Đam Mỹ Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,395,044
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-nhanh-nhat-ky-truy-phu.jpg

Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Tác giả: Tiểu Bảo Bối Thích Xuyên Không
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ]

Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu của tác giả Tiểu Bảo Bối Thích Xuyên Không.

Trên đời này có nhiều thứ có thể dùng mắt để phân biệt thật giả, duy chỉ có tình yêu là phải nhắm mắt lại, nhận bằng cả con tim.

Nếu như không cố tình gặp nhau chắc chắn chúng ta chỉ có thể lướt qua nhau như hai người xa lạ. Chúng ta có tới hai quá khứ, nhưng sẽ có chung một tương lai!

Trích đoạn:

Tống Nhiễm kiếp trước đã từng là một người lạnh lùng,tàn nhẫn. Cuộc sống của cậu rất đơn điệu, chỉ có kiếm tiền mà thôi.

Chỉ được mỗi cái, con người Tống Nhiễm sống rất nhiều mặt. Dựa vào hoàn cảnh đưa ra bộ mặt phù hợp nhất.

Cậu có thể vui vẻ cười đùa khi người khác tốt với cậu thật tâm, cậu cũng có thể ác gấp trăm lần khi người khác phản bội hoặc tổn thương cậu, cậu còn có tính kiên nhẫn và chịu đựng rất cao.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 1: Chương 1


Tống Nhiễm kiếp trước đã từng là một người lạnh lùng,tàn nhẫn.

Cuộc sống của cậu rất đơn điệu, chỉ có kiếm tiền mà thôi.
Chỉ được mỗi cái, con người Tống Nhiễm sống rất nhiều mặt.

Dựa vào hoàn cảnh đưa ra bộ mặt phù hợp nhất.
Cậu có thể vui vẻ cười đùa khi người khác tốt với cậu thật tâm, cậu cũng có thể ác gấp trăm lần khi người khác phản bội hoặc tổn thương cậu, cậu còn có tính kiên nhẫn và chịu đựng rất cao.
Cậu từng là chủ tịch của một tập đoàn lớn ở nước A, cũng là đại ca một băng nhóm xã hội đen, và tất nhiên cậu cũng sẽ có rất nhiều kẻ thù.
Mỗi ngày Tống Nhiễm đều sống trong sự đề phòng cảnh giác cao độ, không thể yêu đương, mà cũng chẳng ai dám yêu một kẻ nguy hiểm như cậu.

Cho đến khi cậu nhận ra bản thân đã mất đi cảm giác biết yêu thương người khác của mình.

{ Trái tim băng}.
Từ lúc cậu 15 tuổi, ba mẹ cậu đã bỏ đi tìm hạnh phúc mới, nhưng tốt hơn người khác, họ không hoàn toàn bỏ mặt cậu, cả hai người đều sẽ mỗi tháng gửi tiền cho cậu.
Vì muốn có nhiều tiền hơn nữa, cậu bắt đầu học điên cuồng, không kể ngày đêm, sau khi tốt nghiệp cậu đã mở công ty cho riêng mình, một công ty game.
Trong khoảng thời gian học đó, cậu cũng tạo cho bản thân một thế lực ngầm để chống lưng cho công ty, tránh sự cạnh tranh của người khác.
Sau mười năm, từ một công ty game bình thường chỉ có 20 người, nay đã tăng đến hơn 2000 người, trở thành một tập đoàn lớn, vẫn chưa tính đến các chi nhánh ở nước ngoài.
Thế lực ngầm của cậu, cũng đã trải rộng khắp nước, hầu như có thể càng quét mọi bang phái khác lẻ tẻ trong nước.
Cũng vì như thế mà đắc tội không ít người có thế lực khác chống lưng ở nước ngoài.
Và thế là trong một ngày đẹp trời, Tống Nhiễm không đi làm, mà lười biến ở nhà, nhấm nháp rượu ngon và xem phim, cậu phát hiện không biết từ lúc nào cậu đã thích những bộ phim tình cảm đồng giới.
Đúng lúc này, trên bầu trời xuất hiện một chiếc máy bay điều khiển từ xa , kéo theo một cái hộp màu đen.
Sau khi đến trên nốc nhà của Tống Nhiễm thì chiếc máy bay tự động nổ tung, cái hộp cũng theo đó rơi xuống.
Tống Nhiễm trong nhà nghe được tiếng nổ lập tức chạy nhanh ra sân ngẩn đầu nhìn lên, vừa lúc thấy cái hộp rơi xuống vừa tầm mắt của cậu.
Tống Nhiễm không suy nghĩ nhiều xoay người bỏ chạy, chỉ là khi cái hộp vừa rơi gần cậu đó lại tít...tít vài lần rồi "bùm" một tiếng.
Mọi thứ trong phạm vi 500 mét toàn bộ bị phá hủy.
Tống Nhiễm cảm thấy thân thể nhẹ bổng, mở mắt ra nhìn, cậu đang lơ lửng trên không, cách vụ nổ không xa.

Tống Nhiễm nhìn thấy xe cứu hoả, rất nhiều người phụ giúp dập lửa.
Cậu đưa hai tay mình lên nhìn, trong suốt như nước chỉ hơi gợn sóng.
Tống Nhiễm mặt không đổi sắc, nhưng ánh mắt của cậu lại nói rằng bây giờ cậu rất mờ mịt không hiểu gì cả.
Trong ngực cậu, một chùm sáng đỏ bay ra, hiện lên gương mặt mà cậu từ rất lâu đã không còn nhớ nữa.
Hình ảnh từ chùm sáng tạo ra hơi mờ ảo nhưng cậu vẫn nhìn ra được.
Tống Nhiễm run giọng nói " Ông nội".
Tống Bách cười ôn hoà đáp" cháu trai, ông chỉ là một tàn hồn, lúc còn sống vì muốn bảo mệnh cho con, phải dùng ngọc ấn truyền thừa của gia tộc chế thành một miếng ngọc nhỏ đeo vào cổ con, muốn kích hoạt bùa bảo mệnh này thì phải dùng máu ở đầu tim làm vật dẫn, bây giờ con có thể nhìn thấy ông, xem ra con đã gặp bất trắc".
Tống Nhiễm không buồn, cậu cười nói " Vậy ông nội bây giờ con nên làm gì?".
Tống Bách đáp, " Ông sẽ đưa con đến một thế giới khác, cháu trai hãy sống có tình cảm và yêu thương người bên cạnh con, đừng quên".
Tống Nhiễm còn muốn nói gì nữa, nhưng bóng tối đã bao trùm lấy cậu.
Lúc Tống Nhiễm vừa tỉnh lại đập vào mắt cậu đầu tiên là trần nhà trắng toát, trong không khí có mùi thuốc khử trùng hẳn là cậu đang ở trong bệnh viện.
Tống Nhiễm ngồi dậy, bước xuống giường đi chậm vào toilet, cậu nhìn mình trong gương, khuôn mặt xa lạ nhưng khá đẹp, da trắng, mắt đen láy, cậu sờ vết thương trên đầu chỉ còn hơi đau những cái khác đều bình thường.

Vóc nước rửa mặt, cảm giác lạnh lẽo từ nước truyền qua da, Tống Nhiễm cuối cùng cũng xác định cậu đã sống lại rồi, hay nói đúng hơn là xuyên không rồi.
Tống Nhiễm dùng một cái khăn sạch lau mặt rồi trở lại giường, nằm xuống gác tay lên trán nhắm mắt lại.

Những hình ảnh rải rác khắp nơi trong đầu cậu bắt đầu hội tụ lại với nhau.

Đầu tiên là nhớ tới người anh trai của nguyên chủ.
Lưu Viễn năm nay hai mươi tám tuổi, bốn năm trước khi anh ta chở vợ và đứa con nhỏ vừa tròn một tuổi đi về nhà ngoại, thì xảy ra một vụ tai nạn giao thông hai mẹ con không thể qua khỏi.
Còn Lưu Viễn thì kéo hơi tàn được người đưa vào bệnh viện, mất hết mấy ngày bác sĩ mới cứu anh ta sống lại..
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 2: Chương 2


Khi tỉnh lại Lưu Viễn biết vợ con mình không còn trên đời này nữa, liền như vậy ngồi thất thần trên giường bệnh một ngày một đêm.
Sau đó ba mẹ Lưu Viễn vào thăm thì anh ta vui vẻ cười đòi ba mẹ dẫn mình đi chơi.
Sau khi bác sĩ khám lại cho anh ta kết luận là bị cú sốc tâm lý tự phong bế trí nhớ của mình, tâm hồn trẻ thơ còn thân hình thì hai mươi tám.
Còn về nguyên chủ, à không là cậu bây giờ.
Thân phận cậu hiện tại là Lưu Nhiễm.
Con nuôi của ba mẹ Lưu Viễn, được đưa ra nước ngoài du học khi tròn 15 tuổi cho tới nay là bảy năm.
Sau khi Lưu Viễn xảy ra chuyện được một tháng ông bà Lưu không thể lúc nào cũng bên cạnh anh ta nên đã gọi Lưu Nhiễm từ nước ngoài trở về thay họ chăm sóc cho Lưu Viễn.
Lý do Lưu Nhiễm nhập viện là bị Lưu Viễn đẩy ngã đập đầu vào cạnh bàn khá nhọn nên chảy máu, ngất xỉu được người hầu trong nhà mang đi bệnh viện.
Tống Nhiễm từ từ tiếp thu hết trí nhớ của nguyên chủ cũ, lại phát hiện thì ra nguyên chủ đã thích anh trai của mình từ lâu.
Thật lâu sau đó, Tống Nhiễm nghe được tiếng mở cửa cùng tiếng bước chân đang đến gần.

Nhưng Tống Nhiễm không có mở mắt ngay lúc đó mà đợi một lúc, cậu có thể biết họ là ai, sẽ không có ác ý với cậu.
Khi Tống Nhiễm mở mắt ra trong đôi mắt chỉ có sự yên tĩnh, cậu nhìn ba người vừa quen lại lạ trong phòng,âm thầm đánh giá, tìm trong trí nhớ thân phận của họ.
Người phụ nữ trung niên chừng gần 50 tuổi này tên Lan Hoa, người đàn ông trung niên bên cạnh hơn bà ấy vài tuổi tên Lưu Chí.
Hai người là ba mẹ của Lưu Viễn cũng là ba mẹ nuôi của Lưu Nhiễm bây giờ thì là ba mẹ nuôi tạm thời của cậu.
Còn một người nữa một chàng trai tóc màu tím đậm có đôi mắt màu tím nhạt sâu lắng, mặc một bộ đồ thun vừa người tôn lên vóc dáng của anh ta.
Chỉ là trong lòng đang ôm một con thú nhồi bông hình heo màu hồng đang dùng ánh mắt tò mò cùng lo sợ nhìn cậu.
Tống Nhiễm nở một nụ cười cho rằng ấm áp nhất của mình nhìn về hướng Lưu Viễn.
Khi Lưu Viễn nhìn thấy nụ cười của cậu thì cũng mỉm cười nhưng rồi nhớ tới việc gì đó mà cảm thấy sợ cúi gằm mặt xuống lấy con heo vải che chắn cho bản thân.
Tống Nhiễm cười trừ nhìn sang ông bà Lưu cũng cười nói " Xin lỗi ba mẹ do con bất cẩn để hai người vừa phải lo cho anh hai còn phải bận lòng vì con nữa".
Vì nguyên chủ trước kia rất bao che cho anh trai, nên bây giờ mọi lỗi sai đều ôm về mình, Tống Nhiễm thấy vậy cũng chả sao, cậu cảm thấy vui là được rồi.
Ông bà Lưu nghe vậy ngẩn ra nhìn nhau cười khổ rồi nhìn Tống Nhiễm.
Mẹ Lưu ôn tồn nói, " Con không sao là ba mẹ yên tâm rồi, để lát bác sĩ đến khám lại cho con xem như thế nào?".
Tống Nhiễm gật đầu rồi lại nhìn Lưu Viễn ngồi ở trên ghế sofa đằng xa kia nói " Anh hai đến đây đi đừng trốn em nữa, em không có sao hết một lát chú áo trắng đến khám cho em xong, anh hai dẫn em về nhà có được không?".
Đây là mặt ấm áp ôn hoà, đầy hoạt bát của Tống Nhiễm.
Tống Nhiễm giọng nói ấm áp làm cho Lưu Viễn ngồi kia ngẩn đầu lên lo lắng hỏi " Tiểu Nhiễm không gạt anh chứ?".
Tống Nhiễm cười lắc đầu vỗ vỗ chỗ giường còn trống bên cạnh mình nói, " Đến đây ngồi đi anh hai, một lát sẽ được về nhà".
Lưu Viễn do dự nhưng vẫn rất nghe lời đến ngồi bên cạnh cậu rồi làm hành động mà cậu không biết phải nói cái gì thêm nữa rồi..
Lưu Viễn ôm Tống Nhiễm vùi đầu vào ngực cậu vừa khóc thúc thích vừa nói, " Xin..

xin lỗi tiểu Nhiễm..

ba ba nói là cô gái xấu đó trộm chìa khoá của em..

nên mới vô nhà được..

không phải là tiểu Nhiễm ghét anh hai..nên muốn người xấu đó mang anh đi..là anh sai..

