Ngôn Tình Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 20: 20: Khoai Tây! Khoai Tây! 2


Ba hài tử vô cùng tháo vát, làm việc vẻn vẹn chưa đầy nửa ngày đã chất đầy khoai tay vào hai cái gùi.

Sau khi trở về nhà, Khương Linh thuần thục rửa sạch khoai tây, gọt vỏ, băm nhỏ, sau đó lại đi lấy một nắm bột mì trong vại đất rắc lên trên khoai tây đã băm nhỏ, đổ thêm một ít nước rồi trộn đều chúng với nhau.

Sau khi Khương Linh đổ một ít dầu vào nồi, cẩn thận từng chút một đổ hỗn hợp khoai tây vào trong nồi.

Mùi thơm nhanh chóng bay thoang thoảng khắp căn nhà, ba hài tử ngửi thấy mùi thơm không ngừng nuốt nước bọt, Khương Văn Khê nhỏ nhất thậm chí còn bắt đầu dùng tay áo lau khóe miệng.

"Đói bụng rồi à, mau đến đây nếm thử xem bánh khoa tây mẹ làm thế nào!" Khương Linh vừa cầm cái đ ĩa đi ra liền nhìn thấy Khương Văn Khê lau khóe miệng, Khương Linh không nhịn được mà cười khanh khách, nhanh chóng đặt đ ĩa lên bàn.

"Nương… đây là cái gì vậy? Sao nó lại thơm như vậy ạ?” Cả khuôn mặt của Khương Văn Khê như dính vào cái đ ĩa, chỉ thấy cô bé ra sức hít hít cái mũi, quay đầu nhìn Khương Linh hỏi.

"Mèo nhỏ tham ăn, đây là bánh khoai tây, bọn con ăn trước đi, nương đến nhà trưởng thôn một chuyến!" Khương Linh vừa nói vừa nhặt hai củ khoai tây trong góc rồi đi ra ngoài.

‘Cốc cốc cốc,” Ba tiếng gõ cửa truyền đến tai trưởng thôn.

Trưởng thôn đang hút tẩu thuốc chậm rãi đứng dậy ra khỏi ghế, đi về phía cửa.

"Khương thị? Ngươi đến đây làm gì?” Trưởng thôn nhìn Khương Linh ngoài cửa, hiển nhiên có chút kinh ngạc.

"Trưởng thôn! Ta tìm thấy đồ ăn rồi!” Khương Linh chỉ vào củ khoai tây trong tay, vẻ mặt bình tĩnh nói.

"Cái gì? Khương Thị, những lời này không thể nói bậy!” Trưởng thôn nghe xong, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn Khương Linh.

"Ta tìm thấy thứ này ở trên núi, là thứ có thể ăn được!" Nói rồi Khương Linh đưa hai củ khoai tây trong tay mình cho trưởng thôn cầm.

Trưởng thôn nghe xong những lời Khương Linh nói, ném tẩu thuốc lá xuống đất, hai tay cầm hai củ khoai tây, sau đó chậm rãi đưa mắt lên quan sát cẩn thận.

Một lúc sau, ông ấy cẩn thận đặt nó dưới mũi rồi ngửi thử.

"Lão già, ngươi! Khương Thị sao ngươi lại ở đây?” Bạn đời của trưởng thôn vẫn đang ở trong nhà nấu cơm, nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy ra khỏi nhà, lúc nhìn thấy Khương Linh thì nhịn không được mà nhăn mặt.

"Ta tìm thấy thức ăn ở trên núi, đến đây báo cho trưởng thôn biết.

" Khương Linh bình tĩnh nói.

"Cái gì?" Bây giờ đến lượt bạn đời của trưởng thôn cảm thấy kinh ngạc, mức độ kinh ngạc của bà ấy còn lớn hơn trưởng thôn rất nhiều.

"Ông già! Lời của Khương thị là có ý gì?” Thê tử của trưởng thôn kéo quần áo của trưởng thôn thấp giọng hỏi.

"Cái này! Khương thị, ngươi tìm thấy thứ này ở đằng sau núi?” Trưởng thôn không để ý đến câu hỏi của người bạn già, mà hai mắt nhìn chằm chằm vào Khương Linh hỏi.

"Đúng vậy, trên núi có rất nhiều, mà sau núi cũng có một mảng lớn!""Vớ vẩn! Ta đã sống ở Lục Gia Thôn này gần bốn mươi năm, tại sao ta lại chưa từng nhìn thấy nó!” Sau khi trưởng thôn nghe xong những lời Khương Linh nói thì nhịn không được mà cau mày mắng.

"Trưởng thôn, không biết ngươi có ấn tượng gì với những bông hoa nhỏ màu tím sau núi hay không? Thứ này là củ nằm phía dưới những bông hoa màu tím này! Nếu ngươi không tin ta, bây giờ chúng ta lập tức lên núi, ta chỉ cho ngươi xem!” Khương Linh có chút bất lực mà nhìn trưởng thôn, giải thích.

"Khương thị! Ngươi nên biết đây là chuyện cho dù thế nào đi nữa cũng không thể mang ra làm trò đùa!"Khương Linh nghe hiểu ý của trưởng thôn, nàng cũng không thấy khó chịu, tiếp tục kiên nhẫn giải thích: "Trưởng thôn, nếu ngươi không tin thì có đi lên núi với ta, sau khi ta bị Lục Hữu Nhân đuổi ra ngoài, chính là trưởng thôn ngài đã cho ta mượn nhà, cho ta một nơi để dừng chân, làm sao ta có thể lấy chuyện liên quan đến tính mạng này để lừa ngươi được chứ?"Trưởng thôn thấy ánh mắt của Khương Linh kiên quyết như vậy, cuối cùng cắn răng nói với Khương Linh: "Được, vậy bây giờ ta đi lên núi với ngươi xem thế nào!".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 21: 21: Bước Đầu Nâng Cao Uy Tín 1


Khương Linh rất nhanh đã dẫn trưởng thôn đi tới phía sau núi, những bông hoa màu tím nở bạt ngàn sau núi, số lượng nhiều đến mức ngay cả Khương Linh cũng thầm cảm thấy ngạc nhiên.Khương Linh đi đến đóa hoa nhỏ màu tím gần nhất, lặp lại hành động lúc trước, một lúc sau, Khương Linh đã đào cả gốc rễ vài củ khoai tây lên."Trưởng thôn ngươi mau nhìn đi, ta nói rồi, ta không có lừa ngươi đúng không!" Khương Linh đưa tay giơ khoai tây lên, tự mãn nói.Sau khi trưởng thôn nhìn thấy mấy củ khoai tây trong tay Khương Linh, vẻ mặt kinh ngạc, toàn thân run rẩy, sau đó cả hai đầu gối mềm nhũn “uỵch” một tiếng quỳ trên mặt đất.Khương Linh sửng sốt trước hành động của trưởng thôn, nàng vội vàng ném củ khoai tây trong tay xuống đất."Không phải chỉ là tìm thấy khoai tây thôi à? Trưởng thôn không cần hành lễ với ta lớn như vậy chứ?” Khương Linh vừa nghĩ vừa bước nhanh đến trước mặt trưởng thôn.Đang định đỡ trưởng thôn đứng dậy, nói thêm vài câu khách khí, nhưng ai ngờ rằng trưởng thôn lại tự lẩm bẩm với chính mình: "Bạch...!Bạch Phát Nương Nương! Bạch Phát Nương Nương hiển linh! Thôn chúng ta được cứu rồi!""Cái quỷ gì? Bạch Phát Nương Nương? Hiện linh? A, thì ra là cái quỳ gối vừa rồi không phải là quỳ ta sao?” Nghe thấy trưởng thôn tự lẩm bẩm với chính mình, bàn tay vốn dĩ vươn ra của Khương Linh dừng lại giữa không trung, ngay cả khóe miệng cũng nở nụ cười xấu hổ."Trưởng...!Trưởng thôn, ngươi vẫn nên đứng dậy trước đi, quỳ hỏng người thì phải làm sao!” Khương Linh tuy có chút xấu hổ, nhưng nàng vẫn dìu trưởng thôn lên, dù sao người trong thôn dù ít dù nhiều cũng sẵn lòng lên núi hái rau rừng, nếu nhìn có người thấy cảnh này, Khương Linh mười ngàn cái miệng cũng không thể giải thích nổi."Khương Thị...!Xin lỗi ngươi, vừa rồi ta đã nghi ngờ ngươi!” Trưởng thôn cố gắng hết sức bình phục tâm tình của mình, dùng giọng điệu vẫn còn mang chút kích động nói với Khương Linh.Khương Linh không biểu hiện gì sau khi nghe trưởng thôn xin lỗi, nàng chỉ liếc nhìn trưởng thôn rồi nói một cách đầy ẩn ý: "Trưởng thôn, ta là cô nhi góa phụ, sau này còn mong ngài lượng thứ nhiều hơn."Thật ra Khương Linh cũng không phải là người vô tư và vĩ đại như trưởng thôn nghĩ, khoai tây có ở khắp nơi trên núi, cho dù một nhà bốn người Khương Linh có đào mười hai canh giờ không ngừng nghỉ, phỏng chừng cũng đào không được bao nhiêu.Nếu như trong nhà để nhiều khoai tây như vậy chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, vốn dĩ nàng một nữ nhân nuôi ba hài tử trong năm mất mùa cũng đã đủ chói mắt rồi, nếu như bởi vì những củ khoai tay bình thường này mà chọc phải một số rắc rối không cần thiết, vậy quả thật là được một mất mười.Huống chi thôn quê thời cổ đại từ trước đến nay luôn lấy các thế lực dòng tộc huyết thống làm sợi dây gắn kết và duy trì.Khương Linh vốn dĩ không liên quan gì đến Lục Gia Thôn, hơn nữa nàng đã hoà ly với tên khốn Lục Hữu Nhân, nếu muốn sống yên bình an toàn ở Lục Gia Thôn này thì nàng phải tự mình đứng vững gót chân.

Trưởng thôn là bước đầu tiên của Khương Linh để có được chỗ đứng vững chắc, chỉ khi có quan hệ tốt với trưởng thôn, cuộc sống trong tương lai của nàng khi ở Lục Gia Thôn mới dễ dàng hơn một chút.Trưởng thôn hơi sững sờ sau khi nghe những lời của Khương Linh, rất nhanh ông ấy đã gật đầu với nói một câu đầy hàm ý: "Khương Thị ngươi đừng lo lắng, ngươi không màng mọi thù oán trước đây mà tìm đồ ăn thay cho mọi người trong Lục Gia Thôn chúng ta, lòng tốt này là do Lục Gia Thôn chúng ta nợ ngươi, nếu sau này ở Lục Gia Thôn có ai dám bắt nạt ngươi, ta chắc chắn sẽ không cho hắn đẹp mặt!""A gia...!A gia..."Khương Linh đang muốn nói gì đó thì một giọng nói trẻ con từ phía sau nàng và trưởng thôn truyền đến.

Chỉ thấy đại tôn tử Lục Cẩu Thặng của trưởng thôn đang thở hổn hển chạy về phía trưởng thôn."Cẩu Thặng, sao cháu lại chạy tới đây?" Trưởng thôn thấy tôn tử liền liền giật mình, chỉ thấy ông ấy vội vàng lau mồ hôi trên trán của Lục Cẩu Thặng, quan tâm hỏi."A nãi...!A nãi thấy ông đi lâu rồi không về, lo lắng cho ông, cho nên...""Cái bà già này, cả ngày lo lắng không đâu, ta lớn như vậy chẳng lẽ còn có thể đi lạc được sao!" Trưởng thôn có chút xấu hổ cắt ngang lời nói của Lục Cẩu Thặng nói."Cẩu Thặng, cháu đi đứng nhanh nhẹn, bây giờ về cửa thôn đánh chuông, nếu như có người hỏi, cháu liền bảo ta có người gấp muốn tuyên bố với mọi người!" Trưởng thôn vỗ vỗ đầu Lục Cẩu Thặng nói..
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 22: 22: Bước Đầu Nâng Cao Uy Tín 2


Lục Cẩu Thặng ngoan ngoãn gật đầu, nhanh như chớp biến mất trước mặt Khương Linh và trưởng thôn.

Khương Linh và trưởng thôn cũng người trước người sau ra khỏi núi.

Lối vào Lục Gia Thôn lúc này đã chật kín người, có vài phụ nhân không nhịn được tính khí dẫn đầu đi hỏi Lục Cẩu Thặng: "Lục Cẩu Thặng, trưởng thôn chỉ bảo ngươi đánh chuông thôi à? Không giải thích với ngươi có chuyện gì à?"Lục Cẩu Thặng gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: "Không! Không có, ông nội chỉ nói có chuyện gấp cần thông báo.

"Lời nói của thằng bé khiến mọi người có mặt lộ ra những biểu cảm khác nhau, thậm chí mọi người đã bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Trưởng thôn đứng bên ngoài đám người, ho khan một tiếng mới kéo lại được sự chú ý của mọi người.

Mọi người thấy người tới là trưởng thôn, vội vàng tự động nhường đường.

Chẳng qua sau khi mọi người nhìn thấy người đi phía sau trưởng thôn là Khương Linh, sự im lặng ban đầu lập tức biến thành tiếng thì thầm to nhỏ.

"Ai dô, ta còn tưởng là ai cơ, hoá ra là người không thể sinh được nhi tử!" Một giọng nói châm chọc từ trong đám người truyền đến.

Sau khi giọng nói này xuất hiện, ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người Khương Linh, Khương Linh nheo mắt nhìn về phía giọng nói, chỉ thấy khuôn mặt ngứa đòn của Lục Hữu Nhân xuất hiện trước mặt Khương Linh.

Lục Hữu Nhân giống như đang cố ý khiêu khích mà xoa xoa bụng của quả phụ Vương trước mặt Khương Linh, giống như đang mỉa mai Khương Linh không thể sinh nhi tử.

Quả phụ Vương ở bên cạnh cũng ưỡn cái bụng tròn xoe của mình ra, ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Khương Linh.

Khương Linh cười lạnh, ngẩng đầu nhìn trưởng thôn đang đứng trên bục, sau khi trưởng thôn cho Khương Linh một ánh mắt trấn an không cần lo lắng, lại ho một tiếng nói với mọi người ở bên dưới: "Yên lặng! Yên lặng hết cho ta!""Ta vội vàng gọi mọi người đến đây như vậy là vì có chuyện tốt muốn thông báo, đã tìm thấy khoai tây ở ngọn núi phía sau thôn chúng ta! Hình dáng của thứ này giống như cái lục lạc của con ngựa cho nên gọi nó là khoai tây!""Mấy năm trước ta may mắn được nếm thử thứ này, thứ này ngon đến mức không còn gì để nói, chiên nấu luộc hấp làm gì cũng được!" Trưởng thôn vừa nói vừa lấy củ khoai tay mà lúc nãy Khương Linh đưa cho ông ấy từ trong túi ra.

