Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 685: Liên Thành Hoa Lăng (1)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 686: Liên Thành Hoa Lăng (2)


<b><i>Chương 686: Liên Thành Hoa Lăng (2)</i></b>

Sau đó, hắn biết Dung Dữ bị Triều Nhạc tướng quân của Sương Nguyệt quốc đưa vào trong hoàng cung, nên Liên Thành lặng lẽ gia nhập vào trong đội ngũ của Hoa Lăng, làm bạn đồng hành với Hoa Lăng.

"Trước kia, ta còn suy nghĩ rằng, loại nữ tử nào có thể lọt vào mắt hắn, mãi đến mấy ngày sau hắn biến mất, trở về Cung Uyển tuyển tú kia, ta bắt đầu phát hiện vẻ mặt hắn không đúng, tựa hồ luôn thích một mình ngẩn người, dường như đang suy tư cái gì đó, ngay sau đó lại tức giận."

"Từ nhỏ cũng rất ít khi có thể nhìn thấy thần sắc tức giận trên mặt hắn..."

"Có một đêm, hắn đột nhiên chạy đến phòng ta nói muốn ở lại chỗ ta một đêm, nhưng nửa đêm hắn lại bị bệnh, ta vội vàng sai người tìm thái y, nhưng thái y chưa đến, lại thấy bệ hạ đến trước..."

"Mặc dù Dung Dữ ngoài miệng không tiếp nhận bệ hạ cỡ nào, nhưng ta biết, hắn đã sớm rơi vào tay."

"Nhiều năm như vậy, hậu cung bệ hạ ngoại trừ hắn, cũng không có người khác, không chỉ như thế, còn đem Kinh Đường quốc đưa đến tay ta, không, hiện giờ là Liên Nguyệt quốc, bệ hạ cũng là một kỳ nữ tử, không để ý tới ánh mắt thế tục, sủng Dung Dữ, Dung Dữ kiếp này..."

Liên Thành nghẹn ngào.

"Đáng giá."

Hoa Lăng lẳng lặng nghe hắn nói xong, v**t v* lưng hắn, trấn an.

Hắn đã từng không thích Dung Dữ, chẳng qua bởi vì hắn có cảm giác nguy cơ, bởi vì hắn thích Liên Thành, mà sức nặng của Dung Dữ ở trong lòng Liên Thành làm cho hắn cảm thấy uy h**p.

Tuy rằng sau này cảm giác nguy cơ như vậy đã không còn, nhưng hắn đối với Dung Dữ, cũng chỉ là quan hệ gặp mặt chào hỏi mà thôi.

Lúc trước vẫn chưa từng nghe Liên Thành nhắc tới quan hệ giữa hắn và Dung Dữ, hiện giờ nghe được, thì ra hai người có quan hệ như vậy.

Hắn tuy rằng đối với Dung Dữ không có bao nhiêu cảm giác, thế nhưng đối với đế vương Sương Nguyệt Quy Mạch Sương Nguyệt quốc độc nhất vô nhị lại là vô cùng sùng kính.

Đáng tiếc, một truyền kỳ như vậy, liền ngã xuống như thế.

Bởi vì nhận được tin dữ này, tinh thần Liên Thành không tốt hơn nửa tháng, trong lúc đó Hoa Lăng chỉ lẳng lặng bồi bên cạnh hắn, không có quá nhiều lời nói, nhưng Liên Thành vẫn cảm giác được lực lượng vô hạn truyền tới.

Hôm nay sau khi bãi triều, Liên Thành từ trên bậc thang dừng lại, đưa tay, để cho ánh mặt trời ấm áp chiếu thẳng vào tay, chỉ cảm thấy ấm áp dạt dào.

Mấy ngày nay, giống như trong mộng bừng tỉnh, hôm nay hắn xem như từ trong hồi ức đi ra.

Dung Dữ...

Chắc là vô cùng cao hứng đi cùng nàng.

Hắn lại vì sao thương cảm hồi lâu, nên chúc phúc, chúc phúc bọn họ sau này cũng không chia lìa nữa.

Liên Thành trở về, ở cửa liền ngửi thấy một mùi hương, bước vào cửa vừa nhìn, thấy trên bàn đã chuẩn bị xong bữa ăn.

"Hoa Lăng đâu?"

Hắn nghi hoặc, ngày thường lúc này y hẳn là ở bên cạnh bàn chờ hắn mới đúng, hôm nay không gặp y, ngược lại không quen.

"Hồi bệ hạ, Hoa Lăng công tử ở Ngự Thiện phòng."

Ngự Thiện phòng?

Liên Thành mang theo nghi hoặc đi về phía Ngự Thiện phòng.

Từ xa ngăn cản những người muốn quỳ xuống thỉnh an.

Hoa Lăng đang đứng ở trước bếp, có chút xa lạ đang xào thức ăn trong chảo, bên cạnh là đầu bếp chỉ đạo.

Hoa Lăng từ nhỏ sống trong gia đình phú quý, mười ngón tay không dính nước, hôm nay vì hắn hạ mình nấu ăn...

Đáy mắt Liên Thành nóng lên.

Lặng lẽ trở về.

Mà Hoa Lăng lại không biết hắn đã từng tới, chờ hắn trở về, nhìn thấy Liên Thành đã ngồi ở trước bàn, kinh ngạc: "Hôm nay sao lại bãi triều sớm như vậy?"

"Không có việc gì nên bãi triều sớm." Liên Thành nhìn hắn, lại nói, "Ngươi vừa rồi đi đâu vậy?"

Hoa Lăng bởi vì nấu ăn tay bị thương nên thu lại ống tay áo, nhướng mày, dùng giọng điệu phô trương nói: "Ra ngoài tản bộ một lần mà thôi."

Y luôn luôn như thế, cho dù vì hắn làm nhiều hơn nữa, cũng chưa bao giờ biểu đạt, dùng một bộ mặt kiêu ngạo, làm như rất ghét bỏ, nhưng mà Liên Thành biết được, đây là phương thức y quan tâm mình mà thôi.

Trong thời gian dùng bữa.

"Đồ ăn hôm nay đặc biệt thơm." Liên Thành khen ngợi.

Lỗ tai Hoa Lăng giật giật, hiển nhiên là cao hứng, ngoài miệng cực kỳ không thèm để ý nói: "Thích ăn thì ăn nhiều một chút."

"Ừm." Liên Thành gật đầu.

Hôm nay cả hai đều ăn thêm hai bát cơm.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 687: Liên Thành Hoa Lăng (Xong)


<b><i>Chương 687: Liên Thành Hoa Lăng (Xong)</i></b>

Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, là Liên Thành nghe nói Hoa gia đưa người vào cung, Liên Thành vì vào cung tìm Dung Dữ, cho nên muốn lặng yên không một tiếng động tiến vào đội ngũ Hoa gia.

Chỉ là Liên Thành vừa mới gia nhập đội ngũ đã bị phát hiện, hộ vệ Hoa gia bắt được hắn.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Tiếng ồn ào bên ngoài ầm ĩ đến người trong xe ngựa, rèm xe ngựa bị một đôi tay trắng nõn xốc lên.