Tiểu Nhiễm chảy rất nhiều máu ..

anh rất sợ ..

hu hu".
Tống Nhiễm v**t v* lưng của Lưu Viễn nhìn về hướng ba mẹ Lưu nhưng hai người lại làm ngơ như không thấy gì.
Tống Nhiễm bất lực rồi vỗ về bờ lưng rộng lớn còn hơn cả mình nhẹ nói, " Được rồi anh hai ngoan không khóc, em không sao, không giận anh đâu, vẫn sẽ chơi đùa cùng anh có được không, nhưng sau này anh phải hứa nghe lời của em được chứ ?".
Lưu Viễn trong lòng ngực của cậu liên tục gật đầu, sau đó cầm lấy khăn tay mà mẹ Lưu đưa cho nhưng lại không lau mà nhìn Tống Nhiễm chờ mong .
Tống Nhiễm cười gật đầu cầm lấy khăn lau nước mắt trên khuôn mặt góc cạnh còn hoàn mỹ hơn cậu ở kiếp trước nữa..
Cậu cảm thấy lần đầu tiên có người thân là cảm giác thật mới lạ.
Lúc này bác sĩ đi vào khám cho Tống Nhiễm nhưng Lưu Viễn lại không chịu đi ra xa mà cứ nhất quyết ngồi cạnh cậu.
Bác sĩ chỉ đành khám đầu của Tống Nhiễm thấy đã ổn thì gật đầu rồi nói, " Cậu có thể về, an dưỡng tại nhà sẽ tốt hơn, nhớ trở lại tái khám"..
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 3: Chương 3


" Cảm ơn chú áo trắng".

Lời nói của Lưu Viễn làm mọi người không khỏi lắc đầu, bác sĩ thì cũng cười gật đầu rồi rời đi.

Một giờ sau đó Tống Nhiễm cùng Lưu Viễn lên xe được tài xế đưa về nhà, còn ông bà Lưu thì đến công ty dự cuộc hợp.

Từ khi lên xe Lưu Viễn rất im lặng luôn ôm lấy cánh tay nhỏ gầy của Tống Nhiễm làm sao cũng không chịu buông ra.

Tống Nhiễm nghĩ ( đây hẳn là ám ảnh tâm lý phải chịu của anh ta năm đó gây nên theo phản xạ ấn tượng không tốt khi đi xe hơi hay là đi ngoài đường lớn nhỉ).

Sự thật đã chứng minh dòng suy nghĩ của Tống Nhiễm là đúng rồi, bây giờ đã là giờ cao điểm tan làm của người dân thành phố C cho nên ngoài đường rất nhiều xe có hiện tượng bị tắc đường.

Lưu Viễn đã bắt đầu run lên siết chặt hai tay ôm lấy tay của Tống Nhiễm khiến cậu thật sự bị đau.

Tống Nhiễm hơi nhíu mi, nhưng vẫn cười ấm áp xoa xoa mặt Lưu Viễn nói " Buông em ra".

Lưu Viễn nhìn nụ cười của cậu, không tình nguyện nhưng vẫn buông tay cậu ra.

Tống Nhiễm kéo anh vào trong ngực của mình, v**t v* lưng anh nói, " Không sao, có em bên cạnh anh, anh nhắm mắt lại ngủ đi, một lúc nữa sẽ về tới nhà rồi".

Lưu Viễn ôm cậu, cười rất tươi gật đầu vùi trong lòng cậu ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.

Tống Nhiễm chỉnh tư thế ngủ một chút của Lưu Viễn để anh ta dễ ngủ hơn rồi nhìn ra bên ngoài thầm nghĩ ( tưởng rằng ở đây sẽ rất cô đơn nhưng mà có tên ngốc này làm bạn cũng không tệ lắm).

Cậu v**t v* mái tóc tím của Lưu Viễn.

Về tới nhà cũng đã gần 7 giờ tối, Lưu Viễn vẫn còn ngủ rất an tĩnh, Tống Nhiễm nói với tài xế , " Bác Nam, bác đi kêu bác quản gia đi, hai người dìu anh tôi lên phòng đi đầu tôi hơi đau".

Bác Nam tài xế nghe vậy ứng một tiếng nhanh chóng vào nhà, sau đó đi nhanh trở ra bên cạnh còn có lão quản gia của họ Lưu.

Lưu quản gia từ đời này sang đời khác đều làm quản gia cho họ Lưu nên được lão gia chủ cho cái họ.

Bác Nam cùng Lưu quản gia dìu dắt Lưu Viễn lên phòng ngủ còn Tống Nhiễm thì đi phía sau lưng vì phòng của cậu và Lưu Viễn nằm cạnh nhau.

Trước khi vào phòng Tống Nhiễm nói " Bác Lưu trông chừng anh hai cháu, có việc thì gọi cháu ngay nhé".

Lưu quản gia đáp " Vâng nhị thiếu".

Tống Nhiễm mở cửa phòng đi vào rồi nhẹ nhàng đóng lại, cậu nhìn khắp phòng một lần cho ra kết luận, " Đơn giản đến không tưởng nổi ".

Trong phòng có một cái nệm cao hơn hai gang tay người lớn đủ hai người nằm, một cái bàn làm việc cỡ nhỏ, một cái tủ quần áo bình thường nhất và một toilet.

Tống Nhiễm cười khổ lẩm bẩm nói, " Lưu Nhiễm này là nhị thiếu Lưu gia sao lại phải tiết kiệm tiền cho họ vậy chứ , khó hiểu ?".

Lắc đầu Tống Nhiễm xem xét đồ trong tủ chọn ra một bộ vừa ý mình rồi đi vào nhà tắm.

Bây giờ Tống Nhiễm mới được tỉ mỉ đánh giá vẻ ngoài của mình hiện giờ ,thân hình cậu khá gầy và cao 1m75 ,đối với Tống Nhiễm hiện tại cậu cực ghét bản thân quá gầy.

Cậu cởi áo ra chuẩn bị tắm, khoé mắt vừa liếc vào gương động tác chợt dừng lại.

Ở ngay giữa ngực trái của cậu có cái ấn ký hình hoa , Tống Nhiễm nhìn nhìn cái bông hoa đỏ thẩm pha chút hơi trắng này một lát mới xác định nó là Thược Dược hoa.

Tống Nhiễm đưa tay lên chạm vào giọt nước đó, trước mắt cậu xoay tròn, cậu xuất hiện ở một nơi xa lạ.

Tống Nhiễm nhìn xung quanh dò xét nơi này, trong đầu lướt qua một hàng chữ " Không gian tùy thân".

Nơi đây không có mặt trời nhưng rất sáng, không có gió, mọi thứ dường như đều ngừng lại, kể cả thời gian.

Tống Nhiễm đi đến bờ hồ, nhìn nước trong hồ rất trong, rất sạch.

Cậu nghĩ làm sao ra ngoài đây, vậy là trước mắt cậu xoay tròn lần nữa, cậu trở lại nhà tắm trong phòng mình.

Tống Nhiễm đứng trước gương im lặng bất động hết 5 phút mới cười phá lên.

Tống Nhiễm nói nhỏ " Ông nội, cảm ơn người".

Trong 5 phút đó cậu nhớ lại cách ra vào không gian vài lần, cuối cùng rút ra kinh nghiệm ( chỉ cần dùng ý niệm có thể tự do ra vào không gian mà không cần dùng tay chạm vào cổng không gian nữa).

Về không gian cậu quyết định để sang một bên, từ từ xem xét sao đi vậy.

Sau khi tắm xong, Tống Nhiễm thoải mái nằm phịch xuống giường đi vào giấc ngủ êm ái, có lẽ đây là đêm ngủ đầu tiên cậu có thể thẳng giấc, không mộng mị, không bị ám sát.

Không phải căng thẳng suy nghĩ đối sách đấu đá cùng mấy lão hồ ly trên thương trường cũng như thế giới ngầm tàn ác.

Rất bình yên.

8 giờ tối ba mẹ Lưu trở về được biết Lưu Viễn vẫn còn ngủ, ông bà nhẹ nhàng vào phòng Lưu Viễn nhìn con trai cuộn tròn mình trong chăn ngủ trong rất ngon.

Ông bà Lưu cũng không gọi mà ra ngoài dặn dò quản gia " Buổi sáng nấu cháo cho hai đứa nó ăn, tối nay đã không ăn gì rồi ".

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 4: Chương 4


Lưu quản gia đáp, " Vâng phu nhân".

Hôm sau.

Tống Nhiễm ngủ tới trưa mới dậy, nhìn nơi xa lạ cậu hơi hoảng thần, mới từ từ nhớ lại chuyện hôm qua.

Cậu đi lấy đồ đã chuẩn bị từ trước vào nhà tắm, làm vệ sinh cá nhân xong xuôi mới trở lại giường, cậu nghĩ nghĩ dùng ý niệm đi vào không gian.

Trong không gian vẫn không có gì thay đổi, vẫn cỏ mộc khắp nơi, hồ nước yên ổn không có một gợn sóng nào.

Cậu ngồi xuống cạnh bờ hồ, cầm cái ly mà lúc nãy cậu lấy trên bàn trong phòng , múc đầy một ly nước trong hồ lên.

Nhìn nước trong veo, cậu uống một ngụm nhỏ, nước vào miệng có vị ngọt nhẹ, cảm giác mát mẻ khiến cơ thể nhẹ nhàng, Tống Nhiễm uống hai ba hớp là hết ly nước rồi.

Cậu thoải mái nằm xuống bãi cỏ, gối hai tay lên đầu, nhìn bầu trời trong xanh không hề động đậy trên cao, thả lỏng tinh thần.

Bụng cậu chợt quặn đau, Tống Nhiễm ý niệm ra khỏi không gian nhanh chóng giải quyết vấn đề, nhưng lần giải quyết này phải mất 2 tiếng đồng hồ mới xong.

Thân thể mềm nhũn, hai chân run rẩy, Tống Nhiễm khó khăn tắm qua một lần, may mà bên trong phòng tắm còn có đồ dự bị để thay.

Tống Nhiễm khó khăn lê thân ra khỏi phòng tắm, vừa bước ra đã bị người nào đó ôm chầm lấy thiếu điều té ngửa, may mà người đó cũng biết cậu sẽ bị té nên nhanh chóng kéo cậu vào trong ngực mình.

Tống Nhiễm không cần nhìn cũng biết người này là ai rồi.

Cậu hít sâu hữu khí vô lực nói, " Anh hai, mang em về giường đi".

Lưu Viễn lo lắng gật đầu bế cậu đi đến bên giường rất nhẹ nhàng đặc cậu nằm xuống sao đó định xoay người chạy đi, Tống Nhiễm biết anh ta định làm gì, kéo tay anh lại.

Lưu Viễn gấp gáp nói " Tiểu Nhiễm, anh đi kêu bác quản gia giúp em ".

Tống Nhiễm kéo mạnh khiến Lưu Viễn mất trọng tâm, ngã xuống giường, Tống Nhiễm vòng tay cập cổ anh, khẽ nói " Nằm yên, để cho em ngủ một chút, nếu không em sẽ không nói chuyện với anh nữa".

