Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 485: Nàng dâu nuôi từ bé (61)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 486: Nàng dâu nuôi từ bé (62)


<i><b>Chương 486: Nàng dâu nuôi từ bé (62)</b></i>

"Ta thích kiếm tiền." Tô Mộc nghiêm túc nói.

Con ngươi Kỷ Ngôn Đình trầm xuống, lập tức lại nở nụ cười, tay ôm cô siết chặt.

"Nhưng hôm nay nàng thích nhất là ta."

Vì hắn bỏ lại tất cả ở Bắc Thần này, điều này còn không nói lên tầm quan trọng của hắn trong suy nghĩ của nàng sao?

"Ừm..." Cũng được, nhưng tình huống thật sự vẫn không nên nói cho hắn biết, tránh để hắn phát điên.

Trong kinh thành tuy rằng bởi vì Kỷ Ngôn Đình đột nhiên không thấy mà bối rối một phen, thế nhưng có đám người Ảnh Thất và Ảnh Nhất ở đây, vẫn là trấn trụ.

Bắc Thần Diệc cũng không hiểu sao lại một lần nữa nắm giữ lại quyền lực, mà Thừa tướng họa quốc kia lại không thấy đâu...

Thừa tướng không thấy đâu, không ai đề nghị lập Thừa tướng mới, Bắc Thần Diệc cũng biết, mặc dù bây giờ mình không hiểu sao tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng quyền lực của Bắc Thần quốc vẫn ở trên tay Kỷ Ngôn Đình đang mất tích.

Mà sau đó hắn mới biết được, cùng mất tích, còn có tuyệt thế kỳ dị nữ tử Bạch Niệm An.

Kỷ Ngôn Đình cùng Tô Mộc đi đi dừng dừng, sau đó trở về Kỷ gia thôn một chuyến.

Phu thê Kỷ Thư vô cùng vui mừng khi thấy hai hài tử trở về.

Chuyện triều đình không có truyền ra ngoài, cho nên thôn nhỏ Kỷ gia thôn này rất khó biết được Kỷ Ngôn Đình mất tích đã lâu trong triều đình.

Nhưng thánh chỉ ban đầu hai người được tứ hôn đã lan truyền khắp Bắc Thần quốc.

Phu thê Kỷ Thư còn chờ đến ngày cưới, lên kinh chứng kiến hôn lễ của hai hài tử.

Nhưng hai hài tử lại còn hơn một tháng nữa là sắp tổ chức đại hôn, không có thông báo mà trở về thôn Kỷ gia, quả thực làm cho người ta kinh hỉ.

"Niệm An, Đình Nhi, sao các con về đây?" Kỷ Thư nghi hoặc nhìn hai đứa nhỏ.

"Cha nương, ta và Niệm An trở về thăm các người." Kỷ Ngôn Đình cười nói.

Tô Mộc gật đầu.

Phòng vẫn là căn phòng cũ nát trước kia, Kỷ Thư không chịu bỏ tiền sửa chữa, ngay cả phòng Tô Mộc ở lại trong trấn để cho bọn họ qua ở, hai người họ vẫn cố chấp muốn ở lại Kỷ gia thôn, ở trong căn nhà cũ này.

Người ngoài xem ra không hiểu, nhưng hai người cố chấp như thế, bất quá là trong lòng có một tín niệm bảo vệ căn nhà ban đầu của mình mà thôi.

"Hai người các ngươi, đến nhà trên trấn ở, nhà cũ các ngươi ở không quen." Buổi tối nấu cơm, Kỷ Thư cùng Kỷ Dung vội vàng bắt gà vịt trong nhà đến giết, muốn làm một bữa tiệc cho hai đứa nhỏ.

"Cha, khi còn bé con và Niệm An đã quen ở đây, hiện giờ vì sao ở không quen?" Kỷ Ngôn Đình xắn tay áo lên giúp Kỷ Thư.

Tô Mộc đi theo Kỷ Dung nhặt rau.

Nguyên Mập nhận được tin tức, mang theo một ít rượu ngon tới đây, ngược lại bị Kỷ Thư giữ lại ăn cơm.

"Ta nghe nói các ngươi đã trở lại, còn có chút không thể tin được, hai người các ngươi, hiện giờ chính là kim đồng ngọc nữ của Kỷ gia thôn chúng ta, hôn nhân Hoàng thượng đích thân ban tặng. Lúc này các ngươi trở về, có phải định ở nhà làm một hôn lễ trước hay không? Cái này cứ giao cho Nguyên Mập ta, ta báo cho mọi người trong thôn biết tin tức, làm cho nhà các ngươi vô cùng náo nhiệt."

"Chúng ta..."

"Chúng ta đang có ý này, như vậy liền phiền toái ngươi, Nguyên Mập." Kỷ Ngôn Đình ở dưới bàn cầm tay Tô Mộc, cắt ngang lời cô muốn giải thích.

Lời nói của Nguyên Mập có thể nói chính là con sâu trong lòng Kỷ Ngôn Đình.

Cho tới nay hắn đều muốn danh chính ngôn thuận, cái này không phải vừa vặn sao?

Tô Mộc nhìn ánh mắt u oán của hắn, có chút buồn cười.

Thôi...

Tiểu tâm tư này của hắn, cứ để hắn làm đi.

Cô không coi trọng những lễ tiết này, hắn lại muốn cho tất cả mọi người biết được, nử tử này là của hắn.

Kỷ Ngôn Đình thấy cô đồng ý, trong lòng cao hứng, cùng Nguyên Mập uống rượu cũng tận hứng.

Tô Mộc cùng Kỷ Dung ăn no, liền ngồi sang một bên nói chuyện phiếm, Kỷ Thư Nguyên Mập cùng Kỷ Ngôn Đình ba nam nhân uống rượu, trò chuyện chuyện thành thân.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 487: Nàng dâu nuôi từ bé (63)


<b><i>Chương 487: Nàng dâu nuôi từ bé (63)</i></b>

Niệm An, mấy năm nay khổ ngươi." Kỷ Dung vô cùng cảm kích đối với chuyện này.

"Bá mẫu, không vất vả." Cô chỉ tiện mang đến cho hắn một chỗ ở, cho hắn ăn cơm, thật sự không vất vả.

"Hai hài tử các ngươi, cũng coi như khổ tận cam lai, nhớ tới khi còn bé, Đình Nhi cứ thích dính lấy ngươi, tuyệt không giống bộ dáng ca ca..." Kỷ Dung nói đến chuyện hai đứa nhỏ khi còn bé, cảm khái rất sâu.

Tô Mộc liền lẳng lặng nghe Kỷ Dung nói.

"Niệm An, ngươi và Đình Nhi, nhiều năm như vậy, cần phải sớm sinh hài tử chút." Kỷ Dung nói xong, đột nhiên liền toát ra một câu như vậy.

"Nếu là muốn sinh nhi tử, hai người các ngươi còn phải cố gắng, năm đó ta..." Kỷ Dung nói về bí kíp sinh con trai mình.

Chuyện của nử tử với nhau, Kỷ Dung nói đến vô cùng tự nhiên, một chút cũng không bởi vì là chuyện của hai phu thê mà thẹn thùng.

Tô Mộc: "..."

Cô và Kỷ Ngôn Đình ngoại trừ hôn ôm ấp, thật sự chuyện gì cũng không có.

"Sợ là hai đứa nhỏ các ngươi chịu khổ quá nhiều, thân thể còn phải dưỡng dưỡng."

"Kỷ bá mẫu, thân thể hai chúng ta rất tốt."

"Ngươi từ nhỏ đã biết y thuật, bệnh đau nhỏ ta ngược lại không lo lắng, có một số việc ngươi còn nhỏ không hiểu, vẫn là chờ ngày mai ta phái người đến kinh thành mang nhân sâm về đây, bổ sung cho Đình Nhi..."

