Huyền Huyễn Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 260: Ngoại truyện 3


1

Mùa đông lặng lẽ trôi qua, đã vào đầu xuân se lạnh, ngoài cửa sổ mưa xuân rơi tí tách làm cho toàn bộ cảnh tượng trở nên ảm đạm lạnh lẽo cùng với những sức sống mỏng manh.

“Cậu chủ, trời lạnh rồi, cậu mặc nhiều áo hơn chút, nếu bị cảm thì không tốt đâu.”

Quản gia cầm một cái áo hoodie màu trắng sữa, cúi đầu bất lực nhìn cậu chủ nhỏ nhưng giọng nói lại đầy cưng chiều, “Cậu chủ ngoan, nếu cậu bị bệnh ông chủ sẽ đau lòng.”

Quả nhiên quản gia vừa nói như vậy, cậu chủ nhỏ vốn đang phồng má kháng cự lập tức giật mình nhíu mày, vẻ mặt không tình nguyện nhận áo hoodie mềm mại trên tay quản gia.

“Ba…khi nào ba về ạ?”

Lê Tử Ngôn đáng thương ôm áo vào lòng, quản gia nhìn thương không chịu được, ông đưa tay vỗ đầu cậu chủ nhỏ rồi an ủi nói.

“Cậu chủ cũng biết đầu năm nào ông chủ cũng rất bận, chờ qua vài ngày sẽ về thôi, nếu cậu nhớ ông chủ thì cứ gọi điện thoại cho ông chủ cũng được.”

Lê Tử Ngôn gật đầu nhưng vẫn tủi thân, cậu há miệng không nói thêm gì nữa, ôm áo trở về phòng, cởi áo ngắn tay mỏng manh trên người mình ra rồi mặc vào chiếc áo vừa dày vừa mềm.

Cậu đi ra sô pha ôm gối ôm mềm mại của mình, cầm điện thoại nhìn tin nhắn của mình vẫn chưa ai trả lời đành tức giận vùi đầu vào gối ôm không nói gì nữa.

Quản gia lắc đầu thở dài nhìn theo bóng lưng gầy gò của cậu chủ nhỏ, ban đầu quan hệ của hai người chủ trong nhà rất tốt, cậu chủ nhỏ lại rất thích thân mật với ông chủ, ước gì có thể dính chung với ông chủ 24/24 nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà quan hệ giữa hai người bỗng trở nên xấu hổ, ông chủ cũng tìm lý do đi công tác, đã hơn nửa tháng rồi mà vẫn chưa về.

Chẳng qua có người miệng cứng lòng mềm, nói đi công tác nhưng lại bảo ông báo cáo hôm nay cậu chủ nhỏ có ăn đủ ba bữa cơm không, ăn mặc ở đi lại đều sợ cậu chủ nhỏ không thoải mái, ông thuần thục lấy điện thoại chụp dáng vẻ tủi thân của cậu chủ nhỏ gửi qua, một giây sau đã nhận được hồi âm.

Ông chủ: Có chuyện gì vậy? Khóc à?

Quản gia: Không khóc, mới thay áo dày, chỉ là tâm trạng không ổn

Ông chủ: …Em ấy ăn gì chưa?

Quản gia: Ăn rồi nhưng không nhiều lắm, sáng đến giờ chỉ mới ăn một miếng bánh mì

Ông chủ: …

Ông chủ: Biết rồi

Người ở bên kia wechat nhìn tin nhắn quản gia gửi qua thở dài một hơi, giơ tay nhéo mi tâm, nhìn tin nhắn của người phía dưới quản gia mà hắn vẫn chưa trả lời, ngón tay run rẩy nhưng rốt cuộc vẫn không bấm vào.

Hàn Tri Dao ngồi dựa vào ghế nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy rối rắm. Hắn vào sinh ra tử nhiều năm, không ai có thể đụng vào hắn mà chỉ có hắn làm khó người ta nhưng bây giờ lại bị một đứa nhỏ hơn 20 tuổi làm cho sứt đầu mẻ trán.

Điện thoại quay về màn hình chính, lập tức nụ cười tươi sáng của đứa nhỏ đập vào mắt hắn, Hàn Tri Dao nhìn chăm chú một lát mới nhấn nút khóa màn hình, đặt điện thoại sang một bên.

