Khác [Xuyên nhanh]🍋Pháo hôi phản diện không làm vạn nhân mê

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Xuyên Nhanh]🍋Pháo Hôi Phản Diện Không Làm Vạn Nhân Mê
💰Chương 19: Bạn cùng phòng khắc nghiệt hám của[19]


Không ngờ Ôn Úc lại nói vậy, Phương Ninh Thư hơi khựng lại một chút, rồi trên mặt hiện lên nụ cười nhẹ nhàng: "Ừ, tôi ở lại với cậu."

"Cậu muốn ăn gì, để tôi nấu."

Ôn Úc mím môi, có chút không vui: "Anh không nên tự tiện lấy đồ của tôi chứ."

Phương Ninh Thư đáp: "Tôi xin lỗi."

Thấy thái độ nhận lỗi của Phương Ninh Thư khá thành khẩn, lại đúng là vì để cứu chú chó nhỏ nên sau khi lầm bầm vài câu, Ôn Úc cũng bỏ qua.

Thấy sắc mặt Ôn Úc đã giãn ra, Phương Ninh Thư thầm thở phào nhẹ nhõm, khẽ hỏi: "Muốn ăn cá nướng không?"

"Gì cũng được."

Ôn Úc thực ra cũng không để bụng, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Thôi, để tôi đặt đồ ăn ngoài vậy, nấu nướng phiền phức lắm."

Vả lại trưa nay cậu đã ăn chực của Phương Ninh Thư một bữa rồi, tối lại ăn tiếp thì cũng thấy hơi ngại.

"Không tốn bao nhiêu thời gian đâu."

Giọng Phương Ninh Thư trở nên dịu dàng hơn: "Cậu cứ vào phòng ngồi nghỉ một lát, tôi nấu xong sẽ gọi.

Được không?"

Ôn Úc định từ chối, nhưng lại thấy lạ lẫm trước một Phương Ninh Thư vốn lạnh lùng nay lại ân cần như vậy.

Sau một hồi do dự, cậu đồng ý:

"Được rồi, vậy cảm ơn anh trước nhé."

Phương Ninh Thư không nói gì, trong mắt thoáng hiện lên ý cười.

Anh không hề lừa Ôn Úc, quả thật đã làm cho cậu món cá nướng, hương vị còn ngon hơn cả đồ đặt ngoài buổi trưa, cực kỳ hợp khẩu vị của cậu.

Nếu không phải biết Phương Ninh Thư đã có nghề nghiệp khác, Ôn Úc thực sự muốn xúi anh đi mở nhà hàng, lúc đó cậu chắc chắn sẽ dọn đến ở gần đó để ngày nào cũng qua ủng hộ.

Khi Lục Liên Thanh trở về, Ôn Úc đang cùng Phương Ninh Thư dọn dẹp bát đĩa sau bữa ăn.

Hai người chênh nhau khoảng nửa cái đầu, một người thanh cao lạnh lùng, một người hoạt bát.

Thế nhưng mỗi khi Ôn Úc lên tiếng, biểu cảm của Phương Ninh Thư lại trở nên dịu dàng hẳn đi.

Xét về cả chiều cao lẫn nhan sắc, trông họ cực kỳ đẹp đôi.

Trong lúc sơ ý, tay hai người chạm nhau khi cùng thu dọn bát đĩa.

Ngay sau đó, Lục Liên Thanh nhìn thấy Ôn Úc không những không rụt tay lại mà còn tranh giành với Phương Ninh Thư.

Ôn Úc: "Để tôi rửa cho."

Phương Ninh Thư: "Không cần đâu, cậu đi nghỉ đi."

Ôn Úc: "Nhưng anh đã nấu cơm rồi mà."

Phương Ninh Thư: "Ừ, nhưng cậu rửa không sạch đâu."

Ôn Úc: "..."

Nếu không phải vì cả hai đều là nam, Lục Liên Thanh suýt chút nữa đã tưởng họ là một cặp vợ chồng mới cưới, ăn bữa cơm thôi mà cũng dính lấy nhau không rời, đến mức hắn về lúc nào cũng chẳng hay!

"Ôn Úc!"

Lên tiếng cắt ngang khung cảnh hòa hợp trước mắt, Lục Liên Thanh bước tới quàng tay ôm lấy cổ Ôn Úc, bực bội nói: "Thảm hại thế này sao, cơm hộp còn không có tiền mua mà phải đi rửa bát trừ nợ à?"

Ôn Úc: ...

Cậu thực sự phát phiền với Lục Liên Thanh rồi đấy!

"Buông ra!"

Tiếng quát ra vẻ hung dữ chẳng hề làm Lục Liên Thanh chùn bước.

