Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 620


63a3cc9ab0c28SIxHk1nZJ9IOZbKqyZWV.jpg


63a3cc9b6038fXJFbmzZhiSRl7JpDn0cS.jpg


63a3cc9bcabc67hM9HueSjSxtPldnGCIn.jpg


63a3cc9c17a80yK7TJoVFi3f4JIpVHyhE.jpg


63a3cc9c895e1iKAIfx2dpMJyesGRfTyq.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 621


63a3ccab944a5U3zmUqNf68JDHQsxEnUl.jpg


63a3ccac1c99aRh2CKObdkyHMN8x7rTsg.jpg


Kim Phi và Đường Tiểu Bắc nói chuyện rất nhỏ, Khánh Mộ Lam không nghe thấy

Thấy Kim Phi quay đầu lại nhìn, cô ấy liền sờ mũi hỏi: “Nhìn ta làm gì?”

“Mộ Lam, ta nhớ Khánh Hầu Gia từng nói, hai người có một người cô cô là quý phi nương nương phải không?”, Kim Phi hỏi.

“Ngài định làm gì”

Khánh Mộ Lam lập tức cảnh giác.

Liên hôn là phương thức liên phổ biến giữa các quý tộc thời cổ đại, cũng là một trong những cách thể hiện sự tin tưởng và lòng trung thành giữa hoàng đế và quần thần.

Để bày tỏ sự tin tưởng của mình đối với một gia tộc nào đó, hoàng đế hoặc là gả công chúa qua, hoặc là chọn một cô nương trong gia tộc đó vào làm phi.

Cô cô của Khánh Mộ Lam chính là đối tượng liên hôn giữa hoàng đế và Khánh gia.

Không chỉ Khánh gia, cơ bản mỗi một gia đình quốc công đều có phụ nữ vào cung làm phi.

Tuy rằng những người phụ nữ này chỉ là vật hi sinh cho sự cân bằng trong triều đường, hoàng đế chưa chắc đã thích bọn họ, nhưng phi tần là những người cấm kỵ, ai dám động vào sẽ chết.

Vì vậy Khánh Mộ Lam – người vẫn luôn vô tư lạc quan bây giờ lại tỏ ra rất lo lắng khi Kim Phi nhắc tới quý phi cô cô của mình.

“Làm gì mà nhìn ta với ánh mắt đó vậy?”

Kim Phi cười nói: “Ta chỉ là đang nghĩ, Chu Văn Viên ngàn dặm xa xôi từ kinh thành tới Quảng Nguyên để mua xà phòng chứng tỏ xà phòng của bọn ta rất được chào đón ở kinh thành, một thứ tốt như vậy, lẽ nào cô không muốn bày tỏ sự hiếu thuận với nương nương sao?”

Nghe đến đây, Khánh Mộ Lam vẫn chưa phản ứng lại nhưng ánh mắt Đường Tiểu Bắc đã lập tức sáng lên.

Cô ấy hiểu ý của Kim Phi.

Đối tượng khách hàng chủ yếu của xà phòng chính là phái nữ, Đường Tiểu Bắc đã xác minh ở Quảng Nguyên rằng thông qua các phu nhân là cách tốt nhất để quảng bá xà phòng.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 622


Quận trưởng phu nhân đề xuất vài lần, những phu nhân kia đã lập tức trở thành lượng khách hàng chủ chốt của xà phòng.

Mặc dù một gia đình không mua nhiều bằng thanh lâu, nhưng số lượng thanh lâu ở Quảng Nguyên cộng vào được bao nhiêu nhà chứ?

Số lượng mà các phu nhân mua cộng lại gấp mấy lần so với thanh lâu.

Người phụ nữ lợi hại nhất quận thành chính là quận trưởng phu nhân, người phụ nữ lợi hại nhất kinh thành nhất định là phi tử của hoàng đế rồi.

Hơn nữa vòng phụ nữ ở kinh thành luôn lấy hoàng cung làm đối tượng bắt chước.

