Dị Giới  Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,542,411
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-qua-chung-dien-chi-phu-lang-hung-manh.jpg

Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Tác giả: Mộng Huyễn Chi Ca
Thể loại: Dị Giới, Đam Mỹ, Xuyên Không, Trọng Sinh, Gia Đấu, Điền Văn, Cổ Đại, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tên Khác: Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Vi Thượng

Tác Giả: Mộng Huyễn Chi Ca

Thể Loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Trọng Sinh, Cổ Đại, Dị Giới, Điền Văn, Trạch Đấu, Nguyên Sang, Niên Thượng, Sinh Tử, Song Khiết, Cẩu Huyết, Chủ Thụ, Cường Cường, Cưới Trước Yêu Sau, HE, Ngược Tra...

Giới thiệu:

Lâm Phàm trong một lần đi thi hành nhiệm vụ đã rơi xuống biển tử vong, tỉnh lại liền phát hiện bản thân đã trọng sinh đến một thế giới chỉ có ca nhi không có phụ nữ. Xuyên không thì xuyên đi, nhưng tại sao y lại phải xuyên vào thân thể một ca nhi đang mang thai? Không còn cách nào khác, y chỉ có thể mang theo con trai làm giàu, chỉ có điều ngoại trừ chuyện có con bất đắc dĩ này ra, trong lòng còn vô cùng khó chịu với tên đàn ông không biết từ chỗ nào chui ra đang đứng trước mặt này.
“Cút! Lão tử ta là người đến con cái cũng đã có rồi.” - Ca nhi nào đó đắc ý kéo con trai qua một bên mắng.

“A sao, người đàn ông này xâm phạm địa bàn của chúng ta, cần giải quyết tại chỗ!” Tiểu hài tử (lãnh) khốc tuyên bố.

“Con à, ta là cha ruột của con đó.” - Tên đàn ông nào đó thâm tình chân thành nói.

“Càng tốt, đóng cửa, thả a sao!” Tiểu tử nào đó vô cùng vô tư chính nghĩa nói.

“...” - Lâm Phàm

Hoàn thành: 315 chương + 7 phiên ngoại

Translator and editor: Airy Fairy

Chú ý đến từ Edior:: Vì đây là thời kỳ viễn cổ nên vài từ hán việt mình giữ nguyên, Chương 0 sẽ là chương ghi lại các thuật ngữ này và giải thích cùng dịch sang các từ hiện đại tương đương. Hơn nữa đây cũng là thế giới toàn nam, nên cho dù có đổi a sao thành mẹ thì cũng rất không hợp lý. Vì vậy mong các bạn cố gắng thích ứng nhé. Nếu đọc câu văn không thuận hay không ổn ở đâu xin để lại bình luận để mình sửa lại nhé. Lần đầu tự mình edit nên có gì sai sót mong các bạn thông cảm.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 1-1: Giới Thiệu


A ma: Bà nội/ngoại

A sao: Mẹ

Phu lang: Vợ

Hán tử: Đàn ông

Ca nhi: tương đương với phụ nữ, mang dáng vẻ đàn ông nhưng có thể mang thai
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 1-2



 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 2


Trong phòng người đều kinh hô, cú đấm mạnh như vậy, nhất định sẽ khiến ca nhi Lâm gia bị thương, nhưng lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, chỉ nhìn thấy ca nhi Lâm gia cúi thấp người né tránh đòn tấn công, ngay sau đó còn kịp đẩy a ma Triệu gia ra ngoài.

A ma Triệu gia yếu ớt bị đẩy ngã, mạnh mẽ ngã đập phải người nhi tử của mình, sau đó lại lảo đảo bị kéo trở về, Lâm Phàm nhân cơ hội này lại lần nữa dùng sức mạnh chế trụ, ép chặt a ma Triệu gia.

Lâm Phàm đứng ở góc tường thở hổn hển, năm ngón tay hơi hơi dùng sức, giọng nói khàn khàn nói, “Các ngươi còn tiếp tục bức ta, thì cùng lắm là đồng quy vu tận!”

Y không thể tưởng được là thân thể này lại suy yếu như vậy, bất quá chỉ là mấy động tác cơ bản đã tiêu hao quá nhiều thể lực, hơn nữa trên mái tóc ướt sũng rơi xuống từng giọt lộc cộc, làm y thực sự cảm thấy không thoải mái.

“Ca nhi Lâm gia bình tĩnh.” Những người khác nhìn bộ dáng này của ca nhi, vội vàng ồn ào ra vẻ khuyên nhủ.

Nếu ca nhi Lâm gia chết ở đây, vậy cho dù Triệu gia có lý thế nào cũng không thoát được bị luật pháp trừng phạt, rốt cuộc y hiện vẫn là ca nhi đang có thai.

Triệu Hoành Nhân cho dù vô cùng sốt ruột, cũng biết không thể khiến y càng thêm tức giận nóng nảy - “Ngươi thả a ma ta ra, chúng ta đưa ngươi trở về Lâm gia.”

“Ta dựa vào cái gì có thể tin tưởng được ngươi?” Vốn dĩ Lâm Phàm người đơn lực mỏng còn tính toán tin tưởng cái tên nam tử tướng mạo tương đối thành thật này, đáng tiếc hóa ra phần lớn đều là biểu hiện giả dối bên ngoài, ăn một tấc trường một trí, Lâm Phàm y không hy vọng vô duyên vô cớ lại chết thêm lần nữa.

Lời y nói làm tất cả lại lâm vào trầm mặc, cuối cùng Triệu Hoành Nhân cắn răng - “Ta sẽ gọi người của Lâm gia tới đón người.”

“Con à, con như vậy chẳng phải là để cho toàn thôn đều biết nhà chúng ta cưới một ca nhi không tuân thủ phu đức, chuyện này làm cho Triệu gia chúng ta về sau phải làm người như thế nào a?” - Triệu a ma đang bị bắt nghe vậy lập tức liền khóc lên.

Lâm Phàm cảm thấy đầu đau nhức, không khách khí quát lớn một tiếng, “Câm miệng!”

A ma Triệu gia bị doạ giật mình, nháy mắt liền câm nín, hắn giờ đã biết ca nhi Lâm gia này lợi hại thế nào, đến bây giờ hắn đã cảm thấy eo đau, cổ họng cũng khó mà hô hấp như bình thường.

“Đi thôi, cho dù có mất mặt cũng là Lâm gia thôn bọn họ.” - Từ bên ngoài lại có một nam tử trung niên tiến vào, hắn nhìn thoáng qua Lâm Phàm rồi nói.

Kỳ thật Lâm Phàm đã rất mệt, đầu cũng choáng váng, nhưng y như cũ vẫn dựa vào tinh thần lực của mình để chống đỡ này hết thảy, đến tận hiện tại y vẫn chưa hề nhìn thấy bất cứ một “Nữ nhân” nào, họa chăng chỉ là nghe được hai chữ ca nhi cùng với một vài nam nhân dáng vẻ có chút bất đồng.

Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Phàm nhìn thấy một cái nam tử trung niên thanh tú đi theo phía sau Triệu Hoành Nhân - “Đây là a thẩm của ngươi, như vậy đã đủ để ngươi có thể buông a ma của ta ra chưa?” Triệu Hoành Nhân thở hổn hển nói, sau khi phơi năng hồi lâu, trên mặt đều là mồ hôi, làn da ngăm đen có vẻ càng thêm đen hơn chút.

Nam tử trung niên được xưng là a thẩm vẻ mặt phức tạp nhìn trước mắt Lâm Phàm - “Phàm ca nhi, con trước tiên buông Triệu a ma ra đi.”

Nếu không phải chính mình trên đường đụng phải Triệu Hoành Nhân, chỉ sợ Phàm ca nhi sẽ bị người Lâm gia sống sờ sờ đánh cho đến chết đi.

Lâm Phàm cảnh giác nhìn trước mắt người, “Muốn viết chứng từ.”

Thế giới xa lạ, y không tin bất luận kẻ nào, huống chi còn là dưới tình huống địch cường ta nhược.

Triệu Hoành Nhân châm chọc nói - “Ngươi biết đọc chữ sao?”

Lâm Phàm nhấp môi nói không ra tiếng, mà a thẩm Lâm gia lập tức ra tiếng - “Tiểu tử Triệu gia, đừng có quá mức.”

“A thẩm Lâm gia, ca nhi Lâm gia có thể cùng các người trở về, nhưng nghiệt chủng trong bụng y bắt buộc phải diệt trừ!” - Một người trung niên vẫn luôn chưa từng lên tiếng đột nhiên nghiêm túc nói.

Tầm mắt Lâm Phàm chậm rãi đảo quanh nhìn bọn họ, khóe miệng phun ra hai chữ - “Nằm mơ!” - Ở một góc không ai thấy, năm ngón tay của y chậm rãi nắm chặt lại.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 3


Cho dù Lâm Phàm không biết chuyện hài tử trong bụng cụ thể ra sao, chẳng qua ở thế giới kia của y, khoa học kỹ thuật rất phát triển, tự nhiên lại đi suy nghĩ làm thế nào để đàn ông cũng có thể sinh con, rốt cuộc cũng là vì ở thời đại bị dị thú xâm chiếm đó, phụ nữ bởi vì nhỏ yếu rất dễ dàng sinh non, dư lại phần lớn đều là đàn ông cường tráng.

“Được, ngươi trước tiên buông a ma ta ra.” - Triệu Hoành Nhân thấy sắc mặt a ma sắp trướng đỏ thành màu như gan heo, vì thế nhanh chóng đáp ứng.

Lâm Phàm khóe miệng cong lên đầy vẻ trào phúng - “Ngươi cho rằng ta ngu sao.”

Hắn không sợ gϊếŧ người, nam nhân trong tay này so với nữ nhân trong kiếp trước thậm chí còn yếu hơn, điều duy nhất làm y cảm thấy bất đắc dĩ chính là, thân thể này cũng chẳng cường hãn hơn bao nhiêu.

Các ca nhi có mặt ở đây đều khϊếp sợ nhìn Lâm Phàm, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một ca nhi hung ác đến thế.