Lưu Viễn muốn đứng lên nghe vậy liền ngoan ngoãn lại nằm im không nhúc nhích nói, " Được tiểu Nhiễm, anh luôn nghe lời em mà".

Tống Nhiễm thở dài do mất nước quá nhiều, cậu thật sự có chút mệt, hình như từ khi đến thế giới này cậu rất thích ngủ thì phải nhỉ.

4 giờ chiều, Tống Nhiễm chậm rãi mở mắt, đập vào mắt đầu tiên là một đôi mắt màu tím nhạt đang chăm chú nhìn cậu, trong đó có một chút lo lắng.

Tống Nhiễm đưa tay v**t v* gương mặt gần sát mặt mình khẽ nói ," Có ngủ không, mà nhìn em như thế ?".

Lưu Viễn lắc đầu nói ," Không ngủ, tiểu Nhiễm cảm thấy thế nào?".

Tống Nhiễm v**t v* bờ môi mềm mại hơi hồng của Lưu Viễn trong lòng thầm nói ( thật sự rất muốn cắn một cái).

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác mát lạnh, cậu giật mình nhìn lại đã thấy Lưu Viễn đang ngậm lấy ngón tay cậu.

Tống Nhiễm mặt hơi nong nóng, nhưng không rút tay về, bản chất của cậu như thế nào cậu là người hiểu nhất.

Một người từng đứng trên cao nhìn xuống, từng giết bao nhiêu người, thì chỉ một việc tình cảm cỏn con như thế này không thể làm cậu lùi bước được.

Chỉ có điều đây là lần đầu tiên cậu gần gũi với một người cùng giới, có một chút xấu hổ.

Chừng 3 phút sau, Lưu Viễn nhả ngón tay của cậu ra, kéo theo một sợi chỉ bạc.

Tống Nhiễm im lặng thu tay, Lưu Viễn ngồi dậy trước mới kéo cậu dậy nói " Tiểu Nhiễm à".

Tống Nhiễm nắm tay anh nói " Em không sao, em đói rồi, chúng ta xuống dưới nhà ăn cơm thôi".

Lưu Viễn nhìn cậu thật lâu mới nói, " Không đi, bác quản gia nói một lát sẽ mang cháo lên cho chúng ta".

Cậu đáp " ừm" một tiếng, suy nghĩ bay xa.

Lưu Viễn thấy cậu không để ý đến mình, không vui chu chu môi nói, " Tiểu Nhiễm giận anh à".

Tống Nhiễm nghe vậy nhìn anh, thấy anh trưng ra bộ mặt { em không quan tâm anh, anh tủi thân quá}, cậu bật cười.

Lưu Viễn không hiểu nghiên đầu nhìn cậu, phòng má lên nói, " Em cười cái gì?".

Tống Nhiễm nhìn cảm xúc trên mặt anh, cố gắng hít sâu nhịn cười xuống, véo hai má của anh nói" Em không giận anh, anh rất ngoan".

Lưu Viễn lại không hiểu nói, " Vậy lúc nãy sao em không quan tâm anh nữa".

Cậu im lặng nhìn anh, chừng 10 giây mới nói " Tối nay qua ngủ phòng em được chứ ? ".

Lưu Viễn gật đầu không suy nghĩ gì nhiều, anh đã hứa sẽ nghe lời cậu tất cả mọi việc rồi mà.

Một ngày trôi qua đến buổi tối đầu tiên cậu ngủ cùng một người.

Nhưng mà không có quá nhiều cảm giác đặc biệt gì cả, chỉ cảm thấy được ấm áp bao quanh lấy cậu, cùng cảm giác an tâm, cậu rất nhanh đã ngủ mất.

Trong mơ cậu đã nhìn thấy một biển hoa thược dược với đủ mọi màu sắc rực rỡ đang đua nhau khoe sắc, ở đó có bốn bóng dáng mơ hồ đứng song song với nhau đưa lưng về phía cậu!.

Cứ như vậy nữa tháng trôi qua yên bình.

Cũng kể từ lúc đó, Lưu Viễn chính thức dọn qua ở cùng phòng với cậu, ba mẹ Lưu cũng không có ý kiến gì về việc này.

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 5: Chương 5


Lưu Viễn thật sự rất ngoan, rất nghe lời cậu, cậu nói gì anh ta cũng nghe nhưng sẽ có lúc nghịch ngợm chọc cho Tống Nhiễm cười khổ không thôi.

Buổi sáng Lưu Viễn sẽ ngồi nghiêm túc ăn sáng cùng ba mẹ Lưu và Tống Nhiễm nhưng chưa đầy 5 phút Lưu Viễn đã trở chứng dằm cơm không chịu ăn còn dùng ánh mắt chờ mong nhìn Tống Nhiễm.

Cậu nhìn ba mẹ Lưu một cái thấy họ chỉ lo ăn cơm rồi nói chuyện gì đó với nhau , cậu mới lắc đầu cười cầm chén cơm của Lưu Viễn lên đút cho anh ta ăn sau đó là uống sữa.

Tống Nhiễm sẽ không chăm sóc người khác mà bỏ qua chính mình, cậu rất yêu bản thân của mình đó.

Còn muốn dưỡng cho cơ thể này mập ra thêm vài cân nữa cậu mới cảm thấy hài lòng.

Buổi trưa hôm nay
Tống Nhiễm muốn ra ngoài mua vật dụng cần thiết cho không gian tùy thân của cậu, nhưng phải bỏ Lưu Viễn ở nhà.

Tống Nhiễm thay đổi một bộ đồ mới, đi xuống lầu nhìn thấy Lưu Viễn đang xem phim hoạt hình trên ghế sofa, nói " Anh hai, em ra ngoài một chút".

Lưu Viễn nghe vậy liền chạy tới ôm lấy eo cậu cứng ngắt, xuýt nữa khiến cậu ngạt thở.

Tống Nhiễm khó khăn nói " Anh hai buông ra".

Lưu Viễn lắc đầu đáp" Không! không buông, không cho Tiểu Nhiễm bỏ anh".

Tống Nhiễm lạnh mặt nói " Em giận".

Nhiệt độ xung quanh đang giảm xuống rất nhanh.

Lưu Viễn run lên, sợ hãi buông lỏng tay, Tống Nhiễm tránh thoát khỏi tay anh, xoa xoa phần eo bị ôm có chút đau, nhăn mặt nhìn Lưu Viễn.

Lưu Viễn không dám nhìn cậu, nhưng lại bước dè chừng đến gần níu lấy góc áo của cậu, đôi mắt rưng rưng ngập nước nói, " Tiểu Nhiễm đừng bỏ anh".

Cậu thở dài kéo tay anh ngồi xuống ghế sofa, nâng cầm anh lên, để anh nhìn thấy cậu, trong lòng kêu gào { nước mắt muốn rơi, là rơi như thế à}.

Cậu lấy khăn giấy chậm đi vài giọt nước mắt trên khuôn mặt anh, mới nói " Em không bỏ anh, em chỉ ra ngoài một lát thôi mà".

Lưu Viễn dè dặt ôm lấy cậu, chôn đầu vào cổ cậu hức hức, nói " Mang anh đi cùng không được sao?".

Tống Nhiễm lắc đầu, v**t v* lưng anh, cậu nói " Không được, em đi hai tiếng sẽ về được chứ?".

Lưu Viễn buông cậu ra, nhìn cậu nói " Được rồi! nhanh trở về ".

Tống Nhiễm nhìn cái mặt không tình nguyện của anh, trong lòng hơi khó chịu, cậu v**t v* môi anh, đây đã là thói quen rồi, lúc cậu phát hiện ra muốn chữa đã không kịp nữa.

Lưu Viễn cũng có thói quen như cậu, đó là ngậm lấy ngón tay cậu, mỗi khi ngón tay cậu chạm vào môi anh.

Tống Nhiễm dùng ngón tay mình đùa nghịch với chiếc lưỡi mềm mại ướt át của anh, một lúc mới rút về kéo dài sợi chỉ bạc rực rỡ đó.

Tống Nhiễm đứng lên nói, " Ngoan, em đi một lát sẽ về mua quà cho anh nhé ".

Lưu Viễn gật đầu nhìn cậu rời đi, tủi thân ôm chân co lại một góc xem hoạt hình tiếp.

Tống Nhiễm lái xe đến một chỗ cho thuê xe, thuê một chiếc xe tải chở hàng còn xe của mình thì gửi lại tại nơi đó, sau đó mới lái xe tải đến siêu thị.

Cậu mua thùng đựng nước, loại lớn mỗi thùng 5 khối, loại vừa mỗi thùng 2 khối, loại nhỏ mỗi thùng 1 khối, mỗi loại mua mười thùng.

Cùng một trăm chai đựng nước loại 0,5 lít,1 lít, 1,5 lít.

Tiếp đó là vật dụng nhà bếp, kiếp trước ông chủ như cậu đây ai không biết còn tưởng cậu chỉ biết ra lệnh cho người khác thôi, cậu nấu ăn tuy không bằng đầu bếp năm sao, nhưng cũng là không tệ.

Sau đó là hạt giống thì mỗi loại cậu mua 5 túi, để từ từ trồng cũng được.

Cuối cùng là mua quần áo cho cậu, cho cả Lưu Viễn nữa.

Toàn bộ đều được người trong siêu thị mang lên xe cho cậu, thanh toán xong cậu lái xe đi, đến chỗ vắng người thì cậu chui vào thùng xe, dùng ý niệm đem tất cả vật trong xe vào không gian để mặt ở đó, có thời gian sẽ vào sắp xếp lại sao.

Cậu trở về trả tiền thuê xe, lấy túi đồ lên xe của mình lái về nhà.

Lưu Viễn thấy cậu đã về mặt cười vui vẻ, kéo cậu trở về phòng, cậu vừa sách túi đồ vừa đi theo anh.

Vào trong phòng, cậu đưa túi vào tay của Lưu Viễn, nằm xuống giường nhắm mắt lại thật muốn ngủ, một lần chuyển quá nhiều đồ tiêu hao năng lượng quá lớn rồi.

Lưu Viễn lấy đồ trong túi ra, tất cả đều là đồ đôi, nhưng Lưu Viễn không nhìn ra, anh chỉ biết cái nào cũng giống nhau hết, đều rất đẹp.

Lưu Viễn đem đồ để vào nhà tắm, sau đó mới trở lại giường thấy cậu đã ngủ rất say, cũng không gọi cậu, ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh cậu.

Ngắm nhìn cậu trong khoảng cách thật gần, cười ngốc ngốc.

Tống Nhiễm luồn tay ôm anh cọ cọ vài cái mới ngủ tiếp, Lưu Viễn cảm giác ấm áp từ cơ thể cậu truyền đến, cũng nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác được ngủ thật ngon.

Ngày hôm sau
Ăn bữa sáng xong, ba mẹ Lưu đến công ty đi làm, còn Tống Nhiễm mang Lưu Viễn ra hồ bơi phơi nắng, rồi nghịch nước cả hai cùng ướt nhẹp mới đi về phòng.

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 6: Chương 6


Tống Nhiễm giúp Lưu Viễn tắm, trong lòng Lưu Nhiễm nghĩ ( ai biểu anh ngốc, đừng trách em ăn đậu hũ anh thật nhiều lần).

Lưu Viễn cũng muốn sờ sờ Tiểu Nhiễm, nhưng cậu không cho nên anh không dám động nữa.

Buổi trưa Tống Nhiễm ôm Lưu Viễn ngủ.

Tiếp đó là bữa chiều ăn xong Lưu Viễn và Tống Nhiễm ngồi coi tivi toàn bộ đều là hoạt hình , nhưng một lúc sau Lưu Nhiễm đã bắt sang tin tức mới nhất.

Lưu Viễn không vui giựt lấy bộ điều khiển tivi nhưng Tống Nhiễm nào cho , thế là có một màn ngươi rượt ta chạy tiếng cười vang khắp phòng khách.

Lưu quản gia đứng phía xa nhìn cũng cười nói nhỏ ," Có lẽ cháu sẽ giúp được thiếu gia".

Ngày cuối tuần khi ba mẹ Lưu đang chơi đùa cùng Lưu Viễn, Tống Nhiễm thì ở dưới bếp học nấu ăn cùng với dì Lâm.

