Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết

Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 188: Thế giới 5: Nguyễn Tiểu Ly yên tâm chờ chết


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 189: Thế giới 5: Tiểu Zombie thật đặc biệt


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 190: Thế giới 5: Sống chung


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 191: Thế giới 5: Bắt một con zombie để mua vui


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 192: Thế giới 5: Xài chung cô gái này chứ?


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 193: Thế giới 5: Giết người


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 194: Thế giới 5: Zombie thích ngủ nướng


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 195: Thế giới 5: Ăn tinh hạch


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 196: Thế giới 5: Hắn tức giận


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 197: Thế giới 5: Nguyễn Tiểu Ly chạy trốn lại tự quay về


Tác giả: Cửu Thiên Tuế

Translator: 2508_Giao Giao

Beta-er: 2508_Tiểu Tỷ Tỷ

Hiện tại, Lâm Dục hoàn toàn không quan tâm những người này muốn làm gì, hắn chỉ muốn đi tìm Tiểu Zombie. Chỉ trong nháy mắt mà Tiểu Zombie đã không còn ở trong xe, chắc có lẽ là vì cô cảm giác được có người đến gần nên đã xuống xe, thế nhưng không biết Tiểu Zombie đã ẩn nấp ở đâu đó hay là chạy luôn rồi…

Cái còng chân kia chỉ khiến Tiểu Zombie không thể đi lại như bình thường, nhưng cô vẫn có thể đi từng bước nhỏ.

Hắn phải nhanh chóng đi tìm cô, nếu không Tiểu Zombie thật sự sẽ chạy mất. Thế nhưng cửa đã bị những người đó chặn, Lâm Dục đành phải chờ đợi những người này rời đi trong tâm trạng bực bội.

Trương Sơn Kỳ: "Dừng ở đây đi, chúng ta đổ đầy xăng rồi mau rời khỏi đây."

“Ai, cậu nói xem sao chúng ta xui xẻo như vậy chứ? Gặp được siêu thị nhưng lại không có đồ ăn."

"Đừng ca thán nữa, thêm xăng vào thì xe có thể chạy rồi, sau đó chúng ta đi đến địa điểm tiếp theo tìm thức ăn."

"Đội trưởng, sắp tiến vào thành phố. Vật tư của chúng ta hiện tại không còn đủ dùng. Nếu tránh đi thành phố này thì chúng ta sẽ rất khó để tìm được vật tư." Một đội viên tương đối cẩn thận nói.

Trương Sơn Kỳ cũng đang đắn đo về vấn đề này.

Trên đường đi đến đây, hầu như bọn đều tránh chạy vào trong thành phố. Dù sao trong thành phố chỗ nào cũng có zombie, thậm chí là zombie biến dị cấp cao, vì thế bọn họ luôn lựa chọn tránh đi.

Nhưng không vào thành phố thì khó mà tìm được vật tư…

Trong thời đại tận thế, vốn chẳng có ai canh tác gì cả. Tất cả thức ăn trong thành phố An Toàn đều do các tiểu đội đi đến các thành thị tìm kiếm. Bọn họ cũng là một trong số các tiểu đội đi ra ngoài tìm kiếm vật tư, lúc xuất phát có hơn ba mươi người, nhưng hiện tại còn sống sót chỉ có vài người ở đây…

Đến lúc này, bọn họ đã không còn trông mong có thể tìm được thật nhiều vật tư cho thành phố An Toàn, chỉ cầu mọi người ở đây đều có thể bình an trở về là đủ rồi.

Nhưng nếu lần này lại không vào thành phố, dù cho bọn họ không bị zombie ăn mất thì cũng sẽ chết đói ở giữa đường…

Mọi người đều lâm vào im lặng.

Cuối cùng, Trương Sơn Kỳ cũng mở miệng nói: "Lần này chúng ta sẽ không vòng qua thành phố mà sẽ đi vào để tìm kiếm vật tư, nhưng điều kiện là mọi người có mặt ở đây đều phải an toàn thoát ra. Đây là mệnh lệnh."

"Tuân lệnh!"

Ngay lúc bọn họ nói chuyện, có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến. Cách đó không xa xuất hiện một cô gái mặc váy dài đang chậm rãi đi tới đây.

Lâm Dục nhìn thấy Nguyễn Tiểu Ly, tâm trạng đang nôn nóng bỗng chốc thả lỏng. Hắn thở phào một hơi.

Tiểu Zombie không chạy trốn.