A thẩm Lâm gia nhìn Lâm Phàm cũng vô cùng kinh ngạc, trước kia Phàm ca nhi rất ôn nhu uyển chuyển, như thế nào này vừa gả chồng liền trở nên tục tằng như thế, sau đó ngẫm lại cũng không thể trách được, nhà bọn họ thậm chí còn làm mới mức muốn lấy mạng người, cho dù là ca nhi ôn nhu đến đâu cũng không thể chịu nổi.

Nếu Lâm gia trước đó biết Phàm ca nhi có thai, chỉ sợ y sẽ đang sống sờ sờ mà đánh đến chết, Lâm gia bọn họ căn bản không chịu nổi mất mặt như vậy.

Lâm Phàm ghi nhận ánh mắt vẻ mặt của tất cả những người có mặt, nguy hiểm đến sinh mệnh của bản thân, y tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.

Bản thân Triệu Hoành Nhân cũng không biết nhiều chữ lắm, chỉ có thể mời tú tài trong thôn tới viết, lúc này, chuyện gièm pha Triệu gia cưới một ca nhi có thai căn bản cũng giấu không được nữa.

Người trong thôn tương đối giản dị, chẳng qua cũng có không ít người lắm miệng, không đến nửa canh giờ, toàn bộ Triệu gia thôn đều đã biết chuyện này.

Lâm Phàm biết thân thể này đã tiêu hao quá mức, nhưng y tuyệt đối không thể gục lúc này, bằng không chính là cảnh người ta là dao thớt, bản thân là cá thịt.

“Ta đọc, ngươi viết.” – Giọng nói Lâm Phàm khàn khàn, y có thể cảm giác được rõ ràng y đang phát sốt, đại khái là do lúc đầu bị hắt nước lạnh, tưởng tượng đến thời điểm này, y càng thêm chán ghét người nhà này.

Ở thế giới kia, trẻ con vừa mang thai đã được pháp luật bảo hộ, cho dù là trong lúc vô tình mà có, cũng không thể phá thai, nếu không, chỉ có thể chờ bị pháp luật gia nghiêm trị.

Tú tài trong mắt đầy khinh thường, một ca nhi một chữ viết thế nào cũng không biết, thế nhưng còn dám chỉ huy hắn, bất quá dựa vào bạc Triệu gia chi trả, hắn vẫn cố mà làm theo lời y.

Trong đó giật mình nhất chính là a thẩm Lâm gia, làm thế nào mà mới trôi qua có một ngày, tính cách của Phàm ca nhi đã có biến hóa to lớn như thế, thật sự là làm người không thể tưởng tượng được.

“Thứ nhất, Triệu gia không được vì bất cứ lý do gì đến tìm Lâm Phàm gây phiền toái; thứ hai, sau khi Lâm Phàm hưu phu, nhà chồng cần phải hoàn lại toàn bộ của hồi môn……” - Lâm Phàm còn chưa có nói xong, người của Triệu gia đã ồn ào hết cả lên.

“Phàm ca nhi, ngươi còn hưu phu? Thật sự là trò chê cười, chính mình làm ra chuyện không biết liêm sỉ, thế nhưng còn dám nói ra những lời như vậy.”

“Lâm gia cá người trừ bỏ bản thân ngươi ra, một cái của hồi môn cũng không có, nhưng thật ra Lâm gia các người cầm đi rất nhiều sính lễ của chúng ta, đúng vậy, phải đòi lại hết.”

Người trong nhà mỗi người ngươi một câu ta một câu đã vô tình nói cho Lâm Phàm rất nhiều tin tức hữu dụng.

Y ở trong nhà hẳn là không có thân phận, hơn nữa là vừa gả chồng liền cùng lúc còn bị người nhà nuốt hết sính lễ.

“Vô nghĩa nhiều như vậy làm gì, đáp ứng hay không?” – Ánh mắt Lâm Phàm đảo qua nam tử mặc lễ phục tân lang, nhìn dáng vẻ, hắn hẳn là chính là phu quân của thân thể này.

Triệu Hoành Nhân cả khuôn mặt đều đỏ ửng, ánh mắt tràn ngập hận ý nhìn Lâm Phàm.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 4


Lâm Phàm thờ ơ bỏ qua, dị thú chết trong tay y vô cùng nhiều, ánh mắt căm hờn trước khi chết của chúng y còn chẳng để tâm nữa là hắn.

“Viết như hắn nói” - Triệu Hoành Nhân cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thỏa hiệp, hắn phát hiện ca nhi Lâm gia căn bản không thích hợp ở nhà trông nhà trông cửa, y hẳn là thích hợp trên chiến trường hơn.

Chờ hết thảy đều chuẩn bị tốt, Lâm Phàm liền trực tiếp buông tay, đẩy a ma Triệu gia ngã lăn ra trên mặt đất, sau đó đảo ánh mắt hung ác quanh một đám người muốn đi lên, không khách khí cảnh cáo - “Nếu các người còn tiếp tục dây dưa, đừng trách ta trở mặt vô tình!” - Đều là một đám gia hoả chỉ dám bắt nạt kẻ yếu, y không sợ.

“Thả hắn đi.” – Đương gia Triệu gia trầm giọng nói, những người khác đều lui về phía sau một bước.

A thẩm Lâm gia nhanh chóng muốn đỡ Lâm Phàm, nhưng người sau lắc đầu, thẳng thắn dẫn trước a thẩm đi ra khỏi thôn Triệu gia.

“A thẩm……” - Thẳng đến khi cách Triệu gia thôn một khoảng vừa đủ, Lâm Phàm mới cả người đều mềm oặt gục xuống.

A thẩm Lâm gia lập tức đỡ lấy người, đau lòng nói - “Phàm ca nhi, cháu hà tất phải cậy mạnh như vậy, cho dù thế nào cháu vẫn là người Lâm gia.”

Lâm Phàm cười khổ một tiếng - “A thẩm, cháu biết người đây chỉ là đang an ủi cháu mà thôi, người nhà cháu có lẽ chỉ sợ ước gì ta chết đi càng sớm càng tốt.”

Nếu bọn họ thật sự quan tâm đến thân thể này, thì sẽ không chỉ đưa tới một nam tử cũng yếu đuối như y.

Nghe thế, a thẩm Lâm gia không nói nên lời, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài - “Cháu đây là có tội gì chứ, cháu……” - Câu nói kế tiếp chưa nói xong, bởi vì ông sờ thấy trán cúa Phàm ca nhi rất nóng.

“A thẩm, cháu có rất nhiều thứ đều không còn nhớ rõ, đầu cháu bị người ta đánh một cú, đến giờ vẫn còn rất đau.” - Lâm Phàm tự nhận là người giỏi quan sát, vị a thẩm này thật sự là lo lắng cho y, mà sau ót y thật sự có một khối thịt sưng vù, phỏng chừng đời trước chính là vì thứ đó mà chết thẳng cẳng, sau đó mới thay đổi thành y tới.

A thẩm Lâm gia tay lập tức sờ thử, quả nhiên đụng tới một khối u - “Đây là…… Thật là làm bậy a.”

Vốn dĩ Phàm ca nhi cũng không đồng ý với việc hôn nhân này, nhưng a phụ và a ma y nhất ý cô hành, không nghĩ tới kết quả cuối cùng thế nhưng lại thành ra cái dạng này.

“A thẩm, mau nói cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra đi.” - Lâm Phàm không muốn cứ trong tình trạng hoàn toàn không biết gì về thế giới này, sau khi y trở lại thôn Lâm gia, thứ phải đối mặt sẽ là mưa rền gió dữ, vì vậy y cần phải nắm rõ tình hình để dễ bề đối phó.

A thẩm Lâm gia nhíu mày - “Thẩm trước đưa cháuđến xem lang trung xin chút thuốc hạ sốt đã. Ca nhi có thai cần phải được tẩm bổ.”

Lâm Phàm vô cùng bất đắc dĩ, vừa bị a thẩm Lâm gia đỡ còn vừa phải gặng phải thông tin, khi đến được chỗ của lang trung, y cũng đã hiểu rõ sự việc.

Hóa ra y đã xuyên không đến một thế giới không có phụ nữ, chỉ có hán tử và ca nhi, mà y chính là ca nhi, cũng là phụ nữ ở thế giới này. Trong đêm thành hôn với Triệu Hoành Nhân đã ngất xỉu, đến khi tỉnh dậy mời đại phu đến mới chuẩn đoán ra đang có thai. Sau đó thì hàng loạt sự tình lúc y mới xuyên đến xảy ra. Vốn dĩ ca nhi Lâm gia không muốn gả, chẳng qua ngại quan hệ với a phụ a ma không tốt mới miễn cưỡng đồng ý.

A thẩm Lâm gia có một số việc xem nhẹ bỏ qua, nhưng Lâm Phàm cảm thấy sự tình tuyệt đối không phải đơn giản như vậy, chắc chắn vẫn có một ít bí mật ẩn giấu.

“A thẩm, đừng về nhà.” - Lâm Phàm có chút nôn nóng nói, y biết thân thể đã chống được đến cực hạn.

A thẩm Lâm gia còn chưa kịp trả lời, đã nhìn thấy Phàm ca nhi ngã thẳng xuống, có người hét toáng lên, đồng thời dẫn theo nhiều người khác tới vây xem, chỉ vào trang phục tân nương ướt sũng của ca nhi mà chỉ chỉ trỏ trỏ.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 5


Lúc Lâm Phàm tỉnh dậy phát hiện mình đang nằm trên một tấm chiếu mỏng, ngẩng đầu nhìn thấy mái trên mái tranh còn có một ít tơ nhện, hẳn là nhà xây đã lâu rồi.

“Phàm ca nhi, tới uống chút canh gừng.” - Tiếng a thẩm Lâm gia trực tiếp đánh tan suy nghĩ của Lâm Phàm, y quay đầu nhín, do bị ngược sáng, y không nhìn rõ vẻ mặt của a thẩm.

Nhà ở vô cùng đơn sơ, trừ một bàn và một cái ghế cũ nát, thì thậm chí đến một cái tủ cơ bản nhất cũng không có.