Hắn càng siết chặt cổ Ôn Úc, ghé sát môi vào vành tai nhạy cảm của cậu, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào Phương Ninh Thư: "Tôi đã nói với cậu rồi, Phương Ninh Thư chẳng tử tế gì đâu, sau này ít ăn đồ của hắn thôi."

Dù bị nói xấu ngay trước mặt nhưng Phương Ninh Thư vẫn không hề nổi giận.

Ở góc độ Ôn Úc không thấy được, anh nở một nụ cười đầy vẻ mỉa mai với Lục Liên Thanh.

"Đồ ngốc."

Hai chữ này là do Lục Liên Thanh tự suy diễn ra từ điệu cười đó.

"Phương Ninh Thư, anh muốn đánh nhau à!"

"Lục Liên Thanh, còn làm loạn nữa thì dọn ra ngoài ngay!"

Ôn Úc thật sự chịu không nổi rồi, Lục Liên Thanh vừa mới về đã kiếm chuyện, trong khi cậu vừa được ăn một bữa ngon miệng nên đang tâm trạng vui vẻ, phơi phới.

Gương mặt nhỏ nhắn đanh lại, Ôn Úc giơ chân dẫm mạnh rồi di di lên đôi giày của Lục Liên Thanh: "Về nhà còn không chịu thay giày, từ nay về sau sàn phòng khách một mình anh lau hết đi!"

Ôn Úc không hề nương tay, đau đến mức mặt mũi Lục Liên Thanh vặn vẹo, cánh tay đang ôm cổ cậu cũng vô thức buông ra.

Trong lúc hai người đang "chiến đấu", Phương Ninh Thư thản nhiên bưng bát đĩa rời khỏi hiện trường.

Nghe tiếng bát đĩa va chạm và tiếng nước chảy trong bếp, Ôn Úc càng nhìn Lục Liên Thanh càng thấy ngứa mắt.

Người ta là Phương Ninh Thư vừa nấu cơm vừa rửa bát, chẳng giống như Lục Liên Thanh chút nào, vừa về đã biết chọc trời khuấy nước, làm cậu nhức hết cả tai.

"Phòng khách vốn dĩ vẫn là tôi dọn dẹp mà!"

Lục Liên Thanh uất ức nhìn Ôn Úc: "Hắn ta chỉ dùng một bữa cơm là mua chuộc được cậu rồi sao?

Ôn Úc, cậu thiên vị quá!"

Trong phút chốc, Ôn Úc có ảo giác mình là một vị đại gia, còn Lục Liên Thanh và Phương Ninh Thư là hai thê thiếp bên cạnh.

Lúc này hai người họ đang mâu thuẫn, cậu thì bênh vực một bên khiến Lục Liên Thanh không phục mà tìm cậu kể khổ.

Ôn Úc: ...

Ôn Úc: "Tôi chẳng buồn nói với anh nữa."

"Cái gì mà không buồn nói!"

Lục Liên Thanh kéo tay Ôn Úc không cho đi: "Với tôi thì nói không rõ, còn với Phương Ninh Thư thì nói rõ ràng lắm đúng không!"

Ôn Úc: "Anh đừng có vô lý đùng đùng như thế!"

Lục Liên Thanh càng quấy khóc dữ dội hơn: "Cậu thiên vị mà còn không cho người ta nói à!"

Ôn Úc: ...

Nghe tiếng hai người cãi vã ngoài phòng khách, Phương Ninh Thư âm thầm nhếch môi cười, anh thong thả lấy thêm chút nước rửa bát, chậm rãi rửa từng chiếc một.

"Bốp!"

Cái đầu đen nhánh của Ôn Úc đập thẳng vào cằm Lục Liên Thanh.

Cậu đứng từ trên cao, lạnh lùng nhìn xuống tên họ Lục đang bị đau mà ngã nhào ra ghế sofa.

Ôn Úc mặc một cây đen, đối lập hoàn toàn với làn da trắng sứ.

Ngũ quan xinh đẹp, sắc sảo hiện rõ vẻ căng thẳng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm đối phương, trông chẳng khác nào một gã "tra nam" đang lạnh lùng, vô tình nói lời chia tay.

Còn Lục Liên Thanh lúc này chẳng khác gì "vợ tào khang" vừa bị gã chồng tồi tệ ruồng bỏ, lại còn phải chịu cảnh bạo hành gia đình.

"Anh có thể chín chắn hơn chút được không?"

Bỏ lại một câu xanh rờn, Ôn Úc quay lưng đi thẳng về phòng, bóng dáng rời đi cực kỳ dứt khoát.

Lục Liên Thanh ngây người nhìn theo, nhất thời quên cả cái cằm đang đau điếng.

