Khác Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 60: 60: Làm Ảnh Hậu Có Gì Vui 6


...Sáng sớm hôm sau, khi Khuynh Hạ đến trường phim thì không thấy bóng dáng của Lục Nhiên đâu hết.

Cô thắc mắc hỏi: "Tiểu Niệm! Cô ta đâu rồi?"Hệ thống ngồi xuống ghế ngáp: "Cô ta tạm thời bị đóng băng hoạt động rồi!""Thật tội nghiệp quá đi! Sao không bị đuổi khỏi công ty luôn đi nhở?""Kí chủ ác quá đó! Dù sao người ta vẫn có hệ thống fake kia trợ giúp mà"Mà dù sao thì cô ta cũng hết cảnh quay trong phim rồi, giờ chỉ cần chụp vài tấm ảnh với bìa bộ phim nữa thôi là đường ai nấy đi.Cố gắng hoàn thành xong nhiệm vụ là được chơi rồi! Khi về không gian hệ thống nhất định phải tận hưởng nhanh nếu ko lại bị tống đi thế giới khác mất =(Máy quay liền di chuyển về khung cảnh một chàng trai với một cô gái đứng đối diện với nhau.

Gió khẽ thổi làm mái tóc cô gái có chút rối nhưng không giảm được vẻ đẹp u buồn của cô.

Người con trai nhìn cô mà im lặng không biết nói gì vào vào lúc này..."Chúng ta...!dừng lại ở đây đi!"Cô hoảng loạn nắm lấy tay hắn rồi hỏi: "Tại sao chứ? Chúng ta đã bên nhau một thời gian lâu như vậy mà...!mà giờ anh...!lại nói dừng là sao?"Hắn nhẹ nhàng đẩy tay cô ra "Thật xin lỗi! Anh cũng không muốn...!nhưng mà gia đình anh không muốn...""Chúng ta yêu nhau bao năm cũng không bằng một câu mẹ anh bắt chia tay...""Anh...! Là anh có lỗi!"Cô liền cúi mặt xuống đưa tay lên chỉ thẳng rồi gào lên: "Anh cút đi! Cút khỏi cuộc đời của tôi nhanh! Biến đi!"Gào xong cô liền bắt đầu khóc to lên, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má mà đau khổ...Hắn liền muốn tiến tới an ủi cô thì bị cô gạt tay ra rồi gào: "Tôi không cần chút thương hại của anh! Anh mau cút đi!!""Được rồi! Cắt! Hai người diễn tốt lắm!" Dạo diễn liền hô lên rồi sai vài người makeup lại lớp trang điểm cho cô.Khuynh Hạ bước về phía Tiểu Niệm rồi nói: "Chiều nay ta định về thăm ba mẹ nên ngươi đi cũng đi!""Được đó nha! Kí chủ nhớ nấu món gì đó ngon ngon vào nhớ!""Ta bảo ngươi đi cũng thăm ba mẹ ta chứ đâu bảo ngươi đến ăn ké đâu?!""Như nhau thôi mà kí chủ!"...Sau khi quay xong cảnh hôm nay, cô gọi điện xin phép công ty cho nghỉ một buổi.

Đáng lí ra là không được nhưng mà không biết hệ thống nó hack kiểu gì mà cô được phép nghỉ luôn =))?Thế nào cô liền quay vào tủ đồ rồi lấy ví và điện thoại, bỗng nhiên nhìn thấy Quân Niệm bước về phía cô? Nhìn mặt hắn thì có vè sắp có điềm nên cô lôi hệ thống chạy một mạch lên xe rồi đi luôn.Mỗi lần nam chủ mà đến là chỉ có chuyện xấu thôi lên 36 kế thì chạy là thượng sách, cứ phải bảo đảm an toàn đã rồi tính sau.Cô lái xe một mạch rồi dừng xe trước một biệt thự lớn.

Cô liền xuống xe rồi nhìn ngắm, ngó nghiêng xung quanh.

Sao ba mẹ cô ở thế giới nào cũng giàu vậy nhỉ, thế cô tự nhiên bỏ đi làm diễn viên làm gì ta? Làm vì đam mê hở 🙂?Bước chân vào nhà, cô lên tiếng: "Ba mẹ! Con về thăm ba mẹ nè!"Mẹ cô tức tốc chạy ra ôm cô rồi hỏi han: "Dạo này con làm việc quá sức hay gì mà trông gầy đi thế kia? Lại không chú ý đến sức khỏe của mình nữa hả? Thật tình con bé này cứ đề mẹ lo lắng suốt thôi!"Sau khi một vạn câu hỏi vì sao về cô thì mẹ cô liền quay ra hướng Tiểu Niệm hỏi: "Tiểu Niệm đó hả? Lâu không gặp nên thấy cháu càng ngày càng lớn ,đẹp trai hơn rồi đó!"Nó cười cười đáp: "Dạ vâng! Bác vẫn trẻ đẹp lắm nha!"Cô quay ra nhìn nó với vẻ mặt hỏi chấm, Tiểu Niệm cười cười nói nhỏ: "Là do tôi chèn thêm một số thông tin vào người bọn học đó! Vậy mới có thể đóng giả là em họ kí chủ chứ!"Cũng đúng ha! Sao càng ngày càng thấy hệ thống tài năng bất ngờ vậy ta? Định ra dẻ hay gì hở =)?Khuynh Hạ bước vào phòng khách thì thấy ba cô đang đọc bán liền tới chào hỏi: "Ba! Dạo này ba có khỏe không vậy?"Ba cô đặt báo xuống bàn rồi quay ra đáp: "Ha! Con còn biết hỏi thăm người ba già này sao? Cứ tưởng con quên rồi cơ chứ!""Không có mà! Con nhớ ba mẹ lắm á, dạo này thấy ba mẹ càng ngày càng trẻ ra nha!""Càng ngày càng biết dẻo miệng lại rồi! Con nên cùng Tiểu Niệm đó hả?"Hệ thống liền ngó vào nhìn ba cô rồi chào: "Cháu chào bác nha! Lâu không gặp trông bác trẻ ra như thời đôi mươi vậy!""Thằng bé này lớn lên càng biết nói ngọt rồi! Vào đây bác hỏi một số chuyện..."Khuynh Hạ liền bước vào bếp chuẩn bị đồ ăn mà mặc kệ hai người đang có vạn câu hỏi vì sao ở ngoài kia.

Sau khi nấu xong, cô liền dọn dẹp ra đề ăn thì bỗng có tiếng chuông cửa.Mở cánh cửa ra, cô liền nhìn thấy Quân Niệm đứng trước cửa nhà mình mà tay còn cầm mấy túi quà nữa?"Quân Niệm?!"Hắn nhìn thấy cô thì bất ngờ rồi ấp úng: "À thì...!tôi đến thăm hai bác, không có ý gì đâu mà chỉ muốn đến thăm thôi!"Lúc này Tiểu Niệm vừa tắm xong vơ lấy cái khăn xoa xoa đầu ngó ra hỏi: "Ai vậy chị?"Cả ba người đứng ngẩn ra tại chỗ không biết nói gì...!Cô với nó thì nghĩ sao tên não tàn này tới làm gì, còn hắn lại nghi tại sao cô dẫn tên nhóc kia về nhà...Mẹ cô bước ra nói: "Cháu là...!bạn học ngày xưa của Khuynh Nhi nhà bác đúng không? Lâu lắm rồi không gặp, tiện thể vào đây ăn cơm luôn với nhà bác!"Đừng mẹ ơi!! Cô không muốn ăn chung với tên não tàn này đâu! Nhà đang yên ổn sao tên não tàn kia lại đến chứ >:UHắn liền gật đầu rồi đưa cho cô mấy túi quà mà bước vào nhà.

Hình như kịch bản này hơi sai sai đúng không? Đáng lí ra hắn phải từ chối mới đúng chứ?Cô kéo tay Tiểu Niệm hỏi: "Sao hắn lại đến đây vậy?""Ai mà biết được! Tôi nghi hắn đến lấy lòng bố mẹ vợ lắm!""Nhưng ta đã gả cho hắn đâu mà đến làm gì?""Tương lai sớm muộn gì cũng xảy ra mà kí chủ!"...Vào bữa cơm, cô ngồi cạnh Tiểu Niệm để giành nhau đồ ăn với nó.

Bỗng hắn ngồi xuống cạnh cô mà im lặng không nói gì...!Cô nhìn hắn rồi lại nhìn hệ thống, sao cứ cảm giác như cuộc tình tay ba vậy nhỉ??Đang ăn ngon, hắn liền gắp vào bát cô ít rau củ rồi nói: "Ăn nhiều rau vào, tốt cho sức khỏe!"Cô nhăn mặt quay ra nhìn Tiểu Niệm cầu cứu, nó cười rồi gắp vào bát cô miếng thịt gà: "Chị vẫn nên ăn thịt thì hơn đó!"Quả nhiên là hệ thống của mình có khác, hiểu ý của cô.

Ai như cái tên não tàn kia, còn gặp cho món cô không thích chứ 😡Hắn nhìn hai người cười nói mà mặt đen dần đi, ánh mắt đầy sự chiếm hữu nhìn chằm chằm vào cô....Aaaaaaa, chúc mọi người trung thu vui vẻ nha! Hôm qua tôi bận đi cháy phố nên ko đăng được 🙁.
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 61: 61: Làm Ảnh Hậu Có Gì Vui 8


...Đôi khi hắn cũng không biết cô cố tình hay vô tình không nhận ra tình cảm của hắn nữa? Chẳng lẽ phải gào lên cho cả thế giới biết rằng hắn yêu cô à? Đôi khi muốn nói nhưng lại không biết nên mở lời ra sao...!liệu cô có từng thích hắn chưa?Khi đã tương tư rồi thì chẳng thể biết được người kia có tình cảm hay không.

Hắn sợ khi thổ lộ ra lỡ mà cô không thích thì tình bạn này cũng sẽ chẳng còn nữa...Nhưng hắn không muốn cô thân mật với bất kì người con trai nào khác ngoài hắn, đôi khi nghĩ cũng thấy ích kỉ nhưng có lẽ là do hắn ghen?Cảm xúc này còn hơn cả ghen mà là chiếm hữu nhưng hắn đâu có thân phận gì đối với cô đâu...!Không là người yêu, cũng không phải người thân, chỉ là bạn cũ thì lấy tư cách gì mà xen vào chuyện của cô...Nếu cô thích người quan tâm, chăm sóc và ấm áp thì hắn cũng có thể làm được mà! Hắn hay trêu chọc cũng chỉ muốn cô chú ý tới mình hắn thôi, nếu cô không thích thì hắn không làm như thế nữa...Rốt cuộc, làm thế nào cô mới yêu hắn đây...!Khuynh Hạ quay sang thì thấy hắn cứ nghĩ ngợi gì đó liền hỏi: "Quân Niệm! Sao vậy?"Hắn giật mình cười trừ: "Không có gì đâu! Chỉ là một số chuyện không vui thôi..." Sau đó bữa cơm cứ thế diễn ra chiến tranh lạnh mà không ai bắt chuyện với ai...!Sau bữa cơm, Tiểu Niệm liền đi rửa bát vì do thua kéo búa bao.

Cô ngồi sofa bấm tivi thì bị Quân Niệm kéo tay ra góc vườn....? Trong khi chưa kịp load lại não thì đã bị ép vào tường, tra hỏi các thứ...."Khuynh Hạ! Tại sao lại dẫn tên nhóc kia về nhà?"Cô thắc mắc không hiểu tên não tàn này chậm mạch ở đâu nữa? Hắn đàn suy diễn lung tung cái gì vậy chứ!?"Tên nhóc nào...? Tiểu Niệm á?! Thì tôi dẫn em đấy về chơi thôi!""Ha! Về chơi hay là về ra mắt? Hai người quen nhau bao lâu rồi?"Sao nãy giờ hắn hỏi toàn mấy câu tào lao gì vậy...? Cái gì mà ra mắt với cả bao lâu gì chứ?? "Quen cũng lâu rồi nhưng đâu liên quan gì chứ?""Đúng rồi...!tôi cũng chỉ là bạn thôi mà!"Hắn ôm chặt lấy cô rồi dựa cằm vào vai nói: "Thật là...!em đừng thân mật với những người con trai khác có được không...!Tôi không nhịn nổi được đâu..."Cô nhăn mặt cố đẩy người hắn ra: "Buông ra đi đã! Đừng tự tiện ôm tôi như vậy chứ?"Càng cố đẩy hắn ra thì hắn lại càng ôm chặt hơn, bất lực nên cô mặc kệ hắn, kiểu gì thì hắn cũng buông thôi mà.

Nhiều khi thấy hình như cô cũng quen với việc bị ôm rồi nên lười quản.Hắn nhận thấy cô không phản kháng nữa liền đánh dấu lên cổ cô 1 vết tím đậm? Duma! Mắc gì cắn vết đậm vậy >:U? Ngày mai cô còn phải đi quay nên ko thể để lộ được, mà vết này cũng phải mấy ngày nữa mới nhạt mất...!Tên não tàn này đang chán thở chứ gì? Thôi để cô tiễn hắn đi một bước nhá 😡(Cô lui lại rồi chạy thẳng vào trong nhà, không quên để lại cho hắn 1 câu: "Muộn rồi! Tự về nhà đi..."Hắn xoa xoa đầu thở dài, lại chọc giận cô rồi nhưng may là cô cũng không ghét bỏ hay chán ghét.