Một phi tần nào đó búi tóc được hoàng đế yêu thích, chỉ cần không vi phạm lễ nghi, trong vòng một tháng, những phu nhân của gia tộc lớn trong kinh thành cũng sẽ tranh nhau búi tóc kiểu này.

Nếu như xà phòng có thể được gửi tới hoàng cung, sức ảnh hưởng tuyệt đối sẽ vô cùng lớn.

Ít nhất nếu nhà họ Chu muốn ngăn cản thì cũng phải cân nhắc.

“Tặng xà phòng cho cô cô?”

Khánh Mộ Lam cũng có chút rung động.

Triều đình là chiến trường của quần thần, hậu cung cũng là chiến trường của các phi tần.

Thái độ của hoàng đế đối với phi tần cũng có thể ảnh hưởng đến gia tộc phía sau phi tần.

Nếu như Khánh phi có thể chiếm được sủng ái của hoàng đế, vậy thì hoàng đế trên triều đương nhiên cũng sẽ quan tâm đ ến nhà họ Khánh hơn một chút.

Nhưng Khánh Mộ Lam vẫn có chút nghi ngờ với Kim Phi, nhắc nhở: “Tiên sinh, quan hệ của chúng ta, nếu như ngài lo lắng nhà họ Chu báo thù mà định dùng xà phòng để tiếp cận hoàng gia thì ta khuyên ngài nên bỏ cái suy nghĩ ấy ngay và luôn đi”.

“Ân oán giữa ngài và Chu Văn Viên, đối với những quốc công đó mà nói, có thể chỉ là một cuộc tranh chấp nhỏ giữa các hậu bối mà thôi”.

“Hơn nữa chuyện này chúng ta có lý, có ca ca ta ở Tây Xuyên, nhà họ Chu không làm gì ngài được”.

“Nhưng một khi liên lụy đến hoàng gia thì tính chất của sự việc đã thay đổi rồi”.

“Nếu như ngài có suy nghĩ khác, tốt nhất là bây giờ nói với ta, nếu không đến lúc đó, không ai cứu được ngài đâu”.

Đạo lý mà Khánh Mộ Lam hiểu, Kim Phi đương nhiên cũng hiểu.

Vẫn còn vô số quy tắc hạn chế giữa các quý tộc, nhưng trong thời kỳ phong kiến, hoàng gia là trời, hoàng đế là người không phải tuân theo bất kỳ luật lệ nào.

Tục ngữ có câu quân như bạn hổ, hoàng đế mà vui, một lời cũng có thể khiến cho thư sinh nghèo khó thăng quan tiến chức nhanh chóng, hoàng đế mà không vui, phất tay một cái cũng có thể khiến cho một gia tộc vô cùng hưng thịnh tan biến trong nháy mắt.

Trên thực tế, với tư cách là một quý tộc, mặc dù là nam tước thấp nhất nhưng Kim Phi cũng có thể trực tiếp cống nạp cho hoàng đế.

Chính vì không muốn dính líu quá nhiều đến hoàng thất nên Kim Phi mới nhờ Khánh Mộ Lam, thông qua Khánh phi.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 623


Nghe Kim Phi nói như vậy, Khánh Mộ Lam mới yên tâm: “Ta có thể tặng cho nương nương một ít, nhưng liệu người có thích hay không, có đạt được kết quả như ý ngài muốn hay không thì ta không thể nào đảm bảo được đâu”.

“Ta cũng không cần cô bảo đảm”.

Kim Phi tự tin nói.

Trước khi tới quận thành, Uyển Nương đã ở làng Tây Hà một khoảng thời gian, dưới sự dẫn dắt của Kim Phi đã biết sử dụng máy chưng cất.

Khiến Kim Phi bất ngờ là, Quan Hạ Nhi rất hứng thú với việc pha chế hương liệu, cũng rất có thiên phú, từ khi Uyển Nương tới, hai người suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm, thậm chí còn nghiên cứu ra được cả tinh dầu.

