Ngôn Tình Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 40: 40: Thư Đồng Của Lý Mập


Trong nhà không mất thứ gì, quần áo, tiền bạc vương vãi cùng đồ đạc có giá trị bày biện trong nhà đều không bị mất.

Cố Khanh cảm thấy Lý Duệ hẳn không phải là chạy trốn.

Nếu như bỏ nhà trốn đi, một đồng tiền cũng không mang theo thì quá ngu ngốc rồi.Nếu như thật sự ngốc như thế, đừng nghĩ đến giúp cậu ta, tự mình tắm rửa sạch sẽ, tìm một cây xà nhà treo cổ cho rồi."Thương Thư, chủ tử của ngươi đi đâu rồi, ngươi có biết không?"Để lại nha đầu này, là lo Lý Duệ chưa quen với môi trường cuộc sống mới ở nơi đây, nhưng lại hoàn toàn ngược lại.Mặc dù nàng muốn để nhóc mập nhanh chóng học được cách tự lập, nhưng người ta được cơm bưng nước rót mười mấy năm, sống thật sự quá sung sướng, ngươi bảo cậu ta đột nhiên đến ký túc xá sống như sinh viên đại học, đó là chuyện không thể.Ngay cả nàng, được hầu hạ như thế nửa tháng, bây giờ bảo nàng trở lại ký túc xá đơn ở hiện đại kia, mọi thứ đều tự mình làm, e là phải cần một thời gian mới có thể quen lại."Nô tỳ không biết gì hết.

Sáng hôm nay nô tỳ đến phòng giặt quần áo."Miệng Thương Thư nói là không biết, nhưng trong lòng lại có chút sợ hãi.Lúc sáng nàng ta đi ra ngoài trông thấy vẻ mặt của thiếu gia có chút hoảng hốt, lập tức biết có thể sắp xảy ra chuyện gì rồi.

Nhưng nàng ta chọn không nói gì hết, bê quần áo bẩn thiếu gia thay ra tối hôm qua đến chỗ ma ma giặt quần áo.Duệ thiếu gia đợt này quá khổ rồi.

Mỗi ngày ăn cơm canh đạm bạc, trời vừa sáng đã phải cày ruộng, buổi chiều phải dạy Thái phu nhân đọc sách, ban đêm còn phải chuẩn bị bài tập của bài học hôm sau cho Thái phu nhân...Ông trời có mắt rồi! Ở triều đại nào cũng chưa từng thấy thiếu gia nhà công phủ nào sống như thế! Truyền ra ngoài chẳng phải là sẽ bị chê cười hay sao!Bây giờ vì để Thái phu nhân vui, ngay cả sách cũng không đọc nữa!Ngày đó sau khi Tôn ma ma chuyển lời xong, nước mắt của nàng ta lập tức không kìm nổi.

Thiếu gia làm vỡ ly, nàng ta đi thu dọn, tâm trạng hoảng hốt, còn bị cắt đứt tay.Từ trước đến giờ các hạ nhân và chủ tử đều là "có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục", dù thân phận của nàng ta là đại nha đầu, nhưng trong phủ ai xem nàng ta như đại nha đầu nghiêm túc chứ? Không phải vì nàng ta đi theo Duệ thiếu gia sao?Bình thường các đại nha đầu khắp viện Trì Vân và viện Cẩm Tú thì cũng bỏ đi, bây giờ ngay cả một lão ma ma của ruộng rau cũng dám như vậy với nàng ta.

Nàng ta ở trong viện Kình Thương cũng có tiểu nha đầu hầu hạ, các ma ma nịnh nọt, hiện tại thì sao?Chờ chuyện của thiếu gia làm lớn lên, kinh động đến thái thái và lão gia, e là bọn họ chỉ có thể chuyển về viên Kình Thương.

Cho dù người hầu tôi tớ đều bị đuổi đi, ít nhất ở đó còn là địa bàn của Duệ thiếu gia, không cần phải nhìn ánh mắt của người khác.Thấy không hỏi được gì, Cố Khanh c*̃ng không muốn làm ra chuyện "vu oan giá hoạ" không có nhân phẩm này, cô nương kia nhìn có vẻ c*̃ng không lớn bằng em gái học cấp ba của nàng.

Nàng đành phải đưa Hoa ma ma đến Tây Viên xem thử.Lúc đi ngang qua hành lang Sao Thủ ở Tây Viên, Hoa ma ma đột nhiên nói:"Thương Thư kia, e là đang che giấu gì đó."Nha đầu ở độ tuổi này không có nói láo, nhìn ánh mắt là biết được ngay."Nàng ta biết được chút gì đó, nhưng không phải là những thứ ta muốn biết." Cố Khanh thở dài: "E là nàng ta c*̃ng không ngờ tới chuyện Duệ Nhi làm ra chính là màn "mất tích" này.""Thái phu nhân, với độ tuổi của Duệ thiếu gia, e là rất khó hiểu được ý tốt của ngài.

Tuổi của cậu ta còn nhỏ, lúc trước lại được cưng chiều làm cho không biết trời cao đất dày, ngây ngô dại dột…""Có người đến rồi, hình như là người của Phương thị.

Chúng ta tránh đi trước đã.

"Ánh mắt sắc bén Cố Khanh nhìn thấy có một ma ma và một đứa bé trai đi đến ở đối diện.

Ma ma kia là Lưu ma ma lần trước từng tới viện Trì Vân, đứa bé trai nhìn rất quen, nhưng lại không biết là ai.Cố Khanh lôi Hoa ma ma đến ngã rẽ của hành lang "Ngã Toạ Hiên".Nơi này là Tây Viên, bởi vì Lý Duệ đã đi đến chỗ đó của Khưu lão thái quân, hơn nữa gần đây bọn người hầu vì chuyện Lý Duệ sốt cao bị đuổi ra ngoài rất nhiều, Tây Viên khó tránh khỏi trống rỗng.

Nhà thủy tạ (*) và dãy hành lang nối liền trong ngoài viện của "Ngã Toạ Hiên" không nhìn thấy một người hầu nào.

Ở công phủ này được xem như là một sự thất trách vô cùng lớn.(*) nhà thủy tạ: Nhà xây trên mặt nước, để làm nơi giải trí.Xem ra Lý Duệ vừa đi, Phương thị lập tức đã không muốn cậu ta trở về."Dạo gần đây thế nào rồi? Mẹ con lo lắng cho con, nhất định bắt ta đến thăm con một chút.

Chỗ bị đánh lần trước của con có còn đau không ? Lần sau mấy chuyện này chú ý khéo léo chút là được rồi!"Hoa ma ma và Cố Khanh đứng ở phía sau cửa, giọng nói của Lưu ma ma bị gió truyền rõ ràng vào trong hiên.Hoa ma ma kinh ngạc nhíu mày, khẩu hình miệng nói với Cố Khanh "thư đồng".Cố Khanh nhẹ gật đầu.Biết rồi, tiểu đồng lần trước đi theo Lý mập bị công tử của nhà Thượng thư kia đánh tơi tả..
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 41: 41: Lý Mập Nghe Thấy Rồi!


"Bà, bà yên tâm, con ở đây mọi chuyện đều ổn.

Vết thương lần trước, Thương Y tỷ tỷ đã cho con thuốc giảm đau tốt nhất, đã ổn rồi.

Nhưng mà lão thái quân không cho con theo thiếu gia đến Bắc Viên, ở đây thật nhàm chán.

Ở đây đều là nha đầu và ma ma, c*̃ng không có bao nhiêu sách để đọc, vô cùng buồn chán." Giọng nói trong trẻo không thay đổi của cậu bé truyền đến rất rõ ràng."Cháu ngoan của ta à! Thuốc trong viện Kình Thương, con đừng động vào! Nếu như bị thương, cứ lén đến đến viện Cẩm Tú tìm ta, tuyệt đối không nên dùng thuốc trong viện kia của con, nhất là thuốc mà chủ tử dùng còn thừa lại!""Tại sao thế ạ bà?"Lưu ma ma có nỗi khổ không nói được, chẳng lẽ phải nói thuốc trong viện Kình Thương đều từng bị động tay động chân qua sao? Bản thân bà ta không có cháu trai, xem cháu trai của đệ đệ như cháu trai của mình, chuyện xấu xa thế này, bảo bà ta làm sao nói ra được? Không được dạy hư đứa nhỏ!"Con không cần quan tâm tại sao, nhớ kỹ là được rồi.

Duệ thiếu gia kia của con là một đứa yếu đuối kém cỏi, chữ nghĩa cũng không bằng con, đi theo cậu ta thực sự không có tương lai gì.