“Cháu đây là đang ở đâu?” - Khi Lâm Phàm mở miệng nói chuyện mới phát hiện giọng cơ hồ khàn đến khó nghe, phỏng chừng có chút nhiễm trùng.

A thẩm không có trả lời, chỉ là dặn dò - “Uống trước chén canh gừng, sau đó a thẩm lấy cho cháu chén cháo tới.”

Phàm ca nhi có thai lại phát sốt, may mắn là đã hạ nhiệt, nếu không, cái thai trong bụng y cũng không biết có thể giữ được hay.

Thấy thẩm có chút trốn tránh, Lâm Phàm liền biết này chỉ sợ đây là nhà ở y sẽ ở trong tương lai, còn làm sao y tới được đây, phỏng chừng là sau khi té xỉu liền bị người ta khiêng về đây, mà từ tình huống nguyên thân để phân tích, người nhà của y ước gì y trực tiếp chết đi, nên không cho mời lang trung đến khám cho y.

“A thẩm, thẩm nói thật cho cháu nghe.” Lâm Phàm uống xong canh gừng, lại uống lên hai chén nước cháo ngọt rồi mới chậm rãi nói.

Lâm Phàm thực bình tĩnh, nếu xuyên qua thời cổ đại, vậy y phải hảo hảo sống sót, huống chi người ở đây chẳng lẽ còn có thể đang sợ hơn dị thú sao?

A thẩm thật cẩn thận nhìn Lâm Phàm một cái, phát hiện ca nhi này thật sự là đủ trấn tĩnh, quả nhiên là bởi vì mất trí nhớ, không biết sinh hoạt gian khổ là thế nào sao? Đồng thời ở trong lòng cũng thở dài một hơi thật mạnh, cũng không biết a ca cùng a tẩu nghĩ như thế nào, nói như thế nào đứa nhỏ này cũng là cốt nhục của bọn họ, như thế nào lại có thể nhẫn tâm như thế, đến cơ hội giải thích cũng không cho.

“Đưa a phụ a ma cháu tới đây.” - Lâm Phàm chuyển động tròng mắt, nếu bọn họ ngại mất mặt, không muốn thấy mình, vậy y cũng sẽ không ngồi yên chờ chết - “Nếu bọn họ không chịu gặp, cháu liền ra đường nói bọn họ nuốt hết của hồi môn của cháu.”

A thẩm đem lời của Phàm ca nhi thuật lại cho a ca a tẩu nghe, quả nhiên không đến nửa khắc, Lâm Phàm liền thấy được cha mẹ trong truyền thuyết.

A phụ tương đối cao lớn, là một cái hán tử trung niên rắn chắc, mà a ma lại là một nam nhân nhỏ nhắn, mặc áo quần ngắn, bất quá vải dệt hiển nhiên tinh tế rất nhiều.

“Phàm ca nhi, mày đã không còn là người nhà chúng ta, đừng được một tấc lại muốn tiến một thước.” - A phụ mở miệng đầu tiên, giọng ông ta rất thô cuồng, bất quá lời nói ra lại tràn ngập vô tình.

Lâm Phàm dựa vào hoàng thổ trên tường, nhàn nhạt hỏi - “Ta không hiếm lạ có quan hệ gì với nhà các người, bất quá đã phân gia cho ta, tự nhiên tài sản cũng không được thiếu.” - Không có khả năng chỉ tống cổ một mình y liền tính là phân gia đi - “Ít nhất đem trả ta của hồi môn ra đây.”

Phu lang Lâm gia lập tức liền bén nhọn phản bác - “Cái đồ mất mặt nhà ngươi, còn có mặt mũi đòi của hồi môn, chuyện ngươi thông đồng với dã hán tử làm mặt mũi nhà của chúng ta mất hết sạch, đi đến đâu cũng bị nhạo báng!”

Nghe những lời như vậy, Lâm Phàm không khỏi vì nguyên thân mà thấy bi ai, đây là A phụ cùng a ma của cậu ta, vì mặt mũi mà có thể đem cốt nhục vứt bỏ - “Nếu chúng ta không có quan hệ, lấy đâu ra mất mặt?” - Nói đến cãi nhau, Lâm Phàm tự nhận là không kém cạnh ai.

“Càng quan trọng hơn là, phân gia không có bản thân ở đó đáng lẽ là không tính đi, cần thiết phải đi thỉnh thôn trưởng làm công chính.” - Lâm Phàm bổ sung.

“Đồ bất hiếu, ngươi dám!” - Phu Lang Lam gia lập tức lộ ra hung tướng vừa mắng, mà tay cũng vừa giơ lên muốn đánh Lâm Phàm.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 6


Lâm Phàm đầu hơi hơi nghiêng sang một bên, chỉ nhẹ nhàng nâng một tay lên đã dễ dàng không chế cánh tay đang chuẩn bị đánh xuống của ông ta - “Đánh người cũng phải nhìn tình huống, các ngươi đều đã nói chúng ta không có quan hệ gì, vậy tự nhiên ông cũng không có quyền đánh ta.” - Người ở đây sao ai cũng thích bạo lực như thế nhỉ, chẳng qua giá trị vũ lực lại quá thấp.

Y lại không có ham mê thích bị ăn đòn, nên thấy kẻ khác muốn dộng thủ, y tự nhiên phải phản kích.

Cả khuôn mặt Lâm Phu Lang thoáng chốc đỏ bừng, ngay sau đó liền lăn trên mặt đất khóc rống - “Ta như thế nào lại sinh ra một kẻ bất hiếu như thế này, ta……” - Vốn còn muốn tiếp tục la lối khóc lóc, lại bị Lâm Phàm lạnh căm căm chặn họng.

“A ma, ngài đã là người mấy chục tuổi, còn không biết xấu hổ ở trước nhà ca nhi nhà mình giở trò chơi xấu.” - Lâm Phàm tấm tắc, ca nhi trong thế giới này, so với nữ nhân ở thế giới kia còn ẻo lả hơn, nước mắt như là nước trong vòi, nháy mắt một cái liền lập tức rơi xuống.

“Đương nhiên, nếu a ma người cảm thấy hai chuyện này không liên quan, mời người cứ tiếp tục, ta vẫn đang nghe đây.” - Lâm Phàm ngoáy ngoáy lỗ tai, dáng vẻ chăm chú lắng nghe - “Chờ a ma khóc đủ rồi, chúng ta liền mời thôn trưởng tới công chính.”

“Chuyện nhà người trong nhà định đoạt.” - Lâm Đại Ngưu trầm giọng nói - “Cho dù phải công chính, cũng phải đến mời Tam thúc công của Lâm gia chúng ta.”

Lâm Phàm nhướng mày, thân thể y còn rất yếu ớt, mà cái người gọi là a phụ a ma hình như là không hề quan tâm, chỉ quan tâm tới ích lợi của bọn họ - “A phụ, đừng trách con nói không xuôi tai, người đã mặc kệ sự sống chết của con, vậy con vì sao lại phải cố kỵ tới cảm thụ của các người?”

Những lời này vừa nói xong, sắc mặt hai người Lâm phu lang trong phút chốc trở nên khó coi, Phàm ca nhi luôn luôn nghe lời như thế nào mấy ngày không gặp liền biến thành cái dạng này.

“Thật là tạo nghiệt a.” - Lâm Phu Lang cuối cùng phỉ nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, lôi kéo phu quân trực tiếp bỏ chạy lấy người, thực rõ ràng chính là thừa nhận ý tứ của Lâm Phàm.

Sau khi đám người kia đi, Lâm Phàm mới thở phào nhẹ nhõm, y thật đúng là không quá am hiểu ứng phó với những hạng người này, nói cách khác, y thà đơn thân độc mã chiến đấu với dị thú còn sướng hơn.

“A thẩm, ngày mai phiền toái thẩm vào thôn mời thôn trưởng tới đây.” - Lâm Phàm trực tiếp lên tiếng đánh thức a thẩm còn đang đứng ngơ ra ở góc nhà.

Y biết hành vi của mình khẳng định sẽ khiến những người khác nghi ngờ, thậm chí cho rằng tính cách y chuyển biến quá nhanh, chẳng qua y đã phải trải qua bao nhiêu chuyện, mang thai ngoài ý muốn, bị hưu, người nhà không nhận thân... Mang thai mà gặp phải nhiều trắc trở như vậy, có chuyển biến cũng hết sức bình thường, bằng không chờ đợi y chỉ có cái chết.

A thẩm lập tức liền hoàn hồn - “A ca a tẩu cho cháu 30 cân gạo lứt, cùng với quyền sở hữu đất của tòa nhà tranh này.” - Thuận tiện giải thích cho Phàm ca nhi tình hình tài sản cá nhân.

Lâm Phàm khóe miệng run rẩy, y thật là nghèo rớt mồng tơi, nói như vậy, chén nước cháo ban nãy đều do a thẩm tặng cho y a.

“A thẩm, Phàm ca nhi tạm thời không có năng lực tự gánh vác, mấy ngày này phiền toái thẩm rồi.” - Lâm Phàm sắc mặt có chút đỏ, mở miệng thỉnh cầu.

Dựa vào thân thể y hiện tại, đừng nói lên núi, phỏng chừng còn chưa đi được hai bước liền té xỉu, suy yếu đến mức làm Lâm Phàm cũng rất bất đắc dĩ.

A thẩm lập tức liền quát - “Cháu toàn nói cái gì đâu, có thai nên từ từ tĩnh dưỡng.”

Còn không có chờ Lâm Phàm nói thêm cái gì, một cái hài tử ba bốn tuổi đã chạy từ bên ngoài đã vào, lớn tiếng hô - “A ma, a ma, đại bá cùng đại bá sao đang đưa thôn trưởng tới đây.”

Lâm Phàm sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới hiệu suất của hai người bọn họ nhanh như vậy, lại suy nghĩ kỹ càng một hồi, là đang cố nhân lúc y yếu ớt để tranh thủ moi móc lấy chút chỗ tốt sao? Đây quả nhiên là cha mẹ tốt a, nếu đã như thế, Lâm Phàm y cũng sẽ càng không khách khí.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 7


Thôn trưởng tuổi tác cũng không phải rất lớn, đại khái mới khoảng 50 tuổi, mặc quần áo màu xanh lá, da mặt ngăm đen, không khác lắm với những hán tử chân đất làm ruộng trong thôn, ông đứng ngay trong sân phía trước gian nhà cỏ.

