Ngôn Tình Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,277,008
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc99jgxbpbW8k9I1Hvql0D4bzSalAnihH6fTe599wezZ-7-QGuEGX_XmBcKU64re8bT4bu5xEzDwxbDl-cyHWffTGrSQDpMG7GxZ1QW1Ou5y0QKPQFxco_65Y4GkgYIMEkwCDm1mX0yovmpYir0_zQ2P=w215-h322-s-no

Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Tác giả: Thần Phong Triệt
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tại sao cô lại bị xuyên không?

Hề Thanh Thanh đã trải qua những ngày đáng buồn khi bị người ta cướp công hai lần liên tiếp. Nhưng bất ngờ, lần này cô lại xuyên không. Thế nhưng, cô quyết định sẽ không để điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống của chấp nhận phó mặc cho đời, dù mẹ chồng cô là một cực phẩm hay người cô lấy là một ác bá. Khi đối mặt với những thử thách, cô sẽ cải tạo những kẻ đáng ghét và thể hiện mình mạnh mẽ và đầy tự tin.

Hãy theo dõi cuộc phiêu lưu của Hề Thanh Thanh khi cô hướng dẫn nam chính để đạt được mục tiêu của mình, và chứng kiến cô em chồng soi mói cùng với các trận đánh xã hội. Điều thú vị là xem nam chính sẽ phản ứng như thế nào khi cơ thể nói khác với miệng, và cùng nhau xem nữ chính làm thế nào để phó mặc cho đời và thành công!​
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 1: 1: Lại Xuyên Không


Trong khu rừng rậm cao lớn lạ thường, một nhóm người máu me be bét, xung quanh là thú biến dị không giống bình thường nằm ngổn ngang khắp nơi.

“Tiểu Chí, lượm hết đống này về.

”Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Vâng chị Thanh.

Chỗ này đủ để chúng ta sống qua mùa đông rồi.

”Một người trẻ tuổi trông như sinh viên đại học vui mừng đáp.

“Đúng vậy, cho dù chúng ta không ra ngoài suốt hai tháng cũng đủ lương thực để ăn.

”Cô gái còn lại trong hai người cũng là cô gái duy nhất của nhóm vui vẻ không thôi.

Hề Thanh Thanh quan sát xung quanh, bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng: “Nhặt xong thì mau đi về, tôi cứ cảm thấy có dự cảm không tốt.

”Tim đập ngày càng nhanh, giọng điệu cũng sốt ruột hơn.

Mọi người nghe trụ cột tinh thần của nhóm nói vậy thì biết khả năng có nguy hiểm gì thật, mặc dù chị Thanh chỉ có dị năng sức mạnh và dị năng thực vật nhưng giác quan thứ sáu của cô vô cùng chuẩn xác.

“Không ổn! Thú biến dị cấp chín! Chạy mau!”Hề Thanh Thanh quay đầu lại, vừa liếc nhìn cái đã thấy hãi, một con thú biến dị khổng lồ đầu đầy mụn nhọt bỗng nhiên xuất hiện, chạy như bay về phía nhóm bọn họ.

Cô không do dự chút nào, dẫu nhóm mình nhanh chóng chạy trốn.

Mặc dù cô là người có dị năng cao cấp nhất trong nhóm nhưng cô chỉ đạt đến cấp bảy, so với cấp chín thì khác biệt một trời một vực.

“Chị Thanh, cẩn thận!”Mọi người thấy con thú biến dị cấp chín kia chạy thẳng về phía Hề Thanh Thanh thì vừa hoảng sợ vừa thương xót.

Dường như thú biến dị cấp chín biết ăn người nào sẽ có ích cho mình, nó lướt qua mọi người, mở cái miệng to như chậu máu ra táp về phía Hề Thanh Thanh.

Hề Thanh Thanh không tránh thoát được, cánh tay bị xé một miếng thịt lớn.

“Mẹ nó chứ, liều mạng đi!”Lúc này cô đã quyết tâm, đoán chừng không tránh được trận này, dị năng trên cả cơ thể tụ lại một chỗ, trông như sắp tự bạo.

“Vụt!”Khóe mắt Hề Thanh Thanh liếc thấy một cái tên lửa xuyên qua đầu thú biến dị trước mặt mình, thú biến dị đổ rầm xuống đất.

Nhưng cô không áp chế tự bạo của mình xuống được, thấy mọi người đều mang vẻ mặt tuyệt vọng.

Vào giây phút cuối cùng, cô cảm nhận được có người muốn điều chỉnh lại dị năng rối loạn của mình, đánh mình ngất xỉu để ngăn cản việc tự bạo.

Trong một gian phòng gạch sống rộng khoảng mười lăm mét vuông, bước vào cửa nhìn sang bên trái sẽ thấy cái giường sưởi chiếm gần nửa căn phòng.

“Mẹ ơi, bao giờ chị dâu mới tỉnh lại? Không biết anh hai đi đâu rồi nữa? Hay là đưa chị ấy tới trạm y tế cho người ta xem thế nào.

”Có hai người đứng ở sân, một cô gái trẻ nói với một bà cụ.

“Đưa gì mà đưa! Lão Trương nói rồi, chị dâu con bị dọa sợ thôi, ngủ một giấc là được.

”.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 2: Chương 2


“Con lo lắng cho anh hai con thì thà lo lắng cho người đắc tội anh hai con còn hơn.

”Không biết tại sao vợ thằng hai lại nhát gan như thế, chẳng phải chỉ nhìn thằng hai một cái thôi sao, mặc dù bên mặt trái thằng hai có vết sẹo rất đáng sợ nhưng tới mức ngất xỉu hai ngày luôn à?“Được rồi, con ra sau vườn cho gà con ăn đi, mẹ vào xem chị dâu con thế nào.

”Khi Hề Thanh Thanh tỉnh lại, cảm thấy cả người không có sức lực, loáng thoáng nghe thấy có tiếng nói chuyện, trước khi ngất xỉu, cô biết mình được ai đó cứu, nhưng tại sao tiếng nói chuyện bên ngoài lại xa lạ thế chứ?“Kẽo kẹt~”Tiếng mở cửa vang lên, Hề Thanh Thanh cố gắng mở mắt ra thì nhìn thấy một người phụ nữ đứng tuổi đi vào phòng mình.

Nhìn kỹ thì người phụ nữ này tầm sáu mươi tuổi, cơ thể gầy gò, trên gương mặt sạm đen vàng có những nếp nhăn tượng trưng cho gió sương vất vả, đôi mắt nhỏ ánh lên sự tháo vát, gò má cao khiến tổng thể khuôn mặt có phần hà khắc.

“Ôi, cuối cùng cũng tỉnh rồi đó à, con xem có cô con dâu mới nào ngủ suốt hai ngày như con không chứ, con chủ động gả cho đứa con trai kia của mẹ mà sao mới nhìn một cái đã muốn nuốt lời, mẹ nói cho con biết, muộn rồi! Mẹ tốn mất hai trăm tệ rồi đấy.

”“Hừ! Nếu khỏi ốm rồi thì ngày mai nhanh chóng đi làm việc.

”Tề Lan Hoa nói mấy câu đó xong thì đi ra ngoài luôn, không thể nặng lời quá được, cô con dâu thứ hai này của bà ấy là thanh niên trí thức trầm tính ít nói, con gái hướng nội da mặt mỏng, còn nhát gan nữa, bị bà ấy nói cho không thiết sống nữa thì biết phải làm sao?Đã hai ngày rồi cô không ăn cơm, thế thì không được, không thể để một người đang yên đang lành lại chết đói được, Tề Hoa Lan nghĩ thế bèn hơi cắn răng, đi tới cái tủ khóa chặt ở gian nhà chính, lấy một quả trứng gà rồi đi xuống bếp.

Chờ người phụ nữ kia đi ra ngoài, ký ức của nguyên chủ mới tràn vào đầu Hề Thanh Thanh.

Hóa ra cô lại xuyên không tiếp, cô xuyên tới thập niên bảy mươi, nguyên chủ là một thanh niên trí thức, cha mẹ đều là thầy thuốc Đông y, bên trên có hai anh trai, chỉ có nguyên chủ là con gái, không thể nói là được cưng chiều lên tận trời nhưng cũng là báu vật của cha mẹ.

Gia đình mua một công việc cho anh cả từ lâu rồi, anh hai thì đi bộ đội làm lính, chỉ còn lại cô con gái rượu, kiểu gì cũng nuôi nấng được.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 3: Chương 3


Nhưng nguyên chủ đã tới độ tuổi thanh niên trí thức xuống nông thôn, hai anh trong nhà đều tránh được một kiếp nạm, chỉ còn một mình nguyên chủ đi được thôi.

Không có cách nào nào để mua công việc cho cô được, dù sao thì sư nhiều mà chùa ít.

Thấy nếu không đi sẽ bị cưỡng chế đưa xuống nông thôn, không còn cách nào khác nữa, cha mẹ nguyên chủ đành báo danh cho cô trước, ít nhất còn được chọn nơi đến.

Nguyên chủ xuống nông thôn, ở đại đội thu hoạch này mới được hơn một tháng, nếu không vì cha mẹ nguyên chủ đắc tội với người ta, bị người ta báo cáo ác ý thì cô cũng không chủ động lấy một tên ác bá nổi tiếng trong thôn.

