Khác [ XUYÊN NHANH ] Cứu vớt boss nam chủ hắc hoá ( Quyển 1 )

[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 45: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Ánh mắt tại biểu lộ ngu ngơ trên người cô gái dừng lại mấy giây, Hoắc Quân Hàn có chút nhíu mày, trực tiếp lấy tay nhấc cổ áo nàng, "Đi tắm rửa."

Trầm Mộc Bạch nghe theo xuống giường đi giày, khi đi đến trong phòng tắm mới phản ứng được, đây hết thảy là thực!

Nam chính cho nàng mang băng vệ sinh!

Vẫn là hiệu Sophie!

Trong căn cứ nguồn năng lượng cung cấp điện cung cấp nước đã sớm bị cắt , trong phòng tắm đã có hai thùng nước nóng bốc lên mờ mịt .

Tắm nước nóng xong đi ra Trầm Mộc Bạch chỉ cảm thấy trên người ấm áp dễ chịu, kim đồng hồ chỉ hướng ba giờ , nàng bò lên giường, nhìn xem khuôn mặt tuấn mỹ ở ngoài sáng dưới ánh sáng , con ngươi màu băng lam bị che giấu ở ngay trước mắt, đuôi mắt phủi đi ra một đường nhàn nhạt bóng tối, dẫn dụ đám người đi nhìn trộm.

Trầm Mộc Bạch nghĩ nghĩ, nói, "Cảm ơn."

Nàng nói xong cũng không trông cậy có thể được nam chính đáp lại, nghiêng người sang , lâm vào trong giấc ngủ.

Cứ việc tính tắm nước nóng, trên người chăn mền giữ ấm, nhưng bụng vẫn còn có chút không thoải mái, Trầm Mộc Bạch trong mơ mơ màng màng, mở miệng lầm bầm vài câu.

Thanh âm phảng phất rơi vào trong tai của nam nhân bên cạnh, lại rất dị thường rõ ràng.

"...

Đáng chết đại di mụ."

Hạt châu trên mặt bàn dùng chất liệu đặc thù chẳng biết lúc nào đã ảm đạm, trong bóng tối, hình dáng khuôn mặt của nam nhân qua tia sáng bên trong như ẩn như hiện, hắn mở ra cặp mắt màu băng lam, khẽ rũ xuống, rơi xuống người cô gái ngủ không thế nào an ổn.

Nâng lên bàn tay lớn rõ khớp xương, hắn đưa nó thăm dò vào trong chăn, chuẩn xác đặt lên trên bụng mềm mại trơn mềm ,nhiệt độ ấm áp làm thiếu nữ có chút nhăn đầu lông mày dần dần dãn ra, phát ra tiếng hít thở bình ổn.

Nam nhân có chút nghiêng người, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng nõn hồng nhuận của thiếu nữ , trong đôi mắt cảm xúc vẫn như cũ không rõ ràng.

Hoắc Quân Hàn quả nhiên làm các nhánh thế lực trong căn cứ chú ý, trong mấy ngày cách một đoạn thời gian liền sẽ có một dị năng giả tới cửa, nhưng mỗi lần đều thất bại tan tác mà quay trở về.

Mấy nhánh thế lực đều muốn đem lôi hệ dị năng giả này vào dưới trướng, nhưng lại không có một ai thành công, muốn nói đãi ngộ, bọn họ tuyệt đối cho đi một thứ đủ để khiến người khác động tâm .

Thế nhưng nam nhân lại không có hứng thú chút nào, thậm chí còn có điểm không kiên nhẫn.

Cặp mắt không mang theo tí xíu tình cảm màu băng lam nhìn qua thời điểm, hàn khí sau lưng liền nổi lên.

Đầu lĩnh của các nhánh thế lực thân phận địa vị đều không tầm thường, tuy nói đối phương có được lôi hệ dị năng, nhưng đến cùng vẫn phải cho họ chút mặt mũi, hơn nữa nhìn đến đối thủ cạnh tranh với nhau cũng không thành công, liền không còn phái người tới .

Ở lại bên trong căn cứ mấy ngày, Trầm Mộc Bạch đi mấy nơi, đều không có đạt được tiếng nhắc nhở về đá năng lượng .

Nàng cũng hoài nghi S thành phố lớn như vậy, có thể hay không ở tại địa phương khác, lại thấy hệ thống phủ định.

"Kiểm tra thấy sự chấn động của đá năng lượng, vị trí tại hướng giao dịch phiên chợ phía đông nam."

Nghe được thanh âm của hệ thống, Trầm Mộc Bạch nhìn về phía nam chính, đối phương phát giác được ánh mắt của nàng liền quay đầu, mắt băng lam đồng mâu một chút liền khóa được nàng.

Hoắc Quân Hàn không nói gì, nhưng Trầm Mộc Bạch lại có thể nhìn ra được hắn liếc xéo có ý nghĩ, "?"

Trầm Mộc Bạch nói, "Ta đi đông nam giao dịch phiên chợ nhìn xem một chút."

Nam nhân đi tới, cao lớn thân thể mang đến một cảm giác không thể coi thường , hắn lẳng lặng nhìn Trầm Mộc Bạch vài lần, cuối cùng thản nhiên nói, "Đi thôi."
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 46: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Trong nháy mắt, Trầm Mộc Bạch cho rằng nam chính đã biết cái gì, nàng chần chờ đối với hệ thống nói, "Hắn có khả năng đã phát hiện cái gì không?"