“Ta tới làm công chính.” - Tiếng của thôn trưởng hơi khàn khàn, lại vừa mang hơi hướng trầm trọng.

Trên người Lâm Phàm chỉ mặc một áo đơn, dáng vẻ này làm hai phu phu Lâm Đại Ngưu hơi nhíu mày, nhưng ngại thôn trưởng, liền cũng không nói gì thêm.

“Thôn trưởng, Phàm ca nhi là tự mình muốn phân gia sống một mình.” - Lâm gia phu lang mở miệng trước - “Thân là a ma, nó lại gặp phải tình huống này, dù rất khó chịu nhưng ta cũng thấy để nó phân gia có lẽ sẽ tốt hơn cho hai mẫu tử nó.” - Hắn vừa nói còn vừa giả vờ vươn tay gạt nước mắt, dáng vẻ này làm Lâm Phàm xem đến phì cười.

A thẩm muốn mở miệng lại ngại vài chuyện mà không thể không im lặng

“A ma, người xác định mọi chuyện đều là vì tốt cho con?” - Ai lại không biết diễn trò cơ chứ, Lâm Phàm ra vẻ mặt đau thương nhìn người đàn ông trung niên - “Nhưng vì sao lại đưa con đến một căn nhà tranh?”

“Con đã bị hưu, trong bụng còn có một đứa nhỏ, chỉ hơi không cẩn thận chút, chỉ sợ sẽ là một xác hai mạng.”

Lâm Phu Lang sắc mặt trắng nhợt, hắn như thế nào lại quên mất việc này, nơi bọn họ đang đứng hiện tại còn không phải là căn nhà tranh đã bỏ hoang rất lâu rồi hay sao.

Thôn trưởng nhíu mày, “Chuyện nhà các người, ta không hỏi đến, nếu đã muốn sống một mình, vậy phải phân rõ ràng.” - Trong giọng nói tuy cũng không có bao nhiêu cường thế, nhưng lại rất có trọng lượng.

“A ma trước cho ta 30 cân gạo lức cùng với cái nhà tranh này, thôn trưởng ngài xem……” - Lâm Phàm không nói tiếp, nhưng lại cố ý tỏ ra một bộ đáng thương hề hề, thân hình y vốn đã gầy gò lại càng thêm nổi bật hơn hình tượng này, gióng như chỉ phảng phất một trận gió liền có thể thổi bay cả người đi mất.

“Ca nhi gả ra ngoài như bát nước đổ đi.” - Lâm Phu Lang cao giọng nói - “Nó đã là người Triệu gia, hiện tại về nhà mẹ đẻ, có thể cho nó một nơi để ở đã là rất tốt rồi.”

Lâm Phu Lang nói cũng không có sai, trong thôn cũng không có quy định ca nhi đã gả đi còn có thể về nhà mẹ đẻ tranh tài sản, trên đời còn không có cái đạo lý này.

Lâm Phàm sửng sốt, nhưng thật ra không nghĩ tới cái này, rốt cuộc ở thế giới cũ của y, phụ nữ càng có quyền kế thừa hơn đàn ông.

“Ta không cần cái khác, chỉ đem trả của hồi môn cho ta là được.” - Lâm Phàm sâu kín nói.

Lâm Phu Lang cười lạnh - “Của hồi môn của mày toàn bộ đều cho Triệu gia, mày muốn thì bắt nhà bọn họ trả đi.” - Còn về phần sính lễ kia, một cái c* ngx đừng mong bọn họ nhổ ra.

“A ma, làm người phải có lương tâm, nói như thế nào con cũng là ca nhi từ bụng người sinh ra.” - Lâm Phàm thật không nghĩ tới a phụ a ma của y lại có thể tuyệt tình như thế, trơ mắt nhìn ca nhi nhà mình chết đi.

Những lời này vừa nói xong, Lâm Phu Lang sắ, mặt tái nhợt, mà Lâm Đại Ngưu cũng mặt mày xanh mét, cuối cùng ông ta trầm giọng nói - “Lại cho mày thêm hai mẫu ruộng.”

Lâm Phàm không lên tiếng, thôn trưởng hơi hơi gật đầu, ca nhi đã gả đi xác thật là không có đạo lý lại quay về nhà mẹ đẻ tranh đoạt tài sản, còn về chuyện của hồi môn, ông lại không dễ nhúng tay vào.

“Phàm ca nhi, còn phải thông báo cho cháu một tiếng, nếu cháu phân gia, vậy việc nửa năm sau trưng binh phải nghĩ biện pháp.” - Thôn trưởng cũng có chút không đành lòng, nhưng ông cũng không có thể ra sức, rốt cuộc Phàm ca nhi là khí phu, càng quan trọng hơn là, thanh danh của y đã rất xấu, bất luận là hán tử nào có dây dưa đến y chỉ sợ càng không được tốt.

“Trưng binh? Thôn trưởng ngài không phải nói giỡn đi, một ca nhi như ta có thể lên chiến trường?” Lâm Phàm có chút kinh ngạc, rốt cuộc ca nhi tương đương nữ nhân, chẳng lẽ nữ nhân cũng phải đi phục binh dịch sao.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 8


“Cũng không phải như thế.” - Thôn trưởng nhìn thoáng qua Phàm ca nhi, sau đó giải thích - “Chủ yếu là Phàm ca nhi sống một mình, tính ra, cháu vẫn là người Triệu gia.”

A thẩm nói - “A ca a tẩu, Phàm ca nhi hiện tại tình huống đặc thù, ca tẩu chờ nó sinh hạ hài tử hẵng rồi phân gia sau được không?”

Lâm Phu Lang một bộ ủy khuất - “Cũng không phải do a ma như ta nhẫn tâm, mà là do Phàm ca nhi kêu trời khóc đất không muốn liên lụy tới chúng ta, lúc này mới có suy nghĩ phân gia, hơn nữa đệ sao* của nó cũng đang chuẩn bị vào cửa**.”

*Đệ sao: Vợ của em trai, phu lang của đệ đệ

**Vào cửa: ở đây ý là gả tới nhà.

A thẩm muốn nói lại thôi, cuối cùng ở trong lòng thở dài một hơi thật mạnh.

Dù cho ông và Lâm Phu Lang cùng là chị em dâu, nhưng đây vẫn là chuyện nhà người ta, ông cũng không dễ nhúng tay, càng thêm quan trọng hơn là, bọn họ đều đã phân gia.

Lâm Phàm căn bản liền không tính toán cùng loại cha mẹ này tiếp tục sống với nhau, y biết rất rõ ràng trong nhà a phụ a ma chỉ biết có tiểu tử, ca nhi ở trong mắt bọn họ chẳng qua chỉ là một món hàng bán lấy tiền mà thôi, có thể moi ra chừng ấy đồ từ trong túi bọn họ xem như đã là vô cùng nhân từ rồi.

“Ta không phải đã bị hưu sao?” - Lâm Phàm một chút đều không cảm thấy đáng xấu hổ, chỉ vì chút tiền sinh hoạt, y đến tôn nghiêm cũng từ bỏ, huống chi y bất quá là bị hưu mà thôi, cũng không có gì mất mặt - “Như thế nào lại là người Triệu gia.”

Tưởng tượng đến Triệu gia đến một ca nhi đang có thai cũng không buông tha, có thể thấy được nhân phẩm của bọn họ kém tới cực điểm. Nếu không phải thân thể cậu hiện đang không được tốt, cậu tuyệt đối sẽ phải giáo huấn bọn họ một trận, nhưng đương nhiên là, nếu về sau có cơ hội cậu nhất định sẽ không bỏ qua.

“Con và nó đã cùng bái thiên địa, nghĩa là đã được xem như người nhà bọn họ, cho dù có bị hưu cũng vẫn như thế.” - Còn không chờ thôn trưởng mở miệng trả lời, Lâm Phu Lang đã chậm rãi nói - “Thôn trưởng, chuyện này Phàm ca nhi cũng không phản đối, vậy cứ quyết định như thế đi.” - Tuy rằng cấp cho cậu thêm hai mẫu ruộng đối với ông mà nói quả thực là như moi tim, nhưng chỉ cần nhớ về sính lễ của Triệu gia, thì ông liền có thể nhịn đau bằng lòng cho.

Thôn trưởng không trả lời Lâm Phu Lang, chỉ quay sang nói với Lâm Phàm nói - “Phàm ca nhi, cách thời gian trưng binh vẫn còn có một chút thời gian, cháu có thể dùng ngân lượng thay thế, mỗi nhà chỉ cần một lượng bạc là được.”

Lâm Phàm trong lòng cười khổ, tiền ở thế giới này là như thế nào cậu cũng chưa biết, bất quá trời không tuyệt đường người, nếu trời cao cho cậu xuyên qua đến thế giới này, khẳng định có đạo lý của nó.

“Hai mẫu ruộng là ruộng ở đâu? Là ruộng nước hay là ruộng cạn.” - Lâm Phàm cảm thấy cần thiết phải hỏi rõ ràng vấn đề này, rốt cuộc chuyện này có liên quan đến vấn đề thức ăn sau này của cậu.

30 cân gạo lức phỏng chừng nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ thêm hai tháng, mà chờ thân thể cậu khôi phục tốt hơn một chút, cần thiết phải lên núi một chuyến, nhìn xem có dã thú gì có thể đánh, còn về vấn đề nguy hiểm gì đó, Lâm Phàm trực tiếp xem nhẹ.

“Ruộng biên giới Tây Nam.” - Lâm Phu Lang nhanh chóng trả lời, lại còn đòi ruộng nước, Phàm ca nhi nghĩ thật tốt quá.

Còn không chờ được người khác nói gì, a thẩm Lâm gia đã lên tiếng - “Ruộng ở đó so với ruộng cạn còn không bằng, thu hoạch không bằng 1/4 ruộng nước, a tẩu, tẩu đây là muốn đẩy Phàm ca nhi đến tuyệt lộ a.”

