Ngôn Tình Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 40: 40: Đã Xảy Ra Chuyện 2


Thái dương Khương Văn Khê bị chảy máu hai mắt nhắm nghiền, lớp da bên ngoài hai cánh tay của Khương Tuế Hòa gần như bị trầy xước hết, máu tươi đỏ thắm thuận theo vết thương nhỏ giọt trên mặt đất.

Trên miệng vết thương có thể thấy được bùn đất bằng mắt thường.

Hai hài tử bộ dáng chật vật, hoàn toàn làm Khương Linh luống cuống, đầu óc trống trơn không biết phải nói gì, chỉ có thể bất lực, giương mắt nhìn đám người xung quanh.

“Lang trung! Nhanh! Nhanh đi mời lang trung tới đây!” Không biết ai trong đám người đột nhiên hô một câu, lúc này Khương Linh mới lấy lại tinh thần, nàng dùng toàn bộ sức lực dùng bờ môi đã phát run hô lên: “Lang trung! Mời lang trung! Diệu Kiệt nhanh đi mời lang trung tới đây!”Khương Diệu Kiệt nghe xong vội vàng đẩy đám người ra, chạy ra ngoài.

Một tay Khương Linh ôm Khương Văn Khê còn đang hôn mê bất tỉnh, một tay nắm hai cánh tay vẫn còn chảy máu của Khương Tuế Hòa, nhìn lại đám người bằng đôi mắt phẫn hận.

Khi ánh mắt rơi vào trên thân Lục lão bà tử, Lục lão bà tử vội vàng rụt người lại, quay đầu muốn rời đi.

“Lục Lý thị! Nếu bây giờ ngươi dám bước ra khỏi cổng nhà ta một bước, ta con mẹ nó hôm nay sẽ làm thịt ngươi!” Khương Linh trợn mắt nhìn trừng trừng, đám người nhìn thấy dáng vẻ Khương Linh hiện tại cũng phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Nói cũng kỳ quái, Lục lão bà tử từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất, lúc này hai chân lại như rót đầy chì, không cách nào động đậy.

Khương Linh mang theo hai nữ nhi đến trước mặt Lục lão bà tử, hung tợn nói: “Nói! Nếu hôm nay ngươi không giải thích rõ ràng, ta con mẹ nó xé rách miệng ngươi ra luôn.

”Mặc dù Lục lão bà tử sợ hãi nhưng vẫn cứng cổ giả vờ như thể chẳng quan trọng gì: “Khương thị, ngươi trúng gió gì thế hả? Còn nữa, ai cho phép ngươi la lối như vậy, không lớn không nhỏ!”Khương Linh nghe xong liền giận muốn điên lên, nàng buông tay đang nắm tay Khương Tuế Hòa, nắm chặt nắm đấm, đánh thẳng vào mặt Lục lão bà tử.

“Thế này thì thế nào?”“Khương thị! Ngươi! Ngươi dừng tay!” Thôn trưởng vẻ mặt nghi ngờ tách đám người ra, vừa vặn nhìn thấy Khương Linh đang vung quyền đánh Lục lão bà tử, thôn trưởng vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Với tình huống hiện tại của hai nữ nhi, Khương Linh làm gì mà còn nghe lọt lời người khác nói, nàng quay đầu nhìn về phía thôn trưởng quát lớn: “Im miệng!”Thôn trưởng cũng bị tiếng rống này của Khương Linh làm cho sửng sốt, nhưng ông ấy vẫn phản ứng cực nhanh, ra hiệu cho hai nhi tử của mình tách Khương Linh và Lục lão bà tử ra.

“Thả ta ra! Hôm nay ta nhất định phải đánh chết lão bất tử này!” Khương Linh vừa giãy dụa vừa hét vào mặt Lục Thành Tài.

Lúc Khương gia đang hỗn loạn, rốt cuộc thì Khương Diệu Kiệt cũng gắng sức chạy thật nhanh, dẫn Chu lang trung tới đây.

“Chu lang trung, ngài mau kiểm tra cho hai nữ nhi của ta với! Văn Khê! Văn Khê! Con đừng có làm nương sợ!” Chu lang trung xuất hiện làm giảm bớt cơn tức giận của Khương Linh, lại nhiều hơn mấy phần lo lắng.

Khương Linh vội vàng đem Khương Văn Khê nhét vào trong lòng Chu lang trung nói.

“Thế này…Đây là bị ngã ở đâu?” Chu lang trung đặt Khương Văn Khê nằm ở trên giường rồi quay đầu hỏi.

“Ta…” Khương Linh không biết trả lời câu hỏi này của Chu lang trung như thế nào.

“Là…là Lục nãi nãi đẩy Khương Văn Khê.

” Một thanh âm non nớt từ trong đám người truyền ra.

Ánh mắt tất cả mọi người đều thuận theo tiếng nói nhìn qua, chỉ thấy Triệu Đại Bảo đang đứng trong đám người rụt rè nói.

“Đại Bảo! Con không được nói lung tung!” Nàng dâu Triệu Nhị đang sững sờ, vội vàng che miệng Triệu Đại Bảo, thấp giọng mắng nó.

“Nương! Con không nói lung tung! Con không nói lung tung! Lục nãi nãi thật hung dữ! Vừa nãy con thấy thật mà, Tuế Hòa tỷ bị Lục nãi nãi mắng cho khóc toáng lên, Văn Khê bảo vệ cho Tuế Hòa tỷ, Lục nãi nãi đi tới đẩy Văn Khê ra, Văn Khê bị đập vào góc bàn rồi bất động…” Triệu Đại Bảo tránh thoát khỏi bàn tay của nương mình, tiếp tục nói.

“Mẹ kiếp! Thằng con hoang mày con mẹ nó bớt nói lung tung đi!” Lục lão bà tử vọt vào trong đám người, đưa tay muốn đánh vào mặt Triệu Đại Bảo.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 41: 41: Đã Xảy Ra Chuyện 3


“Bà mắng ai là thằng con hoang đấy hả? Bà thử nói lại xem!” Tức phụ Triệu Nhị Lăng lập tức kéo Triệu Đại Bảo ra che chở sau lưng, quát lớn với Lục lão bà tử.“Hu hu…Lục nãi nãi thật hung dữ! Hu hu… Thật sự bà ấy đẩy Văn Khê mà!” Triệu Đại Bảo tránh ở sau lưng nương mình, hai tay che mặt, khóc toáng lên.“Chậc, Triệu Đại Bảo mới chỉ năm tuổi, mà hài tử năm tuổi làm sao có thể nói dối chứ?”“Lục lão bà tử này từ khi còn trẻ tới giờ có bao giờ chịu nói lý đâu! Nhìn dáng vẻ này nhất định là Triệu Đại Bảo nói đúng rồi!”“Chậc, Khương thị này cả mấy năm làm con dâu nhà bọn họ, nai lưng ra làm việc thật đúng là đáng thương.”Thanh âm xì xào bàn tán trong đám người dần dần lớn lên, Lục lão bà tử cho dù có khốn nạn đến cỡ nào cũng không thể đối mặt với sự chỉ trích của tất cả mọi người mà lên tiếng cãi lại được.Khương Linh trừng mắt nhìn chằm chằm Lục lão bà tử trong đám người, nếu không phải lúc này nàng bị ngăn lại thì nhất định nàng sẽ đi vào nhà bếp cầm dao phay chém chết lão bất tử trước mắt!“Ừm…Không có gì nghiêm trọng, chỉ là trên trán bị vết thương ngoài da thôi, có lẽ là bị dọa sợ nên mới ngất xỉu như vậy.

Khương thị, một phương thuốc này giá năm mươi tiền đồng, uống một ngày ba lần, liệu trình năm ngày.

Nếu như ngươi đồng ý thì ta sẽ cho phương thuốc, để Diệu Kiệt theo ta trở về lấy thuốc!” Chu lang trung sờ chòm râu của mình rồi nói.“Không thành vấn đề, Diệu Kiệt, con đi theo Chu lang trung đi.

Đúng rồi Chu lang trung, làm phiền ngài lại kê thêm phương thuốc cầm máu tiêu độc nữa, hai khuê nữ của ta cũng không thể để lại sẹo được.” Khương Linh vội vàng nói thêm.“Cái này cũng không thành vấn đề, chỉ là phải thêm một trăm tiền đồng nữa mới được.” Chu lang trung do dự một lúc mới nói.“Chu lang trung, cần kê thuốc gì thì ngài cứ kê thuốc đó.