Tinh dầu là một dạng chất lỏng chứa các hợp chất thơm dễ bay hơi được chiết xuất bằng cách chưng cất hơi nước hoặc ép lạnh từ lá cây, thân cây, hoa.

Hơn nữa xà phòng dùng tinh dầu làm ra, hương thơm càng giữ được lâu, ở Đại Khang khi chưa có nước hoa, Kim Phi tin rằng nhất định sẽ mở ra thị trường mới.

Thời gian càng lâu, Quan Hạ Nhi và Uyển Nương nhất định có thể điều chế ra càng nhiều hương vị, các loại sản phẩm phong phú hơn.

Đây cũng là sự tự tin của Kim Phi khi quyết định mở thị trường ở kinh thành.

Ba người trò chuyện rôm rả, đoàn ngựa cũng đã tới cửa thành.

Đợi Kim Phi không chỉ có Đường Tiểu Bắc mà còn có đô úy Tiêu.

Chỉ là hắn không chạy qua đón giống Đường Tiểu Bắc mà thôi.

“Kim tiên sinh, ngài bắt được bọn bắt cóc chưa?”

Đô úy Tiêu vừa gặp đã lo lắng hỏi.

Là đô úy binh phủ, bao nhiêu năm nay rất nhiều thuộc hạ của hắn đã bị sát hại dã man ở cổng thành, vì vậy đô úy Tiêu đương nhiên vô cùng tức giận.

Nhưng quận trưởng không cho hắn dẫn binh đuổi theo, vì vậy chỉ đành đặt hi vọng lên người Kim Phi.

“Thủ phạm chính ra tay đã bị bắt rồi, nhưng tên công tử đó thì vẫn chưa”.

Kim Phi chỉ vào xác hộ vệ, bất lực nói: “Bọn ta truy đuổi hơn trăm dặm, chiến mã cũng mệt rồi, sắp bắt được rồi, cuối cùng tên đó lại lên một chiếc thuyền, trốn thoát bằng đường sông”.

“Ta nghe huynh đệ chạy thoát được nói, kẻ giết người chính là hộ vệ của tên công tử đó, bắt được hắn là được rồi”.

Đô úy Tiêu chắp tay với Kim Phi, nói: “Đa tạ tiên sinh báo thù cho các huynh đệ, sau này tiên sinh có chuyện gì xin cứ nói, chỉ cần Tiêu mỗ ta có thể làm được, tuyệt đối không chối từ”.

“Đa tạ tiên sinh báo thù cho các huynh đệ”.

Đám binh phủ đứng phía sau đô úy Tiêu cũng lần lượt chắp tay với Kim Phi.

“Các vị huynh đệ khách khí rồi, duy trì an toàn của quận không chỉ là nhiệm vụ của các ngươi, mà còn là trách nhiệm bắt buộc của mỗi người dân Quảng Nguyên".

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 624


“Kim tiên sinh, ta thay mặt các huynh đệ đã hi sinh, cảm ơn đại ơn đại đức của ngài!”

Đô úy Tiêu trịnh trọng hành lễ với Kim Phi.

“Là một bách tính của quận Quảng Nguyên, đây là việc ta nên làm mà”.

Kim Phi vội vàng đỡ đô úy Tiêu dậy.

“Đúng rồi Kim tiên sinh, hai ngày nay quận trưởng đại nhân ở cổng thành đợi ngài, vừa mới quay về không lâu, trước khi đi có dặn dò ta, khi ngài quay về xin hãy lập tức tới phủ quận trưởng một chuyến, ông ấy tìm ngài có việc quan trọng”.

Bất giác, cách xưng hô của đô úy Tiêu đối với Kim Phi đã thay đổi.

“Quận trưởng đại nhân tìm ta?”, Kim Phi hỏi: “Ông ấy có nói có chuyện gì không?”

“Không nói, tuy nhiên ta đoán có lẽ có liên quan đến xung đột ở cổng thành lần này”.

Đô úy Tiêu nhỏ giọng nói.

“Được, ta biết rồi, lập tức tới đó”.