“Đương gia, đây là đệ đệ ngài sao?” - Lâm Phu Lang hung tợn hỏi.

Lâm Đại Ngưu trực tiếp căm tức liếc mắt nhìn a thẩm Lâm gia một cái, mà Lâm Phàm trực tiếp đem người kéo đến phía sau lưng mình - “Được, vậy cứ dựa theo những gì mấy người nói mà làm, về sau chúng ta không ai không thiếu nợ ai.”

“Từ từ, ngoài ra mỗi tháng con còn phải hiếu kính chúng ta.” - Lâm Phu Lang cười nói.

Lâm Phàm híp mắt - “Dựa vào cái gì?” - Cậu hiện tại tự thân còn khó bảo toàn, người a ma này thế nhưng còn muốn cậu phải hiếu kính hắn, nằm mơ đi.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 9


Từ xưa đến nay, một chữ “Hiếu” liền có thể khiến một người thân bại danh liệt, mà Lâm Phàm cho dù thân là ca nhi, cũng trốn không thoát sự trói buộc của vận mệnh này.

“Phàm ca nhi, nể tình con hiện tại có thai, chờ đến sau khi hài tử sinh ra thì mỗi tháng liền chấp hành đi.” - Lâm Phu Lang còn tỏ vẻ suy nghĩ cho cậu - “Đương nhiên, Phàm ca nhi con cũng có thể không cần để ý lời nói này của a ma con.” - Kỳ thật lấy tình hình tài sản trước mắt của Phàm ca nhi, thật sự cũng lấy không ra cái đồ dùng gì hữu dụng.

“A ma, không thành vấn đề, đến lúc đó con sẽ hảo hảo hiếu thuận a ma.” - Lâm Phàm nhếch khóe miệng lên, lộ ra đường cong đẹp đẽ, đến lúc đó cậu sẽ khiến cho a ma trước mắt này phải nhìn xem, hắn có bản lĩnh để được cậu hiếu kính hay không.

Lâm Phu Lang nhìn thấy bộ dáng tươi cười của cậu, không biết sao, ông luôn cảm thấy có một luồng hàn khí chậm rãi từ lòng bàn chân truyền lên, giống như bị một con liệp báo* theo dõi.

*Liệp báo: Báo săn hay còn gọi là báo Gê-pa. Có kích thước nhỏ nhưng tốc độ có thể lên đến 120km/h. Chúng là loài động vật chạy nhanh nhất trên đất liền, và là một trong những tay săn mồi cừ khôi nhất trên thảo nguyên Châu Phi với tỷ lệ thành công là 50%.

Nếu hai bên đều đã thỏa thuận tài sản phân phối xong, thôn trưởng liền viết một phần chứng từ, để hai bên cùng ấn ngón tay xác thực.

Lâm Phàm không quá biết chữ ở đây, có một ít chữ so với thời cổ đại ở thế giới cũ của cậu không sai biệt lắm, chỉ là vô luận như thế nào, giả bộ vẫn là điều vô cùng cần thiết. Mà cậu cũng chẳng cho rằng tất cả mọi người ở đây đều biết chữ.

A ma và hán tử nông thôn, giống như là đàn bà và đàn ông, người trước chính là người quản gia chăm sóc cả gia đình, mà người sau chính là người hàng ngày ra ngoài làm việc.

Chờ đến lúc tiễn được hai vị đại Phật tiễn đi, Lâm Phàm mới có thời gian quan sát căn nhà hiện tại của cậu.

Một căn nhà tranh nhỏ ba gian, bên phải là phòng bếp, bên trái là phòng ngủ, còn lại gian ở giữa là phòng kho.

Một khi trời mưa, cái nhà tranh này khăng định sẽ bị dột, hơn nữa muốn đến phòng bếp, còn phải đi ra phía ngoài, trừ bỏ một chút xíu mái hiên lộ ra, thậm chí đến chỗ cho nuóc mưa trút xuống cũng không có, còn đến mùa đông, trước mắt vẫn còn có chút xa xăm, Lâm Phàm tạm thời không suy xét đến.

Phía trước nhà tranh là một khoảng sân, sân rất lớn, còn có một loại cây cậu không biết tên, thời khắc này, hoa nở đến vô cùng xán lạn, khiến cho cả mảng sân vàng cũng biến thành một biển hoa rức rỡ.

Hắn hiện tại thân thể suy nhược, cho dù có kế hoạch gì cũng không làm được, chi bằng đầu tiên phải nghỉ ngơi cho thật tốt đã.

“A thẩm giúp cháu nấu ít đồ ăn lót dạ, cháu cầm mấy cái sọt đồ ăn bên ngoài vào đây đi.” - A thẩm Lâm gia vừa nói, vừa cầm trước một ít đồ vật phòng bếp.

Nhà ông chỉ có tiểu tử không có ca nhi, cho nên ông tương đối ưa thích Phàm ca nhi.

“A thẩm, đất trồng rau là của cháu sao?” - Lâm Phàm vừa nãy đã nhìn thấy một mảnh vườn đồ ăn xanh mượt, vì thế xoay người đi hai bước vào bếp hỏi dò.

Cậu cũng không phải chỉ làm ra vẻ, a thẩm hiện tại hết lòng hết sức mà đối tốt với cậu, về sau cậu nhất định sẽ báo đáp a thẩm.

Lâm gia a thẩm ở bên trong rửa sạch đồ ăn, sau khi nghe được liền cất cao giọng trả lời vọng ra - “Đúng vậy, chỗ đó đều thuộc về cháu cả đó.”

Lâm Phàm ngồi ở trong phòng không lên tiếng, kiếp trước cậu là một dị năng giả, cũng không biết đến kiếp này năng lực có đi theo đến đây không, có vẻ cậu cần chọn thời gian nào đó thử điều khiển năng lực khống thủy ngày trước xem sao.

“A ma, a ma, Triệu gia dẫn người tới!” - Một tiểu thí hài xông vào sân, hét lớn hốt hoảng như bị lửa thiêu vào mông.

Lâm gia a thẩm lập tức chạy ra, mà lúc này Lâm Phàm đã đứng lên, đây không phải Triệu phu lang sao? Chính là kẻ đã từng bị cậu bóp cổ ở Triệu gia lần trước.

Triệu phu lang vừa thấy Lâm Phàm đến liền chửi ầm lên - “Cái tên tham lam nhà ngươi. mau đem trả sính lễ cho Triệu gia chúng ta!”

“Đã ăn rồi làm thế nào để nhả ra? Chẳng lẽ Triệu phu lang ngài có biện pháp? Bất quá ta có lòng tốt đề nghị mấy người đi tìm Lâm Phu Lang, bằng không sính lễ nhà các người chỉ sợ rất nhanh liền không còn.” - Lâm Phàm ngoáy ngoáy lỗ tai lạnh lùng nói, Triệu phu lang phỏng chừng vẫn còn có chút sợ cậu, bằng không cần gì phải mang theo tận mấy hán tử cùng tới lấy thêm can đảm a.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 10


Triệu phu lang bén nhọn mắng - “Mày đừng cố dơi sự chú ý, sính lễ rõ ràng là mày tự mình nhận, sao có thể sẽ ở trên tay những người khác?”

Hắn chỉ cần tưởng tượng đến bản thân bị một ca nhi gầy yếu như vậy dùng sức mạnh bắt ép, thậm chí còn bị dọa đến cơ hồ suýt đái ra trong quần, Triệu phu lang liền hận đến nỗi không thể cắt gân uông máu của cậu.

Lâm Phàm cạn lời nhìn Triệu phu lang ngang ngược không nói lý, bất quá ngẫm lại thấy cũng đúng, ca nhi như ông ta sao có thể phân rõ phải trái chứ - “Triệu a ma, đôi mắt của ngài có phải đã bị chó ăn mất rồi không?” - Gặp tình huống này ai có thể nhịn nổi mà không mắng chửi được cơ chứ, huống chi cậu hiện tại là ca nhi, cho dù là chơi xấu thế nào thì những người đó cũng không dám làm gì cậu.

“Mày còn dám mắng tao?” - Cả khuôn mặt Triệu phu lang đều vô cùng khó coi, muốn giáo huấn ca nhi trước mắt, lại sợ người khác nói ra nói vào, chỉ có thể tạm thời kiềm chế lại.

Chỉ cần Phàm ca nhi ra tay trước, ông liền có thể để đám hán tử kia quang minh chính đại giáo huấn ca nhi hỗn xược kia rồi.

“Mắng ông thì làm sao? Ông cũng không nhìn xem nơi tôi đang ở là căn nhà như thế nào, nếu tôi thật sự cầm sính lễ, còn cần đến nhà tranh để ở?” - Lâm Phàm có cảm giác não bọn họ đều bị lừa đá, việc rõ ràng như vậy, thế nhưng vẫn còn cần cậu nhắc nhở.

Hắn nói xong, Triệu phu lang lúc này mới rảnh rỗi quan sát bốn phía, ban nãy ông chỉ nhìn chằm chằm vào Phàm ca nhi, tự nhiên sẽ không chú ý tới hoàn cảnh xung quanh.

Vài vị hán tử mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, dáng vẻ giống như cái gì cũng không nhìn thấy.

Triệu phu lang cảm thấy chính mình hiện tại vô cùng ngu xuẩn, mà người Lâm gia thôn nhất định cũng là đang cố ý chơi mình đi, bằng không tại sao đến một lời nhắc nhở cũng không có, làm ông phải mất mặt như vậy.

“Cũng…… Cũng có thể là người cố ý giả vờ như vậy cho chúng ta xem thì sao.” - Triệu phu lang yếu ớt phản bác, bất quá lời nói ra đến chính ông cũng không tin nổi.

Phàm ca nhi có thai, cho dù không quan tâm đến bản thân cũng sẽ ì đứa trẻ mà suy nghĩ. Lúc trước khi phát hiện có thai, ca nhi này vì bảo vệ đứa con hoang trong bụng mà có nói gì cũng không phản bác, chỉ cầu xin tha cho đứa trẻ trong bụng.

