Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 525: Săn giết huyết tộc (35)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 526: Săn giết huyết tộc (36)


<i><b>Chương 526: Săn giết huyết tộc (36)</b></i>

Lê Cẩn nhìn gương mặt ngủ yên tĩnh của cô, nghe cô nhẹ nhàng hô hấp, trong lòng có chút tê dại, mơ hồ nổi lên xúc động muốn đem cô giờ phút này cất giữ lại.

Ý nghĩ nguy hiểm này của hắn vừa mới ra tới, Tô Mộc liền cảm giác được, chậm rãi mở mắt ra, lại bị bàn tay của hắn che khuất tầm mắt.

"Ngủ." Giọng nói của hắn là khàn khàn nhẹ nhàng, cùng với giọng nói của hắn, hơi thở nguy hiểm đã phai mờ, Tô Mộc chỉ nghe được tiếng hô hấp của hắn truyền đến, còn có nhiệt độ trong lòng bàn tay hắn.

"Thời Nhiễm, đừng chạy trốn." Nếu cô chạy trốn, hắn không biết mình sẽ làm ra chuyện gì làm tổn thương cô.

Giọng nói của hắn vẫn nhẹ nhàng như trước, nhưng Tô Mộc từ trong đó nghe được bất an.

Đưa tay, kéo tay hắn ra, nhìn đôi mắt đỏ máu của hắn, chuyên chú cố chấp, thân thể Tô Mộc nhẹ nhàng lật một cái, ngồi trên người hắn.

Đáy mắt Lê Cẩn mang theo nghi hoặc nhìn cô.

Tô Mộc cúi đầu, áp lên môi hắn, mái tóc dài từ bên tai trượt xuống, che khuất hai người, cũng che khuất đồng tử khẽ mở của Lê Cẩn.

Tô Mộc chống đỡ hơi đứng dậy, nhìn hắn vẫn sững sờ nhìn cô như trước, đáy mắt nghi hoặc mà nhẹ nhàng, dường như có chút không biết làm sao.

"Ngu ngốc..." Khóe môi khẽ nhếch, lún đồng tiền như hoa, đôi mắt trong suốt chỉ chứa đựng bóng hình của hắn, rạng rỡ lấp lánh, đẹp đến mức khiến hô hấp của hắn ngừng một nhịp.

Tay Tô Mộc thò vào cổ áo hắn, nhưng Lê Cẩn lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt kia của cô, tùy ý cô muốn làm gì thì làm.

Cho đến khi...

"Ưm hừ ~" Lê Cẩn kêu lên một tiếng đau đớn, tầm mắt rốt cục dời khỏi con ngươi cô, di chuyển về phía đôi bàn tay thon dài của cô, đang nắm ngực anh.

Kinh ngạc nhìn về phía cô.

Lông mày khẽ nhíu, thần sắc của cô nhiễm hàm ý cười phô trương, phá lệ động lòng người.

Trên tay Tô Mộc vẫn trượt xuống, mang theo nóng rực, Lê Cẩn chỉ cảm thấy khô nóng lan tràn, con ngươi nhìn cô nóng rực lên.

Âm thanh v**t v* quần áo vang lên, cả phòng ấm áp...

Thời khắc chiếm hữu cô, tất cả cảm xúc ẩn giấu như bất an, nôn nóng của hắn đều bị hóa giải, chỉ muốn có được cô, hung hăng yêu cô...

Ngày hôm sau.

Ngoài cửa phòng Lê Cẩn.

Hạ Thiên sớm đứng ở bên ngoài chờ đợi, nhìn cửa phòng đóng chặt kia, nghi hoặc rối rắm, không biết có nên ấn chuông cửa hay không.

Dựa theo trước đây mà nói, lúc này cậu chủ đã dậy.

Huyết tộc từ trước đến nay đều là hoạt động ban đêm, ban ngày nghỉ ngơi, nhưng thời gian huyết tộc cần nghỉ ngơi cũng không nhiều, cho nên ban ngày cậu chủ có việc cũng vẫn hoạt động như trước.

Sau khi Thời Nhiễm tiểu thư đến, thời gian của Lê Cẩn liền đồng bộ với cô, cho nên thời gian của Hạ Thiên chờ Lê Cẩn bên cạnh cũng đều theo Lê Cẩn mà biến hóa.

Hạ Thiên đứng ở ngoài cửa phòng chờ hồi lâu.

Lúc Tư Ngộ tới, nhìn thấy Hạ Thiên đang đứng ở bên cửa, nghi hoặc: "Sao anh không đi vào?"

Ngày hôm qua Lê Cẩn bị thương, sau khi hắn tới, cũng đơn giản ở lại, sợ Lê Cẩn cùng vị bà cô nhỏ kia lại cãi nhau, còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì, hắn vẫn nên ở lại tùy thời cứu mạng.

Tư Ngộ ở nơi này cũng có chỗ nghỉ, chỉ là khi không có chuyện của hắn, hắn vẫn không nguyện ý ở lại, ngoài miệng là ghét bỏ nơi này buồn bực, trên thực tế...

Ai lại biết đâu?

Hạ Thiên nhìn Tư Ngộ, liếc mắt một cái trả lời: "Ông chủ và Thời Nhiễm tiểu thư chưa ra." Quan niệm thời gian của ông chủ đặc biệt mạnh mẽ, mà duy chỉ có hôm qua sau khi cãi nhau với Thời Nhiễm tiểu thư, sáng nay.

"Ách..." Tư Ngộ sờ sờ cằm, tựa hồ đang suy tư, lập tức cười tà ác, "Anh không sợ hai người họ b*p ch*t nhau?"

"Ông chủ sẽ không bị b*p ch*t." Hạ Thiên vô cùng nghiêm túc trả lời.

Tư Ngộ liếc mắt nhìn Hạ Thiên một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đồ không có chút tình thú."
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 527: Săn giết huyết tộc (37)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 528: Săn giết huyết tộc (38)


<b><i>Chương 528: Săn giết huyết tộc (38)</i></b>

"Tôi nói đều là vô nghĩa sao? Bà cô nhỏ, cô có tin tôi đem tài sản của cô bạo phát ra ngoài hay không, cô ở chỗ tôi một thời gian, tôi đối với chuyện của cô rất hiểu rõ, ví dụ như..." Tư Ngộ đều nhớ kỹ, phòng ngừa sau này dùng để uy h**p Tô Mộc.

"Ừm." Tô Mộc trả lời, tựa hồ cũng không thèm để ý.

Tư Ngộ: ?

Luôn luôn cảm thấy rằng cô không có ý định tốt.

Sau đó Tư Ngộ liền biết, mình đi uy h**p Tô Mộc là một chuyện ngu xuẩn cỡ nào.

Tư Ngộ cùng Tô Mộc tán gẫu vài câu, hắn thấy tạm thời cô và Lê Cẩn sẽ không có chuyện gì lớn, liền rời đi.

Tô Mộc tiếp tục tản bộ trong chốc lát, liền nghe được có nữ giúp việc tới, báo cho cô có mấy vị trưởng lão lại đây.

Lê Cẩn không có ở đây, bọn họ tới, hiển nhiên là hướng về phía cô.