Diệu Kiệt, con đi theo Chu lang trung để lấy thuốc đi.” Khương Linh nói.Đám người tụ tập xung quanh Khương gia sau khi nghe xong lời Chu lang trung nói ai nấy đều hít vào một ngụm khí lạnh, một ngày thuốc chính là năm mươi đồng, năm ngày cần ít nhất là bảy trăm năm mươi đồng, lại bỏ thêm một trăm đồng để kê thuốc cầm máu giảm nhiệt, cứ tính như vậy lại gần đến một lượng bạc.Đám người lại bắt đầu vây xung quanh, mồm năm miệng mười bắt đầu bàn tán.Khương Linh nghe Chu lang trung nói Văn Khê không có việc gì, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Sau khi Chu lang trung và Khương Diệu Kiệt rời đi, Khương Linh đi về phía Lục lão bà tử.Cho dù Lục lão bà tử khốn nạn cỡ nào, vừa rồi vẫn bị bộ dáng như thể nổi điên lên của Khương Linh uy h**p.Lúc này trong lòng bà ta quả thật có chút hối hận, nhưng mà cũng không phải bà ta hối hận vì mình mắng hai nữ nhi của Khương Linh, thậm chí đẩy ngã Khương Văn Khê mà là hối hận mình làm việc mà bị người ta nắm nhược điểm.“Ngươi…Ngươi muốn làm gì?” Lục lão bà tử thấy Khương Linh bước tới, đáy mắt đỏ bừng, biểu tình dữ tợn, không khỏi lui về phía sau mấy bước, cảnh giác dò hỏi.“Thôn trưởng, vừa rồi ngài cũng nghe được Triệu Đại Bảo nói cái gì rồi chứ.” Khương Linh cũng không giống như mọi người tưởng tượng, hoặc khóc hoặc nháo hoặc động thủ với Lục lão bà tử mà chỉ dùng vẻ mặt bình tĩnh hỏi thôn trưởng.Thôn trưởng thấy vẻ mặt khác thường của Khương Linh cũng hơi sửng sốt một chút, nhưng nhanh chóng gật đầu nói: “Triệu Đại Bảo năm nay cũng chỉ mới được năm tuổi, mà nhất định hài tử năm tuổi sẽ không nói dối.”“Được rồi, thôn trưởng ngài đã cảm thấy những lời Triệu Đại Bảo nói là sự thật, như vậy liền chứng minh quả thật bà ta đã đả thương tiểu nữ nhi của ta đúng không?” Khương Linh tiếp tục truy vấn.Thôn trưởng không biết giờ phút này trong hồ lô của Khương Linh muốn làm cái gì, mà mọi người đều đang ở đây, ông ấy là một thôn trưởng cũng không thể trợn tròn mắt nói dối, liền khẽ gật đầu: “Đúng…đúng vậy.”“Được rồi, ngài là một thôn trưởng, hẳn cũng sẽ không làm chuyện lật lọng đâu…” Nói đến đây, ánh mắt Khương Linh lạnh lùng, bóp chặt cánh tay Lục lão bà tử, gằn từng chữ: “Bà đi theo ta, chúng ta cùng đến phủ nha nói chuyện một chút.”Lục lão bà tử nghe xong những lời này lập tức xụi lơ trên mặt đất, toàn thân run lẩy bẩy, miệng không ngừng lẩm bẩm nói: “Không đi! Không đi! Ta không đi!”“Chuyện này không phải do bà! Nhất định bà phải đi với ta.” Trên mặt Khương Linh đã ngưng đọng một tầng sương lạnh, nàng dùng sức túm lấy cánh tay Lục lão bà tử, thậm chí còn có tư thế giống như muốn kéo bà ta đi..
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 42: 42: Đã Xảy Ra Chuyện 4


Lục gia ở bên này, ba huynh đệ Lục gia vừa mới đưa đại ca của mình về đến nhà thì nghe được hàng xóm xung quanh nói nương mình gặp rắc rồi, mà nghe lần này dường như còn gây họa không nhỏ.Ba người bọn hắn vừa tức vừa gấp, vội vàng đặt đại ca của mình lên giường, ngay sau đó ngựa không dừng vó chạy về phía nhà Khương thị.Vương quả phụ đang mang thai, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lục Hữu Nhân nằm ở trên giường, lẩm bẩm nhỏ giọng mắng: “Thật đúng là đồ phế vật! Đáng đời, sao không đánh chết ngươi luôn chứ!”Lục Hữu Nhân bị đánh đến gần ngất đi, chỉ cảm thấy toàn thân đau rát, cổ họng khô đến sắp bốc hỏa, hắn mơ mơ màng màng sờ đến bên người dường như có người nào đó, hắn dùng hết khí lực há mồm nói: “Nước...!Nước...”Vương quả phụ nghe được tiếng gọi của Lục Hữu Nhân càng tức giận hơn, nàng ta mặt mũi tràn đầy ghét bỏ đẩy tay Lục Hữu Nhân ra, phỉ nhổ mắng chửi: “Nước cái gì mà nước! Đến cả nước tiểu cũng không cho ngươi uống!”Ba người chạy đến nhà Khương thị, vừa đẩy đám người ra liền nhìn thấy Khương thị vẻ mặt phẫn nộ đang kéo nương mình đi ra ngoài, mà nương mình thì đang la toáng lên, tiếp tục khóc lóc om sòm.Ba huynh đệ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng vẫn là Lục Hữu Lễ nhân duyên tốt nhất chậm rãi mở miệng nói: “Khương thị, có thể…có thể thả nương ta ra trước được không?”Khương Linh nghe được lời này liền tức giận như sắp nổ phổi, nữ nhi của mình lúc này vẫn còn nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, thế mà lúc này còn có người li3m mặt cho bà già lưu manh này, thay bà ta cầu tình nữa.

Nàng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng liếc qua Lục Hữu Lễ nói: “Lục Hữu Lễ, ta thả nương ngươi thì ai thả khuê nữ ta đây? Khuê nữ ta năm nay mới chỉ bốn tuổi, lúc này đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh.

Ngươi nói thì dễ lắm!”Lục Hữu Lễ tự biết nhà mình đuối lý, hắn đỏ mặt, căng da đầu tiếp tục cầu tình: “Khương thị, ngươi xem đi, nương ta tuổi tác đã cao, ngươi mà cứ kéo như vậy chỉ sợ bà ấy sẽ xảy ra chuyện.”“Ha ha!” Khương Linh cười lạnh, quay đầu nhìn về phía Khương Tuế Hòa đang ôm lấy cánh tay, nàng dùng một tay khác chỉ vào Khương Tuế Hòa nghiêm nghị nói: “Ta kéo nương ngươi thì ngươi sợ xảy ra chuyện, còn Tuế Hòa là cháu gái ruột của ngươi, năm nay con bé mới có chín tuổi, vẫn là nữ hài, ngươi nhìn xem thử bây giờ cánh tay của nó đã thành dạng gì rồi.”Ánh mắt Lục Hữu Lễ thuận theo cánh tay Khương Linh nhìn sang, khi hắn nhìn thấy cánh tay của Khương Tuế Hòa vẫn còn đang chảy máu, không khỏi lấy làm kinh hãi.“Cho nên, nương ngươi thì đáng thương, còn khuê nữ này của ta thì chịu tội là đáng đời phải không?” Lời nói của Khương Linh kín kẽ đến mức một giọt nước cũng không lọt, không để bất cứ kẻ nào có cơ hội phản bác.Lục Hữu Lễ cắn môi, nhất thời không biết phải nói cái gì.

Đúng lúc này, Khương Diệu Kiệt mang theo một đống lớn thuốc từ trong đám người chui tới.

Thằng bé nhìn Khương Linh nói: “Nương, con mang thuốc về đây rồi.

