Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 805: Nữ binh đặc chủng (39)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 806: Nữ binh đặc chủng (40)


<b><i>Chương 806: Nữ binh đặc chủng (40)</i></b>

Khi Từ Tương Nhiên xử lý vết thương cho Cố Thành Phong, Cố Thành Phong nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đầy lo lắng của cô ta, ánh mắt không khỏi dịu lại.

"Anh không phải là người sắt, cho nên phải chú ý tới thân thể, lần sau đừng để bị thương." Từ Tương Nhiên thì thầm, lo lắng mang theo oán giận.

Giọng nói của cô ta giống như mèo con gãi gãi trái tim hắn, nhẹ nhàng gãi Cố Thành Phong, khiến hắn không khỏi muốn an ủi.

"Tôi không sao." Lời ra khỏi miệng chỉ là ba chữ lạnh lùng này.

"Anh là thượng tướng, anh nói không sao thì không sao, tất cả máu này đều được làm bằng nước, anh đổ ra bao nhiêu cũng không đau." Từ Tương Nhiên nghĩ rằng hắn không coi trọng vết thương thân thể của mình chút nào, cô rất tức giận.

Mặt cô đỏ lên khi tức giận, từ má đến tai, Cố Thành Phong nhìn khuôn mặt hồng hào, không khỏi thật sự muốn cắn một miếng.

-

Ở bên kia, Tô Mộc đưa Trình Lạc đến dưới lầu ký túc xá.

Trình Lạc đút hai tay vào túi quần, cười nói: "Nam Khê, chúng ta có bị tráo đổi vai trò hay không, tôi phải là người đưa cô về mới đúng, vì sao lại thành cô đưa tôi về?"

Là một người đàn ông, ở trước mặt cô hắn đúng là thất bại.

"Có khác nhau sao?" Tô Mộc hỏi.

Trình Lạc bất lực mỉm cười, hắn nên trả lời thế nào đây?

"Vậy cậu nhìn theo tôi đi." Tô Mộc nhẹ nhàng buông xuống một câu, sau đó xoay người rời đi.

Để ánh mắt Trình Lạc dõi theo cô cho đến khi bóng dáng cô biến mất, hắn chỉ cảm thấy chưa đủ.

"Trình Lạc đại huynh đệ!" Phía sau bất ngờ phát ra tiếng gọi.

Trình Lạc quay đầu lại thì thấy đó là một vài đồng đội.

Một số đồng đội trêu chọc:

"Ai da cậu đang nhìn người phụ nữ xinh đẹp nào, ánh mắt yêu thương như vậy? Đánh mất linh hồn trong nhiệm vụ này luôn rồi sao?"

"Tôi đã lâu không gặp cậu, cũng không thấy Diệt Tuyệt sư thái, quả thật nhàm chán muốn chết luôn."

"Vậy ngày mai cậu có thể sẽ gặp Diệt Tuyệt sư thái, sau đó để xem cậu còn có thể nói câu này hay không."

"Đừng, tôi nhát gan, buông tha tôi đi."

"Ha ha ha, Trình Lạc, nhanh lên, đừng sững sờ nữa, đến nói cho chúng tôi biết chuyến đi này có gì vui không."

Vài đồng đội ôm Trình Lạc trở về ký túc xá.

Quấn lấy Trình Lạc hỏi tới hỏi lui, hỏi đến nổi đầu óc quay cuồng.

Mãi cho đến khi chuông ngủ của binh lính vang lên, Trình Lạc nằm trên giường mới bình tĩnh lại.

Không buồn ngủ, mớ hỗn độn trong đầu tuôn ra.

Buổi tối đến nhà Diệt Tuyệt sư thái ăn một bữa cơm, dì nấu cơm ăn rất ngon, không biết cô nấu ăn có ngon không?

Nếu cô có thể nấu ăn, cô sẽ thường nấu ăn cho Cố Thành Phong chứ?

Vừa mới trên đường đụng phải Cố Thành Phong và cô hộ sĩ tên Từ Tương Nhiên, cô dường như không ngại Cố Thành Phong thân thiết với những người phụ nữ khác chút nào.

Cùng đúng, với bộ não đó của cô, có thể để ý cái gì?

Tuy nhiên, xét từ nhiều năm lăn lộn của hắn, Từ Tương Nhiên và Cố Thành Phong chắc chắn có mờ ám.

Chuyện này có nên nhắc nhở Diệt Tuyệt sư thái hay không?

Diệt Tuyệt sư thái...

Trình Lạc đột nhiên ngồi dậy, đồng tử hơi mở ra.

Mẹ nó!

Tại sao hắn lại quan tâm đến Diệt Tuyệt sư thái?!

Trái tim cô còn lớn hơn đàn ông, cô cần hắn quan tâm cái gì.

Không chỉ trái tim lớn hơn đàn ông, mà ngay cả tác phong cũng ...

Một người phụ nữ đưa hắn về ký túc xá.

Quả thật không xem hắn là một người đàn ông.

Còn cái gì...

"Vậy cậu nhìn theo tôi đi."

Giọng nói của cô vang vọng bên tai, không hiểu sao lại trêu người.

Trình Lạc bất giác nở một nụ cười, trong nụ cười có chút ngọt ngào bất lực.

Lấy lại tinh thần, hắn một lần nữa ảo não nằm trên giường.

Hắn là buồn ngủ đến mức sinh ra ảo giác, cho nên phải mau mau đi ngủ!!!
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 807: Nữ binh đặc chủng (41)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 808: Nữ binh đặc chủng (42)


<b><i>Chương 808: Nữ binh đặc chủng (42)</i></b>

"Ta nghe tư lệnh nói, lần này anh làm được chính sự, người cha như ta cảm thấy, anh còn phải huấn luyện một thời gian, vội vã rời đi làm gì?"

Cây cổ thụ xiêu vẹo cuối cùng cũng được duỗi thẳng, còn chưa định hình, nếu liền đi ra ngoài như vậy, chẳng bao lâu, nó lại xiêu vẹo."

Cha Trình vỗ tay một cái, rất vui vẻ đưa ra quyết định.

"Quyết định vậy đi, anh ở lại thêm nửa năm nữa."

"Tư lệnh, con trai chưa trưởng thành của tôi lại phiền ngài."

Vốn dĩ tư lệnh muốn thực hiện lời hứa đã hứa với Trình Lạc lúc trước, sau khi làm nhiệm vụ thì để hắn rời đi, không ngờ cha hắn tới, chẳng qua, có chút khác biệt so với suy nghĩ của ông.

"Lão Trình, ông không thể ảnh hưởng đến đứa trẻ như thế này, ông nghe những gì Trình Lạc nói, nếu cậu ấy vẫn sẵn sàng ở lại, tôi hoan nghênh, nếu không, thì chúng ta vẫn tuân theo lời hứa trước đó với đứa trẻ."

