[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
[Xuyên Nhanh]🍋Pháo Hôi Phản Diện Không Làm Vạn Nhân Mê
💰Chương 19: Bạn cùng phòng khắc nghiệt hám của[19]
💰Chương 19: Bạn cùng phòng khắc nghiệt hám của[19]
Không ngờ Ôn Úc lại nói vậy, Phương Ninh Thư hơi khựng lại một chút, rồi trên mặt hiện lên nụ cười nhẹ nhàng: "Ừ, tôi ở lại với cậu."
"Cậu muốn ăn gì, để tôi nấu."
Ôn Úc mím môi, có chút không vui: "Anh không nên tự tiện lấy đồ của tôi chứ."
Phương Ninh Thư đáp: "Tôi xin lỗi."
Thấy thái độ nhận lỗi của Phương Ninh Thư khá thành khẩn, lại đúng là vì để cứu chú chó nhỏ nên sau khi lầm bầm vài câu, Ôn Úc cũng bỏ qua.
Thấy sắc mặt Ôn Úc đã giãn ra, Phương Ninh Thư thầm thở phào nhẹ nhõm, khẽ hỏi: "Muốn ăn cá nướng không?"
"Gì cũng được."
Ôn Úc thực ra cũng không để bụng, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Thôi, để tôi đặt đồ ăn ngoài vậy, nấu nướng phiền phức lắm."
Vả lại trưa nay cậu đã ăn chực của Phương Ninh Thư một bữa rồi, tối lại ăn tiếp thì cũng thấy hơi ngại.
"Không tốn bao nhiêu thời gian đâu."
Giọng Phương Ninh Thư trở nên dịu dàng hơn: "Cậu cứ vào phòng ngồi nghỉ một lát, tôi nấu xong sẽ gọi.
Được không?"
Ôn Úc định từ chối, nhưng lại thấy lạ lẫm trước một Phương Ninh Thư vốn lạnh lùng nay lại ân cần như vậy.
Sau một hồi do dự, cậu đồng ý:
"Được rồi, vậy cảm ơn anh trước nhé."
Phương Ninh Thư không nói gì, trong mắt thoáng hiện lên ý cười.
Anh không hề lừa Ôn Úc, quả thật đã làm cho cậu món cá nướng, hương vị còn ngon hơn cả đồ đặt ngoài buổi trưa, cực kỳ hợp khẩu vị của cậu.
Nếu không phải biết Phương Ninh Thư đã có nghề nghiệp khác, Ôn Úc thực sự muốn xúi anh đi mở nhà hàng, lúc đó cậu chắc chắn sẽ dọn đến ở gần đó để ngày nào cũng qua ủng hộ.
Khi Lục Liên Thanh trở về, Ôn Úc đang cùng Phương Ninh Thư dọn dẹp bát đĩa sau bữa ăn.
Hai người chênh nhau khoảng nửa cái đầu, một người thanh cao lạnh lùng, một người hoạt bát.
Thế nhưng mỗi khi Ôn Úc lên tiếng, biểu cảm của Phương Ninh Thư lại trở nên dịu dàng hẳn đi.
Xét về cả chiều cao lẫn nhan sắc, trông họ cực kỳ đẹp đôi.
Trong lúc sơ ý, tay hai người chạm nhau khi cùng thu dọn bát đĩa.
Ngay sau đó, Lục Liên Thanh nhìn thấy Ôn Úc không những không rụt tay lại mà còn tranh giành với Phương Ninh Thư.
Ôn Úc: "Để tôi rửa cho."
Phương Ninh Thư: "Không cần đâu, cậu đi nghỉ đi."
Ôn Úc: "Nhưng anh đã nấu cơm rồi mà."
Phương Ninh Thư: "Ừ, nhưng cậu rửa không sạch đâu."
Ôn Úc: "..."
Nếu không phải vì cả hai đều là nam, Lục Liên Thanh suýt chút nữa đã tưởng họ là một cặp vợ chồng mới cưới, ăn bữa cơm thôi mà cũng dính lấy nhau không rời, đến mức hắn về lúc nào cũng chẳng hay!
"Ôn Úc!"
Lên tiếng cắt ngang khung cảnh hòa hợp trước mắt, Lục Liên Thanh bước tới quàng tay ôm lấy cổ Ôn Úc, bực bội nói: "Thảm hại thế này sao, cơm hộp còn không có tiền mua mà phải đi rửa bát trừ nợ à?"
Ôn Úc: ...
Cậu thực sự phát phiền với Lục Liên Thanh rồi đấy!
"Buông ra!"
Tiếng quát ra vẻ hung dữ chẳng hề làm Lục Liên Thanh chùn bước.