Cậu biết nấu ăn nha, nhưng nguyên chủ thì không biết, đành phải giả vờ ham học hỏi vậy thôi.

Tiếng chuông cửa vang lên, Lưu quản gia ra xem xét sao đó sắc mặt không được tốt lắm đi vào báo cho ông bà chủ ," Ông chủ, cô Lý Tuyết lại đến ạ".

Lưu Chí nghe xong sắc mặt đen lại, định đuổi người nhưng bị vợ ngăn lại.

Bà Lan Hoa trả lời, " Cho cô ấy vào đi quản gia".

Lão quản gia ứng một tiếng rồi ra ngoài cho người mở cửa.

Lưu Chí nhìn vợ chờ bà giải thích, Lan Hoa cười nói, Không sao đi nói chuyện một chút cũng được, hôm nay Tiểu Nhiễm cũng ở nhà mà?".

Lưu Chí nghe mà mơ hồ nói, " Có liên quan gì đến nó đâu?".

Lan Hoa cười mắn cũng không có giải thích," Cái ông già này, đi thôi".

Lưu Chí vẫn ôm bụng khó hiểu đi theo vợ mình ra phòng khách, chỉ thấy ở trên sofa một cô gái đang ngồi, khá xinh xắn có chút giống người vợ đã khuất của Lưu Viễn, cô là Lý Tuyết em gái song sinh của Lý Băng.

Mà Lý Băng là vợ của Lưu Viễn, nên khi Lý Tuyết xuất hiện là đã kích rất lớn đối với Lưu Viễn nên mới xảy ra việc ngộ thương đối với Lưu Nhiễm hôm trước.

Lưu Viễn từ sớm đã chạy xuống bếp bám đuôi cùng Tống Nhiễm, lúc này trong bếp Lưu Viễn vòng tay ôm từ phía sau lưng của Tống Nhiễm.

Cậu bước sang trái anh cũng theo trái, mà cậu đi bên phải anh cũng theo phải đây gọi là gì đây, Tống Nhiễm phiền nhưng không thể trúc giận được thật ức chế quá mà.

Một lúc sau Tống Nhiễm bỏ công việc trong tay xuống xoay người lại vòng tay trên cổ Lưu Viễn, (hình ảnh này thật ám muội mà).

Tống Nhiễm cười khổ nói " Cuối cùng anh muốn gì đây , có để cho em học nấu ăn hay không đây?".

Khoảng cách mặt của hai người sắp đụng vào nhau tuy Lưu Viễn cao hơn một chút nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Lưu Viễn lè lưỡi l**m lấy cánh môi hơi đỏ của Tống Nhiễm sau đó khen một câu ," Rất mềm rất ngọt".

Tống Nhiễm trừng mắt nhìn Lưu Viễn dám ăn đậu hũ của cậu lại không báo trước.

Lưu Viễn nhanh chóng trưng ra bộ mặt uất ức nói " Là em dạy anh mà sau lại trừng mắt với anh chứ ".

Tống Nhiễm muốn té xỉu nghĩ( là do mình dạy hư tổ tông to xác này sao, trời ạ ).

Cậu cười xoa xoa hai má của Lưu Viễn cười an ủi nói" Được rồi là em sai, ngoan nào nói em biết ai đến nhà sau anh xuống đây không ở cùng ba mẹ vậy ?".

Nghe tới việc này Lưu Viễn ỉu xìu ôm chặt lấy Tống Nhiễm vùi đầu vào hõm cổ Cậu thì thào.

" Cô gái xấu đó lại đến nữa, anh rất sợ, sợ sẽ làm Tiểu Nhiễm bị thương nữa thì sao.

.

thì sao đây.

.

hức".

Cuối cùng Tống Nhiễm cũng biết được người tới là ai.

Cậu vỗ về lưng cho Lưu Viễn nói, " A Viễn ngoan, em ra nói chuyện cùng cô ta, anh ở trong phòng bếp cùng bác quản gia có được không?".

Tống Nhiễm vừa nói vừa đẩy Lưu Viễn ra lau nước mắt cho anh ta, Lưu Viễn lắc đầu lại ôm cứng lấy cậu nói , " Không cho Tiểu Nhiễm đi gặp cô gái xấu đó! không cho".

Tống Nhiễm cười khẽ nói nhỏ vào tai của Lưu Viễn, " Ngoan buổi tối em lại cho anh ăn kẹo mềm nha được không?".

Lưu Viễn nghe xong buông lỏng tay cho Tống Nhiễm rời đi nhưng cái mặt đó vẫn hết sức không tình nguyện.

Cậu đến gần lão quản gia cười nói, " coi chừng anh ấy giúp cháu ạ".

Lưu quản gia đáp," vâng ".

Tống Nhiễm vừa ra khỏi bếp thì thấy ba mẹ Lưu cũng vừa ra tới cả ba chỉ cười không nói gì mắt đều nhìn cô gái trên sofa đó.

Rồi cả ba đi đến chia ra hai ghế ngồi, ba mẹ Lưu một cái ghế đôi, Cậu ngồi một cái ghế đơn.

Tống Nhiễm im lặng ngồi, nhìn ba mẹ Lưu đang nói chuyện với Lý Tuyết, nội dung thì chỉ là theo lễ nghĩa giao tiếp một chút.

Trong lòng cậu cảm thấy không đúng cho lắm, có cảm giác cô gái trước mắt này không phải Lý Tuyết.

Có rất nhiều khả năng sẽ xảy ra khi hai chị em song sinh còn giống nhau như đúc nữa.

Nhưng cậu không có bằng chứng gì để chứng minh suy nghĩ của mình cả.

Không có bằng chứng thì diễn một màn kịch nhỏ, sẽ lồi đuôi ngay thôi.

Lý Tuyết nhẹ giọng nói, " Bác trai, bác gái con tới thăm anh Viễn có thể cho con gặp anh ấy một lát được không ạ ? ".

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 7: Chương 7


Lưu Chí nghiêm mặt đáp, " Không thể, hơn nữa tháng trước, cô làm những việc đó khiến Tiểu Viễn hiểu lầm rồi đánh Tiểu Nhiễm, khiến tình cảm anh em của chúng bất hoà còn chưa đủ sao?".

Lý Tuyết nghẹn ngào nói" bác trai con không hề có ý đó đâu, con chỉ muốn gặp anh Viễn một lúc thôi, nhưng cậu Nhiễm lại không cho".

Cô ta hơi liếc mắt nhìn thiếu niên ngồi bên kia mới tiếp tục nói, " Đúng lúc cậu Nhiễm đánh rơi chìa khoá nhà cạnh chân của cháu.

.

nên! nên cháu mới lọt qua được vòng bảo vệ của vệ sĩ đi vào thăm anh Viễn".

Lưu Chí sắc mặt càng không dễ coi nói, " Vậy ý của cô bây giờ là mọi lỗi lầm đều do sự bất cẩn của con trai nhỏ nhà tôi".

Lý Tuyết lườm sang bên Tống Nhiễm thêm một cái nữa sau đó cúi đầu nói với Lưu Chí, " Bác trai! cháu! cháu không có ý đó đâu ạ".

Lan Hoa nãy giờ im lặng bây giờ mới lên tiếng nói, " Lý Tuyết nên nhớ thân phận mình, cô là em vợ của Tiểu Viễn thật không thuận tiện gặp anh rể của mình khi chị của cô đã không còn".

Lý Tuyết còn muốn nói gì đó, đúng lúc này Tống Nhiễm nãy giờ im lặng cũng đứng dậy dùng giọng hơi lạnh của mình.

" À, ba mẹ, con xin phép con có việc cần nói riêng với cô Lý Tuyết một chút, bọn con ra ngoài nói, ba mẹ vào bếp xem anh hai một chút nhé".

Không chờ ba mẹ Lưu trả lời Tống Nhiễm đã cường ngạnh kéo Lý Tuyết một hơi ra khỏi phòng khách đi đến gần cổng lớn.

Lý Tuyết bị nắm tay kéo đi muốn hất ra nhưng không thể nên khi tới nơi cô tức giận trừng mắt liếc Tống Nhiễm, rồi xoa xoa cổ tay đỏ ửng của mình.

Cô ta dùng giọng ngang ngạnh nói," tôi không có thân với cậu, chúng ta có gì để nói chứ".

Tống Nhiễm lạnh lùng nói, " Cho tôi hai tháng, hai tháng sau ở biệt thự trên đảo Hải Nhạn tôi sẽ trả Lưu Viễn lại cho cô".

Lý Tuyết nghe vậy cười khẩy nói, " Vì sao phải mà hai tháng chứ buồn cười, anh ấy là anh rể tôi, tôi muốn tiếp cận anh ấy lúc nào mà không được phải chờ cậu cho phép à".

Tống Nhiễm cười mỉa mai nói " Hai tháng nữa là kỷ niệm ngày cưới sáu năm của anh hai tôi, đến lúc đó cô có thể vui vẻ trở về làm bà chủ Lưu của cô rồi chị dâu LÝ BĂNG".

Tống Nhiễm cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.

Khiến sắc mặt người trước mắt trở nên trắng bệch run giọng nói, " Cậu nói bậy! bậy bạ gì đó".

Tống Nhiễm cười nói, " Cho tôi hai tháng hoặc cô sẽ mất tất cả ngay bây giờ ".

Lý Băng chỉ ngón tay vào mặt của Lưu Nhiễm nghẹn ra một chữ " Được" rồi tức giận dậm chân bỏ đi.

Tống Nhiễm cười hết sức ôn hoà, " Con mụ ngu ngốc, tự đào mồ chôn mình, tôi chỉ thử thôi, không ngờ là thật, vậy chuyện này không còn nhỏ nhặt nữa rồi".

Tống Nhiễm thở dài quay người trở về nhà nhìn thấy ba mẹ Lưu, cậu cười nhẹ đến ngồi gần hai người nói, " Con có lý do của mình ba mẹ hãy tin con được chứ".

Lưu Chí và Lan Hoa nhìn nhau rồi thở dài Lưu Chí nói, " Con có việc cần ba mẹ giúp sao".

Tống Nhiễm cười gật đầu, " Con muốn xin ba mẹ để con mang anh hai ra đảo Hải Nhạn ở hai tháng".

Lan Hoa lo lắng muốn phản đối nhưng bị Tống Nhiễm cắt lời ," mẹ, con biết mẹ luôn ủng hộ con, ủng hộ suốt bảy năm rồi, chỉ có con không có can đảm bước đến gần trái tim của anh ấy, con sợ bản thân sẽ tổn thương nhưng ba mẹ bây giờ con đã có lý do để tiến tới, ba mẹ sẽ ủng hộ con chứ".

Lưu Chí nghe thì không hiểu gì nhưng Lan Hoa hiểu được quyết định để cho Lưu Viễn nhớ lại mọi chuyện đối với cậu là bất lợi đến mức nào, cũng suy nghĩ rất nhiều.

Lan Hoa cười vỗ vai Tống Nhiễm nói ," Cố lên hai đứa con luôn là niềm tự hào của ba và mẹ, được rồi đi ăn cơm thôi, đi thôi ông xã".

Lưu Chí rất ức chế không hiểu mẹ con nhà này đang nói gì ông nghĩ ( buổi tối lại hỏi bà vợ sao cũng được).

Bữa cơm chiều ăn no, ai về phòng người nấy.

Tống Nhiễm đi tắm trước, cậu tranh thủ vào không gian để tắm, nước trong hồ luôn sạch, hình như có thể tự động thanh lộc, nên uống và tắm chỉ cần cách một khoảng thời gian là được.

Những thùng nước cậu mua đều đã được đổ đầy, nhưng nước trong hồ cách một ngày sẽ lại đầy như cũ, như thể nó sẽ không bao giờ cạn vậy.

Cậu còn phát hiện, nước này uống lần đầu có thể (tẩy tủy cốt), những lần về sau có thể tẩm bổ cơ thể, khi kiệt sức có thể bổ sung năng lượng.

Cậu vừa bước ra khỏi phòng tắm đã đụng vào người đang đứng trước cửa, Lưu Viễn ôm lấy cậu đáng thương nói, " Em tắm lâu quá".

Tống Nhiễm dụi đầu vào cổ anh nói, " Được rồi, anh tự tắm nhé ".