Trước tiên con cứ chờ đợi đã, chờ ta làm xong việc nên làm, sao đó sẽ đi xin phu nhân, đưa con đến chỗ của Minh thiếu gia làm người hầu."Lưu ma ma nhìn Lưu Đông đầy yêu thương, cậu là đứa bé thông minh nhất nhà bọn họ, không thể chôn vùi ở trong Tây Viện."Con cảm thấy con người của Duệ thiếu gia cũng rất tốt, đúng rồi, chữ viết c*̃ng rất đẹp!""Chỉ biết viết chữ thì làm được gì? Có thể xuất tướng nhập tướng (*) sao? Chẳng lẽ con muốn cả đời làm thư đồng sao?"(*) xuất tướng nhập tướng: khi xuất trận, đối mặt với kẻ thù là một Võ tướng oai phong, khi về triều là một vị tướng Văn đầy mưu lược, khoan dung, nhân hậu mà uyên bác với tầm nhìn xa rộng."Không muốn!""Ngoan, đi theo Duệ thiếu gia, cuộc đời của con sẽ bị hủy hoại."Hai người gặp mặt trò chuyện ở hành lang một hồi lâu, phần lớn là một số chuyện vặt vãnh, ví dụ như: "Tỷ tỷ của con đã tìm được người nhà rồi", hay là: "Lần tới nghỉ ngơi nhớ đến nhà thăm nó nhé."Cố Khanh và Hoa ma ma chờ đợi có chút sốt ruột.Cũng may Lưu ma ma cũng không phải loại ma ma nhàn rỗi kia.

Làm tâm phúc của Phương thị, mỗi ngày bà ta có rất nhiều việc phải đốc thúc.

Sau khi an ủi Lưu Đông vài câu, Lưu ma ma bảo Lưu Đông lặng lẽ trở về, dặn dò mấy câu, bảo cậu đừng để cho người trong viện Trì Vân biết quan hệ của bọn họ."Đúng rồi, nếu như trong viện Kình Thương có biến động gì, con cứ nhờ Tô bà tử trông coi cửa hông trong viện các con tìm ta.

Ta không thể đến thường xuyên, con tự mình cảnh giác một chút.""Như thế nào mới xem như là biến động ạ?""Chuyện có liên quan đến con và Duệ thiếu gia đều là biến động.

""Con đã hiểu.

Bà, bà đi thong thả!"Giọng nói của hai người dần dần không nghe thấy nữa, một lúc sau, mới hoàn toàn yên tĩnh.Hai người vừa đi, Hoa ma ma vội vàng dìu Cố Khanh đang ở trên hiên đài ngồi xuống.

Đứng lâu, chân của Cố Khanh chân có chút run rẩy.Cố Khanh cười khổ, thân thể bên trái của mình không ngừng run rẩy.

Đây là dấu hiệu trúng gió càng ngày càng nghiêm trọng sao? Không chỉ đứng lâu một lúc sẽ mệt mỏi chóng mặt hoa mắt, thậm chí bây giờ còn run tay run chân…Lo liệu xong chuyện của Lý Duệ, nhanh chóng tự sát! Nàng cũng không muốn sống như vậy nữa!"Đám nô tài phản chủ này! Không ngờ đến cả thư đồng kia thoạt nhìn rất tốt, lại cũng là người không thể dùng."Hoa ma ma vuốt bả vai của Cố Khanh, có chút lo lắng nói:"Ngay cả Lưu ma ma cũng biết chuyện trong thuốc của Duệ thiếu gia có người động tay động chân, vậy chuyện này tất nhiên là do phu nhân làm không sai.

Chỉ là không biết quốc công lão gia có biết hay không.

Lần này Duệ thiếu gia thập tử nhất sinh, nếu không phải Thái phu nhân ngài nhìn rõ mọi việc, nhìn ra thuốc kia không đúng, e là Duệ thiếu gia cũng không xong rồi.""Hiện tại những chuyện này c*̃ng không quản được nữa rồi, trước khi viện Kình Thương dọn dẹp sạch sẽ thì không thể để cho Duệ Nhi trở về ở.

Đứa nhóc tên Lưu Đông kia trước tiên khoan hãy động đến, hiện tại thay đổi rồi, Phương thị ngoảnh lại cũng không biết là người nguy hiểm nào đến." Cố Khanh rất xem thường Phương thị, nàng ta đã là quốc công phu nhân cao quý rồi, thế mà còn sợ một đứa bé cướp mất vị trí quốc công.

Ra tay với trẻ con, đều là những kẻ trời không dung thứ!"Việc cấp bách nhất là mau chóng tìm được Duệ Nhi.

Lỡ như chạy đến chỗ không có người, có thể có khả năng cho Phương thị cơ hội thừa cơ hãm hại.

Phương thị này, vì địa vị thế tử cho con trai của nàng ta, quả thực là phát điên rồi!"Cố Khanh vỗ bàn nhỏ trên hiên đài, tức đến nghiến răng nghiến lợi."Trong viện Kình Thương này còn có bao nhiêu kẻ là người của nàng ta, ngẫm lại thật cảm thấy rùng mình.

Một đứa bé thì có gì để đề phòng chứ? Nàng ta cũng không nghĩ thử, những chuyện nàng ta làm kia, nếu như những chuyện nàng ta làm bại lộ, liệu đích mẫu này của nàng ta có thể ngồi yên! Danh phận quốc công phu nhân của nàng ta sắp bị tước rồi, con trai của nàng ta là thế tử gì chứ!""Ầm!"!!!"Ai ở đó?""Tiếng gì vậy?"Hoa ma ma cùng Cố Khanh kinh hãi.Bức bình phong "Thanh Phong Minh Nguyệt Ngã" trong "Ngã Toạ Hiên" ngã rầm xuống.Lý Duệ ở sau bức bình phong sợ xanh mặt lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy..
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 42: 42: Lựa Lời Giảng Giải


Lý Duệ muốn bỏ nhà ra đi, cân nhắc một lúc sau mới phát hiện, ra khỏi nhà rồi cũng chẳng có chỗ để đi.

Sự thật này khiến cậu ta cảm thấy trống vắng vô cùng, cuối cùng lại lén lút về thư phòng của mình ở viện Kình Thương.Căn phòng “Ngã Toạ Hiên” này là do phụ thân tự tay bài trí, mọi thứ trong phòng đều là tác phẩm của phụ thân.

Cậu ta v**t v* nét chữ quen thuộc của phụ thân, tự thấy mình không thừa hưởng được tài hoa của phụ thân, thậm chí còn không sánh bằng một sợi tóc của phụ thân.Ít nhất, lúc phụ thân mất, cậu ta nhớ có rất nhiều thúc bá đến phúng viếng phụ thân.

Đám đông nối gót nhau tới khiến cậu ta phải quỳ liên tục suốt một ngày một đêm không thể đứng lên nổi.

Lúc cúi thấp đầu quỳ ở đó, cậu ta đã chứng kiến hết thế bá này tới thế bá khác khóc ngất trước linh đường, điều này để lại ấn tượng cực kỳ sâu đậm trong tâm trí non nớt của cậu ta.Nếu bây giờ cậu ta chết ở đây, ngoại trừ thúc phụ, thím, đệ đệ và bà nội ra thì liệu còn có ai sẽ rơi nước mắt vì cậu ta nữa đây?Có lẽ sẽ có Thương Thư và Thương Y khóc cho cậu ta? May ra có khi sẽ có thêm cả Giang bà tử nữa chăng?Cậu thiếu niên u sầu bỗng chìm trong cảm giác ăn năn hối hận lạ lùng cứ thế đứng trước tấm bình phong của phụ thân, khóc không thành tiếng.Cho đến khi ngoài phòng truyền đến tiếng của Hoa ma ma.Phản ứng đầu tiên của cậu ta là Hoa ma ma dẫn người tới tìm cậu ta rồi.

Cậu ta nhanh chóng trốn ra sau bình phong.

Trong phòng này không có bất kỳ nơi nào có thể che giấu nổi cơ thể “uy vũ” của cậu ta.Sau đó, Hoa ma ma và bà nội cũng đi vào đây.[Trong phủ này lại có người nào mà bà nội còn cần phải tránh né nữa sao?] Có lẽ xuất phát từ suy nghĩ này, cậu ta không lên tiếng mà tò mò chờ xem rốt cuộc người tới là ai.Tất cả những chuyện xảy ra sau đó khiến cậu ta như bị sét đánh.“Duệ Nhi?”“Duệ thiếu gia?”“Bà, ngài lừa cháu đúng không? Ngài đã phát hiện ra cháu ở đây từ lâu rồi nhưng muốn dọa để cháu tự đi ra ngoài nên mới nói linh tinh đúng không?” Hai mắt Lý Duệ rưng rưng: “Từ nhỏ cháu đã được thẩm mẫu một tay nuôi nấng, phàm là ăn ở thì luôn là đồ tốt nhất trong phủ, nơi cháu ở còn lớn hơn cả viện Cẩm Tú, nha đầu tôi tớ thì nhiều gấp đôi Lý Minh… Thẩm mẫu không phải là người như vậy.

Thẩm mẫu, thẩm mẫu…”Cố Khanh nhìn Lý Duệ dường như đã mất đi chỗ dựa bằng vẻ mặt phức tạp, nhức đầu day trán.Nàng vốn không muốn để cậu bé biết chân tướng sớm như vậy.

