Nữ Cường Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh

Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 140: Miêu Miêu Của Vương Gia 2


Tuyết Ly..

à không là mèo Tuyết Ly đang thận trọng từng bước tiến gần lại nơi nam chủ ở..

hang động tăm tối khác xa so với khu rừng đầy ánh sáng..

cứ như là ranh giới giữa thiên đường và địa ngục vậy
ít ra đối với cô là như vậy !
Tuyết Ly hít sâu đôi chân nhỏ lại càng thêm đề phòng mà bước vào..

sâu thêm một chút liền chẳng thấy gì nữa
hên mà từ chỗ những khe lỗ nhỏ nước có tí ánh sáng gặp thêm mắt mèo tinh anh ban đêm nên cô dễ dàng nhìn thấy nam chủ đang người đầy máu tươi dựa vào tảng đá sâu trong góc mà thở hổn hển từng hơi
Tay hắn vẫn cầm kiếm phòng bị như chỉ cần có chút động tĩnh liền liền mạng mà chém vào..
Tuyết Ly sợ hắn làm bừa nên giữ một khoảng cách đủ sáng cho hắn dễ dàng thấy mình rồi kêu một tiếng " meo meo "
"…" Mẹ nó ! Cô thề..

cô ghét tiếng kêu này !!!
Đôi mắt âm lãnh lập tức mở ra nhìn vào vị trí phát ra tiếng động mới nhẹ nhàng hạ xuống cảnh giác mà thở ra..
\- Chỉ là một con mèo..

vừa lúc ta đang đói !
"…" Thấy chưa..

cô biết quá mà !
\[…\] Kí chủ sắp bị chén rồi ? hu hu
"…" Đồ hệ thống chết bầm !
\[…\] \* Lúc cần thì toàn lời hoa ngữ..

lúc không cần chỉ toàn lời đớn đau \*
Mèo Tuyết Ly chẳng màn hệ thống nữa chuẩn bị phương án né kiếm của nam chủ..

nhưng xem ra hắn chỉ dọa cô thôi..

hắn còn chẳng có sức mà đi đó chứ ở đó làm màu
Hắn nhìn một màn định co cẳng chạy của cô rồi lại nhìn ánh mắt lanh lợi kia mà đôi mày nhăn lại một cái..Diệm Uyên có chút buồn cười lạnh giọng nói tiếp
\- Ngươi cũng thông minh đấy ! Nhưng nếu không nhanh tránh xa ta..

thì thật sự sẽ hối hận đó !!
Tuyết Ly ta đây mà sợ ngươi á ? Hứ hứ..

chẳng phải vì nhiệm vụ thì ngươi còn khuya mới vào mắt chị nhá !!

\[…\] Vào được mắt kí chủ không phải chỉ cần tiền sắc thôi sao ??
"…" Ta dễ dãi vậy à ?
\[…\] Đúng vậy!!
"…"
Nói chuyện thêm với nó cô sẽ ói máu..
Tuyết Ly dùng dũng khí ngàn năm đi lại gần nam chủ rồi nhả thảo dược ngậm nãy giờ xuống, xong lắc lư cái đầu bán manh một xíu rồi dùng chân đẩy đẩy dược lại cho hắn

Hắn như bị bất ngờ nhìn mèo nhỏ lấy lòng càng thêm hứng thú, đôi tay đột ngột giơ ra xách thân nhỏ nhắn lại gần mình với ánh mắt đầy thú vị mà quan sát một phen
Tuyết Ly lần đầu bị người ta sỉ nhục cầm lên tùy tiện thế này liền tức giận giơ chân định đạp vào mặt hắn một phen..
nào ngờ chân quá ngắn..cơ thể quá nhỏ..

bất lực !
Diệm Uyên nhìn ra tức giận của mèo nhỏ trong tay càng thêm hứng thú mà mở miệng
\- Ngươi hiểu lời ta phải không?
Xong nhanh chóng thay đổi thái độ nghi hoặc mà nhìn giáp người cô nói tiếp
\- Chắc không phải yêu quái chứ ?
"…" Cả nhà ngươi mới là yêu quái !!!
\[…\] Kí chủ đúng là bán yêu mà..

hồn người xác mèo..
"…" Nhờ Niệm Niệm yêu dấu nhà ta ban cho !!!!
Nhìn Tuyết Ly nghiến răng kêu tên mình hệ thống bị một trận rùng mình mà im bặt..
Nhưng thấy kí chủ đau khổ nó vẫn rất hả dạ..

thôi kệ vậy là được rồi, khó có cơ hội nhìn kí chủ bị ngược
Hệ thống đẹp trai ta sẽ đeo kính 3D lên mà thưởng thức...
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 141: Miêu Miêu Của Vương Gia 3


Diệm Uyên quan sát một hồi chẳng nhìn ra thất thường..
xem bộ chỉ là thông minh một chút thôi!
Cả 2 nhàm chán nhìn nhau một hồi
Vết thương của hắn bỗng chốc đau đớn vội buông mèo nhỏ trong tay xuống mà tóm lấy thảo dược cô đem đến tự nhai rồi đắp thẳng lên chỗ đang chảy máu
hắn chỉ có thể lựa chọn liều thôi !
Ngửi thây mùi tanh khó chịu cô liền lùi xa hắn vài bước..

chảy máu kiểu này có khi nào die luôn không?
\[…\] Chắc chắn là không! Nam chủ mà !!
"…" Nam chủ thì ngon rồi..
\[…\] Bao giờ cũng ngon !
"…"
Chẳng biết qua bao lâu hắn mới từ từ mở mắt lần nữa tỉnh dậy, con ngươi đen như dịu đi mà hàn khí vơi dần làm người ta cảm thấy thiếu niên trẻ tuổi có chút nhu nhược
Nhưng thần thái đó nhanh chóng mất đi thay vào là sự lạnh lẽo như thường lệ..
Diệm Uyên đảo mắt nhìn quanh thấy an toàn liền thử nhúc nhích người nào ngờ chạm phải vật nhỏ bên cạnh làm hắn giật cả mình..
Bất quá..

quá là mềm mại đi !
Mèo nhỏ này lông thật tốt màu cũng thật đẹp..

phải chăng vì thế nên linh tính nó đắc biệt ?!
Cũng nhờ nó nên vết thương cũng hắn đã đỡ hơn rất nhiều, không có gì nghiêm trọng thì lát nữa có thể vận công đi về phủ được rồi..
Hắn trăn trở suy tư một lát lại xoa thân mềm của mèo nhỏ như thích thú mà chẳng ngừng tay..
Thôi đem về vậy..

dù gì nuôi thêm cũng chẳng tốn bao nhiêu huống chi nó lại cứu mình, bỏ lại thì quá không được !!
\- Ngươi phải ngoan biết chưa ?!
Tay hắn chỉ khẽ vào đầu cô lạnh giọng mà cảnh báo ..
nếu dám không ngoan thì đem ăn thịt..à thôi đem quăng về rừng !!
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ bây giờ là 10\]
"…" \=\=..

giả vờ ngủ xem ra chẳng thành công lắm !!
\[…\] Kiểu này hảo cảm 100 chắc xa vời lắm..
"…" 100 á ? Ai lại đi yêu một con vật..

có hệ thống nhà ngươi thiếu não mới kêu ta công lược bằng cơ thể này !!
\[…\] Kí chủ mới là kém hiểu biết ấy..

bao nhiêu nhiệm vụ giả cũng rần rần đi công lược đấy thôi !!
"…" Bọn họ bệnh, ngươi cũng bệnh..

ai đời làm người không muốn lại muốn làm thú !!
\[…\] Nó dễ thương mà..

với lại phù hợp với nam chủ nữa..

"…" Giỏi vô đây mà công lược nè..

nội ăn tiểu này nọ thôi cũng làm người ta phát bực rồi ở đó mà dễ thương!
\[…\] \* Cũng đúng phếch \*
Tuyết Ly hậm hực một đường được hắn ôm bay về phủ, nghe hệ thống báo gần tới cô liền tranh thủ hé mắt quan sát một vòng..
Rộng quá..
Cứ như cung điện ý..

kiểu này chẳng khéo lại lạc đường như chơi
Thôi đành vậy..

miễn có chỗ ăn uống là mừng rồi..

chứ ở trong rừng có nước bị nuốt mà thôi !
Vừa đặt chân đến nơi liền nghe một loạt người cung kính hành lễ với hắn, quản gia tâm phúc thận trọng tiến lại gần to nhỏ vài điều..

cô nghe cũng chẳng hiểu lắm dường như liên quan đến vụ truy sát lần này..
Hắn đồng tử co lại hiện ra gương mặt chết chóc ném cô vào tay một tỳ nữ quanh đó rồi tùy tiện phân phó một câu " Chăm sóc tốt " thế là một mạch thẳng vào phòng mà bạo phát..
Khung cảnh thật khiến người ta chẳng muốn dòm..
Tuyết Ly đặt chân xuống căn phòng nhỏ dành riêng cho mình chẳng bao lâu lại nghe tiếng la hét truyền tứ phương
đầu nhỏ hé qua cửa sổ tò mò nhìn một màn máu tanh mà lạnh lẽo một trận..

Diệm Uyên một thân bào đen như diêm vương phán xử lộ vẻ độc tài mà thi quyền hình phạt, chẳng màn bao lời xin tha mà giơ kiếm tự tay đâm vào từng tất da thịt bọn người quỳ đó như thú vui..
Máu tươi văng khắp cả sân thậm chí bắn vào hắn cũng chẳng để tâm mà đâm sâu không ngừng đến khi bọn họ chỉ còn là cái xác mới thỏa lòng nở một nụ cười man rợ..
"…" Niệm Niệm..

đưa ta về nhà coi !!!
\[…\] Kí chủ..

cô bình..

bình an nha ..
Cả hai nói chuyện mà chẳng kiềm nổi run run từng hồi..
\[…\] Hệ thống trên cao luôn chúc phúc cho cô..
Tuyết Ly phóng một cái co rục người vào mền bông mới từ từ bình tĩnh nổi..
Diệm Uyên này..

khủng khiếp quá !!!.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 142: Miêu Miêu Của Vương Gia 4


Bầu trời dần sập tối mọi người như cũ vẫn bận rộn mùi, máu tanh đâu đó cứ quanh quẩn trong không khí khiến Tuyết Ly khó chịu không thôi..
chắc bị ám ảnh rồi..

cô không sợ máu chỉ là bị ánh mắt cuồng sát của nam chủ làm cho ớn lạnh cả người
Một tỳ nữ đúng mực đem đồ ăn thừa mà mèo hay ăn để vào kế bên cô bảo cô ăn đi, nhưng Tuyết Ly cô là người nha..
cho ta ăn thứ này thà chết còn sướng hơn..
Tỳ nữ có chút lo lắng khi thấy cô bỏ bữa..

đành báo lại với quản gia một tiếng cho chắc..

dù gì cũng là do vương gia đích thân mang về không thể tùy tiện được
Quản gia nghe tin cũng định bỏ qua nhưng nhớ lại màu lông hồng như tơ của mèo nhỏ liền có chút lo ngại ..

chẳng hay là giống hiếm lại nguy đành thông báo một tiếng đến Diệm Uyên
\- Vương gia..

ngài đang bận sao ?
Hắn đang lạnh mặt xử lí vài văn kiện quan trọng nghe tiếng như cũ chẳng ngước đầu mà trầm giọng cất lời
\- Chuyện gì ?!
Quản gia nhìn liền càng thận trọng nói rõ

\- Tiểu miêu ngài đem về hình như không hợp chỗ mà bỏ bữa rồi..

ngài xem..
Hắn nhíu sâu mày lại như quên khuất mèo nhỏ
im lặng một hồi mới sực nhớ đến..
Thật phiền..

muốn ăn thịt mèo !!
Nhưng nó cứu mình..

thôi tha một lần vậy, hắn buông bút trên tay xuống nhìn quản gia phân phó một câu
\- Đem nó qua đây !
Được lệnh mọi thứ nhanh chóng tiến hành, tiểu miêu Tuyết Ly nhảy xuống từ tay quản gia ngoan ngoãn đi lại gần hắn làm nũng..
mặc dù sợ nhưng vì nhiệm vụ phải lấy lòng người ta thôi !! Hu hu..
Diệm Uyên nhìn lông tơ mèo nhỏ mềm mại cọ xát vào tay mình liền sinh ra có chút thoải mái bắt lấy cô đem để trước mặt trừng mắt hỏi
\- Ngươi không ngoan ?
Tuyết Ly giả vờ như hiểu như không mà vẫn tiếp tục đi lại cọ tay hắn lắc lư cái đầu nhỏ..
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 15\]
Hắn lườm cô một cái phân phó xuống dưới dọn đồ ăn lên, trong thời gian chờ đợi xoa xoa lông mèo cũng không tệ..
tay hắn nhẹ nhàng chơi cục bông nhỏ hồng trong lòng càng thêm có chút ưa chuộng..
lông tơ tốt thế này nuôi lớn lột da ra để làm áo choàng cũng không tệ !!

\[…\] Kí chủ xem ra ..

thọ mệnh ngắn ..
"…"
Bàn ăn thịnh soạn được bày ra trước mắt Tuyết Ly dựng lại tinh thần vui vẻ nhào lại ăn như heo chẳng màn gì nữa..
ôi đói chết mất !!! Ngon quá đi...
Gương mặt mèo hạnh phúc liên tục ăn không ngừng khiến các tì tùng bên cạnh một phen sợ hãi không thôi..