“Triệu a ma, tôi đây có lòng tốt mới nhắc nhở mấy người, Lâm phu lang chuẩn bị cưới ca nhi cho đứa con trai hán tử, nếu như ông đến chậm một bước, chỉ sợ phần sính lễ kia thật sự cái gì cũng không còn.” - Khuôn mặt gầy yếu của Lâm Phàm để lộ ra nụ cười quỷ dị, khiến cho người ta cảm giác rất âm trầm.

Triệu phu lang rùng mình, hiển nhiên là đang nhớ đến cảnh lúc trước bị Phàm ca nhi dùng sức mạnh bắt ép - “Ta…… Vậy ngươi dẫn đường.”

Lâm Phàm hơi híp mắt - “Triệu a ma, bà chỉ cần hỏi thăm một chút thôi liền biết nhà Lâm Đại Ngưu ở đâu, cửa ở bên kia, mời bà đi ngay không tiễn.” - Còn muốn cậu dẫn đường, đừng nói cửa chính, thậm chí đến cửa sổ cũng không mở cho mà mơ.

Cậu không hy vọng dẫn lửa thiêu thân mình, để cho hai vị phu lang bọn họ tự đấu với nhau thôi, chắc chắn cảnh tượng đó sẽ vô cùng xuất sắc, còn Lâm Phàm cậu chỉ cần sống tốt cuộc đời của chính mình thôi là được.

Triệu phu lang mang theo mấy cái hán tử nổi giận đùng đùng đi tới, cuối cùng lại xám xịt quay đầu bỏ chạy, còn về việc họ tiếp theo sẽ đi đâu, dùng ngón chân cũng có thể đoán ra.

“A ca, anh thật là lợi hại.” - Đứa con trai nhỏ của a thẩm Lâm gia sùng bái nói.

Lâm Phàm tròng mắt chuyển động một chút, trực tiếp cúi người, nhỏ giọng nói thầm bên tai nhóc mấy câu, mà cậu nhóc nghe xong thì hai mắt sáng lên, không ngừng gật đầu - “A ca, anh giỏi quá.”

“Nhưng đừng để người khác biết.” - Lâm Phàm dặn dò.

Tiểu tử gật đầu thật mạnh - “A ca yên tâm, việc này cứ giao cho em. Dù bọn họ có cho em cả một bao đường em cũng sẽ không nói ra đâu.”

Lâm Phàm nhìn bóng dáng cậu nhóc rất nhanh chạy biến khỏi tầm mắt, nhếch miệng cười, hãy khiến cho bão táp tới càng mãnh liệt hơn đi.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 11


“A thẩm, cháu đi ra ngoài một chút.” - Lâm Phàm quyết định nhân lúc còn sớm thử xem mình có còn dị năng hay không, như thế cũng có thể giúp cậu càng có thêm tự tin.

Theo như tình huống trước mắt, đến kiếm cơm cũng là khó khăn. Nếu đổi thành là thân thể trước đây, cậu cũng sẽ không quá lo lắng như bây giờ, chẳng qua hiện tại trở thành một ca nhi, thậm chí còn là một dựng phu. Cho dù là ở thế giới khoa học kỹ thuật vô cùng phát triển cũ kia, người có thai đều được hầu hạ, sợ một khi không cẩn thận một chút liền xảy thai.

Mà thời cổ đại khoa học kỹ thuật lạc hậu bần cùng, đến ăn cũng là vấn đề, càng đừng nói đến đồ bổ.

Kiếp trước Lâm Phàm trước nay đều chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ có được một đứa con huyết mạch tương liên, hiện tại có cơ hội, mặc kệ phát sinh sự tình gì cậu đều sẽ không từ bỏ.

A thẩm có chút lo lắng nói - “Phàm ca nhi, hiện tại thân thể cháu còn yếu như vậy, đi ra ngoài không an toàn.”

“A thẩm, ta sẽ chú ý, hơn nữa thẩm cũng đã thấy qua võ công của cháu rồi đó, sẽ không có việc gì đâu.” - Lâm Phàm cười giải thích.

Nghe cậu nói một hồi, a thẩm cũng không có ngăn cản nữa, rốt cuộc Phàm ca nhi vẫn luôn ru rú trong nhà, chỉ sợ sẽ buồn bực luẩn quẩn trong lòng, chi bằng để cậu ra ngoài đi một chút, chỉ là…… - “Mấy đứa ca nhi lắm mồm kia, cháu đừng nghe bọn họ.”

Trong thôn có rất nhiều ca nhi miệng dài, hắn hy vọng Phàm ca nhi không để trong lòng.

“A thẩm, cháu tự biết định đoạt.” - Lâm Phàm sau khi trả lời liền trực tiếp bước ra cửa.

Vốn dĩ cậu cũng muốn mặc quần áo ngắn, đáng tiếc là cậu phát hiện ra quần áo của nguyên chú ít đến đáng thương, đếm tới đếm lui chỉ có mấy bộ như vậy, càng thêm quan trọng hơn là trên quần áo đâu đâu cũng đều là mảnh vá.

Lâm Phàm bước chân không quá mau, lại cũng không quá chậm, cậu muốn tìm một nơi tương đối hẻo lánh để thử dị năng chút, vốn dĩ trên núi an toàn nhất, chẳng qua với thân thể hiện tại của cậu, tùy tiện gặp một con dã thú liền dễ mất mạng, chỉ có thể lui.

“Ai u, đây không phải Phàm ca nhi sao? Đây là về nhà mẹ đẻ sao?” - Một người có giọng nói hơi chói tai chặn đường cậu.

Lâm Phàm căn bản liền không quen biết người mới tới, hơi hơi nhíu mày, không đợi cậu trả lời, một ca nhi khác đứng bên cạnh người đó liền cười khanh khách - “Từ Ca Nhi, cậu mới về nhà mẹ đẻ, tự nhiên không rõ ràng lắm tình huống, Phàm ca nhi đã trở thành một hộ độc nhất trong thôn chúng ta rồi.”

Người được gọi là Từ Ca Nhi là một thiếu niên ăn mặc một thân váy hoa, tóc dùng trâm cài kẹp lên, nói chuyện nhu thanh nhu khí, làm người ta không nhịn được mà nổi da gà - “Một hộ một người duy nhất? Phàm ca nhi là làm ra chuyện gì mới oanh động như thế vậy?”

“Cậu ta vừa thành hôn, ngay ngày hôm sau đã bị hưu, hiện tại có thai, nhưng đến a phụ a ma đều không cần cậu ta nữa.” - Vị ca nhi này có quần áo cùng Phàm ca nhi không sai biệt lắm, phỏng chừng cũng là ca nhi nhà nghèo.

Từ Ca Nhi làm ra bộ dạng như bị dọa sợ, vội vàng lui về phía sau vài bước - “Này…… Chuyện này sẽ không bị lây bệnh đi?”

Lâm Phàm khóe miệng run rẩy, hai cái ca nhi này diễn trò thật sự là quá kém, cậu trào phúng nói - “Sẽ bị lây bệnh, tốt nhất là cách ta xa một chút.” - Đối với ca nhi lưỡi dài này, cậu không có hứng thú kết giao, tốt nhất cả đời không qua lại với nhau.

Cậu vừa nói xong, hai ca nhi lập tức lắp bắp kinh hãi, trước kia Phàm ca nhi rất yếu đuối, căn bản không biết phản bác, như thế nào chỉ mới mấy ngày không gặp, lại giống như là đã thay đổi thành một người khác vậy.

(Minh Nguyệt Mạn: Đúng vậy đó, đã đổi người rồi. 😊)

“Chẳng lẽ là do bị hưu, cho nên không chịu được kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà thay đổi tính tình đi?” - Từ Ca Nhi có chút trong lòng run sợ nói.

“Bệnh điên?” - Một ca nhi khác kinh hô.

Lâm Phàm gãi đúng chỗ ngứa làm một cái mặt quỷ, làm hai ca nhỉ sợ tới mức rất bất nhã mà ngồi phịch trên nền đất.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 12


“Đừng, đừng, đừng tới đây.” - Từ Ca Nhi sắc mặt tái nhợt, nhìn Lâm Phàm chậm rãi đi về hướng của hắn, lắp bắp nói.

Lâm Phàm trực tiếp liếc mắt xem thường bọn họ, đám ca nhi này nhát gan như chuột, chẳng qua là làm mặt quỷ liền bị dọa thành như vậy - “Nhớ kỹ, về sau nhưng đừng có mà chọc đến ta, bằng không……” - Hai tay nắm vào nhau thành nắm đấm, hơi chuyển động đến trước mặt Từ Ca Nhi.

Từ Ca Nhi bị dọa đến hai mắt trợn trắng, trực tiếp té xỉu trên mặt đất.

Lâm Phàm có chút vô ngữ, quả nhiên là ca nhi nhu nhược, cậu sẽ không đến mức dọa người ta đến sinh bệnh đi?

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?” - Ca nhi nghèo khó nhìn dáng vẻ cậu ngồi xổm, duỗi tay muốn xem Từ Ca Nhi, vì thế lấy hết lá gan ra hỏi.

Lâm Phàm căn bản không muốn trả lời, trực tiếp nắm lấy nhân trung của hắn bóp nhẹ, sau khi thấy Từ Ca Nhi từ từ tỉnh lại - “Được rồi, không có việc gì.” - Làm xong hết thảy, cậu không để ý tới hai ca nhi đang trợn mắt há mồm kinh ngạc, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Đại khái vì rất nhiều người đều vội vàng việc nhà nông, trừ hai ca nhi vừa rồi, cậu cũng không gặp được những người khác.

Lâm Phàm tìm một dòng suối nhỏ, tiếp theo tránh ở phía sau một cái cây, trực tiếp sử dụng năng lực muốn không schế dòng nước, chỉ là…… Vì cái gì cậu thử rất nhiều biện pháp đều không được, bên dòng suối dòng nước vẫn là không có chút nào biến hóa, nói cách khác, dị năng của cậu không theo cùng đến đây.

Hiện tại thân là ca nhi, Lâm Phàm thật cũng không phải muốn đi chiến trường, nhưng có một kỹ năng phòng mới là bảo đảm nhất.