Hề Thanh Thanh cố lật người, lẩm bẩm: “Nguyên chủ này bị lừa rõ luôn, chị dâu cả của cô ấy gửi thư tới bảo cần gấp hai trăm tệ để biếu quà người ta, nhưng chờ nguyên chủ gửi hai trăm tệ tới đấy thì món hoa hiên vàng cũng nguội ngắt luôn rồi, do đó chị dâu cả của nguyên chủ đã nói dối.

”“Dậy rồi sao ở đó lẩm bẩm gì thế?”Tề Lan Hoa bưng bát đến.

“Trông tinh thần vẫn rất tốt mà? Nào, uống canh trứng gà đi, vừa bổ dưỡng vừa hạ hỏa, nhất con đấy.

”Bà ấy đặt bát xuống cái bàn bên cạnh giường, vừa làu bàu vừa đỡ Hề Thanh Thanh dậy.

“Khỏi rồi thì sau này sống yên ổn với con trai mẹ, mặc dù Viễn Hàn có sẹo trên mặt nhưng nó thương vợ lắm, đừng nghe người trong thôn mình nói linh tinh, con trai mẹ tốt lắm đấy.

”Tính tình của con trai thứ hai bà ấy tệ như thế, cái mặt vốn đã đáng sợ rồi lại còn có sẹo, không dễ gì mới cưới được người vợ vừa xinh đẹp vừa có văn hóa thế này, bà ấy không vỗ về cô mà được sao?Nói ra thì mẹ chồng cô còn chẳng nhẫn nại với chồng bà ấy như nhẫn nại với cô.

Hề Thanh Thanh nhìn mẹ chồng hờ miệng lưỡi chanh chua trước mặt mình, chậm rãi ngồi dậy, cười nhận lấy bát: “Con cảm ơn mẹ ạ.

”Cô cười làm Tề Lan Hoa hơi ngại, nếu bà ấy có một cô con gái đẹp thế này, bà ấy cũng không nỡ để cô lấy con trai mình.

Bậy bậy! Nghĩ gì thế? Con trai mình tốt chán.

Làm việc – gian trá mánh lới.

Làm người – ác bá nổi danh.

Vẻ ngoài – hung ác dữ tợn.

Có một lúc thôi mà Tề Lan Hoa muốn tự kỷ luôn, đanh giọng hung dữ nói với Hề Thanh Thanh: “Mau uống đi, uống xong thì tự rửa bát.

”Bà ấy quay đầu đi luôn.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 4: Chương 4


Hề Thanh Thanh không hiểu gì nhìn theo bóng lưng mẹ chồng hờ: “Chắc là từng học đóng kịch hát Tứ Xuyên chứ lật mặt đâu thể nhanh thế được.

”“Xì xụp.

”Cô cảm thấy mình đói bụng quá trời, bưng bát canh trứng gà húp ừng ực.

Canh trứng gà cho thêm đường trắng, Hề Thanh Thanh uống mà cảm thấy trong miệng là mỹ vị.

Hu hu hu, muốn khóc quá đi, sống ở tận thế mười năm, sắp quên mùi vị trứng gà và đường như thế nào luôn rồi.

Mặc dù về sau hầu như số lượng zombie không còn bao nhiêu, thời cuộc cũng ổn định nhưng thực vật biến dị và thú biến dị nhiều vô số kể, đừng nói là nuôi gà nuôi vịt, trông sau cũng phải cẩn thận từng li từng tí một, chỉ sợ đồ ăn bị biến dị, không những không thể ăn mà có khi còn gây hại cho cơ thể con người.

Có thể ăn thú biến dị nhưng cái thứ ấy vừa chua chát vừa tanh.

Uống canh trứng xong, Hề Thanh Thanh cảm thấy mình đã lại sức hơn một chút.

Đúng rồi, không biết dị năng của cô có theo tới đây không, xuyên không chắc phải có bàn tay vàng chứ nhỉ, hơn nữa mình xuyên tận hai lần rồi.

Mặc dù cô tự cảm thấy hai dị năng này khá là vô bổ nhưng có còn hơn không.

Cô nghĩ thế bèn thử gọi dị năng của mình tới.

Tụ lực – không có cảm giác.

Lại lần nữa – vẫn không có cảm giác gì.

Cô không tin ông trời tàn nhẫn với cô như thế.

Cô chống hai tay xuống giường định ngồi thẳng dậy, hơi sơ ý, ngón tay suýt thì xuyên thủng giường.

Hề Thanh Thanh vội rút tay về, nhìn kiệt tác trước mặt mình: Chiếu bị chọc ra năm cái lỗ, nhìn xuyên qua cái lỗ ấy có thể thấy hố đất nhỏ trên giường.

Không ngờ dị năng sức mạnh của mình cũng theo tới đây, trong đầu cô không hề tồn tại ký ức liên quan tới chuyện nguyên chủ có sức lực khỏe thế này, nhưng mà thế này thì phải làm sao đây?Giường bị cô chọc ra năm cái lỗ thế này, giống y như luyện được cửu âm bạch cốt trảo vậy.

Nghe thấy tiếng có người đi tới cửa, Hề Thanh Thanh vội vàng kéo chăn che lại.

Tề Tố Mai đi vào thấy em dâu nhìn mình với đôi mắt to tròn “tội nghiệp”, trong lòng như bị đâm một phát chí mạng.

Nếu Hề Thanh Thanh biết cô ấy đang nghĩ gì sẽ hiểu cô ấy thấy cô đáng yêu quá chừng.

“Em dâu, chị tới lấy bát, hai ngày không ăn gì chắc đói lắm đúng không, lát nữa chị nấu ít cháo cho em nhé.

”Khó khăn lắm em hai với cưới được một người vợ, phải đối xử tốt với cô hơn, không thể để cô chạy mất được.

Hề Thanh Thanh quan sát người trước mặt, tóc cô ấy buộc gọn lại bằng dây buộc tóc, mặc dù quần áo đã giặt phai màu rồi nhưng rất sạch sẽ, cô ấy có đôi mày đen nhánh, đôi mắt to, mặt vuông.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 5: Chương 5


Trong mắt hiện ra sự thật thà chất phác, gương mặt cũng rất phù hợp với thẩm mỹ của thời đại này.

Nhìn động tác của chị dâu cả, cô thấy hơi ngại, vội vã muốn đứng dậy từ đi cất bát.

“Chị dâu, chị để đó đi, em tự làm.

”Tề Tố Mai thấy Hề Thanh Thanh định đứng dậy thì vội cản lại: “Hai ngày qua em không ăn gì, cơ thể đang yếu lắm, không thể xuống giường, chị cũng chỉ tiện tay làm thôi.

”Không chờ Hề Thanh Thanh đáp lời, cô ấy ấn cô xuống giường rồi cầm bát đi luôn.

Giống y như hình thường mà mọi người nói trong trí nhớ, xem ra rất dễ sống chung.

Hề Thanh Thanh tiếp tục tìm dị năng của mình, cô còn dị năng thực vật nữa.

Bỗng nhiên cô thấy trong lòng bàn tay của mình có thêm một nốt đỏ, cái này có từ bao giờ thế?Lục tìm ký ức một lúc, ban đầu không hề có.

Chẳng lẽ đây là bàn tay vàng? Không gian à? Không phải dị năng thực vật của cô đấy chứ?Khi cô vừa xoa nốt đỏ vừa nghĩ tới chuyện kích hoạt dị năng, nốt đỏ bắt đầu nóng lên, ngày càng đỏ hơn.

Sau đó cô thấy nốt đỏ chậm rãi nhô ra, xuyên phá lớp vỏ, nhanh chóng phát triển thành một nụ hoa hồng chớm nở.

Hề Thanh Thanh sợ ngây người, chuyện gì thế này? Không giống dị năng thực vật của cô chút nào.

Nếu phải nói đến dị năng thực vật vốn có của cô thì phải nói đó là một trò bịp, không chỉ không thể khiến thực vật tốt hơn mà trái lại khi đến gần thực vật sẽ càng thúc đẩy nó chết nhanh hơn.

Dị năng thực vật của cô khác với mọi người, người ta sẽ trợ giúp cho thực vật lớn lên.

Của dị năng của cô lại khiến thực vật nhanh chóng lụi tàn, chết héo.

Dù đó là bàn tay vàng trong thời tận thế mà thực vật biến dị hoành hành nhưng trong thời đại thập niên 70 này thì nó là một phiền phức, ba cấp đầu tiên của dị năng thực vật còn không chịu khống chế.

Nghĩ tới sau này ra ruộng trồng lương thực mà vừa trồng vừa chết, đó là chuyện gì chứ?Trong lúc Hề Thanh Thanh suy nghĩ lung tung, hoa hồng thu nhỏ lại biến thành nốt đỏ, cứ như tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác.

Tới lúc Hề Thanh Thanh phản ứng lại, cô cảm thấy mình càng đói hơn, đói tới mức đau dạ dày, đầu váng mắt hoa.

Dị năng này tiêu hao nhiều năng lượng quá, hơn nữa còn không biết dị năng thứ hai có tác dụng gì.

Hề Thanh Thanh thực sự không chịu đựng nổi tới buổi cơm chiều, cô dựa vào ký ức mở gói đồ để ở cuối giường, lấy một nắm đậu phộng và một hộp bánh bích quy mà nguyên chủ giấu ở trong đó ra.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 6: Chương 6


Cô không quan tâm có khô hay không, mở ra cái là dốc vào miệng.

Cô ăn hết sạch đồ ăn mà nguyên chủ tích trữ mới làm dịu cơn đói xuống.

Thế giới này không có linh hạch, chỉ có thể bổ sung năng lượng thông qua đồ ăn, xem ra sau này trong nhà này sẽ xuất hiện một ông vua dạ dày rồi đây.