bọn họ cẩn thận nhìn thái độ của vương gia liền thở phào một cái
May mà vương gia không tức giận..
Quản gia lo ngại định lại bắt mèo nhỏ xuống liền bị Diệm Uyên ngăn lại
\- Các ngươi lui đi ! Để nó cho ta..
Chúng nô tài quy củ lui xuống, ai từ nay cũng biết vương gia xem trọng tiểu miêu hồng này..tránh đắc tội sẽ tốt hơn

Diệm Uyên bình tĩnh một đường ngồi xuống cầm chén đũa lên cũng bắt đầu ăn, thấy mèo nhỏ nhà mình thích món gì cũng không ngần ngại truyền thêm cho cô còn dặn một chút
\- Ăn nhiều đi ! Ngươi quá nhỏ !
Nhỏ như thế bữa nào lỡ chân đạp dẹp lép không chừng !
"…"
\[…\] À thì..

suy nghĩ của nam chủ để mình hệ thống biết được rồi..
Mèo Tuyết Ly vẫn nhiệt tình ăn chẳng biết ánh mắt đầy âm mưu đang phóng về phía mình..
Hzz..

kí chủ đáng thương nha !!
Hệ thống nó rất tiếc nuối và yêu thương kí chủ nha !!
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 143: Miêu Miêu Của Vương Gia 5


Xong xuôi hết thảy cả hai im lặng ngồi nhìn nhau..

hắn thấy cô lạ nhưng không biết lạ chỗ nào..
Còn cô biết hắn bệnh..

nhưng chẳng biết bệnh có nặng quá không!
Thấy người hầu đã chuẩn bị xong nước ấm cho mình, hắn liền kéo theo mèo nhỏ vào cũng tắm..
Thấy nó phản kháng một hồi liền giơ tay to lên bóp lấy cổ tiểu miêu cảnh cáo
\- Ta ghét bẩn ! Ngươi không ngoan sẽ bị đem nướng ..
Tuyết Ly ai oán mà trùng mắt nuốt xuống tức tối trong lòng..
nam chủ chết tiệt ngươi đợi đó !!!!
Diệm Uyên hài lòng nhìn tiểu miêu cũng không làm khó nữa liền quăng thẳng nó vô bồn tắm rồi nới lỏng y phục của mình chui vào theo
Hắn lạnh mắt nhìn tiểu miêu quay lưng với mình mà bới tủm tủm về phía xa, khó chịu một hồi liền một tay kéo cô vào lòng mà chà lông tơ của mèo Tuyết Ly, còn tự sướng mà nói
\- Ngươi rất vinh hạnh mới được đặc ân này biết không? Bao nhiêu người muốn tắm với ta nhưng đều không có cửa!
"…" Ngươi nghĩ ngươi có cửa à ? Chị đây mà là người cưng tới móc cửa cũng không có đấy nhá !!
\[…\] \*Nhìn một người một mèo thật muốn móc mắt \*..

nhưng bất quá body nam chủ khá ok..
Tạm chấp nhận xem tiếp vậy !

Tuyết Ly thề cô sẽ không quên được nỗi nhục này..

hắn vậy mà dám đưa tay sò mó cô..

Tên b**n th** nhà ngươi đợi đi ta sẽ báo thù !!
Hục sâu một hơi dưới nước định bơi đi chốn ra khỏi tay hắn nào ngờ lại thấy thứ không nên thấy liền đỏ căng da mặt mà đuối nước chìm xuống
Diệm Uyên nhíu mắt chẳng thấy mèo nhỏ nổi lên nữa..
Liền nghĩ nó chết đuối rồi vội thò tay xuống kéo nó lên trong trạng thái cứ ngỡ chết vì sặc nước rồi
Ngay lúc hắn định gọi thái y thì từ người tiểu miêu nhỏ xuất hiện một đạo ánh sáng lạ mà biến thành một thiếu nữ xinh đẹp y phục hồng nhạt do nước trong bồn mà ẩm ướt lộ ra muốn hết, cơ thể vô lực ngã vào lồng ngực nam nhân còn đang xuất thần đối diện
\[…\] What ? Cái gì thế kia..

sao sao kí chủ hiện nguyên hình được chứ ?
Hệ thống vội tra cứu ba ngàn quyển sách liền xuất hiện thông tin..
" Khi cảm xúc nóng bỏng dao động quá mạnh sẽ bức khóa linh hồn thoát khỏi thân sát đã kí gửi..

"
Thế là thành yêu tinh ..

thật rồi?!

Diệm Uyên còn đơ người dần bình tĩnh từ từ nhìn xuống cô gái đang bất tỉnh trong lòng..

chẳng biết ra sao mà tim hắn dao động có chút kì lạ ..
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 25\]
hắn nhanh chống lắc đầu bình tĩnh lại, bước ra khoác vội lấy áo tay ôm lấy nữ nhân đặt xuống giường mình vội phân phó
\- Kêu thái y tới đây ! Nhanh lên !!
Mọi người nghe tin liền chạy vội thông báo, thái y bị giỏi nhất phủ bị hối gấp mà đôi chân già chạy run rẩy không thôi..

Sau một hồi tất bật ồn ào..

tất cả kì lạ nhìn cô gái đang ở trong lòng vương gia nhà mình..
Ơ..

ở đâu ra thiếu nữ xinh đẹp này thế ??

Thái y chẳng dám nhìn ánh mắt sắt lạnh của Diệm Uyên mà vội bắt mạch cho Tuyết Ly rồi thận trọng nói từng lời
\- Vương gia..

cô nương ấy chỉ bị đuối nước đôi chút không gì đáng ngại, uống chút nước gừng làm ấm một lát sẽ tỉnh thôi ạ
\- Đem nước gừng lên, còn lại lui xuống hết đi..
Tất cả dần nhẹ lui xuống, một tỳ nữ được lệnh đặt canh gừng còn nóng xuống rồi cũng vội lui ra..
sau cùng tám chuyện thì thào với các nha hoàn trong phủ
Vương gia không gần nữ sắc lại đột nhiên hốt một cô gái về phòng mình..

quả là một tin hay ho ..
Diệm Uyên chẳng nghĩ nhiều liền tiện tay thay luôn y phục cho Tuyết Ly..

mèo nhà mình không thể bị cảm..
Vẫn là lần đầu chứng kiến chuyện phi tưởng này làm hắn có chút không kiềm được mà hào hứng
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 30\]

\[…\] Kí chủ mà biết hắn sàm sỡ cô trong lúc bất tỉnh thì..

chắc liều mạng với nam chủ mất..
Thôi..

nó giấu tiếp vậy !.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 144: Miêu Miêu Của Vương Gia 6


Tuyết Ly bị một cú sốc mà bất chợt tỉnh dậy, nguyên chén nước có mùi gừng nồng nặc tưới thẳng vào mặt, phả ra khắp người..
quay gương mặt còn ướt đầy phẫn nộ hướng về người đối diện..

hắn nhíu mày nhăn nhó cũng phiền mà nhìn lại cô..

chưa gì còn ném tặng cho Tuyết Ly một câu
\- Phiền chết..

ta đút ngươi nhưng chính ngươi không chịu nuốt nên ta tống hết vào..

ướt rồi thấy chưa !

Ha..

lỗi của ta ư ?

"…" Không nói nhiều..

Ta sẽ giết hắn!!
\[…\] Nam chủ b*nh h**n kí chủ đừng tính toán nha..

lo cho mình trước đi ..
Hệ thống chết tiệt lại hùa với tên mặt than này ăn h**p cô..

nếu không phải cơ thể nhỏ bé không chống lại được..

Ủa..

tay người nè ?
Ê khoan..
Tuyết Ly ngỡ ngàng giơ cái tay lên múa may mấy vòng liền rực sáng hai mắt..
Cứ tưởng như đang mơ liền tán thử nghiệm 2 3 cái lên gương mặt khó ưa của nam nhân cho hả dạ..
\( Nam chủ bị tán \): …
\( Hệ Thống \): bật chế độ từ chối quen biết kí chủ !!
Từ trước đến nay vẫn là chưa từng thấy người nào đặc biệt như kí chủ nhà nó..

một dạng qua suốt mấy ngàn kiếp cũng chẳng thấu được !!

Tuyết Ly đang đắm chìm trong hạnh phúc khi được thành người mà phóng thẳng tới gương đồng đặt gần đó v**t v* gương mặt khả ái của mình rồi tự cảm thán
\- Sao có thể xinh đẹp thế này nhỉ ?!
Ha ..

ha ha
Diệm Uyên chẳng nuốt trôi cục tức nãy giờ liền sinh lửa giận đập cái bốp ..
Tan nát cái gương đồng cô đang soi..
hắn kéo tay Tuyết Ly lên đối diện mình lạnh giọng chất vấn
\- Tiểu yêu tinh ! Ngươi dám đánh ta xong bây giờ lại lơ đi à ?
Cánh tay thô lỗ của hắn vẫn giữ chặt lấy cô không buông tha..

Tuyết Ly tức giận đạp cho hắn mấy phát nhưng chính là bị chặn lại tất xong còn cho chính mình ăn khổ
"…" Tên này trâu bò hay gì mà dai vậy chứ ?!
\[…\] Hắn ư..

à chỉ mình đồng da sắt thôi !
"…"
Tuyết Ly hạ tâm tình xuống mức thấp nhất mới nén được cảm giác muốn ăn sống nuốt tươi tên thô lỗ trước mặt mà nhẹ giọng cất lời..

\- Xin lỗi..

tôi chỉ là lần đầu biến thân được nên có chút quá khích !
Mèo nhỏ như cũ ngoan ngoãn nhà mình ôn nhu như trước kêu meo meo trong tay hắn khiến nội tâm một trận thỏa mãn mà từ từ buông tay cô..
Mặt lạnh giữ chặt sau lại có chút thất thố chẳng che được tò mò liên tục quan sát nhìn về phía cô hỏi thăm
\- Ngươi..

thật sự là yêu quái ?!
\- Hửm..

chắc vậy..

sao ngài sợ tôi ư ?
Như nghe câu chuyện cười làm Diệm Uyên bất giác cười giễu vài tiếng nhưng nhanh chóng quay về điềm nhiên nhếch mép, đôi chân vững chạm đất đầy uy phong tiến gần cô mấy bước, đôi mắt sâu hút không đáy tựa vực thẳm yêu ma chiếu vào làm người ta một trận sương mù lạnh lẽo..

\- Tiểu yêu nhà ngươi ? Ta cần phải sợ ư ?
Tuyết Ly lùi sau nuốt vài ngụm nước bọt giữ chặt tay để đừng theo bản năng giơ ra móc cái mỏ của hắn..
Trông khó ưa chết đi được!
\[…\] 2 người làm ơn diễn đúng kịch bản đi !!! Lệch trận cả rồi !
Kiểu này hảo cảm là cái con khỉ xa xăm..

"…" Hzz..

kiềm nén vậy !!
Tuyết Ly cười trừ dựa vào lòng hắn kề tai vào bên ngực trái không thể không cảm thán mà ngước mắt lên đối mặt với nam nhân đang gần trong gang tấc
\- Quả nhiên ngài khác biệt nha !
Diệm Uyên giãn mày ra thở đều từng hơi khẽ đưa mặt lại nhấc lấy cằm nữ nhân to gan trong lòng cười một cái cất giọng
\- Khác chỗ nào ?
\- Chính là ôm mỹ nhân trong ngực vẫn không phản ứng !
\- Hửm..

phải phản ứng cái gì ? Với ngươi ?
Một trận gió lạnh thổi bay qua hốt lại cái liêm sỉ tự tin của kí chủ nhà nó
\[…\] Thấy nhục mặt chưa ?!
"…"
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 145: Miêu Miêu Của Vương Gia 7


Tuyết Ly hậm hực bức tức lùi ra giữ khoảng cách với tên nam chủ mặt than đáng ghét kia
Diệm Uyên nhìn gương mặt ai oán của cô cũng cười khẽ một cái, đi lại giường mình mà ngồi xuống đạm bạc nói
\- Ngươi tính ra sao ?
Tuyết Ly giơ mắt nghi hoặc nhìn hắn..

sao trăng gì ..