Lâm Phàm có chút uể oải ngồi ở dưới tàng cây, nhìn mặt trời sáng chói nóng bỏng, tự hỏi con đường về sau cậu phải đi như thế nào.

Lâm Phàm vươn tay sờ sờ bụng, hiện tại bụng cậu còn chưa nhô lên, cũng không biết đã bao nhiêu tháng, càng thêm làm cậu cảm thấy khó xử chính là, lương thực trong nhà hiển nhiên không đủ, huống chi cậu còn là dựng phu, yêu cầu đồ bổ sung dinh dưỡng.

Di? Lâm Phàm nhìn đôi tay trắng trẻo nõn nà non mịn liền cảm thấy có chút quái dị, không phải là “Phàm ca nhi” thường xuyên làm việc nặng sao? Như thế nào này đôi tay này lại không có một vết chai nào, giống như là được sinh ra trong gia đình giàu có quyền quý vậy.

Lâm Phàm cảm thấy chuyện này khẳng định có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng nếu cậu không phải Phàm ca nhi, vì sao người trong thôn đều quen thuộc với cậu như vậy, không thể có khả năng cả thôn hùa nhau cùng diễn kịch đi? Vậy thì quá giả rồi.

Cậu trực tiếp xốc quần lên, để lộ hai chân, quả nhiên giống như cậu tưởng tượng, hai chân cũng có dáng vẻ chưa từng làm qua việc nặng, hay ít nhất ca nhi nông thôn căn bản không thể có hai chân như vậy. Mặc kệ, vô luận thân thể này là ai, hiện tại đều là Lâm Phàm cậu, cũng chính là Phàm ca nhi.

“Phàm ca nhi quả nhiên thích thông đồng hán tử, xem đi, còn kéo quần để lộ cả hai chân ra.” Lâm Phàm còn đang tự hỏi về sau có thể gặp phiền toái về vấn đề này hay không, thì đột nhiên nghe được âm thanh lắm mồm chanh chua.

“Còn không phải sao, bằng không sao lại chưa kết hôn đã có thai? Mà không, có lẽ là hắn đang muôn tìm một phụ thân tiện nghi cho đứa con hoang trong bụng đó. Đáng tiếc hán tử người ta cũng không phải ăn chay. Ngay đêm thành thân liền vạch trần hắn.” - Một người khác tục tằng nói.

Lâm Phàm nhanh chóng thả ống quần xuống, ngẩng đầu nhìn thoáng qua hai ca nhi đang chậm rãi đi về phía mình.

“Như thế nào? Phàm ca nhi, đến đồng hương cũng không quen biết sao?” - Một ca nhi trong đó nhìn Lâm Phàm nói.

Lâm Phàm đứng lên, nhàn nhạt trả lời, “Ai muốn quen biết thì người đó đi mà nhận. Không có liên quan gì tới tôi.”

“Cậu ta chính là a tẩu tương lai của cậu đấy.” - Những lời này làm Lâm Phàm dừng bước, lúc này mới liếc mắt nhìn ca nhi kia.

Quả nhiên lớn lên xinh đẹp, chẳng qua dáng vẻ thiên về nữ giới nhiều hơn, khiến cậu cảm thấy cực kỳ quái dị - “Tôi đã phân gia rồi, con chó con mèo nào cũng không có liên quan đến tôi.”

“Phàm ca nhi mày vũ nhục tao?” - Hương ca nhi bén nhọn chất vấn.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 13


Lâm Phàm thản nhiên nói - “Tôi nói là con chó con mèo, lỗ tai nào của cậu nghe được tôi đang sỉ nhục cậu?”

“Huống chi mèo chó nhà người ta cũng cao quý hơn so với cậu nhiều.”

Cậu một chút cũng không cảm thấy lời mình nói ra có cái gì không ổn, nếu là bọn họ đã tới trêu chọc cậu trước, vậy cậu cũng không cần phải khách khí.

Hương ca nhi cả người đều không tốt, hắn chính là a tẩu tương lai của người này, hiện tại còn dám nhục nhã hắn, thậm chí đem so sánh hắn đến chó mèo cũng không bằng - “Mày…… Mày chờ đó cho tao……” - Hắn vươn ra ngón tay ra chỉ vào Lâm Phàm uy hϊếp.

Lâm Phàm trực tiếp - “Bang……” - Một tiếng hất tay hắn đi, lạnh lùng mà cảnh cáo - “Trên đời này tôi ghét nhất là bị người khác dùng ngón tay chỉ trỏ, đừng có lần sau, nếu không, đừng trách tôi không khách khí.”

Hương ca nhi vốn tính lại vươn tay chỉ tiếp để thách thức, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt săc bén của Lâm Phàm, bất giác tự nhiên rùng mình một cái, vì thế dùng hết lá gan ra chất vấn - “Mày thì có thể làm gì tao nào?”

Lâm Phàm về phía trước đi rồi một bước, người sau lập tức lui về phía sau một bước, mà Phàm ca nhi từng câu từng chữ thả âm trầm trầm cười nói, “Đến lúc đó ngươi này xinh đẹp tay nhỏ chỉ chặt đứt nói, phỏng chừng không có hán tử sẽ thích ngươi.” Sau khi nói xong cũng mặc kệ bọn họ hai người là cái gì ánh mắt, trực tiếp chạy lấy người.

Thật là đen đủi, vưà mới ra ngoài được một lúc đã gặp phải đám ca nhi chán ghét, cho dù cậu là khí phu*, cho dù trong bụng cậu có một đứa con hoang lại như thế nào, đây đều là việc của cậu, có liên quan gì đến bọn họ? Ở thế giới kia, làm gì có nhiều thời gian rảnh mà nhàn ngôn toái ngữ** như thế, thời gian để rèn luyện còn chẳng đủ nữa là.

*Khí phu: Người bị chồng bỏ.

**Nhàn ngôn toái ngữ: Lời nói không căn cứ, tào lao, tán nhảm.

Kiếp trước là thế giới dị thú hoành hành, nhân loại muốn lấy được một mảnh không gian để sinh tồn đã vô cùng gian nan, càng đừng nói đến chuyện tranh đoạt.

Lâm Phàm cảm thấy bọn họ sinh hoạt quá mức an nhàn, mới có thể dẫn tới sinh ra nhiều lời đồn như vậy, đặc biệt là đám ca nhi không có việc gì làm.

“Phàm ca nhi!” - Một tiếng rống to vang lên làm sắc mặt Lâm Phàm trở nên rất khó coi.

Cậu còn chưa về đến cửa nhà đâu, vậy tên hán tử cao to lực lưỡng này muốn làm gì đây, tên kia dám khóc lóc đến tận cửa nhà cậu sao?

“Anh là……” - Lâm Phàm còn không có hỏi xong, đối phương đã vung tay muốn tát cậu.

Lâm Phàm hơi hơi nghiêng đầu, làm hắn trong nháy mắt liền tát cậu thất bại.

Lâm Vũ có chút kinh ngạc, trước kia Phàm ca nhi đều không dám phản kháng - “Mày tạo phản? Đến tao cũng dám phản kháng?”

Lâm Phàm châm chọc nhìn người trước mắt, rất dễ dàng liền suy đoán được ra người đến là ai - “Tạo phản cái này từ cũng không thể tùy tiện loạn dùng như thế được, nếu không cẩn thận bị quan sai đại nhân nghe thấy, sẽ trực tiếp phán cho anh tội danh mưu phản đó.” - Kiếp trước lúc nhàn hạ không có việc gì, cậu cũng sẽ nghiên cứu sách sử, tự nhiên sẽ hiểu biết một ít tình huống.

Lâm Vũ sau khi nghe được liền chấn động, sau đó gầm nhẹ - “Mày đừng hòng làm tao sợ, đừng cho là mày như vậy thì tao không dám dộng thủ.” - Tuy rằng không ra tay thêm lần nữa, nhưng vẫn tỏ ra dáng vẻ hung thần sát khí. Nếu là ca nhi bình thường, nhìn thấy như vậy, khẳng định sẽ bị dọa đến phát khóc.

“Anh biết tôi đang lừa anh sao?” - Lâm Phàm khinh bỉ nhìn hắn một cái - “Ai nha, tôi sợ quá đi.”

Thật là không biết trước kia Phàm ca nhi rốt cuộc đã chịu bị bọn họ khi dễ đến mức nào.

Lâm Vũ bị chọc tức mặt đỏ bừng, trực tiếp cuốn ống tay áo lên, sau đó liền dùng một tay đấm tới trước mặt cậu.

Lâm Phàm kiếp trước khinh bỉ nhất là loại đàn ông đánh phụ nữ, hiện tại thế giới này nam nhân đánh ca nhi đều giống nhau phải chịu giáo huấn - “A!” - Cậu hét thảm lên một tiếng, người kia đã ngay lập tức ngồi xổm trên đất ôm bụng.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 14


Lâm Phàm uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy về phía sau vài bước, lúc này mới nghĩ đến cậu đang có thai, nay đã khác xưa, không thể làm động thai khí.

“Đây…… Đây là có chuyện gì đã xảy ra?” - A thẩm Lâm gia nghe được động tĩnh liền lập tức chạy ra, mới ra đã nhìn thấy Lâm Vũ ngồi xổm dưới đất, mà Phàm ca nhi lại là một bộ chấn kinh.

Lâm Phàm vỗ vỗ ngực, yếu đuối giải thích - “A thẩm, hắn muốn đánh cháu, kết quả gặp báo ứng, dẫm phải đá trên đất rồi ngã xuống.” - Cậu thật ra không có nói sai, chỉ là mượn dùng cục đá làm người này không cẩn thận trượt chân mà thôi.

Thân thể cậu hiện tại khẳng định không phải Phàm ca nhi Lâm gia, mà kẻ này căn bản không hề phát hiện ra, có thể thấy được bình thường bọn họ đối xử bỏ bê Phàm ca nhi đến mức nào, dù cho là như thế này, vẫn không được phép quá lơ là hình tượng ban đầu của Phàm ca nhi, vẫn cần thiết cẩn thận giữ vững rồi thay đổi từng chút một.