Đầu tiên đập vào mắt là một khuôn mặt tự tin và phô trương.

Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Liên Thành bị hộ vệ chế phục.

Ánh mắt Liên Thành kiên nghị không có tạp chất, Hoa Lăng thấy đáy lòng khẽ động.

"Kéo hắn lại đây." Hắn mỉa mai nói xong, liền buông rèm xe xuống.

Liên Thành bị đưa lên xe ngựa, Hoa Lăng cao không thể chạm tới hỏi hắn ta vì sao muốn xông vào đội ngũ của hắn.

Liên Thành đối với thái độ của hắn có chút không thích, đơn giản cũng không nói lời nào, mà thừa dịp này nghĩ cách làm thế nào đào thoát.

Trong xe chỉ có hai người bọn họ, hắn chỉ cần bắt cóc y là có thể thuận lợi đào thoát, về phần vào cung, chỉ có thể nghĩ cách khác.

Liên Thành suy nghĩ xong, lập tức động thủ.

Hoa Lăng tuy rằng bị công kích đến bất ngờ, nhưng phản ứng cực nhanh.

Trong thời gian ngắn ngủi, hai người ở trong xe ngựa trải qua mấy chiêu.

Người bên ngoài xe ngựa nhận thấy động tĩnh trong xe ngựa không tầm thường, vội vàng dừng xe ngựa lại, muốn tiến lên kiểm tra.

Nhưng chính vì xe ngựa đột nhiên dừng lại, hai người đang đánh nhau trong xe ngựa bởi vì quán tính cả người ngã xuống, Hoa Lăng ngửa ra sau, Liên Thành nhào về phía trước...

Và rồi...

"Công tử, ngài..." Người vén rèm xe ngây ngẩn cả người.

Hôn, hôn lên?!

Đây là trường hợp gì!?

Kết cục vô cùng kịch tính, Hoa Lăng bị Liên Thành đè dưới thân, môi vừa vặn đụng phải.

Cảm giác mềm mại ấm áp trên môi khiến hai người ngây ngẩn cả người.

Sắc mặt Hoa Lăng dùng tốc độ có thể thấy được đỏ lên, ngay cả tai cũng ửng đỏ, có chút xấu hổ.

Càng lúng túng hơn, là trường hợp này vừa vặn lại bị người của Hoa gia nhìn thấy.

Hai người bởi vì sự trùng hợp xấu hổ này, bình yên ngồi xuống nói chuyện, Hoa Lăng biết nỗi khổ tâm của hắn, tỏ vẻ có thể giúp hắn.

Hai người trời xui đất khiến cùng nhau tiến vào Cung Uyển tuyển tú Sương Nguyệt quốc, hơn nữa hắn cũng nhìn thấy Dung Dữ.

Cũng sau khi nhìn thấy Dung Dữ, nhìn Liên Thành cùng Dung Dữ thân mật ở chung, Hoa Lăng càng thêm rõ ràng tâm ý của mình.

Hoa Lăng hắn, thứ muốn chiếm được liền đi tranh thủ, không chiếm được sẽ buông ra, chiếm được liền nắm trong tay không buông.

Cho nên hắn bắt đầu triển khai mãnh liệt theo đuổi Liên Thành.

Liên Thành từ lúc bắt đầu kinh ngạc đến tránh né, cuối cùng tiếp nhận.

Hoa Lăng kinh hỉ dị thường cũng không lộ ra ngoài, phảng phất hết thảy đều nằm trong tay.

Sau đó Dung Dữ leo lên vị trí Phượng Quân của Sương Nguyệt quốc, bệ hạ vì hắn muốn giải tán người trong Cung Uyển tuyển tú.

Hoa Lăng biết được, nếu bị đuổi trở về, nhất định sẽ bị người trong nhà tìm một nơi để gả, Liên Thành cũng biết kết cục như vậy, cho nên cùng Dung Dữ nói một phen.

Tuy rằng Hoa Lăng rất không muốn thừa nhận, nhưng xác thực là thật, bọn họ chính là bởi vì Dung Dữ, được bệ hạ lưu lại trong cung.

Sau đó, Kinh Đường quốc bị tấn công, hắn theo Liên Thành đi Kinh Đường quốc, mặc dù Liên Thành leo lên ngôi vị hoàng đế, trở thành nam đế chưa từng có trong cổ nhân, Hoa Lăng hắn cũng không cách nào đạt được vị trí đó.

Mặc dù vậy...

Lông mi Hoa Lăng run rẩy, mở ra một đôi mắt đẹp, nhìn Liên Thành nằm nghiêng người.

"Có chuyện gì vậy? Nhìn ta như thế?" Liên Thành đã sớm tỉnh, chỉ là không muốn đánh thức hắn, cho nên chợp mắt ôm hắn tiếp tục nằm.

Hoa Lăng cười: "Không có, chỉ là nhớ tới chuyện trước kia."

"Trước kia a..."

Thực sự là hồi ức đáng nhớ.

Hoa Lăng chủ động vòng quanh eo hắn, dựa vào chặt hơn một chút, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ trên ngực hắn.

Liên Thành, kiếp này gặp được ngươi, không phí tuổi xuân.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 688: Thí chủ khoan đã (1)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 689: Thí chủ khoan đã (2)


<b><i>Chương 689: Thí chủ khoan đã (2)</i></b>

Thế giới nhân yêu cùng tồn tại.

Nguyên chủ gọi là Liên Tiếu.

Là một con Cửu Vĩ Hồ, trưởng thành không lâu, nghe các tỷ muội trong tộc nói nhân gian vui vẻ, liền theo các nàng xâm nhập nhân thế.

Sau khi cùng các tỷ muội tản ra thì gặp được một yêu tinh khác cũng là Hồ tộc Y Vân Nhi, yêu tinh này nhiều năm mê hoặc nam tử nhân gian, đợi đến khi người đó yêu mình, sẽ moi tim mà ăn, tăng thêm tu vi.

Nguyên chủ nhập thế không sâu, bị nàng ta tu vi cao dụ dỗ, bái nàng ta làm sư phụ, thời điểm Tô Mộc đi tới, vừa vặn là nguyên chủ đang mê hoặc nam tử, vào đêm thành thân, nam tử vừa mới bị Tô Mộc đá xuống chính là đối tượng đầu tiên nguyên chủ thực hiện.

Kiếp trước nguyên chủ dựa theo lời Y Vân Nhi nói làm lần đầu tiên, liền có lần thứ hai, dần dần yêu thích loại cảm giác giết người huyết tinh này, cuối cùng bị pháp sư trừ yêu tiêu diệt.

Tô Mộc nhìn nam tử tr*n tr** nửa người đang nằm kia, tay cầm xiêm y trên giường quăng qua, quần áo từ từ hạ xuống, đem hắn đắp lại.