định đuổi ta à ?
Ta là ân nhân của ngươi đó !
\[…\] Thật ra không có kí chủ hắn vẫn sống nhăn răng!
"…" Ai mượn hắn sử dụng dược ta đem tới chi..

nên một cái lá cũng phải trả bằng vàng !!!
\[…\] Kí chủ là đồ tham tiền..
"…"
Tuyết Ly khoanh tay lấy oai nhìn hắn nói rõ..
\- Vương gia sẽ không quên ân nhân cứu mạng mình đi ? Tôi đương nhiên sẽ ở đây ăn bám !!
Cái nhếch mép lộ gương mặt có chút lãnh ý..
yêu tinh bây giờ cũng quá hiểu biết đi ?!
\- Ồ..

thành thật! Không tệ..

vậy tùy ngươi an phận là được!
\- Hửm..

thế nào là an phận?!
Tuyết Ly ngây ngô mà hỏi một phát nào ngờ bị hắn liếc xéo, cô rùng mình nhẹ ngáp một cái vươn vai còn nhức mỏi đi lại gần nam nhân đang khó chịu
\- Này ! Giường ngươi êm ghê á, hay cho ta mượn nằm đi !
"Này" ?!
Đây là từ ngữ dùng để nói chuyện với Diệm Uyên hắn hay sao..
Con yêu tinh không biết điều này bây giờ lại mơ đến giường của ta ?
Ha..

cô không biết ngại ư ?!
Hắn mặt lạnh dứt khoát nằm xuống chẳng để tâm đến cô, Tuyết Ly bực mình cũng dứt khoát nằm ạch xuống, đôi tay không an phận mà ôm lấy người kế bên dụi dụi tưởng tượng như gấu bông mà vui vẻ chìm vào giấc ngủ

Diệm Uyên hắn cả đời này chưa từng bị nữ nhân khi dễ..

bây giờ thì bị một con yêu tinh không có liêm sỉ này ăn đậu hũ còn chiếm luôn giường
Muốn vươn tay ra b*p ch*t cô thì ..
À thì..

không tệ !
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 35\]
Là cảm giác cũng không tệ..

người thì mềm..

da cũng mịn..

cứ như cục bột em bé mới sinh vậy..
Hắn từng có lần sờ thử con của hoàng huynh lúc mới sinh..

quả thực cảm giác rất tốt
Hắn cũng muốn có một cục bột như thế nhưng tiếc là hắn ghét nữ nhân..

nữ nhân toàn một lũ ham hư vinh

Nhưng bây giờ hắn nhặt được một con yêu tinh rồi..
Vậy thì xem như con nuôi dưỡng cũng không tệ !!
\[…\] Con nào nuôi không thịt ?!
\[…\] Con nào lớn vậy còn cho ông sờ mó hả nam chủ ?!
\[…\] Nghe mà tức giùm kí chủ luôn á !
… … …
Mặt trời như ước hẹn thức giấc bừng chiếu khắp mọi nơi, từng tia nhỏ soi chiếu qua khe hở gọi từng người tỉnh dậy
Nhưng từ rất lâu trước mặt trời thì mọi hạ nhân trong phủ đã bắt đầu ồn ào vào việc, Tuyết Ly không quen tiếng động quá lớn nên đã sớm mở mắt
Nam nhân to bự này thế mà lại ngoan ngoãn cho mình ôm suốt đêm ?!
Đêm qua bán hết sỉ diện mới hành động được như thế vậy mà hắn tặng chùa có 5 điểm hảo cảm..
Đúng là hắn không thích con trai chứ ?!
\[…\] Nam chủ thẳng nha !!
"…" À vậy ra hắn thích thái giám..

ta nghi lâu rồi mà !
Chứ làm sao sắc nước hương trời như cô đây lại chẳng chinh phục được, chắc chắn là có vấn đề!!!
\[…\] Vấn đề ngay từ đầu là ở kí chủ rồi á !! Người gì đâu mà..
À thôi đi..

nói xong nghe chửi mặc dù hệ thống nói có bao giờ sai ?!
"…"
Nhàm chán! Đồ hệ thống nhàm chán..

vẫn là nhìn tên mặt than trong lòng có ý nghĩa hơn
soái khí thế này đáng lí không nên có ánh mắt chết chóc đó..

làm thay đổi hết ngũ quan khiến người đối diện phải e dè mà cách xa..
Độc tài lại thích bạo lực..

không ai dạy ngươi phải dịu dàng với con gái à ?!
Tuyết Ly dùng ngón tay vẽ vẽ đường nét trên mặt hắn cho đỡ buồn..

tự dưng bất ngờ bị bàn tay to của nam nhân nắm chặt lấy..
\- Đau..đau quá..

ngươi làm gì thế ?
Diệm Uyên từ từ mở mắt ra, đôi mắt như chẳng ngủ mà lạnh lẽo một mảng nhìn cô kì lạ một phen xong cũng nhẹ tay buông ra, giọng nói chắc do mới thức có vài phần khàn khàn nhưng đong lại vẻ lạnh như thường
\- Tiểu yêu !! Ngươi muốn làm con nuôi của ta không?
Ôm cô cảm giác ấm ấm khá tốt khiến hắn có cảm giác xao động vài phần mà lần đầu mở lời đề nghị chuyện oái oăm này
Nuôi yêu tinh..

không tệ !
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 40\]
"…" Hắn có phải hay không thấy bản thân quá già ?!
\[…\] Logic của nam chủ và kí chủ có gì đó rất giống nhau..
Một kiểu chính là b*nh h**n !.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 146: Miêu Miêu Của Vương Gia 8


Tuyết Ly cười cười vài tiếng liền tiến lại vòng tay ôm lấy eo săn chắc của nam nhân ngước đầu giọng đùa kệch
\- Ngài thấy cảm giác tốt không?
\- Hửm..

à tạm !
\- Vậy thì tại sao không nghĩ đến rước ta về làm thê thay vì là con gái chứ ?!
Hắn như cũ cúi nhìn cô gái trong lòng đôi chút liền nhàm chán quay đầu ngồi vào ghế gỗ cạnh bàn
Diệm Uyên nhếch mép cười tựa yêu ma mị hoặc sa vào lưới, đôi môi mỏng từ từ cất lên
\- Được rồi..

vậy từ nay ngươi làm nô tì thân cận của ta đi !!
Đừng tưởng ta dễ lừa nhá !
"…" Nô tì ?!
"…" Muốn quay lại làm con gái nuôi có được không?
\[…\] Sai một bước đi một thước !!
Diệm Uyên hài lòng nhìn gương mặt tức tối của cô cũng không để tâm kêu người vào hầu hạ rửa mặt cùng thay y phục..
Quản gia theo phân phó nhanh chóng cử vài người vào, dáng vẻ vương gia cao lãnh chẳng để tâm nữ nhân đứng đó có chút khó chịu va vào tầm mắt bọn họ tưởng như đôi vợ chồng đang cãi vã làm người ta e dè cẩn thận, ông liền hướng về Diệm Uyên cất lời
\- Vương gia..

cô nương này..
\- Nô tì của ta !
Chưa đợi ông nói hết hắn đã phun đáp án bất ngờ ..

tất cả người trong phòng điều lâm vào trầm mặc..
Tuyết Ly mếu máo trừng to mắt với hắn liền nhận lại một cú cười xéo..

hắn vui vẻ nhìn cô tâm tình đặc biệt tốt tỏ ý trêu chọc
\- Nô tì này còn không mau lại hầu bổn vương, đứng ngốc đó làm gì ?! Muốn nhịn đói à ?
"…"Tuyết Ly à Tuyết Ly mày phải bình tĩnh..

đây là cổ đại giết người giấu xác kĩ một chút sẽ không có vấn đề gì đâu !
Vì vậy cho nên.." nhẫn nhịn " một chút đi !
\[…\] \=\= ?!
Tuyết Ly nuốt xuống cục tức nghẹn họng nãy giờ xuống mà cười tươi đi lại lấy khăn ấm trong chậu nước chuẩn bị sẵn cọ "nhẹ nhàng" từng bước vào bản mặt của nam nhân
Không cho hắn cơ hội phản bác nhanh chóng lau luôn cái đầu tóc đen của hắn
Cho ngươi thúi luôn đồ nam nhân bạo lực đê tiện !!
\- Ngươi..
Hắn tức giận thật rồi nha ! Tiểu yêu tinh này thật to gan
\- Ngươi biết hầu hạ không hả ?
Hắn giơ tay hắt đổ luôn chậu nước xuống tạo ra tiếng động lớn, toàn bộ hạ nhân quỳ rạp xuống run run từng hồi..
cô nương ngu ngốc này lại dám chọc giận vương gia..
đợt này chết chắc rồi !
Riêng Tuyết Ly cô đây vẫn điềm nhiên quăng thẳng cái khăn lau vào mặt hắn
\- Diệm Uyên ngài dữ cái gì? Có chút xíu chuyện cũng làm quá !!
Diệm Uyên cau có khắp toàn thân đột nhiên sựng lại..

tiểu yêu này thế mà dám gọi thẳng tên họ của hắn..

quả là lớn mật !
Hắn sa mắt ma quỷ lạnh lẽo đi lại siết lấy cổ cô hằn học từng hơi
\- Ngươi dám gọi thẳng tên bổn vương ? Muốn chết phải không ?!
Một bầy người quỳ dưới vẫn run liên hồi từng đợt, quản gia có chút tiếng nói liền muốn khuyên bảo ai ngờ bị ánh mắt cảnh cáo của hắn làm cho siết chặt người

\- Các ngươi lui xuống hết cho ta !
Bọn họ mừng còn không kịp vội vàng lui xuống, cô gái trong tay hắn vẫn vẫy vùng trừng mắt không tha
nam chủ chết tiệt ta mà chết thì ngươi phải bồi ta !!!
\[…\] Kí chủ mà liều mạng với hắn chỉ có nước chịu thiệt thòi mà thôi !
"…" Ha ..

vậy ư ?
Diệm Uyên siết cổ cô một hồi không thấy phản ứng của vật trong ta, ánh sáng xanh chuyển hóa lần nữa bao bọc lấy thân thể nữ nhân khôi phục lại hình hài tiểu miêu ban đầu
ngoan ngoãn rơi xuống lồng bàn tay hắn..

thấy mèo nhỏ mềm mại không phản ứng kịch liệt như ban nãy nữa hắn có chút hoảng vội hạ tâm tình xuống định xoa lấy đầu cô nhưng bị Tuyết Ly đi trước một bước, cô nhào lên cổ hắn cắn một vết sâu đến rỉ máu đỏ tươi
"…"Tốt nhất là cho hắn chạy nọc chết queo luôn đi !
\[…\] Ừ rồi xong nhiệm vụ thất bại vườn trái cây mất tiêu !!
"…" Niệm Niệm yêu dấu ới ời ơi ..
Hệ thống chết tiệt ngươi chỉ có chiêu này ?
\[…\] Dẹp cái giọng điệu giả tạo của kí chủ đi ! Chỉ có chiêu này mới trị được cô !!
Chứ hệ thống nó là thua rồi !

Tuyết Ly cười khẽ một tiếng chẳng nhìn đến ánh mắt đầy sát khí của nam nhân đang nhìn mình mà thẳng thừng phóng một phát ra cửa sổ chuồn lẹ
Diệm Uyên ôm cổ tí tách máu nhỏ xuống lớn tiếng truyền ra
\- Người đâu !!

Một khởi đầu ngày mới đầy bận rộn..

đối với hạ nhân ở phủ này thì đúng là vậy
Tự dưng vương gia cổ bị thương..

vết tích thì cứ như bị nữ nhân trêu ghẹo..

mà nữ nhân bên cạnh vương gia lại mất tiêu chẳng rõ, song thì bây giờ vương gia lại bắt bọn họ đi tìm con mèo lông hồng bị quên lãng từ bao giờ
Thật là..

chẳng hiểu nỗi !
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ giảm 5, bây giờ là 35\]
\[…\] Thông báo kí chủ vườn dưa hấu của người đã bị mất phân nửa!
"…"
\[…\] Nếu còn tùy hứng thì đừng trách sao biển xanh lại mặn !!!
"…" À..

không sao ! Có mỹ nhân Niệm Niệm trong lòng cắn vài ngụm chắc cũng no..
\[…\] \* b**n th**, lưu manh \*.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 147: Miêu Miêu Của Vương Gia 9


Tuyết Ly co 4 cẳng thân hình nhỏ nhanh chóng lướt nhanh về phía kinh thành náo nhiệt, đi một hồi cẩn thận từng bước chui vào hoàng cung xa hoa lộng lẫy trước mặt
Ôi..

nơi này còn rộng gấp mấy chục lần phủ của nam chủ luôn
Thế mấy người này đi chắc phải cần bản đồ nhỉ ?
Nhìn hàng tá thái giám lẫn tì nữ đi lại đông đúc không thua gì chợ, nhưng cái khác gì duy nhất có lẽ là họ đi trong im lặng và quy củ, gương mặt đúng mực luôn cúi xuống chỉ nhìn đường đi mà cẩn thận vài vật dụng trên tay
có lẽ là của các phi tần ..
\[…\] Kí chủ đừng nói là đi quyến rũ hoàng thượng nha ?
"…" Đúng rồi đó ! Cho hắn tức ói máu luôn !!
Trên đời này người có thể giúp cô báo thù chỉ duy nhất là tên hoàng huynh yêu dấu của nam chủ mà thôi !
Thân ảnh Tuyết Ly nhẹ nhàng ẩn nấp một hồi cũng dừng trước thần điện đầy uy nga tráng lệ..

trước sảnh rộng lớn đang tụ tập các quan đại thần đứng chờ từ sớm..
Xem ra sắp chuẩn bị lên triều rồi..

cái này cũng được hiểu là họp buổi sáng nhỉ ?
\[…\] Kí chủ có thể hay không dùng từ ngữ hợp với thời đại đang sống ?
"…" À thì..

thôi dẹp đi !

Sao cũng vậy, cái hệ thống nhiều chuyện này ..
Tuyết Ly xoay mắt thân mình nhỏ nhắn nhanh nhẹn núp sau chậu hoa cũng màu với lông tơ của mình bên trong cung điện để tiện quan sát
Diệm Minh hoàng đế trong truyền thuyết đầy ngạo khí xuất hiện, trái với sự âm lãnh của Diệm Uyên, hắn ta lại cho người ta thấy được sự khôn khéo và đáng tin ngay từ đôi mắt đầu tiên..
Là một vị vua chuẩn nét thời cổ đại..

lấy khí thế của mình mà thu phục lòng dân !
Nói hắn là minh quân thì không phải, nhưng là bạo quân cũng không đúng vì hắn trị nước rất tốt..

phải nói triều đại này hưng thịnh nhất từ trước đến giờ
À..

đây là do hệ thống cung cấp!
Bởi nên cô mới nói cái tên bạo lực nam chủ kia mà lên ngôi chắc hậu cận bên cạnh chết sớm hết

Nhìn một màn tấu chương dâng lên thôi cũng làm cô muốn hoa cả mắt huống hồ lại thêm hàng đóng việc từ miệng các đại thần tấu lên..

tất cả điều đợi hắn xét duyệt
Ôi dáng vẻ khôi ngô nghiêm túc kia kìa..
Quả là..

có chút thu hút nha !

\[…\] Lúc đầu đọc kịch bản còn quyền rủa người ta, song bây giờ lại trở mặt 360°..
hzzz...!hệ thống nó quen rồi !