Chu lang trung nói, không cần đưa tiền gấp, từ từ rồi đưa cũng được.”Khương Linh gật đầu, ra hiệu Khương Diệu Kiệt đi vào trước, giúp Khương Tuế Hòa xử lý vết thương.“Khương thị, cần trả cho Chu lang trung bao nhiêu tiền?” Lục Hữu Lễ dường như hạ quyết tâm thật lớn, mở miệng hỏi dò.“Văn Khê cần uống thuốc năm ngày, một ngày ba lần, một lần thuốc là năm mươi đồng, tổng cộng là bảy trăm năm mươi đồng.

Tuế Hòa, Văn Khê một đứa bị thương cánh tay, một đứa bị thương ở trán, Chu lang trung lại kê thêm thuốc cần thêm một trăm đồng nữa, tổng cộng là tám trăm năm mươi đồng.”“Đây là một lượng bạc, Khương thị ngươi cất kỹ đi, phần còn dư coi như ta là thúc thúc, mua chút đồ vật bồi bổ thân thể cho hai chất nữ…”“Lục Hữu Lễ! Có phải ngươi bị mỡ heo làm mù mắt rồi không hả? Ngươi đưa bạc cho nàng ta làm gì? Là nàng ta tự mình gọi Chu lang trung tới, là nàng ta tự mình cứu hai cái đồ lỗ vốn! Là nàng ta tự nguyện, ngươi đưa bạc cho nàng ta làm gì?” Lục lão bà tử vẫn luôn bị Khương Linh bóp chặt tay, thấy nhi tử mình tự đưa tiền cho Khương Linh lập tức lấy lại tinh thần, ngao ngao kêu lên om sòm.Khương Linh vốn định đưa tay nhận bạc lập tức rút tay lại, nàng banh ra khuôn mặt nghiêm túc nói: “Lục Hữu Lễ, tiền thuốc men của hai khuê nữ ta ngươi không cần bồi thường nữa, ta quyết định mang nương ngươi đi huyện nha, để Huyện lệnh đại nhân phân xử cho công bằng, nhìn xem rốt cuộc nhà các ngươi phải bồi thường cho chúng ta bao nhiêu bạc!”.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 43: 43: Từ Nguy Chuyển An 1


“Nương! Ngươi...!Ngươi...!Ôi...” Ba huynh đệ Lục gia bị lão nương của mình chọc cho tức đến sắc mặt trắng bệch, Lục Hữu Lễ thì tức giận đến mức nắm chặt nắm tay, đứng ở chỗ kia không biết nên nói cái gì.“Nếu như nương ngươi đã không đồng ý bồi thường bạc cho ta thì ta cũng không làm khó ngươi nữa, làm phiền ngươi nhường đường một chút, ta muốn đi huyện nha!” Khương Linh dùng tay hất nhẹ Lục Hữu Lễ ra, túm Lục lão bà tử định đi ra khỏi cửa nhà mình.“Nương! Ngươi! Sao ngươi lại hồ đồ như vậy chứ? Khương thị, ngươi… Ngươi đừng nghe nương ta nói, ta sẽ bồi thường bạc cho ngươi.” Khuôn mặt Lục Hữu Lễ đỏ bừng lên, nói với Khương Linh.Khương Linh nhìn thoáng qua Lục lão bà tử vẫn khóc lóc la lối không ngừng, lại nhìn thoáng qua Lục Hữu Lễ, cũng không đưa tay ra nhận lấy bạc.Nàng quay đầu nhìn thôn trưởng, nói với thôn trưởng: “Thôn trưởng, làm phiền ngài viết cho vài chữ, nội dung đại khái chính là sau khi ta nhận lấy tiền bồi thường này, bất cứ ai trong Lục gia cũng không được tới đòi lại, nếu như tới nhà ta náo loạn gây sự nữa thì ta có thể đi báo quan, bắt bọn họ tống giam.”Lời Khương Linh vừa ra khỏi miệng, Lục lão bà tử không còn tiếp tục khóc lóc om sòm nữa, trái lại là vẻ mặt không thể tin nổi nhìn chằm chằm Khương Linh.

Bà ta nghĩ mãi mà vẫn không sao hiểu được, Khương thị trước mắt đã bị bà ta ức h**p cả mười năm, tại sao gần đây lại đột nhiên trở nên thông minh như vậy, làm sao nàng ta lại đoán được suy nghĩ trong đầu mình là như thế nào? Nghĩ đến cái này, không hiểu sao Lục lão bà tử lại có chút không rét mà run, thậm chí còn run lập cập.“Chuyện này…” Thôn trưởng có hơi chần chờ, kỳ thật ông ấy cũng không muốn dính vào vũng nước đục này, bây giờ viết mấy chữ này rồi đến sau Lục lão bà tử lại tới cửa nhà mình khóc lóc om sòm gây chuyện thì làm sao bây giờ? Mình lại không nỡ đưa cho bà ta một lượng bạc.“Thôn trưởng, ngài cứ viết đi, ngài cứ dựa theo mấy lời Khương thị nói viết ra là được rồi!” Lục Hữu Lễ thấy thôn trưởng sắc mặt ngưng trọng, lo lắng thôn trưởng không đồng ý, lại càng lo lắng Khương thị trước mặt sẽ dẫn nương mình đi tới huyện nha, thúc giục nói.“Viết thì viết cũng được, nhưng mà Hữu Lễ à, ta cũng có điều phải nói trước, đây là chuyện của nhà các ngươi và Khương thị, không có liên quan đến những người khác!” Thôn trưởng uyển chuyển nhắc nhở.Lục Hữu Lễ là người thông minh, huống chi nương mình là cái dạng gì thì chính hắn cũng biết.

Hắn gật đầu, giọng điệu thành khẩn nói: “Thôn trưởng ngài cứ yên tâm đi, chuyện này xác thật là nhà chúng ta không đúng! Ngài cứ yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không để nương chúng ta tiếp tục náo loạn nữa.”Thôn trưởng gật đầu, bảo Cẩu Thặng mang bút mực giấy tới, sau khi viết xong chứng từ lại bảo Khương Linh và Lục Hữu Lễ lần lượt ấn dấu tay, trận khôi hài này mới xem như kết thúc.Khương Linh mang Khương Tuế Hòa vội vàng đi vào buồng trong, Khương Diệu Kiệt đã sắc thuốc xong, đang cầm muỗng nhỏ đút từng muỗng từng muỗng vào trong miệng Khương Văn Khê.“Diệu Kiệt, đưa cho nương.” Khương Linh nhận lấy bát trong tay Khương Diệu Kiệt, nhìn Khương Văn Khê nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, chân mày cau lại, trong lòng sinh ra cảm xúc phức tạp.

Không biết từ khi nào mà Khương Linh đã thật sự xem ba hài tử trước mắt như con ruột của mình, nhất là hôm nay nhìn thấy lão bà tử đáng chết kia bắt nạt hai nữ nhi của mình, Khương Linh hận không thể chém bà ta thành muôn mảnh.“Nương, thật xin lỗi, là con không bảo vệ tốt muội muội.” Khương Tuế Hòa cúi đầu rũ mắt, hai tay bất an nắm chặt góc áo của mình nói.“Không không, nương, không phải là muội muội không tốt, là con không tốt, con làm đại ca mà lại không bảo vệ tốt hai muội muội…” Khương Diệu Kiệt vội vàng đứng phía trước Khương Tuế Hòa nói.“Nương không trách các con, chuyện này nói cho cùng thì con chính là người bị hại.

Đã đói bụng lắm rồi, nương đi nấu cơm cho các con ăn, chờ xong chuyện này rồi nương đi vào trong trấn mua thịt về nấu cho các con ăn để bồi bổ thân thể.” Khương Linh nhẹ nhàng vỗ bả vai Khương Tuế Hòa và Khương Diệu Kiệt an ủi.Náo loạn cả một buổi sáng như vậy, lúc Khương Linh nấu cơm là đã gần trưa.

Khương Văn Khê hôn mê bất tỉnh, Khương Tuế Hòa và Khương Diệu Kiệt hầu như toàn bộ thời gian đều túc trực bên cạnh con bé..
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 44: 44: Từ Nguy Chuyển An 2


Ở trước mặt hai đứa nhóc, Khương Linh cũng không tiện lấy bột mì trắng bên trong bình gốm ra, chỉ có thể lấy một ít kiều mạch đen, giả vờ đi đến phòng bếp, lại mua bốn cái trứng gà trong thương thành rồi cuống quýt ném vỏ trứng vào trong bếp lò đang cháy.

