường lập tức bỏ tấu chương trên tay đi đến đở nàng.
-Cận thận nàng bị thương rất nhiều chỗ.
Nam Phương vội bắt lấy cánh tay hắn, lòng bàn tay truyền đến cơn đau buốt, cô khẽ nhíu mày.
-Lê Duy Đàm , Thị Lâu đâu, muội ấy đâu.
-Đừng lo, muội muội nàng không sao, đang ở gian nhà bên cạnh.
-Tôi đi gặp em ấy.
Cô loạn choạng bước xuống giường, thấy vậy hắn vội đỡ lấy cô.
-Nàng còn chưa khoẻ ngày mai hãy thăm.
-Không được tôi muốn nhìn thấy con bé.
Lê Duy Đàm bất lực thở dài.
-Chưa từng thấy một cô nương nào lại ngoan cố như nàng.
-Lê Duy Đàm huynh có thể dìu ta không , chân ta hơi đau.
Lúc cô còng Mạc Thị Lâu chạy vào thành không biết đã vấp ngã bao nhiêu lần, giờ đừng nói là chân, cả người điều có vết thương, thật sự rất đau.
Hắn cũng hết cách đành dìu cô đi, nhìn Thị Lâu mặt mũi xanh ngắt nằm trên giường hơi thở cũng trở nên điều đặn cô mới thả lỏng mà ngồi xuống.
-Lê Duy Đàm cảm ơn huynh, ân tình này ta không biết phải làm sao mới báo đáp hết.

-Không cần báo đáp, nhưng mà nếu nàng thạt tâm muốn báo đáp ta cũng có thể nhận.
Lúc hắn giúp nàng thật sự chưa từng nghĩ cần nàng báo đáp, nhưng mà hiện tại nếu nàng muốn báo đáp hắn cũng sẽ suy nghĩ một chút.
-Chỉ cần là việcta có thể làm, ta nhất định sẽ làm huynh nói đi.
Lê Duy Đàm đột nhiên nhìn nàng ánh mắt mang theo ý vị thâm trường.
-Vậy nàng ở lại đây đi, ở đây cùng ta bầu bạn.
Hắn ngừng một lúc lại bồi thêm 1 câu.
-Cả đời.
Nam Phương hơi nhíu mày, cô nhìn người nam nhân trước mặt, hắn vì sao đưa ra lời đề nghị đó.

Đúng là hắn đã cứu hai chị em cô, nhưng mà cả đời, hai chữ này cô không thể đáp ứng hắn.
-Lê Duy Đàm..

Ta...
Trần Lẫm từ bên ngoài cưa đi vào tteen tay cobf cầm theo một phong thư.
-Bẩm Bệ hạ có thư của Trịnh Công gia từ Đông Kinh gửi về.
-Mang về thư phòng cho trẫm.
Trần Lẫm cúi người hành lễ rồi lui ra, Nam Phương cả người cứng đơ nhìn Lê Duy Đàm.

Vua Lê, hắn thế mà lại là vua Lê.

Nếu như hắn phát hiện ra thân phận quận chúa bắc Mạc của cô, có phải hay không cả cô và Mạc Thị Lâu chỉ có con đường chết.
Lê Duy Đàm có chút bất đắt dĩ nhìn nàng, hắn không có cố ý dối gạt nàng chỉ là vẫn chưa có cơ hội để nói mà thôi.

Thôi vậy sớm hay muôn nếu nàng ở trong Tây Kinh này thì cũng phải biết hắn là ai, đây là nơi nào.
-Nam Phương thật ra trẫm không có ý định lừa gạt nàng, chỉ là trẫm tình cờ gặp nàng, cũng không nghĩ sẽ gặp lại nên không thể tiết lộ thân phận của mình.
Nam Phương khẽ cười nhìn hắn, nụ cười có chút gượng gạo.
-Bệ hạ quá lời rồi, người thân là hoàng đế lại ra tay cứu giúp một tiện dân như ta, ta sao dám oán trách điều gì.

Chỉ là nếu nơi này là tử cấm thành, tỷ muội chúng ta chỉ là phận dân nữ thấp hèn, không dám ở lại.

Xin bệ hạ để chúng ta xuất cung.
Chân mày Lê Duy Đàm khẽ nhíu chặt, anh mắt cùng giọng nói mang theo tia lạnh lẽo khiến người ta lạnh buốt sống lưng.
-Xuất cung, tử cấm thành của trẫm là nơi nào, muốn đến thì đến muốn đi thì đi.

Quận chúa nàng đây là đang xem thường Lê Triều của trẩm hay sao.
Nam Phương bị hai chữ quận chúa kia phát ra từ miệng hắn doạ cho kinh hãi, hắn biết ngay từ đầu hắn đã biết thân phận của cô.

Ánh mắt cô cũng lạnh đi, nếu đã như vậy cho dù có sợ hãi hay yếu đuối thì cũng chẳng được gì, cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
-Ngươi muốn gì?
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 32: 32: Kinh Hoa


Lê Duy Đàm nhìn thẳng vào đôi mắt kia, trong khoảnh khắc hắn như nhìn thấy được tiểu cô nương năm đó, khoé mắt hắn chợt cay.

Hắn theo bản năng dịu dàng đưa tay xoa đầu nàng.
-Xin lỗi trẫm không nên doạ nàng, nhìn nàng xem lá gan sao lại nhỏ đi rồi, ngốc chết đi được.
Hắn ngồi xuống trước mặt nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
-Đời này trẫm sẽ bảo hộ nàng thật tốt, tin trẫm được không?
Nam Phương bị hành động và lời nói của hắn là cho ngây người, nàng không hiểu thái độ này của hắn mới một giây vừa rồi còn trông vô cùng nguy hiểm, hiện tại lại là bộ dạng thế này.

Khi nhìn vào đôi mắt như ẩm ẩn trong sương mù của hắn, có cái gì đó cứa qua tim nàng, lòng nàng có chút rối, nàng né tránh rút tay về.
Hành động này của nàng cũng khiến Lê Duy Đàm từ trong miên mang trở lại, hắn thở dài.
-Ngoài kia đang rất loạn, nàng cứ tạm thời ở lại đây, đợi mọi sự yên bình nếu nàng vẫn muốn đi trẫm sẽ để nàng đi
-Lê Duy Đàm, ngài biết ta là ai, vì cớ gì không giết còn muốn bảo vệ ta.
Vì sao ư chính hắn cũng không hiểu, vì sao lần đầu gặp nàng lại cảm thấy thân thuộc đến như thế, cho đến khi vừa nãy nhìn thẳng vào mắt nàng.
Bởi vì nàng, nàng vô cùng giống người ấy, người mà cả đời này hắn vĩnh viễn không thể quên.

Nếu như người đó trưởng thành, liệu có phải sẽ có bộ dạng giống như nàng bây giờ hay không.
Năm đó phụ hoàng lập mưu giết Trịnh Tùng để lấy lại binh quyền trong tay nhà họ Trịnh.

Kết quả hành thích thất bại, quân vương của một nước vậy mà phải bỏ hành cung Vạn Lại chạy về Nghệ An.
Chỉ là, phụ hoàng ấy vậy mà lại vứt hắn ở Thụy Nguyên.

Hắn khi đó chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ bị vứt bỏ.

Lúc hắn tưởng bản thân đã đói chết bên đường, thì nàng ấy xuất hiện, một tiểu cô nương với đôi mắt giống như vì sao đêm.

Nàng dùng khăn lụa của mình lau mặt cho hắn, đưa hắn về nhà nhỏ của mình, cho hắn ăn cho hắn mặc.
Hắn luôn cho rằng nàng chỉ là một cô nương nhà quan lại, cho đến một ngày có một đoàn người đến nhà đón nàng đi.

Hắn nghe bọn họ gọi nàng là quận chúa, hắn mới biết thì ra thân phận nàng lại cao quý nhường ấy.
Lúc ấy tình thế hỗn loạn biết bao, nàng bảo hắn đi cùng nàng, nhưng mà hắn không thể, bởi vì quân Trịnh đến rồi.

Người mà bọn chúng muốn bắt không phải nàng mà là hắn, hoàng tử duy nhất của Lê Triều còn ở đây.

Và rồi kể từ ngày đó, hắn vĩnh viễn không còn nhận được tin tức về nàng nữa.

Bắc , Nam hai triều đối địch, đất nước chia hai, ngoại trừ tên nàng hắn chẳng còn biết gì nữa cả, cứ thế tháng năm dài đằng đẳng hắn đã tại vị hơn 20 năm.
-Không vì gì cả, chỉ là trẫm cảm thấy chúng ta thật sự có duyên.

Không được để bất luận kẻ nào biết việc này, nếu không ngay cả trẫm cũng không thể bảo vệ nỗi nàng.

Nói rồi hắn cứ như vậy rời đi, bóng lưng kia có phần cô quạnh.
Đêm đầu tiên trong tử cấm thành của Tây Kinh, Nam Phương chìm vào một cơn ác mộng.

Trong mơ nàng nhìn thấy một cô bé khoảng 7-8 tuổi ngồi trước mặt một cậu bé bên vệ đường.
-Ngươi tên gì.
-Lê Duy Đàm.
-Duy Đàm, đoá ưu đàm duy nhất, tên ngươi hay thật đó ngươi đói sao, ta cho ngươi ăn ngươi đi theo ta được không.
Khung cảnh lướt qua nàng lại thấy hau cô cậu bé nô đùa trong sân.
-Duy Đàm đố đệ bắt được ta.
-Kinh Hoa ta nhất định bắt được tỷ.
-Đệ bắt được ta nên cái này là phần thưởng của đệ.
-Đây là ngọc bội của tỷ thứ quý giá như vậy đệ không dám nhận đâu.
-Đệ ngốc ta bảo cho đệ thì đệ cứ nhận.