Xem ra là hắn vẫn có chút hi vọng mong manh...Vào nhà, Khuynh Hạ nhận được ánh mắt tò mò của ba mẹ.

Ngay lập tức cô bị lôi vào với hàng vạn câu hỏi vì sao.

Có thể chờ chút để cô kịp thở không chứ cứ bị dò xét hỏi thế này thì cô yếu tim lắm 🙁Tiểu Niệm cầm điện thoại chơi game vẫn còn khịa cô: "Xem ra kí chủ rất là thuận lợi nha! Vết màu tím đậm thế kia là đủ chứng minh rồi""Ha! Hắn chập mạch cắn ta chứ ta biết gì đâu! Ngươi làm biết mất vết này đi, ngày mai ta còn phải quay phim nữa""Kê kí chủ! Chờ chút để tôi win ván game cái đã!""....?"...Sáng sớm hôm sau, cô thức dậy chuẩn bị hết mọi thứ xong xuôi rồi đi qua phong đánh thức cái hệ thống sâu lười kia dậy."Dậy! Dậy đi! Hệ thống gì mà mê ngủ quá vậy!? Thế trước mà còn chê ta suốt ngày ngủ, ngươi cũng có khác gì đâu? Dậy nhanh!!""Còn sớm mà! Ngủ 5 phút nữa thôi...""Ai bảo ngươi thức xuyên đêm chơi game chứ! Dậy nhanh! "Nó ngáp dài rồi cố lết các mình đi thay đồ.

Biết thế hồi đó không thao tác sai thì đã không biến thành hình dạng người rồi, vẫn nên làm hệ thống thì tốt hơn...Cứ thế lên xe rồi đi tới trường quay để quay nốt cảnh cuối của bộ phim rồi đóng máy.

Thế giới sau chắc chắn cô sẽ không bao giờ làm người nổi tiếng nữa, giới showbiz này đã hỗn loạn lại còn phải chạy tới chạy lui để đi diễn nữa...!Cô muốn nghỉ việc quá đi!!...Máy quay liền hoạt động rồi bắt đầu...!Khung cảnh ngoài trời dưới cơn mưa hạt vẫn cứ rơi, tiếng mưa tầm tã lẫn cùng màu máu tươi càng làm cho cảnh thêm bi thương.

Cô gái cầm con dao quỳ xuống ôm lấy người chàng trai đầy máu trên người mà bắt đầu khóc.

Nước mắt hòa cùng nước mưa nên rất khó phát hiện ra....!Mắt dần nhòe đi cũng không biết là do mưa hay dòng nước mắt nữa...Cô đau khổ nở một nụ cười vặn vẹo nói: "Có phải bây giờ là chúng ta tự do rồi không? Chắc là vậy rồi...!không ai có thể ngăn cấm chúng ta nữa..."Chàng trai im lặng không nói câu nào, cô gái vẫn mặc kệ vì cô vốn không quan tâm đến, chỉ cần bên cạnh anh đấy là đủ rồi...!"Anh xem! Trời mưa to hòa cùng màu máu đẹp chưa kìa...""....""Em xin lỗi! Em vốn dĩ cũng không muốn đâm anh đâu...!Anh mắng rồi trốn như vậy có biết em đau lòng lắm không...?""....""Anh thật là vô tâm! Nhưng không hiểu sao em lại yêu anh đến phát điên vậy nhỉ...?"....""Đúng là một chuyện hài mà!"Cô cứ lẩm bẩm một mình dưới trời mưa mà ôm xác, lúc cười rộ lên, lúc lại khóc lóc tự trách mình,...Đến cuối cùng cô vẫn chọn cách đi cùng người mình yêu đến thế giới bên kia, có lẽ đó là sự giải thoát? Hay đó là sự điên loạn?Không ai biết....! Có lẽ chỉ có cô mới có câu trả lời và mang nó theo đến cuối đời...Tiếng còi của xe cảnh sát vang lên rồi ập tới.

Nhưng cũng muộn rồi...! Cứ thế đứng dưới cơn mưa nhìn những cái xác nhuộm máu đỏ và ở chính giữa là hai người ôm nhau........"Tốt lắm! Chúc mừng bộ phim đã hoàn thành!! Cảm ơn mọi người đã cố gắng vì bộ phim mà vất vả bao ngày qua! Đến đây là đóng máy rồi!" Đạo diễn đứng lên quay ra thông báo....Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi! Mừng rớt nước mắt luôn! Có thể ăn uống thoải mái rồi >🙂Vì tâm trạng đang rất vui lên cô quay ra nói: "Tiểu Niệm! Cuối tuần này ta bao ngươi đi ăn một bữa nha!""Được đó! Kí chủ mời tôi thì trả tiền chứ đừng có bỏ tôi lại rửa bát trừ nợ nha!""Yên tâm! Ta bao hết mà!!""Ấu dè! Kí chủ muôn năm!!".....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 62: 62: Làm Ảnh Hậu Có Gì Vui 9


...Quân Niệm bước tới phía cô, túm lấy cổ tay giằng lại rồi ôm lấy cô: "Thật xin lỗi nhưng hôm nay tôi đưa cô đấy đi ăn rồi! Cậu có thể tự đi một mình"Hệ thống với cô ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra? Hình như là cô có hứa đi ăn cùng hắn thì phải, lú quá nên quên mất tiêu 🙂Tiểu Niệm kéo tay cô lại cười nói: "Nhưng chị đấy đã hứa mời tôi đi ăn rồi!"Khuynh Hạ bị kéo qua kéo lại đến chóng mặt.

Hic! Đùa không vui, cô đã quạo nha!Hắn đen mặt, tỏa ra làn khí lạnh đến rùng mình: "Bỏ tay ra!"Hic! Đừng nói là hắn hắc hóa nha...!Tự nhiên thấy rén vãi! Ét o ét 🙁(Cô quay về phía Tiểu Niệm ra tín hiệu, nó lè lưỡi rồi cầm đồ ăn vặt ăn cho đỡ tức..."Ngươi hôm nay chán thở hay gì vậy? Tự nhiên trêu hắn làm gì chứ, lỡ hắc hóa thì sao?!""Nam chủ có hắc hóa cũng ko sao, tôi không bị hắn g**t ch*t được đâu nên kí chủ yên tâm!"Yên tâm được chết liền á! Hệ thống không sao nhưng cô toàn sao đây này! Cô phải đi gánh hậu quả cho cái hệ thống chết tiệt này nè 🙁Khuynh Hạ đành phải giảng hòa: "Vậy thì...!cả hai người cùng đi là được chứ gì.

Đỡ phải tranh nhau :v ""Nhưng em không muốn đi cùng hắn!""Tôi không muốn đi cùng tên nhóc kia!"Nóng mắt, tắt nụ cười nên hai người quay ra bắt đầu giáo huấn đạo lí với nhau...Tiểu Niệm cãi lại: "Anh dám gọi tôi là tên nhóc á? Anh hơn tôi có mấy tuổi mà gọi như vậy!" "Vậy cậu cũng gọi tôi bằng hắn còn gì! Có biết phải lễ phép với người lớn tuổi hơn không?""Anh...!được lắm!" Hệ thống hơn vạn năm tuổi như ta mà bị tên nam chủ gọi bằng nhóc >:UCô cười rồi tiến lại gào lên: "Hai người có im ngay không! Muốn cãi nhau cứ ở đó mà cãi đi, tôi đi ăn một mình!!""Aaaaaa! Sao chị lỡ độc ác mà bỏ em lại vậy chứ? Em muốn đi ăn!!""Tôi cũng muốn..."Cô nhanh chóng lôi hai tên khùng này quăng lên xe rồi lái đến một nhà hàng sang trọng gần đó để ăn.

Bữa ăn đáng ra yên ổn thì nay lại biến thành nơi để hai người khịa nhau..."Chị ăn cái này đi! Ngon lắm! Chả như ai kia không biết được chị thích ăn gì?""Đừng ăn quá nhiều đồ dầu mỡ, không tốt chút nào! Ăn cái này đi giúp giữ vóc dáng hơn!"Khuynh Hạ: "....." Nhiều khi muốn chui vô góc xó nào đó ăn chứ không muốn ở đâu một chút nào!Giờ chỉ ước ăn nhanh lên rồi về nhà ngủ chứ ngồi giữa nghe hai tên này lải nhải muốn trầm kảm......Sau bữa ăn, cô bước xuống dưới gầm để xe để ra về.

Tiểu Niệm liền nhớ ra rồi nói: "Tôi để quên đồ ở chỗ bàn ăn rồi! Kí chủ đứng đây chờ chút, đừng đi lung tung rồi chút nữa tôi quay lại!""Đã biết! Ngươi đi đi..."Quân Niệm giơ tay lên nhìn đồng hồ bảo: "Thật xin lỗi! Trợ lí gọi nãy giờ nên có việc phải về rồi! Tạm biệt nha!""Đi cẩn thận nha! Tạm biệt!!"Cuối cùng cũng được yên ổn rồi, mừng rớt nước mắt luôn 🙂Cô liền cúi xuống mở cửa xe thì phát hiện khóa xe mình có rất nhiều vết.

Quan sát một hồi thì phát hiện ra vết còn rất mới, hình như là có ai đó cố ý phá khóa cửa xe cô để vào nhưng vẫn chưa làm được...Cô nhìn xung quanh không thấy ai thì bắt đầu cảnh giác.

Ở đây có rất nhiều xe cũng như có camera thì không thể nào có chuyện một tên trộm vào đây phá được, rất có khả năng là muốn nhằm vào cô...Cô giả vờ đi lạc để muốn rời khỏi đây thì từ đằng xa thì tiếng bước chân vọng lại, mỗi lúc một gần hơn, gần hơn...Quay ra nhìn thì không thấy ai cả, tiếng bước chân cũng dừng lại...Chết tiệt! Ai vậy nhỉ? Rốt cuộc là muốn làm gì đây chứ!?Cô cố gắng chạy nhanh để thoát khỏi nhưng dường như tiếng bước chân cũng chạy nhanh theo cô.

Không được! Giờ chạy cũng không phải là cách, chi bằng cứ để xem rốt cuộc là ai muốn nhằm vào cô.Cô bị một bàn tay của người đàn ông nào đó kéo mạnh lại rồi tay còn lại cầm một chiếc khăn bịp miệng cô lại.

Cứ thế dần dần người cô mềm đi rồi gục xuống, người đàn ông liền cầm dây trói tay chân cô lại rồi ném vào cốp xe mà lái đi..Cứ thế chiếc xe lăn bánh rồi lái hướng về phía ngoại ô xa xôi, hẻo lánh.

Chiếc xe dừng lại bên một căn nhà cũ kĩ bị bỏ hoang, cô bị lôi vào tầng hầm rồi trói trên một chiếc ghế...Ánh đèn chiếu thẳng mặt cô khiến cô nhăn mặt lại theo phản ứng.

Bỗng cô nghe thấy tiếng cả hai người đàn ông đang nói chuyện với nhau..."Tao bảo mày tẩm thuốc mê nhiều lên mà sao mày không nghe vậy.

Giờ nó sắp thức rồi thì giải quyết sao?""Thì tao cứ nghĩ gần đấy là đủ rồi, ai ngờ lại vậy đâu.

Dù sao thì vẫn mang người về là được, còn lại thì cứ để người đó xử lí đi!"Đúng như suy đoán thì có ai đó thuê người bắt cóc cô, mà dùng thủ đoạn này thì cũng chỉ có thể là người đó thôi chứ không ai khác...Cái thủ đoạn này cũ quá rồi đó, có thể mới mới chút được không hở? Mất hứng quá đi!Có tiếng kẽo kẹt được đẩy ra rồi đóng vào, tiếng bước chân đến gần cô rồi một giọng nói vang lên: "Lâu lắm rồi chúng ta vẫn chưa gặp nhau nhỉ?"Cô vẫn bất động không lên tiếng đáp lại.

Giọng nói lại vang lên lần nữa: "Không cần phải vậy đâu! Tôi biết cô tỉnh từ lâu rồi! "Khuynh Hạ nở nụ cười rồi mở mắt ra đáp: "Thật là~ Đâu cần thiết phải chào đón tôi bằng cách này đâu~""Cô đã đoán trước được là tôi sao! Bất ngờ thật đó!""Cũng vì vậy mà có chút không thú vị gì cả! Mất hứng quá..."...Về phía bên kia, Tiểu Niệm quay lại nhà xe không nhìn thấy cô đâu, gọi điện thì không bắt máy.

Bình thường cô không bao giờ tắt máy cũng như không tự nhiên bỏ đi lung tung.

Xe vẫn còn ở đây, đồ đạc vẫn vứt trong xe,..."Kí chủ?! Không ổn rồi...!!"....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 63: 63: Làm Ảnh Hậu Có Gì Vui 10


...Tiểu Niệm mở màn hình hệ thống để tìm cô nhưng lại không thấy.

Nó cố tra lại nhưng kết quả vẫn vậy..."Không thể nào!? Định vị của kí chủ hoàn toàn biến mất? Chết tiệt!"Nhất định là do hệ thống ma kia xóa hết kết nối với kí chủ rồi.