Tô Mộc: "..."

Cuối cùng Kỷ Dung nói đến có chút mệt mỏi, đi thu thập phòng khi còn bé cho Tô Mộc, trải chăn mềm mại.

Tô Mộc cùng Kỷ Dung đi nghỉ ngơi trước, lưu lại ba nam nhân ở trong viện còn uống rượu.

Uống rượu đến khuya mới tận hứng.

Kỷ Ngôn Đình đem Nguyên Mập say đến rối tinh rối mù đưa về nhà, chính mình về đến nhà tắm nước lạnh xong, mang theo mùi rượu còn lưu lại lên giường.

Một tay ôm Tô Mộc đang ngủ trên giường.

Giường này rất nhỏ, hai người nằm ở bên trên, ngay cả xoay người cũng khó, Tô Mộc cơ hồ nửa người đều hắn lót nằm.

Kỷ Ngôn Đình nhìn gương mặt hồng nhuận của cô, nằm ngủ yên tĩnh, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, mặt mày, mũi, cuối cùng rơi vào đôi môi kiều diễm kia.

Mùi rượu cùng với sự ngọt ngào của nàng, Kỷ Ngôn Đình uống rượu cũng chưa từng say giờ phút này có chút say.

Bàn tay ôm eo nhỏ bé của cô có chút không thành thật, nhéo nhéo.

Tô Mộc đã tỉnh khi hắn hôn nhẹ, chỉ là lười để ý tới hắn, nhưng bàn tay ấm áp nắm lấy eo cô, đi xuống phủ lên mông cô, nâng người cô lên, cả người liền bị ép nằm sấp trên người hắn.

Hai người dán chặt vào nhau, cô có thể cảm nhận rõ ràng vật sưng nóng rực của hắn nhanh chóng đứng sừng sững, đâm vào bụng cô.

Đôi mắt đẹp khẽ mở ra, chống lại đôi mắt mang theo trêu chọc của hắn.

Hắn khẽ g*m c*n môi cô thầm câm nói: "Tỉnh rồi?"

"Kỷ." Môi Tô Mộc bị hắn cắn một cái, hắn biết được lực độ, không có cắn rách da, nhưng bất thình đau đớn vẫn làm cho Tô Mộc hít sâu một hơi.

"Ngươi say rồi." Tô Mộc chống vào lồng ngực hắn, muốn lật người hắn xuống, nhưng cánh tay hắn giữ eo cô, khiến cô không dùng được lực.

"Niệm An muội muội... Ta không say." Trong mắt hắn có ánh nến lờ mờ lóe lên, nhìn Tô Mộc, hết sức chân thành.

"Niệm An muội muội, ta khó chịu..." Vẻ mặt hắn có chút ủy khuất, còn giật giật thân thể, để cho Tô Mộc cách quần áo cảm nhận được xúc cảm nóng rực kia.

"Kỷ Ngôn Đình!" Tô Mộc cắn răng nói.

Kỷ Ngôn Đình nhìn gương mặt giận dữ của cô, đặc biệt sinh động, khẽ cười.

"Niệm An... Niệm An..." Hắn xúc động gọi tên cô, muốn chiếm dụng từng tấc của cô.

Nóng rực càng lúc càng nóng, Tô Mộc nhìn khóe mắt hắn đã có chút ửng đỏ, hiển nhiên nghẹn đến khó chịu.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 488: Nàng dâu nuôi từ bé (64)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 489: Nàng dâu nuôi từ bé (Xong)


<i><b>Chương 489: Nàng dâu nuôi từ bé (Xong)</b></i>

Bởi vì đó là hắn, vì vậy lần đầu tiên mặc hỉ phục màu đỏ tươi này.

Tin tưởng vào "Nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc" như vậy cô thấy vô cùng hoang đường.

Mặc một thân hỉ phục, bị bàn tay rộng lớn của hắn kéo ra kiệu hoa.

Hắn cõng cô, vững vàng tiến về phía trước.

Hắn lên tiếng kể lại, đều là tình cảm của hắn dành cho cô.

Hắn nói: "Từ hôm nay trở đi, cuối cùng ta đã trở thành phu quân của nàng. "

Hắn nói: "Ta chắc chắn là kiếp trước nợ nàng, nếu không tại sao nhìn thấy nàng, đôi mắt của ta không thể chứa được bất cứ ai ngoài nàng?"

Hắn nói, "Gặp nàng là số kiếp của ta, và ta vui vẻ đón nhận."

Hắn nói: "Bạch Niệm An, nếu có kiếp sau, nàng nhất định phải chờ tại chỗ, chờ ta đến tìm nàng. "

...

Trong mắt cô mang theo nụ cười, có nhiệt ý oánh nhuận, khóe môi lộ ra một nụ cười nhạt, giống như quét sạch hoang vắng mở ra cầu vồng, tuyệt mỹ lưu luyến.

Sau hôn lễ náo nhiệt, hắn cùng mọi người uống vài chén, rốt cuộc không kiềm chế được muốn đi gặp cô.

Bước vào cửa phòng, nhìn cô lẳng lặng ngồi ở bên giường, Kỷ Ngôn Đình sải bước qua, vén khăn che đầu cô lên, cô ngước mắt lên, khéo léo cười xinh đẹp, trong đôi mắt kia, cuối cùng cũng in hắn vào.

Cúi người nâng mặt cô, nhìn hắn, phảng phất chiếm được hết thảy cười: "Nương tử, nương tử..."

Tựa hồ gọi thế nào cũng không đủ.

"Kỷ Ngôn Đình." Cô ngắt lời hắn.

"Ừm." Kỷ Ngôn Đình lẳng lặng chờ đợi lời nói tiếp theo của cô.

"Cổ ta sắp gãy." Một câu vô cùng gây mất hứng.

Trên đỉnh đầu Tô Mộc mang theo vương miện nặng nề, lúc hắn nâng mặt cô lên trên, tư thế như vậy, không thể nghi ngờ là gia tăng gánh nặng cho cô.

Nhưng tên ngốc này lại không biết.

Kỷ Ngôn Đình bất đắc dĩ cười, vì cô từng chút từng chút dỡ xuống, trên đầu không có chút trang sức nào, một bộ tóc dài đen nhánh trút xuống, làm nổi bật khuôn mặt tươi cười của cô đặc biệt kiều diễm.

Lúc này đây, không hề ức chế, bế cô lên, chậm rãi đặt xuống giường, bốn mắt đối diện nhau, chỉ có lẫn nhau.

Cởi bỏ hồng yếm của cô, rắc một giường hoa tuyết trắng, tất cả nước trong thiên hạ đều ở trong mắt cô mở ra.

Nhìn đến trong lòng hắn có một trận tê tê dại dại.

Tứ chi giao hòa, thấy cô chuẩn bị xong, hắn mới tiến vào bên trong.

Dị vật đột nhập làm cho lông mày cô nhíu lại, con ngươi dịu dàng mê ly, khẽ cắn môi, thấp giọng hừ một tiếng.

Bộ dáng nhìn thấy mà thương như vậy, Kỷ Ngôn Đình cố nén, cúi đầu nhẹ nhàng hôn con ngươi cô: "Thả lỏng..."

Hắn làm xấu xoa eo cô, làm cho cả người cô tê dại một trận.

Hắn thương tiếc không nhúc nhích, chỉ chốc lát sau liền làm cho Tô Mộc cảm thấy trống rỗng: "Kỷ Ngôn Đình, chàng động đậy."

Kỷ Ngôn Đình cười cười: "Tuân mệnh, nương tử."

Đỡ eo cô, đầu tiên là nhẹ nhàng ra vào, nhưng như vậy càng thêm khó chịu, nhìn cô cắn môi, dùng một đôi mắt mê ly mà khát vọng nhìn hắn, chung quy vẫn là buông xuống cẩn thận, đối với hắn tận tình dung hợp cùng một chỗ.