Đồng thời Lâm Dục cũng lo lắng cho Tiểu Zombie. Những người này đều là dị năng giả, hơn nữa rõ ràng là người của thành phố An Toàn, thực lực rất mạnh. Không thể để bọn họ phát hiện ra Tiểu Zombie không bình thường.

Trương Sơn Kỳ và các đội viên cũng nhìn thấy cô gái đang đi về phía họ.

"Sao lại có một đứa con gái ở đây?"

"Ở nơi hoang vu thế này đột nhiên xuất hiện một cô gái, lại còn đang đi qua đây. Sao cô ta không nói lời nào hết vậy?"

"Mẹ nó, hơi đáng sợ rồi đó."

Nguyễn Tiểu Ly hơi cúi mặt, buông rũ mái tóc đen dài làm mái ngố che khuất đôi mắt. Chiếc váy dài màu đen khiến cô thoạt nhìn càng thêm u ám. Quan trọng là cô không hề nói một tiếng nào, cứ từng bước từng bước đi tới, quả thật nhìn có chút dọa người.

Ở tận thế, vẻ ngoài xấu xí và ghê tởm của zombie là đặc điểm để phân biệt với con người, nhưng bộ dáng này của Nguyễn Tiểu Ly cũng làm người ta thấy kinh hãi.

Trương Kỳ Sơn nhíu mày: "Cô bé?"

Cô không trả lời, vẫn chầm chậm đi tới.

"Lão đại, cô ta là người sống sao?"

"Đừng tự mình dọa mình, chắc là người sống rồi. Nhìn màu da và động tác đi, trên người cũng không có vết thương nào nữa. Cô ta chắc là người sống đấy."

Này người anh em, cậu tự tin chút được không, bỏ chữ "chắc" đi chứ.

Trong lúc cả đội đang khẩn trương, cô gái đang đi tới đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía bọn họ và nở nụ cười vô cùng xinh đẹp và ngọt ngào.

Một đám đàn ông trưởng thành đều đỏ mặt xấu hổ, đồng thời thở phào nhẹ nhõm vì đã xác định được cô đúng là người sống.

Nhưng có chắc cô gái này đang cười với bọn họ không?

Thực chất, Nguyễn Tiểu Ly đang cười với người đứng phía sau bọn họ, Lâm Dục.

Trương Sơn Kỳ cũng đã nhận ra ánh mắt của cô không đặt trên người bọn họ mà là ở phía sau. Hắn quay đầu quát: "Ai ở trong đó?"

"Không phải chứ, vậy mà lại có người trốn bên trong sao?"

Lâm Dục từ từ bước ra ngoài.

Trương Sơn Kỳ đánh giá chàng trai vừa bước ra, sau khi đã xác định đối phương không bị zombie cắn rồi mới nói tiếp: "Cậu trốn trong đó bao lâu rồi? Đến đây khi nào?"

"Ngại quá, tôi cũng chỉ đến trước mọi người vài phút mà thôi. Bên ngoài là em gái của tôi, em ấy là người câm."

Lâm Dục đi ra, vượt qua bọn họ đến bên cạnh Nguyễn Tiểu Ly và nắm tay cô: "Ngoan."

Không chạy mất, thật ngoan!

Trên mặt của Nguyễn Tiểu Ly nở một nụ cười dịu dàng. Thật ra ban nãy cô đúng là đã chạy đi, nhưng nghĩ đến bản thân còn đang mang nhiệm vụ trà trộn vào thành phố An Toàn nên mới quay lại đây đấy.

Cổng vào thành phố An Toàn được lắp đặt cơ chế quét hình, có thể đo được nhiệt độ và tiếng tim đập của con người, mà cả hai thứ này cô đều không thể ngụy trang được.

Muốn trà trộn vào thành phố An Toàn đối với cô là chuyện không hề đơn giản. Trong cốt truyện gốc cũng không đề cập đến vấn đề nhân vật phản diện làm thế nào để đi vào đó.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyễn Tiểu Ly vốn đã chạy trốn được mấy trăm mét lại quyết định vòng trở về.

Vẫn nên đi theo nam chính thì hơn. Chắc chắn nam chính sẽ có cách mang cô vào thành phố An Toàn.

Cho dù thân phận zombie của cô bại lộ và bị mang đi nghiên cứu thì cũng không sao cả, chỉ cần có thể tiến vào thành phố An Toàn làm nhiệm vụ phản diện là thành công rồi.