Hề Thanh Thanh không nghĩ thêm gì khác nữa, lấp bụng thì nằm xuống giường, nhắm mắt nghỉ, khôi phục năng lượng.

Ánh mắt trời buổi sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào giường, bỗng nhiên Hề Thanh Thanh bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Cô nhìn mặt trời bên ngoài, đoán giờ giấc, chắc người trong nhà đều đi làm việc hết rồi.

Hôm qua mẹ chồng nói cô phải đi làm việc thế mà sáng lại không gọi mình dậy, xem ra bà ấy là người khẩu xà tâm phật, dù bên ngoài đồn thổi bà ấy thế nào, bà ấy đối xử với người nhà rất tốt.

Thời đại này, nếu giống như cô thì con dâu nhà người ta đã bị mắng cho to đầu rồi.

Bỗng nhiên nghĩ tới giấc mơ vừa rồi, cũng không thể tính là mơ, chắc là chuyện thực sự đã xảy ra.

Trong giấc mơ đó, linh hồn của cô quay lại kiếp sống đầu tiên, cũng là thế giới vốn có của cô.

Cơ thể hiện giờ của cô đang chứa “Hề Thanh Thanh” của thập niên 70, nghĩ tới chuyện trước khi xuyên không mình kiếm được một số tiền cực lớn, bạn thân của mình bị tai nạn xe cộ mà cô không bảo vệ được, chỉ vì kiếm khoản tiền ấy.

Kết quả, chưa kịp tiêu xài gì đã xuyên tới thế giới tận thế.

Lúc mới đến thế giới tận thế, đối diện với xác sống ập tới, cô không có không gian, chỉ dựa vào dị năng sức lực và dị năng thực vật tồn tại ở tận thế mười năm, còn lên được vị trí đội trưởng của một tiểu đội hàng đầu trong căn cứ.

Phải đánh đổi bằng bao nhiêu nỗ lực kia chứ! Vốn dĩ cô đã tính toán đâu ra đấy rồi, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đó, trong một khoảng thời gian cô sẽ không ra ngoài nữa, phấn đấu lâu như vậy chưa từng thả lỏng một giây một phút nào.

Không ngờ lại xuyên không nữa.

Điều khiến cô tức hơn là toàn hời cho người khác, nguyên chủ của thế giới tận thế quay về, Hề Thanh Thanh của thập niên 70 tráo đổi với cô ở thế giới hiện đại đầu tiên.

Mặc dù người ở xã hội hiện đại không muốn quay về nhưng cũng thử với cô, ai ngờ không tráo đổi lại được, Hề Thanh Thanh của thập niên 70 cứ lôi kéo cô nói xin lỗi miết.

Sau đó cô chỉ đành buông bỏ, Hề Thanh Thanh kia cam đoan với cô sẽ trả tiền cho người bạn bị tai nạn xe cộ của cô, cũng mong cô có thể chăm sóc cha mẹ của thân xác này.

Từ đây, tên của cô là Cạn Lời.

Bị người ta cướp hết thành quả, cô muốn khóc.

Thế hóa ra cô đi làm thuê cho “Hề Thanh Thanh” của mỗi thế giới à?Ông trời xảo trá ơi, ông tính toán giỏi thật đấy! Máy tính cũng không tính giỏi như ông đâu! Hạt trên bàn tính đều rớt hết vào mặt cô rồi.

Thôi nhé, ngả bài đấy, tôi không làm nữa, tôi phó mặc cho đời đấy.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 7: Chương 7


Sau này thích thế nào thì thế ấy, sống gần ba đời người rồi mà chưa được hưởng thụ gì hết.

Kiếp này cô không làm gì hết, ai thích thì đi mà làm, mấy ví dụ trên nói cho cô biết cô phải hưởng thụ niềm vui trước mắt, không thì mình sẽ khổ cực mãi, người khác hưởng thụ thay mình.

Hề Thanh Thanh bỏ dậy khỏi giường, đi tới phòng bếp tìm đồ ăn trước.

Nhìn ngô, một củ khoai lang, một quả trứng gà và hai cái bánh ngô mọi người để dành cho mình, xem ra hôm qua người nhà họ Cố thấy sức ăn của mình nên hôm nay để lại rất nhiều.

Hề Thanh Thanh nghĩ lại cảnh hôm qua ăn cơm xong mọi người hoảng sợ quá trời thì buồn cười, hết cách rồi, cô thực sự rất đói, nhất thời không khống chế được.

Mùi ngô luộc vương vị ngọt, Hề Thanh Thanh vừa gặm vừa cảm thán: Ngon quá đi.

Một lần nữa được ăn ngũ cốc hoa màu tự nhiên nguyên chất, cô quá hạnh phúc, bị cướp công cô cũng không tức giận gì nữa, dù sao thế giới tận thế cũng chẳng có gì ngon, mấy thứ được trồng ra từ dị năng thực vật chẳng có vị gì hết, thịt của dị thú vừa hôi vừa tanh.

Nghĩ tới thế giới này có lương thực tự nhiên bình thường, có cả các loại gà vịt lợn, sau núi còn có đủ loại đồ ăn dân dã.

Kho, lẩu cay nóng, hầm canh, hấp! Không xong rồi, nước miếng sắp chảy ra rồi, mau bồi dưỡng có thể cho tốt, khôi phục dị năng được một chút thôi là có thể ra sau núi đi săn rồi.

Hề Thanh Thanh ăn hết chỗ thức ăn để phần cho cô, cuối cùng còn vét sạch cả cháo kê trong nồi.

Cô vỗ bụng, xem như no được một nửa, cũng không tệ, dù sao những gia đình khác cũng sẽ không để nhiều đồ ăn như vậy cho một cô con dâu không đi làm.

“Thanh Thanh, cậu có ở nhà không? Thanh Thanh?”Hề Thanh Thanh vừa ra khỏi bếp, đang định về phòng thì nghe thấy ngoài cửa có người gọi mình, giọng nói có phần quen thuộc, trong trí nhớ của cô cũng có kí ức về giọng nói này.

Thấy người trước cửa vẫn đang gội, cô vội vàng trả lời rồi đi ra mở cửa: “Ồ! Đến đây.

”Mở cửa ra, cô nhìn cô gái với hai bím tóc to trước mặt, trông khoảng mười tám, mười chín tuổi, dáng vẻ đoan trang, trông rất hiền lành.

“Ôi trời! Thanh Thanh, sao mặt cậu lại tái nhợt như vậy? Bị bệnh sao?”“Từ lúc lấy chồng đến giờ, cậu chưa ra ngoài lần nào, tớ nghe mẹ chồng cậu nói cậu bị bệnh, tớ nóng ruột quá nên tới xem cậu thế nào.

”Đây là Hạ Tiêu Như, một người bạn tốt của nguyên chủ, và là người bạn trí thức trẻ duy nhất thực sự quan tâm đến nguyên chủ.

“Tớ không sao đâu, Tiêu Như, hai ngày trước tớ bị cảm mạo, cũng sắp khỏi hẳn rồi.

”Vừa nói, cô vừa kéo Hạ Tiêu Như vào và đóng cửa lại.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Này, đây là đường nâu tớ mới mua ở hợp tác xã mua bán, tiện mang cho cậu một nửa để bồi bổ.

”Nói rồi, cô ấy đặt gói giấy vào tay Hề Thanh Thanh.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 8: Chương 8


“Sao tớ có thể nhận đường nâu của cậu được? Cậu cầm về đi, cậu đến chơi là tớ vui rồi.

”Ở thời này, đường nâu là một món đồ đắt đỏ, cô ấy cho cô nửa cân, sao cô có thể mặt dày mà nhận được.

Hạ Tiêu Như trừng mắt nhìn, ấn túi đường nâu vào trong tay Hề Thanh Thanh: “Cậu cầm lấy, lúc trước tớ đã ăn bao nhiêu đồ của cậu rồi, cậu hào phóng với tớ như vậy, tớ có thể keo kiệt với cậu được sao?”Giống như sợ Hề Thanh Thanh nói tiếp, cô ấy vội vàng chuyển chủ đề: “Xem cái não cá vàng của tớ này, tớ chờ nhân lúc gần đến giờ cơm đến tìm cậu là để nói cho cậu biết, hôm qua bưu phẩm nhà cậu gửi đã đến khu thanh niên tri thức rồi.

”“Tớ vốn định mang cho cậu, nhưng nhiều quá, tớ cầm không nổi, lại không muốn người khác động vào, nên tớ tới để gọi cậu về lấy, nhưng thấy sắc mặt cậu bây giờ nhợt nhạt như vậy, chắc là tớ phải đi thêm một chuyến vậy.

”Hề Thanh Thanh biết rằng Hạ Tiêu Như đang nói đến là những người có hơi “đặc biệt” trong khu thanh niên trí thức.

Trong số các cô gái ở đó, có hai người rất kiêu ngạo.

Một người chăm chỉ làm việc làm việc, không tiếp xúc với ai.

Người còn lại thì mồm mép tép nhảy, nhưng lại hay nói năng linh tinh, không thể hòa hợp được.

Tổng cộng có sáu nữ thanh niên trí thức, chia làm bốn nhóm.

“Không sao, tớ đỡ nhiều rồi, đi thôi, vừa hay ra ngoài đi dạo một lát.

”Không đợi Hạ Tiêu Như từ chối, cô đã kéo cô ấy ra ngoài.

