Ngôn Tình Xuyên Nhanh Trở Thành Đứa Con Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Nhanh Trở Thành Đứa Con Ngoan
Chương 41: Chương 41


Nhưng ông vẫn đến.
Bởi vì ông muốn cung cấp cho con gái của mình một nền giáo dục tốt hơn, không muốn con gái là người mù chữ giống như ông, thế nên ông đã làm việc rất chăm chỉ nhiều năm như vậy.
Hiện tại nhìn phòng học sáng ngời này, nhớ lại thành tích hiện giờ của Lâm Bối Bối, ông càng cảm thấy lựa chọn lúc trước vô cùng chính xác.
"Cha, cha đang nghĩ gì vậy?" — Thấy cha có vẻ như đang ngẩn người nhìn phòng học, Lâm Bối Bối hỏi.
Lâm Dũng hoàn hồn, lắc đầu nói: — "Không có gì.

Đúng rồi, con ngồi ở đâu?"
Rõ ràng Lâm Bối Bối đã nhìn thấy đôi mắt hơi phiếm hồng của cha, nhưng cô cũng không hỏi mà chỉ nói với cha vị trí của mình.
Sau khi tham quan lớp học, Lâm Bối Bối lại dẫn Lâm Dũng đi tham quan khuôn viên trường.
Lâm Dũng nhìn rồi không ngừng gật đầu, rõ ràng là rất hài lòng với trường học.
Lâm Bối Bối thấy có chút chua xót, cô học ở đây năm năm, nhưng đây là lần đầu tiên cha đến trường của cô.

Lúc trước Lâm Dũng lựa chọn trường cho Lâm Bối Bối, ông vẫn còn chưa quen thuộc với những trường tiểu học này, hơn nữa ông biết, nếu muốn cho Bối Bối học ở trường tốt hơn thì ông phải có một khoảng phí vay mượn, vì thế khoảng thời gian đó ông đã liều mạng đi vác gạch.
Chuyện lựa chọn trường học cho con gái đành nhờ em gái, sau đó Lâm Dũng muốn tới trường tham gia họp phụ huynh, nhưng Lâm Bối Bối không cho.
"Cha ơi, chúng ta về lớp đi, nếu cha muốn xem thì sau này khi họp phụ huynh xong con sẽ dẫn cha đi xem".
"Thật sao?"
Lâm Dũng rất vui vẻ.
Ông vui không phải vì có thể đi tham quan trường học, mà là ý tứ trong lời nói của Bối Bối, không phải ý nói là sau này ông còn có thể tham gia họp phụ huynh của Bối Bối sao?
Vốn ông còn tưởng rằng chỉ có cơ hội này, không nghĩ tới...
Mặc dù Lâm Dũng đã cố gắng áp chế, nhưng trên khuôn mặt ngăm đen của ông vẫn lộ ra nụ cười.
Thời gian trôi qua từng chút một, học sinh và phụ huynh trong trường cũng dần nhiều hơn.
"Bối Bối".

— Xa xa truyền đến một thanh âm gọi tên cô.

Lâm Bối Bối quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người bạn cùng bàn Thẩm Bân Bân đang chạy về phía cô, sau lưng cậu ấy còn có một người đàn ông giống cậu ấy đến bảy tám phần, không cần nghĩ cũng biết đây nhất định là cha của Thẩm Bân Bân.
"Bối Bối, sao cậu đến sớm thế".
"Ừm, cậu với cha cậu cũng tới rồi".

— Tuy rằng tuổi tác tâm lý giữa hai người chênh lệch tương đối lớn, nhưng Lâm Bối Bối vẫn rất thích người bạn cùng bàn Thẩm Bân Bân này, bất quá chỉ như là trưởng bối thích tiểu bối mà thôi.
"Cháu chính là Lâm Bối Bối à? Chú đã nghe con trai chú nhắc tới cháu".

— Nói xong, ông Thẩm lại nhìn về phía Lâm Dũng có chút căng thẳng ở bên cạnh, cười nói: — "Anh đây chắc là cha của Lâm Bối Bối, con gái anh thật sự rất thông minh, đã giành được giải nhất cuộc thi Olympic và viết văn toàn thành phố, nghe nói ba môn thi cuối kỳ đều đạt điểm tuyệt đối".
"Đúng, đúng, tôi là cha của Bối Bối, tôi tên Lâm Dũng.