Hắn càng siết chặt cổ Ôn Úc, ghé sát môi vào vành tai nhạy cảm của cậu, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào Phương Ninh Thư: "Tôi đã nói với cậu rồi, Phương Ninh Thư chẳng tử tế gì đâu, sau này ít ăn đồ của hắn thôi."
Dù bị nói xấu ngay trước mặt nhưng Phương Ninh Thư vẫn không hề nổi giận.
Ở góc độ Ôn Úc không thấy được, anh nở một nụ cười đầy vẻ mỉa mai với Lục Liên Thanh.
"Đồ ngốc."
Hai chữ này là do Lục Liên Thanh tự suy diễn ra từ điệu cười đó.
"Phương Ninh Thư, anh muốn đánh nhau à!"
"Lục Liên Thanh, còn làm loạn nữa thì dọn ra ngoài ngay!"
Ôn Úc thật sự chịu không nổi rồi, Lục Liên Thanh vừa mới về đã kiếm chuyện, trong khi cậu vừa được ăn một bữa ngon miệng nên đang tâm trạng vui vẻ, phơi phới.
Gương mặt nhỏ nhắn đanh lại, Ôn Úc giơ chân dẫm mạnh rồi di di lên đôi giày của Lục Liên Thanh: "Về nhà còn không chịu thay giày, từ nay về sau sàn phòng khách một mình anh lau hết đi!"
Ôn Úc không hề nương tay, đau đến mức mặt mũi Lục Liên Thanh vặn vẹo, cánh tay đang ôm cổ cậu cũng vô thức buông ra.
Trong lúc hai người đang "chiến đấu", Phương Ninh Thư thản nhiên bưng bát đĩa rời khỏi hiện trường.
Nghe tiếng bát đĩa va chạm và tiếng nước chảy trong bếp, Ôn Úc càng nhìn Lục Liên Thanh càng thấy ngứa mắt.
Người ta là Phương Ninh Thư vừa nấu cơm vừa rửa bát, chẳng giống như Lục Liên Thanh chút nào, vừa về đã biết chọc trời khuấy nước, làm cậu nhức hết cả tai.
"Phòng khách vốn dĩ vẫn là tôi dọn dẹp mà!"
Lục Liên Thanh uất ức nhìn Ôn Úc: "Hắn ta chỉ dùng một bữa cơm là mua chuộc được cậu rồi sao?
Ôn Úc, cậu thiên vị quá!"
Trong phút chốc, Ôn Úc có ảo giác mình là một vị đại gia, còn Lục Liên Thanh và Phương Ninh Thư là hai thê thiếp bên cạnh.
Lúc này hai người họ đang mâu thuẫn, cậu thì bênh vực một bên khiến Lục Liên Thanh không phục mà tìm cậu kể khổ.
Ôn Úc: ...
Ôn Úc: "Tôi chẳng buồn nói với anh nữa."
"Cái gì mà không buồn nói!"
Lục Liên Thanh kéo tay Ôn Úc không cho đi: "Với tôi thì nói không rõ, còn với Phương Ninh Thư thì nói rõ ràng lắm đúng không!"
Ôn Úc: "Anh đừng có vô lý đùng đùng như thế!"
Lục Liên Thanh càng quấy khóc dữ dội hơn: "Cậu thiên vị mà còn không cho người ta nói à!"
Ôn Úc: ...
Nghe tiếng hai người cãi vã ngoài phòng khách, Phương Ninh Thư âm thầm nhếch môi cười, anh thong thả lấy thêm chút nước rửa bát, chậm rãi rửa từng chiếc một.
"Bốp!"
Cái đầu đen nhánh của Ôn Úc đập thẳng vào cằm Lục Liên Thanh.
Cậu đứng từ trên cao, lạnh lùng nhìn xuống tên họ Lục đang bị đau mà ngã nhào ra ghế sofa.
Ôn Úc mặc một cây đen, đối lập hoàn toàn với làn da trắng sứ.
Ngũ quan xinh đẹp, sắc sảo hiện rõ vẻ căng thẳng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm đối phương, trông chẳng khác nào một gã "tra nam" đang lạnh lùng, vô tình nói lời chia tay.
Còn Lục Liên Thanh lúc này chẳng khác gì "vợ tào khang" vừa bị gã chồng tồi tệ ruồng bỏ, lại còn phải chịu cảnh bạo hành gia đình.
"Anh có thể chín chắn hơn chút được không?"
Bỏ lại một câu xanh rờn, Ôn Úc quay lưng đi thẳng về phòng, bóng dáng rời đi cực kỳ dứt khoát.
Lục Liên Thanh ngây người nhìn theo, nhất thời quên cả cái cằm đang đau điếng.
