Ngôn Tình Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 40: Chương 40


Hề Thanh Thanh ăn một miếng thịt kho tàu, lại ăn thêm một thìa cơm, cuối cùng uống ngụm canh cho đỡ nghẹn, niềm hạnh phúc lớn nhất trên đời chắc cũng chỉ như vậy là cùng.Tuy trong thời gian này cô đã ăn rất nhiều thịt thỏ và gà rừng, nhưng đồ nướng và luộc thì sao có thể so được với thịt kho tàu chứ? Đợi cô trở về sẽ vào núi sâu rồi bắt một con lợn rừng lớn.Cố Trân Châu thấy hai quai hàm của Hề Thanh Thanh đều bị nhét đầy, vội đưa một chén canh qua: "Trời ơi! Chị ăn từ từ thôi, anh trai em ngược đãi chị à!"Cô ấy thật sự lo lắng Hề Thanh Thanh sẽ nghẹn chết.Hề Thanh Thanh đang ăn ngon miệng bỗng khựng lại rồi nuốt đồ ăn trong miệng xuống, lúc ngẩng đầu lên mắt đã ầng ậng nước, vừa hơi tủi thân lại lộ ra vẻ kiên cường xinh đẹp.

Sau đó cô thở dài một hơi: "Haiz!"Cố Trân Châu không hiểu ra sao: "Sao thế?"Hề Thanh Thanh buồn bã liếc Cố Trân Châu một cái: "Anh trai em như nào em còn không biết hả?" Sau đó cô giơ tay chống cằm ra vẻ hờn dỗi."Ngày nào chị cũng bị mắng, lúc trước không dám cãi sợ anh ấy đánh.

Có đôi khi dù đã bắt một con thỏ về anh ấy vẫn nói chị lười, còn cảm thấy chị không xứng với anh ấy, haiz!"Đúng là trong mấy ngày thực lực chưa khôi phục, ngày nào anh cũng trách cô.

Suy cho cùng, khi ấy cô vừa yếu lại ham ăn, sau đó anh vừa nấu cơm vừa than vãn mấy câu, chắc cũng do quen ngứa mồm.

Dù sao cô cũng không làm, mặc kệ anh nói sao cũng được.Về sau, thực lực của cô khôi phục, hai ba ngày bắt được một con thỏ mang về, cảm thấy mình cũng là tư bản nên bắt đầu cãi nhau với Cố Viễn Hàn mỗi ngày.

Anh không chủ động mở miệng, cô cũng phải xả hết cục tức mà mình đã chịu trở về.Tình hình bây giờ là chỉ cần cô vừa mở miệng, anh đã bị tức gần chết.Còn chuyện Cố Viễn Hàn chướng mắt cô? Ban đầu thì đúng là như thế, còn giờ, hừ hừ, anh tự cầu nhiều phúc đi.Hề Thanh Thanh nhìn thoáng qua cô em chồng đang tức giận bất bình, Cố Trân Châu chỉ là một cô nhóc hơi hư vinh và thích trang điểm, không sao cả, vẫn còn có thể dạy dỗ được, mà những điều mình vừa nói cũng chẳng có câu nào là nói dối."Gì? Anh ấy cho rằng chị không xứng với anh ấy á?"Cố Trân Châu không nhịn nổi nữa, cái khác còn có thể bao biện cho anh hai, dù sao ở trong nhà hay ở ngoài thì anh cũng một tên khó chọc, chẳng có ai nhận được một câu tử tế từ anh.

Hầu như mọi người trong thôn đều từng bị anh đánh một lần.Ngay cả cô ấy cũng chưa từng được anh hai mua đồ cho ăn.

Nhưng mà, Cố Trân Châu ngó người đẹp môi hồng răng trắng có khuôn mặt trắng nõn trước mắt, hình như anh hai cô ấy có chút không biết tự lượng sức mình thì phải?Để tránh cho mình bị đổi chị dâu, cô ấy phải níu kéo đối phương lại.

Ai biết chị dâu này bị chọc tức bỏ đi mất, anh hai mình còn có thể lấy được vợ hay không?.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 41: Chương 41


Cố Trân Châu nghĩ vậy bèn gắp một miếng thịt xào cải cho Hề Thanh Thanh: "Chị dâu ăn nhiều chút, xem chị gầy chưa kìa.

"Hề Thanh Thanh không biết cô nhóc trước mặt đang tưởng tượng cái gì, vừa nhận lấy đồ ăn cô ấy đút cho, cái miệng nhỏ nhắn còn luôn miệng nói: "Trư Trư ơi, em tốt ghê, nếu em là đàn ông thì chị có chết sống cũng phải gả cho em.

Đáng tiếc em là con gái, cũng không biết là ai có phúc như vậy, lấy được Trư Trư tốt bụng rộng rãi xinh đẹp lại còn săn sóc của chúng ta nữa.

"Một câu mật ngọt khiến Cố Trân Châu không biết phải làm sao, cô ấy có tốt như vậy à?Chị dâu là thanh niên trí thức, là người từng trải qua các mặt của xã hội, chị ấy nói mình tốt thì chắc là tốt rồi.

Xem ra, sau này phải càng đối xử tốt với chị ấy hơn mới được!Nhưng miệng lại nói: "Ầy! Em nào có tốt như vậy?"Hề Thanh Thanh trợn mắt, lộ ra vẻ mặt chị không cho phép em tự xem nhẹ mình: "Đúng là Trư Trư tốt như vậy đó! Giờ Trư Trư đã mua vải làm quần áo cho chị, cho chị ăn thịt kho tàu, mai sau chắc hẳn còn mua xe đạp, radio, tivi nữa! Với chị, Trư Trư của chúng ta chính là cô em chồng tốt nhất!"Dù sao cô cũng chỉ có một cô em chồng ruột thịt, người còn lại là chị chồng, vậy là hợp lý rồi!Cố Trân Châu bị khen đến nỗi hai má ửng đỏ: "Hì hì! Sau này em sẽ mua hết! Chị uống thêm miếng canh đi, đừng để nghẹn.