Đây là ngọc song phượng, đệ nhìn đi tách ra là thành hai miếng rồi đệ một cái ta một cái.

Về sau có ở nơi nào ta cũng có thể tìm được đệ.
-Tỷ không cần đi tìm, đệ sẽ tìm tỷ cho dù ở đâu, cho dù bao lâu đệ nhất định sẽ tìm tỷ.

Thế giới đảo lộn, cả một vùng đất bụi bay đây trời, Kinh Hoa bị quân lính kéo đi.
-Quận chúa mau đi thôi, quân Trịnh đến rồi.
-Không ta không đi, Duy Đàm chúng ta phải đưa đệ ấy đi cùng.
-Quận chúa hắn là hoàng tử Lê Triều người không thể cứu được đâu, chúng ta không thể mang hắn về Đông Kinh.
-Nhưng mà nếu bị bắt Trịnh Tùng sẽ giết đệ ấy.
Cứ như thế Lê Duy Đàm bị quân Trịnh bắt đi, tiểu quận chúa nhỏ vùng vãy khỏi tay cận vệ lao về phía tiểu Duy Đàm.
Chỉ là, một mũi tên lao đến xuyên thẳng tim nàng, nàng gục trên mặt đất, trơ mắt nhìn bóng dáng nhỏ bé của hắn bị vây trong hàng trăm binh lính.
-Tiểu Duy Đàm, ta...!nhất định...trở về tìm đệ...nhất định phải bình an...đợi ta.
Miếng ngọc nhỏ bên hông tiểu quận chúa lé sáng rồi vỡ nát.
Nam Phương choàng tỉnh cảm thấy lồng ngực đau đớn co rút.

Nàng ngồi tựa lưng vào giường, những hình ảnh trong mơ cứ thế khắc sâu tựa như một cuốn phim quay chậm.
**Đổi ngôi xưng hôi cho chị Phương nhé, gọi là nàng cho nó cổ trang tí nè.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 33: 33: Nàng Lại Là Ai


Mạc Thị Lâu đã tỉnh lại, khi biết đang ở trong cung thì vô cùng hoảng hốt nhìn tỷ tỷ mình.
-Tỷ, tỷ có phải đã nhớ lại rồi không.
Nam Phương cảm thấy có gì đó không đúng, nàng nghi hoặc hỏi Mạc Thị Lâu.
-Ý muội là sao, việc chúng ta ở đây với việc ta nhớ lại hay không thì liên quan gì đến nhau.
Mạc Thị Lâu nhìn người trước mặt thật lâu, xác định tỷ tỷ vẫn là không nhớ liền thở dài.

Cho dù tỷ ấy không nhớ ra, vẫn có thể tìm đến người kia, đây là vận mệnh vốn đã định sẵn mà người ta vẫn hay nói sao.
-Mạc Thị Lâu nói cho ta biết ta đã quên chuyện gì, chuyện này và Lê Duy Đàm có can hệ gì.
-Ngay cả tên người đó tỷ cũng có thể gọi trơn tru như vậy, tỷ thật sự vì người đó mà đến thế giới này sao.
Cả người Nam Phương chấn động, cái gì gọi là đến thế giới này vì Lê Duy Đàm.
-Từ khi tỷ 5 tuổi, tỷ đã luôn nói với muội, tỷ thực ra là Kinh Hoa quận chúa của Thành Vương Phủ.

Lần này tỷ chuyển kiếp là vì muốn tìm một người vô cùng quan trọng với tỷ.

Mà hiện tại người đó lại là hoàng đế của Lê Triều.Tỷ nói hiện giờ tuổi tác của hai người cách nhau quá xa.

Đợi tỷ trưởng thành tỷ sẽ xin phụ thân đến Tây Kinh cầu thân, như vậy tỷ vừa có thể gả cho người đó, vừa có thể chấm dứt loạn loạt hai miền nam bắc.
Mạc Thị Lâu thở dài lại tiếp tục.
-Bởi vì tỷ vô cùng kiên định với ý niệm của mình, kiên định đến mức phụ thân cũng bị lay động, phụ thân nói đợi ngày tỷ làm lễ trưởng thành phụ thân sẽ tâu với bệ hạ để tỷ hoà thân.

Chỉ là bệ hạ từ lâu đã nhìn trúng tỷ, cho dù thế nào cũng không chấp nhận tỷ sự thật là tỷ mến mộ kẻ thù của ngài ấy.

Cho nên sau khi phụ thân mất, bệ hạ luôn tìm cách muốn tỷ nhập cung, tỷ thà chết cũng không thuận theo, cũng may có thúc thúc chống đỡ cho chúng ta.
Nam Phương càng nghe càng mơ hồ, đây là tình huống gì chứ, Mạc Thị Giai vậy mà lại là Kinh Hoa chuyển kiếp.

Nếu là trước kia có đánh chết nàng cũng sẽ không tin những câu chuyện hoang đường như thế này.

Nhưng mà hiện tại, nàng đã hai lần tái sinh ở thế giới này làm sao có thể không tin cho được.

Còn có cả giấc mơ đêm đó nữa, vì sao nàng lại cảm thấy đau đớn đến thế.

Thứ cảm giác kia cắm chặt lấy trái tim nàng.
Lần đâu tiên trong cuộc đời nàng hoài nghi về bản thân mình, nàng lại là ai, là Nam Phương hay là Kinh Hoa.

Nàng rõ ràng không có được ký ức của Mạc Thi Giai, nhưng nàng lại cảm nhận được tình cảm của Kinh Hoa dành cho Lê Duy Đàm.
Nam Phương trầm tư trong suy nghĩ ngẩng đầu nhìn trời đêm.
-Trong suốt 15 năm trước khi tái sinh thành Mạc Thị Giai, Kinh Hoa cô đã ở đâu.
Mấy ngày sau đó thi thoảng hắn sẽ đến thăm nàng, có khi chỉ ghé qua liền đi, có khi ngồi xem sách không nói gì.
-Ngài có chuyện gì phiền lòng sao.
-Nam Phương có phải nàng cũng thấy trẫm vô dụng không.
-Tự nhiên sao ngài lại nói vậy.
Hắn nhìn về xa xăm, hắn chẳng biết cho đến bây giờ hắn sống vì điều gì.
-Bên ngoài điều nói họ Lê ta từ khi lập lại, điều chỉ là bù nhìn, là bàn đạp dưới chân họ Trịnh, ông nội ta , cha ta, bây giờ là ta điều bị họ Trịnh kiềm kẹp không thể trở mình.

Dẫu bây giờ có thể đoạt lại Đông Kinh, bắc nam một dãi thì đã sao, cũng chẳng phải là giang sơn của họ Lê ta nữa.

Nam Phương đến bên cạnh hắn ngồi xuống, nàng rót cho hắn một tách trà, bình thản mà nói.
-Chỉ cần ngài sống không thẹn với lòng, hết mình vì nước vì dân thì không cần để ý những lời dèm pha đó.

Họ đâu ở trong hoàn cảnh của bệ hạ làm sao họ hiểu những gì người phải gánh vác phải trải qua, cường thịnh hay suy vong của một vương triều vốn là thuận theo dòng lịch sử, đó không phải lỗi của người."
Hắn có chút không thể tin nhìn nàng, giây phút này hắn thật sự muốn hỏi, nàng có phải là Kinh Hoa của hắn hay không.

Nhưng mà hắn không mở miệng được, bởi vì hắn biết tuổi tác của nàng và hắn cách quá xa, nàng không thể nào là Kinh Hoa của hắn được.
-Ta diệt họ Mạc của nàng , nàng không trách ta sao.
-Nhà Mạc sớm đã suy tàn, Mạc Mậu Hợp lại là kẻ không ra gì, sụp đổ cũng là chuyện tất yếu.
- Ta 5 tuổi đã lên ngôi , gần hai mươi năm ta chỉ biết sống vì một mục đích đoạt lại Đông Kinh dựng lại nhà Lê, nay Đông Kinh đã đạt được, nhưng cuối cùng ta vẫn là một đế vương núp dưới bóng của họ Trịnh.

Năm đó ta ngồi lên vương vị chỉ để bảo toàn mạng sống, mà nay cũng thế, ta phải sống để còn...
Hắn đột nhiên dừng lại, sau đó nhìn nàng.
-Nam Phương nàng ở Đông Kinh, vậy có từng nghe qua hay biết quận chúa Kinh Hoa không?
Trong ánh mắt hắn là ngập tràn hy vọng, là chờ đợi thấp thỏm.

Trái tim nàng khẽ nhói, hiện tại nàng còn không rõ bản thân thật sự là ai, nếu nàng nói nàng biết Kinh Hoa vậy phải nói với hắn thế nào đây.
Nói rằng tiểu cô nương năm đó đã vì hắn mà bỏ mạng dưới tay quân Trịnh ư, nếu vậy hắn còn có thể sống tiếp hay sao.

Còn nói bản thân mình chính là Kinh Hoa, nhưng mà nàng kiếp này đã đặt một người khác ở đầu quả tim, sao có thể gieo cho hắn hy vọng để rồi tuyệt vọng.
-Từ nhỏ ta luôn ở trong phủ, ít tiếp xúc với bên ngoài, thật xin lỗi ta không biết người mà bệ hạ nói.

Trái tim hắn lập tức chùm xuống, phải rồi cho dù bọn họ có chút giống nhau thì sao, Nam Phương sao có thể biết nàng ấy.

Có khi lúc nàng ấy xuất giá Nam Phương còn chưa chào đời.

Hắn chẳng qua chỉ muốn biết nàng sống có tốt không, có còn ở Đông Kinh hay không.