Trong lúc hắn đi vắng, rốt cuộc cái quái gì đã xảy ra thế này?!

Chắc chắn là do Phương Ninh Thư đã bỏ bùa mê thuốc lú cho Ôn Úc, nên cậu mới đối xử nhẫn tâm với hắn như vậy!

Tai nghe thấy tiếng bước chân, Lục Liên Thanh ngước mắt lên thì vừa lúc thấy "yêu phi" Phương Ninh Thư đi ngang qua.

Vẫn là gương mặt liệt cảm xúc như người chết ấy, nhưng Lục Liên Thanh lại thấy môi anh ta mấp máy, không phát ra tiếng mà chửi thầm hai chữ:

"Đồ.

Ngốc."

Lục Liên Thanh: !!!

Vừa vào phòng, Ôn Úc suýt chút nữa thì bật khóc thành tiếng.

"Đau quá đi mất!"

Ôm lấy đầu, Ôn Úc đau đến mức nước mắt rưng rưng.

Nếu không phải lúc nãy muốn giữ kẽ, làm màu trước mặt Lục Liên Thanh thì cậu đã ngồi thụp xuống ôm đầu ngay tại chỗ rồi.

"Cũng tại cái cằm của Lục Liên Thanh cứng quá mà!"

Hệ thống lên tiếng: "Ký chủ, lần sau cậu cứ đá vào háng hắn ấy, đảm bảo cậu sẽ không bị đau đâu."

"Tê..."

Vốn dĩ đầu đang đau điếng, nghe hệ thống nói thế, Ôn Úc theo bản năng khép chặt chân lại, cảm giác như chỗ ấy của mình cũng hơi thốn thốn.

"Chúng ta không nên làm chuyện thất đức như vậy," Ôn Úc suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng nếu lần sau anh ta còn quá đáng thế nữa, tôi sẽ đá thật!"

Hệ thống cổ vũ: "Duyệt!"

8 giờ rưỡi tối, Ôn Úc bắt đầu buổi livestream.

Vừa mới lên sóng, phòng livestream đã có rất nhiều người ùa vào.

【 Màu đen kìa!

Hôm nay là phong cách vừa ngọt vừa ngầu nha! 】

【 Vợ ơi thơm thơm, mấy ngày không thấy em, anh nhớ em chết mất. 】

【 Mấy ngày không gặp mà nhan sắc của vợ vẫn là cực phẩm! 】

【 Hình như tôi bị bệnh rồi, mấy ngày không thấy Úc Bảo là ăn cơm không ngon, đi làm thì lờ đờ, tan làm thì thức đêm, phải được Úc Bảo hôn một cái mới khỏi cơ. 】

【 Con bảo bối!

Mẹ nhớ con quá. 】

【 Video hôm nay trông "cháy" cực kỳ luôn ấy! 】

【 Úc Bảo là phú nhị đại hả?

Tôi xem video hôm nay thấy có rất nhiều đôi giày bản giới hạn đã ngưng sản xuất rồi. 】

Trên khung chat, các "mẹ bỉm" và hội "ông xã" đang điên cuồng bày tỏ nỗi nhớ nhung.

Ôn Úc khẽ nheo mắt cười, đôi môi hồng nhuận cong lên một độ cong xinh đẹp.

Cậu giơ hai tay lên, ống tay áo màu đen trượt xuống tận khuỷu tay, lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần, mảnh khảnh:

"Em cũng nhớ các anh các chị lắm nha!

Mua~ thơm cái nào, không được buồn nữa nhé!"

【 Á!

Vợ hôn tôi kìa! 】

【 Hôm nay tôi phải "dạy dỗ" vợ một trận mới được, sao lại dám ra ngoài quyến rũ người khác thế này! 】

【 Hu hu, biết ngay là vợ giỏi nhất khoản chiều fan mà, vợ ơi nháy mắt một cái đi. 】

【 Vợ ơi, "làm" tí không? 】

【 Vợ về nhà đi, anh chuẩn bị sẵn "đồ chơi" siêu to siêu dài cho em rồi, đảm bảo em sẽ thích mê. 】

......

Chỉ một nụ hôn gió đã khiến khung chat bùng nổ.

Số lượng "anh chồng" tăng vọt, lấn át hoàn toàn hội "mẹ bỉm".

Trong phút chốc, màn hình ngập tràn những từ lóng đồng âm hoặc những lời lẽ ám chỉ đầy "đen tối".

Lúc đầu Ôn Úc còn chưa hiểu gì, mãi đến khi hệ thống trong đầu giải thích một hồi, gương mặt trắng nõn của cậu lập tức đỏ bừng như quả cà chua vừa mới hái, mọng nước và tươi rói.