"Hề Thanh Thanh: "Ừ!"Người thời này chưa ai từng được nghe lời khen nào trực tiếp như vậy, chỉ trong một buổi sáng mà hai người đã thân thiết như chị em ruột.

Cố Trân Châu bị lừa đến mức chỉ hận không thể tiêu hết tiền cho Hề Thanh Thanh.

Còn Cố Viễn Hàn thì trời chưa sáng đã đi ra khỏi nhà.

Lần nào cũng tập hợp ở phía Nam thôn với Phùng Tiểu Giang đang sống ở phía Tây thôn, sau đó bắt đầu công việc của họ.

Lúc này, hai người đi ra khỏi một con hẻm khuất, Phùng Tiểu Giang nghĩ đến kết quả hôm nay thì không khỏi cười lên tiếng: "Hì hì! Anh Hàn, em còn đang bảo anh cưới vợ xong quên em luôn rồi cơ.

"Cố Viễn Hàn đen mặt liếc cậu ta một cái: "Ăn nói kiểu gì thế? Định chấm m*t của tôi hả?”Phùng Tiểu Giang bước tới, mặt mày nịnh nọt đấm bóp cánh tay cho Cố Viễn Hàn, chủ yếu là do cậu ta với không tới.

"Không không, anh Hàn, anh xem hôm nay chúng ta cũng kiếm được rất nhiều, hay là đến tiệm cơm quốc doanh ăn ngon một bữa?"Cố Viễn Hàn nghĩ đến tiệm cơm quốc doanh là lại nhớ đến cô nhóc thanh niên trí thức trong nhà.

Cô thích ăn như vậy, anh lại chưa dẫn cô đến tiệm cơm quốc doanh ăn bữa nào! Khoai tây hầm cùng mấy miếng thịt ít ỏi trong nhà cũng được cô ăn hết sức ngon miệng.

Trước đây, anh còn mua mấy cái bánh bao thịt cho người nhà, nhưng từ khi cô gả đến, để tránh cô nhận ra gì đó, anh chưa từng mang đồ ăn về nhà lần nào, anh cũng quá đáng thật!.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 42: Chương 42


Cố Viễn Hàn ngó Phùng Tiểu Giang bên cạnh đang mong ngóng nhìn anh, vợ tôi còn chưa ăn, cậu ăn cái gì mà ăn!"Vừa có chút tiền đã chỉ biết ăn, không biết mua ít đồ về cho người nhà, mẹ và ông bà nội cậu cực nhọc nuôi cậu mà không thể mua cho họ chút gì à.

Đi, đến chợ mua bán!"Trong nhà Phùng Tiểu Giang còn có một người anh và một cô em gái, hồi đó cha cậu ta vì kế sinh nhai mà tiến sâu vào núi đi săn rồi gặp phải đàn lợn rừng.Từ đó về sau, quả phụ Lý - mẹ cậu ta đã nuôi nấng ba anh em họ dưới sự giúp đỡ của ông bà nội, va va đập đập cuối cùng cũng lớn khôn.Phùng Tiểu Giang bị Cố Viễn Hàn mắng mà mặt mày áy náy, dù mỗi lần cậu ta đều đưa tiền cho người nhà, cũng mua bánh bao thịt về, nhưng hình như đúng là chưa từng mua thứ gì cho ông bà nội và mẹ.Hai người đi đến chợ mua bán, Cố Viễn Hàn mua một túi đường đỏ trước, nhớ đến trên mặt con gái cũng cần bôi gì đó nên lại mua thêm ba hộp kem dưỡng da.

Còn phần của chị dâu thì để cho anh trai mình mua đi.Anh lại mua thêm mấy cục xà bông, hạt châu cài tóc cũng rất đẹp, chắc chắn cô nhóc thanh niên trí thức sẽ thích.

Bánh quy, gạo nếp đều được Cố Viễn Hàn lấy một ít.Ngoài ăn ra thì Phùng Tiểu Giang cũng mua theo Cố Viễn Hàn, cậu ta không giàu như anh.

Từ sáng tới trưa hôm nay, cậu ta đã kiếm được hai mươi đồng, riêng ba hộp kem dưỡng da thôi đã chiếm phần lớn rồi.Trên đường trở về, Phùng Tiểu Giang nhìn Cố Viễn Hàn xách theo một túi lớn."Đúng là sau khi lấy vợ là khác liền, trước đây anh có từng nghĩ đến chuyện mua mấy thứ này bao giờ đâu, chị dâu có phúc ghê!"Cố Viễn Hàn trừng cậu ta một cái: "Nói nhảm gì đó? Tôi là mua cho mẹ với em gái mình, chị dâu cậu là tiện thể thôi.""Đúng đúng, anh Hàn nói gì cũng đúng."Vậy sao lúc trước không thấy anh mua nhiều đồ như vậy về nhà? Giờ lại còn suy xét đến cả đồ của phụ nữ.Cố Viễn Hàn nghe thấy giọng điệu đầy có lệ của Phùng Tiểu Giang, bản mặt đã đen lại càng đen thêm: "Phùng Tiểu Giang, có phải cậu ngứa da không hả? Nào, tới đây tôi gãi giúp cho.""A! Anh Hàn tha mạng! Em sai rồi, em sai rồi."Trên đường trở về, Hề Thanh Thanh ôm một túi lớn ngồi đằng sau Cố Trân Châu."Chị dâu, chị xem kia có phải anh hai với Tiểu Giang không?"Hề Thanh Thanh ló đầu ra từ phía sau, nhìn thấy hai người phía trước mỗi người đeo một cái túi, cô nói: "Đúng thật kìa, gần đây chắc cũng chỉ mình anh hai em cao như vậy nhỉ?""Đúng vậy! Anh ba cũng không cao bằng anh hai em nữa là."Cô nghe thấy anh ba từ trong lời của Cố Trân Châu, nhưng đến nhà họ Cố lâu như vậy vẫn chưa từng gặp con trai thứ ba Cố Viễn Nghị.