Tư lệnh đóng vai trò trung gian để dễ dàng mở đường.

Cha Trình liếc nhìn Trình Lạc và hỏi: "Thằng nhóc thối, trong quân đối xử với anh chỗ nào không tốt, nóng lòng muốn rời đi như vậy?"

"Không..."

"Không có anh vội cái gì? Ở lại thêm nửa năm nữa, là một người đàn ông thì làm việc đến nơi đến chốn, một năm để khởi đầu và kết thúc, ở lại thêm nửa năm, coi như dấu châm câu đi."

Cha Trình nói đông nói tây, rõ ràng là không muốn hắn rời đi.

Trình Lạc: "..."

Đó là cha ruột sao, không sai, nửa năm không gặp, vẫn như cũ.

"Được." Hắn vốn dĩ cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng, vì vậy trước tiếp tục đợi.

"Được cái gì mà được, anh nói xem thằng nhóc thối anh, môi trường quân đội tốt như vậy anh không chịu rèn luyện, tương lai anh sẽ hối hận... Anh vừa nói cái gì?!"

Cha Trình nghĩ rằng Trình Lạc đã phản bác, ông đang mắng mới phản ứng nửa chừng rằng những gì Trình Lạc vừa nói là một từ "được", ông có chút ngơ ngác.

Trình Lạc bất đắc dĩ cho cha Trình một câu trả lời chính xác: "Con nói, con sẽ tiếp tục ở lại quân đội trong nửa năm."

Cha Trình ngẩn người, sau đó trên mặt nở nụ cười, ông cảm thấy nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai Trình Lạc, hài lòng nói: "Được rồi, hảo tiểu tử, trưởng thành rồi."

Cảm khái xong, cha Trình bắt đầu đuổi người.

"Được rồi, vậy anh trở về tiếp tục huấn luyện, tôi sẽ nói chuyện lại với tư lệnh."

Trình Lạc: "..."

Cha ruột, cha ruột, sinh ra mình, không thể tức giận.

Sau khi đến văn phòng tư lệnh được vài phút, Trình Lạc lại rời đi.

Tin tức mà Trình Lạc ở lại khiến đồng đội của hắn cao hứng và bắt đầu phàn nàn trở lại.

Tuy nhiên, ở lại thì ở lại, Trình Lạc vì nhiệm vụ lần này có công nên đặc biệt chấp thuận về nhà nghỉ ngơi một tuần.

Tô Mộc cũng được phép về nhà nghỉ ngơi.

-

Ngày đầu tiên nghỉ ngơi, đám hồ bằng cẩu hữu của Trình Lạc tìm hắn đi chơi, hắn háo hức bỏ tiền ra tìm chỗ tốt đưa bọn họ đi chơi, nhưng trong lúc đang chơi, hắn đột nhiên trở mặt rời đi.

Những người này đã cười nhạo binh lính của quân đội, khi bọn họ nghe nói rằng hắn được huấn luyện bởi các nữ đặc chủng, các loại từ ngữ ô uế đều nói ra.

Suýt chút nữa liền đánh người, nhưng nhớ quy tắc của quân đội, hắn cố chịu đựng, quay mặt rời đi, hơn nữa còn ném lời nói, sau này không cần đến tìm hắn chơi, nếu không tới một lần đánh một lần!

Đám bằng hữu hồ cẩu sững sốt ngây người cho đến khi Trình Lạc rời đi.

"Trình Lạc bị làm sao vậy?"

"Mẹ nó, không phải chỉ là một trò đùa thôi sao? Có cần thiết phải nóng giận như vậy không?"

"Đi quân đội một chuyến cho rằng mình thật ghê gớm sao? Thực sự nghĩ mình là một người lính? Cũng không nhìn xem mình là cái mặt hàng gì."

"Được rồi, người đã đi rồi, mày la hét ở đây có ích lợi gì?"

"Con mẹ nó, nếu không phải nó có chút tiền, ông đây cũng sẽ không kéo nó đi chơi!"

...
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 809: Nữ binh đặc chủng (43)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 810: Nữ binh đặc chủng (44)


<i><b>Chương 810: Nữ binh đặc chủng (44)</b></i>

"Ngài quan tâm đến Tô tổng như vậy, chẳng lẽ là người theo đuổi Tô tổng sao?"

Người phụ nữ lễ tân có một biểu tình tôi đã nhìn thấu sự thật.

Cô ấy gọi là Diệt Tuyệt sư thái là Tô tổng?!

Trình Lạc cảm thấy mình thật sự đoán không sai, cô dùng tên giả, cô thật sự đang làm nhiệm vụ.

Nếu mình đột nhiên đi theo lên, điều đó có cản trở cô thực hiện nhiệm vụ của mình không?

Nhìn biểu cảm của người phụ nữ ở quầy lễ tân, Trình Lạc cười nói: "Chính cái gọi là yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, Tô tổng là một người xuất sắc như vậy, tôi tất nhiên muốn theo đuổi, cho dù là lì lợm la l**m, cũng không thể buông tha."

Người phụ nữ lễ tân che miệng cười: "Hôm nay cũng là lần đầu tôi gặp Tô tổng, không ngờ lại là một cô gái trẻ như vậy, nhưng ngài cũng tin tức nhạy bén, biết hôm nay Tô tổng của chúng tôi đến họp hội đồng quản trị, liền lập tức theo đến đây."

Đúng vậy, Tô Mộc ở đây để tham gia hội đồng quản trị.

Công ty đưa ra quyết sách quan trọng cần tất cả các cổ đông nắm giữ cổ phần quan trọng phải bỏ phiếu biểu quyết.

Về sinh tử tồn vong của công ty, về tiền của bản thân, lúc này Tô Mộc mới xuất hiện.

Sau khi hội đồng quản trị kết thúc, cô đứng dậy rời đi, không hề làm bộ khách khí ứng phó.

"Tô tổng." Trình Lạc đang ngồi ở khu vực chờ, khi nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu nhìn lên thì thấy đó là cô.

Khi Tô Mộc nhìn thấy Trình Lạc, cô giơ tay đi về phía trước không dừng lại.

Hắn hiểu ý cô, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo.

Người phụ nữ lễ tân nhìn hai người lần lượt rời đi, mỉm cười như một người dì.

"Nữ tổng bá đạo vs bạn trai tiểu chó săn, thật sự rất thú vị."

Trong thang máy Trình Lạc kìm nén lời nói, không mở miệng.

Dù sao đây cũng là địa bàn của người ta, tai vách mạch rừng, hắn không thể gây phiền toái cho cô.

Chờ rời khỏi bãi đậu xe ngồi lên xe của cô, hắn mới dò hỏi.

"Nam Khê, cô ở đây làm nhiệm vụ gì?"

"Không có."

Đây là nghệ thuật kiếm tiền, có quan hệ gì đến nhiệm vụ?

