Đam Mỹ Xuyên Nhanh Cải Mệnh Em Vẫn Bên Anh Chứ!

Xuyên Nhanh Cải Mệnh Em Vẫn Bên Anh Chứ!
Chương 80: C80: Chương 80


Thế Thịnh và Minh Thư vẫn ngồi lại trong căn phòng. Hai người điều gục mặt xuống chẳng nói gì. Bỗng Minh Thư nói.

“Nè, anh có muốn nói chuyện với tôi không?”.

Thế Thịnh ngước lên.

“Cô nói đi”.

Minh Thư bảo.

“Tôi ấy, luôn yêu quý đứa em trai của mình, hơn nữa là chị lớn tôi luôn bảo bọc cho nó cũng chẳng muốn nó bị thương tổn gì, nhưng khi chuyện hôm nay diễn ra tôi không biết mình có làm đúng không, có phải tôi đã khiến nó trở nên mềm yếu như vậy…”.

Thế Thịnh không đáp, anh trầm ngâm một hồi rồi nói.

“Thế Thành từ nhỏ đã không được yêu thương, gia tộc xem nó như cái bóng của tôi, đến cả việc trở thành đứa con của mẹ cũng bị cướp đi, nên từ nhỏ tôi đã cảm thấy có lỗi và có phần thiên vị cho nó, nhưng khi nãy nó nói với tôi rằng bởi sự bảo bọc của tôi đã khiến nó trở nên vô dụng…”.

Minh Thư thở dài.

“Xem ra tôi và anh có cùng cảnh ngộ rồi. Còn nữa cha tôi không phải…”.

Thế Thịnh cướp lời.

“Ý cô bảo là không phải xấu như vậy đúng không, lúc nãy tôi đã chợt nhận ra có lẽ để nó theo cha cô là một quyết định không tồi”.

Minh Thư cười đáp.

“Anh nghĩ được vậy thì tôi cũng mừng. Nhưng quả thực tôi cũng rất lo, không biết ông ấy sẽ làm gì nữa, dù ông ấy không phải người xấu nhưng hành động rất khắc nghiệt…tôi hy vọng ông ấy không ép chúng quá mức”.

Thế Thịnh lắc đầu.

“Tôi không định ngồi yên đâu, dù không can thiêp nhưng tôi cũng phải dõi theo em tôi, cho dù muốn nó trưởng thành hơn cũng không thể lấy mạng của nó ra cược”.

Minh Thư nhìn anh ta một hồi liền bảo.

“Ý hay đấy, tôi sẽ đi với anh, tôi cũng không muốn em tôi xảy ra chuyện”.

Thế Thịnh có chút miễn cưỡng.

“Như vậy không ổn lắm chúng ta nên chia ra thì hơn, tôi không…”.

Minh Thư cười đáp.

“Anh chắc chứ so với một người ngoài như anh tôi hiểu ông ấy hơn nhiều, tôi có thể phán đoán được ông ấy sẽ định làm gì”.

Thế Thịnh suy ngẫm. “Nhưng mà…”.

Minh Thư có chút tức giận.

“Nè, thái độ vậy là đang xem thường tôi đúng không. Hừ đám con trai các người cứ nghĩ bọn con gái chúng tôi là yếu đuối, nói trước nhé tôi cũng mạnh lắm đấy nhé. Mà chả sao, anh cứ việc đi đường của anh, tôi sẽ tự mình tìm cách”.

Thế Thịnh ngơ ra đôi chút rồi bật cười.

“Tôi không có ý đó, tôi biết cô rất mạnh mà… Thôi vậy, tôi cũng muốn nhanh chóng tìm ra nó…nếu cô không chê thì chúng ta hợp tác với nhau”.

Thế Thịnh đưa tay ra về hướng Minh Thư. Cô nàng bất giác cười lên, dùng cả hai tay nắm lấy tay anh ta. Nụ cười vô cùng rạng rỡ và đầy sự hồn nhiên.

“Không chê, không chê”.

Thế Thịnh bị cuốn hút vào, anh đơ ra đôi chút rồi bật cười.

•••

Tại công ty Thanh Hòa. Tư Nam và Thiên Duy chạy vội trở về. Anh đến bên bàn lễ tân, hỏi.

“Từ sáng đến giờ công ty có xảy ra chuyện gì không?”.

Cô gái búi tóc, để mái xeo một bên niềm nở trả lời.

“Không có chuyện gì ạ, chỉ là lúc sáng thư ký Thanh Huy có dẫn một người rất lạ”.

Tư Nam nhăng mặt.

“Rất lạ, đó là diễn viên Hứa Thành của công ty chúng ta lạ chỗ nào”.

Cô gái có chút hoảng sợ, cô rụt rè đáp lại.

“Tôi thành thật xin lỗi, tôi sẽ chú ý hơn”.

Thiên Duy nắm lấy tay Tư Nam.

“Được rồi, không sao đâu. Chúng ta lên trên đi”.

Tư Nam gật đầu rồi cũng Thiên Duy lên tầng. Lúc này cô gái đó mới thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng chưa gì đã bị một tập sách đánh lên đầu.

“Lần sau chú ý một chút nhé”.

Chị gái vừa nói chút có đôi chút xịnh đẹp, nét quyến rũ thì lại chiếm đã phần còn có chút nghiêm nghị của một người thành đạt. Chị gái đó tên Trần Uyển Hy là trường bộ phận lễ tân. Còn cô gái lúc nãy là người mới vào làm được ba tháng.

“Dạ, em biết rồi chị Uyển Hy”. Xong rồi cô gái đó cười nói. “Nhưng tiếc thiệt đó, so với cái anh Thiên Duy kia em thấy chị Uyển Hy đẹp hơn càng xứng đứng chung với sếp vậy mà Sếp lại đi thích tên kia, tiếc thiệt đó”.

Chị ta nghe vậy liền có chút tự mãn.

“Em nói vậy không sai nhưng đừng có nói những chuyện tầm phào này nữa, làm việc đi”.

“Dạ, em biết rồi”.

Song, chị ta nhìn lên tầng trên, ánh mắt có chút thất thần.

Tư Nam, Thiên Duy bước vào văn phòng. Cảnh tượng có chút khiến người ta bực mình. Thanh Huy thì đang sắp xếp đống tài liệu cho ngăn nắp, còn Hứa Thành thì ngã lăn lên ghế nằm ngủ.

Tư Nam đi lại chỗ anh ta, đánh vào giữa trán.

“Nè, dậy đi”.

Hứa Thành bị đánh bất ngờ có chút giật mình.

“Ai vậy, có biết tôi đang ngủ không?”.

Anh ta ngước lên nhìn thì trước mặt chính là Tư Nam. Khuôn mặt của anh bừng bừng sát khí.

“Hình như tôi nhớ tôi nhờ anh đến đây giúp đỡ mà, ai cho anh ngủ ở đây hả”.