Người nào ngập tràn hận thù với người khác thì sẽ hay trách móc, khó tránh khỏi lòng dạ hẹp hòi, cách đối nhân xử thế cũng sẽ mang theo chút cay nghiệt.

Nàng không hề muốn nuôi dưỡng Lý Duệ thành kiểu người như vậy.Nàng không phải là Khưu lão thái quân thật sự, nàng hoàn toàn không quan tâm những chuyện như tương lai hay quyền thế của phủ Tín Quốc Công.

Nàng chỉ mong sao đứa trẻ này có thể lớn lên mạnh khoẻ, có thể dựa vào bản thân mình tự lực sống trên đời này.

Tốt nhất là phải sống có trách nhiệm, cởi mở, ngày ngày đều vui vẻ.Hoa ma ma thấy Lý Duệ siết chặt hai tay thành nắm đấm bèn xót xa gọi: “Thiếu gia…”“Ngươi câm miệng lại cho ta! Ta đang nói chuyện với bà nội!”Hoa ma ma thở dài.“Bà! Lời Lưu ma ma nói lúc nãy là có ý gì? “Thuốc ở viện Kình Thương đều không thể uống được” là sao? “Đi theo Duệ thiếu gia thì chỉ có nước làm thư đồng cả đời” là sao? Đó chỉ là suy luận võ đoán của điêu nô kia thôi phải không? Cháu quay về sẽ bảo thẩm mẫu đuổi nàng ta ra khỏi phủ!”Cố Khanh cảm thấy mình như đang được nghe một truyện cười, một chuyện hoang đường ẩn dưới lớp vỏ bọc vinh hoa phú quý, tiền đồ gấm vóc.Cậu ta cần được ai đó nói cho biết chúng là giả.Chuyện đã đến nước này, có nói “tất cả là vì tốt cho cháu” cũng chỉ là già mồm.Nàng chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh, nói với Lý Duệ.

“Cháu ngồi xuống trước đã, nghe bà kể một câu chuyện.”Cố Khanh sợ nhóc mập quá kích động mà ngất đi, bây giờ thể chất của cậu rất kém, bởi vì quá mập nên thể lực không thể chống đỡ nổi.

Để cậu bắt đầu từ việc làm ruộng cũng là vì giúp cậu từ từ quen với việc rèn luyện ngoài trời, trước tiên phải tạo nền tảng đã.Lý Duệ cắn chặt môi nhìn Cố Khanh, lúc này mới ngồi lên ghế.Cố Khanh sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, lúc này mới bắt đầu dùng giọng bình thản nói: “Lúc trước, có một gia đình, trong nhà có ba người con.

Lão đại sinh sớm, tính cách chững chạc lại có tài, cho nên phụ mẫu của họ để lão đại kế thừa gia nghiệp.

Lão nhị dù không biểu hiện như nhân tài giỏi giang nhưng cũng thuộc tầm trung.

Người con út từ bé thân đã mang nhiều bệnh, sau đó chết vì dịch bệnh, không thể trưởng thành.”“Rất nhiều năm sau, đại nhi tử vì cứu quan trên của hắn, bất hạnh mà mất sớm…” Cố Khanh thay đổi câu chuyện mà nàng biết, đổi thành một gia đình khác, kể lại cho Lý Duệ.“…Sau đó nữa, phu nhân của nhị nhi tử thấy chuyện chưa từng có này lại rơi xuống đầu nàng ta.

Nàng ta thế mà lại trở thành nữ chủ nhân của đại gia đình này.

Chính bởi cái địa vị này không thể dựa vào thực lực mà chiếm được nên càng kinh hỉ, nhưng cũng không tránh khỏi chột dạ.”“Trượng phu của nàng ta cũng ở trong phủ của lão đại làm thuộc hạ cho quan trên kia.

Nàng ta lo lắng quan trên cân nhắc đến chiến công của lão đại, sẽ đưa tất cả mọi thứ thật vất vả mới có được cho phu nhân của lão đại.

Cho nên, nàng ta đưa ra một quyết định.”.
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 43: 43: Hiểu Rõ


Thân thể Lý Duệ run như lá rụng trong gió thu.Thanh tay nắm trên ghế bành bị nắm chặt đến đáng thương.“Mẫu thân của đứa trẻ kia nhảy hồ ngày thứ bốn mươi chín sau khi phụ thân hắn qua đời, ông nội của cậu ấy trong lúc thương tâm đã bệnh liệt giường, không cách nào đứng dậy được.

Bà nội cậu ấy muốn chăm sóc ông nội, chưa từng rời nhà một bước.

Đứa nhỏ đáng thương như thế, sao có thể không có người giáo dưỡng? Thế là đương gia chủ mẫu bên kia liền dẫn đứa bé này về viện của mình, xem như con ruột mà nuôi dưỡng.

Không, so với con ruột còn tốt hơn.”Lý Duệ như sắp khóc đến nơi rồi.“Nàng ta cho cậu ta tất cả những gì mà cậu ta muốn, khiến cậu ta quen thói vô pháp vô thiên, dù cậu ta có muốn gì, nàng ta đều đáp ứng.

Nàng ta nói coi cậu ta như người nhà, cậu ta không có chí tiến thủ cũng chẳng sao, dù sao thì cả đời này cậu ta cũng không phải lo ăn mặc.

Nàng ta bảo cậu rằng, muốn cơ thể khỏe mạnh, thì phải giống bà nội và ông nội, bữa nào cũng ăn thịt, ăn nhiều mới có thể cao lớn, đứa nhỏ mà gầy bé thì sẽ bị người ngoài cười chê…”“Nô tỳ sai vặt trong viện của cậu ta, sau một thời gian ngắn sẽ bị nàng ta đổi đi, đứa bé đó luôn không có tâm phúc nào để dựa vào.

Nàng ta cho đủ loại tai mắt vào viện của đứa bé đó, dù đứa bé đó không học cái xấu thì cũng bị xúi giục ra ngoài gây chuyện, khiến danh tiếng càng trở nên ô uế càng tốt…”“Thầy của cậu ta không bao giờ ở lại ít hơn nửa năm, lên lớp luôn phải dạy lại từ đầu, một quyển sách “tiểu học” đọc những ba năm.”“Nàng ta trộn kim sang dược với sắt đồng gỉ sét, không dùng đại phu ở trong phủ mà sai người mang đến đường phố ở nội thành tìm đại phu cho đứa trẻ kia.

Nàng ta…”“Không cần nói nữa đâu, bà!” Lý Duệ từ trên ghế đứng bật dậy, quỳ rạp xuống chân Cố Khanh.“Bà ơi, hu hu… Cứu cháu với… Cháu không muốn chết!” Lý Duệ ghé vào đầu gối của Cố Khanh, vừa sợ vừa giận mà khóc rống lên.Rất nhanh, Cố Khanh liền cảm thấy váy mình đã ướt đẫm.“Cháu không muốn làm Quốc công gì cả, cũng không muốn làm quan.

Cháu chỉ muốn có thể sống thật khoẻ mạnh.

Cháu chỉ muốn làm phú ông, làm đích trưởng thiếu gia của phủ Quốc công.”Nói chuyện này cho một đứa trẻ mới mười hai tuổi đúng là quá tàn nhẫn.

Lúc mười hai tuổi nàng đang làm gì nhỉ? Khi đó nàng học lớp sáu, hình như là vì thi lên trung học mà phiền não nhỉ? Hay là tan học sẽ đi mua que kem mười mấy ngàn, tiết kiệm vài chục ngàn trong tháng để mua một cuốn truyện tranh hoặc mua gì đó?Nhưng mà, ở thế giới này, mười hai tuổi đã có thể làm rất nhiều chuyện rồi.“Không muốn chết thì cháu phải tự cố gắng, phải làm quan, cũng phải ra mặt.

Lông cánh cháu đầy đủ rồi, sẽ không sợ người khác bẻ gãy nữa.”Cố Khanh xoa đầu Lý mập: “Cháu không làm nổi phú ông, càng không thể vĩnh viễn là đích trưởng thiếu gia của phủ Quốc công.

Huynh đệ của cháu một ngày nào đó sẽ kế thừa Công phủ, lúc đó cháu chắc chắn phải rời đi.

Nhưng mà một người không biết làm gì như cháu, rời khỏi nơi đây sẽ ra sao đây?”“Cháu à, cháu phải trưởng thành mới được.

Nếu không, bà không thể an lòng mà ra đi.”“Hu hu, bà muốn đi đâu?” Lý Duệ ngẩng đầu: “Bà muốn rời phủ sao?”“Một ngày nào đó ta sẽ chết đi.” Cố Khanh xụ mặt, hy vọng có thể khiến đứa bé này không còn ỷ lại với mình.

Nàng chắc chắn sẽ không ngây ngô ở đây lâu như thế.

Dù có không như nàng nghĩ, thì thân thể cằn cỗi này cũng không thể chịu được.“Của hồi môn của mẫu thân cháu, còn có tài sản của phụ thân cháu luôn ở chỗ ta.