Nếu nàng còn ở đó, nếu nàng sống tốt hắn chỉ mong có thế được gặp lại nàng một lần, dù chỉ là đứng ở phía xa hắn cũng đã mãn nguyện rồi.
-Cho dù là ai, ta tin với địa vị của nàng ấy hẳn là sẽ sống rất tốt, bệ hạ không cần phải bận lòng.

Ta cũng tin nàng ấy cũng mong người có thể sống thật tốt.
-Thật sao, vậy nàng ấy sẽ tha thứ cho ta chứ, bởi vì ta đã không giữ lời hẹn ước, ta đã không đi tìm nàng.
-Sẽ không Kinh Hoa yêu người như vậy, nàng ấy vĩnh viễn điều sẽ không trách người.
Hắn mơ màng nhìn về ánh trăng treo trên ngọn tre, trong lòng có chút chua xót.
-Trẫm còn có việc phải làm, nàng nghỉ ngơi sớm đi.
Hắn xoay người bước đi, bóng dáng cô đơn dần khuất trong màn đêm, làm vua thì sao, chúa lại thế nào cô độc vẫn là cô độc.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 34: 34: Đừng Ép Trẫm


Tháng ngày trôi qua mòn mỏi như con thoi, bên ngoài chiến sự vẫn chưa dứt, cô chỉ có thể ở trong Tây Cung ngày ngày cùng Lê Duy Đàm bầu bạn.

Hắn nói muốn cô bầu bạn cùng hắn chính là ý trên mặt chữ, tuyệt nhiên chưa từng ép buộc cô bất kể điều gì, mỗi ngày luận đàm thế sự đánh cờ uống trà, thỉnh thoảng hắn sẽ dạy cô thư pháp vẽ tranh.
Hôm nay vừa từ chỗ của Thị Lâu trở về cô đã thấy bên trong một nữ nhân ăn mặt sang trọng, áo lụa thiêu chỉ vàng, đầu cài trâm phượng ngồi ở đó.
-To gan nhìn thấy Ý Đức Nghi hoàng hậu còn không quỳ.
Hoàng hậu, cô sao lại quên mất đây là hoàng cung, Lê Duy Đàm là vua một nước cô cũng biết hắn đã lập hậu, còn có con, chỉ là cô chưa từng quan tâm đến.

Bởi thâm tâm cô hắn chỉ là bạn hữu mà thôi, nếu đã không tranh không dành cô chẳng làm việc gì hổ thẹn để mà phải sợ hãi trước nữ nhân này.
-Tiểu nữ thỉnh an hoàng hậu.
Ánh mắt hoàng hậu sẹt qua một tia lạnh lẽo, nàng ta ngồi trên cao nhìn nữ nhân ôn nhu như ngọc, diễm lệ như hoa đứng trước mặt mình.
-Ngươi là Nam Phương.
-Vâng, là tiểu dân.
Nhìn thấy thái độ không chút sợ hãi, không chịu cúi đầu kia càng khiến cho hoàng hậu nổi giận.

Nhưng nàng ta không thể làm quá lên bởi nàng ta hiểu rõ bệ hạ hơn ai hết.

Nếu hôm nay nàng ta dùng quyền uy của một hoàng hậu mà chèn ép nữ nhân này.

Chỉ sợ về sau nàng ta càng khó mà lại gần bệ hạ hơn.
-Cũng không tệ, bản cung nghe nói bệ hạ rất thích ngươi, lại thường xuyên đến đây.

Nếu bệ hạ đã thích như vậy, thì bản cung sẽ đặc ân để ngươi trở thành thị nữ của bản cung.

Với thân phận của ngươi, thân là người cai quản hậu cung bản cung cũng không thể phá vỡ quy tắc tổ tiên để là mà để ngươi làm phi tần được, uẩn khuất cho ngươi rồi.
Hoàng hậu dù trong lòng vô cùng chán ghét nhưng vẫn bấm bụng hạ một nước đi này.

Nàng ta cho rằng như vậy là quá tiện nghi cho một kẻ xuất thân thấp hèn rồi.

Chỉ là những lời Nam Phương nói ngay sau đó khiến nàng ta ngỡ ngàng.
- Có phải nương nương hiểu nhầm gì không ta và Lê Duy Đàm không phải là thứ quan hệ như người nghĩ.
Lần đầu tiên có một nữ tử dám gọi cả tên họ bệ hạ, nhưng mà đặc quyền đó lại không phải dành cho nàng ta, thê tử cắt tóc của chàng.

Thiên Y cảm thấy vô cùng khó chịu, sự ganh ghét dâng lên trong lòng.
-Đúng thật là cao ngạo, cả tên của bệ hạ ngươi cũng dám gọi, ngươi nghĩ mình là ai, bệ hạ có thể thích ngươi nhất thời nhưng ngươi tưởng mình có thể giữ được trái tim của bậc đế vương sao.
Nam Phương nhìn nữ nhân trước mắt, chẳng phải cô đã nói rất rõ rồi sao, đây là đang cố tình gây sự à.

Cô không muốn phân bua, cũng chẳng cần giải thích với bất kỳ ai.
-Ta đã nói rồi tin hay không tùy nương nương, cũng là phận nữ nhi bèo tơ liễu mỏng, ta chưa từng
muốn đi tranh giành nam nhân của kẻ khác cũng không muốn cảnh chung chồng với ai.
Người là hoàng hậu cao cao tại thượng, hà cớ gì phải hạ thấp mình đến đây làm chuyện vô nghĩa này.
-Ngươi ...đừng tưởng có bệ hạ bao bọc thì có thể lên mặc với ta.
Nam Phương bất lực nhìn người không hiểu lý lẽ trước mặt, cô đã nói đến vậy rồi chẳng lễ đầu óc nàng ta có vấn đề hay sao mà nghe không hiểu, cô có chút bực bội.
-Người có hiểu ý ta không vậy, ta đã nói ta và Lê Duy Đàm chẳng có gì cả.
Gò má Nam Phương bỗng truyền đến cơn đau rát, khoé miệng rỉ ra vài giọt máu.

Cô đưa tay quẹt nhẹ vết máu nhìn người vừa đánh mình, cô không thích gây chuyện thị phi, nhưng không cón nghĩa cô sẽ chịu cúi đầu mặc người dẫm đạp, ánh mắt bỗng trở nên nguy hiểm.

Nam Phương cô xưa nay luôn có giới hạn của mình, người không đụng ta, ta không đụng người, nhưng mà nếu đã động vào cô, thì cũng đừng trách cô không khách khí.

Chỉ là trong lúc cô định xuống ta thì trong đầu lại hiện ra hình ảnh của Lê Duy Đàm.

Dù sao đây cũng là vợ hắn, ai đời lại đi đánh vợ bạn, về sau chạm mặt hắn cô biết giải thích sao.

Nhịn, cô nhịn
-Tasẽ không nói chuyện với người không biết lý lẻ, mời nương nương ra khỏi đây.
-Ngươi ..dám đuổi ta.
Hoàng hậu nghe được lời này thì tức đến nghiếng răng nghiếng lợi.
-Có gì mà không dám đây là chỗ của ta.
Hoàng hậu vung tay còn muốn đánh cô lần nữa, chỉ thấy một thân hình cao lớn đứng chắn trước cô, ánh mắt như dao gắt gao bắt lấy bàn tay nàng ta.
-Bệ hạ.
- Nếu còn nghĩ cho Duy Tân lập tức trở về chỗ của nàng, bằng không đừng trách trẫm ác độc.
-Thiếp....
- Đưa hoàng hậu về cung, không có lệnh của trẫm kẻ nào dám bước vào đây đánh gãy chân kẻ đó cho trẫm.
Hoàng hậu nước mắt lả chả rơi, lời uất nghẹn trong cổ họng không thể thốt ra, nàng xoay người rời đi, bóng lưng mang theo vẻ tủi hờn.

Phu quân nàng hơn 15 năm tình nghĩa phu thê nay hoá ra nàng mới biết bản thân không những thua một kẻ trong mộng cách xa vạn dặm nơi Đông Kinh, mà nàng ngay cả một tiện dân cũng khô thể sánh bằng, Nguyễn Thị Thiên Y nàng đúng là một kẻ thảm bại làm sao.
Lê Duy Đàm nhìn vết đỏ trên mặt cùng vết thương ở khoé miệng cô mà chau mày.
-Nàng có sao không.
-Không sao, lúc nảy huynh hung dữ quá đến ta còn sợ.

Hoàng hậu chỉ là có chút hiểm lầm mà thôi, ta có thể hiểu được tâm trạng của nàng ấy.

Huynh cũng đừng trách phạt nàng ấy, như thế càng khiến hậu cung này xem ta là cái gai trong mắt mà thôi.
-Được trẫm biết rồi.
Đêm trăng thanh tĩnh cô cùng hắn đứng bên bờ hồ, sen đã nở rồi, cô cũng đã đến nơi này lâu đến mức cô không còn nhớ rõ là bao lâu.
-Lê Duy Đàm, huynh để ta đi đi.

Nam Phương đột nhiên lên tiếng, giọng cô rất nhẹ, tựa như lời thủ thỉ, tựa như nài vang người bên cạnh.

Cô không muốn ở lại nơi này, không muốn trở thành cái gai trong mắt của nữ nhân chống hậu cung.

Cô không muốn tranh đấu cùng bọn họ, càng không muốn bản thân giống như một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng son.
-Nàng vẫn còn chưa khoẻ đợi khoẻ lại rồi nói.
-Lê Duy Đàm sao huynh lại cố chấp giữ ta lại như vậy, ta ở lại chỉ thêm phiền cho huynh mà thôi.
-Trẫm không sợ phiền.
- Nhưng ta sợ, bệ hạ ngài thấy rồi đó đàn bà một khi ghen đáng sợ cỡ nào.
-Nàng không cần nói nữa, Trẫm sẽ không để nàng đi, Nam Phương trẫm không muốn tổn thương nàng, vì vậy nàng cũng đừng ép trẫm.
-Vì sao.
- Vì ít nhất có nàng ở đây ta không cảm thấy mình lạc lõng giữa Tây Cung này.
- Duy Đàm.
Cô muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì lúc này.

