Ngôn Tình Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,969
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8k0PBbp7stN-STl4JFcloljMHqjWFLpqOe5FLyLlwg6MtDN5Iyu-QAoqF81ctCRukRV8j4bSfFbcQwThA_pfZxnmCYiTjtBcP2eiYvC2-qbPEuZRKoVmGLd0pXfudzWSP_UK335Yrin0OkaB6TeE06=w215-h322-s-no

Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Tác giả: Diễm Trinh
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cung Đấu, Ngược, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Để thưởng thức một cách dễ đọc hơn, đây là nội dung được viết lại:

Tác giả Diễm Trinh kể câu chuyện Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm với nhân vật chính là Lam Chi - một cô gái hiện đại sống trong thế kỉ XXI. Với tài năng y và nhan sắc quyến rũ, cô đang làm việc tại một bệnh viện. Một ngày, khi đất động động, cô vô tình rơi vào một cái hố sâu và bất ngờ xuyên không đến cổ đại. Cô trở thành một nô tỳ bên cạnh Thái Hậu.

Nếu bạn là một người yêu thích tiểu thuyết ngôn tình, tác phẩm Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời hoặc Phủ Nguyệt Quốc Có Một Nhị Quận Chúa cũng là những tác phẩm thú vị và đáng để đọc.​
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 1: 1: Xuyên Không Rồi!


Aaaaaaa!!!!!! tiếng hét thất thanh của Lạc An Nhi.
“An Nhi, An Nhi….” Một cô gái giật mình nắm lấy An Nhi.
Cô ấy mặc một bộ thường phục đơn giản màu hồng, tóc búi đơn giản và cài một chiếc trâm bằng gỗ, dán người nhỏ nhắn.
Lam Chi ngồi dậy, nhìn chầm chầm vào cô gái ấy.
Lúc này cô mới nhớ đến đoạn ký ức mà cô có được từ An Nhi.
An Nhi là một nha hoàn mô côi, được hoàng hậu cứu sống khỏi tay bọn cướp từ lúc 7 tuổi.

Từ đó cô vào cung trở thành một trong số mấy nghìn người tì nữ của hoàng cung.
Đã hai mươi năm trôi qua, hoàng hậu Xuyên Ánh bây giờ đã là hoàng thái hậu.
An Nhi đoản mệnh mất sớm, cô hối tiếc vì bản thân chưa thể dốc hết toàn lực để hầu hạ Thái Hậu.

Vì vậy mới có chuyện Lam Chi xuyên không, trở thành Ái Nhi.
Lam Chi vẫn chưa chấp nhận được sự thật này, thì nô tì bên cạnh đã sốt sắn nói.
“An Nhi, An Nhi… cô sao thế?”
“T..ôi.

Tôi….”
“Cô đã hôn mê ba ngày rồi, thái hậu đang ở phật đường cầu phúc cho cô đấy.”
“Thái hậu cầu phúc cho tôi?”

Lam Chi có hơi bất ngờ.
Vì trong tưởng tượng của cô, ở cổ đại, nô tỳ là một tầng lớp thấp kém, chỉ là cành cây, ngọn cỏ trong lòng chủ tử, sống chết không hề quan trọng.

Sau lại có chuyện thái hậu vì một nô tỳ thân phận thấp hèn, lại cầu phúc suốt ba ngày.
“Cô có sao không vậy? Sao trông cô cứ… ngơ ngơ ra thế hả?”
“Tôi… tôi đau đầu quá, t…ô..i không nhớ được gì hết.”
Lam Chi đành giả vờ mất trí để sống trong thân phận của An Nhi.
Vì dù sao, ở thế giới của cô, cô cũng chỉ là một đứa con ghẻ, sống không mấy hạnh phúc.

Điều duy nhất làm cô nuối tiếc là khi cô đi rồi, bệnh viện mà cô làm, sẽ thiếu mất một bác sĩ “lương y như từ mẫu”.
“Sao? Cô..

thế, thế cô biết tôi tên gì không? Nhìn xem..

có nhớ tôi là ai không?”
Cô gái ngốc nghếch tự chỉ tay vào mặt mình, mắt tròn xoe chờ đợi câu trả lời.
Lam Chi khẽ lắc đầu.
“Cô thật sự không nhớ tôi? Trời ơi, là tôi Liên Hoa, tỷ muội tốt của cô đây mà, đến tôi mà cô cũng quên hả? Thôi xong, thôi xong thật rồi.”
Trong sự lo lắng của Liên Hoa.

Lam Chi từ từ nhìn xung quanh, cô đang ở trong một căn nhà gỗ, có lẽ đây là phòng củi.

“Không được, tôi đi bẩm báo với thái hậu.”
Nói rồi Liên Hoa nhanh chóng đứng dậy, không chậm trễ chạy ngay đi
Lam Chi từ từ đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài.
Trước mặt cô là khung cảnh thô sơ, nối liền các dãy phòng của các cung nữ hầu hạ các quý phi.
Tuy rất thô sơ, nhưng rất yên bình… cô bổng chốc cảm thấy trong lòng bình yên đến lạ lẫm.
Một lúc sau Liên Hoa quay lại, kéo tay Lam Chi.
“Đi thôi, Thái Hậu đang đợi cô.”
“Ta….ta…”
“Mau lên, tôi giúp cô thay y phục.”
Rất nhanh Liên Hoa giúp Lam Chi mặc bộ y phục màu hồng giống cô, đến cách búi tóc cũng giống hệt.
“Được rồi, đi thôi.”
Lam Chi không quen với y phục thời cổ đại, vì quá nhiều lớp vãi nên làm cô rất khó chịu.
“Trời ơi, cô sao thế? Nhanh lên, thái hậu đang đợi đó.”
“Ờ ờ, tôi biết rồi.”
Cũng may là không khí ở đây rất mát, chứ không thôi Lam Chi sẽ nóng chết mất.
Lam Chi rất lạ lẫm với hoàng cung, cô bị thu hút bởi những cảnh vật và con người cung quanh, mãi lo nhìn đến mức cô quẹo sai hướng, Liên Hoa phải nắm lấy cô, sợ cô đi lạc mất.
“Cô sao thế, tập trung chút đi.”
Đó là hoàng thượng à?
Lam Chi chỉ tay về phía đoàn người phía trước.

Giữa họ là một nam nhân mặt long bào.
“Còn hỏi, mau lên, quỳ xuống.”
Liên Hoa kéo Lam Chi quỳ xuống.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 2: 2: Mất Trí Nhớ


Vô tình hoàng thượng chú ý đến sự vụn về của cô, nên liếc nhìn một chút rồi đi tiếp.
“Đi thôi.”
Lam Chi và Liên Hoa tiếp tục đến chổ thái hậu.
“Thỉnh an thái hậu nương nương.” Liên Hoa quỳ xuống, cuối đầu hành lễ.
Lam Chi thấy vậy cũng bối rối làm theo.
“Ây da… An Nhi, cô không sao rồi đúng không, thật là… làm bổn cung lo chết mất.”
Thái hậu lo lắng đến đỡ An Nhi.
“Nào, đứng lên.”
Lam Chi cứ ngờ ra mặt ra, không biết phải ăn nói thế nào mới phải phép.
“Bẩm thái hậu, xin người mời thái y đến, An Nhi vừa tỉnh lại, đã bảo đầu đau nhức, không nhớ gì cả….

Đến cả… nô tì tên gì, An Nhi cũng không nhớ.”
Liên Hoa nói.
“Mau…mau… gọi Tần thái y đến.”
Thái Hậu kéo An Nhi về phía bàn, Thái Hậu vừa ngồi xuống, định kiểm tra xem cô có bị thương ở đâu không, chưa gì cô đã ngồi xuống bệ cạnh thái hậu.
“An Nhi, mau đứng lên.

Sao lại ngồi ngang hàng với thái hậu.

Cô có mười cái đầu cũng không đủ đền đâu.” Nô tì nữ lên tiếng.
Liên Hoa nhanh chóng kéo An Nhi đứng dậy.
“Cô muốn chết hả.”

“Ơ… tôi, tôi không biết, xin lỗi thái hậu.”
“Sao lại ăn nói thế này, An Nhi cô…”
“Không sao, không sao… con bé ngốc này, thật là.

Ngồi xuống đây.”
Thái hậu kéo lấy tay Lam Chi.
Lam Chi không dám rồi, nên đưa mắt nhìn Liên Hoa dò xét.
Nhận được cái gật đầu của Liên Hoa, Lam Chi mới dám ngồi xuống bên cạnh thái hậu.
“Đưa ta xem, có còn bị thương ở đâu không?”
“Không sao, thái hậu..

người xem, con khoẻ lắm, không thấy đau chổ nào hết, chỉ là…”
“Chỉ là thế nào?”
“Chỉ là… con không nhớ gì hết.”
“Ây da… tại ta, tất cả tại ta..

nếu như ta không xuất cung, nếu như ta nghe lời Khánh Thiên, mang theo binh lính, thì ngươi đã không xãy ra chuyện rồi.”
Thái hậu trầm mặt, cảm thấy rất có lỗi với An Nhi.
Chuyện là, cách đây vài hôm, thái hậu và An Nhi cùng nhau xuất cung, mặt thường phục để đi lễ chùa.

Thái hậu vì không muốn kinh động dân chúng, nên đã không đi kiệu, cũng không mang theo người.
Giữa đường gặp phải cướp.

An Nhi không chỉ đỡ cho thái hậu một nhác đau vào lưng, còn bị bọn cướp liên tục dùng gậy đánh vào cổ và đầu.
May mắn là hoàng thượng Khánh Thiên chu đáo, đã có cho người theo bảo vệ thái hậu, vì thế mới cứu được thái hậu.
Nghe thái hậu tự trách mình, Lam Chi tuy không hiểu chuyện gì xãy ra, nhưng cô vẫn an ủi thái hậu.
“Thái hậu, không phải con vẫn khoẻ mạnh đấy sao? Với lại, con là phận nô tì, phải có trách nhiệm với người, người không cần tự trách mình đâu.”
“Con bé này, hiểu chuyện như thế, thật làm cho bổn cung đau lòng.”
Tần thái y cuối đầu đi vào, quỳ xuống hành lễ.
“Tham kiến thái hậu.”
“Miễn lễ, miễn lễ… tân thái y, mau đến đây bắt mạch cho An Nhi, con bé vừa tỉnh lại đã không nhớ gì hết.”
“Dạ dạ…”
Tần thái y chậm rãi, cuối đầu tiến đến chổ An Nhi để bắc mạch.
Một lúc sau.
“Hồi bẩm thái hậu… mạch tượng có An Nhi hoàn toàn bình thường, không có gì đáng ngại, còn về chuyện An Nhi không nhớ gì, có lẽ là do sợ hãi quá độ, dẫn đến bệnh về tâm lý.”
“Thế..

thế phải làm sao.”
Tần thái y, quỳ xuống dập đầu.
“Thần năng lực thấp kém, xin thái hậu trách tội.”
“Thái hậu, con không sao, người đừng trách tội thái y, thái y cũng nói mạch tượng của con bình thường mà.

Người đừng lo cho con.”
“Tần thái y, bốc cho An Nhi vài thang thuốc bổ.”
“Dạ, tuân lệnh thái hậu.”
“Được rồi, ngươi luo xuống đi.”
“Dạ, tạ ơn thái hậu.”
“An Nhi, con thật sự không sao?”
Lam Chi gật đầu, rồi xoa xoa tay thái hậu, thầm sy nghĩ.
“Mình là ai chứ, là bác sỉ Lam Chi nổi tiếng giỏi nhất bệnh viện, có bệnh hay không, còn cần người khác xem sao.”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 3: 3: Đông Tướng Quân Là Ai


“An Nhi..

ta bảo ngự thiện phòng hầm cho con canh gà rồi, trưa nay con ở lại đây ăn với ta.”
Lam Chi không dám trả lời, đưa mắt sang Liên Hoa.
Liên Hoa nhanh miệng.
“An Nhi, cô còn không mau đa tạ thái hậu.”
“Ờ..

ờ..

đa tạ thái hậu.”
Lam Chi quỳ sụp xuống, cuối đầu cảm tạ thái hậu.

“An Nhi..

cô bị đánh đến ngốc thất rồi, đến cả lễ nghi, phép tắc trong cung cô cũng không nhớ gì thật sao?”
“Tôi…tôi…”
Lam Chi ấp ún, vì mặc dù cô có được một phần kí ức của An Nhi, nhưng cô lại chẳng hề biết các thứ lễ nghi rườm rà trong cung.
“Thôi, không sao, An Nhi vì ta mới thành ra thế này, thật là đáng thương.”
Thái hậu nhân từ v**t v* Ái Nhi.
“Thái hậu.

Con có một thỉnh cầu, mong người chấp thuận.”
“Ây da, đừng nói là một, con muốn gì, bổn cung cũng sẽ chấp thuận.”
“Dạ..

chuyện là, thái hậu, sau này con có thể đổi tên thành Lam Chi được không?”
Thái hậu ngờ vực nhìn cô.

