Ngôn Tình Xuyên Nhanh Minh Hoàng Ở Trên Ta Ở Dưới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Nhanh Minh Hoàng Ở Trên Ta Ở Dưới
Chương 40: (Thế Giới 2): Bạn Gái Độc Quyền Của Giáo Thảo (6)


Tác giả: Cẩm Tiểu Nhàn.

Editor - Beta: 🇻🇳Mon🇻🇳

Nam nhân này ở trong trí nhớ của nguyên chủ có vài phần ấn tượng.

Có rất nhiều lần nguyên chủ bị bắt nạt thật thảm, hắn đều rất trùng hợp vừa vặn đi ngang qua không phải kêu giáo viên tới đó là cố ý làm ra động tĩnh lớn dọa đám người bắt nạt nguyên chủ rời đi.

Ở kỳ ba mạch não của nguyên chủ hắn chỉ là vừa vặn trùng hợp đi ngang qua là người qua đường giáp.

Khóe mắt của Vân Nhiễm Khanh nhìn thoáng qua siêu xe loáng thoáng có thể nhìn thấy thiếu niên thẳng tấp dáng người không khỏi vì nguyên chủ thần kinh thô mà thở dài.

Nếu cô đoán không lầm thì nam nhân này rất có thể là vệ sĩ hoặc trợ lý của Lý Minh Hàn, chính là làm cô đoán không ra dụng ý ngăn cô lại sao đó đưa cô về nhà làm gì.

Vệ sĩ thấy Vân Nhiễm Khanh quá không phản ứng sau lưng lại hứng chịu tầm nhìn chết chóc của Cậu Chủ nhà mình trên trán thấm ra mồi hôi càng nhiều trên khuôn mặt làm người né ra ba thước nổ lực ôn hòa lộ ra tươi cười vô hại:" Em gái! Thúc thúc không phải người xấu, chỉ cần cháu ngoan ngoãn lên xe thúc thúc mua kẹo cho cháu ăn được không?. "

Đờ mờ, từ đâu nhảy ra một cái kỳ quái thúc thúc.

Vân Nhiễm Khanh vẻ mặt ghét bỏ nhìn hắn một cái thật khó tưởng tượng Lý Minh Hàn lại có mang theo mặt hàng ngốc nghếch này bên mình.

Hiển nhiên Lý Minh Hàn cũng bị hành động của vệ sĩ làm cho xấu hổ lạnh lùng ho khan một tiếng.

Vệ sĩ mạnh mẽ rùng mình, thân hình giống như bị ngâm qua nước đá ngữ điệu càng thêm nôn nóng bất an yếu đuối:"Em gái! Thúc thúc không phải người xấu, cháu ánh mắt không tính nhiệm thật làm lòng người khác đau."

Rác rưởi!

Vân Nhiễm Khanh cảm thấy lại cùng hắn ở bên nhau nói chuyện chính mình đang hạ thấp chỉ số thông minh.

Mặt không cảm xúc xoay người, đôi chân thon dài oánh bạch vòng qua yên xe bàn chân dẫm lên bàn đạp, nhưng đạp thế nào xe cũng không nhúc nhích.

Xoay người lại thì thấy tay vệ sĩ đang cầm lấy yên sau của mình nước mắt lưng tròng:" Em gái! Giúp thúc thúc có một cơ hội làm người tốt không lưu danh đi, thúc thúc mỗi ngày không giúp người khác liền cảm thấy không thoải mái. "

Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Nhiễm Khanh bao trùm sương lạnh thanh âm ngọt ngào lại lạnh như băng đôi mắt hoa đào đầy nguy hiểm:" Anh còn không buông tay?."

"Không buông, không buông, trừ khi cháu đồng ý cùng chú lên xe."Một đại nam nhân khỏe mạnh lại liên tục lắc đầu làm nũng có cảm giác thế nào?

Dù sao thì Vân Nhiễm Khanh cản thấy không nên hồi tưởng lại.