Hệ thống nói: "Ngươi cẩn thận một chút."

Trầm Mộc Bạch lạnh lùng, "Trừ cái câu này ngươi còn biết cái gì?"

Hệ thống, "Đừng chết."

Phía đông nam của khu giao dịch phiên chợ muốn so với nơi khác còn cao cấp hơn nhiều, vô luận là bán đồ hay mua đều phải nộp lên phí vào.

Cho nên, người có thể đi vào bên trong, bình thường đều không phú thì quý.

Ở ngoài giao ra số lượng Tinh Hạch về sau, hai người đi vào địa phiongw rộng rãi cùng nhiều loại quảng trường phiên chợ bên trong.

So với những nơi khác phiên chợ, phía đông nam khu giao dịch phiên chợ đồ vật rất có giá trị.

Nơi này hoàn cảnh mười điểm tốt đẹp, ngay cả tiếng người cũng không ồn ào, đa số người lui tới nhìn xem đồ vật bên trên sạp hàng, nếu nhìn trúng, liền sẽ ngồi xuống cùng ông chủ mở miệng giao lưu.

Trầm Mộc Bạch thấy một nam nhân cầm lấy một viên thuốc, cuối cùng cùng ông chủ tiến hành giao dịch, điểm giao dịch cúng không ít con số.

Đỉnh mặt trời càng ngày càng lên cao,sau mấy lần đi đường , Trầm Mộc Bạch khuôn mặt trắng nõn hiện lên một tầng nhàn nhạt ửng đỏ, mà Hoắc Quân Hàn vẫn duy trì thần sắc lúc đầu cũng không thở một tiếng.

Hắn có chút cúi đầu xuống, nhìn thái dương của thiếu nữ tràn ra tầng mồ hôi, màu băng lam trong con ngươi nhìn không ra tâm tình gì, duỗi bàn tay lớn đem tay nhỏ của Trầm Mộc Bạch nắm chặt.

Tay trái đột nhiên bị nam chính nắm chặt ý lạnh xông vào trong da, trên người khô nóng dần dần tán đi, thoải mái làm cho Trầm Mộc Bạch rất thư giản.

Trầm Mộc Bạch ngẩng đầu, nhìn thấy đối phương khẽ nâng cầm, nhìn không chớp mắt nhìn về phía trước, biểu tình trên mặt vẫn như cũ nhàn nhạt rước lấy không ít nữ giới ghé mắt.

Có chút thụ sủng nhược kinh không nháy mắt nhìn chằm chằm nam nhân tuấn mỹ bên cạnh , Trầm Mộc Bạch phát giác đối phương mấy ngày nay có cái gì rất không đúng, nhưng nàng nghĩ tới nghĩ lui đều không thể minh bạch, dứt khoát liền không uổng phí trí tuệ, một mực nhận lấy.

Lại đi một vòng , hệ thống nói cho Trầm Mộc Bạch chấn động của đá năng lượng biến mất không thấy, mặc dù thật đáng tiếc, nhưng ít ra không tính là một cái tin tức xấu.

Trầm Mộc Bạch ngẩng mặt lên, đang định nói cho nam chính, lại phát hiện đối phương ánh mắt chuyên chú dừng lại ở một chỗ.

Theo hắn ánh mắt nhìn lại, Trầm Mộc Bạch thấy được một bà lão tóc trắng, mà trên sạp hàng có mười cái chậu hoa, bên trong chậu hoa đóa hoa nhiều chủng loại khác nhau diễm lệ yêu kiều.

Lúc mới bắt đầu mạt thế chỉ có một ít động vật cảm nhiễm, nhưng về sau, ngay cả thực vật cũng bị cảm nhiễm.

Cho nên có thể nhìn thấy hoa xinh đẹp như vậy, là một chuyện rất lạ.

Đám người đi ngang qua ánh mắt đều bị hấp dẫn, có lẽ là nhớ tới thời gian hạnh phúc không lo trước kia , không ít người trên mặt xuất hiện thần sắc u ám bi thương .

Có lẽ là hoa giá cả quá đắt hoặc là bởi vì hiện nay, để cho mình cùng người nhà nhét đầy cái bao tử cũng là một loại hy vọng xa vời, cho nên cũng không có bao nhiêu người vì những bông hoa kia mà ở lại.

Trầm Mộc Bạch bị Hoắc Quân Hàn lôi kéo đến gần sạp hàng , có một tiểu nữ hài bảy tám tuổi mở to con mắt, dùng ánh mắt chờ mong khao khát nhìn những bông hoa, tựa hồ là ưa thuchs cực kì.

Phụ nhân quần áo sạch sẽ dắt tay nàng, mặc dù không đành lòng, nhưng vẫn phá vỡ hi vọng của con gái, "Lộ Lộ ngoan, những bông hoa chúng ta mua không nổi."

Tiểu nữ hài nhìn bông hoa, nói, "Ngay cả ba ba cũng mua không được sao?"

Khi lấy được câu trả lời khẳng định của phụ nhân , tiểu nữ hài không cam tâm ngẩng đầu nói, "Ta chỉ muốn một bông, cũng không được sao?"
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 47: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Phụ nhân trên mặt xuất hiện thần sắc khó xử , cho dù là một bông hoa, cũng là một con số không nhỏ, mặc dù trượng phu nàng dựa vào dị năng không thấp mỗi tháng kiếm được không ít điểm số, nhưng cả nhà bọ họ chi tiêu đều dựa vào ông ấy.