Bối Bối nhà tôi nào có tốt như anh nói, nhưng mà Bối Bối thật sự rất thông minh".
Mỗi khi nhắc đến Bối Bối, mà cha Thẩm còn khen Bối Bối, nụ cười lập tức hiện lên trên mặt Lâm Dũng, trong lòng càng thêm vui vẻ, nói đến Bối Bối thì ông có rất nhiều thứ để nói.
Vì thế hai người cha cứ như vậy bắt đầu nói đến con cái của mình, đương nhiên đối với Lâm Dũng mà nói ông sẽ khen ngợi con gái của mình nhiều hơn, theo ông thấy thì Bối Bối nhà ông chỗ nào cũng tốt.
Ông Thẩm có EQ tốt, rất biết cách nói chuyện, hơn nữa gần đây con trai bị Lâm Bối Bối lây chút hứng thú học tập, Lâm Bối Bối cũng thường xuyên giúp đỡ Bân Bân trong việc học nên thành tích cuối kỳ lần này của Bân Bân đã cao lên không ít..
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Đứa Con Ngoan
Chương 42: Chương 42


Khi chưa gặp mặt, ấn tượng của ông ấy đối với đứa bé Lâm Bối Bối này cũng chỉ ở mức không tệ, nhưng khi mặt đối mặt với nhóc con này thì thật sự không tồi, mà bậc cha mẹ có thể giáo dục ra đứa nhỏ như Lâm Bối Bối đương nhiên cha Thẩm cũng có hảo cảm.
Ông nhìn ra được sự bối rối của Lâm Dũng nên chủ động nói chuyện, nói hai ba câu thì biết ngay người đàn ông trung niên có làn da ngăm đen này là một người mộc mạc thành thật.
Nhưng...
Thẩm Bân Bân và Lâm Bối Bối ngồi cùng bàn ba năm, trước kia cũng là ông cùng Bân Bân đến tham gia họp phụ huynh, đương nhiên cũng đã gặp qua "phụ huynh" của Lâm Bối Bối, nhưng hình như đều là do cô của Lâm Bối Bối tới, tuy nhiên hôm nay cô ấy không tới mà là cha của Lâm Bối Bối tự mình tới.
Tuy rằng có chút tò mò, nhưng ông Thẩm cũng không hỏi nhiều.
"Thẩm Bân Bân, cậu có chắc chắn muốn chơi với Lâm Bối Bối không? Cha cậu ta là người quét đường đấy".

— Cách đó không xa, có mấy đứa bé tụ tập cùng một chỗ đi tới, cầm đầu chính là Tô Thục vẫn luôn kiếm chuyện với Lâm Bối Bối.
Một câu nói của Tô Thục khiến Lâm Dũng vốn đang nói chuyện phiếm rất hài hòa với ông Thẩm thì im bặt.
Tầm mắt Lâm Bối Bối dừng trên người Tô Thục, nét mặt cô không chút thay đổi, chỉ hiện lên một chút lạnh lẽo.
Thẩm Bân Bân nghe được lời nói của Tô Thục thì có chút nghi hoặc, nhưng cậu bé là bạn của Bối Bối, còn là bạn cùng bàn, cho nên cũng không thích Tô Thục, người luôn nhắm vào Bối Bối.
Không nghĩ tới, Tô Thục nói xong một câu chẳng những không rời đi, mà còn hứng thú đi tới, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
"Tô Thục, cậu nói cái gì đấy? Sao miệng lại thối như vậy?" — Thẩm Bân Bân không biết người quét đường trong miệng Tô Thục nói là có ý gì, nhưng cậu bé không thích nội dung trong lời nói của Tô Thục khi nói chuyện với người khác lại tỏ vẻ khinh miệt, giống như ở đây chỉ có mình cậu ta là cao quý nhất vậy.
"Sao cậu dám mắng tôi!" — Tô Thục chỉ ngón tay vào Thẩm Bân Bân, trợn mắt nhìn, bộ dáng hùng hổ giống như có thể đánh Thẩm Bân Bân bất cứ lúc nào.
Bả vai Thẩm Bân Bân hơi co rụt lại, lá gan của cậu bé tương đối nhỏ, đối với Tô Thục luôn xưng vương xưng bá trong lớp, cậu bé vẫn có chút sợ hãi, mặc dù cậu là con trai, nhưng dù gì Tô Thục cũng là con gái.
Rồi giây tiếp theo, một bóng người cao lớn đã đứng chắn trước mặt cậu.
Cậu ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của cha.
Ánh mắt đó giống như đang nói: Con trai thối, sao lá gan của con lại nhỏ như vậy? Nếu không có cha con ở đây, chẳng phải con sẽ bị một cô gái nhỏ bắt nạt sao?
Thẩm Bân Bân thè lưỡi với người cha cao lớn cường tráng, không hiểu sao lại không sợ nữa.