Đang suy nghĩ có nên nện hắn một quyền nằm sấp xuống thì phía xa xa vang lên một thanh âm của nam sinh:"Buông nữ sinh kia ra!!!!!!."

Đinh Tử Tuấn chạy như bay tới trên gương mặt thanh tú tràn ngập tức giận trừng mắt với vệ sĩ ánh mắt giống như phun ra lửa.

"Người đến người đi, anh giữa nơi công cộng dám bắt cóc con gái nhà người ta, lương tâm anh bị chó ăn rồi sao? Tôi nói cho anh biết tôi đang báo cảnh sát, anh còn không buông tay chờ bị bắt đi.

Đinh Tử Tuấn từ trên xe đạp nhảy xuống hùng hổ che chắn trước mặt Vân Nhiễm Khanh tức giận trừng mắt với vệ sĩ tay phải còn giơ lên di động, bộ dáng kia nhìn thế nào cũng là anh dũng không sợ sệt.

Không giống như đối mặt với Vân Nhiễm Khanh bộ mặt nhu hòa vô hại, khi đối mặt với Đinh Tử Tuấn vệ sĩ đứng thẳng thân thể, so hơn hắn còn cao hơn một cái đầu thân hình to lớn cơ bắp cuồn cuộn, giống như tùy tiện một tay cũng đủ ném bay hắn.

Đinh Tử Tuấn nuốt nuốt nước miếng, nhịn xuống xúc động chạy trốn.

Nói đùa, phía sau hắn chính là Crush, đây là thời điểm hắn nên biểu hiện ra sự dũng cảm của nam nhân!

Liền tính bị đánh, hắn cũng liều mạng!

Vệ sĩ nhăn lại đầu lông mày chỉ dùng một đầu ngón tay liền dễ dàng đẩy hắn sang một bên, đối mặt với khuôn mặt trẻ tuổi tú mỹ của Vân Nhiễm Khanh lại lộ ra tươi cười lấy lòng:" Em gái! Người trên đường càng ngày càng nhiều, nếu không chúng ta lên xe nói chuyện?. "
 
Xuyên Nhanh Minh Hoàng Ở Trên Ta Ở Dưới
Chương 41: (Thế Giới 2): Bạn Gái Độc Quyền Của Giáo Thảo (7)


Tác giả: Cẩm Tiểu Nhàn.

Editor - Beta: 🇻🇳Mon🇻🇳

Vân Nhiễm Khanh tầm mắt từ trên người Đinh Tử Tuấn bị đẩy lảo đảo rời đi, dừng trên khuôn mặt của vệ sĩ tươi cười có thể dọa khóc trẻ con lắc đầu:" Tôi không đi."

Vệ sĩ thật muốn khóc.

Cậu Chủ!!! Tôi đã tận lực, đừng đuổi việc tôi.

Có lẽ nghe được tiếng lòng của vệ sĩ Lý Minh Hàn vốn ngồi yên ở ghế sau mở cửa bước xuống xe.

Bất quá, chỉ là động tác tùy tiện, nhưng khi trong tay thiếu niên vậy mà có thể đẹp trai đến nổ tung.

Từ một khắc hắn bước xuống bắt đầu, đi ngang qua các thiếu nữ đều dừng lại động tác, đối với hắn ngắm nhìn chỉ trỏ.

"Wow, nam sinh kia thật đẹp tra AA!!! trời đều tối đen lại đeo kính đen, không thể nhìn mặt hắn, quá đáng tiếc rồi."

"Hắn ngồi xe thoạt nhìn cũng quá xa xỉ.....từ từ, hắn không phải Lý Minh Hàn của trường thực nghiệm Cấp 3 ban hai đi?."

"Wow, là hắn thật sao? Nghe nói hắn ít khi tới trường đi học, khoan....hắn sao lại hướng tới nữ sinh kia đi đến? Nữ sinh kia là ai? Lớn lên xấu như vậy, vì cái gì được hắn nắm lấy cánh tay!!!!. ”

"Đúng vậy! Đờ mờ nữ sinh đó quá không biết xấu hổ, vậy mà đi câu dẫn Lý Minh Hàn của chúng ta."