Giờ biết cô ở đâu mà tìm chứ...? Không lẽ lại không có chút manh mối nào sao...Đang tìm kiếm thì bỗng nhiên thấy được một món đồ vật được vứt dưới gầm xe.

Tiểu Niệm nhìn rồi nhặt nó lên xem thì liền phát hiện ra rồi cầm điện thoại cô gọi cho Quân Niệm.Lúc sau hắn gọi lại hỏi: "Khuynh Hạ? Có chuyện gì mà gọi nhiều vậy, vừa nãy tôi đang quay nên không bắt máy được!""Là tôi! Chị đấy hiện giờ mất tích rồi! Không biết anh có thể phối hợp với tôi để tìm chị đấy không?""Hở?! Cô đấy mất tích!!...!Được rồi, cậu nói đi!"....Về phía Khuynh Hạ, cô cười nhạt rồi nói: "Lục Nhiên! Em cũng đâu cần phải mang chị đến đây để xem kịch đâu.

Chê nha!"Cô ta bóp lấy cằm cô nâng lên rồi tức giận hét: "Đừng có giả tạo như vậy với tôi! Cô cũng có hơn gì tôi đâu mà lên mặt vậy chứ!!""Chị không hiểu em đang nói gì hết á! Rốt cuộc là ai giả tạo hơn ai thì em tự hiểu rõ mà..."Cô ta lạnh lùng nhìn cô rồi bắt đầu nở nụ cười giả tạo đó nhẹ nhàng bảo: "Chị vẫn không hiểu tình cảnh của mình hiện giờ à? Số phận của chị đang nằm trong tay tôi mà, có đúng không?""Ha! Số phận là tự do bản thân mình, em cũng đâu phải ông trời đâu mà quyết định số phận người khác chứ!?"Nói chuyện với cô ta riết sầu não ghê, chắc phải cho cô ta đi học lại môn Giáo Dục Công Dân thôi :vLục Nhiên đen mặt lại quát: "Im miệng đi! Cô tỏ ra thanh cao làm cái gì chứ? Cũng chỉ hơn tôi vài điểm mà dám lên mặt dạy đời tôi!!""Ủa?! Bộ tôi nói sai à? Tôi cũng lớn hơn một vài tuổi cơ mà, phải biết điều tôn trọng người lớn chứ 🙂"Cô nhìn Lục Nhiên rồi nói thêm: "Điều tôi muốn biết ở đây là tại sao cô lại luôn nhằm vào tôi?"Cô ta cười nhạt rồi ngồi xuống một cái ghế đối diện: "Nếu tôi nói là tôi muốn tất cả mọi thứ của cô thuộc về tôi thì sao?"Thì ra là vậy....!Ủa? Mắc gì tham lam vậy, tồy ghê!"Khuynh Hạ! Cô còn nhớ hồi còn nhỏ không?"Hồi nhỏ ai mà nhớ được, đến hôm qua cô ăn gì cô còn không nhớ nữa là hồi nhỏ =))"Hồi đó cô luôn được bạn bè yêu quý vây quanh, ba mẹ yêu thương chiều chuộng mà không phải chịu bất cứ một thứ gì cả.

Cô luôn giúp đỡ, thân thiện với người khác, nói chung mọi điều tốt đẹp hầu như đều thuộc về cô cả..."Vậy là rốt cuộc cô ta đang khen hay chê mình vậy nhỉ 🙂)? Cũng đâu có lí do gì mà phải nhằm vào mình đâu??"Nhưng rồi mọi chuyện đều trở lên tệ là khi cô đến làm bạn với tôi...!Lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ bất hạnh, nghèo đói và không có gì tốt đẹp cả! Khi đó tôi cứ nghĩ cô như một thiên sứ vậy, sẽ đến cứu vớt cuộc đời khốn khổ này.

Hóa ra mọi thứ đều là tôi lầm tưởng..."Ủa? Là hồi nhở mình tồy lắm à? "Mỗi lần cô có mặt ở đó thân thiết rồi giúp đỡ tôi thì đằng sau tôi luôn bị mọi người xa lánh, khinh thường thậm chí là đánh mắng...!Bọn họ nói tôi không xứng được làm bạn với cô, nói tôi cũng chỉ là một đứa con hoang không rõ bố mẹ thì lấy tư cách gì mà được cô quan tâm,...!Vốn dĩ tôi cũng biết hoàn cảnh của mình nhưng tôi đã làm gì sai chứ?"Cạn lời đéo biết nói gì luôn...!Quả nhiên hệ thống nói đúng, cô vẫn không lên tốt bụng quá thì hơn :v"Cuộc sống của tôi nó như địa ngục từ khi cô đến vậy! Cô được mọi người tung hô còn tôi thì bị dìm xuống dưới đáy xã hội! Dù tôi đã cố gắng chịu đựng, cố gắng làm mọi việc thì đến hiện tại tôi vẫn không thể bằng cô...!Vẫn không có địa vị gì, không có ai quan tâm bên cạnh, hiện giờ còn bị mắng chửi nữa..."Khuynh Hạ định giơ tay lên để lau đi những giọt nước mắt của cô ta nhưng đang bị trói nên cô nhàn nhạt bảo: "Lấy khăn lau đi! Khóc trông không đẹp chút nào..."Lục Nhiên đứng dậy cầm lấy chiếc khăn trắng lau vội những giọt nước mắt: "Tôi không cần cô tỏ ra thương hại! Với lại tôi cũng chưa muốn làm hại cô lúc này! Cô cứ ở lại đây một thời gian đi!"Nói rồi cô ta liền bước ra ngoài, đóng chặt cửa lại.

Khuynh Hạ ngước lên nhìn xung quanh nhưng không có gì để liên lạc được cả.Không biết Tiểu Niệm có thể tìm được chỗ cô không nữa....? Giờ chỉ mong cô sẽ không bị sao, chứ cô chưa muốn chết sớm.

Còn nhiều thứ còn chưa được ăn mà 🙁(....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 64: 64: Làm Ảnh Hậu Có Gì Vui Hoàn


...Ngày hôm sau, cánh cửa liền từ từ mở ra.

Khuynh Hạ vẫn còn chưa tỉnh ngủ nên không nhìn rõ là ai bước vào cả...Một tiếng người nào đó vang lên: "Mang đồ ăn.

Ăn đi!"Đến khi người đó lại gần rồi cô mới nhìn thấy là một người đàn ông cũng trung niên, dáng người cao cao, tay cầm hộp đồ ăn để trước mặt cô.

Sau đó cởi dây rồi lại buộc hai tay về phía trước để cô dễ ăn hơn.

Cứ thế cả hai không nói với nhau một lời nào, ăn xong cô liền nhìn rồi hỏi: "Cảm ơn!"Người đàn ông gật đầu cho có lệ rồi cầm hộp bước ra ngoài.

Cô chợt nhớ ra rồi hỏi: "Có phải....!là người đã theo dõi rồi bắt tôi không?"Người đó liền dừng chân lại lạnh nhạt nói: "Yên tâm! Không làm hại đâu!"Nói rồi liền bước đi nhanh và đóng chặt cửa lại.

Cô nhìn rồi nghĩ ngơi một hồi...Mặc dù có lạnh lùng nhưng cũng rất tốt bụng nên chắc chắn người đàn ông đó sẽ không hại cô.

Giờ nên tính làm cách nào để liên lạc với Tiểu Niệm đây, ở đây không có giường êm ái với đồ ăn yêu thích nên cô đang đau khổ lắm rồi 🙁Giờ tình cảnh của cô được miêu tả ngắn gọn là CHÁN, RẤT CHÁN và QUÁ CHÁN.....Cứ ngồi một chỗ, đến giờ thì có người đưa cơm xong buồn thì ngủ.

Riết chắc thành người tối cổ luôn quá :🙂Giờ thì làm việc gì cho đỡ tốn thời gian nhỉ? Nghĩ nghĩ một hồi rồi cô nói vọng ra: "Có ai ở ngoài đó không vậy?"Một người đàn ông béo bước vào lầm bầm: "Gọi cái gì chứ? Im miệng đi!""Nói chung là tôi chán quá! Anh có trò gì chơi không cho tôi chơi ké với :v "Tên đó nhăn mặt lại nghĩ rồi hỏi: "Trò thì có nhưng mà mày biết chơi không?""Mạc chược, cờ vây, cờ tướng,....!nói chung là cái gì tôi cũng chơi được hết!""Tốt quá! Tao đang thiếu 1 một người nữa để chơi bài"Cô gật đầu rồi chạy ra ngồi xuống để bắt đầu chơi.

Dăm ba mấy cài trò này sao mà so với cô được >🙂....Lục Nhiên lúc này đi đến nhìn đám người kia rồi hỏi: "Cô ta thế nào rồi?"Khuynh Hạ đang đánh thấy có người hỏi mình liền ngó ra nhìn.

Cô cười cười vẫy tay nói: "Hê nhô Lục Nhiên! Tôi oánh bài thắng nãy giờ luôn nè, có muốn chơi cùng không?"Cô ta nhìn cô mà đứng hình, có đứa nào bị bắt cóc mà hồn nhiên ngồi oánh bài với bọn bắt cóc bao giờ.

Nên khen là cô hòa đồng hay là thiểu năng nữa đây...Đúng lúc này Tiểu Niệm từ đâu ngã xuống trước mặt Khuynh Hạ.

Nó nhăn mặt rồi lầm bầm: "Đau chết đi được! Biết thế mình đã không dùng cái cổng di chuyển chết tiệt này!"Cô liền bất ngờ rồi hỏi: "Ủa?! Tiểu Niệm!! Sao ngươi lại ở đây?"Nó nhìn thấy cô thì gào lên: "Aaaaaaaaaaa! Kí chủ thân yêu!""Cái hệ thống chết tiệt này! Ngươi vừa đè lên bộ bài của ta rồi đó! Giá như ngươi đến muộn chút...!thì có phải ta đã Ù rồi không...."Tiểu Niệm nhìn xuống rồi đạp thêm phát nữa lên bộ bài: "Vậy hở?""Ngươi còn cố ý dẫm? Hệ thống chết tiệt này!"Nói xong cô nhìn xung quanh thấy tất cả hình như đều bất động khiến cô thắc mắc hỏi: "Mấy tên này bị làm sao đây? Còn cả cô ta nữa sao đều bất động hết rồi?""Do tôi đóng băng thời gian lại! Vừa nãy tôi mãi mới xóa được cái hệ thống ma kia nữa""Vậy còn Quân Niệm?""À! Hắn ở bên ngoài đang chỉ đường cho cảnh sát!"Khuynh Hạ nhìn Lục Nhiên một hồi rồi nhàn nhát bảo: "Vậy ngươi dịch chuyển cô ta đi nơi khác đi, còn cả người đàn ông trung niên kia nữa!"Tiểu Niệm thắc mắc: "Sao vậy? Rõ ràng cô ta sai người bắt cóc kí chủ mà?""Chỉ là ta cả thấy vẫn nên cho cô ta một cuộc sống yên bình hơn thôi!"Đôi khi cô lại thấu hiểu hoàn cảnh của cô ta, có lẽ khi tuyệt vọng quá sẽ khiến cho con người trở lên thay đổi..."Được rồi! Vậy để tôi xóa hết những kí ức không đáng có của cô ta nữa vậy.

Dù sao đã làm thì cũng phải làm cho hết!"Khuynh Hạ gật đầu nhìn cô ta lần nữa rồi quay đi.

Mong lần tới nếu có vô tình gặp nhau thì cô muốn nhìn thấy cô ta sống thật với bản thân mình hơn......Tiểu Niệm chợt nhớ ra gì đó rồi quay ra hỏi: "Nhưng mà...!sao kí chủ lại để bị bắt chứ?""Ta cố tình để bị bắt đấy! Chẳng qua là ta vốn không hiểu tại sao Lục Nhiên cứ nhằm vào ta mà thôi"Khuynh Hạ nhìn lên bầu trời xanh rồi nói thêm: "Nhưng đến bây giờ...!ta lại không muốn nghe lí do đó!""Yên tâm! Tôi đã đưa cô ta đến một thành phố yên bình, người dân lương thiện rồi! Sau này cô ta sẽ có một cuộc sống tốt thôi!""Cũng mong là vậy..."Lúc này Quân Niệm chạy tới ôm lấy cô: "Thật may là em không sao! Nếu không thì chắc...""Được rồi! Buông em ra đi! Người ta nhìn mình kia kìa"Tiểu Niệm kéo tay áo cô: "Chị ơi! Về thôi!"Hắn lạnh nhạt nhìn nó: "Tôi sẽ lái xe đưa cô đấy về! Không cần cậu lo!"Nó nhăn mặt gào lên: "Gì chứ? Anh với chị tôi chỉ là bạn thôi, tôi là em họ thì đi cùng mới an toàn chứ?"Hắn nhạc nhiên rồi hỏi lại: "Hở? Em họ?!""Ủa mắc cười ghê! Không em họ chứ chả nhẽ là người yêu hay người tình?""May quá!""May cái gì chứ? Anh mà muốn theo đuổi chị tôi á thì đợi tôi xét mới được chứ đừng có mà mơ mộng!"Cô kéo nó lại nói: "Sao tự nhiên ngươi cãi nhau với nam chủ làm gì vậy?"Nó bực bội đáp: "Tại thấy hắn ngứa mắt á! Mà kí chủ công lược chứ phải tôi đâu mà tôi phải nịnh hắn chứ!"Cái này cũng đúng ha! Nhưng mà vẫn thấy có gì đó không ổn cho lắm...?...Một năm sau, tại lễ trao giải thưởng...Người dẫn chương trình cầm mic nói to: "Và sau đây là giải oscar dành cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của năm sẽ thuộc về.....!về nữ ảnh hậu Khuynh Hạ!!""Xin mời vị khách mời bước lên để trao giải! Xin mời ảnh đế Quân Niệm!"Khuynh Hạ đứng dậy rồi bước lên bục.