Hai lần qua đi, Kỷ Ngôn Đình mặc dù còn muốn tiếp tục, nhưng nhớ cô là lần đầu tiên, chung quy vẫn là thương tiếc ôm cô, không hề nhúc nhích nữa.

Nói là không nhúc nhích, nhưng d*c v*ng đó chống lên Tô Mộc, bàn tay còn từng chút từng chút v**t v* lưng Tô Mộc, khiến cho cô run rẩy.

Tô Mộc trừng mắt nhìn hắn một cái, xoay người mà lên.

"A ~" Kỷ Ngôn Đình nhìn nữ tử trên người, trầm giọng cười, "Nương tử đã nếm qua hương vị, lại không chịu nổi như thế, không sợ ngày mai xuống giường không được sao?"

Vậy thì xem rốt cuộc là ai xuống giường không được! Tô Mộc cúi người, ở ngực hắn hung hăng cắn một cái, khiến cho hắn k** r*n.

Kỷ Ngôn Đình muốn nắm trong tay quyền chủ động, lại bị Tô Mộc áp chế...

Không bao lâu sau trong phòng truyền đến tiếng nam nữ đ*ng t*nh...

...

Bóng đêm dày đặc, tương lai còn dài.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 490: Nàng dâu nuôi từ bé (Phiên ngoại)


<i><b>Chương 490: Nàng dâu nuôi từ bé (Phiên ngoại)</b></i>

Sau khi Tô Mộc và Kỷ Ngôn Đình thành thân, hai người đi các quốc gia một lần.

Trở về Bắc Thần quốc, đã ba năm sau.

Kinh thành Bắc Thần quốc, Tô phủ vẫn như cũ, ngay cả phủ Thừa tướng mà Kỷ Ngôn Đình vẫn chưa từng ở.

Thời gian ba năm, lần thứ hai nhìn thấy Tô Mộc, đám người Ảnh Nhất cùng Ảnh Thất vẫn cảm thấy quen thuộc như thế.

Kỷ Ngôn Đình trở về, mọi người trong triều đình đều nhận được tin tức.

Những người này đều là thủ hạ của Kỷ Ngôn Đình lúc trước, tuy rằng sau khi Kỷ Ngôn Đình đi rồi, bọn họ lại ngã về phía Hoàng thượng, nhưng Kỷ Ngôn Đình trở về, cũng không biết hắn có ý gì, nhao nhao tới cửa bái phỏng.

Kỷ Ngôn Đình lập tức bận rộn.

Bất luận những người này thăm dò như thế nào, Kỷ Ngôn Đình đều nói cho bọn họ biết, hết thảy trên triều đình không liên quan đến hắn, nếu bọn họ cứng rắn muốn liên lụy hắn, vậy hắn liền không khách khí.

Các quan viên biết thủ đoạn của hắn, nếu mấy năm trước hắn có thể đem triều đình thu vào trong túi, như vậy hiện giờ vẫn có thể.

Huống hồ Hoàng thượng biết được hắn trở về, cũng chưa dám động đến hắn nửa phần, bọn họ làm sao dám chọc hắn?

Kỷ Ngôn Đình lập tức khôi phục thanh tịnh.

Nhưng mà hắn thanh tịnh, phát hiện Tô Mộc không biết thừa dịp hắn bận rộn chạy đi đâu.

Hắn cho rằng cô ở trong phủ...

Kỷ Ngôn Đình nghĩ đến cái gì, con ngươi tối sầm lại.

Lúc này Tô Mộc từ ngoài phủ trở về, trên tay còn mang theo hộp thức ăn.

Vào phòng khách nhìn thấy sắc mặt Kỷ Ngôn Đình nặng nề, hỏi: "Ai chọc chàng?"

Kỷ Ngôn Đình nhìn hộp thức ăn trên tay cô: "Đó là cái gì vậy?"

Tô Mộc giơ hộp thức ăn: "Chàng thích ăn."

Kỷ Ngôn Đình sắc mặt hoãn lại, lúc này mới tốt hơn một chút, mở miệng: "Nàng ra ngoài, chính là vì mua cho ta những thứ này."

"Nếu không thì sao?" Tô Mộc nhàn nhạt, hỏi ngược lại, đem thức ăn trong hộp lấy ra.

Giữa hai hàng lông mày Kỷ Ngôn Đình rốt cục hiện lên ý cười, đi tới trước bàn, cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu cô.

Nhưng mà trong tóc ngoại trừ mùi hương, còn có một cỗ mùi sắt, làm cho con ngươi hắn tối sầm lại.

Buổi tối, Tô Mộc bị hắn giày vò, ngày hôm sau ngủ say đến chiều mới tỉnh.

Ở trong phủ không thấy bóng người, Ảnh Nhất vừa nói cho Tô Mộc, vừa ấp úng.

Tô Mộc một hồi lâu mới hỏi ra.

"Hắn đi phủ Đại tướng quân cùng Đại tướng quân ôn chuyện rồi sao?" Tô Mộc có chút nghi hoặc, nhưng ngẫm lại lúc ấy Đại tướng quân cùng hắn quan hệ không ít, ôn chuyện cũng là nên làm, cũng không suy nghĩ sâu xa.

"Ảnh Nhất, cầm sổ sách tới đây." Vừa lúc hắn không ở trong phủ, cô có thể quang minh chính đại xem sổ sách.

Ảnh Nhất gật đầu, từ trong cửa hàng lấy sổ sách ra, nhìn Tô Mộc ôm sổ sách ánh mắt sáng ngời tính toán, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn đi ra ngoài.

Chủ tử...

Ông trời phù hộ...

Tô Mộc năm đó nói là cùng Kỷ Ngôn Đình buông bỏ hết thảy rời đi, những thứ này đều không sai, nhưng Tô Mộc trước khi rời đi chính là đem kế hoạch sau này đều làm tốt cho Ảnh Nhất.

Tô Mộc cùng Kỷ Ngôn Đình ở các quốc gia đi một lần cũng không sai, nhưng Tô Mộc âm thầm ở các quốc gia đều lưu ý một phen, sau đó sai người đưa thư cho Ảnh Nhất, để cho hắn đem cửa hàng mở ra.

Mấy năm nay, cửa hàng của cô đã mở đến các quốc gia, mới đầu giống như dự liệu của cô, thu nhập không cẩn thận, nhưng sau này bắt đầu tài nguyên cuồn cuộn...

Những thứ này, đều là gạt Kỷ Ngôn Đình, để cho hắn biết còn không được lật trời, lại dẫn đến đấu tranh.

Nếu không Tô Mộc làm sao để cho người ta đem tin tức hắn trở về thả ra, để cho những quan viên kia quấn lấy hắn, để cho cô thần không biết quỷ không hay đi ra ngoài xem cửa hàng (tiền) của cô.

Cửu Thiên Tuế đối với việc này, tỏ vẻ đồng tình với Kỷ Ngôn Đình, cho rằng mình đã vượt qua sự tồn tại của tiền tài, kì thực...

Ký chủ tài nhân đều thu, tài ở trên người.

Cho rằng Kỷ Ngôn Đình ra cửa, Ảnh Nhất ở ngoài cửa canh giữ, Tô Mộc an tâm xem sổ sách đột nhiên nghe được phía sau có tiếng bước chân, nhìn lại.

Chính là nam tử nói là ra cửa, sắc mặt nặng nề, nhìn chằm chằm sổ sách trên tay cô quả thực muốn bốc hỏa.

Tô Mộc thu sổ sách ở phía sau.

Cả Tô phủ truyền ra một tiếng gầm giận dữ.