Trên người cô mặc hỉ phục đỏ thẫm, làm cho cô cảm thấy chướng mắt, rời khỏi phòng này, ở trong phủ tìm một bộ nữ trang sạch sẽ thay ra.

Sau đó chậm rãi rời khỏi phủ vui mừng này.

Tô Mộc không biết chính là, sau khi cô đi, có một thân ảnh chậm rãi dừng ở trong phòng.

Ngày hôm sau, cả thành phố dán chân dung cô, viết truy nã.

Tô Mộc vừa hiểu rõ, mới biết được nam nhân tối hôm qua kia vẫn bị moi tim!

Hiển nhiên là Y Vân Nhi làm, nhưng tội danh đặt ở trên đầu cô.

Hồ yêu Hồ tộc cũng phân đẳng cấp, dựa theo đuôi phân chia, Cửu Vĩ Hồ là tồn tại đứng đầu Hồ tộc, mà một con hồ yêu Y Vân Nhi chiếm tiện nghi của nguyên chủ, bất quá chỉ có năm cái đuôi, nếu như không phải ăn tim người, theo tà đạo, cũng không đến mức có tu vi cao như vậy.

"Ôi, đồ nhi, sao ngươi ở chỗ này?"

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Tô Mộc hiện tại đang ở trong rừng cây ngoại ô, Y Vân Nhi liền phá không xuất hiện, sau đó chậm rãi rơi xuống trước mặt Tô Mộc.

Yêu tinh yêu diễm tục mị, mùi hương nồng đậm trên người che dấu mùi hôi thối nồng đậm.

Người khác có lẽ không cảm nhận được, nhưng Tô Mộc là đồng tộc lại ngửi thấy đặc biệt rõ ràng.

Trong hương vị này còn mang theo một mùi máu tươi, hiển nhiên là nàng ta đêm qua giết người moi tim lưu lại.

"Nhìn cái gì vậy?" Có phải bị truy nã khắp thành dọa sợ hay không? Nàng ta mỉm cười, sau đó từ phía sau thò ra một cái đuôi, v**t v* đuôi của mình, che miệng cười.

"Đừng lo lắng, đeo mặt nạ da người, đổi dung mạo là được."

Nói xong, nàng ta ném qua một cái túi gấm cho Tô Mộc.

Tô Mộc tránh đi.

Trong túi gấm kia, đều là da người nàng ta thu thập, chỉ cần bị nàng ta gặp được nữ tử cảm thấy đẹp mắt, nàng ta đều đem da người ta lột ra, chế tác thành mặt nạ da người chân chính, sau đó liền đeo mặt nạ da người này, lần lượt mê hoặc nam tử.

"Ngươi làm gì thế? Thứ kia, chính là vi sư thật vất vả thu thập được." Y Vân Nhi đem túi gấm bảo bối thu về, vỗ vỗ bụi bặm trên túi gấm, sau đó thu lại.

"Nếu như ngươi muốn tự mình chế tác mặt nạ da người, vi sư có thể giao cho ngươi phương pháp, đầu tiên là tìm một nữ tử mỹ mạo, trói nàng lại, nhớ kỹ không được làm tổn thương da, nếu không lúc lột da sẽ không hoàn mỹ..."

Y Vân Nhi cực kỳ hưng phấn nói về quá trình chế tác khiến người ta sởn tóc gáy.

Tô Mộc hai tay khoanh trước ngực, nhìn nàng ta, thản nhiên nói: "Ngươi cũng không tệ lắm."

Y Vân Nhi che miệng cười, một tay v**t v* sườn mặt mình, thẹn thùng nói: "Ta cũng cảm thấy dung mạo này rất tốt." Ánh mắt nàng ta rơi vào trên người Tô Mộc.

"Nếu ngươi muốn dung mạo như vậy, phải dựa theo ta nói làm."
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 690: Thí chủ khoan đã (3)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 691: Thí chủ khoan đã (4)


<i><b>Chương 691: Thí chủ chậm đã (4)</b></i>

Nam tử bị nguyên chủ dụ dỗ thành thân, sau đó bị Y Vân Nhi moi tim lai lịch không nhỏ, là một quan viên trọng yếu.

Hiện giờ đột nhiên chết, trong lúc nhất thời truyền đến ồn ào huyên náo, triều đình cũng đặc biệt coi trọng chuyện này, cho nên truy nã dán khắp nơi.

Yêu của thế giới này chỉ cần huyễn hóa thành hình người, liền định hình, không thể tùy ý thay đổi khuôn mặt hình người, đây cũng là nguyên nhân vì sao Y Vân Nhi lại dùng mặt nạ da người để quấy phá.

Cửu Thiên Tuế bên kia không có tuyên bố nhiệm vụ, Tô Mộc liền dùng thuật hóa trang ngụy trang chính mình, ở nhân thế dạo quanh.

Là một yêu tinh, có một chút rắc rối để làm ăn buôn bán.

【 Ký chủ, phiền toái của cô tới. 】

Còn làm ăn buôn bán, tình cảnh hiện tại của cô, bản thân còn không rõ ràng sao?

Hiện tại nhân loại đã đem tội danh moi tim trước kia đều đặt lên đầu cô, triều đình đã hoài nghi là do yêu quái gây ra, triệu tập kỳ nhân dị sĩ muốn tìm ra cô.

Còn có...

Trước mặt Tô Mộc đột nhiên xuất hiện mấy nữ tử xinh đẹp như hoa, ngăn cản đường đi của cô.

"Tìm được Tiếu Tiếu rồi, muội ấy ở đây!"

"Muội trốn thật kỹ nha, để cho bọn ta một hồi lâu."

"Muội còn dám chạy loạn khắp nơi? Không biết muội đã làm gì sao?!"

...

Mấy nữ tử phàn nàn một trận.

Sau đó kéo Tô Mộc đi về phía nơi không có người.

Mấy người này, đều là tỷ tỷ của nguyên chủ.

Mấy người đánh giá cô từ trên xuống dưới một chút, sau đó còn tiến lên ngửi ngửi hơi thở trên người cô, có chút nghi hoặc:

"Là tiểu muội không sai, không phải giết người sao? Mới mấy ngày trên người hẳn là còn có mùi mới đúng, một chút hương vị cũng không có."

"Ta cũng không có ngửi ra."

Nói xong, Tô Mộc cảm giác có công kích hướng gáy cô mà đến, lắc mình né tránh, liền nhìn thấy bàn tay đại tỷ, mới vừa rồi là muốn giống như ngày thường tức giận, đánh vào gáy cô.

"Đi ra ngoài một chuyến lá gan ngược lại lớn rồi, dám giết người, còn có thể trốn." Đại tỷ nói xong đang muốn đưa tay nhéo lỗ tai cô.

Bị Tô Mộc đánh rơi tay nàng.

Mấy tỷ muội ngạc nhiên.

Mới mấy ngày, tiểu muội mềm mại đáng yêu của nhà mình liền trở nên cường thế.

"Ngươi là ai!?" Đại tỷ nghi hoặc hỏi.

"Muội muội ngươi." Tô Mộc trả lời.