Ánh đèn chiếu lên người cô cùng với chiếc váy đen dài càng làm nổi bật lên vẻ đẹp.Cô rốt cuộc muốn xem hắn làm gì mà được thành người trao giải? Thú vị thật!!Quân Niệm cầm giải thưởng bước tới trước mặt cô rồi cầm lấy mic nói: "Hôm nay tôi rất vinh dự khi được đến đây với tư cách là khách mời trao giải.

Chính vì vậy giải nữ diễn viên chính xuất sắc này tôi sẽ trao cho người tôi yêu! Chúc mừng em nha Khuynh Hạ!"Cô cười rồi cầm lấy nó: "Cảm ơn anh!""Còn một điều này nữa!"Nói rồi hắn quỳ 1 chân xuống cầm hộp nhẫn cưới mở ra đưa trước mặt cô: "Hạ Hạ! Em có nguyện ý gả cho anh...!được không?"Cả hội trường đều ồn ào, láo loạn cả lên...Co nhìn hắn rồi nói: "Nhẫn đại diện cho lòng chung thủy, lời hứa bên nhau trọn đời, sự rằng buộc, sự vĩnh cửu,...!Và chỉ được trao cho một người duy nhất, anh sẽ thực hiện những điều đó chứ?""Vì em mọi thứ anh đều thực hiện!""Tất nhiên là không..."Hắn liền đen mặt lại rồi hỏi: "Nhưng mà...!Tại sao em lại??"Cô liền bật cười: "Tất nhiên là không...!thể không đồng ý rồi!""Vậy là em đồng ý?!""Đương nhiên là vậy rồi!" Hắn bế cô lên cười trong sự chúc mừng của mọi người xung quanh.

Ngay sau đó tin tức được lan rộng với bao sự bất ngờ của các fan và được đẩy thuyền nhanh chóng....Một tuần sau, đám cưới được tổ chức với đông đảo mọi người đến dự và chúc mừng.

Các fan cũng tag cô và hắn vào để chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ.

Sau này, cô xin nghỉ đóng phim mà tĩnh dưỡng ở nhà.

Tuy nhiên vẫn được các fan quan tâm, hỏi han tình hình và cô cũng up ảnh cuộc sống của mình nhiều hơn...!Cứ thế 2 người nắm tay nhau cả 1 đời hạnh phúc.......Mãi sau này khi đi du lịch tĩnh dưỡng, cô đã gặp lại Lục Nhiên.

Cô ta nhận ra cô là ảnh hậu nổi tiếng và rất hâm mộ..."Ảnh hậu có thể cho em xin chữ kí được không? Em hâm mộ chị lắm!!""Được chứ! Dạo này sống có tốt không?""Dạ?! Em sống ở đây tốt lắm! Môi trường rất yên tĩnh và bình yên...!nhưng mà chị biết em hả?"Cô cười rồi lắc đầu: "Không có! Chỉ là thấy em giống với người mà chị quen, chỉ là tính cách cô ta có chút xấu!"Sau chuyến du lịch đó cô cũng không còn gặp lại cô ta nữa, chỉ biết là hiện giờ cô ta có một gia đình rất yên ấm, chỉ vậy thôi.......
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 65: 65: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 1


...Lại một lần kết thúc thế giới trong mệt mỏi, Khuynh Hạ lết xác ngồi xuống ghế thở dài.

Cứ một vi diện lại có một kết thúc khiến cô cảm thấy mình dường như già đi trăm tuổi vậy...Tiểu Niệm nhìn cô mà lắc đầu: "Haizz! Trông kí chủ thiếu sức sống quá có cần tôi tưới nước cho không?"Cô quay ra nhăn mặt mắng: "Ngươi không khịa ta một ngày thì không chịu được à!""À mà kí chủ...""Nói nhanh đi!"Nó nhìn cô rồi cầm lấy gói đồ ăn hỏi: "Tôi thắc mắc là tại sao kí chủ lại đặt tên tôi là Tiểu Niệm vậy?""Cái này...!ta cũng không biết nữa..."Nếu hệ thống không hỏi thì cô cũng quên luôn! Tại sao cô lại đặt tên nó là Tiểu Niệm nhỉ? Cô cũng không biết là tại sao nữa...!chỉ cảm thấy cái tên này rất là quen thuộc và có chút ấn tượng nên đặt thôi! Nó liền hướng qua màn hình nói: "Được rồi! Chúng ta tiếp tục cốt truyện tiếp theo thôi!"...[Đang tải dữ liệu...Tinh~ Dữ liệu đã tải xong! Thế giới tiếp theo là cổ đại]Đây là tiểu thuyết cẩu huyết của cổ đại thì nam chính Quân Niệm là một vị vua trẻ tuổi của triều đình nhà Tần.

Bấy giờ là một người cao lãnh, "vì nước quên tình" cho nên hậu cung chỉ có mỗi một vị hoàng hậu.

Vị hoàng hậu đồng thời cũng chính là nguyên chủ Khuynh Hạ, là người được chọn kế vị hoàng hậu từ bé của hắn.

Đáng ra là sự việc sẽ yên bình rồi đi đến tốt đẹp nhưng lại bị nữ chính từ đâu nhảy ra phá đám...?!Lần này nữ chính tên là Tiểu Ngọc, vốn là một vũ công được nước khác đưa sang cầu hòa.

Dựa vào những kế hoạch mà cô ta nghĩ ra mà thành công chinh phục được nam chủ, thậm chí còn hãm hại nguyên chủ, đẩy cô vào lãnh cung mà độc chiếm sự sủng ái của hắn.Nguyên chủ cho đến lúc tự kết liễu trong lãnh cung vẫn không hiểu mình đã làm gì sai mà đến khi mất phải chịu nhiều những oan ức.......Khuynh Hạ đọc xong kịch bản mà tức muốn hộc máu...!Duma! Nguyên chủ chưa làm gì mà cũng bị dính đạn là sao? Cô ta thích tên nam chủ não tàn kia thì cô đây nhường! Mắc gì phải hãm hại nguyên chủ chứ >:U?Không hiểu tác giả nào nghĩ ra cái cốt truyện vớ vẩn này được nhỉ? =)"Giờ bắt đầu luôn nhớ kỉ chủ?""Nhanh đi chứ ta muốn vào đó ngược cô ta lắm rồi đây! >:U"[Nhiệm vụ bắt đầu...!Chúc kí chủ hoành thành tốt!!]....Khuynh Hạ từ từ mở mắt dậy, trước mắt cô là một căn phòng đúng kiểu cổ đại với những thiết kế quý phái của một mẫu nghi thiên hạ.

Cô đứng dậy rồi bước đến bên gương đồng mà ngồi xuống, lúc này có vài cung nữ mở cửa ra rồi bước vào nhẹ nhàng để chuẩn bị mọi thứ cho cô.

Người thì lấy y phục cho cô, người bưng chậu rửa mặt, rồi làm tóc, trang điểm,....Sau một hồi bị quay như chong chóng thì cô cũng được ngắm nhìn mình trong gương.

Nhan sắc của nguyên chủ cũng đẹp quá đi mất! Nhìn không chê được điểm nào luôn ý! Làn da rất mịn, đôi mắt phượng có một nốt chấm nhỏ dưới mắt cùng với đôi môi anh đào.

Nhìn mà muốn u mê luôn ý, chắc tên nam chủ kia phải đeo kính lại rồi!Đến cô nhìn còn mê nữa mà hắn còn không thèm để ý, đã thế phải ngược hắn cho biết tay >🙂Lúc này có một cung nữ e thẹn bước đến gần cô rồi quỳ xuống cung kính nói: "Thưa hoàng hậu nương nương! Hôn nay là ngày đẹp trời nên người có hứng thú ra vườn thượng uyển không ạ!"Cô nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế với giọng điệu: "Ồ! Đúng lúc bổn cung dạo này tâm tư đang phiền muộn, chuẩn bị đi!"Gọi là chuẩn bị cho nó sang chứ cô bị lôi đi chuẩn bị hết rồi còn đâu, giờ chỉ cần lết xác lên kiệu rồi lết xác ra đó nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây thôi...Đến lơi, cô bước xuống kiệu rồi đi về phía bàn đá nhỏ ngồi xuống! Qua nhiên là đi kiệu không vui chút nào, vừa xóc vừa khó chịu.

Thà để cô cưỡi ngựa còn vui hơn 🙁Cung nữ liền nhanh chóng rót cho cô một chén trà rồi lui lại phía sau.

Cô cầm lên nhấp môi rồi lại hạ xuống, vị trà tuy thơm nhưng có chút đắng nên cô uống không quen chút nào.

Dù sao ở đây cũng yên bình quá, mặt hồ trong xanh yên ả, gió nhẹ nhẹ thổi,...Giờ mà có thể điện thoại để chụp hình thì tuyệt vời >🙂Bỗng cô nhìn thấy xẫ có một nữ tử mặc đồ thiết kế khá lạ so với đồ mà cô mặc.

Nhìn hình cũng đoán ra là nữ chính Tiểu Ngọc chứ còn ai nữa...!Cái bộ đồ không ra kín cũng không ra hở lại còn ôm theo cây đàn tỳ bà thì chắc chắn là cô ta rồi! Theo cốt truyện cô ta mới đến đây được vài tuần cho nên độ hào cảm của nam chủ đối với cô ta chưa cao.[Tinh~ Độ hào cảm của nam chủ đối với nữ chính là 10 còn kí chủ thì là 20]Vừa nhắc thì dữ liệu xuất hiện...?! Xem ra với tiến độ này thì cũng mất một khoảng thời gian để công lược nam chủ rồi đây!!....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 66: 66: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 2


...Khuynh Hạ cầm chén trà nhâm nhi nhìn từng cử chỉ của cô ta.

Nói thật là cô ta sở hữu vẻ đẹp ngọt ngào, mỏng manh kiểu như bạch liên hoa vậy...!Cô dời mắt nhìn về phía trời xanh kia.

Không hiểu sao dạo này cô rất thích nhìn trời xanh, nó yên bình khiến cô thấy trong dòng ấm áp lên không ít...Tiểu Ngọc bước lại gần phái cô rồi hơi cúi nói: "Thần xin thỉnh an hoàng hậu nương nương! Vừa rồi thần không để ý nên không đến thỉnh an được người, chắc người sẽ không để ý chứ ạ?"Một cung nữ thấy vậy liền lên tiếng: "To gan! Ngươi dám thất lễ với hoàng hậu nương nương như vậy sao? Còn không mau..."Gì chứ?! Cô mặc nguyên bộ đồ đỏ như này mà không để ý thấy ư? Cũng diễn đạt đấy chứ bộ, thú vị thật~Cô giơ tay lên ra hiệu khiến cung nữ kia bối rối mà im lặng sau đó nhàn nhạt bảo: "Không sao! Bổn cung đang có hứng lên không trách phạt ngươi.

Mau ngẩng mặt lên cho bổn cung thấy nào!"Cô ta ngước mặt lên nhìn cô nhưng vẫn tỏ ra e thẹn, yếu đuối.

Ý gì đây?? Nhìn cô ta dẹo dẹo chỉ muốn đá cho 1 phát mà lăn xuống hồ.

Khinh bỉ vãi!Bỗng nhiên Tiểu Ngọc liền chỉ tay về phía hồ: "Thần lần đầu tiên đến đây cho nên thấy hồ ở đây rất đẹp và phù hợp với người.

Không biết người có hứng ra không ạ!?"Khuynh Hạ nhìn về phía hồ rồi nở một nụ cười mà đứng dậy: "Ngươi nói đúng! Hồ này được xây vào mùa thu năm trước và nó đẹp nhất ở đây"Nói xong cô liền bước bên cạnh mặt hồ, cô ta liền đi phía sau rồi chạy lên trước mặt cô: "Vậy nó có sâu không ạ?""Rất là sâu đó~"Lúc này bỗng có tiếng thái giám vang lên: "Hoàng thượng đến!!"Tiểu Ngọc nở nụ cười thoáng qua cầm lấy tay cô kéo ra rồi tự ngã xuống dưới hồ.

Cô ta còn kêu lên: "Cứu tôi với!"Cô đứng trên bờ nhìn xuống dưới nhàn nhạt không phản ứng.

Mất cái thủ đoạn cũ kĩ này cô xem suốt trong phim cung đấu rồi, giờ tận mặt nhìn mới thấy cô ta diễn còn giỏi hơn mấy người trong phim.

Tiểu Niệm liền hoảng: "Toang rồi! Cô ta như vậy thì tí nữa ăn vạ với nam chủ thì biết làm sao...?!""Không sao! Nếu cô ta đã muốn như vậy thì ta cũng nên phối hợp theo mà! Để ta cho thêm chút kịch tính nha!"Tiểu Ngọc đang vùng vẫy dưới nước thì cảm thấy dường như có gì đó quấy lấy chân mình mà kéo xuống.