Kim Phi gật đầu, dẫn đám người Đường Tiểu Bắc và Khánh Mộ Lam rời đi.

“Tiên sinh, còn nhà họ Chu thì xử lý thế nào?”

Khánh Mộ Lam cưỡi ngựa nhanh hơn đuổi theo Kim Phi.

Lần này nhà họ Chu mặc dù không động tay trực tiếp vào việc bắt cóc Đường Tiểu Bắc, nhưng vợ của Chu Trường Lâm đã vạch ra kế hoạch trả thù, chỉ là tạm thời chưa ra tay thì đã bị Chu Văn Viên giành trước một bước mà thôi.

Theo thương lượng của Khánh Mộ Lam và Kim Phi trước đó, đợi Trương Lương dẫn theo đại đội làng Tây Hà tới thì sẽ ra tay với nhà họ Chu.

“Chuyện này chưa cần vội, ta đi xem quận trưởng tìm ta có chuyện gì đã, khi nào quay về thì nói tiếp”.

Kim Phi nhìn Trương Lương ở phía sau, nói: “Lương ca, huynh quản thuộc hạ bên dưới cho thật kỹ, ta chưa quay về thì ngoan ngoãn ở trong viện tử chờ cho ta, không ai được phép ra ngoài”.

Chiến mã mà Trương Lương mang tới mặc dù đã bị lp trưng dụng cho đám người Khánh Mộ Lam, A Mai mấy con, nhưng Trương Lương dù sao cũng là thủ lĩnh cựu binh, ngựa của anh ấy sẽ không bị trưng dụng, bây giờ những người vẫn đang trên đường tới đa phần đều là những cựu binh và binh lính nữ.

Trương Lương nói rằng để bọn họ luyện tập việt dã đường dài.

Những tiểu đội trưởng như Thiết Ngưu, Đại Tráng thì đều cưỡi ngựa cùng Kim Phi quay về.

Dù sao phần lớn binh lính đều đang ở Quảng Nguyên, cần bọn họ quay lại để dẫn dắt.

Tuy nhiên Trương Lương rất không hài lòng với biểu hiện của Đại Lưu ở Quảng Nguyên, vì vậy để hắn trong đội đi bộ, tăng thêm trọng lượng 10 cân coi như một hình phạt.

“Rõ!”

Trương Lương gật đầu đồng ý.

Đến ngã tư, Kim Phi bảo Khánh Mộ Lam đưa Đường Tiểu Bắc quay về quán trọ trước còn mình dẫn theo hai cựu binh thân thủ tốt đi tới phủ quận trưởng.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy Ngụy lang trung tức giận đi ra từ phủ.

Nhìn thấy Kim Phi liền hừ lạnh một tiếng, bê hòm thuốc nhỏ rời đi.

Cách đó không xa lão quận trưởng lắc đầu cười khổ.

Kim Phi quay đầu lại nhìn bóng lưng của lão lang trung.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 625


Chẳng qua lần trước ông ta đòi năm trăm lượng, y chỉ đưa có ba mươi lượng, có đến mức gặp mặt phải hừ lạnh trợn mắt thế không?

“Kim tiên sinh đừng hiểu lầm, Ngụy tiên sinh đang tức giận với ta đấy”.

Lão quận trưởng nhìn Kim Phi, lập tức giải thích giúp lang trung: “Phía Bắc Quảng Nguyên xuất hiện bệnh sốt rét, đã lan ra ba thôn làng rồi, Ngụy tiên sinh tìm ta xin tiền mua thuốc cứu người, vừa mở miệng đã đòi một nghìn lượng, ta đi đâu lấy ra được nhiều tiền như vậy chứ”.

“Con người ông ta là vậy đấy, ta không cho ông ta tiền, ông ta liền tức giận, tiên sinh đừng so đo với ông ta làm gì”.

“Quỷ mới tin ông làm quận trưởng bao nhiêu năm nay mà không có tiền?”

Trong lòng Kim Phi thầm chửi.