"Mọi người đừng có..."

Ôn Úc nghẹn lời, cố tìm từ ngữ thật nghiêm túc để nói: "Phòng livestream không phải nơi ngoài vòng pháp luật đâu nhé, coi chừng lát nữa làm tôi bị sập kênh bây giờ."

Vì không có quản trị viên nên khung chat chẳng có ai kiểm soát.

Dù Ôn Úc có ngăn cản thì những dòng bình luận hỗn loạn vẫn cứ bay rợp trời.

Ngay cả khi Ôn Úc tự thấy khả năng chịu đựng của mình khá tốt, lúc này cậu cũng phải ngượng đến mức muốn 'độn thổ', cảm giác như sắp xỉu tới nơi.

Trong lúc đang luống cuống tay chân, trên màn hình bỗng nhiên sáng rực hiệu ứng quà tặng Carnival, là "Du" đến.

Liên tiếp mười cái Carnival đã thành công dời sự chú ý của mọi người từ việc trêu chọc Ôn Úc sang chào đón đại gia.

Dù sao thì các anh các chị trong phòng livestream trêu thì trêu thật, nhưng ai cũng mong Ôn Úc kiếm được thêm chút tiền.

"Anh Du!"

Thấy cứu tinh đến, hai mắt Ôn Úc sáng rực lên, chân thành nói: "Hoan nghênh, hoan nghênh anh ạ~"

Du: 【Cho tôi quyền quản trị viên.】

"Vâng ạ."

Sau khi cài đặt quyền quản lý cho Du, Ôn Úc cười tủm tỉm hỏi: "Anh Du ơi, em mới học được một điệu múa tay, anh có muốn xem không?"

Mục Thành Du đang bận cấm ngôn những người phát ngôn quá trớn trong phòng trực tuyến.

Nghe Ôn Úc nói vậy, tay anh khựng lại một nhịp, lỡ tay khóa nhầm tài khoản của một người khác.

Du: 【Được.】

Sau khi thả người bị khóa nhầm ra, Mục Thành Du lại tặng thêm cho Ôn Úc mấy món quà nữa.

Nếu Ôn Úc đã muốn trổ tài thì anh nên cổ vũ nhiệt tình một chút.

Điệu múa tay mà Ôn Úc học là bài "Moonlight Dream", động tác uyển chuyển, đáng yêu như một chú bướm dập dìu dưới giàn nho đêm mùa hạ.

Lục Liên Thanh vào phòng livestream vừa lúc nhìn thấy Ôn Úc đang hướng về phía màn hình làm biểu tượng trái tim.

Đôi mắt cười ngoan ngoãn của cậu thiếu niên dưới ánh đèn lấp lánh rạng ngời, tựa như đang nhìn người mình yêu vậy.

Tiếng tim đập thình thịch kịch liệt như vang lên ngay bên tai, trong khoảnh khắc đó, Lục Liên Thanh thậm chí đã quên cả thở.

Cho đến giây tiếp theo, trên màn hình xuất hiện một hiệu ứng quà tặng chói mắt, che khuất hoàn toàn gương mặt của Ôn Úc.

"Cảm ơn quà của đại gia ạ."

Giọng nói thanh thúy, ngọt ngào của cậu thiếu niên đã kéo Lục Liên Thanh hoàn toàn bừng tỉnh.

Nhìn vị trí Top 1 bảng xếp hạng vẫn là "Du", gương mặt điển trai của hắn khẽ trầm xuống, bắt đầu vung tiền như rác, ném quà điên cuồng vào phòng livestream.

"Cút xuống cho lão tử!"

Thấy "Du" và "Z" lại bắt đầu đại chiến quà tặng, Ôn Úc lo lắng cầm lấy chiếc điện thoại đang nóng ran, định bảo hai người bình tĩnh lại một chút thì bỗng nhiên phát hiện "Z" đột nhiên dừng lại.

Kết thúc rồi sao?

Ôn Úc chớp chớp mắt đầy thắc mắc.

Ngoài phòng khách, Lục Liên Thanh đang hăng máu ném tiền, định tặng thêm cho Ôn Úc một "Cánh đồng hoa hồng" thì điện thoại bỗng hiện thông báo:

"Số dư tài khoản ngân hàng không đủ, vui lòng thay đổi phương thức thanh toán."

**********

Lời tác giả:

Ôn Úc: Streamer hôm nay cũng đã chăm chỉ kinh doanh rồi nè. [Icon thỏ tai cụp]

Lục Liên Thanh: Tôi thậm chí còn chưa ra khỏi nhà được một ngày mà!

Phương Ninh Thư: À thế à.
 