Cô ta cố nhìn xuống thì thấy có một bóng đen có bàn tay túm chân cô ta rồi luôn miệng lẩm bẩm: "Chơi với ta...!chơi với ta..."Cô ta hoảng sợ quá liền tự bơi lên bờ rồi vừa thở vừa gào lên nói: "Có quỷ...!có quỷ vừa kéo chân ta..."Quân Niệm bước tới cùng với vài người thì nhìn thấy tình cảnh này.

Khuynh Hạ cùng vài cung nữ liền cung kính chào hắn rồi Khuynh Hạ quay ra lo lắng cho cô ta có sao không...Hắn nhìn không nói gì mà ra hiệu bảo người đưa cô ta về.

Cô ta quay ra liền khóc nấc lên: "Thưa hoàng thượng! Vừa nãy hoàng hậu cũng không cố ý đẩy tiện nữ xuống đâu...!Chắc là do thần bất cẩn thôi..."Có cần phải giả trân vậy không? Đổi kịch bản gì mới đi chứ...!Khuynh Hạ cầm lấy chiếc khăn chấm chấm mắt rồi kể: "Vừa nãy muội ấy tự nhiên hét lên có quỷ gì đó rồi tự nhiên lao xuống hồ làm thần thiếp với các cung nữ một phen hoảng sợ.

Tất cả là do thiếp không biết bảo vệ muội ấy..."Muốn diễn với cô thì cô ta còn non lắm >🙂Hắn liền bước về phía cô rồi hỏi: "Có sao không?""Dạ?! Thiếp không sao..."Ủa? Kịch bản này hơi sai sai nha?! Câu này phải lên nói với cô ta thì mới đúng chứ đâu phải cô :v?Quân Niệm liền quay ra ra lệnh một cung nữ đưa cô ta về rồi bước đi.

Khuynh Hạ liền gọi hệ thống: "Ta cảm thấy nam chủ vi diện này có gì đó không đúng! Có khi nào lỗi rồi không??"Tiểu Niệm kiểm tra lại: "Hmm...!hoàn toàn bình thường không có lỗi nào hết á! Mà thế càng tốt để hoàn thành nhiệm vụ" Cô vẫn nghi ngờ có gì đó sai! Mà thôi đi ăn cái đã rồi nghĩ tiếp vậy......Về phía Tiểu Ngọc...Cô ta vừa thay y phục đã đi đi lại lại nghĩ cách gì đó, miệng lẩm bẩm: "Chiết tiệt...!đáng ra là hoàng thượng phải quan tâm đên ta chứ? Chắc chắn là do ả Khuynh Hạ rồi...!nếu không mình đâu bị như này!"Bỗng cô ta liền nhìn về phía lọ hoa rồi mỉm cười.

Không trực tiếp thì gián tiếp vậy! Nói rồi cô ta liền gọi một cung nữ đến nói gì đó sau đó cung nữ liền chạy đi...!....Sáng sớm hôm sau, khi Khuynh Hạ vừa thức dậy liền nhận thấy trong phòng mình có một mùi gì đó rất khác.Cô liền gọi một cung nữ đến liền hỏi: "Hôm nay trong phòng có mùi thơm vậy?""Dạ thưa người! Hôm nay có một cung nữ mới cầm loài hoa Đỗ Quyên nói là bày trong phòng sẽ rất thơm và giúp người có thể dễ ngủ, tỉnh táo và trẻ đẹp hơn..."Một cung nữ mới? Hoa Đỗ Quyên? Khoan đã...!Cô liền sai người mang lọ hoa ngay đi gấp vì cô rất hiểu rõ loài hoa này....! Hoa này có chứa chất độc Andromedotoxin và Arbutin Glucoside, khiến cho người trúng đều mệt mỏi, khó thở, chóng mặt,...!Chỉ cần ăn phải một lượng nhỏ lá hoa này thôi cũng đủ gây ngộ độc rồi thế nên không ai trưng bày loài hoa này trong phòng cả...!Nhưng thời cổ đại thì không khoa học hiện nay nên không ai biết về điều đó cả.Rốt cuộc cô ta có cần phải thâm độc đến vậy không? Vẫn may là cô còn hiểu biết về khoa học chứ không là toang rồi 🙁....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 67: 67: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 3


...Khuynh Hạ chợt nhận ra có gì đó không hề đơn giản như cô nghĩ.

Không thể nào có chuyện cô ta lại biết được trừ khi chính cô ra cũng là một người xuyên không đến đây...?!Cô liền gọi hệ thống lên để hỏi: "Tiểu Niệm! Giả dụ nếu như ta đang làm nhiệm vụ mà cũng gặp một người nữa xuyên không đến nhưng hệ thống không biết thì làm sao?"Tiểu Niệm suy nghĩ một lát rồi nói: "Chuyện này....!nếu là người xuyên không thì chắc chắn tôi sẽ biết ngay trừ khi người đó cũng có hệ thống thì tôi không điều tra được""Vậy trường hợp đó có xảy ra thường xuyên không?""Tỉ lệ rất ít khi xảy ra nhưng cũng không hẳn là không có...!Nhưng mà sao kí chủ lại hỏi vậy?"Cô nhàn nhạt nói ra suy nghĩ: "Ta nghi ngờ nữ chính thế giới này cũng có hệ thống giống ta...""Nếu vậy thì có lẽ độ khó của các nhiệm vụ đã được tăng lên rồi!"Ngay từ đầu cô đã thấy thế giới này có gì đó không hề đơn giản, Mặc dù biết nữ chính luôn có vòng hào quang tỏa sáng đến chói mắt nhưng để công lược được nam chủ não tàn kia thì cũng đâu có dễ.

Nguyên chủ thân với hắn từ bé mà độ hào cảm thấp hơn cả điểm hóa thế kia thì nữ chính là một người lạ lại có thể độc sủng?!Chúa hề thật =))?Mà thôi đi ăn cái đã rồi chút nữa nghĩ tiếp vậy :v...Sáng sớm hôm sau, Khuynh Hạ bị các cung nữ lôi đi từ sớm.

Cô mơ màng nghe nói là hôm nay phải dậy sớm để đến Cung diên thọ gì gì đó để thăm Hoàng thái hậu.Làm mẫu nghi thiên hạ đúng là khổ ghê! Lần sau cô sẽ không bao giờ xuyên đến làm hoàng hậu nữa 🙁(Vừa mất tự do, khó chịu và bất tiện nữa.

Nhiều khi đi lạc trong cung là có thật nha! Ngồi trước gương to cùng với bộ đồ thanh lịch và búi tóc bằng trâm.

Đôi mắt phẳng lặng không một chút gợi sóng, cô nhàn nhạt nhìn xuống một hộp gỗ mà không nói gì.

Sau đó cô đứng dậy rồi chuẩn bị đi đến Cung diên thọ.

Vừa bước vào liền ngửi thấy mùi hương thuốc rất nồng mà cô thì rất là ghét thuốc 🙁(Tuy khó chịu nhưng cô vẫn phải bước vào để chào hỏi.

Cô quỳ xuống rồi nói: "Thần xin thỉnh an hoàng thái hậu nương nương!""Được rồi! Miễn lễ! Cái con bé này lúc nào cũng trịnh trọng như vậy...!Thật là..."Cô liền đứng dậy rồi ngòi chiếc ghế bên cạnh đó, lúc này cô mới được nhìn rõ Hoàng thái hậu.Mẹ nam chủ trông trẻ vậy 🙂)? Gần 50 rồi mà nhan sắc vẫn đẹp như vậy thì chắc hồi trẻ là một mĩ nhân đẹp lắm đó >🙂Cô liền hướng về phía cung nữ nói:"Người đâu mang đồ vào đây!"Nói rồi cô quay ra cười với bà: "Có chút quà mọn con muốn tặng cho người, mong người không chê!""Đến là được rồi, quà cáp làm gì chứ? Lại ngồi gần đây để ai gia nhìn con cho rõ nào!"Cô liền đứng lên rồi ngồi gần xuống cạnh bên, bà liền nhìn cô rồi véo má: "Con bé này càng lớn càng xinh đẹp, chỉ tội là cái tên nhóc kia suốt ngày cứ cắm mặt vào đống văn chương với sách vở...!không quan tâm đến con gì cả....!Haizz!"Mẫu hậu nói gì cũng đúng! Nam chủ đúng là nên đeo kính >:UCô cười cho qua rồi thở dài: "Dù sao việc nước cũng quan trọng hơn mà! Con cũng quen rồi nên không trách chàng đấy...""Con còn bênh nó! Biết thế ai gia ngày xưa cho nó cưới cái đống văn chương kia, con đẹp như vậy căn bản nó không xứng chút nào 😡"Aaaaa mẹ nam chủ tuyệt vời vậy! Nói câu nào là ngầu câu đấy!!Nói rồi bà quay ra ho vài tiếng, cô liền lo lắng hỏi: "Người sao lại ho rồi! Thái y đâu!!""Không cần gọi đâu! Ai gia cũng già rồi nên phải có bệnh chứ.

Giờ có chữa thì cũng đâu thể hết được, chỉ mong sao có đứa cháu bế bồng là ai gia mừng rồi!"Chưa kịp để cô phản ứng bà liền nói thêm: "Ai gia cũng không quan trọng trai hay gái gì cả nên con không cần lo lắng đâu!"Người mẹ của năm đây sao! Cảm động rớt nước mắt...!nhưng mà có gì đó hơi sai sai?! Ủa thế vòng vo rồi ho nãy giờ là muốn có cháu bế hả 🙂)?khuynh Hạ liền cười rồi tìm cách đổi chủ đề: "Hình như cũng sắp đông rồi, hay là con may cho người bộ đồ nha!""Con nhắc mới nhớ! Mùa đông sắp đến rồi lên ngoài trời lạnh lắm.

Mà lạnh thì lại không tốt cho em bé nên chắc ai gia cũng phải chuẩn bị đồ cho cháu thôi!"Ủa alo 🙂)? Đùa không vui cô đã rén nha!...Sau một hồi trò chuyện trong sự sợ hãi thì cô kiếm cớ mãi mới được trốn ra ngoài được.

Quả nhiên mẹ nam chủ với nam chủ đáng sợ như nhau mà 🙁(Cô bước lang thang trên đường rồi rẽ vào vườn thượng uyển cho thư giãn.

Tiến sâu vào trong thì thấy có một vườn trúc xanh trải dài trước mắt.

Cô liền bước đến, ngồi trên một tảng đá rồi lấy sáo ra thổi.Tiểu Niệm: "Kí chủ biết thổi sáo hồi nào vậy? Sao tôi lại không biết?!""Biết chút chút thôi chứ không nhiều!"Tiếng sáo cùng với tiếng gió xào xạc quyện vào nhau tạo lên một bản nhạc hợp đến kì lạ...Bỗng cô nghe thấy tiếng bước chân liền dừng lại.

Quân Niệm liền bước vào nhìn cô có chút dao động.

Sao tự nhiên nam chủ lại ở đây!? Cái hệ thống chết tiệt này chả thông báo cho cô gì cả 😡Còn cái tên não tàn này sao cứ nhìn cô hoài vậy? Cô giơ hai ngón tay hình chữ V rồi nghĩ thầm: "Hai ba con mực! Em yêu anh cực..."Quân Niệm: "....?!"....Hắn ngồi gần bên cô rồi mở miệng hỏi: "Nàng biết thổi sáo?"Khuynh Hạ nhìn hắn rồi trả lời: "Hồi nhỏ thần thiếp có được học qua một chút!""Ừ! Nghe hay lắm!"Thấy giá trị của cô chưa? Đến nam chủ còn công nhận tài năng của cô kia kìa >🙂"Cảm ơn! Sao ngài lại ở đây?"Hắn nhàn nhạt nhìn lên bầu trời: "Ta muốn thư giãn nên đi dạo vào đây!"Cô liền cười tươi rồi nói: "Cũng đúng! Vườn trúc ở đây rất đẹp nên thần rất thích!!""Nàng thích cây trúc?""Vâng! Trúc vừa mộc mạc, giản dị nhưng cũng rất thanh tao, nhã nhặn..."Hắn nhìn cô không nói gì.

Cứ nghĩ cô sẽ giống với bao nữ nhân khác sẽ thích hoa hay trang sức, không ngờ cô lại có điểm đặc biệt như vậy...!....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 68: 68: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 4


....Quân Niệm đứng dậy đưa tay ra rồi nói: "Cũng gần trưa rồi! Để ta đưa nàng về..."Cô cười cười đưa tay mình cho hắn mà cũng về.

Hai người suốt dọc đường vẫn cứ nắm tay nhau không buông cho đến khi đứng trước cung của cô.

Hắn nhìn cô một hồi không nói gì cả, thấy tóc mai của cô bay trước gió có chút hơi loạn nên hắn tiện tay vén tóc cho cô.Khuynh Hạ có chút ngẩn người lên không biết nên phản ứng như nào đành tùy tiện nói 1 câu: "Hoàng thượng nhớ chú ý sức khỏe đấy! Không được làm quá sức đâu""Ừ!"Nói rồi hắn liền rời đi, cô đứng ở đó cũng nhàn nhạt bước vào bên trong.