Phụ nhân cuối cùng vẫn là chống không được con gái cặp mắt khẩn cầu, cắn răng mua xuống một bông hoa bách hợp.

Hoàn thành cuộc làm ăn đầu tiên của hôm nay lão bà bà trong mắt lộ ra ý cười, khi nhìn đến khách mới về sau, vội vàng hô, "Tiểu tử, muốn mua hoa sao?"

Người tới chính là Hoắc Quân Hàn cùng Trầm Mộc Bạch.

Lão bà bà này nhìn thấy hai người nắm tay nhau, khóe mắt loé lên mỉm cười, nhìn về phía cao lớn tuấn mỹ Hoắc Quân Hàn nói, "Hai vị tình cảm nhất định rất tốt."

Tay bị đối phương nắm thật chặt, làm sao cũng tránh thoát không ra, nghe được câu này Trầm Mộc Bạch há miệng chính là một câu, "Ta và hắn..."

Lời mới vừa nói , lão bà bà kia cười tủm tỉm chen miệng nói, "Tốt tốt tốt, thực sự là một đôi hài tử đẹp mắt, trời sinh một đôi."

Trầm Mộc Bạch, "..."

Dứt khoát coi như bị người hiểu lầm, sau khi biến thành Zombie nam chính đã không có tình cảm thuộc về nhân loại , tự nhiên sẽ không để ở trong lòng.

Cho nên,masy lần nỗ lực giải thích đều chiếm được kết quả giống nhau Trầm Mộc Bạch cái gì cũng không muốn nói nữa.

Nàng hỏi hệ thống nói, "Bọn họ đều là mù sao?

Ta và nam chính chỗ nào giống tình lữ?"

Hệ thống nói, "Ngươi buông tay trước."

Trầm Mộc Bạch buồn bã nói, "Ngươi không thấy được là hắn nắm lấy ta không thả sao?

Hệ thống, ta cảm thấy nam chính rất có vấn đề a."

Hệ thống không nói lời nào.

Trầm Mộc Bạch càng nghĩ càng thấy không thích hợp, "Hệ thống, ngươi nói nam chính hắn đến cùng thế nào?"

Hệ thống nói, "Nhiệm vụ tiến độ đến 70%, tại thời điểm then chốt, nam chính đem ngươi giám sát chặt chẽ một chút không phải rất bình thường sao."

Trầm Mộc Bạch nghĩ nghĩ, hệ thống nói rất có đạo lý a, nhưng tổng cảm thấy là lạ ở chỗ nào.

Mười cái chậu hoa tại sạp hàng bên trên chỉnh tề trưng bày, những bông hoa đẹp mỗi cái mỗi vẻ.

Mắt cụp xuống suy nghĩ, nam nhân ánh mắt dừng lại ở một chỗ, duỗi ra ngón tay có vẻ trắng bệch , "Nó đi."

Trong gió nhẹ hoa cúc nở rộ thuộc về phong thái của mình, lão bà bà theo động tác của hắn nhìn lại, vươn tay hướng mấy bông hoa trong chậu, cười tủm tỉm nói, "Muốn mấy nhánh ?"

Hoắc Quân Hàn mí mắt cũng chưa từng nhấc lên, ánh mắt nhàn nhạt nhìn chậu hoa, "Đều muốn."

Lão bà bà ngẩn người, ngay sau đó ức chế không nổi ý mừng từ khóe mắt kéo dài đến bên miệng, "Tốt tốt tốt, ta đem bọn nó toàn bộ bọc lại thật tốt."

"Không cần."

Nam nhân thanh tuyến băng băng lành lạnh, hắn tiếp nhận lão bà bà trong tay cái kia chậu hoa, quay người đưa nó giao cho thiếu nữ đứng ở một bên , buông thõng ánh mắt nhìn nàng, "Cầm."

Trầm Mộc Bạch ngẩn người, vô ý thức tiếp nhận chậu hoa trong tay hắn.

Hoắc Quân Hàn quay trở lại, tại hỏi thăm giá cả về sau, không có chút cảm xúc biến hóa đem điểm số giao dịch đi qua.

Cái tiểu nữ hài còn chưa đi xa quay đầu lại nhìn thấy một màn này, hâm mộ vô cùng, lôi kéo phụ nhân tay áo nói, " đại ca ca có phải hay không ưa thích tiểu tỷ tỷ kia a?"

Nếu không làm sao sẽ chịu mua xuống một chậu hoa đắt như vậy.

Phụ nhân thuận theo nàng ánh mắt nhìn lại, liền giật mình, ngay sau đó cong lên bờ môi, hắn có thích hay không tiểu tỷ tỷ kia không phải hắn vì nàng mua cái gì?

Cũng không phải tặng đồ đắt cỡ nào."

Tiểu nữ hài không hiểu ngẩng mặt lên, dùng thanh âm dễ vỡ hỏi, "vậy là cái gì nha?"

Phụ nhân nói, "Là ánh mắt của hắn nhìn đối phương có bao nhiêu chuyên chú."
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 48: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Mặc dù không rõ vì sao nam chính gần đây hành động dị thường, nhưng lần đầu nhận được hoa làm Trầm Mộc Bạch có chút ít vui vẻ, hoa cúc nhỏ không giống hoa hồng hay những bông hoa kia diễm lệ yêu kiều, mà bản thân nó đã có mị lực đặc biệt, để cho tâm tình người khác cũng không tự chủ được chịu ảnh hưởng.