Tô Mộc quay đầu lại, lúc đi tới phòng khách, ba vị trưởng lão ngồi ở chỗ đó, cả người mặc hắc bào, đội mũ, loáng thoáng có thể nhìn thấy dung mạo già nua dưới bóng tối của mũ, nhưng càng thêm rõ ràng chính là đôi mắt đỏ tươi dưới bóng tối kia.

Nữ giúp việc Lê gia đều chỉnh tề cung thuận đứng, rót trà đều nửa quỳ xuống đất rót, làm nổi bật thân phận các trưởng lão tôn quý cỡ nào.

Tô Mộc ở trong ánh mắt dò xét của các trưởng lão, đi vào, ngồi đối diện các trưởng lão.

Hai bên giống như hình thành đối lập, nhưng Tô Mộc một mình đối mặt với các trưởng lão lại không rơi vào thế hạ phong.

"Thời Nhiễm tiểu thư."

"Các trưởng lão huyết tộc."

Đây coi như là chào hỏi.

"Chúng ta tới đây, là về Lê Cẩn, muốn cùng cô nói chuyện một chút." Đi thẳng vào vấn đề, không muốn làm nhiều vô nghĩa.

"Nguyện nghe rõ." Tô Mộc trả lời.

"Bà chủ, dùng trà." Một bên nữ giúp việc dâng cho cô một chén trà nóng, nước trà bởi vì mấy viên cẩu kỷ kia, bị nhuộm thành màu đỏ nhạt, nhìn giống như là máu bị pha loãng vậy.

Tô Mộc nhẹ nhàng nhấp một ngụm, trong khoang miệng tràn ngập vị ngọt, là hương vị của đường đỏ.

Thần sắc các trưởng lão đối diện hơi ngẩn ra bị ẩn trong bóng tối, cho nên trong mắt người khác, bất quá là dừng lại một phen, chỉ có các trưởng lão mới biết được bọn họ kinh ngạc.

Thời Nhiễm ở chỗ Lê Cẩn...

Là cô tự mình yêu cầu hay là Lê Cẩn cho xưng hô?

"Thời Nhiễm tiểu thư, Lê Cẩn thân là huyết tộc, mà cô là nhân loại, hai người nếu muốn ở cùng một chỗ..."

Các trưởng lão huyết tộc nói với Tô Mộc:

Đầu tiên, chủng tộc của hai người không giống nhau, nếu như muốn ở cùng một chỗ, như vậy tất nhiên là Tô Mộc phải gia nhập huyết tộc, nhưng cho dù Tô Mộc gia nhập huyết tộc, cũng là do nhân loại chuyển biến mà thành, điều này tạo nên huyết mạch của cô không thuần chủng, huyết mạch không thuần chủng chứng tỏ tuổi thọ của cô cũng sẽ không lâu dài giống như huyết tộc, hơn nữa cùng Lê Cẩn kết hợp sinh con, tương lai nhất định sẽ bị huyết tộc bài xích.

Tiếp theo, huyết mạch của Lê Cẩn thuần chủng, hẳn nên kết hợp với huyết tộc thuần chủng, ví dụ như kết hợp với Trình Di, mới có thể sinh ra đứa con thuần chủng để kế thừa Lê gia, cũng vì cống hiến cho huyết tộc cường đại.

Cuối cùng, tạm thời không nói Lê Cẩn có phải thật sự yêu cô hay không, mà nếu cô khăng khăng không chuyển đổi, như vậy chỉ có thọ mệnh ngắn ngủi trăm năm của nhân loại, hoa tàn ít bướm, mà Lê Cẩn thân là huyết tộc, vẫn bảo trì dung nhan như vậy, liệu còn để ý đến cô hay không? Đến lúc đó kết thúc của cô sẽ như thế nào? Nếu cô chuyển hóa thành huyết tộc, huyết tộc không tiếp nhận, nhân loại cũng tất sẽ để ý tới cô, hai tộc đều không cho phép, trong lòng cô có dễ chịu hay không?

"Cho nên, nếu lúc này Thời Nhiễm tiểu thư thật khó mà lui, thì mấy vị trưởng lão chúng ta có thể cho cô một khoản tiền, đưa cô bình an đưa đến nơi không có người biết ở nước ngoài, an ổn vượt qua quãng đời còn lại."
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 529: Săn giết huyết tộc (39)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 530: Săn giết huyết tộc (40)


<i><b>Chương 530: Săn giết huyết tộc (40)</b></i>

"Không cần con động thủ, bao nhiêu người nhìn chằm chằm đây, con mau gọi Tiểu Di ở nước ngoài trở về, nắm chắc Lê Cẩn, sinh đứa con." Bà Lê khuyên nhủ.

"Cũng không biết vì sao Lê Cẩn lại nghe lời con nhỏ Thời Nhiễm kia, đem con gái bảo bối của con nhốt lại, nếu không phải con bé chạy trốn từ chỗ Lê Cẩn, con cũng không biết Lê Cẩn lại đối xử với con bé như vậy!" Lê Tiêu tức giận nói.

"Lê Cẩn thật làm chuyện hồ đồ, Thời Nhiễm cũng có chút thủ đoạn, khiến cho Lê Cẩn nhốt Tiểu Di. Bất quá Tiểu Di cũng không bị bạc đãi bị thương, cuối cùng Lê Cẩn vẫn còn yêu thương, con sớm bảo con bé từ nước ngoài trở về, chờ con bé sinh con của Lê Cẩn, Lê Cẩn... A ~" Bà Lê cười lạnh một câu.

Trình Di sau khi trốn thoát khỏi chỗ Lê Cẩn, liền liên lạc với Lê Tiêu, thông báo cho bà ta chuyện mình bị Lê Cẩn nhốt, Lê Tiêu đau lòng cô ta bị nhốt lâu như vậy có chút bóng ma tâm lý, nên đặt vé máy bay cho cô ta, đưa cô ta ra nước ngoài tu dưỡng một thời gian.

Lê Tiêu và Lê gia đều cho rằng là bởi vì Tô Mộc khiêu khích, Lê Cẩn mới có thể nhốt Trình Di lại, còn đang chờ Tô Mộc rời đi, lại tiếp tục đưa Trình Di đến trước mặt Lê Cẩn, để cho hai người họ cùng sinh con.

-

Lúc đó Hạ Thiên nhận được tin tức từ nữ giúp việc trong nhà và người nằm vùng bên cạnh ông Lê.

Chỉ cảm thấy buồn cười.

Những người này vẫn làm bộ tôn kính ông chủ, nhưng cuối cùng thứ họ muốn chính là một chút huyết mạch của ông chủ, sau đó diệt trừ ông chủ, để không bị ngài ấy áp chế nữa?

Hạ Thiên đem sự tình nói cho Lê Cẩn.

Vốn còn có việc phải xử lý, Lê Cẩn lập tức khởi hành chuẩn bị về nhà.

"Ông chủ, Thời Nhiễm tiểu thư vẫn chưa rời đi." Hạ Thiên hỏi thăm xong nói cho hắn biết.

Lê Cẩn khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng môi mím chặt nói cho Hạ Thiên biết, tâm tình tốt của ông chủ đã hoàn toàn bị hủy hoại.