“Thái hậu, con xem như đã chết đi sống lại, chuyện trước đây con… cũng không còn nhớ gì hết.

Thôi thì, xem như An Nhi đã chết đi, con sẽ sống phần đời còn lại với thân phận Lam Chi, ở bên cạnh hầu hạ người.”
“Chuyện này..”
Thấy thái hậu lưỡng lự vì không hiểu lý do.
Lam Chi dựa vào việc mình đã cứu thái hậu, đang được bà yêu chiều, liền vùi đầu vào ngực bà mà nũng nịu.
“Đi mà thái hậu.”
“Được, được..” thái hậu vui vẻ đồng ý.

“Con bé này, sao đột nhiên trở nên lanh lợi, hoạt bác thế này.”
“Đa tạ thái hậu.”
… sau đó, ngự thiện phòng đã mang lên cơm trưa cho thái hậu.
“An Nhi, con qua đây, ta đặc biệt bảo họ hầm gà ác để con ăn cho mau khoẻ đấy.”
“Con là Lam Chi, thái hậu người lại quên rồi.”
Lam Chi vừa nói, vừa vén váy ngồi xuống bàn ăn.”
“An Nhi, không được ngồi chung măm với chủ tử.” Liên Hoa kéo An Nhi dậy.

“Đợi thái hậu ăn xong rồi ăn sau.” Liên Hoa tiếp tục nói.
“Ờ ờ.

Ta xin lỗi, ta không quên.” Lam Chi đứng dậy, gãi gãi đầu.
“Không sao, không sao, An… à không, Lam Chi, nào ngồi xuống ăn với ta.

Nếu không canh gà sẽ nguội, mất ngon.”
“Chuyện này,… con,..

con không dám.”
“Không sao, là bổn cung yêu cầu.

Con không phải sợ.”
“Dạ.”
Lam Chi thấy đồ ăn ngon, từ nãy đến giờ bụng cô đã đánh trống rồi.

“Oa… nhiều món quá.”
Lam Chi đưa đủa gấp một món trên bàn ăn, liền bị thái giám nhắc nhở.
“An Nhi, phải để thái hậu dùng trước.”
“Ta…ta..

ta thử thôi, thừ xem có độc không.”
“Chuyện thử thức ăn, từ khi nào phải đến tay cô vậy? Ta đã thử qua rồi.”
“Không sao, cứ để Lam Chi tự nhiên, các ngươi lui ra ngoài hết đi.”
Nhận lệnh thái hậu.

Các thái giám và cung nữ cuối đầu lùi về sau vài bước, rồi quay đầu đi.
“Trong cung thật nhiều lễ nghi phức tạp.”
“Ngươi thật sự khác quá.

Trước đây ngươi rất trầm tĩnh, đột nhiên lại hoạt bác thế này, thật là làm bổn cung… không nhịn được cười.”
“Thái hậu, trước đây con thế nào? Con có hay cười không?”
Lam Chi ngậm đủa vào miệng, nhìn thái hậu hỏi.
“Trước đây hả, con cũng như những nha hoàn khác, hầu hạ bên cạnh ta.

Bổn cung cũng ít thấy con cười, chỉ khi, chỉ khi có sự xuất hiện của Đông tướng quân, ta mới thấy con bẻn lẻn một chút.”
“Đông tướng quân?”
“Ừm, con quên luôn cả người trong lòng của mình rồi hả?”
“Người trong lòng?”
“Chứ không phải, con thích Đông tướng quân sao?”
“Hề hề, chắc là trước đây An Nhi từng ngưỡng mộ, nhưng bây giờ, bây giờ con là Lam Chi.

Con sẽ không gả cho ai hết.

Sẽ không thích ai hết.

Mãi mãi ở bên cạnh hầu hạ thái hậu.”
“Con bé này, sao hôm nay lại dẻo miệng quá vậy?”
“Thái hậu, người ăn đi.”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 4: 4: Gặp Khánh Thiên


Sau khi dùng bữa, Lam Chi và Liên Hoa tiếp tục ở lại chổ thái hậu.
Mãi đến chiều, khi các cung nữ khác vào trực đêm thì hai người họ mới được về.
Sau khi được Liên Hoa chỉ lại từng ngóc ngách trong hoàng cung rộng lớn.

Trời vừa sập tối, Lam Chi đã tò mò đi dạo khắp nới.
Cô đi một lúc thì lại đi lạc không biết đường về, vô tình gặp một nam nhân mặc y phục màu xanh lam, đang đứng thưởng hoa.
Lam Chi nghĩ là thái giám, nên đến gần hỏi thăm.
“À, làm phiền cho tôi hỏi một chút.”
Người kia nét mặt đâm chiêu, có chút khó chịu vì bị làm phiền.
“À, tôi..

tôi không biết đường nên đi lạc.”
“Cô là cung nữ của cung nào?” Nét giọng uy nghiêm, trầm bỏng thốt lên.
“Tôi là Lam Chi, à không, là An Nhi, nha hoàng thân cận bên cạnh thái hậu.”
“An Nhi? Thì ra là An Nhi.”
“Huynh biết tôi à?”
“Ừm… cô là người đã xuất cung cùng thái hậu mấy hôm trước, còn vì thái hậu mà bị trọng thương.”
Khánh Thiên lạnh lùng, vừa nói vừa tưới nước cho hoa.
Lam Chi cứ nghĩ người này cũng hết giờ làm việc như mình.

Nên ngồi bệt xuống thành bồn hoa tâm sự.
“Mọi người đều nói tôi cứu thái hậu, nhưng bản thân tôi thì không nhớ gì hết.”
Khánh Thiên ngưng tay vài giây rồi tiếp tục vừa tưới hoa vừa nói.
“Sao lại không nhớ?”
“Không nhớ thì là không nhớ, vì không nhớ gì nên mới đi lạc đường đây.”
“Cô cũng to gan đấy, giờ này cô đi lại thế này, không sợ bị xem là thích khách hay kẻ trộm, rồi rơi đầu sao?”
“Huỳnh đừng có doạ ta, hoàng thượng không xấu xa thế đâu.”
Khánh Thiên nghe thế, gác ráo nước trên tay lên chậu nước, chấp hai tay phía sau, nhìn Lam Chi và hỏi.
“Vậy, cô nói xem hoàng thượng là người như thế nào?”
“Hoàng thượng….” Lam Chi định nói gì đó nhưng đột nhiên ngưng lại, mang ánh mắt dè bỉu nhìn Khánh Thiên.
“Ai biết được huynh là ai, ta lỡ mồm nói gì sai, ngày mai nhỡ đâu huynh đi mách lẽo với hoàng thượng, lúc đó ta rơi đầu thì sao.”
“Hừ… cô đa nghi quá đó.”
“Cẩn thận vẫn hơn, hoàng cung vốn là nơi nhiều thị phi.”
Khánh Thiên liền ngồi xuống bên cạnh cô.
“Cô nói ta nghe xem, hoàng thượng là người thế nào.”
“Ta không biết, từ khi tỉnh lại, ta không nhớ gì cả….

Mà! Huynh phải biết chứ, sao lại hỏi ta?”
“Ờm thì, ta chỉ muốn nghe cô nói thử suy nghĩ của cô thôi.”
“Suy nghĩ của ta, ta nói với huynh, huynh hứa với ta sẽ không mách lại với hoàng thượng?”
“Được!”
“Nghéo đi!”
Lam Chi đưa ngón tay út của mình lên.

Khánh Thiên không hiểu cô đang làm gì cả.

“Nghéo?”
Lam Chi chòm người qua nắm lấy tay Khánh Thiên, nghéo vào tay mình, dạy Khánh Thiên cách nghéo tay, đóng dấu.
Khánh Thiên phì cười vì hành động của cô.
“Huynh cười gì?”
“Không, cô cứ nói đi.”
Lam Chi chóng hai tay lên cầm.
“Ta không biết là mình đã từng gặp qua hoàng thượng chưa.

Nhưng theo tưởng tượng của ta, hoàng thượng sẽ là một người khó tính, mặt mày cau có.

Và luôn bận rộn.”
“Còn cả….” Lam Chi dè chừng.
“Đây là do tôi nghĩ thôi.

Nếu không đúng, huynh xem như nghe cho vui nhé.”
“Ừm, cô nói đi.”
“Theo tôi, hoàng thượng là nam nhân mà, trăm nghìn lần, các nữ nhân không nên gả vào.”
“Tại sao?”
“Vì hoàng thượng có trăm thê, nghìn thiếp, chưa nói đến chuyện các nữ nhân tranh giành nhau, đến cả tình cảm, liệu hoàng thượng có thật lòng thương họ không?”
“Hừ..”
Khánh Thiên cười trừ rồi cuối đầu.

Thật ra Lam Chi nói đúng.

Bản thân là chủ một đất nước, vừa lo xã tắc, vừa làm yên lòng dân, làm sao mà lo cho tròn được chuyện các quý phi tranh quyền đoạt lợi ở hậu cung.
“Thật ra, trăm thê nghìn thiếp mà cô nói, người làm hoàng thượng cũng đâu có quyền lựa chọn.

Đa phần họ đều là nữ nhi của các đại tướng quân, đến tuổi thì vào cung với thân phận là quý phi, để hưởng vinh hoa phú quý.

Mang tiếng là thay thế phụ thân, tiếp tục ở lại hoàng cùng, vì dân, vì hoàng thượng.”
“Sao huynh biết.”
“Chỉ có cô là không biết thôi.”
“Vậy… mỗi đêm hoàng thượng sẽ đến một cung để ngủ sao?”
Khánh Thiên liếc nhìn Lam Chi, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng giải thích.

“Hoàng thượng của chúng ta, thủ thân như ngọc, chưa từng thị tẩm vị quý phi nào cả.”
“Oa..”
Lam Chi gật gù.
“Vậy nếu là cô, cô có muốn gả cho hoàng thượng không?”
“Tất nhiên là không, tôi không muốn yêu đương, mà nếu có, tôi sẽ chọn cuộc sống chung thuỷ, một vợ, một chồng.

Tôi sẽ không chia sẽ chồng của mình cho bất kì ai khác.”
Khánh Thiên nhăn mặt.
“Cô nói năn lung tung gì thế? Ngôn từ, không giống ai.”
Lam Chi phòng má.
“Thôi, huynh tiếp tục đi, tôi đi tìm đường về.

Nếu không, lỡ bị ai xem là kê trộm như huynh nói.

Tôi giải oan không nổi đâu.”
“Tôi đưa cô về.”
“Được! Cảm ơn trước.”
“Cô có thể nói chuyện bình thường được không?”
“Haha, từ từ huynh sẽ quen.”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 5: 5: Súp Gà


Tờ mờ sáng hôm sau, gà còn chưa gáy, Liên Hoa đã gọi Lam Chi.
“An Nhi..

An Nhi, dậy đi, đã là giờ dần rồi.”
“Ơ… giờ dần, giờ dần là mấy giờ?” Lam Chi vẫn nằm im bất động.
“Trời ơi, cô mau dậy đi An Nhi.”
Liên Hoa tốc chăn của Lam Chi lên, kéo cô dậy.
“Được, được, tôi dậy rồi, dậy rồi…”
Lam Chi cố gắng ngồi dậy, nhìn cung quan trời vẫn đang tối om, cô không chịu được cằn nhằn vài câu.
“Gà còn chưa gáy, chúng ta đã phải dậy… thái hậu cũng đâu thức sớm thế.

Chúng ta sao phải dậy sớm.”
“Cô phải dậy thật sớm, căn dặn ngự trù làm đồ ăn cho thái hậu, còn cả chuẩn bị y phục, dâng nước cho thái hậu rữa mặt,.”
“Sao phải phức tạp lên thế? Sao thái hậu không tự làm cho tiện?”
“An Nhi, cô muốn chết hả?”
“Tôi là Lam Chi, không phải An Nhi.”
“Được rồi, tôi mặc kệ cô là An Nhi hay Lam Chi, cô mau nghĩ xem hôm nay nên lên điểm tâm gì để thái hậu ăn sáng, rồi căn dặn ngự trù làm đi, từ khi cô hôn mê, thái hậu đã rất hao tâm, tổn sức, mất ăn, mất ngủ vì cô đấy.”

“Ò…” Lam Chi đứng dậy, gấp gọn chăn mềnh.
“Cô tự chuẩn bị nhé.

Tôi đến chổ Tú Bình lấy đồ của thái hậu đi giặc.”
“Ò, cô đi đi.”
Sau khi sửa sang y phục.