"Nếu nam chính không phải là Zombie, ta còn tưởng hắn coi trọng ta?"

Trầm Mộc Bạch hướng hệ thống cảm khái nói.

Hệ thống ha ha một tiếng, nói, "Tự tin của ngươi từ nơi nào tới?"

Trầm Mộc Bạch nói, "Mặt ta."

Hệ thống nói, "Yên tâm, cái thế giới sau ngươi liền không còn tự tin này."

Trầm Mộc Bạch, "...

Hệ thống ngươi có phải hay không ghét ta?"

Hệ thống tựa hồ bị một câu nói kia của nàng kinh hãi, một hồi lâu mới tiêu hóa, lạnh lùng nói, "...

Chúng ta chỉ là một dãy số liệu, ngươi nơi nào đến tự tin?"

Trầm Mộc Bạch cảm thấy ủy khuất, "Nếu không phải trong khoảng thời gian này vừa nói đến nam chính, ngữ khí của ngươi trở nên là lạ, ta có thể không nghĩ ngợi thêm ."

Hệ thống, "...

Thu hồi cái suy nghĩ không thực tế của ngươi đi."

Cảm thấy chưa đủ ác độc với hệ thống, Trầm Mộc Bạch buồn bã nói, "Nếu như hắn đưa ta một đống đồ ăn, nói không chừng ta sẽ động lòng."

Hệ thống, "..."

Được, nó rất tâm phục khẩu phục.

Trầm Mộc Bạch từ đầu đến cuối đều không có hướng đến cái suy nghĩ kia, dưới cái nhìn của nàng, nàng đối với nam chính mà nói chẳng qua là một dược hoàn có thể ăn thịt uống máu thăng cấp, hiện tại nhiều hơn một điều, chính là lâu lâu có thể đùa một lần .

Hoắc Quân Hàn dưa chậu hoa cho Trầm Mộc Bạch tựa như hắn chợt có linh cảm, sau khi rời khỏi hoa sạp hàng , chỉ là nhàn nhạt nhìn đối phương một cái ngay sau đó xoay người rời đi, môi mỏng phun ra một câu băng băng lành lạnh lời nói, "Cùng đi."

Cũng may chậu hoa cũng không nặng, Trầm Mộc Bạch nội tâm yên lặng nhổ nước bọt một câu, lần nữa khuất phục dưới thế lực tà ác.

Một người mặc quần trắng nữ nhân đem hơn nửa người dựa vào trong ngực nam nhân bên cạnh, gắt giọng, "Mặt trời lớn như vậy, biết thế không tới."

Nam nhân bên cạnh người mặc quân trang, phía sau đi theo mấy dị năng giả, người bên cạnh đi ngang qua thức thời cách xa.

Nam nhân này là một trong những đứa con được sủng ái của lãnh đạo căn cứ, phẩm chất của hắn lại không được tốt lắm, nữ nhân hắn coi trọng hay vật hắn thích đều phải đoạt được, mạt thế bây giờ không thể so với mạt thế trước, đới mặt với người có quyền thế, người thường chỉ có thể yên lặng chịu đựng.

"Bảo bối, ta để cho người ta mua cho ngươi cây dù."

Lục Trì Hải dùng ngón tay vuốt cái cằm trắng nõn của nữ nhân, lộ ra một nụ cười xấu xa.

Nữ nhân kia dùng thanh âm ngọt đến chán ghét nói, "Hải thiếu, người ta muốn cái dù viền ren."

Lục Trì Hải trong con ngươi lướt qua một tia chán ghét, có chút không hứng thú thả nàng, đối với một tên cấp dưới phân phó một tiếng.

Nữ nhân kia không phát giác được dị thường, ánh mắt tại phiên chợ bên trong quét mắt một phen, dừng lại ở một chỗ, con mắt có chút tỏa sáng, duỗi ra tinh tế ngón tay đối với Lục Trì Hải nói, "Hải thiếu, ta muốn cái kia."

Lục Trì Hải thuận theo nàng ánh mắt nhìn lại, nhìn thấy mười chậu hoa tươi , đang chuẩn bị phân phó một tên cấp dưới khác, trong lúc lơ đãng liếc về một thân ảnh, ánh mắt dừng lại.

Thiếu nữ đang cầm chậu hoa thiếu nữ khẽ nâng mặt, nói gì đấy với nam nhân cao lớn bên người , lộ ra cái cổ tinh tế trắng nõn c, nửa bên mặt dưới ánh mặt trời dường như chụp lên một tầng nhàn nhạt ủng đỏ, sợi tóc màu đen tung bay theo gió.

Đợi cho đến lúc không còn thấy thiếu nữ thân ảnh, Lục Trì Hải mới hồi phục tinh thần lại, trong mắt là tràn đầy kinh diễm.

Hắn vội vàng phân phó một tên dị năng cấp dưới nói, "Đi giúp ta tra tư liệu củ cô gái kia ."

Hắn dừng một chút, thanh âm hơi trầm xuống, "Còn có tên nam nhân kia, thuận tiện tra một chút bọn họ đến cùng là quan hệ như thế nào?"
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 49: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Nữ nhân còn không biết trong khoảng thời gian nàng quay đầu đã xảy ra chuyện gì, đang muốn cười yến yến dán lên, liền bị đối phương không kiên nhẫn bỏ qua.

Nàng trợn to con mắt, có chút luống cuống nói, "Hải thiếu?"