Hứa Thành nhúng vai.

“Có chuyện gì đâu mà giúp chứ, tôi nghe Thanh Huy nói lại thì cứ tưởng chuyện gì nghiêm trọng lắm, đến rồi thì chả có chuyện gì xảy ra”.

Tư Nam thắc mắc.

“Thật sự không có chuyện gì sao?”.

Thanh Huy cũng đáp lại.

“Vâng, đúng là chẳng có chuyện gì cả”.

Ánh mắt của Tư Nam cũng dịu đi đôi chút. Anh ngồi lên trên ghế rồi thở ra. Thiên Duy cũng ngồi bên cạnh.

“Vậy thì tốt rồi”.

Hứa Thành thắc mắc.

“Nè có chuyện gì vậy? Lúc sáng gấp quá nên tôi chưa kịp hỏi”.

Thiên Duy nhìn sang anh ta rồi thuật lại mọi chuyện. Hứa Thành châm chú nghe cậu giải thích.

Một lúc sau, Anh bảo.

“Thì ra vì lão già đó sao? Nếu vậy hai người cũng đừng lo cho tên Thế Thành gì đó nữa, bảo đảm sẽ không có chuyện gì xảy ra”.

Lần này đến lượt Tư Nam thắc mắc.

“Tôi không hiểu đấy, sao anh chắc chắn vậy, còn nữa nha, anh có thân phận gì mà đến cả Hoài Bảo cũng không đụng đến anh được vậy?”.

Hứa Thành ngã lưng vào ghế.

“Tôi không có thân phận gì chứ chỉ được người khác đảm bảo cho thôi, nhưng họ cũng chỉ giúp tôi tránh mấy chuyện nguy hiểm tính mạng, ngoài ra còn những chuyện khác họ sẽ không giúp, nên anh cũng đừng có trông mong gì…”.

Tư Nam hừ lên.

“Tôi đâu có trông mong gì vào anh đâu”.

Tư Nam ngồi khoanh tay, sau đó có chút nhứt đầu, anh liền xoa xoa ấn đường.

“Thiệt là dạo gần đây nhiều chuyện xảy ra quá, đúng là mệt mỏi thiệt. Hơn nữa, họ cũng chưa chịu về nữa”.

Thanh Huy và Hứa thành có chút thắc mắc. Họ mà anh ta nói là ai vậy? Nhưng Thiên duy thì biết đấy, thư ký đắc lực của Tư Nam.

Thiên Duy bật cười.

“Được rồi, hai người đó sẽ nhanh về thôi, anh đừng lo lắng”.

Tư Nam mệt mỏi gục lên vai của Thiên Duy.

“Anh biết”.

Hai người kia nheo mặt lại có cũng suy nghĩ. “Lại cơm chó”.
 
Xuyên Nhanh Cải Mệnh Em Vẫn Bên Anh Chứ!
Chương 81: C81: Chương 81


Tại một nhà hàng sang trọng, An Anh đang cùng dùng bữa tối với tên đàn ông tên là Lưu Ngưu. Mấy ngày nay, ông ta luôn tán tỉnh cô đủ kiểu nhưng cô một chút siêu lông cũng không có, lúc thì gần lúc thì xa nên khiến cho mức độ hứng thú với cô càng lên cao.

An Anh vừa ăn một miếng bít tết, vừa liếc nhìn ông ta. Vẫn nét thanh lịch đó nhưng dường như ông ta đã có chút nóng lòng gì đó.

Cô nói. “Cảm ơn ngày đã mời tôi bữa tối này, cùng uống với tôi nhé”.

Lưu Ngưu cười lịch thiệp bảo. “Rất sẳn lòng”.

Cả hai cùng chạm ly vào nhau. Sau đó, họ cùng thưởng thức ly rượu của mình.

Bỗng An Anh đưa ra chỉ ý.

“Đúng rồi, tối nay Ngài rảnh chứ có nhã hứng cùng tôi đi dạo phố không?”.

Lưu Ngưu cười nhưng nội tâm có chút dao động.

“Tôi nghĩ là không được…tôi…”.

An Anh có chút buồn mắt rũ xuống.

“Tôi còn tưởng Ngài sẽ đồng ý chứ, thật là tiếc quá”.

Lưu Ngưu có chút chấn động. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô chủ động như vậy, nếu không nắm bắt cơ hội thì đúng là đáng tiếc. Ngay lập tức, ông ta bảo.

“À, tôi chợt nhớ ra là tối này tôi hình như không có lịch trình gì cả, tôi đi với cô”.

An Anh vui vẻ đáp lại.

“Vậy tốt quá”.

Sở dĩ cô muốn kéo ông ta ra ngoài là có mục đích khác. Hôm qua, cả bốn người cùng với cảnh sát trưởng đã bàn bạc.

“Vào ngày này, hằng năm thì có một chiếc xe cở lớn trực tiếp được đưa vào trong dinh thự của ông ta, đương nhiên nó đã được đảm bảo nên chúng tôi cũng không thể tùy tiện khám xét, hơn nữa mỗi lần như vậy ông ta sẽ đích thân ra kiểm tra và có đến hàng trăm vệ sĩ bên cạnh nên rất khó đột nhập vào”. Ông cảnh sát trưởng bảo.

An Anh suy tính liền bảo.

“Ông muốn tôi dụ ông ta ra sao?”.

Dương Hoàng chen vào.

“Nói đúng hơn là cả đám vệ sĩ của ông ta nữa, khi ra ngoài ông ta sẽ đem phân nữa người đi theo, nhân lực giảm đi phân nữa rất dễ cho chúng ta đột nhập vào”.

“Nhưng vẫn chưa thật sự xác định ông ta có bắt những cô gái đó hay không như vậy quá lộ liễu rồi”. Thanh Hùng nói.

Ông cảnh sát trưởng đáp.

“Lần này chúng ta chỉ thâm nhập xem thử ông ta có phạm pháp hay không? Hơn nữa ngoài đám con gái đó ra vẫn còn chuyện hối lộ nữa nên tôi cũng muốn nhân lần này để đột nhập xem sổ sách của ông ta”. Ông ta nhìn sang Thanh Hùng. “Lần này chỉ xem xét, không được hành động lộ liểu, nếu tìm được bằng chứng cũng không được manh động mà phải quay trở về bàn bạc với chúng tôi”.

Kim Vũ nói.

“Vậy chúng ta có thể chia ra hành động một người sẽ đến xem trên xe đó có gì và một người sẽ đột nhập vào văn phòng ông ta”.

Trịnh Vương gật đầu.

“Bây giờ là chọn người…”.

Dương Hoàng bảo.

“Nếu là đột nhập thì không cần phải nhiều người…”

Thanh Hùng lên tiếng.

“Xem xét chiếc xe cứ để tôi, tôi có thể cải trang thành một vệ sĩ sao đó đột nhập vào bên trong”.