Hạ Thiên cũng vì Lê Cẩn mà bất bình, không nghĩ tới lúc trước đám người trưởng lão tâm tư không thuần khiết đánh thức ông chủ, cuối cùng không áp chế được ngài ấy, liền muốn diệt trừ ông chủ, nhưng diệt trừ ông chủ lại sợ không có lá bài tẩy, cho nên muốn để cho huyết tộc thuần chủng cùng ông chủ sinh đứa con, trẻ con luôn dễ để bọn họ nắm bắt.

Trước kia vẫn luôn muốn nhét phụ nữ bên cạnh ông chủ, ngài ấy giết hết người này đến người khác, cuối cùng trực tiếp giết một trăm người, mới để cho bọn họ hết tâm tư đó, sau khi ông chủ đối với Trình Di tiểu thư có đãi ngộ khác biệt, bọn họ liền đem chủ ý lệch lạc đánh vào trên người Trình Di tiểu thư, vẫn chờ Trình Di tiểu thư trưởng thành sau đó gả cho ông chủ.

Trình gia có thể có được bây giờ, đều là Trình gia vẫn còn một chút tác dụng như thế mà thôi.

Các trưởng lão cùng Lê gia vẫn lên kế hoạch mọi chuyện, cho rằng ông chủ không biết, buồn cười.

"Lê gia, giết!" Lê Cẩn chậm rãi mở miệng.

Hạ Thiên trong lòng kích động, gật đầu: "Vâng, ông chủ."

Giờ khắc này, quả thực chờ quá lâu!

Trong trang viên của Lê Cẩn.

Sau khi ném Lê Tiêu ra ngoài, Tô Mộc thấy có chút mệt mỏi, muốn trở về phòng ngủ một lát, nhưng nhớ tới hôm nay mình vừa kiếm được 3000 vạn, muốn kịp thời chuyển đi, cho nên cầm máy tính bảng ngồi trên võng nhỏ trong hoa viên vừa xem vừa lập kế hoạch.

【 Ký chủ, cô cứ như vậy mà bán Lê Cẩn? 】 Cửu Thiên Tuế sủi bọt.

"Ừm."

【 Ký chủ, cô không nhìn ra bọn họ dùng tiền làm nhục cô sao? 】

"Vậy có thể nhục nhã thêm vài lần." Chờ cô kiếm được tiền, lại nhục nhã lại gấp đôi.

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Thật muốn có tiền.

Tô Mộc cùng Cửu Thiên Tuế tán gẫu vài câu, Tô Mộc liền ôm máy tính bảng ngủ trên võng nhỏ.

Lúc Lê Cẩn trở về, liền nghe nữ giúp việc nói cô ở hoa viên, đi tới, xa xa đã nhìn thấy bóng dáng nằm trên võng, không khỏi chậm bước chân lại.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 531: Săn giết huyết tộc (41)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 532: Săn giết huyết tộc (42)


<b><i>Chương 532: Săn giết huyết tộc (42)</i></b>

Nhưng mà Lê Cẩn vừa rời đi, giống như ngòi nổ, làm cho cơn bão ấp ủ này càng lúc càng nồng đậm.

Lê Cẩn để lại Hạ Thiên ở trong trang viên, Tư Ngộ đi theo.

Cho nên đối với huyết tộc muốn xông vào trang viên bắt Tô Mộc mấy ngày nay, đương nhiên đều bị xử lý.

Hơn nữa lúc này Trình Di về nước, mang theo một trợ lực mạnh mẽ cũng chính là nam chính, người diệt môn nhà cô ta chính là Lê Cẩn, nhưng cô ta hận nhất lại là Tô Mộc, cũng không ngừng phái người đi trang viên, muốn bắt cô.

Nhưng từng ngày trôi qua, huyết tộc không có đắc thủ, ngược lại làm cho mấy vị trưởng lão cùng Trình Di đều nóng nảy, bởi vì các trưởng lão kéo Lê Cẩn đi không bao nhiêu thời gian đã trở lại.

Lê Cẩn hiện giờ đối với bọn họ là mối uy h**p, trước kia bọn họ không có xung đột quá lớn, nhưng bây giờ...

Một Thời Nhiễm, nhân tộc Thời gia bị Lê Cẩn trừ khử, huyết tộc Lê gia bị diệt trừ, bọn họ sẽ là người tiếp theo.

Vì vậy, bọn họ cần nhanh chóng khiến hắn lưu lại con cái huyết tộc thuần chuẩn, sau đó giết hắn.

Hiện giờ xem ra, có thể uy h**p Lê Cẩn, chính là Thời Nhiễm kia, nếu bọn họ đánh cược sai, vậy chỉ có thể liều lĩnh hậu quả, trước tiên bảo vệ mình quan trọng hơn!

Tóm lại, Lê Cẩn nhất định phải chết!

Xét thấy nhiều huyết tộc như vậy muốn bắt Tô Mộc, Hạ Thiên đã suy đoán ra ý đồ của bọn họ, Tô Mộc nhìn ra trong đó không đơn giản, tìm Hạ Thiên hỏi một phen, mới biết được lợi hại trong đó.

Hóa ra huyết tộc chia thành huyết tộc phương Đông và phương Tây.

Mà hai bên huyết tộc khinh thường lẫn nhau, đều cảm thấy mình mới là huyết tộc thuần chủng nhất, không ít huyết tộc nổi lên xung đột, ngàn năm trước, song phương đại chiến, huyết tộc phương Tây dùng thực lực áp đảo tàn sát huyết tộc phương Đông hơn phân nửa.

Huyết tộc phương Đông vì muốn sống, chỉ có thể đánh thức thủy tổ đang ngủ say, tuy rằng ngừng tổn thất, nhưng không thể chiến thắng huyết tộc phương Tây, lúc này có người đề nghị đánh thức Lê Cẩn bị ép ngủ say của huyết tộc.

Các thủy tổ thống nhất phản đối, Lê Cẩn động thủ, không phân biệt địch ta, đối xử bình đẳng giống như máy móc giết người, năm đó bọn họ thật vất vả hợp lực áp chế hắn, cưỡng chế để cho hắn ngủ say, nếu muốn hắn tỉnh lại, như vậy...

Rất khó để kiểm soát.

Việc này cứ như vậy từ bỏ, nhưng chiến cuộc tiếp tục, đối với huyết tộc phương Đông càng lúc càng bất lợi, thủy tổ liên tục bị giết, huyết săn của phương Đông nhân tộc cũng bởi vì chuyện huyết tộc cần bổ sung năng lượng lạm sát nhân loại mà bất mãn, bắt đầu tiến công.

Dưới hai sự tấn công, lại nhắc tới đánh thức Lê Cẩn, không ai phản đối nữa.

Thảo luận một phen, quyết định trước khi thức tỉnh, mạnh mẽ dùng khoa học hiện đại xóa sạch ký ức của hắn, rót vào ký ức không thuộc về hắn, dưới sự thấp thỏm của huyết tộc phương Đông, Lê Cẩn tỉnh lại, hơn nữa thành công bị thay đổi trí nhớ.

Lê Cẩn gia nhập, làm cho huyết tộc phương Tây bị tổn thương nghiêm trọng, song phương bắt đầu hòa đàm, cùng nhân loại ký kết hiệp nghị hòa bình.