Cái gọi là làm quan ngàn dặm chỉ vì tiền, quan viên Đại Khang thủ đoạn kiếm tiền người nào người nấy khôn lỏi hơn nhau, huyện lệnh mỗi năm không biết lấy được bao nhiêu ngân lượng và lương thực từ đám thổ phỉ mà bọn chúng làm chỗ dựa cho, quận trưởng chẳng lẽ lại không có tiền?

Không nói chuyện khác, riệng cuộc thi hoa khôi được tổ chức hàng năm, ông già trước mặt này cũng kiếm tiền không ít tiền.

Thực chất Kim Phi cũng hiểu vì sao quận trưởng không chịu đưa tiền.

ở Đại Khang, nơi điều kiện y tế còn lạc hậu, sốt rét về cơ bản là bệnh nan y, một khi đã mắc bệnh hầu như chỉ có thể nằm chờ chết.

Thế giới ở kiếp trước của Kim Phi, con người chiến đấu với căn bệnh sốt rét hàng nghìn năm, các nhà khoa học tìm ra được thuốc trị bệnh không chỉ giành được giải thưởng Nobel mà còn đạt được huân chương cao quý nhất trong nước.

Có thể đối với quận trưởng mà nói, mắc bệnh sốt rét đằng nào chẳng chết, vì sao còn phải lãng phí tiền bạc của cải để chữa trị chứ?

“Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được”.

Kim Phi lại quay đầu nhìn bóng lưng kia một cái, cảm thán nói.

Khi đó ở cuộc thi hoa khôi, lần đầu Kim Phi gặp Ngụy lang trung, ông ấy từ chối tú bà chuẩn đoán sai bệnh cho Đường Tiểu Bắc, Kim Phi đã có ấn tượng rất tốt về ông ấy.

Mấy ngày trước ông ấy lại vì một tin tức mà chạy đến chỗ y đòi tiền thưởng, ấn tượng của Kim Phi về ông ấy đã thay đổi.

Bây giờ mới biết rằng thì ra Ngụy lang trung quyên góp tiền là để mua thuốc cứu người.

Đang chuẩn bị hỏi chuyện sốt rét, quận trưởng lại nói: “Tiên sinh, ngài đuổi theo đám gây rối ở cổng thành, kết quả thế nào rồi?”

“Bắt được thủ phạm chính, nhưng tên công tử đó thì chạy rồi”, Kim Phi đáp.

Nghe thấy Kim Phi nói như vậy, các nếp nhăn trên khuôn mặt của quận trưởng rõ ràng đã được nới lỏng.

Trong mắt người dân thường, ông ta là quận trưởng cao cao tại thượng, nhưng trong mắt những quần thần như Quốc Công, ông ta chẳng là gì cả.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 626


Cũng may Kim Phi không bắt được Chu Văn Viên.

Vậy thì giữa ông ta với nhà họ Chu vẫn có bước ngoặt.

Gần đây chuyện khiến quận trưởng bận tâm quá nhiều rồi, lần này cuối cùng cũng nghe được một tin tức tốt.

Nhưng chưa vui được bao lâu thì lại nghe thấy Kim Phi nói: “Quận trưởng đại nhân, gây rối ở cổng thành, giết hại binh phủ, hành vi này rõ ràng là tội ác tày trời, xin quận trưởng đại nhân ra văn thư bắt giữ, dồn lực truy bắt!”

“Văn thư bắt giữ…?”

Quận trưởng ho sặc sụa khi nghe thấy lời này của Kim Phi.

Văn thư bắt giữ tương đương với lệnh truy nã ở kiếp trước, một khi ban hành, cho dù Chu Văn Viên có chạy thoát, cả đời này cũng sẽ bị coi là kẻ đào tẩu.

Quận trưởng sao có thể làm ra chuyện đắc tội với nhà họ Chu như vậy chứ?

“Chuyện này… tiên sinh, ở đây nói không tiện, chúng ta vào phòng khách nói đi”.

Quận trưởng nhìn xung quanh, dẫn Kim Phi vào phòng sách thường ngày vẫn được dùng làm phòng làm việc.