Khi củ khoai tây có màu vàng xen lẫn với những chấm đen xuất hiện trước mắt mọi người, mọi người ồ lên một mảnh, ánh mắt dán chặt vào củ khoai tây to bằng quả bóng bàn kia, như thể họ sợ rằng thứ này sẽ biến mất trong chớp mắt.

"Trưởng thôn, ta vô cùng hiểu rõ ngọn núi này, sao thứ mà ngươi nói tới ta lại chưa từng nhìn thấy bao giờ? Mà vừa nãy ta lại nhìn thấy ngươi và Khương thị một trước một sau từ trong núi đi ra, hai người có khi nào…" Lục Hữu Nhân nhìn Khương Linh với vẻ mặt dâm tiện.

"Hahahaha! " Một tiếng cười khiến mọi người cảm thấy chói tai đột nhiên vang lên giữa bầu trời đêm của Lục Gia Thôn.

Thậm chí ánh mắt của một vài tên vô lại trong thôn cũng bắt đầu đánh giá Khương Linh.

Trưởng thôn năm nay đã gần năm mươi, đừng nói đến nhi tử, ngay cả tôn tử ông ấy cũng đã có rồi, những lời này của Lục Hữu Nhân khiến ông ấy vô cùng tức giận, ánh mắt cương quyết nhìn chằm chằm Lục Hữu Nhẫn, liếc mắt quở trách: "Bình thường Lục lão bà tử đều dạy dỗ nhi tử của mình như thế này à? Không biết tôn trọng người lớn, ăn nói lung tung?"Lục lão bà tử ở bên cạnh sau khi nghe vậy thì nhanh chóng tát Lục Hữu Nhân một cái, thấp giọng khiển trách: "Sắp làm cha người ta rồi, tại sao còn không biết nói chuyện giữ mồm như vậy hả!"Lục Hữu Nhân không phục mà liếc nhìn trưởng thôn một cái, không nói thêm cái gì nữa.

Trưởng thôn liếc nhìn Lục Hữu Nhân rồi nói tiếp: "Ngươi ngu dốt không có nghĩa là người khác cũng ngu dốt, trong lúc mọi người lên núi đào rau dại, chưa từng để ý đến một loại hoa nhỏ màu tím đúng không? Mọi người ai cũng nghĩ rằng nó chỉ là một bông hoa bình thường thôi đúng không?"Lời này vừa nói ra, mọi người phát ra không ít tiếng âm thanh kinh ngạc, lập tức xì xầm bàn tán.

"Yên lặng! Yên lặng! Những bông hoa nhỏ màu tím đấy chính là hoa của khoai tây, còn về phần người đã phát hiện ra khoai tây! " Nói đến đây trưởng thôn dừng lại.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 23: 23: Vu Oan Hãm Hại 1


Ánh mắt thôn trưởng nhìn về phía Khương Linh đứng ở một bên, sau đó chậm rãi nói: “Người phát hiện ra khoai tây này chính là Khương thị của thôn chúng ta!”“Cái gì?” Gần như tất cả mọi người đều ngạc nhiên hét lên, nhất là một nhà Lưu lão bà tử, sau khi nghe được tin tức này càng là vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.Vương quả phụ trước đó còn nâng cao bụng lớn khiêu khích, lúc này càng là trợn trừng mắt, cái miệng há ra gần như có thể nhét vào một quả trứng gà, nhìn như vậy càng thêm cực kỳ buồn cười.Trong ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, nét mặt Khương Linh vẫn bình thản như cũ, mím môi không nói gì.“Khương thị người này thật sự không tồi, trước đó làm thịt viên còn cố ý đưa qua cho nhi tử ta một đ ĩa nữa đấy.” Tức phụ Nhị Lăng luôn nhanh mồm nhanh miệng đột nhiên mở miệng nói.Tức phụ Nhị Lăng nói câu này xem như đã triệt để xé mở chuyện này ra một lỗ hổng, ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía Khương Linh.

Khác với lần trước đều là vui sướng khi người gặp họa, lần này chính là trong mắt mọi người có thêm vài phần tôn trọng nữa.“Khương tẩu tử, thật ngại quá, lần trước ta hiểu lầm ngươi trộm lúa mạch của nhà chúng ta...”“Khương thị, ta cũng ngại lắm, ta biết còn… Ngươi yên tâm, nếu ngươi có việc cần nhờ đến chúng ta thì ngươi cứ mở miệng nói một tiếng…”“Nương Diệu Kiệt à, thời gian này ngươi mang theo ba hài tử cũng không dễ dàng gì, nhà nương ta có người họ hàng năm ngoái mới góa vợ, cũng là người thành thật có trách nhiệm, là người không tồi, hay là ta hỏi thăm giúp ngươi nhé?”Giờ phút này Khương Linh thành tiêu điểm, phần lớn tất cả phụ nữ trong thôn đều vây quanh Khương Linh líu ríu.Thấy một màn này khiến cho Lục Hữu Nhân đứng ở một bên tức giận đến hít thở không thông, hắn làm sao cũng không thể nghĩ tới, Khương thị này sau khi rời khỏi hắn lại sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người, hơn nữa khí sắc và trạng thái so với trước khi rời khỏi hắn dường như cũng tốt hơn không ít.Nghĩ như vậy, Lục Hữu Nhân hung hăng phỉ nhổ một cái, sau đó ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cái bụng Vương quả phụ, nói khẽ với Vương quả phụ: “Cái bụng này của nàng cũng phải cố gắng đấy, phải lưu lại hậu đại cho ta.”Vương quả phụ nghe được lời này, nhân lúc ánh trăng chưa tỏ liền liếc mắt nhìn Lục Hữu Nhân một cái, trong lòng nghĩ: “Phi! Lục Hữu Nhân ngươi nghĩ hay thật, còn muốn một thai nam nữa à? Nếu không phải lão nương không biết đứa trẻ trong bụng là của ai thì ngươi cho rằng lão nương có thể để ý tới cái nhà rách nát với mấy mẫu đất cằn của ngươi à?”Mặc dù trong lòng Vương quả phụ nghĩ như vậy nhưng trên mặt vẫn lộ ra một bộ dáng phục tùng, nét mặt dịu dàng nói: “Hữu Nhân, chàng cứ yên tâm đi, cho dù ta có vứt bỏ cái mạng này cũng nhất định sẽ lưu lại hậu đại cho chàng mà.”Lục Hữu Nhân nghe được câu phía sau lập tức vui vẻ ra mặt, thậm chí còn vỗ nhẹ một cái lên bụng Vương quả phụ.

Đáng tiếc dưới ánh trăng, Vương quả phụ lại là vẻ mặt ghét bỏ, thậm chí còn bĩu môi!“Thôn trưởng, đêm hôm khuya khoắt ngươi triệu tập chúng ta tới đây, chẳng lẽ chính là vì tuyên bố chuyện Khương thị phát hiện ra khoai tây này à? Nếu không còn việc gì nữa thì ta về nhà làm việc đây.

Ta cũng không muốn ở đây lãng phí thời gian nữa.” Lời nói của Vương quả phụ dường như cấp thêm dũng khí cho Lục Hữu Nhân, chỉ thấy hắn gân cổ trướng mắt nhìn về phía thôn trưởng quát lớn.Hắn vừa rống như vậy, chung quanh quả thật an tĩnh hơn mấy phần.

Thôn trưởng hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lục Hữu Nhân, sau đó mở miệng nói: “Buổi tối hôm nay tất cả mọi người đi ngủ sớm một chút, giờ Dần sáng mai tất cả sức lao động trong nhà tập hợp ở đầu thôn, ta dẫn theo tất cả mọi người cùng đi đào khoai tây.”“Trước tiên lấy ở mỗi nhà mười cân khoai tây.

Mười cân khoai tây này dùng làm lương thực dự trữ trong thôn, lương thực dự trữ này chủ yếu phân cho phụ nhân và hài tử trong thôn không có khả năng lao động.”Sau khi thôn trưởng nói xong, phần lớn mọi người đều gật đầu quay đầu rời đi, chỉ còn lại Lục Hữu Nhân còn muốn há mồm định nói gì đó, chỉ là Lục lão bà tử lại kéo ống tay hắn, không cho hắn nói tiếp..
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 24: 24: Vu Oan Hãm Hại 2


“Nương! Vừa nãy sao ngài không cho con nói?” Sau khi về đến nhà, Lục Hữu Nhân vẻ mặt khó chịu, nói lầm bầm.

“Ngươi nói cái gì? Ngươi có thể nói cái gì được hả? Ngươi không thấy con hồ ly Khương thị kia đã mê hoặc thôn trưởng đến thần hồn điên đảo rồi sao? Bây giờ ngươi nói có tác dụng gì hả?” Lục lão bà tử đóng cửa lại, thấp giọng mắng một câu.

“Thế nhưng mà…”“Nương biết, trước kia nương đã nhìn ra được Khương thị kia chính là một con hồ ly, không phải thứ tốt lành gì.

Lúc này mới hòa ly với con được bao lâu mà đã bắt đầu có quan hệ không rõ ràng với thôn trưởng rồi.

Con cứ yên tâm, nương cho con một chủ ý, nhất định nàng ta sẽ hoàn toàn không thể ở lại Lục gia thôn chúng ta được nữa.

”Khóe miệng Lục lão bà tử hiện lên một nụ cười quỷ dị, nếp nhăn trên mặt hoàn toàn xoắn lại thành một đoàn, chỉ thấy bà tay ngoắc tay với Lục Hữu Nhân và Vương quả phụ, thì thầm một phen.

“Nương! Vẫn là ngài cao minh! Cao, thật sự rất cao! Con đi liền bây giờ!” Lục Hữu Nhân nghe Lục lão bà tử nói xong liên tục giơ ngón tay cái lên, vẻ u ám trên mặt trước đó cũng bay sạch.

“Chú ý đấy! Cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng để bị ai nhìn thấy!” Lục lão bà tử vội vàng dặn dò.

Khương Linh ở bên kia cũng đang rảo bước nhanh chóng về đến nhà.

“Nương, vừa nãy con nghe được tiếng chuông vang lên ở đầu thôn, có chuyện gì à?” Khương Tuế Hòa dò hỏi.

“Thôn trưởng bá bá bảo ngày mai chúng ta ra sau núi đào khoai tây.

” Nói đến đây, ánh mắt Khương Linh rơi vào trên người Khương Diệu Kiệt, tiếp tục nói thêm: “Diệu Kiệt, buổi tối hôm nay con đi ngủ sớm, giờ Dần ngày mai đi cùng với ta đến đầu thôn, thôn trưởng muốn dẫn tất cả chúng ta cùng đi lên núi đào khoai tây.

”“Nương, chúng con cũng đi nữa!” Khương Tuế Hòa và Khương Văn Khê sau khi nghe được cũng vội vàng lên tiếng.

“Tuế Hòa, Văn Khê, việc này tạm thời không cần đến hai đứa, các con đi lên núi đào một chút rau dại về là được rồi.

” Khương Linh đáp lời.

Hai nữ nhi sau khi nghe được mặc dù hơi thất vọng nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

Màn đêm bao phủ Lục gia thôn, rất nhanh từng nhà đã lâm vào mộng đẹp, dường như tất cả muốn để dành sức lực để ngày mai đào khoai tây thật nhiều, giải quyết vấn đề đói khát.

Trời mới vừa tờ mờ sáng, Khương Linh chậm rãi mở mắt, rửa mặt đơn giản một chút rồi dẫn theo Khương Diệu Kiệt đi tới cửa thôn.

Lúc này còn khoảng một khắc nữa là tới giờ Dần, nhưng cửa thôn đã chật kín người.

“Diệu Kiệt, đào khoai tây rất dễ đau tay, con cứ lượng sức mà làm… Ta sẽ không để cho các con bị đói.

” Khương Linh dẫn Khương Diệu Kiệt đi tới một góc kín đáo, nhỏ giọng nói.

Khương Diệu Kiệt mím môi không nói gì, chỉ dùng phương thức gật đầu để đáp lại Khương Linh.

“Đi thôi, chúng ta lên núi!”Khương Linh vừa định căn dặn thêm một lúc nữa, thôn trưởng đã chạy tới trong đám người, thấy ông ta vung tay lên nói với mọi người.

Mọi người nghe thôn trưởng nói xong, tất cả đều nhiệt tình đi về phía chỗ sâu trong núi lớn.

“Các ngươi là người thôn nào? Ai bảo các ngươi tới đây?”Đội ngũ đi đầu đột nhiên dừng bước, sau đó giọng nói ngạc nhiên của Triệu Nhị Lăng vang lên.

Sau khi tất cả mọi người nghe được lời này đều mang vẻ mặt nghi hoặc đi về phía đầu, nhưng lại không chú ý tới Lục Hữu Nhân lúc này đang mím môi cười trộm.

“Các ngươi là người thôn nào?”Khương Linh mới vừa đi tới đội ngũ phía trước liền nhìn thấy ở mảnh khoai tây sau núi lúc trước đã có không ít người lạ mặt, những người lạ mặt này hầu như đều là hán tử cao lớn thô kệch, đều mang vẻ mặt hung tợn nhìn chằm chằm tất cả mọi người của Lục gia thôn.

“Ngươi còn hỏi ta là người thôn nào à? Núi lớn này là của riêng Lục gia thôn các ngươi sao? Bây giờ phát hiện đồ ăn mà lại muốn độc chiếm, nếu không phải hôm qua người trong thôn chúng ta đến mật báo thì chỉ sợ thật đúng là để các ngươi kiếm hời rồi.

” Nam nhân cầm đầu hung hăng trừng mắt liếc nhìn thôn trưởng Lục gia thôn một cái, vẻ mặt bất mãn nói.

“Ngươi lại nói là có người mật báo, các ngươi mới biết được, vậy ta hỏi ngươi một chút, rốt cuộc là người nào mật báo cho ngươi?” Thôn trưởng vẻ mặt nghiêm túc nhìn nam nhân trước mặt nói.

Nam nhân trước mặt liếc mắt nhìn lướt qua đám người, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Khương Linh, khóe miệng nam nhân kia nhếch lên, cánh tay chỉ thẳng vào Khương Linh nói: “Chính là nàng ta!”.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 25: 25: Vu Oan Hãm Hại 3


Vẻ mặt phức tạp của mọi người đều đổ dồn lên người Khương Linh, Khương Linh bất lực thở dài một hơi, chuyện này hiển nhiên có người muốn vu oan hãm hại nàng.

