Ngôn Tình Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 20: 20: Đến Lục Phủ


“Bẩm quận chúa, Lam thái y cầu kiếng.”
“Cho vào đi.”
“Tham kiến quận chúa.”
“Có việc gì?”
“Chuyện là, thần vừa nghiên cứu ra một loại mặt nạ dưỡng da, muốn dâng lên cho người.”
“Cho ta? Ta không cần.”
“Người cần mà…”
Lam Chi vừa nói vừa nháy mắt.
Lam Chi rất tinh ý nhận ra quận chúa Khanh Như đang thích Lục đại tướng quân.
“Dù có giỏi thế nào đi nữa, nhưng không chăm sóc bản thân, thì cũng không để lại ấn tượng trong lòng Lục tướng quân đâu.”
“Ngươi…”
“Chậc! Ngại gì… ta biết hết rồi….”
Lam Chi đi đến ngồi xuống chung bàn với quận chúa
“Ta còn mang cho cô thêm thuốc trị sẹo đấy.”
Lam Chi vừa nói vừa nhìn vào vết thương trên tay quận chúa.
“Thật là sẽ hết không?”
Quận chúa giả vờ hỏi.
“Cô không cần, vậy ta mang về.”
“Khoan… ta sẽ dùng thử.”
“Trời ơi, cô đừng có giả vờ nữa.

Đưa tay đây cho ta.”
Lam Chi kéo tay quận chúa, thoa thuốc lên vết sẹo.
“Có lẽ sẽ không hết được hoàn toàn, nhưng chắc chắn sẽ đỡ hơn rất nhiều.” Lam Chi vừa thao vừa nói.
“Cô thật sự biết y thuật hả?”
“Ta biết nhiều hơn cô nghĩ đấy.”

“Xì.”
“Nào, đắp mặt nạ…”
“Cô nhàn quá nhỉ?”
“Ừ, từ lúc sang phòng thái y, ta chẳng có việc gì làm cả.”
Cả hai nằm trên ghế dài bên bờ hồ hưởng thụ.
“Thường xuyên đắp mặt nạ, sẽ giúp da cô vừa trắng vừa hồng hào, lại rất mịn.”
“Sao ta chưa từng nghe qua nhỉ?”
“Giờ cô nghe rồi đó… từ nay mỗi ngày ta sẽ qua đắp mặt nạ với cô, không bao lâu, da cô sẽ sáng lên, cô sẽ thàng mỹ nữ cho xem.”
“Ta không cần trở thành mỹ nữ như cô nói.”
“Vậy cũng không cần Lục Cát Lan à?”
“Cô… sao cứ trêu ta mãi thế?”
“Nè!”
“Hửm?”
“Cô muốn ta giúp cô không?” Lam Chi nhướng mày
Quận chúa ngại ngùng.
“Haha, người mạnh mẽ như cô, cũng có lúc biết ngại à?”
“Kệ ta.”
“Haha…”
… Lam Chi biết được tính tình phóng khoáng của quận chúa, thế nên rất nhanh đã có thể trở thành bằng hữu của cô ấy.
Vì Lam Chi lớn tuổi hơn, nên là tỷ tỷ.
Hôm nay ở Lục phủ có yến tiệc quan trọng.

Quận chúa và Lam Chi dùng mọi cách mới có thể đại diện cho hoàng tộc đến dự.
Hôm nay Lam Chi đến rất sớm.

Đặc biệt bảo quận chúa mặc đồ màu xanh dương, đeo hoa tai, trâm cài tóc, và còn trang điểm cho cô ấy.

Khi đi ra ngoài, Lam Chi còn không cho quận chúa mang theo kiếm và phải ngồi kiệu đến Lục phủ.
“Muội nghe ta dặn, khi đến đó, nhất định phải dịu dàng một chút đấy.”
“Tỷ từng nói muội nên sống đúng với bản chất của mình.”
“Ta không có bảo muội phải thay đổi, nhưng muội phải như thế thì mới cho nam nhân cảm thấy cần bảo vệ muội.”
“Xì… muội mới không thèm.”
“Lại thế nữa.”

Đến nơi, hai tỷ muội họ cùng nhau vào Lục phủ.

Được sắp ngồi ở bàn tiệc toàn phu nhân của các đại tướng.
Họ đều tỏ ý khen Khanh Như.

“Quận chúa hôm nay xinh quá.”
“Đúng đấy, trông thật ra dáng thục nữ.”
Khanh Như lại rất chói tai khi nghe họ thay phiên nhau tung hô mình.

“Đa ta các phu nhân.

Mọi người quá lời rồi”
“Xem kìa, quận chúa khí chất hơn người, bọn ta đều đang nói sự thật thôi đấy.”
“Được được, đa tạ, đa tạ.”
Lục Cát Lan đến chổ quận chúa.

Quận chúa lập tức mắt không rời một giây nào, dáng chặt vào hắn.
“Hôm nay quận chúa ghé vào Lục phủ, thật là vinh hạnh.”
“Cát Lan, huynh với ta, có cần khách sáo đến vậy không?” Quận chúa đứng dậy, nét mặt niềm nở nói.

Cát Lan lại ngại ngùng nhìn xung quanh, sao đó vội nói sang chuyện khác.
“Hôm nay Lam thái y đi cùng quận chúa à?”
“Dạ, chào Lục tướng quân.” Lam Chi lịch sự đáp.
“Cát Lan, sao huynh lại ngó lơ ta.”
“Khanh Như.” Lam Chi nhắc nhẹ.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 21: 21: Điệp Y


“Lan ca, phu nhân gọi huynh.”
Một cô gái từ xa đi đến, gọi Cát Lan là Lan ca rất thân mật.
Khanh Như chuyển mắt sang cô nương ấy.

Cô ấy nhỏ nhắn, dịu dàng, nữ tính, lại rất xinh đẹp.
“Cô ấy là ai?”
“Ta có việc bận, ta đi trước.”
“Huynh…”
“Khanh Như.