Lam Chi đi đến ngự thiện phòng.
“Ờ… chào mọi người.”
“An Nhi, hôm nay thái hậu ăn gì?”
“Ờ….” Lam Chi cười gượng, cô làm sao biết được thời đại này, những người trong hoàng tộc sẽ ăn gì.
“Ờ… sau này huynh cứ gọi ta là Lam Chi đi.”
Lam Chi đến xem các nguyên liệu.
“Sao lại là Lam Chi? Cô là An Nhi mà.”
“À… à là tên mới thái hậu vừa ban cho ta.”
“Thật à.”
“Ừm!” Lam Chi gật gù, tiện tay cầm một quả dưa lên ăn.
“Xem kìa, sao đột nhiên lại thô lỗ quá vậy.”
“Thô lỗ?” Lam Chi nhìn vào đoạn dưa leo đang ăn dỡ, rồi tiếp tục ăn.
“Ta chỉ ăn một quả dưa thôi mà, sao lại thô lỗ?”
Ngự trù nhìn người trước mặt mình có chút không quen mắt, ông lắc đầu ngay ngán rồi tiếp tục bận tay bận chân.
“Lạ thật.”
“Hề hề.”
“Vậy, cuối cùng thái hậu ăn gì? Để ta chuẩn bị.”
“Thế bình thường thái hậu hay ăn gì?”
“Cô… ây da, mỗi ngày một món, làm sao ta biết được.”
Lam Chi gõ gõ ngón tay lên bàn suy nghĩ, đôi mắt dáo dác nhìn xung quanh một lúc.
“Được.

Vậy….

Để ta nấu?”
“Cô nấu? Đồ ăn cho chủ tử, không phải để cho cô thử tài đâu.”
“Yên tâm.

Nào, cho ta mượn bếp một chút.”
Sau đó, một màn nấu ăn không mấy chuyên nghiệp diễn ra.
Rất nhanh sau đó, Lam Chi đã nấu xong một phần súp gà, vừa thơm vừa đẹp.
“Oa, mình thật giỏi.”
“Cô….

Cô, đây là gì thế này? Sao cứ…”
Ngự trù dùng thìa khuấi lên.
“Thử đi, xem xem có muốn nhận ta làm sư phụ không?”
“Nha đầu này, chỉ là sáng chế ra một món ăn, cô đã muốn làm sư phụ của ta?”
“Xì… ta cũng chẳng thèm đâu.”
Lam Chi vừa nói, vừa lấy súp ra một chiếc bát to bằng sứ với hoa văn tinh xảo.
Sau khi Lam Chi lấy đủ phần ăn của thái hậu, ngự trù cũng dùng thìa gỗ múc súp ăn vào một bát nhỏ để thử.

Ngự trù sao khi nếm vị đầu tiên đã lập tức ngơ ngác, không tin được.

Còn chưa kịp phản ứng lại thì Lam Chi đã bưng đồ ăn rời đi mất.

“Sao có thể? Sao lại ngon hơn cả mình nấu, rốt cuộc đây là món gì?”
Ngự trù một mình lẩm bẩm, nghiêng cứu từng thành phần trong bát súp.
“Thái hậu.” Lam Chi từ cửa bước vào, đặt vội bát súp lên bàn, rồi đi đến chỗ thái hậu
“Lam Chi.

Sao lại vô phép như thế?” Liên Hoa đang phẫy quạt bên canh thái hậu, thấy Lam Chi không hành lễ, liền nhắc nhỡ.
“Không sao, không sao…” thái hậu từ tốn nói.

“Thái hậu, người ăn sáng đi.

Hôm nay là con tự tay nấu cho người ăn đấy.”
Lam Chi đỡ thái hậu đứng dậy, đi về phía bàn ăn.
“Đây là..?”
Thái hậu mở bát súp ra, nhưng không biết đây là món gì.
“Đây là súp gà, người mau ăn thử xem có vừa miệng không?”
“Súp gà? Nghe lạ quá, hình như… không có trong danh sách của ngự thiện phòng?”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 6: 6: Ban Thưởng


“Dạ, đúng là không có.

Món này con tự nghĩ ra nấu cho người đấy, thái hậu, người thử xem có hợp khẩu vị không.”
“Được, được.”
Thái hậu từ từ nâng muỗng lên, rất chậm chạp, từ tốn.
“Ưm…”
Thái hậu khẽ gật đầu, đôi mắt như phát sáng.
“Ưm, rất ngon, rất lạ miệng, rau củ được kết hợp rất hài hòa…Lam Chi à, ta không biết con có cả tài này đấy.”
“Thái hậu, người thích là được.

Con còn nhiều món ngon hơn nữa.

Sau này con sẽ từ từ làm cho người thưởng thức.”
Lam Chi nhanh nhẹn ngồi xuống bên canh thái hậu.
“Được, vậy sao này, chuyện ăn uống của bổn cung, sẽ giao cho con hết.”
“Dạ, tuân lệnh.

Hâh….

Nào, người mau ăn thêm đi.”

Sau khi thái hậu dùng xong, đang định đi dạo ngự hoa viên thì.

Thái giám từ ngoài cửa bước vào.
“Hồi bẩm thái hậu, Ngô công công cầu kiến.”
“Được, mời ông ta vào đi.”
Ngô công công quỳ xuống hành lễ.
“Tham kiến thái hậu.”
“Miễn lễ.”
“Hồi bẩm thái hậu.

Hoàn thượng truyền tin, An Nhi cô nương có công cứu giá, không tiếc thân mình, bảo vệ thái hậu.

Hoàng thượng đặc biệt mang linh chi trăm năm của nước Sở tặng, ban xuống cho An Nhi, xem như là phần thưởng, khích lệ tin thần.”
Công công dứt lời, tiểu thái giám bên cạnh, trên tay cầm theo một chiếc gương gỗ đi lên.
“Lam Chi, con mau nhận lấy và đa ta hoàn thượng đi.”
“Ờ… đa..

tạ ngài.” Lam Chi vụn về ôm lấy gương gỗ.
Công công nhìn cô vụn về như thế, có chút không hiểu.
“Ngô công công đừng lo, Lam Chi do quá hoảng sợ, nên hiện tại, tinh thần có chút không ổn định.

Sẽ khoẻ lại ngay thôi.”
“Dạ.

Vậy thần xin phép cáo lui.”
“Được.

Ngươi bẩm lại với hoàng thượng, thái hậu đây đa ta nó, vì đã nhọc lòng, quan tâm đến Vĩnh Hoà cung.”
“Dạ, thần đã rõ.”
Ngô công công và tiểu thái giám lui về.
“Thái hậu, đồ tốt thế này, dùng cho con.

Có phải là phí quá không?”
“Hoàn thượng có lòng ban tặng, con cứ nhận.

Nếu không sẽ phạm tội bất kín.”
“Dạ…”
“Đi thôi, đến phật đường.”
“Dạ.”
Sau khi đến phật đường.

Thái hậu một mình vào trong để ngồi thiền.
Các nha hoàn thay phiên nhau canh bên ngoài, thái hậu ngoài hai nha hoàn thì sẽ không cho lính gác đến gần phật đường của mình.

Vì bà không muốn nơi đây nặn nề sát khí.
Trong lúc canh bên ngoài, Lam Chi đã ngủ gậc, Liên Hoa liền nhắc nhở.
“Lam Chi? Cô làm gì vậy?”
“Hả..

cũng chỉ ngồi canh thôi mà, ta buồn ngủ quá, cho ta ngủ thêm một chút đi.”
“Ây da, cô… thật là… cô về nghĩ ngơi.

Ta ở lại đây cho.”
“Thật không?”
“Thật.

Thái hậu yêu thương cô như vậy, lại là người nhân hậu, bao dung, sẽ không trách tội cô đâu.”
“Được, vậy nhờ cô.

Hôm sau ta sẽ trực bù lại cho cô.”
“Ừm, đi đi.

Mà nè, đừng để Y Bình tỷ biết nha.”
Y Bình là tổng vụ của cung Vĩnh Hoà Cung, chịu trách nhiệm quản lý và phân công công việc cho các nha hoàng ở cung.
“Ok.”
… Lam Chi vừa ngáp vừa loạng choạng đi vào khu nhà gỗ.
Vô tình đụng mặt Y Bình đang chuẩn bị mang y phục của thái hậu đi sửa.
“Nè.

Sao giờ này cô lại ở đây? Sao không ở bên cạnh thái hậu?”
“Ta, thái hậu đang ngồi thiền, ta không có gì làm nên về nghỉ ngơi một chút.”
“Nghỉ ngơi? Không biết còn tưởng cô là công chúa đấy.”
“Cô có ý gì?”
“Nè, đừng tưởng cô cứu được thái hậu, thì sẽ một bước lên mây”
“Đó là công của tôi, tôi có quyền được đền đáp.”
“Suốt ngày cứ lẽo đẽo, dùng lời ngon ngọt để được thái hậu yêu thương.

Như thế là giỏi à?”
“Mặc kệ tồi.” Lam Chi bước sang bên trái, định đi tiếp.

Nhưng bị Y Bình cản lại.
“Ta chưa cho cô đi, cô dám đi?”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 7: 7: Cơm Chiên Trứng


“Cô muốn gì?”
“Mang y phục của thái hậu đi sửa đi.”
“Đây đâu phải việc của ta?”
“Ta nói phải là phải?”
“Cô là… cô là Y Bình?”
“Cô bị ngốc à?”
Lam Chi tức nhăn mặt, nếu biết trước đây là Y Bình thì đâu lên giọng làm gì để lãnh thêm việc.
“Ờ… ờ tôi biết rồi, tôi đi ngay.”
Lam Chi nhận lấy khay y phục trên tay Y Bình.
“À mà? Đi đường nào thế?”
“Đường đến ngự thiện phòng.”
“Được.”
… sau khi mang y phục đi sửa, Y Bình trên đường trở về thì gặp Trương quý phi.

Cô không biết nên không cuối đầu hành lễ.
“Nè!”
Nha hoàng của Trương quý phi, Như Ý quát to gọi Lam Chi.
“Hửm?”
“Thấy Trương quý phi mà cô không hành lễ? Cô nghĩ mình thật sự trở thành con cưng của thái hậu rồi à?”
“Ờ..

xin lỗi, ta không nhận ra.” Lam Chi quỳ xuống, cuối đầu lại.
“Tham kiến quý phi.

Nô tì có mắt như mù, quý phi tha tội.”
“Ta nghe nói, hoàng thượng vừa ban xuống cho ngươi linh chi trăm năm?”
“Dạ, nô ti phúc lớn mạng lớn, chết đi sống lại sau đại hoạ, nhờ ơn thái hậu, nên được hoàng thượng ban tặng.”
“Hừ….

Nói hay lắm.

Nhưng ta nói cho ngươi biết.”
Trương Tử Thanh dẫm chân lên tay Lam Chi, giọng đanh thép.
“A..”
“Ăn cơm chúa, thì phải múa cả ngày.

Chốn hậu cung này, càng được chủ thượng để tâm đến, thì càng khó sống.”
“Dạ, nô tì biết ạ.aaa đau quá.”
“Ngậm mồm lại cho ta.”
Tử Thanh dùng sức dẫm mạnh hơn nữa.
“Từ nay về sau, ngươi tốt nhất, đừng xuất hiện trước mặt bổn cung.”
Nói xong tử thanh thư thái rời đi.

Lam Chi ngồi dậy, ôm lấy cánh tay đầy đau đớn, cô rất tức, nhưng cô hiểu được vị trí của mình, đắc tội với những người đó, chỉ khiến cho cô thêm khổ mà thôi.
“Thật là xui xẻo.”
Cô lủi thủi quay lại phật đường.
….

Đêm đó.

Khi cô ngồi bên bờ hồ, nhớ về những ngày tháng ở hiện đại, cô có chút ưu buồn, cô muốn trở lại.

Cô không muốn sống một cuộc sống thấp cổ bé họng.
“E hèm.”
“Là huynh à?”
“Sao lại ngồi đây? Có tâm sự gì à?”
“Là huynh à”
Khánh Thiên ngồi xuống bên cạnh.

“Ta nghe nói, hôm nay hoàng thượng vừa ban thưởng cho ngươi à?”
“Ừm..” Lam Chi gật đầu.

“Sao lại buồn? Cô không thích cống phẩm của hoàng thượng ban xuống à?”
“Không phải, chỉ là ban cho ta thứ quý giá như vậy, ta thấy hơi phí ấy.”
“Ngươi cứu thái hậu một mạng, đáng ra ngươi còn được nhiều hơn chổ đó.”
“Xì… ta chẳng thèm.

Huynh xem.”

Lam Chi đưa bàn tay đỏ và bầm của mình lên.

Khánh Thiên từ từ cầm lấy cách ta của Lam Chi.
“Là ai làm?”
“Là một quý phi, người nói ta muốn trèo cao, vì ta được hoàn thượng ban tặng linh chi quý giá, nên cố tình làm khó ta.”
“Thật không ra gì.”
“Nè, cẩn thận cái miệng của huynh.

Coi chừng bị phạt đó.”
“Có cần bôi thuốc không?”
“Không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da, ta tự mình xử lý được.”

Hai người ngồi bên bờ hồ, nói chuyện hồi lâu, thì.

“Rột!rột.” Là chiếc bụng của Khánh Thiên đang đánh trống.
“Huynh đói à?”
Khánh Thiên gãy đầu, ngượng ngùng.
“Đi.