Dương Hoàng gật đầu đồng ý, chú bảo tiếp.

“Vậy còn người đột nhập vào văn phòng…”.

Kim Vũ nói.

“Tôi sẽ đi”.

Chú Hoàng bất ngờ.

“Cậu…không được”.

Kim Vũ nói.

“Ngài và cả ngài cảnh sát trưởng điều không được, chuyện này tôi cũng không yên tâm giao cho người ngoài cứ để cho tôi đi đi, hơn nữa còn có Thanh Hùng”.

Thanh Hùng đồng tình.

“Tôi thấy, để anh Vũ làm chuyện này là lựa chọn không tồi”.

Trịnh Vương cũng nói.

“Tôi cũng thấy vậy, Hoàng, ông cũng nên tin tưởng người bên cạnh mình chứ”.

Dương Hoàng vẫn còn lưỡng lự nhưng khi thấy anh mắt đầy kiên quyết của Kim Vũ chú cũng đành miễn cưỡng đồng ý.

“Mọi chuyện cẩn thận”.

Cả đám gật đầu.

An Anh lại đưa ly rượu của mình lên phía trước, ông ta cũng làm theo.

Cô nghĩ. “Chắc giờ họ đã vào bên trong rồi, mong mọi chuyện vẫn suông sẻ”.

Tại biệt thự của Lưu Ngưu. Cả hai người Kim Vũ và Thanh Hùng đã đột nhập thành công lấy thân phận là vệ sĩ mà tiến vào. Thanh Hùng cũng đã lẻn vào chỗ của đám vệ sĩ đứng trước cổng. Kim Vũ thì thành công lên được tầng trên.

Khu vực dưới cổng. Thanh Hùng đứng giữa đám người chờ xe đến. Đột nhiên có người hỏi thăm.

“Ủa, nhìn anh lạ, chưa thấy bao giờ, mới đến sao”.

Thanh Hùng cười lại đáp.

“Vâng, tôi mới đến mấy ngày trước, hôm giờ chỉ làm mấy việc vặt vãnh thôi hôm nay mới có cơ hội làm việc lớn như này”.

Người kia cười đáp.

“À, ra vậy. Tôi hiểu mà, tôi hiểu mà”.

Đợi được một lúc, chiếc xe cũng đến. Nhưng tiếc là anh không thể đến gần xem đó là những gì. Chỉ có người đội trưởng mới được đến đó xem.

Thanh Hùng sửng người hình như anh phát hiện ra cái gì đó.

“Nè đàn anh, anh có nghe thấy mùi hương gì không?”.

Người đó nói.

“Nước hoa đấy, ông chủ rất thích nước hoa mà nên lần nào nhập hàng cũng nhập số lượng lớn, rồi sau đó thì lại đến nới cất nước hoa vài ngày để thưởng thức”.

Thanh Hùng cười đáp.

“Ra vậy”.

Nhưng trong thâm tâm lại thành nghĩ.

“Nước hoa, ở đây có đến hơn mười mấy loại mùi khác nhau trộn lẫn vào. Đâu giống là được nhập về”.

Thanh Hùng lại hỏi.

“Ông chủ thường đến phòng trưng bày nước hoa để “chiêm ngưỡng” sao”.

Người đàn ông đó lắc đầu, đáp.

“Làm gì có chứ, nước hoa thường được cất ở hầm ấy, mà nghĩ cũng lạ ông ấy thích như vậy lại không để ở phòng trưng bày như anh nói nhỉ?”.

Thanh Hùng đáp.

“Chắc để dưới hầm sẽ khiến mùi hương lâu hơn”.

Người đó đáp lại.

“Nghe cũng hợp lý đấy”.

Thanh Hùng dịu mắt xuống rồi cười, anh nghĩ. “Suông sẻ quá, với được một tên ngốc rồi, hầm sao? Đang lưu tâm rồi đây”.

Bên phía Kim Vũ cũng khá thuận lợi, hầu như mọi nhân lực điều tập trung ở trước cổng nên bên trong khá lỏng lẻo, cậu cũng đã tìm thấy phòng khách của ông ta đang tiến hành tìm kiếm. Nhưng lại chẳng tìm thấy gì cả.

“Thật sự không có gì sao?”.

Bất chợt cậu cuối người xuống nhìn vào gầm bàn, và ghế. Thấy rồi là một chiếc hộp, cậu mở nó ra. Là máy tính bản. Khi mở lên thì lại yêu cầu mật khẩu. Kim Vũ cũng đã chuẩn bị trước cho tình huống này rồi. Cậu lấy một cái USB ra rồi c*m v** máy tính sau đó, điện thoại cho ai đó.

“Nè anh, mở khóa nhé”.

Đầu dây bên kia đáp lại.

“Vâng”.

Một lúc sau, màn hình đã được mở khóa thành công. Cậu xem thử những tập tin bên trong, thì không những có những thông tin ông ta hối lộ mà còn có thông tin của những cô gái bị mất tích và những hình ảnh, băng hình của các cô gái đó.

Kim Vũ trầm mặc. “Có nên giết lão ngay bây giờ không ta”.

Nói rồi, cậu sao chép mọi chứng cứ vào cái USB. Và cậu cẩn thận bỏ lại mọi thứ đúng vị trí của nó.

Nhiêm vụ hoàn thành, anh dự định rời đi, nhưng đột nhiên cảm thấy đầu rất choáng.

“Chuyện gì vậy nhỉ? Chả lẽ bụi trên thùng, không đúng lắm”.

Chợt cậu rùng mình. Trong phòng này thoang thoảng mùi hương.

“Là trầm hương, bất cẩn quá rồi. Phải nhanh rơi khỏi đây thôi”. Cậu loạng choạng bước ra ngoài. Mặc dù khá khó khăn nhưng cậu đã thành công thoát ra khỏi biệt thự đó, nhưng cái khó là làm cách nào, cậu có thể ra ngoài đầy.

Kim Vũ ôm lấy ngực mình. “Hình như ngoài mê hương ra còn có thứ khác nữa, chết tiệt”.

Kim Vũ tựa lưng vào tường, cậu gắng gượng đi ra đến cổng chính. Ở một bên hông toà biệt thự, Kim Vũ đưa người ra dò xét xung quanh. Cậu thấy đám vệ sĩ đang đi vào bên trong cùng chiếc xe tải lớn. Phía sau là một đám vệ sĩ đi theo trong đó có cả Thanh Hùng.

Từ nãy đến giờ, hầu như anh không lại gần chiếc xe được nên anh định tìm vị trí của cái hầm đó ở đâu. Nhưng chợt anh nhìn thấy Kim Vũ.

Thanh Hùng quan sát thấy tình trạng cậu ta không được ổn cho lắm.

“Ra được đây có lẽ là đã tìm được gì đó rồi nhưng tình trạng có vẻ tệ quá vậy, hay giờ qua ứng cứu anh ta nhỉ”. Thanh Hùng nghĩ.