Nhà họ Cố ở cuối thôn, gần núi nhất, cách khu thanh niên trí thức đầu thôn chỉ năm phút đi bộ, đi một lát là tới nơi.

“Ấy, ai về đó? Hôm nay tớ là người cuối cùng đi ra ngoài, tớ nhớ đã khóa cửa rồi mà.

”Nhìn cánh cửa khép hờ, Hạ Tiêu Như lẩm bẩm một mình rồi dẫn Hề Thanh Thanh đi thẳng vào.

Khu Thanh niên trí thức được xây dựng lại từ sân của một gia đình không có người ở, gian chính là một ngôi nhà đất cũ dành cho nam, hai gian phòng phía đông mới xây cho nữ.

Một phòng ở phía tây là nhà bếp.

Vừa bước vào cổng, họ đã thấy Vương Tam Hoa đi từ một trong những căn phòng ở phía tây ra.

“Vương Tam Hoa, hôm nay cô không đi làm, trở về làm gì?”Vẻ mặt Vương Tam Hoa lộ rõ vẻ bối rối: “Mặc kệ tôi! Tôi quay lại đi vệ sinh!”Hề Thanh Thanh nhìn Vương Tam Hoa hốt hoảng bước ra ngoài, cảm thấy có gì đó không ổn nên vội vàng trở về phòng mình, nhìn thấy gói đồ trên ghế của cô bị buộc lại một cách qua quýt.

Cô tiến lên vài bước, mở gói đồ ra, nhìn đống đồ lộn xộn bên trong, hiển nhiên là có người đã mở ra, sau đó vội vàng gói lại.

“Tiêu Như, ngăn cô ta lại!”Hạ Tiêu Như mặc dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn nghe lời cô, ngăn Vương Tam Hoa ở trong sân lại.

“Hạ Tiêu Như, cô đang làm gì vậy? Tôi còn phải đi làm nữa, chậm trễ công việc tôi, cô sẽ đền điểm công cho tôi chắc?”.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 9: Chương 9


Hề Thanh Thanh mở gói đồ, lo lắng nhìn thoáng qua, cũng may phong bì thư chưa bị mở, bởi nếu mở ra sẽ để lại dấu vết.

Nhìn gói đồ rõ ràng đã thiếu vài thứ, Hề Thanh Thanh tức giận vô cùng, dám lấy đồ của cô, thật đúng là gan to bằng trời.

Đi vào trong sân, cô cười nhạo: “Gọi cô lại làm gì chẳng lẽ cô không biết sao? Cô đụng vào gói đồ của tôi, đúng không?”Nghe vậy, Hạ Tiêu Như vô cùng ngạc nhiên, cô ấy ở đây từ hôm qua đến hôm nay, còn cố ý xin nghỉ phép để đến tìm Hề Thanh Thanh, vì sợ rằng nhiều đồ như vậy sẽ bị Vương Tam Hoa thích táy máy mất, ai ngờ cô ta lại quay lại để trộm đồ.

“Cô dám lục đồ của Thanh Thanh, cô lấy thứ gì tốt nhất là đưa ra đây, bằng không tôi sẽ báo với đại đội trưởng.

”Trong mắt Vương Tam Hoa hiện lên một tia hoảng sợ, gân cổ nói với Hề Thanh Thanh: “Mắt nào của cô nhìn thấy tôi lấy đồ của cô hả? Đừng tưởng gả cho cháu trai của đại đội trưởng là có thể tùy tiện vu oan cho người khác!”Hề Thanh Thanh bật cười, tuy rằng bao năm qua vẫn quen động thủ, nhưng miệng cũng không phải là đồ trang trí, cô lắc lắc lá thư trong tay: “Vương Tam Hoa, cô nhớ cho kĩ.

”“Đầu tiên, mỗi khi gia đình tôi gửi đồ cho tôi, tất cả đều được liệt kê ở cuối bức thư.

”“Thứ hai, trong nhà này chỉ có ba người chúng ta ở, Tiêu Như đi tìm tôi đến lấy đồ, rõ ràng cô ấy không có cơ hội lục đồ của tôi, nhưng cô đã lén lút trở lại đây trong lúc đang làm việc, đến đây thì tôi không cần phải nói nhiều nữa, phải không?”Vương Tam Hoa vô cùng hoảng loạn, nhưng cô ta vẫn cố cãi: “Đây chỉ là suy đoán của cô mà thôi.

Sao cô không nói Hạ Tiêu Như đi? Hôm nay, cô ta còn xin nghỉ phép kìa, sao cô không nghĩ cô ta lục đồ trước rồi mới đến tìm cô?”Hề Thanh Thanh không muốn nói nhảm với cô ta nữa, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng về nhà để bổ sung năng lượng, chấm đỏ vừa rồi lại bắt đầu nóng lên, cơ thể cô lại bắt đầu cảm thấy yếu ớt rồi.

“Thật sao? Vậy cho tôi xem tủ đồ của cô xem có đồ của tôi không? Tôi bị mất tiền và tem phiếu.

”Vương Tam Hoa mặt dày nói: “Sao tôi phải cho cô xem làm gì, cô cho rằng mình là ai? Mất đồ là do cô xui thôi.

”“Hừ! Được, vậy báo cảnh sát đi!”Nói xong, cô bước ra khỏi cửa.

“Không, cô không thể báo cảnh sát được.

”Cô ta vội vã kéo Hề Thanh Thanh lại, nếu cảnh sát tới, đồ của cô ta sẽ không giấu được, vậy thì cô ta xong đời.

Hề Thanh Thanh bị vết đỏ hành hạ đến hoa mắt chóng mặt, bị Vương Tam Hoa kéo lại, cô loạng choạng ngã xuống đất.

“Cô làm cái gì vậy? Vương Tam Hoa, cô đã ăn trộm đồ mà còn dám động tay động chân, không coi pháp luật ra gì, đúng không?”Hạ Tiêu Như nhìn Hề Thanh Thanh bị kéo ngã trên mặt đất, lập tức không nhịn được.

Vừa rồi, cô ấy không nói ăn trộm là để cho cô ta một cơ hội sao mà bây giờ cô ta lại dám làm như vậy.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 10: Chương 10


“Ai trộm chứ? Cô có chứng cứ sao? Cô còn nói bậy bạ nữa, tôi sẽ xé nát miệng cô ra.

”“Nếu không ăn trộm, sao Thanh Thanh muốn gọi cảnh sát cô lại sốt ruột như vậy? Rõ ràng cô có tật giật mình, cô còn dám động tay động chân, ăn gan hùm rồi phải không?”“! ”Thấy không nói lại Hạ Tiêu Như, Vương Tam Hoa lập tức xông tới: “Cô đừng có mà lo chuyện bao đồng.

”Hạ Tiêu Như cũng không sợ cô ta: “Tôi sợ cô chắc, cái đồ ăn trộm, lúc trước cô bắt nạt Thanh Thanh lương thiện thật thà còn chưa đủ hay sao, bây giờ lại còn trộm đồ nữa.

”Thế rồi, cả hai bắt đầu lao vào đánh nhau, Hề Thanh Thanh cố chịu đựng cơn chóng mặt, tìm cơ hội thích hợp đứng dậy, giữ Vương Tam Hoa lại, Hạ Tiêu Như đã chiếm thế thượng phong.

“Tính ra chúng ta đã ba ngày chưa về rồi, Anh Hàn, anh vừa mới kết hôn, chắc hẳn là nhớ vợ muốn chết rồi hả?”Trên đường trở về đại đội Phong Thu, một thanh niên trẻ hơn nói chuyện với người thanh niên còn lại.

“Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, đầu cậu nhét đầy thịt kho tàu ăn ở tiệm cơm quốc doanh rồi hả? Về đến nhà thì câm cái mồm lại cho tôi, nếu bị đồn ra ngoài thì cậu cứ đợi đấy!”Mánh khóe mà họ làm không phải là quang minh chính đại gì cho lắm, chỉ sợ cái tên nhanh nhảu Phùng Tiểu Giang này trong lúc đắc chí nhất thời để lộ mất.

Còn nói đến người vợ kia, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy chán rồi, nhóc thanh niên trí thức trông cũng không đến nỗi, nhưng sao lại nhát gan như vậy? Anh vốn không muốn kết hôn, nghĩ đến việc cô sợ anh đến mức ngất xỉu, anh càng khó chịu hơn.

Cưới cái gì? Tự tìm khổ thì có, khi nào về anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô.

Phùng Tiểu Giang không hề khó chịu khi bị mắng, cậu ta biết rằng anh Hàn chỉ đang chỉ bảo cho mình thôi.

Vậy nên, ý nghĩ khoác lác của cậu ta lập tức bị kéo về.

Cậu ta gãi gãi đầu, cười hề hề, nói: “Anh Hàn, anh yên tâm đi, miệng em có cắt bằng cưa cũng không mở ra được.

”“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, đi thôi, sắp tới cửa thôn rồi.

”Dù đây không phải là lần đi lâu nhất, nhưng nhóc trí thức kia vẫn còn ở nhà.

Không được, việc anh làm không phải việc quang minh chính đại, không thể mạo hiểm như vậy được, khi về anh sẽ đề nghị ly hôn.

Buổi trưa, tan làm, mọi người vội vã mang theo nông cụ về nhà, mùa hè bốn giờ chiều mới đi làm tiếp, lúc này ăn trưa xong về nhà đánh một giấc thì vừa đẹp.

Vừa đi từ cánh đồng ngoài về đến đầu làng đã nghe tiếng cãi vã.