Mấy người họ: Mặc dù câu trả lời này không sai, nhưng luôn cảm thấy như đang bị mắng.

"Đại tỷ, tiểu muội chúng ta còn có thể nhận sai sao? Mùi hương trên người đều giống nhau như đúc, tuyệt đối không có sai, có thể là gần đây bị dọa, chờ trở về sẽ tốt hơn." Nhị tỷ nói.

Đại tỷ cũng chỉ hoài nghi nho nhỏ một chút, nàng cũng không nhìn ra vấn đề quá lớn.

Mấy người liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó mang theo Tô Mộc trở lại Hồ tộc.

Trước mắt chớp nhoáng, cô đã đổi địa phương, nhìn trước mặt một mảnh rừng rậm mênh mông, đại tỷ hai tay làm pháp quyết, liền nhìn thấy một cái vòng tròn hướng rừng rậm mênh mông đánh tới.

"Oanh ——" một tiếng, nhìn thấy trước mặt chậm rãi xuất hiện một cái đại môn màu đỏ thẫm.

Đại tỷ dẫn đầu đi về phía cửa, theo đại tỷ bước vào, đại môn màu đỏ thẫm kia giống như gợn sóng nước nhộn nhạo ra, đợi không thấy thân ảnh đại tỷ, lại khôi phục nguyên trạng.

"Ngây ngốc làm gì? Còn không mau tới đây!?" Giọng của đại tỷ xuyên thấu qua cánh cửa kia truyền đến.

Mấy tỷ muội mang theo Tô Mộc bước vào Hồ tộc.

Sau khi mấy người toàn bộ đi qua, cái kia lắc lư, lập tức biến mất, rừng rậm mênh mông này phảng phất cái gì cũng chưa từng phát sinh.

Non xanh nước biếc, ruộng đồng tung hoành, nhà san sát nhau.

Hồ tộc mặc dù là yêu, nhưng phương thức sinh hoạt cùng nhân loại không khác biệt lắm, học tập phương thức sinh tồn của nhân loại.

Khắp nơi đều có thể thấy được "người" qua lại, đều là Hồ tộc huyễn hóa hình người.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 692: Thí chủ khoan đã (5)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 693: Thí chủ khoan đã (6)


<b><i>Chương 693: Thí chủ khoan đã (6)</i></b>

Hồ tộc đức cao vọng trọng trong gia tộc phái người đến hỏi thăm.

Nhưng ngay cả phụ mẫu Liên gia cũng không có ở đây, các trưởng bối nghe xong, phái người đi tìm Tô Mộc, nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy bóng người.

Đành tìm một số tỷ muội đi ra ngoài với nàng ta.

Đại tỷ nghe xong, thẳng thắn thành khẩn báo, nói ở hiện trường có dấu vết của tiểu muội, tiểu muội có động thủ hay không các nàng không rõ ràng lắm, nhưng tiểu muội gần đây hành vi quái dị, tựa hồ biến thành một người khác.

Nhất thời liền khiến cho các trưởng bối coi trọng.

Giờ phút này Tô Mộc đang đào nhân sâm ở phía sau Hồ tộc.

【 Ký chủ, phiền toái lớn của cô đang đến rồi, cô còn có tâm tư lăn lộn những thứ này? 】

【 Hơn nữa, ký chủ, đại tỷ nguyên chủ đã hoài nghi cô không phải là tiểu muội của mình, cô có thể có chút cảm giác nguy cơ không hả? 】

"Nàng hoài nghi, liên quan đến gì đến ta?" Tô Mộc nhìn nhân sâm đào lên, vội vàng nắm lấy đặt ở trong hộp, phòng ngừa nó chạy.

Nhân sâm mấy ngàn năm, để không đào, giữ lại xa xỉ.

【 Ký chủ, cô quên mất thỏa thuận giữa cô và bộ phận định chế à? 】

Không thể OOC!

"Mi nhận được cảnh báo sao?"

【 Không có. 】

Ký chủ đã OOC như vậy, không có cảnh báo, thật là quá thần kỳ.

"Trong hiệp ước ký kết, OOC nhằm vào, chỉ có hắn."

Vì vậy, miễn là hắn không nghi ngờ, sẽ không có vấn đề.

Cửu Thiên Tuế: 【 !? 】

Nếu không phải ký chủ nói với nó, đến bây giờ nó vẫn không biết còn có thể như vậy!

【 Cho nên đổi cách khác nói, ký chủ, chỉ cần thân thể cô nhập vào không phải là người mà thân thể hắn nhập vào quen biết, kỳ thật cô không tồn tại cách nói OOC. 】

Người không quen biết, hắn làm sao có thể biết được tính cách?

"Cho dù là người quen biết, trong tiềm thức, tính cách thay đổi cũng sẽ không khiến cho hắn hoài nghi."

【 Ký chủ, cô thật sự quá tặc!? 】

Bộ phận định chế Tinh Tế cho rằng công việc có nguy cơ cao, đối với ký chủ mà nói, kỳ thật căn bản không tính là cái gì?

Tuy nhiên, điều này chỉ nhằm vào ký chủ.

Nếu như không phải ký chủ được linh hồn Phủ Hi đại nhân tán thành, tới gần cũng là kết cuộc bị diệt trong phút chót.

Tô Mộc chuẩn bị tiếp tục cố gắng đào nhân sâm lâu năm hơn.

"Hệ thống, sử dụng Hoa Tiêu, định vị nhân sâm vạn năm xung quanh."

Cửu Thiên Tuế: 【 !? 】

Ký chủ nói gì!?

Sử dụng hệ thống định vị nhân sâm vạn năm!?

Thật là xa xỉ!

Mặc dù không muốn, Cửu Thiên Tuế cuối cùng vẫn làm theo lời cô, ký chủ có rất nhiều thẻ Hoa Tiêu, cô thích dùng thì làm sao, tốt nhất là nhanh chóng dùng hết, đến cửa hàng hệ thống mua.

Thẻ Hoa Tiêu vừa xuất động, liền chuẩn xác định vị ra, quả nhiên có nhân sâm vạn năm!

Nhìn vị trí, là trên đỉnh núi đối diện, Tô Mộc vội vàng đi qua.

Chờ cô đào được nhân sâm vạn năm, đang muốn thử xem có linh chi hay không, trước mặt đột nhiên xuất hiện bóng dáng mấy tỷ muội.

"Tiểu muội, muội để cho bọn ta tìm thật lâu."

"Muội không biết tình hình hiện tại của mình là gì sao? Còn đào đất ở đây để chơi?"

"Còn không mau cùng bọn ta trở về thỉnh tội!"

...

Mấy tỷ tỷ nguyên chủ nói xong, đây vốn chỉ là chuyện hoài nghi, liền thành sự thật.

Bọn họ đến để định tội cô sao?

Ánh mắt nhàn nhạt dừng trên người bọn họ: "Không phải ta làm, tại sao ta phải nhận tội?"