Sau khi làm xong hết thảy, Khương Linh bất an liếc nhìn phía sau, cũng may mà hai đứa nhóc chưa hề đi ra.“Ba hài tử này đang tuổi ăn tuổi lớn, cần ăn nhiều đồ bổ dưỡng hơn.

Mặc dù ta có thương thành nhưng lấy thịt trong này ra cũng khó giải thích, vẫn nên tranh thủ thời gian đi lên trấn một chuyến, mua hai con gà mái về, đến lúc đó có lấy trứng gà ra cũng dễ dàng lừa gạt cho qua.” Con mắt Khương Linh xoay tròn, trong đầu suy nghĩ.Khương Linh làm bốn cái bánh trứng gà kiều mạch đen, lại làm một món khoai tây xào sợi đơn giản.

Ăn xong cơm trưa, Khương Diệu Kiệt vốn định cùng với Khương Linh đi đào khoai tây, ai ngờ Khương Linh lấy lý do phải chăm sóc muội muội để bảo Khương Diệu Kiệt ở lại trong nhà, tự mình cõng cái gùi đi tới chỗ sâu trong núi lớn.Lúc này là thời điểm mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang, lá gan Khương Linh cũng lớn hơn không ít.

Nàng nhìn lướt qua đám người đang bận rộn, chính mình lặng lẽ đi về phía miếu của Bạch Phát Nương Nương.【 Tích: Phát hiện nấm mỡ gà hoang dại, giá bán năm mươi tiền đồng một cân 】【 Tích: Phát hiện nấm đùi gà hoang dại, giá bán tám mươi tiền đồng một cân 】【 Tích: Phát hiện...】Âm thanh nhắc nhở tích tích của hệ thống vang lên, xuất hiện trong đầu Khương Linh.

Khương Linh đi rồi lại dừng, nhổ hết tất cả những cây nấm mà hệ thống nhắc nhở kia nhét vào bên trong cái gùi.

Chờ đến lúc Khương Linh đi vào phụ cận sơn động của Bạch Phát Nương Nương đã thu hoạch được một cái gùi đầy ắp toàn là nấm hoang dại. Khương Linh chỉ để lại một phần nhỏ nấm, còn lại toàn bộ nàng đặt trong hệ thống thương thành để bán.“Nương…nương…”Khi Khương Linh đang chuẩn bị hướng về phía miếu Bạch Phát Nương Nương tìm hiểu đến tột cùng thì sau lưng truyền đến tiếng gọi đầy lo lắng của Khương Diệu Kiệt. Khương Linh quay đầu nhìn lại, thân ảnh Khương Diệu Kiệt xuất hiện ở sau lưng nàng cách đó không xa, cậu thở hồng hộc, ngực phập phồng kịch liệt, trên trán cũng thấm đẫm mồ hôi.“Diệu Kiệt, sao thế?” Khương Linh lo lắng không biết có phải Văn Khê xảy ra chuyện không, ba chân bốn cẳng chạy tới hỏi.“Nương…nương…Văn Khê…Văn Khê…” Khương Diệu Kiệt chạy vội cả một đường, đột nhiên dừng bước có chút thở không ra hơi.Cậu dùng tay chống lên cây đại thụ ở một bên, vừa thở hổn hển vừa nói.Khương Linh nghe Khương Diệu Kiệt nói cũng gấp muốn chết, nhưng nàng không dám thúc giục, chỉ có hơi nhíu mày chờ Khương Diệu Kiệt nói tiếp. “Văn Khê, Văn Khê, con bé tỉnh lại rồi.”“Cái gì? Đi! Nhanh! Nhanh trở về!” Khương Linh dẫn theo Khương Diệu Kiệt cuống quít chạy về phía nhà mình.“Nương…Ngài…Có phải ngài lại…” Vừa về đến nhà, Khương Diệu Kiệt vẫn không nhịn được, hỏi ra miệng nghi ngờ trong lòng.“Nương lừa con làm gì chứ? Chỉ là nương phát hiện ở gần chỗ đó có một ít nấm hoang dại, con xem này, buổi tối hôm nay chúng ta ăn canh nấm được không?” Khương Linh cảm thấy may mắn vì vừa nãy mình không đem toàn bộ nấm bán hết mà để lại một phần, nếu không thì đúng là không có cách nào lừa gạt Khương Diệu Kiệt.Trong khoảng thời gian ở chung này, Khương Linh phát hiện sức quan sát của Khương Diệu Kiệt rất tốt, thậm chí có đôi lúc Khương Diệu Kiệt sẽ nhẩm tính xem lượng thức ăn của nhà mình trong ngày, cùng với số lương thực còn thừa là bao nhiêu.

Cũng may chỗ Khương Linh giấu lương thực khá kín đáo, lại chỉ báo một số lượng đại khái cho Khương Diệu Kiệt, bằng không thật đúng là không biết giải thích với Khương Diệu Kiệt thế nào.“Nương…Nương…Ôm một cái!” Khương Linh vừa đi vào, Khương Văn Khê liền đưa hai cánh tay ra, bắt đầu làm nũng với Khương Linh.Khương Linh cười cười, một tay ôm Khương Văn Khê vào trong lòng, dịu dàng nói: “Văn Khê, con có chỗ nào không thoải mái không?”“Văn Khê không có việc gì, nương không cần phải lo lắng cho Văn Khê đâu.” Khương Văn Khê thật giống như một con chó con, cọ cọ trong lòng Khương Linh làm nũng.Một màn này khiến cho cả trái tim Khương Linh như tan thành vũng nước, một nữ nhi biết điều như vậy, hiểu chuyện như vậy, sao tên khốn Lục Hữu Nhân kia lại không biết trân quý cơ chứ? Khương Linh ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng Khương Văn Khê.

Không biết có phải là do bị thương hay không, rất nhanh Văn Khê lại mơ màng ngủ thiếp đi.Ở sâu trong núi lớn, chỗ miếu Bạch Phát Nương Nương.Nữ nhân tóc trắng đột nhiên không có dấu hiệu nào báo trước liền ngã xuống đất ngất đi, tiểu nam hài ở bên cạnh hoảng hốt, cậu vội vàng chạy tới quỳ gối bên người nữ nhân tóc trắng, không ngừng dò hỏi: “Nương…Nương…Nương, ngài bị sao vậy, nương!”.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 45: 45: Lại Thăm Dò Nguồn Nước 1


“Diệu Kiệt, Tuế Hòa, các con ở nhà chăm sóc cho muội muội, tranh thủ rửa sạch số nấm này đi, để buổi tối nương về nhà làm canh nấm cho các con ăn.” Khương Linh nhẹ nhàng đặt Khương Văn Khê đã ngủ say lên giường, đi ra ngoài phòng nói với hai hài tử.Hai hài tử ghi nhớ lời Khương Linh căn dặn, đưa mắt nhìn nàng lại lần nữa đi ra khỏi nhà.Sâu bên trong núi lớn, Khương Linh lặng lẽ mò tới chỗ miếu Bạch Phát Nương Nương ở trước mặt.

Lần này Khương Linh đã học khôn, trước tiên quan sát xung quanh một phen, sau khi đã xác nhận sẽ không có người tới gần nơi này mới khom lưng cẩn thận đi vào.Mới đi được vài bước, Khương Linh đã cảm nhận được một luồng hơi ẩm đập vào mặt, trong lòng nàng không khỏi vui mừng, vội vàng duỗi tay sờ vào vách đá bên cạnh.“Vách đá này bóng loáng, sờ tới sờ lui thậm chí có một loại cảm giác ẩm ướt nữa, xem ra nhất định nơi này sẽ có nguồn nước.” Nghĩ đến cái này, cảm xúc vui sướng trong lòng Khương Linh đã không thể áp chế nổi nữa, thậm chí ngay cả hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập hơn.Nàng vỗ vỗ lồ ng ngực của mình, lại hít thở sâu thêm mấy lần, cố gắng bình ổn lại tâm tình kích động của mình rồi mới cẩn thận từng ly từng tí tiếp tục hướng về chỗ sâu bên trong hang đá đi tới.“Hu hu…Hu hu…”Tiếng khóc nức nở từ xa tới gần, chui vào trong tai Khương Linh.