Nếu cô ở trong thành phố An Toàn thì nhất định sẽ hấp dẫn zombie đến vây thành, nhiệm vụ của phản diện cũng từ đó mà hoàn thành sạch trơn.

Nguyễn Tiểu Ly rất vui vẻ. Đi theo Lâm Dục thì nhiệm vụ phía sau sẽ nhẹ nhàng, vả lại hắn sẽ tìm tinh hạch cho cô, còn có thể nô dịch nam chính. Đúng là tuyệt đến không thể tuyệt hơn.

Tiểu Ác bỗng đánh run: "Ta cảm thấy nam chính có chút đáng thương."

Thật bi thảm mà…

Nếu nam chính biết Tiểu Ly nhà nó nghĩ thế này thì không biết trong lòng hắn sẽ cảm thấy thế nào?

Trương Sơn Kỳ: "Chiếc xe phía bên kia là của hai người?"

Lâm Dục: "Đúng vậy, là của chúng tôi. Chúng tôi cũng tới đây để đổ xăng. Tôi vào siêu thị tìm vật tư còn em gái thì đợi ở trong xe. Nhưng có lẽ vì thấy các người nên con bé đã bị hoảng sợ và trốn đi."

Nói sự thật sẽ càng làm người ta tìm không ra sơ hở.

Trương Sơn Kỳ cũng có thể hiểu được nguyên nhân cô bé kia sợ bọn họ. Ở tận thế, có lẽ phụ nữ đều sợ hãi khi nhìn thấy một đám đàn ông. Bởi vì có rất nhiều dị năng giả ỷ vào bản thân có dị năng mà làm điều xằng bậy với phụ nữ.

Trương Sơn Kỳ: "Hai người muốn đi đâu?"

Lâm Dục: "Tôi muốn dẫn theo em gái đến thành phố An Toàn lớn nhất."

Một người đàn ông nghe thấy vậy thì lập tức chen ngang, nói: "Đó không phải là căn cứ của chúng tôi sao. Anh bạn có muốn kết nhóm đi cùng không? Yên tâm, tôi không có ý gì khác, chỉ đơn giản là muốn kết bạn thôi."

Dù sao cậu thanh niên này cũng mang theo em gái, trực tiếp nói kết bạn lại sợ hắn hiểu lầm cái gì đó.

Bọn họ đều là những người đàng hoàng, là tiểu đội chuyên tìm kiếm vật tư cho thành phố An Toàn, tuyệt đối không phải là bọn người vô nhân tính trong mạt thế kia.

Kết bạn đi thành phố An Toàn…

Không được, mang theo Tiểu Zombie mà ở chung với những người này thì sẽ không an toàn cho Tiểu Zombie.

"Không cần đâu."

Trương Sơn Kỳ nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt, trông dáng vẻ của hai người cũng chỉ khoảng hai mươi. Cô gái thoạt nhìn có vẻ yếu ớt và không thể nói chuyện, còn người anh thì lại sâu không lường được.

Trương Sơn Kỳ mời: "Chúng ta cùng nhau kết nhóm đi. Nơi này còn cách thành phố An Toàn một đoạn đường nữa, nhiều người thì sẽ an toàn hơn."
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 198: Thế giới 5: Cởi bỏ còng chân


Tác giả: Cửu Thiên Tuế

Translator: 2508_Giao Giao

Beta-er: 2508_Tiểu Tỷ Tỷ

Lâm Dục đang định tiếp tục từ chối thì cô gái nhỏ đứng ở bên cạnh đã kéo áo hắn.

Nguyễn Tiểu Ly cười tủm tỉm, nhẹ nhàng kéo áo Lâm Dục.

Cô muốn đi theo những người này. Chỉ cần nơi nào có người thì nơi đó chắc chắn sẽ có người xấu. Đến lúc đó, cô vừa có thể giết người cũng vừa có thể kiếm được điểm tích lũy.

Nguyễn Tiểu Ly thời thời khắc khắc đều nhớ đến nhiệm vụ phản diện của mình.

Cô là vua zombie thì sao có thể không giết người được chứ? Không giết người tốt nhưng nếu là người xấu, giết bọn họ cũng coi như là làm chuyện tốt rồi…

Trong tận thế, không thiếu nhất chính là người xấu.

Tâm trạng của Lâm Dục có chút không vui. Tiểu Zombie nghĩ gì mà lại muốn đi theo những người này chứ? Nhóm người này rõ ràng là tiểu đội của thành phố An Toàn, mà người trong thành phố An Toàn chính là kẻ thù lớn nhất của zombie đó.