Mấy tỷ tỷ không chịu buông tha:

"Không phải muội làm, vì sao muội không dám đi theo bọn ta?"

"Gần đây hành vi của muội quái dị, rất làm cho người ta hoài nghi, cho dù bọn ta là tỷ tỷ của muội, nhưng cũng không thể bao che cho muội."

"Mặc kệ muội có làm hay không, đều phải theo bọn ta trở về một chuyến."

"Muội chạy đến hậu sơn này, không phải là muốn chạy trốn chứ."

...

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

【 Mạch não của tỷ tỷ nguyên chủ thật sự là, bổn hệ thống cũng muốn chửi bới. 】
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 694: Thí chủ khoan đã (7)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 695: Thí chủ khoan đã (8)


<b><i>Chương 695: Thí chủ khoan đã (8)</i></b>

Tô Mộc nhìn hắn, hắn cũng nhìn Tô Mộc, sau đó buông hai tay tạo thành chữ thập xuống, tay phải nắm quyền trượng: "Đi."

Pháp khí bén nhọn trong hai vòng tròn trên đỉnh quyền trượng kia giống như ám khí công kích về phía Tô Mộc.

"Thí chủ, khổ hải vô nhai, quay đầu là bờ." Hắn một tay đặt trước ngực, miệng lẩm bẩm.

"Này, pháp sư, ngài quay đầu lại nhìn xem." Giọng nói của Tô Mộc vang lên phía sau hắn.

Hắn nhìn lại, một đôi mắt hổ phách in dung mạo của cô, lại khó khăn lắm mới nổi ở bên ngoài, cũng không đạt tới sâu trong đáy mắt.

"Pháp sư, khổ hải vô nhai, quay đầu lại là ta."

Giọng nói thanh thúy của cô vang lên, sau đó nhón mũi chân, thân thể hướng lên trên tránh né pháp khí công kích tới, một thân xiêm y màu lam ở không trung vẽ ra một độ cong duyên dáng.

Tay cầm quyền trượng của hắn nhẹ nhàng lắc lư một chút, hai cái vòng tròn treo kia, một cái trong đó giống như ban cho sinh mệnh bay về phía Tô Mộc.

Mấy tỷ tỷ của nguyên chủ theo dấu vết đi tới, nhìn thấy Tô Mộc đang bị pháp khí triền đấu.

"Đại tỷ, hòa thượng kia thực lực cao thâm, nếu chúng ta tùy tiện đi qua, nếu bị hắn thu..."

"Bị pháp khí kia đánh vài cái, phải hiện ra nguyên hình, không biết bao lâu mới có thể khôi phục."

...

Mấy tỷ muội thương lượng một phen, để đại tỷ ra mặt, muốn cùng hắn thương lượng.

"Pháp sư, bọn ta cũng không có ác ý."

"Không có việc gì liền rời đi, không được đả thương người hại người." Hắn vung tay áo, mang theo một trận gió mát, đại tỷ chỉ cảm thấy sau lưng có một cỗ lạnh lẽo, rụt cổ, hóa thành nguyên hình chạy đi.

Các tỷ muội còn lại không rõ nguyên nhân, nhưng cũng đuổi theo kịp.

"Đại tỷ, chuyện gì xảy ra vậy?"

"Đại tỷ, tiểu muội cứ như vậy giao cho hòa thượng kia xử trí sao?"

"Đúng vậy, nếu như không mang tiểu muội trở về, tộc nhân hỏi thì làm sao bây giờ?"

Đại tỷ có chút tức giận: "Các ngươi muốn chịu chết thì tự mình đi!"

Tức giận vì mình vừa mới bị một hòa thượng dọa chạy trốn.

"Hòa thượng kia hẳn là tới bắt tiểu muội, để cho nàng chịu chút giáo huấn, nếu không còn không biết trời cao đất rộng!"

Các tỷ muội còn lại liếc nhau một cái.

"Nhưng đại tỷ, tiểu muội có thể bị hòa thượng kia..."

"Nếu tiểu muội xảy ra chuyện, chúng ta phải nói gì với phụ thân mẫu thân đây?"

Đại tỷ tức giận: "Không muốn rước họa vào thân, toàn bộ đều coi như không biết, nhớ kỹ chưa?!"

Các tỷ muội còn lại dừng một chút, đồng thanh nói: "Biết rồi, đại tỷ."

Mà Tô Mộc bên kia, còn đang cùng pháp khí triền đấu.

Những pháp khí này không sợ đau không sợ độc, thực lực của cô lại ở dưới hắn, có thể kiên trì lâu như vậy đã là cực hạn, tròng mắt vừa chuyển, Tô Mộc bị pháp khí của hắn đánh vào trên người, hiện ra nguyên hình.

Thân thể lông xù nho nhỏ liền ngã ở bên chân hắn, chín cái đuôi nhẹ nhàng lay động, xẹt qua mắt cá chân hắn, ngứa ngáy mềm mại.

"A di đà phật." Hắn nhẹ giọng nói, sau đó tay lại nhoáng lên một cái, những pháp khí thoát ly pháp trượng kia toàn bộ trở về vị trí.

Hắn cúi đầu, nhìn cô nằm bất động trên mặt đất, cúi người xuống, kiểm tra tình trạng của cô.

Nhìn xem một chút, hắn thấy vết máu ở mắt cá chân cô đã đông lại.

"A di đà phật."

Lấy ra túi bắt yêu muốn đem cô thu vào trong túi, đã thấy một con Cửu Vĩ Hồ vốn nằm bất động trên mặt đất đột nhiên hướng tay hắn cắn một cái, lập tức theo tay hắn bò đến cánh tay hắn, sau đó tứ chi gắt gao ôm lấy cánh tay hắn.

"Ngươi đả thương ta, ta cắn ngươi một cái, xem như huề nhau."

Nhìn dấu răng lưu lại ở mép bàn tay mình, giữa dấu răng có máu chảy ra bao trùm dấu răng.

"Cho ngươi thuốc cầm máu." Tô Mộc từ không gian lấy ra một viên thuốc, chân trước đưa cho hắn.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 696: Thí chủ khoan đã (9)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 697: Thí chủ khoan đã (10)


<b><i>Chương 697: Thí chủ khoan đã (10)</i></b>

Tô Mộc từ ngực hắn bò ra, trôi chảy bò lên bờ vai hắn, liền ngồi trên vai hắn, cẳng chân đạp từng cái một.

"Pháp sư, làm ta bị thương là ngươi gieo nhân, hiện giờ phải bảo hộ ta đến khi ta khôi phục là ngươi nên nhận quả."

Học theo lời hắn nói để phản bác hắn.

Huyền Thanh suy tư một phen, cảm thấy không sai, lấy túi bắt yêu ra:

"Một khi đã như vậy, thí chủ ở lại trong túi bắt yêu chờ khôi phục, bần tăng lại thả ngươi ra."

Tô Mộc liếc mắt nhìn túi bắt yêu, cự tuyệt nói: "Ta dị ứng với túi bắt yêu."