Ngay cả chị cả nhà họ Cố cũng đã trở về tặng cho nguyên chủ một cái chăn đỏ vào ngày kết hôn..
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 43: Chương 43


"Anh ba của em trông cũng dữ như vậy hả?"Câu đó khiến Cố Trân Châu nghẹn họng, nhưng cô ấy vẫn đúng sự thật nói: "Anh ba của em không có dữ đâu, anh ấy thương em lắm luôn."Hình như cả nhà chỉ có anh hai là không thương cô ấy mấy.Nói anh không thương cũng không đúng, hồi bé Cố Trân Châu bị bắt nạt, anh hai là người đi trả thù giúp cô ấy.

Thế nhưng anh hai lại chưa từng mua cái gì cho cô ấy.Có hỏi thì cũng phải xem tâm trạng của anh ấy, nếu nhõng nhẽo sẽ khỏi cho.

Ở trong nhà, cô ấy sợ nhất là anh hai, vì Cố Viễn Hàn mà nổi giận thì ai nói gì cũng không nghe."Ồ."Hề Thanh Thanh vẫn dựa vào trên lưng Cố Trân Châu nhìn về phía trước, bỗng nhiên cô như phát hiện ra một chuyện lạ có thật."Ui! Trư Trư ơi, em có nghe nói anh hai em có người trong lòng nào không?"Cố Trân Châu bị Hề Thanh Thanh hỏi mà hơi ngơ ngác: "Không có mà chị." Sau đó cô ấy lập tức sốt ruột."Có phải chị nghe ai nói gì không? Anh hai em là Quỷ Kiến Sầu nổi tiếng, anh ấy có thể thích ai được? Phụ nữ sẽ chỉ ngáng bước chân kiếm cơm của anh ấy.

Đương nhiên trong đó cũng không bao gồm chị.

Em cảm thấy anh hai vẫn đối xử rất tốt với chị."Hề Thanh Thanh coi như không nghe thấy câu cuối cùng, theo cô nếu mà muốn sống chung với người đàn ông kia thì vẫn còn cần dạy dỗ nhiều."Trư Trư à, em đi đến phía trước xem người đang cười như nở hoa với anh hai em là ai?""Hở?"Sự chú ý của Cố Trân Châu vẫn ở dưới chân vì dù gì con đường này cũng không được bằng phẳng cho lắm, đâu đâu cũng gồ ghề lồi lõm, e rằng không cẩn thận một cái sẽ lái thẳng xuống mương.Cô ấy cẩn thận nhìn về phía trước theo lời Hề Thanh Thanh thì thấy có một cô gái mặc áo sơ mi kaki màu xanh, thắt bím hai bên đang đứng trước mặt anh hai mình.

Cố Trân Châu lái xe đến gần còn có thể thấy được hai rặng mây đỏ trên gò má của cô gái kia.Phùng Thiến Thiến - em gái Phùng Tiểu Giang đang đứng chắn trước mặt Cố Viễn Hàn và Phùng Tiểu Giang, thẹn thùng nói: "Anh hai Cố, cảm ơn anh đã luôn dẫn dắt anh hai em đi làm."Cố Viễn Hàn nhíu mày, sắc mặt sa sầm, ánh mắt sắc bén lia thẳng về phía Phùng Tiểu Giang, trực tiếp mở miệng hạch tội: "Lúc trước ông đây đã nói với cậu thế nào?"Vẻ mặt Phùng Tiểu Giang đau khổ đang định giải thích thì Phùng Thiến Thiến đã vội vàng bước lên mấy bước, định nắm lấy cánh tay Cố Viễn Hàn khiến anh sợ tới mức lùi ra sau vài bước, giọng nói cũng bất chợt to hơn."Cô làm gì đó?"Phùng Thiến Thiến thấy Cố Viễn Hàn trốn ra sau thì có hơi xấu hổ: "Anh hai Cố, anh đừng trách anh hai em, là do em đã vô tình nghe thấy được lúc anh ấy nói chuyện với mẹ thôi."Sau đó cô ta còn bắt anh hai mua cho mình một bộ quần áo từ vải kaki, chính là bộ mà giờ cô ta đang mặc..
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 44: Chương 44


Cô ta cũng không ngờ tên lưu manh chơi bời lêu lổng nổi tiếng trong thôn lại giàu như vậy, đúng là hời cho nhỏ thanh niên trí thức kia, nhưng giờ cũng chưa muộn.