Bình tĩnh đã, ở đây đông người lắm.”
“Ta không quan tâm…”
Khanh Như nói rồi liền đi nhanh về phía Cát Lan và ô ấy.
“…” Lam Chi đuổi theo.
“Cát Lan!”
“Quận chúa!” Cát Lan dùng lại, hằn giọng với Khanh Như.
“Cô ta là ai.”
“Tiểu nữ Điệp Y tham kiến quận chúa.”
“Cô ta là ai? Sao lại ở đây?”
“Quận chúa đừng hiểu lầm.

Tiểu nữ được Lan ca cứu sống trong trận chiến của hai nước.

Người nhà của tiểu nữ đều chết cả rồi, tiểu nữ không chốn nương thân, Lan ca đây vì thương tình, không nhẫn tâm để tiểu nữ một mình ở nơi biên giới, nên mới cưu mang.”
“Ta có bảo cô nói không? Chổ bổn quận chúa nói chuyện, từ khi nào cô có quyền lên tiếng?”
“Tiểu nữ đáng chết, xin lỗi quận chúa.”
Điệp Y quỳ xuống van xin.
“Đi sang đây.”
Cát Lan nắm lấy cổ tay quận chúa, kéo mạnh đi về một hướng.
“Trò mèo của cô? Không hại được tỷ muội của tôi đâu.

Đứng dậy đi.” Lam Chi nói.
“Vị cô nương này, cô nói gì? Ta không hiểu gì cả?”
“Đừng giả vờ nữa, vừa nhìn đã biết ý đồ của cô rồi.”
“Tiểu nữ thân phận thấp hèn, hoàn cảnh đáng thương, không dám trèo cao.”
“Xì..”

“Khanh Như, đây là Lục phủ, không phải hoàng cung, muội đừng làm loạn nữa.”
“Ta làm loạn? Huynh bảo ta làm loạn? Huynh đang bảo vệ cho cô gái kia?”
“Ta không có?”
“Vậy tại sao ta chưa từng biết đến sự tồn tại của cô ta?”
“Tại sao muội phải biết?”
“Ta…”
“Muội đường đường là một quận chúa đương triều, làm ơn đừng làm loạn nữa.”
“Được, là ta làm loạn…” quận chúa bật khóc chạy đi.
“Khanh Như…” Cát Lan gọi vọng theo.
Lam Chi thấy Khanh Như nức nỡ chạy ra thì đuổi theo.

Cát Lan đuổi theo ra đến chổ Điệp Y thì đột nhiên ả ta ngất đi.

Ngất vừa hay vào vòng tay Cát Lan.
“Điệp Y, Điệp Y.” Cát Lan đỡ lấy cô.
“Lan ca, muội chóng mặt quá.”
“Ta đưa muội về phòng.” Cát Lan bế lấ Điệp Y.
Cảnh này vừa hay lọt vào mắt của Khanh Như.

Cô càng nức nở hơn nữa chạy về.
Cô không đi kiệu, đi bộ về, trên đường đi, cô tháo hết trâm cài tóc và hoa tai mà Lam Chi cài cho cô.
“Khanh Như, về thôi, trời sắp mưa rồi.”
“Cô nhìn ta xem? Có phải ngốc lắm không? Trang điểm thật lộng lẫy, cài trâm cài tóc, rồi còn cả hoa tai?”
Khanh Như cứ như thế đi đên khi trời mưa vẫn không dừng lại.

Không ai hiểu được cô tại sao lại như thế.
Lam Chi càng ngăn cản, Khanh Như càng buồn hơ, Khanh Như rất mạnh mẽ, cô ấy không hề khóc, chỉ như người mất hồn, lủi thủi đi về phía trước, mặt cho trời mưa.

“Khanh Như.”
(Bốp)
Lam Chi tát vào mặt Khanh Như.
“Muội tỉnh lại xem? Chỉ mới một chút chuyện nhỏ như thế, đã như người mất hồn, ý chí của muội đâu hết rồi? Khanh Như kiên cường, mạnh mẽ đi đâu rồi?”
“Tỷ thì biết gì chứ.”
“Ta không cần biết gì hết.

Muội nhìn lại muội xem, bừa xãy ra một chút chuyện không vừa ý là đã như thế này rồi.

Đi..

theo ta đi về.”
Khanh Như vẫn đứng im một chổ, không hề lay động.
“Muội về ngay cho ta, còn không về nữa thì ta sẽ bỏ mặt muội thật đấy.”
Khanh Như vẫn đứng im dưới trời mưa.

Lam Chi đang bất lực hết mức thì A Minh đến.

“Quận chúa, hoàng thượng sai thần đến đưa người và Lam thái y hồi cung.”
“Mau, lên xe ngựa thôi.”
Lúc này Khanh Như mới chịu lên kiệu quay về.

Ngồi trên xe.

Cả hai đều ướt hết cả người.
Về đến hoàng cung, Khanh Như không đoái ngoài tới ai, một mạch về viện rồi đóng sầm cửa.

Lam Chi quay về thay đồ, sau đó đên chổ Khanh Như.
Cô tự mình leo cửa sổ vào.

Giúp Khanh Như thay y phục, và thấp thật nhiều nến cho ấm.
“Sao lại buồn đến thế?”
“Huynh ấy to tiếng với ta… từ trước đến giờ chưa từng có ai to tiếng với ta….

Vậy mà, huynh ấy vì cô gái đó, lại nạt ta.”
“Điệp Y đó, ta thấy cô ta cố tình làm cho muội tức đấy, ai nhìn không thấu, chứ ta vừa nhìn là biết ngay.”
“Nhưng huynh ấy bảo vệ cô ta, huynh ấy nói ta làm loạn, còn quát ta ấy.”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 22: 22: Chiến Tranh


“Được rồi, nghĩ ngơi đi, ngày mai chúng ta tìm Lục Cát Lan đòi lại công bằng cho muội.”
“Không, muội sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa.