Bất quá chỉ là một câu đùa giỡn của cô, Huyền Thanh nghiêm trang thu hồi túi bắt yêu, đổi thành hắc kim bát.

"Như thế, thí chủ ở lại trong bát."

Tô Mộc nhìn hắc kim bát nhàn nhạt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, ánh mắt sáng lên.

Hắc kim!!!

So với hoàng kim càng có giá trị hơn!

Khắc chế một chút nhịp tim đang tăng tốc của mình, Tô Mộc vươn móng vuốt nhỏ ra, nói: "Pháp sư để cho ta sờ sờ, xem ta có dị ứng hay không?"

Huyền Thanh phát hiện đồng tử cô lóe lên ánh sáng, gắt gao nhìn chằm chằm hắc kim bát trên tay hắn.

Không phải ánh mắt ác ý, mà là ánh mắt kích động.

Cái bát này là sư phụ tặng cho hắn, nhìn bộ dáng yêu tinh này, đối với cái bát này dường như có tình cảm, chẳng lẽ là cố nhân của sư phụ?

Huyền Thanh niệm chú văn, hắc kim bát bay về phía Tô Mộc.

Tô Mộc nhìn hắc kim bát càng ngày càng gần mình.

Màu sắc này...

Kết cấu này...

Còn có hoa văn điêu khắc bên trên...

Cực phẩm, cực phẩm a.

Ở chợ đen hẳn là có thể bán đấu giá trên vài tỷ.

Vươn tay, a không, là móng vuốt sờ sờ thân bát.

Sau đó bi kịch...

Tô Mộc bị hắc kim bát hút vào.

Trước mắt trắng xóa, liền phát hiện mình đang ở bên trong bát.

"Thí chủ ở trong đó tĩnh dưỡng."

Giọng nói của Huyền Thanh truyền đến, ánh mắt Tô Mộc đang phát sáng dùng móng vuốt cọ cọ hắc kim bát, không nghe được lời của hắn.

Giờ phút này cô đang ở trong đó, toàn bộ vòng tròn bên trong bát bao bọc cô lại, nơi miệng bát có phong ấn, trừ phi là hắn thả mình ra ngoài, nếu không vô luận như thế nào cũng không ra được.

【 Không, ký chủ, đừng quên bổn hệ thống. Cửa hàng hệ thống có tất cả mọi thứ, ký chủ có thể đi dạo cửa hàng hệ thống, có thể tìm thấy không dưới mười phương pháp phá giải nga. 】

Cửu Thiên Tuế gãi đúng chỗ ngứa đề cử cửa hàng hệ thống.

"Cảm ơn, không cần." Tô Mộc trả lời Cửu Thiên Tuế, tiếp tục dùng móng vuốt sờ cái hắc kim bát kia.

Còn vươn móng vuốt sắc bén ra, thử có thể cắt một khối hay không.

【 Ký chủ, cửa hàng hệ thống, cần cái gì có cái đó, cô có thể đi dạo, có lẽ có thứ mà cô cần a. 】

Cửu Thiên Tuế lại mở miệng.

"Có hắc kim không?"

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

【 Không có. 】

Cửa hàng hệ thống của nó là đồ vật nông cạn như vậy sao?

"Có đạo cụ nào có thể cắt xén được hắc kim trên cái bát này không?"

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

【 Không có. 】

Đã nói rồi, cửa hàng hệ thống của nó không phải đồ vật nông cạn như vậy!

"Ngươi có thể lượn đi."

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Hừ, nó cái gì cũng chưa nói.

Sau khi Huyền Thanh thu hồi hắc kim bát chứa Tô Mộc, trở về Vương gia Lê thành.

Nói cho Vương gia biết yêu tinh hại người kia có kẻ khác.

Tuy nhiên, Vương gia không chấp nhận cách nói của hắn.

"Pháp sư Huyền Thanh, ngài nói không phải nữ tử kia, vậy là ai?"

"Đúng vậy, đúng vậy, cũng đừng không phải ngươi không bắt được người, bịa lời nói dối để lừa gạt chúng ta."

"Không phải nàng còn có thể là ai, ta nói mà nữ nhân kia nhìn quyến rũ mê người, có phải là hồ ly tinh hay không? Còn mê hoặc con ta đến mức cả ngày vây quanh nàng, vội vàng thành thân với nàng, nhưng cuối cùng... Nhưng cuối cùng... Con ta a..."

Một lão phụ nhân đỏ mắt, lớn tiếng nói chuyện, ôm mặt mà khóc.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 698: Thí chủ khoan đã (11)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 699: Thí chủ khoan đã (12)


<i><b>Chương 699: Thí chủ khoan đã (12)</b></i>

Trong sân Vương gia, lão phụ nhân ngồi ở giữa sân, mặt hướng Tây, ngược sáng mà ngồi.

Huyền Thanh đứng ở trước mặt bà, tay phải duỗi ra bên người, pháp trượng chậm rãi xuất hiện.

Tay cầm pháp trượng, nâng lên.

"Keng." Âm thanh quyền trượng va chạm nhẹ với mặt đất.

"Leng keng leng keng." Sau đó cảm giác có gió thổi, hai trong tròn treo trên quyền trượng va chạm quyền trượng, truyền ra tiếng vang thanh thúy.

"Lẩm bẩm a mễ..." Trong miệng Huyền Thanh thấp giọng ngâm ra chú văn, kèm theo tiếng chuông thanh thúy, còn có từng trận gió nhẹ thổi qua.

Nhân loại ở đây không có cảm giác, nhưng Tô Mộc rõ ràng cảm giác được có thứ gì đó tới, mang theo gió âm hàn.

Chỉ thấy thân thể lão phụ nhân vốn ngồi ngay ngắn dường như bị va chạm nhẹ một phen, nhào về phía trước, cúi đầu, không thấy rõ thần sắc của bà.

Tiếng niệm trong miệng Huyền Thanh đã dừng lại, chậm rãi gọi: "Vương đại quan nhân."

Lão phụ nhân cúi đầu chậm rãi nâng lên, đôi mắt đục ngầu mang theo kinh ngạc: "Ta, tại sao ta lại ở đây?"

"Quấy rầy rồi, là bần tăng chiêu hồn ngươi tới, Vương đại quan nhân, trước khi chết ngươi có từng thấy rõ hung thủ sát hại ngươi không."

"Giết ta?" Vẻ mặt bà ngẩn ra, lập tức dữ tợn, "Người hại chết ta, ta muốn giết ả!"

Hồn phách của Vương đại quan nhân bởi vì hận ý mà nóng nảy.

Trong miệng Huyền Thanh đọc một chuỗi chú ngữ, hồn phách của Vương đại quan nhân bởi vì đoạn chú ngữ này chậm rãi bình tĩnh lại.

Sau đó, hắn nhớ lại những gì hắn đã thấy trước khi qua đời.

Hắn bị đánh ngất xỉu, sau đó bị một trận hương thơm nồng đậm làm tỉnh, dưới ánh nến trong phòng, nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp, mặc hở hang đứng ở trước mặt hắn, trên mặt mang theo nụ cười, tươi cười dần dần trở nên quỷ dị, sau đó hắn nhìn thấy...