Hình như nam chủ cũng đâu quá lạnh lùng lắm đâu ta? Cô vẫn thấy trong mắt hắn vẫn có chút sự dịu dàng thoáng qua...?Trong nguyên tác có một số vấn đề như cách cô ta hãm hại nguyên chủ chỉ được viết qua loa đã khiến cô đau đầu rồi.

Giờ hiện tại tình tiết dần khác với nguyên tác nên rốt cuộc cô ta đang nghĩ ra cái kế hoạch chết tiệt gì nữa đây...Tiểu Niệm ôm đống đồ ăn vặt hỏi: "Vừa nãy kí chủ giơ hai ngón tay rồi hát tào lao cái gì trước mặt nam chủ vậy??""Thì....!ta test thử xem nam chủ có phải người xuyên không...!nếu xuyên không chắc chắn là biết >🙂)""Nhiều khi không biết kí chủ giả ngốc hay ngốc thiệt nữa đây...!Cạn lời!"Ủa alo?? Kệ cô đi, tấu hề chút cho nó bớt căng thẳng mà cũng không được nữa...Ở bên ngoài, Tiểu Hoa đứng trong một góc khuất không ai thấy.

Cô ta siết chặt bàn tay, miệng liên tục lẩm bẩm: "Tại sao...? Tại sao anh đấy dám nắm tay thứ đê tiện kia! Nhất định phải khiến con ả Khuynh Hạ kia biến mất thì anh mới quay trở lại yêu mình...!Một nữ nhân thời cổ đại lạc hậu thì sao mà so sánh được với mình chứ....!"Cô ta nở nụ cười đầy giả tạo rồi quay bước rời đi để nghĩ cách lên kế hoạch tiếp theo.

...Sáng sớm hôm sau, lại là một ngày mệt mỏi đối với Khuynh Hạ vì sáng sớm hôm nào cô cũng đều bị các cung nữ lôi xác đi trước cả Mặt trời để sửa soạn tất cả mọi thứ sao cho hoàn hảo nhất có thể.Cô ngồi trước gương mà gục xuống mặt bàn rồi bắt đầu than thở về tương lai..."Ồn ào quá đó kí chủ! Có thể để tôi yên tĩnh chút được không chứ?"Cô quay ra càu nhàu: "Gì chứ? Hệ thống ngươi ngoài ăn, ngủ rồi bắt ta chạy deadline thì có biết mệt là gì! Giờ ngươi nhìn ta xem...!Ngủ không đủ, ăn không thoải mái, vác hàng đống thứ trang sức lên người như này chắc ta cũng die sớm thôi chứ sống sao nổi nữa....!!"Tiểu Niệm nhìn mặt cô bỗng cười: "Nhìn mặt kí chủ mắc cười quá! Nhìn giống giống với ai đó quá vậy ta!"Cô nhàn nhạt vươn vai nói: "Giống tác giả chứ ai nữa! Thiếu sức sống nên đang phải tự cầm bình tưới cây để tưới mình kia kìa""Tấu hề đến đâu thôi! Giờ kí chủ nghĩ ra kế gì hay ho chưa?""Hiện giờ theo như tiến độ của nguyên tác thì cũng sắp đến ngày nam chủ ở tiệc để chiêu đãi các vị tướng quân trên chiến trường trở về.

Chắc chắn cô ta sẽ thể hiện bản thân rồi làm khó dễ với ta để ta mất mặt đây mà!""Kí chủ định làm gì?""Đương nhiên là cô ta muốn mình tỏa sáng thì ta phải phối hợp theo chứ sao nữa! Vậy mới k*ch th*ch~ "....Ngày cứ qua ngày, đến đêm trước khi buổi tiệc diễn ra.

Khuynh Hạ đang ngồi trong phòng luyện chữ chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa.

Cô ra hiện cho người đó vào thì thấy một cung nữ trông rất lạ bê khay y phục rất đẹp đến dâng cho cô."Thưa hoàng hậu nương nương! Đây là y phục được chuẩn bị để ngày mai người mặc ạ!Cô cười cười rồi hỏi: "Y phục thì cứ để đó đi! Còn ngươi là cung nữ mới vào hay sao mà bổn cung chưa từng thấy bao giờ?""Thưa hoàng hậu! Nô tì mới vào cung được mấy ngày chưa diện kiến Người cho lên Người mới không biết nô tì!""Ồ! Thì ra là vậy sao? Trong cung quả thật có nhiều cho nên bổn cung cũng không thể nhớ hết! Nhưng từ khi nào một cung nữ mới vào lại có quyền được bê y phục cho bổn cung vậy?"Tiểu Niệm bên cạnh nói nhỏ bên tai cô: "Y phục này có vấn đề! Có người đã động tay vào!"Cung nữ kia liền hoảng sợ: "Cái này...!nô tì thật sự có hơi quá phận! Nô tì cũng mới vào, ai giao việc thì nô tì làm chứ nô tì không biết gì hết! Mong nương nương tha tội!"Khuynh Hạ bước lại gần nâng cằm cung nữ lên lạnh nhạt nói: "Ngươi nghĩ có thể qua mặt bổn cung sao! Ai là người đã dai ngươi đưa bộ y phục này cho bổn cung! Nói nhanh không đừng trách bổn cung lại ác độc...!""Là...!là một nữ nhân xinh đẹp ôm bên mình cây đàn đưa cho nô tì.

Nô...!nô tì ham vàng cho lên...!lên mới làm theo.

Mong nương nương khai ân!!""Đứng lên đi! May cho ngươi là bổn cung hôm nay tâm trạng tốt nên sẽ không làm gì ngươi.

Chỉ cần ngươi quay về nói với cô ta là ngươi đã làm xong việc, chuyện ngày hôm nay coi như không có gì xảy ra...""Đa tạ nương nương khai ân! Nô tì sẽ đi làm ngay!"Cô nhìn bóng dang cung nữ kia chạy đi rồi thở dài.

Bảo sao mấy ngày nay cô ta không động tĩnh là muốn làm mấy cái thứ chết tiệt này.

Dăm ba mấy cái kế hoạch chết tiệt này thì sao mà hiệu quả với cô.Lần sau muốn hãi hại người ta thì dùng thủ đoạn mới mới được không? Mấy cái này cô xem chán trong phim cung đấu lắm rồi, mất hứng thật 🙁"Kí chủ vẫn nên cẩn thận thì hơn đó!""Yên tâm! Nhân vật chính như cô thì sao mà bị mấy thứ này hạ gục được!?"Tiểu Niệm cũng cạn lời trước thái độ lạc quan của kí chủ nhà nó.

Cô là kí chủ thì cô nói gì chả đúng, cô đứng thứ hai thì ai dám chủ nhật.

Khuynh Hạ an tâm chìm vào giấc ngủ ngon để giữ sức ngày mai còn đối mặt với cô ta.

Chuỗi ngày cung đấu lại bắt đầu xuất hiện ngày một căng thẳng rồi đây.........
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 69: 69: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 5


...Lại một buổi sáng sớm đầy bất ổn, Khuynh Hạ vẫn ngồi trên trước gương với vẻ mặt đau khổ vì thiếu ngủ.

Tuy biết trước là kiểu gì cũng bị các cung nữ lôi cô ra làm thí nghiệm nhưng mà có cần phải hành hạ nhau đến như vậy không? Đồ cổ trang đẹp thì đẹp thật nhưng mà rất là bất tiện 🙁(Cô bắt đầu ngồi nghĩ về nhân sinh và triết lý của cuộc sống..."Tiểu Niệm! Ngươi có thấy nữ chính này có chút hơi ngốc không?"Hệ thống đang nghiên cứu về dữ liệu bỗng nhiên quay ra thắc mắc: "Ý của kí chủ là sao?""Thì về việc hôm qua cô ta sai người đưa cho ta đống giẻ lau đấy ý! Ta thấy cái kế hoạch này của cô ta nó chưa được ao trình lắm...""Hở? Nhưng mà nghĩ ra được như vậy là cũng khá rồi"Cô chẹp miệng thở dài: "Quá là tệ luôn ý! Nếu là ta thì đã không để thiếu sót như vậy rồi! Ai lại đi cài một cung nữ mới vào, đáng ra phải tìm cách mua chuộc một cung nữ thân cận với ta chẳng hạn.

Còn một điều nữa là sao cô ta lại ngốc đến nỗi tự mình để lộ mặt như vậy? Ít nhất cũng phải sai một người lạ mặt nào đó ra rồi ở phía sau giựt dây chứ??""Người ta vẫn còn ngây thơ chứ đâu như kí chủ là sói đội lốt cừu đâu!!"Ủa alo?! Nhưng nãy giờ cô phân tích đúng mà! Mắc gì khịa nhau vậy? Mấts quan điểm 😡...Bữa tiệc diễn ra ngay sau đó, Khuynh Hạ vừa đặt chân bước vào đã thấy nữ chính Tiểu Hoa chạy tới bên cạch chào hỏi.

Cô ta vòng tới ôm lấy 1 cách tay cô rồi cười tươi: "Hoàng hậu trang điểm và mặc bộ đồ này thật là đẹp chả bù cho thần chỉ biết để mặt tự nhiên rồi mặc một chiếc váy trắng đơn giản như vậy thôi! Thật là ghen tỵ khi thấy người đẹp đến vậy..."Cái bản mặt này của cô ta phải đắp hàng tỷ lớp phấn vào mới đúng chứ?! Mặc mộc ở đâu ra, có tin cô tạt trà xanh vào mặt cho tỉnh không??Khuynh Hạ nhàn nhạt nhìn xuống cách tay đang bị bám chặt vào của mình rồi nhìn cô ta không nói gì.

Tiểu Hoa tỏ ra giật mình rồi cúi đầu nói: "Thật xin lỗi hoàng hậu! Nãy giờ thần quên mất lên đã vô lễ với người.

Mong người rộng lòng bỏ qua mà tha cho thần..."Rồi nếu cô nhỏ mọn không bỏ qua đấy thì sao? Bớt giả trân giùm cái đi >:U"Không sao! Hôm nay ngày vui nên bổn cung cũng không trách phạt ngươi! Lui đi!""Vậy thần cũng cáo lui đây!"Cô ta rời đi nhanh chóng nhưng không quên quay đầu lại nhìn cô rồi cúi đầu mỉm cười.

Chỉ cần chút nữa thôi, cô ta sẽ làm mọi cách khiến Khuynh Hạ phải lên múa đến lúc đó bộ đồ hôm qua cô ta đưa tới sẽ bị cử động mạnh và rách ra thành từng mảnh.

Như thế cũng đủ khiến Khuynh Hạ đẹp mặt tới mức nào và khiến người ta chán ghét tới bao nhiêu...!Thật đáng để xem~....Buổi tiệc đã diễn ra với tất cả các quan thần đều có mặt.

Buổi tiệc này được tổ chức để ăn mừng cuộc chiếc thắng quân địch đang nhũng nhiễu ngoài biên giới.

Các quan thần đều chúc nhau bằng những ly rượu rồi thưởng thức các tiết mục múa hát.

Khuynh Hạ phải ngồi một chỗ đến phát chán, vì hình tượng lên cô không thể ăn một cách thoải mái được.

Đến bao giờ mới kết thúc cái buổi tiệc khốn khổ này để cô còn về nữa đây 🙁(Sau khi tiết mục của Tiểu Hoa kết thúc, cô ta bỗng tiến lại gần cung kính rồi lên tiếng: "Thưa Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương! Thần vừa rồi đã biểu diễn nhiệt tình, cũng nhân dịp hôm nay là ngày vui nên thần có một mong ước nho nhỏ không biết hoàng thượng có thể chấp thuận nó được không ạ?"Quân Niệm đặt ly rượu xuống: "Ngươi nói đi!""Mong ước của thần rất đơn giản là có thể để thần được nhìn thấy hoàng hậu nương nương múa hát một bài có được không ạ?!"Cô đang ngồi ăn vụng bánh nghe cô ta nói vậy thì chút nữa thì sặc...!Tự nhiên lại mời cô lên múa là thấy có điềm không ổn rồi? Biết là cô ta múa dẻo, múa đẹp, múa say đắm lòng người rồi nhưng có cần phải hại nhau vậy không? Ủa xinh nhưng cái nết hơi kì nha 😡"Bổn cung có thể múa được! Nhưng vẫn không thể nào bằng một phần của ngươi rồi! Tuy nhiên bổn cung có thể có cơ hội được đàn để Tiểu Hoa cô nương đây múa được không?"Cô ta nhăn mặt trong thoáng chốc rồi lại cười: "Thần rất vinh dự!"Khuynh Hạ đứng dậy bước đến rồi sai một vài cung nữ lấy nhạc cụ.

Sau đó cô ôm lấy cây đàn tranh còn một vài cung nữ khác cầm theo sáo, đàn nguyệt, đàn nhị,...Cô ta ngẩn ra nhìn Khuynh Hạ một cách khó hiểu? Cô mỉm cười nhìn cô ta rồi ngồi xuống để bắt đầu...Hôm nay cô sẽ cho cố ta múa trên một nền nhạc giai điệu đậm chất truyền thống, tinh hoa của vũ trụ đó chính là nhạc cải lương >🙂Tiếng nhạc vừa vang lên thì Tiểu Hoa đứng ngẩn ra ở đó.