“Hề Thanh Thanh, cô cậy mình cưới cháu trai của đại đội trưởng chứ gì? Dám vu khống tôi ăn trộm, tôi liều mạng với cô.

”Các thành viên của đại đội Phong Thu nghe tiếng cãi vã, cảm giác mệt mỏi vì làm việc cả buổi sáng đã tan biến hết, tất cả lũ lượt chạy về phía âm thanh.

“Tố Mai, sao mẹ lại nghe thấy tên Thanh Thanh nhỉ? Chẳng lẽ nó cãi nhau với ai.

Không được, mẹ phải đi xem xem.

”.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 11: Chương 11


Tề Lan Hoa đang vác cuốc có hơi lo lắng, bèn đưa cuốc của mình cho chồng là Cố Trung Hoa rồi chạy về phía trước.

Tề Tố Mai lo lắng cho mẹ chồng nên cũng đưa nông cụ trong tay cho anh cả nhà họ Cố, Cố Viễn Sơn rồi chạy theo.

Vương Tam Hoa vốn tưởng rằng mình đang ở thế bất lợi, nhưng thấy Hề Thanh Thanh sắp đổ gục như một cái cây non ốm yếu, cô ta bỗng nổi lên ác ý.

Dựa vào đâu mà Hề Thanh Thanh được cha mẹ cưng chiều, mẹ chồng ở bên ngoài cũng nói tốt cho cô, cô lại không phải đi làm, dựa vào đâu cuộc sống của cô lại tốt như vậy?Nghĩ vậy, Vương Tam Hoa thoát khỏi sự kìm hãm của Hạ Tiêu Như, chộp lấy mặt Hề Thanh Thanh, trong mắt tràn đầy ác ý, để xem mặt cô bị hủy rồi còn có thể được thương yêu nữa không.

“Thanh Thanh!”Hạ Tiêu Như không cứu kịp, và cảnh này tình cờ bị Tề Lan Hoa chạy tới nhìn thấy, bà ấy tiến lên và đá cho Vương Tam Hoa lộn nhào.

Con nhóc chết tiệt này dám hủy hoại khuôn mặt của con dâu, bà ấy không cần biết đầu đuôi tai nheo ra sao, cứ thế cưỡi trên người Vương Tam Hoa mà đánh.

Tề Tố Mai lao tới giữ chặt hai cánh tay của Vương Tam Hoa đang vùng vẫy, để cho mẹ chồng tùy ý thể hiện.

Sức lực của Vương Tam Hoa sao có thể so được với một người cả đời làm ruộng, chứ đừng nói đến hai người.

“Đánh chết người rồi, em dâu đại đội trưởng đánh chết người rồi.

Pháp luật ở đâu? Công lý ở đâu? Đúng là lũ thổ phỉ!”Hề Thanh Thanh nhìn thấy xung quanh ngày càng nhiều người, những nam thanh niên trí thức dường như đang giúp đỡ Vương Tam Hoa, lại còn quy chụp cho người nhà cô một tội danh lớn như vậy, cô cố gắng chịu đựng cơn choáng váng, lập tức nói:“Vương Tam Hoa, không phải chỉ cô là biết nói thôi đâu.

Cô ăn trộm thì là đúng chắc? Tại sao lúc tôi muốn báo cảnh sát, cô lại ngăn tôi lại? Còn đẩy tôi ngã xuống đất? Tôi thấy cô mới là thổ phỉ thì có.

”“Đúng là chó chê mèo lắm lông, lần sau trước khi khỏi nhà vệ sinh thì hãy soi gương cho kĩ đi đã.

”“Cái gì? Vương Tam Hoa trộm đồ.

”“Thì ra là vậy, mặt mũi thanh niên trí thức để vào đâu? Đúng là xấu hổ.

”“Còn đánh người nữa, đã trộm đồ rồi còn đánh người ta.

”Người trong làng bàn tán xôn xao.

“Cô nói bậy, cô có chứng cứ tôi ăn trộm không? Không có chứng cứ thì chính là vu khống!”“Muốn bằng chứng, tìm ra là được chứ gì.

”Trước khi Hề Thanh Thanh có thể tiếp tục trả lời, một giọng nói thô lỗ đã tiếp lời.

Khi mọi người nghe thấy giọng nói, họ đồng loạt tạo ra một lối đi, một người đàn ông dáng vẻ hung dữ bước ra từ phía sau đám đông.

Hề Thanh Thanh nhìn người đàn ông trước mặt, anh cao ít nhất 1m87, thân hình to lớn, nước da ngăm đen, lông mày rậm và dài, hai mắt nghiêm nghị, bên trái có một vết sẹo dài kéo hết nửa khuôn mặt, trông giống hệt như Diêm Vương sống vậy.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 12: Chương 12


Liếc nhìn Hề Thanh Thanh yếu ớt, anh xách cô dậy: “Đúng là vô dụng.

”Anh đưa Hề Thanh Thanh vào phòng, hỏi: “Tủ của cô ta là tủ nào?”Hề Thanh Thanh chỉ vào ngăn tủ bên trái, nếu không phải chấm đỏ trên tay tác oai tác quái, khiến cô mất hết sức lực thì lúc nãy cô đã có thể đã đấm gãy xương Vương Tam Hoa rồi chỉ với một đòn rồi.

Cố Viễn Hàn nhìn cái tủ trước mặt, đi lên cầm lấy cái ổ khóa nhỏ, vừa dùng lực, ổ khóa đã mở ra! Mở ra rồi!Hề Thanh Thanh sững sờ, đây là sức mạnh mà người bình thường nên có sao? Việc này tương đương với lúc cô đạt dị năng cấp năm ở kiếp trước.

Nhưng lúc đó cô cũng chỉ dùng kĩ thuật để mở khóa, đằng này là dùng lực bẻ gãy, đến bò tót cũng chẳng thể mạnh như vậy.

Hề Thanh Thanh nhìn đồ trong tủ: “Đồng hồ kia là của tôi, sữa mạch nha, trái cây khô, còn cả tiền và tem phiếu nữa.

”“Anh xem có phải năm mươi đồng không.

”Cố Viễn Hàn lấy ra đếm, vừa đủ.

Lúc này, Vương Tam Hoa dùng hết sức thoát khỏi Tề Lan Hoa chạy vào phòng, chỉ vào hai người bọn họ, hung hăng nói: “Các người cố ý phá hoại vật tư của người khác, tôi sẽ đến đồn cảnh sát kiện các người!”“Kiện đi, cô đi kiện đi, bây giờ chứng cớ đã rành rành, đồ trong tủ của cô giống hệt đồ tôi bị mất, ngay cả nhãn hiệu của chiếc đồng hồ cũng giống.

”“Đừng nói là nhà cô tặng cho cô, cả nhà mười người của cô đều sống nhờ vào đồng lương 20 đồng một tháng của cha cô, làm sao họ có thể sẵn sàng mua cho cô chiếc đồng hồ trị giá hơn 100 đồng được, đừng nói đến mấy thứ này?”Nhìn thấy đồ vật, Hề Thanh Thanh như được tiếp thêm sức mạnh, dựa vào cánh tay của Cố Viễn Hàn để chất vấn Vương Tam Hoa.

Vương Tam Hoa vô cùng hoang mang, hai mắt láo liên, nhưng vẫn cố chấp nói: “Trên đời thiếu gì chuyện trùng hợp cơ chứ.

Chiếc đồng hồ đó là cậu tôi mua cho tôi.

Đúng vậy, nhà cậu tôi rất giàu, cậu ấy thương tôi nhất.

”Những người bên ngoài nghe vậy đều không tin, đồng loạt bĩu môi, dù có tiền thì người ta cũng mua những thứ đắt tiền như vậy cho cháu gái của mình sao?Cho dù có viện cớ vụng về đến đâu thì trong mắt Vương Tam Hoa chỉ có chiếc đồng hồ, chỉ cần cô ta không chịu thừa nhận, thì chiếc đồng hồ đó là của cô ta.

Nếu bán nó, cô ta sẽ có thể sống mà không cần đồ người nhà gửi cho.

Hề Thanh Thanh bật cười, nói: “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, cái đồng hồ đeo tay này đã được mẹ tôi khắc lên một chữ “Thanh”, xin hỏi tên của cô có chữ “Thanh” không?”“Còn nữa, chỗ tiền và tem phiếu này, mẹ tôi đều chấm một chấm đỏ ở góc, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không nhìn ra.

”Hề Thanh Thanh thực sự không muốn lãng phí sức lực của mình cho những người không quan trọng, hơn nữa cô sắp không thể chịu được nữa rồi, vì vậy cô bèn nói với đại đội trưởng đã đứng ở trước cửa:.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 13: Chương 13


“Đại đội trưởng, sự tình đã rõ ràng, phiền bác gọi cảnh sát đi ạ.

”’Vương Tam Hoa vô cùng hoảng sợ, khuôn mặt gầy gò xấu xí tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt hình tam giác hẹp ngấn lệ, cô ta quỳ xuống trước mặt Hề Thanh Thanh:“Xin cô đừng gọi cảnh sát.

Cô xem, bây giờ cô đã lấy lại tất cả đồ đạc rồi, đâu có bị mất thứ gì, đúng chứ?”“Nếu báo cảnh sát thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của đại đội Phong Thu mất.

”Khi nghe nói rằng nó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của đại đội Phong Thu, mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán.

Hề Thanh Thanh có thể nghe thấy họ nói: “Không mất gì thì tha cho cô ta đi.