Ngàn năm qua, thủy tổ vốn còn sót lại lần lượt bởi vì trọng thương mà qua đời, thủy tổ còn sót lại của huyết tộc phương Đông, chỉ có một mình Lê Cẩn.

Mấy vị trưởng lão huyết tộc đời thứ hai, muốn lợi dụng huyết mạch của Lê Cẩn kết hợp với huyết tộc thuần chủng, sinh hạ con cái, vì huyết tộc tích lực.

Tuy rằng cùng huyết tộc phương Tây bình an trải qua ngàn năm, nhưng gần trăm năm qua, bọn họ rục rịch đang thăm dò thực lực của huyết tộc phương Tây, mà không biết từ lúc nào đã Lê Cẩn đã khôi phục trí nhớ không còn là con rối tùy ý các trưởng lão sắp đặt, với tâm tính của Lê Cẩn, cho dù khoanh tay đứng nhìn bọn họ cũng không kỳ quái.

Cho nên bọn họ mới sốt ruột muốn tặng phụ nữ cho Lê Cẩn, hận không thể hắn đều thu nhận hết, sinh thêm mấy đứa nhỏ.

Nhưng cuối cùng các trưởng lão nhận được cảnh cáo.

Trình Di xuất hiện, làm cho các trưởng lão thấy được hy vọng, chỉ mong thời gian trôi qua nhanh hơn, nhưng Trình Di mắt thấy đã trưởng thành, có thể gả cho Lê Cẩn, lại giết ra một Thời Nhiễm.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 533: Săn giết huyết tộc (43)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 534: Săn giết huyết tộc (44)


<b><i>Chương 534: Săn giết huyết tộc (44)</i></b>

Trình Di đương nhiên nghe ra sự khinh miệt trong lời nói của hắn, cắn cắn môi, trả lời: "Anh cũng không nên xem thường cô ta, cô ta là huyết săn, trên tay có nhiều vũ khí đối phó với huyết tộc."

Hiển nhiên là muốn vì tộc nhân bác bỏ chừa một ít mặt mũi, nhưng vừa nói như vậy, Tát Lí cười khẽ: "Bảo bối, phương Đông các người có một câu nói: Tăng sĩ khí của người, diệt uy phong của mình. Có tôi làm hậu thuẫn, em sợ cái gì?"

Trình Di gật đầu, biết hắn cường đại, cô ta sợ cái gì?

Thừa dịp cậu không có ở đây, cô ta muốn giết người phụ nữ này!

Là ả, hại cả nhà Lê gia bị cậu diệt trừ! Là ả, làm cho cô ta không có mẹ! Là ả, làm cho Trình gia đối với cô ta làm như không thấy!

Tất cả là vì người phụ nữ đó: Thời Nhiễm!

Tát Lí thấy Tô Mộc đối mặt với nguy cơ như vậy còn đang thờ ơ nhìn máy tính bảng, một cái thuấn di cấp tốc đi qua, vốn tưởng rằng rất dễ dàng có thể bắt được cô, nhưng hắn vừa mới xuất hiện ở trước mặt cô, liền nhìn thấy cô không biết từ lúc nào móc ra họng súng liền hướng về phía ngực hắn.

"Tát Lí, né tránh!" Trình Di bên kia hô.

Tát Lí không cho là đúng nghiêng người, cho rằng có thể chuẩn xác né tránh, nhưng Tô Mộc dự đoán chính xác phương hướng né tránh của hắn.

"Pằng pằng pằng ——" Liên tiếp vài tiếng súng, Tát Lí nhìn vị trí cánh tay mình bị đạn trầy xước, thiêu đốt đau đớn, miệng vết thương còn chưa thể tự khép lại, rốt cục kinh ngạc ngước mắt nhìn thoáng qua Tô Mộc, đáy mắt khinh thường nhiều hơn một tia cảnh giác.

Tô Mộc nhìn khẩu súng trên tay mình, đáy mắt tối lại.

Cô vừa nhắm vào ngực hắn ta, nhưng viên đạn b*n r* ngoài, trong không khí bị một cỗ lực cản làm lệch hướng.

【 Ký chủ, đó là hào quang của nam chính. 】 Cửu Thiên Tuế giải thích.

【 Ký chủ, nam nữ chính ở mỗi thế giới đều có Thiên Đạo che chở, cô muốn giết bọn họ, làm sao có dễ dàng như vậy? 】

Tô Mộc lại bắn vài phát về phía Tát Lí đang công kích mình, toàn bộ đều bị lực cản chệch hướng.

【 Ký chủ, cô đừng uổng phí khí lực, hay là mau chạy trốn đi? Bằng không cô dùng tích phân mua một đạo cụ, tự làm cho mình bị điện giật chết. 】

Không để ý tới Cửu Thiên Tuế, Tô Mộc vẫn bắn từng phát từng phát súng.

Tát Lí kiêng kỵ viên đạn, không thể tới gần cô, chỉ có thể tiêu hao đạn của cô, chờ viên đạn không còn đi qua.

Hạ Thiên đang cùng Trình Di chiến đấu, thời khắc chú ý Tô Mộc bên này.

"Thu nhập của ngài đã đến tài khoản, xin kịp thời kiểm tra và nhận." Một tiếng máy vang lên từ máy tính bảng trên tay Tô Mộc.

Hạ Thiên: "..."

Thời Nhiễm tiểu thư, đã là lúc nào, cô còn đang xem cái này!?

Tô Mộc một tay cầm súng, một tay cầm máy tính bảng, hơi nhìn một chút, đang muốn cất máy tính bảng lại, nhìn thấy một tia lửa trên máy tính bảng lướt qua, trên máy tính bảng bị đạn bắn một lỗ, toàn bộ trực tiếp báo hỏng, máy tính bảng đã bốc khói.

Tô Mộc: !?

Ngước mắt lạnh lùng nhìn qua, chính Trình Di rút súng về phía cô cố ý bắn.

Trình Di thổi khói họng súng, dùng cằm hướng về phía Tô Mộc, cực kỳ khiêu khích.

Tay Tô Mộc siết chặt, máy tính bảng bốc khói trên tay truyền ra tiếng "xẹt xẹt", đã thấy cô nắm lấy vị trí đầu ngón tay của máy tính bảng, lõm xuống thật sâu.

Tô Mộc vứt cái máy tính bảng đã phế đi, lại cầm một khẩu súng, hướng về phía Trình Di nổ súng.

Dường như không hề có quy luật b*n r*, sau một khắc lại làm cho Cửu Thiên Tuế khiếp sợ.

Bạn cho rằng bởi vì hào quang của nữ chính, viên đạn sẽ bị lực cản thay đổi quỹ tích, đúng là như vậy.

Nhưng ký chủ lại vừa mới dùng súng bắn nam chính, quan sát góc độ lệch một phen, khi nhắm vào Trình Di, tính toán góc độ lệch bắn đi...

Kết quả cuối cùng, Trình Di không chết, nhưng trên người bị đạn trầy xước nhiều chỗ, thương thế nghiêm trọng!
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 535: Săn giết huyết tộc (45)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 536: Săn giết huyết tộc (46)


<b><i>Chương 536: Săn giết huyết tộc (46)</i></b>

Lê Cẩn trở về, nhìn thấy vết sẹo bên sườn mặt Tô Mộc còn chưa hoàn toàn tốt, ngón tay v**t v* vết thương, đáy mắt nặng nề.