Cô ngáp ngắn ngáp dài đợi đến lúc xong xuôi cũng đã gần trưa theo bước đi của hoàng đế mà bám theo..

liền nghe được công công cạnh hắn thủ thỉ to nhỏ
\- Hoàng thượng! Vương gia hôm nay không khỏe nên không lên triều được ạ!
\- Ra là vậy..

đệ ấy không sao chứ ?
\- Bẩm không sao..

chỉ là có chút cảm mạo !
Diệm Minh bất giác nhíu mày..

cảm mạo sao ? Nhưng theo thị vệ hắn phái đi thăm dò thì là có liên quan đến nữ nhân đó nha ! Còn là một nữ nhân kì bí nữa..
Hắn ta chẳng kiềm được mà tò mò thêm vài phần rồi cũng bỏ qua phân phó
\- Ngươi đem vài nhân sâm đến phủ cho đệ ấy đi, nhớ gửi lời hỏi thăm của ta !
Công công nghe lệnh vội cúi đầu " vâng " một tiếng rồi lui bước dời đi theo căn dặn
"…" Tên hoàng đế này 2 mặt quá..

nghe tin đệ đệ mình bệnh ngoài mặt thì lo lắng ..

quay lưng một cái lại cười đểu cáng thế kia ?!
\[…\] Ủa...!nãy có người mới khen mà ta !?
Ai đó lại lật mặt..
"…".
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 148: Miêu Miêu Của Vương Gia 10


Tên hoàng đế khó ưa đang dừng chân bên hồ sen xinh đẹp ở ngự hoa viên, nghe tin hàng ngàn mỹ nhân hậu cung với đủ chiêu trò múa lượn vài vòng xung quanh hắn..
Nhìn mà ngán dùm luôn đấy ! Hỏi sao vua thời xưa lại thích tam cung lục viện thế nhỉ?
Không mệt à ?!
Tuyết Ly định từ bỏ suy nghĩ câu dẫn tên hoàng huynh này liền đắn đo đôi chút định quay về phủ nam chủ mặt dày xin lỗi..
Nhưng sự đời trái ngang thế mà lại bị một cung nữ của quý phi nào đó phát hiện mà la to
\- A...!hoàng thượng, nương nương ở đây có con mèo rất xinh đẹp..
Nghe tiếng động bọn họ liền tập trung về cô, xung quanh bao phủ đầy người chẳng thể phóng lên đi được..
Mèo nhỏ co người lùi bước sinh cho người ta cảm giác nhu nhược yếu đuối cần người bảo vệ, Diệm Minh nhìn đến cô một thân hồng nhạt mềm mại cũng ưa thích một hồi liền tiến lại gần thân ảnh nhỏ cầm lên v**t v* thỏa mãn cười
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ bây giờ là 10\]
"…" Giờ ta tin bọn họ là huynh đệ ruột rồi !
b**n th** y như nhau
Cô quý phi bên cạnh hắn ta theo tầm mắt cũng ưa thích động vật nhỏ đáng yêu liền lên tiếng nũng nịu
\- Hoàng thượng, thiếp thật thích nó..

ngài tặng cho thiếp được không ?
Diệm Minh theo tiếng nói nhìn qua xong lại nhìn về sủng vật đang trên tay to mắt tinh anh nhìn mình nhịn không được càng thêm yêu thích xoa chẳng ngừng tay

\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 20\]
"…" Ta thấy chuyển đối tượng công lược xem bộ có tương lai hơn !
\[…\] Nam phụ là nhất thời, nam chủ mới là một đời nha kí chủ !!!!
Đang hăng say trò chuyện với hệ thống liền nghe được tiếng hoàng đế cất lên
\- Trẫm cũng thật thích nó..

quý phi nàng có thể xem như tặng cho trẫm được không?
Ánh mắt quyến rũ chết người này phát ra thì mỹ nhân quả thật chẳng tài nào từ chối nha !
"…" Xem đi..

hắn còn rất hiểu biết phong tình ?!
Ai như tên mặt than không cảm xúc kia ..
Hoàng đế một đường ôm tiểu miêu trở về thư phòng với hàng trăm việc còn phải giải quyết nhưng vẫn để ý cảm xúc trên mặt mèo nhỏ Tuyết Ly liền hứng thú thử mở lời
\- Tiểu miêu..

ngươi khó chịu sao ?
Tuyết Ly theo bản năng con người nghe được câu hỏi liền lắc đầu..

Diệm Minh bị bất ngờ mà mở to mắt kinh hỉ lần nữa ôm cô lên vui vẻ nói thêm
\- Tiểu miêu ngươi nghe hiểu sao..

thật là thông minh !!
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 30\]
Cô chợt ý thức hành động của mình liền ai oán không thôi..

nhưng bất quá thái độ của hắn thật làm cô ngoài ý muốn mà thưởng thức nha
khác xa tên nam chủ lần đầu gặp là mở miệng yêu tinh với yêu quái..

người ta phải vầy mới phải đạo chứ !
Nhìn hoàng đế trước mặt cười cười như thẳng ngốc ôm thân mèo của cô xoay mồng mồng một hơi không biết mệt..

chứ cô là chóng mặt lắm rồi đó !
Bụng nhỏ thành thật kêu ọc ọc một tiếng liền bị tên Diệm Minh cười quê một hồi lâu mới buông tha
nhìn một bàn đầy cao lương mỹ vị Tuyết Ly liền nhanh chóng bỏ qua sự tức giận trong lòng..
thôi kệ ! ...!nhục xíu mà được ăn sơn hào hải vị..

xem như cũng không tệ !
\[…\] Chứ không phải đã sớm quen với sự nhục nhã này rồi hả ?
"…".
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 149: Miêu Miêu Của Vương Gia 11


Nhìn mèo nhỏ ăn no say lăn lóc xung quanh Diệm Minh liền có chút thành tựu mà vui vẻ đi lại chọt chọt vào bụng căng phòng của cô trêu đùa
\- Ngươi xem..

y như con heo vậy !
Tuyết Ly tức giận đẩy tay hắn ra nhe răng hâm dọa một hồi vậy mà tên mặt dày này không sợ còn cười vui vẻ nữa chứ ?!
b**n th** tránh xa ta ra !!
Tuyết Ly cong đuôi quay lưng định về phủ vương gia của nam chủ ngủ, xem kìa trời cũng gần tối rồi
Thấy cô có ý đồ chạy hắn ta liền nhanh tay bắt lấy thân mèo nhỏ một đường đi đến tẩm cung mình mặc kệ sự vùng vẫy của cô
Mẹ nó ! Tên hoàng đế b**n th**..

ta là mèo của nam chủ nha !!!
\[…\] Chui đầu vào chi rồi la..

Ủa chứ ai bảo đi quyến rũ hắn trả thù nam chủ mà ?!
"…" Ừ hé..

ăn no cái quên mất ! Hên nhờ ngươi nhắc đó nha !
Tuyết Ly gật gật nhớ lại hận thù của mình liền cam chịu mặc kệ hoàng đế đem đi
\[…\] Mình không nên nhắc nhỉ ?!
Diệm Minh thế mà tỉ mỉ chuẩn bị cho cô một cái giường bông mềm mại nữa chứ..

A...!ta thương ngươi nha !!!
\[…\] Xem kìa..

tiền đồ hạn hẹp!
Nhìn mèo nhỏ sung sướng lăn qua lăn lại trên tấm bông hắn cười càng tươi ôn nhu nói

\- Tiểu miêu ta thật thích ngươi..

nên ở lại làm bạn với ta đi, đừng chạy lung tung biết chưa ?!
"…" Còn lâu nhá !!
Thật ra thì nếu không phải nhiệm vụ thì ta sẽ theo ngươi nha..

\[…\] Nó biết quá mà..
Diệm Minh hài lòng xoa xoa đầu nhỏ của Tuyết Ly rồi cũng lên giường rộng lớn của mình ngủ..

Tưởng tượng sau này có thêm một sủng vật đáng yêu bên cạnh..

thật có chút không nhịn được mà cao hứng
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 40\]
" Ê ..

rồi hảo cảm của hắn đạt 100 thì có phần thưởng gì không "
\[ À thì..

nếu vậy thì kí chủ sẽ tăng quyền hành \]
"Hửm ..

tăng quyền? Tức là nếu ta không muốn thì ngươi không được truyền tống phải không? "
\[…\] Đúng là vậy !
"…" Ha..

vậy tội gì công lược nam chủ nữa, tập trung công lược hắn phải tốt hơn không?

\[…\] Nhiệm vụ mà thất bại thì mọi thứ sẽ về tay không nhá !!
Kí chủ đừng mơ…
Tuyết Ly bĩu môi rồi an nhiên cọ cọ vài cái đi vào giấc ngủ chẳng thèm bận tâm nữa

Còn bên này nam chủ không thỏa mái vậy! Hắn đang tức giận khủng khiếp mà trút xuống đám đồ vật vô tri trong phòng..
Bọn vô dụng ! Tìm có một con mèo cũng không xong..
Tiểu yêu tinh..

ngươi tốt nhất trốn cho kĩ không thì chuẩn bị vào bụng ta đi !!!
Nhưng mà..
Đêm nay hắn thế mà chẳng rõ vì bực tức hay thiếu thốn mà trắng đêm..

giường hôm qua còn có nữ nhân ôm lấy mình..

bây giờ một mảng trống trơn..

Thật làm hắn có chút khó chịu chẳng hiểu nổi..

rõ ràng có một bữa lại khiến hắn ngủ ngon, bây giờ lại như thói quen cũ chẳng tài nào nhắm mắt
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 40\]
Diệm Uyên mặt tối đen cho tới gần sáng liền bật dậy phân phó toàn bộ nữ nhân trong phủ tập trung đến trước mặt mình..
Kiên nhẫn nhìn từng người một kể cả người có vóc dáng gần giống cô..

nhưng dù thế nào thì cũng làm hắn phản cảm trong lòng chẳng thể tiếp xúc được..

Thôi bỏ đi..
vẫn là nên tìm con yêu tinh đáng ghét đó !!
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 50\]

Tuyết Ly đang ngủ ngon thì ách xì một cái, chửi thầm vài tiếng gọi lại dụi dụi mũi nhỏ tiếp tục ngủ
\[…\] Hên mà kí chủ đẹp, vóc dáng ok..

không thì làm gì có cửa với nam chủ nhỉ ?!.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 150: Miêu Miêu Của Vương Gia 12


Trời vừa sáng hệ thống liền kêu inh ỏi vào não cô chẳng ngừng
Tuyết Ly phát bực liền chửi nó n lần mới hạ hỏa mà nghe nó báo cáo
\[ Kí chủ dự đoán cỡ 20 phút sau nam nữ chủ sẽ chạm mặt lần đầu nha \]
"…" Ta thế này làm sao xuất hiện ngăn cản ?
\[…\] Kí chủ bớt xạo lá nha ! Rõ ràng lần trước cô tự điều khiển vận khí chuyển đổi được..
Làm như hệ thống nó ngốc không bằng..
"…" Thôi ta lười rồi, kệ hắn luôn..
\[…\] Kí chủ mà không ra mặt lần này nhiệm vụ thất bại chắc luôn
"…" Tại sao ?
\[…\] Người ta nữ chủ bàn tay vàng chói lóa..
Còn kí chủ nhà nó thì như con heo sình !
"…" \=\= !!!
Cơ thể mèo nhỏ vươn chân một cái cẩn thận ngó lên quan sát thấy hoàng đế đang bận rộn được tì nữ thay y phục chuẩn bị lên triều, Tuyết Ly liền 1 2 3 phóng cái vèo đi
Chết tiệt còn chưa kịp ăn sáng nữa!!

\[…\] Kí chủ thôi đi !
Tuyết Ly chạy một mạch theo lối cũ đi ra khỏi hoàng cung..

canh chừng con đường mà hệ thống thông báo, xem bộ là gặp gỡ trong lúc hắn đi lên triều đây mà
Cô lựa một ngỏ khuất bóng để biến lại thành người, y phục phấn hồng bánh bèo này thật cô muốn thay đổi lâu lắm rồi mà mãi chẳng có dịp..
Tuyết Ly đứng nhìn một hồi liền nhanh chóng thu hết tình tiết vào lòng, xe ngựa của nam chủ va phải một ông lão ăn xin vì đói quá nên đâm liều định ăn vạ kiếm chút cơm, nữ chính thì đang mua gạo ở khu kế bên đó nên nghe tiếng động chỉ cần quay mặt là thấy được người gặp nạn nên xuất chiêu anh hùng liền
Nhưng vấn đề đó là tên nam chủ không giỏi nói chuyện này, chỉ biết bạo lực hỡi cái động tay động chân..

chẳng phải ném tiền là xong xuôi sao ?!
Đơn giản vậy cũng ráng tạo nghiệp mà gặp gỡ nàng ta cho khổ một đời ...
Đúng thật là !
\[…\] Kí chủ chuyên tâm đi, lựa thời cơ liền mỹ nhân cứu anh hùng để soát hảo cảm !!
"…" Hắn không bầm thịt ta là may rồi ở đó soát hảo cảm..