"Tôi nghe nói từ quầy lễ tân, bây giờ cô đang giả làm giám đốc gọi là Tô tổng." Trình Lạc nói với giọng điệu tôi đã biết hết tất cả.

"Vị Tô tổng này và tôi lớn lên giống nhau như đúc."

Cô thậm chí còn không ngụy trang khi thực hiện nhiệm vụ, đây là gan lớn đến mức nào?

"Chẳng lẽ là chị em thất lạc nhiều năm của cô?" Tuy rằng thật thần kỳ, nhưng không phải không có khả năng.

"Cậu nghĩ quá nhiều." Đó chính là cô, tài sản cũng trên danh nghĩa bản thân cô.

Là cô đã sử dụng tên thật của mình để giả mạo danh tính trong thế giới nhiệm vụ này để kiếm tiền.

Trình Lạc nhanh chóng hiểu ra.

Tô tổng này vẫn luôn là chính cô?

Mặc dù không biết cô họ Tô từ khi nào, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều lắm.

"Nam Khê, mấy ngày được nghỉ ngơi này, cô có tính toán gì không?"

"Kiếm tiền." Câu trả lời thành khẩn mà thực tế.

Trình Lạc: "..."

Trước đây, hắn sẽ nghĩ cô đang nói đùa, nhưng bây giờ hắn đã biết thân phận của cô là một trùm bất động sản, hắn không còn nghi ngờ lời nói của cô nữa.

"Hiếm khi được nghỉ ngơi, cô lại bận rộn kiếm tiền, hơn ba trăm ngày một năm thật sự không nhàn rỗi."

"Nhàn." Kiếm tiền đối với cô chính là thư giãn.

"Vậy khi không nhàn là làm cái gì?"

"Huấn luyện làm nhiệm vụ."

Câu trả lời của cô thực sự hắn không có khả năng lý giải, nhưng nếu đã biết cô có tiền như vậy, tất nhiên phải ăn ké một bữa cơm.

"Nam Khê phú bà, mời tôi ăn bữa tối đi."

Tô Mộc suy nghĩ một chút rồi trả lời.

"Màn thầu hấp hay lẩu cay nóng?"

"Cô đang đùa à? Nam Khê, cô nói đùa mà cũng lạnh lùng như vậy. "

"Hay mì gạo, bibimbap nước tương?"

Trình Lộc: "..."

Cô là nghiêm túc sao?!

Nhìn khuôn mặt vô cảm của cô, không hề đùa giỡn một chút nào, Trình Lạc không biết nên cảm thấy thế nào.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 811: Nữ binh đặc chủng (45)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 812: Nữ binh đặc chủng (46)


<i><b>Chương 812: Nữ binh đặc chủng (46)</b></i>

Trêu người và vô hình, khuôn mặt lạnh lùng trái tim ấm áp, cô có cảm giác an toàn khiến người ta muốn dựa vào.

Nhưng...

"Lần sau để tôi đưa cô về." Trình Lạc nhìn cô, nghiêm túc nói.

Cô nên hưởng thụ sự nuông chiều.

Tô Mộc nhẹ gật đầu.

Trong lòng Trình Lạc có chút kinh ngạc.

Cô gật đầu, có phải cô thật sự phải lòng mình không?

Cảm thấy hài lòng, Trình Lạc xoay người lên lầu, nhắc nhở một câu: "Về đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho tôi."

Thấy bóng dáng của hắn biến mất, Tô Mộc lái xe rời đi.

Sau khi Tô Mộc rời đi, cũng không về nhà, tính toán thời gian trở về, gửi tin nhắn cho Trình Lạc.

Sau khi Trình Lạc về đến nhà, hắn đã chờ đợi tin nhắn của Tô Mộc, sau khi nhận được tin nhắn thì không hiểu sao hắn lại vui mừng.

Trong đầu hắn giờ lặp đi lặp lại nhiều lần, khiến hắn không thể ngủ được.

Tô Mộc cũng không về nhà, mà đi đến căn cứ tổ chức của Lão Quỷ ở nước N.

Đây cũng là nhờ camera cô đã xâm nhập nhà Lão Quỷ tối qua, nửa đêm khi Lão Quỷ đi ra ngoài, cô đã hack hết thiết bị theo dõi, cuối cùng tuy Lão Quỷ đã giở ra nhiều thủ đoạn, nhưng Tô Mộc vẫn bắt được tung tích của Lão Quỷ đổi hết xe này đến xe khác.

Tô Mộc đi theo phương hướng mình đã thăm dò, quả nhiên là căn cứ tổ chức của Lão Quỷ.

Một tòa nhà bên cạnh là ngọn núi trên danh nghĩa doanh nghiệp nhà máy chế biến thực phẩm.

Tô Mộc ở khoảng cách nhà máy chế biến không xa, cấp độ phòng vệ máy tính bên trong rất cao, nhưng ở trước mặt cô, không có rào cản nào không thể vượt qua, nếu có, vậy thì san bằng!

Sau khi hack vào hệ thống theo dõi nội bộ.

Thoạt nhìn, không có gì đặc biệt trong nhà máy chế biến, nhưng trên thực tế, ngọn núi phía sau nhà máy chế biến đã bị đào rỗng làm căn cứ của tổ chức Lão Quỷ.

Mà lối đi vào bên trong nằm trong thông đạo của nhà máy chế biến.

Ẩn nấp thật sâu, ngày thường Lão Quỷ đều giả vờ làm nhân viên nhà máy, để bước vào bên trong căn cứ.

Tô Mộc tiếp tục xâm nhập vào máy tính bên trong tổ chức Lão Quỷ và lấy được một số tệp được mã hóa.

Đến khi cô gần xong việc, bầu trời xám xịt đã sáng lên.

Nhà máy chế biến liên tục có người thay ca.

Sáng sớm Tô Mộc mới lái xe về, ăn sáng xong ngủ một giấc.

Ngay khi cô tỉnh dậy, cha mẹ Cố gia và Cố Thành Phong đã đến cửa, nói rằng hai nhà đang thảo luận về hôn sự.

Tô Mộc không nói gì, cô không vội, nam chính tất nhiên sẽ lo liệu.

Cố Thành Phong nghe cuộc thảo luận giữa hai cha mẹ, không thể không thông báo cho cha mẹ về mối quan hệ giữa mình và Tô Mộc.

Toàn bộ quá trình diễn ra với lý do hai người không phù hợp.

"Không phù hợp? Con và Tiểu Khê ở bên nhau hơn nửa năm, hai người tính tình hợp nhau, vẫn luôn rất tốt, sao bây giờ nói chuyện hôn nhân lại không thích hợp?"

Mẹ Cố không thể hiểu nổi, bọn họ vẫn luôn nhận Nam Khê là con dâu nhà họ Cố.