Ta làm món ngon cho huynh ăn.”
Lam Chi kéo tay Khánh Thiên, hai người len lén vào bếp.
Lam Chi lục tìm ra cà rốt, trứng, một ít nấm rơm và cơm nguội.
“Huynh giúp ta gọt cà rốt đi.”
“Ta?”
“Ừ.

Chứ huynh định bắt ta tự làm à? Thế nghĩ ăn nhá.”
“Hừ….

Được cô chỉ ta gọt đi.”
“Gọt vỏ ra, huynh không biết à?”

“À biết, ta biết.”
… “huynh giúp ta rửa nấm đi.”
… “lấy cho ta chút đường.”
… “lấy cho ta cái đĩa.”
Cứ như thế, cô vào bếp nấu ăn mà cứ như là bác sĩ đang phẩu thuật vậy.

Cứ liên miệng sai vặt Tuấn Thiên.
“Ten tèn.”
Món cơm chiên không mấy đẹp mắt được đặt lên bàn.
Khánh Thiên không cần suy nghĩ đã thưởng thức luôn.
“Sao? Ngon không?”
“Ngon! Rất ngon, còn ngon hơn cả ngự trù của ta nấu.”
“Haha ta biết ngay mà.”
“Sao này ngày nào ăn không no cứ đến tìm ta, ta sẽ nấu thật nhiều món ngon cho huynh ăn.”
“Thật không? Có điều kiện gì không?”
“Điều kiện? Huynh, huynh gọi ta là đại ca đi.

Haha”
“Cô mà dám đòi làm đại ca của ta?”
“Vậy thôi.”
“Đại ca, tiểu đệ xin được chỉ giáo thêm.”
“Được.

Haha, tiểu đệ.”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 8: 8: Quận Chúa Khanh Như


“Hây! Những người kia đồn không sai, ngươi nấu ăn rất khá đó, món này ta chưa từng ăn qua bao giờ.

Ta phải bảo ngự thiện phòng học theo cô.”
“Ngươi vừa gọi ta là gì?”
“Hề..hề, ta quên mất, đại ca..

đại ca.”
“Giỏi.”
“À mà, tiểu đệ nghe nói, thái hậu ban tên cho đại ca?”
“Không phải, là do ta tự muốn đổi, nên đã xin thái hậu.

Tên là Lam Chi.”
“À….

Được, vậy ngày mai ta sẽ bẩm hoàng thượng, bảo người chính thức đổi tên cho đại ca.”
“Oa… uy tín thế á?”
“Hừ….

Ta là ai chứ?”
“Ờm… mà tên huynh là gì?”
“Khánh….

À Khánh Long.”
“Long tiểu đệ.”
Lam Chi nói rồi tự cười một mình, Khánh Thiên lại chợt nhiên nhận thấy nụ cười ấy, rất đáng yêu.
… ngày hôm sau, hoàng thượng chính thức phong tên mới cho Lam Chi.

Cả hoàng cung lúc này, không ai không biết đến cô.

Vài ngày sau, Lam Chi quen dần với lối sống trong cung, tuy nhiên… cô lại không muốn sống theo quy tắc.

Cô là người hiện đại, chỉ muốn sống 1 cuoicj sống tự do.
Vì vậy, mỗi khi bị sai vặt, cô đều cãi lại.

Điều đó khiến không ít người bắt đầu ghét cô.

Lam Chi cũng tìm đủ mọi cách để củng cố lại địa vị của mình ở hoàn cung.

Hôm nay một quận chúa bị thương do đánh nhau bên ngoài hoàng cung, cô bị thương ở cánh tay.

Nhưng vì sợ bị hoàng huynh mắng và phạt cấm cung.

Cô cùng các tỳ nữ đóng cửa, tự ở trong cung của mình tìm cách xử lý.

Vậy mà vô tình hôm nay thái hậu cùng Lam Chi đã ghé qua cung Trúc Khanh Hảo.

“Thái hậu giá đáo.”
“Ơ… chết ta rồi…”
Trúc Như còn chưa kịp làm gì thì thái hậu đã vào đến.

“Nô tì tham kiến quận chúa.”
“Thái hậu….”
“Trời ơi, Trúc Như, tay con….

Lại làm sao thế này.”
Thái hậu thấy những vết trầy trên người quận chúa, thì sốt ruột hỏi han.
“Con…c…con”
“Mau… gọi thái y.”
“Không được.

Thái hậu, nếu để hoàng huynh biết, huynh ấy sẽ phạt con.”

“Nha đầu này, con mà cũng biết sợ hả?”
“Thái hậu, quận chúa, để Lam Chi xem thử được không?”
Trúc Như nhìn thái hậu.

Rồi nhạt giọng hỏi.
“Cô xem cái gì?”
“Quận chúa, tay phải của cô… vừa sưng, vừa bầm.

E là bị gãy xương rồi.”
“Aaa gãy xương, không được, phải gọi thái y thôi.”
“Thái hậu, người để con… con có thể.”
“Thật không?”
Lam Chi gật đầu khẳng định, sao đó từ từ ngồi cuô cạnh Khánh Như.
“Quận chúa, cô thử xoay tay xemanhr
Khánh Như vừa vử động đã thấy đau.
“A”
“Cô chịu đau một chút nha.”
Lam Chi dùng tay bóp vào cánh tay Khánh Như, cô đang xem xem gãy chổ nào và có nghiêm trọng không.
“Không nghiêm trọng lắm.”
Sau một hồi loay hoay, Lam Chi dùng hai thanh gỗ kẹp cố định tay Khánh Như.
“Tạm thời cứ như thế.

Chiều nay ta sẽ bó bột lại cho quận chúa.

Có lẽ trong một thời gian quận chúa sẽ không thể vận động mạnh ở cánh tay.”
“Ta không muốn, tại sao ta phải nghe ngươi.”
“Quận chúa, Lam Chi đang nói thật, nếu người không tin Lam Chi, người cứ mời thái y đến xem thử.

Với lại, nếu người cứ không nghe lời và cử động mạnh, ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.”
“Ngươi dám hù ta.”
“Quận chúa, Lam Chi chỉ muốn tốt cho người thôi, tuy là vết thương không nghiêm trọng, nhưng nếu quận chúa xem thường nó, thì nó sẽ trở nên nghiêm trọng.”
“Ta…”
“Khánh Như, Lam Chi nói đúng đó, cẩn thận vẫn hơn…..”
Thái hậu nói tiếp.
“Chỉ là, từ khi con tỉnh lại, đột nhiên lại trở nên lanh lợi, biết nấu những món ăn lạ, còn biết cả trị thương…… Cứ như là đã trở thành một con người khác vậy, không còn là….”
“Thái hậu… nhờ phúc của người, nên con được trở về từ cõi chết.

Bây giờ con là Lam Chi, không còn là An Nhi nữa.”
“Được được, con là Lam Chi”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 9: 9: Lam Chi Và Hoàng Thương


Một vài canh giờ sau, Lam Chi đã khéo léo bó bột cho Khanh Như.

Khanh Như và thái hậu lần đầu nhìn thấy cách trị thương như thế, có chút ngỡ ngàng.

Nhưng Khanh Như thà là làm liều tin Lam chứ không muốn gọi thái y làm kinh động đến hoàng thượng.
“Quận chúa cứ yên tâm, chỉ cần người không cử động mạnh, vết thương sẽ nhanh chóng lành thôi.”
“Ừm.

Đa tạ cô.”
“Không có gì.

Trách nhiệm của ta mà.”
“Con đấy, lần sau không được như vậy nữa.

Thân là quận chúa… con nhìn con xem, không khác gì một nam nhân, suốt ngày cứ ra ngoài đánh nhau.”
“Thái hậu à… con đã thê thảm lắm rồi, người còn mắng con.”
“Thái hậu, thật ra quận chúa như vậy rất tốt mà… được sống đúng với tính cách, làm những điều mình thích… đó là chuyện hạnh phúc nhất.”
“Cô nói rất đúng.”
Lam Chi nhẹ nhàng mỉm cười.

Đêm hôm đó, Lam Chi và Khánh Thiên vẫn gặp nhau ở bờ hồ.
Lam Chi thật tình kể cho Khánh Thiên nghe chuyện quận chúa bị thương.
“Hôm nay tay của quận chúa bị thương, may là ta phát hiện kịp thời.”
“Quận chúa bị thương à?” Khánh Thiên lãnh đạm hỏi.

“Ừm.

Cô ấy bị gãy xương ở cánh tay, không nặng lắm, nhưng vẫn phải bó bột.”
“Sao ta không biết nhỉ?”
“Chỉ có ta và thái hậu biết thôi, quận chúa sợ sẽ bị hoàng thượng trách phạt.”
“Hừ… gan quận chúa cũng to thật.”
“Quả thật là rất lì đòn, huynh không biết đâu, ta bó bột và nắn lại xương, ta biết là rất đau, vậy mà quận chúa đến một cái nhăn mặt cũng chẳng có.”
“Vậy là do đại ca quên đấy thôi.”
Lam Chi cạp vào quả táo, ung dung chờ đợi Khánh Thiên kể chuyện.
“Quận chúa từ nhỏ đã rất mạnh mẽ, không sợ trời, không sợ đất… từ nhỏ đã rất ý chí, có lần thái hậu cấm muội ấy luyện kiếm pháp.

Muội ấy bất chấp cãi lời thái hậu luyện kiếm suốt một ngày một đêm, không nghĩ một giây nào, đến khi kiệt sức ngất đi mới dừng lại….

Thái hậu cũng vì sự kiên cường đó của quận chúa, nên mới yên tâm để muội ấy trở thành một nữ sĩ cho triều đình.”
“Ừm… đúng là rất đáng.

Nhưng ta cũng có thể mà.”
“Cô? Cô nói thử ta nghe xem, cô đã làm gì?”
“Ta… sao này..

ta sẽ kể cho huynh.”
Giọng Lam Chi bổng chốc trầm xuống, ánh mắt có chút tủi thân, nhìn vào ánh trăng xa xôi.
“Cô sao thế? Nhớ nhà à?”
“Không! Ta… ta mồ côi.”
Nghe đến đây, Khánh Thiên có chút xót xa, đôi bàn tay chợt nhiên nắm lại.

“Đi, ta đưa đại ca đến một nơi.”
“Đi đâu?”
Khánh Thiên nắm lấy cánh tay của Lam Chi, kéo cô đi.
Gần đến một bức tường cao, Khánh Thiên ôm vào eo Lam Chi, lấy đà ôm cô bay qua khỏi bức tường.

Vên ngoài là một không gian rộng lớn, giữa núi, sông, cây cối và một thảm cỏ bạt ngàn.
“Đây là.”
“Đây là bên ngoài hoàng cung.

Nhưng cô yên tâm, ngoài ta ra, không ai biết đâu.”
“Huynh đưa ta đến đây để làm gì?”
“Thả đèn… mỗi khi ta áp lực, mệt mỏi, hay… nhớ đến phụ thân ta… ta sẽ điều đến đây, thả đèn khổng minh.

Xem như gửi hết tất cả vào chúng.

Để chúng bay thật cao, thật xa, và mang đi hết.”
“Ta từng nghe qua, nhưng chưa từng được thử.”
“Nào… ta chỉ cô.”
Khánh Thiên ân cần, nhẹ nhàng chỉ cho Lam Chi làm đèn, và cách thả.
Khi thả đèn, Lam Chi rất thành tâm, cô chấp tay nhắm mắt cầu nguyện.

Cô cầu cho, ở thới giới mà cô rời đi, những người yêu thương cô, sẽ không đau lòng.

Và những đứa trẻ mà cô nuôi dưỡng, sẽ được người khác thay cô chăm sóc.
Khánh Thiên ngắm nhìn cô gái bên cạnh mình, dưới ánh trăng sáng.

Anh thật sự có chút động lòng với cô mất rồi.

Chợt nhiên Lam Chi mở mắt ra, Khánh Thiên giật mình nhìn cung quanh.

Sau đó bảo Lam Chi nằm xuống dưới thảm cỏ, tận hưởng sự thoải mái.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 10: 10: Xuất Cung


Dưới khung cảnh yên lặng, ánh trăng sáng rực, hai người nằm cạnh nhau.

Khánh Thiên buôn bỏ đi vị trí hoàng thượng cao thượng của mình, Lam Chi được thoải mái làm chính mình, không câu nệ những phép tắc trong cung.
“Nè, cuối cùng thì huynh là thái giám hay thị vệ?”
“Ta á, cô nói thử xem?”
“Ta không biết.”
“Nếu ta là một tướng sĩ, hoặc một chức quan.

Cô…có muốn bên cạnh ta không?”
“Ta… sao đột nhiên lại nói chuyện sến súa vậy, huynh đừng có dụ ta, ta là đại ca của huynh đó.”
“Hừ.

Ta đùa thôi.”
“Rằm tháng này ta được xuất cung, cô có muốn ta đưa cô đi cùng không?”
“Ta được đi à?”
“Ta sẽ xin cho cô đi cùng ta.