"Bạch Niệm An !!!"
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 491: Săn giết huyết tộc (1)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 492: Săn giết huyết tộc (2)


<i><b>Chương 492: Săn giết huyết tộc (2)</b></i>

Nhìn tốc độ di chuyển quỷ dị của người phụ nữ đối diện, với thân thể bị thương này, không cách nào chống lại, chỉ có thể lợi dụng hai viên đạn này chạy trốn.

Tô Mộc dùng ánh mắt cực kỳ độc ác, một viên đạn hướng vị trí hiện tại của cô ta bắn tới, một viên đạn dự đoán vị trí di chuyển của cô ta đánh tới.

"A ——" Người phụ nữ bị trầy da cánh tay, cánh tay đột nhiên bốc khói, vết thương bắt đầu nóng rát.

Tô Mộc bất chấp tự hỏi đây là chuyện gì xảy ra, chạy trước.

Thân thể vừa xoay người về phía trước không quá mấy mét, trước mắt đột nhiên xuất hiện một vách tường ấm áp...

Ách, đó là ngực!?

Tô Mộc ngước mắt lên, vừa lúc đối diện với con ngươi người đàn ông, mang theo hơi thở nguy hiểm, hắn giơ tay lên hướng về phía Tô Mộc, mục tiêu chính là cái cổ yếu ớt của cô.

Tô Mộc cúi người xuống, lui sang một bên.

Con mồi vốn đã đoán trước trong tay chạy trốn, người đàn ông không kiêu ngạo không nóng nảy nghiêng mắt nhìn cô.

Tô Mộc cảnh giác đang tính toán đường chạy trốn.

Người phụ nữ phía sau ôm cánh tay lại đây, cúi đầu hướng về phía người đàn ông cung kính nói: "Cậu."

"Bị thương." Hắn mở miệng, tốc độ nói chậm mà bình thản, sau đó ánh mắt một lần nữa dừng ở trên người Tô Mộc, "Cô."

"Là ả ta làm bị thương." Người phụ nữ trừng mắt nhìn Tô Mộc, cứ như muốn xé cô ra.

"Là tôi thì thế nào?" Tô Mộc nói.

Cho phép cô ta muốn giết mình, mình còn không thể chạm vào cô ta sao?

Thế giới này là nhà của cô ta, cô ta nói cái gì là cái đó ư?

Tô Mộc nói xong, liền nhận thấy phía sau có nguy hiểm tới gần, chỉ là còn chưa kịp phản ứng, đã bị người đàn ông giống như nắm lấy cổ áo của cô.

Người đàn ông cũng không nói thêm gì, xách Tô Mộc lắc mình rời đi.

Sau đó Tô Mộc không hề kháng cự bị nhốt trong một căn phòng.

Trong phòng đầy đủ đồ đạc, Tô Mộc bị ném trên mặt đất, chống người chậm rãi đứng lên, xoa xoa cổ mình.

Vừa mới bị người đàn ông kia xách cổ áo, cô chỉ cảm thấy cả người vô lực, không thể động đậy, thế giới này...

Lại sẽ là thế giới như thế nào?

Tô Mộc cho mình ăn đan dược qua loa, chính là đan dược trong không gian, nằm trên sô pha nghỉ ngơi.

【 Ký chủ, chúc mừng cô không chết. 】

"Cảm ơn." Tô Mộc lạnh lùng trả lời.

Không chết đó là bản lĩnh của cô.

【 Ký chủ, xin vui lòng tiếp nhận thông tin thế giới nhiệm vụ. 】

"Ừm."

Huyết tộc và nhân loại.

Là hai loại chính của thế giới.

Một thỏa thuận đã được ký kết hàng ngàn năm trước, hai tộc cùng tồn tại một cách hòa bình và thành lập một liên minh hai tộc để giám sát chung.

Nhưng cũng không tránh khỏi trong bóng tối có huyết tộc không tuân thủ quy tắc, gây họa cho nhân loại, cho nên phía nhân loại còn có một Liên hiệp huyết săn, chuyên môn săn giết những huyết tộc này.

Nguyên chủ, chính là thành viên của một thế gia huyết săn Thời gia.

Chỉ là lúc nguyên chủ sinh ra, trên dây điện và cành cây xung quanh Thời gia đều đầy quạ đen, sau khi nguyên chủ sinh ra không lâu sau, một nhà cô đều bị quỷ hút máu đột kích, cha mẹ đều bị giết, chỉ còn lại một mình cô.

Bởi vậy từ nhỏ cô đã bị Thời gia không coi ra gì, bỏ cô vào phòng chứa đồ của Thời gia, để cô tự sinh tự diệt, dì lao công thấy cô đáng thương nên mỗi ngày đều cho cô ăn.

Nguyên chủ cũng là mệnh lớn, cứ như vậy dần dần lớn lên, sau khi hiểu chuyện vì sinh tồn, tự học một thân kỹ năng săn giết, trở thành người nổi bật trong huyết săn.

Nhiều lần bị Liên hiệp huyết săn mời gia nhập, nguyên chủ đều không chịu.

Nhưng một lần nữ chính Trình Di bị hãm hại, kìm lòng không được, đụng phải dì lao công đi ra ngoài mua sắm, bị hút khô máu sát hại.

Nguyên chủ truy xét, phát hiện là nữ chính, muốn báo thù, nhưng cuối cùng bị nữ chính phản sát.

Vừa rồi Tô Mộc trải qua, vừa vặn chính là cảnh nguyên chủ bị giết.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 493: Săn giết huyết tộc (3)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 494: Săn giết huyết tộc (4)


<i><b>Chương 494: Săn giết huyết tộc (4)</b></i>

Tư Ngộ cười: "Khó trách Lê Cẩn giữ lại cô, thật sự là một con mèo hoang móng vuốt sắc bén."

Con ngươi Tư Ngộ trầm xuống, đang muốn hành động.

Tô Mộc cũng chuẩn bị xuống tay bất cứ lúc nào.

Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này.

"Cốc cốc cốc ——" Tiếng gõ cửa vang lên.

"Tư Ngộ, ông chủ nói, chữa thương."

"Mặt khác, Thời Nhiễm tiểu thư, xin ngài phối hợp."

Đó là giọng nói của người đàn ông bên ngoài cửa.

"Tôi đang muốn xem thương tích cho cô ta, vấn đề là móng vuốt của mèo hoang nhỏ quá lợi hại, nếu không, Hạ Thiên, anh bảo Lê thiếu tới cắt móng vuốt cho cô ta?"

Tư Ngộ cười khiêu khích.

"Xưng hô của ngươi, rất buồn nôn." Dao găm trong tay Tô Mộc dùng sức, trên cổ hắn có thêm một vệt màu đỏ.

Tô Mộc đương nhiên không thể thật sự giết hắn, bất quá dọa hắn một chút, đem vết máu trên dao găm cọ lên áo blouse của hắn, liền ngồi xuống sofa.

"Xem kìa."

Một bộ dáng nữ vương hoang dã.

Tư Ngộ cúi đầu nhìn vết máu rõ ràng trên áo blouse của mình, cười cười:

"Thời Nhiễm tiểu thư rất có sức sống, nhưng nội thương có chút nặng, cần dưỡng thương một thời gian ngắn, tốt nhất không nên có động tác lớn, nếu không vết thương này nặng thêm, sau này một ít vận động kịch liệt cũng không thể làm."

Khi hắn nói một câu cuối cùng này, hắn hướng về phía góc của căn phòng, nơi có một chấm đỏ.

Tô Mộc biết, đó là camera giám sát, cô bắt giữ Tư Ngộ, chỉ là vì thăm dò.

Đúng như suy nghĩ của cô, Lê Cẩn đang giám thị cô.

Nếu hắn muốn giết cô, rất dễ dàng.

Nhưng hắn không giết, vậy chứng minh nguyên chủ có cái gì hắn muốn.