Ông nội cháu trước khi đi đã để lại cho ta một chút đồ trân quý.

Những thứ này, trước khi chết ta đều sẽ đưa hết cho cháu.

Nhưng mà, trước đó, cháu phải chứng minh được cháu có năng lực đảm đương những vật này.”“Cháu không cần những thứ đó, cháu chỉ muốn bà sống lâu trăm tuổi!”Đúng là một nhóc mập tình cảm! Cố Khanh cảm giác tim như tan chảy.Giờ lại điên cuồng tăng tình cảm sao? Nàng đang tuổi thanh niên, chưa muốn sớm như vậy đã bị coi như bà nội đâu.

Nếu như cháu có thể nói “Ta muốn tỷ tỷ sống lâu trăm tuổi” thì càng tốt!“Người rồi sẽ phải chết, ông nội đi rồi, phụ thân, mẫu thân cháu chết rồi, ta rồi cũng chết.

Dù cho có là con của cháu, trưởng thành rồi cũng sẽ có một ngày rời xa cháu.

Cho nên về sau cháu phải đối đãi tử tế với thê tử của mình, vì chỉ có nàng ấy mới có thể luôn ở bên chăm sóc cháu, giống như bà cháu chăm sóc ông nội vậy…”Cố Khanh không quên dạy Lý Duệ thành một “nam nhân tốt” ở thời cổ đại này.A, cháu dâu tương lai, cháu phải cảm ơn ta nhé!“Bà! Huhu…” Lý Duệ khóc sắp ngất đến nơi rồi.“Đừng như thế nữa.

Ta còn chưa chết đâu!” Cố Khanh liếc mắt.“Giờ chúng ta rời khỏi đây đã, tìm một chỗ rửa mặt thay quần áo, lát nữa chúng ta cùng xuất hiện ở Trì Vân viện.

Cháu bỗng dưng mất tích, tuy là ta đã cho người che giấu, nhưng mà thẩm mẫu của cháu nhiều tai mắt, sớm muộn cũng sẽ truyền ra ngoài.

Cháu phải làm giống như mới từ ruộng tới mới có thể để nàng ta bớt cảnh giác, không thể để nàng ta thò tay tới đây.”“Ta không muốn nói cho cháu chân tướng sự việc cũng là vì nguyên nhân này.

Cháu mới lớn bằng này, để cháu phải diễn kịch cũng quá khó khăn rồi.” Cố Khanh vỗ vỗ sau lưng Lý Duệ.“Tháng này ngày mười lăm ta muốn đi “Như thị am” dâng hương, ta cũng sẽ dẫn cháu đi.

Ở đó có một người, ta muốn cháu đến gặp.”Mợ của Lý Duệ là khuê mật của mẫu thân hắn năm xưa.

Hy vọng họ có thể nể mặt mẫu thân của Duệ Nhi, giúp đỡ giải quyết chuyện khẩn cấp trước mắt.Cái chuyện mù chữ này, thật sự quá mất mặt!.
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 44: 44: Như Thị Am


“Như thị am” tuy rằng chỉ là một cái am ni cô, nhưng danh tiếng cũng không kém so với “Đại Báo Ân tự” chuyên dùng cho Hoàng gia lễ Phật.

Nó hưng thịnh là chuyện ngẫu nhiên, cũng là chuyện tất nhiên.Sau khi Đại Chu lập quốc, năm đó rất nhiều người từ vô danh trở thành “Công thần” tôn quý đều bỏ vợ cưới người khác.

Bất luận là vì kết giao với thế lực mới cũng được, hay vì “Người vợ Tào Khang khó đến được nơi thanh nhã” cũng không sai.

Tóm lại, không phải nam nhân nào cũng chung tình như lão Quốc công ở phủ Tín Quốc Công.Mà rất nhiều người trong số những người vợ này vốn xuất thân nghèo khó, thứ nhất là không có chống lưng từ nhà mẹ đẻ, thứ hai là kiến thức ít ỏi.

Lần đầu tiên gặp phải tình huống này, không phải khóc lóc lấy nước mắt rửa mặt cả ngày, thì sẽ tìm đến Phật đường để xuống tóc tu tập.Cái gọi là “Hầu gia sâu như biển, hối hận dạy dỗ phu quân truy phong Hầu tước” có lẽ là như vậy đi.Cũng có những đích trưởng tử của vợ cũ rất xuất sắc, bởi vì “Mẫu bằng tử quý” nên không bị bỏ.

Nhưng ngày ngày nhìn thấy ánh mắt chán ghét của phu quân trong phủ, hay nhìn thấy di nương mới chàng chàng thiếp thiếp cùng phu quân, cũng rất khó khăn.

Dù không đến mức ái thiếp diệt thê, nhưng thời gian lâu dài không tránh khỏi việc bi quan với cuộc đời.Lúc này, Hoàng hậu đã lập ra “Như thị am”, trở thành lựa chọn khác cho họ.Cố Khanh và Khưu lão thái quân có cùng thái độ với “Như thị am” – đó chính là chán ghét.Những nữ nhân này chính là nạn nhân thực sự của guồng quay phong kiến, đã cùng phu quân vượt qua bao khó khăn nhưng không được hưởng một chút vinh hoa phú quý nào, thậm chí là còn không có được một cái kết đẹp.Biết những chuyện đã xảy ra với họ, Hoàng hậu không những không tìm cách dừng nó lại mà còn mở rộng “Như thị am” đến phạm vi này, đúng là không để cho người ta có hảo cảm được.

Đây đúng là hành động biến tướng dung túng cho những tên khốn kiếp kia làm như vậy.Nhưng bởi vì có “di nương của phủ Tín Quốc Công” tồn tại, Khưu lão thái quân cũng không có cách nào phản đối quyết định của Hoàng hậu.

Bà chỉ có thể tận lực không biểu hiện ra sự thân thiện đối với “Như thị am”.Dù sao thì cũng là phần lớn phụ nhân tự xin xuống tóc làm ni cô hoặc là để tóc tu hành.

“Như thị am” ít ra cũng là Hoàng gia am ni cô đứng đắn, không phải loại ô tạp, cũng thu lưu vài cô nhi chuyên môn phục vụ nhóm “phu nhân cũ”.

Nói là lễ Phật, không bằng nói là “xuất thế” thì đúng hơn.Vì thế mà Hoàng hậu giành được không ít lời khen ngợi tán thưởng Hoàng hậu “nhân hậu” của một số phu nhân quan gia, cũng càng tin tưởng “Như thị am”, dù cho có người thương xót cho những phụ nhân đó nhưng cũng vì những lời khen ngợi kia mà bắt đầu trầm mặc.Khưu lão thái quân rất không thích cái hẹn của phủ Phó Biệt cũng là vì lý do này.

Những gương mặt thân quen năm ấy cũng đã không còn nữa.

Hậu viện của đồng liêu Lý Thạc ngày xưa ấy, không phải là vợ mới từ những gia đình có thế lực thì cũng là những cô gái trẻ xinh đẹp động lòng người.

Có vài người ở độ tuổi nhất định có thể gọi nàng là “bà”, nhưng vẫn ngồi cùng ghế dựa theo người cùng thế hệ khiến nàng rất khó chịu.Phương thị chắc là rất thích tình huống này.

Bởi vì dù có ở phương diện nào, nàng ta đều muốn khiến cho mọi người phải hâm mộ nàng ta.Phủ Tín Quốc Công, dường như là nhà hào môn toàn bộ các thiếu nữ ở Đại Chu đều muốn gả vào.

Không kể đến là thế gia hiển hách và được hoàng gia tín nhiệm, thì cũng là hai đời đều không lạm tình gia phong cũng đủ khiến các nữ nhân kia hâm mộ.

Trong phủ ít người không nói, nhưng mẹ chồng không độc đoán không làm khó con dâu thì càng hiếm thấy.

Trượng phu của nàng ta thân là trọng thần trong triều đình, nghe nói từ nhỏ nhi tử đã thông minh, kế thừa được những gì mà bá phụ để lại.Ngay cả đích trưởng tử Lý Duệ đáng thương phụ mẫu đều đã mất, trước kia lúc phụ mẫu cậu còn sống đã đính hôn cùng thứ nữ của Viện trưởng Viện Hàn Lâm, không biết đã làm bao nhiêu gia đình hiển quý có con gái đập nát vô số bình hoa và bát trà..
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 45: 45: Đi Gặp Cậu Mợ


Đã lâu không ra khỏi cửa, Khưu lão thái quân muốn đi “Thuỷ Nguyệt am” thăm sư cô Thuỷ Nguyệt, bất luận là phủ Tín Quốc Công, hay là “Như thị am” đều phải xem.Lão thái thái lớn tuổi như vậy đi ra ngoài, cũng không đơn giản như người bình thường xuất hành.

Mang theo toàn bộ đồ dùng thường ngày không nói, một chút dược phẩm thiết yếu, đại phu đi theo càng không thể thiếu.