Nhưng khi chạm mắt với Kim Vũ, anh lại thấy Kim Vũ lắc đầu, nên cũng đành gật đầu xác nhận.

Kim Vũ tựa lưng vào tường. Bây giờ mà ra ngoài với tình trạng này xem ra rất dễ bị phát hiện, nên quay lại bên trong thôi. Chợt anh liếc mắt ra cổng thì thấy xe của Lưu Ngưu bên cạnh còn có chiếc xe của Dương Hoàng đang được kéo về. Kim Vũ bất ngờ, nhưng rồi anh bắt đầu suy tính, sau đó vội đi vào bên trong.

Lưu Ngưu, An Anh và cả Dương Hoàng xuống xe. Vừa mới xuống thì Dương Hoàng đã ái ngại nói.

“Ngại quá làm phiền ngày đêm tối muộn như vậy?”.

“Không sao, sự cố bất ngờ, ai đâu tránh được, nhưng tôi không ngờ, hai người lại có quen biết mà lại còn là họ hàng nữa”.

“Vâng, tôi cũng không ngờ lại gặp con bé ở đây”.

An Anh cười đáp.

“Em cũng phải cảm ơn anh vì đã cho em và chú của mình ở nhờ đêm nay”.

Lưu Ngưu ra dáng phong lưu.

“Không sao, ngược lại anh lại cảm thấy vui khi được em ghé thăm nhà, hay mình vào nhà nhé, trời về đêm khá lạnh đấy”.

Thế là cả ba cùng vào bên trong nhà.

Lưu Ngưu cho người mời trà cả hai, khi đã nói chuyện rôm rã một lúc lâu, Chú Hoàng mới xin phép về phòng trước. Một hầu gái đã đi theo dẫn đường đến phòng cho chú. Đi được một khúc chú Hoàng bỗng khựng lại.

Chú bảo.

“Cô gái, đưa đến đây được rồi, tôi đã biết phòng của mình rồi, căn bên trái ở cuối dãy đúng không? Đây là chút lòng thành, xin cảm ơn cô”.

Dương Hoàng đưa ra một ít tiền dúi vào tay cô gái. Cô hầu gái cũng vui vẻ nhận lấy và lặp tức rời đi.

Dương Hoàng nhìn thấy cô ta rời đi liền tiến đến một căn phòng đang được khép hờ. Kim Vũ từ bên trong chật vật bước ra.

Dương Hoàng ôm lấy cậu rồi dẫn sang phòng của mình.

Vào đến bên trong phòng. Chú đặt cậu ngồi xuống ghế sô pha. Bản thân thì quỳ bên cạnh.

“Em ổn chứ?”.

Kim Vũ thở hổn hển mốc từ trong túi ra cái USB.

“Mọi bằng chứng đang ở đây, anh giữ đi”.

Dương Hoàng nhận lấy rồi siết nó trong lòng bàn tay. Chú đứng dậy đưa toàn bộ cơ thể đè lên người Kim Vũ.

“Ưm…Khoan đã”.

Cậu thoáng rùng mình, chỉ vừa mới tiếp xúc da thịt một chút đã khiến cậu hưng phấn lên rồi.

Dương Hoàng cở hết đồ trên người cậu ra.

“Thiệt tình, đã bảo đừng đi rồi mà cứ không nghe, giờ lại thành ra thế này, nếu em bị bắt thì sẽ sao đây”.

Đôi mắt cậu đã ngấn lệ rồi, tâm trí cũng không minh mẫn nữa, cậu ôm lấy Dương Hoàng, nói.

“Khó chịu, ai cũng được, không chịu nổi nữa”.

Chú Hoàng có chút tức giận. Chú hôn lấy cậu.

“Cái gì mà ai cũng được, em định muốn trao thân xác này cho ai, em cũng chỉ là của anh”.

Kim Vũ giật bắn người lên, hình như có cái gì đó vào sâu bên trong cậu.

Cậu khóc nấc lên.

“Đau…quá”.

Dương Hoàng có chút chạnh lòng, chú lau đi nước mắt cho cậu. Hôn lên trán cậu.

“Xin lỗi, anh sẽ nhẹ nhàng”.

Kim Vũ nắm lấy vai chú lắc đầu lia lịa.

“Cứ tiếp tục đi, rất thoải mái”.

Dương Hoàng đỏ mặt lên, ánh mắt đầy say mê. Chú dí sát vào người cậu, hôn cậu, liên tục th*c m*nh vào bên trong. Khiến cậu cứ liên tục bị hất người lên trên. Chú còn x** n*n thứ đó, khiến cậu ra nhanh hơn nữa.

Một lúc sau, Kim Vũ mệt lã người ngủ thiếp đi, Chú Hoàng cũng th* d*c nhưng chú vẫn còn đủ sức bế cậu vào trong nhà tắm rồi bế ra đặt lên giường cũng chẳng có quần áo gì để thay nên đành đắp chăn kín mít từ đầu đến chân cho cậu. Chú nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cậu rồi mỉm cười.

“Em làm tốt lắm”. Sau đó nhìn sang hướng khác. “Không biết hai người kia sao rồi nhỉ? Để phòng hờ mọi chuyện nên mình quyết định đến đây xem sao, giả vờ như hư xe để có thể vào nhà, nếu nói là họ hàng của An Anh sẽ dễ bước vào hơn. Do cả mình và An Anh điều là người nước khác nên sẽ khó điều tra”.

Chú nhẹ nhàng hừ một cái. “Cũng may là mình đã đến”.

Chú lấy USB mà Kim Vũ đưa cho. “Có cái này thôi đã đủ sức thuyết phục rồi, Trịnh Vương thấy mình sáng rồi mà còn chưa về sẽ cho người đến đây ứng cứu ngay lập tức. Được, đợi đến lúc đó thôi”.

An Anh thì đã trở về phòng của mình. Trong phòng cô cũng có đốt một loại hương gì đó nhưng đã bị cô dập tắt rồi. Cô cũng rất hồi hộp chờ ngày mai đến.

Bây giờ tòa lâu đài cũng đã im lặng đến đáng sợ. Nhưng lại có một vài người vẫn chưa chịu yên giấc. Lưu Ngưu và đám vệ sĩ của mình đã đi đến tầng hầm. Tiếng giày lộc cộc vang vông trong một không giam kính. Và chả hiểu làm thế nào Thanh Hùng lại trà trộn được vào đá lính canh chừng ở tầng hầm. Anh đứng canh ở một bên cửa. Lưu Ngưu lại cánh cửa, nơi mà anh đứng gác, sau đó ông ta đi xuống bậc thang cùng với đám vệ sĩ, tiếng giày đi cộc cộc càng lúc càng xa dần, một lúc thì im lìm. Nhưng rồi từ bên trong vang vọng lên tiếng khóc và tiếng rên rĩ, cả tiếng van xin.