Lúc này trời đã nhá nhem tối, quận trưởng bảo gia nô đi thắp nến, đuổi tất cả mọi người ra ngoài.

Kim Phi biết rằng quận trưởng có chuyện muốn nói riêng với mình liền bảo các cựu binh bên cạnh rời đi.

Quận trưởng suy nghĩ một chút, nói: “Tiên sinh, lần này ngài vất vả rồi, ta thay người dân và binh phủ đã hi sinh cảm ơn ngài”.

“Ta cũng là một người dân của quận Quảng Nguyên, chuyện nên làm mà”.

Kim Phi nói một cách chiếu lệ theo thói quen.

“Chẳng trách tiên sinh có thể đạt được tước vị, quả nhiên là hiểu rõ đại nghĩa, nếu như người đọc sách ở Quảng Nguyên đều có thể được 1 phần như tiên sinh vậy thì quận trưởng ta đây yên tâm biết bao…”

“Quận trưởng đại nhân, ở đây không có người ngoài, ông có gì thì cứ nói thẳng, ta chạy suốt hai ngày nay có chút mệt rồi”.

Kim Phi tưởng rằng quận trưởng nói một hai câu khách khí xong rồi thì sẽ nói chuyện chính, nhưng nhìn bộ dạng của ông ta còn không biết định nịnh nọt đến bao giờ nữa nên trực tiếp ngắt lời ông ta luôn.

“Không hổ là tướng quân cầm binh đánh trận, Kim tiên sinh quả nhiên rất thẳng thắn”.

Quận trưởng cũng là một lão nhân trên quan trường, chỉ khẽ ngây ra một chút, liền phản ứng lại luôn: “Nếu tiên sinh đã mệt, vậy thì ta sẽ nói thẳng”.

“Quận trưởng xin cứ nói”.

Kiếp trước Kim Phi cực kỳ ghét giọng điệu quan liêu, càng lười đi suy đoán ý đồ trong giọng điệu của người khác.

Nếu là ở bên ngoài phối hợp với quận trưởng thì còn được.

Nhưng bây giờ ở đây chỉ có hai người bọn họ, Kim Phi thực sự không còn sức cùng ông ta nói những lời khách sáo, vô nghĩa.

Có thời gian rảnh rỗi thì chi bằng về nhà chơi đùa với Đường Tiểu Bắc.

“Tiên sinh có lẽ biết thân phận của Chu Văn Viên đúng không?”, quận trưởng hỏi.

“Biết, nhà họ Chu ở kinh thành, nghe nói nhà họ Chu cũng có chút địa vị”.

“Nếu tiên sinh đã biết vậy thì tại sao còn muốn ta ra lệnh bắt giữ?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 627


Quận trưởng cũng nói thẳng: “Bắt được thủ phạm chính là được rồi, Chu Văn Viên chỉ là đồng phạm, tiên sinh ngài nghe ta khuyên một câu, đừng truy cứu nữa, chuyện này ta sẽ xử lý”.

“Quận trưởng đại nhân, ông thấy bây giờ chuyện này ta nói là xong sao?”

Kim Phi nói: “Ta không truy cứu, lẽ nào Chu Văn Viên sẽ không truy cứu sao?”

Thực chất y đã sớm biết quận trưởng sẽ không thể nào hạ lệnh bắt giữ được, vừa rồi chẳng qua chỉ là muốn thử thái độ của ông ta chút mà thôi.

Bây giờ y đã biết rõ kết quả rồi.

Quận trưởng đó đã lớn tuổi rồi, không còn chút ý chí phấn đấu nào, có lẽ ông ta chỉ muốn an phận nghỉ hưu mà thôi.

“Chuyện này tiên sinh yên tâm, ngài đã đòi lại được công đạo cho những binh lính đã hi sinh, ta nhất định sẽ dồn toàn lực ủng hộ ngài”.