À, ra là do hôm nay bố nó ở đây.
Vì thế cậu bé thò cái đầu nhỏ ra từ phía sau cha Thẩm, rồi hướng về phía Tô Thục làm một cái mặt quỷ.
Tô Thục tức giận muốn đánh cậu bé, nhưng trước mặt là ông Thẩm cao lớn, nó không có cách nào, hôm nay cha nó không đến, mà người tới là mẹ, nhưng mẹ nó và mẹ các bạn cùng lớp khác đang ở chung với nhau, bây giờ không có cách nào đến bên cạnh nó.
Nó đè nén cơn giận dữ trong lòng, ngược lại nhớ tới mục đích tới đây của mình, ánh mắt lại rơi vào trên người Lâm Dũng đứng bên cạnh Lâm Bối Bối, trong mắt lộ ra vẻ ghét cay ghét đắng.
Nó nói: — "Vừa rồi tôi không nói sai.

Cha của Lâm Bối Bối chính là người quét đường, là tôi tận mắt nhìn thấy.

Tôi cũng thấy ông ta lục lọi thùng rác, ông ta bẩn thỉu muốn chết.

Bây giờ trên người ông ta chắc chắn đều là mùi rác.

Nhà bọn họ nghèo đến mức chỉ có thể đi quét đường, nói không chừng Lâm Bối Bối chính là ăn rác mà lớn lên.

Thế mà cậu còn chơi cùng Lâm Bối Bối, chẳng lẽ cậu cũng muốn đi ăn rác sao? Thành tích hiện tại của Lâm Bối Bối tốt thì có lợi ích gì? Sau này Lâm Bối Bối lớn lên nhất định cũng sẽ đi quét đường thôi".
Nói xong, nó còn bịt mũi giống như ngửi thấy mùi rác rưởi dính trên người Lâm Dũng, lui về phía sau vài bước: — "Thối chết tôi rồi, thối chết đi được"..
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Đứa Con Ngoan
Chương 43: Chương 43


"Đúng vậy, tôi cũng ngửi thấy, thối muốn chết luôn".

- Mấy đứa nhỏ bên cạnh Tô Thục cũng phụ họa theo làm theo động tác bịt mũi giống Tô Thục, trong ánh mắt đều là sự ghét bỏ.

Thật ra bọn nó không hiểu bao nhiêu, thậm chí bọn nó căn bản không có ngửi thấy mùi gì, cũng không hiểu hành vi của mình hay ngôn ngữ có thể tạo thành sự tổn thương đối với người khác hay không, bọn nó chỉ biết mình là bạn của Tô Thục, cho nên bọn nó muốn đứng về phe Tô Thục, Tô Thục nói cái gì, làm cái gì thì bọn nó sẽ làm theo.

Dường như khi nghe được những lời nói và hành vi của bọn trẻ này thì vẻ mặt đang cười đùa với cha Thẩm của Lâm Dũng lập tức cứng đờ, mắt thường cũng có thể thấy dáng vẻ bất an và khẩn trương của ông, nhìn kỹ hơn thậm chí có thể thấy vẻ áy náy và hối hận sâu sắc.

Ông theo bản năng nhìn Bối Bối, vào giờ khắc này trong lòng ông không ngừng sinh ra các loại cảm xúc tiêu cực, chối bỏ mình.