Cô ta không nghĩ tới là cô sẽ đàn thể loại này để cô ta múa.

Nhạc cải lương thì sao mà cô ta có thể múa được chứ??Tiếng xì xầm liền sôi nổi lên, cô ta bối rối rồi hoảng loạn không biết nên mua như nào cho đúng...!chỉ biết oán hận nhìn cô chằm chằm không rời.Khuynh Hạ ra hiệu cho dừng lại rồi đứng lên hỏi: "Thật xin lỗi! Chắc là loại nhạc này Tiểu Hoa vẫn chưa biết múa rồi! Thật thất vọng~".....
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 70: 70: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 6


....Tiểu Hoa cắn môi, nắm chặt lấy góc váy, ánh mắt hằn lên tia máu nhìn cô: "Xin...!Xin lỗi vì đã làm người thất vọng nhưng...!nhưng thần chưa từng nghe giai điệu lạ này thì sao mà múa được...?"Khuynh Hạ cười cười nói: "Ta quên mất! Nhạc này trước đây ta giúp đỡ một bà lão rồi được bà dạy cho, sau đó bà lão nói là hãy kết hợp nó với một người múa giỏi.

Chỉ là không ngờ vẫn không thể múa được..."Tiếng một số quan thần vọng lại xì xầm, bàn tán..."Ta nghe nhạc thấy cũng dễ múa mà...?""Bỏi vậy mới nói, ta cảm thấy cung nữ kia cố ý""Nói nhỏ thôi! Hôm nay ngày vui đừng phá hoại không khí, bệ hạ nghe được là không xong đâu!"Tiểu Niệm nhăn mặt hỏi: "Kí chủ định thao túng tâm lý mọi người đấy hở?"Ủa alo? Rốt cuộc cô phải kí chủ của ngươi không vậy? Cô biết cô buồn đó 🙁(Quân Niệm nhàn nhạt nhìn cô ta không chút giao động, dù sao hắn cũng không quan tâm đến mấy việc nhỏ này lắm...Khuynh Hạ bước về phía cô ta: "Dù sao cũng là lỗi do ta có chút không phải vậy nên ta chuộc lỗi bằng một điệu múa có được không?"Nói rồi cô nhìn hắn cười cười, hắn gật đầu ưng thuận rồi ánh mắt nhìn cô không rời...Khuynh Hạ liền rút kiếm từ cẩm y vệ ở phía gần đó không quên bỏ lại một câu: "Bổn cung mượn chơi một chút!"Kiếm này tuyệt thật đó! Rất vừa với tầm tay của cô >🙂"Kí chủ cầm kiếm định đi đòi nợ ai vậy 🙂?""Hở? Ta đáng iu như vậy sao có thể ác độc như ngươi nói chứ!? Ta cầm kiếm là để múa thôi😡( ""Dọa chết tôi rồi! Kí chủ cứ vậy làm tôi lo lắng đó 🙁"Cô liền cười rồi hỏi: "Ngươi lo lắng cho ta hở? Cảm động quá!"Tiểu Niệm cười cười: "Đương nhiên là...!không rồi! Tôi lo kí chủ làm hại nam chủ thôi..."Đúng là không biết thì không thấy đau lòng mà...!Cô biết cô buồn rồi đó 🙁(Cầm kiếm trong tay, cô bắt đầu điệu múa của mình, cứ thế các điệu múa, cử chỉ của cô đều mạnh mẽ, dứt khoát như cuốn người nhìn vào nó.

Đến khi điệu múaa của cô kết thúc rồi mọi người mới phản ứng lại được rồi vỗ tay.

Cô cười nói vui vẻ: "Cảm ơn vì đã xem, chỉ là chút tài nhỏ mà ta có được nên mọi người không chê là ta đã mừng rồi!""Không đâu! Hoàng hậu mua đẹp lắm! Thần đây cũng phải bái phục..."Không biết tập được bao lâu rồi mà múa đẹp đến vậy nhỉ? ""Còn không phải hoàng hậu là đứa con gái của tướng quân sao? Tướng quân lừng lẫy như vậy thì hoàng hậu cũng phải giỏi kiếm giống phụ thân chứ!!""Múa đẹp lắm!"Cô giật mình quay ra nhìn Quân Niệm, câu vừa nãy là hắn khen cô ư? Tạm chấp nhận vậy...!=}}Trái ngược với không khí vui vẻ thì Tiểu Hoa đứng một góc nhìn cô liên tục lẩm bẩm: "Tại sao? Tại sao lại không rách xuống chứ? Rõ ràng....!đã đưa hôm qua rồi mà....?!"Cô ta hiện tại nghi ngờ có khi nào cô biết được trước âm mưa rồi nên mới cố tình làm vậy?Nhưng hiện tại cô ta đã nghĩ ra một thứ hay hơn để làm rồi.

Nếu đã không thể hạ được Khuynh Hạ thì phải mượn tay người khác thôi.

Dù sao cũng chỉ là một nữ nhân cổ đại, sao mà có thể bằng phụ nữ hiện đai như cô ta được chứ!....Sau khi bữa tiệc tàn, Khuynh Hạ nhìn khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng của Tiểu Hoa đâu?!"Tiểu Niệm! Ngươi thử đoán xem liệu cô ta hiện tại đang làm gì?""Chắc là rén rồi chui một góc nào khóc rồi chứ gì >🙂?" Cô chẹp miệng rồi nói: "Ta lại cảm thấy không đơn giản như vậy! Chắc chắn là cô ta còn đang nghĩ đến một kế hoạch chết tiệt nào đó để hại ta!"Hệ thống nghĩ lại một chút: "Cũng đúng! Kí chủ vẫn nên cẩn thận thì hơn...""Ta biết rồi! Nhưng ta có thể hỏi ngươi cái này không?""Kí chủ hỏi đi!?"Khuynh Hạ mở cốt truyện nên rồi chỉ vào một đoạn nói: "Theo cái cốt truyện cẩu huyết này thì ta thấy hồi nhỏ nam chủ trốn cung ra ngoài chơi rồi sau đó mải chơi nên trượt chân xuống hồ.

Vậy đứa con gái cứu nam chủ là ai?""Cái này...?! Tôi cũng không rõ nữa! Cốt truyện chủ yếu là nói về nam chủ cho nên kí ức của nam chủ không nhớ rõ đứa con gái đấy là ai thì cốt truyện cũng không thể nói được đó là ai..."Cô nhăn mặt lại: "Vậy có khi nào là nữ chính không?""Chắc chắn là không! Tuy cốt truyện không nói đó là ai nhưng người đó không là nữ chính""Vậy chỉ có manh mối là nam chủ tặng người con gái đó chiếc trâm ngọc để cảm ơn thôi hả?""Thì tác giả sáng tác thế nên hệ thống cũng chỉ biết vậy thôi :v"Nếu đã tặng trâm thì chắc chắn người con gái đó sẽ chiếm vị trí cực quan trọng trong lòng tên não tàn kia nhưng có chút thông tin ít như vậy nên hơi khó...Vốn định tìm người con gái đó để lấy cớ tìm cách tống cổ cái thứ nữ chính bạch liên hoa kia ra ngoài đường nhưng giờ thì biết tìm ở đâu chứ 🙁(Thôi thì cứ để đó rồi nghĩ tiếp đi ha! Giờ cô buồn ngủ lắm rồi, lại phải vác cái xác thiếu ngủ này về để nạp năng lượng thôi vậy :U...Đến tối, khi Khuynh Hạ vừa chuẩn bị leo lên giường để đi đến những giấc mơ đẹp thì nghe thấy tiếng ồn ào gì đó ở bên ngoài.

Cô cằn nhằn: "Gì ồn ào quá vậy? Có để cho người ta ngủ không vậy hả?"Vừa mở cửa phòng ra liền thấy một hình ảnh người nào đó mặt rất quen mà cô không muốn gặp lúc này....Ủa alo?? Cái tên não tàn Quân Niệm này ú òa gì ở trước cửa phòng cô vậy >:U?Một cung nữ tức tốc chạy đến thì thầm tai cô: "Chúng thần đã ngăn cản bệ hạ là người đang nghỉ ngơi nhưng bệ hạ cứ nhất quyết phải vào bằng được ý!"Cô ngước lên nhìn hắn lạnh lùng hỏi: "Nửa đêm bệ hạ tới chỗ thần thiếp là để là gì vậy ạ?"Hắn kéo tay cô vào trong giường rồi ngồi xuống: "Ta muốn nghỉ ngơi qua đêm ở phòng nàng!"=))? Mắc gì phải là phòng cô, trước giờ hắn cũng có ngủ ở đây đâu? Hôm nay trời sập hay bão về hở?! Cả cái phòng có một cái giường và hiện tại là cô muốn ngủ một mình 😡((Cái tên não tàn này cùng muốn chiếm giường của cô nữa, nếu hắn mà không phải là nam chủ mà cô cần công lược thì cô đã đá bay ra khỏi phòng từ lâu rồi nhá! Phải tịnh tâm thôi! Hít vào thở ra, bình tĩnh bình tĩnh........
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 71: 71: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 7


...Khuynh Hạ nhìn hắn mà thở dài: "Vậy Hoàng thượng nghỉ ngơi đi, thần thiếp ra phòng khác..."Bất giác Quân Niệm liền nằm lui vào bên phía trong chừa lại một khoảng trống đằng trước rồi nhìn cô.Rồi cô thua rồi đấy, kính cẩn nghiêng mình vẫy cờ đầu hàng nha...Thổi tắt ngọn đèn dầu rồi cô cũng bò vào giường nằm, mặc dù lúc trước từng trải rồi nhưng mà vẫn cứ thấy ngại ngại sao ý nhỉ?Do nghĩ lung tung nhiều thứ nên cô cố nhắm mắt rồi ngủ lúc nào không hay biết.

Quân Niệm mở mắt ra quay về phía cô ngắm nhìn rồi đưa ngón tay nên sờ lên má rồi đến mắt, mũi, cuối cùng dừng lại trên môi...Không hiểu sao dạo này hắn lại để ý tới cô nhiều đến thế, trong đầu toàn nghĩ tới hình ảnh của cô khiến hắn không thể tập trung vào bất cứ việc gì.

Có cảm giác như đã quen biết cô rất lâu từ trước rồi nhưng lại không thể nhớ ra nổi...Hắn nhớ lại lần đầu gặp cô là khi cả hai ra mắt nhau qua hai bên gia đình giới thiệu.

Khi đó, hắn cảm thấy rất phiền vì cô suốt ngày bám theo quấy rầy.

Nhưng cũng vì thế mà hắn bớt 1 phần tẻ nhạt trong cuộc sống từ khi cô xuất hiện...!Hắn tiến lại gần ôm lấy cô từ đằng sau, cô vừa tắm xong cả người đều phảng phất mùi hương nhàn nhạt.

Vì thói quen nên cô mặc nội y mỏng ôm lấy dáng người mảnh mai, vô tình hắn lại phát hiện mọi thứ của cô đều khiến hắn cảm thấy khó thở đến mơ hồ...Trong vô thức, Khuynh Hạ quay về phía hắn rồi rúc vào lòng mà ôm chặt.

Hắn nhíu mày rồi kéo chăn che lại chỗ thấp thoáng đường cong mềm mại của cô.

Ngủ thôi có cần phải câu dẫn hắn đến vậy không? Cô định trêu đùa giới hạn chịu đựng của hắn?Quấn cô thành một cục bông rồi hắn cũng chìm vào giấc ngủ nhanh chóng...Khi trời vừa lờ mờ sáng, hắn liền cứ định rời khỏi giường thì phát hiện ra cô ôm chặt lấy hắn không buông, gỡ mãi không ko buông?Quân Niệm bất đắc dĩ cúi xuống nói nhỏ bên tai cô: "Nàng định ôm ta cả ngày hay gì?"Cô nhíu mày đáp lại: "Uh~" Đang ngủ, phiền quá...Hết cách hắn nhéo má cô đến ửng đỏ rồi cười khi nhìn mặt cô nhăn nhó, khó chịu.

Sau khi sửa soạn xong trang phục, hắn liền dặn dò cung nữ một số điều rồi nhìn cô.

Vẫn cái bộ dạng ngủ không biết trăng sao là gì...Bỗng hắn thấy có một quyển sách gì đó được đặt ở đầu giường? Tò mò hắn cầm lên nhìn một hồi bất giác đỏ mặt....!Cô thế mà thích thể loại này? Thái giám đứng cạnh hoảng sợ: "Sao hoàng thượng lại đỏ mặt vậy? Người bị ốm ư! Cho gọi thái y nhanh!!""Không cần! Ta...!ta không sao!"...Lúc sau, khi Khuynh Hạ vừa tỉnh dậy là không thấy bóng dáng của hắn đâu?"Nam chủ đi thượng triều từ lâu rồi!""Haizz! Có người chồng ham mê công việc quá cũng khổ..."Tiểu Niệm bĩu môi: "Người ta ngại chứ bộ! Tại kí chủ tự nhiên ôm chặt lấy nam chủ ko buông""Hở? Ta ôm hắn á!? Do thói quen cứ đi ngủ là phải ôm chặt thứ bên cạnh chứ ta đâu muốn?"Một cung nữ bước đến nhẹ nhàng nói: "Đây là canh hoàng thượng dặn dò nấu cho hoàng hậu uống để tẩm bổ, còn ban tặng vài món đồ.