Ngoài ra còn có mười mấy nha đầu pha trà, dâng quả, xoa chân các loại.

Lẽ ra Phương thị cũng sẽ đi cùng, nhưng hôm đó đúng lúc Lý Minh nghỉ ngơi, trở về từ nhà đẻ mẹ bà ta nên đành thôi.Đến Cố Khanh cũng không biết bản thân ra khỏi nhà một chuyến lại làm ra động tĩnh lớn như thế.Ngày mới vừa mới tới, nàng đã thức dậy, vật lộn đến khi mặt trời lên cao mới ra khỏi phòng.Dọn nhà cùng lắm cũng chỉ như này!Cả một buổi sáng Lý Duệ bị bọn nha đầu tóm lấy, bình thường buổi sáng cậu ta phải trồng rau, khi vừa mới thức dậy đã mặc quần áo vải mịn, trở về lại thay một bộ khác.

Nhưng hôm nay Thái phu nhân nói: “Phải chăm chút thật kỹ cho Duệ thiếu gia”, để ra ngoài gặp người, nên tất cả bọn nha đầu đều dùng hết vốn liếng, nhất định phải biến cậu ta trở thành dáng vẻ “Có thể đàng hoàng gặp người”.Chờ Lý Duệ ăn mặc như linh vật đứng trước mặt Cố Khanh, Cố Khanh vô cùng không nể mặt mà cười.“Phụt! Giờ cũng chưa đến Tết, ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc chải chuốt gọn là được.

Từ đầu đến chân đỏ rực như này là sao đây? Còn cái khuôn mặt kia! Ai cho nó bôi phấn thế? Giống con khỉ quá!”Trời ạ! Đúng là rất giống cái đèn lồng đỏ! Eo thì không có mà lại ăn mặc như thế này? Ngoại trừ làn da trắng, đứa cháu trai này của nàng chẳng giống con nhà quyền quý chút nào!Cố Khanh chẳng lo người khác nghĩ nàng nói chuyện th* t*c.

Thứ nhất là không ai dám, thứ hai là vốn dĩ Khưu lão thái quân nói chuyện cũng chẳng hề văn nhã.“Bà!” Lý Duệ từ lần trước nói chuyện rất lâu với Khưu lão thái quân ở “Ngã toạ hiên” đã tự cảm thấy mình và bà gần gũi hơn rất nhiều.

Cũng dám nũng nịu ăn vạ.

Vì đã thân thiết hơn nên hai người đều có nhận thức mới về đối phương.[Thoạt nhìn thì bà hơi đáng sợ, nhưng cũng là một người thú vị!] Lý Duệ nghĩ.[Cậu bé Lý mập này hơi mập một chút, nhưng lòng dạ cũng rất rộng lớn! Cho nó cái xẻng để đào giun cho cá chép ăn, nó cũng không hề chê, đúng là một đứa bé ngoan!] Cố Khanh hài lòng gật đầu.“Được rồi, cho nó mặc mấy bộ đồ màu xanh lá cây.

Da nó trắng, mặc màu đó là đẹp nhất.

Lau sạch sẽ mặt nó đi! Như này mà đi gặp người ta sao? Nhanh lên, đừng trễ giờ ra ngoài!” Cố Khanh nhanh chóng sai nha đầu khác “Thay hình đổi dạng” cho Lý Duệ.Hoa ma ma được Cố Khanh chỉ thị, mở đồ riêng của mình ra, lấy ra một ít lễ vật cho mợ của Lý Duệ.

Phần lớn là một ít đồ tinh xảo quý giá, nhưng không khiến người khác có cảm giác như nàng đang khoe khoang trang sức.

Trong đó có một bộ trang sức khảm ngọc lục bảo Vô Phong Hoa Sinh, là đồ mà tiền triều cất giấu, càng khó có hơn là nó không hề có bất kỳ cái cung ấn nào, đây là món đồ hiếm thấy nhất.Hoa ma ma để những lễ vật này vào trong hộp, ôm vào ngực rồi lên xe ngựa của lão thái quân.Khưu lão thái quân và Lý Duệ, Hoa ma ma ngồi ở chiếc xe đầu tiên.

Trước khi đến Cố Khanh đã nói rõ với Lý Duệ rằng lần này đến là để cậu gặp họ hàng bên ngoại, cho nên Lý mập rất căng thẳng, cả một buổi sáng bị vẽ mặt hề cũng không để ý.Sau khi mẫu thân cậu nhảy hồ tự vẫn, trong cung đã ban một tấm biển “Liệt phụ trung trinh” xuống, Lễ bộ cũng dựng đền thờ trinh tiết ở lối vào của phường Thanh Thuỷ.

Nhưng từ đó đến nay, nhà cữu cữu cũng rất ít khi tới thăm cậu, mợ và bà ngoại cũng không thể nào tới phủ đi lại.

Bốn năm năm gần đây, cữu cữu bị điều đi nơi khác, ngoại trừ ngày Tết đưa năm lễ tới thì rất ít khi qua lại.Ấn tượng của Lý Duệ đối với cữu cữu là một nam nhân trung niên anh tuấn để râu dài, sẽ cười rất dịu dàng với cậu.

Mợ có khuôn mặt tròn trịa, cười rất hiền lành.

Nhưng khi cậu muốn nhớ chi tiết hình dáng hai người thì lại không rõ ràng..
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 46: 46: Ngươi Doạ Mợ Ngươi Rồi Kìa!


Hình như từ khi cậu chuyển đến “viện Cẩm Tú”, bọn họ cũng không đến ghé thăm cậu nữa.

Mãi cho đến năm nay, sau khi sinh nhật mười hai tuổi, cậu rời khỏi viện của thúc phụ và thím, nhà ngoại mới tặng cho cậu một cây cung chạm khắc nổi tiếng và một ít hạ lễ đến.

Cây cung chạm khắc ấy bây giờ vẫn đang treo trên tường trong phòng cậu.“Như thị am” đã đóng cửa từ sớm, trừ những phụ nhân đã có hẹn từ sớm ra thì không cho một ai bước vào.

“Như thị am” không xây trên núi hoặc khu ngoại ô giống các chùa hay am ni cô khác, mà là ở nơi yên tĩnh từ kinh thành tới gần nội thành.

Vốn ở tiền triều nơi đó là từ đường của quan lớn, sau mới đổi thành “Như thị am”.Cũng vì lý do đó nên trong am không thiếu gì các mẫu thân của các công tử trong phủ ở kinh thành, mặc kệ những công tử kia có được sủng ái hay không thì tình mẫu tử cũng rất khó đoạn tuyệt.

Trong am mỗi khi tới “mùng một”, “mười lăm” là thời gian mở cửa với bên ngoài, có rất nhiều con trai, con dâu trong phủ đến thăm.

Hôm nay bọn họ biết là “Như thị am” đón tiếp một vị nữ khách thân phận cao quý, cũng đơn giản chờ đợi ở trong nhã xá không xa bên ngoài am, nghĩ là chờ vị nữ khách đã rời đi cùng người nhà rồi mới lại vào thăm.Vậy nên sau khi nghe tin người của phủ Tín Quốc Công từ con đường kia đến, những người đang chờ vẫn đang tự hỏi đây là thái phu nhân của phủ Tín Quốc Công đến “Như thị am” hay là phu nhân Quốc công.Khi cỗ xe sơn son thếp vàng chỉ dành cho nhất đẳng phu nhân đi qua con đường phía trước “Như thị am”, những người này mới lộ ra vẻ mặt “bỗng nhiên giác ngộ”.Thì ra là vị Thái phu nhân rất ít khi ra cửa của phủ Tín Quốc Công.

Việc này thật hiếm thấy, nghe nói cơ thể của vị lão thái thái này không tốt lắm, đến yến hội mà Hoàng hậu chủ trì cũng rất ít khi góp mặt.Tháng đó lúc Hoa ma ma và Khưu lão thái quân thương nghị muốn tìm thông gia giúp đỡ thì sư cô Thuỷ Nguyệt đã “đổ bệnh” rồi, ba ngày trước báo tin “bệnh cấp tính” cho phủ Tín Quốc Công, đây cũng chính là lý do mà Cố Khanh xuất phủ.Phụ nhân này một đời dựa vào phủ Tín Quốc Công, con gái duy nhất cũng được gả vào nhà rất tốt, luôn rất kính yêu Khưu lão thái quân.

Con gái vừa gả đã tự xin đến “Như thị am” quy y, vì trượng phu của mình mà ăn chay niệm Phật.

Bà ấy đã gánh cái gông xiềng này rất nhiều năm, cuối cùng cũng có thể vứt bỏ vỏ bọc bên ngoài này, chỉ là không thể báo đáp ân đức của Khưu lão thái quân nên luôn áy náy.Vậy nên khi Hoa ma ma đến thăm bà ấy, nói muốn gặp một người ở chỗ bà ấy, chưa qua mấy ngày thì bà ấy đã “hình như nhiễm phong hàn”, không cho người khác tới gần phòng của mình, tránh truyền nhiễm.Cố Khanh đến “Như thị am”, dâng nén hương, lại dâng thêm ít tiền nhang đèn rồi dẫn Lý Duệ đi về hướng hậu viện.