Người trên màn hình không phải ai khác mà chính là Lê Tử Ngôn, hai người không cùng họ nên đương nhiên cũng không phải là ba con ruột. Thật ra Hàn Tri Dao cũng chỉ lớn hơn Lê Tử Ngôn 12 tuổi nên hoàn toàn không thể làm ba của Lê Tử Ngôn, chẳng qua đúng là Lê Tử Ngôn do một tay hắn nuôi lớn.

Ai cũng ghen tị vì hắn là chủ nhân của nhà Hàn, hâm mộ hắn được ông cụ Hàn cưng chiều nhưng lại không biết cuộc đời hắn đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, hắn vốn là con trai vợ cả của nhà Hàn, là cháu đích tôn trưởng được ông cụ Hàn yêu thương nhất, tuy nhiên người ba vô tâm đã gây chuyện khắp nơi, mẹ hắn bởi vì chuyện này mà uất ức tự sát, không lâu sau ba hắn cũng cưới vợ bé vào nhà, còn dẫn theo một đứa con riêng bằng tuổi hắn.

Lúc ấy hắn chỉ mới bảy tám tuổi nhưng đã có thể phân biệt đâu là tốt, đâu là xấu, người mẹ kế không dịu dàng yêu thương với hắn như khi biểu hiện trước mặt ba hắn mà lại có dã tâm độc ác, năm hắn chín tuổi đã cho người bắt cóc hắn và tuyên bố với bên ngoài hắn đã mất tích.

Mà ông ba rẻ rúng của Hàn Tri Dao đương nhiên sẽ không để ý đến đứa con trai này, ông cụ Hàn tức giận đến lâm bệnh lập tức cho người đi tìm nhưng lại không tìm được hắn. Mọi người cho rằng hắn đã chết, mà Hàn Tri Dao thì bị đám người đó ném xuống hồ nhưng cũng may đã được cứu lên.

Cứu hắn không phải ai khác mà chính là ba của Lê Tử Ngôn.

Xuất thân của ba Lê Tử Ngôn không rõ ràng, ông có dính dáng tới xã hội đen nhưng chưa từng làm chuyện mất lương tâm, chỉ bán vũ khí hoặc buôn bán vài hàng đen, lúc ông cứu Hàn Tri Dao thì cũng đã sắp gác kiếm rồi. Cứu Hàn Tri Dao cũng là muốn tích đức cho con cháu sau này.

Hàn Tri Dao coi như là mạng lớn, không bị sặc chết mà còn gặp được gia đình Lê Tử Ngôn, mẹ Lê Tử Ngôn là người hiền lành, vốn là con gái của nhà gia giáo nhưng trời xui đất khiến lại yêu ba Lê Tử Ngôn, nhưng hai người lại rất yêu thương nhau, lý do ba Lê Tử Ngôn gác kiếm cũng là vì vợ của mình, ông không muốn vợ mình bị những chuyện dơ bẩn của hắn làm phiền lòng.

Không biết có phải cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa hay không mà khi Hàn Tri Dao 12 tuổi thì Lê Tử Ngôn chào đời, hắn đã chăm sóc Lê Tử Ngôn như em trai ruột của mình.

Chẳng qua ngày đẹp không dài, người trong xã hội đen sao có nổi một cuộc sống yên bình, cho dù ba Lê Tử Ngôn muốn lo cho thân mình cũng là chuyện khó, cả nhà bị đuổi giết, người trong bang phái muốn bảo vệ Lê Tử Ngôn nhưng không có cách nào.

Đến cuối cùng, ba của Lê Tử Ngôn đã giấu Hàn Tri Dao và Lê Tử Ngôn, còn mình thì chết dưới nòng súng của kẻ thù, trước khi chết ông để lại cho Hàn Tri Dao một số tiền lớn và người trong bang phái là vì muốn hai người có thể sống an ổn.

Khi đó Hàn Tri Dao chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi đã gánh trách nhiệm chăm lo Lê Tử Ngôn.

Ơn của ba Lê Tử Ngôn rất lớn với Hàn Tri Dao, toàn bộ tài sản được đổi thành tên Hàn Tri Dao, chỉ để lại một phần nhỏ cho Lê Tử Ngôn, nếu nói hắn là con trai ruột cũng không sai.