Hoặc là nói, trên người nguyên chủ có cái gì đáng giá!?

Con ngươi Tô Mộc sáng ngời, từ trong trí nhớ nguyên chủ kéo một chút, xem có cái gì không.

Nhưng kéo tới kéo lui, tất cả đều là kỹ năng săn giết huyết tộc.

Nguyên chủ có thể nói là phi thường cố chấp, chỉ cần nhận định một chuyện, liền liều chết nghiên cứu.

Rất nhiều vũ khí cô sử dụng đều là do chính cô ấy làm thí nghiệm nhiều lần, thành công nhất chính là viên đạn đặc thù kia, chuyên dùng đối phó với huyết tộc.

"Đừng đụng vào tôi." Tay Tư Ngộ đang vươn về phía Tô Mộc, liền nhìn thấy dao găm trên tay cô xoay chuyển về một hướng, cắt vào động mạch chủ cổ tay hắn.

Tư Ngộ nhìn dao găm trên cổ tay, rụt cánh tay lại: "Mèo hoang, shh ——"

Cổ tay Tư Ngộ bị cắt trúng, Tô Mộc tạo ra vết thương rất biết lực độ, không cắt vào động mạch chủ.

"Tôi không chết, ngươi có thể đi." Con ngươi Tô Mộc lạnh lẽo.

Tư Ngộ nhún vai, sau đó mở cửa, ngoài cửa chính là Hạ Thiên.

Hạ Thiên có chút kinh ngạc, nhìn thấy trên áo blouse của người đàn ông luôn yêu sạch sẽ có nhiều vết máu, còn có vết thương rõ ràng trên cổ và cổ tay, hiển nhiên đều không phải phong cách trước sau như một của hắn.

Dẫn hắn đi đến một nơi khác, bọn họ đi qua một cây cầu vượt, qua hơn nửa cầu vượt, cảm giác mình giống như từ hiện đại đi tới châu Âu cổ đại.

Các tòa nhà biệt thự hiện đại và một lâu đài nằm cạnh nhau, được kết nối bởi một cây cầu vượt ở giữa.

Tạo ra một ảo ảnh xuyên biên giới.

Tư Ngộ đi theo Hạ Thiên, đứng ở trước một cánh cửa lớn.

Không giống như cửa phòng đơn giản hiện đại của Tô Mộc, cửa chính của căn phòng này gần kề cửa chính châu Âu cổ đại, có đường hoa văn phức tạp, cửa lớn cảm ứng tự động chậm rãi mở ra.

Trong phòng u ám lạnh lẽo, nhưng đối với Tư Ngộ và Hạ Thiên cùng đám quỷ hút máu mà nói lại vô cùng thoải mái.

Bước vào trong phòng, nhìn thấy trong phòng rộng rãi, ghế sofa da thật ở vị trí gần cửa sổ, một người đàn ông đang ngồi, giống như vị vua châu Âu cổ xưa.

Đường nét khuôn mặt trong hoàn cảnh tối tăm này lại không mất đi sự kiên nghị, lại càng bị che khuất một tầng cảm giác mông lung thần bí.

Bộ âu phục cắt xén vừa vặn dường như vì hắn mà sinh ra, tân trang ra thân hình thon dài cao ngất.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 495: Săn giết huyết tộc (5)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 496: Săn giết huyết tộc (6)


<b><i>Chương 496: Săn giết huyết tộc (6)</i></b>

Lê Cẩn đưa tay đỡ lấy cô gái vừa đạp cửa, mượn lực phi thân đi ra.

Tô Mộc vốn muốn dùng lực thoát khỏi tay hắn, nhưng vẫn bị hắn vững vàng ôm vào trong ngực.

Lập tức xách cổ áo sau của cô, cái loại cảm giác vô lực phảng phất như bị bắt được chỗ yếu hại lại tăng lên.

Tô Mộc tay chân không nhúc nhích được.

Lê Cẩn ném cô về phòng, đúng vậy, là ném!

Vẫn là cái loại ném không chút thương tiếc này, từ trên cao nhìn xuống, nhìn Tô Mộc rơi trên mặt đất, Lê Cẩn chậm rãi mở miệng: "Vì sao chạy?"

Tô Mộc: 【 ... 】

Đây là một câu hỏi hay, giống như hỏi tại sao phải ăn cơm.

Ngươi mẹ nó vô duyên vô cớ bị bắt giam lại không chạy trốn sao?

"Đừng chạy, không thích." Hắn lại chậm rãi nói.

"Tôi không thích bị nhốt." Tô Mộc đứng dậy, vỗ vỗ tro bụi trên người, chống lại con ngươi đỏ sậm của hắn, không chút sợ hãi.

"Tại sao?"

Tại sao không thích bị nhốt?

Người này mạch não có vấn đề?

So với Cửu Thiên Tuế còn không bằng.

Cửu Thiên Tuế nằm cũng trúng đạn: 【 ... 】

"Tôi thích tự do." Thẳng thắn.

Ánh mắt Lê Cẩn hiện lên sát ý: "Tự do, là ai?"

Tô Mộc: !?

Hạ Thiên cùng nữ giúp việc đều là một bộ dáng mắt không chớp, không hề có biểu tình dư thừa nào.

Làm cho Tô Mộc có chút hoài nghi, ở thế giới này, chẳng lẽ không có từ tự do?

"Tự do có nghĩa là không chịu hạn chế và trở ngại (trói buộc, kiểm soát, ép buộc hoặc cưỡng chế), hoặc là hạn chế và trở ngại không tồn tại." Tô Mộc giải thích.

"Cho nên?" Lê Cẩn hỏi.

"Cho nên, tôi có thể rời đi không?"

Tô Mộc xem như hiểu, mạch não của người này là thẳng.

"Không." Hắn không thích cô đi.

Tô Mộc: "..."

Nói tới nói lui, lại vòng trở lại.

Cái người này lớn như thế, không bị đánh chết thật sự là kỳ tích!

"Đánh gãy, không chạy." Ánh mắt Lê Cẩn di chuyển xuống, dừng trên đùi cô.

Ý nghĩa rõ ràng là cô sẽ không chạy nếu cô bị gãy chân.

Tô Mộc cảm thấy có chút mệt mỏi, nhưng chỉ mấy câu này, cô đã đại khái phân tích ra hiện tại làm như thế nào mới là có lợi nhất đối với mình.

"Tôi không chạy, nhưng xin đừng nhốt tôi."

"Chạy, nhốt cô." Ý hắn là, cô chạy tôi sẽ nhốt cô lại.

"Tôi không chạy." Tô Mộc vô cùng kiên định nói.

Hiện tại trên tay cô không có vũ khí đánh thắng, căn bản không cách nào chạy trốn khỏi hắn, huống hồ kỳ quái là hắn xách mình giống như xách mèo, mình không hề có lực phản kháng.

Bây giờ để xem hắn muốn làm gì, sau đó bàn bạc kỹ hơn.

Lê Cẩn suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói: "Ừ."

Hắn nói xong, Tô Mộc vẫn là bị nhốt ở trong phòng.

Nhưng không bao lâu, Tô Mộc liền nhìn thấy Hạ Thiên mang theo mấy nữ giúp việc tiến vào.

"Thời Nhiễm tiểu thư, xin phối hợp." Hạ Thiên cũng không nói là chuyện gì, để Tô Mộc phối hợp.

Tô Mộc bị mấy nữ giúp việc vây quanh, nhìn các cô ấy tới gần, cô chưa bao giờ thích người khác chạm vào cô, cho nên...

"A ——"

"A ——"

"A ——"

Liên tiếp kêu thảm thiết vài tiếng, người giúp việc ngã trên mặt đất ôm bộ vị đau đớn, cắn răng nhịn đau.

"Thời Nhiễm tiểu thư, xin phối hợp." Hạ Thiên lại nói.