Kỳ thực tìm ra người này là chuyện rất dễ dàng, ngày hôm qua ai cứ luôn miệng chống đối, ai có xích mích với chính mình vừa xem liền hiểu ngay, nhưng bây giờ không có bất cứ bằng chứng nào, tuỳ tiện nói ra có khi còn bị hắn ta quật ngược lại.

"Không thể! Chắc chắn không phải là nương, chắc chắn có người muốn vu oan hãm hại!" Khương Diệu Kiệt vốn đang im lặng đột nhiên mở miệng.

"Thằng ranh từ ngoài đến này, ở đây làm gì có chỗ cho ngươi chõ mõm vào! Ngươi thực sự cho rằng ngươi là dân gốc của cái thôn này à?" Lục Hữu Nhân trừng mắt nhìn Khương Diệu Kiệt rồi chế giễu.

"Ngươi! " Mặt của Khương Diệu Kiệt đỏ bừng, cả người run lên nhè nhẹ.

Khương Linh biết Khương Diệu Kiệt là một đứa trẻ có tình có nghĩa, nàng vỗ vỗ vai Khương Diệu Kiệt an ủi: "Không sao, ta sẽ giải quyết tốt, con yên tâm!""Được, ngươi nói bí mật do ta nói, vậy ta hỏi ngươi, ta nói lúc nào, nói ở đâu nói với ai?" Khương Linh liếc nhìn nam nhân trước mặt, bình tĩnh nói.

"Ngươi! "Nam nhân kia liếc thấy vẻ mặt thản nhiên của Khương Linh, không khỏi do dự, mắt đảo tròn cắn cắn môi nói: "Tối hôm qua giờ tý, ngươi đến Khương Gia Thôn nói chuyện này với bà nương của ta!""Cái gì Khương Gia Thôn?""Cái này! Đây không phải là nơi mà Khương Thị ở trước khi gả qua đây à? ""Hừ! Khương Thị này thật đúng là kẻ hai mặt! Lương thực do chính mình tìm ra còn dám tiết lộ cho người ngoài thôn biết!"Âm thanh mắng chửi truyền đến tai của Khương Linh, Khương Linh làm như không nghe thấy, nàng vẫn đứng trong đám đông, ngẩng cao đầu, hai mắt ngoan cường nhìn chằm chằm vào nam nhân đang chỉ vào nàng: "Ngươi có dám bảo đảm mỗi một từ mà ngươi nói tiếp theo đều là thật không?"Nam nhân vừa rồi vẫn hung hăng bị Khương Linh hỏi thì có chút do dự, hắn ta cắn môi, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng Khương Linh, nhưng hắn ta vẫn nói năng hùng hồn: "Khương Hải ta cam đoan những gì ta vừa nói đều là sự thật!""Sao ở đây lại ồn ào như vậy?" Lời nói của Khương Linh còn kịp ra khỏi miệng, cách đó không xa truyền đến một giọng nói có phần uy nghiêm.

Mọi người đều nhìn về phía giọng nói, thấy hai nam nhân một béo một gầy từ xa chậm rãi đi tới, mặc dù đồ hai người mặc đều là áo lanh vải thô đi giày vải, nhưng chất liệu vẫn còn mới toanh, ngay cả giày vải cũng gần như không chút vết bẩn.

"Là hắn?" Khương Linh sau khi nhìn thấy nam nhân hơi béo kia không khỏi sững sờ, nam nhân này chính là người lần trước nàng vô tình cứu được.

"Sao hắn lại ở đây?" Khương Linh vốn dĩ không muốn làm việc thừa, nhưng bây giờ nàng đang đối chất với Khương Hải, giống như không có cách nào đặc biệt tốt để thoát thân.

"Ngươi là cái thá gì?" Hai người đột nhiên xuất hiện phá vỡ bầu không khí ban đầu, Khương Hải quay đầu lại không vui cau mày mắng.

"Ngươi! " Nam nhân hơi béo chưa kịp lên tiếng, nam nhân gầy đứng bên cạnh đã mở miệng định nói gì đó, nhưng nam nhân hơi béo lại liếc nhìn nam nhân gầy một cái, nam nhân gầy lập tức ngậm miệng lại, nhưng ánh mắt vẫn cứ dán chặt vào người Khương Hải.

"Ta là thư sinh, thấy bên này có tranh chấp nên muốn qua xem một chút, không có vấn đề gì đi?" Nam nhân hơi mập tiếp tục cười rồi nói với mọi người.

"Cái gì? Thư sinh?" Mọi người vừa nghe vậy, ai cũng lộ ra ánh mắt cung kính, ngay cả trong mắt của những tên cao lớn thô kệch ở Khương Gia Thôn kia cũng lộ ra vẻ sợ hãi.

Khương Linh biết, ở cổ đại địa vị của thư sinh rất cao, nhất là đối với những những người nông dân đến một chữ cũng không biết này, gặp phải thư sinh giống như chẳng khác nào gặp phải huyện quan lão gia.

Ánh mắt nam nhân hơi mập lưỡng lự nhìn Khương Linh một lúc, ngay sau đó rơi vào trên người Khương Hải.

Chỉ thấy hắn sờ cằm của mình rồi dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi: "Xin hỏi mọi người đang tranh chấp về cái gì? Hoặc là ta có thể giúp được gì cho mọi người.

".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 26: 26: Vu Oan Hãm Hại 4


Khương Linh mím môi không lên tiếng, ngược lại Khương Hải đứng ở phía trước lập tức lộ ra vẻ mặt cung kính lúc nói với nam nhân hơi mập: "Tú tài lão gia, là… là như thế này, nữ nhân này là người của Khuơng Gia Thôn được gả tới Lục Gia Thôn, tối hôm qua nửa đêm nữ nhân này đến nhà ta, nói với bà nương nhà ta Lục Gia Thôn tìm ra một lượng lớn...!Khoai cái gì đấy tây, dù sao cũng là thứ có thể lấp đầy dạ dày.""Lại còn dặn đi dặn lại với chúng ta phải đi sớm, đừng để Lục Gia Thôn ăn một mình!"Bộ dáng nói chuyện của nam nhân này có chừng mực bài bản, nói đến mức phần lớn người trong Lục Gia Thôn đều tin đây là sự thật, ánh mắt của tất cả đều mang theo tức giận nhìn chằm chằm về phía Khương Linh.Khương Linh không vội giải thích gì cả, nàng muốn xem trong hồ lô của nam nhân hơi béo trước mặt này bán thuốc gì.Nam nhân hơi béo sờ sờ cằm, sau đó duỗi ngón tay chỉ vào Khương Linh, nói với nam nhân ở Khương Gia Thôn: "Vậy tại sao ngươi lại chắc chắn đó là nàng ấy chứ không phải ai khác?" "Ta...!Là bà nương của ta nói!" Sắc mặt Khương Hải hơi thay đổi."Dám hỏi lệnh phu nhân nói như thế nào?""Nàng...!Nàng nói nữ nhân kia rất gầy, da ngăm đen, lông mày...!lông mày..." Lời nói của Khương Hải hơi lắp bắp, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Khương Linh.Khương Linh nhanh chóng cúi đầu xuống, ngăn cản nam nhân kia tiếp tục nhìn trộm dáng vẻ của mình."Nói tóm lại! Tóm lại là người có làn da ngăm đen, rất gầy!" Sau khi Khương Hải không nhìn thấy dáng vẻ của Khương Linh nữa, giọng điệu cũng dần trở nên nôn nóng, không còn giọng điệu cung kính như vừa rồi nữa."Ừm, theo như những gì lệnh phụ nhân nói, làn da ngăm đen và rất gầy, vậy tại sao ngươi vừa nhìn liền nhận ra là nàng ấy? Ở đây không chỉ có nàng ấy mà phần lớn các tẩu tử ở đây đều có những đặc điểm phù hợp với những gì mà ngươi vừa nói!" Trong giọng điệu của nam nhân hơi mập không nghe được chút dao động nào, nhưng lại có một loại áp bức mạnh mẽ."Ngươi...!Ngươi! Tại sao ngươi lại bảo vệ nàng ta như vậy, chẳng lẽ nào ngươi là tình nhân của nàng ta?" Khương Hải thấy những lời nói dối mình bịa ra không thể lừa người được nữa, không nhịn được mà hắt nước bẩn lên hai người trước mặt."To gan!" Nam nhân gầy đứng bên cạnh nam nhân hơi mập không kìm được, tức giận mắng.Nam nhân hơi mập liếc nhìn nam nhân gầy một cái, lại phất phất tay ra hiệu đừng nói nữa."Ngươi trả lời câu hỏi của ta trước rồi ta lập tức trả lời lại câu hỏi này của ngươi, ngươi thấy thế nào?" Nam nhân hơi mập tiếp tục nhẹ nhàng nói."Ngươi! Chuyện của hai thôn chúng ta, ta khuyên ngươi không nên xen vào! Nếu không nắm đấm này của tay cũng không phải thứ trang trí!" Khương Hải bẻ ngón tay phát ra tiếng "rắc rắc" hăm doạ."Ồ? Thật sao?" Nam nhân hơi mập cười như không cười, chỉ thấy hắn quay đầu thì thầm vài câu với nam nhân gầy bên cạnh, nam nhân gầy gật đầu rồi quay người rời đi."Ta khuyên ngươi không nên tọc mạch, nếu không..." Khương Hải tiếp tục uy h**p nam nhân hơi mập, nhưng nam nhân hơi mập không hề tỏ ra sợ hãi, vẫn mỉm cười nhìn hắn ta."Ngươi..." Khương Hải giống như vì thái độ của hắn mà cảm thấy tức giận, hắn ta giơ tay muốn đánh nam nhân hơi mập."Cẩn thận!" Khương Linh kêu lên, ngay lúc hắn ta muốn bước lên phía trước thì một bóng đen nhảy qua.Động tác của bóng đen mạnh mẽ ác liệt, chuyển động nhanh nhẹn, chỉ trong nháy mắt đã quật ngã tên hán tử cao lớn thô kệch phía đối diện xuống dưới đất."Buông ta ra! Thiết Đầu, Đại Qua mau lại đây giúp ta!" Khương Hải bị đ è xuống đất không lúc giãy dụa la hét kêu lên."Bổn huyện lệnh muốn xem xem, ai dám giúp hắn!" Nam nhân hơi mập mất đi vẻ tươi cười vừa rồi, mở to hai mặt vẻ mặt giận dữ quát mắng những tráng hán còn lại của Khương Gia Thôn!.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 27: 27: Hắn Là Huyện Lệnh 1


Thanh âm quát mắng đầy lực uy h**p, cánh tay của hai người "Thiết Đầu" và "Đại Qua" vừa được Khương Hải gọi vốn dĩ định đi ra lại dừng lại giữa không trung, hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng đứng tại chỗ cúi đầu xuống.

Những người khác trong Khương Gia Thôn cũng sửng sốt, nhìn nam nhân hơi mập trước mặt.

Phía thôn Lục Gia cũng không khá hơn, Khương Linh thầm sửng sốt, người phản ứng nhanh nhất vẫn là trưởng thôn, hai cái đầu gối run rẩy lập tức quỳ xuống đất.

Nhìn thấy trưởng thôn quỳ xuống, mọi người đột nhiên bừng tỉnh, tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc mà quỳ xuống đất.

Khương Linh cũng nhanh chóng kéo Khương Diệu Kiệt quỳ xuống.

Bầu không khí ồn ào đột nhiên trở nên yên tĩnh.

"Mẹ kiếp! Nếu như ngươi huyện lệnh thì đcm ta chính là châu phủ đại nhân! Đcm ngươi đừng có lừa ta! Huyện lệnh của huyện Bình Khê năm nay cũng đã hơn sáu mươi, nhìn ngươi nhiều nhất cũng chỉ ba mươi tuổi, còn huyện lệnh của huyện An Tuyền, ít nhất cũng đã năm mươi tuổi, ngược lại ngươi nói cho ta nghe xem ngươi là huyện lệnh ở đâu, đừng có ở đây mà hù doạ ta!" Khương Hải bị ép xuống không thể động đậy vẫn chưa tin lời nói của nam nhân hơi mập, vừa giãy dụa vừa tiếp tục nói những lời lẽ bẩn thỉu th ô tục.

"Còn dám nói nhiều thêm một câu nữa, ngươi có tin ta cắt lưỡi của ngươi không!" Nam nhân đang ấn Khương Hải rút thanh kiếm ở thắt lưng ra, phát ra một tiếng "bang".

"Huyện lệnh huyện Bình Khê nửa tháng trước đã cáo lão hồi hương, bây giờ tùy ta tiếp quản vị trí huyện lệnh của hắn! Người đâu! Bắt tất cả những kẻ gây rối này về cho ta!" Bàn tay to của nam nhân mập vẫy một cái, sau lưng hắn liền xuất hiện mấy tên nha dịch mặc quan phục, bọn họ nhanh chóng mang mấy người của Khương Gia Thôn toàn bộ đưa ra khỏi núi.

"Ta không phục! Nếu ngươi đã nói chúng ta gây rối, ngươi có chứng cứ gì không, càng chưa kể chỉ có người trong thôn chúng ta làm sao có thể gây rối được! Ngươi rõ ràng thiên vị nàng ta! Chẳng lẽ ta nói đúng rồi, nàng ta chính là tình nhân của ngươi à?" Mặc dù nam nhân hơi mập đã nói ra thân phận của chính mình, nhưng miệng của Khương Hải vẫn nói những từ ngữ th ô tục.

"To gan!""Hỗn xược!" Nam nhân gầy và nam nhân đang ép Khương Hải đều quát mắng Khương Hải.

"Dân phụ sẵn lòng đi theo bọn họ đến phủ nha, tiếp nhận thẩm vấn của đại nhân!" Khương Linh không nói lời nào, nhanh chóng ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn huyện lệnh trước mặt.

"Đừng!" Trước khi những người khác kịp phản ứng, Khương Diệu Kiệt đã nắm lấy tay Khương Linh, lắc đầu nói.

"Diệu Kiệt, đừng lo lắng, ta sẽ không sao!" Khương Linh nhẹ nhàng an ủi.

"Ồ? Vị tẩu tử này, ngươi nên nghĩ kỹ hậu quả những lời mà ngươi vừa nói!" Huyện lệnh nghe được lời nói của Khương Linh, sững sờ một lát, sờ sờ cằm, nhìn Khương Linh nói.

"Dân phụ biết rất rõ, dân phụ nói lại lần nữa, sẵn sàng cùng bọn họ đến phủ nha, tiếp nhận thẩm vấn của đại nhân ngài! Tuy nhiên, dân phụ có một yêu cầu! " Nói xong, Khương Linh không nói tiếp mà nhìn huyện lệnh trước mặt với vẻ mặt kiên quyết.

"To gan! " Nam nhân gầy cau mày khó chịu muốn khiển trách Khương Linh, nhưng lại bị huyện lệnh xua xua tay ngăn lại.