Ai, Tiểu Zombie chỉ biết ăn tinh hạch thôi, đối với mọi chuyện trên thế giới này đều không biết gì hết. Cô quá thơ ngây rồi!

Nguyễn Tiểu Ly quay đầu lại tiếp tục kéo áo hắn, ý bảo hắn nhanh đồng ý đi.

Lâm Dục bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi, nếu các anh đã ngỏ lời mời vậy chúng ta cùng nhau kết nhóm đi đi."

Trương Sơn Kỳ chú ý đến hành động của hai người. Có vẻ như người thanh niên này rất quan tâm em gái của mình, rất nghe lời em gái.

Rời khỏi siêu thị, Lâm Dục vừa ngẩng đã nhìn thấy chiếc xe được trang hoàng giống xe thiết giáp của bọn họ.

Trương Sơn Kỳ nhìn chiếc xe ở phía trước rồi nói: "Xe của hai người quá không an toàn, nếu không thì đi chung xe đi. Xe của chúng tôi đã được cải tiến rồi, chống va đập rất tốt."

Nhóm người này có năm người, nếu lại thêm mình và Tiểu Zombie thì chắc chắn sẽ phải chen chúc. Hơn nữa, Lâm Dục cũng không quá thích bọn họ đến gần Tiểu Zombie.

"Không cần đâu, tôi tự lái xe của mình là được rồi. Mọi người yên tâm đi, tôi sẽ không kéo chân sau của các anh."

Lâm Dục lạnh nhạt từ chối, sau đó kéo Nguyễn Tiểu Ly đi đến chiếc xe của hai người bọn họ. Trương Sơn Kỳ mang theo các đội viên đi đổ xăng.

Lâm Dục kéo Nguyễn Tiểu Ly lên xe ngồi, sau đó vươn tay vén váy cô lên. Nhìn thấy chiếc còng chân còn ở trên chân cô, khóe miệng hắn lập tức nở nụ cười.

"Tôi còn cho rằng cô đã cởi nó ra rồi."

Lúc nãy Nguyễn Tiểu Ly hoàn toàn không hề để lộ còng chân, vả lại còn cẩn thận không để nó phát ra tiếng động. Hắn còn cho rằng còng chân đã bị Tiểu Zombie chặt đứt rồi.

Mặc dù Lâm Dục rất tin tưởng dị năng của bản thân, đồ vật mà dị năng hệ kim làm ra với sức lực của người bình thường thì sẽ khó mà làm gãy được. Thế nhưng nhỡ Tiểu Zombie có sức mạnh phi thường có thể chặt đứt nó thì sao.

Hiện tại thấy nó vẫn còn y nguyên, Lâm Dục nhẹ nhàng thở phào, tuy nhiên đôi mắt của hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chiếc còng chân màu vàng kim kia.

Trói Tiểu Zombie như vậy cũng không phải là cách, lỡ như bị những người đó phát hiện thì khẳng định họ sẽ biết được Tiểu Zombie không phải là em gái thật sự của hắn.

Lâm Dục ngẩng đầu, đánh giá gương mặt của xinh xắn Tiểu Zombie và vẻ ngoài ngoan ngoãn của cô, nhưng bộ dáng lúc cô giết người của cô thì lại hoàn toàn trái ngược với hiện tại.

"Tiểu Zombie, tôi sẽ mở còng chân ra cho cô nhưng cô không được chạy đâu đó." Lâm Dục nhỏ giọng nói.

Nghe đến có thể cởi bỏ chiếc còng chân, ánh mắt của Nguyễn Tiểu Ly lập tức rực sáng.

Dù là ai cũng sẽ không muốn mang theo một bộ xiềng xích trên chân.

"Vui vẻ vậy sao?" Lâm Dục cười, sau đó giơ tay phóng ra dị năng hòa tan chiếc còng.

"Tiểu Zombie, cô cũng biết năng lực của tôi rồi đấy. Nếu cô bỏ trốn thì dù cho cô chạy đến nơi nào tôi cũng có thể bắt cô lại. Nhưng mà khi cô chạy đi, tôi sẽ rất tức giận. Vậy nên khi bắt được cô trở lại, lúc đó cô sẽ phải hứng chịu cơn giận của tôi, biết không?" Giọng nói của Lâm Dục vô cùng dịu dàng, nhưng uy h**p ẩn chứa trong đó có thể khiến cho người nghe không rét mà run.

Vẻ mặt của Nguyễn Tiểu Ly vẫn thản nhiên, hoàn toàn không thèm để ý sự uy h**p của Lâm Dục.