Sư cô Thuỷ Nguyệt ở căn phòng phía đông.

Các ni cô phụ trách làm việc nặng tạm thời đã lui ra ngoài.Cố Khanh để nhóm nha đầu ở bên ngoài, chỉ cho Hương Vân và Hoa ma ma cùng vào phòng.Từ nhỏ Hương Vân đã được Khưu lão thái quân nuôi lớn, trung thành tuyệt đối với Khưu lão thái quân, luôn cẩn thận chững chạc, cho nên Cố Khanh cũng rất yên tâm với nàng.

Có một nha hoàn như thế, rất nhiều chuyện đều trở nên dễ dàng.Trong phòng cũng không có dấu vết của sư cô Thuỷ Nguyệt.

Một người tuổi chừng ba mươi đang ngồi chờ trên chiếc giường La Hán.

Nàng mặc một chiếc váy dạ quang hoa hồng, áo khoác màu hồng, mặc dù không cao quý nhưng lại lộ ra vẻ ung dung hào phóng, rất đoan chính tao nhã.Cố Khanh tiến vào phòng, phụ nhân kia vội vàng chào.

Chờ khi thấy được Lý Duệ sau lưng Cố Khanh, nàng khó tránh khỏi kinh ngạc, lấy tay che miệng.

Xem ra cũng là một người có lòng, không phải là kiểu phụ nhân kệch cỡm.“Đây là Duệ nhi cháu ngoại của ta? Sao lại trở thành bộ dáng như vậy?”Nhìn chưa cháu trai hờ, đã bảo ngươi nên giảm cân đi.

Xem ngươi doạ mợ ngươi sợ tới mức nào này!.
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 47: 47: Người Mợ Thẳng Thắn


Lý Duệ nhìn mợ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu ta không hề cảm thấy dáng vẻ của mình có vấn đề gì.

Mặc dù bối rối nhưng Lý Duệ vẫn ngoan ngoãn hành lễ và vấn an mợ như bình thường.Cố Khanh thầm cười vui vẻ.

Trước đó, nàng từng tán gẫu với nhóc mập, cậu ta cảm thấy dáng dấp của bản thân rất “có phong độ”.

Lý do là bởi kể từ khi mập, mọi người đều cúi đầu khi gặp cậu ta.Ha ha, cháu trai hờ, cháu có chắc là người ta cúi đầu không phải vì buồn cười nhưng lại không dám đắc tội cháu không?Cố Khanh cảm thấy đấy mới là sự thực.Triệu thị, phu nhân của cậu Trương Ninh của Lý Duệ, là con gái của một vị tướng, nàng ta vốn tính cởi mở, xử sự độ lượng.

Nàng ta kéo Lý Duệ lại nhìn tới nhìn lui một hồi lâu, lâu đến mức khiến Lý Duệ đỏ mặt, lúc này, nàng ta mới vỗ bụng Lý Duệ, nói:"Phủ Tín Quốc Công cũng là dòng dõi nhà tướng, mặc dù muội phu của ta là người nho nhã yếu đuối nhưng hễ vung trường kiếm lên thì bình thường, cỡ ba, bốn đại hán cũng không thể làm gì nổi.

Dù hiện tại, công phủ đã bỏ võ theo văn nhưng cũng không đến mức nhồi kiến thức vào bụng chẳng khác gì nhồi một quả bóng da chứ nhỉ? Duệ ca nhi, nghe nói to bụng là tướng làm quan, giờ cháu đã có thể làm quan được rồi đó!”Cố Khanh lập tức có ấn tượng tốt về người phụ nữ này.

Có thể gặp được một người không cứng nhắc thế này ở cổ đại quả là hiếm có! Đáng quý hơn nữa là, cho dù Triệu thị có ý tốt nhắc nhở Khưu lão thái quân rằng: "Này ngài, công phủ nuôi Lý Duệ mập quá rồi!" nhưng vẫn không làm mất mặt Khưu lão thái quân và phủ Tín Quốc Công, cũng không khiến Lý Duệ xấu hổ.Cố Khanh rất hâm mộ người có EQ caoDù có ngốc đến đâu đi chăng nữa thì Lý Duệ cũng vẫn hiểu được ý mỉa mai trong lời mợ nói.

Cậu ta nhớ tới chuyện chú và thím thường nói cậu ta béo trắng béo tròn như thế này là tướng phú quý, lại nhớ tới chuyện tổ mẫu lắc đầu khi nhìn thấy thân hình của mình, cậu ta cảm thấy chắc chắn phải có gì đó không ổn ở đây.Cố Khanh thấy Lý Duệ ngơ ngác đứng đó thật đáng thương nên vội kéo cậu ta đến bên cạnh mình, tỏ vẻ thân thiết với cậu bé.

Nàng vừa che chở cho Lý mập đáng thương vừa hoà nhã nói với Triệu thị: "Lão thân là người qua quýt, năm xưa ta gọi ngươi là Triệu nha đầu, giờ ta sẽ vẫn gọi ngươi là Triệu nha đầu nhé..."Triệu thị luôn miệng bảo đó là vinh dự của mình."Lão thân chẳng có nhiều kiến thức, cũng chẳng biết được mấy chữ.

Ta đã không lo liệu mọi việc trong nhà nhiều năm rồi, hẳn ngươi cũng biết nhỉ." Cho nên, dáng vẻ bây giờ của con trai của bạn tốt của ngươi đồng thời là cháu trai của ta chẳng liên quan gì đến ta cả."Nhiều năm nay sức khoẻ của lão thân không tốt, bỏ bê việc dạy dỗ Duệ Nhi, đến khi ta phát hiện dáng người nó thế này thì đã muộn rồi.

Tướng mạo nam nhân có thế nào cũng chẳng quan trọng nhưng với dáng người này, sau này triều đình tuyển quan, chắc chắn tiêu chí "thân" trong "thân ngôn thư phán" của nó chẳng thể được người ta chấm đạt được rồi."*Thân ngôn thư phán: “thân” nghĩa là ngoại hình phải ưa nhìn, “ngôn” nghĩa là nói năng phải rõ ràng, mạch lạc, không được nói ngọng, “thư” nghĩa là chữ viết phải đẹp, “phán” là phong cách văn bản hành chính được dùng trong xét xử ở thời phong kiến, cử tử bắt buộc phải viết được thể loại này.

Ngoài ra, ở mỗi triều đại sẽ có thêm những yêu cầu chi tiết khác, chẳng hạn như thời nhà Thanh, tiêu chí “thân” yêu cầu cử tử không chỉ phải ưa nhìn mà còn phải có khuôn mặt chữ “điền”.Cố Khanh từng hỏi Hoa ma ma xem vì sao Phương thị lại phải biến Lý Duệ thành ra thế này, lúc ấy Hoa ma ma đã giải thích kỹ càng với nàng về yêu cầu tuyển quan của triều đại này, một trong số đó chính là yêu cầu có vóc dáng bình thường…Những người có khuyết điểm về ngoại hình như lùn, hình thể bất thường, lưng còng, mắt lé sẽ không được chọn.Nếu Lý Duệ cứ tiếp tục tăng cân như thế này, dù muốn vào cung làm bạn với hoàng tử khi mười bốn tuổi hay muốn chờ được tập ấm* vào triều làm quan khi đủ hai mươi tuổi cũng đều không thể nào đạt yêu cầu về vóc dáng.

Bây giờ, cậu ta đã bị coi là người có "hình thể bất thường" rồi.*Tập ấm: chỉ việc con cháu được làm quan nhờ thừa hưởng chức tước của tổ tiên..
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 48: 48: Triệu Thị Hiểu Ra


Nhiều người cho rằng khi còn nhỏ thì mập mạp là khoẻ mạnh, mập mạp là có phúc nhưng tới khi con cái lớn rồi thì đấy không còn là phúc nữa nhưng cũng đã quá muộn để cứu vãn tình hình rồi.

Nhất là nam nhân, mập đến mức ra vào đều phải có kiệu khiêng, trừ phi là nhà giàu có, bằng không sao có thể lo liệu nổi khoản tiền này?Nghe Khưu lão thái quân nói vậy, Triệu thị càng thêm thắc mắc.

Nghe nói, hiện tại cháu trai của nàng ta đã được chuyển đến viện tử của lão thái quân, đến sách cũng chẳng được đọc.

Nàng ta vẫn luôn nghi rằng có lẽ phải có nguyên do nào đó nhưng không dám chắc chắn đó là gì.Từ khi Lý Mông mất sớm, bạn thân của nàng ta lại chết đuối một cách bí ẩn dưới hồ của phủ Tín Quốc Công, người nối nghiệp của phủ Quốc Công trở thành người khác, quan hệ của hai nhà bắt đầu trở nên xa cách.