"Ngươi nói đi, chỉ cần yêu cầu của ngươi hợp tình hợp lý, bổn quan tự nhiên sẽ đồng ý với ngươi!" Huyện lệnh nhìn Khương Linh với vẻ mặt phức tạp nói.

Khương Linh gật gật đầu, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng, duỗi tay chỉ về phía Lục Hữu Nhân trong đám đông, nói với giọng điệu kiên quyết: "Đại nhân cũng phải mang cả người này và trưởng thôn đi!" "Khương Linh, tại sao ngươi lại độc ác như vậy, không phải chúng ta chỉ là hoà ly thôi sao! Ngươi độc ác đến mức muốn kéo ta xuống nước sao luôn sao? Ngươi chính là một độc phụ!" Lục Hữu Nhân bị Khương Linh chỉ vào thì giật mình, hắn ta chột dạ mà lớn tiếng mắng chửi Khương Linh!Khương Linh không quan tâm đ ến những lời sỉ nhục của Lục Hữu Nhân, vẫn cứ tiếp tục nói với vẻ mặt kiên quyết: "Người này! Và cả trưởng thôn nữa, đại nhân ngài phải mang cả hai người họ đi!" Nói rồi, Khương Linh nặng nề quỳ xuống đập đầu về phía huyện lệnh.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 28: 28: Hắn Là Huyện Lệnh 2


"Ngươi! Ngươi! Ngươi là độc phụ! Sao chổi xui xẻo! Tiện nhân tuyệt hậu!" Lục Hữu Nhân hoàn toàn hoảng sợ, thậm chí hắn ta còn hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của huyện lệnh, vội vàng đứng dậy khỏi đám người, chạy về phía Khương Linh tựa như muốn đánh đập Khương Linh một trận.

"Lục Hữu Nhân, ngươi quỳ xuống cho ta! Đừng ở đây làm trò khiến ta mất mặt nữa!" Trưởng thôn trừng mắt tức giận mắng chửi.

Thấy thái độ của Khương Linh quyết đoán như vậy, huyện lệnh cuối cùng cũng dẫn ba người Khương Linh đi.

Đây là lần đầu tiên trưởng thôn nhìn thấy huyện lệnh, từ sớm đã sợ mất mật, mặt mày tái xanh, lưng cong xuống mặt cúi gằm, thân thể run rẩy cẩn thận từng tí một đi theo đằng sau huyện lệnh.

Huyện Bình Khê cũng không gần Lục Gia Thôn lắm, đi bộ ít nhất cũng phải mất một tiếng hơn, cũng may mà hôm nay Khương Linh bọn họ dậy sớm, cho dù có đi bộ cũng sẽ không cảm thấy quá nóng, chỉ có điều điều này cũng làm khổ Khương Linh, nàng sống lâu như vậy còn chưa bao giờ phải đi bộ một chặng đường dài đến như vậy.

Đợi đến khi đến huyện nha huyện Bình Tây, Khương Linh chỉ cảm thấy chân mình vô cùng đau nhức, còn chưa kịp thở một hơi, thanh âm thăng đường đầy uy nghiêm đã vang vọng bốn phía.

Khương Linh ngẩng đầu nhìn lên, huyện lệnh mặc vải lanh thô đã thay quan phục, ngồi trước đại sảnh, nam nhân gầy đứng bên cạnh cầm bút mực, nhìn bộ dáng này chắc có lẽ là phụ tá của huyện lệnh.

Huyện lệnh đập kinh đường mộc[1] trong tay xuống bàn một cái phát ra một tiếng "rầm" lớn, tràn đầy tính uy h**p.

[1] khối gỗ quan huyện thường dùng khi thẩm ánKhương Hải vừa rồi vẫn còn kiêu ngạo và độc đoán, sắc mặt giờ đây đã sớm như tro tàn, run như cầy sấy quỳ trên mặt đất, còn sắc mặt của những thôn dân họ Khương khác thì cũng chẳng tốt hơn là bao.

"Khương Hải, bổn quan hỏi ngươi, tối hôm qua giờ tý, có phải dân phụ trước mặt ngươi đã nói chuyện tìm ra đồ ăn mới cho bà nương của ngươi biết hay không?" Ánh mắt của huyện lệnh sáng như đuốc nhìn chằm chằm Khương Hải dưới công đường chầm chậm nói.

Cả người Khương Hải run cầm cập, ánh mắt nhìn về hướng Lục Hữu Nhân.

"Khương Hải! Bổn quan đang hỏi ngươi!" Thấy Khương Hải không trả lời, huyện lệnh lại đập kinh đường mộc nói.

"Ta… Đại! ! Đại nhân! ! Thảo dân biết sai! Thảo dân không nên nói dối, cũng không nên xúc phạm đến đại nhân!" Phòng ngự tâm lý của Khương Hải hoàn toàn sụp đổ, toàn thân kịch liệt run rẩy, trên mặt nước mắt và nước mũi lẫn lộn với nhau, nhìn dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.

Đúng lúc này, Khương Linh đột nhiên ngửi thấy mùi nước tiểu, nàng cau mày nhìn về phía Khương Hải, ở nơi mà Khương Hải đang quỳ thế mà lại xuất hiện một vũng nước.

"Thế mà lại là một tên kém cỏi!" Khương Linh trừng mắt nhìn Khương Hải, trong lòng chế giễu.

"Gạt việc ngươi xúc phạm bổn quan sang một bên trước, ngươi đã nói những lời ngươi vừa nói là nói dối, vậy bổn quan cho ngươi một cơ hội, để ngươi nói ra đầu đuôi ngọn ngành sự thật là như thế nào!""Ta! Ta! " Khương Hải nhìn Lục Hữu Nhân đang đổ mồ hôi đầm đìa bên cạnh, cắn môi như thể đã đưa ra quyết định lớn, chỉ thấy hắn ta duỗi ngón tay ra chỉ vào Lục Hữu Nhân nói: "Là hắn! Chính là hắn! Tối qua giờ Tý chính hắn là người đến Khương Gia Thôn tìm ta, hắn nói hắn có một bí mật muốn nói với ta, nhưng với điều kiện! Ta! " Nói đến đây, Khương Hải cắn môi, liếc nhìn Khương Linh đang quỳ bên cạnh.

"Điều kiện gì! Mau nói!" Huyện lệnh không khỏi cau mày mắng!"Nói! Nói! Ta nói hết, còn mong đại nhân khai ân!" Khương Hải lại đầu đầu quỳ lạy một cái thật nặng nề.

"Hắn nói, hắn phát hiện ở trên núi có một khu vực rộng lớn có đồ vật có thể ăn, hắn có thể nói vị trí nơi đó cho ta nghe, nhưng trước tiên phải đồng ý với hắn một điều kiện! ""Khương Hải, ta đcm ngươi, đừng có mà ngậm máu phun người! Ta với ngươi không thù không oán, tại sao ngươi lại muốn làm tổn hại ta!" Lục Hữu Nhân đang quỳ ở bên cạnh hoàn toàn căng thẳng đến mức không nhịn được nữa, hoảng sợ đứng lên, duỗi tay ra chuẩn bị đánh Khương Hải.

Nha dịch ở bên cạnh làm sao có thể để Lục Hữu Nhân làm loạn, đá vào cẳng chân hắn ta, lại ấn hắn ta xuống đất.

Huyện lệnh không vui nhìn Lục Hữu Nhân, mắng: "Làm loạn dưới công đường, xem ra ngươi muốn ăn bản tử[2] rồi!" [2] gậy lớn ngày xưa dùng để đánh phạm nhân trên công đường.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 29: 29: Bản Tử Chăm Sóc 1


"Đại nhân! Tiểu nhân không hề nói bậy, mong đại nhân minh giám, tên này còn đặc biệt đưa cho tiểu nhân năm mươi tiền đồng, nói rằng đây là tiền thưởng cho tiểu nhân!" Khương Hải vừa nói vừa lấy năm mươi tiền đồng từ trong túi áo ra rồi ném xuống đất.

"Ngươi! Ngươi! Khương Hải! Ngươi tên khốn khiếp!" Mặc dù Lục Hữu Nhân đã bị ép xuống đất, nhưng miệng vẫn cứ nói những câu tục tĩu!"Vả miệng hai mươi cái!" Huyện lệnh liếc nhìn Lục Hữu Nhân, lạnh lùng nói.

Lục Hữu Nhân bị kéo vào nội đường bên cạnh, ngay sau đó từ bên trong truyền đến tiếng la hét của Lục Hữu Nhân và tiếng vả miệng "bôm bốp".

Đợi đến khi Lục Hữu Nhân từ bên trong đi ra, hắn ta đã không còn phong thái điên cuồng như vừa nãy, miệng đầy máu, khuôn mặt tuyệt vọng quỳ bên cạnh thôn trưởng.

Trưởng thôn thông minh như vậy, theo lời vừa rồi của Khương Hải, trưởng thôn cũng đã hiểu rõ toàn bộ sự việc, nếu không phải bây giờ ông ấy đang ở trong công đường, e rằng cũng đã tàn nhẫn vả miệng Lục Hữu Nhân rồi.

"Trở về ta sẽ trừng trị ngươi!" Trưởng thôn hung hăng liếc Lục Hữu Nhân, thấp giọng mắng.

"Đại nhân, thảo dân thật sự không nói dối, tối hôm qua hắn nói cho ta biết vẻ ngoài của Khương Thị, ta sợ ta nhận không ra, hắn liền nói với ta, ngày mai hắn sẽ nhắc nhở ta, đồng thời còn nói ngày mai giờ Dần nhất định phải đến sau núi!""Sau khi người của Lục Gia Thôn đến, ta thấy hắn lặng lẽ đi đến trước mặt một nữ nhân, sau đó bí mật đưa ngón tay ra chỉ chỉ, ta mới! ta mới! " Nói đến đây, Khương Hải đột nhiên di chuyển vài bước về phía Khương Linh.

Chỉ thấy thấy hắn ta nhìn Khương Linh, mặt rưng rưng nước mắt nói: "Khương Thị, chúng ta tốt xấu gì cũng là người cùng một thôn, cầu xin ngươi giơ cao đánh khẽ, ta! ta cũng là không còn lựa chọn nào khác!""Yên lặng!" Huyện lệnh lại một lần nữa đập kinh đường mộc, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Khương Linh, hỏi: "Khương Thị, ngươi là nạn nhân của chuyện này, ngươi muốn nói gì không?" "Khương Thị, một ngày vợ chồng tình nghĩa trăm năm, một ngày vợ chồng tình sâu như biển! Ngươi! Ngươi không thể! ""Yên lặng! Lục Hữu Nhân, bây giờ bổn quan còn chưa cho ngươi mở miệng!" Lệnh quận mắng.

Khương Linh tàn nhẫn trừng mắt nhìn Lục Hữu Nhân, nàng không có cách nào tưởng tượng được, tại sao nam nhân trước mặt này lại độc ác đến như vậy, nhìn dáng vẻ đau khổ khóc lóc với cái miệng đầy máu của hắn ta, trong lòng Khương Linh sinh ra một tia vui vẻ, ngay lúc Khương Linh chuẩn bị nói, trưởng thôn ở bên cạnh đột nhiên ho nhẹ.

Khương Linh nhìn trưởng thôn, trong mắt trưởng thôn có chút cầu xin, Khương Linh hiểu được ánh mắt của trưởng thôn, ông ấy hy vọng Khương Linh bỏ qua cho Lục Hữu Nhân lần này, vốn dĩ còn vui vẻ, nhưng bởi vì một ánh mắt của trưởng thôn mà biến mất gần hết, Khương Linh không có cách nào thuyết phục bản thân mình tha thứ cho Lục Hữu Nhân, nàng lại càng không hiểu, người bị hại rõ ràng là nàng nhưng tại sao lại còn phải xin tha thứ cho hắn ta.

Hôm nay có thể là do số của nàng tốt, không hiểu sao lại được huyện lệnh giải cứu, nhưng lỡ như nàng không gặp may thì sao? Sợ là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch!Nghĩ đến đây, Khương Linh không khỏi đỏ mắt, những loại cảm xúc như bất đắc dĩ, buồn bã, tức giận,.

.

dần dần bao phủ lấy Khương Linh.

Khương Linh nhìn huyện lệnh trước mặt, cuối cùng nàng hít sâu một hơi, cố gắng làm cho giọng điệu của mình nghe có vẻ bình tĩnh: "Dân phụ là người nhà quê đến một chữ to cũng không biết, không hiểu pháp lệnh điều lệ, dân phụ chỉ hy vọng bọn họ có thể khôi phục lại danh dự cho dân phụ!""Khương Thị, ngươi thật sự nghĩ như vậy sao?" Huyện lệnh có chút không thể tin được liếc nhìn Khương Linh rồi hỏi lại một lần nữa.

Khương Linh cắn môi, không lên tiếng, nhẹ nhàng gật đầu.

"Được! Khương Hải và Lục Hữu Nhân, bổn quan cho các ngươi hai ngày phải đích thân đến nhà tạ lỗi!""Tạ ơn đại nhân! Tạ ơn đại nhân! Tạ ơn đại nhân!" Sau khi Lục Hữu Nhân và Khương Hải nghe huyện lệnh nói vậy đều thở phào nhẹ nhõm, liên tục quỳ lạy cảm tạ.

"Tuy nhiên! Khương Thị tốt bụng buông tha các ngươi, nhưng bổn quan vẫn phải cho các ngươi một bài học, ngươi đặt điều thị phi người khác, ngươi nói mà không suy nghĩ dám mắng bổn quan! Người đâu! Thưởng cho mỗi người bọn họ hai mươi bản tử!".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 30: 30: Bản Tử Chăm Sóc 2


"Tha mạng! Đại nhân tha mạng!" Mặc dù Lục Hữu Nhân và Khương Hải liên tục quỳ lạy, cầu xin thương xót, nhưng rất nhanh đã bị nha dịch kéo đi chịu hình đánh bản tử.

Tiếng la hét vang lên không ngừng, Khương Linh nhìn Lục Hữu Nhân bị ăn bản tử, mây mù trong lòng cũng biến mất gần hết.

Trên đường trở về, vẻ mặt của trưởng thôn đen thui, đã mấy lần muốn nổi giận, nhưng nhìn bộ dáng thảm hại không thể nhìn nổi của Lục Hữu Nhân, cuối cùng vẫn phải nghẹn lại.

"Về rồi! Về rồi! Bọn họ đã trở về rồi, ai, tại sao Lục Hữu Nhân này lại được trưởng thôn dìu thế?" Những người ngồi chờ trưởng thôn ở cửa thôn vừa nhìn thấy cảnh này không nhịn được mà bắt đầu xì xào bàn tán.