[Xuyên Nhanh]🍋Pháo Hôi Phản Diện Không Làm Vạn Nhân Mê
💰Chương 20: Bạn cùng phòng khắc nghiệt hám của[20]


"Tiền dùng hết rồi, đổi thẻ khác đi."

"Nhanh vậy sao?

Lục ca, chẳng phải anh bảo muốn tiết kiệm chút tiền à."

"Tôi đã tiết kiệm lắm rồi, đừng có nói nhảm nữa."

"Chưa đầy một tháng đã tiêu hết 30 vạn rồi, Lục ca anh kiềm chế chút đi, kẻo lộ hành tung để người nhà họ Lục phát hiện ra thì phiền phức lắm."

"Biết rồi, đừng có lôi thôi."

"Số thẻ: 3671********6538, mật mã: 345623.

Lục ca, trong thẻ này có 50 vạn nhé."

"......"

Dù vừa có thêm một khoản tiền, nhưng sắc mặt Lục Liên Thanh vẫn chẳng vui vẻ gì.

Nhìn Ôn Úc trên màn hình đang nghiêm túc hát, còn tên "Du" kia vẫn cứ gai mắt ném quà liên tục, Lục Liên Thanh nhịn nửa ngày cuối cùng vẫn không kềm lòng được mà ném quà tiếp cho Ôn Úc.

Nhưng bất kể hắn ném bao nhiêu, tên "Du" kia luôn đuổi kịp ngay giây sau đó.

Sau một hồi giằng co bất phân thắng bại, lý trí của Lục Liên Thanh mới quay trở lại, hắn từ bỏ việc tranh giành vị trí Top 1 với "Du".

"Cứ chờ đấy."

Trong lòng bốc hỏa, Lục Liên Thanh cầm điện thoại gọi đi một dãy số.

"Phía Lục Phong sao rồi?"

"Sắp rồi, tôi thấy hắn ta đang rất dao động.

Mảnh đất phía Tây thành phố là một miếng mồi béo bở, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."

"Còn Lục Linh Tinh thì sao?"

"Vẫn đang ăn chơi trác táng cùng đám bạn.

Lão Sầm nói Lục Phong vừa cho hắn một khoản tiền lớn để làm vốn đầu tư."

"Cậu cho người ám chỉ Lục Linh Tinh đầu tư vào công ty Công nghệ Lăng Thuyền đi."

"Rõ!"

Sau khi dặn dò mọi chuyện xong xuôi, Lục Liên Thanh mệt mỏi ngả người ra ghế sofa, tay phải nắm thành đấm nện mạnh xuống nệm một cái.

Đợi đến khi hắn dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi ở nhà họ Lục, không cần phải dùng thẻ của người khác để che giấu hành tung nữa, lúc đó vị trí Top 1 của Ôn Úc nhất định phải là của hắn!

Cái loại "Du" thối tha hay tôm tép gì đó...

Biến hết đi!

(trong bản gốc để là ch.ế.t hết đi nhưng cứ thấy sao sao á)

...

Hoàn toàn không biết Lục Liên Thanh đang hừng hực quyết tâm một mình, Ôn Úc hát xong liền nghe theo lời hệ thống, tìm vài người để PK thử xem sao.

Hệ thống kết nối ngay với người đầu tiên, là một gã đàn ông trung niên.

Ôn Úc còn chưa kịp chào hỏi, gã đã nhe hàm răng vàng khè ra mắng: "Sao trông cứ ẻo lả như đàn bà thế kia, rốt cuộc ngươi là nam hay nữ, lên tiếng cái nghe xem nào?"

Ôn Úc: ...

【 Có độc à? 】

【 Cái thứ gì thế này, hàm răng vàng khè làm tui buồn nôn quá. 】

【 Tên này mồm miệng thối thật sự, cách cái màn hình mà tui còn ngửi thấy mùi luôn ấy. 】

【 Úc Bảo ơi, đừng thèm chấp hắn. 】...

Ôn Úc mặt không cảm xúc ngắt kết nối với gã, cậu khịt khịt mũi, cố kìm nén ham muốn chửi thề rồi đổi sang đối tượng PK khác.

Lần này là một anh chàng tập gym cơ bắp cuồn cuộn.

Ôn Úc: "Chào anh."

Anh tập gym: "Chào người anh em."

Ôn Úc: "Cho hỏi PK như thế nào ạ..."

Anh tập gym: "Người anh em à, tay chân cậu nhỏ thế?

Gầy nhom như 'tế cẩu' (chó gầy) ấy, có muốn qua chỗ tôi làm cái thẻ hội viên không, tôi dạy cậu luyện cơ bụng."

【 Tế cẩu?

Úc Bảo nhà tui thế này gọi là mình hạc xương mai nhé!