Hôm nay, Khưu lão thái quân lại đưa Lý Duệ tới gặp nàng ta, còn kể ra những chuyện liên quan đến Duệ ca nhi…"Lão thái quân, có lời gì xin ngài cứ nói thẳng.

Ta và mẫu thân của cháu là bạn từ thuở nhỏ, ta cũng hiểu rõ tình hình của phủ ngài, lão thái quân nổi tiếng là người "không bao giờ nhờ vả người khác", nếu không phải gặp phải vấn đề khó giải quyết, chắc chắn ngài đã không liên lạc với phủ bọn ta rồi." Triệu thị biết Khưu lão thái quân và lão Quốc công đều là người thẳng thắn, năm đó nàng ta từng nhiều lần ghen tị với phúc khí của tỷ muội tốt Trương Tĩnh.Lý Duệ đứng bên cạnh, nghĩ đến sự nham hiểm của thím, lại thấy mợ mình bộc trực thẳng thắn, trong lòng không khỏi chán nản.

Rõ ràng thím là người thân của cậu ta, không ngờ lại...Nếu biết trước sẽ thế này thì lúc cậu vẫn còn ở trong kinh, cậu ta nên đến thăm hỏi, nếu vậy thì ít nhất bây giờ bà nội cũng không cần phải cúi đầu cầu cạnh người khác vì cậu ta.Cố Khanh cười một tiếng, vỗ về bàn tay mập mạp của Lý Duệ để dỗ dành cậu ta.

Nhóc mập nghĩ gì cũng đều thể hiện rõ ra mặt, đúng là vẫn còn là trẻ con."Triệu nha đầu đã thẳng thắn vậy rồi, vậy thì ta cũng không dối gạt.

Nói ra cũng là chuyện xấu trong nhà.

Mấy ngày gần đây ta mới biết Duệ nhi đã đi học được sáu, bảy năm rồi nhưng ngay cả quyển “Tiểu học” vẫn chưa học xong.

Nghe nói các tiên sinh do phủ mời về dạy đều không trụ nổi quá ba tháng đã xin nghỉ vì bị nó chọc giận…”Sắc mặt Triệu thị trở nên khó coi.

Năm xưa, con gái của nàng ta đã học xong quyển "Tiểu học" từ lúc năm tuổi.

Khi con trai lớn của nàng ta bằng tuổi Lý Duệ thì đã bắt đầu học tới quyển "Luận ngữ" rồi.[Có biểu lộ tình cảm là được rồi.

Có biểu lộ tình cảm chứng tỏ nàng ta quan tâm tới đứa cháu ngoại này.]Cố Khanh thở dài, tiếp tục nói."Nhưng lúc ta chuyển Duệ nhi sang Trì Vân viện để tự mình chăm sóc, lại phát hiện ra nó rất thông minh, lanh lợi, tuyệt đối không phải kiểu người ngu đần.

Nghe nói, học giỏi chưa chắc đã có thể trở thành người thầy giỏi, có lẽ đây chính là nguyên nhân.

Gốc gác của phủ ta vốn chỉ là dân thường, không quen biết vị tiên sinh nào giỏi, nhà có học vấn duy nhất mà nhà ta qua lại thân thiết chỉ có hai nhà thông gia..."Cố Khanh từ tốn nói rõ mục đích.“Hiện tại, chẳng những Duệ Nhi học chậm bài vở hơn mọi người mà ngay cả về mặt đạo lý đối nhân xử thế cũng có nhiều thiếu sót.

Với những nhà như nhà bọn ta, đôi khi học vấn trong sách vở cũng không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là phải hiểu rõ cách đối nhân xử thế, sành sỏi chuyện xã giao.

Riêng phần sành sỏi chuyện xã giao thì lão nhân, ha ha....""Lão thái quân khiêm tốn rồi.""Có phải là khiêm tốn hay không, tự lão thân hiểu rõ." Nhìn lại từ hồi ức của lão thái thái, rõ ràng là nàng cực kỳ không hoà đồng!"Dù sao lão thân với mợ cũng là đàn bà con gái, bây giờ Lý Mậu đang nắm giữ chức trách quan trọng, ngay cả con trai của mình cũng còn không thể tự tay dạy dỗ, huống chi là dạy Duệ nhi.

Hiện tại, một cháu trai khác của ta là Lý Minh đang học ở nhà thể tử của Mậu Nhi, cho nên, lão thân muốn hỏi thử xem liệu quý phủ có tiên sinh nào có thể dạy cho Duệ Nhi được không.

Nó đã mười hai tuổi rồi, nếu vẫn tiếp tục bỏ bê thì e là sẽ muộn mất!”.
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 49: 49: Măng Tốt Mọc Tre Xấu


Cố Khanh thấy sắc mặt Triệu thị càng ngày càng khiếp sợ, biết nàng ta nghe hiểu ẩn ý của mình, bèn khẽ gật đầu với nàng ta, sau đó nói tiếp:"Đây cũng chính là nguyên nhân ta chuyển nó sang viện tử của mình đấy."Triệu thị nhìn Lý Duệ đứng bên cạnh, trong lòng rối bời.Lý Duệ thấy Triệu thị nhìn mình bèn tiến lên mấy bước, cúi đầu lạy mợ.Nếu cậu ta muốn thoát khỏi tình trạng tiến thoái lưỡng nan này để tự lập tự cường thì ngoại trừ dựa vào họ cha, chỉ còn cách dựa vào họ mẹ!Triệu thị không sao tin nổi những gì mình vừa nghe được!Khưu lão thái quân nói rằng phải chuyển Lý Duệ về viện tử của nàng thì mới không bỏ bê việc học tập, ý rằng… Ý rằng…Vậy hóa ra những lời ca tụng Phương thị hiền lương thục đức lại là giả hay sao?Mấy năm đầu khi tỷ muội của nàng ta mới mất, nàng ta và trượng phụ còn từng tới phủ thăm hỏi nhà thông gia vì lo cho cháu ngoại.

Lúc ấy Quốc công phu nhân tân nhiệm Phương thị dịu dàng hiền lành, lo cơm ăn áo mặc cho Duệ Nhi chẳng thiếu thứ gì, ngay cả con trai trưởng của Quốc công cũng chẳng sung sướng bằng.

Duệ Nhi được Quốc công phu nhân đối xử chẳng khác gì con ruột, trượng phu nanngf ta còn thở phào nhẹ nhõm khen rằng, nếp nhà của phủ Tín Quốc Công rất tốt, ít nhất đứa cháu ngoại này sẽ được lớn lên bình an, hạnh phúc.Sau này, trượng phu nàng ta bị điều đi nơi khác, trượng phu nàng ta không yên tâm để mẹ con họ ở lại đây một mình, sức khỏe của mẹ chồng cũng vẫn còn khỏe mạnh, cộng thêm chuyện buồn của Trương Tĩnh nên kinh thành đã trở thành nơi khiến nàng ta buồn phiền, bởi vậy, cả nhà nàng ta đều rời kinh theo trượng phu đi nhậm chức, Tết đến mới qua lại thăm viếng phủ Quốc công.

Trong mấy năm ấy, nàng ta lần lượt sinh hạ con trai và con gái ở Thông Châu nên rất bận rộn.

Cũng có lúc nàng ta nghĩ không biết con của tỷ muội mình giờ ra sao, muốn trở về thăm hỏi nhưng con cái vẫn còn nhỏ, nàng ta không nỡ xa con nên cuối cùng không quay về kinh.Giờ nghĩ lại, nàng ta thấy hơi hối hận.

Nếu như lúc trước, nàng ta và trượng phu tận tâm thêm một chút…Công việc của chồng nàng ta không tiện qua lại quá thân thiết với phủ Quốc công kẻo lại bị nghi ngờ hay thậm chí là khiển trách vì dựa hơi kẻ có quyền có thế, trái lại sẽ gây thêm phiền toái cho phủ Quốc công.

Khi hai nhà còn qua lại, nhà họ Lý vẫn chưa phải phủ Quốc công tiếng tăm lừng lẫy.

Hiện giờ, Lý Mông và lão Quốc công đều đã mất, tỷ muội Trương Tĩnh của nàng ta c*̃ng đã gieo mình xuống hồ, vị Quốc công Lý Mậu này không thân thiết với nhà nàng ta nên quan hệ thông gia cũng trở nên xa cách.Nếu không phải năm tới trượng phu nàng ta sẽ về kinh, con cái đã lớn cần tìm thầy giỏi thì nàng ta đã chẳng đưa bọn trẻ về đây, tu sửa lại nhà cũ.