"Đừng đụng vào tôi." Tô Mộc nhấn mạnh, giọng điệu lạnh lùng.

Hạ Thiên bên kia trầm mặc một chút, sờ sờ lỗ tai, hiển nhiên là người nào đó lên tiếng.

"Thời Nhiễm tiểu thư, ông chủ muốn dẫn cô đi ra ngoài, mời cô phối hợp thay quần áo." Hạ Thiên giải thích.

"Để tôi tự làm."

Hạ Thiên xin ý kiến của Lê Cẩn, mới biểu đạt với Tô Mộc, có thể.

Người giúp việc bị đánh nằm sấp từ bên ngoài mang mọi thứ vào.

Sau đó đứng ở một bên, yên lặng nhìn Tô Mộc.

Hạ Thiên đóng cửa, đứng ở ngoài cửa canh giữ.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 497: Săn giết huyết tộc (7)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 498: Săn giết huyết tộc (8)


<i><b>Chương 498: Săn giết huyết tộc (8)</b></i>

Ánh mắt Tô Mộc quá mức cực nóng, Lê Cẩn nghi hoặc: "Làm sao vậy."

Tô Mộc nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt tỏa sáng.

"Không."

Cô có thể nói rằng cô coi trọng tiền của hắn không?

"Nói đi." Lê Cẩn giữ cằm cô, nhìn thẳng con ngươi sáng ngời của cô.

Không biết vì sao, cô dùng con ngươi như vậy đối với hắn, hắn thích.

Cằm Tô Mộc bị hắn nắm đến có chút đau, con ngươi dần dần phai nhạt đi, đề phòng, để ngừa lúc hắn động thủ cô có thể bảo mệnh.

"Mắt." Lê Cẩn chậm rãi nói, bàn tay nắm cằm cô lắc lư, tựa hồ có thể đem ánh mắt vừa rồi của cô lắc ra.

Tô Mộc bị hắn lắc đến trước mắt có chút choáng, tay đưa sau lưng, che đi tầm mắt của người trong xe, cầm dao găm chém tới tay hắn.

Con ngươi Lê Cẩn cũng không dời, nắm lấy cổ tay cô ngăn cản.

Hạ Thiên lái xe phía trước nhìn thấy mặt dao phản quang từ kính chiếu hậu, trong lòng bội phục cô, dám dùng dao trước mặt ông chủ.

"Nhìn tôi." Giọng điệu cứng rắn.

"Khó coi." Tô Mộc giọng điệu nhàn nhạt.

"Đẹp."

"Ừm, tôi đẹp, anh khó coi."

Hạ Thiên: "..."

Trong con ngươi từng cái từng cái hiện lên ý cười, khóe môi không thể kiềm chế giật giật.

Cuộc đối thoại của hai người này...

Tại sao lại kỳ lạ như vậy!?

Vị Thời Nhiễm tiểu thư này, Hạ Thiên hắn kính cô là một hảo hán, không chỉ dùng dao trước mặt ông chủ, còn nói ông chủ khó coi.

Phụ nữ yêu thích ông chủ nhiều đến mức hắn cũng không đếm được, ông chủ mà khó coi? Vậy loại diện mạo này của hắn nên làm thế nào cho phải?

"Móc." Lê Cẩn không nhìn thấy ánh mắt mình muốn, bàn tay nắm cằm cô kéo gần, để mặt cô tới gần mình, tay còn lại nắm cổ tay cô buông ra, hướng ánh mắt cô mà đi.

Tô Mộc cũng không hoảng, tay bị buông trực tiếp hướng ngực hắn đâm tới.

Tay Lê Cẩn giữ cằm cô buông lỏng, cực kỳ nhanh chóng gõ vào cổ tay cô, dao găm không thể khống chế hướng mặt Tô Mộc mà đi.

Tô Mộc phản ứng lại muốn nghiêng người né tránh, con dao khó khăn lắm mới có thể phá vỡ khu vực bên tai cô đến cằm.

Mùi máu tươi lan rộng trong xe.

Hạ Thiên lái xe phía trước âm thầm nuốt nước miếng, lực khống chế cực lớn duy trì biểu tình trên mặt, tiếp tục lái xe.

Mà Lê Cẩn ôm lấy cánh tay dài, ôm Tô Mộc lại đây, cúi đầu nhẹ nhàng l**m vết máu trên cổ cô.

Tô Mộc có thể cảm giác được xúc cảm của đầu lưỡi và răng nanh.

Mà vết thương đang nóng rát đau đớn, dường như đang khép lại.

"Ực ——" Bên tai Tô Mộc truyền đến tiếng nuốt, hàm răng kia kề vào cổ cô, đang muốn cắn xuống, lại đột nhiên dừng lại.

Lê Cẩn buông cô ra, cúi đầu nhìn con dao đặt trên ngực mình.

"Dao, nguy hiểm." Hắn nói.

"Anh càng nguy hiểm hơn." Tô Mộc trả lời, nếu hắn cắn xuống, cô không biết còn mạng hay không.

"Em, của tôi, nghe lời sẽ không nguy hiểm." Lê Cẩn nói ngắn gọn, cũng mặc kệ người khác có nghe hiểu hay không.

Có nghĩ là, em là của tôi, miễn là ngoan ngoãn và nghe lời sẽ không nguy hiểm.

Tô Mộc: "..."

Không thể giao tiếp!

Dao găm bình thường trong tay Tô Mộc tuy rằng có thể đả thương hắn, nhưng không trí mạng, cô phải tìm tài liệu thích hợp chế tạo công cụ giết hắn.

"Mắt." Lê Cẩn lần thứ hai cố chấp vào ánh mắt Tô Mộc.

Cho hắn!?

Đôi mắt!?

Tô Mộc lạnh lùng liếc hắn một cái, dao găm trên tay di chuyển xuống, hướng về phía g*** h** ch*n hắn.

"Đổi?"

Hạ Thiên lái xe phía trước: !!!?

"Khụ." Thế giới quan của hắn sụp đổ à? Cuộc nói chuyện giữa ông chủ và Thời Nhiễm tiểu thư có phải là cuộc nói chuyện bình thường không?

Ông chủ muốn móc mắt hắn có thể hiểu được, nhưng Thời Nhiễm tiểu thư muốn...

Khụ, hắn vẫn tiếp tục lái xe đi.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 499: Săn giết huyết tộc (9)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 500: Săn giết huyết tộc (10)


<b><i>Chương 500: Săn giết huyết tộc (10)</i></b>

"Lê Cẩn, cậu đang cùng mèo hoang nhỏ đang v* v*n đánh yêu sao? Mới bao lâu không gặp, tình cảm của hai người vậy mà phát triển tốt như vậy?"

Tư Ngộ sờ sờ cằm, nụ cười trở nên ý vị thâm trường.

"Xem ra thân thể mèo hoang nhỏ rất tốt, bị thương thành như vậy lại chịu được sự giày vò của cậu ha, còn có thể đi ra, bất quá tư thế đi bộ vừa rồi là... di chứng à?"

"Ồn ào." Tô Mộc.

"Ồn ào." Lê Cẩn.

Hai người đồng thanh mở miệng.

Hắn ta không ngừng nói chuyện, thực sự ồn ào.

Tư Ngộ: "..."

Hắn nói nhiều như vậy, mà lại nhận được hai chữ ồn ào của hai người bọn họ sao?

Ánh mắt Lê Cẩn tiếp tục nhìn chân cô, ánh mắt thâm trầm.

"Ông chủ, chúng ta nên đi vào." Hạ Thiên đúng lúc nhắc nhở.

Người phía sau bị hai người chặn lại, không dám lên tiếng, người tới càng ngày càng nhiều, ông chủ tiếp tục như vậy sẽ bị vây xem.

Ách...

Được rồi, bây giờ đã trong tình trạng bị vây xem.