Chỉ cần cô muốn đi là được.”
“Vậy, để sáng mai ta báo với thái hậu.”

“Không cần, ta sẽ nhờ hoàng thượng thông báo với thái hậu.”
“Oa! Uy tín thế.”
Lam Chi vừa nói vừa nhướn mày, trông rất thú vị.

Vài ngày sau.
Ở Vĩnh Hoà cung, khi Lam Chi đang cùng thái hậu đắp mặt nạ do cô làm, thì một công công đến bẩm.
“Bẩm thái hậu, ngô công công cầu kiến.”
“Dạo này hoàng thượng khá quan tâm đến Vĩnh Hoà cung của bổn cung nhỉ?”
Thái hậu ung dung nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
“Cho vào đi.”
“Cho mời Ngô công công.” Công công hô lên.
…”thần, tham kiến thái hậu, thái hậu cát tường.”
“Miễng lễ.”
Thái hậu chậm chạm nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, rồi nhàn nhạt nói.
“Từ khi nào, mà thánh thượng là đặc biệt chú ý đến Vĩnh Hoà cung của ta như thế vậy? Vừa đến ban thưởng, hôm nay lại đến?”
“Bẩm… bẩm thái hậu… hoàng thượng có truyền khẩu lệnh xuống.

Rằng nha hoàng Lam Chi, tuy không tài năng xuất chúng, dung mạo không quá xuất sắc, nhưng thông minh, lanh lợi… dạ bẩm, hoàng thượng có lệnh, cho Lam Chi xuất cung, chịu khổ cùng dân, thời gian xuất cung là 2 tuần, nếu lập công trở về, sẽ phong thưởng.”
“Hồ đồ.

Lam Chi là phận nữ nhi, làm sao mà một mình xuất cung vi hành? Còn bảo gì mà lập công trở về? Về bẩm lại với thánh thượng của ngươi là bổn cung không đồng ý.”
Thái hậu khó chịu nói.

Lam Chi thấy vậy, nhanh nhẹn quỳ xuống bên cạnh thái hậu.
“Lam Chi biết thái hậu lo lắng cho Lam Chi.

Nhưng đây là lệnh vua, Lam Chi quyết không cãi lệnh, xin thái hậu đồng ý cho Lam Chi xuất cung.”
“Con….”
“Thái hậu… người yên tâm, Lam Chi nhất định sẽ tự có cách bảo vệ bản thân.”
“Thái hậu… hoàng thượng sẽ cho thị vệ theo sát để đề phòng bắt trắc ạ.”
“Ta…”
“Được hoàng thượng tin tưởng, Lam Chi nhất định sẽ dốc hết lòng vì xã tắc.

Thái hậu cứ tin con, Lam Chi bây giờ… không dễ bắt nạt nữa đâu.”

“Ta…”
“Người nhất định phải tin con.”
“Được.

Dẫu sau cũng là ý của hoàng thượng, bổn cung cũng không ngăn cản nổi.

Nhưng… Ngô công công.

Ngươi về bẩm lại với hoàng thượng.

Nhất định phải cho thị vệ theo sát bảo vệ Lam Chi.

Nếu lần này, Lam Chi xãy ra chuyện, ta sẽ tìm nó tính sổ.”
“Thần đã rõ.”
“Được… Lam Chi, Liên Hoa… đi thôi, đến phật đường, bổn cung muốn tịnh tâm.”
“Dạ…”
“Cung tiễn thái hậu.”
Vài ngày sau đó.

Lam Chi cùng một thị vệ xuất cung, ra đến cổng thành thì đã thấy Khánh Thiên đứng chờ sẳn.
“Nè Khánh Long, huynh uy tín thật đó.”
“Hừ… ta là ai chứ.”
“Vậy..

bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Chúng ta đến thành A, rất xa kinh thành, nhưng dân chúng ở đó đang chịu cảnh lũ lụt.

Ta muốn đến xem tình hình và tìm cách khắc phục.”
“Vậy bắt đầu thôi.”
“Cô định cứ thế mà đi à?”
“Thế nào…?”
“Lam Chi à… từ đây đến thành A rất rât xa.

Cô định đi đến khi nào?”
“Vậy, phải làm sao?”
Thị vệ A Minh nhướng mắt về phía ba con ngựa ở đang cột ở cây.
“Oa, ngựa à.”
“Ừm, cô biết cữi không.”
Lam Chi nhìn ngựa, đôi mắt sáng hơn cả đèn pha, to tròn hiện rõ nét mặt thích thú.
“Ta có.

Từng được cữi vài lần trước đây.”
“Được! Ta giúp cô lên ngựa.” A Minh đưa cánh tay lên, để Lam Chi bám vào.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 11: 11: Xuất Cung 2


Nhưng Khánh Thiên có vẻ không thích, không nói gì đã gạt cánh tay của A Minh đi.

Trực tiếp nhấc Lam Chi lên ngựa, sau đó cũng leo lên.

“Nè, huynh làm gì vậy?”
“Công tử.”
“Đường khá xa, cô lại không biết cưỡi ngựa , ta đi cùng ngựa với cô sẽ an toàn hơn.”
“Ai nói ta không biết? Ta…”
“Đừng cãi nữa… đi thôi.”
Sau đó ba người hai ngựa cùng nhau xuất phát.
“Oa, đẹp quá… huynh xem, bên kia..”
“Cô khá thích thú nhỉ?”
“Công tử, cứ thế này… chúng ta sẽ rất lâu mới đến được thành A”
“Không sao, không cần gấp… hiếm khi ta có thời gian xuất cung, cứ từ từ xem tình hình các thành.”
A Minh trong lòng thầm lẩm bẩm (có thời gian bên cạnh người trong lòng thì đúng hơn.)

“Khánh Long! Ta đói… có thể ăn chút gì trước được không.”
“A Minh! Tìm một chỗ dừng chân, tìm gì đó ăn, tiện cho ngựa uống chút nước.”
“Được.”
Lác sau.

Họ ghé vào một quán mì bên đường.
Tiểu nhị nhanh chóng bê ra ba bác mì nóng hỏi.

Tuy không vừa miệng nhưng Lam Chi vẫn cố gắng nuốt.
“Nơi này nóng quá!”
“Ừm… đang là mùa nóng mày.” A Minh nói.
“Ăn nhanh còn lên đường.”
“Vậy… đêm nay chúng ta ngủ ở đâu?”
“Chuyện này…” khánh Thiên cân nhắc.
“Tôi nghĩ, có lẽ phải vào khách trọ qua đếm.

Chúng tôi là nam nhân.

Ngủ ở đâu không quan trọng, nhưng cô thì…”
“Không sao! Ta thường đi cứu hộ xa, ta đều ngủ tạm ở lều trại, yên tâm, kĩ năng sinh tồn của ta… đôi khi còn tốt hơn cả hai huynh đó.”
A Minh và Khánh Thiên ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu cô nói gì, chỉ gật dù rồi tiếp tục ăn.

Sau bữa ăn đơn giản, ba người họ tiếp tục cuộc hành trình.

Đi mãi đến lúc trời sập chiều tối.

Ba người tìm được một căn nhà hoang ở sâu trong núi.

“Trời đã bắt đầu tối rồi.” Khánh Thiên cho ngựa dừng lại.

“A Minh, vào kiểm tra ngôi nhà gỗ phía trước, xem thử có an toàn để ở lại hay không.”
“Được.” A Minh vào một lúc thì trỡ ra.

“Tuy hơi cũ và bẩn, nhưng rất chắc chắn và an toàn.

Có thể tạm thời dừng chân ở đây được.”
“Lam Chi.

Thiệt thòi cho cô rồi.”
“Không sao, ta vốn không nề hà phép tắc.

Nên huynh không cần lo ngại.”
“Được.”

Lam Chi đang chăm chỉ dọn dẹp thì Khánh Thiên bước đến.

“Lam Chi… ta và A Minh sẽ đi tìm đồ ăn.

Chổ này giao cho cô nhé.”
“Ừm… các huynh cứ đi đi.”
Sau khi hai người kia đi được một lúc thì Lam Chi một ra ngoài tìm nước.
Đến khi A Minh và Khánh Thiên trở về.

Trên tay cầm theo một con thỏ rất to.

“Lam Chi, cô xem, bọn tôi đã bắt được một con thỏ rất to.” A Minh vui vẻ đi vào.
“Lam Chi…”
Khánh Thiên nhìn một lượt ngôi nhà vẫn không thấy Lam Chi nên bắt đầu lo lắng.

“Lam Chi, cô đi đâu rồi?”
“Hoàng thượng… bình tĩnh đã.

Có lẽ cô ấy chỉ ở loanh hoang đây thôi.”
“Lam Chi…”
“Ta ở đây.”
Lam Chi trở về với một bình nước to, trong đủng váy còn có vài củ khoai, mặt thì lấm lem.
“Cô đi đâu vậy, làm ta và công tử lo chết đi được.”
“Ta thấy nước của hai người còn khá ít, nên đi tìm thêm nước.”
“Cô hay thật đấy.

Thật sự tưởng rằng một mình mình có thể làm được mọi chuyện sao?”
Khánh Thiên khó chịu và hơi lớn tiếng với Lam Chi.

“Nè! Ta là đi tìm nước và đồ ăn cho hai người, huynh không cảm ơn ta thì thôi, còn mắng ta… huynh đúng là không biết điều gì cả.”
“Cô là nữ nhi, một mình đi như vậy, lỡ có chuyện gì xãy ra, cô có tự ứng biến được không.”
“Nữ nhi, nữ nhi… sao cứ mặc định nữ nhi là phải yếu đuối… ta chính là không cần huynh bảo vệ… ta không sợ gì cả.”
“Cô!…” Khánh Thiên rõ ràng là lo lắng cho cô, vậy mà còn bị cô mắng, anh ta tức giận trừng mắt với Lam Chi.

“Thôi..

ta xin hai người đấy, đừng cãi nhau được không.”
A Minh tiếp tục giãn hoà.

“Nào, mau đi nhóm lửa, tối nay chúng ta có món ngon ăn rồi.”
“Hứ…”
Lam Chi hoách với Khánh Thiên một cái rồi ôm mấy cũ khoai của mình ra sân nhóm lửa.

Khánh Thiên thấy thái độ đó của cô thì tức giận, nhưng A Minh ngăn cản.

“Người ta là nữ nhi, ngài phải nhẹ nhàng với người ta một chút chứ.”
“Ta….”
A Minh vỗ vào vai hoàng thượng hai cái rồi nhỏ giọng.

“Người ta giận rồi đấy, ngài mau đi xin lỗi đi.”
“Cô nhóm lửa nha… ta đi tìm thêm ít cũi.” A Minh nói với Lam Chi.

“Ta đi với huynh.”
“Không cần! Cô giúp ta nhóm lửa là được.”
Nói rồi A Minh nhanh chóng đi.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 12: 12: Tiếp Tế


Khánh Thiên ra sân, ngồi xuống bên cạnh Lam Chi.

Từ từ cầm lấy cánh ta của cô.

“Huynh làm gì đấy?”
Lam Chi vội giật cánh tay lại, nhưng Khánh Thiên nắm chặt hơn.

“Đưa ta xem…” hoàng thượng nhìn vào vết thương trên mu bàn tay của Lam Chi rồi hỏi.

“Bị ngã à?”
“Ừ… ừm..

do không cẩn thận..” Lam Chi thấy người ta lo lắng cho mình thì cũng không cứng giọng được nữa.

“Đau không?”
“Không, vết thương nhỏ thế này, làm sao làm khó đến ta được… haha.”
Lam Chi rút cánh tay mình lại.

Khánh Thiên nhẹ nhàng dùng tay áo lau đi vết bẩn trên mặt Lam Chi.

“Lấm lem!!!”
“… kệ ta..”
“Ta xin lỗi, ta không nên lớn tiếng với cô.”
“Xì…” Lam Chi xì giọng, rồi tiếp tục hì hục nhóm lửa.
“Lần sau nhất định không được làm bất cứ chuyện gì một mình nữa.

Nơi đây hoang vu, lỡ đâu có thú giữ hoặc thổ phỉ thì làm sao?”
“Ta biết rồi!”
“Nha đầu cô đó.

Rất cứng miệng, ngoan cố! Có biết ta và A Minh lo cho cô lắm không hả?”
“Biết rồi… biết rồi… lần sau ta không đi một mình nữa là được chứ gì.”
….

Đến tờ mờ sáng hôm sau, họ tiếp tục lên đường.

Đến một thị trấn nhỏ, thô sơ và rất đỗi khổ sở, người dân ăn mặt rách rưới, mặt mày hóc hác cùng đi về một hướng.

“Xin lỗi! Cho ta hỏi thăm, mọi người đang đi đâu vậy ạ?” Lam Chi nhanh chóng tiến đến hỏi một người phụ nữ.

“Bọn ta đang đến chổ phủ Thừa tướng, hôm nay là ngày họ sẽ phát cháo và gạo hằng tháng.”
“Vị đại thẩm này.