"Hôm nay con phải cho chúng ta một lời giải thích hợp lý." Vẻ mặt cha Cố rất nghiêm túc.

Cha Nam không nói, nhưng cái cau mày của ông đã thể hiện sự bất mãn của mình.

Mẹ Nam nhìn Tô Mộc, phát hiện cô không có phản ứng gì lớn, mờ hồ dường như có chút rõ ràng, kéo Tô Mộc, hỏi:

"Con gái, thái độ của con thế nào."

"Giống anh ta."

Hai người có thái độ giống nhau, sau khi trò chuyện một hồi, hai cha mẹ không thể ảnh hưởng đến hai người, vì vậy bọn họ chỉ có thể tạm thời gác vấn đề này sang một bên.

Hai gia đình ăn một bữa với một chút xấu hổ.

Sau khi Cố gia rời đi, mẹ Nam dường như hiểu ra điều gì đó nên hỏi Tô Mộc.

"Con gái, có phải con có ý với thằng bé Trình Lạc không?"

Bà hẳn nên biết, con gái mình chưa bao giờ đưa ai về nhà, còn là đưa một người đàn ông về nhà.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 813: Nữ binh đặc chủng (47)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 814: Nữ binh đặc chủng (48)


<b><i>Chương 814: Nữ binh đặc chủng (48)</i></b>

【 Ký chủ, bộ não của cô thật sự rất phát triển. 】

Những sự tình quăng tám sào cũng không tới, Tô Mộc kết nối lại với nhau, không biết cô nghĩ như thế nào, đầu óc cô thật sự tinh tế đến đáng sợ!!!

Đúng vậy, nếu chuyện này truy cứu lên, thật sự có liên quan đến Trình Lạc.

Bởi vì...

"Lão Quỷ có liên quan đến gia đình của Trình Lạc." Tô Mộc suy đoán, mặc dù là phỏng đoán, nhưng cô đã có 80 90% nắm chắc.

Tô Mộc kiểm tra vị trí viện nghiên cứu khoa học của Trình gia, sau đó nhanh chóng lái xe ra ngoài.

Trong xe, cô kiểm tra vị trí của Trình Lạc, phát hiện rằng vị trí của hắn vẫn còn trong căn hộ của mình.

Gọi điện thoại cho Trình Lạc.

Trình Lạc đang chơi một trò chơi ở nhà, khi thấy Tô Mộc gọi điện thoại cho mình, tâm trạng rất vui vẻ.

"Nam Khê, có chuyện gì sao?"

Sau nhiều ngày như vậy, ngày mai cô sẽ trở về quân đội, cuối cùng cũng không bận, lúc không bận rộn cô vẫn nghĩ đến hắn, cô vẫn còn lương tâm.

"Ở nhà đợi tôi, bất kì ai gõ cửa cũng đừng mở."

"Tại sao, tôi sợ tôi phải đi chơi với bạn bè, không thể đợi cô?" Trình Lạc trêu đùa, đứng dậy đi ra ban công, dựa vào lan can ban công, gió thổi nhẹ, lông mày nhuốm ý cười.

"Nghe lời." Giọng điệu nhàn nhạt, lại kiều diễm.

Trái tim Trình Lạc mềm nhũn vì hai chữ của cô, ngoan ngoãn trả lời: "Được."

Sau khi cúp điện thoại, Tô Mộc nhìn thấy sự thay đổi vị trí của Trình Lạc.

Ánh mắt sắc bén, phương hướng ban đầu đang lái xe đến căn hộ nơi Trình Lạc sống lập tức quay đầu lại, đi theo hướng ngược lại.

Gần như song song với sự thay đổi vị trí của Trình Lạc, hắn đi về phía viện nghiên cứu của Trình gia.

Viện nghiên cứu khoa học của Trình gia nằm ở vùng ngoại ô, vì sự hợp tác lâu năm với quân đội nước N, khu vực xung quanh được quân đội bảo vệ.

Nhưng ai biết được, chính là bởi vì Trình gia có quan hệ hợp tác chặt chẽ với quân đội nước N, cho nên quân đội chưa bao giờ nghi ngờ gia tộc này.

Hiện tại, trung tâm viện nghiên cứu.

Cha Trình đang ngồi toát mồ hôi, trước mặt là một ván cờ, ông cầm quân cờ đen, đúng lúc này quân cờ đen đã bị đẩy vào một góc.

"Ta thắng." Một giọng nói bình tĩnh truyền đến.

Theo tiếng nhìn lại, một người mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn chỉnh tề, phía sau có một người đàn ông trung niên.

Đây không phải Lão Quỷ, còn có thể là ai?

Lão Quỷ đặt quân cờ đang cầm trong tay xuống, sau đó cầm chén trà, nếm nhẹ trà, nhàn nhạt nói: "Ta nghe nói ông đưa con trai mình vào quân khu."

"Con tôi luôn quậy phá, tôi không thể khống chế nó, vì vậy đã đưa nó vào đó chơi."

Cha Trình mỉm cười, giả vờ bình tĩnh, nhưng trên thực tế, mồ hôi trên trán đã phản bội ông.

"Ồ? Chơi? Trò chơi này liền chơi đến trên đầu ta." Lão Quỷ mỉm cười theo hình vòng cung toát ra nguy hiểm, nhìn vào mắt Cha Trình ẩn chứa sát ý.

"Còn có chuyện này?! Thằng nhóc này, làm sao có thể đến lãnh địa của ngài làm ầm ĩ! Khi tôi trở về tôi sẽ dạy nó một bài học, cho ngài hả giận!" Cha Trình tức giận nói.

"Bài học, tất nhiên phải dạy, đứa trẻ quậy phá, ông là một người cha, trừng phạt nó sẽ không tránh được, tôi sợ bài học ông đưa ra quá nhẹ nhàng, nó không nhớ lâu nên đã nhờ người mời nó đến, trực tiếp tôi sẽ dạy ông cách dạy đứa nhỏ tốt nhất."

Nghe Lão Quỷ nói, trái tim cha Trình run lên, sau đó một sự vô lực lan tràn đến trái tim ông.

Từ trước đến nay vẫn như vậy, ông bị khống chế trong lòng bàn tay, không thể bảo vệ vợ, bây giờ không thể bảo vệ con trai, sự bất lực như vậy khiến ông gần như không thở nổi.

Ông suy nghĩ phải làm gì, phía quân đội cũng đã nhận được tin tức từ ông, chỉ hy vọng rằng bọn họ sẽ có thời gian để cứu con trai ông.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 815: Nữ binh đặc chủng (49)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 816: Nữ binh đặc chủng (50)


<b><i>Chương 816: Nữ binh đặc chủng (50)</i></b>

Nhìn vào quan hệ giữa hai người, nếu cha Trình chỉ là một thủ hạ tầm thường, thì sau khi biết Trình Lạc nói dối mình nhiều như vậy, lão nhất định sẽ không bình tĩnh ngồi cùng cha Trình như vậy.