Sự tình như đã nêu nhanh chóng được máy quay phim Tuyết Ly và hệ thống thu lại lần nữa tái diễn
Diệm Uyên bị làm ồn liền nhanh chóng bước ra định đá lão ăn mày không biết điều này liền được nữ chủ chặn lại..
Hai người nhìn nhau..
Nữ chủ Bảo Ny không biết sống chết hét vào mặt hắn chất vấn
\- Ngươi phải đàn ông hay không, giữa thanh thiên bạch nhật lại ức h**p một ông lão..
Diệm Uyên đứng hình một hồi cũng nhếch mép mà cười lạnh như mọi khi..

ngữ khí hào kiệt này nếu là trước đây hắn sẽ thấy lạ nhưng tiểu yêu tinh kia cũng như thế y chang lần đó chỉ vào mặt hắn
Hắn dạo này lại xuống sắc đến độ ai chửi cũng được à ?!
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho nữ chủ giảm 5, bây giờ là \-5\]
\- Ngươi biết ta là ai không?!
Diệm Uyên lạnh lẽo một tảng sương mang đầy sát khí phóng về nữ nhân trước mặt, nàng ta thế mà to gan chẳng mấy màn tới một tay chóng nạnh một tay chỉ thẳng vào nam chủ rành mạch từng chữ cất lên

\- Ta chẳng màn..

ngươi dù là vua cũng chẳng thể lộng hành !! Ở đây nhiều người làm chứng ngươi ỷ thế h**p người..

nên biết điều mau xin lỗi lão bá đi !
Tên ăn mày mà cô nói đã sớm run như cày sấy rồi, lão ta mà ngờ được sự việc thế này thì thà chết đói cũng chẳng mong chạm đến con nhà vương..
Đó chính là liều mạng đó !

Diệm Uyên thì càng căng chặt cơ mặt chẳng bình tĩnh nổi nữa rồi, tay vươn cú đấm hướng thẳng về nữ chủ nhưng Tuyết Ly cô chính là lựa đến thời cơ này nha..
Vở kịch này..

xin mạng phép xen vào !

Cú đấm của nam nhân rơi vào lòng bàn tay của một nữ nhân lạ mặt tự dưng xuất hiện đỡ một cái nhẹ nhàng trước mặt nữ chủ Bảo Ny vừa định phản công
Tuyết Ly một thân ôn nhu nhưng sức mạnh chẳng thể xem thường mà nhẹ nhàng hứng lấy cú đấm đó..
Cô nở một nụ cười chuẩn mực lấy tay mình hạ lòng bàn tay còn nắm chặt lại của hắn mà nhẹ nhàng cất giọng
\- Ngươi lại thế rồi ! Không nhớ lời ta sao..

nữ nhân là để yêu thương không thể tùy tiện ra tay !!

\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 55\]
Tiểu yêu tinh..

vậy mà tự giác nộp mạng ?!
\[…\] Ối..

Kí chủ oai phếch ra nhở ?!
Hệ thống hân hoan vỗ tay kịch liệt khi lần đầu thấy được sức mạnh tiềm ẩn của cô mà không hay nội tâm Tuyết Ly chửi rủa đến héo mòn
"…" Mẹ nó..

nam chủ chết tiệt sức trâu chứ sức người gì..
muốn què cái tay vậy á!
\[…\]
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 151: Miêu Miêu Của Vương Gia 13


Nữ chủ Bảo Ny bị cho ra rìa nhìn Diệm Uyên đang có chút vui vẻ mà kéo tay nữ nhân y phục phấn hồng vừa xuất hiện kia ý muốn rời khỏi liền có chút khó chịu lớn tiếng về phía họ
\- Nam nhân kia ngươi không thể đi! Ngươi phải xin lỗi lão bá..
Cả 2 quay đầu, nhưng ngay lúc cái tên não to này định quát lại thì cô chen chân lên trước cười lễ độ thò tay qua túi tiền bên lưng quần của mình mà đưa cho lão ăn mày còn ngồi đơ đó, nhẹ nhàng nói
\- Ông đừng trách..

hắn cũng không cố tình, ông cầm tiền này lo thuốc thang ăn uống được chứ ?!
Lão ta nghe món hời này liền nhanh chóng vui mừng gật đầu liên tục rồi phóng đi lẹ..
quả là một người thức thời !
Tuyết Ly thẳng người nhìn sang nữ chủ cũng cười mỉm một cái tiến lại nói
\- Cô nương trượng nghĩa thật làm ta đây ngưỡng mộ..

nhưng có một số thứ không thể tùy tiện phán xét !
Bảo Ny như nghe được hạt sạn trong lòng liền lùi bước quát lên
\- Cô đừng hàm hồ rõ ràng là hắn có lỗi..
Tuyết Ly càng cười tươi cũng lùi bước nhưng giọng rõ rành rọt phát ra một tràn mà nữ chủ thanh cao gọi là đạo lí
\- Đây là triều đại của Diệm gia, người mà cô tùy tiện lớn giọng lại là hoàng đệ duy nhất của hoàng thượng..

vậy cô nghĩ xem bản thân phải chăng đã phạm phải cấm kỵ ..

ay da..

sỉ nhục hoàng tộc là chém đầu đó nha !!
\[…\] Lúc trước kí chủ còn hơn thế chứ nói ai ?!
Còn nam chủ nhìn cô nghĩ lần đầu mình được bảo vệ liền sinh ra có chút xúc động
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 60\]
Bảo Ny biết sợ cứng đơ mặt mà càng lùi về sau..

song lại muốn cải lại nhưng chợt nhớ tư tưởng hiện đại của mình chẳng thể so với cái lũ nghèo nên kiến thức cổ đại này liền tức giận hứ một cái ai oán quay đầu đi vội
Thái độ thật khó coi !!
Dân chúng xung quanh cũng dần tản ra ai làm việc nấy chẳng màn tàn cuộc nữa..

sự việc như thông lệ cứ như vở kịch miễn phí biểu diễn thường ngày đã dần quen thuộc

Tuyết Ly cô diễn xuất nãy giờ cũng đói muốn rã ruột rồi..

đôi mắt sáng như đèn nhìn một phát thẳng vào tiệm bánh bao gần đó muốn bay vào ăn lấy sức liền bị tay ai đó kéo lại..
Quên mất còn hắn..

Nam chủ Diệm Uyên cau mày có vài phần gấp gáp nhìn cô
\- Lại muốn đi đâu ?!
"…" Đi ăn
\- Đi với ta !!
"…" Không còn sức nói chứ ở đó đi !
Hắn thấy cô không trả lời liền có chút tức giận, bụng cô phản tình thành thật liền rống to lên vài tiếng..
Tuyết Ly đau khổ ôm bụng nhớ đến túi tiền của mình đã anh dũng hy sinh ban nãy rồi..

xem bộ phải ăn bám nam chủ thôi
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 65\]
Hắn cười khẽ một cái cũng nắm tay cô về phủ vương gia, sai người đi thông báo về phía hoàng cung là hắn còn mệt chưa thể lên triều
Thế là tay nắm vui vẻ kéo Tuyết Ly về phủ nuôi ăn nuôi uống..

nuôi thành heo để ôm cho đã
\[…\] Âm mưu này khá là..

à không biết diễn tả bằng từ ngữ nào nữa..

Nói chung là nhìn kí chủ nhà mình ăn như heo mọi, nam chủ thì cười cười nhìn quen cũng từ tốn ăn phần của mình..

lâu lâu lại gấp đồ ăn vào chén cô
Một màn..

kì lạ !!
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 152: Miêu Miêu Của Vương Gia 14


Tuyết Ly đang cận kề ánh mắt nguy hiểm !

Xong xuôi hết thảy hắn liền lôi kéo cô lên giường nằm ôm chặt lấy, đôi mắt đen láy sâu hút cúi đầu nhìn vào mặt cô tra hỏi
\- Hôm qua ngươi đi đâu ?
\- Sao lại biến lại thành người được..

tiểu yêu ngươi phải chăng còn bí mật giấu ta ?
Con ngươi hắn thăm dò vài lược quanh người cô như một gã thích đùa bỡn con gái nhà lành vậy !
Tuyết Ly cau có đấm mấy phát vào ngực hắn vẫn chẳng xi nhê gì còn cười hỏi cô thích chạm ngực hắn hả ?!
"…" Cái đồ thần kinh !!
\- Vương gia..

bây giờ là ban ngày !
\- Ừa..

rồi sao ?
\- Chúng ta ở trên giường?
\- Ngủ trưa!
\- Nhưng tôi không buồn ngủ !
\- Nhưng ta buồn ngủ !!
"…" Ngươi buồn ngủ kệ ngươi liên quan khỉ gì đến ta..

ta còn nhớ oán đợt trước ngươi bóp cổ ta đấy !!!
Hắn đen mặt nhìn cô suy tư một hồi cũng ôm chằm lấy thoải mái nhắm mắt xong còn tặng kèm một câu lệnh
\- Bồi ta ngủ !!
\[…\] Hệ Thống thề nó không có ý nghĩ đen tối sau khi nghe câu đó của nam chủ đâu !!

"…"
\[…\] Bồi là phải hành động đúng nghĩa chứ..

đúng không kí chủ ?
"…" Đúng cái đầu ngươi..
Đồ hệ thống lưu manh tối ngày trây trét bùn vào đầu ta !!
\[…\] Còn đỡ hơn kí chủ não toàn đậu hũ thúi !
Hành động toàn không theo kịch bản !!
… …
Bên đây êm ấm mà quên đi phía hoàng cung đang náo nhiệt cũng vì một con mèo lông hồng..
Hoàng thượng tức giận sai người tìm khắp nơi vẫn chưa thấy tung tích của con mèo nhỏ mà hoàng thượng miêu tả, song cứ ngỡ mất rồi thì Diệm Minh lại chẳng từ bỏ thuê danh họa vẽ vài bức mà dán khắp kinh thành..

còn treo thưởng lớn nữa chứ
Đây là bước ngoặc mà hệ thống không thể tính trước, với mức hảo cảm 40 mà đối tượng lại là một sủng vật thì cũng không cố chấp đến mức này chứ !?
Tin tức nhanh chóng truyền về phía vương phủ, bên này quản gia gấp gáp không thôi..

tiểu miêu nhi vài bữa trước mất tích thế mà lọt mắt xanh của hoàng thượng..
Muốn báo cáo chuyện này cho vương gia thì ngài ấy lại đang ôm mỹ nữ ngủ..
Bây giờ chả biết làm sao..

đầy nén xuống mà chực chờ hắn tỉnh dậy thôi !!
… …
Giờ đã gần chiều, Diệm Uyên mở mắt đầy sảng khoái sau một đêm mất ngủ..

cảm giác ngủ đủ giấc thật làm người ta luyến tiếc mà muốn lặp lại suốt đời..
Tiểu yêu này quả nhiên làm gối ôm thật tốt!
\[…\] Ha ha thì ra chỉ là gối ôm..

À không phải..

mình là hệ thống của kí chủ mình phải buồn..
Đúng vậy !
\[…\] Hu hu thì ra chỉ là gối ôm..
"…" Nghe hết rồi !
Tuyết Ly giương mắt ai oán nhìn hắn..

lợi dụng ta còn sỉ nhục ta..
ngươi giỏi sao không lên trời luôn đi !
Thấy cô tỉnh hắn cũng tâm tình tốt liền nhẹ giọng nói
\- Đi ăn thôi !
"…" Hắn không thấy bản thân giống heo hả ? Vương gia không phải bận ngang với hoàng đế sao ? Sao thảnh thơi vậy ?
\[…\] Tâm phúc để làm gì ?!
Đương nhiên là để trọng dụng ..

mà hắn chính là có rất nhiều tâm phúc !!
"…"
Vừa nghe tiếng động bên trong quản gia liền hớt hải chạy vào quỳ xuống báo tin
\- Vương gia..

chuyện gấp rồi ! Tiểu miêu lần trước vương gia sai người tìm không hiểu sao bây giờ lại lọt mắt hoàng thượng..

ngài ấy cũng đang ráo riết treo tin tìm đấy ạ..
Ông ấy nói vội không thôi nhưng nội dung rất rành mạch nhanh chóng truyền vào đại não hắn..

Diệm Uyên quay phách người lạnh lẽo nhìn cô một cái đầy ẩn ý rồi đứng dậy bỏ đi, còn để lại cho cô thêm một câu
\- Ngươi..

hôm nay nhịn đói đi !!
"…"
\[…\] Lêu lêu nghiệp nha kí chủ, bỏ tật đi trêu trai !!
"…"
Ta đau ở đây này !!.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 153: Miêu Miêu Của Vương Gia 15


Thế là Tuyết Ly bị bỏ đói nguyên buổi chiều, ngay lúc cô định biến thành mèo đi ăn vạ nam chủ đôi chút ai ngờ hắn đúng là cao tay..
Hắn nghi cô chạy đi tìm hoàng huynh của hắn nên chặn hết mọi nẻo đường tẩu thoát của cô rồi
Lần này căng nha !!
\[…\] Ha ha
… …
Một người là vương gia cao quý đang tức tối nhưng lâu lâu vẫn hỏi thăm tình hình tiểu yêu nhà mình..

thậm chí kêu người chuẩn bị cơm canh sẵn rồi chỉ đợi cô xin lỗi một tiếng liền bày lên thôi
Còn một người là hoàng đế cao cao tại thượng chắc bị bệnh cuồng mèo nên chẳng buông tha, nghe ám vệ mình phái canh trừng ở vương phủ có chút tin tức của tiểu miêu nhà mình liền phóng ngựa xuất cung mang danh là " đi thăm bệnh hoàng đệ "
Thật chất là tưởng Diệm Uyên giấu tiểu miêu đáng yêu của hắn nên đi đòi lại !!
\[…\] À thì..

cứ thế này là không bỏ được vật yêu thích chứ chẳng mảy may liên quan đến hảo cảm đâu ?!
Và thế là tới hệ thống lo rầu vì hảo cảm cả 2 nam nhân này chỉ dừng ở bậc tầm trung..
… …
Tuyết Ly trong phòng nghe tin tức hệ thống báo lại cũng chẳng phản ứng lắm..

bọn nam nhân chết tiệt chỉ biết coi ta là sủng vật mà dê sòm thôi !!
Nghĩ mà chán !
Vừa nghĩ vừa m*t dưa hấu mà mình vừa chôm chỉa được từ hệ thống yêu dấu, ăn ngon lành..