Dù sao cô cũng không định rời đi.

Trốn để làm gì?

Đi theo nam chính vào thành phố An Toàn, hoàn thành nhiệm vụ phản diện và lấy được điểm tích lũy không tốt sao?

Hai chiếc xe đã được đổ đầy xăng, thậm chí còn lấy thùng khác để đựng xăng dự trữ. Trong lúc đó, mọi người cũng thuận tiện giới thiệu về bản thân. Dù sao mấy ngày kế tiếp mọi người sẽ đi cùng nhau nên cũng cần hiểu biết một ít về đối phương.

Cuối cùng, bọn họ đem tất cả đồ vật có thể sử dụng được đều mang đi hết. Tuy rằng bên trong siêu thị không có đồ ăn nhưng vẫn có quần áo. Mặc dù ở mạt thế thì không cần phải ăn mặc đẹp đẽ hay chỉnh tề gì nhưng ít nhất cũng phải sạch sẽ.

Lúc thu thập vật tư, Lâm Dục lấy toàn quần áo phụ nữ.

Một đội viên tương đối mập mạp đi tới: "Cậu Lâm, cậu thật yêu thương em gái của mình nha."

Lâm Dục mỉm cười trả lời: "Tôi chỉ có một người em gái nên tất nhiên phải yêu thương rồi."

Không dễ dàng gì mới có thể gặp được Tiểu Zombie thú vị như vậy, đương nhiên hắn phải thương cô một chút...

Chọn xong đồ vật, mọi người nhanh chóng lên xe.

Lúc đầu, trong xe còn vang lên âm thanh nói chuyện của mọi người, nhưng càng đến gần thành phố, mọi người lại càng im lặng. Ngoại trừ Lâm Dục và Nguyễn Tiểu Ly, những người khác đều vô cùng căng thẳng.

Đi vào trong thành phố đồng nghĩa với việc sẽ đối mặt với một số lượng lớn zombie. Bọn họ chỉ có chừng này người, có thể sống sót để rời khỏi thành phố này và an toàn tìm được vật tư hay không là điều mà không ai có thể nói trước được.

Đội viên lái xe, còn Trương Sơn Kỳ ngồi ở vị trí phó lái cẩn thận quan sát bốn phía.

Trương Sơn Kỳ: "Lập tức sẽ tiến vào thành phố, chú ý đề phòng."

"Tuân lệnh!"

Lâm Dục từ từ lái xe đi phía sau bọn họ. Nguyễn Tiểu Ly nhắm mắt ngủ gật gà gật gù.

Phía trước là các tòa nhà cao tầng san sát, xa xa có thể nhìn thấy zombie đang tới lui đầy đường.

Bọn zombie phát hiện có xe đang đến gần thì lập tức điên cuồng hướng về bên này. Trong đó có zombie cấp thấp lững thững bước đến, nhưng phần lớn đều là zombie đã tiến hóa có thể chạy nhanh.

Một đoàn zombie thối rữa buồn nôn vừa chạy như điên lại đây, vừa nhe nanh gầm rú, đây quả thực là một hình ảnh k*ch th*ch thần kinh.

Mọi người đều căng thẳng.

Trương Sơn Kỳ: "Chạy thẳng về trước, sau đó rẽ trái."

Ở lối rẽ phía trước có thể thấy được rõ ràng con đường phía bên trái có ít zombie hơn, hơn nữa cũng không có vật cản. Lối rẽ bên phải có rất nhiều xe chặn đường, không thuận tiện cho việc chạy trốn.

Chiếc xe thiết giáp phía trước đột nhiên tăng tốc, Lâm Dục cũng nhanh chóng nhấn ga đuổi kịp.

Zombie không biết đau đớn, cũng không biết sợ hãi. Đối mặt với hai chiếc xe đang lao tới, chúng nó vẫn tiếp tục chạy tới như cũ. Và tất nhiên kết quả có thể đoán được, bọn chúng hoặc là bị đâm bay hoặc là bị bánh xe nghiền nát.

Không ngừng có zombie tông vào kính chắn gió, dịch thể ghê tởm và nhầy nhụa bắn đầy lên đầu xe, trên tấm thủy tinh cũng bị bắn nhớp nháp, làm tầm nhìn phía trước cũng bị mờ đi.

Nhóm người điên cuồng tiến lên, không khí vô cùng căng thẳng. Không một ai phát hiện zombie không hề tấn công chiếc xe phía sau, hầu như là không có một con zombie nào dám lại gần chiếc xe đó.