Theo bản năng Khương Linh rùng mình, trái tim vừa mới hơi bình tĩnh trở lại lại bắt đầu điên cuồng kịch liệt nhảy dựng lên.“Chớ sợ chớ sợ, lúc này là lúc mặt trời đang mọc cao, làm sao có mấy cái thứ đồ lung tung bậy bạ kia chứ.” Khương Linh vừa an ủi chính mình, vừa tiếp tục nâng hai chân đã dần phát run bước tiếp vào phía trong.Con đường dọc hang đá dần dần bắt đầu trở nên trơn ướt, Khương Linh vịn vách đá cẩn thận tiếp tục hướng về phía trước.Một tia sáng như ẩn như hiện xuất hiện ở chỗ ngoặt của hang đá, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào cũng càng thêm rõ ràng.Khương Linh khẽ bước vào chỗ ngoặt của vách đá, chầm chầm thò đầu ra thăm dò, một màn trước mắt ngay lập tức khiến cho Khương Linh giật nảy mình.Một nữ nhân đầu tóc trắng xóa hai mắt nhắm nghiền, mặt không còn chút máu nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

Bên cạnh nàng là một tiểu nam hài quỳ xuống, khuôn mặt cũng tái nhợt giống như nàng.“Bạch Phát Nương Nương? Không, có lẽ là con người.” Ánh nến soi rõ cái bóng của nữ nhân tóc trắng và tiểu nam hài trên mặt đất, sau khi Khương Linh nhìn thấy hai người có cái bóng liền nhẹ nhàng thở hắt ra.Nàng lộ đầu ra len lén quan sát tình huống của hai người kia, sau khi xác nhận mình sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm gì liền chậm rãi từ vách đá đằng sau đi ra.“Ngươi......!Ngươi không sao chứ?” Khương Linh sợ làm cho tiểu nam hài giật mình nên cố gắng thả chậm tiếng nói của mình lại.“A! Ngươi! Ngươi! Ngươi! Ngươi là ai?” Khương Linh đột ngột xuất hiện vẫn làm cho tiểu nam hài giật nảy mình, thân thể nhỏ yếu của cậu bé đột nhiên run lẩy bẩy, mở to hai mắt dò hỏi.“Ta…” Trong lúc nhất thời Khương Linh không biết nên giải thích về thân phận của mình như thế nào, chỉ có thể dời ánh mắt vào trên thân nữ nhân đầu tóc trắng xóa ở trước mặt: “Đây là nương ngươi à?”Tiểu nam hài nhìn Khương Linh với vẻ cảnh giác, vừa định gật đầu lại lập tức lắc đầu điên cuồng.“Nàng ấy bị sao vậy?” Khương Linh cố nhẫn nại tính tình, tiếp tục hỏi.“Không…không biết.” Biểu tình của tiểu nam hài vẫn như cũ.Khương Linh cắn môi, lớn mật đi đến bên cạnh nữ nhân tóc trắng.

Nàng vừa vươn tay chuẩn bị đụng vào cổ nữ nhân tóc trắng thì tiểu nam hài liền bùng nổ, rống to: “Ngươi! Ngươi đừng chạm vào nàng ấy!”Khương Linh bị tiếng rống của tiểu nam hài làm cho giật mình, nàng vẫn cố nhẫn nại tính tình, dịu dàng nói: “Yên tâm, ta sẽ không thương tổn các ngươi.”Dường như tiểu nam hài cũng cảm giác trên người Khương Linh không có tín hiệu nguy hiểm, tuy rằng vẫn dùng ánh mắt cảnh giác đánh giá Khương Linh nhưng đã cho phép Khương Linh đụng vào nữ nhân tóc trắng ở trước mặt.Khương Linh vươn cánh tay đã hơi phát run, nhẹ nhàng đặt ở trên cổ mảnh khảnh của nữ nhân kia..
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 46: 46: Lại Thăm Dò Nguồn Nước 2


“Còn…còn tốt, còn sống…” Sau khi Khương Linh cảm giác được mạch đập trên cổ nữ nhân kia nhảy lên, không khỏi nhẹ nhàng thở hắt ra.

“Ùng ục…” Tiếng sôi phát ra từ bụng tiểu nam hài, Khương Linh quay đầu nhìn về phía tiểu nam hài, lại sờ vào cái bụng đã lõm xuống của nữ nhân kia, hỏi dò: “Đã mấy ngày rồi các ngươi không ăn gì?”Tiểu nam hài bị hỏi đến sửng sốt, cậu sờ sờ bụng mình tự hỏi một lúc rồi nói: “Đại khái…đại khái là khoảng hai ngày.

”Sau khi Khương Linh nghe được nhẹ nhàng thở ra, có lẽ nữ nhân tóc trắng trước mặt chỉ là bị đói nên ngất xỉu, nghĩ vậy Khương Linh nhìn thoáng qua tiểu nam hải nói: “Ngươi ở đây chờ ta một lúc, ta đi lấy chút đồ ăn cho ngươi.

”Khương Linh đi đến chỗ ngoặt hang đá, xác nhận tiểu nam hài không đi theo liền ấn mở hệ thống thương thành, mua hai cái bánh bột ngô kiều mạch cùng với một thanh sô cô la nhỏ, lại lần nữa trở về bên cạnh bọn họ.

“Ăn trước đi!” Khương Linh đưa bánh kiều mạch đặt ở trước mặt tiểu nam hài rồi nói.

Ngay sau đó, nàng đem thanh sô cô la đã xé mở bao gói định đút vào trong miệng của nữ nhân kia.

“Ngươi làm gì! Ngươi!” Khương Linh vừa mới mở miệng của nữ nhân kia, định bỏ sô cô la vào thì tiểu nam hài lại rống lên một tiếng.

“Đây là thuốc, thuốc chữa cho nàng ấy khỏi hôn mê.

Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không hại ngươi đâu.

” Khương Linh vừa nói vừa nhét sô cô la vào trong miệng nữ nhân kia, lại xé một miếng bánh kiều mạch cho vào trong miệng mình nói: “Yên tâm đi, không có độc mà! Ngươi thấy ta cũng ăn đây này!”Ánh mắt cảnh giác của tiểu nam hài cũng không giảm đi nửa phần, một lúc sau cậu thấy Khương Linh không xảy ra chuyện gì cả, vội vàng chỉ vào cái bánh kiều mạch ở trong tay Khương Linh: “Ta muốn ăn cái này.

”Khương Linh bất đắc dĩ, vươn tay đưa qua.

“Ư…” Tiếng r3n rỉ nhàn nhạt của nữ nhân từ sau lưng Khương Linh truyền tới, Khương Linh quay đầu nhìn lại, lông mày đang nhíu chặt của nữ nhân tóc trắng bắt đầu giãn ra, đôi mắt cũng chậm rãi mở ra.

“A! Ngươi! Ngươi! Ngươi là ai?”Giống như Khương Linh dự đoán trước, trạng thái khi nữ nhân tóc trắng nhìn thấy Khương Linh giống y như đúc với tiểu nam hài.

Khương Linh xoa xoa lỗ lai có hơi ong ong, bất đắc dĩ nói: “Ta không phải là người xấu, nếu ta thật sự muốn làm cái gì thì không cần phải chờ ngươi tỉnh lại đâu.

”“Nương! Nương! Ngươi đã tỉnh rồi!” Tiểu nam hài thấy nữ nhân tóc trắng đã tỉnh lại, lập tức cầm cái bánh kiều mạch chưa ăn xong chạy về phía nữ nhân kia.

“Ai là nương ngươi? Câm miệng!” Nữ nhân tóc trắng lúc này giống như rất mẫn cảm với quan hệ với tiểu nam hài, nàng lạnh mặt quát lớn.

Nữ nhân tóc trắng quát lớn như vậy khiến cho tiểu nam hài tay chân hoảng loạn đứng tại chỗ, khuôn mặt đang cười tươi cũng lập tức cứng đờ.

“Ta không có ý định tới quấy rầy các ngươi, chỉ là ta tới đây tìm nguồn nước, bên ngoài đại hạn, mấy tháng nay không có giọt mưa nào, nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì hoa màu trong ruộng sẽ chết héo hết cả.

” Giọng nói Khương Linh vẫn bình thản đều đều.