Vì vậy, Trình Lạc vẫn an toàn vào lúc này.

Để tránh bị phát hiện, chiếc trực thăng đã hạ cánh cách xa viện nghiên cứu.

Tô Mộc trượt từ dây thừng trực thăng xuống đất, vài đồng đội cũng đi theo.

Sau khi sắp xếp xong nhiệm vụ cho bọn họ, Tô Mộc lặng lẽ tiến vào viện nghiên cứu.

Còn Cố Thành Phong và những người khác đến sớm hơn cô, vẫn đang bồi hồi bên ngoài, không dám rút dây động cỏ.

Cố Thành Phong nhìn thấy đội viên Tuyết Hồ đi tới, nhỏ giọng hỏi Tô Mộc có tới không.

Đồng đội của Tuyết Hồ thông báo cho hắn rằng đội trưởng đang thực hiện nhiệm vụ một mình.

"Một mình làm nhiệm vụ?" Cố Thành Phong ngạc nhiên.

"Vâng, đội trưởng bảo chúng tôi hỗ trợ anh." Đội viên Tuyết Hồ trả lời.

Cố Thành Phong cố gắng gọi Tô Mộc, nhưng phát hiện cô không mang theo bất kỳ dụng cụ liên lạc nào.

Khi trong lòng hắn kinh ngạc, thủ hạ hắn báo cáo lại nói đã phát hiện ra vị trí của Từ Tương Nhiên bị bắt lại đây.

Có thể phát hiện ra vị trí của Từ Tương Nhiên nhanh như vậy cũng là nhờ vào việc cô vẫn duy trì được sự tỉnh táo sau khi bị bắt, nhắc nhở Cố Thành Phong.

Từ Tương Nhiên vẫn luôn ở trong quân đội, bị bắt như thế nào?

Trên thực tế, sau khi Cố Thành Phong thú nhận mối quan hệ với Tô Mộc, cha mẹ Cố đã phát hiện ra chuyện của Cố Thành Phong và Từ Tương Nhiên.

Cha mẹ Cố không hài lòng với Từ Tương Nhiên, nghĩ rằng cô không xứng đáng với Cố Thành Phong, với sự can thiệp của hai người lớn, Từ Tương Nhiên buộc phải rời khỏi bệnh xá của quân đội.

Mặc dù Từ Tương Nhiên đã rời đi, nhưng Cố Thành Phong vẫn chưa biết, đi ra ngoài tìm Từ Tương Nhiên trong thời gian nghỉ ngơi.

Cố Thành Phong đã đắc tội nhiều tội phạm trong nhiều năm, cho nên bởi vì hắn, Từ Tương Nhiên đã trở thành mục tiêu bị theo dõi.

Đó là một băng nhóm buôn người dưới trướng Lão Quỷ.

Từ Tương Nhiên đi ra ngoài để mua trái cây trong thời tiết nắng, nhưng bị đánh bất tỉnh và ném vào cốp xe.

Khi tỉnh dậy, cô phát hiện điện thoại di động của mình đã bị tịch thu.

Cô bảo trì bình tĩnh muốn mở cốp xe để trốn thoát, nhưng tiếc là cô không trốn thoát, bị đánh đập và ném trở lại vào cốp xe.

Nhưng khi trốn thoát ra khỏi cốp xe, cô đã vứt bỏ số tiền mà cô đã viết một tín hiệu cầu cứu trong sự vội vàng của mình.

Nữ chính có hào quang bảo hộ, số tiền bị phát hiện, sau đó lần theo dấu vết và tìm ra tung tích của Từ Tương Nhiên, đồng thời, quân đội cũng nhận được thông tin từ cha Trình để giúp đỡ.

Mối liên hệ giữa Trình gia và Lão Quỷ cũng khiến quân đội không bao giờ ngờ tới.

Không ngờ, hóa ra nhà máy nghiên cứu khoa học của Trình gia lại là căn cứ vũ khí thật sự của Lão Quỷ!

Lão Quỷ đã sử dụng điều này như một vỏ bọc, có một đối tác đáng tin cậy, cha Trình, người được quân đội tin tưởng sâu sắc toàn quyền bảo vệ.

Ngày thường, ông vận chuyển tài liệu nghiên cứu khoa học, nhưng thực tế ông vận chuyển vũ khí do Lão Quỷ buôn lậu rời đi, rời khỏi nước N.

Quân đội cũng phải chịu trách nhiệm.

Bởi vì điều này, tư lệnh hiện đang ngồi ở phía sau, thề sẽ g**t ch*t Lão Quỹ và phá tan nhà máy quân sự của lão ta!

-

Tô Mộc thần không biết quỷ không hay đi tới trung tâm của viện nghiên cứu, gần cha Trình và Lão Quỷ.

Bên trong viện nghiên cứu đều sử dụng công nghệ khoa học kỹ thuật đứng đầu, kỳ thật vẫn luôn dưới mi mắt người nào đó.

Hắn nhìn bóng dáng xinh đẹp hiển thị trên màn hình trước mặt, đẩy kính trên sống mũi, lấy tay bấm nút màu đỏ trước mặt.

Thấy bóng dáng xinh đẹp bị nhốt trong một căn phòng vuông vắn bốn phía trắng xóa, khóe môi chậm rãi câu ra một vòng cung quỷ dị.

Chỉ là khi hắn đang đắc ý, sau lưng đột nhiên có một sự lạnh lẽo, đau đớn từ phía sau truyền đến.

Hắn cứng đờ quay đầu lại, nhìn thấy Tô Mộc, người đáng lẽ phải bị nhốt trong phòng tứ giác màu trắng, xuất hiện phía sau hắn, hung tợn đâm dao găm vào sau lưng hắn.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 817: Nữ binh đặc chủng (51)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 818: Nữ binh đặc chủng (52)


<i><b>Chương 818: Nữ binh đặc chủng (52)</b></i>

Sau khi bị người không thể giải thích được trì hoãn một khoảng thời gian ngắn, Trình Lạc đã được đưa vào rồi.

Cố Thành Phong bí mật tìm thấy Từ Tương Nhiên, đồng thời cũng tìm được những người trong vụ án người mất tích quy mô lớn ở thành phố bên cạnh.

Từ Tương Nhiên nói với Cố Thành Phong một số điều mà cô ta vô tình phát hiện ra.

Cố Thành Phong tiếp tục xem xét bên trong, phát hiện thứ giấu trong viện nghiên cứu này quả thực là xưởng chế tạo vũ khí!

Mà hầu hết các công nhân trong dây chuyền sản xuất vũ khí này đều là người mất tích trong những năm qua!

Đúng như dự đoán!

Cố Thành Phong xâm lược, phía Lão Quỷ nhanh chóng nhận được tin tức.