Chỗ nào cần gầy thì gầy, chỗ nào cần thịt là có thịt ngay! 】

【 Tập cho cố vào nhìn như con 'ếch trâu' ấy, mà còn ở đây bày đặt PUA vợ tui à? 】

【 Không thèm ếch trâu, không thèm ếch trâu đâu nhé! 】

【 Úc Bảo ơi, đổi người đi! 】

Dù khá là thích thú trước lời mời tập gym vì chẳng người đàn ông nào lại không muốn có cơ bụng, nhưng thấy các fan trên khung chat phản ứng dữ dội quá, Ôn Úc vẫn chọn đổi người.

Liên tiếp đổi thêm vài người nữa nhưng ai nấy đều không bình thường cho lắm.

Hết "búp bê vải" đòi biểu diễn tiết mục "gà bay trứng vỡ" oái oăm trong phòng live; lại đến một cô nàng "dân chơi" chính hiệu, vừa lên sóng đã đòi xin số điện thoại; thậm chí còn có phòng livestream chỉ đặt đúng một quả dưa hấu, chỉ ngồi nhìn quả dưa im lìm không nói không rằng...

Loay hoay mất mười mấy phút, cuối cùng Ôn Úc đành ngậm ngùi bỏ cuộc.

"Vậy em xin hát tặng các anh các chị một bài nữa rồi kết thúc buổi livestream hôm nay nhé."

Mặc kệ những dòng bình luận kiểu như: "Sớm vậy, em không được đâu nha", "Tăng thời gian livestream đi", "Vợ ơi đừng bỏ chồng bỏ con mà", Ôn Úc tìm nhạc nền, hát xong bài "Nhật Nguyệt Trong Lòng" rồi dứt khoát tắt sóng.

Trước khi thoát ứng dụng, theo thói quen Ôn Úc vào kiểm tra tin nhắn hậu trường xem có "đại gia" nào tặng quà khủng cần chăm sóc không.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Ôn Úc, kết bạn với tôi đi.

Đi kèm phía sau là một chuỗi phương thức liên lạc.

Ai thế nhỉ?

Thậm chí còn biết cả tên thật của cậu nữa.

Ôn Úc thấy người có ID này tặng quà cũng không ít nên ngoan ngoãn nhấn kết bạn.

WeChat vừa thông báo thông qua, đối phương đã vội vã gửi tin nhắn đến ngay.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Anh là Mục Cẩn Ly đây.

Ôn Úc ngẩn ra một lúc, không ngờ Mục Cẩn Ly cũng biết phòng livestream của mình.

Úc-không-dưa: Mục thiếu, chân anh không sao chứ?

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Tôi vẫn đang nằm viện đây này.

Ôn Úc, sao cậu không đến thăm tôi?

Cái giọng điệu này nghe đúng là "danh chính ngôn thuận" đến mức khiến Ôn Úc chột dạ, suýt chút nữa tưởng hai người là đôi bạn thân thiết lắm không bằng.

Úc-không-dưa: Tôi đâu có biết anh nằm ở bệnh viện nào đâu.

Trong phòng bệnh, Mục Cẩn Ly nghiến răng, ánh mắt hằm hằm đầy giận dữ.

Anh thầm nghĩ chắc chắn là do Phương Ninh Thư cố tình không cho Ôn Úc biết địa chỉ của mình.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Tôi ở Bệnh viện Trung tâm, khoa Chỉnh hình, phòng 307 lầu 3.

Ôn Úc: ...

Đối phương gửi địa chỉ chi tiết đến thế này thì rõ ràng là muốn cậu đến thăm rồi.

Ôn Úc không ngốc, nhưng thật lòng cậu chẳng muốn gặp Mục Cẩn Ly chút nào.

Cậu thật sự không có hứng thú với việc đi "thả thính" đàn ông.

Úc-không-dưa: Vâng ạ.

Kệ đi, cứ trả lời lấy lệ cái đã.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Thế khi nào cậu đến thăm tôi?

Ôn Úc: ...

Thôi xong, không qua loa đại khái được rồi.

Chần chừ một lúc, Ôn Úc mới miễn cưỡng gửi đi một tin nhắn.

Úc-không-dưa: Dạo này tôi hơi bận, chắc phải nửa tháng nữa mới có thời gian cơ.

Cậu tính toán rằng nửa tháng nữa thì chân của Mục Cẩn Ly kiểu gì chẳng khỏi rồi, lúc đó cậu có thể đường đường chính chính khỏi phải đến gặp anh ta nữa.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Được, tôi chờ cậu.

Úc-không-dưa: Vâng ạ.

Úc-không-dưa: Mục thiếu ơi, tôi có chút việc bận nên xin phép không nói chuyện tiếp nhé.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Được.