“A! Cái này là đáng đời cho người Lục gia, là ta giáng tội trừng phạt bọn hắn!” Nữ nhân tóc trắng nghe được lời Khương Linh nói, lập tức lộ ra vẻ mặt khinh thường.

“Ngươi không cần diễn, ta biết ngươi là người, nếu như ngươi thật sự là thần tiên trên trời thì làm gì đến nỗi đói bụng chóng mặt, mà ngươi làm sao lại có cái bóng?” Khương Linh bất đắc dĩ chỉ cái bóng ở dưới ánh nến nói.

“Ngươi…Rốt cuộc thì ngươi là ai?” Nữ nhân tóc trắng bị chọc thủng thân phận, lại lần nữa tính cảnh giác nổi lên.

“Ta chỉ là một thôn phụ bình thường mà thôi, ngươi không tin ta ta cũng chẳng có cách nào, ta chỉ muốn tìm được nguồn nước để giải quyết vấn đề đất đai khô hạn.

”Nói đến đây, Khương Linh dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ta biết, người trong thôn đều rất kính trọng ngươi, nhưng ngươi có từng nghĩ tới, năm nay thiên tai không thu hoạch được gì, trong thôn cũng chẳng có đồ vật dư thừa mang tới cung phụng! Hôm nay là do ngươi may mắn, ta tìm được tới đây cứu được ngươi, nếu hôm nay ta không đến thì sao? Nhi tử của ngươi năm nay mới mấy tuổi? Chẳng lẽ để cho nó và ngươi cùng nhau chết đói sao?”.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 47: 47: Lại Thăm Dò Nguồn Nước 3


"Không! Không! Nó không thể chết! Nó không thể chết!" Dù sao hài tử luôn là điểm yếu của mẫu thân, Khương Linh vừa nói xong, nữ nhân tóc trắng vẻ mặt kinh hãi kéo nam hài trước mặt vào lòng mình.

"Vậy dẫn ta đi xem nguồn nước đi, ta biết ở đây có nước! Còn về phần bí mật của ngươi, yên tâm, ta sẽ giúp ngươi giữ bí mật!" Khương Linh cảm thấy tâm trí của nữ nhân tóc trắng đã dao động, tranh thủ rèn sắt khi còn nóng nói.

Người nữ nhân tóc trắng liếc nhìn nam hài trong lòng mình, cắn môi, vẻ mặt hơi rối rắm gật gật đầu, nàng ta đưa tay lấy một ngọn nến từ giá cắm nến xuống, dẫn Khương Linh đến nơi sâu hơn của hang động.

Con đường này, Khương Linh đi rất cẩn thận, mặt đất vốn đã ẩm ướt trơn trượt không chịu được, con đường càng đi sâu vào bên trong càng có nhiều rêu hơn.

Rêu vốn luôn mọc ở những nơi tối tăm ẩm ướt, Khương Linh liếc nhìn mặt đất, nàng càng tin chắc rằng nơi này có nguồn nước.

Sau khi đi được khoảng hai ba phút, nữ nhân tóc trắng dừng lại trước một "bức tường", Khương Linh đi theo phía sau suýt chút nữa đụng phải nàng ta.

Khương Linh không hiểu vì sao nàng ta lại đột nhiên dừng lại, nhanh chóng đi đến bên cạnh nàng ta.

Dựa vào ánh trăng mờ ảo, Khương Linh thấy như có một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân nàng, dập tắt mọi hy vọng của nàng.

Trước mặt nàng hoàn toàn không phải là một bức tường, mà là một tảng đá khổng lồ, tảng đá khổng lồ không nghiêng không lệch chặn đúng chỗ dòng nước chảy, bây giờ chỉ có một số lượng nước nhỏ chảy dọc theo khe hở.

"Ngươi cũng thấy đấy, tảng đá lớn đã chặn đã chặn đường ra của nước, dòng nước thưa thớt này đừng nói đến cánh đồng trồng trọt của Lục Gia Thôn các ngươi, nó thậm chí còn chẳng chảy được đến phía sau núi!" Người nữ nhân tóc trắng nhìn Khương Linh nói.

Tâm trạng của Khương Linh tuột dốc không phanh, cảm giác này khiến cả người nàng rất khó chịu.

"Ta! Ta trở về trước, ngươi cầm lấy mấy thứ ăn ăn đi, đừng bỏ đói hài tử!" Khương Linh cảm xúc sa sút nhét bánh kiều mạch vào tay nữ nhân tóc trắng, cả người ủ rũ bước ra khỏi hang.

Cả một buổi chiều nay, tâm trí của Khương Linh đều đổ dồn về nguồn nước, dường như chẳng đoái hoài gì đến công việc đào khoai tây.

Mặt trời xuống núi, mọi người trở về với cái gùi đầy ắp, ngoại trừ cái gùi đáng thương của Khương Linh, thôn trưởng muốn hỏi, nhưng nghĩ đến cảnh tượng buổi sáng hôm trước, cuối cùng ông ấy cũng chỉ im lặng rồi lắc lắc đầu.

Đi đến cửa nhà mình, Khương Linh đứng ngoài cửa bình phục lại tâm trạng của mình một chút, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa mở ra và bước vào.

Ba đứa trẻ đang chơi đùa hăng say trong sân, bên tai Khương Linh vang lên những tiếng cười đùa, tâm trạng vốn dĩ có chút u ám của Khương Linh đã tốt hơn một chút.

"Nương!" Ba hài tử nhìn thấy Khương Linh xuất hiện, tất cả đều chạy tới.

Khương Diêu Kiệt đỡ lấy cái gùi sau lưng Khương Linh, Khương Tuế Hòa và Khương Văn Khê một trái một phải cầm lấy tay của Khương Linh, cảnh tượng mẫu nữ (tử) bốn người vô cùng ấm áp vui vẻ.

Bữa tối, Khương Linh bí mật lấy hai nắm gạo trắng trộn với gạo lứt, lấy nấm hương mà ban ngày cô kiếm được làm canh nấm, lại làm thêm món nộm khoai tây thái sợi, coi như là xong bữa tối cho gia đình bốn người.

Ăn tối xong, Khương Linh vào phòng bí mật mở hệ thống ra, mua hai viên thuốc kháng sinh, sau đó trộn vào thuốc bột bôi bên ngoài mà Chu lang trung đã kê đơn.

Trình độ chữa bệnh ở thời cổ đại vô cùng lạc hậu, ngay cả cảm lạnh cũng sẽ cướp đi tính mạng của nhiều người, bây giờ thời tiết nóng bức, Khương Linh không muốn vết thương của hai nữ nhi nhà mình bị nhiễm trùng hay sưng viêm.

Sau khi bọn trẻ ngủ thiếp đi, Khương Linh cẩn thận rời giường, đi ra khỏi phòng, mở thương thành ra, Khương Linh tìm kiếm ở trong đó một hồi, nhưng phát hiện những dụng cụ di chuyển đá đó hoặc đắt đến khiếp người, hoặc là chúng hoàn toàn không phải là sản phẩm của thời đại này, những thứ duy nhất coi như miễn cưỡng có thể sử dụng được đó là lưu huỳnh và diêm tiêu.

Nhưng đáng tiếc hồi học cấp ba Khương Linh không phải là học sinh của khối khoa học tự nhiên, trước kia nàng cũng không học giỏi môn hoá học, cũng hoàn toàn không biết nên hai thứ này nên mua bao nhiêu, tỷ lệ ra sao, sử dụng như thế nào.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 48: 48: Lại Thăm Dò Nguồn Nước 4


"Đùng" Đột nhiên truyền đến một tiếng nổ khiến Khương Linh đang đắm chìm trong suy nghĩ giật cả mình, nàng nhìn đống lửa, một đoạn trúc dài khoảng ngón tay trỏ đã bị ngọn lửa đốt cháy đen.

Khương Linh đứng dậy, lấy một khúc gỗ từ đống củi bên cạnh, khều cây trúc bị cháy ra khỏi đống lửa.

Nhìn vết nứt trên cây trúc, một ý niệm đột nhiên nảy ra trong đầu Khương Linh.

"Đúng rồi! Có thể đổ một ít lưu hình và diêm tiêu vào trong ống trúc, như vậy vừa có thể phát ra lực nổ lớn lại không bắn lên người của người khác! Tại sao lại không nghĩ ra sớm hơn chứ!" Khương Linh chợt nhận ra.