Thanh Hùng siết chặt lấy tay để ngang cho bản thân không lao ra đấm cho tên đó một trận.

Người bên cạnh thì thở dài.

“Lại thêm một vài cô gái số khổ”.

Thanh Hùng nghe vậy liền gằn giọng.

“Anh biết vậy sao không cứu họ”.

Người đó cười khẩy.

“Cứu kiểu gì đây, thân tôi còn lo chưa xong. Ông ta lại sắp làm quan to nữa tôi càng không có cách, anh cũng xem như là không nghe thấy gì đi sẽ sống lâu hơn”.

Thanh Hùng im lặng không đáp, người kia cũng liếc xem anh ta đang có biểu cảm gì. Đột nhiên, Thanh Hùng cười lên rồi đáp.

“Tôi hiểu rồi”.

Bây giờ đến lượt người kia im lặng.

“Người anh em, cậu có thể thấy tôi hèn hạ, cũng có thể chửi mắng tôi nhưng gia đình tôi có vợ và 3 đứa nhóc đang cần tôi, tôi không thể có chuyện. Tôi cũng chẳng tin tưởng bọn cảnh sát nơi đây, báo rồi cũng chẳng được gì”.

Thanh Hùng giật mình, nhưng rồi anh nhẹ nhàng cười.

“Tôi hiểu”.

Người đó thấy như có được chút an ủi, cũng thầm cười.
 
Xuyên Nhanh Cải Mệnh Em Vẫn Bên Anh Chứ!
Chương 82: C82: Chương 82


Tầm 9h sáng hôm sau, Cả ba người Lưu Ngưu, An Anh và Dương Hoàng cũng nhau ăn sáng. Lưu Ngưu vẫn nói chuyện rom rã cũng hai người nhưng tiếc là nội tâm của cả hai đang vô cùng lo lắng.

“Chú Hoàng, đang mở một công ty nghệ sĩ sao? Lợi hại thật đấy”. Lưu Ngưu bắt đầu câu chuyện.

Dương Hoàng bị một người gần bằng tuổi của mình gọi bằng chú thì có chút bực mình.

“Ngài đây xưng hô thế này tôi không dám nhận đâu, hơn nữa so với ngài tôi đâu dám nhận là lợi hại gì đâu ”.

Ông ta cười bảo.

“Chú không cần khách khí đâu, sao này chúng ta sẽ là người một nhà mà, chú nên quen dần thì hơn, đúng không An Anh”.

Cả hai người giật bắn người lên. Chú Hoàng nhìn sang An Anh đầy ẩn ý. Cô vội lắc lắc đầu, tỏ ý không có. Hành động này khiến cho Lưu Ngưu phá lên cưới.

“Chú hiểu lầm rồi, tôi đang nói tên người hầu đêm qua vào phòng chú ấy…”.

Dương Hoàng chột dạ, chú cố tỏ ra bình tĩnh.

“Ngài nói gì vậy? Tôi không hiểu”.

An Anh suy ngẫm. “Tên hầu? Lẽ nào Kim Vũ”.

Lưu Ngưu bảo.

“Thôi nào, chú không cần lo chỉ có một tên hầu nếu chú muốn tôi sẽ cho chú, chỉ nhờ chú giúp tôi lấy trái tim người đẹp là được”.

Nói rồi ông ta liếc nhìn An Anh đầy vẻ say mê.

Dương Hoàng cười đáp.

“Ý tốt của Ngài tôi xin nhận vậy, tên người hầu đó quả thật không tệ tôi cũng muốn cậu ta nhưng lại ngại không biết mở lời sao, may là Ngài tinh ý. Còn chuyện của con bé, tôi sẽ không phản đối phải xem ý con bé như thế nào”.

Mặc dù, chú Hoàng ứng phó khá thuần phục nhưng nếu để ý kỹ thì tay chú đang khá run.

Dương Hoàng nghĩ. “Hình như lão ta chưa nghi ngờ gì cả cũng chỉ nghĩ trong nhà có kẻ muốn treo lên giường khách”.

An Anh tỏ ra ngoan hiền.

“Bây giờ có hơi…sớm?”.

Lưu Ngưu nắm lấy tay An Anh. “Em nói đúng”.

Dương Hoàng thầm nghĩ. “Tên Trịnh Vương kia sao còn chưa đến vậy đợi lộ hết hay sao”.

Vừa mới nghĩ vậy, liền có người hớn hở chạy vào. Cậu ta xem té vào bàn đồ ăn. Tên đó là cậu vệ sĩ đã đứng nói chuyện cùng Thanh Hùng tối qua.

Hành động mất mặt thế này khiến một người trọng sĩ diện như Lưu Ngưu xám mặt lại. Ông nghiêm nghị bảo.

“Mắt cậu bị mù à? Không thấy đang có khách sao?”.

Người đó nói trong bối rối.

“Ông chủ, có người bên cục cảnh sát muốn đến khám nhà ông ta đang đã xông vào bên trong”.

Lưu Ngưu làm rơi cả nĩa ở trên tay xuống, sắc mặt âm trầm đến lạ và có chút xám sịt. Sau đó, ông ta thở dài rồi đưa mắt về phía Dương Hoàng, ông ta cười bảo.

“Tôi đi giải quyết một chuyện, hai người cứ ăn đi nhé”.

Cả hai cười và gật đầu đồng ý, Chú Hoàng bảo.

“Ngài cứ đi làm việc của mình, không cần để ý đến chúng tôi”.

Ông ta đứng dậy cũng người vệ sĩ kia đi ra ngoài, nhưng rồi ông ta dừng lại trước cửa, ông ta nhìn sang bên trái rồi gật đầu. Cuối cùng mới chịu rời đi.

An Anh chú ý đến lão ta, cả chú Hoàng cũng liếc mắt nhìn ông ta. Thế rồi cánh cửa đóng lại. An Anh thở dài bỏ chiếc nĩa xuống.

“Có vài người nữa đang tiến đến đây, xem ra ông ta đã chú ý đến chúng ta”.

Chú Hoàng gật đầu.

“Con giải quyết được không?”.

“Được”.

Chú Hoàng vẫn đang ăn đột ngột bỏ nĩa xuống thở dài. “Không biết, tiểu Vũ sao rồi, không biết có ổn không?”.

An Anh trêu đùa chú.

“Anh Kim Vũ rất mạnh đấy chú không cần phải lo đâu, chúng ta thoát ra khỏi đây đến đón anh ấy thôi”.

Chú Hoàng ngở ngàng rồi bật cười.

“Con nói đúng”.

Hình ảnh của Thanh Hùng lượt ngang qua đầu của An Anh, trong lòng cô có chút lo lắng nhưng sau đó lại có cảm giác an tâm đến lạ thường, bất giác cô mỉm cười. Lúc này, giọng nói của chú Hoàng ở gần cửa vang lên.