Phùng Thiến Thiến ngượng ngùng cười tít mắt với Cố Viễn Hàn, anh lập tức nổi da gà đầy người, bình thường cô ta gặp anh thì đều khinh khỉnh, chỉ thiếu nước nói mình dạy hư anh hai cô ta, hôm nay là làm sao vậy?Biết mình có tiền?Cũng đúng, Phùng Tiểu Giang đi theo anh có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, chắc hẳn cô ta sẽ cho rằng anh còn kiếm được nhiều hơn nhỉ?"Con gái con lứa mà không biết xấu hổ hả, nghe lén là nghe lén, còn bày đặt vô tình, tránh xa tôi ra một chút đi! Trên mặt trét cả mấy cân phấn rôm, không sợ ngạt chết à.

"Sau đó, Cố Viễn Hàn quay sang cảnh cáo Phùng Tiểu Giang đang mặt mày trắng bệch: "Cậu không giải quyết được chuyện của mình cho tốt thì đừng đi theo tôi nữa!"Ngay cả em gái mình cũng không quản được, lỡ sau này đi ra ngoài lắm miệng thì phải làm thế nào? Với cái tính thích khoe khoang của Phùng Thiến Thiến thì đúng là khó mà nói, giờ đã dám mặc đồ kaki luôn rồi.

Cô ta cũng chẳng nhìn xem tình hình của nhà mình thế nào, mọi người trong thôn đều đang nhìn đó.

Ăn mặc tốt như vậy chẳng phải chứng tỏ là có ẩn tình à.

Chuyện anh đang làm là một công việc cực kỳ nguy hiểm, không được, sắp tới không thể dẫn cậu ta theo được.

Phùng Thiến Thiến đứng tại chỗ tức đến giậm chân: "Anh hai, anh xem anh ta kìa! Nói chuyện khó nghe kinh khủng luôn!""Em câm miệng đi!"Phùng Tiểu Giang ngồi xổm xuống vò đầu, cảm thấy sau này có lẽ anh Hàn sẽ không dẫn cậu ta theo nữa.

Dù sao anh Hàn còn chưa nói với người trong nhà, thế mà cậu ta lại chủ động kể cho mẹ, còn bị nhỏ em gái không bớt lo này nghe thấy nữa.

Cố Trân Châu và Hề Thanh Thanh gần đó đều nghe thấy hết cả quá trình, Hề Thanh Thanh còn chưa có phản ứng gì, Cố Trân Châu đã tức giận muốn chết, cái con nhỏ bình thường luôn kiêu căng ngạo mạn, làm gì cũng phải so với mình kia thế mà lại định chia rẽ anh hai và chị dâu của mình.

Cô ấy nhanh chóng đạp xe đến trước mặt hai người: "Ơ kìa, làm gì đấy?"Phùng Tiểu Giang đang ngồi xổm trên mặt đất, nhìn thấy Cố Trân Châu và Hề Thanh Thanh ngồi ở yên sau thì sắc mặt lập tức trắng bệch, ấp úng chào hỏi: "Trân Châu, chị, chị dâu.

"Cũng không biết hai người có nghe thấy không.

Cố Trân Châu không thèm phản ứng cậu ta, thấy Phùng Thiến Thiến đang đánh giá chị dâu mình thì sáp tới, chắn trước mặt Hề Thanh Thanh, xỉa xói: "Có một số người ấy à, cứ cho rằng mọi người là đồ ngu, bình thường khinh người này khinh người kia.

Kết quả, biết người ta lợi hại hơn mình bèn sáp tới, cũng không nhìn lại xem mình là loại nào!""Chưa nói đến ai khác, dù sao tôi mà là con trai thì có ở một mình cả đời thì cô cũng đừng hòng bước vào cửa nhà tôi! Hừ! Cái đồ không biết xấu hổ!".
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 45: Chương 45


Cuối cùng, Cố Trân Châu còn nhổ một bãi nước miếng rồi đạp xe rời đi."Cố Trân Châu cô nói ai đó? Cô nói rõ ràng ra cho tôi." Đằng sau, Phùng Thiến Thiến còn định đuổi theo hỏi cho ra lẽ.Cố Trân Châu lớp tiếng đáp: "Người nào trả lời thì chính là người đó.""Cố Trân Châu, cô đừng chạy." Phùng Thiến Thiến nhấc chân đuổi theo lại bị Phùng Tiểu Giang bước tới kéo lại.Cậu ta quát: "Em đừng quậy nữa được không!"Trên mặt Phùng Thiến Thiến tràn ngập những vệt phấn trắng, khóc lóc nói: "Anh hai, anh là anh trai của ai thế? Cô ta chửi em kìa!""Lời cô ấy nói không đúng à? Lúc anh Hàn chưa kết hôn sao em không nói muốn lấy anh ấy đi? Bình thường gặp người ta cũng chẳng thèm ăn nói cho đàng hoàng, giờ em định làm gì?""Ai biết anh ta...!Anh ta lại giàu như vậy."Phùng Tiểu Giang cũng bị cô ta chọc tức đến bật cười, cảm thấy em gái mình đã bị chiều hư.

Trong nhà chỉ có mỗi mình nó là con gái, khó tránh khỏi sẽ nuông chiều con bé một chút.Đặc biệt là từ sau khi cậu ta đi theo anh Hàn kiếm cơm, tình hình trong nhà cũng khá lên, chỉ cần em gái mở miệng là đều mua cho cô ta hết.Cuối cùng lại khiến cô ta trở nên không biết trời cao đất rộng là gì: "Phùng Thiến Thiến em cứ quậy đi, anh cũng mặc kệ em, chọc giận người ta thì sau này anh ấy không dẫn anh theo nữa cho em vừa lòng.