Trình Lạc vừa mới phản ứng lại chuyện gì xảy ra, đã bị người của Lão Quỷ khống chế, vẻ mặt có chút không biết làm sao.

Cha thế mà cùng một đám với Lão Quỷ!?

Không, không phải.

Cha bị ép buộc, nếu không làm sao có thể đưa hắn đi lính.

Hóa ra ông đang bảo vệ hắn.

Tại sao không nói ra?

Nhiều năm như vậy, tại sao cha không nhắc đến một lời nào với hắn?

Tất cả đều là vì bảo vệ hắn...

Ánh mắt ngơ ngác của Trình Lạc có chút không thể chấp nhận được trước ánh mắt xin lỗi của cha Trình.

Cha Trình nhìn ánh mắt con trai như vậy, trái tim đau nhói.

Vợ mình ông không thể bảo vệ được, bây giờ ngay cả con trai cũng không thể bảo vệ được sao?

Không!

Cha Trình đột nhiên vồ lấy Lão Quỷ.

"Con trai, chạy mau!"

Ông muốn tranh giành một tia sinh mệnh cho con trai, nhưng thực lực quá yếu, chẳng mấy chốc đã bị người đàn ông trung niên bên cạnh Lão Quỷ quăng xuống đất, trấn áp ông, khiến ông không thể động đậy, nòng súng đã áp vào đầu cha Trình.

Cha Trình yếu ớt ngẩng đầu lên, nhìn Trình Lạc với vẻ mặt xấu hổ, hai dòng nước mắt trong suốt trượt khỏi mắt ông.

"Con trai..."

Ông sai nhiều năm như vậy, dù sao ông vẫn không thể bảo vệ hắn.

Người đàn ông trung niên cầm súng và khống chế cha Trình chờ đợi chỉ thị của Lão Quỷ.

Lão Quỷ vẫy vẫy tay, để cho người đàn ông trung niên dời họng súng, sau đó ngồi xổm xuống, ngăn cản ánh mắt của cha Trình nhìn Trình Lạc.

"Mày nên vui mừng vì cuộc sống của mày vẫn còn hữu dụng, công nghệ trong tay vẫn hữu dụng, vẫn có thể sử dụng chúng để cứu đứa con trai yêu thương của mày."

Lão Quỷ dùng giọng điệu bố thí, như thể ông đang nói chuyện với một con kiến.

"Pằng pằng pằng ——"

"Pằng pằng pằng ——"

...

Tiếng súng không ngừng vang lên bên ngoài thể hiện cường độ trao đổi hỏa lực bên ngoài.

Bất chấp tiếng súng bên ngoài, Lão Quỷ vẻ mặt lãnh đạm, đứng dậy nói: "Mang đi."

Trình Lạc nhìn cha Trình, ánh mắt hung ác, tranh thủ thời gian bọn họ lơi lỏng lúc khống chế hai người, đánh qua.

Chiêu thức của Trình Lạc đều do Tô Mộc dạy, chiêu thức đều mang theo tàn nhẫn, hai người bọn họ nhanh chóng không chống đỡ được.

Mà Lão Quỷ chỉ nhàn nhạt nói: "Không màng mạng sống cha mày sao?"

Trình Lạc sửng sốt, ánh mắt dừng trên người cha Trình, trên khóe môi vẫn còn vết máu, đầu lại một lần nữa bị người đàn ông trung niên chĩa súng vào.

Hắn siết chặt nắm đấm thả xuống.

Sau khi hạ nắm đấm xuống, hai mắt hắn tối sầm.

Lần này hắn bị đánh bất tỉnh, mang đi.

Lão Quỷ ban đầu muốn rời khỏi theo lối đi an toàn mà bọn họ đã thiết lập, nhưng tin tức đến nói rằng lối đi an toàn đã bị Cố Thành Phong và Từ Tương Nhiên phát hiện, phái người đến lối đi để bắt sống lão.

Vẻ mặt Lão Quỷ biến đổi, thấp giọng chửi một câu.

Lão Quỷ để cho người che chở mình, chỉ cần lão rời khỏi đây, bọn họ vẫn không thể bắt được lão!?

Hỏa lực bên ngoài rất dữ dội, Lão Quỷ để người che chở Trình Lạc và cha Trình bước qua xác chết, vượt qua tử vong, gian nan lên xe.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 819: Nữ binh đặc chủng (53)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 820: Nữ binh đặc chủng (54)


<b><i>Chương 820: Nữ binh đặc chủng (54)</i></b>

Trình Lạc dường như cảm nhận được điều gì đó, lông mi run rẩy, vừa mở mắt ra, liền bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của cha Trình.

Hắn sững sờ một lát, sau đó âm thanh xung quanh ùa vào tai.

Có tiếng súng, tiếng la hét và tiếng nước dữ dội...

Hắn chỉ mới phản ứng với những gì đã xảy ra.

"Cha!!!"

Tiếng khóc thót tim bị át đi trong tiếng ồn ào xung quanh.

Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy, cha hắn, cha hắn... Chết rồi?!

Bị đánh bất tỉnh, hắn bị hai người kéo lê, lúc này hắn đột nhiên tỉnh lại giãy giụa, hai người không kiểm soát, liền thoát ra.

Trình Lạc chạy về phía cha Trình, nhưng trước khi hắn có thể chạm vào cha Trình, hắn đã bị hai người kéo, một tay cầm súng và khống chế Trình Lạc bằng tay kia.

Với đôi mắt đầy tơ máu, Trình Lạc dùng tay trái đánh một người trên mặt đất, đá người kia đi, quỳ xuống bên cạnh cha Trình.

Người bị đá văng đứng dậy, dí súng vào đầu Trình Lạc, nhổ nước bọt, chế giễu nói:

"Mạng của mình đều khó giữ được, còn đi lo một người chết."

"Nếu mày có bản lĩnh báo thù cho cha mày, chính là cái tên gọi là Cố Thành Phong kia, là hắn giết."

Ánh mắt Trình Lạc khẽ nhướng lên, con ngươi đỏ tươi nhìn chằm chằm vào người đàn ông, người đàn ông chỉ cảm thấy sởn tóc gáy từ đáy lòng truyền đến.

Phía sau, hắn nắm lấy nòng súng đẩy nó về phía mình, giật lấy khẩu súng từ tay gã.

Chậm rãi đứng dậy, nhìn Cố Thành Phong đi tới bên kia mang theo một trận mưa đạn, khẩu súng trong tay hướng về phía hắn ta.

Đúng lúc này, một xe máy hạng nặng màu đen lao tới từ phía sau Cố Thành Phong.

Xe máy ổn định vững chắc ngừng trước mặt Cố Thành Phong, Tô Mộc xuống xe một cách dễ dàng, thân thể nghiêng 90 độ bên hông để tránh đạn đang bắn.