Những người đào khoai tây trước đó vẫn nhìn Khương Linh với vẻ mặt tức giận.

"Cẩu Thặng, đánh chuông, thông báo cho người cả thôn đến từ đường Lục gia! Ta muốn mở một cuộc họp!" Trưởng thôn đen mặt nói với cháu trai Lục Cẩu Thặng.

"Cái gì? Từ đường Lục gia? ""Có phải đã xảy ra chuyện lớn gì không?""Có lẽ có liên quan đến Khương Thị!""Ngươi xem, ta đã nói không thể dựa vào người đến từ bên ngoài! Chậc! ! Đúng là thật mà!"Lời nói của trưởng thôn lập tức khiến người trong thôn bùng nổ, đủ loại suy đoán bắt đầu lan truyền trong thôn như một bệnh dịch.

Thời gian một chén trà, mọi người trong Lục Gia Thôn đều tập trung về từ đường Lục gia.

Ánh mắt của mọi người đều rơi vào người trưởng thôn, Khương Linh và Lục Hữu Nhân đang nằm trên mặt đất r3n rỉ.

"Trời ơi! Nhi tử của ta, nhi tử của ta bị làm sao vậy!" Lục lão bà tử nhìn thấy cái mông đẫm máu của Lục Hữu Nhân, mở to hai mắt hỏi.

"Ngươi còn dám hỏi nhi tử của mình bị làm sao à? Thể diện của cả cái Lục Gia Thôn này đều bị nó làm mất hết rồi!" Trưởng thôn vỗ bàn, nặng nề gầm lên!"Cái gì? Nhi tử của ta làm mất mặt cả thôn? Trưởng thôn ngươi nói vậy là có ý gì? Mặc dù nhi tử của ta không có văn hóa, nhưng ít nhất nó cũng là người trung thực, trung hậu, hiếu thuận!" Lục lão bà tử mở to hai mắt chỉ to bằng hạt đậu nành không phục nói.

"Trung thực, trung hậu? Bà già không cần thể diện này vậy mà còn dám dát vàng lên mặt!" Khương Linh đang đứng ở một bên, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười khi nghe thấy mấy lời Lục lão bà tử nói.

"Chuyện Khương Thị tìm thấy khoai tây chính là do nhi tử nhà ngươi chạy đến nói cho người Khương Gia Thôn biết! Không chỉ nói bí mật ra, còn ác ý vu khống cho Khương Thị!" Trưởng thôn trừng mắt nhìn Lục lão bà tử, sau đó nói ra tất cả những chuyện xảy ra trên công đường.

Mọi người nghe xong rốt cuộc không nhịn được nữa, tất cả đều lòng đầy lửa giận nhìn về phía Lục Hữu Nhân, tựa như một giây sau liền nhảy lên muốn ăn tươi nuốt sống hắn t.

, Lục lão bà tử là đầu xỏ không nghĩ tới thủ đoạn hèn hạ bẩn thịu của mình lại bị vạch trần.

Bà ta đứng giữa đám đông, cơ thể run rẩy, chịu không nổi cú sốc này, hai mắt trợn ngược nặng nề ngã xuống đất.

"Lục lão bà tử ngất rồi!""Thôn trưởng! Lục lão bà tử phải làm sao đây?"Tiếng ồn ào lập tức phát ra từ từ đường Lục gia, trưởng thôn liếc nhìn Lục lão bà tử đang bất tỉnh rồi nói với mọi người: "Đưa Lục lão bà tử về nhà trước đi, nhân tiện gọi Chu lang trung qua!" Trưởng thôn đã lên tiếng, mọi người vội vàng bế mỗi người giúp một tay đưa Lục lão bà tử về nhà.

Vương quả phụ vốn đang dựa vào khung cửa chờ xem một màn kịch hay, đột nhiên nhìn thấy một đám người đều đi về phía nhà mình với vẻ mặt tức giận, không khỏi toát mồ hôi lạnh, nhưng sau khi thấy rõ là mọi người cõng mẹ chồng của mình về, nhịn không được mà thở phào nhẹ nhõm.

Mấy người dẫn đầu sau khi giải thích với Vương quả phụ vài câu liền vội vã trở về từ đường Lục gia, Vương quả phụ thấy mọi người đã rời khỏi Lục gia, quay đầu nhìn Lục lão bà tử đang nằm bất tỉnh trên giường, không khỏi thầm mắng: "Phi! Bà già này hoá ra cũng chỉ là đồ vô dụng!".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 31: 31: Mất Hết Thể Diện 1


Từ đường Lục gia.Mọi người đều nhìn trưởng thôn với vẻ mặt nghiêm nghị.Trưởng thôn liếc nhìn Lục Hữu Nhân vẫn đang nằm trên mặt đất r3n rỉ, bất lực thở dài một hơi nói: "Trong thôn xảy ra loại chuyện này, là do ta không làm tròn bổn phận, ba huynh đệ còn lại của Lục gia, nếu ta dựa theo gia pháp xử trí Lục Hữu Nhân, các ngươi không có ý kiến gì chứ?"Ba huynh đệ của Lục Hữu Nhân đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng vẫn là Lục Hữu Lễ đáp: "Không...!Không có ý kiến!"Thật ra ba huynh đệ Lục gia đều biết Lục Hữu Nhân có đức hạnh như thế nào, nhưng không biết làm sao, từ nhỏ đến lớn lúc nào Lục lão bà tử đều bảo vệ Lục Hữu Nhân, ba huynh đệ còn lại của Lục gia đương nhiên không dám không nghe lời Lục lão bà tử.Khi Lục lão gia tử còn sống, Lục Hữu Nhân ít nhiều gì còn kiêng dè một chút, bộ dáng hành vi còn coi như kiềm chế.Nhưng kể từ mấy năm trước khi Lục lão gia tử mất, Lục Hữu Nhân hoàn toàn không còn chút kiêng nể nào.Lúc đầu, ba huynh đệ còn lại của Lục gia còn thỉnh thoảng sẽ nói với mẫu thân về chuyện của đại ca, nhưng ai ngờ rằng Lục lão bà tử chỉ khiển trách bọn, bảo bọn họ tự chăm lo cho tốt bản thân mình.

Bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, hy vọng đại ca có thể tự mình rút ra được một bài học!Lục Hữu Lễ liếc nhìn Khương Linh đang đứng bên cạnh, vẻ mặt áy náy đi đến bên cạnh Khương Linh, nhẹ giọng nói: "Khương Thị, thật xin lỗi vì đã để xảy ra chuyện lớn như vậy, ta thay mặt đại ca xin lỗi người!" Khương Linh ngẩng đầu nhìn Lục Hữu Lễ, trong trí nhớ của nguyên thân, nàng có ấn tượng rất tốt với Lục Hữu Lễ, nguyên nhân có lẽ vì người này cùng tuổi với đệ đệ của mình đi, nguyên thân làm đại tẩu vẫn luôn chăm sóc cho tiểu thúc chưa lập gia đình này.Về phần Lục Hữu Lễ, hắn làm người đúng như tên, làm người khiêm tốn nhã nhặn, vô cùng lễ độ."Không sao, chỉ cần tìm ra chân tướng sự việc rồi trả lại sự trong sạch cho ta là được rồi!" Khương Linh liếc nhìn Lục Hữu Lễ, nhẹ nhàng trả lời."Trưởng thôn, vậy chúng ta có đào cái gì mà khoai tây gì đó nữa không! Nếu như không đào chúng ta còn phải ra đồng ruộng nhổ cỏ!" Triệu Nhị Lăng đứng ở bên cạnh có chút nhịn không được nói.Triệu Nhị Lăng vừa lên tiếng, tất cả mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao."Bây giờ các ngươi về nhà lấy gùi với dụng cụ, chúng ta chuẩn bị lên núi ngay!" Trưởng thôn liếc nhìn Lục Hữu Nhân, hai mươi bản tử kia lúc đánh hắn ta thật sự không nhẹ một chút nào, nếu bây giờ còn thực hiện gia pháp, ông ấy sợ Lục Hữu Nhân sẽ bị đánh chết, trưởng thôn cũng không muốn vô duyên vô cớ chịu một mạng người.Ngay sau khi mọi người nghe lệnh của trưởng thôn, bọn họ lập tức giải tán về nhà để lấy gùi và dụng cụ.Khương Linh liếc nhìn trưởng thôn không nói gì, cũng theo đám người trở về nhà mình."Nương!""Nương!"Khương Linh vừa đẩy cửa, hai bóng người ôm chặt lấy nàng không chịu buông, sau đó tiếng khóc thút thít truyền đến tai Khương Linh."Hài tử ngốc, các con khóc cái gì, không phải nương vẫn đang ở đây sao?" Khương Linh vừa an ủi vừa lau nước mắt cho hai nữ nhi."Đại ca...!Đại ca nói nương bị quan huyện bắt, con...!huhu......!nương, nương không thể rời đi không quan tâm đ ến bọn con nữa!" Khương Văn Khê vừa nghẹn ngào vừa lau nước mắt."Nương, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Khương Tuế Hòa lớn tuổi hơn một chút đã có khả năng tự suy nghĩ, sau khi thấy Khương Linh trở về thì không khỏi lo lắng hỏi."Nương không có chuyện gì chứ? Bọn họ không làm khó nương chứ?" Khương Diệu Kiệt nhìn Khương Linh một lúc rồi mới thở phào nhẹ nhõm hỏi.Đối mặt với câu hỏi của ba hài tử, Khương Linh cười nói: "Đừng lo lắng, nương không sao, chỉ dùng mấy câu thì không thể giải thích được chuyện này, Diệu Kiệt, con mang lấy gùi đi đào khoai tây với nương đi!"Khương Văn Khê nghe xong liền bật khóc, càng ôm chặt lấy đùi của Khương Linh nói: "Đừng! Nương! Nương đừng đi!"Khương Tuế Hòa nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Khương Văn Khê an ủi: "Muội muội không khóc, nương không sao cả, nương đi tìm thức ăn cho chúng ta!".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 32: 32: Mất Hết Thể Diện 2


Sau vài lần an ủi, Khương Văn Khê ngừng khóc, Khương Linh thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi nhà cũ với Khương Diệu Kiệt.

Khương Linh dẫn Khương Diệu Kiệt đi nhanh đến cửa thôn, trưởng thôn lại một lần nữa dẫn mọi người đi về ngọn núi phía sau.

Không có sự quấy rối của những người kia, lần này người dân Lục Gia Thôn vô cùng phấn khởi, dọc đường đều nói chuyện phiếm không ngừng.

Sau khi đi đến nơi có khoai tây, Khương Linh dẫn đầu biểu diễn cho mọi người xem cách đào khoai tây, mọi người cũng bắt đầu làm y như nàng.

Khương Linh đi đến bên cạnh Khương Diệu Kiệt, thấp giọng nói nhỏ: "Diệu Kiệt, đừng để mình mệt chết mất, đào một chút là được rồi, có nương ở đây sẽ không lại để bọn con đói bụng nữa!"Khương Diệu Kiệt vẫn im lặng không nói, chỉ gật đầu đáp lại.

[Tích: Tìm thấy nấm đầu khỉ hoang dã, giá 300 tiền đồng một cân]Âm thanh của hệ thống lại xuất hiện trong đầu Khương Linh, Khương Linh đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, chỉ thấy một điểm sáng mờ nhạt chiếu sáng một góc khuất không dễ nhìn thấy ở sau núi.

Khương Linh liếc nhìn những người xung quanh, tất cả mọi người đều đang bận rộn đào khoai tây, không có thời gian ngẩng đầu lên, Khương Linh mới dám lặng lẽ đứng dậy, đi về phía điểm sáng kia.

[Thu được nấm đầu khỉ hoang dã, hai cân, có muốn bán ra hay không]Khương Linh vừa cẩn thận nhổ nấm đầu khỉ ra khỏi mặt đất, lời nhắc nhở hệ thống lại vang lên, Khương Linh nhanh chóng chọn nút [Có], rầm rầm một tiếng, một con số lớn xuất hiện phía sau biểu tượng tiền đồng của thương thành.

Khương Linh nhìn bùn đất trên tay, lại nhớ lại nấm đầu khỉ mình vừa bán, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng trong phút chốc nàng lại không thể xác định rõ được lý do và nguyên nhân.

Nàng vốn dĩ muốn ngồi xuống tảng đá bên cạnh để bình tĩnh suy nghĩ, nhưng ai biết rằng tiếng ồn ào đằng sau đã làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Khương Linh.

"Khương Diệu Kiệt, ngươi may mắn quá đấy!""Khương Diệu Kiệt! Tối nay ngươi có lộc ăn rồi!"Mỗi tiếng kêu "Khương Diệu Kiệt" vang lên khiến Khương Linh có chút lo lắng, nàng vội vàng chạy về phía về phía, lúc này không hiểu vì lý do gì mà có vài đứa nhóc vây quanh Khương Diệu Kiệt, miệng đứa nào đứa đấy ríu ra ríu tút nói không ngừng.

Khương Linh lo lắng Khương Diệu Kiệt bị bắt nạt, nhưng sau khi nghĩ lại, bây giờ người lớn đều đang ở đây, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện lớn gì, nàng chen từ đám đông, dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi: "Xảy ra chuyện gì!""Thẩm, Diệu Kiệt nhà thẩm may mắn thật đấy, trong lúc đào "chuông ngựa" thế mà lại bắt được một con thỏ, ta ngưỡng mộ chết mất!" Những lời này là Triệu Đại Bảo - nhi tử của Triệu Nhị Lăng nói, thằng bé bằng tuổi với Khương Diệu Kiệt, lúc này thằng bé nhìn chằm chằm vào con thỏ trong tay Diệu kiệt với ánh mắt ước ao.

"Thẩm, tối nay nhà thẩm có thịt ăn đúng không?" Nhi tử của Lục Đức Vương là Lục Thiểm Điện vừa nói vừa ch ảy nước dãi.

"Diệu Kiệt, đưa con thỏ cho nương đi!" Khương Linh không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi thấy Khương Diệu Kiệt vẫn ổn.

Khương Diệu Kiệt gật đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm đặt con thỏ vào tay Khương Linh, Khương Linh dùng tay ước lượng con thỏ, quả nhiên, năm mất mùa nên con thỏ này cũng chẳng được mấy lạng thịt.

[Tích: Tìm thấy thỏ hoang, giá 200 tiền đồng một cân][Thu được thỏ hoang, một cân rưỡi, có muốn bán ra hay không]Âm thanh nhắc nhở hệ thống lại vang lên trong đầu Khương Linh, nghe vậy Khương Linh âm thầm cảm thấy ngạc nhiên, cho dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới con thỏ hoang này ở trong thương thành lại có giá trị như vậy, nàng lặng lẽ nhét con thỏ vào gùi rồi bắt đầu gia nhập đội ngũ đào khoai tây.