"Lý Minh Hàn đôi mắt sẽ không mù đi coi trọng cọng giá đậu này đâu."

Bị xem như động vật quý hiếm vây xem Vân Nhiễm Khanh hỏa khí càng lớn.

Đôi mắt hoa đào liễm diễm trừng đám người sau lưng cô nói bậy, Lý Minh Hàn nắm được cánh tay sao đó dùng sức kéo mạnh, cô cả người bị nhét vào trong xe.

Đóng cửa, lái xe.

Toàn bộ động tác liền mạch lưu loát.

Chờ mọi người hoàn hồn lại, chỉ còn lại chút tàn ảnh của xe.

Đáng thương vệ sĩ chỉ kịp giơ tay nhĩ khang:" Cậu chủ, cậu bỏ quên tôi rồi."

Đáp lại hắn là một tiếng "vèo" của xe tăng tốc.

"Xe đạp của tôi!." Vân Nhiễm Khanh cũng không kịp giả vờ thiếu nữ ba không, bàn tay mảnh khảnh vỗ cửa kính xe.

Lý Minh Hàn nghịch vô lăng một lát giọng nói của vệ sĩ vang lên:" Cậu Chủ, cậu chủ cậu đem tôi bỏ lại."

"Chạy xe đạp."Lý Minh Hàn lạnh lùng ném xuống một câu rồi cúp máy mặc kệ vệ sĩ phía sau giãy giụa.

Vân Nhiễm Khanh chống cằm nhìn sườn mặt tinh xảo xinh đẹp của hắn, cặp mắt xinh đẹp lạnh đi.

Chậc chậc, còn không bại lộ bản chất.

Xác định hắn trong lớp không phải làm bộ ấm áp hoàng tử, Vân Nhiễm Khanh thu hồi tầm nhìn.

Cô nhiệm vụ cũng không có công lược nam thần này, cho nên vì sao cô cùng thiếu niên này liên lụy không rõ

Tiểu Trục Trục đột nhiên nhảy ra lắc lư thân mình: 【 Ký Chủ ngốc, Tiểu Trục Trục còn chưa công bố nhiệm vụ cô lấy đâu ra tự tin thế. 】

Vân Nhiễm Khanh vẻ mặt cứng đờ, lúc này mới phản ứng lại, Tiểu Trục Trục quả nhiên chưa đưa cho cô nhiệm vụ.

Nói đùa cái gì vậy, quăng ngã!!

【 Ngốc Ký Chủ thỉnh bình tĩnh, ai bảo cô không hỏi Tiểu Trục Trục?. 】

【 Tôi ở Nhiệm Vụ bắt đầu khi đã hỏi qua mi, Lật Bàn!!】

【 Không lật được, Tiểu Trục Trục khi đó không muốn nói nhiệm vụ cho cô hừ!】

Vân Nhiễm Khanh nỗ lực khắc chế, khắc chế bản thân không xé Tiểu Trục Trục thành giấy vụn.

Đờ mờ, Quyển Trục này chính xác là thuộc tính M, thời khắc đang chờ đợi hành hạ, nếu không vì sao mỗi ngày đều kiếm chuyện gây gỗ với cô.

Cô mới không chiều ý nó!!!!

Tiểu Trục Trục đợi nữa ngày cũng không đợi được cấp S ngược đãi làm nó sảng khoái, mới không tình nguyện công bố nhiệm vụ: 【 Nhiệm Vụ thứ 2, Vân Tiểu Mạt là vợ trời định của Lý Minh Hàn, cô đi hoàn thành đi】

【 Không phải đã nói không làm nhiệm vụ công lược nam thân sao, cho nên cái này!!】

【 Ký Chủ ngốc hãy mở to mắt mà nhìn nhiệm vụ, đâu có kêu cô đi công lược nam thần.】
 
Back
Top Bottom