Lục Trì Hải nghĩ đến vừa rồi nhìn thấy người, lập tức liền đối với nữa nhân trước mắt phiền chán đến cực điểm, lộ ra thần sắc không kiên nhẫn , lạnh lùng nói, "Bản thiếu gia đã chán ghét ngươi, từ nay về sau không cần xuất hiện ở trước mặt ta."

Nữ nhân lập tức liền hoảng hồn, muốn lên trước bắt lấy tay nam nhân , lại bị thái độ băng lãnh chán ghét của đối phương đông lạnh ngay tại chỗ.

Lục Trì Hải không lưu luyến chút nào quay người rời đi, lúc này tâm tư của hắn hoàn toàn bị thiếu nữ kia chiếm cứ, chỗ nào quản được những nữ nhân khác.

Nữ nhân thất hồn lạc phách ngồi dưới đất, kinh ngạc nhìn bóng lưng Lục Trì Hải , đột nhiên, thần kinh giống như là bị kim châm , bỗng nhiên từ dưới đất đứng lên, chạy về phía trước, "Hải thiếu!

Ta van cầu ngươi, ngươi đừng bỏ lại ta!"

Còn chưa kịp chạm đến góc áo của đối phương, liền bị một dị năng giả kéo lại thân thể, không chút nào thương hoa tiếc ngọc ném sang một bên.

Từ miệng của dị năng giả hắn phái đi biết được tư liệu của người thiếu nữ cùng nam nhân kia , Lục Trì Hải trong phòng đi quanh vài vòng, trong đầu toàn là khuôn mặt nhỏ của đối phương lớn cỡ bàn tay , trong lòng không khỏi ngứa ngáy khó nhịn.

Hắn đối với thuộc hạ nói, " nhìn chằm chằm bọn họ cho ta, một khi có động tĩnh gì lập tức cho ta biết."

Về phần nam nhân kia, hắn từ đầu đến cuối đều không có để vào mắt, không nói trước đối phương không quyền không thế, coi như gia nhập một thế lực nào trong căn cứ thì thế nào, hắn Lục Trì Hải vẫn có biện pháp đem đối phương giết chết, huống chi chẳng qua là một cái cấp hai lôi hệ dị năng giả thôi.

Mấy ngày kế tiếp , khi tạm biệt đại di mụ đồng thời đá năng lượng biến mất lâu ngày lại lần nữa xuất hiện chấn động.

Năng lượng dao động vẫn là ở phía đông nam phiên chợ, lại đi nửa vòng về sau, hệ thống đã định vị ra được vị trí năng lượng .

Tại sạp hàng bán cá, ông chủ vẻ mặt đầy u sầu nhìn người đi đường qua qua lại , khi nhìn đến lão mập bán trang sức chán ghét hiện rõ trên mặt, trầm thấp thở dài một hơi.

Thời gian hắn ra căn cứ làm nhiệm vụ , ngoài ý muốn chiếm được mấy chục con cá vàng ngỏ , đồng bạn khuyên hắn cái đồ chơi này đem tới không có tác dụng gì hắn còn không tin.

Đem mấy chục cá con nuôi không xê xích bao nhiêu hôm qua làm ra hồ cá dự định mang ra quầy, còn chưa kịp bày ra liền bị bằng hữu gọi về đi, nói hắn có việc gấp cần bản thân hỗ trợ.

Hôm nay ra phiên chợ dao dịch từ sớm, còn chưa hoàn thành một vụ giao dịch.

Nghĩ đến bản thân một hàng điểm số, không khỏi cảm thấy một trận thịt đau cùng hối hận.

Ngay lúc hắn cân nhắc muốn hay không sớm dọn quán giờ Tý , bên tai truyền đến một câu hỏi, "Ông chủ, ngươi cái này cá vàng bán thế nào?"

Thanh âm đối phương tại cá vàng ông chủ trong lỗ tai giống như âm thanh của thiên nhiên, hắn vội vàng ngẩng đầu trả lời, "Cá vàng của ta rất tiện nghi, không đắt."

Hắn tính tình ngây ngốc, không quá thích nói chuyện, trông thấy khách nhân là cái tiểu cô nương xinh đẹp, đầu lưỡi càng cong, lặp lại lấy câu không đắt , đúng là quên nói giá

Ánh mắt lạnh buốt rơi vào trên lưng, thần kinh trong nháy mắt giống như bị đông , ông chủ quay đầu, đối mặt với con mắt không mang theo tình cảm của nam nhân, hung hăng rùng mình một cái.

Cho dù biết rõ đá năng lượng ở trong hồ cá, Trầm Mộc Bạch cũng không gấp một cái chọn trúng nó, mà là giả bộ như chọn tỉ mỉ, cuối cùng mới chỉ con cá chứa đá năng lượng trong hồ đối với lão bản nói, "Liền con này a."
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 50: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Phía sau mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, không dám cùng thiếu nữ mặt đối mặt, ông chủ nói thật nhỏ, "...

Một con cá hai cái điểm số."

Đợi cho tên ôn thần cùng thiếu nữ đi xa, ông chủ lúc này mới ngẩng đầu, lớn lên thở phào một hơi, "Nam nhân này, cũng quá dọa người..."