Cô có chút sợ, sợ hắn sẽ thật sự giam giữ cô cả đời ở nơi này.

Hắn cứ thế rời đi, Nam Phương tron lòng thầm suy tính kế hoạch trốn thoát khỏi tử cấm thành.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 35: 35: Trường Quốc Công- Trịnh Tùng


Mới đầu hè vùng thanh hoá này lại nóng bức như vậy, cô muốn đi tìm Lê Duy Đàm để nói chuyện, cô muốn giả vờ xin Lê Duy Đàm xuất cung.

Chỉ có xuất cung thì cô và Mạc Thị Lâu mới có cơ hội bỏ trốn.

Bởi vì cấm cung tường thành cao vút, cho dù cô có thể trốn ra ngoài nhưng Mạc Thị Lâu tay trói gà không chặt, thì làm sao mà trốn cùng cô được.
Hôm nay cô đích thân xuống bếp nấu một ít chè hạt sen mang đến Cần Chính điện.
-Ta muốn gặp bệ hạ, người có trong đó không.
Vị công công già thấy cô liền khôm lưng cúi người sau đó nhỏ nhẹ trả lời.
-Quận công từ Thuận Hoá đến diện thánh, bệ hạ đang bận, xin tiểu thư quay về cho.
Quận Công, Nam Phương nghe hai từ này thì trong lòng đập lộp bộp là Nguyễn Hoàng sao, ông ấy vì sao lại đến Tây Kinh, nếu ông ấy đến đây có phải hay không Nguyễn Phúc Nguyên cũng đến.

Trái tim cô bất giác siết chặt, đã bao lâu rồi, lâu đến mức cô tưởng chừng như sắp quên đi gương mặt trong ký ức kia.
-Ta có thể đứng đây đợi không, ta và Quân Công trước từng có duyên tao ngộ, nay đã lâu không gặp muốn được nhìn mặt cố nhân.
Vị công công già nghe vậy khẽ nhíu mày, ông ta rõ hơn ai hết xuất thân của vị cô nương trước mặt này.

Nếu đã là nạn dân thì sao còn có quen biết với Quận Công.
- Tiểu thư đừng làm khó chúng tôi.
Một câu lời ít ý nhiều, Nam Phương tự hiểu đây là ông ta đang muoona mình rời đi.

Nam Phương xoay người, bước chân bồng dưng nặng trĩu, mỗi bước đi là một cái quay đầu, tựa như phía sau cánh cửa kia thật sự có người ngày đêm cô mong nhớ.
Sau mấy ngày dò la cô biết được Nguyễn Hoàng vì chiến sự mà đến đây, ông ấy buộc phải tham gia truy quét tàn dư của nhà Mạc ở phía bắc theo lệnh của Trịnh Tùng.
Thật may Nguyễn Phúc Nguyên vẫn ở đàng trong không có đi cùng, dù cô biết trước sau gì nhà Mạc cũng bị diệt nhưng chiến tranh binh đao khói lửa làm sao không sợ, chỉ cần chàng ấy ở đó thì nhất định có thể bình an.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng của thị vệ canh cửa.
-Trường Quốc Coonv, bệ hạ đã có lệnh không ai được phép vào trong Liên Hiên Cát, mong Trịnh Công gia dừng bước.
Trịnh Tùng trên người còn đang mặc nguyên chiến giáp, liếc ánh mắt hung ác nhìn cận vệ trước mặt.
- Cả ta ngươi cũng dám cản.
Trần Vệ nghe thấy động tĩnh vội vã đi đến, nhìn thấy là Trịnh Tùng thì âm thầm phất tay ra hiệu cho một cung nữ ở phía xa, cung nữ kia nhận lệnh vội vã chạy đi.

Trần Vệ lúc này mới đi vào sân viện
-Hắn ta vừa mới đến không hiểu chuyện Trường Quốc Công tha tội.
Trịnh Tùng quay sang nhìn Trần Vệ ánh mắt thăm dò sau đó cũng không để ý Trần Vệ mà bước vào bên trong.

Trần Vệ cũng âm thầm đi theo phía sau không nói thêm lời nào.
Nam Phương đã nghe tiếng ngoài cửa từ lâu, nhưng cô vẫn ung dung vẽ tranh, cho tới khi Trịnh Tùng bước vào cũng không có ý định dừng lại.
- Nữ nhân bệ hạ dấu kĩ là ngươi.
-Ông là ...
Trần Vệ nhanh chóng tiếp lời cô.
-Tiểu thư đây là Trường Quốc Công.
Trường Quốc Công, cô đã từng nghe qua các cung nữ bàn tán về hắn Trịnh Tùng.

Cô không ngờ Trịnh Tùng trước mắt lại còn trẻ như vậy, trước đó cô còn cho rằng là một lão già, nhưng xem ra tuổi tác của hắn không chên lệch với Lê Duy Đàm là bao nhiêu.

hỏi.

.
Trịnh Tùng hắn vậy mà lại về cô còn cho rằng hắn phải đang ở Đông Kinh truy đuổi quân Mạc kết quả bắt Nguyễn Hoàng thân già ra trận, còn mình thì trở về Tây Kinh.
-Trịnh công gia đột nhiên đến Liên Hiên Cát không biết có việc gì cần chỉ giáo.
Trịnh Tùng có chút kinh ngạc hoàng hậu nói nữ nhân này là một kẻ bần tiện xuất thân là nạn dân.

Nhưng vì sao hắn lại nhìn thấy khí chất cao quý toát ra từ trong xương tủy, dung mạo khuynh thành, ánh mắt nhìn hắn không chút sợ hãi, đây mà là một nạn dân sao.
-Ngươi từ đâu mà đến.
-Tachỉ là nạn dân chạy loạn từ một vùng hẻo lánh, Trường Quốc Công không cần phải bận lòng.
Cô không hiểu con người này, chỉ biết họ Trịnh có thế quyền khuynh triều dã nắm giữ họ Lê bao nhiêu năm nay hắn cũng chẳng phải hạng người đơn giản.
Trịnh Tùng khẽ cười
-Một nạn dân, muốn leo lên cây thành phượng hoàng sao, mang cô ta đi.
Binh lính của hắn tiếng lên muốn bắt lấy cô, chỉ thấy Nam Phương lhex lách người sang một bên, sống lưng thẳng tắp nhìn vào mắt Trịnh Tùng.

Trong một khắc kia hắn dường như bị đôi mắt của nữ nhân trước mặt kìm hãm.

Trong ký ức giống như hắn đã từng thấy qua ánh mắt này ở đâu đó.
-Ta không làm sai điều gì, dựa vào đâu mà ngài muốn bắt ta.
Giọng nữ nhân vang lên kéo hắn quay về thực tại, Trịnh Tùng khẽ nhíu mày.

-Cao ngạo không có phép tắc, mê hoặc hoàng đế chính là tội.
-Chỉ vài câu nói của ngìa liền muốn định tội ta, Trường Quốc Công ngìa đây là đang ỷ thế h**p người sao.
Trịnh Tùng bao nhiêu năm chinh chiến nào có kẻ dám trước mặt hắn nói lời như thế.

Hắn tiến sát về phía cô, ánh mắt như con diều hâu săn mồi, Nam Phương rùng mình bất giác lùi lại phía sau, trong đời cô lần đầu nhìn thấy một ánh mắt tàn ác như thế, còn tàn ác hơn cả ánh mắt Mạc Mậu Hợp ngày đó.
-Ta nghe nói Quận chúa Mạc Thị Giai của Khiêm Vương Mạc Kính Điển đã chạy thoát khỏi Đông Kinh, cô nghĩ xem bây giờ cô ta có thể chạy đi đâu.
Cô siết chặt bàn tay trong gấu áo đưa ánh mắt trấn tĩnh nhìn người đàn ông trung niên đáng sợ trước mặt.
-Chuyện đó ta làm sao biết được.
-Mang cô ta đi.
Trịnh Tùng hạ lệnh, nếu lúc nảy hắn chỉ là hoài nghi, thì giờ phút này hắn có thể chắc chắn.

Bởi vì hắn đã lùng sục ở Đông Kinh mấy tháng trời.

Cũng bởi vậy hắn thu được không ít tin tức về vị quận chúa này.

Ví như dung mạo khuynh thế khuynh thành, ví như tteen vành tai trái có một nốt rùi son, thật hay vừa khéo nữ nhân này cũng có.

Luận về dung mạo, luận về khí chất, còn thể sai sao.
Đây là xa tận chân trời gần ngay trước mắt, hắn trăm tìm vạn tìm ai ngờ người lại tự mình đưa tới.

Còn vì sao hắn phải cất công tìm một quận chúa nhỏ bé này thì phải cảm ơn Mạc Mậu Hợp.

Y đúng là kẻ si tình hiếm có trên thế gian, trong lúc tháo chạy mạng treo trên ngọn cỏ còn không quên chia quân ở lại tìm Mạc Thị Giai.
-Kẻ nào dám đụng vào nàng ấy.
Lê Duy Đàm tuef bên ngoài bước vào, một thân băng lãnh như sương.

Thấy hắn đến Nam Phương mới thở phào đi lại phía sau lưng hắn.
Hắn đưa ánh mắt trấn an nàng.