Ngày mai muội sẽ xuất cung.”
“Muội xuất cung, lại không có ai bầu bạn với ta nữa rồi.”
“Hay… tỷ cũng đi cùng ta đi, ta sẽ tỷ đến những nơi thú vị nhất.”
“Thôi, muội cứ đi đi, ta ở đây chăm sóc thái hậu.”
“Thái hậu có hàng trăm người chăm sóc, tỷ đừng có đem người ra để viện cớ… tỷ chờ gặp Đông tướng quân thì đúng hơn.”
“Ta còn không biết mặt mũi của người đó.”
“Xì…”
“À mà Khanh Như… muội có nghe đến vị đại thần nào tên là Khánh Long không?”
“Khánh Long? Không, muội chưa từng nghe, sao thế?”
“Ta có một người bằng hữu tên Khánh Long, huynh ấy rất tốt với ta.”
“Khánh Long… muội chưa từng nghe qua… với lại, cả cái hoàng cung này, nếu là Khánh thì chỉ có hoàng huynh của ta là Khánh Thiên thôi.”
Nghe đến đoạn này, Lam Chi có chút suy tư.
“Khánh Long, Khánh Thiên…”
“Sao vậy?”
“Không, không sao… muội ngủ sớm đi, ta về phòng đây.”
“Ừm…”

Lam Chi ngờ ngợ chầm chậm đi về, trên đường về thì gặp Khánh Long.
“Lam Chi.”
“Huynh chưa ngủ à?”

“Ừm… ta nghe nói lúc chiều cô và quận chúa đi ra ngoài, hoàng thượng phải cho người đi tìm về, sao thế,… gặp phải chuyện gì à.”
“Không, chút chuyện nhỏ thôi.”

“Mà nè…”
“Hửm?”
“Huynh có giấu ta chuyện gì không?”
“Ta không…”
“Thật là không có?”
“Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”
“Không, ta hỏi thế thôi.”
“Hôm nay bị ướt mưa à? Nhớ uống trà gừng nhé.”
“Huynh quên rằng bây giờ ta là thái y à?”
“Ừ nhỉ.

Haha.”
“Ta nghe nói ngày mai quận chúa sẽ xuất cung.”
“Bình thường mà, nếu như quận chúa chịu an phận ở trong cung mới là bất bình thường đó.”
“Ta không muốn cô ấy đi, một mình cô ấy đi như thế, vừa nguy hiểm, vừa cô đơn.”
“Quận chúa không đi một mình đâu.”
“Từ trước đến giờ, chỉ cần quận chúa rời cung, không bao lâu Lục Cát Lan cũng cữi ngựa đi theo.”
“Có chuyện này à?”
“Ừm… hai người bọn họ, chính là tình trông như đã, mặt ngoài còn e.”
“Oa… vậy mà ta cứ tưởng, một mình quận chúa đơn phương.”

“Về nghĩ ngơi đi.

Khuya rồi.”
“Ừm.

Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Vài ngày sau khi quận chúa xuất cung.

Lần này Lục tướng quân không hề đi theo như lời Khánh Thiên nói.
Hôm nay Lục Cát Lan lên thượng triều thì Khánh Thiên mới biết.
Tối đó… gặp lại Lam Chi, Khánh Long mới nói.
“Lần này quận chúa xuất cung, Lục Cát Lan có lẽ không biết, sáng nay hắn mới lên thượng triều.”
“Vậy quận chúa đi một mình thật à?”
“Do ở nước N đang xâm lấn vào lãnh địa ven núi ở biên cương, bọn ta đang tính kế chuẩn bị phản đòn.”
“Huynh cũng sẽ đi à?”
“Ừm.

Có lẽ nay mai ta và Lục tướng quân sẽ lên đường, vì một mình Đông tướng quân ở đó, một phần đã hết lương thực, một phần sẽ không thể chịu được quá lâu.”
“Có nghiêm trọng không?”
“Đã là chiến tranh xâm lược, tất nhiên là nghiêm trọng.”
“Huynh cho ta theo cùng được không?”
“Không thể, ta không thể để cô mạo hiểm cùng bọn ta.”
“Ta không sợ nguy hiểm, với lại, ta cũng là một thái y, ta chắc chắn sẽ giúp được rất nhiều thứ cho mọi người.”
“Cô chỉ nhìn thấy có vài người chết, đã không chịu được, cô có biết chiến trường là nợi đất được nhuộm máu không?”
“Ta biết chứ, một khi chiến tranh diễn ra, sẽ có rất nhiều người hy sinh… huynh cứ đưa ta theo, giúp được gì thì giúp, ta nhất định sẽ không làm ảnh hưởng đến mọi người.”
“Cô nói thì hay lắm… cô có thể chứng kiến viễn cảnh người chết chấc thàng đóng, gươm rỉ máu, áo giáp đen nhuộm sang màu đỏ.

Cô chịu được không?”
“Ta…”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 23: 23: Chiến Tranh 2


Vài ngày sau Lam Chi cùng Khánh Long, A Minh và Lục Cát Lan lên đường đến biên giới nơi đang diễn r chiến tranh.
Họ đi với một lục lượng quân lính rất đông, đi đến nơi nào, người dân nơi đó đều mang lương thực, gạo và rau ra cho họ để nhầm tiếp thêm tinh thần cho các chiến sĩ phương xa.
Đi đến nơi thì trời vừa sụp tối.

Lam Chi cũng mệt rã rời.

Nhưng thoáng nhìn xa.

Cô thấy một cô nương với y phục màu đỏ tươi, tóc cột cao gọn gàng, trên thắt lưng là một thanh kiếm dài, vừa nhìn qua đã nhận ra là quận chúa Khanh Như.
“Khanh Như!” Lam Chi gọi to.
Khanh Như quay sang thấy Lam Chi, cô liền chạy đến, nét mặt không hài lòng hỏi.
“Sao tỷ lại đên đây, có biết là nguy hiểm lắm không.”
Quận chúa nhìn sang thấy hoàng huynh thì giật mình.

“Huynh…”
“Tham kiến quận chúa.” Ba người cùng nói.
Khanh Như nhăn mặt khó hiểu, nhưng có Lục Lan Cát ở đó, làm cô không mấy dễ chịu.

Cô kéo tay Lam Chi đi đến lều của mình.

“Này..

từ từ thôi.”
“Sao tỷ lại đến đây? Đây là chiến trường, nguy hiểm lắm tỷ biết không?”

“Muội cũng ở đây còn gì?”
“Ta khác, ta đến đây với tư cách là một người lính….