Hơn mười phút kịch liệt phóng xe, rốt cuộc bọn họ cũng đã vượt qua đoạn đường lúc nãy.

"Đội trưởng, xung quanh đây có vẻ yên tĩnh, nhưng zombie nhất định sẽ ngửi được mùi trên người chúng ta rồi tấn công tới. Chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Chỉ cần là con người đi vào thành phố thì hầu như đều sẽ nhanh chóng bị zombie bao vây. Hễ bị zombie phát hiện thì việc bị cắn chết cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Trương Sơn Kỳ bình tĩnh nói: "Tìm siêu thị gần nhất, sau đó mọi người đều xuống xe tìm kiếm vật tư. Tìm xong rồi thì nhanh chóng lên xe rời đi theo đường cũ, chạy khỏi thành phố."
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 199: Thế giới 5: Đến siêu thị tìm vật tư


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 200: Thế giới 5: Cứu một đôi nam nữ


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 201: Thế giới 5: Cặp đôi cực phẩm


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 202: Thế giới 5: Đút Tiểu Zombie ăn thịt hộp


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 203: Thế giới 5: Tra nữ Nguyễn Tiểu Ly


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 204: Thế giới 5: Anh trai chăm sóc em gái là chuyện hết sức bình thường


Tác giả: Cửu Thiên Tuế

Translator: 2508_Giao Giao

Beta-er: 2508_Tiểu Tỷ Tỷ

"Người đã từng tự sát, lại được sống lại và nếm trải một cuộc sống mới muôn màu muôn vẻ thì nhất định sẽ rất yêu quý sinh mạng của mình. Vì thế, ta sẽ không để ngươi có cơ hội xóa bỏ ta đâu." Nguyễn Tiểu Ly nhẹ nhàng cười nói.

Tiểu Ác lập tức cảm thấy vui vẻ, đồng thời cũng dùng giọng điệu ghét bỏ nói: "Tra nữ."

Nguyễn Tiểu Ly nhếch mày: "Ngoan, Tiểu Ác, chính ngươi đã nói là thích kiểu ký chủ như ta mà?"

"Thích… Phi, có quỷ mới thích cô." Tiểu Ác hừ lạnh.

Nguyễn Tiểu Ly: "Đã có ai từng nói ngươi thật kiêu ngạo chưa? Lúc nào cũng thích nói những lời trái ngược với lòng mình nhưng lại che giấu không tốt, quả thật là cực kỳ đáng yêu."

"Không được dùng từ đáng yêu để hình dung ta. Ta là Tiểu Ác, là một hệ thống nhân vật phản diện xấu xa, hoàn toàn chẳng có một xu quan hệ gì với chữ đáng yêu đó hết!" Tiểu ác xù lông.

Nguyễn Tiểu Ly chỉ cười cười chứ không nói gì.

Tiểu Ác: "Có nghe thấy không? Sau này không được dùng từ đáng yêu để hình dung ta. Ta chỉ thích người khác dùng từ xấu xa để nói về ta thôi."

Nguyễn Tiểu Ly: "Được, Tiểu Ác là hệ thống xấu xa nhất trên thế giới."

Tiểu Ác cười đắc chí, nhưng gương mặt cũng tức khắc sa sầm… Sao nó lại có cảm giác lời này mang ý nghĩa khác vậy nhỉ?

Nguyễn Tiểu Ly lẳng lặng nằm yên trong lều chờ Lâm Dục trở về.

Muốn tìm được zombie biến dị cũng không phải là một chuyện đơn giản. Đến lúc trời gần sáng, Lâm Dục mới hối hả quay về. Hắn vội vàng đi vào lều, hô hấp vẫn còn khá gấp.

Lâm Dục lấy ra một tấm vải, bên trong bọc lấy ba viên tinh hạch: một viên màu xanh lục, một viên màu đỏ và một viên màu trắng, là tinh hạch hệ mộc, hỏa, thủy, chắc chắn Tiểu Zombie sẽ rất thích.

Lâm Dục cảm thấy có chút may mắn, vì buổi tối zombie sẽ gào thét nên hắn mới có thể tìm được vị trí chính xác của zombie biến dị dễ hơn.

Lâm Dục đặt tinh hạch xuống, sau đó chui vào trong chăn. Trong bóng đêm lờ mờ, hắn có thể nhìn thấy được Tiểu Zombie đang nằm rất ngoan ngoãn.