Bắt gặp ánh mắt của Trình Lạc, sau đó rút súng lao về phía hắn.

Trình Lạc: !?

Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy rằng thế giới từ màu trắng đã chuyển sang màu đen.

"Pằng ——" Hắn không biết tiếng súng phát ra từ đâu, hắn chỉ cảm thấy đau ở ngực, đưa tay ra chạm vào nó, máu làm mờ mắt, dần dần không thể nhìn rõ phía trước.

"Trình Lạc!!!" Giọng nói của Tô Mộc có chút đứt quãng, truyền đến bên tai Trình Lạc, hắn chỉ cảm thấy một trận đau đớn.

Tại sao...

Tại sao...

Hắn chỉ cảm thấy thân thể mình không ngừng rơi xuống, rơi xuống...

Nhưng hắn lại không cam lòng...

Tô Mộc nhìn thân thể Trình Lạc không trọng lượng, lăn khỏi lan can cầu vượt, rơi xuống dòng sông dữ dội bên dưới.

Viên đạn lạnh lẽo bắn về phía người đàn ông tấn công Trình Lạc phía sau.

Đạn bắn vào ngực hắn, nhưng người đàn ông nhìn Tô Mộc nhảy khỏi cầu vượt không chút do dự, trên mặt nở nụ cười quỷ dị.

Người đàn ông này chính là người đã trốn thoát sau khi chiến đấu với Tô Mộc tại viện nghiên cứu.

Không biết xuất hiện ở đây từ khi nào, cũng làm Trình Lạc bị thương.

"Đội trưởng!!!"

"Nam Khê!!!"

Giọng nói đan xen của các thành viên Tuyết Hồ và Cố Thành Phong truyền đến, ánh mắt của Tô Mộc chỉ có Trình Lạc rơi xuống sông.

Lão Quỷ lợi dụng sự chú ý của bọn họ bị Tô Mộc thu hút để đột phá phòng ngự của nữ binh Tuyết Hồ rồi chạy trốn, nữ binh Tuyết Hồ phản ứng lại, lập tức ngăn cản.

Hiện trường hỗn loạn một lúc, cho dù Lão Quỷ có chống cự mạnh đến đâu thì cuối cùng cũng bị bắt.

Sau khi Lão Quỷ và đám người của lão bị bắt, nhà máy quân sự của lão và người lao động bị bắt đã được quân đội xử lý.

Mà Tô Mộc và Trình Lạc cùng rơi xuống sông, vẫn đang được cứu vớt.

Ba ngày sau.

Tô Mộc được cứu lên, đẩy vào phòng cấp cứu, nhưng Trình Lạc vẫn không thấy đâu.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 821: Nữ binh đặc chủng (55)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 822: Nữ binh đặc chủng (56)


<i><b>Chương 822: Nữ binh đặc chủng (56)</b></i>

Tô Mộc cử động, y tá lập tức nhận ra, nhanh chóng đi tới xác nhận cô thật sự tỉnh.

Chỉ một lúc sau, bác sĩ đến kiểm tra, cha mẹ Nam gia, Cố gia, tư lệnh và nữ binh Tuyết Hồ đều lần lượt đến phòng bệnh.

Phòng bệnh trong lúc nhất thời chật kín người.

Bác sĩ nhìn thấy đây đều là những chiến sĩ cấp cao, không thể mắng, vì vậy sau khi kiểm tra cho Tô Mộc xác nhận cô không có vấn đề gì, ông rời đi.

"Con gái..." Ngay khi mẹ Nam nói, nước mắt cứ tuôn rơi.

Cha Nam nhìn Tô Mộc, ánh mắt tràn đầy vui mừng, nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Tỉnh lại là tốt rồi."

Con gái duy nhất của bọn họ vẫn còn sống.

Ban đầu, mất con trai, bọn họ đã chuẩn bị tinh thần để mất con gái mọi lúc, nhưng khi đến rất gần với thời điểm đó.

Bọn họ mới biết, bọn họ không thể chịu đựng nỗi đau mất mát này.

Cho nên con gái tỉnh dậy...

Thật tốt.

Cha mẹ Cố gia và Cố Thành Phong an ủi vài câu, tư lệnh nói cho Tô Mộc biết Lão Quỷ đã bị bắt, công lao của cô đã được ghi vào quân công, cô cứ dưỡng thương cho tốt, sau đó trở về quân đội khi thân thể hoàn toàn hồi phục.

Nói đến trở về quân đội, cha Nam mím môi, muốn nói một câu "Để nói sau." nhưng cuối cùng vòng một vòng và quay trở lại.

Đây là sức mệnh và ý thức trách nhiệm của Nam gia, cống hiến hết mình cho đất nước, cho dù kết quả là bây giờ bọn họ không thể chịu đựng được, cũng phải chịu đựng!!!

Ý thức trách nhiệm và sứ mệnh như vậy khiến ông không thể nói ra ba từ đó.

Con gái không chỉ là con gái của bọn họ...

Sau khi tư lệnh và Cố gia cùng các nữ binh Tuyết Hồ an ủi một phen, lần lượt rời đi, để lại cha mẹ Nam gia.

Mẹ Nam hỏi han, sợ cô chỗ này chỗ kia không thoải mái, trong khi cha Nam ngồi ở bên cạnh quan sát, im lặng, nhưng ánh mắt của ông vững vàng dừng trên người Tô Mộc.

"Con muốn ăn cái gì? Nói với mẹ, mẹ sẽ nấu cho con." Mẹ Nam cẩn thận hỏi.

"Ăn cháo đi." Cha Nam thay Tô Mộc làm chủ.

Mẹ Nam gật đầu: "Được, ăn cháo, ăn cháo rất tốt, mẹ về hầm chút cháo thịt cho con."

Mẹ Nam rời đi, chỉ có cha Nam ngồi lại, cha Nam vẫn không lên tiếng, trong tay cầm một tờ báo trông chừng cô.

Tô Mộc nhắm mắt nghỉ ngơi, cô có thể cảm nhận được ánh mắt lo lắng của cha Nam thỉnh thoảng rơi vào trên người cô.

Cha mẹ Nam rất yêu thương nguyên chủ.

【 Thực sự, con cái trên đời rất khó để trả nợ cho tấm lòng của cha mẹ. 】 Cửu Thiên Tuế cảm khái.

Tô Mộc không trả lời, mà hỏi Cửu Thiên Tuế.

"Hệ thống, tình trạng của Trình Lạc thế nào?"

Cô vừa tỉnh lại, biết hiện tại đã là ba năm sau, cũng không rõ tình huống.

【 Chết rồi. 】 Cửu Thiên Tuế định trêu chọc Tô Mộc.

"Thay đổi lớn trong thế giới nhiệm vụ là gì?" Cô hoàn toàn không bị lay động bởi những lời của Cửu Thiên Tuế.