Hứ..

bỏ đói ta à ?
Nằm mơ !!!
\[…\]
… …
Tuyết Ly bị nhốt trong phòng của Diệm Uyên đang thảnh thơi coi màn hình trực tiếp của hệ thống Niệm Niệm phát sóng
Nam tử long bào uy nghiêm cùng hàng loạt hậu vệ tì tùng ở đại sảnh đang quan sát tứ phía xung quanh
Diệm Uyên thì ngồi ở thư phòng ho khụ khụ vài tiếng diễn đạt vai thằng em b*nh h**n chưa khỏi lắm mà nhìn hoàng huynh của mình rồi cung kính hành lễ
\- Huynh vì bệnh tình đệ mà lo lắng..

thật phiền cho huynh quá !
Diệm Minh nghe cũng cười đỡ lấy tay hắn ý bảo không cần đa lễ liền lễ độ ngồi xuống đối mặt với Diệm Uyên, cười vài tiếng bảo công công đem lễ vật quý chuẩn bị sẵn đưa tới nhẹ cất lời
\- Hoàng đệ không cần khách sáo ! Đều là người nhà..
Thấy ẩn ý trong tiếng nói của Diệm Minh, hắn cũng không ngốc liền hiểu được đại khái chỉ là có chút bất ngờ khi huynh ấy xem trọng tiểu yêu tinh kia như vậy..
Chẳng lẽ tiểu yêu chết tiệt kia biến hình người trước mặt huynh ấy ?!
Chuyện này quả thật có khả năng..

chứ không vì cớ gì mà huynh ấy mê luyến như vậy ??
Tiểu yêu chết tiệt..

ngươi chết chắc rồi !!
"…" Tuy hắn không nói ra mặt nhưng nhìn cục than đen nhà hắn là ta biết hắn chẳng có ý tốt
\[…\] Đều tại kế hoạch củ cải của kí chủ !!
Để bây giờ tình huynh đệ người ta chẳng còn bền lâu …
"…" Có đâu mà bền lâu ?
\[…\]
… …
Cả hai nói thêm vài chuyện vặt vãnh rồi cũng gần lúc chiều tối, Diệm Minh có chút không kiên nhẫn liền xao lãng vấn đề, tò mò cất tiếng
\- Nghe nói đệ gần đây có một tiểu miêu rất xinh đẹp ?! Liệu có tiện lấy ra cho huynh nhìn đôi chút..
Hắn vừa nghe vừa buông chén trà trên tay xuống cười khẽ một cái, mặt như cũ lạnh lẽo thẳng thắn tiếp lời
\- Tin tức của huynh thật khéo..

nhưng tiếc là tiểu miêu huynh nhắc đến ta cũng chẳng rõ chạy đi đâu mất, có lẽ về rừng rồi không chừng..
Thấy sắc mặt hoàng thượng chẳng tốt lắm hắn liền hòa hoãn thêm mấy câu
\- À..

ta nghe nói huynh bị mất một con mèo quý..

treo thưởng khắp kinh thành, phải chăng ..
\- Đệ đừng hiểu lầm..

hôm nay ta đến thăm đệ là thật tâm, chỉ là nhất thời nhớ ra nên mới tiện hỏi thôi..
Diệm Uyên ngấp nghé quá rõ ràng muốn làm hoàng huynh là hắn đây vào con đường bất nghĩa à..

nhưng đáng tiếc Diệm Minh ta đây lại là hoàng đế..

sự tình này sao lại chẳng đối phó được
Hắn ta nở nụ cười có chút miễn cưỡng đứng lên từ biệt vội
\- Đệ cứ nghỉ ngơi thêm vài bữa cho ổn, ta còn việc phải giải quyết không thể ở lại bồi đệ dùng cơm rồi..
\- Huynh không cần khách khí…
Hắn cũng đứng lên tiễn Diệm Minh đi về..
Tuyết Ly nhìn sự tình đã tàn cũng chẳng biết phản ứng gì..

cái tên nam chủ mặt than tàn bạo này thế mà đối mặt với Diệm Minh lại một mảng bình tĩnh thận trọng..

hơn thế là còn biết kiềm nén nhẫn nhịn..
Quả là một chuyện thú vị nha !
Xem bộ giữa hai người có vấn đề gì đó mà kịch bản không đề cập à nha..

hệ thống chết tiệt không phải âm mưu muốn ta giải quyết đấy chứ ?!

\[…\] \* Bật chế độ ngủ đông \*
Tuyết Ly nhìn màn hình trực tiếp thu lại, hệ thống liền nhanh im bặt..

không phải chột dạ đó chứ ?
Rầm
"…" Mẹ nó ! Hết cả hồn..
Cánh cửa tự dưng bị đạp ra một cách mạnh bạo không báo trước, Tuyết Ly theo bản năng lùi về sau chiếc giường đang ngồi thêm vài nhích..
Diệm Uyên một thân đen nhánh đi vào hậm hực nhìn cô vài cái liền đi lại biểu tình không miêu tả cũng biết..

chính là một dạng lạnh càng thêm lạnh..
\- Ngươi phải xin lỗi ta !!
"…" Xin con khỉ !!
\- Xin lỗi nha …
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 70\]
Hắn có chút ngoài ý muốn chẳng tin vào tai mình..

thế mà lại ngoan ngoãn nghe lời ?!
\[…\] Đừng bán hết liêm sỉ như thế chứ !
"…" Ta chỉ là giuộc miệng thôi...
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 154: Miêu Miêu Của Vương Gia 16


Diệm Uyên thất thố mà cười tươi một cái nhìn vẻ mặt tấu hài của cô..
Thôi vậy..
\- Qua đây ăn đi ! Ngươi tốt nhất ở dạng hình người suốt đời cho ta..

không thì chỉ được thành mèo lúc chỉ có ta mà thôi !
\- Nghe rõ chưa..
Nhìn cô lâu chưa phản ứng hắn liền nhanh chóng nhấn mạnh thêm
con mèo lì lợm này ! Có chủ rồi có dám dòm ngó người khác..

đúng là muốn bị mằn thịt đây mà !
"…" Tức cười..

ta sợ ngươi chắc !!
Nghĩ xong xuôi Tuyết Ly nhanh chóng gật đầu đi lại ngoan ngoãn ăn cơm..
\[…\] Hành động và suy nghĩ có thể thống nhất không ?!
… …
Sau đó cả hai cùng nhau tắm rửa..
Nhưng cách nhau một tấm màn, nói gì đi nữa thì cũng là nam nữ khác biệt mặc cho Diệm Uyên nói thế nào thì có chết cũng không thể vào bồn tắm chung với hắn được
\[…\] Ừm đúng rồi..

chỉ ngủ chung được thôi !
"…"
Sự xỏ xiên của nó làm cô mệt tim lắm !!
… …
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho nữ chủ tăng 10

…tăng 20, bây giờ 30
…tăng 10, bây giờ 40
…tăng 10, bây giờ 50 \]
Tuyết Ly đang nằm trong lòng ngực nam chủ ngủ ngon lành thì nghe hàng loạt báo cáo hảo cảm truyền vào não..
"…" Mẹ nó, chuyện gì thế kia ?!
\[ Sự việc căng rồi kí chủ ơi \]
" Chuyện gì ? Từ từ nói để ta còn lọc "
Thông qua hệ thống báo cáo thì ban nãy hoàng thượng trên đường về liền gặp phải thích khách bao vây, ngay lúc căng thẳng thì nữ chủ một thân võ nghệ xuất hiện giải quyết nhanh chóng
Diệm Minh một đường bất ngờ tài nghệ nàng ta liền sai người mang về cung, lúc đầu chỉ định trọng thưởng ban chức nhưng sau khi nhìn rõ dung mạo xinh đẹp của Bảo Ny liền mê đắm..

do lúc nguy hiểm đó trời quá tối không quan sát kĩ lưỡng..

nhém xíu hắn ta để mất viên ngọc quý rồi
Thế là sau một hồi tiếp xúc biết được nữ chủ không nơi nương tựa, tự thân cố gắng liền sinh ra động tâm nhiều hơn..

quyết định giữ nàng lại phong làm quý phi

"…" Ơ kìa..

nữ chủ vậy mà đồng ý sao ?!
\[ Đoán xem \]
Đáng ra thì nàng ta sẽ thanh giả tự thanh mà từ chối như trong kịch bản, nhưng do lần đó bẻ mặt trước kí chủ cùng nam chủ nên về sau bị cười nhạo sinh ra căm phẫn
Nên khi thấy được kiệu hoàng đế gặp nguy liền có chút suy tính tạo ra tình cảnh này..

sau lại thấy hoàng đế mưu dũng anh hào liền thuận tình chấp nhận..
Dù gì thì đến thế giới này khiến cô ta chịu không ít thiệt thòi rồi, huống hồ lại có thể 1 bước đứng trên đầu kẻ thù là cô và nam chủ
Có ngu mới không đồng ý !!
"…" Ha ha..

Tuyết Ly định trở mình đi rót miếng nước thanh lọc não mình để suy tính kế hoạch tiếp theo..
Nhưng cái tay của tên nam chủ chết bầm vấn siết chặt chẳng buông..

"…" Mẹ nó..

\[…\] Sự việc đã lỡ làng, bàn tay vàng nữ chủ chẳng dễ chơi !
"…" Vậy thôi ngủ tiếp..

dù gì cũng còn sớm !
\[…\] \=\= ?!
Ngủ ngủ..

tối ngày ăn ngủ, nữ chủ thì đang nằm trong lòng hoàng đế kìa, chẳng khéo là ngày mai lên full hảo cảm luôn không chừng !!!
"…" Ngươi thôi đi nha ! Chứ ta biết làm sao cái tên Diệm Uyên mặt lạnh này mà biết ta chốn chắc chắn hốt xác ta luôn …
\[…\] Quả là ..

tiến thoái lưỡng nan
Tuyết Ly trăn trở quay sang nhìn mặt nam chủ chọt chọt vài cái, hắn vẫn tỉnh bơ không nhút nhít..
Xem bộ phải liều thôi !
Khí xanh bao quanh người lần nữa trở lại thành mèo nhỏ thoát khỏi khống chế của nam nhân, Tuyết Ly cẩn thận nhét cái gối bên cạnh vào tay hắn ngụy tạo cảm giác liền lén lút từng bước phóng đi
Lần này ta mà chết tất cả là tại ngươi, hệ thống chết tiệt !!!
… …
Bốn chân nhỏ chạy bằng tốc độ cây chuối nhanh chóng dừng lại tẩm điện quen thuộc lần trước mình ở..

nhưng không thấy bóng dáng bọn họ đâu
Xem bộ phải tìm từ từ rồi !
Ngay lúc này lại nghe tên công công thân cận của hoàng đế từ đó bước ra đem vài tấu chương còn dặn dò vài câu với tỳ nữ dọn dẹp..

hình như đem đến chỗ hoàng đế, cô liền thầm may mắn trong lòng rồi cẩn thận bám theo
Quả nhiên thấy được nữ chủ, cô ta đang nhàn nhã ngồi đàm trà, cùng hát vài bài hát hiện đại cho Diệm Minh nghe..

xem bộ hắn đang mê muội mất rồi !
Thế là bọn họ định tâm tình xuyên đêm??
có lẽ cách nói chuyện của nữ chủ quá thú vị..

toàn những việc kì lạ hắn ta chưa từng nghe nên mới dễ dụ như thế !!
"…" Thấy cũng thấy rồi..

nên làm gì đây ? Chẳng lẽ phóng ra ??
\[…\] Cách này không lí tưởng lắm ..
"…" Ta cũng thấy vậy..
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho nữ chủ tăng 10, bây giờ là 60\]
"…" Tiếp tục thế này chắc sáng là đầy luôn !
\[…\] Bởi..
"…" Người xưa nói không sai " Anh hùng khó qua ải mỹ nhân "
Nhưng Tuyết Ly cô đây lại là mỹ nhân thượng đẳng, bây giờ giả bộ biến lại thành người rồi ngả vào lòng hắn ta biết đâu soát hảo cảm nhanh hơn nữ chủ không chừng ?!
\[…\] \=\= !!
Sau bao nhiêu việc kí chủ vẫn chưa tỉnh ngộ !!.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 155: Miêu Miêu Của Vương Gia 17


Đã gần sáng..