Lâm Dục giơ tay v**t v* đầu tóc dài của Nguyễn Tiểu Ly: "Đồ Tiểu Zombie không có lương tâm. Tôi rời đi lâu như vậy mà cô cũng không thức dậy sao? Chẳng lẽ cô không phát hiện ra tôi đã đi rồi?"

Tiểu Zombie vẫn nằm bất động, xem ra quả thật là không phát hiện hắn đã từng rời đi.

Trong ánh mắt của Lâm Dục có chút cô đơn.

Lâm Dục không nhịn được mà nhích đến gần thân thể của Tiểu Zombie thêm một chút. Hình như trên người của cô còn có mùi thơm, chẳng hề bốc mùi hôi thối giống như những con zombie khác. Tiểu Zombie của hắn luôn sạch sẽ và thơm phức.

Hắn lại không kiềm lòng được mà dựa sát vào thêm một chút, cuối cùng còn đưa tay nắm lấy tay cô, lúc này mới chịu nhắm mắt ngủ bù.

Ban đêm dài đằng đẵng. Vì đang ở vùng hoang vu hẻo lánh nên âm thanh gào rú của zombie cũng ít đi rất nhiều, do đó cả nhóm đã có được một đêm ngon lành.

Hôm sau, lúc trời vừa tờ mờ sáng, mọi người dần dần thức dậy. Trương Sơn Kỳ đi ra khỏi lều, thông báo: "Từ nơi này đến thành phố An Toàn còn lộ trình khoảng nửa tháng, chúng ta phải tranh thủ thời gian. Nhanh chóng dọn dẹp lều trại rồi lên đường thôi nào."

Lý Tuyết Nhi và Trần Đình nghe được động tĩnh liền vội vàng chạy ra ngoài.

Bọn họ cần phải theo sát những người này, nhất định không thể bị bỏ lại. Chỉ cần đi cùng những người này thì bọn họ chắc chắn có thể đi vào thành phố An Toàn!

Mọi người đều đang thu dọn lều của mình. Trần Đình và Lý Tuyết Nhi cũng bất ngờ làm việc. Trần Đình hạ cái giá chống lều xuống, sau đó dùng dây thừng cột lều và cái giá lại cùng với nhau.

"Này, anh làm vậy sẽ làm hư lều đó."

Trần Đình: "Lều này sao có thể dễ dàng bị hư như vậy được."

"Chúng tôi chỉ có chừng này lều thôi. Cái lều này coi như là tặng cho các người, nếu phá hỏng rồi thì đến lúc không có chỗ ngủ cũng đừng tìm chúng tôi xin thêm đấy."

Trần Đình vừa nghe cái lều này là cho bọn họ thì lập tức vui vẻ nói: "Tôi làm hư thì sẽ tôi tự chịu trách nhiệm."

Cái lều này lớn như vậy, bền chắc như vậy, sao có thể chỉ vì xếp lung tung vài lần đã bị hư được.

Sạ khi thu dọn hết vật dụng, mọi người cùng ngồi xuống ăn bữa sáng. Mỗi người được phát một cái bánh mì.

Những thức ăn này đều là bọn họ ra sức tìm kiếm, chỉ có Trần Đình và Lý Tuyết Nhi là không hề bỏ ra một chút sức lực nào. Đội viên phân chia bánh mì có chút không vui.

Nguyễn Tiểu Ly cũng được phát một ổ bánh mì. Cô cầm chặt ổ bánh mì trên tay, trên mặt lại không thể hiện cảm xúc gì.

Lâm Dục thấy vậy bèn lấy đi ổ bánh mì của Nguyễn Tiểu Ly, sau đó đưa lại cho Trương Sơn kỳ: "Tôi và em gái đã ăn sáng lúc trong lều rồi."

Trương Sơn Kỳ: "Đã ăn rồi cũng cầm lấy đi, hôm đó nếu không phải có cậu giúp đỡ thì bọn tôi đã không dễ dàng lấy được đồ ăn và an toàn rời khỏi."

Lâm Dục nghe vậy cũng không tiếp tục từ chối nữa. Hắn và Nguyễn Tiểu Ly cùng ngồi xuống.

Lý Tuyết Nhi ăn bánh mì mà cảm thấy trong miệng không có mùi vị gì, đầu óc cô chỉ quanh quẩn với suy nghĩ hai người kia đã ăn gì ở trong lều.

Nhìn cô gái này da dẻ trắng trẻo, non mịn, hẳn là chưa từng bị đói bao giờ.