Trên người ông thật sự có mùi hôi thối ư? Nhưng tối hôm qua ông đã tắm rửa sạch sẽ, sáng hôm nay cũng đã tắm thêm một lần, không lẽ vẫn còn mùi gì sao?
Ông không nên đi cùng Bối Bối, lúc trước Bối Bối vẫn luôn sợ người khác biết nghề của cha rồi sẽ bị cười nhạo, cho nên mới không cho ông đến, bây giờ hiện thật đã chứng minh, sự lo lắng lúc trước của Bối Bối không sai, ông không nên tới.

Là ông làm Bối Bối mất mặt.

Giờ khắc này Lâm Dũng thật sự rất sợ hãi.

Mối quan hệ hòa thuận mấy tháng nay giữa ông và con gái có thể sẽ vì chuyện này mà chấm dứt, ông sợ con gái sẽ xa cách mình lần nữa, sẽ nhìn ông bằng ánh mắt chán ghét, ông sợ cuối cùng không thể nghe được tiếng "cha" đó lần nào nữa!
Ông không nên tới, ông thật sự không nên tới!
Một sự thôi thúc dâng lên trong lòng, ông muốn lập tức xoay người chạy trốn khỏi nơi này.

Tầm mắt của ông rơi vào trên người Bối Bối, nhưng vì đang nhìn nghiêng nên không thể nhìn thấy biểu tình trên mặt con gái, chỉ thấy vẻ mặt con gái giống như đang căng thẳng.

Cho nên là Bối Bối vì ông mà vẫn cảm thấy mất mặt và tức giận.

Ngay khi Lâm Dũng đang sợ hãi bất an, há miệng muốn nói cái gì đó, thì chợt thấy Lâm Bối Bối vẫn luôn không nói gì đột nhiên lao ra, đẩy Tô Thục ở phía trước đang dương dương đắc ý ngã xuống đất!
"A".

- Tô Thục bị đụng mạnh ngã xuống, mông cũng tiếp đất thật mạnh, nó phát ra tiếng kêu đau đớn, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, nhưng một giây sau nó lại ngẩng đầu đối diện với tầm mắt của Lâm Bối Bối đang đứng trước mặt.

Nó cảm thấy bây giờ Lâm Bối Bối có chút không bình thường.

Mà lúc này hai mắt Lâm Bối Bối đỏ bừng, nắm đấm nhỏ nắm chặt, đôi mắt mở to, giống như đang trừng mắt nhìn Tô Thục, lại giống như là đang cố gắng đè nén cái gì đó, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nhưng cô không hề chớp mắt, cố để không cho nước mắt rơi xuống.

Vài giây sau cô mở miệng nói từng chữ: - "Cậu không được phép nói cha tôi như thế".

Theo từng câu chữ phát ra miệng, giọng nói của cô cũng càng lúc càng lớn.

"Trên người cha tôi không có mùi hôi thối gì cả, cho tới bây giờ ông ấy luôn là người thích sạch sẽ nhất".

"Cha tôi không phải là người nhặt rác, cũng không phải là người quét đường, ông ấy là công nhân vệ sinh môi trường, cái này giống các nghề như giáo viên, tài xế, công chức, đều là nghề đứng đắn, dựa vào hai tay mình làm kiếm tiền, không có gì đáng bị người khác khinh thường cả".

"Công nhân vệ sinh thì sao? Không có công nhân vệ sinh lấy đâu ra đường phố sạch sẽ.

Cha tôi phải làm việc lúc 4 giờ rưỡi mỗi sáng, hơn 3 giờ sáng đã phải thức dậy, 10 giờ rưỡi tối mới được tan làm, về nhà cũng đã hơn 11 giờ".

end 43.

.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Đứa Con Ngoan
Chương 44: Chương 44


"Có đôi khi gần sáng ông ấy mới có thể đi ngủ.

Công việc với giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi như thế, ông ấy đã kéo dài biết bao nhiêu năm.

Ông ấy đã làm việc chăm chỉ để cho thành phố có được sự sạch sẽ ngăn nắp, cũng cho tôi một ngôi nhà tuy không giàu có nhưng tràn ngập sự ấm áp".

Cuối cùng Lâm Bối Bối nghẹn ngào nói một câu: - "Tôi tự hào khi cha tôi là công nhân vệ sinh, tôi tự hào về ông ấy".

Cùng với những lời này, nước mắt Lâm Bối Bối cũng rơi xuống.