Kế tiếp, bởi vì nội chiến huyết tộc phương Đông, Tát Lí là huyết tộc phương Tây bởi vì giúp đỡ Trình, nhưng bất ngờ không kịp đề phòng địa điểm thủy tổ huyết tộc phương Tây ngủ say bị nổ tung, thủy tổ trọng thương, mà thủ phạm gây ra vụ nổ cuối cùng chỉ tay về phía Tát Lí, Tát Lí bị triệu hồi trở về phương Tấy, dùng bạo lực tuyệt đối áp chế huyết tộc phương Tây tẩy sạch hiềm nghi cho mình, khiến cho đông đảo huyết tộc bất mãn, huyết tộc phương Tây nội loạn!

Huyết tộc nội loạn, quy tắc đã không còn sót lại chút gì, rất nhiều nhân loại bị huyết tộc hút máu mà chết, khiến cho nhân tộc bất mãn, phái huyết săn tiến đến bao vây diệt trừ.

Thỏa thuận hòa bình đã bị xé toạc hoàn toàn!

Huyết tộc bị công kích, nội loạn tạm dừng, hợp tác đối kháng huyết săn.

Cuối cùng tổn thất thảm trọng, mang theo tộc nhân còn sót lại ẩn đến chỗ tối, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Mà Lê Cẩn và Thời Nhiễm không biết từ khi nào đã bắt đầu biến mất trong mắt mọi người!

Cuộc chiến này đã trải qua hơn một năm chiến tranh, những người gây ra chiến tranh không biết tung tích!?

Tất cả Huyết tộc đều nghiến răng nghiến lợi thấp giọng mắng hai người!

Từng ngày từng ngày trôi qua, huyết săn một mực lục soát các nơi, ý đồ tiêu diệt huyết tộc, huyết tộc sinh tồn khó khăn càng thêm ác liệt.

Lúc này, có huyết tộc bắt đầu oán giận, lúc trước nếu như không phải bởi vì Trình Di và mấy vị trưởng lão cố ý muốn đối phó Lê Cẩn, bọn họ cũng không cần chịu cuộc sống trốn tránh như thế, đi ra ngoài kiếm ăn còn phải thời thời khắc khắc cẩn thận nhân loại nhỏ yếu kia! Sợ vị trí bọn họ ẩn nấp bây giờ bị bại lộ.

Tuy rằng lúc đầu đều bị các trưởng lão áp chế, nhưng tiếng nói như vậy càng ngày càng nhiều, địa vị của các trưởng lão bị dao động, ngay cả Trình Di cũng bị xa lánh.

Mà Trình Di vẫn muốn đi phương Tây tìm Tát Lí, nhưng cô ta chỉ cần hơi động một chút sẽ bị những cô gái nhìn chằm chằm cô ta chỉ trỏ các loại, không cho cô rời đi.

Rốt cục trong một lần Trình Di vẫn lấy được vé máy bay, cô ta đang chờ mấy ngày sau thời gian cất cánh đi phương Tây, nhưng một ngày trước khi rời đi, Liên hiệp huyết săn bao vây nơi huyết tộc ẩn trốn.

Huyết tộc lần nữa bị tổn thất thảm trọng, huyết tộc sống sót lại ẩn nấp ở một nơi khác.

Trong hoàn cảnh tối tăm, đèn đuốc mờ nhạt.

Huyết tộc nghi ngờ có nội gián, lúc này Trình Di bị đẩy ra, mấy cô gái từ trên người cô ta tìm thấy vé máy bay.

"Thật là Trình Di a! Mày hại chúng ta như vậy, kết quả còn muốn bán đứng chúng ta! Mày không muốn đi sao? Tao để mày đi, cho mày con mẹ nó đi!!!"

Cô gái nghiến răng nghiến lợi mắng, hung hăng xé rách vé máy bay trên tay.

"Chát ——" Trình Di bị tát, cuống quít đoạt vé máy bay, muốn xem vé máy bay.

Nhưng cô ta còn chưa đứng vững, đã bị một cô gái khác túm tóc: "Trình Di, hiện tại, mày còn dám kiêu ngạo như vậy sao? Tao cho mày kiêu ngạo, cho mày kiêu ngạo!"

Cô gái túm tóc cô ta quăng trái phải, Trình Di bị hất vài cái, đầu có chút choáng váng, cùng mấy cô gái quằn quại cùng một chỗ.

"Ồn ào cái gì!?" Các trưởng lão quát lớn, lạnh lùng nhìn thoáng qua Trình Di.

Lúc trước cảm thấy có cô ta, phía sau cô ta còn có một Tát Lí, giữ lại cô ta, bọn họ cũng có thể có một nơi che chở.

Nhưng nhiều ngày trôi qua như vậy, Tát Lí ngay cả một cái bóng cũng không nhìn thấy, ngược lại Trình Di tự mình lấy vé máy bay muốn chạy.

Điều đó có nghĩa là ý tưởng của bọn họ đã bị phá vỡ.

Như vậy Trình Di, giữ lại làm gì?

Trình Di trước kia đã kiêu ngạo ương ngạnh đắc tội không ít người, lúc này lại bởi vì vé máy bay bị nghi ngờ bán đứng tộc nhân, huyết tộc cũng không thể lưu lại cô ta.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 537: Săn giết huyết tộc (47)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 538: Săn giết huyết tộc (48)


<b><i>Chương 538: Săn giết huyết tộc (48)</i></b>

Mùi rượu xuyên qua cuống họng, Tư Ngộ cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tô Mộc cầm ly đầu tiên nhấp một ngụm nhỏ, ở thế giới của mình uống qua không ít rượu ngon, mùi rượu này nồng đậm đến cực điểm, vào miệng trơn trượt, mùi rượu bốn phía, dư vị đọng lại.

Không khỏi uống nhiều hơn một chút, chờ đến khi cô buông ly xuống, cũng uống hơn phân nửa.

"Rượu này không tệ chứ."

"Ừm, rượu ngon." Tô Mộc cũng không keo kiệt khen ngợi.

Tư Ngộ cười cười, lại cụng vào ly của cô, uống hết rượu trong ly, sau đó lại rót tiếp.

Mấy ly xuống bụng, Tư Ngộ lại cảm thấy có chút choáng váng, trong lúc choáng váng, ngược lại mang theo vài phần u oán hỏi:

"Bà cô nhỏ Thời Nhiệm này, cô nói xem, gần đây tôi làm sai cái gì? Sao tôi cảm giác được ánh mắt Hạ Thiên nhìn tôi không đúng."

"À." Tô Mộc nói xong, lại rót cho mình một ly.

"Cô à một chữ là có ý gì?" Tư Ngộ luôn cảm thấy không thích hợp.

"Có lẽ tôi và Lê Cẩn nói lúc anh ở bên ngoài tìm phụ nữ thì bị anh ta nghe được." Tô Mộc uống, chậm rãi nói.

"Tôi tìm phụ nữ sao? Tôi tìm phụ nữ khi nào!?" Tư Ngộ đầu óc vốn choáng váng, thoáng cái liền tỉnh lại một chút.