Lý Tuyết Nhi mở miệng hỏi: "Lâm Dục, em gái của anh có da có thịt, sống ở thời bây giờ mà cũng không có bị đói gầy, xem ra cô ấy được anh chăm sóc rất tốt."

Lời này mặc dù bên ngoài nghe có vẻ bình thường nhưng sao lại có cảm giác như là có ý khác vậy nhỉ?

Chê người ta béo?

Có phải tất cả mọi người đều phải đói đến xanh xao vàng vọt như cô mới là bình thường hay không?

Lâm Dục nhíu mày: "Anh trai chăm sóc em gái là chuyện hết sức bình thường."

Lý Tuyết Nhi ngưỡng mộ: "Thật ngưỡng mộ em gái của anh, nếu tôi cũng có một người anh trai như vậy thì tốt biết mấy."

"Ừ."

Lâm Dục lạnh nhạt ừ một tiếng.

Lý Tuyết Nhi cực kỳ xấu hổ.

Sau khi ăn xong bữa sáng, tất cả mọi người thu dọn mọi thứ rồi lên xe rời khỏi nơi này.

Trên đường đi, Lý Tuyết Nhi luôn liếc nhìn chiếc xe con phía sau qua cửa kính.

Đáng tiếc thay, trên tấm kính thủy tinh đã bị dán một tấm màng, Lý Tuyết Nhi hoàn toàn không thể nhìn xuyên thấu qua đó để thấy được người ở bên trong.

Lâm Dục vừa lái xe vừa lấy một viên tinh hạch ra khỏi balo và đưa cho Nguyễn Tiểu Ly: "Ăn đi."

Nguyễn Tiểu Ly vừa nhìn thấy tinh hạch thì đôi mắt lập tức sáng lên, nhanh chóng cầm lấy tinh hạch rồi đưa đến bên miệng cắn một cách vui sướng.

Lâm Dục ở bên cạnh mỉm cười.

Tiểu Ác đã nhìn quen mấy cảnh tượng kiểu này đến mức chết lặng. Trải qua vài thế giới, nó đã nhìn thấu mọi việc.

Nam chính luôn luôn lệch, cốt truyện cũng lệch xa khỏi quỹ đạo ban đầu.

Nhưng tất cả đều không sao hết, nó chỉ cần kiếm điểm tích lũy là được.

Hơn nữa các nam chính đều đối xử với Nguyễn Tiểu Ly rất tốt, Tiểu Ác cảm thấy như vậy cũng không tệ lắm. Ngoài nhiệm vụ ra vẫn còn chuyện có thể khiến Tiểu Ly vui vẻ, vậy nam chính của thế giới này có lệch khỏi quỹ đạo thì cũng không sao.

Đổi một góc nhìn khác, Tiểu Ác cảm thấy vô cùng hài lòng. Sau này nếu gặp phải nam chính đi lệch, nó cũng sẽ nghĩ như thế này.

Đi con đường hoang vu hẻo lánh thì hầu như sẽ không gặp phải nguy hiểm lớn, thỉnh thoảng gặp phải zombie bọn họ chỉ cần trực tiếp lái xe cán qua là xong.

Mấy ngày này trôi qua rất an toàn, nhưng hôm nay đột nhiên đụng phải zombie biến dị. Đó là một con zombie biến dị hệ thổ. Động tác của nó rất nhanh, hơn nữa còn rất thông minh, biết dùng gò đất để chặn đầu xe khiến bọn họ không thể rời đi được.

Ngay lúc Trương Sơn Kỳ cảm thấy lần này xong đời rồi, Lâm Dục lại mở cửa xe bước xuống, trên tay hắn phóng ra hỏa dị năng tấn công zombie biến dị.

Sau khi bị Lâm Dục công kích vài lần, chỉ trong nháy mắt, con zombie vừa rồi còn vô cùng dũng mãnh và kh*ng b* đã muốn tháo chạy.

"Lâm Dục, cậu thật trâu bò!"

"Lúc nãy còn cảm thấy zombie này rất lợi hại, bây giờ lại đột nhiên cảm thấy hết thảy mọi thứ ở trước mặt Lâm Dục đều trở nên quá yếu!"
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 205: Thế giới 5: Lý Tuyết Nhi muốn ngủ ở lều của Lâm Dục


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 206: Thế giới 5: Tiến vào thành phố An Toàn


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Chương 207: Thế giới 5: Không muốn giao Tiểu Zombie ra


Tác giả: Cửu Thiên Tuế
 
Back
Top Bottom