【 Ký chủ, cô thật không thú vị. 】

"Giống mi."

Cửu Thiên Tuế: 【 !? 】

【 Không, chúng ta không giống nhau. 】

Hệ thống nó đáng yêu lương thiện thú vị như vậy, sao có thể giống ký chủ khuôn mặt như tảng băng trôi chứ?

"Nói."

【 Ta không. 】 Cửu Thiên Tuế cự tuyệt.

"Điều 32 trong nhiệm vụ định chế độc nhất vô nhị, hệ thống có trách nhiệm thông báo cho ta về thông tin thế giới nhiệm vụ và thông tin đối tượng nhiệm vụ."

【 Luôn có mấy ngày hệ thống tâm trạng không tốt, không, muốn, nói! 】

"Nếu hệ thống cự tuyệt thông báo, thì hệ thống sẽ bị trừ 5 điểm thành tựu." Tô Mộc tiếp tục không nóng không lạnh nói.

Cửu Thiên Tuế: 【 !? 】

【 Ký chủ, cô vừa mới hỏi cái gì? Tình trạng của Trình Lạc có phải không? Trình Lạc bây giờ sống rất tốt luôn. 】

Ngay lập tức trả lời câu hỏi của Tô Mộc một cách tích cực với giọng điệu nịnh nọt.

Trừ điểm thành tựu của nó!

Không có khả năng!
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 823: Nữ binh đặc chủng (57)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 824: Nữ binh đặc chủng (58)


<b>Chương 824: Nữ binh đặc chủng (58)</b>

【 Ký chủ, cô thật sự biết cong chính là ý tứ gì sao? 】

"Cong, động từ, hình dạng, ý chính là kéo cong..."

"Thời hiện đại, người Anh thường sử dụng bent (cong) làm cách gọi khác của người đồng tính nam..."

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Giải thích rất toàn diện, hiện tại ký chủ là một thẳng nữ đúng nghĩa!

-

Sau khi nheo mắt một lúc, Tô Mộc nghe thấy giọng nói thì thầm của cha Nam và mẹ Nam trở về.

Mẹ Nam nhẹ nhàng gọi cô, bảo cô ăn cháo trước rồi tiếp tục ngủ.

Tô Mộc vừa ăn cháo, vừa trò chuyện với cha mẹ Nam.

Ngay khi cha mẹ Nam rời đi, Tô Mộc từ trên giường đứng dậy, nằm ba năm nay cơ thể cứng đờ.

Tập thể dục một chút để làm dịu cơ thể.

Thay quần áo, thu dọn một chút rồi đi ra ngoài.

Vừa ra cửa, gặp một y tá, cô ấy nghi ngờ nhìn cô, hỏi:

"Thượng tá Nam Khê, cô đi đâu vậy?"

"Ra ngoài đi dạo."

Nói xong, người đã rời đi.

Y tá nhìn bóng lưng Tô Mộc, sững sờ.

"Ui, Thượng tá Nam Khê..."

Cơ thể cô vẫn cần nghỉ ngơi.

Tô Mộc đi ra ngoài, bây giờ là mùa đông, khi gió thổi bên ngoài, cô không khỏi rùng mình.

Cô lấy ra một chiếc áo khoác bông dài từ trong không gian.

【 Ký chủ, cô thu áo khoác bông vào không gian từ khi nào vậy? 】

"Lâu lắm rồi."

【 Không gian lưu trữ của cô, không phải chỉ có bảo vật thôi sao? Tại sao còn có cả mớ hỗn độn này? 】

"Ta thích."

Cửu Thiên Tuế không nói nên lời.

Sau khi Tô Mộc nói xong, lại nói: "Hệ thống, dùng đạo cụ Hoa Tiêu để xác định vị trí của Trình Lạc."

【 Ký chủ, chúng ta sẽ mở ra hình thức ngược luyến tình thâm sao? A ha ha ha... 】

Cửu Thiên Tuế vừa còn nghẹn lời lập tức vui sướng dùng đạo cụ Hoa Tiêu cho Tô Mộc.

Ngay khi đạo cụ Hoa Tiêu được sử dụng, Tô Mộc liền nhìn thấy vị trí của Trình Lạc.

Quấn áo khoác bông, Tô Mộc bắt xe taxi, báo vị trí liền ở trên xe xem máy tính bảng.

Máy tính bảng được cô tự lắp ráp, đặt trong không gian khi không sử dụng.

Sau khi khởi động máy tính bảng lên, đăng nhập vào tài khoản phần mềm trò chuyện, một lượng lớn tin nhắn nhảy ra làm máy tính bảng bị lag.

Tô Mộc: "..."

【 Ký chủ, cửa hàng hệ thống là lựa chọn tốt nhất cho cô, cô có thể đổi máy tính bảng của cửa hàng hệ thống, chắc chắn sẽ không có vấn đề như vậy. 】

Nắm bắt cơ hội, Cửu Thiên Tuế bắt đầu rau bán đẩy mạnh tiêu thụ.

"Nhìn mi là đủ rồi." Tô Mộc nói, bắt đầu giải quyết vấn đề của máy tính bảng.

Cửu Thiên Tuế sững sờ một lúc mới hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tô Mộc.

Người khác nghe, sẽ thấy đây là một câu nói cảm động.

Nhưng trên người nó, đây hoàn toàn là một sự châm chọc mỉa mai.

Nhìn nó như vậy, đủ biết máy tính bảng của cửa hàng hệ thống là loại đức hạnh gì.

Cửu Thiên Tuế khịt mũi hừ lạnh, lộ ra vẻ kiêu ngạo: 【 Bổn hệ thống là hệ thống cao cấp của Tinh Tế, đừng so sánh ta với những thứ bằng sắt vụn đồng nát kia. 】

Tô Mộc đang tập trung mân mê máy tính bảng trên tay, không trả lời.

Khi máy tính bảng đã bình thường trở lại, cô xem xét các công ty mà cô đã đầu tư vào ba năm trước.

Phát hiện có một số công ty đã chuyển nhượng cổ phần của cô vì không thể liên lạc với cô; một số công ty đang hoạt động tốt, rất có lương tâm đưa tiền vào tài khoản của cô.

Trong nháy mắt, Cửu Thiên Tuế biết rằng những công ty ném tài sản của ký chủ sẽ gặp xui xẻo.

Tô Mộc tập trung cao độ vào máy tính bảng, cho dù đã đến nơi cũng không biết.

Tài xế nhìn thấy vẻ mặt chăm chú của cô, nghĩ là có việc gấp, cũng không thúc giục.

Nhưng nửa giờ trôi qua...

Cô thậm chí còn không ngẩng đầu lên, cô gái này thật lớn gan, cũng không sợ rằng hắn là một người xấu.

"Quý khách, đến nơi rồi." Tài xế nhẹ giọng nhắc nhở.
 
Back
Top Dưới