Mấy năm qua cũng đã dạy cho Hàn Tri Dao không ít thủ đoạn, Hàn Tri Dao không làm ông thất vọng, đổi tên đổi họ, học đại học dùng người ở trong tay trở về nhà Hàn, dựa vào thủ đoạn và ông cụ Hàn đoạt lại tài sản của nhà Hàn rồi dẫn Lê Tử Ngôn sống một cuộc sống an ổn hạnh phúc.

Hắn tuyên bố với bên ngoài Lê Tử Ngôn là con nuôi của hắn, thứ nhất là vì muốn mọi người biết thân phận quan trọng của Lê Tử Ngôn, hai là muốn tránh vài cuộc hôn nhân không cần thiết, không để cho đối phương làm phiền đến cuộc sống của Lê Tử Ngôn.

Tất cả diễn ra vô cùng suôn sẻ, từ nhỏ đến lớn Lê Tử Ngôn đều theo sát bên cạnh hắn, chẳng qua mọi thứ đã bị phá vỡ vào nửa tháng trước.

Sau bao nhiêu năm trầm tĩnh cuối cùng lại bị một câu thích của đứa nhỏ làm cho rối bời.
 
Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 261: 261: Người Yêu Nhỏ Của Ông Trùm 2


"Em thích anh."
"Em biết anh không phải ba em, em không ngốc."
"Em rất thích anh, anh cũng thích em phải không? Chúng ta ở bên nhau được không?"
"Em muốn ở bên anh!"
Lời tỏ tình thẳng thắn nóng bỏng của thiếu niên giống như một ngọn lửa thổi bùng tình cảm bị kìm nén bấy lâu nay trong lòng Hàn Tri Dao, biến nó thành một đống hỗn độn.
Hàn Tri Dao biết rõ rằng hai người không thể ở bên nhau, hắn xem Lê Tử Ngôn là một đứa nhỏ, là em trai mình thì sao có thể làm ra chuyện vượt giới hạn này.

Nhưng trái tim hắn lại không kiểm soát được mà loạn nhịp, nếu như là người khác thì hắn nhất định sẽ lạnh lùng từ chối nhưng khi đối mặt với đôi mắt ngập nước của Lê Tử Ngôn, trong ánh mắt chứa đầy bóng hình của hắn thì hắn lại không nói nên lời, chỉ có thể chạy trối chết lựa chọn cách tránh né.
Một ông trùm có thể hô mưa gọi gió lại bị một đứa nhỏ ép đến mức phải đi công tác để trốn, ai nghe xong cũng cười rụng răng nhưng Hàn Tri Dao không còn cách nào khác, tình cảm của đứa nhỏ quá nồng nhiệt nên hắn không biết phải phản ứng thế nào.
Nhưng trốn như vậy cũng không phải là cách tốt, trong lòng hắn không thể ngừng lo cho đứa nhỏ, mỗi ngày đều bảo quản gia báo cáo cho hắn, chỉ là mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tuỵ và gương mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ thì trong lòng hắn không nhịn được mà đau xót.
Giơ tay xoa mặt một cái, Hàn Tri Dao thở mạnh rồi lắc đầu đầy bất lực.
"Lương Phong, giúp tôi đặt vé máy bay, tối nay tôi về."