Với lại, ta có võ, còn tỷ, đến cài bàn tỷ còn không nhấc nổi.”
“Dù muội có mạnh mẽ đến đâu, thì suy cho cùng muội vẫn là nữ nhi… không thể xông pha như thế được.”
“Từ nhỏ muội đã theo các tướng quân ra trận, kinh nghiệm của ta rất dày dặn, tỷ không cần phải lo cho ta.”
Khanh Như tiếp tục nói.
“Ngược lại là tỷ đó, sao lại ở đây? Hai người họ bắt tỷ đến đây làm gì?”
“Muội quên à? Y thuật của ta rất cao đó, ta đến để hỗ trợ mọi người.”
“Là hai người kia, họ ép tỷ đúng không? Ta xử lý họ.”
Khanh Như cầm kiếm lên.
“Nè, không phải họ, là ta, ta tự đòi theo.”
“Tỷ xem đây là đâu chứ? Đến đây để làm gì?”
“Ta là thái y, đương nhiên đến để cứu người rồi….

Với lại, nếu ta không đến, đã không gặp được muội rồi.”
“Xì…”
… tối hôm đó, sau khi ăn tạm Lam Chi và Khanh Như cùng ngủ trong một lều có hai giường.
Trong khi đó, Khánh Thiên, A Minh, Đông Tịch Vương, Lục Cát Lan, họ vẫn thắp nến sáng cả một căn lều lớn.

Bốn người nét mặt đâm chiêu cùng nhìn vào một tờ bản đồ giấy treo trên tường với vài nét vẽ.
Bầu không khí lúc nữa đêm, cả bốn người im lặng nhìn bản đồ, không ai bảo ai câu gì.

Lam Chi vì khó ngủ nên tò mò đến xem.
“Sao cô chưa ngủ? Cần gì à?”

Khánh Thiên thấy Lam Chi thì sốt sắng quan tâm.
“Không có, ta dậy uống chút nước, thấy các huynh còn thức nên ghé xem thử thôi.”
“À…”
“Sao thế? Mọi người đang gặp vấn đề gì à?”
“Không sao đâu, cô cứ về ngủ đi.”
“Cho ta tham gia đi, biết đâu ta sẽ giúp được gì.”
“Ừm….” Khánh Thiên đồng ý để cô vào trong.
“Đây là nơi quân địch đang đóng quân à?”
“Đúng vậy, tất cả các vùng ven biên giới đều đã bị họ đóng chiếm.”
“Còn những nơi gạch chéo màu đỏ?”
“Là những thôn nhỏ, tất cả đều đã di cư đi đến thành C.”
“Vậy vấn đề các huynh đang gặp là, làm sao để quân địch nhanh chóng rút lui?”
“Vấn đề là số lượng chiến sĩ của chúng ta không đủ.

Họ đông hơn chúng ta ít nhất cũng gấp ba lần.”
“Mạnh thì dùng sức, yếu thì dùng thế.”
“Ý của cô là sao?” A Minh nói.
Lam Chi đưa tay lên gõ gõ vào chán mình, suy nghĩ tầm 10 phút.

Sau đó chỉ vào bản đồ.
“Đây là nơi đóng quân của chúng ta?” Lam Chi chỉ vào bản đồ
“Ừm.”
“Đây là vùng ven núi à?”
“Ừm.”
“Chúng ta hoàn toàn có thể lợi dụng địa hình ở đây để giăng bẫy.

Lúc chiều ta và Khanh Như đến đây lấy nước.

Ta đã xem qua, rất khả thi.”
“Bẫy gì?”
Lam Chi mĩm cười, sau đó…
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 24: 24: Chiến Tranh 3


“Hay! Thật sự rất hay!!” Khánh Thiên nói.
“Ta là ai chứ.” Lam Chi đắc ý.
“Ta còn có một vũ khí bí mật nữa.” Lam Chi nói với ánh mắt sáng rỡ.
“Vậy, tất cả những bẫy mà cô nói, khi nào thì có thể thực hiện? Và mất bao lâu?” Lục Cát Lan nói.
“Theo ta, chúng ta phải chia ra làm ba nhóm.”
“Một nhóm sẽ ở lại để đánh lạc hướng quân địch, tránh trường hợp bị họ phát hiện kế hoạch….

Một nhóm sẽ triển khai kế hoạch vào ban ngày, một nhóm sẽ triển khai vào ban đêm.”
“Nhưng nếu như thế sẽ rất nguy hiểm.”
“Cứ tin ta… ta sẽ chuẩn bị thêm bẫy báo động xung quanh doanh trại của chúng ta, chie cần có kẻ tiếp cận, chúng ta sẽ lập tức phát hiện.”
“Nhưng tại sao chúng ta phải thực hiện vào ban đêm, thời tiết ban đêm rất hay mưa, lại rất tối.”
“Vì đánh nhanh thắng nhanh, tất cả các bẫy mà ta yêu cầu, nếu như chỉ chuẩn bị ban ngày, e phati mất ba ngày.”
“Vậy… sáng mai chúng ta bắt đầu thực hiện?” Đông Tịch Vương nói.
“Ừm, bắt đầu từ sáng mai.”
“Vậy..

chúng ta chia ra, Lục tướng quân và Khanh Như một nhóm, ta với Khánh Long một nhóm, nhóm còn lại là A Minh và Đông tướng quân.

Bên cạnh đó các chiến sĩ vũng sẽ chia ra ba nhóm, để đảm bảo không bị mất sức và tinh thần luôn sẵn sàng chiến đấu.”
“Lam Chi, cô thật sự rất thấu đáo, làm cho ta hơi bất ngờ.”
“Đông tướng quân quá khen rồi.”
“Được rồi, cô về nghĩ ngơi đi.”
“Huynh dám đuổi ta.”
“Ta đang lo cho cô.”
“Qua cầu rút ván, đến một câu khen ta cũng không nói.”
Lam Chi không ngại mà làm nũng với Khánh Long.
“Được rồi, được rồi, đa tạ, đa tạ….

Đi thôi.

Ta đưa cô về lều.”
“Không cần, ta tự đi được.”
Lam Chi rời đi.
“Lần này về, hoàng thượng nhất định phải cho người ta một danh phận đấy nhé!”
“Hửm? Nói gì vậy? Ngươi…”
“Nè, người ta theo người chịu biết bao khổ cực, dốc tâm, dốc sức như thế, với lại… người cũng ừ ừ ư, thích người ta còn gì.”
“Nè, từ khi nào ngươi để ý đến chuyện cá nhân của trẫm vậy hả?”