A thẩm Lâm gia nghe Phàm ca nhi nói xong lập tức không thể tưởng tượng được nhìn chằm chằm Lâm Vũ đã đứng lên - “Lâm Vũ, đây là thật sao? Thân là a ca ruột, thế nhưng lại đánh em trai?” - Hán tử mà động thủ đánh ca nhi đều không phải hán tử tốt.

Lâm Vũ nghe chất vấn như vậy, sắc mặt đều đen, hắn lắp bắp giải thích - “A thẩm, Phàm ca nhi đây là bôi nhọ cháu, cháu nhìn tóc em ấy rối loạn mới giơ tay muốn sửa sang lại giúp em ấy thôi mà.”

“Nga, vậy anh vì sao lại phải xắn hết tay áo lên?” - Lâm Phàm lạnh căm căm hỏi ngược lại.

Sắc mặt nam tử cao lớn trướng đến đỏ bừng - “A ma kêu anh đến xem em có cần gì không để hỗ trợ, mà thời tiết nóng bức quá, nên vén tay áo lên cho mát mẻ.”

Lâm Phàm nhìn trời, lúc trước xác thật là ánh nắng rất chói chang gay gắt, chẳng qua hiện tại lại bị đám mây che khuất hết, còn có gió nhẹ thổi qua rất thoải mái.

Có lẽ Lâm Vũ cũng ý thức được lời mình nói xuất hiện lỗ hổng, tức khắc không nói nữa, trực tiếp ác thanh ác khí nói - “Phàm ca nhi, có phải chính là mày đưa Triệu phu lang tới?” - Thấy hai sao sao chống nạnh cãi nhau, ồn ào đến đau đầu, vì thế thừa dịp không ai chú ý chạy đi.

Trên đường gặp được Hương ca nhi, sau khi nhìn thấy hắn còn hung tợn trừng mắt một cái mới khóc lóc chạy đi, sau khi nghe Lộ ca nhi nói mới biết nguyên nhân đều bắt nguồn từ Phàm ca nhi.

Hắn ở trước mặt a thẩm không thể nói nguyên nhân, bằng không sẽ không tốt đến danh dự của Hương ca nhi.

Dù cho hai nhà cũng đã đồng ý hôn sự, nhưng một khi chưa thành thân, liền không xem như phu lang nhà mình, một khi truyền ra đồn đãi người kia chưa quá môn đã khi dễ Phàm ca nhi, sẽ khiến danh dự của Hương ca nhi bị ảnh hưởng.

Lâm Phàm cười như không cười nhìn hán tử nói dối như cuội trước mắt - “Triệu phu lang là người có mắt, tự nhiên biết ai đúng ai sai, huống chi anh nhìn thấy tôi đưa Triệu phu lang đi tìm nhà các anh sao?” - Đã sớm biết bọn họ sẽ bắt lấy chuyện này không bỏ, nhìn dáng vẻ của hắn, hai vị sao sao kia lúc này chắc hẳn đã gặp được nhau, trách không được cậu đi trên đường không nhìn thấy được bao nhiêu, còn tưởng rằng là do bận việc việc nhà nông, hoá ra là mọi người đều đi xem náo nhiệt cả rồi.

Lâm Vũ liếc mắt quét qua Phàm ca nhi từ trên xuống dưới, sao ca nhi này vừ kết hôn liền như thay đổi thành một người khác vậy - “Mày dám nói tao không có mắt sao?”

A thẩm Lâm gia a thẩm vội vàng nói - “Lâm Vũ, nó là em trai cháu.”

Lâm Vũ khinh bỉ nhìn thoáng qua Lâm Phàm - “Tao e không có đứa em trai như thế này, chưa thành thân đã thông đồng dã hán tử mang thai, thậm chí còn vừa thành thân ngày hôm sau đã bị hưu về.” - Vừa thấy sự khinh thường trong mắt những người khác, trong lòng hắn càng thêm chán ghét Phàm ca nhi.

“A ca, anh lý giải sai rồi, là tôi hưu Triệu gia hán tử.” - Lâm Phàm lạnh căm căm nói ra chân tướng.
 
Xuyên Qua Chủng Điền Chi Phu Lang Hung Mãnh
Chương 15


“Mày là ca nhi, sao lại có thể hưu hán tử?” - Nghe thế, phản ứng đầu tiên của Lâm Vũ chính là cái này.

Hán tử Triệu gia hắn cũng không phải chưa thấy qua, chính xác không sai là một hán tử khỏe mạnh, không có lý do gì để Phàm ca nhi hưu hắn, nói cách khác, đây không phải làm mất mặt cả thôn hay sao? Bất quá hiện tại hắn cũng tốt hơn bao nhiêu, mấy cái thôn xóm gần đây đều biết ca nhi nhà hắn cho hán tử mới thành thân đội nón xanh, chẳng lẽ còn có thể thật sự làm gì một ca nhi, gièm pha như vậy phỏng chừng sẽ đi theo hắn cả đời, cũng không biết về sau có thể cưới được phu lang hay không.

Lâm Phàm trào phúng nhìn hán tử đang vừa kinh ngạc vừa rống to trước mắt - “Điều phả nào trong luật pháp Tề quốc nói ca nhi không thể hưu hán tử?”

Cậu xuyên đến Lâm gia thôn - một hương nhỏ nằm ở Đại Dục trấn phía nam của Đại Tề triều, ở đây cách không quá xa nơi đang xảy ra chiến trận, cho nên trưng binh là chuyện thường xuyên xảy ra. Man di ở phía nam, mãng hán ở phía bắc, đều là địch nhân của Tề Quốc, mỗi năm bọn họ đều tìm cớ xâm lấn để chiếm lấy mảnh đất màu mỡ phì nhiêu của Tề Quốc.

Lâm Phàm còn muốn hỏi tình huống cụ thể hơn, đáng tiếc a thẩm Lâm gia nơi xa nhất từng đi cũng chỉ là Đại Dục trấn, hoàn cảnh xung quanh không quá quen thuộc, càng đừng nói chuyên hoàng thất Tề quốc.

Lâm Vũ bị nghẹn đến nói không nên lời - “Mày đây là vô cớ gây rối, về sau ai dám lấy một khí phu như mày?” - Một ca nhi mang theo con hoang, chỉ có thể khiến hán tử vừa nhìn đã sợ bỏ chạy.

“Lâm Vũ! Cháu sao có thể nói em trai mình như vậy.” - A thẩm Lâm gia tức giận, rõ ràng đều là ruột thịt, sao lại khác nhau lớn như vậy. A ca a tẩu ông vội vã gả Phàm ca nhi đi ra ngoài như vậy, cũng là vì muốn lấy tiền sính lễ của Lâm Phàm cho hán tử Lâm Vũ cưới phu lang được nở mày nở mặt.

Hương ca nhi là ca nhi đẹp nhất Lâm gia thôn, nếu Lâm Vũ cưới được Hương ca nhi, chính là khong biết có bao nhiêu hán tử nhìn mà ngưỡng mộ, đáng tiếc là hạnh phúc đó của hắn đều được thành lập dựa trên sự thống khổ của Phàm ca nhi.

Lâm Vũ trực tiếp bĩu môi, khinh thường nói - “Nó không phải em trai, chúng ta đã không còn có quan hệ gì nữa.”

Lâm Phàm chờ chính là những lời này của hắn - “Đã như vậy, thì anh còn có tư cách gì để giáo huấn tôi?”

“Cho dù tôi là ca nhi ngoài thôn, thân là hán tử, anh cũng không thể đánh tôi đi?” - Nếu đổi thành nguyên thân, chỉ sợ là đã bị đánh ngã xuống đất, lời nói chỉ hơi chút không tốt, khẳng định sẽ khiến cho bị chọc tức tới sinh non.

May mắn hài tử trong bụng cậu rất kiên cường, a ma nguyên thân đã rời bỏ thế giới, mà nó vẫn còn sống được, lúc trước cậu còn phải xác nhận đi xác nhận lại với a thẩm đâu.

Lâm Vũ cảm thấy sao mới có mấy ngày, miệng lưỡi Phàm ca nhi lại trở nên sắc bén như thế, cuối cùng chỉ có thể trực tiếp phỉ nhổ một ngụm nước bọt xuống đất - “Coi như mày lợi hại, cứ chờ về sau không gả nổi đi.”

Khí phu ở Lâm gia thôn được mệnh danh là kẻ phóng đang nhất, hơn nữa thanh danh Phàm ca nhi còn xấu như vậy, phỏng chừng những hán tử khác đối với Phàm ca nhi đều sẽ kính nhi viễn chi*.

*Kinh nhi viễn chi: thường được dùng trong các trường hợp: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào đó.

“Vậy cũng là chuyện của tôi, khong liên quan đến anh.” - Lâm Phàm một chút đều không thèm để ý đến chuyện gả chồng, huống chi cậu căn bản cũng không nghĩ tới gả chồng.

Cậu là nam nhân, cũng không phải là ca nhi yếu đuối gì, cậu có thể dùng đôi tay tạo ra sinh hoạt cho bản thân, so sánh với hoàn cảnh trước đây vô cùng ác liệt, hiện tại Lâm gia thôn xem như phi thường hạnh phúc, chỉ cần có cơ hội, cậu liền có thể làm giàu, bất quá hiện tại quan trọng nhất chính là điều dưỡng cho tốt thân thể để sinh một oa nhi khỏe mạnh béo tốt.

Nghĩ đến dinh dưỡng cho cơ thể, Lâm Phàm tức khắc méo mặt, thân thể yếu như vậy làm thế nào mới lên núi được núi đây?

“Phàm ca nhi, cháu không muốn sống nữa sao, sao lại muốn đi lên núi?” - A thẩm Lâm gia không chút khách khí quát lớn.

Lâm Phàm sửng sốt, họa ra cậu không ý thức đã nói ra thành tiếng suy nghĩ trong lòng, mà Lâm Vũ ở một bên cười nhạo - “Mày lên núi? Phỏng chừng đến lông thú còn chưa lấy được đã bị dã thú ăn thịt hết rồi đi.”
 
Back
Top Bottom