Tuyết Ly ngáp lên ngáp xuống muốn trẹo mỏ luôn rồi !
Vây mà bọn họ..

vẫn không biết mệt ?!
Cứ nói thế không nản sao ? Rảnh quá sao không đi thẳng lên giường luôn rồi nói cho đã ..
\[…\] Kí chủ ! Trong sáng lên..
"…" Ta luôn trong sáng …
Lên giường ý đây là nằm ôm nhau nói chuyện cho thoải mái ý..

ngươi nghĩ cái quái gì vậy !!
\[…\] À ..

vậy người cần trong sáng là hệ thống ta !!

\[ Kí chủ !\]
"…" Gì nữa..
\[ Nam chủ đang tức giận\]
"…" \=\= !!

\[…\]
Tuyết Ly đang chuẩn bị khóc thương cho cuộc đời mình thì bỗng dưng cơ thể bay bổng lên như bị ai đó ôm lấy vậy..
Ách
Mèo nhỏ theo bản năng vùng vẫy đôi chút liền đáp thẳng người vào lòng hoàng đế , ngước lên nhìn tên khốn dám đụng chạm bổn cô nương dự định tính sổ thì lại là tên công công thân cận của hoàng đế
ông ta vui vẻ liền mở miệng
\- Hoàng thượng hên quá, thần vừa đi qua liền thấy nó đứng trong bụi cỏ phía sau chơi đùa..

thật là..

vậy mà khiến người lo lắng mấy hôm này !
Diệm Minh ôm sủng vật vào lòng tâm tình càng thêm tốt khi nghĩ nó chốn từ chỗ hoàng đệ về tìm hắn ta, liền xoa xoa liên tục cười
\- Tốt tốt, công công ông đi lãnh thưởng đi !
Ông ta hớn hở lui ra còn tặng cô thêm vài ánh mắt trìu mến biết ơn nữa chứ..

Ngước đầu nhìn về phía nữ chủ Bảo Ny đang bất ngờ đôi chút liền hòa nhã hướng hoàng đế hỏi thăm
\- Hoàng thượng..

tiểu miêu thật đáng yêu !
\- Nàng cũng thấy vậy à ?!
khó khăn tìm thấy tri kỉ hắn càng cười chẳng ngớt miệng mà trò chuyện thêm nhiệt tình
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ 45\]
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho nữ chủ tăng 10, bây giờ 70\]
Hoàng đế thỏa mãn tay ôm mỹ nhân tay ôm sủng vật..

hưởng thụ biết bao !
\[…\]
Tuyết Ly cô không chịu thua làm nũng dồn sự chú ý của hắn ta vào mình, thế mà lại nhận về suy đoán quái gở chẳng biết từ đâu ra
\- Tiểu miêu ! Ngươi có phải vị bắt cóc hay không? Có bị bỏ đói hay đánh đập gì không đó ..
Vừa nói vừa lấy tay lặt vài vòng không thấy thương tích mới an lòng thở ra nhìn Tuyết Ly thêm nghiêm trọng
\- Mai mốt phải canh kỹ ngươi hơn mới được !!
"…" b**n th** tránh xa lão nương !!
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 50\]
\[…\] \*Cuộc chiến giữa sủng vật và ái phi chính thức bắt đầu \*
Bảo Ny nhìn về phía một người một vật chú tâm vào nhau quên lãng mình liền khéo léo xen vào
\- Hoàng thượng..

tiểu miêu thật dễ thương, có thể cho thiếp bế xíu không ?
\- À..

được chứ !
Hắn hào sảng đưa mèo nhỏ Tuyết Ly vào tay nữ chủ..

cô liền nhanh chóng nhảy ra bên ngoài tránh thoát tầm tay của hai người..
nhìn ta làm gì, nữ chủ cô có thể hay không cắt móng tay đi rồi hãy với vào ta..
Nhìn một dạng móng tay dài kia tiến lại cứ như bản thân sắp bị xé thịt vậy..
Nổi hết da gà !!
\[…\] Chắc đó là lí do kí chủ không thích mỹ nhân nữ chủ ??
Móng tay dài ?!
"…" Còn trông rất sắt nhọn !
Diệm Minh nhìn một màn liền có chút ngại ngùng hướng về Bảo Ny giải thích
\- Nàng đừng trách..

chắc nó không thích người lạ thôi !
\- Không sao…
Nữ chủ Bảo Ny như cũ biết điều luôn nở nụ cười hòa nhã trên mặt sinh vào lòng người cảm giác phóng khoáng dễ gần..
Diệm Minh cười trừ nhìn tiểu miêu nhà mình oán trách một chút liền ôm đi về tẩm điện, từ biệt ái phi là nữ chủ đây để chuẩn lên triều
… …
\- Ngươi phải ngoan đó ! Đợi ta về sẽ chơi với ngươi..
Hoàng đế tự nhiên nói chuyện với sủng vật nhà mình chẳng màn ánh mắt kì lạ của bọn nô tài xung quanh, căn dặn nô tì canh trừng cô liền thẳng một mạch đi về phía đại điện chuẩn bị thượng triều
Hắn ta thức cả đêm xem ra tinh thần vẫn tuyệt nhiên không tệ ?!
\[…\] Kí chủ nên tự cầu phúc cho bản thân đi !
"…" Có gì nói thẳng được không?

\[…\] À..

thì là..

nam chủ sắp tới rồi !
"…" Hắn không vào đây được đâu nhỉ ??
\[…\] Hi vọng như vậy đi !!
Nếu không thì kết quả sẽ là …
kí chủ chết chắc rồi !!!
… …
\(Nam chủ\): Tiểu yêu tinh..

ngươi chết chắc rồi !!
Nụ cười lạnh lẽo in dày trên từng góc cạnh nam nhân, cứ như bức họa đẹp bị tạt thẳng vào một đóng mực vậy..
Chẳng nhìn ra nổi ngũ quan..

chỉ còn lại sát khí nồng đậm !
"…"
Tự dưng lạnh sống lưng quá \=\=...
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 156: Miêu Miêu Của Vương Gia 18


Tuyết Ly đang ăn nằm được cung phụng sung sướng dưới sự mát xa thư thái của tì nữ thì bị hệ thống nhắc nhở không ngừng
\[…\] Đây là lúc tận hưởng ư ?
"…" Đúng vậy..

cả đêm qua ta đã chiến đấu quá mệt mỏi!
\[…\] Chiến đấu cái con khỉ !!!
Kí chủ nhà nó ngày càng lười biếng, nam chủ đi tới đích rồi cũng chẳng màn
Diệm Uyên một thân bào đen như trước càng bật thêm chế độ " miễn lại gần " một đường đi thẳng về phía tẩm điện hoàng huynh nhà mình tóm cổ con yêu tinh chết tiệt
Tuyết Ly đang nằm ngon lành thì bị kéo cổ, thân mình nhỏ đau đớn bất ngờ ập vào mà truyền đi khắp người theo phản kháng đấm đá bất chấp một hồi liền xụi lơ
\- Vương gia..

đây là sủng vật của hoàng thượng!
Một tì nữ lo sợ nhanh chóng lên tiếng nhắc nhở hắn, nào ngờ hắn chẳng để tâm mà càng siết chặt tiểu miêu đối diện giương gương mặt ma quỷ của mình nở nụ cười đầy ghê gợn, lạnh lẽo hạ từng câu
\- À..

ra là "sủng vật của hoàng huynh" !!
Cái câu nói được nhấn mạnh từng hồi làm cô ho khan vài ngụm mới lấy sức làm nũng lắc lắc đầu vài cái..
\- Vương gia..
\- Cút !!
Chẳng đợi thêm tiếng nói của bọn người quỳ đó, hắn một mạch lôi đầu kéo cổ Tuyết Ly ra khỏi tẩm điện hoàng đế...

… …
Bên này Diệm Minh nghe thông báo lại cũng tức giận không thôi, hất đổ đóng tấu chương trước mặt làm chúng đại thần một phen hú vía
" Diệm Uyên..

ngươi đây là không coi trẫm ra thá gì phải không? "
bàn tay siết chặt lấy tạo thành nắm đấm muốn phá tan tất cả những thứ cảm đường, hô vội bãi triều liền một đường theo chỉ dẫn tìm Diệm Uyên nói cho ra lẽ
" Đồ của trẫm..

ngươi cũng dám cướp? "
Quả là không thể giữ lại !
Hoàng đế sắc mặt âm trầm như bị đạp phải đuôi mà liên tục phản kháng, chỉ muốn nhào vào cắn xé đối phương
Công công bên cạnh cũng run run không thôi nhưng vẫn nhanh chóng theo bước hoàng đế mà đi
…… …
\- Tiểu yêu nhà ngươi đây là thách thức ta ?
Lời hắn nói điều bỏ ngoài tay hết rồi !!
Tuyết Ly cũng tức giận không thôi, tất cả là tại hệ thống chứ bộ
\[…\] Liên quan gì tôi ?
"…" Tại ngươi chứ ai..

thông báo rồi bắt ta ngăn cản để giờ hắn phun đạn vào ta kìa
Hu hu..

cô khổ quá mà !
\[…\] Rồi rồi..

ráng đi, xong thế giới này cho kí chủ nghỉ 5 ngày !
"…" Ok
Nghe được lợi ích Tuyết Ly liền dựt dậy tinh thần, mở to đôi mắt đáng yêu nhìn hắn
Diệm Uyên nhếch mép cười nhạt một tiếng thẳng tay ném cô xuống lạnh giọng
\- Đừng lấy lòng, vô ích !!
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 75\]
\[…\] À thì..

vô ích ??

Cả hai đang tập trung vào nhau mà bàn cãi gay gắt chẳng hay có người đang tiến lại gần, Diệm Minh nghe tiếng động định lại thị uy với hắn liền nhớ đến ở đây nhiều người nên cho lui xuống hết

chuyện này..

chỉ hắn ta và đệ đệ mình trực tiếp giải quyết mà thôi !!
Bước chân Diệm Minh bất ngờ dừng thẳng lại trợn to mắt nhìn một cảnh trước mắt
Tiểu miêu nhà mình bị một đạo ánh sáng xanh kì lạ bao lấy hóa thành thiếu nữ một thân hồng y xinh đẹp..

một vẻ đẹp khiến người khác hút sâu mà chẳng lời nào có thể miêu tả hết..
\- Diệm Uyên! Tôi là bất đắc dĩ chứ bộ..
Giọng cô ấy rõ ràng là ôn nhu nhưng có vài phần làm nũng..

thật bất ngờ làm người ta thưởng thức
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 60\]
"…" What..

đừng nói với ta là..
\[…\] Hắn ngay phía sau hai người..
"…" Thôi xong..

sao ngươi không báo hả hệ thống chết tiệt kia !!!
\[…\] Tại tôi nghĩ như vậy cho tiện lại hợp với tiến triển..

kịch tính!!
"…" Sao ngươi không nghĩ đến hắn đem ta đi giết..

ta là yêu quái đó nha !!!

\[…\] Không sao ! Thể giới cổ đại này khá xem trọng yêu quái..

vì nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết nên chẳng ai rõ nó xấu hay tốt đâu, đặc biệt là nam chủ và hắn ta có máu giống nhau nên chỉ thêm hứng thú chứ chẳng màn nhiều thế đâu !
Dù gì cô cũng có tài phép gì đâu, chỉ được cái biến hình thôi..
"…" Mẹ nó..

tới giờ mà vẫn cà khịa cho được !!
Diệm Uyên thấy cô gái trước mặt tự dưng đang nói chuyện lại lâm vào suy tư liền tức giận nắm lấy vai cô trừng mắt một hồi
\- Đau..

buông ra coi !!
Tuyết Ly bị thiệt thòi liền nhanh chóng hướng về hắn dúng sức đẩy ra, nào ngờ tên trâu bò này dai như đỉa ..
Ngay lúc này thì Diệm Minh vào cuộc, hoàng đế tức giận đẩy mạnh tay đệ đệ mình xuống, kéo tay Tuyết Ly ra phía sau chắn bảo vệ lấy
\- Diệm Uyên! Ngươi nên biết điểm dừng..
Cả hai huynh đệ như chẳng hẹn mà cùng nhau động thủ
\[…\] trận chiến giành gái nhanh chóng diễn ra..

à không là trận đấu dành yêu quái nhanh chóng nổ ra !!
"…".
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 157: Miêu Miêu Của Vương Gia 19


\- Hai người thôi đi !!!
Tuyết Ly chặn lấy hai nam nhân đang giương mắt thù địch vào nhau mà thở dài chẳng ngừng..

hướng về hoàng đế nói rõ
\- Xin lỗi..

tôi đúng là nô tì của vương gia, lúc trước ham chơi mới lạc vào hoàng cung..

thật có lỗi vì đã giấu diếm ngài !
Nữ tử một thân hồng phấn cúi đầu đúng mực thể hiện thành ý của mình..