Quận trưởng tự tin nói: “Buổi tối ta sẽ viết tấu chương, tấu lên triều đình trừng phạt Chu Văn Viên, hắn tuyệt đối không dám tới Quảng Nguyên nữa”.

Thực chất hoàn cảnh của ông ta và Kim Phi cũng giống nhau, hành vi của của Chu Văn Viên chẳng khác nào bôi tro chát chấu vào mặt ông ta, nếu như chuyện này mà cũng nhịn, không chỉ trở thành trò cười trên quan trường mà còn bị tất cả mọi người coi thường, quý tộc tới ức h**p ông ta sẽ càng lúc càng nhiều.

Vì vậy ông ta buộc phải thượng tấu, yêu cầu trừng phạt Chu Văn Viên, bày tỏ quan điểm của mình.

Triều đình xử lý như thế nào thì không liên quan đến ông ta.

Về phần Chu Văn Viên, gây ra họa lớn như vậy, lần này bị thượng tấu khiển trách, nhà họ Chu lại thả hắn ra ngoài mới lạ đấy.

Dù sao cũng thượng tấu, vậy thì tiện thể bán cho Kim Phi một ân tình.

“Vậy thì đa tạ quận trưởng đại nhân”.

Kim Phi nói tới Chu Văn Viên chẳng qua chỉ là một cái cớ thôi.

Nếu quận trưởng đã đồng ý thượng tấu vậy thì tốt quá rồi.

“Vậy chúng ta không nói chuyện này nữa, tiên sinh đợi tin tức của ta là được rồi”.

Quận trưởng rót một tách trà cho Kim Phi, đột nhiên hỏi: “Không biết tiên sinh thấy con người Chu Trường Lâm thế nào?”

“Chu Trường Lâm?”

Kim Phi hơi sửng sốt.

Vừa rồi còn đang nói Chu Văn Viên, sao lại đột nhiên nhảy tới Chu Trường Lâm vậy?

Mặc dù hai người có quan hệ, nhưng chủ đề này nhảy hơi bị nhanh đấy.

“Tiên sinh đừng nói không biết Chu Trường Lâm là ai đấy nhé?”

Quận trưởng đẩy tách trà tới trước mặt Kim Phi: “Nếu như ta đoán không ai, tiên sinh đột nhiên đưa nhiều người từ Kim Xuyên đến quận thành như vậy, ngoại trừ tìm Tiểu Bắc cô nương, có lẽ còn định ra tay với nhà họ Chu đúng không?”

“Sao quận trưởng đại nhân lại nói vậy?”

Kim Phi nhất thời không hiểu được ý đồ của quận trưởng, chỉ đành tạm thời không đáp.

“Tiên sinh nói có gì cứ nói thẳng, thế tại sao ta nói thẳng rồi, tiên sinh lại giả vờ hồ đồ chứ?”

Quận trưởng cười nói: “Kế hoạch bắt cóc Tiểu Bắc cô nương của phu nhân Chu gia đúng là không nên, nhưng lần này chẳng phải bọn họ vẫn chưa ra tay hay sao?”

“Tục ngữ nói, bắt kẻ gian bắt tang vật, nếu như chỉ là bởi vì một cái kế hoạch, tiên sinh liền động thủ với nhà họ Chu, chẳng phải có chút không thích hợp sao?”

Kim Phi nghe vậy không khỏi híp mắt lại.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 628


Già mà không chết là làm tặc, câu này nói không sai chút nào.

Quận trưởng này trông có vẻ rụt rè nhưng sau khi nghe xong những lời này, Kim Phi mới biết rằng tất cả mọi người đều đã đánh giá thấp quận trưởng rồi.

Lực kiểm soát của ông ta đối với thành Quảng Nguyên tuyệt đối không đơn giản như những gì ông ta thể hiện ra.

Cũng đúng, giao thông và thông tin liên lạc của Đại Khang rất lạc hậu, mệnh lệnh của hoàng đế phải mất một khoảng thời gian dài mới truyền được từ kinh thành tới Quảng Nguyeem, vì vậy quyền lực của quan viên địa phương vô cùng lớn.