"Được sếp Hàn."
Lương Phong gật đầu thở phào nhẹ nhõm, anh biết ông chủ mình không ngừng lo lắng cho cậu chủ nhỏ trong nhà, hơn nữa nhiều năm như vậy anh cũng biết tình cảm giữa hai người rất sâu nặng, chia xa lâu như vậy nhất định sẽ rất nhớ lẫn nhau, cho dù không biết rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra mâu thuẫn gì nhưng anh vẫn hy vọng hai người có thể mau chóng hòa thuận.
Cũng không biết có phải hôm nay thời tiết đẹp hay do may mắn mà chuyến bay Hàn Tri Dao đặt buổi chiều rất thuận lợi, thời tiết hai nơi đều từ mưa chuyển sang nắng.
Đến khi hắn bay về nhà thì trời đã tối sầm, biệt thự vẫn còn sáng đèn nhưng cửa sổ phòng Lê Tử Ngôn lại kéo rèm, lúc này lẽ ra Lê Tử Ngôn chưa ngủ, bước chân Hàn Tri Dao hơi dừng lại nhưng cuối cùng vẫn đẩy cửa vào.
"Ông chủ, ngài đã về?!"
Quản gia thấy bóng dáng Hàn Tri Dao lập tức sáng mắt vội vàng đi tới nhận hành lý trên tay đối phương, "Ngài đã về rồi, cả ngày nay cậu chủ nhỏ không ăn gì cả, vừa rồi nấu cháo tôm cho cậu ấy cũng không ăn, nãy giờ cứ ở trong phòng."
"Không ăn? Sao ông không khuyên chút!"
Lông mày Hàn Tri Dao nhíu chặt, sức khỏe đứa nhỏ vốn đã yếu, lúc nhỏ đi theo hắn cũng không được ăn đồ bổ dưỡng, dù dùng nhiều nguyên liệu quý giá nuôi nhiều năm như vậy nhưng vẫn không thể bù đắp được những thiếu hụt.
"Ôi chao, ngài cũng biết rồi đó! Cậu chủ nhỏ vừa đỏ mắt thì cũng không ai dám khuyên!"
"Ngôn Ngôn khóc?"
"Ai, tôi..."
Quản gia còn định nói gì đó nhưng trên lầu lại vang lên đến tiếng mở cửa, hai người ngẩng đầu nhìn lên, Lê Tử Ngôn đang mặc áo hoodie màu trắng sữa buổi sáng với đôi chân trần, vành mắt đỏ hoe nhìn Hàn Tri Dao.
Hàn Tri Dao há miệng thế nhưng cảm thấy cổ họng như bị nghẹn một chữ cũng không nói được.

Chờ khi hắn lấy lại tinh thần thì đứa nhỏ trên lầu đã lạch bạch chạy xuống lập tức nhào vào lòng hắn.
"Sao bây giờ anh mới về? Sao đi công tác lâu vậy chứ, không phải hồi đó rất nhanh về sao?"
Giọng nói Lê Tử Ngôn nức nở tràn đầy tủi thân, từ lúc cậu thổ lộ với Hàn Tri Dao thì Hàn Tri Dao dần lạnh lùng với cậu.

Hồi đó đi công tác đều nói trước cho cậu biết nhưng lần này lại lén lút rời đi cũng không trả lời tin nhắn của cậu thường xuyên nữa.
"Em gửi tin nhắn cho anh cũng không trả lời, có phải anh không thích em không? Anh ghét em phải không?"
Đứa nhỏ tủi thân khóc nức nở, bây giờ trời lạnh lòng bàn chân cậu cũng đã lạnh cóng, quản gia ở bên cạnh đau lòng không thôi, định đi lên an ủi nhưng cũng không biết nói gì.

Trong lòng Hàn Tri Dao càng khó chịu hơn, hai tay sờ không được, không sờ cũng không được chỉ có thể luống cuống đặt ở hai bên người.

Hắn thở dài một hơi ra hiệu với quản gia, quản gia lập tức hiểu dẫn hết người hầu ra ngoài để lại không gian cho hai người.
"Dạo này hơi bận nên không trả lời tin nhắn được, không phải anh đã về rồi sao? Em bao nhiêu tuổi rồi chứ, đừng khóc nữa."
Lê Tử Ngôn vẫn vùi mặt vào lồng ngực Hàn Tri Dao, hai tay ôm chặt eo Hàn Tri Dao, một mùi thơm thoang thoảng bay vào mũi Hàn Tri Dao.
Đây là mùi hương đặc trưng trên người đứa nhỏ, mỗi lần ngửi thấy đều làm cho Hàn Tri Dao cảm thấy yên bình nhưng bây giờ lại khiến hắn bối rối.
"Ngôn Ngôn, buông tay ra, chúng ta đi ăn trước đi.".