Đến lúc đó, cả nhà chúng ta lại quay trở về những tháng ngày cơ cực như trước."Phùng Thiến Thiến thấy anh hai ngày thường luôn cười đùa giờ lại mặt mũi nặng nề, dường như cũng đã biết mình sai, cô ta nhỏ giọng nói: "Anh hai, em chỉ nghĩ rằng giữa em và anh ấy mà có cái gì thì hai người sẽ càng thân thiết hơn.

Hơn nữa, anh ấy cũng không giống như những gì người trong thôn nói nên em mới thế."Giờ đây, Phùng Tiểu Giang cũng không chừa chút mặt mũi nào cho em gái mình, chỉ để lại một câu nếu không ngoan thì sau này sẽ gặp rắc rối cho xem."Trước hết không nói chuyện anh Hàn đã kết hôn và em có làm đúng hay không, chỉ nói chuyện em cảm thấy mình có gì để so với thanh niên trí thức Hề? Là khuôn mặt? Là khí chất? Hay là học vấn và gia đình?""Cũng là không làm việc như nhau, tự nghĩ xem dựa vào đâu mà người ta phải cần em chứ không cần thanh niên trí thức Hề? Tự suy nghĩ thật kỹ đi."Nói xong bèn mang theo túi hàng quay người đi về phía nhà mình, trên đường cũng không hề để ý đến Phùng Thiến Thiến đang lặng lẽ thút thít đi ở bên cạnh.Trên đường trở về Cố Trân Châu luôn tìm chủ đề nói chuyện, chỉ sợ Hề Thanh Thanh không vui, còn nói tốt cho anh hai của cô ấy:"Chị dâu, chị đừng giận nhé, bình thường Phùng Thiến Thiến cũng không thích anh hai em, chắc là nghe được gì đó rồi, cô ta chỉ thích tiền thôi.

Hơn nữa chị xem anh hai em cũng từ chối rất dứt khoát mà."Hôm nay xem như cô ấy đã được biết lá gan của anh hai mình lớn đến mức nào, cần Phùng Thiến Thiến ư? Cô ấy còn không biết bình thường anh hai làm những gì kia kìa..
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 46: Chương 46


Có điều Phùng Thiến Thiến kia không có não hả? Trắng trợn như vậy là muốn để người ta nắm thóp hay gì? Không được, trở về cô ấy phải nhắc nhở anh hai một tiếng.

"Trư Trư, không sao đâu, chị rộng lượng lắm, chuyện này có là gì chứ.

"Trên mặt Hề Thanh Thanh vẫn thản nhiên, quả thật trong lòng cũng không để ý cho lắm, bỏ qua chuyện Cố Viễn Hàn có thật sự nể mặt người phụ nữ kia hay không, cho dù anh đón nhận người khác, cô cũng sẽ bình thản chấp nhận.

Bây giờ cô cũng chỉ coi nhà họ Cố như cảng tránh gió tạm thời mà thôi, dù sao ở thời đại này một người phụ nữ đi ra ngoài cũng rất phiền phức, mà cô lại ghét phiền phức nhất.

Cuộc sống như hiện tại rất tốt, ăn uống vui chơi, người nhà họ Cố đối xử với cô rất tốt, vậy thì anh tốt tôi tốt cả nhà cùng tốt.

Nếu như sau này thật sự thay đổi, vậy thì đường ai nấy đi tạm biệt mọi người.

Nếu như Cố Viễn Hàn luôn đối xử tốt với cô thì cũng không phải là không thể làm vợ chồng thật với anh, điều kiện tiên quyết là phải dạy bảo.

Ban đầu Cố Trân Châu còn sợ chị dâu suy nghĩ nhiều, bây giờ nghe thấy đối phương nói như thể thật sự không hề để ý, trong lòng cô ấy lại khó chịu, rõ ràng là anh hai chưa vào được trái tim chị dâu đây mà! Nhưng hình như bây giờ anh hai đã rơi vào rồi.

Hai người đã nhanh chóng đi tới đại đội Phong Thu, sau khi trả xe đạp cho bác cả bèn xách đồ về nhà.

Vừa tới cổng nhà họ Cố đã nghe thấy giọng nói của Tề Lan Hoa và ai đó ở trong nhà, hình như còn có thêm tiếng ồn ào của mấy đứa trẻ.

Cố Trân Châu cẩn thận lắng nghe, sau đó lập tức kích động: "Là chị cả, nhất định là chị cả.

"Cô ấy kéo Hề Thanh Thanh đi qua cổng rồi chạy vào trong sân: "Chị cả, chị cả! Chị cả chị tới rồi à!"Chị cả Cố Văn Phương của nhà họ là một người thẳng thắn cởi mở, trông rất nền nã, khuôn mặt thì giống Cố Trung Hoa hơn, mắt to hai mí.

"Con gái lớn rồi mà còn hấp tấp như vậy.

"Cố Văn Phương vỗ Cố Trân Châu đang ôm lấy cánh tay chị ấy, chọc cho Cố Trân Châu thè lưỡi: "Lớn đến mấy thì chị cũng vẫn là chị cả của em.

""Em đó!" Chị ấy nhấn mũi của Cố Trân Châu một cái, sau đó mới chú ý đến em dâu đi vào theo em gái mình.

"Em dâu, hôm nay cùng Trân Châu đi ra ngoài mệt lắm rồi phải không?"Hề Thanh Thanh thấy Cố Văn Phương tỏ ra thân thiện với cô, bèn cười trả lời: "Mẹ, chị cả, hôm nay em gái săn sóc con lắm, cứ nhất quyết muốn mua đồ cho con.

""Hai người nhìn vải trong tay con này, là em gái thấy con ăn mặc không đẹp nên nhất quyết muốn mua cho con, nói con mặc ra ngoài mọi người cũng sẽ có thể diện, không có ai đối xử tốt với con dâu hơn mẹ nữa đâu.