"Chỉ có điều, muốn bảo quản hai thứ này cũng là chuyện rất phiền phức, chỉ có thể tìm một nơi thử nghiệm thực tế rồi mới mua được!" Khương Linh nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng không mở thương thành ra nữa.

Liếc nhìn bầu trời, Khương Linh cuối cùng cũng lặng lẽ đẩy cửa nhà ra, đi về phía hang nơi Bạch Phát Nương Nương ở.

Một lần nữa bước vào đây, Khương Linh đã mất đi sự lo lắng và hồi hộp lúc trước, nàng đứng ở cửa hang khẽ gọi nhỏ vào bên trong: "Là ta, Khương Thị, ta có thể đi vào hay không?"Sau khi được cho phép, Khương Linh thật cẩn thận vịn tường bước vào bên trong.

"Ta! " Khương Linh đang muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại bị nữ nhân tóc trắng ra hiệu im lặng.

Ánh mắt nàng ta chứa đầy sự cưng chiều nhìn hài tử đang ngủ ở bên cạnh, rồi lặng lẽ đứng dậy ra khỏi hang.

"Có chuyện gì?" Người nữ nhân tóc trắng vô cùng tò mò về sự xuất hiện của Khương Linh.

"Ta! Ta tạm thời đã nghĩ ra cách để phá hủy tảng đá lớn kia, nhưng! nhưng có lẽ ngươi và hài tử của ngươi sẽ không thể tiếp tục sống ở đây được nữa.

" Khương Linh vốn dĩ không muốn quấy rầy sự bình yên của hai mẫu tử, nhưng nàng không muốn nhìn thấy cảnh tượng những người vẻ mặt đầy đói khát mà đổi con lấy đồ ăn đầy sáng sợ này, khuôn mặt nàng đầy ý xin lỗi mà nói.

Sau khi nữ nhân tóc trắng nghe xong chỉ nhè nhẹ liếc nhìn hướng hang động rồi trả lời: "Ta có thể hứa với ngươi, nhưng có một điều kiện.

" Nói đến đây, nữ nhân tóc trắng rõ ràng nghẹn lại một chút.

Khương Linh nhìn về phía nữ nhân tóc trắng, dường như nhìn thấy hai hàng nước mắt xuất hiện trên khuôn mặt của nàng ta.

Khương Linh cũng không thúc giục nữ nhân tóc trắng nói tiếp.

Khoảng vài phút sau, nữ nhân tóc trắng nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nhìn Khương Linh nói: "Điều kiện là ngươi dẫn nó đi!"Khương Linh nghe xong liền cảm thấy ngạc nhiên, mở miệng muốn hỏi, nhưng ai ngờ nữ nhân tóc trắng lại xua tay rồi nói tiếp: "Có một số chuyện người đừng hỏi, cho dù ngươi hỏi ta cũng sẽ không trả lời, bây giờ ta không nói cho ngươi nghe đối với ngươi chỉ có lợi chứ không có hại, ngươi đồng ý với điều kiện này, ta tự nhiên sẽ rời khỏi hang động.

" "Nhưng! Nhưng ngươi không hỏi ý kiến của nó sao? Mặc dù nhìn nó còn chưa lớn, nhưng dù gì cũng là người, nó cũng có năng lực tự suy nghĩ!" Khương Linh cắn môi nói.

"Không cần, nếu ngươi đồng ý, ta sẽ tự xử lý tốt, nếu ngươi không đồng ý, vậy thì mời đi cho!" Người nữ nhân tóc trắng nói xong liền quay đầu muốn đi về phía hang động.

Khương Linh không biết trong hồ lô của nữ nhân tóc trắng kia bán thuốc gì, nhưng nhìn dáng vẻ của nữ nhân tóc trắng kia không giống như đang nói dối, Khương Linh do dự nói: "Được, ta hứa với ngươi!" "Vậy được, ban ngày ngươi có thể đưa người đến đây, nhưng ngươi muốn làm gì với nó? Ngươi cũng không thể vô duyên vô cớ xuất hiện một nam hài lớn như vậy đi?"Khi nữ nhân tóc trắng hỏi câu này, cơ thể nàng ta hơi run rẩy, Khương Linh cũng nghe ra được sự nghẹn ngào giọng nói của nữ nhân tóc trắng.

Nàng không chọc thủng nữ nhân tóc trắng, sau khi suy nghĩ một chút, nàng nói: "Nếu ngươi đã là Bạch Phát Nương Nương mà bọn họ nhận định, ta hoàn toàn có thể nói Bạch Phát Nương Nương báo mộng cho ta, ngày mai ta sẽ chỉ mang thôn trưởng tới, sau đó ta sẽ nói nhi tử của ngươi là tiểu tiên nhi, có nước, hoa màu sẽ không còn bị mất màu nữa, nuôi thêm nhi tử của ngươi cũng không phải là chuyện khó khăn gì cả.

""Ngươi chờ ta ở đây một lát, ta đi một lát rồi quay trở lại!" Người nữ nhân tóc trắng dường như nghĩ ra điều gì đó, quay người bước vào trong hang.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 49: 49: Đã Có Cách 1


Không lâu sau, nữ nhân tóc trắng lại ra khỏi hang, trong tay nàng ta nhiều hơn vài thứ đồ trắng lóa."Những thứ này đều cho ngươi, ta hy vọng ngươi vì số bạc này mà đối tốt với nhi tử của ta!"Lúc này Khương Linh mới phát hiện ra những thứ trắng lóa trong tay nữ nhân tóc trắng đang cầm là bạc, Khương Linh nhanh chóng đếm một một chút, từng này cũng phải được bảy đến tám lạng bạc.Mặc dù Khương Linh rất ngạc nhiên, nữ nhân tóc trắng trước mặt này lấy đâu ra nhiều bạc như vậy, nhưng nàng cũng không mở miệng hỏi, nhét bạc trở lại trong tay của nữ nhân tóc trắng rồi nói: "Ta không cần mấy thứ này, ngươi là một nữ tử trong người không có bạc thì làm sao mà sống được? Ngươi yên tâm, nhi tử của ngươi, ta chắc chắn sẽ đối xử tốt với nó!"Người nữ nhân tóc trắng lại đẩy về phía Khương Linh, nàng ta nhìn thấy thái độ cương quyết của Khương Linh cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài một hơn, để vào thắt lưng rồi quay về hang.Đêm nay Khương Linh cảm thấy vô cùng dài, tâm trạng phức tạp, sự phấn khích, nghi ngờ cứ cuồn cuộn trào dâng trong lòng nàng.Sắc trời vừa chuyển sang màu trắng bạc, Khương Linh đã ngồi dậy rời khỏi giường, cẩn thận xỏ giày vào rồi đi xuống đất.Đẩy mở cửa nhà ra đi về phía nhà thôn trưởng.Trời mùa hè nắng nóng gay gắt, bình thường nông dân sẽ không làm việc vào những ngày nắng vỡ đầu như vậy, những ngày gần đây đều dậy rất sớm."Lão đầu, đợt hạn hạn này đến bao giờ mới chấm dứt đây!"Ngay khi Khương Linh đi đến cửa nhà thôn trưởng, nàng đã nghe thấy tiếng phàn nàn của người bạn đời thôn trưởng từ phía bên trong truyền ra."Thôn trưởng, ngài có ở nhà không?" Khương Linh gõ nhẹ cửa gọi với vào bên trong.Tiếng bước chân từ xa đến gần dần dần trở nên rõ ràng, cánh cửa được mở từ bên trong ra, khuôn mặt trải qua thăng trầm của thôn trưởng xuất hiện."Khương Linh, sớm như vậy ngươi đến tìm ta có chuyện gì?" Thôn trưởng cau mày, vô thức lùi lại vài bước."Có thể...!Có thể tiến lên một bước rồi nói chuyện không?" Khương Linh liếc nhìn về phía nhà thôn trưởng, bạn già của thôn trưởng đang đứng ở trong cửa, nhìn về phía bên này."Nếu ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, sao cứ phải mờ mờ ám ám?" Thôn trưởng giống như rất ghét những chuyện lén lút, cau mày lạnh mặt khiển trách."Cái này..." Khương Linh có chút khó nói, mặc dù đã tìm ra nguồn nước, nhưng vấn đề quan trọng nhất vẫn chưa được giải quyết, chưa kể ý tưởng của nàng chỉ đang vẫn chỉ là dự kiến mà thôi, lỡ đâu lúc thí nghiệm thất bại lại bị những người khác oán trách."Thôn trưởng, ta bảo đảm với ngài chuyện ta muốn nói ngày hôm nay là một chuyện rất quan trọng, nhưng chuyện này hiện tại chỉ có hai chúng ta mới có thể biết!" Khương Linh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cỗ cũng chỉ ra ra được một lý do nghe có vẻ khập khiễng.Thôn trưởng nhìn Khương Linh với ánh mắt kỳ lạ, sau khi xác nhận Khương Linh không nói dối, ông ấy mới bước ra khỏi cửa."Khương Thị, rốt cuộc người tìm ta có chuyện gì?" Khương Linh và thôn trưởng vừa đi tới một vùng đất hoang vu không có người, thôn trưởng nhịn không được nóng lòng muốn."Ta...!Ta nói ta đã tìm thấy nguồn nước!" Khương Linh thấp giọng nói."Cái gì?" Thôn trưởng vừa nghe vậy liền mở to hai mắt, ngơ người một lúc rồi đột nhiên hét lên một tiếng."Thôn trưởng...!Nhỏ......!nhỏ giọng một chút..." Khương Linh nhắc nhở.Thôn trưởng vội vàng đưa tay che miệng hỏi: "Khương Thị, cái này...!Cái này không thể nói bừa được đâu!""Thực sự có nguồn nước, chỉ tiếc là...""Ai da! Chỉ tiếc cái gì ngươi mau nói đi!" Thôn trưởng thật sự rất sốt ruột, ánh mắt của ông ấy như muốn dán lên người Khương Linh, duỗi cổ thúc giục Khương Linh mau nói."Nhưng nguồn nước bị một tảng đá lớn chặn...""Nguồn nước ở đâu? Khương Thị nhanh lên! Mau dẫn ta đi xem!" Thôn trưởng không đợi Khương Linh nói xong, liền bắt đầu thúc giục."Trong hang của Bạch Phát Nương Nương...""Xằng bậy! Ai cho ngươi vào đó! Ngươi có biết nếu ngươi chọc giận Bạch Phát Nương Nương sẽ mang đến tai họa cho người dân Lục Gia Thôn chúng ta không!" Sắc mặt thôn trưởng lúc xanh lúc trắng, tâm tình từ hưng phấn chuyển sang tức giận..
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 50: 50: Đã Có Cách 2