Diệm Minh nhíu mày thật sâu nhìn cô càng thêm tiếc nuối mới lạ mà muốn chiếm về tay
\- Nàng đi với ta, ta phong nàng làm phi..

cho nàng ăn ngon mặc đẹp !
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 70\]
Chẳng đợi Tuyết Ly từ chối thì Diệm Uyên đã chẳng nhịn được mà tiến lại ngăn cản tầm nhìn của hoàng huynh mình phóng vào nàng

\- Huynh tam cung lục viện không đủ hay sao lại muốn giành người của ta !!
\- Ta là hoàng đế thứ ta muốn, đương nhiên phải về tay !!
Nhìn ánh mắt cố chấp của huynh ấy cứ y như năm đó..

một dạng điên cuồng tự phát, buộc tất cả mọi người phải theo ý mà lùi ra thật làm hắn thêm chán ghét
\- Huynh thôi đi ! Huynh nên nhớ danh hoàng đế của huynh tế trên vong linh của biết bao nhiêu người !!
\- Ha..

ngươi im miệng ! Ngươi là thá gì mà chất vấn ta …
Không khí dày đặc màu đen tối sầm lại đầy ẩn khuất, ngay lúc ám khí trong tay Diệm Uyên có chút chần chừ mà chẳng phóng mặc kệ công kích từ phía Diệm Minh
nếu không đi thật sự sẽ xảy ra án mạng mất thôi
Tuyết Ly bất chấp liều mình kéo Diệm Uyên nhanh chóng rời khỏi hoàng cung, cả hai chạy thật nhanh trong tí tách mà thoát khỏi ánh mắt đỏ tươi đầy cừu hận của hoàng thượng

Cô thở hồng hộc chẳng ngừng nhìn đôi mắt chứa sương của hắn mù tịt chẳng rõ, Tuyết Ly có chút chẳng biết làm sao hướng đến đầu hắn xoa nhẹ an ủi
Diệm Uyên bất giác tựa đầu vào vai cô dụi dụi vài cái đầy ưu thương
\- Ngươi biết không..

thật ra huynh ấy luôn như thế ! Muốn chiếm hết những thứ ta yêu thích..
Mà hắn thì chẳng thể phản kháng !!
Bởi vì sao..

bởi vì mẫu phi hắn trước khi mất đã truyền đạt tâm tình hối hận của mình vào Diệm Uyên hắn đây
" Dù sao này hoàng huynh con có gây ra tội nghiệt gì, con cũng phải giúp nó..

thông cảm cho nó..

vì ta đã chẳng làm được điều đó, ta để nó chịu uất ức quá nhiều rồi.."
Vì Diệm Minh hắn từ lúc sinh ra đã vào tay hoàng hậu dạy dỗ, do lúc đó vị trí của mẫu thân bọn họ trong cung chưa đủ uy h**p..

chỉ đành trưng mắt chứng kiến Diệm Minh lớn lên trong sự giáo dục hà khắc cùng tàn bạo của hoàng hậu bấy giờ
Nên hắn ta sinh ra căm hận, mà sự căm hận này lại trút hết lên đầu Diệm Uyên..

do hắn ra đời sau được hưởng tất cả hạnh phúc bên cạnh mẫu thân đã trụ vững bên cạnh tiên hoàng..

cũng là cha của bọn họ
Hắn ta không cam tâm bản thân lại chỉ có thể đứng nhìn hoàng đệ cùng mẫu thân bọn họ nở nụ cười vui vẻ trong khi hắn mỗi ngày phải nhìn sắc mặt của hoàng hậu ác độc kia mà sống..
Hắn ta nuôi từng cái dao ghim nhức nhối trong đáy lòng mà dưỡng thành âm mưu đẫm máu..
Diệm Minh hắn thận trọng từng nấc tiến lên máu tươi của huynh đệ ruột thịt của mình cho đến khi dẫm lên cả phụ hoàng của mình mới chịu dừng tay..
Hắn ta vốn muốn giết Diệm Uyên từ lâu nhưng chính là giữ lại mà đợi lúc thứ hắn yêu thích xuất hiện rồi từng bước chiếm lấy cho hắn hiểu cảm giác đau khổ bất lực của hắn ta mỗi lúc đứng phía sau nhìn hắn hạnh phúc

Cứ thế dần đi, Diệm Uyên lùi lại thì hắn ta lại xông lên..

đợi đến khi hành hạ tinh thần hoàng đệ yêu quý của mình đến chết!
Đó là điều Diệm Minh hướng đến..
Và đó là một phần lí do của kiếp trước, là mật mã mà Tuyết Ly cần giải đáp..

đã có chìa khóa cả rồi !
Xem ra..

Diệm Minh thật chất cũng không thật lòng yêu nữ chủ..

cái hắn muốn chỉ là đồ vật mà Diệm Uyên nhắm trúng mà thôi


Tuyết Ly thở dài..

nếu sớm hiểu được điều này cô sẽ đi hướng khác chứ không phải công lược theo hướng ngây ngô này..
Dù là tổn thương ai thì bản thân cũng có một phần trách nhiệm khó tránh khỏi !
Tuyết Ly hạ mắt ôn nhu ôm lấy nam nhân đáng ghét chỉ biết bạo lực này mà càng thêm thương cảm, nhẹ giọng từng hơi phả ra dịu dàng
\- Ta sẽ không như vậy..

sẽ không rời xa ngài nữa !
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 85\]
\[…\] Hzz...
Cái gọi là công bằng đôi lúc..

chẳng thể áp dụng được..
Ai cũng đã chịu đựng thiệt thòi..

.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 158: Miêu Miêu Của Vương Gia 20


Chiếc xe ngựa run lắc nhanh chóng lướt qua từng tầng người náo nhiệt che đi nỗi đau của nam tử còn đọng lại
Tiếng ngựa hí vang ngừng lại cũng là lúc hắn bình tĩnh bước ra..
Diệm Uyên vẫn là Diệm Uyên là một vương gia mặt than khó gần trong mắt bao người..

như chẳng gì khác lạ chỉ là hắn dần chậm bước chờ cô gái phía sau
Tuyết Ly hiểu ý nhanh chóng hướng lại phía hắn song hành bước vào..
"…" Có lẽ ta không công lược Diệm Minh nữa..
\[…\] Hửm..

nhưng đã đi được hơn nửa đường rồi, kí chủ định cứ thế từ bỏ sao ?
"…" Chịu thôi ! Thuận theo tự nhiên đi..

tham quá thì thâm !!
\[…\] \* Ừ thì kí chủ không tham..

nhưng nó thì ham nha !! \*
… .…
Bàn ăn thịnh soạn theo bữa được dọn ra, cả hai chú tâm ăn vài đũa cũng cũng tạm ngưng, hắn mệt..

hắn chỉ muốn ôm cô mà ngủ một giấc sâu !
Nghĩ liền làm, hắn kéo Tuyết Ly vào lòng..

con ngươi hài lòng nhanh chóng lóe lên nghi hoặc hỏi kĩ lần nữa
\- Lần này ngươi sẽ không chốn đi nữa chứ ?

Tuyết Ly ngước mắt nghiêm túc nhìn hắn một hồi cũng gật đầu
\- Sẽ không..

nếu ngài không tùy tiện mạnh tay !
"…" Nam nhân gì đâu mà thô lỗ hết biết !!
Diệm Uyên cười cười cũng gật đầu an tâm nhắm mắt, Tuyết Ly mệt mỏi một đêm cũng nhanh chóng vào mộng
Êm đềm đôi lúc chỉ xuất hiện khi con người ta biết hài lòng !
… …
Bên này lại không an ổn vậy, sóng gió máu tanh đều chẳng làm hài lòng trái tim khát vọng của Diệm Minh hắn..
Thế mà tiểu miêu lại chọn đi theo Diệm Uyên ?!
Ha..

nàng chờ đi !
Rồi nàng cũng về tay ta thôi !!

\- Bẩm hoàng thượng, quý phi nương nương cầu kiến !
công công thận trọng nhìn sắc mặt hoàng đế có chút hạ hỏa mới dám bước vào thông báo
Diệm Minh nhìn về phía ông cũng chợt nhớ đến hình bóng đêm hôm qua..

hắn ta cùng Bảo Ny tâm tình rất nhiều, cũng coi là đặc biệt liền nhanh chóng phân phó
\- Cho nàng vào !
Bảo Ny vui vẻ một thân phấn hồng nhạt thướt tha tiến vào nhìn Diệm Minh càng thêm ôn nhu như nước mà lại gần
\- Bệ hạ..

nghe bảo người tâm tình không tốt, thiếp có thể giúp được gì cho người không?

Nhìn điệu bộ của nàng ta lại có hình bóng mà hắn ta đang hoài nhớ..

Y phục nàng ấy cũng là hồng phấn, thế nhưng khí chất lại có gì đó thật sự ôn nhu không như Bảo Ny vốn nên mạnh mẽ
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho kí chủ tăng 5, bây giờ là 75\]
Diệm Minh bức bối trong lòng cũng chẳng thể thôi bạo phát đành nén tâm tình xuống mà nhẹ giọng cất lời
\- Nàng không cần phải che giấu tính cách thật của mình..

cứ tự nhiên như hôm qua mà biểu đạt với ta !
Bảo Ny nghe được lời thẳng thắn cứ ngỡ hắn thật sự thích con người mình càng thêm cao hứng tựa vào lồng ngực nam nhân vui vẻ đáp
\- Chàng biết không..

ôn nhu là thứ nữ nhân chỉ biểu đạt với nam nhân mình tin tưởng, nhưng với ta..

ôn nhu này chỉ dành cho chàng..

Diệm Minh ta thật yêu chàng !!
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho nữ chủ tăng 10, bây giờ là 80\]
Lần đầu trong đời có nữ nhân bày tỏ tình cảm với hắn như thế này thật ngoài ý muốn mà tim đập vài hồi khó kiểm soát..
Bảo Ny..

Bảo Ny..

nàng thật sự khác biệt !
Nhưng phải chi nàng là con cờ giúp ta trêu tức tên hoàng đệ kia thì thật tốt..
Như thế ta lại càng yêu thích nàng hơn !!
\[ Hảo cảm Diệm Minh dành cho nữ chủ giảm 5, bây giờ là 75\]
Hệ thống như cũ vẫn thông báo điều đặn tình hình, do chế độ hảo cảm bật tự động nên chẳng phân biệt giờ giấc mà phát ra khi có..
Tuyết Ly đã quen nghe vài lần rồi cũng chẳng để tâm mà ngủ sâu hơn..
Tên hoàng đế này ..

quả thật bệnh không nhẹ !.
 
Xuyên Nhanh Hệ Thống Lưu Manh
Chương 159: Miêu Miêu Của Vương Gia 21


\- Ta lấy nàng được không ?!
Đôi mắt đã sớm tỉnh của nam tử vân vê gò má nàng thì thầm vài tiếng, thấy cô chưa tỉnh hắn liền đánh bạo tỏ tình một phen
Hắn vốn định xem nàng như gối ôm thôi, ngay từ lúc bắt đầu cũng chẳng có gì đặc biệt..

nhưng mọi thứ không theo kiểm soát nhất là cảm xúc bên ngực trái này..
Cứ liên hồi phập phồng chẳng ngừng..

hắn khó chịu khi hôm qua tỉnh giấc không thấy nàng bên cạnh..

hắn khó chịu khi hoàng huynh tùy tiện cướp lấy tiểu yêu của hắn..
Nàng là của hắn..

kể cả là huynh ấy cũng không thể chạm !
"Xin lỗi mẫu phi, duy nhất chỉ lần này con thật sự muốn giữ nàng lại"
Đôi tay sương gió theo tháng năm cũng dần chay sạn đi nhưng khi chạm vào gương mặt này lại có vài tia ấm áp theo đường mòn xông pha vào tim hắn
Làm tâm hắn dịu đi những vết thương dai dẳng lúc xưa..
Hắn còn nhớ năm ấy..
máu tanh phức nồng nặc cả thành trì, Diệm Minh một thân chiến bào mở to mắt tàn nhẫn hạ thủ từng người cản đường tiến thẳng vào hoàng cung..

buộc phụ hoàng viết chiếu nhường ngôi mà mang danh chính nghĩa, ngụy tạo lấy hào quang che mắt thiên hạ..

"ép cha thoái vị "
Hắn lúc đó chỉ mới 10 tuổi, còn huynh ấy lúc đó đã là 17 rồi ..
Sau khi mọi chuyện chấm dứt, hoàng cung với đầy đủ huynh muội lúc xưa vắng bóng hẳn..

chỉ còn lại hắn thôi
Lúc đó hắn đã ngây thơ nghĩ huynh ấy yêu thương mình nên không nỡ giết mình..

nhưng hắn sai rồi..
Huynh ấy chính là hận hắn nhất nên mới không cho hắn chết dễ dàng..

thế là quảng thời gian sau đó hắn chịu đủ tuổi nhục ức h**p..

chịu đủ hành hạ từ tinh thần đến thể xác của bọn cẩu nô tài Diệm Minh phái tới..
Hắn nhẫn nại nhớ lời mẫu thân mà nhịn đến khi đủ lực di dời chốn riêng tạo thế lực cho mình mới yên ổn đến hôm nay..
8 năm..

hắn dùng 8 năm để có được cái gọi là bình yên..
Năm nay 18 rồi ! Theo thông lệ thì cũng nên lấy thê..

mà người hắn chọn duy nhất lúc này và mãi sau này chỉ có thể là cô gái trong lòng thôi..

Chỉ có thể là tiểu yêu ngốc nghếch này thôi !
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ tăng 10, bây giờ là 95\]
… …
Tuyết Ly cảm giác mặt mình sắp bị chà xát mà đứt ra luôn rồi liền ai oán mở to mắt tức giận
\- Diệm Uyên! Ngươi lại làm sao ??
Biết đau lắm không tên to xác này !!
Hắn nhìn nàng khó chịu liền mất mát không thôi, hắn có cố ý đâu !!
Nhưng nhìn nàng một hồi tự dưng nhớ ra cái gì đó liền nhanh nhạy hỏi
\- Tiểu yêu..

ta chưa biết tên ngươi !!
"…" Có ai như hắn không..

tới gần tập cuối rồi mới hỏi tên !
Cô nén lòng cũng cười cười lại cho hắn vui mà từ tốn nói một câu
\- Ta tên Tuyết Ly..

nhớ cho kĩ !
\- Được tiểu yêu ..

ta sẽ nhớ thật kĩ !!
"…" Vậy mà cứ liên miệng tiểu yêu tiểu yêu..
Đúng là tên nam nhân không hiểu phong tình..

gắn bó suốt đời với hắn chắc sớm muộn gì cũng tức đến nhồi máu cơ tim !!
\[…\] Không sao, còn 5 điểm nữa rồi hãy yên nghỉ nha ký chủ !!
"…" \=\= !!.
 
Back
Top Dưới