""Hơn nữa em gái thấy con gầy, sắc mặt tái nhợt nên muốn mua đồ ăn cho con, còn không tiếc mua đồ hộp cho con, không có em chồng nào tốt hơn em ấy nữa đâu.

Đúng là con được gả vào trong ổ phúc rồi.

".
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 47: Chương 47


Nói xong lời cuối cùng còn rơi hai giọt nước mắt, mấy câu nói đã khiến Cố Trân Châu rất tự hào, vẻ mặt kiêu ngạo.

Trong lòng Tề Lan Hoa và Cố Văn Phương đều cảm thấy trong lòng nóng bừng, cũng không nói nổi mấy lời như sao lại tiêu nhiều tiền như vậy nữa.

Hề Thanh Thanh thừa thắng xông lên: "Mẹ, Trân Châu còn mua kẹo cho con nữa, nào Lư Đản Nhi Cẩu Đản Nhi, cho các cháu ăn kẹo nè, đây là kẹo do cô Trân Châu của các cháu mua đấy.

Còn hai bé bên kia nữa, con nhà chị cả phải không, trông lanh lợi quá, khỏe mạnh kháu khỉnh nữa.

"Bốn đứa bé vui vẻ nhận lấy kẹo: "Cảm ơn thím hai / mợ.

""Ôi không cần cảm ơn, các cháu nên cảm ơn Trân Châu nhà chúng ta mới đúng.

""Cảm ơn cô Trân Châu / dì bé.

"Cố Trân Châu đắc ý trong lòng, xua tay liên tục: "Không cần cảm ơn không cần cảm ơn.

"Thật ra hàng được đựng bằng bao vải màu xanh, nếu không sẽ không thể nào cầm được: "Mẹ, còn vải do Trân Châu và con mua thì làm phiền mẹ làm thêm mấy bộ quần áo, đến lúc đó mẹ, chị dâu, con, Trân Châu và cả chị cả, mấy người chúng ta ra ngoài người ta còn tưởng là chị em cũng nên.

""Còn cha và anh cả, lần này thật sự là hai chúng con không cầm nổi nữa, nếu không còn muốn chọn một cuộn màu đen cho cha và anh cả.

""Đúng rồi, còn có đồ ăn nữa, lát nữa mẹ lấy một ít đi, đó cũng là Trân Châu hiếu kính mẹ.

"Cố Trung Hoa đang ngồi ở cửa nhà: "Tốn kém như vậy làm gì, các con mặc đẹp chút là được.

"Cố Viễn Sơn thật thà gật đầu: "Cha nói rất đúng.

"Tề Tố Mai và Cố Văn Phương xua tay liên tục, Cố Văn Phương nói: "Chị không cần đâu, chị không hợp màu sáng như vậy, tốn kém quá.

"Sau đó Tề Tố Mai cũng gật đầu liên tục.

Lúc này Tề Lan Hoa đã vui đến nỗi tít cả mắt.

"Còn có phần của bà già này nữa hả? Ôi chao, mẹ lớn tuổi như vậy rồi mặc màu này không hợp đâu! Để mẹ làm cho các con.

""Còn chuyện đồ ăn, Trần Châu nói đúng lắm, vợ thằng hai à, con gầy như vậy thì nên ăn ngon một chút, mẹ không cần đồ của con đâu.

"Cố Trân Châu được khen nãy giờ bèn nói: "Đúng thế chị dâu, em mua cho chị thì chị cứ nhận lấy, chờ khi em có tiền sẽ mua cho cả nhà chúng ta.

"Tề Lan Hoa đập tay Cố Trân Châu: "Được, mẹ sẽ đợi đấy nhé, Trân Châu nhà chúng ta hiểu chuyện rồi, biết quan tâm mọi người rồi.

Đúng lúc chị cả của con có mang về một ít thịt lợn do anh rể con để lại, buổi chiều chúng ta sẽ hầm hết nửa con thỏ kia và cả thịt lợn nữa, ăn một bữa ngon.

"Nếu nói chuyện khiến bà ấy hài lòng nhất thì đó chính là con gái bà ấy đã lập gia đình, chồng làm việc ở nhà máy liên doanh về thịt, cha mẹ chồng cũng là công nhân.

Bà ấy quay đầu nói với Hề Thanh Thanh: "Thanh Thanh à, con và Trân Châu đều mệt rồi phải không, mang đồ về phòng rồi nghỉ ngơi đi, để mẹ trò chuyện với chị cả của các con.

".
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 48: Chương 48


"Dạ vâng! Mẹ, chị cả, con đi vào trước đây.

"Cô vác "Chiến lợi phẩm" trở về phòng thì nhìn thấy Cố Viễn Hàn đang ngồi ở trên giường nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

Hề Thanh Thanh tức giận nói: "Anh làm gì vậy, không đi ra cũng không nói chuyện, ở trong phòng làm gì?"Cố Viễn Hàn nhìn cô như nhìn món đồ hiếm lạ nào đó: "Hôm qua em và Trân Châu còn không hợp nhau, tại sao hôm nay lại thân thiết thế? Còn có thể khiến con bé mua nhiều đồ cho em như vậy?"Anh ở trong phòng nhưng đã nghe thấy hết, cô không tốn một đồng tiền nào cho những thứ này nhưng lại chiếm gần hết lợi ích, những người khác còn rất vui vẻ, cô nhóc thanh niên trí thức này cũng có bản lĩnh quá nhỉ.