Ánh chiều tà nhiễm dần sắc xanh ban đầu của bầu trời, trên người của tất cả mọi người đều được bao phủ bởi ánh vàng nhạt.

Trưởng thôn lau mồ hôi trên trán, liếc nhìn bầu trời rồi nói với mọi người: "Dừng tay thôi, hôm nay chúng ta làm đây đi, ban đêm ở trên núi có sói hoang, chúng ta mau xuống núi thôi!" Mọi người nghe vậy ai nấy đều luyến tiếc không nỡ mà đeo gùi của mình lên lưng, đi xuống núi.

Khương Linh và Khương Diệu Kiệt cũng đi theo, Khương Linh liếc nhìn giỏ khoai tây đầy ắp của Khương Diệu Kiệt, không khỏi cảm thấy đau lòng nói: "Nặng lắm đúng không, con cầm cái của nương đi!"Khương Diệu Kiệt lắc đầu không nói lời nào, Khương Linh bất lực thở dài, không nói thêm gì nữa.

Ngay khi thân ảnh của mọi người biến mất sau núi, một nữ nhân tóc trắng dẫn theo một cậu bé đang khóc xuất hiện nơi Khương Linh đào vừa mới đào nấm đầu khỉ.

"Nương! Nương, thỏ của con, thỏ của con!" Cậu bé bĩu môi khuôn mặt lộ vẻ tủi thân nói.

Nữ nhân tóc trắng sờ sờ đầu cậu bé, đôi mắt cưng chiều khẽ nói: "Bỏ đi, trở về nương tìm cho con một con khác cho con! ".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 33: 33: Nguồn Nước 1


"Diệu Kiệt muốn ăn thịt hay không?" Trên đường về nhà, Khương Linh nhìn Khương Diệu Kiệt, khẽ hỏi.

Khương Diệu Kiệt vẫn im lặng lắc đầu, Khương Linh phần nào cảm thấy khó xử khi nhìn thấy động tác Khương Diệu Kiệt.

Sau khi đến Lục Gia Thôn, Khương Linh chỉ nhớ ra chính mình lúc trước đã ăn một bữa thịt, nhưng gần như đều những viên làm bằng bột mì, đối với người trong bữa cơm không có thịt không vui như Khương Linh mà nói, đây chính là một loại cực hình.

"Ai, con thỏ này là Diệu Kiệt phát hiện ra, lỡ đâu thằng bé muốn nuôi thỏ thì sao? Là một vị mẫu thân ta nên mở miệng như thế nào đây? Lát nữa chỉ có thể trông vào đứa nhỏ ham ăn Văn Khê thôi!" Khương Linh vừa nghĩ vừa tưởng tượng ra bộ dáng Khương Văn Khê nuốt nước bọt ở trong đầu.

Không bao lâu, Khương Linh và Khương Diệu Kiệt đi tới cửa nhà cũ.

Vừa mở cửa, Khương Tuế Hòa và Khương Văn Khê ở trong phòng chạy ra, hai cô bé nhanh chóng cầm lấy gùi của Khương Linh và Khương Diệu Kiệt.

"Nương, sao trong gùi của nương lại có một con thỏ vậy?" Khương Văn Khê tò mò dùng tay ôm lấy con thỏ đang run rẩy ở trong gùi ra.

Thằng bé Diệu Kiệt này, trước giờ vẫn luôn ăn nhờ ở đậu nhà Lục Hữu Nhân, tâm tư vừa nhạy cảm vừa yếu đuối, nếu như chỉ vì một con thỏ mà khiến nàng và Khương Diệu Kiệt nảy sinh hiềm khích thì chẳng đáng một chút nào.

Nghĩ đến đây, Khương Linh nói: "Hôm nay vận khí của đại ca con tốt, lúc đi đào khoai tây bắt được nó!""Đại ca! Đại ca, ca muốn làm gì con thỏ này?" Khương Văn Khê nhìn chằm chằm Khương Diệu Kiệt, tò mò hỏi.

Khương Diệu Kiệt nhìn con thỏ, sau đó nhìn hai muội muội xanh xao vàng vọt bên cạnh, thật ra cậu bé muốn nuôi con thỏ trắng này, nhưng lại nghĩ đến lúc trước những ngày ăn nhờ ở đậu, ăn không đủ no, cuối cùng cậu bé cắn răng nhìn Khương Linh nói: "Giết thỏ ăn thịt đi!"Khương Linh nghe vậy liền thấy ngạc nhiên.

Khương Tuế Hòa sau khi nghe vậy liền cau mày.

Hốc mắt Khương Văn Khê đỏ hoe, cô bé cố gắng đè nén cảm xúc muốn khóc, tại sao phải giết một con thỏ đáng yêu như vậy, cô bé không hiểu, nhưng trong gia đình này ngoại trừ nương ra thì đại ca chính là người lớn nhất, cô bé lại không thể nói thêm gì, chỉ có thể bĩu môi nhỏ tuyệt vọng ngồi xổm dưới mái hiên.

Sau khi Khương Linh nghe Khương Diệu Kiệt nói xong trong lòng liền giãy giụa hồi lâu, cuối cùng vẫn là cơn thèm ăn chiếm ưu thế, nàng nhìn khoai tây ở trong gùi, nói với Khương Diệu Kiệt: "Đúng lúc hôm nay đi đào khoai tây, vậy làm món thịt thỏ hầm khoai tây đi, con dẫn muội muội ra ngoài chơi một lát, đợi khi nào làm cơm xong nương sẽ gọi bọn con.

"Nói rồi, Khương Linh túm lấy con thỏ từ trong gùi ra đi vào phòng bếp, đóng cửa lại.

Sở dĩ Khương Linh làm như vậy chủ yếu là bởi vì con thỏ này quá gầy, hơn nữa còn phải phân ra cho bốn người ăn, nàng ăn còn chưa đủ nhét kẽ răng!Khương Linh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, Khương Diệu Kiệt đang chặt củi, Khương Tuế Hòa và Khương Văn Khê cũng đang dọn dẹp khoai tây mà nàng với Diệu Kiệt mang về, nhân lúc không ai để ý, Khương Linh cẩn thận từng chút một mở hệ thống thương thành ra, sau đó bán con thỏ này đi, mua một con thỏ béo tốt vừa mới được sơ chế xong từ thương thành, rồi lại mua thêm một ít hoa hồi, quế và các gia vị khác để tăng hương vị.

"Ùng ục ùng ục! " Con thỏ hầm trong nồi không ngừng tỏa ra mùi hương thơm phức.

Khương Văn Khê đứng ở bên cạnh như muốn nằm lên bàn bếp, nước miếng chảy đến vạt áo, Khương Linh nhìn bộ dạng có chút khốn khổ của Khương Văn Khê liền định lau nước miếng cho cô bé.

Nhưng nàng phát hiện trong tay mình không có mảnh vải nào, nhìn bộ quần áo đầy vết khâu chắp vá cửa mình, cuối cùng nàng cảm thấy dường như Khương Văn Khê ch ảy nước miếng như vậy cũng chẳng sao cả.

"Nương! Nương đang hầm gì đấy, sao lại thơm như vậy?" Khương Văn Khê nghiêng đầu nhìn Khương Linh nói.

Dưới ánh lửa, khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Văn Khê đỏ bừng, trông rất dễ thương.

Khương Linh không trả lời câu hỏi của Khương Văn Khê, nhấc nắp nồi lên, kẹp một miếng thịt thỏ trong nồi hầm đang sôi sùng sục ra, cẩn thận thổi nguội rồi đút vào miệng Khương Văn Khê.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 34: 34: Nguồn Nước 2


"Có ngon không?" Khương Linh mỉm cười hỏi."Ngon! Rất ngon! Nương, tại sao nương lại nấu ngon như vậy?" Hai mắt Khương Văn Khê sáng ngời nói."Hương vị của thịt thỏ từ trước đến giờ vẫn luôn rất ngon!" Khương Linh thấp giọng nói.Ai ngờ sau khi Khương Văn Khê nghe được từ "thịt thỏ", đôi mắt cô bé lập tức đỏ lên, cô bé bước ra khỏi phòng bếp, nước mắt giàn giụa.Vừa đi cô bé vừa nghĩ: "Thỏ con, ta xin lỗi, nhưng ngươi thật sự rất ngon, ta thề ta chỉ ăn hai miếng, ăn xong ta sẽ không ăn nữa, vậy chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau đúng không?"Bữa tối rất nhanh đã được làm xong, mặc dù chỉ có hai món một món thịt và một món chay, thêm một chút gạo lứt trộn gạo trắng.

Tuy nhiên, đối với ba hài tử của Khương Linh mà nói, đây đã là bữa cơm vô cùng thịnh soạn.Khương Linh gắp ba bát thịt thỏ, nói với Khương Diệu Kiệt: "Diệu Kiệt, ba bát thịt thỏ này, một bát cho trưởng thôn, một bát cho Triệu gia Triệu Đại Bảo, một bát cho nhà Lục Thiểm Điện, chúng ta chờ con trở về ăn cơm! Nếu đối phương không chấp nhận, con liền nói...""Liền nói..." Khương Linh nhất thời dừng lại, hiển nhiên lời nói đã đến bên miệng nhưng lại chẳng biết nên nói như thế nào."Những người nhìn thấy đều có phần..." Khương Tuế Hòa vốn im lặng ở bên cạnh đột nhiên thì thào nói.Khương Linh nghe vậy có chút kinh ngạc, nàng quay đầu nhìn Khương Tuế Hòa hỏi: "Ai dạy con cái này?" Nghe xong câu hỏi của Khương Linh, Khương Tuế Hòa cho rằng mình đã nói sai, nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục xoa xoa tay, thì thầm: "Con...!Con......!Lúc trước con nghe Lục Cẩu Thặng nói như vậy, còn nói ý nghĩa của câu nói đó là nếu như có đồ tốt thì nên chia sẻ cho nhau.

Nương......!con......!con nói sai rồi sao?"Khương Linh nghe vậy thầm cảm thấy ngạc nhiên, nàng không ngờ trí nhớ của Khương Tuế Hòa lại tốt như vậy, như vậy xem ra cô bé ở phương diện đọc sách cũng có chút tài năng.Nàng liếc nhìn miếng thịt thỏ trên bàn và Khương Diệu Kiệt nói: "Diệu Kiệt, con đi trước đi, nếu như bọn họ từ chối, con liền nói con thỏ là do mọi người phát hiện ra, người thấy thì có phần!"Khương Diệu Kiệt gật đầu, cầm bát thịt thỏ đi ra cửa.Chẳng mấy chốc, Khương Linh ở trong nhà nghe thấy giọng nói lớn của Nhị Lăng thẩm tử: "Ai da, Diệu Kiệt, sao ngươi lại đưa thịt đến cho chúng ta làm gì, nhanh lên...!nhanh cầm về đi, trong năm mất mùa này nhà ngươi sống cũng không dễ dàng gì!""Những người nhìn thấy đều có một phần...!Nhị Lăng thẩm tử cứ cầm lấy đi!" Giọng nói của Khương Diệu Kiệt truyền đến tai Khương Linh."Ai da, ngươi đợi một lát..."Khương Diệu Kiệt một lần nữa đẩy cửa ra, trong tay cậu bé có một ít rau dại không rõ tên, cậu bé đặt rau dại lên bàn, nói với Khương Linh: "Cái này là do Nhị Lăng thẩm tử đưa cho con, nói rằng cứ vậy mà ăn đồ nhà chúng ta đưa cũng ngại quá!"Khương Linh gật đầu, không nói gì, nhưng thông qua chuyện này nàng có thể biết được, tức phụ của Nhị Lăng quả thực là người có thể quen thân.Bữa tối ăn rất ngon miệng, ba hài tử đều cúi đầu và cơm ào ào, nhất là Khương Văn Khê đến chút nước hầm thịt thỏ cũng không bỏ sót, sau khi ăn xong còn thè lưỡi li3m bát một vòng.Khương Linh nhìn vẻ mặt thỏa mãn của ba hài tử, trong lòng cũng rất vui vẻ, chính Khương Linh cũng không để ý, nàng đã hoàn toàn chấp nhận việc "làm mẫu thân" này từ lúc nào."Tuế Hòa, con qua đây!" Khương Linh nhìn Khương Tuế Hòa đang nhanh chóng chuẩn bị dọn dẹp bát đũa, nhẹ giọng gọi.Khương Tuế Hòa nhanh chóng đặt bát đũa xuống, đi theo phía sau Khương Linh.Hai mẹ con đi vào nhà, Khương Linh nhẹ nhàng đóng cửa lại, hỏi Khương Tuế Hòa: "Tuế Hòa, con có muốn đi học không?".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 35: 35: Nguồn Nước 3


Lời nói của Khương Linh khiến ánh mắt Khương Tuế Hòa sáng lên, nhưng ánh mắt của Khương Tuế Hòa trong nháy mắt lại tối đi, năm nay Khương Tuế Hòa đã chín tuổi, gần như đã qua tuổi tốt nhất để đọc sách.

Mặc dù ở thời đại này nữ nhi cũng có thể đọc sách, nhưng phần lớn những người có thể đọc sách đều là nữ nhi nhà thương gia hoặc quan lại, cô bé chỉ là nữ nhi nhà nông làm sao có thể có suy nghĩ không an phận như vậy.

Có thể thể viết tên của mình cùng với Lục Cẩu Thặng, có thể nhận biết được vài chữ, cô bé đã cảm thấy hài lòng lắm rồi.

Nghĩ đến đây, Khương Tuế Hòa cắn nhẹ môi, nhìn Khương Linh với ánh mắt lơ đãng nói: "Nương, con không muốn đọc sách, con chỉ là một nữ nhi đọc sách làm cái gì, qua mấy năm nữa phải gả cho người khác rồi!"Khương Linh làm sao có thể không biết suy nghĩ của Khương Tuế Hòa, trong ký ức lúc trước của nguyên thân, Khương Tuế Hòa luôn có một niềm đam mê học chữ một cách khó hiểu, thậm chí vì muốn học thêm vài chữ, cô bé từng bí mật lấy khẩu phần ăn duy nhất của mình đưa cho Lục Cẩu Thặng, chỉ để cho Lục Cẩu Thặng dạy nàng thêm vài chữ.

Nếu không phải tên khốn kiếp Lục Hữu Nhân kia gây khó dễ, có lẽ Khương Tuế Hòa đã có thể thi được nữ đồng sinh, có thể đến nữ thư viện trên trấn để đọc sách.

Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Linh đột nhiên có một ý tưởng— tạo điều kiện cho Khương Tuế Hòa đi học!Nàng biết rõ trong nhà muốn nuôi một người đi học cần phải tiêu tốn rất nhiều bạc, nhưng Khương Linh càng hiểu rõ, chôn vùi một hạt giống tốt, sau này cho dù sau này có nhiều bạc hơn cũng không thể bù đắp được sự tiếc nuối này.