“Con không cần lo đâu, Thanh Hùng cũng rất mạnh, lại đây nhanh lên chúng sắp đến rồi”.

An Anh cười lên. “Chú nói đúng”.

Chị đi lại cánh cửa, dứng mép vào tường, ánh mắt châm chú nhìn về hướng cửa, tư thế cũng đã sẳn sàng chiến đấu, chú Hoàng cũng có cùng biểu cảm. Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng lớn, đột nhiên lại im ả. Họ đã dừng ngày trước Anh và Dương Hoàng kiến định hơn. Đột ngột cánh cửa bị mở tung ra, 4, 5 người cùng lúc xông vào. An Anh tấn công bất ngờ người trước mặt mình, cô đá hắn bay xa ra hắn bức tường phía sau chú Hoàng, người đó bay xẹt qua người chú. Cả đám vệ sĩ đó bao gồm cả chú Hoàng cũng mắt tròn xoe nhìn cô. Cứ thế đám người đó bị hạ đo ván bởi An Anh.

Dương Hoàng đứng đơ người trố mắt nhìn, ánh mắt chú đầy vẻ kinh ngạc.

“Đây là yếu mà cậu nói đấy hả Thanh Hùng…”.

An Anh trói đám người đó vô một chỗ rồi quay sang nhìn chú Hoàng.

“Đến tìm anh Kim Vũ thôi”.

Chú Hoàng nói.

“Con…con nói đúng”.

Ở trước sảnh biệt thự, đội cảnh sát đã đứng thành hàng chờ đợi lên, Trịnh Vương dẫn đầu. Lưu Ngưu bước ra, vẻ mặt ông ta vô cùng niềm nở.

“Ngài cảnh sát trưởng, sao hôm nay lại có thời gian đến tận đây vậy?”

Trịnh Vương nghiêm nghị lấy trông túi ra một tờ giấy đưa trước mặt ông ấy.

“Ngài Lưu, Ngài bị nghi ngờ có liên quan đến những vụ bắt cóc phụ nữ gần đây, đây là lệnh khám xét mong Ngài hợp tác”.

Lưu Ngưu âm trầm bảo.

“Không biết các vị đã có bằng chứng gì mà nói rằng tôi đây có liên quan đến những vụ việc thương tâm như vậy, Ngài cũng biết tôi…”.

Trịnh Vương xen ngang.

“Ngài có liên quan hay không, không phải khám xét là biết rồi sao?”.

Lưu Ngưu cười đáp.

“Ngài nói gì vậy? Đây là nhà tôi đâu phải các người nói muốn xét là xét ít ra cũng cho tôi biết tại sao chứ”.

Trịnh Vương có vẻ không còn kiên nhẫn được nữa. Vẻ mặt ông ta nhăn nhó.

Bỗng từ bên trong nhà có một bóng dáng bước ra đó là Thanh Hùng. Anh ta hét lên.

“Cảnh sát trưởng đã phát hiện rất nhiều người phụ nữ ở dưới tầng hầm”.

Lưu Ngưu trừng mắt nhìn sang anh, vẻ mặt hiện lên đầy sự câm phẫn, ông ta quát to.

“Tụ bây còn làm gì mà không mau bắt lấy thằng chệt tiệt đó”.

Đám vệ sĩ định vâng lời nhưng bất ngờ thay, Trịnh Vương đã chĩa súng vào sau ót của ông ta.

“Tôi nghĩ đã đến lúc Ngài nên hợp tác rồi”. Ông quay sang đám thủ vệ. “Còn mấy người khôn hồn thì đứng yên ở đó, tôi còn có thể cân nhắc giảm nhẹ tội cho các người”.

Đám người đó nghe vậy liền lưỡng lự nhìn nhau cuối cùng thì họ cũng bỏ vũ khí xuống. Trịnh Vương ra lệnh cho cấp dưới còng tay họ lại và tiếp tục vào cứu những người phụ nữ đó.

Ông ta bước đến chỗ Thanh Hùng.

“Nè, cậu từ đâu chui ra vậy”

Thanh Hùng đáp.

“Tôi đã ở tầng hầm suốt để chờ thời cơ viện trợ cho mấy người đấy, khi nghe tiếng hô hào nói các người đã tới tôi lập tức hạ đám vệ sĩ đó và ra đây báo tin cho ông này”.

Trịnh Vương hỏi tiếp.

“Vậy cậu có thấy Dương Hoàng không?”.

Thanh Hùng bất ngờ.

“Gì ông ấy cũng đến đây sao? Đùa hả”.

Trịnh Vương kêu vài người nữa cùng Thanh Hùng đì tìm Dương Hoàng.

Họ đang ở phòng của Kim Vũ. Tình hình đang rất nguy kịch. An Anh đang đối đầu với một kẻ khá mạnh. Hắn đã đến phòng của Kim Vũ và hạ cậu ấy ngay lập tức khi hắn định ra tay với cậu ta thì An Anh và Dương Hoàng vừa đến kịp lúc bây giờ họ đang đối mặt với hắn. Dương Hoàng ôm Kim Vũ vào lòng, tay trái và chân phải của cậu hình như đã bị tên đó bẻ gãy, cậu ta khó nhọc tựa người vào người chú Hoàng.

An Anh đang đối chọi với tên đó. Cả hai đã qua lại cước quyền với nhau và họ nhận định đối phương rất mạnh. Tên đó đột nhiên đứng thẳng người, hắn nói.

“Cô là đối thủ mạnh mà ta từng đấu đấy, tên cô là gì”.

An Anh nghiêm nghị đáp.

“Tôi tên An Anh, còn ông”.

Ông ta lắc đầu.

“Ta không có tên, lão già đó gọi ta là Hổ”.

Ngay người đừng im một lúc thì lao vào nhau tiếp tục đấu, An Anh ra cước tên đó né sang một bên và lao đến đấm vào bụng cô nhưng may cô dở kịp nhưng cũng bị hất văng ra xa. Tên đó liền lao đến dấm thẳng vào mặt cô nhanh như cắt cô tiếng tới hạ một đám vào bụng tên đó khiến hắn văng tận bên kia tường. Tên đó khó nhọc đứng dậy lại bị cô cho thêm một cú vào mặt mà ngất luôn.

Dương Hoàng bên đây cũng không khỏi tán dương, Kim Vũ mở mắt ra, lên tiếng.

“An Anh, Hoàng”.

Dường Hoàng thoáng vui mừng, chú ôm cậu thật chặt.

“Em tỉnh rồi à, làm anh sợ chết mất”.

An Anh vội chạy lại.

“Anh Vũ”.

Kim Vũ nhăn mặt, anh cảm thấy chỗ bị thương như nặng thêm.

“Đau”.

Chú Hoàng vội buông người ra.

“Anh xin lỗi”.

An Anh thở phào nhẹ nhỏm, cô thầm cười.