“Thần không dám.” A Minh vừa nói trề môi với Khánh Thiên.
“Mọi người về nghĩ ngơi đi, mai cứ theo kế hoạch của Lam Chi mà làm.”
“Dạ!!” Đồng thanh.
Về ngang lều của Lam Chi và Khanh Như.
Lục Cát Lan dừng chân lại một chút, sau đó căn dặn lính trực gần đó.
“Cần thận? Bảo đảm an toàn cho quận chúa nhé!”
“Dạ, tướng quân.”
Sau đó Cát Lan đến bếp lửa bên ngoài lều của hai người họ, cho thêm củi vào, mong rằng lửa sẽ làm bọn họ ấm hơn.
Cát Lan trầm tư nhìn vào căn lều, trong lòng ắt hẳn rất nhiều suy tư.

Hôm sau.
Nhóm người của Lam Chi và Khánh Thiên sẽ là nhóm đầu tiên ra ven núo thực hiện kế hoạch.
Hai nhóm còn lại sẽ ở lại để không làm quân địch nghi ngờ.
Lam Chi vận dụng lịch sử và tất cả những gì có thể dùng được ở thời hiện đại để tạo ra rất nhiều bẫy.
Trong quá trình làm, Lam Chi vô tình trợt chân ngã.
May là Khánh Thiên kịp lúc bắt lấy eo cô.
Tối hôm đó, A Minh và Đông Tịch Vương là nhóm tiếp theo đến thực hiên các bước kế hoạch còn lại.
Vì thời tiết không tốt, trời lạnh, địa hình lại lạ lẫm, làm ảnh hưởng rất nhiều đến họ, vì thế công cuộc làm bẫy phải mất gần 3 ngày mới hoàn thành.
Trong lúc đó, Lam Chi tạo ra một lượng lớn bột được làm từ ớt rừng.
Cuối cùng, tất cả đã hoàn toàn hoàng thiện.
Sáng hôm sau, Khanh Như và Lục Cát Lan và Lam Chi đem quân mai phục sẵn ở nơi có bẫy.
Khánh Thiên, A Minh và Đông Tịch Vương cùng một lượng lớn binh lính tấn công vào doanh trại của quân địch tồi giả vờ yếu thế nên bỏ chạy.
Không ngoài dự đoán của Lam Chi, quân địch được thời, quyết định dốc toàn lực đuổi theo tấn công.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 25: 25: Chiến Tranh 4


Vì sự tàn khốc của quân địch, rất nhiều người đã ngã xuống dưới kiếm của họ.
Những người còn lại sau khi đến được nơi bày trận, liền tìm chổ ẩn mình.
Xác định toàn bộ quân địch đã vào bẫy.

Khanh Như phất cờ.
Lập tức những tản đá to trên núi lăn xuống, cung tên bay ra từ nhiều hướng.
Những hói sâu được đào sẵn và nguy trang kĩ lưỡng cũng bắt đầu có những tên lính địch đầu tiên rơi vào.
Lúc này, những lực lượng mai phục sẵn trên cây bắt đầu cắt dây thừng, từng bao đất to, mất khống chế, bay mạnh, đung đưa quanh bọn lính.
Lũ địch chưa hết bàn hoàng thì đã bị những bao đất, những tản đá to, những cung tên đánh cho mất đi hơn phân nữa lực lượng.
Quân địch không chút phòng bị, cứ như thế, bị một phụ nữ chân yếu tay mềm như Lam Chi, không toi s chút sức lực, đánh cho tan tành.
Đến khi định hình được bản thân đã rơi vào bẫy, chúng liên phát lệnh rút lui.
Lúc này, số bột hớn mà Lam Chi chuẩn bị, được cô ra lệnh cho những người mai phục trên cây bắt đầu rãi xuống.
Bột ớt cay, vừa bay vào mắt, vừa hăng vào mũi, vừa bám vào vết thương.

Quân địch đau đớn, không biết đường rút lui, nên rút kiếm, vương cung tự vệ.
Lúc này, quân ta mới xông ra, chính thức chiến đấu.
Rất nhanh bọn quân địch đều bị đánh hạ tại nơi đây.
Được thế, Khánh Thiên lập tức dắt quân tiến vào doanh trai của quân địch, giành lại lãnh thổ.
Tại nơi đây, quận chúa Khanh Như xông trận không thua gì nam nhân.

Lam Chi nhìn dáng vẻ của quận chúa, có chút ngây người.
Đến khi…
“Cát Lan… cẩn thận.” Khanh Như nhận thấy một người mặt đồ đen đang nhắm cung về phía Cát Lan.
Cô hét lên bảo Cát Lan cẩn thận.
Nhưng tên kia đã thả tay, mũi tên lau nhanh về phí Cát Lan.
Lúc này, Khanh Như không suy nghĩ thêm gì nhiều, trực tiếp lấy thân mình bảo vệ cho Cát Lan.
“Khanh Như!!!”
Mũi tên ghim vào phần tay vai trái của Khanh Như.
Khanh Như ghim sâu thanh kiếm xuống đất, cố tựa người vào nó để không bị ngã.
“Khanh Như.”
Lam Chi chạy về phía Khanh Như.
“Khanh Như, muội… sao lại ngốc như thế hả?” Cát Lan đỡ lấy cô.
“Ta..

ta không sao.”
Quận chúa quả thật rất mạnh mẽ, dẫu cho vết thương không ngừng rỉ máu, nét mặt đã trắng bệt, cô vẫn gượng người, nói răng mình không sao.
“Muội nhất định không được xãy ra chuyện gì, ta đưa muội về.”
“Không kịp đâu tướng quân… đưa quận chúa đến lều bên kia đi.” Chỉ về phía doanh trại của quân địch.

“Nhưng!”
“Ngài còn chần chừ, quận chúa sẽ bì mất máu mà chết đó.”
“Được.”
Lục Cát Lan bế lấy Khanh Như, chạy nhanh vào lều, đặc cô lên giường.
“Ngài giúp ta lấy một ít nước nóng.