Lưu Viễn buông cậu ra lắc đầu ủy khuất nhìn cậu nói " Vì sao em không tắm cho anh nữa vậy ? ".

Nhìn gương mặt lộ rõ biểu cảm ( em không tắm cho anh, anh sẽ ở dơ mà đi ngủ luôn).

Tống Nhiễm che mặt cười khúc khích nói, " Được rồi, cầm đồ vào trong đi".

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 8: Chương 8


Tắm xong, cậu kéo Lưu Viễn ấn ngồi xuống nệm.

Còn bản thân thì bận rộn lấy vali soạn đồ.

Tống Nhiễm cứ đi qua đi lại vài lần khiến cho Lưu Viễn cũng cảm thấy lo lắng.

Từ dưới nệm đứng lên đi đến gần rồi kéo cậu ôm chặt vào lòng ngực lớn của mình giọng nghẹn ngào nói ," Tiểu Nhiễm , em định đi đâu vậy , bỏ anh sao".

Cậu dừng động tác trên tay cười nói, " Em dẫn anh cùng đi du lịch, chịu không?".

Lưu Viễn gật đầu cười ngốc ngốc nói, " Chịu, mà Tiểu Nhiễm hứa cho anh kẹo mềm, em không thể quên đâu".

Tống Nhiễm ngẩn ra cười khổ ( này như thế nào nhớ dai như vậy chứ), cậu nói, " Được rồi em không quên, chờ em sếp xong đồ rồi em! ưm".

Bất chợt bị Lưu Viễn tập kích môi nhưng Tống Nhiễm rất nhanh bình tĩnh lại dẫn dụ đứa bé lớn xác này hôn mình cố tình bẻ công anh thật không lương tâm mà.

Chừng gần một phút Tống Nhiễm nhẹ đẩy Lưu Viễn ra khỏi mình cười xấu xa l**m l**m môi hỏi , " A Viễn cảm giác như thế nào?".

Lưu Viễn vẫn ôm ghì Tống Nhiễm không buông tay cười vui vẻ nói, " Kẹo rất mềm rất ngọt có hương dâu".

Tống Nhiễm cười khẽ hôn cái lên má của Lưu Viễn rồi gỡ tay đang ôm không bỏ kia ra.

Kéo Lưu Viễn nằm xuống nệm nói, " Ngoan, anh ngủ trước đi nhé".

Lưu Viễn cười gật đầu sau đó nhắm mắt tỏ ý mình đang ngủ.

Tống Nhiễm trong lòng than thở ( tên ngốc này có thật sự bị ngốc không nhỉ).

Tống Nhiễm gật đầu nhìn đồ đạc đã sắp xếp xong xuôi, cậu lấy một cái áo thun mỏng cùng cái quần đùi, đi vào nhà tắm, tắm sơ lại một lần bằng nước ấm.

Sau đó, leo lên nệm nằm bên cạnh Lưu Viễn, nép vào ngực anh, cảm thấy được hơi ấm cậu rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Không hề phát hiện người nằm bên cạnh cậu, môi hơi nhếch lên một độ cong nhỏ sau đó vô tình hay cố ý ôm cậu chặt hơn.

Mà lúc này trong phòng của ba mẹ Lưu, hai người đang uống trà ngắm sao trời ngoài ban công.

Lưu Chí nhìn vợ một lát rồi hỏi ," Em và Tiểu Nhiễm có việc gì mà anh không biết vậy".

Lan Hoa cười uống ngụm trà thở dài nói, " Bảy năm trước anh từng hỏi em vì sao tiểu Nhiễm đang học rất tốt ở trong nước, sao tự nhiên đồi đi du học ở nước ngoài như vậy phải không?".

Lưu Chí gật đầu chờ vợ nói tiếp, Lan Hoa lại thở dài nói, " Bởi vì ? ".

Kể chuyện bảy năm trước
Thân phận con nuôi khiến Lưu Nhiễm có rất nhiều áp lực, dù biết ba mẹ nuôi và cả anh hai cũng đều yêu thương cậu.

Nhưng cậu vẫn học nhiều hơn người thường, thời gian bạn của cậu đi chơi, đi ăn uống thì Lưu Nhiễm vẫn đang ôn bài, ăn thì lại rất ít, lại rất ít sài tiền dù là trong túi cậu có đến một hai vạn tệ nhiều hơn người khác mấy lần một ngày đi học.

Nhưng tính tiết kiệm đã ăn sâu vào máu của cậu rồi không thể chữa.

Tình cảm anh em cậu rất tốt, Lưu Viễn là người anh hai hết lòng vì em trai mình.

Lưu Viễn thường sẽ đem thức ăn tới trường cho Lưu Nhiễm, chờ cậu ăn hết mới rời đi, nếu không như vậy Lưu Nhiễm sẽ chỉ gậm bánh mì vừa cứng vừa khô.

Nhưng anh lại không biết rằng đứa em trai mà anh thương yêu lại là người đồng tính và đã đem anh nuôi đối với cậu thật tốt vào trong tim nhỏ của mình.

Năm Lưu Nhiễm 15 tuổi, Lưu Viễn 21 tuổi, Lưu Viễn mang cậu tới sinh nhật của Lý Băng, Lưu Viễn đã cầu hôn Lý Băng trước mặt Lưu Nhiễm và tất cả người dự tiệc.

Lưu Viễn quen Lý Băng bốn năm, nhưng Lý Băng chưa từng chấp nhận làm bạn gái anh, nhưng không hiểu vì sao lúc đó cô lại đồng ý lời cầu hôn của Lưu Viễn.

Lúc đó trái tim Lưu Nhiễm như muốn ngừng đập, cậu cố gắng vui vẻ chúc mừng cho anh hai của mình, rồi nói với Lưu Viễn cậu không khoẻ muốn về nhà trước.

Trong lúc vui vẻ Lưu Viễn đã gật đầu để cậu một mình về nhà chưa từng nhìn đến cậu dù chỉ một lần.

Hết chuyện.

Lưu Chí thở hắt ra rồi hỏi " Sau đó như thế nào?".

Lan Hoa cười khổ nói, " Còn sau nữa anh thật không nhớ gì à, thì sau đó tiểu Nhiễm nhốt mình trong phòng một ngày một đêm cũng không đi học, ngày hôm sau tiểu Nhiễm mới nhờ em giúp nó sắp xếp đi du học đó".

Lưu Chí hơi nhíu mày nói, " Vậy bây giờ tiểu Nhiễm đưa tiểu Viễn ra đảo Hải Nhạn chẳng lẽ muốn! ".

Lan Hoa lại thở dài gật đầu nói, " Để khôi phục trí nhớ cho tiểu Viễn, tiểu Nhiễm đã không còn là đứa trẻ của bảy năm trước nữa anh à, hãy để chúng được tự do, chúng ta đã mất một đứa cháu trai rồi không thể mất thêm một đứa con trai nữa".

Buổi trưa ngày hôm sau khi Lưu Viễn đang ngủ, trong ngực vẫn ôm con heo vải màu hồng lúc đầu.

Tống Nhiễm ngồi bên cạnh lướt máy tính một lát rồi cầm tay Lưu Viễn lên ngắm nghía một lúc lâu mới buông ra.

Tống Nhiễm đặt làm nhẫn ở cửa hàng gần đảo Hải Nhạn khoảng một tháng có thể lấy, bên trong vòng nhẫn khắc chữ Nhiễm và Viễn.

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 9: Chương 9


Sau đó cậu lại đặt mua hai cái đồng hồ, hai bộ tây trang một trắng một đen đây là lễ phục cưới.

Sau khi xác nhận xong Tống Nhiễm nhìn người ngủ bên cạnh thầm nghĩ ( tên ngốc, mở lòng đón nhận anh, đừng làm em thất vọng nhé ).

Ba ngày sau, Tống Nhiễm cùng Lưu Viễn tay trong tay bước xuống trực thăng nhìn ngôi biệt thự từng là nơi làm tuần trăng mật của vợ chồng Lưu Viễn, cảm xúc của Tống Nhiễm không thể diễn tả bằng lời được.

Cậu cô độc một mình đã quen, muốn yêu một người không phải dễ, tính cách của Lưu Viễn khiến cậu thích, cho nên cậu muốn thử một lần.

Lưu Viễn vừa nhìn thấy biệt thự có chút hốt hoảng vội ôm chặt lấy thân hình đã có nhiều thịt của Tống Nhiễm mới cảm thấy ổn hơn một chút.

Nhờ có nước hồ trong không gian, cùng được nhà bồi bổ nên cậu mới được như thế này đó.

Tống Nhiễm biết trí nhớ của anh sẽ từ từ phục hồi khi anh ở nơi này một thời gian.

Cậu cười vỗ vỗ lưng của anh nói, " Không có việc gì, có em ở đây bên cạnh anh, đi thôi đường xa cũng mệt rồi, vào nhà ngủ một giấc đi ngày mai em dẫn anh đi chơi nha".

Lưu Viễn rất nhu thuận gật đầu đi theo vào biệt thự này, Tống Nhiễm nghĩ ( nơi anh từng xem là tổ ấm gia đình hạnh phúc bây giờ thì sợ như gặp ác mộng vậy chứ thật không hiểu).

Ngày hôm sau.

Tống Nhiễm dẫn theo Lưu Viễn đi dọc bờ biển nghịch nước, chơi đuổi bắt, vẽ hình trên cát thật vui vẻ.

Có những lúc Lưu Viễn sẽ thất thần một lúc lâu, sau đó lắc lư cái đầu bỏ qua những hình ảnh khó hiểu tiếp tục chơi đùa cùng Tống Nhiễm.

Buổi tối thì đi ăn ở mấy quán lề đường vừa thổi vừa ăn rất ngon, phía sau đuôi luôn sẽ có bốn vệ sĩ theo bảo vệ.

Mười ngày sau
Hôm nay Tống Nhiễm và Lưu Viễn mặt đồ đôi đúng nghĩa, áo sơ mi xanh nhạt, quần thể thao màu đen có viền đỏ.

Tống Nhiễm dẫn Lưu Viễn đến một studio chụp ảnh, ở đó đồ cậu đặc đều được chuyển đến đây hết rồi, chỉ cần chụp lại là được.

Bước vào studio gặp người chủ Tống Nhiễm cười nói" giúp tôi chụp một quyển album với hai tấm ảnh một lớn để treo tường một cái bỏ túi nhé".

Người chủ của studio tên Khang nghe vậy thì nhìn Lưu Viễn phía sau lưng của cậu cười gật đầu, ngầm hiểu.

Trước hết Tống Nhiễm thay đồ cho Lưu Viễn, cậu vừa mặc áo khoác ngoài cho Lưu Viễn vừa dặn dò.

" Hôm nay cho em một ngày tất cả mọi việc đều phải nghe lời em, buổi tối em lại cho anh ăn kẹo mềm được chứ".

Lưu Viễn nghe vậy cười gật đầu, những bước tiếp theo rất dễ dàng chỉ cần nghe theo lời thợ chụp ảnh là được.

Từng tư thế chụp Tống Nhiễm đều dẫn dắt Lưu Viễn tìm được một tư thế đẹp nhất cho bộ ảnh.

Đến nỗi ông chủ Khang nhìn hình cũng phải khen ngợi, chụp bức nào là ưng ý bức ấy không cần chụp lại nhiều lần.

Tống Nhiễm nghĩ thầm ( kiếp trước cậu cũng từng là ông chủ lớn, tiếp xúc được với nhiều người mẫu, dùng cho quảng bá game, sẵn học ít kinh nghiệm của họ luôn).

Những phụ kiện Tống Nhiễm đặt đều được chụp rất rõ trong hình, sau đó Tống Nhiễm lấy điện thoại nhờ ông chủ Khang chụp giúp vài tấm.

Chụp xong Tống Nhiễm mang Lưu Viễn đi thay đồ rồi dọn hết đồ của cậu vào cái thùng dán keo lại mang về.

Trước khi rời đi Tống Nhiễm để lại địa chỉ nhà họ Lưu nói với ông chủ Khang, " Tôi thanh toán xong rồi, bao giờ hình làm xong anh chuyển phát nhanh đến địa chỉ này giúp tôi".

Ông chủ Khang vui vẻ cười nói " Được rồi".