"Kệ tôi, đàn ông như anh nghiên cứu chuyện của phụ nữ chúng tôi làm gì?"Cố Viễn Hàn bị nói cũng không tức giận, từ sau khi nhìn thấy khuôn mặt quỷ như trét bột mì kia của Phùng Thiến Thiến, anh lại thấy cô nhóc thanh niên trí thức này vô cùng vừa mắt.

Sau khi nhìn còn muốn nhìn thêm mấy lần.

Sau khi cất đồ đạc trong tay xong, Hề Thanh Thanh nhìn thấy trên giường cũng có một cái túi lớn, lúc ở trên đường cô đã chú ý đến rồi.

"Trong này là cái gì?"Sau khi phát hiện Cố Viễn Hàn đang nhìn cô chằm chằm, Hề Thanh Thanh có chút không được tự nhiên nên bèn chủ động mở miệng.

Thấy cô cuối cùng cũng chú ý tới anh, Cố Viễn Hàn lên tinh thần, lập tức mở túi ra cho cô xem: "Đây là kem dưỡng da do tôi mua, mẹ và em gái một lọ, tiện thể mang cho em một lọ.

""Còn có cả xà bông các thứ, đây là một ít thức ăn, sợ em lại bị ngất người khác nói tôi ngược đãi em, hời cho em rồi.

"Anh vừa giới thiệu vừa quan sát sắc mặt của Hề Thanh Thanh, tại sao lại không thấy cô kích động và vui vẻ gì cả?Cố Viễn Hàn gom đồ lại với nhau rồi đi đến trước mặt Hề Thanh Thanh: "Nhìn thấy đồ ăn mà em không vui hả?"Hề Thanh Thanh liếc nhìn anh một cái, tỏ vẻ than vãn nói: "Ôi, tôi chỉ là tiện thể thôi, có gì mà vui vẻ chứ.

""Không phải, em, tôi! "Ấp úng một lúc lâu vẫn không giải thích được lý do, anh chỉ cảm thấy nếu nói đặc biệt mua đồ cho cô thì sợ cô chê cười, trước đây anh làm vậy cô cũng có nói gì đâu.

"Tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ.

"Cũng không muốn đùa anh nữa, ở bên ngoài cả buổi trời, bây giờ Hề Thanh Thanh chỉ muốn ngủ.

Để lại Cố Viễn Hàn ở bên ngoài giường trơ mắt nhìn.

Anh cảm thấy dạo gần đây anh có chút không đúng, luôn không tự chủ được mà quan tâm đến cô nhóc thanh niên trí thức, nhìn thấy cô khó chịu trong lòng anh cũng không thoải mái, bình thường anh ra ngoài ba ngày cũng chẳng nhớ nhà, hôm nay mới ra ngoài nửa ngày mà anh đã không yên lòng! Lúc mua đồ trong lòng chỉ nghĩ đến cô, vừa rồi cũng không muốn để cô hiểu lầm, lúc cô không để ý đến anh trong lòng anh rối bời, chẳng lẽ anh đã! Động lòng rồi ư?.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 49: Chương 49


Nhìn cô nhóc thanh niên trí thức đang ngủ say, tại sao trước đây lại không phát hiện ra cô xinh đẹp như vậy chứ?Lông mày mảnh, lông mi dày, cái mũi nhỏ vểnh cao và cả cái miệng nhỏ hồng hào, bình thường lúc đấu võ mồm với anh thì biểu cảm sinh động khỏi phải nói, càng nhìn càng thấy xinh đẹp.

Tính cách cũng tốt, bây giờ cũng không sợ anh nữa.

Mấy ngày trước anh hung dữ với cô, cô không sợ cũng không khóc.

Phải biết rằng lúc anh hung dữ thì ngay cả em gái anh cũng có thể sợ đến bật khóc.

Tuy rằng không làm việc nhưng anh cũng không làm việc mà! Bây giờ tiền tiết kiệm của anh cũng không ít, đủ để nuôi sống cô.

"! "Tại sao cô nhóc thanh niên trí thức lại tốt như vậy chứ? Cô nhóc thanh niên tốt như vậy là vợ của anh, hì hì.

Càng nghĩ càng cảm thấy mãn nguyện, anh lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Hề Thanh Thanh, sợ đánh thức cô nên cánh tay nâng lên ôm hờ lấy cô, để cho Hề Thanh Thanh nằm trọn trong lòng anh.

Cố Viễn Hàn thỏa mãn thở dài một tiếng, để má phải đối diện với cô vợ trẻ rồi nhắm mắt lại.

Trong mơ Hề Thanh Thanh luôn cảm thấy mình như ôm một cái lò lửa lớn, giãy giụa cũng không thoát ra được, cô tức đến nỗi dùng chân ra sức đạp.

Cố Viễn Hàn bị Hề Thanh Thanh đạp tỉnh.

Lúc anh hoàn toàn tỉnh táo thì phát hiện mình đã ra đến mép giường, lẩm bẩm một câu: “Cũng không biết vợ lấy đâu ra sức lực lớn như vậy nữa.

"Lại tự giác nằm trở lại sát bên cạnh Hề Thanh Thanh rồi ngủ tiếp.

Lúc hai người thức dậy lần nữa thì trời đã tối, hôm nay đại đội cho nghỉ nửa ngày, Cố Văn Phương lại ở đây nên nhà họ Cố tụ tập ăn một bữa cơm đoàn viên.

Lúc buổi tối, Hề Thanh Thanh luôn cảm thấy Cố Viễn Hàn có gì đó sai sai, nên nói là anh giống như thông suốt vậy.