Nàng ta vốn định chờ tu sửa xong nội viện sẽ đến thăm hỏi phủ Quốc công nhưng tình hình thế này thì nàng ta phải đến gặp Phương thị trước mới được.Rốt cuộc trong bốn năm qua đã xảy ra chuyện gì? Tại sao một đứa trẻ ưu tú lại biến thành dáng vẻ khiến người ta không đành nhìn thẳng như vậy chứ? Phụ mẫu của cậu ta đều có ngoại hình ưa nhìn nhưng trông cậu ta hiện tại lại chẳng có gì là đẹp đẽ hết!Nếu không có học vấn, lại còn không biết đối nhân xử thế, vậy cuộc đời của đứa nhỏ này sẽ bị huỷ hoại mất thôi!Phương thị ác độc quả là nhẫn tâm, tàn nhẫn! Đến ngay cả người có địa vị như Khưu lão thái quân cũng phải lén liên lạc với người ngoài phủ để che chở cháu trai!Triệu thị nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lấy hai thanh kiếm trong phòng mình ra, xông thẳng đến viện của Phương Uyển!"Nhóc con, cháu đứng dậy đi, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, mợ đồng ý giúp cháu.

Phu tử trong phủ ta chính là bạn tốt của cậu cháu, học vấn vô cùng tốt, có điều không muốn làm quan.

Y đang dạy con ta học "Tứ thư", cháu đi học với nó đi.

Cậu của cháu đang làm quan ở Thông Châu, sang năm sẽ về kinh, đến lúc đó mợ sẽ nhờ cậu của cháu viết một phong thư tìm giúp cho cháu một người thầy dạy cho cháu cách đối nhân xử thế.” Triệu thị hào phòng đồng ý, đỡ đứa cháu đang lạy dài đứng thẳng người lên.Lý Duệ béo múp míp, khom lưng xuống rất nhọc, đến khi được Triệu thị nâng dậy, thịt mỡ toàn thân cậu ta lắc lư rung rinh, mồ hôi chảy đầm đìa.

Cảnh tượng này khiến mặt Triệu thị không khỏi giần giật, nàng ta thực sự muốn nhanh chóng hồi phủ, để về phòng mắng một trận cho đã miệng.Tại sao gốc măng tốt lại mọc lên thành cây tre xấu thế này!.
 
Xuyên Không Trở Thành Lão Thái Thái
Chương 50: 50: Gặp Người Quen


"Lão bà này xin nhận ơn lớn của nhà thông gia.

Sau này Duệ Nhi sẽ phải làm phiền quý phủ rất nhiều, ta chỉ có chút quà này để thể hiện tấm lòng." Hoa ma ma đưa tráp quà cho Cố Khanh, Cố Khanh lại chuyển nó cho Triệu thị.Dựa theo "tục lệ giang hồ", hai bên sẽ từ chối một chút rồi Triệu thị mới nhận tráp quà.

Cố Khanh giải quyết được một nỗi băn khoăn nên nở nụ cười nhẹ nhõm."Nhưng nếu ngày nào Duệ ca nhi cũng đến quý phủ của ta thì có vẻ khá bất tiện, lão thái quân đã nghĩ ra được cách gì ổn thoả chưa?" Triệu thị suy nghĩ rất chu đáo, nếu như Phương thị rắp tâm hại Duệ ca nhi thì khi cậu ta ra khỏi phủ để đi học có nguy cơ sẽ phát sinh việc ngoài ý muốn.Một chủ mẫu như nàng ta hiểu rất rõ những việc mà một chủ mẫu có thể làm sau hậu trạch.

Đơn cử như việc ho khan vài tháng yêu cầu con trai phải "hầu bệnh" cũng đủ để khiến bọn họ không thể rời đi."Ta muốn rèn luyện thân thể của nó nhiều hơn, chờ bao giờ thể lực của nó khá hơn mới có thể để nó rời khỏi phủ đi học.

Hiện tại nó hơi ngu ngơ...""Lão thái thái cứ yên tâm, đều là huynh đệ nhà mình cả nên sẽ không ai dám cười nhạo huynh trưởng đâu..." Lão thái thái thực sự không cần phải lo lắng mấy đứa con trai của nàng ta sẽ cười nhạo hình thể của Duệ ca nhi.

Nếu bọn họ dám làm thế thì nàng ta sẽ dùng cành mận gai cho bọn họ một trận đòn trước."Không phải ta lo lắng Duệ Nhi sẽ bị người khác cười nhạo mà là chuyện đọc sách viết chữ tiêu tốn rất nhiều thể lực..."Thôi được, đúng thật là nàng lo lắng Lý mập sẽ bị mọi người cười nhạo.Nhưng nàng cũng không thể nói thẳng như vậy trước mặt Lý Duệ được.

Tâm hồn gì gì đó của thiếu niên mới lớn rất dễ tổn thương, hạ thấp nhân phẩm của người khác thì có gì hay? Hơn nữa hiện tại cậu ta cũng chỉ mới vừa ý thức được thân hình của mình như vậy là không ổn."Mấy tháng nay ta đã bảo nó làm nhiều việc tiêu tốn thể lực nên dạo này sức bền của nó cũng đã tốt hơn.

Nó được sinh ra trong gia đình giàu có nên cũng cần phải làm vậy mới hiểu được cuộc sống của một gia đình thường dân bên ngoài là như thế nào.

Mấy tháng tới, ta sẽ tìm một lý do hợp lý để mọi người trong phủ đồng ý cho Duệ Nhi đi cầu học ở bên ngoài..."Mỗi ngày, Cố Khanh đều phải ở trong phủ Tín Quốc công nên rất nhàm chán, nhân lúc rảnh rỗi, nàng đã tự vẽ ra trong đầu một "kế hoạch huấn luyện" riêng cho nhóc mập và nghĩ cả biện pháp để đối phó với Phương thị.

Đây xem như là thú vui duy nhất của nàng ở thời điểm hiện tại."Trước lúc ấy, xin nhờ cữu gia giúp đỡ một chút.

Chỉ cần báo với cữu gia tình huống hiện tại của cháu và mong bên ấy quan tâm cháu ngoại nhiều hơn là được."Nàng không thể làm cho thân thể của Lý mập giảm về mức bình thường chỉ trong vài tháng nhưng ít nhất cũng có thể đi ra ngoài gặp mọi người.

Còn cả kiểu tóc kia nữa, nàng không muốn nhìn thấy kiểu tóc kia ở trong viện tử của nàng!Mọi người thử tưởng tượng mà xem, một cậu thiếu niên mập "ú ù ụ" mặc quần áo sặc sỡ, tết hai bím đuôi ngựa hai bên lắc lư trước mặt nàng, cảnh tượng này khủng khiếp biết chừng nào?Hồi đầu, nàng rất đỗi kinh ngạc nhưng sau này quen rồi thì chỉ còn cảm thấy buồn cười.

Lý Duệ đang ở độ tuổi "tóc để chỏm" nên mới để kiểu tóc như thế.

"Tóc để chỏm" tương tự như thắt tóc hai bên nhưng thay vì thắt tóc thì đổi thành cột đuôi ngựa thôi.

May là ở đây không có camera nếu không Lý mập làm sao có thể dễ dàng quên được ngoại hình hiện tại của mình?Mỗi ngày, nàng đều phải cố gắng hết sức để không bật cười thành tiếng, nhịn đến mức muốn són tiểu ra quần! Ấy vậy mà mọi người lại đều cho rằng như vậy là bình thường, ngay cả những gã sai vặt chưa tới độ mười ba, mười bốn tuổi cũng đều để kiểu tóc này.Cứ tiếp tục thế này, có khi nàng lại mắc phải "bệnh kín" cũng nên!Cố Khanh nói chuyện với Triệu thị về việc đi học của Lý Duệ, cả hai đều rất vui vẻ.

Triệu thị là con nhà võ tướng nên rất quan tâm đến việc tập võ của Lý Duệ.

Những gia tướng trong phủ Quốc công cũng rất vui lòng dạy dỗ cho các tiểu chủ tử nhưng với vóc dáng này của Lý Duệ thì bảo bọn họ dạy cậu ta chẳng khác nào "sỉ nhục" bọn họ.Sau khi xong xuôi mọi việc, Cố Khanh dẫn Lý Duệ ra khỏi sương phòng.

Triệu thị phải nghỉ ngơi ở chỗ sư cô Thủy Nguyệt thêm một chút mới ra khỏi cửa để tránh lời ra tiếng vào.Cố Khanh rất vui vẻ dắt tay Lý Duệ đi ra khỏi phòng của sư cô Thủy Nguyệt, mặt mày của Hoa ma ma và Hương Vân đi theo bên cạnh cũng không có vẻ gì là buồn rầu.

Đám người hầu thấy vậy bèn đoán già đoán non rằng bệnh tình của sư cô Thủy Nguyệt đã tốt hơn nhiều, không có gì đáng ngại.

Dù sao thì đó cũng là lão di nương đã sống trong phủ mấy chục năm, nhiều lão nhân trong phủ vẫn thường hay nhắc tới người này.Lão thái quân của phủ Quốc công chuẩn bị quay về nên đương nhiên phải có một đám người đi theo hộ tống rất rình rang.

Mọi người lục tục bận rộn, cả Như thị am như thể sống lại.Đúng lúc Cố Khanh đang chào từ biệt am chủ Như thị am thì một giọng nữ đột ngột vang lên:"Xin hỏi có phải là Lý lão phu nhân không ạ? Xin chờ một chút.".
 
Back
Top Bottom