"Không phải là chính anh nói sao?" Tô Mộc đối với tửu lượng của mình từ trước đến nay luôn tự tin, nhưng lúc này cũng có chút choáng váng, một tay nghiêng mặt, một tay cầm ly rượu, lười biếng ngước mắt nhìn thoáng qua Tư Ngộ.

Tư Ngộ lại uống một ly lớn, xoa xoa huyệt thái dương căng phồng.

Đột nhiên nhớ tới lúc Tô Mộc còn đang ở chỗ mình, hắn từng nói với cô một câu như vậy hắn đi ra ngoài tìm phụ nữ.

Thật sự là...

Tư Ngộ bất đắc dĩ cười: "Cho nên, hắn là bởi vì cái này sao?"

"Ừm." Tô Mộc gật đầu, hơi say rượu<b>,</b> hai mắt mông lung, cô dường như cũng không biết vì sao mình gật đầu.

Hai người hết ly này đến ly khác, cho đến khi đem rượu Tư Ngộ mang tới đều uống hết.

"Vì sao không để ý tới tôi... Vì sao, tên đàn ông Hạ Thiên kia vì sao chứ? Anh nói cho tôi biết." Tư Ngộ nằm sấp trên bàn, nhỏ giọng nỉ non, giọng điệu có chút đáng thương.

Tô Mộc nghiêng cằm, nhìn trong ly còn phân nửa, rượu in đầy sao trời, cô nhìn có chút si ngốc.

Tư Ngộ thay đổi tư thế, bàn di chuyển theo, ngôi sao trong ly ở đáy mắt Tô Mộc nhộn nhạo lên, phảng phất như bị nghiền nát, Tô Mộc bất mãn, con ngươi híp lại, nguy hiểm nâng lên nhìn Tư Ngộ.

"Rầm —— một tiếng, chỉ thấy thân thể Tư Ngộ nghiêng ngả ngã xuống đất, mà bên cạnh hắn là Tô Mộc.

Chính Tô Mộc vừa mới kéo hắn xuống bàn.

Một tiếng này, dẫn tới Lê Cẩn và người giúp việc.

Lê Cẩn nhìn Tô Mộc tựa vào bên cạnh bàn thân hình bất ổn, thuấn di đi qua ôm cô vào trong ngực, chóp mũi truyền đến mùi rượu, nhíu mày nhìn rượu trên bàn.

Người giúp việc nâng Tư Ngộ dậy, Hạ Thiên đến trễ một bước cầm bình rượu trên bàn, nhìn thoáng qua, nói: "Ông chủ, là rượu chôn mấy trăm năm trước, rượu này ủ đã lâu, tác dụng chậm mà mạnh."

"Ừm." Lê Cẩn gật đầu, ôm Tô Mộc thuấn di rời đi.

Hạ Thiên nhìn Tư Ngộ được người giúp việc đỡ, khẽ thở dài: "Uống rượu gì không tốt, lại muốn uống cái này."

"Tôi thích uống, anh quản không được, hừ!" Tư Ngộ hướng về phía Hạ Thiên hừ lạnh, sau đó ngạo kiều bĩu môi.

Rõ ràng là uống say, nhưng nói chuyện lại vô cùng thuận lợi.

"Anh không để ý tới tôi, cho rằng tôi sẽ vui vẻ để ý tới anh sao? Nhìn anh còn không bằng nhìn các cô gái nơi phồn hoa bên ngoài." Giống như giận dỗi nói vậy.

Người giúp việc: "..."

Ách...

Giọng điệu này, rõ ràng không ăn được nho nói nho chua a.

"Đỡ hắn trở về." Hạ Thiên nói.

Người giúp việc lập tức nhanh nhẹn đỡ Tư Ngộ đi.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 539: Săn giết huyết tộc (49)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 540: Săn giết huyết tộc (50)


<i><b>Chương 540: Săn giết huyết tộc (50)</b></i>

Ngày hôm sau Tô Mộc rời giường, chỉ cảm thấy đầu đau, nhìn ngoài cửa sổ ánh mặt trời rực rỡ, lại có cảm giác bừng tỉnh như mộng.

Lúc Lê Cẩn bưng canh giải rượu tiến vào, thấy cô sững sờ nhìn bên ngoài, ngồi xuống bên giường, sờ sờ trán cô.

Bàn tay lạnh lẽo bao trùm trên trán mê man, thoáng cái liền giảm bớt hơn phân nửa đau đớn.

Tô Mộc nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi: "Tôi uống say sao?"

"Ừm." Lê Cẩn trả lời.

Tô Mộc xoa xoa huyệt thái dương, nhíu mày.

Ngoại trừ lúc đầu học uống rượu, cô sẽ say, sau đó cô không bao giờ say, bởi vì tửu lượng tốt, cũng bởi vì cô đã học được cách kiểm soát.

Hôm qua uống, bất quá chỉ là mấy bình, sao lại say đến một chút ý thức cô cũng không có?

Lê Cẩn đưa canh giải rượu cho cô, sau đó nhẹ nhàng ấn huyệt thái dương cho cô, giải thích: "Rượu kia không tầm thường, người bình thường một chén liền say, đêm qua em uống không ít, say cũng là bình thường."

"À." Tô Mộc uống canh giải rượu, gật đầu, một chén thấy đáy, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lê Cẩn, hỏi.

"Tôi đã làm gì sau khi say rượu?" Nhiều năm không say rượu, cô không biết mình sẽ như thế nào sau khi say.

"Ngủ." Lê Cẩn chỉ muốn giấu bộ dáng tối hôm qua của cô, cô cũng không chia sẻ.

"Sau này uống ít một chút." Tuy rằng bộ dáng kia thật đáng yêu, nhưng uống làm tổn thương thân thể như thế.

"Ừm." Tô Mộc cũng không tiếp tục truy cứu, nếu Lê Cẩn nói như vậy, ít nhất cô không có làm chuyện kinh thế hãi tục gì.

Lê Cẩn bảo cô ngủ thêm một lát, liền đi vội, nhưng cô nằm một lát, không có buồn ngủ, nên rời giường.

Lúc ăn, hỏi một câu Tư Ngộ đâu.

"Bà chủ, Tư Ngộ còn bất tỉnh nhân sự."

Người còn thảm hơn cô.

Bất tỉnh nhân sự này mãi đến sụp tối, mới nhìn thấy hắn từ trên lầu xuống lầu, lúc xuống lầu còn vịn thang cuốn, bước chân không vững.

Thấy Tô Mộc ngồi trên sofa đọc sách như không có việc gì, hắn chửi bới: "Tửu lượng của tôi bây giờ, ngay cả một cô nhóc cũng kém hơn sao?"

Sau khi uống một chén máu nóng hổi, cuối cùng hắn cũng cảm thấy dễ chịu.

Sau đó ngồi đối diện, mới nhìn thấy cô đang đọc cuốn sách "Tâm lý học tình yêu".

"Bà cô nhỏ, cô xem cái này làm gì?" Đã có thể thuần phục Lê Cẩn, cô còn cần xem cái này?

"Nơi đó còn có một quyển." Tô Mộc ngước mắt nhìn hắn một cái.

Tư Ngộ hưởng thụ tựa vào sofa, cười nhạo: "Tôi không cần xem loại vật này, nhớ năm đó, tôi đuổi theo con gái..."