Ngôn Tình Tổng Tài
"Em muốn anh ôm em..."
Trước đây Hàn Tri Dao nhất định sẽ cưng chiều ôm Lê Tử Ngôn lòng từng chút an ủi, còn ước gì có thể tự tay đút cơm cho cậu nhưng bây giờ thì khác, tình cảm của đứa nhỏ đã vượt qua quan hệ của hai người, nếu hắn lại làm vậy thì e là lại làm đứa nhỏ hiểu lầm.
"Đừng nghịch, em không còn là con nít nữa đâu."
Hàn Tri Dao thở dài nắm bả vai Lê Tử Ngôn đẩy cậu ra khỏi ngực mình nhưng trong lòng lại hơi tiếc nuối mất mát, "Anh hơi mệt, Ngôn Ngôn ngoan nghe lời."
Quả nhiên hắn vừa nói mình mệt là Lê Tử Ngôn sẽ không nghịch nữa, chỉ c*n m** d*** gật đầu rồi thật cẩn thận ôm tay hắn.
Trong lòng Hàn Tri Dao hơi nhảy dựng nhưng rốt cuộc vẫn không đẩy tay đứa nhỏ ra, cứ như vậy để cậu dẫn đến bàn ăn.

Quản gia đã bảo nhà bếp dọn đồ ăn nóng lên bàn, hai người ngồi xuống từ từ dùng cơm.

Lê Tử Ngôn lấy lòng gắp món Hàn Tri Dao thích vào chén của hắn, đôi mắt đỏ bừng đáng thương rụt rè chứa đầy tình yêu dũng cảm của thiếu niên, cho dù ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy ấm lòng.
Tay cầm đũa của Hàn Tri Dao siết chặt, liếc nhìn Lê Tử Ngôn một cái, vừa bắt gặp ánh mắt của cậu thì lập tức cuống quít né tránh, bầu không khí dần trở nên xấu hổ khiến người ta bất lực.
Sau khi ăn xong, Hàn Tri Dao từ trên ghế đứng lên đi vài vòng với Lê Tử Ngôn xem như tiêu cơm, sau đó đi tới cửa phòng Lê Tử Ngôn, "Đi ngủ đi, đã muộn rồi."
"Hôm nay anh không ngủ với em hả?" Trước kia Hàn Tri Dao đi công tác về đều sẽ ngủ chung với Lê Tử Ngôn nhưng bây giờ thì không thể.
Hàn Tri Dao lắc đầu rũ mắt, "Không được, buổi tối anh còn có việc, em ngủ trước đi."
Ngay khi lời này vừa nói ra, Lê Tử Ngôn lập tức đỏ mắt, ngực phập phồng vài cái, nhỏ giọng khóc nức nở đi vào phòng.
Cậu đặt tay lên tay nắm, nhìn Hàn Tri Dao qua khe cửa, "Em biết anh đang tránh em nhưng em chỉ thích anh thôi.

Anh nhớ nghỉ sớm, đừng làm mệt quá, chúc ngủ ngon.".
 
Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 262: 262: Người Yêu Nhỏ Của Ông Trùm 3



 
Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 263: 263: Người Yêu Nhỏ Của Ông Trùm 4



 
Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 264: 264: Người Yêu Nhỏ Của Ông Trùm 5


Tề Nhạc thấy rõ tâm trạng Lê Tử Ngôn không tốt cũng mất tập trung, sau khi phim bắt đầu thì cứ cách vài phút lại kiểm tra điện thoại.

Nếu như không phải độ sáng màn hình được cậu điều chỉnh đến mức thấp nhất để không ảnh hưởng đến trải nghiệm xem phim của người khác thì có khi đã bị người ta mắng thầm trong lòng.
Ánh sáng từ màn hình rọi vào gương mặt nam sinh hiện ra đôi lông mày nhíu lại sầu muộn đặc biệt đáng thương.

Tề Nhạc thầm thở dài rồi nghiêng đầu tiến lại gần nói bên tai Lê Tử Ngôn, "Hay chúng ta đi ra ngoài?"
"......Không, cứ xem tiếp đi."
"Ồ, vậy được rồi."
Lê Tử Ngôn cười cười cất điện thoại không muốn nhìn nữa.

Có lẽ Lương Phong thật sự có việc nên lâu vậy vẫn chưa trả lời tin nhắn, chắc chắn bây giờ Hàn Tri Dao cũng đang bận nên chờ cậu về rồi nói sau.
Phim chiếu xong nhưng lòng của Lê Tử Ngôn không đặt vào phim, cũng không xem được gì, Tề Nhạc ở bên cạnh xem rất vui vẻ nhưng khi vừa thấy biểu hiện của Lê Tử Ngôn đã biết trong lòng cậu vẫn còn lo lắng.
"Được rồi, xem điện thoại đi, trợ lý Lương trả lời cậu chưa?"