Sau khi về nhà cậu đem cất cái thùng đựng đồ đó vào kho khoá kỹ, Lưu Viễn không hiểu nhưng Tống Nhiễm không giải thích nên anh cũng sẽ không hỏi dù rất tò mò.

Buổi tối hôm đó Tống Nhiễm cho Lưu Viễn ăn kẹo mềm không chỉ một lần mà là rất nhiều lần.

Mỗi lần đều suýt nữa Tống Nhiễm không thể thở được, thật ra bản năng đàn ông của Lưu Viễn không mất nên người thiệt thòi vẫn luôn là Tống Nhiễm.

Cậu sẽ không thừa nhận ( cậu yếu thế với Lưu Viễn, nhưng cậu không phải là ai cũng có thể đùa giỡn được).

Từng ngày trôi qua rất vui vẻ, những cơn đau đầu của Lưu Viễn cũng diễn ra thường xuyên hơn, Tống Nhiễm biết thời gian mà Lưu Viễn nhớ lại đã không xa, cậu nên chuẩn bị trước là hơn.

Hôm nay trời trong nắng ấm, Tống Nhiễm dẫn Lưu Viễn ra bờ biển, ngồi trên cát ngắm sóng biển, Tống Nhiễm nhìn Lưu Viễn thở dài nói, " Anh hai ".

Lưu Viễn đang nghịch cát dưới chân nghe cậu gọi thì quay lại nhìn cậu cười nói, " Tiểu Nhiễm chơi rất vui chúng ta xây lâu dài cát đi được không?".

Tống Nhiễm thở ra gật đầu cười cùng chơi với Lưu Viễn, xây xong một cái lâu dài cát thật cao.

Tống Nhiễm kéo tay Lưu Viễn ngồi xuống cạnh đó nói, " Nói chuyện với em một chút, dù em biết có nói bây giờ anh cũng không hiểu".

Lưu Viễn gật đầu bộ dáng nghiêm túc lắng nghe, cậu cười nói, " Em hỏi anh, em có quan trọng với anh không?".

Lưu Viễn gật đầu đáp" Tiểu Nhiễm rất quan trọng".
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 10: Chương 10


Tống Nhiễm cười nói tiếp" Anh có để em trong tim của anh không?".

Lưu Viễn không biết phải trả lời như thế nào chỉ chỉ vào trái tim mình nhìn Tống Nhiễm sau đó không hiểu vì sau lại muốn gật đầu nhưng cuối cùng Lưu Viễn lựa chọn lắc đầu.

Tống Nhiễm có chút thất vọng nghĩ ( dễ bị gạt như vậy mà vẫn biết không thể để mình vào tim đây là theo bản năng sau nhỉ).

Lúc Tống Nhiễm chìm trong sự thất vọng nhỏ, không hề để ý trong mắt Lưu Viễn lúc nhìn Tống Nhiễm xẹt qua một cảm xúc khó hiểu đầy ẩn ý cùng nghiền ngẫm nhưng rất nhanh đã biến mất.

Tống Nhiễm lại hỏi một câu cuối cùng, " Nếu em rời đi anh sẽ sống tốt chứ, không em anh vẫn như trước chứ có vợ sinh con cuộc sống đầm ấm, không em anh vẫn rất vui vẻ đúng không?".

Lưu Viễn chợt kéo Tống Nhiễm vào lòng mình siết chặt nói rất nghiêm túc.

" Tiểu Nhiễm không thể rời khỏi anh, anh không muốn, không muốn không được mỗi ngày nhìn thấy Tiểu Nhiễm, không được Tiểu Nhiễm cho ăn kẹo mềm".

Đầu Tống Nhiễm đầy vạch đen nghĩ ( này nghe sao giống em trở thành bảo mẫu của anh rồi vậy nhỉ).

Tống Nhiễm cười khổ đẩy Lưu Viễn ra đứng dậy nói , " Về nhà thôi ở lâu ngoài này sẽ bị lạnh".

Lưu Viễn nghe vậy theo sau lưng cậu dắt tay đi về.

Buổi sáng của ngày cuối cùng ngày mai là kỷ niệm ngày cưới của Lưu Viễn và Lý Băng, cô ta đã đến từ mấy ngày trước nhưng vẫn ở khách sạn không đến làm phiền cuộc sống vui vẻ của cậu.

Ở nơi mà Tống Nhiễm không nhìn thấy, Lưu Viễn đi vào cái phòng bị khoá kỹ nhưng không biết từ đâu anh có được chìa khoá rất tò mò về căn phòng này.

Bước vào trong nhẹ đóng cửa lại, trong phòng hơi tối nên Lưu Viễn mò mẫn đụng được công tắc điện bật đèn lên.

Lưu Viễn nhìn thấy bên trong phòng toàn là hình, từng cái khung ảnh đủ kiểu lớn có nhỏ cũng có, đặc biệt là tấm treo trên tường rất lớn, đó là ảnh cưới của Lưu Viễn và Lý Băng.

Lưu Viễn nhìn chăm chăm vào tấm ảnh lớn đó một lúc thật lâu, rất nhiều hình ảnh xuất hiện trong đầu của anh.

Lưu Viễn quỳ rạp xuống đất ôm đầu miệng luôn gọi tên ," Tiểu Nhiễm , Nhiễm Nhiễm".

Nhưng rất tiếc cái phòng này ở cuối hành lang lầu hai trong khi Tống Nhiễm đang ở trong bếp của lầu một.

Tiếng kêu của Lưu Viễn dần nhỏ đi, anh nằm phịch xuống sàn nhà thở từng hơi đầu vẫn hơi đau nhưng trong mắt của Lưu Viễn là toàn bộ sự không hiểu.

Lưu Viễn thở ra một hơi dài đứng dậy về phòng thay một bộ đồ khác rồi xuống phòng bếp nhìn thân ảnh đang bận rộn ở đó chuẩn bị bữa sáng cho anh.

Cảm giác của Lưu Viễn càng rối nhưng không thể tự kìm chế bản thân đến gần nhân ảnh đó.

Lưu Viễn cũng có một bí mật, nhưng hiện tại lại không ai biết.

Lưu Viễn không quên, từng cái ôm ấm áp, từng nụ hôn ngọt ngào, từng lời nói quan tâm lo lắng của cậu.

Những hình ảnh của thời gian qua cứ hiện lên trong đầu của anh, khắc rất sâu trong lòng của Lưu Viễn, đối với anh từ lâu cậu đã trở thành một người không thể thiếu.

Tống Nhiễm đang nấu ăn thì một đôi tay ôm cậu từ phía sau, cậu chỉ cười nói, " Đói rồi à một lát nữa là xong ngay".

Lưu Viễn không nói gì chỉ gật đầu rồi để cầm của mình lên bờ vai mềm của cậu.

Tống Nhiễm cảm thấy không thích hợp xoay người nhìn người phía sau chỉ thấy đôi mắt tím nhạt đầy sự phức tạp nhìn cậu.

Tống Nhiễm sửng sốt cười như không cười nói, " Ngày mai sẽ nhanh đến ".

Cậu không nói gì thêm lại tiếp tục công việc dang dở của mình, Lưu Viễn vẫn không mở miệng nhưng vẫn không hiểu nghĩ ( tại sao là ngày mai ).

Lưu Viễn kéo Tống Nhiễm ra xa bếp sau đó trong sự ngạc nhiên không hiểu của Tống Nhiễm bế cậu về phòng ngủ.

Cậu không có phản đối, chỉ là không hiểu người này đang muốn làm cái gì.

Đặt cậu nhẹ nhàng nằm xuống giường, Lưu Viễn ôm chặt cậu trong lòng lúc bắt đầu không có gì nhưng một lúc sau cậu đã phát hiện ra, vật đáng lẽ nên ngủ say của anh đã bắt đầu thức tỉnh rồi.

Tống Nhiễm đẩy nhẹ Lưu Viễn ra, nhưng cậu phát hiện khi Lưu Viễn có lại trí nhớ thì sức mạnh cũng rất lớn.

Tống Nhiễm thở dài nói ," Anh! buông em ra đi".

Lưu Viễn lắc đầu, nhìn cậu nói, " Anh không buông, em sẽ đi".

Cậu nhìn anh cười nhẹ đáp ," Em nên đi không phải sao?".

Lưu Viễn không hiểu hỏi ," Em có ý gì?".

Tống Nhiễm cố gắng đẩy anh ra, nhưng thật sự vô dụng đành bất lực nói ," Không có ý gì, vậy anh nói xem, em ở lại để làm gì?".

Lưu Viễn không đáp, vùi đầu vào hõm cổ cậu, dùng đầu lưỡi l**m từng chút một trên cái cổ trắng của cậu.

Tống Nhiễm hơi run lên trong đầu nghĩ ( cái tên này không phải muốn làm như vậy! như vậy thật chứ).

Tống Nhiễm không đẩy anh ra nữa mà thở nhẹ nói ," Anh cuối cùng muốn làm gì vậy?".

Lưu Viễn cắn một cái trên cổ cậu để lại một dấu răng hơi sâu, tuy không chảy máu nhưng chắc chắn sẽ bầm.

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 11: Chương 11


Tống Nhiễm hít sâu, nuốt cơn đau nơi cổ vào bụng tiếp tục nói, " Lưu Viễn , nếu anh còn không trả lời em, em sẽ không để ý tới anh nữa".

Động tác hôn xuống của anh dừng lại, cười cười nhìn cậu mới đáp " Anh muốn ăn em, được không?".

Cậu nhìn anh một lúc có chút bất đắc dĩ không thể hiểu được mạch não của anh ta.

Tống Nhiễm thừa cơ anh sơ hở rời khỏi vòng tay ôm ấp của anh, Lưu Viễn không kịp bắt lấy cậu.

Anh trơ mắt nhìn cậu cách xa mình chỉ có năm bước, rõ ràng cậu có thể cách xa anh hơn nhưng cậu không làm vậy.

Lưu Viễn có chút ủy khuất nói ," Nhiễm, em không muốn anh sao?".

Tống Nhiễm dựa lưng vào tường, đưa tay che mặt nói , " Muốn anh chứ ".

Tống Nhiễm sống rất dễ, điều cậu muốn, cậu sẽ không phủ định dù có hơi xấu hổ một chút.

Lưu Viễn ngẩn ra, anh không ngờ cậu sẽ thẳng thắng như vậy, anh lại hỏi ," Vậy vì sao em lại! trốn anh ?".

Tống Nhiễm bỏ tay ra, lộ ra gương mặt không biểu cảm, tuy còn hơi ửng đỏ đáp, " Vậy trong lòng anh, em là gì?".

Lưu Viễn khựng lại, anh không trả lời được, kể cả anh cũng không biết, anh chỉ biết một điều, anh muốn người trước mắt này phải thuộc về anh, phải là của anh.

Tống Nhiễm xoay người, vừa đi vừa nói ," Anh từ từ suy nghĩ, em sẽ về hơi trễ, anh ăn cơm trước đi".

Lưu Viễn đứng bật dậy, chạy nhanh đuổi theo cậu, anh không dám chạm vào cậu, anh chỉ kéo góc áo của cậu nói " Nhiễm, đừng đi mà".

Tống Nhiễm nhìn anh một lúc thật lâu mới nói, " A Viễn, em yêu anh, nhưng anh không yêu em, em chỉ ra bờ biển một lát thôi".

Lưu Viễn không phản ứng kịp khi nghe chính miệng cậu thừa nhận ( cậu yêu anh), nhưng khi tỉnh táo người đã đi mất chẳng còn.

Cảm giác thất lạc bao trùm lấy Lưu Viễn lúc này, rất âm u.

Tống Nhiễm một mình đi dọc ra bờ biển, chọn một tảng đá lớn ngồi đó ngắm mặt biển sóng vỗ thật mạnh, ý niệm một chút, trên tay cậu xuất hiện một chai nước nhỏ.

Tống Nhiễm uống vài ngụm lớn, cơ thể nhẹ nhàng một chút, vết cắn trên cổ cũng không đau nữa, cậu nhìn về hướng xa xa, bầu trời gần trưa thật tĩnh lặng và cũng thật nắng.