Lừa xong Mục Cẩn Ly, Ôn Úc vã cả mồ hôi hột.

Cậu lờ mờ cảm thấy hình như Mục Cẩn Ly thực sự có ý đồ gì đó với mình, khiến cậu không khỏi ưu sầu.

"Hệ thống ơi, trong thế giới này nhiều người đồng tính luyến ái thế à?"

Hệ thống: "Cũng không hẳn đâu, chỉ là xung quanh vai chính thì tập trung nhiều thôi, cái này gọi là định luật 'hút gay' ấy mà."

Ôn Úc thở dài: "Xem ra chỉ khi nào rời xa những người quanh vai chính thì cuộc sống mới bình thường trở lại được."

Hệ thống: "Sắp rồi, khoảng hơn một tháng nữa là chúng ta sẽ bị Lục Liên Thanh đuổi khỏi Kinh Thị thôi."

Ôn Úc gật đầu: "Tôi phải tranh thủ thời gian này kiếm thêm thật nhiều tiền mới được."



Cứ ngỡ bữa cơm do chính tay Phương Ninh Thư nấu hôm qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn, không ngờ hôm sau Ôn Úc lại tiếp tục nhận được lời mời từ anh.

Món hôm nay là bò nạm kho cà chua khoai tây.

Cà chua và khoai tây được hầm nhừ đến mức sắp tan ra, thịt bò thì mềm rục, trông thôi đã biết là cực kỳ ngon miệng.

Ôn Úc cảm thấy mối quan hệ "bạn cơm" này đang dần trở nên quá thân thiết, cậu đang định mở lời từ chối thì nghe Phương Ninh Thư nói:

"Cứ coi như đây là lời cảm ơn vì ly trà sữa đi.

Ôn Úc, đã lâu lắm rồi tôi không được ngồi ăn cơm cùng ai cả."

Khi nói câu này, Phương Ninh Thư khẽ rũ mắt, gương mặt thanh tú lạnh lùng bỗng hiện lên vài phần yếu đuối, trông thực sự rất đáng thương.

Phương Ninh Thư đi làm thuê từ năm hai mươi tuổi, tính ra cũng đáng thương thật.

Ôn Úc mủi lòng, định bụng đồng ý luôn, nhưng đột nhiên nảy ra một ý tưởng:

"Hay là để tôi gọi điện bảo Lục Liên Thanh về ăn cùng anh nhé, dù sao quan hệ giữa hai người cũng tốt mà."

Dù sao sau này hai người họ cũng yêu nhau, nhân cơ hội này bồi dưỡng tình cảm luôn là vừa đẹp.

Lời vừa dứt, bầu không khí bỗng chốc đóng băng.

Phương Ninh Thư sa sầm mặt, vẻ yếu đuối anh cố ý tạo dựng ban nãy tan biến không còn dấu vết.

"Cậu ghét tôi à?"

Ôn Úc: Kẻ ác lại còn đi kiện trước!

Phương Ninh Thư nói tiếp: "Hôm qua rõ ràng cậu thấy hắn ta mắng tôi rồi, sao vẫn còn nghĩ quan hệ giữa chúng tôi tốt được?"

Nhớ lại cảnh tượng hôm qua, Ôn Úc thấy anh nói cũng đúng, cậu lý nhí: "Nhưng nếu quan hệ không tốt, tại sao anh lại dẫn hắn về đây?"

"Tôi với hắn biết nhau từ nhỏ," Phương Ninh Thư bình thản giải thích: "Mẹ hắn trước đây đối xử với tôi rất tốt, tôi không thể trơ mắt nhìn hắn chết được."

Ôn Úc vân vê ngón tay, trong đầu đấu tranh dữ dội.

Một mặt cậu thấy mình không nên quá thân thiết với Phương Ninh Thư, mặt khác lại thấy người này đáng thương đến mức quá đáng.

Sau một hồi giằng co, Ôn Úc nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường:

"Làm bạn cơm (cùng ăn chung) thì được, nhưng tôi sẽ không đưa tiền cho anh đâu đấy!"

Đôi mắt bỗng sáng lên, khóe môi Phương Ninh Thư hiện rõ một nụ cười, anh khẽ đáp: "Được."

Thế là chẳng hiểu kiểu gì mà Ôn Úc và Phương Ninh Thư lại trở thành cặp bài trùng ăn chung, đã vậy Ôn Úc còn chẳng phải bỏ tiền hay bỏ sức, ngay cả việc rửa bát sau khi ăn cũng được Phương Ninh Thư bao trọn gói.

Điều này làm cảm giác tội lỗi trong lòng Ôn Úc dâng cao vùn vụt, cậu cảm thấy mình chẳng khác nào một tên đại ác ôn đang bóc lột sức lao động của người khác.