”Muốn lôi đạo đức ra để bắt ép tôi? Xin lỗi nhé, chị đây không có đạo đức.

Hề Thanh Thanh không thể chịu đựng được nữa, cô run rẩy vươn bàn tay nhỏ bé ra chỉ vào Vương Tam Hoa trên mặt đất, ngay khi Vương Tam Hoa nghĩ rằng cô đã chịu thỏa hiệp, trong mắt cô ta lóe lên một tia tự mãn.

Bất chợt, Hề Thanh Thanh không chịu được mà ngất đi.

Cố Viễn Hàn ở phía sau đỡ lấy cô, trước khi ý thức hoàn toàn mơ hồ, cô còn nghe thấy Hạ Tiêu Như hét lớn: “Vương Tam Hoa, cô không chỉ trộm đồ còn đánh người, cô xem cậu ấy ngất đi rồi.

”Làm tốt lắm, Tiêu Như, khi nào tỉnh dậy, tớ sẽ bắt chim trĩ cho cậu ăn.

Cố Viễn Hàn nghe tin vợ mình bị đánh thì không chịu để yên, dù sao thì nhóc thanh niên trí thức này cũng là người của mình.

Đôi mày rậm nhăn lại như muốn ăn thịt người, anh hung dữ nhìn chằm chằm Vương Tam Hoa: “Cô dám đánh vợ tôi.

”Vương Tam Hoa bị người đàn ông to lớn có vết sẹo trước mặt dọa chết khiếp, run rẩy ngụy biện: “Tôi không có, tôi không có”“Con mẹ nhà cô.

”Cố Viễn Hàn không muốn nghe cô ta nói nhảm nữa, lập tức đá cô ta từ trong phòng văng ra ngoài cửa.

“Tôi không có thói quen không đánh phụ nữ.

Loại giẻ rách mà cũng dám đụng đến người nhà Cố, đại đội trưởng, chuyện này phải báo cảnh sát, mọi người cũng không muốn bị trộm đồ trong lúc đi làm, phải không?”Thanh niên trí thức muốn nói đỡ cho Vương Tam Hoa cũng vì câu nói này mà rút lui, bọn họ ở gần với Vương Tam Hoa hơn, lỡ như bị bọn họ trộm mất đồ thì sao.

Cố Viễn Hàn lạnh lùng liếc Vương Tam Hoa một cái, ôm Hề Thanh Thanh đi về nhà.

Tề Lan Hoa vỗ vỗ bụi bẩn trên người, nói: “Đi thôi, Tố Mai, đem đồ của em gái con theo, chúng ta về nhà ăn cơm.

”Sau đó, bà ấy quay đầu nhìn Hạ Tiêu Như, nói: “Tiêu Như, đến nhà bác ăn cơm đi, hôm nay cảm ơn cháu nhiều lắm.

”Nếu không có Hạ Tiêu Như, cô con dâu yếu ớt không thể tự chăm sóc bản thân của bà ấy có lẽ cũng không thể an toàn quay về.

Hạ Tiêu Như: “Không cần đâu bác, cháu có bánh quy đây rồi, ăn tạm là được thôi ạ.

”Xảy ra chuyện như vậy, thiết nghĩ chắc khu thanh niên trí thức ngày hôm nay chắc sẽ không nấu ăn.

Nhưng cô ấy cũng không có bản tính lợi dụng người khác, lương thực bây giờ khan hiếm biết bao!.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 14: Chương 14


“Vậy sao được, cái đó khô lắm, đi thôi!”Mặc kệ Hạ Tiêu Như tiếp tục từ chối, bà ấy vẫn kéo cô ấy đi ra ngoài.

Dù sao con trai thứ đã lên tiếng, bà ấy cũng không cần phải ở lại đây nữa, về phần đại đội trưởng, chắc chắn sẽ không có chuyện bao che!“Bác ơi, để cháu xách đồ cho ạ.

”Nhìn thấy hai người bên cạnh khênh bao đồ lớn, Hạ Tiêu Như định đỡ lấy.

“Không cần đâu, bác khỏe lắm.

”m thanh dần dần nhỏ đi, người trong thôn đều nổi da gà, chẳng ai thấy Tề Lan Hoa tốt bụng như vậy bao giờ, chẳng lẽ đây là yêu ai yêu cả đường đi đấy sao?Đại đội trưởng đứng tại chỗ nhìn Vương Tam Hoa với vẻ mặt tức giận, đã ăn trộm thì thôi đi, còn dám ra tay đánh người.

Thằng hai mãi mới cưới được một cô vợ, giờ lại ngất đi, không được! Xử lý xong chuyện này, ông ấy phải bảo vợ đến thăm mới được.

“Được rồi, đừng nhìn nữa, buổi chiều không cần phải đi làm! Tiểu Giang, cậu đến đại đội gọi cảnh sát đi.

Chúng ta không thể giữ lại một thanh niên trí thức vừa trộm gà trộm chó, lại còn đánh người được.

”Nói xong, ông ấy quét mắt nhìn những thanh niên trí thức có mặt rồi rời đi.

Sắc mặt những thanh niên trí thức còn lại đều rất khó coi, trong những thanh niên trí thức xuất hiện một kẻ trộm, bây giờ người trong đại đội sẽ nghĩ gì về họ.

Một trong hai nữ thanh niên trí thức còn lại tỏ vẻ tức giận: “Gan cô lớn thật đấy, dám ăn cắp chiếc đồng hồ trị giá hơn 100 tệ, thứ gì vậy không biết!”Ngày thường thì trộm cắp vặt thì không sao, đằng này đồ quý giá cũng dám trộm, không sợ nghẹn chết sao, họ cũng có đồng hồ đeo tay, phải cất thật cẩn thận mới được.

Phía bên này, Hề Thanh Thanh được Cố Viễn Hàn vững vàng bế đến trạm y tế ở cuối thôn.

Bác sĩ ở trạm y tế là một ông già nhanh nhẹn, mọi người gọi ông là Lão Trương, trong nhà chỉ có một người con trai đã đi bộ đội.

Ông ấy sống một mình trong trạm y tế, nhưng không ai dám gây sự, ai dám nói rằng cả đời mình sẽ không bao giờ đau đầu phát sốt chứ.

Lão Trương bắt mạch cho Hề Thanh Thanh đang ở trong vòng tay của Cố Viễn Hàn, ông ấy liếc nhìn Cố Viễn Hàn với vẻ mặt kỳ lạ rồi tiếp tục bắt mạch.

Cố Viễn Hàn trở nên mất kiên nhẫn: “Lão Trương, ông muốn nói cái thì nói đi, sao cứ chậm rì rì thế?”Lão Trương rút tay về, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu: “Chậc ~ Mới ba ngày mà khí huyết đã suy nhược đến vậy rồi.

”Cho dù không ăn uống tốt thì cơ cũng sẽ không thể suy nhược nhanh như vậy chỉ trong ba ngày được, ông ấy nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi.

“Vậy tôi nên làm gì đây? Rốt cuộc cô ấy bị làm sao?”Khí huyết suy nhược là cái gì, anh đâu có hiểu, ông già này nói cái quái gì vậy chứ.

“Chỉ là thiếu dinh dưỡng mà thôi, trở về lấy chút táo tàu, rồi gà các thứ mà bồi bổ.

”“Vậy mà không nói sớm, tôi đi đây.

”.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 15: Chương 15


Cố Viễn Hàn chào hỏi một tiếng rồi bước nhanh đi ra ngoài.

Trạm y tế cách nhà anh gần nhất, mấy bước nữa sẽ tới nhà, anh mở cửa đi trở về phòng.

Đặt Hề Thanh Thanh lên giường, nhìn người sắc mặt tái nhợt nằm ở đó, anh sốt ruột tặc lưỡi: “Phú quý đâu không thấy, chỉ thấy bệnh là nhiều.

”Mặc dù miệng nói vậy nhưng anh vẫn cầm bát đi tới ngăn tủ trong gian trên, lấy ba muỗng sữa mạch nha, hòa với nước nóng trong phích rồi khuấy đều.

Trở lại phòng của mình, kê cái bàn nhỏ bên cạnh lên giường, đặt cái bát lên đó, sau đó giúp Hề Thanh Thanh ngồi dậy.

Khi đưa tay đến eo Hề Thanh Thanh, anh lại rút tay về, vốn dĩ muốn nói chuyện ly hôn, nhưng nếu bây giờ đụng vào cô, cô lại muốn chết thì làm sao đây? Nhưng mà, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt trước mắt…Quên đi, tính mạng quan trọng, hy vọng cô không nói chuyện vô lý.

Anh cũng bị ép buộc mà thôi, hơn nữa họ còn chưa ly hôn, anh vẫn là người đàn ông của cô.

Nghĩ vậy, anh ngồi trên giường, bế lên Hề Thanh Thanh, đặt một chiếc gối sau lưng cô, để cô dựa vào đầu giường.

Vẫn chưa tỉnh dậy, làm sao cho ăn đây?Cố Viễn Hàn nghĩ về những gì Lão Trương đã nói, nhìn vào những ngón tay của mình và nhéo mạnh lên người của Hề Thanh Thanh một cái.

Ý thức của Hề Thanh Thanh bị đánh thức bởi cơn đau.

Cảm thấy dưới mũi đau rát, nhìn thấy người đàn ông trước mặt đang dùng ngón tay ấn và nhéo vào huyệt nhân trung của mình, cô bèn vỗ nhẹ vào cánh tay anh.