Kim Vũ lại thiếp đi một lần nữa, chú Hoàng nhẹ nhàng hôn lên trán cậu rồi bế cậu đi ra ngoài. Lúc này, Thanh Hùng cũng đã đến anh thấy An Anh liền ôm cô mà khóc. Thế là mọi chuyện đã kết thúc.
 
Xuyên Nhanh Cải Mệnh Em Vẫn Bên Anh Chứ!
Chương 83: C83: Chương 83


Mọi chuyện còn lại giao cho cảnh sát xử lý. Ít lâu sau thì phiên tòa xét xử Lưu Ngưu cũng diễn ra, cụ thể thế nào thì Trịnh Vương không nói ông chỉ bảo tên đó phải lãnh án chung thân, còn những cô gái được cứu đó cũng sẽ được bồi thường thích đáng. Ông ta tóm tắt mọi thứ sau đó vui vẻ cảm ơn Dương Hoàng, Ông ta còn có ý định mới hai người An Anh và Thanh Hùng đến chỗ ông ta làm. An Anh thì từ chối khéo có tên Thanh Hùng thì dứt khoát bảo không.

Một chàng trai thanh tú đang ngủ, cậu nhẹ nhàng thở ra rồi hít vào. Đôi lông mi dài lại ánh thêm tý ánh sáng mờ ảo của trăng non lại khiến khung cảnh thêm phần mãn nhãn. Tay trái của cậu bị ai đó nắm chặt, người đàn ông trung niên yên tĩnh ngồi ngắm nhìn cậu ngủ, đôi mắt đỏ hoe phản phất chút u buồn. Kim Vũ đã bất tỉnh được ba ngày rồi, bác sĩ nói vết thương của cậu nếu được tỉnh dưỡng đàng hoàng sẽ không có vấn đề gì cả. Hơn nữa ông ấy con khuyến cáo rằng nên cho cậu nghỉ ngơi nhiều hơn.

Dương Hoàng ngồi nhìn cậu mà nhớ lại từng câu mà bác sĩ nói. Đôi mắt chú thâm trầm đầy vẻ hối hận. Có vẻ như chú tự trách mình vì đã để cậu bị thương như vậy.

Bỗng bàn tay bị chú nắm có lực hẳn lên, nắm lấy tay chú sau đó là 1 giọng âm trầm vang lên.

“Sao anh lại làm vẻ mặt đó?”. Kim Vũ nói.

Dương Hoàng ngấn lệ, chú bật dậy, xoa đầu cậu.

“A Vũ, sau này đừng làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa có được không?”.

Kim Vũ chạm lên mặt Dương Hoàng, cậu cười đáp.

“Được nghe anh, Hoàng”.

Dương Hoàng nhẹ nhàng hôn lấy cậu.

Ở bên ngoài, Thanh Hùng và An Anh đang nhìn trộm vào. Cả hai cười hít mắt. An Anh quay chỗ khác kéo tay Thanh Hùng lại chỗ ghế chờ.

“Thôi để họ có giây phút riêng tư đi, chúng ta ra ngoài đây ngồi”.

Thanh Hùng lại làm ra vẻ khó hiểu.

“Tên đó vậy mà có một mặt như vậy?”.

An Anh quay sang anh ta.

“Trước mặt người mình yêu mà, nếu là em, em cũng sẽ như vậy?”.

Thanh Hùng tỏ ý trêu chọc.

“Cũng đúng nhỉ, trước mặt anh em cũng có nhiều mặt khác đấy đặc biệt là khi em say…”.

An Anh chột dạ.

“Khi say em làm sao chứ? Mà không đúng ai là người yêu anh chứ”.

Thanh Hùng bật cười.

“Được, không phải người yêu chỉ là bạn thôi”.

An Anh có cảm giác nói gì cũng sai hết nên cô không muốn nói nữa, ngồi tựa lưng vào ghế mà trầm tư. Thanh Hùng cũng yên tĩnh ngồi bên cạnh.

Bỗng cô lên tiếng.

“Nè, em thấy may mắn thật đó, em gặp được Sếp Tư Nam, sau đó gặp lại anh, sau đó lại được chú của Sếp giúp đỡ, quen biết được anh Kim Vũ, nói thật nếu không có hai người họ giúp đỡ không biết khi nào chúng ta mới có thể thoát khỏi bọn chúng”.

Thanh Hùng im lặng đôi chút rồi bảo.

“Em nói đúng, anh không muốn thừa nhận nhưng cũng nhờ họ…nhưng anh cũng không thích em khen tên đàn ông khác trước mặt anh…”.

An Anh nhìn anh ta với vẻ ngao ngán, rồi cô bật cười.

“Anh có thể đừng như vậy được không, hơn nữa em chỉ xem sếp Tư Nam như một người thân thôi còn anh thì khác đấy”.

Thanh Hùng bất ngờ nhưng anh lại chớp lấy thời cơ ngay.

“Anh khác thế nào hả?”.

An Anh biết mình đã nói hớ, cô nhìn anh ấy có chút đỏ mặt.

“Thì…anh…anh…”.

Thanh Hùng đầy vẻ mong chờ. An Anh thì ngập ngừng vì ngại, thế rồi cô cúi mặt xuống từ từ mà nói.

“Anh là người em trân trọng hơn bất cứ ai”.

Thanh Hùng bị cuốn theo từng câu nói. Anh bất giác đỏ mặt, bấy giờ anh thu lại như một con mèo nhỏ.

“Anh biết và em…em cũng là người anh trân trọng nhất”.

Cả hai mặt đỏ bừng lên. Cứ tưởng họ sẽ như vậy khá lâu nữa nhưng ngặt nghèo thay đã bị người khác cắt ngang và người đó không ai khác là Kim Vũ. Cậu ấy ngồi trên xe lăn, khuôn mặt không hề biến sắc và nói.

“Hai người dừng ở đây là được rồi, muốn làm gì thì về nước mà làm”.

Dương Hoàng bật cười, xoa đầu cậu ấy.

“A Vũ, sao em như ông cụ non vậy, họ còn trẻ mà”.

Kim Vũ nhẹ nhàng đáp lại nhưng dường như sát thương không hề nhỏ.

“Tại em sống chung với lão già như anh đấy”.

Dương Hoàng cũng chẳng biết nói gì thêm, đành thở dài rồi lắc đầu. Thanh Hùng cũng chẳng thể kiềm nén được cơn cười của mình ngay khi anh định phát ra thành tiếng đã bị An Anh cưỡng chế chặn lại.

Cô quay sang hỏi Kim Vũ.

“Lúc nãy anh nhắc đến về nước?”.

Dương Hoàng nói.

“Đúng rồi, chuyện ở đây xong rồi, mai chúng ta sẽ về nước”.

Cả hai người bất giác mừng rỡ, họ cuống cuồng lên cùng nhau đồng thanh.

“Thật sao, tốt qua rồi”.

“Hai người nói thật chứ? Về nước là xem như hết nợ nhé, không được nhờ vả gì nữa”.