"Ông chủ, sau khi chúng ta đi vào, sẽ để Thời Nhiễm tiểu thư thay một đôi giày thoải mái hơn."

Hạ Thiên tuy rằng có nề nếp rất nghiêm cẩn, nhưng hiển nhiên so với EQ của Lê Cẩn còn cao hơn.

Lê Cẩn nghe xong, cảm thấy biện pháp này có thể làm được, gật đầu, nắm tay Tô Mộc đi vào trong.

Hắn đi rất chậm, xung quanh không ngừng có người chào hỏi hắn, nhưng ngay cả ánh mắt hắn cũng không cho, ngược lại Hạ Thiên đi theo phía sau hắn không ngừng đáp lại.

Hạ Thiên là người phát ngôn của Lê Cẩn.

Mà Tư Ngộ hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, hắn ta cũng đã quen, tự mình đi, chào hỏi người quen.

Tô Mộc quen với giày cao gót, đi vô cùng ổn định.

Nhưng mà Tô Mộc ở phía sau Lê Cẩn, rất nhiều ánh mắt không tốt rơi vào trên người cô.

"Hôm nay mặt trời mọc ở phía tây sao? Tôi thấy bên cạnh Lê Cẩn có một cô gái."

"Còn là nhân loại, Lê thiếu làm sao có thể mang nhân loại vào đây?"

"Nhân loại kia tôi nhìn có chút quen mắt."

"Nhân loại gì?" Một chút màu đỏ chói mắt, như lửa tung bay.

Trình Di bước vào bên trong, liền nghe được có người đang thảo luận Lê Cẩn, còn nói mang theo một nữ nhân, nhân loại?

Thoáng cái cô ta liền nghĩ đến huyết săn bị hắn mang đi ngày đó.

Huyết săn kia thật đúng là có thủ đoạn, để cho người cậu luôn không gần nữ sắc ở lại bên người, còn đưa tham gia bữa tiệc tối như vậy.

"Trình Di, cô không biết sao? Cô sắp có mợ rồi, ha..." Cô gái nói chuyện cười trêu chọc.

Trình Di cho cô ả một ánh mắt câm miệng, hung ác nói: "Ngậm miệng chó của cô lại, nếu dám nói lung tung, tôi phế miệng cô!"

Thời Nhiễm, không xứng làm mợ của cô ta!

Cô gái bị Trình Di đe dọa, tất nhiên không dám nhiều lời, ai bảo người nhà phía sau Trình Di ngoại trừ Trình gia, còn có một Lê Cẩn sủng ái.

Trình Di vẻ mặt khó chịu, đi vào trong lâu đài cổ.

Tô Mộc đã vào lâu đài cổ bị Lê Cẩn khoanh tròn trong phạm vi một mét.

"Lê Cẩn, đây là?" Một phu nhân lại đây, đối với nhân loại bên cạnh Lê Cẩn vô cùng kinh ngạc.

"Người." Lê Cẩn trả lời.

Phu nhân cũng không bực bội với câu trả lời của hắn, nhưng một lần nữa mở miệng hỏi: "Nhân loại này là sủng vật của con sao?"

Cũng có huyết tộc sẽ nuôi một ít nhân loại, tùy thời cung cấp cho bọn họ nguồn máu tươi mới, đương nhiên chuyện như vậy, cũng làm bí mật.

Lê Cẩn nhìn Tô Mộc một chút, tự hỏi từ ngữ này có thích hợp hay không, sau đó gật gật đầu.

"Sao lại có thể mang một sủng vật đến bữa tiệc này?" Giọng điệu phu nhân có chút trách cứ.

Lê Cẩn: "Tôi vui."

Biết tính tình hắn là như vậy, phu nhân nói: "Bất luận như thế nào, nhân loại này cũng không thể để cho các trưởng lão nhìn thấy, Hạ Thiên, ngươi đưa nhân loại này đến phòng nghỉ, đừng để cô ta chạy loạn khắp nơi."

Hạ Thiên nhớ kỹ mình là người của ai, đương nhiên sẽ không nghe theo vị phu nhân phân phó.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 501: Săn giết huyết tộc (11)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 502: Săn giết huyết tộc (12)


<i><b>Chương 502: Săn giết huyết tộc (12)</b></i>

Tư Ngộ nhìn Hạ Thiên, mỉm cười có chút dữ tợn, sau đó từ trong miệng chậm rãi phun ra bốn chữ: "Thời Nhiễm tiểu thư".

Hạ Thiên sờ sờ lỗ tai, xác định trong tai nghe không truyền đến giọng nói của ông chủ, không có phản bác.

Tư Ngộ nghiêng đầu hướng về phía Tô Mộc, tươi cười khẽ động: "Mèo hoang nhỏ, xem ra cô ở trong lòng Lê Cẩn trọng lượng không thấp, ngay cả trường hợp hôm nay cũng dẫn cô tới đây."

Từ chỗ Tư Ngộ không cam lòng cô đơn lải nhải, Tô Mộc biết được.

Bữa tối hôm nay là bữa tiệc bảy năm một lần của huyết tộc, thường là đại hội huyết tộc tụ tập lại để thương lượng đại sự.

Nhưng sau khi ký kết hiệp nghị hòa bình với nhân loại, đại sự ngược lại không còn, cho nên đại hội này trở thành bữa tiệc, đại biểu gia tộc đến phòng họp tham dự hội nghị, mà trong hội nghị tán gẫu, đơn giản chính là một ít chuyện giữa gia tộc.

Chủ trì hội nghị là mấy vị trưởng lão của huyết tộc.

Mấy vị trưởng lão này là huyết mạch cổ xưa, một mực tọa trấn trong huyết tộc.

Nhân loại nếu có đại sự gì muốn thương lượng, cũng là muốn tìm mấy vị trưởng lão.

"Mèo hoang nhỏ, cô có biết vấn đề khiến các trưởng lão quan tâm nhất hiện giờ, là cái gì không?" Tư Ngộ thần bí cười hỏi Tô Mộc.

"Tôi biết." Tô Mộc nói.

Tư Ngộ kinh ngạc: "Cô biết?"

Tô Mộc tiếp tục: "Tôi biết anh sẽ còn hỏi tôi?"

Tư Ngộ câm nín, lập tức cười ha ha, sau đó nhướng mày nói: "Nếu không cô đoán xem?"

"Thích nói hay không thì tùy." Tô Mộc trả lời, dựa vào sofa.

Tư Ngộ: "..."

Đương nhiên sẽ không không nói, nếu không hắn hỏi làm cái gì.

"Mèo hoang nhỏ, cô phải coi trọng Lê Cẩn cho tốt, bởi vì..."

Tư Ngộ tiến đến bên tai Tô Mộc, nhưng Tô Mộc lui trước, lạnh lùng nhìn hắn.

Tư Ngộ cũng không ngại, nhỏ giọng nói: "Bởi vì các trưởng lão hiện tại đau đầu nhất, chính là hôn sự của Lê Cẩn."

"Liên quan gì đến tôi." Tô Mộc thản nhiên nói, sau đó giơ tay lên, trên tay xuất hiện một cái điện thoại di động.

Tư Ngộ: ?!

Đó là điện thoại di động của hắn?

Khi nào lại đến tay cô?

"Mượn." Tô Mộc nói.

Tư Ngộ hai tay khoanh ngực, khi nhìn cô mở điện thoại di động, trên màn hình điện thoại di động có mật mã.

"Mèo hoang nhỏ, cô cầu xin tôi, tôi sẽ cho cô biết mật mã."

Tô Mộc mi cũng không nhấc, tiếp tục ôm di động, động tác đứt khoát lưu loát, khóa mật mã của điện thoại di động đã bị phá giải.

Tư Ngộ: !?