"Trả lời rồi, trợ lý Lương nói...trợ lý Lương nói hôm nay anh ấy có việc hẹn ăn tối, vừa mới xong."
"Vậy chúng ta mau đi tìm chú ấy đi! Chắc bây giờ vẫn đang ở hầm gửi xe đấy!"
Tề Nhạc vui mừng kéo cổ tay Lê Tử Ngôn đi thang máy xuống, hầm gửi xe rất lớn mà hai người cũng chưa hỏi trợ lý Lương là đậu xe ở đâu nên hoang mang chạy dưới hầm.
Nhưng thật trùng hợp khi hai người vừa đi đến khu A thì quả nhiên thấy chiếc xe cùng với dáng người quen thuộc.
Tề Nhạc vừa định lên tiếng thì lập tức sững người, kinh ngạc và căng thẳng nhìn Lê Tử Ngôn ở bên cạnh, đối phương đang cau mày c*n m** d***.
"Sếp Hàn, cô Đường, chúng ta..." Lương Phong đang định nói gì đó, vừa ngẩng đầu lập thấy Lê Tử Ngôn đang đứng cách đó không xa, trong lòng anh nhảy dựng, giọng nói dừng lại không biết phải làm sao.
"Sao vậy?"
Hàn Tri Dao thấy Lương Phong có gì đó không ổn, nhìn theo ánh nhìn của đối phương thì tim lỡ mất một nhịp, nắm chặt nắm tay nhìn Đường Y Y bên cạnh: "Cô Đường, tôi kêu người đến đưa cô về trước."
"Không cần đâu ngài Hàn, quản lý sẽ tới đón tôi."
Hai người này biểu hiện quá rõ ràng, Đường Y Y là người thông minh biết phải làm thế nào.

Cô bình tĩnh liếc nhìn thiếu niên mảnh khảnh đang đứng cách đó không xa rồi cúi đầu mỉm cười xoay người rời đi.
Lòng bàn tay Hàn Tri Dao đổ mồ hôi nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh đi tới trước mặt Lê Tử Ngôn.
"Sao lại ở đây? Em xem phim xong chưa?"
Nếu như là trước đây thì Hàn Tri Dao sẽ nói cho Lê Tử Ngôn biết mình đang ở đâu, chưa nói chuyện xong với người khác đã chạy đến trước mặt Lê Tử Ngôn chứ không phải lơ Lê Tử Ngôn như lúc nãy.
Trái tim giống như bị ai đó bóp chặt vừa đau vừa xót, Lê Tử Ngôn hít sâu một hơi kìm lại sự tủi thân và ghen tuông trong lòng mình, "Người vừa rồi là ai vậy? Hôm nay anh đi ăn tối với cô ấy à?"
"Ừm, bạn thôi, có chút việc."
"Ai vậy? Sao em chưa từng nghe anh nói tới."
"Chưa quen biết lâu, thấy nói chuyện hợp thôi."
Hàn Tri Dao mập mờ không nói rõ với Lê Tử Ngôn, một là bây giờ chưa phải lúc nên nói thì có thể Lê Tử Ngôn không tin, hai là hắn không muốn thấy Lê Tử Ngôn buồn nên theo bản năng dây dưa.
"Về thôi."
Hàn Tri Dao thầm thở dài vươn tay nắm cổ tay Lê Tử Ngôn nhưng lại bị đối phương né tránh đi đến bên cạnh Tề Nhạc kéo Tề Nhạc lên xe.
Hai người ngồi ở hàng ghế sau, Lê Tử Ngôn nhìn ra cửa sổ xe bên trái, Tề Nhạc ngồi sát cậu nên Hàn Tri Dao chỉ có thể ngồi bên phải.
Vừa nhìn đã biết đứa nhỏ giận rồi nhưng bây giờ Hàn Tri Dao không thể dỗ nên đành im lặng.