Ánh mắt Khương Linh dần dần trở nên kiên định hơn, nàng vỗ vỗ Khương Tuế Hòa bên cạnh, nhẹ giọng nói: "Con không cần lo lắng chuyện này, con chỉ cần nghe lời mẫu thân là được!" "Nhưng! nương! " Ánh mắt Khương Tuế Hòa lóe lên một chút vui mừng, nhưng rất nhanh lại tối sầm lại, cô bé mở miệng, không biết nên nói như thế nào.

"Không có nhưng nhị gì cả, con phải nghe lời nương!" Giọng điệu của Khương Linh đầy ý không gì có thể ngăn cản.

Khương Tuế Hòa cuối cùng cũng siết chặt nắm đấm, nói với giọng hơi nghẹn ngào: "Vâng! Con nghe lời nương!""Đứa nhỏ ngốc nghếch, khóc cái gì, mau lau nước mắt đi, đừng để đại ca và muội muội con nhìn thấy lại nghĩ rằng ta đang mắng con!" Khương Linh nhẹ nhàng lau nước mắt trên khóe mắt Khương Tuế Hòa.

Sau khi hai mẹ con nói chuyện xong, tâm trạng của cả hai người rất tốt.

Khương Linh vừa mở cửa, liền nhìn thấy Khương Diệu Kiệt cầm một chậu nước bẩn vẩy lên mảnh ruộng trước nhà, ngôi nhà cũ kỹ này từ lâu đã không có người ở, bây giờ đang mùa hạn hán, mảnh ruộng trước nhà bọn họ tất nhiên không trồng bất cứ loại rau gì.

Vùng đất khô cằn lâu rồi chưa từng gặp mưa, ngay lập tức hấp thụ hết nước bẩn.

Khương Linh nhìn chằm chằm cánh đồng đẫm nước, trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh.

"Đúng vậy! Chính là nó! Đáng chết, tại sao ta lại ngu ngốc như vậy! Làm sao bây giờ mới nghĩ ra cơ chứ! Nấm đầu khỉ làm sao có thể mọc ở những nơi khô cằn được, nấm thích những nơi tối tăm ẩm ướt nhất, mà nơi mà ta hái nấm đầu khỉ cũng không phải là dạng đất khô hạn gì, mà là đất mang theo chút ẩm ướt, nếu vậy là như vậy, chắc chắn ở gần đó có nguồn nước! Nếu không thì làm sai nấm có thể phát triển được?" Nghĩ đến đây Khương Linh liền đánh đầu mình, nàng kìm lại trái tim đang đập thình thịch của mình, đi về phía cửa lớn.

"Nương, ngài đi làm gì vậy?" Khương Diệu Kiệt nhìn bầu trời đã tối sầm, trong tiềm thức buột miệng thốt ra.

"Âi dô! Khương Diệu Kiệt gọi ta là nương!" Khương Linh vui mừng khôn xiết khi nghe thấy Diệu Liệt nói vậy, nhưng bây giờ vấn đề tìm nguồn nước quan trọng hơn, nàng mỉm cười quay người lại cười với Khương Diệu Kiệt rồi nói: "Nương ra ngoài một chút rồi sẽ quay lại, con chăm sóc hai muội muội nhé!"Nói rồi, Khương Linh bước nhanh về phía ngọn núi.

Cứ đi như vậy, sự hưng phấn vừa rồi dần dần nhạt đi, Khương Linh liếc nhìn ngọn núi tối đen như mực trước mặt, không hiểu tại sao lại rùng mình một cái, không biết tại sao nàng luôn cảm thấy ngọn núi ban ngày nhìn đâu cũng thấy bình thường, mà lúc này lại giống như một cái miệng khổng lồ không đáy của quái vật, dường như nó có thể nuốt chửng nàng bất cứ lúc nào.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 36: 36: Nguồn Nước 4


Khương Linh hiểu rõ bản tính của bản thân, nếu hôm nay không điều tra rõ chuyện này, chắc chắn đêm nay nàng sẽ trằn trọc cả đêm không ngủ được.Nghĩ đến đây, Khương Linh nuốt nước bọt, lấy hết can đảm, đi về nơi lúc trước nàng hái nấm đầu khỉ.Tầm mắt ở ban đêm không tốt như ban ngày, đặc biệt là ở loại núi rừng rậm rạp này, có mấy lần Khương Linh không để ý dưới chân suýt chút nữa ngã xuống, nàng cứ đi từng bước từng bước một lúc lâu mới đến nơi ban ngày bọn họ đào khoai tây.Khương Linh cẩn thận từng tí một ngồi xổm xuống bên cạnh mặt đất, vươn tay ra nhẹ nhàng sờ sờ mặt đất, sau đó lại đến chỗ buổi sáng tìm thấy nấm đầu khỉ rồi lặp lại hành động như lúc nãy."Quả nhiên đất ở đây ẩm ướt hơn nhiều so với những mảnh đất phía trước kia!" Khương Linh nhẹ nhàng vỗ vỗ bụi đất trên tay đi, đi sâu hơn vào nơi này.Dọc theo đường đi, Khương Linh cứ đi rồi lại dừng, thỉnh thoảng ngồi xổm xuống sờ sờ mặt đất ở xung quanh, đầu ngón tay của Khương Linh càng ngày càng cảm nhận rõ sự ẩm ướt của đất, trái tim của Khương Linh cũng theo sự ẩm ướt này mà càng lúc đập càng nhanh.Nàng cứ đi rồi đột nhiên một hang động xuất hiện trước mặt Khương Linh, Khương Linh có chút tò mò nhìn về phía hang động, nhưng đáng tiếc bên trong tối om, Khương Linh không nhìn thấy gì cả."Tí tách...!Tí tách..." Tiếng nước nhỏ giọt cực kỳ yếu ớt phát ra từ trong hang.Sau khi Khương Linh nghe thấy âm thanh yếu ớt của tiếng nước chảy, nàng đột nhiên trợn tròn mắt, nhanh chóng ngoáy tai mấy lần, sợ rằng âm thanh vừa nghe được chỉ là ảo giác."Tí tách...!Tí tách..." Lịa truyền đến hai âm thanh cực nước chảy vô cùng yếu ớt.Sau khi Khương Linh xác nhận mình không nghe lầm xong, cả người run lên nhè nhẹ, tim đập điên cuồng, một hàng nước mắt trong veo tràn ra.Nàng dùng chút lý trí còn sót lại để che miệng, ngăn cản bản thân la hét.Khương Linh đang đứng ở cửa động, bình tĩnh lại một lúc lâu mới sẵn sàng bước vào bên trong.Trong đêm tối, một bàn tay đột nhiên vươn ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Khương Linh.Khương Linh chỉ cảm thấy mình như bị sét đánh, da đầu tê dại, não ù ù, quần áo đột nhiên ướt đẫm mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn, nặng nề ngã ngồi trên mặt đất."Ngài… Ngài không sao chứ?" Giọng nói của Khương Diệu Kiệt đột nhiên xuất hiện sau lưng Khương Linh."A!" Sự yên tĩnh của Lục Gia Thôn bị một tiếng kêu bén nhọn cắt ngang.Toàn thân Khương Linh run rẩy, mồ hôi rơi xuống như mưa, nàng nặng nề thở hổn hển, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm Khương Diệu Kiệt trước mặt.Khương Diệu Kiệt ở bên cạnh suýt chút nữa kêu lên sợ hãi khi nhìn thấy Khương Linh như vậy, cậu bé cắn môi đứng ở đó không biết nên làm như thế nào, đến cánh tay cũng duỗi ra duỗi lại mấy lần, cậu bé vốn dĩ chỉ muốn lắc lắc Khương Linh, nhưng dáng vẻ hiện tại của Khương Linh quá đáng sợ.

Cậu bé không dám ra tay, bởi vì sợ Khương Linh trước mặt sẽ ăn thịt mình."Diệu...!Diệu Kiệt?" Khương Linh dần dần tỉnh táo lại, giọng nói khàn khàn ngập ngừng hỏi."Nương...!Hu hu......!Nương, ngài làm con sợ chết khiếp!!" Khi Khương Diệu Kiệt nghe thấy Khương Linh gọi tên mình, cậu bé lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm xúc đột nhiên sụp đổ."Diệu Kiệt, con mới là người làm nương sợ chết khiếp!" Mặc dù Khương Linh nghĩ như vậy, nhưng cũng không dám nói mà hỏi: "Diệu Kiệt, muộn như vậy rồi, con chạy ra ngoài làm gì?" "Con...!Con......!Con lo lắng cho nương...!Con......!con không biết mình sẽ làm nương sợ! Con thấy......!Con thấy nương vào núi, lúc nãy con nghe trưởng thôn nói ở đây ban đêm sẽ có sói, con lo lắng cho ngài...!Cho nên..." Đầu của Khương Diệu Kiệt càng lúc càng cúi thấp xuống, giọng nói càng lúc càng nhỏ.Khương Linh cười khổ nói, nàng dựa vào tảng đá bên cạnh đứng dậy, nhẹ nhàng an ủi: "Là do ta quá nhát gan, con cảm thấy áy náy! Nương biết con là một đứa trẻ ngoan!"Khương Diệu Kiệt sau khi nghe xong gật đầu, lấy hết can đảm hỏi: "Nương, mau rời khỏi đây, đây là hang của Bạch Phát Nương Nương, ngài không thể đi vào! Nếu đi vào, ngươi sẽ bị Bạch Phát Nương Nương trừng phạt! "Khương Diệu Kiệt vừa nói vừa chuẩn bị nắm lấy tay Khương Linh chuẩn bị rời đi."Bạch Phát Nương Nương? Lại là Bạch Phát Nương Nương?" Nghe Khương Diệu Kiệt và trưởng thôn đều nói như vậy, Khương Linh quay đầu nghi ngờ nhìn Khương Diệu Kiệt hỏi: "Diệu Kiệt, Bạch Phát Nương Nương là cái gì?".
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 37: 37: Còn Có Loại Chuyện Này À 1


“Nương, ngài không nhớ rõ Bạch Phát Nương Nương à?” Nương theo ánh trăng lờ mờ, Khương Linh mơ hồ cảm giác Khương Diệu Kiệt đang cau mày nhìn nàng.

Đối với bốn chữ “Bạch Phát Nương Nương”, Khương Linh cảm thấy vô cùng lạ lẫm, trước đó nàng chỉ mới nghe thôn trưởng nhắc tới một lần.

Nàng lục tìm tất cả ký ức của nguyên thân, cũng chẳng tìm ra được một chút tin tức nào liên quan đến “Bạch Phát Nương Nương” cả.

Vì không để cho Khương Diệu Kiệt sinh nghi, Khương Linh giả bộ hồ đồ nói: “Ôi chao, không phải là do nương lớn tuổi rồi sao, trí nhớ không tốt lắm, Diệu Kiệt con nói nhanh lên, Bạch Phát Nương Nương này là gì?”Rốt cuộc thì Khương Diệu Kiệt vẫn chỉ là hài tử, Khương Linh nói như vậy cũng không tiếp tục hỏi thêm, cậu nhóc chỉ xoay tròn đôi mắt một chút rồi nói: “Trước đó con đã nghe thôn trưởng bá bá nói qua, trong núi lớn này có một vị Bạch Phát Nương Nương sinh sống, hằng năm thành tâm cung phụng thì có thể bảo vệ Lục gia thôn ngày ngày bình an…”Khương Linh nghe được chuyện này, thiếu chút nữa đã bật cười.

Nàng cho tới bây giờ không tin cái gì quỷ thần thì không nói, huống chi còn nghe Khương Diệu Kiệt hình dung như thế, tại sao lại thấy giống như hình tượng “Bạch mao nữ” trong mấy vở kịch cận đại vậy.

“Nghe nói là bởi vì có người đắc tội Bạch Phát Nương Nương, Bạch Phát Nương Nương mới giáng tội trừng phạt Lục gia thôn, mấy năm nay Lục gia thôn mới gặp tai họa liên tục như thế!” Khương Diệu Kiệt gãi đầu bổ sung thêm.

“Nói lung tung cái gì vậy chứ? Rõ ràng là thiên tai, sao lại nói thành do quỷ thần rồi?” Sau khi Khương Linh nghe xong mặt liền sa sầm, nhưng Khương Linh vẫn cố gắng nhẫn nại tiếp tục hỏi: “Diệu Kiệt con có biết là ai đắc tội Bạch Phát Nương Nương không?”Khương Diệu Kiệt một bộ dáng ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhìn Khương Linh, qua một hồi lâu mới nói nhỏ: “Là…là Lục…Cha làm!”Khương Diệu Kiệt nói lấp la lấp lửng nhưng Khương Linh vẫn nghe thấy rất rõ ràng.

Giờ khắc này Khương Linh đã hoàn toàn hết chỗ nói rồi.

Nguyên thân này kiếp trước trộm mộ đào mộ bị nghiền xương thành tro hay sao mà đến đời này lại gả cho một mặt hàng nát bét như thế chứ?Khương Linh cưỡng chế lửa giận trong lòng, tiếp tục hỏi: “Diệu Kiệt, cụ thể là chuyện thế nào? Ta…ta cũng không nhớ rõ lắm, con có thể nói kỹ càng tỉ mỉ cho ta không?”Khương Diệu Kiệt nhìn thoáng qua Khương Linh, mặc dù trong lòng cậu nhóc cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn mở miệng nói: “Ngày mùa thu hoạch năm trước, cha uống rượu say, cũng không biết thế nào mà lại chạy đến miếu Bạch Phát Nương Nương, đầu tiên là đập bể hết chén bát muỗng đũa, sau đó lại quăng đổ rau dưa củ quả thờ cúng ở đó, cuối cùng theo như lời thôn trưởng bá bá nói là, còn đi tiểu ở đó nữa.

”“Cho nên…thôn trưởng bá bá mới cảm thấy Bạch Phát Nương Nương giáng tội xuống Lục gia thôn, mới làm cho Lục gia thôn liên tiếp hai năm gần như không thu hoạch được một hạt nào cả.

”Khương Linh nghe xong, trong đầu chỉ xuất hiện hai chữ “hoang đường”, nàng mím môi không nói gì nữa, trái lại Khương Diệu Kiệt ở bên cạnh lại nhìn thoáng qua Khương Linh nói: “Nương, tuyệt đối không thể tới miếu của Bạch Phát Nương Nương nữa, nếu thật sự chọc cho Bạch Phát Nương Nương tức giận, chúng ta sẽ bị người Lục gia đuổi đi!”Khương Linh biết đây là Khương Diệu Kiệt đang quan tâm nàng, nàng gật đầu nhẹ nhàng nói: “Ừ, ta biết rồi! Sau này ta sẽ không đi nữa!”Mặc dù ngoài miệng thì Khương Linh nói như vậy, nhưng nàng vẫn định tối ngày mai lại đi một chuyến, nhưng mà nàng phải đợi đến khi ba hài tử của mình đã ngủ thiếp đi mới được.