Sao lại như thế? Rõ là triều đình đã ban xuống ngân lượng cho từng nhà rồi mà?” A Minh hỏi.

“Làm gì có ngân lượng gì? Đến cả cháo phát hằng tháng còn chỉ có nước chứ không được bao nhiêu gạo.”
Nói rồi người đó lầm lũi rời đi.

Thấy vậy Lam Chi cãi trang thành một người nông dân nghèo, tay cầm bác đến xin cháo.

Họ thấy Lam Chi rách rưới thì cho cho một thìa cháo lõng và một túi gạo rồi đuổi đi.

Nhìn bác cháo lõng và túi gạo đã móc meo.

Khánh Thiên vô cùng xót dạ.

Huynh cầm chặc nắm gạo trong tay, mắt đầy giận dữ nhìn về phủ thừa tướng.
“A Minh.

Tìm một chỗ ở lại.

Chúng ta sẽ phát cho người dân ở đây lương thực và ngân lượng.”
“Dạ.”
Sau đó, ba nguoi thuê được một căn nhà nhỏ, và thông báo với thôn dân là sẽ phát lương thực và ngân lượng cho họ vào ngày hôm sau.


“Các vị hương thân, mau đến nhận cứu trợ đi.”
Lam Chi hô to gọi mọi người đến.

Rất nhanh, xung quanh ngôi nhà đã rất đông người dân bu quanh chờ lãnh tiếp tế.

Họ tay chân run run, gương mặt hiện tõ sự mừng rỡ, miệng không ngừng nói đa tạ.
Nhưng chưa phát được bao lâu thì một đám quan lính đến ngăn cản.

“Các người là ai? Từ đâu đến?”
“Ta là ai, thì có liên quan gì đến các người?”
Lam Chi hăn hãi tiến lên cãi nhau.
“Nè, đây là đât của bọn ta.

Các người muốn tiếp tế cũng phải thông qua ý của đại nhân bọn ta chứ?”

“Bọn ta tiếp tế bằng tiền của bọn ta… hà cớ gì phải hỏi ý các người?”
“Cô đúng là coi trời bằng vun.”
“Ta làm sao? Các người không tiếp tế cho họ.

Thì bọn ta làm, đến cả việc giúp dân, giúp nước..

ngươi cũng muốn ngăn cãn hay sao?”
“Được… để ta xem, hôm nay ai dám nhận tiếp tế của các người.” Thừa tướng từ xa vọng giọng đến.

Ông nhìn người dân đang đứng nắng và đắc ý nói.

“Họ chỉ là những người qua đường… tiếp tế cho quý hương thân được một ngày hai ngày… còn ta..

ta mới là người cho các người cái ăn cái mặt hàng tháng….

Ta xem xem hôm nay, ai nhận đồ của đám người này thì từ nay, phủ thừa tướng ta không tiếp tế cho gia đình nhà đó nữa.”
Nghe đến đây, người dân dù đói khổ, vẫn bấm bụng trả lại hết số gạo và ngân lượng vừa được phát.

Một phần vì sợ sẽ không được nhận tiếp tế hằng tháng, một phần vì sợ đắc tội đến quan quyền.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 13: 13: Nạn Lũ Lụt


Lam Chi thấy vậy cũng bất lực nhận lại đồ trong sự hả hê của Thừa Tống Vụ.
Đêm hôm đó ba nguoi âm thầm mang từng phần tiếp tế đặt vào nhà của mỗi người dân.

Rồi lặng lẽ rời khỏi thành đó, tiếp tục lên đường đến thành A.

Vất vả cả một chặng đường dài, cuối cùng họ cũng đến được nơi cần đến.
“Sao lại…??”
Nhìn quan cảnh nơi đây… Lam Chi xót xa, ánh mắt rưng rưng.
Một cơn lũ đi qua, mọi thứ, từ nhà cửa, đất đai, ruộng vườn đều bị phá tan tành, người bị thương, kẻ đói khổ, họ tập trung lại trong một ngôi nhà nhỏ được dựng tạm.
Tất cả mọi người đều không còn chút sức lực nào, nằm thê thảm dưới nền đất.

Đất nơi đây vẫn còn rất ẩm ướt, do cơn lũ vừa kéo qua chưa lâu.
Lam Chi nhanh nhẹn chạy đến, đỡ lấy một nam nhân bị thương nặn.
Sau đó…
Khánh Thiên và A Minh cùng một số nam nhân còn khoẻ bắt tay vào việc dựng lều theo yêu cầu của Lam Chi.
Rất nhanh, vài căn lều đã được dựng lên… Lam Chi di dời từng người vào lều nghĩ ngơi và thăm khám tận tình.

“Với tình hình này… nếu đợi lương thực và binh lính từ hoàng cung đến, chắc nhanh nhất cũng phải mất 3 ngày.” Khánh Thiên với ánh mắt rầu lo nói.

“Trước mắt ta cần một ít thuốc, phải giúp họ giảm đau, và an toàn tính mạng trước đã.”
“Coi biết cả y thuật à?”
“Ta giỏi hơn huynh nghĩ nhiều đây!”
Nói xong Lam Chi cố suy nghĩ, một lúc sau, cô nói.
“Ta nghĩ trước tiên, hai huynh cần sữa lại nhà cho họ trước… vì cơn lũ vừa qua.

Chắc chắn sẽ để lại bệnh cho người dân ở đây….

Chúng ta cần di chuyển và bảo đảm ai về nhà nấy.

Để an toàn, và đề phòng việc họ lây bệnh cho nhau.”
“Cô thông minh thật đấy Lam Chi.” A Minh tán thưởng.
“Còn ta sẽ đi tìm một ít thảo dược làm thuốc và ít rau về làm thức ăn.”
“Cô đi một mình à?” Khánh Thiên hỏi.
“Ừm… không sao, huynh cứ yên tâm, ta chỉ đi loanh hoanh đây thôi, sẽ không đi quá xa đâu.”
“Được! Vậy cô cẩn thân nhé.”
“Ta biết rồi.”
Vài canh giờ sau.

Lam Chi mang về rất nhiều thảo dược, và rau.
Cô nhờ một vị đại thẩm luộc rau lên.

Còn thảo dược, một số lá cô ghiền nát, một số cô nấu lên, một số lại man đi phơi khô.

“Cô thật sự biết làm à?”
“Huynh thôi xem thường ta đi.”
Khánh Thiên yên lặng nhìn Lam Chi làm.
“Ơ? Chuyện ta bảo huynh làm?”
“Tạm thời chỉ sữa được một vài nhà… vì hầu như lũ đã cuốn đi tất cả…..

trước mắt, vẫn phải đợi viện binh của triều đình đến.

Vì thật sự….

Nếu chỉ có ta và A Minh thì không đủ sức.”
Lam Chi nghe vậy, nhìn sang những người dân yếu ớt, coi vô cùng đa lòng, ánh mắt lại mờ đi, ứa ra hai dòng nước nóng.
Khánh Thiên vuốt vai cô an ủi.
“Không sao, chúng ta sẽ có cách giúp họ thôi.”
“Ừm….

Huynh giúp ta mang nước rừng cho họ uống, ta sợ họ sẽ bị cảm mất.”
Do lũ vừa qua, thới tiết nơi đây vẫn còn rất lạnh.
….
“Thật may… nếu không có các vị, chắc rằng chúng tôi không chết vì bệnh, cũng sẽ chết vì đói mất.”
Vị trưởng thôn già run giọng nói.
“Thật sự đa tạ các vị.

Đa tạ, đa tạ.”
“Lão bá, người mau ngồi xuống đi.” A Minh ân cần đỡ lão bá ngồi xuống.
“Lão bá à.

Chúng con là người của triều đình, lão yên tâm… viện binh cùng lương thực rất nhanh sẽ đến.

Lúc đó cuộc sống của chúng ta sẽ trở lại bình thường.”
“Đa tạ cô.

Thật sự chúng tôi rất cảm kích các vị.”
“Xin lỗi mọi người, chúng tôi đi vội, nên không mang theo lương khô.

Vài ngày này, chúng ta tạm thời có gì ăn đó, đợi đến khi triều đình mang gạo và lương thực đến, chúng tôi nhất định sẽ không để mọi người chịu khổ nữa”
“Đa tạ công tử, đa tạ.

Đa tạ”
“Nơi đây bây giờ hoang vu, đến cả một con chim cũng không có, chứ đừng nói đến thú… có lẽ chúng ta tạm thời chỉ có thể cho họ ăn rau thôi.” A Minh nói.
Lam Chi nhìn quanh một lượt, sau đó nói.

“Có sông thì chắc chắn có cá.”
Nói rồi cô đi đến gần bờ sông, nhìn quang một lượt.

Cô lại đi tìm dụng cụ, lát sau cô làm được một chiếc cần câu.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 14: 14: Cướp


“Cô đang làm gì thế?”
“Ta câu cá.”
“Câu cá?”
“Ừm… lác nữa huynh sẽ biết.”
Lam Chi đào dưới đât lên một con giun để câu cá.
Có lẻ cá ở thời này chưa được biết đến chuyện câu cá, còn rất ngây thơ.

nên rất nhanh đã ăn mồi và mắt câu.
Mọi người ai nấy đều trầm trồ nhìn Lam Chi và tán thưởng cô.
Họ học theo cô, làm cần câu rồi ngâm ở mọi nơi.

Vì thế tối đó ai cũng đều no bụng mà ngủ.
Vài ngày sau.
“Công tử, quân của triều đình đã đến đỉnh núi.

Nhân vì mang theo quá nhiều đồ.

Dốc núi quá cao, đường quá khó đi, nên họ không xuống núi được ạ.”
“Nhờ một vài nam nhân lên núi hỗ trợ.”
“E là không đủ….”
“Giờ cũng đâu còn cách nào nữa.

Xe ngựa quả thật không thế xuống được núi đâu.”
“Ta cũng sẽ đến phụ một tay” Lam Chi nói.
“Cô?” A Minh ngờ vực.
“Lại muốn xem thường ta… đừng quên những ngày qua chính ta đã tạo ra thức ăn cho các người.”
“Đây không phải là lúc để cãi nhau.

Đi thôi.” Khánh Thiên nhanh chóng rời đi.
Mọi người rất nhanh cũng theo sau.

“Cứ tiếp tục thế này, e là đến ngày mai vẫn không vận chuyển xong, ngược lại chúng ta sẽ không trụ nổi.”
“Ta có cách này.”
“Cô có cách gì?”
“Tạm thời cứ để một đoạn đứng một người… thay vì khênh từng vao gạo xuống núi.

Chúng ta sẽ dùng phương pháp băng truyền, để truyền xuống… như thế mọi người đều đỡ phải đi xa.”
“Được! Mau chóng làm theo ý của Lam Chi.”
“Rõ!”
Theo phương pháp của Lam Chi, rất nhanh hơn 70% số vật phẩm đã được chuyển đến nơi.

“Vẫn còn một số gạo, nếu để lại đây, e là sẽ bị cướp đi mất.” A Minh nhắc nhở.

“Nhưng trời đã tối, mọi người cũng đều mệt cả rồi.”
“Thế này! Ta và A Minh sẽ ở lại đây canh chừng số lương thực còn lại, mọi người về nghĩ ngơi đi, sáng mai chúng ta lại tiếp tục.”
Mọi người đều đồng ý với ý kiến của Tuấn Thiên.

Trong khi mọi người đang cùng nhau xuống núi, chỉ có Lam Chi là đi tìm cỏ khô lót để nằm.

“Lam Chi? Cô làm gì đấy.”
“Ta tìm chổ ngủ, với tìm thêm ít cũi khô để nhóm lửa.”
“Không được! Đây là đỉnh núi, thời tiết rất lạnh, nữa đêm có thể sẽ có mưa, cô không thể ở lại.” Tuấn Thiên chắc giọng nói.
“Ta đến đây, mấy ngày nay ăn ngủ đều cùng hai người, giờ lại kêu ta tách ra… hai người đúng là.

Nhẫn tâm.”
“Mặc kệ cô nghĩ thế nào, đi..

ta đưa cô xuống núi.”
Tuấn Thiên nắm lấy cổ tay Lam Chi, kéo cô đi được một hai bước thì, cô thốt lên.

“Nhưng… ta sợ.”
“Cô sợ điều gì?”
“Bọn họ… tuỳ đều là viện binh triều đình… nhưng cũng đều là những nam nhân ta chưa từng gặp qua..

ta không muốn xuống núi cùng bọn họ.”
“Cô…”
“Ta không sợ lạnh, nếu lạnh thì có thể nhóm thêm lửa… huynh cho ta ở lại đây đi….

Ở đây ta cảm thấy mình an toàn hơn.”
“Cô tin tưởng ta đến vậy à?”
Lam Chi gật đầu.

Ánh mắt cả hai bắt đầu hiện lên sự trìu mến cho nhau..

A Minh bên cạnh không nhìn được nữa, nhẹ giọng nói.

“Hai người nói xong chưa vậy? Qua đây nhóm lửa đi.”
“Ờ..