Người uống canh đi, chút nữa nô tì mang lên cho người!""Được rồi! Để đấy đã..."Cung nữ liền che miệng cười gì đó rồi nói thêm: "Hoàng thượng còn căn dặn...!hoàng hậu cũng ko cần nôn nóng đến vậy đâu! Sớm hay muộn thì nó cũng phải làm mà!"Khuynh Hạ: "Nôn nóng? Sớm hay muộn cũng phải làm??" Là sao?Cô đành phải uống hết bát canh với khuôn mặt khó hiểu...Ở góc giường bỗng có một quyển sách gì đó, cô đưa tay ra cầm xem thì phát hiện ra..."Đứa chết tiệt nào để quyển Xuân cung đồ ở giường ta!!"Đừng nói với cô là nam chủ nghĩ cô xem cái thứ vớ vẩn này nha? Thà cô đọc hentai còn thú vị hơn.

Cảm giác cứ như người có vấn đề về quang học ngắm tranh trìu tượng ý?Kìm nén cảm xúc, cô nhàn nhạt đứng dậy rồi đi đến trước gương tự trang điểm.

Dù sao cũng là mẫu nghi thiên hạ trên vạn người dưới một người, nếu tức giận mặt nhăn trông xấu lắm!Cũng không thể trách được, người cổ đại tư tưởng không phóng khoáng như hiện đại nên đói với mấy thứ tranh trẻ con này được xem là nhạy cảm :vHôm nay có nhã hứng nên cô sẽ thay đổi phong cách một chút, trang điểm tự nhiên auto đẹp >🙂Vì không có son bóng nên đành phải nhờ Tiểu Niệm lấy hộ, dù sao son đậm quá cũng không tốt.

Cả trang phục cũng mặc bộ đồ đơn giản, thanh lịch chút.Tiểu Niệm: "À đúng rồi! Tối nay có lễ hội ở kinh thành đấy.

Kí chủ đi không??""Ta chuẩn bị sẵn đồ nghề rồi.

Tối nay vượt ngục...!à nhầm vượt cung đi chơi!!""Với bộ dạng như này?"Khuynh Hạ bĩu môi: "No no! Chuẩn bị sẵn mặt nạ với khăn choàng ròi >🙂"không hiểu nổi sao mấy phi tần, hoàng hậu ngày cưa có thể ở lì trong cái hậu cung này được mãi nhỉ? Chán chết cô luôn rồi 🙁(Đi dạo quanh cho thư giãn, cô dừng bước chân lại nói: "Nhanh thật! Mới đó mà đông đã về rồi!""Tuyết cũng bắt đầu rơi kìa kí chủ!"Cô thở dài: "Đẹp đến não lòng mà...""Ủa nữ chính kìa?"Theo thói quen cô quay về hướng đằng sau thì thấy nữ chính Tiểu Hoa ở cách đó không xa.

Hình như cô ta đang rất vui vẻ đùa nghịch? Đúng là người tà ác thường sống thảnh thơi mà :V"Đi thôi! Ta không muốn cô ta phá hỏng tâm trạng đâu"Vừa phải đối phó với cô ta, vừa phải công lược nam chủ cũng đủ khổ lắm rồi.

Giờ yên bình chút để cô còn thở chứ, mắc mệt.Đến khi bóng cô khuất dần, Tiểu Hoa liền nhìn chằm chằm về phía cô.

Vẫn cái kiểu bộ dạng cố tỏ ra mình thanh cao khiến cô ta càng thêm chán ghét.......
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 72: 72: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 8


...
Khi đêm xuống, Khuynh Hạ từ từ mở cửa phòng rồi ngó nghiêng khắp nơi để quan sát.
"Ngươi có chắc là sẽ ko có ai phát hiện ra ko?"
Tiểu Niệm khó chịu: "Kí chủ hỏi câu này lần thứ N rồi đấy!"
"Hỏi cho chắc, hệ thống ngươi lỡ đâu trục trặc hoặc bị lỗi thì sao?"
Nó thấy hối hận khi nhận cô làm kí chủ rồi đấy....!
Sau khi dịch chuyển được cái nhà tù mang tên hậu cung kia, cô chạy nhảy tung tăng như con lăng quăng trên đường.
Đi dạo khắp kinh thành, nơi đâu cũng náo nhiệt đông đúc người.

Đặc biệt là bán rất nhiều đò ăn vạt >🙂
Cô phấn khởi chạy đi mua đồ ăn: "Ông chủ bán tôi 2 que hồ lô! Tỷ tỷ bán cho 2 màn thầu với sủi cảo, hoành thánh nữa!...."
Tiểu Niệm đang nghi ngờ kí chủ nó là heo??
"Tiểu Niệm! Chỗ này có bán đèn lồng nè.

Mua thôi mua thôi~!! >:3 "
Sau khi mua được đèn lồng, cô liền cầm bút hí hoáy viết lên đó mấy dòng chữ, thắp sáng rồi từ từ thả nó lên trời.
Ngắm nhìn cảnh những chiếc đèn lồng bay trên bầu trời rất đẹp....
Khuynh Hạ chợt nói: "I dont expect us to be those lanterns.

It only lights up for a while and then goes off forever!" (Tôi không mong chúng ta giống những chiếc đèn lồng đó.

Chỉ sáng khi nhất thời rồi lại vụt tắt mãi mãi!)
"Vừa nãy kí chủ ước gì vậy? Bật mí đi!!"
Cô cười cười: "Nói ra mất linh nghiệm đó~"
Hơ! Nó là hệ thống cao cấp chả nhẽ lại không biết kí chủ nhà nó viết cái gì? Nó sẽ không nói là kí chủ mong được ngủ với ăn 24/24 đâu...
Trước mắt Khuynh Hạ liền hiện lên thông báo nhiệm vụ.
"Lại là nhiệm vụ khẩn cấp?! Có thể để ta tự do đi chơi đc ko hả?"
[Nhiệm vụ: Lấy được tấm bản đồ biên giới rồi đưa cho nam chủ!"
Gợi ý: Một vũ nữ, Lầu Nghiêng Hương Cát]
Khuynh Hạ chăm chú đọc nhiệm vụ: "Từ khi nào ta phải quản việc nước hộ tên nam chủ kia hở?"
"Khoan đã Lầu Nghiêng Hương Cát?"
Nếu cô nhớ không lầm thì đấy là kỹ viện mà? Nhưng mà ko vào đấy thì ko ngắm được mấy tỷ tỷ xinh xinh, nhưng nếu vào thì thanh danh không được ổn cho lắm...? Tính ra thì lỗ hay lãi nhỉ?
"Được rồi! Đi thôi"
"Đi đâu cơ kí chủ?"
Cô vội vàng tìm một tiệm đồ: "Đương nhiên là đi mua đồ nam trang rồi, không lẽ ta cứ thế này mà đi vào đấy?"
...

Khuynh Hạ phấn khích: "Thấy thế nào? Soái không?"
Hệ thống ngắm nghía: "Cũng tạm ổn"
"Ngươi thấy ta soái quá nên nói vậy chứ gì? Hehe!"
"???" Cạn lời...
Đứng trước Lầu Nghiêng Hương Cát, Khuynh Hạ lần đầu đến những nơi như này nên nhất thời không biết làm gì.

Cô lấy hết liêm sỉ để bước vào rồi bắt đầu ngó nghiêng nhìn khắp nơi.
Bỗng một tú bà nào đó bước đến gần cô cười cười : " Ai da! Nhìn vị công tử này là biết lần đầu đến đây rồi đúng không? Công tử thích ai cứ nói, không phải ngại.

Ở đây đủ các yêu cầu, phục vụ nhiệt tình chu đáo...!"
Nói rồi tú bà cứ sát lại gần bày ra bộ dạng õng ẹo, sặc mùi nước hoa bám lấy cánh tay cô.

Ấn tượng đầu tiên của cô là sắp bị mùi nước hoa rẻ tiền này làm cho ngạt chết...
Khuynh Hạ khó chịu: "Ờ...!ta muốn cô nương nào đàn hay, xinh đẹp nhất ở đây!"
"Vậy là công tử muốn Nguyệt Nhi rồi! Vừa đúng lúc Nguyệt Nhi rảnh! Phòng của công tử kia, để ta gọi con bé đi chuẩn bị!"
Cô cầm mấy thỏi vàng dúi vào tay tú bà, lập tức bà ta hớn hở lôi cô vào phòng rồi tức tốc chạy đi gọi người...?

...
"Chỉ cần ta lấy được tấm bản đồ trên người vị cô nương kia là xong nhiệm vụ?"
"Đúng rồi! Dễ mờ!"
Cô dụi mắt rồi ngáp: "Nhưng mà làm không công chả được thưởng gì cả..."
"....." Chứ kí chủ định đòi gì nữa?
Bên ngoài truyền đến một tiếng động nhẹ, một vị cô nương xinh đẹp ôm cây đàn với y phục hồng phấn, mái tóc đen xõa cài ít trang sức dần bước vào.
Khuynh Hạ nhất thời nhìn xong lúng túng không biết lên nói gì...
"Tiểu Niệm! Ta muốn cưới cô nương đó về làm vợ a~!!!!"
"Kí chủ tự trọng giùm không dọa người ta sợ chạy bây giờ...!"
Nguyệt Nhi nhìn cô nhẹ nhàng hỏi: "Công tử muốn nghe Nguyệt Nhi đàn hay muốn Nguyệt Nhi hầu rượu trước?"
"Đàn trước!"
Ngoài mặt cô tỏ ra lạnh lùng vậy thoi chứ trong tâm đang xỉu up xỉu down đó! Vừa xinh, giọng còn vừa êm nữa thì ai mà chịu nổi ? >.
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 73-74: 73: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 9


...

Nguyệt Nhi ôm lấy cánh tay cô: "Ta muốn theo công tử về cơ! Dù sao cũng không biết đi đâu chi bằng ở bên công tư là tốt nhất!"

Khuynh Hạ rùng mình lùi về sau mấy bước thì va phải người ở phía sau lưng. Cô quay ra định xin lỗi thì phát hiện ra nam chủ Quân Niệm đứng ngay đằng sau nhìn cô cười cười?

Cô lúng túng cúi đầu để không bị nhận ra: "Hoàng... à nhầm! Xin lỗi vị sư huynh này, vừa nãy ta... uh sơ suất không để ý nên..."

Sao tự nhiên tên nam chủ này lại ở đây? Mong hắn không nhận ra a, nếu không thì toang cô rồi...

Tiểu Niệm ôm đống đồ ăn vặt giải thích: "Nam chủ đi vi hành xem đời sống dân chúng đó! Do kí chủ xui nên đụng trúng thoi!"

Đúng là xui thật... Chắc là bước chân ra cửa cô quên chưa xem ngày...

Nguyệt Nhi kéo cô xuống rồi dang tay che chắn cô, nhìn hắn trách móc: "Ngươi sao lại va vào phu quân của ta hả? Lỡ phu quân của ta bị thương ở đâu thì sao? Cậy cao hơn nên bắt nạt nhau à?"

Ui có mỹ nhân bảo vệ ta kìa! Cảm động quá! À khoan đã.... Hắn là nam chủ, là hoàng thượng đó! Những lời vừa rồi có bị tính là khi quân không nhỉ?

Quân Niệm nhạc nhiên: "Đây là phu quân của ngươi?"

Nguyệt Nhi lườm hắn ta rồi ôm lấy cô: "Đúng vậy!"

Hắn kéo lấy tay cô nói nhỏ vào tai: "Nàng cho ta nhiều bất ngờ thật đấy! Còn mang về hẳn một nương tử?"

Khuynh Hạ đáng thương chỉ có thể bất lực hỏi: "Sao bệ hạ nhận ra ta a?"

"Nàng ngày trước có mấy lần mặc đồ nam trang còn chạy ra khoe với ta có đẹp không? Đúng nhận sai cãi?"

Đó là nguyên chủ chứ cô đâu có biết gì đâu? Biết thế không trốn đi chơi nữa...

Cô kéo ống tay áo hắn, gương mặt ủy khuất: "Bệ hạ...! Có gì thì đừng trách phạt cô nương đấy! Cứ phạt thần thiết là được..."

Đáng sợ quá! Cô sẽ không bị hắn xử tử đấy chứ? Cô còn iu đời lắm, chưa muốn kết thúc nhanh vậy đâu :
 
Xuyên Nhanh Các Nam Chủ Hình Như Đều Quấn Lấy Ta
Chương 75: 75: Vị Hoàng Hậu Trong Lãnh Cung 10


Khuynh Hạ đang ăn thì nghe thấy tiếng bước chân đến, lập tức chạy vụt lên giường trùm chăn. Mấy ngày nay không hiểu sao tên não tàn nam chủ kia cứ suốt ngày đến quầy rầy cô, mỗi lần đến đều cứ nhất quyết ở lại rồi chiếm lấy giường cô mà ngủ? Nếu không phải cô lấy lí do không khỏe thì hắn đã làm cô cho tới sáng rồi...

Nam nhân thật đáng sợ! Cô muốn về nhà :🙂

Nghĩ thôi cũng thấy thú vị~

Nhưng mà trước hết đi thay quần áo đã, chứ nếu ko hắn ốm thật đấy. Hắt xì!

....
 
Back
Top Bottom