Lúc Khương Linh nói chuyện, nàng không ngừng liếc nhìn thôn trưởng, sợ rằng lão nhân đã gần năm mươi tuổi trước mặt này không chịu được nổi k1ch thích mà ngất xỉu."Tối qua Bạch Phát Nương Nương báo mộng cho ta...!Nói rằng..

sự trừng phạt dành cho Lục Gia Thôn của chúng ta đã kết thúc, nể tình trong lòng của chúng ta không có ý xấu, thương hại chúng ta, chỉ cho chúng ta nơi có nguồn nước để cứu chúng ta ra khỏi cảnh khổ cực lầm than này!"Nói xong mấy lời này, Khương Linh thật sự tự khâm phục năng lực bịa chuyện của mình, nàng đây rõ ràng là đang mở to hai mắt mà nói dối.Thôn trưởng nghe xong, biểu cảm của ông ấy thay đổi còn nhanh hơn lật sách, trong giọng nói của ông ấy có chút run rẩy kèm theo tràn đầy kinh ngạc: "Khương...!Khương Thị, Bạch Phát Nương Nương còn nói gì nữa không?"Khương Linh cố ý làm ra vẻ trầm tư, chớp chớp mắt nói: "Không dặn dò ta cái gì nữa, Bạch Phát Nương Nương chỉ nói cho ta biết vị trí của nguồn nước, chúng ta mau đi xem đi!"Khương Linh lo lắng nói quá nhiều sẽ bị lộ, nói xong liền nhanh chóng đi về hướng núi, thôn trưởng cũng theo sát phía sau."A...!Này......!Tại sao lại có một hài tử ở đây?" Đúng như Khương Linh dự đoán, khi bọn họ vừa đến động Bạch Phát Nương Nương, nam hài đã ngồi trước cửa hang.Sau khi nam hài nhìn thấy Khương Linh và thôn trưởng xuất hiện, nam hài đứng dậy, giọng nói đầy tính trẻ con nói: "Ta là tiên đồng Bạch Phát Nương Nương truyền xuống, ngồi ở đây đợi người có duyên đến.""Cái gì...!Có......!Người có duyên?" Thôn trưởng nhìn Khương Linh với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.Mặc dù Khương Linh không biết nữ nhân tóc trắng đã nói gì với nam hài, nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt nghiêm túc của nam hài, phỏng chừng tối qua hài tử này đã bỏ ra rất nhiều công sức.Khương Linh nhanh chóng kéo thôn trưởng quỳ gối trước mặt nam hài, lộ ra vẻ mặt nơm nớp lo sợ: "Tối hôm qua Bạch Phát Nương Nương dẫn đường cho ta, nói công đức của Bạch Phát Nương Nương đã viên mãn, cố ý để lại nguồn nước cho Lục Gia Thôn chúng ta, đồng thời cũng bảo tiên đồng dẫn đường!""Đứng dậy đi, ta đưa các ngươi vào trong!" Nam hài quay người lại rồi bước vào trong hang.Khương Linh đỡ thôn trưởng lên, theo sát phía sau."Trời ơi, đây...!ở đây thật sự có nước!!" Thôn trưởng vừa nhìn thấy dòng nước thưa thớt ở sâu trong hang, nước mắt liền trào ra."Có nước, nhưng hòn đá này đã chặn đường nước chảy ra! Một chút nước này, sợ là còn chẳng chảy tới được đến ruộng khoai tây ở sau núi!" Khương Linh sợ thôn trưởng vì quá kích động mà xông tới liền vội vàng lên tiếng nhắc nhở."Ai, đúng...!đúng cậy...!Khương Thị, Bạch Phát Nương Nương có nói phương pháp gì cho ngươi hay không?"Trong bóng tối, Khương Linh cảm thấy dường có một đôi mắt xanh đang nhìn chằm chằm vào mình.Khương Linh lùi lại vài bước một chút rồi nói: "Ừm, trong giấc mơ, Bạch Phát Nương Nương đã nói cho ta nghe một phương pháp, đó là cắt cây trúc trên núi thành từng đoạn từng đoạn một, sau đó thêm một vài viên đá vào trong đó, sau đó mang lên đây đốt, sau một khoảng thời gian dài, trúc sẽ nổ tung, đá bên trong bay ra và đập vào tảng đá to này.""Vậy! Vậy thì còn chờ gì nữa! Khương Thị, ngươi đợi ở đây, ta về nhà lấy dao." Thôn trưởng chưa kịp nói xong đã quay người chạy ra ngoài hang."Thôn...!Thôn trưởng......!Ngài trước đừng đi, ngài ngàn vạn lần đừng nói ra chuyện nguồn nước!" Khương Linh lo lắng thôn trưởng vì quá vui vẻ mà nói chuyện này ra ngoài, nhanh chóng nhắc nhở ông ấy."Yên tâm! Ta sẽ không nói!" Vào lúc câu cuối cùng, thôn trưởng đã đạt đến trình độ "chỉ nghe thấy tiếng mà không nhìn thấy người".Đặc biệt là khi Khương Linh bước ra khỏi hang, thôn trưởng đã biến mất từ lâu."Tiểu tử, ngươi tên là gì?" Thấy xung quanh không có ai, Khương Linh quay đầu hỏi."Niệm Từ." Nam hài không chút cảm xúc trả lời.Khương Linh thở dài một hơi, sờ sờ đầu nam hài, tâm tình phức tạp nhìn cảnh tượng xung quanh ngọn núi."Khương...!Khương......!Khương thị, ngươi xem cây trúc này có được không?" Không lâu sau, sau lưng Khương Linh truyền đến giọng nói thở hổn hển của thôn trưởng..
 
Back
Top Bottom