Trịnh Tùng một chút cảm xúc buông lời.
- Bệ hạ sao người lại đến đây.
-Câu này phải để trẫm hỏi Trường Quốc Công mới đúng.
-Thần chỉ là vừa về đến đã nghe hoàng hậu chịu uẩn khúc, lại muốn đến xem một chút.
- Đó là việc hậu cung của trẫm, không lẽ bây giờ đến cả chuyện hậu cung Trường Quốc Công cũng muốn can thiệp.
-Bệ hạ Trịnh gia ta vất vả lắm mới giúp người giành lại giang sơn, người lại vì một nạn dân lai lịch bất minh bỏ bê chính sự.
-Chính sự chẳng phải đã có Trịnh công gia rồi sao.
- Bệ hạ người đây là muốn gì.
-Trẫm muốn gì không đến lượt ngươi quản.
- Bệ hạ người nên nghĩ kĩ trước khi nói, thân là hoàng đế nhà Lê lại bảo vệ tàn dư nhà Mạc, người ăn nói sao với vạn con dân ngoài kia.
Hai người mỗi người một câu không ai chịu nhường ai.

Nam Phuong nhìn thấy thái độ của Trịnh Tùng cô mới hiểu vì sao Lê Duy Đàm lại cố chấp giữ cô ở bên cạnh hắn như thế.

Thân là vua một nước nhưng trong mắc người khác hắn chẳng có một chút thực quyền nào.

Kể cả hoàng hậu của hắn chuyênn hậu cung cũng có thể báo lại cho Trịnh Tùng.

Ở một nơi như thế này hắn đã phải sống cô đơn và tủi nhục ra sao.
-Ngươi vẫn còn gọi trẫm một tiếng bệ hạ , vậy thì đừng quên vị trí của mình.
Trịnh Tùng không còn lời gì để nói hắn tức giận phất áo rời đi.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 36: 36: Chia Ly


Trịnh Tùng phất áo rời đi, cô nhìn Lê Duy Đàm lo lắng, mới mấy ngày không gặp hắn hình như đã gầy đi rồi.

Nam Phương còn chưa kịp mở lời hắn đã lên tiếng.
-Chuẩn bị đi, trẫm cho người đưa nàng đến nơi nàng muốn.
Cô biết đây là hắn muốn bảo vệ cô, ngày trước hắn kiên quyết giữa chân cô ở nơi này cho dù cô có nói gì đi nữa.

Nhưng nay Trịnh Tù vừa xuất hiện hắn liền chủ động để cô đi.
-Ta đi rồi lỡ như Trịnh Tùng làm khó huynh thì sao.
-Dù gì Trẫm vẫn là vua, hắn sẽ không dám động đến trẫm.
Khoé mắt cô có chút cay, hắn đối với cô quá tốt, tốt đến mức bản thân cô cảm thấy mình là người tệ bạc, cô chưa từng làm gì cho hắn cả, nhưng hắn cứ như vậy mà móc tim móc phổi mình đối tốt với cô.
-Duy Đàm.
Lần đầu tiên hắn nghe được nàng gọi tên hắn như vậy, lòng hắn có chút không nỡ.

Hắn muốn ôm lấy nàng, nhưng bản thân hắn hiểu rõ, nếu hắn bước thêm một bước chỉ sợ đời này hắn sẽ vì sự ích kỷ của bản thân mà kéo nàng vào nguy hiểm.

Năm đó hắn không thể bảo vệ Kinh Hoa, đến cuối cùng mỗi người một ngã tách biệt phương trời vô âm vô tức.
Hiện tại ít nhất hắn có thể đưa nàng đến nơi nàng muốn, biết nàng sống bình an vui vẻ, vậy là đủ rồi.

Con người không nên quá tham lam.
-Nếu không phải Trịnh Tùng nhắm đến nàng, trẫm sẽ không để nàng rời khỏi đây, dù có phải giam cầm nàng cả đời nàng biết chứ, cho nên lúc trẫm còn chưa đổi ý, mau đi đi.
Nam Phương nắm lấy tay hắn, bàn tay hắn rất lạnh, cũng tựa như tâm hồn hắn vậy cô đơn và lạnh lẽo biết bao.
-Lê Duy Đàm hứa với ta một chuyện được không.
Hắn nhìn bàn tay nàng đang nắm lấy tay hắn, giọng có chút khó khăn.
- Chuyện gì.
-Bất kể thế nào, hứa với ta huynh nhất định phải sống thật tốt, cho dù thế nào chỉ cần có thể sống sẽ có cơ hội lật ngược tình thế, Trịnh Tùng gian xảo hiểm ác, nhất định đừng đối đầu trực diện với hắn ta có được không.
-Nàng lo cho trẫm sao.
-Phải.
Nam Phương không chút do dự mà gật đầu, chỉ cần như vậy thôi lòng hắn đã cảm thấy được sưởi ấm rồi.
- Trẫm tự có tính toán, nàng nói đúng Tây Đô này quá nguy hiểm trẫm không thể ích kỉ kéo nàng vào chỗ chết, về phương nam Nguyễn Phúc Nguyên chắc chắn có thể bảo vệ nàng, cầm lấy ít nhất nó có thể thay trẫm bảo vệ nàng bình an đến nơi.Trẫm sẽ để Trần Vệ hộ tống nàng đi.
Nam Phương có chút ngẩn ngơ, cô chưa từng nói cho hắn biết người cô muốn đi tìm là Nguyễn Phúc Nguyên.
-Làm sao huynh biết ta muốn tìm chàng ấy.
Lê Duy Đàm cười nhẹ, lần đầu tiên mang nàng vào cung, trong cơn mê man cả đêm nàng đều gọi cái tên đó, hắn làm sao có thể không biết.

Bởi vì biết nên mới cố chấp trong lòng không muốn để nàng đi.

Chỉ là hắn luôn muốn hỏi, hai người bọn họ một kẻ trời nam, một kẻ biển bắc sao lại có mối lương duyên này.

Chỉ là hiện tại hắn không muốn biết nữa, có biết cũng chẳng để làm gì.
-Lúc ta đưa nàng từ đại lao ra, cả đêm nàng điều gọi cái tên đó.

Cả Đại Việt này, ngoại trừ Mạc Hoàng đã quy tiên từ lâu, còn ai có cái tên đó ngoài Lục công tử của phủ Quận Công ở Thuận Hoá.

Đường vào Thuận Hoá nguy hiểm trập trùng, Trịnh Tùng chắc chắn sẽ cho không để nàng rời khỏi Tây Kinh, bởi nàng chính là quân bài mà hắn tìm kiếm suốt mấy tháng nay.
Quân bài, Nam Phương không hiểu một quận chúa thất thế như nàng thì có tác dụng gì cơ chứ, hoặc giết haowcj bán vào thanh lâu đây chẳng phải là kết cục muôn đời của các triều đại suy vong hay sao.
-Ta thì có tác dụng gì chứ.
-Nàng không biết sao, Mạc Mậu Hợp thà đẩy bản thân vào nguy hiểm, cũng muốn đón nàng chạy khỏi Đông Kinh.

Nàng nói xem nàng có tác dụng hay không.
Nam Phương sững người, Mạc Mậu Hợp sao có thể, cho dù cô hay Mạc Thị Giai điều ra sức ghét bỏ hắn, sao hắn lại có thể vì để bản thân rơi vào nguy hiểm chỉ vì một nữ nhân.

Đó không phải là Mạc Mậu Hợp mà cô biết.
Cứ như vậy cô cùng Thị Lâu lên đường trong đêm, Lê Duy Đàm đưa lại cho cô miếng ngọc ngày trước hắn tặng cô trên núi, cũng chuẩn bị môt chiếc xe ngựa cùng mười thị vệ thân tín trong đó có cả Trần Vệ , hắn đưa cô ra cổng thành.
- Đợi một chút.
Xe ngựa dừng lại cô vén màn đi xuống, hắn vẫn còn ngồi trên lưng ngựa.
- Lê Duy Đàm ta có lời muốn nói với huynh.
- Thế nào không nỡ rời xa Trẫm sao.
Cô nhẹ nhàng đến trước mặt vòng tay ôm lấy hắn, hắn bất động đứng im.

Hân cảm thấy giờ phút này cái ôm này, tựa như trong ký ưcd của hắn, ấm áp dịu dàng.

Giống như lúc Kinh Hoa ôm lấy hắn, trước khi hắn bị quân Trịnh đưa đi.

-Tiểu Duy Đàm, đừng sợ chỉ cần ta còn sống sẽ không để bọn chúng mang đệ đi.
-Kinh Hoa, không cần tỷ đi đi, nếu bọn chúng biết tỷ là ai, bọn chúng sẽ không tha cho tỷ.
-Sống cùng sống, chết cùng chết đệ là do tỷ nhặt về, mạng của đệ là của tỷ, ai cũng không được phép cướp đệ khỏi tay tỷ.
Nam Phương nhẹ nhàng lên tiếng kéo hắn về với thực tại.
-Cái ôm này ở chỗ của ta là cách tạm biệt dành cho những người mình yêu quý, ta sẽ không quên huynh cảm ơn huynh vì tất cả, nhất định phải bình an đấy.
- Chỉ cần đời này nàng nhớ đến tên trẫm, trẫm đã mãn nguyện rồi.
Xe ngựa rời đi, hắn đứng đó cô độc và lạnh lẽo , cái lạnh của đêm cũng chẳng lạnh bằng tìm hắn bây giờ, rõ ràng là vua lại chẳng thể bảo vệ được người mà hắn yêu nhất, trước kia cũng vậy bây giờ cũng thế.

Nàng đi rồi Tây Kinh này lại chỉ còn mỗi mình hắn, giá như nàng chưa từng xuất hiện hắn sẽ vẫn như trước giờ, không có hy vọng, sẽ không có thất vọng, không có gặp gỡ sẽ không có chia ly, kiếp này sinh ra trong hoàng thất họ Lê, số mệnh của hắn đã định sẵn là cô độc.
Cô đã từng nghĩ tìm mọi cách để rời đi, lại chưa từng nghĩ sẽ rời đi trong tình thế như thế này, lòng cô nặng trĩu.
Sinh ra trong thời loạn lại còn là vua, không biết hắn có thể bình an không, cô không rõ kết cục của hắn, nhưng nếu có thể cô chỉ cầu mong sao hắn có thể bình an sống thật lâu .
Mạc Thị Lâu thấy tỷ tỷ đầy tâm sự thì cũng không dám quấy rầy, nàng cho rằng người trước mặt vẫn là tỷ tỷ mình, vẫn yêu hoàng đế Lê triều say đắm.