Cậu lấy điện thoại bấm gọi một dãy số, chờ đầu dây bên kia bắt máy cậu nói " Tôi muốn đặt vé lúc 4 giờ sáng bay, còn vé không?".

Một giọng nữ nhẹ đáp," Vẫn còn thưa ngài".

Cậu gật đầu nói," Được rồi cho tôi một vé đi nước B, thông tin lát tôi sẽ gửi, cảm ơn cô".

Không chờ người bên kia trả lời Tống Nhiễm đã gác máy sau đó tiếp tục bấm gọi cho một người nữa.

Khi bên kia nghe máy Tống Nhiễm cười khẽ đầy ác ý nói, " Ngày mai 8 giờ đến biệt thự, vệ sĩ sẽ mở cổng cho cô, việc còn lại là dựa vào cô hết".

Lý Băng bên kia không nói gì một lúc mới mở miệng nói, " Cậu chắc sẽ không cản trở tôi".

Tống Nhiễm nhìn ra xa đáp" Anh ấy là chồng cô, tôi lấy quyền gì xen vào, tùy cô".

Nói xong Tống Nhiễm cũng tắt máy, nhìn điện thoại một lúc rồi gọi về cho mẹ Lưu.

Chờ bà alo Tống Nhiễm cười nói," Mẹ, con thất bại rồi, anh Viễn nhớ lại rồi nhưng trong tim anh ấy không có con, mẹ ngày mai con sẽ rời đi, ngày mai ba mẹ đến đảo đi có bất ngờ cho ba mẹ đó".

Lan Hoa ở đầu dây bên kia khẽ thở dài nói, " Ba mẹ sẽ tới, còn con muốn đi nơi nào?".

Tống Nhiễm nghĩ nghĩ mới nói, " Mẹ đừng lo con sẽ sống tốt, sao khi sắp xếp ổn thỏa con sẽ gọi về cho mẹ biết".

Lan Hoa lắc đầu than thở đáp, " được rồi con đang ở ngoài biển à trở về đi không sẽ bị cảm nắng biển đó".

Cậu cười nói, " Vâng mẹ".

Nói xong Tống Nhiễm cúp máy nhìn về nơi xa, biển sẽ có lúc cạn sao.

Cậu ngồi ở đó thật lâu, tới khi bụng kêu đói, cậu mới nhớ ra, mình vẫn chưa ăn gì.

Thế giới này cậu không quen ai ngoài ba người thân của mình, cho nên ra nước ngoài muốn làm gì thì phải xem kỹ.

Cậu lấy một trái táo trong không gian ra ăn, rồi mới đi về.

Tống Nhiễm trở về nhà thì thấy Lưu Viễn đang đứng ở cửa chờ cậu.

Tống Nhiễm cười gượng bước đến gần nói, " Đang chờ em à ".

Lưu Viễn cũng cười gật đầu nói, " Em đi lâu quá, anh rất lo lắng".

Cậu cười nhìn anh nói," Em không phải con nít sẽ không bị lạc đường, vào nhà thôi".

Tống Nhiễm đi lướt sang người của Lưu Viễn mà vào trong nhà, chỉ là cậu bị anh ôm vào trong lòng, một bước cũng ko đi được.

Lưu Viễn hít sâu mùi vị trên cơ thể cậu, nói " Cơ thể em rất nóng, có sao không?".

Tống Nhiễm không đẩy anh ra mà im lặng dựa toàn bộ trọng tâm vào người anh, cậu nói " Em không sao".

Lưu Viễn cúi người bế bỏng cậu lên.

Cậu nghĩ bản thân bị cảm nắng rồi.

Lưu Viễn đặt cậu ngồi trên sofa, nói " Nhiễm, em ổn chứ, uống ít nước đi".

Anh rót cho cậu một ly nước vẫn còn hơi ấm, đưa tới bên miệng, Tống Nhiễm uống vài hớp nhỏ cho có lệ.

Cậu nhìn anh đang ngồi bên cạnh nói " Anh đã ăn gì chưa? ".

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 12: Chương 12


Lưu Viễn lắc đầu nói " Anh chờ em ".

Tống Nhiễm đứng dậy nói ", vậy để em đi nấu cháo hải sản cho anh".

Lưu Viễn cầm tay kéo cậu trở lại trong lòng ngực mình nói, " Nhiễm Nhiễm".

Tống Nhiễm ngước nhìn anh, hai khuôn mặt gần đến sắp đụng vào nhau.

Cậu hơi di chuyển mắt nhìn sang chỗ khác, mặt hơi đỏ, hơi nhúc nhích một chút, mới nói " Anh vẫn chưa mềm sao?".

Ai bảo cậu ngồi trên đùi anh làm gì, cậu cũng là đàn ông nha, cũng không phải chưa từng làm chuyện đó, nhưng đó là với nữ nhân.

Còn tình trạng bây giờ, một người lãnh khốc vô tình mấy mươi năm như cậu cũng đành bó tay thôi.

Lưu Viễn nghẹn lời nhìn cậu, tuy cậu hỏi nhưng khi cậu nhích tới nhích lui, đã có câu trả lời rồi.

Lưu Viễn hít sâu, ôm eo cậu dừng lại nói ," Nhiễm Nhiễm, cho anh được không?".

Tống Nhiễm nhìn anh, nhìn đến mức lúc Lưu Viễn tưởng cậu không trả lời, cậu lại nói " Ăn cơm trước đi, em đói".

Lưu Viễn cười gật đầu đáp " Được, anh đi nấu cơm cho em".

Anh đặt cậu ngồi sang bên cạnh, sao đó đi nhanh vào bếp, Tống Nhiễm ngớ ngẩn một lúc, mới đi chậm theo sau.

Nhìn anh loay hoay với mớ thức ăn cậu đã chuẩn bị từ trước, nhưng vẫn không biết cậu muốn nấu món gì.

Tống Nhiễm đi đến chọt chọt vai anh, than nhẹ mới nói, " Để em làm cho ".

Lưu Viễn nhìn cậu lo lắng nói " Không cần, em ở bên cạnh dạy anh là được rồi".

Cuối cùng, Tống Nhiễm thở dài nói ," Để em nấu đi, nếu không em không cho anh nữa, anh đừng hối hận".

Lưu Viễn im lặng bỏ cái nồi trở lại chỗ cũ, đứng sang một bên, nhường vị trí cho cậu, không chỉ vì được ăn cơm ngon, mà còn vì được ăn Nhiễm Nhiễm của anh nữa.

Tống Nhiễm nhanh chóng nấu vài món đơn giản, tuy vẫn hơi ấm đầu do bị cảm nắng nhưng vẫn không ảnh hưởng nhiều lắm đối với cậu.

Lưu Viễn nhận mệnh dọn món lên bàn, sao đó kéo cậu ngồi xuống nói " Ăn cơm thôi".

Tống Nhiễm nhìn anh cười vui vẻ, khó hiểu hỏi " A Viễn, anh vẫn chịu được chứ? ".

Lưu Viễn ho khan vài tiếng hiểu rõ cậu đang hỏi về vấn đề gì, mặt hơi đỏ mà đáp " Em ăn cơm đi, đừng có quan tâm việc đó nữa".

Sau khi ăn cơm no, Lưu Viễn kéo cậu đi dạo hai vòng quanh biệt thự để tiêu cơm.

Tống Nhiễm trở vào nhà, nằm phịch xuống sofa, lườm anh một cái mới nhắm mắt lại, bỏ mặt Lưu Viễn đang cười rất ôn hòa nhìn cậu.

Anh đi đến bế cậu trở về phòng ngủ, đặt cậu nhẹ xuống giường, hai tay cậu vòng qua ôm lấy cổ anh, mở mắt ra nói ," Tên xấu xa nhà anh, muốn đùa giỡn em đến bao giờ? ".

Lưu Viễn cười, thuận thế nằm đè trên người cậu, hôn lên trán cậu vài cái mới đáp, " Anh không đùa giỡn, anh thật sự muốn có được em ".

Tống Nhiễm nhìn anh, cuối cùng vẫn nói ra câu mà cậu muốn nói từ lúc biết bản thân thích người này , không phải cái loại thích bình thường.

Cậu cười gật đầu nói ," Em cũng muốn anh, nhưng anh không nên làm em đau đâu đó".

Lưu Viễn chôn mặt vào hõm cổ cậu khẽ cười đáp, " Được, anh hứa".

Trong phòng, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn ngủ chiếu lên bức tường, phát hoạ lên hình ảnh hai thân thể đang quấn lấy nhau khắn khít, nhấp nhô theo một quy luật không đồng nhất, cộng thêm tiếng kẻo kẹt của chiếc giường bị run lắc khá mạnh, cùng tiếng th* d*c và r*n r* đầy sắc màu hồng tình yêu.

Họ thật sự đã âu yếm nhau đến vô cùng vui sướng.

2h30 sáng hôm sau, Tống Nhiễm tỉnh lại trong vòng tay đầy ấm áp của Lưu Viễn, cậu nhẹ nhàng kéo tay anh ra.

Bước xuống giường đi vào nhà tắm, rồi vào không gian ngâm mình trong nước hồ một lúc.

Cơ thể cậu sao một đêm hoạt động quá độ đã kiệt sức, vừa uống vừa ngâm trong hồ đã khôi phục được hơn phân nữa.

Sau khi rời khỏi không gian, cậu thay một bộ đồ gọn gàng, áo thun tay dài cổ cao, quần thun vừa người.

Cậu nhẹ bước ra khỏi phòng tắm lấy một cái balo bỏ một ít thứ cần thiết vào rồi đeo lên lưng nhìn người trên giường đang yên lặng ngủ.

Tống Nhiễm cười đến gần cúi xuống cho anh thêm một nụ hôn lướt qua bờ môi mềm, rồi xoay người kéo vali đã chuẩn bị từ trước, bước ra khỏi phòng rời đi.

Nhưng khi lúc Tống Nhiễm vừa quay đi , người đáng lẽ đang ngủ say trên giường, chợt mở mắt nhìn bóng lưng cậu lưỡng lự rất lâu cuối cùng vẫn là bật dậy chạy theo cậu.

Tống Nhiễm vừa đi tới cửa phòng khách, đang định mở cửa thì bị người nào đó kéo trở về ôm vào trong ngực.

Cậu có thể nghe được cả nhịp tim đập nhanh của anh.

Cậu ngẩn đầu lên nhìn, đụng phải ánh mắt màu tím nhạt sâu thẩm, còn có thể thấy sự phẫn nộ nhẹ nhàng trong đó.

Lưu Viễn ôm chặt cậu hỏi, " Em là của anh rồi, vẫn còn muốn bỏ đi sao?".

Tống Nhiễm v**t v* lòng ngực anh, thở dài đáp, " Tuần sau em phải thi cuối kỳ rồi, bây giờ bay qua đó để chép bài, anh muốn em trở thành người thất học sao?".

Lưu Viễn ngẩn ra, anh đã quên mất việc cậu vẫn còn là sinh viên, vì anh mà quản việc học để trở về nước.

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 13: Chương 13


Lưu Viễn buông cậu ra, kéo cậu trở lại phòng ngủ rồi nói " Còn sớm, đặt vé buổi trưa hãy đi".

Tống Nhiễm nắm lấy tay anh nói, " Nhưng mà hôm nay có vở kịch hay lắm, em không nên ở nhà thì hơn".

Lưu Viễn nhìn cậu cười, nhéo nhéo cái mũi của cậu nói ," Em cứ ở trong phòng, không cần ra ngoài vậy là được chứ gì".

Cậu nhìn anh một lát mới nói " Có anh trong màn kịch này nữa đó".

Lưu Viễn hôn lên trán cậu khẽ cười nói ," Được chỉ cần em vui, anh sẽ diễn theo ý em muốn được chưa".

Tống Nhiễm cười gật đầu, dùng cả tứ chi ôm dính lấy anh đáp ," Là anh nói đó, ngủ thôi bây giờ còn rất sớm nha".

Lưu Viễn cười bất đắt dĩ ( là ai bám người hơn nhỉ).

Anh cũng thuận theo, nhìn cậu một lúc mới nhắm mắt ngủ.

Trong lòng anh rất vui vì cậu không bướng bỉnh nhất quyết muốn rời đi , đến lúc đó anh cũng chỉ có thể nhìn cậu rời đi mà thôi, không thể nói thêm cái gì.