Ăn cơm Phương Ninh Thư nấu suốt mười ngày qua, dù miệng có cứng đến đâu thì lòng cũng phải mềm, Ôn Úc xoa xoa cái bụng no căng tròn rồi nằm ườn ra ghế sofa như "xác chết".

Dạo này không biết Lục Liên Thanh bận bịu việc gì mà cứ đi sớm về trễ, Ôn Úc chỉ có thể nhìn thấy mặt hắn loáng thoáng một lát sau khi kết thúc buổi livestream buổi tối.

Nhưng Lục Liên Thanh bận rộn thế này cũng tốt, trong nhà yên tĩnh hơn hẳn, Ôn Úc cảm thấy rất hài lòng.

Ngay lúc Ôn Úc đang cảm thán cuộc sống hiện tại thật hưởng thụ thì điện thoại bỗng rung lên, cầm lên xem hóa ra là tin nhắn của Mục Cẩn Ly gửi tới.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Ôn Úc, ngày mai mấy giờ cậu đến?

Mục Cẩn Ly thế mà vẫn còn ở viện cơ à!

Chẳng lẽ bị đâm đến mức gãy xương vụn luôn rồi?

Úc-không-dưa: Mục thiếu, chân anh vẫn chưa khỏi sao?

Thực tế thì từ hai tuần trước Mục Cẩn Ly đã có thể xuất viện về nhà, nhưng anh ta lại cố đấm ăn xôi gia hạn thêm hai tuần nằm viện nữa.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Ừ, có chút nghiêm trọng.

Xét về thân phận thực sự của Mục Cẩn Ly hay vị thế "đại ca" thường xuyên tặng quà trong phòng livestream, Ôn Úc đều không có lý do gì để từ chối.

Sau một hồi ỉu xìu, Ôn Úc vẫn ngoan ngoãn nhắn tin lại.

Úc-không-dưa: Chiều mai tôi sẽ qua.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Được.

Ly Ly Nguyên Thượng Thảo: Chờ cậu.

...

Ngày hôm sau, Ôn Úc mua ít trái cây đến thăm Mục Cẩn Ly.

Mục Cẩn Ly diện một bộ vest rất vừa vặn, trông cũng khá bảnh bao, nhưng cái chân phải bó bột trắng xóa đã phá hỏng toàn bộ hình tượng, khiến anh ta từ "soái ca" biến thành một gã trông khá nực cười.

Cố gắng kìm nén khóe môi đang muốn cong lên, Ôn Úc nhỏ giọng chào: "Mục thiếu."

"Đến rồi à."

Sau khi cho người nhận lấy túi trái cây trên tay Ôn Úc, Mục Cẩn Ly khẽ phẩy tay, những người khác trong phòng bệnh đều tự giác lui ra ngoài.

"Lại đây chút đi."

Không khí bỗng trở nên kỳ quái, Ôn Úc vẫn đứng chôn chân tại chỗ, nở một nụ cười ngoan ngoãn: "Mục thiếu, chân tay tôi hậu đậu lắm, sợ không cẩn thận lại giẫm phải anh."

Lời từ chối khéo léo khiến sắc mặt Mục Cẩn Ly thay đổi.

Hắn sa sầm mặt, cười nhạo một tiếng:

"Ôn Úc, người thông minh không nói lời mờ ám, cậu muốn bao nhiêu tiền thì mới chịu đi theo tôi?"

"Hay là cậu luyến tiếc Phương Ninh Thư?

Hắn ta vừa nghèo rớt mồng tơi lại còn nợ nần chồng chất, chẳng lẽ cậu cam tâm theo hắn cả đời sao?"

"Tôi xem video cậu quay rồi, Phương Ninh Thư đến một đôi giày cũng mua không nổi cho cậu.

Theo người ta chịu khổ cực như vậy, chẳng phải là rất ngu ngốc sao."

"Ôn Úc, chia tay với Phương Ninh Thư đi."

**********

Lời tác giả:

Ôn Úc: Khoan đã, ai đang yêu ai cơ?

Phương Ninh Thư: Cậu và tôi.

Lục Liên Thanh: Phương Ninh Thư, tôi thấy anh chán sống rồi thì phải!

_______

Editor: Chuyện là dạo này không biết vì sao đã vào xuân mà chỗ tui vẫn còn bão tuyết, mọi người lên xem kênh thời tiết ở Wabasca, Alberta thử xem, tuyết bên lề đường sắp cao hơn người rồi...😭tui sẽ tạm off cho đến khi tuyết tan đến đầu gối thì sẽ ra tiếp.
 
Back
Top Dưới