Nay vừa gặp đã vội chia ly trong thâm tâm hẳn là đau khổ tột cùng.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 37: 37: Trở Về Nơi Đã Ra Đi


Đúng như những gì Lê Duy Đàm dự đoán, đêm đó treen đường chạy trốn bọn họ bị một đám người áo đen phục kích trong rừng.
Trong rừng ánh trăng xuyên qua những rặng tre chiếu sáng xuống mặt đát có chút mờ ảo.

Một cổ xe ngựa đang bị vây khốn, Trần Vệ cùng những người khác siết chặt thanh kiếm trên tay.
Bên trong xe ngựa Mạc Thị Lâu sợ hãi nếu tay tỷ tỷ mình lắc đầu.
Nam Phương vỗ nhẹ bàn tay Mạc Thị Lâu giọng vô cùng kiên định.
-Người bọn chúng muốn tìm là ta, nếu ta có mệnh hệ gì, muội hãy cứ đi về Thuận Hoá.
-Không cho dù xảy ra chuyện gì muội cũng sẽ ở cùng tỷ.
-Được vậy ngồi yên trong này đợi ta.
Nam Phương vén rèm bước xuống xe ngựa, thấy vậy Trần Vệ khẽ nhíu mày.
-Tiểu thư người vào trong đi, ta cản bọn chúng, Ảnh Thị sẽ đưa người đi.
Ảnh Thị mà nữ thị vệ duy nhất trong số bọn họ do đích thân bệ hạ tuyển chọn để bảo vệ tiểu thư.

Sau khi đến Thuận Hoá nhận lệnh chăm sóc tiểu thư cho tới chết, đây là mật lệnh.
Nam Phương nhìn nử tử được gọi là Ảnh Thị kia, trước khi đi Lê Duy Đàm đã mang nàng đến nói với cô từ giờ về sau Ảnh Thị sẽ là người của cô, sống hay chết tùy cô định đoạt.

Cô muốn từ chối nhưng cô biết nếu cô không để Ảnh Thị theo mình chỉ sợ cả đời về sau Lê Duy Đàm sẽ sống trong bất an.

Hắn sợ không thể biết được tin tức của cô, giống như hắn mất đi Kinh Hoa vậy.
Nam Phương không khẽ cười.
-Các ngươi liều mình hộ tống ta, vậy chắc hẳn cũng biết ta là ai mà cha ta lại là người thế nào.

Nữ nhi của Mạc Kính Điển, không phải là thứ mà hạng tôm tép bọn chúng có thể động vào.
Nghe thấy lời nói ngông cuồng này của nàng, đám người áo đen bỗng cảnh giác đưa mắt nhìn nhau.

Sau đó ngay lập tức hướng nàng lao đến.
Nam Phương thuận thế né tránh, từ trong tay áo rút ra một chiếc roi ngựa, đây là thứ khi cô ôm lấy Lê Duy Đàm ở cổng thành đã xin hắn, vừa có thể làm vật kỷ niệm vừa có thể dùng để phòng thân.
Trong rừng già tiếng đao kiếm va vào nhau, tiếng doi da quất mạnh trên nền đất, bụi bay toán loạn máu chảy đầm đìa.
Tên cuối cùng đang nằm thoi thóp trên mặt đất, Trần Vệ và Ảnh Thị chĩa thẳng kiếm về phía hắn.
Nam Phương ngồi xuống đưa tay giật khăn che mặt của hắn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn tựa như đang nhìn một con mồi.
-Trở về nói với Trịnh Tùng, thiên hạ này cho dù không còn họ Mạc ta, cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ là của của họ Trịnh hắn.

Nếu hắn vẫn muốn đuổi cùng giết tận, vậy thì ta sẽ khiến cho họ Trịnh hắn biến mất vĩnh viễn, Mạc Thị Giai ta nói được làm được.
Đầu đông 1593 trải qua gần một năm kể từ ngày cô cùng Mac Thị Lâu chạy khỏi Đông Kinh, cuối cùng co cũng có thể đặt chân đến mảnh đất Thuận Hoá này.
Chúa Nguyễn nghe nói vẫn còn đang ở Đong Kinh giúp Trịnh Tùng, mọi việc của xứ này tạm thời do Nguyễn Phúc Nguyên chủ trì.
-Trần Vệ cảm ơn mọi người đã đưa chúng tôi đến đây, nhưng đi lâu như vậy rồi các anh nên trở về đi.
Đã đến địa phận Thuận Hoá, thân phận bọn họ đặc biệt cô không muốn gây sự chú ý, vả lại để Lê Duy Đàm 1 mình trong tử cấm thành xung quanh điều là thân tín của Trịnh Tùng lòng cô có chút không yên.

-Bệ Hạ đã căn dặn đưa hai vị an toàn đến Dinh Ái Tử.
-Có Ảnh Thị theo ta là được rồi, Duy Đàm một mình trong hang sói ta không an tâm.

Trần Vệ về sau mong ngươi chiếu cố huynh ấy, nếu có việc gì nhất định phải báo cho ta biết, được không.
-Tiểu thư nói quá lời rồi, bảo vệ bệ hạ là chức tránh của chúng ta, người cứ yên tâm.
-Phía trước có ngôi chùa chúng ta vào đi nghỉ , đi ngày đi đêm mọi người cũng mệt rồi.
- Vâng.
Cô đưa mọi người vào chùa Lam Sơn xin trụ trì ở lại vài hôm, cũng nhờ người mang thư đến phủ của chú mình là Mạc Cảnh Huống để báo tin.

Dù sao cũng không thể đột nhiên mà đến, hơn nữa cho dù là chú nhưng từ lâu đã không có bất kì liên hệ gì với nhau, còn chưa biết họ có còn nhớ hay muốn nhận hai người bọn cô hay không.

Bây giờ cô chỉ có thể thử, nếu bọn họ không nhận họ hàng cô sẽ tìm cách khác, cũng không thể chạy tới trước mặt Nguyễn Phúc Nguyên nói với chàng bản thân là Nam Phương được, ai sẽ tin chứ.
Dưới tán cây bồ đề cô đứng đó áo lụa trong gió tung bay, giờ phút này càng đến gần chàng trái tim cô càng lo sợ.

Cô không biết chỉ một phút trầm mình xuống dòng sông, mở mắt ra liền phải mất 8 năm để có thể lại đứng trên mảnh đất này.
Chàng ấy vẫn còn nhớ đến cô chứ hay đã sớm quên cô rồi, có lẽ giờ này chàng đã có vợ sinh con, nam nhân phong kiến điều thế lập gia đình rất sớm, giống như Lê Duy Đàm vậy chỉ hai mươi lăm tuổi đã có vợ và mấy đứa con lớn biết chạy long nhong rồi.
Cô có nên gặp lai hay không cho dù trước kia mỗi ngày điều mong có thể trở về tìm chàng ấy nhưng đến đây rồi tâm trạng lại rối bời.
-Tiểu thư bên ngoài gió lạnh người nên vào trong.

-Ta không sao ngươi không cần lúc nào cũng kề cạnh bên ta vậy đâu , đi nghĩ đi.
Bản lĩnh của vị tiểu thư này đêm hôm trước hắn đã nhìn rõ.

Hắn biết không có bọn họ thì cô vẫn có thể đến được Ái Tử, chỉ là bệ hạ đã giao nhiệm vụ cho hắn, hắn không thể làm trái hoàng mệnh.
-Thuộc hạ đã nhận lệnh của bệ hạ phải đảm bảo an toàn cho tiểu thư mọi lúc.
Biết Trần Vệ là người cố chấp nên Nam Phương cũng không nói đến vấn đè này nữa.
- Chuyện ta nhờ ngươi thế nào rồi.
-Thư của người đã mang đến Mạc phủ.
-Trần Vệ tạm thời ta không thể về Ái Tử được, nếu họ có thể đến phủ họ Mạc thì tốt, nếu không ta cũng sẽ tự có cách khác.

Ngươi cứ về báo lại với Duy Đàm ta đã an toàn đến nơi.

Trịnh Tùng nham hiểm xảo trá, ta không muốn trở thành nhược điểm để hắn uy h**p Duy Đàm, ngươi hiểu ý ta không.
-Thuộc hạ đã rõ, sáng mai thuộc hạ sẽ lập tức về kinh.
Trần Dự đi phía sau cô, đồng hành cùng nhau suốt một đoạn đường dài như vậy Trần Vệ cũng đã hiểu được vì sao bệ hạ lại nặng lòng với cô nương này như vậy.
Cô chưa từng xem bọn họ là thị vệ, chưa từng đối xử với bọn họ nhưng những người có quyền khác, cô nhẹ nhàn, xem họ giống mình, dù là ăn uống hay ngủ nghĩ cũng sẽ vì họ mà sắp xếp tốt, chưa từng gây khó dễ cho họ, một cô gái xịn đẹp và thông tuệ, nếu cô ấy gặp bệ hạ sớm hơn, nếu cô không phải quận chúa Mạc triều như vậy liệu có phải bệ hạ của hắn sẽ có những tháng ngày vui vẻ hạnh phúc hay không.
Hắn nhìn bệ hạ lớn lên, nhìn thấy những tủi nhục mà người đã cắn răng nhẫn nhịn, nhìn thấy người sống trong sự sắp đặt của kẻ khác.