Những lời này không chỉ nói với bọn Tô Thục, mà còn nói với chính cô và cha.

Không ai biết khi Lâm Bối Bối nghe được mấy lời kia của Tô Thục, đáy lòng đã dấy lên sóng to gió lớn như thế nào.

Bởi vì những lời đó của Tô Thục cũng là lời mà kiếp trước cô đã từng nói.

Cô không thể tưởng tượng được cha sẽ buồn như thế nào khi nghe con gái mình nói những lời ghét bỏ ông.

Nhưng cô thật sự hối hận, cô hận mình kiếp trước vì sao lại không biết tốt xấu như vậy, rõ ràng cha đối xử với cô rất tốt mà cô lại thờ ơ, rõ ràng công nhân vệ sinh là một nghề chính đáng, mà cô lại luôn cảm thấy nghề này thấp kém hơn người khác một bậc, thậm chí còn không muốn cho người khác biết mình có một người cha làm công nhân vệ sinh.

Sở dĩ cô phẫn nộ như vậy cũng bởi vì cô của kiếp trước và Tô Thục có suy nghĩ giống nhau, thậm chí còn tồi tệ hơn.

Những lời kia cô không chỉ nói cho Tô Thục nghe, mà còn nói cho kiếp trước, cho cái đứa vong ơn bội nghĩa là cô nghe.

Lâm Bối Bối xoay người nhìn về phía Lâm Dũng, cánh môi khẽ run rẩy: - "Cha ơi con xin lỗi, trước kia con cũng đã nói lời làm tổn thương cha, nhưng bây giờ con đã nghĩ thông suốt rồi, cha ơi, con vì cha là cha, con rất tự hào khi có một người cha như cha".

Lâm Dũng nhìn mặt con gái đầy nước mắt thì đau lòng muốn chết, ông tiến lên vài bước rồi ôm Bối Bối vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, nói: - "Bối Bối đừng khóc.

Cha hiểu được mà, cha cũng rất tự hào vì có đứa con gái là con, Bối Bối nhà chúng ta thông minh như vậy, hiểu chuyện như vậy, cha rất thích Bối Bối! "
Lâm Dũng vừa đau lòng vừa vui vẻ.

Ông thấy đau lòng vì con gái khóc, cũng thấy vui mừng vì con gái bảo vệ ông, không ghét bỏ ông.

Nói thật thì, mặc dù hôm nay đến tham gia họp phụ huynh nhưng khúc mắc lúc trước vẫn luôn ở đó, thậm chí mấy năm nay việc Bối Bối ngày càng xa cách vẫn khiến ông để ở trong lòng, cho nên khi đối mặt với Bối Bối luôn lơ đãng toát ra vẻ lấy lòng và cẩn thận.

Thậm chí có thể khoa trương mà nói rằng, chỉ cần Bối Bối muốn thì dù cho có bất chấp cả mạng của mình, Lâm Dũng cũng muốn có được cho Bối Bối.

Mà bây giờ, Bối Bối nói một phen đã cởi bỏ hết khúc mắc trong lòng Lâm Dũng.

Có lẽ trước kia Bối Bối ghét bỏ ông, nhưng hiện tại thì không còn nữa.

Bối Bối lớn lên cũng hiểu chuyện hơn, mặc dù ông cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng khi Bối Bối nói mình là niềm tự hào của con gái thì Lâm Dũng thật sự rất vui vẻ.

Lâm Bối Bối cũng nhịn không được ôm lấy cha.

Tuy rằng đời này tuổi tâm lý của cô đã bốn mươi tuổi, nhưng ở trước mặt Lâm Dũng, cô biết cô vĩnh viễn là đứa bé cần cha quan tâm, yêu thương.

Nước mắt vẫn chảy, Lâm Bối Bối nhắm mắt lại, thầm nói trong lòng: Cha ơi, cảm ơn cha, cảm ơn cha cả hai đời đều chưa từng trách con, cảm ơn cha cho dù con biến thành cái dạng gì, đều yêu thương con như vậy, cả hai đời cha đều là cha con, đó thật sự là may mắn lớn nhất của con, cha ơi, Bối Bối yêu cha, sau này Bối Bối sẽ không làm cha thất vọng.

end 44.

.
 
Back
Top Bottom