"Hạ Thiên." Tô Mộc nhìn thấy Hạ Thiên thuấn di đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Tư Ngộ, nói.

"Đúng, cô hẳn là đưa cho Hạ Thiên đầu gỗ kia xem." Tư Ngộ gật đầu.

"Bà chủ, ông chủ tìm ngài." Giọng nói lạnh lùng của Hạ Thiên vang lên phía sau Tư Ngộ.

Tư Ngộ hoảng sợ, quay đầu lại nhìn Hạ Thiên ngay cả ánh mắt cũng không cho hắn, khẽ thở ra một hơi.

-

Vốn tưởng rằng cuộc sống cứ như vậy trôi qua, nhưng tiền đầu tư của Tô Mộc không giải thích được bắt đầu bị nuốt biến mất, tìm không thấy bất kỳ điểm đáng ngờ nào.

Tô Mộc biết chuyện này tà môn, dứt khoát dừng lại quan sát trước, nếu để cho cô tra ra là ai làm, giết!

Ngay trong đêm, lúc Tô Mộc tản bộ trong hoa viên, đụng phải Trình Di đang ngồi xổm canh giữ.

Trình Di đã bị huyết săn bắt, nhưng do hào quang nữ chính ở đây, thật sự không giết, mà chỉ là nhốt lại.

Cô ta vốn nên ở trong tay huyết săn, đột nhiên xuất hiện nơi này, còn đột phá tầng tầng phòng hộ bên ngoài trang viên, xuất hiện ở trước mặt Tô Mộc.

Tất cả những điều này, là số mệnh của nữ chính, Thiên Đạo che chở.

Tài chính của cô không hiểu sao biến mất, cũng là Thiên Đạo giở trò quỷ sao?

【 Vâng, ký chủ. 】

Đây là tính năng trả lời tự động của hệ thống, không bị tắt vì Cửu Thiên Tuế offline.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 541: Săn giết huyết tộc (51)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 542: Săn giết huyết tộc (Xong)


<b><i>Chương 542: Săn giết huyết tộc (Xong)</i></b>

Vừa mới nhận được cảnh báo nguy cơ chạy tới, Sở Ngự và Lôi Võ đang đứng ở trên mây lại nhìn thấy cảnh tượng rung động này, tinh thần hoảng hốt.

Vội vàng đi xuống, dừng lại ở trước mặt hắn, ngay sau đó cảm quan lại làm cho bọn họ không khỏi run rẩy thân thể, đmm, quá lạnh!

"Đại, đại nhân." Sở Ngự nói chuyện, lại thấy đôi mắt hắn khẽ nhấc lên, sợ tới mức tránh xa phía sau Lôi Võ, cũng dùng khuỷu tay chọc Lôi Võ, để cho hắn nói chuyện.

Lôi Võ: "..."

Đi <i>"đại gia hắn"*</i>, chuyện nguy hiểm gì cũng là của hắn!?

<i>*Câu chửi thề bên Trung.</i>

Lôi Võ thô giọng, to gan nói: "Phủ Hi đại nhân, Tô Mộc tiểu thư đã ở thế giới nhiệm vụ tiếp theo chờ ngài."

Trong nháy mắt cảm giác được khí tức âm trầm đang rút lui, nhanh chóng đi qua bên cạnh bọn họ, giống như rắn độc lướt qua, làm cho bọn họ không dám nhúc nhích.

"Đi thôi." Hắn mở miệng.

Lôi Võ lập tức liên lạc với bộ phận định chế Tinh Tế đem hồn phách của hắn rời đi.

Bộ phận định chế nhận được tin tức, một đạo ánh sáng yếu ớt lóe lên, chỉ thấy thân thể Lê Cẩn mềm nhũn liền ngã xuống, hiển nhiên là hồn phách đã rút ra.

Lôi Võ và Sở Ngự khẽ thở dài một hơi.

Được cứu!?

Cuối cùng cũng bảo vệ được thế giới nhiệm vụ này.

"Số mệnh nam chính của thế giới này đã bị tiêu hao không sai biệt lắm, nữ chính lại bị vị kia làm cho... Xem ra khí vận sẽ lựa chọn nam nữ chính lần nữa."

"Đi thôi, khí vận sẽ tự mình lựa chọn, chúng ta lo lắng cái quỷ gì?"

"Ừm."

【 Bộ phận định chế đã gửi cảnh báo khẩn cấp, xin vui lòng nhanh chóng trở lại! 】

Hai người kinh ngạc liếc nhau một cái, lập tức rời đi.

Lôi Võ và Sở Ngự sau khi rời đi.

Huyết tộc ở đây đột nhiên từ trong ánh mắt không tiêu cự tỉnh lại, trí nhớ tự động nối tiếp cảnh tượng nhìn thấy lúc trước, là Trình Di hướng Lê Cẩn công kích...

Bây giờ...

Lê Cẩn cùng Tô Mộc đều ngã xuống đất, Trình Di cũng vậy.

Hạ Thiên vội vàng tiến lên dò xét hơi thở, đồng tử co rút lại: "Ông chủ..." đi rồi...

Tư Ngộ cũng vội vàng tiến lên, đồng dạng khiếp sợ.

Không hề báo trước, hai người thế nhưng bị Trình Di g**t ch*t!?

Khiếp sợ hồi lâu, chúng huyết tộc ở đây mới phục hồi tinh thần lại, đem hai người hợp táng.

Khoảng thời gian trước tài sản của Lê Cẩn toàn bộ chuyển đến dưới danh nghĩa Tô Mộc, hiện giờ lại vô chủ, ngoại trừ mấy trang viên, toàn bộ đều bị Hạ Thiên xử lý.

Chỉnh lý xong hết thảy, huyết tộc dưới tay Lê Cẩn cũng rối rít tản ra.

Tư Ngộ tuy là thủ hạ của Lê Cẩn, nhưng hắn có sự nghiệp sản nghiệp của mình, mà Hạ Thiên, cho tới nay, sinh mệnh dường như chỉ có Lê Cẩn.

Lê Cẩn không còn nữa, hắn cũng biến mất.

Ba tháng sau khi Hạ Thiên biến mất, Tư Ngộ cũng không thấy bóng dáng.

Trên bờ ruộng của một ngôi làng nào đó.

Một bóng hình đang đứng ở nơi đó, hắn vẫn mặc âu phục, tỉ mỉ chải tóc sau đầu, ánh mắt nhìn một mảnh đất tràn ngập sinh cơ này, giống như đang xuyên thấu qua chúng nó nhớ lại cái gì đó.

Cách đó không xa có một bóng dáng màu trắng chậm rãi tới gần, nhìn bóng lưng hắn khẽ cười nói: "Tôi biết anh sẽ tới nơi này."

Hắn quay đầu lại, nhìn bóng người màu trắng kia theo hoàng hôn đi tới, giống như nhiều năm trước, lúc hắn cùng hắn ta lần đầu gặp, hắn mặc một thân màu trắng, tuy rằng trên áo trắng tràn đầy vết máu, nhưng nụ cười của hắn lại trong suốt thuần khiết.

"Cậu cũng tới rồi." Hạ Thiên mở miệng.

Tư Ngộ cười nhạt: "Anh ở đây, tôi tất nhiên sẽ đến."