Hắn chưa từng thấy bệ hạ của hắn rơi lệ, vậy mà đêm đó hắn đã thấy, thấy bệ hạ của hắn lẳng lặn rơi nước mắt trước điện thờ của tiên vương, lần đầu tiên trong cuộc đời bệ hạ hỏi hắn.
-Nếu ta muốn trở mặt, muốn lật đổ Trịnh Tùng, muốn diệt dòng họ Trịnh ngươi có bằng lòng đi cùng ta không.
Khi đó hắn biết bệ hạ đã hạ quyết tâm không màn sống chết nữa, tất cả điều vì cô nương trước mắt này.

Chỉ là Trần Vệ không biết Nam Phương chẳng qua giống như một giọt nước tràn ly trong ngần ấy năm dài đằng đẳng mà thôi.
Ngày hôm sau bọn họ rời đi thì Nguyễn Ngọc Dương vợ của Mạc Cảnh Huống cũng mang theo người đến.
Một nữ nhân đã ngoài bốn mươi nhưng hương sắc lại mặn mà kiều diễm.
-Con là Thị Giai sao.
Nguyễn Ngọc Dương nhìn thiếu nữ trước mặt đánh giá từ trên xuống dưới, thanh tao như ngọc, diễm áp quần phương.

Nàng từng nghe phu quân nói cháu gái chàng ấy chính là đệ nhất mỹ nhân của Đông Kinh, hiện tại gặp rồi người còn kinh diễm hơn lời đồn, vừa nhìn đã thích.
Nam Phương cười dịu dàng đúng mực mà cúi người hành lễ với người trước mặt.
-Thi Giai thỉnh an thím, đây là Thị Lâu muội muội ruột của con.

Mạc Thị Lâu cũng theo quy cũ mà hành lễ với trưởng bối.
- Thư của con ta đã đọc rồi, khổ cho hai con, đến được đây là tốt rồi, ta thay mặc chú của con đến đón hai con về Mạc phủ, chú ấy còn bận công vụ không thể đến được.
-Đa tạ thím.
-Người nhà cả không cần câu nệ, ta bảo người hầu giúp các con thu dọn.
- Dạ.
Cô cùng Thị Lâu được đón về Mạc phủ, Ảnh Thị cũng đi theo bọn cô.

Cô nói đây là thị vệ của vương phủ, nhờ có cô ấy bảo vệ mà hai chị em cô mới có thể từ Đông Kinh đến đây.

Nguyễn Ngọc Dương cũng không nghi ngờ, đồng ý để cô mang theo Ảnh Thị vào phủ.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 38: 38: Ta Sắp Không Đợi Nỗi Rồi


Đã hơn mười ngày kể từ khi cô đến Mạc phủ, thời gian cứ chầm chậm trôi qua như thế, hôm nay thím cô gọi cô cùng Thị Lâu đến nhà chính
-Ngày mai ta đến Dinh Ái Tử để thăm phu nhân, ta muốn hai con đi cùng ta.
Nghe thấy ba từ Dinh Ái Tử những ký ức cùng Nguyễn Phúc Nguyên dần dần hiện ra trong đầu Nam Phương.

Những ký ức tưởng đã phủ bụi từ lâu không ngờ khi nhắc đến lại thể rõ ràng đến vậy.
-Thím như vậy chỉ e là không được, thân phận chúng con quá nhay cảm, lỡ để người biết được con chỉ sợ kéo phiền phúc đến cho Mạc Phủ.
Cô đương nhiên rất muốn nắm lấy cơ hội hiếm có này, nhưng cô cũng biết hiện tại nếu xảy ra chuyện gì người bị cô lien lụy sẽ rất nhiều.
Nguyễn Ngọc Dương nhìn tiểu cô nương ngoan ngoãn hiểu lễ nghi lại biết nghĩ cho người khác này càng nhìn càng yêu thích không thôi.

Bà nắm lấy tay Mạc Thi Giai.
-Yên tâm chuyện của hai con ta sớm đã báo với phu nhân, các con cũng đến tuổi cập kê, ta cũng không dấu các con làm gì.

Là phu nhân đã nghe về các con muốn ta đưa các con đến, lần này còn có một vài cô nương nhà quan lại khác,.

Các công tử của phủ chúa cũng có mặt, các con hãy chuẩn bị cho thật tốt đừng để người khác xem thường Mạc phủ chúng ta.
Nam Phương trầm ngâm suy tư, con gái nhà quan lại, còn có tất cả con trai của Nguyễn Hoàng, đây chính là đang muốn chọn nàng dâu sao.
Mạc Thị Lâu thì lại rất nhanh ngoan ngoãn gật đầu.
-Vâng thưa thím.
Nguyễn Ngọc Dương thấy Mạc Thị Giai im lặng không nói gì thì lên tiếng hỏi.
"-Thị Giai sao thế, sao lại im lặng, con không muốn đi sao.
Nam Phuong lúc này mới giật mình cười gượng nhìn bà.
-Dạ không có chỉ là con hơi bất ngờ thôi ạ.
-Được rồi về chuẩn bị đi, quần áo ta đã cho người may mới cho các con rồi, lác sẽ mang đến.
- Vâng ạ.
Cô và Mạc Thị Lâu quy cũ hãnh lễ xong liền trở về viện của mình.

Nhìn thấy bóng lưng hai người đã ra đến sân viện, lão nô già nhìn phu nhân nhà mình khẽ thở dài
-Phu nhân cô cả có vẻ không muốn đi.
- Không thể trách nó, thân là quận chúa lá ngọc cành vàng lại lưu lạc đến bước đường này cũng quá đáng thương rồi.
-Nhưng nếu cô cả không đi chúng ta biết ăn nói sao với phu nhân Nguyễn thị ạ.
Nguyễn Ngọc Dương nhớ lại ý tứ trong thư mà phu nhân của chúa công đã dặn dò.

Nói bà bằng mọi giá phải đưa Mạc Thị Giai đến cho phu nhân gặp mặt, bởi vì phu nhân có chuyện quan trọng muốn hỏi Mạc Thị Giai.
Bà không biết phu nhân tính làm gì, nhưng bà cũng hiểu phu nhân xưa nay là người thông tuệ hiền lương sẽ không làm hại đứa trẻ này.
-Yên tâm con bé là đứa thông minh biết nghĩ trước suy sau, một mình lại có thể dẫn theo em gái đến tận đây sẽ không làm ra chuyện hồ đồ.

Bà đi xuống dặn người mang váy áo mới đến cho hai đứa đi.
-Dạ phu nhân.
Cả một đêm cô không thể chợp mắt, ngày mai có thể gặp lại Nguyễn Phúc Nguyên rồi nhưng lòng cô rất rối không biết phải làm gì, nếu không đi về sau chỉ sợ không có cơ hội nào nữa.
Trải qua nhiều việc như thế cô cũng sắp quên mất mình từ đâu đến rồi, còn phải lo trước nghĩ sau, chẳng giống cô tí nào.
- Nam Phương, mày là Nam Phương nhớ chi kĩ vào, đừng có sống rào trước đón sau giống người cổ đại nữa, đó không phải là mày đâu nhớ chưa.
Cô tự nói với chính mình rồi nằm bịch xuống giường, mặc kệ ngày mai thế nào cũng phải ngủ thật ngon, đó mới là cô.
*Lục Phủ
Đêm nay hắn mơ, một giấc mơ rất dài, dài đến nỗi nó lặp đi lặp lạu cả ngàn lần trong suốt 8 năm dài đằng đẳng.

Hắn thấy nàng vẫn nằm ở đó, trơ trọi dưới lòng sông lạnh lẽo, mặc kệ hắn vùng vẫy thế nào, mặc kệ hắn cố gắng ra sai vẫn không thể nắm lấy nàng.

Hắn cứ như vậy nhìn nàng chìm xuống chìm xuống mỗi lúc một sâu, một lúc một mờ ảo.
-Nam Phương.
Hắn giật mình tỉnh giấc gọi tên nàng, cả người ước đẫm mồ hôi, lồng ngực đâu đến tê dại.

Hắn khó khăn hít thở tựa lưng vào thành giường đưa tay nắm chặt chiếc áo lụa của nàng.

Kể từ khi nàng đi, mỗi đem hằn dừng như điều không thể ngủ ngon giấc, thứ duy nhất mà hắn có là bộ xiêm y này của nàng.

Bộ nàng đã mặc khi được hắn vướt lên từ dưới biển, cũng chính nó nhắc nhở hắn nàng thực đã từng tồn tại, không phải là ảo ảnh, không phải tưởng tượng của riêng hắn.
-Nam Phương vì sao nàng vẫn còn chưa trở về, ta sắp không thể đợi nỗi nữa rồi, nàng biết không.
 
Xuyên Qua - Ta Là Quận Chúa Bắc Mạc
Chương 39: 39: Dinh Ái Tử


Dinh Ái Tử đúng không hổ danh là nơi chúa ở rộng lớn vô cùng, đương nhiên không thể so bì bằng cung của Lê Duy Đàm nhưng vẫn uy nghiêm không kém.

Trước kia đến đây cô chỉ ở phía ngoài đợi Nguyễn Phúc Nguyên, cho nên chưa được vào bên trong dinh.

Cô cảm giác hiện tại bản thân bình tĩnh đến lạ, tựa như cho dù có xảy ra tình huống gì khi gặp lại Nguyễn Phúc Nguyên cô cũng điều có thể bình thản mà chấp nhận.

Giờ này cô mới hiểu được câu nói của Lê Duy Đàm, đời này có thể gặp lại một lần, dù cho phải nhìn nhau từ phía xa thì cũng đã đủ mãn nguyện rồi.
Cô cùng Thị Lâu theo thím của mình đến ra mắt phu nhân phủ chúa.