Trong lúc hắn đi vắng, rốt cuộc cái quái gì đã xảy ra thế này?!
Chắc chắn là do Phương Ninh Thư đã bỏ bùa mê thuốc lú cho Ôn Úc, nên cậu mới đối xử nhẫn tâm với hắn như vậy!
Tai nghe thấy tiếng bước chân, Lục Liên Thanh ngước mắt lên thì vừa lúc thấy "yêu phi" Phương Ninh Thư đi ngang qua.
Vẫn là gương mặt liệt cảm xúc như người chết ấy, nhưng Lục Liên Thanh lại thấy môi anh ta mấp máy, không phát ra tiếng mà chửi thầm hai chữ:
"Đồ.
Ngốc."
Lục Liên Thanh: !!!
Vừa vào phòng, Ôn Úc suýt chút nữa thì bật khóc thành tiếng.
"Đau quá đi mất!"
Ôm lấy đầu, Ôn Úc đau đến mức nước mắt rưng rưng.
Nếu không phải lúc nãy muốn giữ kẽ, làm màu trước mặt Lục Liên Thanh thì cậu đã ngồi thụp xuống ôm đầu ngay tại chỗ rồi.
"Cũng tại cái cằm của Lục Liên Thanh cứng quá mà!"
Hệ thống lên tiếng: "Ký chủ, lần sau cậu cứ đá vào háng hắn ấy, đảm bảo cậu sẽ không bị đau đâu."
"Tê..."
Vốn dĩ đầu đang đau điếng, nghe hệ thống nói thế, Ôn Úc theo bản năng khép chặt chân lại, cảm giác như chỗ ấy của mình cũng hơi thốn thốn.
"Chúng ta không nên làm chuyện thất đức như vậy," Ôn Úc suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng nếu lần sau anh ta còn quá đáng thế nữa, tôi sẽ đá thật!"
Hệ thống cổ vũ: "Duyệt!"
8 giờ rưỡi tối, Ôn Úc bắt đầu buổi livestream.
Vừa mới lên sóng, phòng livestream đã có rất nhiều người ùa vào.
【 Màu đen kìa!
Hôm nay là phong cách vừa ngọt vừa ngầu nha! 】
【 Vợ ơi thơm thơm, mấy ngày không thấy em, anh nhớ em chết mất. 】
【 Mấy ngày không gặp mà nhan sắc của vợ vẫn là cực phẩm! 】
【 Hình như tôi bị bệnh rồi, mấy ngày không thấy Úc Bảo là ăn cơm không ngon, đi làm thì lờ đờ, tan làm thì thức đêm, phải được Úc Bảo hôn một cái mới khỏi cơ. 】
【 Con bảo bối!
Mẹ nhớ con quá. 】
【 Video hôm nay trông "cháy" cực kỳ luôn ấy! 】
【 Úc Bảo là phú nhị đại hả?
Tôi xem video hôm nay thấy có rất nhiều đôi giày bản giới hạn đã ngưng sản xuất rồi. 】
Trên khung chat, các "mẹ bỉm" và hội "ông xã" đang điên cuồng bày tỏ nỗi nhớ nhung.
Ôn Úc khẽ nheo mắt cười, đôi môi hồng nhuận cong lên một độ cong xinh đẹp.
Cậu giơ hai tay lên, ống tay áo màu đen trượt xuống tận khuỷu tay, lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần, mảnh khảnh:
"Em cũng nhớ các anh các chị lắm nha!
Mua~ thơm cái nào, không được buồn nữa nhé!"
【 Á!
Vợ hôn tôi kìa! 】
【 Hôm nay tôi phải "dạy dỗ" vợ một trận mới được, sao lại dám ra ngoài quyến rũ người khác thế này! 】
【 Hu hu, biết ngay là vợ giỏi nhất khoản chiều fan mà, vợ ơi nháy mắt một cái đi. 】
【 Vợ ơi, "làm" tí không? 】
【 Vợ về nhà đi, anh chuẩn bị sẵn "đồ chơi" siêu to siêu dài cho em rồi, đảm bảo em sẽ thích mê. 】
......
Chỉ một nụ hôn gió đã khiến khung chat bùng nổ.
Số lượng "anh chồng" tăng vọt, lấn át hoàn toàn hội "mẹ bỉm".
Trong phút chốc, màn hình ngập tràn những từ lóng đồng âm hoặc những lời lẽ ám chỉ đầy "đen tối".
Lúc đầu Ôn Úc còn chưa hiểu gì, mãi đến khi hệ thống trong đầu giải thích một hồi, gương mặt trắng nõn của cậu lập tức đỏ bừng như quả cà chua vừa mới hái, mọng nước và tươi rói.