Hạ Thiên nhìn chằm chằm tình huống bên Tô Mộc, cho rằng cô thuận nhân cơ hội ở chỗ Tư Ngộ mà cầu cứu gì đó, nhưng lại nhìn thấy cô đang tra cứu một ít tin tức liên quan đến kinh tế.

"Mèo hoang nhỏ, cô có hiểu được những thứ này không?"

"Ồn ào." Tô Mộc nghiêng người, tránh tầm mắt Tư Ngộ nhìn chằm chằm điện thoại di động.

Tư Ngộ: Điện thoại di động này là của ai!?

Tư Ngộ không nói gì nữa, nhưng chung quy vẫn im lặng không quá một lát, Tô Mộc là người xuất hiện không đúng lúc trong dạ tiệc huyết tộc quả thực dễ thấy.

Trình Di là quỷ hút máu quý tộc, đi tới lâu đài cổ đầu tiên là đi gặp trưởng lão, ở nơi đó cô ta nhìn thấy Lê Cẩn cùng mẹ mình.

Mẹ Trình Di chính là phu nhân vừa mới nói chuyện với Lê Cẩn.

Trình Di từ nhỏ đã bị mẹ mình truyền bá tư tưởng chính là chờ cô ta lớn lên sẽ gả cho cậu mình, sinh ra huyết mạch huyết tộc khuần chủng, tuy rằng cô ta có chút sợ cậu, nhưng cô ta vẫn được cậu sủng ái, cho nên cảm thấy đương nhiên cậu chính là của mình.

Hôm nay từ khi vào cửa đã nghe nói cậu mang theo một nhân loại, vừa rồi mẹ cũng lặng lẽ nói với cô ta một tiếng, cô ta từ trên lầu đi xuống, ánh mắt liền tập trung ở vị trí sofa.

Bởi vì người phụ nữ mặc lễ phục có logo gia tộc Lê gia kia, còn có Hạ Thiên đứng bên cạnh, Tư Ngộ cùng người kia có chút gần gũi.

Hạ Thiên là nhân vật mang tính biểu tượng bên cạnh cậu.

Mà Tư Ngộ là quỷ tài trong giới y học, cũng là thủ hạ của cậu.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 503: Săn giết huyết tộc (13)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 504: Săn giết huyết tộc (14)


<i><b>Chương 504: Săn giết huyết tộc (14)</b></i>

Các trưởng lão mở miệng: "Lê Tiêu, trong khoảng thời gian này, cô bảo Trình Di kiềm chế tâm tính."

"Vâng, trưởng lão." Lê Tiêu trả lời.

"Tôi nói, không cưới." Lê Cẩn chậm rãi mở miệng, sau đó nhìn thấy tin nhắn Hạ Thiên gửi tới trên điện thoại di động.

Không đợi các trưởng lão nói chuyện, liền biến mất.

Thuấn di về phía sân đấu của Trình Di và Tô Mộc.

Các trưởng lão nhìn vị trí Lê Cẩn vừa ngồi đã không thấy, khẽ thở ra một hơi, sau đó hướng về phía Lê Tiêu nói: "Nếu như cô còn quý trọng thân phận địa vị hiện giờ, nên biết bắt được Lê Cẩn mới là mấu chốt."

Lê Tiêu cung kính gật đầu: "Vâng, các trưởng lão."

Tuy rằng bà ta rất không muốn thừa nhận, nhưng thật sự là như thế, Lê Cẩn sủng ái Trình Di, mới làm cho bà ta có thân phận cùng địa vị như bây giờ.

Thật không biết, em trai bà đến tột cùng có mị lực gì, làm cho các trưởng lão đều coi trọng như thế!

-

Trình Di cùng Tô Mộc sau khi đi ra ngoài, không nói hai lời liền đánh, Trình Di cho rằng mình sẽ rất thoải mái liền đem Tô Mộc không có vũ khí g**t ch*t.

Nhưng hiển nhiên là cô ta xem thường Tô Mộc.

Tô Mộc tuy rằng không có vũ khí, nhưng lực lượng và tốc độ của thân thể này đều cực kỳ mạnh mẽ, cô đến nhiều thế giới như vậy tới nay, sử dụng thân thể này hoàn mỹ nhất, hoặc có thể nói, lực lượng và tốc độ này là gần nhất so với thân thể nguyên bản của cô.

Cho nên khi sử dụng đặc biệt thuận tay.

Trình Di nếu như không phải huyết tộc trời sinh mang theo tốc độ lực lượng, rất khó địch lại Tô Mộc.

Cùng Trình Di đánh nhau hơn mười chiêu, Tô Mộc còn liên tục quan sát một phen con đường chạy trốn tốt nhất.

Đầu tiên, cô phải làm bộ bị Trình Di bức lui, từng chút một lui về phía sau về phía bên cạnh lâu đài cổ.

Sau đó lúc Trình Di công kích, mượn lực trèo tường, ngay sau đó chính là chạy!

Liều mạng chạy!

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết chính là Lê Cẩn không xuất hiện!

Người đàn ông kia quả thực chính là khắc tinh của Tô Mộc!

Tô Mộc đang mượn lực trèo tường chạy trốn, bị người đàn ông thuấn di xuất hiện sau lưng vây lại.

Cô theo bản năng trực tiếp xoay tay lấy dao găm ra, hướng ngực hắn đâm tới.

Tô Mộc đối diện với lồng ngực hắn, máu phun lên mặt cô, chóp mũi tràn đầy mùi máu tươi.

Mọi người ở đây đều kinh ngạc nhìn một màn này, Trình Di cũng sững sờ đứng.

Mùi máu tươi tràn ngập ra, còn mang theo áp chế của huyết mạch, làm cho bọn họ có loại xúc động muốn sùng bái.

Lê Cẩn cúi đầu nhìn Tô Mộc, khuôn mặt nhỏ bé tràn đầy vết máu.

"Bẩn." Giọng nói rất chậm chạp, mang theo bất mãn.

"Ông chủ, có thể trở về bất cứ lúc nào." Hạ Thiên nhãn lực độc đáo nhanh chóng lái xe tới.

Lê Cẩn ôm Tô Mộc lên xe.

Tư Ngộ trên mặt vẫn luôn lộ ra ý cười nhẹ nhàng dừng một chút, cùng lên xe ngồi ở vị trí lái phụ.

Một thanh dao găm của Tô Mộc còn c*m v** ngực Lê Cẩn, nhưng hắn dường như không cảm nhận được đau đớn, ngón tay thon dài rút khăn giấy, thô lỗ chà lên mặt Tô Mộc, muốn lau sạch vết máu.

Tô Mộc: "..."

"Lê Cẩn, dao trên ngực cậu lấy ra trước, nếu không mất máu quá nhiều." Tư Ngộ gặp phải nhắc nhở.

"Rút." Lê Cẩn nhìn Tô Mộc, ý bảo cô rút ra.

Tô Mộc cầm dao găm, không làm ra vẻ, nhanh chóng rút ra, khi rút ra, tuy rằng cô nghiêng mặt ra, nhưng máu vẫn phun lên người cô.

Trên quần áo còn không quá rõ ràng, nhưng nửa người từ ngực lên mặt, đều là vết máu loang lổ.

Áo sơ mi trắng ở ngực Lê Cẩn nhuộm máu.

Không biết còn tưởng rằng hai người này đã làm gì.

Sau khi rút dao găm ra, miệng vết thương của Lê Cẩn chậm rãi khôi phục.

Tay hắn lại rút khăn giấy ra, lau mặt cho Tô Mộc.

Tô Mộc muốn tự mình làm, hắn lại không chịu, biểu đạt ý tứ là Tô Mộc tự mình lau không sạch sẽ.

Tô Mộc: "..."

Cô có bao nhiêu phế vật, khuôn mặt của mình cũng lau không sạch sẽ!?
 
Back
Top Dưới