Nam nhân cao lớn dung mạo tuấn mỹ hành tẩu tại phiên chợ bên trong, trong tay nâng một cái hồ cá nhỏ, ngón tay giống như tinh điêu tế trác lộ ra thon dài trắng nõn, ưu nhã cao quý đến làm cho người cảm thấy trong tay hắn không phải một cái hồ cá bình thường, mà là một kiện tác nghệ thuật.

Trầm Mộc Bạch đều có thể cảm nhận được ánh mát nóng bỏng tập trung tới , trong đó đại bộ phận đều là nữ tính, các nàng không che giấu chú nào ánh mắt của bản thân nhìn về phía nam nhân , lại trở ngại đối phương khí tức nên chỉ có thể quan sát từ đằng xa.

Có vài cô nương lớn mật trực tiếp hướng nam nhân vô cùng tuấn mỹ vứt mị nhãn, nhưng mà cũng không ai thành công, bởi vì ánh mắt của đối phương nửa phần đều không có bố thí cho các nàng, mà là khẽ rũ xuống đôi mắt, rơi xuống cô gái bên người trên người.

Trầm Mộc Bạch là hiếu kỳ nam chính khi bị vô số nữ nhân vứt mị nhãn sẽ có phản ứng gì nhìn sang, cứ như vậy nhìn thẳng với cặp mắt băng lam đồng mâu.

Nam nhân dưới mi mắt hiện lên một đường nhàn nhạt bóng tối, khẽ rũ xuống con ngươi thần sắc ảm đạm không rõ, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm thiếu nữ.

Lập tức trong nháy mắt Trầm Mộc Bạch cảm thấy đối phương giống như một mãnh thú to lớn ăn thịt , mà nàng chính là con mồi không có chút sức phản kháng .

"Nghe nói hôm nay người lãnh đạo căn cứ ở A thành phố muốn tới thăm chúng ta?"

Bên cạnh chuyển đến tiếng một dị năng giả có chút tận lực hạ giọng.

"Hắc, chuyện này rất nhiều người đều biết, lại không phải là cái gì cơ mật."

đồng bạn cười nhạo nói.

Người dị năng giả kia hỏi, "Bọn họ hảo hảo không có ở trong căn cứ của bản thân đợi, chạy tới S thành phố làm cái gì?"

Đồng bạn tiến đến bên tai hắn, thấp giọng nói, "Trước đó vài ngày bọn họ không phải phát hiện Zombie vương sao?

Ta xem chừng căn cứ của chúng ta muốn cùng A thành phố hợp tác một chỗ vây quét Zombie vương."

" Zombie vương không phải đặc biệt lợi hại sao?"

Vị dị năng giả kia lên tiếng kinh hô.

Đồng bạn nói tiếp đi, "Ta nghe nói không chỉ là A thành phố, còn có mấy thành phố căn cứ dị năng giả tiến đến tham gia ."

Suy nghĩ một chút cũng phải, những Zombie cấp thấp Tinh Hạch mặc dù không có nhiều tác dụng lớn, nhưng Zombie cấp cao Tinh Hạch lại có thể dùng đẻ tăng lên dị năng của bản thân.

Tuỳ gì thuộc tính thích hợp mà dị năng giả còn phải lựa chọn Tinh Hạch, mà Zombie vương Tinh Hạch, lại là vạn năng!

Truyền thuyết chỉ cần có được nó, liền có thể trở thành người có dị năng cao cấp mạnh nhất trong mạt thế.

Muốn hai người không động tâm là không thể nào, nhưng là đây chính là Zombie vương a, cho dù có dã tâm lớn cùng khát vọng, không cùng thực lực, cái kia chính là đi chịu chết.

Hai người tự nhận là đối thoại bí mật, thật tình không biết, nội dung này một chữ không tự nhiên lọt vào trong tai nam nhân tuấn mỹ.

Mắt băng lam đồng mâu dần dần chuyển thâm, khí tức quanh người có trong nháy mắt tàn nhẫn, trong hồ nước cá vàng tựa hồ cảm ứng được nguy hiểm, đảo cái trắng cái bụng không nhúc nhích trốn ở trong góc giả chết.

Phát giác nam chính biến hóa Trầm Mộc Bạch lập tức liền nghĩ đến chỗ mấu chốt, "Hệ thống, người lãnh đạo căn cứ A thành phố có phải lúc trước cấu kết với cấp dưới của nam chính cùng một chỗ hại hắn ?"

Hệ thống nói, "Là hắn."

Trầm Mộc Bạch đột nhiên nghĩ đến cái gì, đối với hệ thống nói, "Nói như vậy, nam chính là khôi phục ký ức?"

Hệ thống lại nói, "Không có, đây chỉ là trong cơ thể hắn lưu lại bản năng, coi như Hoắc Quân Hàn khôi phục ký ức, sau khi trở thành Zombie hắn và trước kia cũng không phải là cùng một người."

Editor có điều muốn nói:

Trầm Mộc Bạch: Gì vậy chứ?

Con gái bây giờ không thể xấu hổ một chút sao?

Hoắc Quân Hàn *nhếch miệng* : Em ghen à.

Trầm không có tiết tháo Bạch : Ha..ha anh nói gì cũng đúng

Hệ thống khinh thường: Tên không có mắt và ký chủ não tàn
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 51: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Mắt màu băng lam đồng nâu dần dần chuyển thâm, khí tức quanh người trong nháy mắt tàn nhẫn, trong chậu nước, cá vàng tựa hồ cảm ứng được nguy hiểm, đảo cái bụng không nhúc nhích trốn ở trong góc giả chết.