Và khăn sạch.”
Lam Chi nhanh chóng kiểm tra vết thương.
“Khanh Như, cố chịu một chút, sẽ rất đau.”
“Ta không sao.”
Cát Lan nghe sẽ rất đau, thì lo lắng nắm lấy tay Khanh Như.
Lam Chi rất mạnh dạng, cô dùng sức kéo phăng mũi tên ra.
Mũi tên vừa được rút ra, một chút máu tươi theo đó phún lên, bắn lên gì má của Lam Chi.
“Ưm!!!” Khanh Như đau đớn siết lấy tay Cát Lan.
Lam Chi lập tức dùng khăn bịt chặt vào vết thương.
“Mũi tên có độc!” Cát Lan nhìn mũi tên rồi thốt lên.
Lam Chi lúc này, nhìn vào máu mới nhận ra.

“Đúng vậy! Quả thật là có độc.”
Cát Lan lập tức định dùng thân mình hút độc ra cho Khanh Như, nhưng Lam Chi ngăn lại.
“Ngài muốn chết hả?”
Lúc này, đám người Khánh Thiên mới công vào.
Sau một trận quyết chiến, tất cả họ đều nhuộm máu trên tay, gương mặt nào, cũng có những vệt máu đỏ tươi.
“Lam Chi, cô… có sao không?” Khánh Thiên nhìn y phục của Lam Chi dính máu, cả trên mặt cũng toàn máu, liền rất lo lắng hỏi.
“Ta không sao, nhưng quận chúa đã trúng tên độc.

Ta cần lấy độc ra ngay bây giờ.”
“Vậy phải làm sao?”
“Giúp ta giữ lấy khăn.”
Cát Lan không chậm trễ, liền giữ chặc khăn trên miệng vết thương, không để máu chảy ra.
“Aaa.” Quận chúa đau đớn
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 26: 26: Chiến Trường 5


Lam Chi cho tay vào nước nóng, sau đó bảo.

“Sẽ rất đau, giúp ta đáng ngất cô ấy.”

Khanh Như vừa ngất đi, Lam Chi đã dùng sức nhấn vào vết thương.

Dùng lực rất mạnh.
Mạnh đến mức những nam nhân bên cạnh phải rùng mình.

Từng dòng máu đen chảy ra, hết lần này đến lần khác, những chiếc khăn trắng chuyển sang đen rơi xuống đất.

Khanh Như rơi vào hôn mê sâu, nhưng vẫn cảm nhận đau đớn, siết chặc lấy tay Lục Cát Lan.

“Lam Chi, liệu có ổn không?”
“Đây đều là máu độc, nhất định phải lấy ra.”
Sao một hồi loay hoay, Lam Chi thở một hơi,
“Ổn rồi… nhưng tạm thời vẫn cần thuốc men đầy đủ.”
“Cần những loại thuốc gì? Ta sẽ lập tức đi mua.”
Lam Chi viết ra một dãy các thuốc cần dùng, sau đó A Minh chạy đến các thành gần đó để tìm mua.

“Lục tướng quân, ta giao quận chúa lại cho ngài nhé.”
“Ừm.”

Lam Chi cùng Khánh Thiên và Đông Tịch Vương ra bên ngoài.

Nhìn hàng trăm hàn nghìn người lính đang nằm dưới mặt đất, nằm trên những vũng máu.

Dẫu cho trong đó vừa có quân ta, vừa có quân địch.

Nhưng Lam Chi vẫn không thể không xót xa.

Nét mặt ưu buồn, đôi mi híp lại, nhìn vào khu g cảnh hoang tàn xung quanh, khói từ những tháp đèn bị dập tắt làm cho không khi thêm đượm buồn.
Khánh Thiên nâng cánh tay mình lên, lau đi những vệt máu trên mặt Lam Chi.

“Sao thế?”
“Tàn khốc quá.”
“Ta đã nói rồi mà.

Chiến trường chính là như vậy, mạng đổi mạng.”
“Nhưng họ cũng chỉ là những trung thần, làm theo lệnh vua.”
Lam Chi nhìn thì phát hiện ra một vài người lính vẫn còn dấu hiệu sống.

Cô liền chạy đến xem thử.

Phát hiện được nhiều người còn hơi thở và họ đều là người của nước mình.

Cô và Khánh Thiên lập tức cho người đến đưa họ trở vào doanh trại.
Lam Chi dốc sức sơ cứu cho từng người, sau đó sắc thuốc và phân phó cho mọi người cùng nhau chăm sóc.

Còn cô thì tiếp tục đi tìm những người còn có thể cứu để cứu.

Nhưng đã rất lâu từ khi trận chiến kết thúc, vốn dĩ đã chẳng còn cơ hội.

“Được rồi, đừng cố nữa, họ đều hy sinh cả rồi.”
“Cứu một mạng người, hơn xây bảy toà tháp.

Biết đâu họ vẫn còn có thế cứu được thì sao?”
“Cô đã đi tìm hết nữa ngày rồi.

Muốn chết hả?”
“Ta tin là ta làm được.” Lam Chi vừa nói, vừa dùng sức nâng những người nằm chồng lên nhau lên.

Vừa dùng sức ép tim để mong nhìn thấy dấu hiệu sống của họ.
Khánh Thiên vô cùng khó chịu và tức giận khi thấy Lam Chi cố chấp như vậy.
Anh lập tức đến, vác cô trên vai mình.

Một mạch trở về doanh trại (của quân địch.)
“Huynh thả ta ra.

Thả ra.”
Vào lều của chủ tử.

“Im lặng!” Khánh Thiên đặt Lam Chi xuống đất, ghì giọng nói.
“Huynh bị điên hả?”
“Cô mới điên đó, đừng thách thức giới hạn chịu đựng của ta.”
“Ta không có.

Ta là thái y.

Trách nhiệm của ta là cứu họ.”
Khánh Thiên tức giận.
“Ngay từ đầu ta đã nói với cô.

Đây là chiến trường… tất cả họ đều đã hy sinh… cô không màng sức khỏe của bản thân, từ lúc trời nắng đến lúc trời tối vẫn muốn lang thang ngoài đó tìm người.

Cô thật sự muốn chết hả?”
“Ta không có.

Ta là thái y, ta thừa biết sức khoẻ của ta.