Lương Phong cũng không dám hó hé, bảo tài xế đưa Tề Nhạc về nhà trước mới đưa hai người về biệt thự còn mình và tài xế rời đi.
Vừa vào nhà, Lê Tử Ngôn lơ Hàn Tri Dao dậm chân lên lầu đóng cửa, một câu cũng không thèm nói.
Động tác cởi giày của Hàn Tri Dao dừng lại, khom lưng rũ mắt nhìn sàn nhà không nói gì.
"Ông chủ, cậu chủ là..."
"Không sao, cũng muộn rồi, ông nghỉ sớm đi, tôi về phòng trước."
"Được..." Quản gia không biết sao lại thế này, rõ ràng quan hệ giữa hai người sắp hoà thuận mà nhưng lần này lại sao đây.
Mỗi người đều có một suy nghĩ riêng cả đêm không ngủ ngon.
Ngày hôm sau Lê Tử Ngôn dậy rất sớm định về trường học, đồ đạc không nhiều lắm, mỗi tuần đi học đều có xe đưa đón nên cũng tiện.
Lúc ăn cơm ngồi đối diện Hàn Tri Dao, hai người mặt đối mặt nhưng không nói tiếng nào.
Lê Tử Ngôn biết mình làm vậy là không đúng, dù hôm qua Hàn Tri Dao có đi ăn với phụ nữ thì đó cũng là quyền tự do của anh ấy, cậu không có lý do gì mà nổi giận.

Huống chi lỡ như hai người họ thật sự chỉ là bạn bè bình thường thì sao?
Nhưng xíu tủi thân vẫn tràn đầy trong lòng, trước đây anh ấy đi đâu cũng nói cậu biết nhưng sao lần này lại cố tình gạt cậu còn nói chuyện không rõ ràng.
Cầm đũa chọc vào đĩa đồ ăn, gương mặt cười bị làm cho lộn xộn.
Lê Tử Ngôn bĩu môi đặt đũa xuống rồi đỏ mắt đứng lên, "Bác quản gia, con ăn no rồi, con đi học đây."
"Cậu chủ ăn ít quá, ăn thêm chút đi?"
"Con không ăn đâu." Lê Tử Ngôn liếc nhìn Hàn Tri Dao vẫn thờ ơ, tủi thân trong lòng càng nhiều, hít mũi cầm cặp sách trên sô pha, "Con đi đây."

"Cậu chủ?! Cậu chủ!"
Dì Vương vừa thấy cậu chủ nhỏ như vậy lập tức vội vàng cầm bánh sandwich đuổi theo, "Cậu chủ cầm theo cái này đi, nếu đói bụng thì có thể lót dạ, đừng để dì Vương và ông chủ lo lắng nha."
Anh ấy không thèm lo lắng đâu...
Lê Tử Ngôn tủi thân không chịu nổi, gương mặt nhỏ nhắn mếu máo nhưng vẫn nhận đồ ăn dì Vương đưa rồi nói cảm ơn với dì.
Ngoài cửa vang lên tiếng động cơ của xe, âm thanh càng ngày càng xa cuối cùng biến mất.
Hàn Tri Dao diễn một lúc cuối cùng cánh tay cũng nhúc nhích, bưng dĩa trứng chiên Lê Tử Ngôn chưa ăn đến trước mặt mình ăn từng miếng.
Mấy ngày trước trường đã mở kí túc xá, Lê Tử Ngôn không ở lại và cũng không có nhu cầu về phương diện này nên đeo cặp đi thẳng vào lớp.
Cậu được Hàn Tri Dao chăm rất tốt, ngoại trừ lúc nhỏ phải chịu khổ với Hàn Tri Dao vài năm thì sau này cuộc sống rất suôn sẻ, có Hàn Tri Dao cưng chiều nên tất nhiên sẽ không có áp lực nào.
Chọn ngành đại học cũng chọn liên qua đến môn toán theo sở thích của mình.
Chương trình học kỳ này rất dễ dàng, Lê Tử Ngôn vào lớp rất sớm nằm sấp trên bàn.
Giáo viên đang giới thiệu ở trên nhưng suy nghĩ của cậu đã bay đi mất.
Cậu có thể giải những công thức phức tạp nhưng không giải được trái tim của Hàn Tri Dao..
 
Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 265: 265: Người Yêu Nhỏ Của Ông Trùm 6 Hoàn



 
Back
Top Bottom