được.”
Đêm đó ba người ngủ tạm dưới một tán cây.

Nữa đêm Khánh Thiên tỉnh giấc.

Anh cho thêm củi vào để lửa không tắt.
Sợ Lam Chi lạnh, anh cởi luôn chiếc áo trên người để đắp cho cô.

A Minh nhìn thấy tất cả, nhưng chỉ nhoãn miệng cười rồi tiếp tục ngủ.
Vừa chợp mắt lại chưa lâu, thì xe lương thực của họ đã bắt đầu có vài ba tên mặt đồ đen tiếp cận.

A Minh là tướng sĩ theo bên cạnh hoàng thượng, nên với việc này anh rất nhạy.

A Minh từ từ mở mắt ra, tay nắm chặt thanh kiếm.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 15: 15: Cướp 2


Xác định được họ đến vì muốn lấy đi lương thực.
A Minh lập tức bật người dây, rút kiếm lau về phía họ.
“Có chuyện gì vậy?” Lam Chi bật dậy khi nghe tiếng động.
“Các người muốn gì?” A Minh nói.
“Ngươi để ta lấy đi một ít, hoặc là ta lấy tất cả?” Tên cầm đầu ngang nhiên thương lượng.
“Đây là tiếp tế của triều đình, đừng nói là một ít, dù là một hạt các người cũng được động vào?” Lam Chi nói.
“Đừng có già mồm, không nhìn xem… người của bọn ta đông gấp ba các người… địa hình ở đây, các người rõ bằng ta không?”
A Minh và Khánh Thiên nghe vậy thì nhìn nhau, họ đều ngầm công nhận là những tên kia nói đung.
“Không được!! Những người lính kia đã vất vã ngày đêm, khó khăn lắm mới đưa được lương thực đến đây.

Chúng ta không thể để họ lấy đi được.” Lam Chi không đồng ý.
“Lam Chi..” Khánh Thiên khẽ gật đầu, nắm lấy tay cô.

Ngầm bảo cô im lặng.

“Ta…”
Lam Chi còn chưa nói gì.
Vài tên cướp đã đến vác đi gạo.
“Chúng ta ở đây để canh chừng gạo, để khách bị mất.

Vậy mà giờ lại trơ mắt nhìn chúng lấy đi?”
Lam Chi hấp tấp, vội chạy đến giành lại gạo, đẩy ngã một tên cướp.
“Đúng là rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt.”
“Lam Chi!!” Khánh Thiên lớn giọng gọi Lam Chi.
“Để họ đi đi, dù sao cũng là tiếp tế của triều đình, cho ai cũng là cho.”
“Đúng, tên này rất hiểu chuyện.”
Khánh Thiên nắm chặt lấy cánh tay Lam Chi, sợ cô nói thêm, sẽ chọc giận bọn cướp.
Đến khi họ vác đi gần 10 bao lương thực, Khánh Thiên mới buông tay ra và khiển trách Lam Chi.
“Cô muốn chết hả?”
“Huynh làm vậy… không thấy có lỗi với những người đã rất vất vã đưa lương thực đến đây hả?”
Lam Chi tức giận
“Cô hét cái gì? Cô đánh lại họ không? Tôi đang bảo vệ cô đấy!”
“Huynh còn quát ta, ta đang muốn giữ lại lương thực cho các hương thân thôi.”
“Ây da… hai người làm ơn đừng cãi nữa được không?”
“Cô yên tâm, gạo không mất được đâu.” Khánh Thiên xuống giọng.
“Ý huynh là sao?”
“Ta và A Minh đã làm thủng một bao gạo, giờ ta sẽ xuống núi gọi người, lập tức đuổi theo.”
“Hai người ngốc thật đấy!”
“Cô…”
“Hai người làm thủng gạo, có biết rất dễ bị phát hiện không? Huynh thử vác một bao gạo lên xem, nó từ từ vơi đi, không lẽ huynh không biết sao?”
“Chuyện này…”

“Trước hết vẫn phải xuống núi gọi người! Hai người ở lại canh, ta đi sẽ về ngay.” A Minh nói.
“Được!”

“Chắc chắn bọn chúng sẽ phát hiện, ta sẽ đi theo để không bị mất dấu.”
“Không được.”
“Huynh phải tin ta, ta sẽ không để bị phát hiện, chắc chắn an toàn.”
“Không!”
“Vậy huynh đi đi.”
“Ta?”
“Ừm.”
“Huynh mà còn chần chừ sẽ không kịp đâu.”
“Vậy… cô ở yên đây, nhất định không được rời đi, đợi A Minh đến, sau đó xuống núi cho an toàn.”
“Ta biết rồi.”
“Cầm lấy”
Khánh Thiên đưa kiếm của mình cho Lam Chi, sau đó lần theo dấu vết của bọn người kia.
“Lão đại!! Gạo bị thủng!”
“Chết tiệt thật.”
“Bọn nó đúng là không sợ chết!”
“Mặc kệ chúng, ta không tin là chúng sẽ tìm được phần đường còn lại.

Nhanh chóng rút về trước khi bọn chúng đuổi đến.”
“Dạ!”
Bọn chúng tiếp tục lên đường mà không phát hiện ra Khánh Thiên đã theo sau từ lâu.
“Lam Chi! Công tử đâu.”
“Huynh ấy bám theo bọn cướp rồi, nhanh… vẫn chuyển số còn lại xuống núi đi.”
Một vài thanh niên đến vác hết số lương thực còn lại xuống núi, còn các lính sĩ triều đình thì theo A Minh và Lam Chi lần theo dấu mà đi.
Đi hết một đoạn, họ nhìn thấy các cành cây bị bẻ ngọn trên đường, lập tức biết là do Khánh Thiên để lại và đi theo.

Phía bên kia, về đến trại, bọn chúng cất hết số gạo vào kho và chuẩn bị ăn một bữa no nê, mà không hề hay biết, Khánh Thiên đang ở vên ngoài.
Hồi lâu sau, A Minh cũng đưa người đến.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 16: 16: Cướp 3


“Bọn họ ở bên trong, bên trái là kho lương thực mà họ cướp về từ các thôn khác.”
“Chúng ta đông hơn bọn chúng, sao không hành động?”
“Cô vội cái gì?”
“Ta…”

Ngay khi bọn chúng đang hả hê uống rượu, đắc ý vì lấy được quá nhiều lương thực, thì Khánh Thiên đạp cửa xông vào.
Cả lũ cướp giật mình lập tức rút đao ra.

“Các người không thoát được nữa đâu.”
“Vậy để xem ai mới là kẻ không thể thoát.”
Nói rồi hắn lau về phía Khánh Thiên, hai bên cùng lau vào đánh nhau.

Tình hình bọn cướp chắc chắn sẽ bất lợi hơn.

Thấy tên lão đại vừa bị Khánh Thiên một quyền đánh bay, Lam Chi nhanh chóng chạy đến.

“Trả hết số lương thực lại, ta sẽ đảm bảo an toàn cho ngươi rời khỏi đây.” Lam Chi khẽ nói nhỏ
Tên cướp biết ý tốt của Lam Chi.
“Tại sao lại giúp ta.”
“Huynh nhìn xem, họ đều là lính sĩ, các huynh đấu lại không? Bọn họ chắc chắn sẽ không tha cho các người.

Ta sẽ làm con tin, các người mau chóng rút lui đi.”
Tên kia còn đang ngờ vực.
Lam Chi đã lấy kiếm nhét vào tay hắn, sau đó kề vào cổ mình rồi hét lên.
“Khánh Long, cứu ta.”
“Lam Chi!”
“Đứng yên! Còn động thủ, ta sẽ giết ả.”
“Thả cô ấy ra.”

“Thả cô ta? Hừ… ta thả ra, các người sẽ giết hết bọn ta.”
“Đưa cung cho ta.” Khánh Thiên nói.
“Hoặc là các người thả cô ấy ra, ta sẽ bảo đảm an toàn cho các người về đến kinh thành.”
“An toàn đến kinh thành… sau đó sẽ đem bọn ta, từng người xử trảm? Đừng tưởng ta không biết.”
“Các người vốn là kẻ có tội, nhất định về quy án.”
Lão đại nhìn những huynh đệ đang bị khống chế của mình, ánh mắt bắt đầu dao động.

Khánh Thiên đã vương cung về phía tên cướp.
“Đừng giết họ!! Họ có tội, nhưng mạng người rất quan trọng.”
Lam Chi thân là một bác sĩ, luôn đấu tranh với thần chết để giành giật lại mạng sống cho từng người.

Cô không muốn bất kì ai phải chết, do họ có là kẻ xấu.

“Được! Ta thả cô ấy, nhưng các huynh đệ của ta, không ai được chết.”
Ngay lúc tên lão đại dùng lực đẩy Lam Chi về phía Khánh Thiên, một tên cướp đang vun kiếm về phía Khánh Thiên, A Minh vì tự vệ, đã một kiếm đâm chết hắn.

Điều này làm lão đại tức giận, nắm chặt kiếm trên tay, lau về phía A Minh.

Nhưng!
“Không!!!”
Khánh Thiên đã vương cung, thả tên trúng vào đầu tên lão đại, hắn quỵ xuống, chết ngay tại chổ.

Ngay sau đó một trận hổn chiến tiếp tục xãy ra, những tên cướp còn lại muốn báo thù cho lão đại.

Lam Chi đang ra sức muốn cứu sống một trong những người bị ngã xuống, nhưng bị một tên tấn công, làm bị thương ở lưng.

“Aaa” cô hét lên.

“Lam chi!!! Yaaaa”
Khách Thiên lau đến chém vào người tên đó, máu đỏ văn đầy lên mặt y.

Khánh Thiên vội vàng ôm lấy Lam Chi.
“Cô… cô không sao chứ?”
“Ta..

ta không sao.”
Vết thương ngoài da làm Lam Chi chảy máu đến ướt y phục..

đều này làm Khánh Thiên lo lắng đến phát rối.
Y ôm Lam Chi vào lòng.
“Cô nhất định không được có chuyện gì.”
“Huynh điên à? Ta không sao.”
Lam Chi đau đớn, nhưng nhìn bộ dang của Khánh Thiên vẫn không nhịn được cười.

“Huynh giúp ta đắp lên một ít cỏ được nghiền nát, sẽ cầm được máu.”
Khánh Thiên vội vàng bế cô vào trong, tự mình nhai cỏ, sau đó…
“Ta….”
“Không sao….

Ta không ngại.”
“Cô… ta..

ta sẽ chịu trách nhiệm với cô.”
“Trách nhiệm cái đầu huynh, ta không phải tiểu thư đài cát, không quan trọng.

Mau giúp ta cầm máu đi.”
Nói rồi Lam Chi cởi bỏ y phục, chỉ còn lại một chiếc áo yếm.

Khánh Thiên cẩn thận đắp thuốc lên vết thương.

“Đau lắm đúng không?”
“Không sao.

Ta chịu được.”
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 17: 17: Bị Ốm


“Xong rồi.”
Vì bị thương ở phần vai, nên tay Lam Chi khó di chuyển, cô đành nhờ Khánh Thiên.”
“Giúp ta mặc lại y phục.”
“Được… nhưng cô không sao thật đúng không.”
“Có lẽ sẽ để lại sẹo, nhưng ta sẽ tìm cách.”
“Ừm.”
Ra ngoài, Lam Chi nhìn xung quanh, xác đều đã được xử lý.

“Họ… đều chết hết hả?”
“Ừm… bọn chúng vốn dĩ rất đáng chết.”
“Họ cũng chỉ vì hoàn cảnh, các huynh… cũng quá nhẫn tâm rồi.”
“Cô đừng có từ bi như thế chứ, thiếu chút nữa là họ lấy mạng cô luôn rồi đấy….

Mà..

vết thương của cô không sao chứ.”
“Không sao, bị thương ngoài da thôi.”
Lam Chi trong câu nói lẫn ánh mắt đều có chút đượm buồn, dù họ có tàn ác đến đâu, thì nghề của cô vẫn chính là cứu người.

“Vậy, chúng ta nhanh chóng quay về thôi.”
“Lam Chi, ta cõng cô.”

Lam Chi nhìn vào mắt Khánh Thiên, rồi ủ rũ gật đầu.
Trên lưng Khánh Thiên, Lam Chi vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.
“Nếu áp giãi họ về triều, liệu họ có bị xử tử không?”
“Có!”
“Sao lại phải nhẫn tâm như vậy? Một mạng người mà các huynh chỉ cần quơ kiếm thì sẽ cướp đu mất, so với họ cướp đi lương thực… các người còn tàn ác hơn.”
“Họ ức h**p dân nghèo, còn xém g**t ch*t cô… vậy mà cô cứ xót thương cho họ mãi vậy?”
“Ta từng là một lương y… phải giành giật mạng sống với tử thần từng giây từng phút… cứu người chưa từng phân biệt kẻ xấu hay người tốt….