Ví dụ như bưng nước cho cô, bởi vì cô đang ở mấy ngày đặc biệt nên không tắm rửa được, anh bèn lấy khăn mới tới cho cô lau mình qua loa, còn tự giác tránh ra ngoài.

Lại ví dụ như, trước khi đánh răng còn pha một bát nước đường đỏ, thấy cô uống xong còn cầm bát tới phòng bếp rửa.

Cuối cùng, lúc cô rửa mặt xong muốn đi ngủ, anh lại muốn ngủ chung với cô!"Anh làm gì vậy?"Nhìn thấy Cố Viễn Hàn ôm gối muốn đi tới bên này, Hề Thanh Thanh nói thẳng.

Cố Viễn Hàn muốn lừa gạt cho qua: "Đi ngủ!"Hề Thanh Thanh không hề dung túng cho anh, xem ra là thông suốt động lòng rồi, cô biết mà còn hỏi: "Đi ngủ anh chạy đến bên tôi làm gì?""Em là vợ của tôi, không ngủ cùng em thì ngủ cùng ai?"Nghe mà xem, nghe mà xem! Giọng điệu hùng hồn biết bao.

"Tôi nhớ là mấy ngày trước ai đó còn nói anh ta có người trong lòng rồi mà?" Hề Thanh Thanh ám chỉ.

"Đó là tôi nói bừa thôi, hơn nữa vợ cũng đã có rồi, sao tôi lại thích người khác được chứ.

""Còn nữa, tôi đã ngủ với em rồi, em phải chịu trách nhiệm với tôi!".
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 50: Chương 50


Nói xong những lời này anh cũng xấu hổ muốn chết, nhưng vì vợ anh phải liều mạng thôi.

"Chịu cái đầu anh! Anh biết xấu hổ chút đi!" Hề Thanh Thanh nghe thấy lời không biết xấu hổ này bèn giơ chân đá anh một phát.

Cố Viễn Hàn cũng không tránh, cứ thế chịu đựng, còn cười hì hì nói: "Đánh là thương, mắng là yêu! Hì hì.

"Sợ chọc cô giận, anh vội bổ sung: "Thanh Thanh, em đừng nóng giận, sau này chắc chắn anh sẽ đối xử tốt với em, không để em phải làm gì hết, tất cả nghe theo em.

"Anh chỉ muốn vả cái miệng này của mình, mấy ngày trước nói vớ vẩn gì vậy chứ? Anh còn từng nhắc chuyện ly hôn, chẳng lẽ Thanh Thanh muốn ly hôn với anh?Nghĩ vậy anh vội vàng nói sang chuyện khác: "Thanh Thanh, bụng em còn đau không? Anh ủ ấm thêm cho em.

"Hề Thanh Thanh không nói lời nào, cũng lười để ý đến anh, lời bị anh nói hết rồi, sao anh hay thế?Có điều, cô dễ phục vụ như vậy chắc?"Bụng không đau nữa, hôm nay đi bộ hơi nhiều, chân đau.

"Trực tiếp đưa chân về phía Cố Viễn Hàn, không ngờ anh lại ngồi xuống xoa bóp chân cho cô thật.

Vừa xoa bóp còn vừa hỏi: "Thanh Thanh, như vậy được không? Có đau không? Anh có sức lực lớn bẩm sinh, nếu như đau em cứ nói với anh.

""Ừm, được, tiếp tục.

"Xoa bóp một phen khiến cho Hề Thanh Thanh buồn ngủ, cuối cùng cô ngủ thiếp đi luôn.

Xoa bóp thêm một lát, Cố Viễn Hàn phát hiện Hề Thanh Thanh trở nên yên tĩnh không nói tiếng nào nữa, anh lặng lẽ nhìn sang bên này, đôi mắt bình thường rất linh động giờ đã nhắm chặt lại, lúc này khuôn mặt nhỏ xinh đẹp động lòng người có vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Anh nhìn thấy mà trong lòng mềm nhũn, cảm giác như sắp tan thành nước.

Sợ trong đêm cô cảm lạnh bụng lại đau, anh bèn kéo chăn mỏng ở bên cạnh tới nhẹ nhàng đắp lên người cô, sau đó nằm xuống bên cạnh cô, ngửi mùi hương nhàn nhạt bên người rồi chìm vào giấc ngủ.

Bầu trời xám xịt, sương mù sáng sớm có chút se lạnh, Cố Viễn Hàn dậy rất sớm để chuẩn bị tiễn chị cả của anh.

Lúc nãy mẹ anh đã gọi anh rồi.

Hôm qua lúc chị cả anh muốn về thì đã rất muộn nên bèn ngủ ở nhà một đêm, hôm nay chị cả anh còn phải đi làm nữa.

Lúc này có tiếng nói chuyện truyền đến từ trong sân, loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Cố Văn Phương: "Mẹ, con đạp xe đạp tới, em hai cần gì phải đưa con đi?""Trời còn tối như vậy, ở đây lại cách huyện thành không gần, một người phụ nữ như con còn muốn tự đi, mẹ không yên tâm đâu, đừng nói nữa, cũng đâu bắt con phải bận lòng!"Cố Văn Phương còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị cắt ngang bởi hành động đẩy cửa ra của Cố Viễn Hàn.

"Đi thôi.

"Hết cách, em hai đã dậy chuẩn bị xong rồi.

Cố Viễn Hàn đạp xe đạp đi, hai đứa bé ngồi trên thanh ngang, Cố Văn Phương ngồi ở đằng sau, trên đường Cố Văn Phương còn không quên dặn dò em hai của chị ấy.

.
 
Back
Top Bottom