Phát giác nam chính biến hóa Trầm Mộc Bạch lập tức liền nghĩ đến chỗ mấu chốt, "Hệ thống, người lãnh đạo căn cứ thành phố A có phải lúc trước cấu kết cấp dưới của nam chính hại hắn không?"

Hệ thống nói, "Là hắn."

Trầm Mộc Bạch đột nhiên nghĩ đến cái gì, đối với hệ thống nói, "Nói như vậy, nam chính là khôi phục ký ức?"

Hệ thống lại nói, "Không có, đây chỉ là trong cơ thể hắn lưu lại bản năng, coi như Hoắc Quân Hàn khôi phục ký ức, sau khi trở thành Zombie hắn và trước kia cũng không phải cùng một người."

Hiện tại Hoắc Quân Hàn chiếm được cuốc sống mới, trước kia ký ức với hắn mà nói chẳng qua là có cũng được mà không có cũng không sao.

Vốn đang thật cao hứng Trầm Mộc Bạch lập tức trở nên vô cùng thất lạc.

Thất hồn lạc phách nàng trở lại chỗ ở , khi nhìn đến trên mặt bàn một đống trái cây đồ ăn vặt thì thanh máu như được phục sinh.

"Bẹp bẹp bẹp bẹp bẹp bẹp bẹp bẹp bẹp."

Trong miệng phun ra mấy cái vỏ, Trầm Mộc Bạch nằm trên ghế sa lon như cá ướp muối co quắp, đối với hệ thống nói, "Nhiệm vụ tiến độ đến bao nhiêu?"

Hệ thống nói, "70%."

Trầm Mộc Bạch một bên bẹp vui vẻ một bên khóc chít chít nói, "Hệ thống, nếu không chúng ta bãi công a."

Hệ thống nói, "A, có thể a."

Hệ thống thẳng thắn như vậy, Trầm Mộc Bạch có chút hoài nghi, "Ngươi không phải đang gạt ta a?"

Hệ thống nói, "Thật thông minh, ngươi thật giỏi a."

Trầm Mộc Bạch, "..."

Nam chính vừa về liền không thấy bóng dáng, Trầm Mộc Bạch cảm thấy đối phương rất có thể là đi giết chết người lãnh đạo căn cứ thành phố A.

Ngay lúc nàng trong đầu bổ não một câu chuyện huyết tinh bạo lực , nam chính lại đã trở về.

Trong tay nam nhân xách theo một túi đựng hộp cơm, sau đó ở trước mặt nàng ngừng lại,bỏ đồ vật bỏ lên bàn, cụp xuống mí mắt, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế tỉ, dùng thanh âm nghe không ra ngữ khí nói, "Trong căn cứ S còn có đá năng lượng khác sao?"

Từ lần đi nhà hàng ăn cơm về sau, Trầm Mộc Bạch liền không thể đi lần thứ hai, bởi vì về sau vấn đề ăn cơm chính là trước mắt người khác ăn nhiều như vậy không nên .

"Chỉ có một viên."

Trầm Mộc Bạch vừa nói, một bên mở ra cơm hộp, khi nhìn đến bên trong đùi gà , con mắt vụt một lần phát sáng lên.

Đem hai bên quai hàm nhét phình lên, Trầm Mộc Bạch mơ hồ không rõ nói, "Ngày mai chúng ta liền có thể rời đi căn cứ."

Hoắc Quân Hàn ánh mắt dừng lại trên mặt nàng giống con sóc , không có mở miệng nói chuyện.

Không có đạt được đáp lời, Trầm Mộc Bạch ngửa mặt lên nhìn sang, đụng vào đối phương sâu xa như biển bên trong, trong tay lắc một cái, đùi gà kém chút đến rơi xuống.

Hoắc Quân Hàn mắt sắc dần dần sâu, "Ngươi rất thích ăn cái này?"

Trầm Mộc Bạch gật đầu như giã tỏi, "Ưa thích a."

Nàng trên mặt lộ ra mê say thần sắc, "Thịt, là thứ ăn ngon nhất trên thế giới này."

Nói xong, nàng lại gặm hai cái đùi gà, nước mắt lưng tròng nói, "Còn sống thật là tốt."

Hệ thống không chút nghi ngờ, nếu như nam chính lại cho cái đùi gà, Trầm Mộc Bạch đều có thể quỳ xuống kêu ba ba.

Hoắc ba ba hiển nhiên không minh bạch ăn hàng là hạnh phúc, hắn buông thõng mí mắt, không hề chớp mắt nhìn chăm chú lên thiếu nữ, khi nhìn đến thần sắc thỏa mãn của nàng, mắt sắc dần dần thâm thúy, nếu như Trầm Mộc Bạch ngẩng đầu, nhất định sẽ bị dọa cho phát sợ.

Editor: Thấy có lỗi với các bạn huhu 🙁( nhưng truyện này chỉ khi nào rảnh mình mới edit đăng lên.

Các bạn cứ xem như là truyện tạm dừng nhé.

Sau vài hôm mình cùng editor mới sẽ cùng edit, cũng còn một vài chương nữa thôi là kết thúc TG1 rồi a~
 
[ Xuyên Nhanh ] Cứu Vớt Boss Nam Chủ Hắc Hoá ( Quyển 1 )
CHƯƠNG 52: NAM CHÍNH LÀ ZOMBIE


Tại trong căn cứ S, muốn nuôi sống bản thân liền phải nhận nhiệm vụ kiếm lấy điểm số, trong căn cứ nhiệm vụ mặc dù thu hoạch được điểm số ít, nhưng lại đầy đủ an toàn, bởi vậy nhận nhiệm vụ người phần lớn cũng là những người bình thường không có dị năng .