Dương Hoàng bảo.

“Không có đâu, về nước rồi, tôi sẽ nghĩ hưu, tôi sẽ tìm một nơi yên tĩnh để sống…cùng với Kim Vũ”.

Thanh Hùng nhìn sang Kim Vũ.

“Anh…đồng ý”.

Nhìn vẻ mặt Kim Vũ là biết chắc cậu có chút chần chừ nhưng cũng chỉ được vài giây thế rồi cậu nhẹ nhàng gật đầu.

“Đúng vậy”.

An Anh và Thanh Hùng cũng chỉ biết đứng bên cạnh chúc mừng. Người thật sự vui nhất chính là Dương Hoàng. Chú thầm cười đầy hạnh phúc.

Ngày hôm sau, cả bốn người cùng lên máy bay về nước. Lúc họ trở về thì đã thấy bóng dáng của Tư Nam và Thiên Duy đợi ở sân bay. Gặp được nhau trong một khoảng thời gian dài như vậy khiến ai cũng bồi hồi xúc động. Tư Nam đôi mắt ngấn lệ ôm chầm lấy chú Hoàng. Thiên Duy có chút lo lắng vì thấy anh ấy ngồi xe lăn về tay cũng bị thương nặng. Cậu cũng không quên An Anh, Thiên Duy nắm lấy tay An Anh bảo.

“Chị An Anh mừng chị trở về”.

Thanh Hùng tỏ chút khó chịu dù biết Thiên Duy thích nam nhưng mà cậu ta cũng là con trai, anh định ngăn giữa hai người thì bị Tư Nam tóm lại.

“Tên này, anh dám động đến em ấy thử xem tôi cho anh đăng xuất luôn đó”.

Khí thế của Tư Nam khá lớn, như một bá vương chính hiệu vậy. Khiến Thanh Hùng cũng phải cụp đuôi lại.

“Vâng, tôi biết rồi”.

An Anh thấy một màn này liền bật cười, Thiên Duy cũng cười lên.

Dương Hoàng, Kim Vũ cũng bật cười theo. Bầu không khí thật sự rất nhẹ nhàng, bình yên.

…•••…

Ngày hôm sau, tại biệt thự của Dương Hoàng.

“Chú định về ở ẩn sao? Chuyện này làm con hơi bất ngờ đấy”.

Dương Hoàng uống ngụm trà. Chú lắc đầu.

“Lúc đầu là định vậy nhưng tiếc là A Vũ đang bị thương nên đành hoãn lại, Mà, ta rút lui sẽ có lợi hơn cho con sao, đối phó với Hoài Bảo”.

Tư Nam bật cười.

“Chú biết con định làm gì mà đúng không? Không ngăn con lại sao?”.

Dương Hoàng lại lắc đầu.

“Haizz, mấy năm nay ta đã quá dung túng cho nó rồi, lần này nó nên tự gánh trách nhiệm cho những chuyện nó gây ra, ta sẽ không can thiệp nhưng mà Tư Nam mấy năm nay nó có thể lộng hành như vậy là có thế lực ở trong tối âm thầm giúp nó, con đối phó được không?”.

Tư Nam đáp.

“Chuyện này quả thật có chút khó khăn ạ, con vẫn đang nghĩ cách, một tổ chức muốn làm chúng bị xóa sổ thì chỉ có thể đưa pháp luật vào nhưng cũng cần phải có bằng chứng”.

Dương Hoàng thầm cười.

“Nếu vậy, An Anh và cả Thanh Hùng sẽ giúp chuyện gì đó cho con đấy, cả hai rất giỏi nhất là An Anh, con bé mạnh không tưởng luôn đấy”. Dương Hoàng vừa nói vừa hồi tưởng những gì đã diễn ra ở “phi vụ lần trước.

Tư Nam bật cười.

“Nhìn mặt chú hình như đã tận mắt thấy rồi sao?”.

Chú Hoàng gật đầu.

Song, ở ngoài sân vườn. Thiên Duy đang đẩy xe lăn cho Kim Vũ, sau đó dìu cậu vào ghế ngồi. Dù đã được dìu thì cơn đau vẫn đến, cậu nhăn mặt, khi đã ngồi được lên ghế thì thở phào. Thiên Duy ngồi đối diện.

“Anh thấy ra đây thế nào?”.

“Thoải mái hơn nhiều, cảm ơn nhé”.

Thiên Duy cười lên.

“Anh không cần khách khí với em như vậy, em vốn đã xem anh như một người anh của mình rồi”.

“Ha, tôi sao có thể làm anh người khác được”.

“Đây không phải cách nghĩ của mình em đâu, An Anh và cả Thanh Hùng đều có ý nghĩ tương tự”.

Kim Vũ trầm mặt, đôi má có chút ửng đỏ, sau cùng cậu nói.

“Thiên Duy và An Anh thì tôi có thể miễn cưỡng nhận nhưng tên Thanh Hùng đó thì không”.

Thiên Duy bật cười. Cậu cười khúc khít đến nổi không dừng lại được đến nỗi chảy cả nước mắt ra.

Kim Vũ lại thấy ngại hơn nữa.

“Cười đủ rồi đấy”.

Thiên Duy cố gắng nhịn lại, cậu quẹt nước mặt trên khóe mắt của mình liền bảo.

“Vâng vâng, không cười nữa”. Rồi Thiên Duy bất giác nhìn xuống chân của Kim Vũ, vẻ mặt có chút buồn. “Nhưng anh cũng phải biết tự bảo vệ mình chứ, lần này bị thương nặng thật đó”.

Kim Vũ bật cười.

“Tôi cũng biết tự bảo vệ mình mà chỉ tại tên kia mạnh thật đấy, cũng mai có An Anh ở đó nếu không cả A Hoàng cũng sẽ bị tên đó đánh…”.

Thiên Duy bật cười.

“Anh xem anh kia bị thương như vậy mà vẫn nghĩ cho người ta, chú Hoàng có phúc thật đấy. Nhưng chuyện của hai người cũng ly kỳ thật”.

Kim Vũ nghĩ ngơi nghĩ ngợi gì đó bất giác cười lên.

“Ừm, đúng là rất ly kỳ, nhưng thật may mắn khi gặp được anh ấy nếu không cuộc sống của tôi chắc cũng chỉ có một màu đen”. Kim Vũ nhẹ nhàng nhìn Thiên Duy. “A Duy, nếu xem tôi là anh của mình thì cậu phải hạnh phúc nhé nếu không tôi lại phải lo lắng cho đứa em là cậu”.

Thiên Duy bất ngờ, cậu bảo.

“Nếu vậy em không muốn làm em của anh đâu, em cũng muốn anh hạnh phúc đấy”.

Kim Vũ bật cười.

“Ha ha, không phải cậu sống hạnh phúc là được rồi sao, ngốc”.

Thiên Duy bật cười.
 
Back
Top Dưới