“Anh đang làm gì thế?”Cố Viễn Hàn thấy người tỉnh lại bèn buông tay ra, có tác dụng thật này, nhưng sao trông lại hơi sưng lên nhỉ?Nhìn cô gái nhỏ đang trừng mắt nhìn mình, anh cũng trừng mắt nhìn cô, cố ý nói với giọng hằn học:“Trừng cái gì mà trừng? Ấn nhân trung cho em tỉnh đó, mau uống sữa mạch nha đi, yếu ớt như con gà con vậy, ngất lên ngất xuống, đừng để người khác cho rằng tôi ngược đãi em.

”Hề Thanh Thanh nhìn cốc sữa mạch nha được đưa tới miệng mình, tạm thời không thèm để ý tới anh, đợi cô khỏe lại, cô sẽ cho anh ai mới là con gà con.

Cô uống một ngụm sữa mạch nha: “Tôi đói rồi.

”Bây giờ, cơ thể cô đang rất cần năng lượng, cô cảm thấy như mình có thể nuốt chửng một con bò.

“Biết rồi, đúng là rách việc!”Cố Viễn Hàn cảm thấy khó chịu, người khác cưới vợ thì có vợ con làm ấm đầu giường, anh cưới vợ thì chuốc cục nợ vào thân.

Không được, khi cô hồi phục lại, anh phải nói chuyện ly hôn!Hề Thanh Thanh ở trong phòng nhìn chấm đỏ nhỏ trên huyệt hổ khẩu với vẻ mặt u ám, chút năng lượng tích tụ trong thức ăn cô ăn đã bị nó hút sạch, suýt chút nữa thì hỏng việc.

Nhìn chấm đỏ nhỏ đã yên lặng trở lại, cô cười khẩy, nói:“Tao biết mày có ý thức, nhưng tao nói cho mày biết, loại chuyện này không được xảy ra lần nữa.

Nếu không, tao thà cắt mày đi, cho dù không có ngón tay vàng này nữa thì tao cũng không cho phép xảy ra chuyện ngoài ý muốn!”.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 16: Chương 16


Nếu không có Hạ Tiêu Như giúp đỡ và mẹ chồng đến kịp thời thì cô đã khổ sở một phen rồi.

Nhìn cái chấm đỏ nhỏ đang giả vờ chết kia, nó lờ mờ như thể chấm nóng đến phát sốt kia chỉ là ảo giác của chính cô.

Mắt Hề Thanh Thanh lóe lên, cô cầm cái kéo trong giỏ ở đầu giường, chuẩn bị ra tay.

Đột nhiên chấm đỏ sáng lên một chút, nhấp nháy liên tục, như thể đang cầu xin sự thương xót.

“Hứa với tao, sau này, chỉ khi có sự cho phép, mày mới có thể hấp thu năng lượng của tao, nếu không, tao sẽ phải khoét mày ra đấy.

”Cô cầm chiếc kéo chỉ vào chấm nhỏ màu đỏ.

Chấm đỏ vẫn lập lòe.

“Làm được thì sáng ba lần.

”Quả nhiên, chấm đỏ nhỏ trở nên sáng hơn và nhấp nháy ba lần.

Thấy chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của mình, Hề Thanh Thanh đặt cây kéo xuống: “Hừ! Không dạy dỗ thì mày không biết ai là chủ nữa rồi.

”Cô vừa đặt kéo xuống thì cả nhà về đến, tiếng mẹ chồng mắng chửi vọng qua cửa.

“Con khốn đó đúng là mất dạy, nếu con dâu không sao thì còn đỡ, lỡ có chuyện gì thì dù nó có vào tù rồi tôi cũng phải đánh cho nó một trận.

”Tề Tố Mai ở bên cạnh đáp: “Đúng vậy.

”“Đến rồi, Tiêu Như, chúng ta đi vào thôi.

”Khi Hề Thanh Thanh nghe thấy tiếng nói và nhìn về phía cửa, cô thấy mẹ chồng mình mang theo một bọc lớn đi vào, theo sau là Tề Tố Mai cũng đang khiêng một thùng đồ lớn.

“Mẹ, chị dâu, vất vả cho hai người rồi.

”Vừa nói, cô vừa định đứng dậy đỡ.

Tề Lan Hoa vội vàng ngăn cô con dâu đang chuẩn bị xuống giường lại: “Đừng xuống, con vẫn còn yếu, mẹ và Tố Mai để đồ ở đây, đến tối con thu dọn nhé.

”Mà này, vừa rồi mẹ thấy có khói bốc ra từ ống khói nhà mình, chắc là thằng hai đang ở trong bếp, mẹ phải vào xem thử.

”Tề Tố Mai mỉm cười thành thật: “Em dâu, đồ đạc ở đây, em và Tiêu Như cứ trò chuyện đi, chị cũng đi xem sao.

”Hề Thanh Thanh chưa kịp nói thì cô và Hạ Tiêu Như đã bị bỏ lại trong phòng.

Thấy mọi người đã đi hết, Hạ Tiêu Như thì thầm vào tai Hề Thanh Thanh: “Tớ thấy nhà mẹ chồng cậu rất tốt đấy chứ, đâu có khoa trương như người ta nói đâu.

”Hai ngày trước, khi Hề Thanh Thanh không đi làm, Hạ Tiêu Như nghe mọi người bàn tán xôn xao, có người nói Hề Thanh Thanh bị Tề Lan Hoa đánh không xuống giường được, có người nói là bị Cố Viễn Hàn hù chết, đủ lời bàn ra tán vào.

Mấy ngày đó, cô ấy thực sự sợ hãi.

“Vừa rồi, mẹ chồng cậu nói Cố Viễn Hàn biết nấu ăn! Thời buổi này tìm được đàn ông biết nấu ăn rất khó, mặc dù nhìn qua có hơi đáng sợ…”Nói đến đây, Hạ Tiêu Như dừng lại một lát, Hề Thanh Thanh đang đợi lời phía sau, chăm chăm nhìn cô ấy, đã có “mặc dù” rồi, vậy thì “nhưng mà” đâu?Nhưng Hạ Tiêu Như không nói ra, bởi vì Cố Viễn Hàn không phải chỉ “hơi” đáng sợ, cô ấy thoạt nhìn đã run cầm cầm, huống chi Thanh Thanh phải đối mặt với anh mỗi ngày.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 17: Chương 17


Thế là cô ấy bèn thay đổi chủ đề, nói về những thứ khác.

Hề Thanh Thanh nhìn ánh mắt chớp nháy của Hạ Tiêu Như, muốn nói rằng: “Cậu không thấy cậu chuyển chủ đề quá cứng nhắc sao?”Quên đi, vì cô ấy đã giúp cô hôm nay nên cô sẽ tạm thời nghe theo cô ấy.

Hạ Tiêu Như nói, Hề Thanh Thanh nghe, (chủ yếu là bởi bây giờ Hề Thanh Thanh không còn sức để nói), dù sao Hạ Tiêu Như cũng đến đây sớm hơn nguyên chủ nửa năm, bình thường không có nhiều cơ hội trò chuyện, họ nhân lúc này tám hết những chuyện ở khu thanh niên trí thức và ở đại đội.

“Tiêu Như, Thanh Thanh còn đang yếu, cháu ăn ở đây với Thanh Thanh có được hay không?”Tề Lan Hoa vừa nói vừa đi vào, sợ Tiêu Như xấu hổ.

Đây chính là điều cô ấy muốn, ăn tối với một gia đình xa lạ sẽ rất xấu hổ, nếu không phải Tề Lan Hoa quá khỏe, khiến cô ấy không thể thoát ra thì cô ấy cũng sẽ không ở lại đây.

“Được ạ, bác bảo sao thì cháu nghe vậy.

”Tề Lan Hoa quay đầu đi vào phòng bếp, nói vọng lại: “Này! Mẹ bảo thằng hai bưng đồ ăn lên cho các con nhé.

”Hạ Tiêu Như lập tức đứng dậy đi ra khỏi phòng, làm gì có chuyện đã đi ăn chực rồi còn bắt chủ nhà phục vụ được.

Nhưng vừa bước tới cửa, cô ấy đã chết đứng tại chỗ.

Hề Thanh Thanh ngơ ngác, định hỏi “cậu đang làm gì vậy?”“Còn đứng đây làm gì? Cô đang chặn đường đấy, mau tránh ra.

”Hạ Tiêu Như bị giọng nói thô lỗ làm giật mình, nhanh chóng lùi lại để nhường đường.

Cố Viễn Hàn bưng một bát rau lớn và một cái rổ đi vào.

Tức giận nhìn Hề Thanh Thanh trên giường: “Ăn đi! Hở ra là ngất, em làm bằng bùn sao?”Hề Thanh Thanh: “! ”Vì miếng ăn, tôi nhịn.

Chờ Cố Viễn Hàn đi ra ngoài, Hạ Tiêu Như vội vàng đóng cửa lại, bước nhanh hai bước ngồi lên giường, vỗ ngực nói: “Tớ sợ muốn chết.

”Hề Thanh Thanh nhìn Hạ Tiêu Như vẻ mặt sợ hãi mà buồn cười, cô đưa cho cô ấy một cái bánh ngô: “Sao? Anh ta ăn thịt được cậu chắc?”Hạ Tiêu Như cắn một cái, thấp giọng nói: “Thanh Thanh, sau này cậu phải cẩn thận một chút, nếu anh ta làm gì cậu thì cậu phải chạy đi ngay, cơ thể nhỏ bé của cậu không thể chống lại nổi anh ta đâu.