Nhìn thấy đuôi đằng sau ả lắc lư.

Một, hai, ba, bốn, năm.

Tổng cộng có năm cái đuôi!

Những cái đuôi đang đung đưa, không ngừng duỗi dài, hướng về phía hắn.

Sau đó đem hắn bao bọc lại, đưa đến trước mặt ả, hắn muốn gọi người, nhưng không phát ra âm thanh.

Hắn bị trói bởi đuôi, đứng trước mặt ả, nhìn khuôn mặt kinh diễm của ả dữ tợn lên, sau đó ngực đau đớn.

Chỉ nhìn thấy trên bàn tay với những móng tay bén nhọn của ả có một thứ máu chảy đầm đìa, còn đang mạnh mẽ nhảy lên...

Đó...

Đó là trái tim của hắn.

Lập tức không còn hơi thở, cuối cùng in ở trong đồng tử, chính là ả đem trái tim hắn trên tay chậm rãi đưa đến bên miệng...

Cuối cùng như thế nào, hắn không biết.

"Đúng rồi, Tiếu Nhi đâu? Tiếu Nhi thế nào rồi?" Vương đại quan nhân quan tâm nói.

"Nàng là Cửu Vĩ Hồ yêu, hiện giờ trọng thương, bị thu vào trong hắc kim bát của bần tăng." Huyền Thanh trả lời.

Vương đại quan nhân kinh ngạc: "Cửu, Cửu Vĩ Hồ yêu sao?"

Nói xong hắn khẽ cười, mang theo tự giễu.

"Khó trách, ta nói thế gian làm sao có thể có nữ tử mê hoặc như vậy, thì ra cũng là yêu tinh, nàng cũng muốn hại ta a."

"Nếu nàng bị pháp sư thu, Vương mỗ có thể hỏi hắn một chút hay không, vì sao muốn hại Vương mỗ?!"

Huyền Thanh lấy ra kim bát, mở ra kết giới.

Vương đại quan nhân thấy rõ hồ ly nằm trong kim bát, một con hồ ly nhỏ.

Tô Mộc đột nhiên bị điểm đến, ngẩng đầu nhìn lại, lấy thân hình hiện tại của cô, nhìn mặt lão phụ nhân lớn đến dọa người.

Cô chỉ lớn bằng con ngươi của lão phụ nhân mà thôi.

"Ta không có hại ngươi."

Muốn hại hắn là nguyên chủ, nguyên chủ cũng đã không còn.

Vương đại quan nhân nghe được giọng nói quen thuộc kia, mới phản ứng lại, đây chính là nữ tử hắn từng mê luyến.

Đây mới là thân thể thật của nàng a.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 700: Thí chủ khoan đã (13)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 701: Thí chủ khoan đã (14)


<i><b>Chương 701: Thí chủ khoan đã (14)</b></i>

"Pháp sư, ngài nhìn ta một chút, ta không muốn trở về trong túi bắt yêu tối đen như mực kia, quá tối, người ta sợ hãi, nếu không ngài sờ sờ ngực người ta, trái tim người ta đập thình thịch..."

Giọng nói của nàng ta phảng phất mang theo ma lực, thẩm thấu lòng người, làm cho đầu óc người ta mơ hồ, chỉ cần nàng ta cao hứng, liền dựa theo lời nàng ta nói mà làm.

"Nghiệt súc, không nên dùng yêu thuật mê hoặc người." Pháp trượng trong tay Huyền Thanh lần thứ hai truyền ra một trận tiếng chuông, mị thuật của nàng ta dễ dàng bị hóa giải.

Vân Y Nhi có chút hoảng hốt, nhưng vẫn duy trì chỉ số thông minh online.

"Pháp sư, người là ta giết, nhưng ta còn có đồng lõa, ta chỉ có một điều kiện, hy vọng để cho ta cùng nàng bị trừng phạt." Sống thêm một chút, nàng ta có thêm thời gian nghĩ cách chạy trốn.

"Đồng lõa?" Huyền Thanh nghi hoặc.

Vân Y Nhi gật đầu, hai tròng mắt rưng rưng: "Đều do đồng lõa này xúi giục người ta, người ta trước kia thiện lương, ngay cả một con kiến cũng không đành lòng sát hại, cho nên..."

Nói xong nàng ta nức nở một chút, đáng thương lại nói: "Cho nên, ta muốn cùng nàng đồng quy vu tận, để cho nàng không thể hại người nữa."

Ngước mắt nhìn thoáng qua Huyền Thanh, thật cẩn thận nhỏ giọng nói: "Pháp sư, chút yêu cầu nho nhỏ này ngài có thể đáp ứng người ta hay không?"

Tô Mộc ở trong kim bát nghe hết tất cả.

【 Ký chủ, sao nữ nhân này lại biết diễn như vậy? 】 Cửu Thiên Tuế nhịn không được nói.

"Nàng ta không sống ở thời hiện đại, đáng tiếc." Kỹ năng diễn xuất cùng mị công này, trong thời hiện đại, bồi dưỡng một phen, tuyệt đối là cây hái tiền.

Cửu Thiên Tuế biết suy nghĩ của Tô Mộc: 【 ... 】

【 Ký chủ, chuyện gì cuối cùng cô cũng có thể vòng đến kiếm tiền. 】

Nếu một ngày nào đó ký chủ trở thành Thần Tài trong thế giới nhiệm vụ, thì người thờ Thần Tài sẽ khóc đến chết mất.

"Thu." Huyền Thanh vừa nghe, liền biết yêu này miệng đầy hồ ngôn, ngàn vạn lời nói, chỉ là tranh thủ thêm một chút thời gian cho mình chạy trốn.

Không đến vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không sát sinh.

Yêu này...

Mùi máu tươi trên người yêu này quá nặng, hắn cần giao nàng ta trở lại chùa, ngày ngày nghe kinh Phật trong chùa gột rửa.

"A di đà phật."

Người Vương gia nhìn yêu đã bị thu phục, có thỉnh cầu Huyền Thanh siêu độ cho Vương đại quan nhân.

Ngày hôm sau, Huyền Thanh mới rời khỏi Vương gia.

Chậm rãi đi bộ trên đường, không vội vàng, nhưng cảnh sắc xung quanh hắn lại lui về phía sau với tốc độ cực nhanh.

Dọc theo đường đi, chỉ cần trên đường có chỗ tử vong, hắn sẽ luôn dừng lại một phen, vì người chết siêu độ, sau đó tiếp tục lên đường.

Yêu bình thường gặp hắn liền chạy thật xa, mà yêu làm ác đụng phải hắn, ngay cả cơ hội chạy cũng không có, đã bị hắn thu vào trong túi bắt yêu.

"Pháp sư, ngài thu nhiều yêu như vậy, là muốn bắt đi đổi ngân lượng sao?"

Giọng nói của Tô Mộc vang lên bên tai Huyền Thanh.