Nhìn nụ cười ấm áp của hắn, suy nghĩ lại trở về trước đây.

Thần sắc trên gương mặt của Hạ Thiên vốn nghiêm cẩn đã hòa hoãn một chút, tuy rằng khóe môi không có nâng lên, nhưng hiển nhiên mang theo ý cười.

Tư Ngộ cười đứng bên cạnh hắn: "Nơi này cũng không còn bộ dáng trước kia."

"Đều sẽ thay đổi." Hạ Thiên trả lời.

"Phải không?"

Tư Ngộ nghiêng đầu, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.

Hai người dường như nhìn thấy nhau trong mắt nhau.

Năm đó gió rất nhẹ, ánh mặt trời cũng rất ấm, hai thiếu niên nhìn nhau mà cười, cũng giống như giờ phút này.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 543: Hạ Thiên Tư Ngộ (1)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 544: Hạ Thiên Tư Ngộ (2)


<i><b>Chương 544: Hạ </b></i><i><b>T</b></i><i><b>hiên Tư Ngộ (2)</b></i>

Hạ Thiên.

Hắn sinh ra trong một gia đình thương nhân, cuộc sống cũng không tệ.

Chỉ là khi đó quân phiệt loạn chiến, xung quanh dân chúng cướp đoạt, cha mẹ vì muốn sinh hoạt, chu toàn trong quân phiệt, lúc nào cũng cung phụng, ngày càng gian nan.

Cuối cùng bởi vì một nhóm hàng bị hủy, không thể cung phụng kịp thời, bị quân phiệt cưỡng đoạt, cha mẹ chống cự, bị đánh chết.

Hắn liền trốn ở dưới tủ đem hết thảy đều nhìn thấy trong mắt, sau đó vì tìm kiếm cơ hội báo thù, hắn ở trong loạn chiến lăn lộn.

Trở thành trọng binh dưới tay quân phiệt, lại bị huynh đệ đồng doanh bán đứng, cuối cùng bị quân phiệt đuổi giết, hơi thở thoi thóp ở trong nước ôm lấy khúc gỗ đang trôi.

Hắn cho rằng mình chết chắc, nhưng hắn gặp được một nam nhân có đồng tử màu đỏ, giống như từ địa ngục mà đến: Lê Cẩn.

Hắn lấy lại cuộc sống mới, báo thù rửa hận.

Cũng có đồng bạn mới, hắn ta tên là Tư Ngộ.

Lúc mới gặp, hắn ta từ xa xa đi tới, mặc một thân trường sam màu trắng, nửa người đều là vết máu, nhưng lại không ảnh hưởng chút nào đến dung nhan tuấn mỹ của hắn, vết máu kia phảng phất là điểm xuyết trên màu trắng, rất đẹp.

Hắn ta từng bước từng bước đi tới, gió nhẹ thổi qua, trường sam của hắn ta theo gió khẽ lay động, vết máu dưới ánh mặt trời ôn hòa kiều diễm.

Lần đầu tiên cảm thấy một người đàn ông, lại đẹp như thế.

Bốn mắt nhìn nhau, nhìn hắn cười, chỉ cảm thấy rất ấm áp, ấm đến mức hắn lại bất giác theo hắn ta cùng nhau nở nụ cười.

Đó là nụ cười đầu tiên của hắn trong một thời gian dài.

-

Sau khi hai người gặp phải chuyện tương tự, tính tình lại khác nhau một trời một vực.

Sau đó cuộc sống bận rộn, Hạ Thiên và Tư Ngộ theo Lê Cẩn trải qua mấy thế kỷ.

Bọn họ nhìn Lê Cẩn từng bước kiến tạo thế lực của mình.

Nhìn bộ dáng huyết tộc đối với hắn cực kỳ lo lắng.

Cũng nhìn bên cạnh hắn bị nhét không ít phụ nữ huyết tộc, bị bọn họ động thủ ném ra ngoài, cũng nhìn Lê Cẩn giết một trăm, không còn ai dám đưa phụ nữ tới.

Còn nhìn Lê Cẩn lần đầu tiên chủ động đi ôm một cô gái huyết tộc đầy tháng.

Chỉ là...

Đều không phải là Lê Cẩn muốn.

Mà Hạ Thiên và Tư Ngộ.

Cùng nhau trải qua sinh tử, cùng nhau trải qua mấy thế kỷ lễ rửa tội...

Nhưng vì sao, lại càng đi càng xa?

Hắn ta trời sinh ngả ngớn giống như tay giờ đời đang lưu luyến những bông hoa.

Mà hắn tỉ mỉ từng chút, có nề nếp sinh hoạt.

Hắn ta thích du ngoạn khắp nơi.

Hắn lại chỉ đi theo bên cạnh Lê Cẩn.

...

Tư Ngộ không rõ, bọn họ cùng nhau trung thành với Lê Cẩn, đã từng quan hệ tốt đến mức có thể mặc một cái quần, tốt đến mức không cần nói liền biết ý tứ của nhau...

Nhưng bây giờ, tại sao lại xa lạ như vậy?

-

Lê Cẩn bên này sự tình ổn định, Tư Ngộ vốn có chút yêu thích y học, càng nhiều thời gian đầu nhập vào y học.

Cái nhoáng này chính là mười mấy năm.

Trong hơn một thập kỷ, hai người họ chưa bao giờ liên lạc.

Nhưng hôm nay, Tư Ngộ nhận được điện thoại của Hạ Thiên.

Khó có được nghe nói Lê Cẩn tìm hắn, hắn vội vàng lại đây, vừa nghe, không ngờ là bảo hắn cứu một nhân loại.

"Lê Cẩn từ khi nào tốt bụng như vậy? Để tôi cứu một nhân loại? Tôi đến xem, liệu có phải nhân đặc biệt mỹ vị hay không."

"Tư Ngộ, không được làm bậy." Hạ Thiên liếc mắt một cái, nghiêm mặt nói.

"Sợ tôi làm bậy, vậy anh phải giám thị tôi cho cẩn thận." Lời này của hắn nói nhẹ nhàng, nhưng lại có vài phần ủy khuất, thì ra ở trong lòng hắn ta, mình luôn là người làm bậy?

Kết quả là, hắn tò mò về nhân loại, nhưng lại làm cho hắn bị thương.

Cố ý mang theo vết thương ra cửa, muốn nhìn biểu tình của Hạ Thiên, nhưng từ đầu đến cuối, Hạ Thiên không chớp mắt đưa hắn đi gặp Lê Cẩn.

Tư Ngộ trong lòng có chút không vui, sau khi rời khỏi chỗ ở của Lê Cẩn, hắn liền tính toán muốn chuyển về.

Nhưng sau đó liên tục nhiều sự tình làm chậm trễ.

Thời Nhiễm chạy trốn, Lê Cẩn tìm cô.

Thời Nhiễm ở thị trường chứng khoán, Lê Cẩn tìm cô.

Thời Nhiễm ở chỗ Tư Ngộ, Lê Cẩn tìm cô.

...

Hai người cuối cùng vẫn ở bên nhau.

Họ ở bên nhau Tư Ngộ và Hạ Thiên cũng không có nghi hoặc.

Lê Cẩn tìm kiếm nhiều năm, dường như đang tìm chính là Thời Nhiễm.
 
Back
Top Dưới