Có thể ngồi vào vị trí quận trưởng bao nhiêu năm như vậy, sao có thể đơn giản được?

“Nếu đại nhân đã biết chuyện vợ của Chu Trường Lâm muốn ra tay với Tiểu Bắc, vậy chắc đại nhân cũng biết, không phải bà ta không dám hoặc là không nghĩ tới, chỉ là chưa tìm được cơ hội đã bị Chu Văn Viên giành trước một bước rồi”.

Đã nói đến mức này, còn không thừa nhận nữa tức là coi quận trưởng như kẻ ngốc, Kim Phi nói: “Chỉ có đạo lý nghìn ngày làm kẻ gian chứ không có nghìn ngày phòng kẻ gian. Nếu như ta không quản, Tiểu Bắc sau này làm sao sống ở quận thành được?”

“Tiên sinh đừng tức giận, theo ta được biết, chuyện này từ đầu đến cuối Chu Trường Lâm đều không hề hay biết”.

Quận trưởng nói: “Ngày mai ta sẽ bảo Chu Trường Lâm tới đây, nhắc nhở ông ta. Chu Trường Lâm là người thông minh, ta tin rằng ông ta biết nên làm thế nào”.

Kim Phi không lập tức trả lời mà thầm suy nghĩ trong lòng.

“Tiên sinh, ta nghe nói ngài lập được công lớn ở biên giới, vốn dĩ có thể trở thành một vị tướng quân, Khánh Hầu cũng rất ủng hộ tiên sinh, nhưng tiên sinh lại lựa chọn hồi hương”.

Quận trưởng tiếp tục nói: “Nếu như ta đoán không nhầm, tiên sinh có lẽ không có hứng thú gì với danh lợi mà chỉ có hứng thú với việc luyện chế và kinh doanh, không biết có đúng không?”

Kim Phi nhìn quận trưởng một cái thật sâu, không phủ nhận.

“Nếu tiên sinh đã cảm thấy hứng thú với việc kinh doanh, vậy thì nên hòa khí sinh tài”.

Quận trưởng nói: “Hơn nữa tấu chương của ta một khi được tấu lên, triều đình nhất định sẽ cử người tới điều tra, vì một chuyện chưa xảy ra mà tiên sinh định làm ầm lên với nhà họ Chu sẽ để lại ấn tượng không tốt với Thiên Sứ, như vậy là không cần thiết”.

Đây cũng là chuyện thứ hai mà ông ta muốn tìm Kim Phi.

Bất kể là Kim Phi hay là Chu Trường Lâm, bọn họ ở Quảng Nguyên đều không phải người không có tiếng tăm, một khi đánh nhau nhất định sẽ ầm ĩ.

Thiên sứ mà ông ta nói tới, không phải kiểu thiên sứ mọc cánh của người phương Tây, mà là cách gọi tắt của Thiên tử sứ thần, một chức vụ giống với khâm sai đại thần trong các bộ phim truyền hình ở kiếp trước.

Nếu như để Thiên sứ bắt gặp cảnh này, sẽ khiến hoàng đế cảm thấy ông ta không quản lý Quảng Nguyên tốt.

“Ta sẽ nghiêm túc xem xét lời khuyên của ông, nhưng Chu Trường Lâm phải cho Tiểu Bắc một lời giải thích".

Lần này Kim Phi không chống lại cảnh sát trưởng mà thực sự nghe theo lời của ông ta.

Quận trưởng nói đúng, chuyện xảy ra gần đây quá nhiều, vì một chuyện vẫn chưa xảy ra mà ra tay với nhà họ Chu quả thực có chút không hợp lý, rất dễ bị người ta nắm thóp.

Nếu như nhà họ Chu ở kinh thành lấy đó làm lí do, kiểm soát ngược lại y, vậy thì y sẽ rất bị động.

“Tiên sinh yên tâm, Chu Trường Lâm không cho Tiểu Bắc cô nương một lời giải thích, ta cũng không bằng lòng”.

image.png

 
Back
Top Bottom