Một con hồ ly màu trắng bạc lông xù nằm trên vai hắn, đây chính Tô Mộc là bởi vì bị thương, không cách nào huyễn hóa hình người.

Đi theo Huyền Thanh suốt một đường, bắt đầu bị nhốt ở kim bát, cô nghĩ làm thế nào để cắt xuống một khối hắc kim kia, làm cho móng vuốt đều bị mài phẳng, vẫn là vô dụng, cô cũng tạm thời chết tâm, yêu cầu Huyền Thanh thả cô ra hít thở không khí.

Từ đó về sau, vai Huyền Thanh chính là lãnh địa của cô.

Huyền Thanh hai tay chắp lại mở miệng: "Tiền tài là vật ngoài thân, bần tăng lục căng thanh tịnh, những yêu quái này, bần tăng mang về chùa, đợi đến khi nghiệt chướng trên người chúng tiêu trừ, tất nhiên sẽ phóng sinh."

"Pháp sư, nếu không ngài đem những yêu này giao cho ta được không?" Mang đi triển lãm, thu vé vào cửa.

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Chấp niệm triển lãm này của ký chủ có thể chơi thật lâu.

"A di đà phật, thiện tai thiện tai, thí chủ chớ bước lên con đường không lối về." Huyền Thanh nói xong, trong miệng đọc thanh tâm chú.

Hiển nhiên là cho rằng Tô Mộc muốn cắn nuốt những yêu quái này, tăng tu vi.

Tô Mộc: "..."

Cô mới không khuôn sáo cũ như vậy.

Tu vi? Có thể đổi tiền không?
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 702: Thí chủ khoan đã (15)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 703: Thí chủ khoan đã (16)


<i><b>Chương 703: Thí chủ khoan đã (16)</b></i>

"Trên người bần tăng chỉ còn lại 10 văn tiền, năm vị thí chủ cầm đi."

Lòng bàn tay Huyền Thanh xòe ra 10 văn tiền, đưa cho năm yêu tinh đứng trước mặt mình.

Yêu tinh đứng ở chính giữa rất nhanh cầm 10 văn tiền trên tay Huyền Thanh, sau đó vây quanh một chỗ, thành một vòng tròn, nhỏ giọng nói:

"10 văn tiền, có tính là nhiều không?"

"Một, hai, ba... Mười, hai móng vuốt có nhiều như vậy, hẳn là rất nhiều."

"Được, xem ra nếu như chúng ta cầm hết số tiền này, hòa thượng sẽ không còn nữa, như vậy không tốt."

"Nhưng mà nếu không lấy, chúng ta làm sao bây giờ?"

...

Năm con yêu tinh rất là rối rắm, nói xong, cuối cùng nhất trí cầm 10 văn tiền trước, dùng một thanh đao trên tay chúng nó đổi lấy.

Nhưng phải lấy đao của ai đây?

Tiếp tục vây vòng thương lượng.

Tô Mộc ngồi trên vai Huyền Thanh, chống cằm: "Pháp sư Huyền Thanh, những yêu quái này cướp bóc làm ác, vì sao ngài không bắt chúng?"

"Bần tăng sắp tới đích đến, 10 văn tiền này đối với bần tăng đã vô dụng, nếu đã vô dụng, tất nhiên là cho người cần, yêu cũng vậy."

Huyền Thanh trả lời.

Mấy con yêu này cũng không xấu, vả lại trên người còn có dư vị của Phật môn, hiển nhiên là yêu tinh ở bên cạnh chùa miếu, ngày ngày chịu ảnh hưởng của Phật môn, giờ phút này tất nhiên là gặp phải khó khăn, mới làm hạ sách như thế.

"Mấy vị thí chủ gặp phải khó khăn sao?" Bẩm sinh tinh thần giúp đỡ người khác làm vui, Huyền Thanh hỏi.

Mấy con yêu còn đang nhỏ giọng thảo luận đang rối rắm ngẩng đầu nhìn Huyền Thanh, khuôn mặt giống nhau như đúc, biểu tình giống nhau như đúc.

"Ngươi, ngươi có thể giúp bọn ta hả?" Một con yêu trong đó, cũng chính là yêu mới vừa ghét bỏ đao quá nặng rụt cổ, hỏi.

Lập tức bị một con yêu hung ác bên cạnh đập vào đầu một cái.

"Lời của nhân loại ngươi cũng tin? Tiểu Ngũ, ngươi quả nhiên vẫn là quá đơn thuần." Đây là lão đại được mấy tên gọi là đại ca nói.

"Đúng vậy, mẫu thân đã nói qua, không thể tới gần nhân loại, nhân loại sẽ giết chúng ta!" Lão nhị nói.

"Vậy, vậy chúng ta vừa mới cướp hắn, có phải hắn muốn giết chúng ta hay không?" Lão ngũ run rẩy.

"A a a a, thật đáng sợ !!" Lão tam lão tứ ôm đầu chạy loạn, tràng diện một trận hỗn loạn.

Sắc mặt lão đại trầm xuống, một con gõ đầu một lần, toàn bộ đều an tĩnh ôm đầu, ánh mắt nhỏ đáng thương nhìn lão đại.

"Ồn ào cái gì!? Đây không phải là một hòa thượng còn có một quả cầu lông xù màu trắng không biết cái gì, chúng ta năm người đối hai, số lượng chiếm ưu thế, hiểu chưa?"

Bốn con yêu còn lại gật đầu.

Sau đó nhìn thấy tay lão ngũ run rẩy nâng lên.

"Đại, đại ca, hòa, hòa thượng."

"Đúng, hòa thượng." Lão đại hai tay khoanh ngực nghiêm túc gật đầu nói.

Sau ba giây im lặng...

"A a a a, hòa thượng a, hòa thượng thật đáng sợ!!!"

Lâu như vậy, hiện tại mới phản ứng được Huyền Thanh là một hòa thượng.

Lần này năm con yêu tinh đều chạy loạn, có thể là sợ hãi, có cái đuôi hiện ra, lỗ tai hiện ra, còn có móng vuốt hiện ra.

Đại khái phân biệt được chủng loại mấy con yêu tinh này.

Chuột chũi.

Ầm ĩ đến hoảng, Tô Mộc từ bả vai Huyền Thanh nhảy xuống, nhàn nhạt nói:

"Im lặng." Mỗi con bị đánh vào đầu.

Năm con chỉnh tề che đầu lại, ánh mắt đáng thương nhìn Tô Mộc, giống như đứa nhỏ phạm sai lầm.

Tô Mộc nhảy dựng lên, lại trở lại bả vai Huyền Thanh.

"Thí chủ chớ đánh." Đây là nói với Tô Mộc.

Sau đó hai tay chắp lại, hướng về phía năm con yêu chuột chuỗi kiên nhẫn giọng ấm áp nói:

"Bần tăng chưa bao giờ lạm sát người vô tội, các thí chủ yên tâm."
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 704: Thí chủ khoan đã (17)



 
Back
Top Dưới