Vậy mà, các huynh một đau lấy đi mười mấy mạng.”
“Cô thật sự không muốn họ chết? Cho dù họ là người xấu.”
“Ừm… dẫu sao vẫn là một sinh mệnh.”
“Vậy… ta hứa với cô, sau này ta sẽ không tuỳ tiện giết người nữa!”
“Ta biết huynh không làm được đâu.

Đây là quy tắc sống của huynh và cả những người của triều đình.”
“Cô cũng hiểu chuyện quá đấy.”
“Khánh Lonh.”
“Hửm?”
“Ta buồn ngủ quá, huynh đi chậm hơn một chút được không?”
“Cô sao vậy, có phải vết thương có vấn đề không?”
“Không! Là do ta ngủ không đủ giấc, có huynh ở đây, ta an tâm, ta muốn ngủ một chút.”

“Ừm…”
Về đến nơi, người dân sốt sắn, muốn đến hỏi thăm Lam Chi, nhưng được Khánh Thiên ra hiệu bảo họ im lặng, rồi lặng lẽ cõng cô vào phòng.
Vì cô bị thương ở lưng, sợ cô nằm xuống sẽ bị đau, nên Khánh Thiên ôm cô vào tay mình, cứ thế gối đầu cho cô ngủ, bản thân cũng dần thiếp đi.
Hồi sau Khánh Thiên vì đau lưng nên giật mình tỉnh dậy, thấy cả người Lam Chi nóng như lửa, tay chân lại rất lạnh.

“A Minh, A Minh.”
“Sao thế?”
“Gọi thái y mau.

Lam Chi rất nóng.”
A Minh lập tức quay người đi gọi thái y.
… thái y đến bắt mạch cho Lam Chi, tùe đầu đến cuối, Lam Chi vẫn là nằm trong lòng hoàng thượng.
“Dạ thưa công tử do Lam Chi cô nương lao lực quá độ, ăn uống không đầy đủ, đêm qua ngủ bên ngoài, lại còn bị mất máu quá nhiều… nên chắc là nhiễm phòng hàn rồi.”
“Khụ khụ… ta không sao, chỉ bị sốt thôi….

Thái y, phiền ông giúp ta nấu một ít tà rừng, ta uống vài sẽ bớt ngay thôi.”
“Dạ, nhưng Lam Chi, vết thương của cô…”
“Không sao, ta tự biết sức khỏe của ta.”
“Dạ.”
Nói rồi thái y lui ra.
Lam Chi mệt mỏi nói.
“Huynh ra ngoài đi, còn ở đây, ta sẽ lây bệnh cho huynh đấy.”
“Cô cứ yên tâm nghĩ ngơi đi… ta sẽ ở đây với cô.”
Lam Chi mĩm cười, đôi mắt nặng trĩu từ từ khép lại, bàn tay từ từ nắm lấy tay Khánh Thiên.

“Cô nhất định phải khoẻ lại đấy.”
Lam Chi không mở nổi mắt, chỉ đáp lại bằng cái gật đầu.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 18: 18: Hồi Cung


“Công tử, nước gừng của Lam Chi.”
“Ngươi chuẩn bị giúp ta một thao nước ấm.”
“Được.”
Sau khi A Minh đi, Khánh Thiên nhẹ nhàng gọi Lam Chi.
“Lam Chi, Lam Chi…”
Không thấy Lam Chi trả lời.
Khánh Thiền đành tự mình đưa thuốc vào miệng cô bằng miệng mình.
Lam Chi hoàn toàn cảm nhận được, nhưng lúc này, cô thật sự rất mệt, không nói gì nổi cả.
“Nước của…..”
A Minh từ ngoài bước vào, thấy cảnh này thì đứng hình, vội quay mặt đi.
“Đưa đây cho ta….

Tiện thể gót cho ta ly nước, ta khát nước.”
A Minh ngượng ngùng rót nước, đặt thao nước ấm lên giường rồi vội lui ra.
“Ta không ngại, ngươi ngại gì chứ?”
Khánh Thiên uống chút nước.
Rồi nhúng khăn, lau người cho Lam Chi, y cũng chỉ dám lau tay, chân, cổ và mặt, để giúp cô giảm thân nhiệt thôi.

Lam Chi mơ màng, giọng yếu ớt nói.
“Đa tạ huynh.”

“Vậy cô gã cho ta đi.”
“Huynh nằm mơ đi.”
“Ta bảo người nấu cháo cho cô rồi, ăn chút cháo rồi ngủ tiếp nhé!”
“Ừm!”

Nhờ sự chăm sóc kỉ lưởng, tận tình ngày đêm của Khánh Thiên, Lam Chi cũng nhanh chóng khoẻ lại.
Cô lại bắt đầu cùng mọi người giúp đỡ người dân.
Không chỉ giúp mọi người dễ dàng xây sữa nhà, đắp đập thân cao, cô còn chỉ người dân cách ngăn ngừa lũ lụt tấn công lâu dài bằng cách trồng cây.
Cô chỉ đạo cho những viện binh của triều đình tích cực trồng cây vên bờ sông suốt một ngày trời.
“Đợi khi những cái cây này lớn lên, chúng sẽ trở thành một bờ tường vững chắc, giảm được 80% sức tấn công của thiên tai.”
Lam Chi ngồi dưới bóng mát, ung dung phân tích cho mọi người.
“Không chỉ vậy, rễ của chúng sẽ ngăn ngừa sạc lỡ đất một cách đáng kể… còn có tác dụng làm cho không khí trở nên mát mẽ.”
“Lam Chi, cô giỏi thật đấy, lại rất thông minh, hoàng thượng nhất định sẽ rất trọng dụng cô.”
“Nè! Khéo cái mồm vào.” A Minh nhắc nhở.
“Hề hề.”

Vài ngày sau, bọn họ khăn gối, chuẩn bị lên đường về kinh thành.
Những người dân ở đây, ai cũng được Lam Chi chăm sóc, ai cũng được cô giúp đỡ, họ đều rất mến và yêu thương cô.
Một vị đại thẩm nắm lấy tay cô.
“Lam Chi à, về kinh thành nhất định phải bảo trọng… nếu nơi đó khó sống quá, cứ về đây ở với bọn ta, bọn ta, tất cả đều xem cô như người trong nhà.”
“Dạ, đa tạ đại thẩm.”

“Còn cậu nữa, Lam Chi là một cô gái tốt, cậu nhất định, nhất định phải bảo vệ, phải chăm sóc nó thật tốt đấy.”
“Ta chắc chắn.”
“Tạm biệt mọi người, mọi người ở lại phải bảo trọng, phải sống thật tốt, nếu có chuyện gì, nhớ viết thư cho ta.”
Sau một hồi bịn rịn chia tay, họ cũng lên đường trở về kinh thành.
Lam Chi lần này tự mình cữi ngựa quay về.
Trên đường về vì quá đông lính, nên không tiện ghé vào các thành và các thôn khác.

Họ một đường phi thẳng suốt mấy ngày để về cung.
“Thái hậu.”
“Lam Chi, con về rồi… ây da, đi lâu như vậy, làm bổn cung lo chết đi được.”
“Thái hậu, làm cho người phải nhọc long rồi.”
“Con bé ngốc này.”
“Đa tạ thái hậu đã yêu thương hết Lam Chi.”
“Hôm nay sao lại lễ nghi, phép tắc thế này.

Nào đến đây, đến đây.”
“Dạ.”
“Ôi, con ốm đi nhiều đấy Lam Chi, có phải rất vất vả không?”
“Không đâu thái hậu, chẳng qua là đường xa, con nghĩ ngơi không đầy đủ, nên có phần hóc hác đi một chút thôi.

Con vẫn rất khoẻ.”
“Khoẻ là tốt, khoẻ là tốt.”
“Thái hậu, Lam Chi có quà cho người.”
“Cong có cả quà cho bổn cung? Con né này..

đúng thật là.”
Lam Chi quay ra ngoài, cầm vào một chiếc chậu hoa bé.
 
Xuyên Không Về Làm Hoàng Hậu Của Trẫm
Chương 19: 19: Thái Y


“Thái hậu, đây là hoa lan ý… không chỉ đẹp, còn giúp làm sạch không khí, rất tốt cho sức khoẻ.”
“Được, được… ta sẽ chăm sóc nó thật tốt.”
“Mau… đến đây, kể cho ta nghe xem..

con đã xuất cung với ai? Đến những đâu? Làm những gì.”
… Lam Chi ung dung ngồi xuống bên cạnh thái hậu, từ từ kể hết mọi chuyện cho người nghe.
“Khánh Long? Là ai nhỉ?”
“Là… con cũng không biết huynh ấy làm gì ở trong cung, nhưng có vẻ rất bí ẩn.”
“Ta chưa từng nghe đến vị tướng quân nào tên là Khánh Long.”
Thái hậu nhìn sang thái giám bên cạnh
Ông ta cũng lắc đầu.
“Thần cũng chưa từng nghe qua.”
“Lạ nhỉ?”
“Chắc là một cánh tay khác của hoàng thượng thôi, thái hậu, người đừng bận tâm….

Quan trọng là huynh ấy rất tốt, rất ôn nhu.”
“Lại chuyển sang tên Khánh Long rồi à? Còn Đông tướng quân thì sao?”
“Đông tướng quân? Con cũng đang muốn xem xem… dáng vẻ của nam nhân đó như thế nào đây, cứ nghe mọi người nói huynh ấy rất oai phong.”
“Bản thân con cũng từng tương tư người ta đến mất ăn, mất ngủ đấy thôi.”

“Thế con mới tò mò đấy.”
Lam Chi được nhận lại kí ức của An Nhi, cô biết An Nhi cho trót đem lòng yêu Đông tướng quân, nhưng cô lại không thể nhớ được dán vẻ của vị ấy.

“Hoàng thượng ban chỉ.”
Tất cả quỳ xuống dưới Ngô công công.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết….

Vừa qua, a hoàn Lam Chi đã xuất cung, có công cứu giúp bá tánh, qua đó..

nhận thấy Lam Chi, có tài, có đức, y thuật cao siêu, nay trẫm ghi công, ban thưởng 50 lượng vàng, bên cạnh đó, từ hôm nay, Lam Chi sẽ là thái y của hoàng tộc.

Mong rằng Lam Chi, công tư phân minh, dốc lòng, góp sức, bảo vệ hoàng tộc, chăm lo bá tánh.

Khâm thự!”
“Lam Chi, tiếp chỉ.”
“Tạ ơn hoàng thượng.”
Lam Chi nhận lấy thánh chỉ.

Ngô công công cũng rời đi ngay sau đó.

“Lam Chi, chúc mừng cô.” Liên Hoa chúc mừng Lam Chi.
“Tốt quá, ta lại có thể tiếp tục cứu người.” Lam Chi thầm nghĩ… ánh mắt sáng rỡ lên.
“Lam Chi, con thật sự biết y thuật à?”
“Dạ, con nhất định sẽ làm thật tốt.”
“Vậy… từ nay, con sẽ không còn ở bên cạnh bổn cung nữa rồi.”
“Thái hậu yên tâm, ngày nào Lam Chi cũng sẽ bám theo người… hầu hạ và chăm sóc sức khoẻ cho người.”
“Được được… haha”
Thái hậu sung sướng cười lên.
Vài ngày sau, Lam Chi đã chính trở thành thái y của hoàng tộc..

mặc dù không mấy ai xem trọng, cũng chẳng ai thèm gọi cô đến xem bệnh.

Chỉ toàn truyền Lữ thái y… điều đó làm Lam Chi khá rãnh, cô cứ suốt ngày bào chế thuốc, nghiên cứu thuốc, nghiên cứu các sẳn phẩm dưỡng da.

“Thái hậu, Lam Chi lại đem mặt nạ đến cho người đây.”
“Ờ… giỏi lắm, giỏi lắm.”
“Thái hậu, đây là mặt nạ ngọc trai, không chỉ ngăn ngừa lão hoá, còn giúp trắng mịn da nữa.”
“Thật à? Con đúng là đa tài đấy, từ ngày con lên làm thái y, không chỉ là sức khỏe, đến cả da của bổn cung cũng tốt lên rất nhiều.”
“Thái hậu quá khen rồi.”
“Lam Chi, con để cho Khanh Như quận chúa một phần nhé.”
“Dạ, lát nữa… con sẽ cho người mang sang chổ quận chúa.”
“Con bé đó, thân là nữ nhi… lại không bao giờ để ý đến vẻ bề ngoài, ngược lại… cứ như một nam nhân, trên người không sẹo to, cũng sẹo nhỏ.”
“Thái hậu à, người đừng nhọc lòng nữa, đó là cuộc sống mà quận chúa mong muốn, người phải ủng hộ quận chúa chứ.”
“Khi nào con làm mẹ, thì con mới hiểu được hết nổi lòng của bổn cung… Khanh Như nó cứ suốt ngày bôn ba, lần nào về cung cũng mang theo thương tích, bảo ta làm sao mà an tâm.”
Thái hậu nói đến đây, đôi mắt bỗng trầm xuống.
 
Back
Top Bottom