Trải qua một màn kinh tâm động phách vừa nãy, về đến nhà cả thể xác tinh thần của Khương Linh đều mệt rã rời, nằm trên giường không được bao lâu liền lâm vào mộng đẹp.

Đêm hôm ấy Khương Linh mơ một giấc mơ, trong giấc mơ có một nữ nhân có mái tóc trắng xóa đang dùng vẻ mặt ai oán trừng mắt nhìn nàng, thậm chí còn cảnh cáo nàng đừng có mà xen vào việc của người khác.

“Nương…nương, dậy đi, thôn trưởng bảo chúng ta đi một chuyến tới từ đường Lục gia!” Khương Linh vừa định nói lại, chỉ cảm thấy bên tai truyền đến một giọng nói mơ mơ hồ hồ, sau đó vai của nàng bị người đẩy.

Khương Linh xoa xoa đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ, gương mặt Khương Diệu Kiệt dần dần rõ ràng lên, nàng ngáp một cái thật dài rồi nói với Khương Diệu Kiệt: “Diệu Kiệt, sao thế?”“Thôn trưởng nói trong nhà ngoại trừ phụ nhân có thai và hài tử dưới mười tuổi thì tất cả những người còn lại trong nhà đến từ đường Lục gia tập hợp.

” Khương Diệu Kiệt đứng bên cạnh chậm rãi nói.

.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 38: 38: Còn Có Loại Chuyện Này À 2


Khương Linh lồm cồm ngồi dậy, rửa mặt chải đầu một chút, sau đó dặn dò mấy câu với Khương Tuế Hòa, Khương Văn Khê cũng đang mông lung buồn ngủ rồi vội vàng mang theo Khương Diệu Kiệt đi về phía từ đường Lục gia.Lúc Khương Linh và Khương Diệu Kiệt đi vào trong từ đường Lục gia, bên trong sớm đã đông nghịt, đứng không ít người.

Sau khi mọi người nhìn thấy Khương Linh tới, tất cả đều tự động tránh qua một bên, nhường ra cho nàng một con đường nhỏ.

Khương Linh thuận theo con đường này nhìn lại, thôn trưởng, Lục lão bà tử cùng với Lục Hữu Nhân sắc mặt trắng bệch đang đứng tận cùng bên trong của từ đường.Sau khi Lục lão bà tử nhìn thấy thân ảnh Khương Linh, bà ta trợn trừng mắt, nhìn tư thế kia thật giống như muốn ăn tươi nuốt sống Khương Linh vậy.“Phi! Đồ tiện nhân không biết xấu hổ.” Lục lão bà tử nhìn về phía Khương Linh, hung hăng phỉ nhổ, nổi giận quát mắng.Khương Linh cũng không tức giận, nàng đứng thẳng người kéo tay Khương Diệu Kiệt đi tới bên cạnh thôn trưởng.Lục lão bà tử thấy Khương Linh cũng không có phản ứng gì, lửa giận trong lòng càng bốc cao, bà ta cầm quải trượng của mình gõ thật mạnh trên mặt đất tiếp tục mắng: “Đồ sao chổi! Đồ tuyệt hậu! Nhà Lục gia chúng ta cưới ngươi về quả thực là gặp vận đen tám đời mà.”Khương Linh vẫn không thèm phản ứng với Lục lão bà tử đang khóc lóc om sòm, nhìn thôn trưởng thản nhiên nói: “Thôn trưởng, không biết ông bảo chúng ta đi tới từ đường Lục gia là có chuyện gì? Nếu như chỉ là để ta nghe bà già lưu manh trước mặt chửi mắng ta thì thật xin lỗi, ta đi về trước! Ta còn có một nhi tử hai nữ nhi còn chưa được ăn cơm đâu.”Nói xong Khương Linh xoay người muốn rời đi, những người Lục gia ở đây sau khi nghe được lời Khương Linh nói, một nửa đau lòng, một nửa khiếp sợ.

Đau lòng chính là Lục lão bà tử thật đúng là không nói đạo lý, nhi tử đã phạm sai lầm lớn như vậy rồi mà còn có thể đổ lỗi cho người khác.

Khiếp sợ chính là, ở Lục gia thôn hình như chưa từng nghe nói tức phụ nhà ai dám chửi thẳng mặt mẹ chồng như vậy, mặc dù đã bị hưu hay là hòa ly cũng không có.“Ngươi! Ngươi! Đồ sao chổi! Ngươi mắng ai là bà già lưu manh hả?” Sau khi Lục lão bà tử nghe được lời Khương Linh nói liền tức giận đến toàn thân phát run, nếu không phải lúc này có nhiều người, bà ta đã sớm muốn cầm quải trượng lên đánh thật mạnh con tiện nhân trước mặt rồi.“Mắng ai người đó tự biết, ta cũng chẳng nói rõ là người nào.

Thật sự đúng là phải mở to mắt mà nhìn, còn có người chủ động đến nhận nữa.” Khương Linh vừa nói vừa ngáp một cái, chuẩn bị rời đi.“Nương! Ngài đừng nói nữa.” Lục Hữu Lễ đứng ở một bên rốt cuộc không nhịn được nữa, hắn chạy nhanh tới túm góc áo Lục lão bà tử, thấp giọng nói khẽ.“Ta không nói? Lục Hữu Lễ, ngươi thế mà học xong lại cùi chỏ hướng ra bên ngoài à? Ngươi xem đi, đại ca ngươi vô duyên vô cớ phải chịu đánh hai mươi gậy, mà con tiện nhân này lại êm đẹp đứng ở chỗ này.” Lục lão bà tử hung hắn liếc mắt nhìn Lục Hữu Lễ, khẽ quát lên.Lục Hữu Lễ bị Lục lão bà tử quát thẳng mặt, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, nếu như lúc này có một cái lỗ chỉ sợ Lục Hữu Lễ sẽ là người thứ nhất chui vào.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía thôn trưởng, lộ ra ánh mắt cầu xin giúp đỡ.“Lục gia tẩu tử, ngươi làm cái gì thế hả? Vụ án này là do Huyện lệnh đại nhân phán xử, nhân chứng vật chứng đều có đó, chẳng lẽ Huyện lệnh đại nhân lại oan uổng đổ oan cho người tốt nữa sao?” Thôn trưởng cau mày, vẻ mặt không vui nói.Lục lão bà tử làm sao có thể không biết bí mật trong đó, chuyện này kẻ đầu têu chính là bà ta.

Bà ta ngàn tính vạn tính cũng không tính được Huyện lệnh đại nhân sẽ xuất hiện ở chỗ nào.

Đối với một phụ nhân như bà ta mà nói, Huyện lệnh đại nhân giống như mây trắng trên bầu trời, xa xa không thể với tới.Chẳng qua Lục lão bà tử có tiếng là người đàn bà đanh đá không chịu nói lý, người bị xảy ra chuyện lại là đại nhi tử bảo bối của bà ta, bây giờ trước thì bị phạt đánh gậy, sau lại sắp bị thôn trưởng động gia pháp, sao bà ta có thể nhẫn tâm cho được.Nghĩ vậy, Lục lão bà tử bước nhanh vọt tới trước mặt Lục Hữu Nhân, nói với thôn trưởng: “Thôn trưởng! Ngươi muốn thi hành gia pháp thì cứ thi hành trên người ta đi.

Hữu Nhân trước đó đã bị phạt đánh gậy rồi, bây giờ ngươi lại muốn thi hành gia pháp, rõ ràng là ngươi muốn để lão bà tử ta phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh!”Nói xong Lục lão bà tử ngồi dưới đất vỗ đùi khóc lóc nỉ non, thôn trưởng nhìn một màn trước mắt mà đau cả đầu, Lục Hữu Nhân này không phạt không được, nhưng ông ấy cũng không thể thật sự cầm roi quật Lục lão bà tử được.Nghĩ vậy, thôn trưởng nhìn thoáng qua Khương Linh ở bên cạnh, thấp giọng dò hỏi: “Khương thị, chuyện này ngươi thấy thế nào?”.
 
Xuyên Qua Năm Mất Mùa Mang Theo Hệ Thống Dưỡng Nhãi Con
Chương 39: 39: Đã Xảy Ra Chuyện 1


Khương Linh nhìn Lục lão bà tử đang ngồi dưới đất khóc lóc la lối om sòm, giống như nhìn một thằng hề đang biểu diễn, vẻ mặt nàng bình thản nói: “Tìm mấy người khiêng bà ta ra ngoài là được ồi, đương nhiên thôn trưởng có trừng phạt hay không trừng phạt Lục Hữu Nhân cũng là chuyện của Lục gia thôn các ngươi, chẳng liên quan gì với Khương thị ta cả.

”Thôn trưởng là người thông minh đến cỡ nào, làm sao có thể nghe không hiểu hàm nghĩa bên trong lời nói của Khương Linh chứ.

Trước đó tại huyện nha, nếu không phải Khương Linh cho mình mặt mũi, tuyệt đối tính mạng Lục Hữu Nhân cũng khó bảo toàn.

Thôn trưởng dùng ngón tay chỉ mấy hán tử cường tráng của Lục gia thôn nói: “Mấy người các ngươi mời Lưu gia lão thẩm đi ra ngoài! Nhất định Lục Hữu Nhân phải chấp hành gia pháp.

”Lúc thôn trưởng nói đến chữ “mời” liền nhấn rất nặng, mấy hán tử lập tức hiểu được ý tử của thôn trưởng, bọn hắn liền vây lại quanh Lục lão bà tử.

Lục lão bà tử vừa rồi còn ngồi dưới đất khóc trời dập đất liền lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, không đợi bà ta nói chuyện, mấy hán tử kia ba chân bốn cẳng khiêng Lục lão bà tử ra khỏi từ đường Lục gia.

“Đóng cửa!” Thôn trưởng sợ Lục lão bà tử tiếp tục nháo sự, vội vàng sai bảo hai hài tử của mình là Lục Thành Tài và Lục Thành Tiền đóng cửa từ đường lại.

Bên trong cánh cửa, Lục Hữu Nhân bị Lục thôn trưởng dùng roi da trâu to bằng hai ngón tay quất đến kêu r3n không ngừng.

Ở ngoài cửa, Lục lão bà tử điên cuồng đập cửa, liên tục quăng những lời chửi mắng khó nghe vào phía bên trong.

Một lát sau, Lục lão bà tử phát hiện không ai phản ứng lại bà ta, không khỏi ngừng động tác đập cửa, cả người tựa vào bên trên cửa lớn từ đường thở hổn hển.

Đột nhiên con mắt to bằng hạt đậu nành của Lục lão bà tử giật giật, dường như bà ta nghĩ đến cái gì, bà ta hung hăng nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía cửa lớn từ đường rồi biến mất ở phía ngoài cửa từ đường Lục gia.

Bên trong cánh cửa, Lục Hữu Nhân bởi vì bị roi đánh mà ngất xỉu mấy lần, mỗi lần ngất xỉu đều bị người dùng nước lạnh thấu xương dội cho tỉnh lại.

Rốt cuộc thì thôn trưởng cũng đã đánh xong một trăm roi, hắn cung kính đem roi trả về chỗ cũ.

Quay đầu nhìn về phía đám người nghiêm túc nói: “Về sau nếu có ai còn dám gây chuyện thị phi, vu oan hãm hại, đây chính là kết cục!”Trên thân thể Lục Hữu Nhân gần như đã không còn chỗ nào lành lặn, từng vết roi dính máu uy h**p đến mỗi người ở trong từ đường Lục gia.

Tất cả mọi người đều gật đầu, nhỏ giọng trả lời: “Đã biết!”“Được rồi, các ngươi về trước đi ăn cơm đi, hôm nay chúng ta tiếp tục đến sau núi đào khoai tây.

” Thôn trưởng khoát tay, bảo mọi người rời đi.

Khương Linh cũng kéo tay Khương Diệu Kiệt, đi theo mọi người đi về phía nhà của mình.

Nàng lại hoàn toàn không biết, một trận hạo kiếp nữa sắp giáng xuống trên người mình.

“Diệu Kiệt, lát nữa lên núi đừng có làm mình mệt chết.

Ta nói rồi, có ta ở đây, chắc chắn sẽ không…”“Khương thẩm, Khương thẩm, không xong! Không xong rồi! Văn Khê nhà ngươi bị thương rồi!”Khương Linh còn chưa nói xong, Triệu Đại Bảo đã thở hồng hộc chạy đến trước mặt Khương Linh, vẻ mặt nôn nóng nói.

“Cái gì, Đại Bảo? Văn Khê bị cái gì?” Sau khi Khương Linh nghe thấy bốn chữ “Văn Khê bị thương”, thiếu chút nữa hoảng hồn, nàng dùng tay tàn nhẫn bấm một cái thật mạnh trên đùi mình, ý đồ dùng đau đớn để làm mình tỉnh táo lại.

“Lục…Lục nãi nãi vừa nãy thật hung dữ, không ngừng mắng chửi Tuế Hòa và Văn Khê.

Tuế Hòa sợ hãi khóc toáng lên, Lục nãi nãi liền…”Sau đó Triệu Đại Bảo nói cái gì Khương Linh đã không còn nghe được nữa, nàng túm lấy Khương Diệu Kiệt điên cuồng chạy về phía nhà mình.

Cũng may từ đường Lục gia cách nhà nàng cũng không xa lắm, đợi đến khi nàng chạy đến nơi, phát hiện sân nhà mình đã vây không ít người, tất cả những người này đều xì xào bàn tán không ngừng.

“Tuế Hòa! Văn Khê!” Khương Linh đẩy đám người ra, vọt vào trong.

“Nương…Muội muội…Muội muội ngất xỉu rồi!” Khương Tuế Hòa nhìn thấy nương mình xuất hiện, vội vàng ôm muội muội chạy về phía Khương Linh.

Không biết là do Khương Tuế Hòa tuổi nhỏ sức yếu hay là do quá vội vàng mà chưa chạy được hai bước, chân của Khương Tuế Hòa đã loạng choạng ngã trên mặt đất.

Khương Tuế Hòa sợ mình làm muội muội té bị thương, không chịu buông muội muội ra, cánh tay của mình bị chà mạnh trên mặt đất.

“Tuế Hòa! Văn Khê!” Lúc này Khương Linh thật sự nóng nảy, nàng cau mày ba chân bốn cẳng chạy đến bên cạnh hai nữ nhi.

.
 
Back
Top Bottom