Mà người có được dị năng, ít nhất có một nửa là mang gánh nặng cả gia đình lên người, vợ con già trẻ đều dựa vào người có dị năng để sống, những dị năng giả này muốn kiếm lấy rất nhiều điểm số, cũng chỉ có thể ra căn cứ làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ độ khó chia làm A, B, C, D cấp, độ khó càng cao nhiệm vụ thu hoạch được điểm số càng nhiều, độ khó cũng liền lớn.

Lúc này Trầm Mộc Bạch đang cùng Hoắc Quân Hàn đang đứng trong đám dị năng giả .

"Lão tử không phải chỉ tới chậm thêm vài phút đồng hồ, nhiệm vụ D cấp lại bị cướp đến một cái cũng không còn, con bà nó các ngươi đám quy tôn."

"Đừng nói nữa đừng nói nữa, tranh thủ thời gian, bằng không các nhiệm vụ C cấp cũng không còn."

Đám người rối loạn tưng bừng, các dị năng giả nhao nhao đưa dài cái cổ, ý đồ vượt lên trước một bước tìm nhiệm vụ hợp ý.

Mà Hoắc Quân Hàn vóc dáng một mét chín cùng khí tức cường đại đưa tới một số lực chú ý, khi nhìn đến hắn không nóng không vội sắc mặt trầm ổn đứng ở trong mọi người, không khỏi có chút bội phục cùng cực kỳ hâm mộ, người này nhất định là một dị năng giả lợi hại."

Vì sao khẳng định như vậy?

Nếu đối phương là một dị năng giả thực lực không mạnh, đã sớm đi lên cùng bọn hắn đoạt nhiệm vụ độ khó thấp nhất, đâu có như vậy đứng tại chỗ bất động.

Người ta nhất định là đang chọn nhiệm vụ cao cấp thuận mắt một chút.

Đương nhiên, trọng yếu nhất vẫn là quanh thân đối phương cho bọn hắn cảm giác một loại khí tức không đơn giản , các dị năng giả giác quan luôn luôn nhạy cảm một chút.

Trên thực tế, trong mắt bọn hắn dị năng giả mạnh lúc này lực chú ý hoàn toàn không có ở trên những nhiệm vụ kia, mà là buông thõng mí mắt nhàn nhạt khí tức ngừng ở người bên cạnh, "Vì sao?"

Vì sao?

Trầm Mộc Bạch nội tâm một đám thảo nê mã*(1)lao nhanh qua, từ hôm qua nói muốn rời khỏi căn cứ , nam chính liền lập tức muốn đem nàng vác trên vai .

*Thảo nê mã: Nghĩa gốc là ngựa cỏ bùn, nhưng mình nghĩ ở đây tác giả đang chơi chữ, hiểu đại khái là ĐMM 🙂

Trầm Mộc Bạch cảm thấy tính mạng của mình sẽ gặp nguy hiểm mười điểm kiên định cự tuyệt nam chính, ngươi hỏi nàng vì sao?

Thử hỏi bị khiêng như bao tải, đi đường còn xóc nảy so với đi cửa chính bốn bề yên tĩnh, đồ đần mới có thể tuyển cái trước.

Mấy ngày này gan nuôi béo tốt Trầm Mộc Bạch nghĩ như vậy, nên lúc đang nghe nam chính tra hỏi , nàng thậm chí quên đoạn thời gian trước bản thân biểu hiện sợ như thỏ, không chút do dự trả lời, "Không thoải mái."

Hoắc Quân Hàn hạ mắt, vẫn là một bộ mặt không biểu tình, chỉ là màu băng lam trong con ngươi lần đầu xuất hiện một loại thần sắc như có điều suy nghĩ .

Trầm Mộc Bạch không nghe thấy động tĩnh, không có tiền đồ tiếp tục sợ, "Kết thúc rồi, hệ thống, nam chính không phải là tức giận?"

Hệ thống nói, "Ta không biết hắn có tức giận hay không."

Ngay lúc Trầm Mộc Bạch lấy dũng khí chuẩn bị trở về không gian ,thì bị bàn tay lớn chụp lên đầu.

Hoắc Quân Hàn nhìn con mắt có chút mờ mịt của thiếu nữ, chỉ cảm thấy trong lồng ngực trái tim sớm đã không nhảy động lúc này có một chút phát nhiệt, hắn nhíu nhíu mày, tựa hồ đối với phản ứng bất thình lình cảm thấy có chút hoang mang.

Lấy tay từ trên tóc thiếu nữ ra, Hoắc Quân Hàn dời ánh mắt, phóng tới chỗ phân phát nhiệm vụ, dùng thanh âm lạnh mở miệng nói, "Đi thôi."

Trầm Mộc Bạch sờ lên chỗ vừa rồi bàn tay của nam chính đặt , chỉ cảm thấy hành vi của nam chính càng ngày càng nhìn không thấu.

Hoắc Quân Hàn hướng đến chỗ phân phát nhiệm vụ xung quanh cũng không có bao nhiêu dị năng giả, ngồi ở trên ghế ngồi đăng ký viên miễn cưỡng ngáp một cái, tựa hồ có chút buồn bực ngán ngẩm.
 
Back
Top Dưới