”Cố Viễn Hàn bưng hai cái bát đứng bên ngoài cửa, mặt đen xì, hậm hực đá vào cửa, đặt hai bát canh lên bàn rồi xoay người rời đi.

“Thôi xong rồi, tớ đắc tội với anh ta rồi sao? Nhìn sắc mặt âm u của anh ta, cậu có nghĩ anh ta sẽ úp sọt tớ rồi đánh một trận không?”Hạ Tiêu Như vô cùng lo lắng, cô ấy nghe nói mặt Cố Viễn Hàn đã đen, trong lòng càng đen hơn, người trong thôn thường xuyên bị anh úp sọt, bây giờ chắc là không làm gì được nên chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Hề Thanh Thanh cười híp mắt, cắn một miếng thịt heo xào khoai tây, tuy rằng thịt không được mấy miếng, khoai tây lại quá mềm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô được thưởng thức món ngon thuần tự nhiên như vậy sau suốt bao nhiêu năm.

.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 18: Chương 18


Nhai một miếng bánh ngô hấp nữa, mùi thơm của bột ngô tràn ngập trong miệng, cô lại cắn một miếng nữa.

Hạ Tiêu Như đang đắm chìm trong tưởng tượng của mình, không nghe thấy tiếng Hề Thanh Thanh an ủi, lúc hoàn hồn thì thấy cô ăn vô cùng ngon miệng.

“Cái đồ vô lương tâm nhà cậu.

”Cô hậm hực cắn một miếng bánh ngô, gắp một đũa thức ăn lớn bỏ vào miệng.

Xem ra tạm thời không cần lo lắng Cố Viễn Hàn sẽ động tay động chân với Thanh Thanh nữa rồi, bởi cô ấy nhìn bát nước gạo trước mặt Thanh Thanh có màu đỏ, bên trong còn có vài quả táo đỏ.

Vừa nhìn đã biết là bỏ thêm đường nâu, anh trai họ Cố này vẫn còn biết thương vợ đấy chứ.

Liếc nhìn Hề Thanh Thanh đang cắm cúi ăn, Hạ Tiêu Như phì cười, nghĩ tới cảnh hai người này ở cùng nhau thôi đã thấy hài hước rồi.

Nếu như Hạ Tiêu Như xuyên đến thời hiện đại, chắc hẳn sẽ biết một câu chuyện tên là “Người đẹp và quái vật.

”“Này này! Để dành một ít cho tớ với, cậu ăn sắp hết cả rồi.

”Cô ấy mới dừng lại một lát mà số đồ ăn trong bát đã vơi đi một nửa.

Hai má Hề Thanh Thanh phồng lên, giống như một con hamster nhỏ: “Ai bảo cậu cứ ngồi đó ngẩn ngơ mãi, cậu không ăn thì tớ ăn đấy nhé.

”“Ai nói tớ không ăn, tớ phải ăn.

”Tuy nói vậy, nhưng dạo này đồ ăn rất đắt đỏ, cô không phải là người không có mắt, cũng không ăn quá nhiều, ăn một cái bánh ngô với một ít thức ăn, uống một bát nước gạo nữa là đã no được tám phần rồi.

Ba cái bánh ngô còn lại, nửa bát thức ăn và một bát nước gạo đều đi vào bụng Hề Thanh Thanh.

Bây giờ bụng cô trống rỗng, thân thể rất cần năng lượng, ăn no rồi sẽ lên núi bắt thỏ cho Hạ Tiêu Như nướng ăn.

Trong đầu Hề Thanh Thanh đã vẽ ra một cái bánh thật to cho Hạ Tiêu Như rồi.

Sau bữa tối, Hạ Tiêu Như không để Hề Thanh Thanh động tay, cô ấy bưng bát đũa để vào bếp rồi chuẩn bị ra về.

Dù sao buổi chiều cô ấy còn phải đi làm nên phải về ngủ một lát.

Hề Thanh Thanh không thể giữ cô ấy lại, dù sao trên giường của cô vẫn còn hai thùng hàng lớn chưa cất, hơn nữa Cố Viễn Hàn cũng đã trở về, sẽ không cho người khác vào phòng.

Hề Thanh Thanh: “Được, cậu về trước đi, hôm nay cám ơn cậu, sau này tớ sẽ mời cậu đến tiệm cơm quốc doanh ăn thịt kho.

”Một chiếc bánh lớn khác đã được vẽ ra.

“Đừng khách sáo, ở khu thanh niên trí thức, chỉ có tớ và cậu là thân với nhau, tớ chờ món thịt kho của cậu đấy.

”Hạ Tiêu Như vẫy tay rồi xoay người đi ra ngoài, trong lòng vẫn còn lẩm bẩm: “Sau khi kết hôn, Thanh Thanh đã hoạt bát hơn trước rất nhiều, âu cũng là chuyện tốt.

”Cô ấy còn đứng trong sân hô lớn: “Bác trai, bác gái, cháu về đây, chiều cháu còn phải đi làm, cháu không quấy rầy mọi người nữa.

”Tề Lan Hoa vội vàng từ trong phòng đi ra, nhiệt tình khuyên cô ở lại: “Sao về sớm thế cháu, cứ ở lại nói chuyện với Thanh Thanh một lát đã.

”.
 
Xuyên Qua 70 Gả Cho Ác Bá Hoá Lười Nhác
Chương 19: Chương 19


Hôm nay, nếu không có cô ấy, con dâu đã phải chịu khổ rồi, khuôn mặt kia chưa chắc đã được toàn vẹn.

Khi đó, hai vợ chồng nhà thằng hai sẽ là cặp vợ chồng mặt sẹo.

Hạ Tiêu Như vội vàng từ chối: “Không được, bác à, cháu ăn ở nhà bác cũng đủ xấu hổ rồi.

Buổi chiều cháu còn phải đi làm, cháu về ngủ một giấc, mọi người cứ làm đi ạ.

”Tề Lan Hoa: “Được rồi, lúc nào rảnh lại đến chơi với Thanh Thanh nhé.

”Hạ Tiêu Như: “Ấy! Bác không cần tiễn đâu, bác cứ làm việc đi ạ.

”Cố Viễn Hàn thấy Hạ Tiêu Như đã ra về, cũng trở về phòng của mình, ở bên ngoài ba ngày chưa được chợp mắt, bây giờ anh đã không thể chịu đựng được nữa rồi.

Tề Lan Hoa thấy con trai biết mình tìm vợ thì mừng rỡ, bèn đóng cửa vội vàng trở về gian trên.

“Em đang làm gì thế?”Cố Viễn Hàn vừa vào cửa đã nhìn thấy một giường đầy đồ, đầu nổi gân xanh, vậy anh ngủ ở đâu?“Hả? Nào, mau lên, giúp tôi thu dọn đi.

”Hề Thanh Thanh đang lo không tìm được c* li.

“Đây là hai cái chăn mẹ tôi gửi cho, một dày, một mỏng, cái dày thì cất đi, cái mỏng để bây giờ dùng.

”“Còn đây là sữa mạch nha, tính cả hộp mà Vương Tam Hoa đã lấy trộm, tổng cộng có hai hộp.

May mà cô ta chưa kịp mở, một hộp cho cha mẹ, để một hộp lại.

”“Đây là một gói hạt khô, mấy hộp cá hộp, hạt dưa, đường nâu, trái cây…”Còn lại năm mươi tệ, một xấp phiếu và một chiếc đồng hồ.

Có thể nói cha mẹ ruột đã chuẩn bị rất kỹ càng, cô càng khẳng định nguyên chủ đã bị chị dâu lừa, có thể cho nhiều đồ và tiền như vậy thì sao lại thiếu tiền tặng quà được?Cố Viễn Hàn nhướng mày, anh nghe nói Hề Thanh Thanh đã đòi gia đình anh 200 tệ tiền sính lễ, nhưng có vẻ như họ đâu có thiếu tiền?Hề Thanh Thanh thuần thục bỏ tất cả đồ ăn bỏ vào rương của nguyên chủ, đồng thời kể hết chuyện của nguyên chủ và chị dâu cả ra, lỡ sau này người đàn ông này đòi cô tiền sính lễ thì sao?Bây giờ cô không có tiền, lúc lấy được tiền thì nguyên chủ đã gửi lại cho chị dâu rồi.

Cố Viễn Hàn đi tới, đem tấm chăn dày đi phơi nắng, còn không quên để lại một câu: “Em đúng là ngu xuẩn!”Hề Thanh Thanh: “Phải nhịn, dù sao cũng là kiếp ăn nhờ ở đậu.

”Hai người họ thu dọn đồ đạc cần đóng gói, cô đưa một hộp sữa mạch nha và một gói đường nâu cho mẹ chồng.

Hai ngày qua, mọi người trong nhà đã đối xử với cô rất tốt, không thể chỉ nhận mà không báo đáp được.

Hề Thanh Thanh nằm ở trên giường, thoải mái duỗi người, ăn uống xong đang định ngủ một lát thì chợt bắt gặp Cố Viễn Hàn đang nhìn mình với ánh mắt âm u.

Hề Thanh Thanh khó hiểu hỏi: “Anh không ngủ đi còn nhìn cái gì?”Anh cau mày thật chặt: “Tôi thấy em thay đổi rồi.

”Mấy ngày trước, cô còn sợ anh lắm, nhìn thấy vết sẹo trên mặt anh thì đã ngất đi, sau đó mỗi khi nhìn thấy anh thì lại run lên bần bật, liên tiếp ngất đi mấy lần.

.
 
Back
Top Bottom