7 giờ sáng Lưu Viễn đã dậy đang uống cafe trong phòng khách vắng vẻ.

Còn cậu vẫn đang trùm chăn ngủ trên phòng, lúc anh đang nhớ tới cậu thì một đôi vợ chồng đi tới rất tự nhiên ngồi xuống đối diện với Lưu Viễn.

Lưu Viễn ngạc nhiên cười hỏi, " Ba mẹ đến sớm như vậy đi máy bay cả đêm luôn à".

Lưu Chí mệt mỏi xoa xoa trán nói," Ba không biết mẹ con bảo sáng nay nhất định phải có mặt sớm còn chuyện gì thì bà ấy không nói".

Lưu Viễn nhún vai cười nhìn mẹ mình, Lan Hoa nhìn xung quanh sao đó có chút thất vọng hỏi, " Mẹ đến trễ rồi à, Tiểu Nhiễm nó! ".

Lưu Viễn nhìn mẹ mình cười đáp, " Vẫn còn ngủ trên phòng ạ".

Lan Hoa ngẩn ra nói ," Không phải Tiểu Nhiễm nói sẽ rời đi sớm sao?".

Lưu Viễn cười khổ , " Là con cản em ấy lại mà ".

Lưu Chí nhìn con trai một lúc mới hỏi, " Con nhớ lại rồi à ".

Lưu Viễn không đáp chỉ gật đầu.

Thật ra lúc này Tống Nhiễm đã dậy, đang ăn trái cây mộng nước trong không gian
Nhớ lại chuyện hai tháng trước.

Ba ngày trước khi tới đảo Hải Nhạn, Tống Nhiễm đã ra ngoài hai lần.

Lần thứ nhất đi tìm Phạm Linh nhờ cô giúp xét nghiệm ADN của Lưu Thành con trai Lưu Viễn, trong trí nhớ mơ hồ của Tống Nhiễm còn sót lại thì Phạm Linh có mối quan hệ không tệ với Tống Viễn.

Cũng là người phản đối duy nhất trong cuộc hôn nhân giữa Lý Băng và Lưu Viễn, chỉ đơn giản là cô ghét Lý Băng mà thôi.

Lần thứ hai là khi cậu đi đến khu nhà cũ mà trước kia Lý Băng đã sống, hỏi thăm những người xung quanh về cuộc sống của gia đình họ.

Sau đó nhờ họ chỉ chỗ mà mẹ Lý Băng hiện đang cư trú.

Cuối cùng Tống Nhiễm đi đến một sòng bạc khá quy mô, bỏ một cái giá hơi cao hỏi thăm xem bà Trần Lam có ở bên trong hay không, câu trả lời của họ thật làm cậu hài lòng.

Sau khi Trần Lam chơi sạch tiền mà buồn bực ra về, đi một đoạn bà bị một người đàn ông trung niên chặn đường.

Ngày cưới của Lý Băng và Lưu Viễn, Lưu Trung đang đi làm nhiệm vụ đặc biệt không có tham dự nên Trần Lam không biết ông là ai.

Trần Lam không vui nói, " Này lão già đừng cản đường về nhà của bà chứ".

Người đàn ông trung niên cười cầm ra một gói giấy đưa đến trước mặt Trần Lam rồi nói, " Trong này có 50 vạn đủ để bà trả nợ cờ bạc còn có dư để chơi tiếp, chỉ cần bà trả lời cho tôi vài câu hỏi".

Trần Lam nghe vậy con mắt sáng ngời chụp nhanh lấy gói giấy trước mặt nhìn xung quanh một cái rồi mới mở ra phát hiện bên trong toàn là tiền mặt.

Bà không nói hai lời nhét ngay vào trong lòng sau đó nghi ngờ nhìn người đàn ông trung niên hỏi" Tôi không quen ông, sao ông tìm được tôi".

Người đàn ông trung niên vừa đi vừa nói, " Tôi tên Trung, đi thôi nơi này không thích hợp để nói chuyện".

Trần Lam thì không có ý kiến gì đi theo sau lưng ông Trung vào một nhà hàng lớn gần đó hôm nay khá vắng khách, ông Trung chọn một bàn góc khuất cạnh cửa sổ ngồi xuống, Trần Lam thì ngồi đối diện ông.

Ông Trung gọi hai ly cafe đen xong nhìn Trần Lam thấy bà không phản đối thì mới nhìn cô phục vụ nói," Cứ như vậy đi một lát tôi sẽ gọi món sau".

Cô phục vụ quy cũ gật đầu cúi người chào rồi rời đi, không lâu thì mang cafe lên cho ông Trung và Trần Lam.

Trần Lam luôn thấy không thoải mái cuối cùng vẫn nói, " Có gì ông hỏi đi, tôi biết sẽ trả lời, tiền cũng đã nhận rồi".

Ông Trung không nói gì, để trước mặt Trần Lam một tờ giấy viết đầy chữ và một cái máy ghi âm, sau đó cười ấm áp.

" Dựa theo câu hỏi trên giấy rồi trả lời vào máy ghi âm là được, nếu bà thành thật tôi còn có thể cho bà thêm tiền còn nếu tôi phát hiện bà nói dối thì bà sẽ trắng tay".

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Trần Lam đã nói xong, cũng đã ăn no, sau khi nhận thêm 30 vạn nữa thì bà ta vui vẻ hớn hở rời đi khỏi quán cà phê.

.
 
Xuyên Nhanh Nhật Ký Truy Phu
Chương 14: Chương 14


Ông Trung vẫn còn ngồi tại chỗ suy nghĩ miên man thì một cậu trai trẻ tuổi bước đến rất tự nhiên ngồi đối diện với ông Trung.

Người đó không ai khác là Tống Nhiễm, chỗ cậu ngồi trước kia cách nơi Trần Lam ngồi chỉ có một cái vách ngăn bình phong mỏng, nên những gì Trần Lam nói cậu đều nghe rất rõ.

Tống Nhiễm cười nhìn ra cửa sổ, xuyên qua cửa cậu có thể nhìn thấy được một màn kịch làm cậu rất hài lòng.

Sau đó cậu nhìn ông Trung nói ," Chú hai, như thế nào, như vậy có thể lật lại án của anh hai cháu bốn năm trước không?".

Tống Nhiễm gọi ông Trung là chú hai bởi vì ông là em trai thứ hai của ba nuôi cậu, Lưu Trung là bộ trưởng cục cảnh sát trung tâm thành phố C.

Lưu Trung nhìn cảnh ngoài cửa sổ, bên ngoài vừa xảy ra một vụ tai nan giao thông mà người gặp xui xẻo chính là Trần Lam vừa mới rời khỏi nơi này không lâu.

Lưu Trung nhìn cháu trai nhỏ của mình lắc đầu nói, " Cháu đó quá ác, cháu thật không sợ chú bắt cháu về đồn giam vài ngày hay sao?".

Tống Nhiễm cười lắc đầu nói " Cháu biết chú không bắt cháu đâu với lại cũng không tìm được chứng cứ để buộc tội cháu mà".

Lưu Trung thở dài nói," Được rồi, cháu biết dọn dẹp tàn cuộc là được, còn về việc của anh hai cháu, Tiểu Nhiễm cháu chắc chắn muốn lật án lại chứ?".

Tống Nhiễm nghiêm túc nói" Cháu chắc chắn, cháu mong chú có thể kết án và bắt Lý Băng quy án vào hai tháng sau, có kịp không chú hai".

Lưu Trung nhướn mày hỏi, " Vì sao là hai tháng sau, cháu định làm gì thế?".

Tống Nhiễm bưng tách cafe ấm lên uống một ngụm thấm giọng nhẹ nhàng nói, " Cháu mang anh hai ra đảo Hải Nhạn, giúp anh ấy phục hồi trí nhớ, hai tháng sau kỷ niệm ngày cưới của anh hai ".

Cậu nhìn ra phía xa có chút mê mang mới tiếp tục nói," Cháu cũng đã hẹn Lý Băng tới đó, cháu muốn cô ta bị bắt trước mặt của ba mẹ và anh hai, cháu muốn cô ta trả giá khi làm anh hai cháu tổn thương, cháu chắc chắn sẽ khiến anh hai nhớ lại mọi chuyện cho nên chú hai xem xét giúp cháu được không?".

Tống Nhiễm dùng ánh mắt chờ mong hy vọng nhìn Lưu Trung, ông nghe xong im lặng suy tính một lúc.

"Được rồi chú sẽ cho người dưới nhanh chóng lật lại vụ án này, nhưng bằng chứng quá eo hẹp rất khó".

Tống Nhiễm cười lấy ra một tập hồ sơ đưa đến trước mặt Lưu Trung.

" Đây là tài liệu ghi rõ bốn năm trước Lý Băng từng tiếp xúc với ai, còn có cả hình chụp, còn một bản xét nghiệm ADN của Lưu Thành nữa, con đã nhờ Phạm Linh sau khi có kết quả thì trực tiếp đưa đến chỗ của chú hai rồi".

Lưu Trung há mồm muốn nói cái gì đó nhưng phát hiện mình căn bản không có gì để nói cả, ông lại thở dài.

Tống Nhiễm nhìn chú hai mình rồi nói tiếp," Những gì cháu có thể làm đều đã làm rồi việc còn lại nhờ cả vào chú hai tài giỏi của cháu rồi".

Lưu Trung cười mắn" Thằng nhãi ranh, cháu làm muốn hết việc rồi, lại đưa cho lão già đây ra mặt làm việc cuối cùng cho cháu à".

Tống Nhiễm cười, hai chú cháu nói chuyện một lúc lâu rồi rời đi, mỗi người đi một hướng.

Trở về hiện thực.

Tống Nhiễm cười haha nhìn thời gian không sai biệt lắm đã gần 8 giờ cậu tự nói, " Lý Băng à Lý Băng màn kịch tôi dành cho cô sắp bắt đầu rồi đó, từ từ tận hưởng đi nhé".

Ra khỏi không gian, cậu nhàm chán nhìn căn phòng không ai, cậu quyết định tiếp tục ngủ.

Vùi cả người vào trong chăn, ấm áp mềm mại, ở kiếp trước không ngủ đủ, kiếp này phải ngủ cho đã mới được.

Dưới phòng khách lúc này thì tiếng cười vui vẻ của ba mẹ Lưu vang khắp phòng.

Vì Lưu Viễn đã hồi phục như xưa.

Hai người trong lòng đều vui vẻ, chỉ là mong muốn ôm cháu của bọn họ phải từ bỏ rồi.

Điện thoại Lưu Viễn bao lâu không sài vừa đem ra đã có người điện Lưu Viễn không nhìn số mà bắt máy luôn ," Alo".

Đầu dây bên kia một giọng nữ hơi ngạc nhiên có chút vui vẻ nói, " Lưu Viễn là anh thật sao, anh trở lại bình thường rồi à?".

Lưu Viễn nghe giọng nói này thì biết người bên kia là ai rồi, cô tên Linh là bác sĩ ở bệnh viện trung tâm thành phố cạnh nơi nhà họ Lưu đang sống, cũng là bạn thân của Lưu Viễn vì cô gái này có tính cách rất đàn ông, rất hợp ý với anh.

Lưu Viễn cười nói," Ừ tôi bình thường lại rồi có gì nói nhanh lên".

Linh nghe được lời của Lưu Viễn không tức giận mà còn vui mừng," Chúc mừng anh bình phục nhưng vẫn thật tiếc khi cho anh biết một sự thật là kết quả xét nghiệm ADN của con trai anh có rồi, nó không phải con ruột của anh, nghe tôi nói không Lưu Viễn".

Lưu Viễn khẽ giật mình nhưng vẫn rất bình tĩnh suy nghĩ một chút mới đáp" Tôi bảo cô xét nghiệm ADN lúc nào?".

Linh đờ ra sau đó nói ," Tôi cũng không rỗi hơi đi làm những việc này, hai tháng trước Lưu Nhiễm đến bệnh viện chỗ tôi đang làm nhờ tôi giúp anh xét nghiệm ADN con trai Lưu Thành của anh, bộ Lưu Nhiễm trở về không nói gì với anh à".

.
 
Back
Top Bottom