"Mọi người đừng có..."
Ôn Úc nghẹn lời, cố tìm từ ngữ thật nghiêm túc để nói: "Phòng livestream không phải nơi ngoài vòng pháp luật đâu nhé, coi chừng lát nữa làm tôi bị sập kênh bây giờ."
Vì không có quản trị viên nên khung chat chẳng có ai kiểm soát.
Dù Ôn Úc có ngăn cản thì những dòng bình luận hỗn loạn vẫn cứ bay rợp trời.
Ngay cả khi Ôn Úc tự thấy khả năng chịu đựng của mình khá tốt, lúc này cậu cũng phải ngượng đến mức muốn 'độn thổ', cảm giác như sắp xỉu tới nơi.
Trong lúc đang luống cuống tay chân, trên màn hình bỗng nhiên sáng rực hiệu ứng quà tặng Carnival, là "Du" đến.
Liên tiếp mười cái Carnival đã thành công dời sự chú ý của mọi người từ việc trêu chọc Ôn Úc sang chào đón đại gia.
Dù sao thì các anh các chị trong phòng livestream trêu thì trêu thật, nhưng ai cũng mong Ôn Úc kiếm được thêm chút tiền.
"Anh Du!"
Thấy cứu tinh đến, hai mắt Ôn Úc sáng rực lên, chân thành nói: "Hoan nghênh, hoan nghênh anh ạ~"
Du: 【Cho tôi quyền quản trị viên.】
"Vâng ạ."
Sau khi cài đặt quyền quản lý cho Du, Ôn Úc cười tủm tỉm hỏi: "Anh Du ơi, em mới học được một điệu múa tay, anh có muốn xem không?"
Mục Thành Du đang bận cấm ngôn những người phát ngôn quá trớn trong phòng trực tuyến.
Nghe Ôn Úc nói vậy, tay anh khựng lại một nhịp, lỡ tay khóa nhầm tài khoản của một người khác.
Du: 【Được.】
Sau khi thả người bị khóa nhầm ra, Mục Thành Du lại tặng thêm cho Ôn Úc mấy món quà nữa.
Nếu Ôn Úc đã muốn trổ tài thì anh nên cổ vũ nhiệt tình một chút.
Điệu múa tay mà Ôn Úc học là bài "Moonlight Dream", động tác uyển chuyển, đáng yêu như một chú bướm dập dìu dưới giàn nho đêm mùa hạ.
Lục Liên Thanh vào phòng livestream vừa lúc nhìn thấy Ôn Úc đang hướng về phía màn hình làm biểu tượng trái tim.
Đôi mắt cười ngoan ngoãn của cậu thiếu niên dưới ánh đèn lấp lánh rạng ngời, tựa như đang nhìn người mình yêu vậy.
Tiếng tim đập thình thịch kịch liệt như vang lên ngay bên tai, trong khoảnh khắc đó, Lục Liên Thanh thậm chí đã quên cả thở.
Cho đến giây tiếp theo, trên màn hình xuất hiện một hiệu ứng quà tặng chói mắt, che khuất hoàn toàn gương mặt của Ôn Úc.
"Cảm ơn quà của đại gia ạ."
Giọng nói thanh thúy, ngọt ngào của cậu thiếu niên đã kéo Lục Liên Thanh hoàn toàn bừng tỉnh.
Nhìn vị trí Top 1 bảng xếp hạng vẫn là "Du", gương mặt điển trai của hắn khẽ trầm xuống, bắt đầu vung tiền như rác, ném quà điên cuồng vào phòng livestream.
"Cút xuống cho lão tử!"
Thấy "Du" và "Z" lại bắt đầu đại chiến quà tặng, Ôn Úc lo lắng cầm lấy chiếc điện thoại đang nóng ran, định bảo hai người bình tĩnh lại một chút thì bỗng nhiên phát hiện "Z" đột nhiên dừng lại.
Kết thúc rồi sao?
Ôn Úc chớp chớp mắt đầy thắc mắc.
Ngoài phòng khách, Lục Liên Thanh đang hăng máu ném tiền, định tặng thêm cho Ôn Úc một "Cánh đồng hoa hồng" thì điện thoại bỗng hiện thông báo:
"Số dư tài khoản ngân hàng không đủ, vui lòng thay đổi phương thức thanh toán."
**********
Lời tác giả:
Ôn Úc: Streamer hôm nay cũng đã chăm chỉ kinh doanh rồi nè. [Icon thỏ tai cụp]
Lục Liên Thanh: Tôi thậm chí còn chưa ra khỏi nhà được một ngày mà!
Phương Ninh Thư: À thế à.