Nhưng bọn họ, nếu không cứu kịp thời, đều sẽ chết.”
“Đã qua một ngày rồi! Họ không bị g**t ch*t, cũng đã mất máu đến chết.”
“Cô làm ơn đi.

Ngay từ đầu ta đã nói, đây là chiến trường, người chết chấc thành đống, cô một mực đòi theo? Bây giờ thì sao? Muốn phát tâm từ bi? Liệu sức của cô, có cứu được hết trăm vạn binh sĩ đang nằm ngoài đó không?” Khánh Thiên tức giận lớn tiếng.

...“Ta… nhưng.” Lam Chi vẫn còn muốn cãi, nhưng…....
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 27: 27: Hẹn Ước


Khánh Thiên ôm lấy cô, đặt lên môi cô một nụ hôn, dùng nó chặn lại, không để Lam Chi nói thêm gì.
Lam Chi phút chốc đứng hình, không biết nên làm sao.
Phải mất mấy giây cô mới phản ứng, đẩy Khánh Thiên ra.
“Đừng bướng nữa!” Khánh Thiên thốt lên.
Lam Chi ngượng đỏ mặt, cô lo rằng bản thân mình sẽ phải lòng Khánh Thiên.
Cô cuối đầu, đi thật nhanh ra ngoài.
Cô đến chổ quận chúa, quận chúa tuy đã tỉnh, nhưng vết thương lại rất đau.
Lục tướng quân vẫn luôn ở cạnh Khanh Như, không rời một bước.
Lam Chi tự mình làm ra thuốc giảm đau, vừa cho quận chúa, cũng vừa cho các quân doanh đang bị thương.
Mọi người ai nấy đều rất tán thưởng cho sự thông minh, tài giỏi và tốt bụng của Lam Chi.
Chỉ riêng Đông Tịch Vương.
Hắn luôn trầm mặt, ít nói và nhìn vào Lam Chi bằng ánh mắt rất lạ.

Vì trước đây, Lam Chi mà y biết, là một cô gái nhu mì, hiền lành, luôn e dè trước mọi chuyện.
Đông tướng quân ngồi trên đồi, nhìn xuống những thắng cảnh hùng vĩ, đôi mắt đăm chiêu nghĩ về Lam Chi của những ngày trước đây.
Trước đây, mỗi khi thấy Đông tướng quân, cô ấy sẽ rất e dè, ngượng đến đỏ mặt, đến cả nói chuyện cũng ấp a ấp úng.

Còn thường xuyên làm đồ thủ công, mang đến phật đường, cầu bình an để tặng cho Đông Tịch Vương mang theo đến chiến trường.
Cô ấy không hề hoạt bát, không lăn xã như Lam Chi.
Trong mắt Tịch Vương, Lam Chi bây giờ hoàn toàn là một con người khác.

Không giống với người con gái mà Y đã từng biết.”
“Đông tướng quân, ngài đang nghĩ gì thế?” Lam Chi chấp tay phía sau, đi đến bên cạnh Đông Tịch Vương.
“…” Đông Tịch Vương nhìn Lam Chi, không thể nói thêm lời gì.
“…” Lam Chi vẫn đứng im lặng bên cạnh Đông tướng quân.
“Chỉ mới một thời gian không gặp, muội khác đi rất nhiều?”
“Ta xin lỗi.”
“Sao lại xin lỗi?”
“Có một vài chuyện, ta không thể nói với ngài, nhưng ta bây giờ, không còn tình cảm với ngài nữa… nên là…”
“Í muội là sao?”
Lam Chi lấy từ thắt lưng ra một chiếc vòng tay được đan bằng dây.

“Đây là thứ mà trước đây ta dùng để hẹn ước với ngài, bây giờ ta xin huỷ bỏ hẹn ước trước đây, cũng sẽ không làm phiền ngài nữa.”
Lam Chi thả chiếc vòng xuống dưới vách núi.

Đông Tịch Vương đưa tay ra chụp, nhưng không kịp.
“An Nhi.”
“Ta là Lam Chi… không còn là An Nhi nữa.”
“Tại sao?”
“…”
“Trước đây, muội một mực bên cạnh ta, muốn bản thân làm hậu phương cho ta… đến khi ta rung động với muội, muội lại nhẫn tâm, vứt bỏ đi định ước của chúng ta?”
“Đông tướng quân… ta xin lỗi… nhưng bây giờ trong lòng ta không có ngài nữa.”
“Muội chính là người bắt đầu, cũng chính là người kết thúc… hừ… thế mà muội còn nói rằng, chỉ cần lần này ta bình an quay về, muội sẽ xin thái hậu ban hôn, sẽ gả cho ta.”
“Những gì nên nói, ta đã nói… nên xin lỗi ta cũng đã xin lỗi… mong ngài đừng bận tâm đến ta nữa.”
“Là bởi vì muội thích Khánh Long?”
“Không vì ai cả… chỉ là, Lam Chi bây giờ..

không còn tình cảm với ngài nữa, và nếu như có, thì là ngưỡng mộ… ta ngưỡng mộ ngài, cũng ngưỡng mộ An Nhi trước đây.”
Lam Chi hít một hơi, nhìn vào hư không.
“Ta ngưỡng mộ tình yêu mà An Nhi giành cho ngài, không ồn ào, nhưng âm thầm và sâu sắc, nguyện vì ngài… làm một hậu phương vững chắc….

Tình yêu mà An Nhi giành cho ngài, chính là nhiều đến mức ai cũng nhận thấy, cũng… cô ấy cũng có thể vượt qua rất nhiều tiểu thư, cảm hoá được ngài….”
“Nhưng thật đáng tiếc, ta không còn là An Nhi của trước đây, không thể cùng ngài xây dựng một mái ấm nữa rồi.”
“Muội đang nói gì vậy?”
“Cảm ơn ngài, vì đã yêu gương mặt và thân thể này… ta không vì bất kì một ai nên phụ ngài… ta chỉ là, không còn là cô gái trước đây, không còn yêu ngài nữa.”
Đông Tịch Vương không hiểu vì sao người con gái từng rất yêu mình, nay lại đột nhiên thay đổi.
Y biết rằng, đây không phải An Nhi của y, nhưng rõ ràng là hình hài đó, là gương mặt đó.
Y đau lòng, siết tay thành hai quả đấm, đôi mắt rưng rưng ngấng lệ.
Lam Chi không muốn thấy Đông Tịch Vương lúc yếu đuối.
Cô cuối người, nói xin lỗi thêm một lần nữa rồi quay người đi.
Nhìn dáng Lam Chi quay đi, Tịch Vương nhón gót chân định giữ lại, nhưng lời tới cổ họng, đột nhiên nghẹn lại, cánh tay cũng không đủ dũng cảm để nắm lấy Lam Chi.
Cứ như thế nhìn cô khuất xa.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 28: 28: Trốn Tránh


“Khanh Như, muội đã khoẻ chưa, vết thương còn đau không?”
“Muội khoẻ rồi, đa tạ tỷ.”
“Muội phải đa tạ Lục tướng quân kìa.