Phu nhân Nguyễn Thị một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, bà có gương mặt phúc hậu, nụ cười ưu nhã dẫu ngồi ở vị trí trên cao khiến người ta có cảm giác kính nể tôn trọng thuận theo mà không phải là vì sợ hãi bởi quyền uy của bà.
-Phu nhân người khoẻ chứ ạ.
-Ngọc Dương đến đấy à, không cần đa lễ lại đây ngồi đi.
- Dạ, đây là cháu của thần nữ từ Đông Kinh đến đây.
Phu nhân nhìn hai cô gái trước mặt một hoạt bát đáng yêu, một trầm tĩnh như ngọc.

Bà nhì nữ tử một thân áo lụa màu lam cả người toát ra sự coa quý thanh lãnh.
- Con là Thị Giai và Thị Lâu sao, lại đây.
Nam Phương đi lại gần bà, bà nắm lấy bàn tay cô vỗ nhẹ, tựa như một người mẹ hiền từ nhỏ giọng an ủi.
-Đứa nhỏ này ta nghe nói con một mình dẫn keo muội muội vượt sống vượt suối để đến đây, vất vả cho con rồi.

Nếu đã đến rồi về sau đừng lo nữa, hãy xem Thuận Hoá này là nhà của các con, Đông Kinh gì gì đó, quên đi, bắt đầu lại mọi thứ.
Nam Phương cảm thấy khoé mắt cay cay, xét về thân phận, xét về địa vị cô chưa từng nghĩ sẽ được nghe những lời như vậy.

Họ Nguyễn thân là bề tôi của vua Lê, mà nhà Mạc bọn họ cùng Lê Triều hai bên giằng co không biết bao nhiêu năm.

Lê Duy Đàm có thể bảo vệ cô, bởi dù gì hắn cũng là vua, như họ Nguyễn lại khác, muốn bảo vệ chẳng khác nào đưa con dao cho Trịnh Tùng nắm cán tùy thời điều có thể dùng nó để đâm ngược lại họ.
Nam Phương nhu thuận gật đầu.
- Thị Giai cảm tạ phu nhân đã chiếu cô tỷ muội chúng con.

Về sau chúng con nhất định sẽ xem Thuận Hoá như nhà của mình.
-Đúng là một đứa trẻ ngoan.
Phu nhân Nguyễn Thị càng lúc càng thích cô bé quận chúa này, lại nhớ đến con trai bà ánh mắt dâng lên một chút chua xót.
-Hoa Hoa ngươi đưa hai cô đi dạo một vòng quanh dinh đi.
-Dạ thưa thưa phu nhân.
- Mời hai cô đi theo con.
Cô và Mạc Thị Lâu theo tì nữ tên Hoa Hoa đi dạo quanh dinh Ái Tử, cô đã từng nghe Hạ Trâm ngâm nga một bài thơ nào đó, chị gái cô không giống cô có niềm đam mê bất tận với lịch sử, lại còn có khả năng hội hoạ.

Vậy cho nên chị ấy dành gần mười năm để nghiên cứu về cổ phục Việt với mong muốn tái dựng lại và đưa cô phục việt được nhiều người trẻ biết đến, giống như họ vẫn hay cuồng những bộ đồ cổ trang trung quốc vậy.

Cô chính là nàng thơ của chị ấy, có lần chị ấy tìm được một bài thơ chẳng biết là ai viết nhưng cứ đọc mãi trong miệng làm cô cảm thấy thật phiền, là bài thơ nói về vùng đất này thì phải.
-Bên kia có các cô nương nhà các vị đại nhân khác, phu nhân có dặn con dẫn hai cô đến làm quen.
Tỳ nữ bên cạnh nhỏ nhẹ mở lời sau đó dẫn hai người đi về phía đình nhỏ, nơi này giống như ngự hoa viên trong tử cấm thành vậy, chỉ là nhỏ hơn một tí mà thôi.

Nhưng mà loại hoa quý nào cũng có, thập chí còn có hoa quỳnh, loài hoa vương dã hiếm có khó tìm ở thời đại này.
Trong đình sen có vài ba cô gái ai cũng áo lụa dập dìu, xinh đẹp trang nhã đang thưởng hoa uống trà.
Tỳ nữ tên Hoa Hoa lễ phép hành lễ với bọn họ sau đó giới thiệu hai người với các tiểu thư khuê tú kia.
- Dạ đây là cô cả và cô hai của Mạc phủ.
-Thì ra là quận chúa, nghe nói đã lâu hôm nay mới được gặp tỷ tỷ em là Ngọc Diễm cha em phụ giúp chúa công quản việc ở cảng Hội An, đây là Tư Dung, Diễm Thanh, hai muội ấy cũng nhỏ tuổi hơn tỷ.
Cô nương lên tiếng là một cô nương khoảng tầm 14 tuổi, một thân váy hoa diễm lệ, nhan sắc không phải thuộc hàng xuất chúng nhưng nhờ được trang điểm kỹ càng nên cũng có thể gọi là mỹ nhân của thời đại này.
Khác với mấy người kia, hai người họ lại không quần là áo lược trâm vàng trâm ngọc.

Chỉ là một bộ xiêm y tinh tế, tóc vấn quy củ trâm bạc trên đầu, trang điễm thanh nhã.

Cho dù vậy thì cũng không thề làm mờ đi vẻ đẹp của đệ nhất mỹ nhân chốn kinh kỳ.
-Làm phiền mọi người rồi, đây là Thị Lâu muội muôi ta.
-Nếu đã gặp vậy chúng ta cùng đến sân viện đi, nghe nói có cuộc thi đối thơ vẽ tranh của các Công Tử phủ chúa, chúng ta đi xem đi.
- Diễm Thanh đang nói bậy gì vậy, sân viên của các công tử chúng ta có thể vào sao, không có phép tắc.

-Tỷ..
-Xin lỗi tỷ muội ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, để tỷ chê cười rồi.
Xét về xuất thân bọn họ không bì nỗi Mạc Thị Giai, nữ nhân cao quý nhất của Bắc Mạc.

Tuy hiện giờ thời thế đổi thay, nhưng phu nhân cho hai người đến Ái Tử chứng tỏ Chúa Công và phu nhân nguyện ý che chở họ.

Trước một nữ tử như vậy nếu bọn họ qias xổ sàng chẳng phải bản thân càng thấp kém hơn sao.

Cho nên Tư Dung mới lên tiếng trách cứ muội muội của mình.
-Không sao, nếu đã đến cũng đi xem một chút.
-Chuyện này....
Nam Phương rảo bước đi vềp phía trước, nếu tất cả công tử phủ chúa điều tập trung ở đó vậy thì sao cô lại không đến.

Cô còn đang lo lắng không biết làm sao tìm được Nguyễn Phúc Nguyên đây này.

Nhìn thấy cô và Mạc Thi Lâu đi được một đoạn, mấy vị cô nương kia mới ngỡ ngàng nhìn nhau, bọn họ cũng bước theo cô.
-Muội đó cô ấy dù sao cũng là quận chúa bắc triều , muội đúng là chẳng có chút phép tắc nào.
Vừa đi Tư Dung vẫn không quên dạy dỗ muội muội của mình.
- Cô ấy chẳng phải còn đi nhanh hơn cả chúng ta sao, sao tỷ lại la muôi.
- Mạc phủ là đâu muội không biết sao, nhỏ cái miệng một chút đừng gây rắc rối cho ta.
-Muội biết rồi.
Trong sân đình có một vài nam tử ngồi thưởng trà ,từ đằng xa đã thấy giai nhân áo lụa dập dìu đi đến.

-Tứ ca, ngũ ca, bát đệ , cửu đệ, chúng ta cá cược xem người đi đầu là ai, nếu ai đúng đệ sẽ mời rượu mọi người.
-Rượu của đệ bọn ta còn uống chưa chán sao, huynh muốn uống rượu của lão lục hơn.
- Vậy đi nếu ai đoán đúng chúng ta cứ kéo đến nhà của lục ca, đệ không tin có tứ ca ở đây huynh ấy có thể đuổi chúng ta về.
-Được.
- Tứ ca huynh nghĩ là ai, đệ sẽ theo huynh.
-Cửu đệ, đệ làm như vậy là ăn gian đó.
- Thất ca huynh cũng đâu có giao trước.
- Vậy được để Tứ ca và ngũ ca chọn, chúng ta đặt cược theo là được.
- Được.
-Tứ ca anh lớn nhường anh trước.
- Vóc dáng xinh đẹp yêu kiều thước tha có lẻ là tiểu thư Ngọc Diễm của phủ Trần.
- Đệ lại nghĩ người có thể ngang nhiên đi thẳng đến đây mà không sợ phép tắc lễ nghi có lẽ là vị quận chúa bắc triều vừa đến Mạc Thị Giai.
-Không thể nào.
-Ngũ ca đêh theo huynh, nghe nói mẫu thân đã dặn dò Mạc phu nhân nhất định phải đưa họ đến.
-Phải bên ngoài cũng có rất nhiều lời đồn người có thể một thân một mình mang em gái từ Đông Kinh chạy nạn đến đây không phải nữ tử bình thường.
Trong lúc bọn họ đang đi đến thì không hề hay biết mình trở thành đề tài cá cược của các công tử phủ chúa.

Thấy bọn họ đến gần những nam nhân kia cũng im lặng trở về vẻ lãnh đạo cao quý vốn có của mình.
Nam Phương dừng bước đảo mắt nhìn xung quanh, trong số những người ngồi đây cô chỉ biết 2 người , người ngồi ngoài cùng, viên lĩnh màu đỏ đậm chính là Nguyễn Hiệp, tám năm hắn có vẻ cao hơn, cũng chững chạc hơn xưa, một người còn lại bạch y viên lĩnh, cử chỉ nho nhã, Tứ công tử cô đã từng gặp qua 1 lần.

Chỉ là người cô cần tìm thì không có.
 
Back
Top Bottom