Ngài ấy đã chăm sóc muội cả đêm.”
“Xì… ta cứu huynh ấy một mạng, chăm sóc lại ta một chút, là lẽ đương nhiên mà.”
“Muội còn dám nói, không màng sống chết như vậy, lỡ muội xãy ra chuyện gì thì sao.”
“Lúc đó muội không nghĩ được nhiều như thế.”
“Lần sau không được mạo hiểm như thế nữa.

Ở đây là chiến trường, điều kiện hoàn toàn rất thiếu thốn, lỡ ta không cứu được muội, ta và cả Lục tướng quận phải làm sao?”
“Tỷ yên tâm… hoàng huynh không lấy mạng tỷ đâu.”
“Nha đầu này, muội còn dám nói như thế.”
“Quận chúa, người….”

“Lam Chi, muội không muốn thấy người đó.”
“Muội học ở đâu cái tính cố chấp, ngang bướng đó vậy hả?”
“Quận chúa, người cứu thần một mạng, ơn này thần nhất định không quên… sau này, nguyện làm trâu làm ngựa trả cho người.”
“Ngươi…”
“Lục tướng quân à, ngài đừng có cứng miệng như vậy được không, ta cũng không phải người ngoài.”
“Cô nghĩ nhiều rồi.”
“Ngài nói ngài không lo lắng cho Khanh Như đi.”
“Ta tất nhiên rất lo.”
Quận Chúa có nhút vui khi nghe như vậy….

Nhưng Lục tướng quân lại nói thêm.
“Vì quận chúa đã giúp ta chịu một mũi tên… ta tất nhiên phải lo… lỡ quận chúa thật sự xãy ra chuyện gì… ta không biết ăn nói thế nào với hoàng tộc….

Vậy nên, mong là sau này quận chúa đừng như thế nữa.”
“Huynh mau cút ra ngoài cho ta, cút!”
Khanh Như tức giận, ném gối về phía Cát Lan và hét lên.
“Vậy… thần cáo lui.”
Lục Cát Lan lảnh đạm, quay ra, thẳng người bước đi, rời khỏi lều của quận chúa.
Bóng dáng lãnh đạm, lạnh lùng ấy… khiến cho quận chúa có chút đau lòng.
“Ta đi nói chuyện với ngài ấy một chút.”
Lời vừa dứt, Lam Chi đã đứng dậy đi theo Lục Cát Lan.
“Lục tướng quân!”
“…” nghe tiếng gọi, Cát Lan dừng bước, nhưng không hề có một cái ngoảnh đầu.
“Ta muốn nói chuyện với ngài một chút.”
“Có chuyện gì, cô cứ nói.”
“Nói ở đây không tiện, phiền tướng quân theo ta một chút.”

Nói rồi Lam Chi nhón bước đi trước, đến một nói ít người.
“Sao ngài phải giả vờ?”
“Ta không hiểu ý của cô.”
“Ngoài mặt thì giả vờ lạnh lùng… bên trong lại rất lo lắng, quan tâm từng chút một đến quận chúa, ngài cứ như thế, sẽ làm cho cô ấy vừa hi vọng, vừa thất vọng không?”
“Ta không có, là do cô và quận chúa nghĩ nhiều rồi.”
“Lục tướng quân, ngài không giấu được ta đâu.”
“Í của cô là sao.”.
“Ngài đang ngại thân phận của quận chúa.”
“Ta có gì phải ngại? Bổn tướng quân là đại thần của triều đình, phụ thân của ta là mệnh quan, ba đời nhà họ Lục đều lập công lớn, dốc tâm, dốc sức cho hoàng triều, thì tại sao ta phải ngại?”
“Vậy rốt cuộc là vì điều gì? Ta không tin ngài không có chút rung động trước quận chúa.”
“Ta có hay không, liệu có quan trọng không?”
“???”
“Cô và quận chúa thân với nhau, cô nên khuyên quận chúa… tâm tư của cô ấy, không nên đặt ở chổ ta.”
“Khuyên…?”
“Ta khuyên thế nào? Muội ấy vì ngài, đến cả tính mạng cũng không cần nữa… hú hồ gì, bản thân ngài cũng như thế… khi phát hiện Khanh Như bị trúng tên độc, ngài còn định dùng bản thân để lấy độc ra.”
“Rõ ràng mà trong hai người đều có nhau… hà cớ gì, ngài không thể giống như Khanh Như, dũng cảm đối mặt với tình cảm của hai người.”
“Ta không thể.”
“Điều may mắn nhất trên đời, chính là… khi mình thích một người, trùng hợp là người ấy cũng thích mình… vậy mà, ngài lại không trân trọng.”
“Hừ….

Vậy cô nói xem.”
“Cả phụ thân và ông của ta, đều hi sinh trên chiến trận….

Bản thân ta, cũng sẽ vì nước, vì dân….

Cho nên… không thể chu toàn cho ai.”
Lam Chi nghe đến đây, trong lòng không khỏi bâng khuâng, vì là người thời hiện đại , được học và phổ cập hết kiến thức lịch sử.

Cô hiểu và biết được… trong mỗi trận chiến, dẫu cho là bại hay thắng, thì sự hi sinh vẫn sẽ diễn ra.
“Đa tạ Lam thái y đã để tâm, nhưng chuyện mà ta làm từ trước đến nay, đều đã suy nghĩ thấu đáo…..

ta đi trước.”
 
Back
Top Bottom