Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 540


63a3c7966dd93RFT8Rt9K0h59X29dVSpR.jpg


63a3c796bcc96bVUG9p43LZImxC02Gzg0.jpg


63a3c7975b384mtSbaCIR29tZiAbqjoVK.jpg


63a3c797bf840UhxO4mQIrK4fVkyEx8j8.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 551


Sáng sớm hôm sau, trước cửa quán trọ nhà họ Triệu có thêm một gian hàng.

“Bán xà phòng đây, xà phòng nhà Kim tiên sinh độc quyền chế tạo ra đây! Có hương hoa quế, còn có hương hoa mai...”

Thiết Chùy và mấy cựu binh đứng ở quầy hàng hét.

Người dân Đại Khang không có thói quen ngủ nướng, đồ ăn ngoài thành được đưa tới cũng tươi ngon nhất, không ít nha hoàn gia đình có tiền đều mang giỏ đi mua.

Xà phòng không chỉ nổi tiếng trong Phong Nguyệt phường, dưới sự tác động của phu nhân quận trưởng, danh tiếng của nó càng nổi như cồn trong giới nhà giàu.

Không ít phu nhân sau khi biết tin biết tin xà phòng bắt đầu được bán ra ngoài liền cử nha hoàn đi mua.

Hơn nữa không chỉ một hộp hai hộp, những nha hoàn đi tới cơ bản đều mua mỗi loại một hộp.

Có nha hoàn mua nhiều nhất tận 60 hộp, xếp đầy một thùng, sau đó kéo về bằng xe ngựa.

Bên cạnh còn có bốn gia nô bảo vệ, giống như đang vận chuyển ngân lượng vậy.

Lô đầu tiên Đường Tiểu Bắc chuẩn bị ba trăm hộp xà phòng, giáo phường ti mua tám mươi hộp, Xuân Phong Lâu mua bốn mươi hộp, số còn lại không nhiều.

Chưa đầy nửa tiếng, hộp bày xà phòng trên bàn đều đã trống không.

Cho dù như vậy vẫn có rất nhiều nha hoàn tới hỏi, sau đó sợ hãi, buồn bã rời đi.

Trong đầu đang nghĩ quay về làm sao ăn nói với chủ nhân.

“Người có tiền nhiều thật đấy!”

Đại Lưu sắp xếp mấy hộp rỗng, cảm thán nói.

Anh ta không hiểu nổi vì sao lại có nười tốn năm lượng bạc chỉ để mua một thứ để tắm rửa.

“Tiên sinh nói trên đời này, 90% của cải tập trung trong tay chưa tới 10% dân số, rất có thể bữa cơm mà thổ hào chiêu đãi bạn bè đủ cho dân làng một thôn ăn trong một năm”.

Đường Tiểu Bắc nói: “Hôm nay chúng ta mới bán được hơn một nghìn lượng bạc, đừng nói là quận Quảng Nguyên, cho dù là phủ Kim Xuyên, một thổ hào bất kỳ nào cũng có thể lấy ra được, đối với bọn họ mà nói, tốn mấy chục lượng mua những thứ mới mẻ thì có đáng là gì?”

“Đúng vậy, nên kiếm tiền từ bọn họ”, Đại Lưu cười ha ha nói: “Vậy chúng ta có được coi là cướp của người giàu chia cho người nghèo không?”

“Đương nhiên là vậy rồi, bao nhiêu đứa trẻ trong làng không có điều kiện sống tiếp chẳng phải đều do tiên sinh nuôi dưỡng sao?”

Đường Tiểu Bắc khẽ gật đầu.

“Trước đây cảm thấy bán một cục xà phòng năm lượng có chút chột dạ, nghe Tiểu Bắc cô nương nói như vậy, ta đột nhiên cảm thấy mình bán rẻ phết”.

Đại Lưu nói: “Chúng ta lấy tiền từ người giàu, sau đó dùng số tiền đó để cứu giúp những người dân khó khăn”.

“Trần đời nhiều người khó khăn như vậy, sao tiên sinh có thể nuôi hết được?”

Đường Tiểu Bắc cảm thán nói: “Tiên sinh từng nói rồi, cho người con cá không bằng chỉ người cách câu, có nghĩa là thay vì cho người ta mấy con cá để ăn thì chi bằng dạy họ cách đánh cá, vì vậy ngài ấy mới mở xưởng dệt”.

“Tiên sinh đúng là có tấm lòng bồ tát”, Đại Lưu gật đầu nói: “Cuộc đời này gặp được tiên sinh là chuyện may mắn nhất cuộc đời ta, nếu không phải tiên sinh, cả nhà ta có lẽ không sống nổi qua năm nay, ít nhiều cũng chết một hai người”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 552


“Vì vậy chúng ta đều phải làm thật tốt mới có thể báo đáp tiên sinh”, Đường Tiểu Bắc cười nói.

“Đúng, đi theo tiên sinh, cùng nhau cướp của người giàu chia cho người nghèo, làm phúc cho thiên hạ!”

Đại Lưu đột nhiên cảm thấy khí thế bừng bừng.

Các phu nhân của các gia đình lớn nhận được tin xà phòng mở bán, Phong Nguyệt phường luôn quan tâm đ ến vấn đề này đương nhiên cũng nghe ngóng được.

Nhưng đến lúc này, những tú bà tinh quái bắt đầu thấy lo lắng.

Bọn họ thấy rằng, một khi mở bán ra, vậy thì chẳng phải chỉ cần có tiền là sẽ mua được sao?

Đến mua sớm thì sẽ khiến Đường Tiểu Bắc nhìn ra được là bọn họ đang cấp bách, không có lợi trong việc đám phán giá.

Vì vậy các tú bà chờ tới tận giữa sáng mới ngồi xe ngựa tới quán trọ nhà họ Triệu.

Bọn họ đã nghĩ xong cách để đàm phán giá với Đường Tiểu Bắc rồi.

Tuy nhiên khi tới nơi các tú bà đều ngây người ra.

Hết hàng rồi...

Lần này các tú bà đều lo đỏ cả mắt rồi.

“Tiểu Bắc cô nương, sao lại hết hàng rồi?”

“Tiểu Bắc cô nương, muốn bao nhiêu tiền cô cứ nói thẳng, ta tuyệt đối sẽ không trả giá”.

“Tiểu Bắc cô nương...”

Các tú bà vây quanh Tiểu Bắc cô nương, ai nấy đều nóng lòng như ngồi trên đống lửa.

Thanh lâu không phải ngành kinh doanh khác, rất nhiều khách hàng thích cô nương nào đó thì sẽ tới ủng hộ.

Dù sao con người đều có tình cảm mà.

Giáo phường ti và Xuân Phong lâu có xà phòng mà bọn họ không có, khách hàng chẳng phải sẽ chạy tới Giáo phường ti và Xuân Phong lâu sao?

Cho dù sau này bọn họ mua được rồi, khách hàng cũng chưa chắc sẽ quay lại.

“Các vị ma ma, thực sự xin lỗi, đã bán hết rồi”.

Đường Tiểu Bắc nói: “Tuy nhiên đợi lát nữa ta sẽ phái người cưỡi ngựa tức tốc về Kim Xuyên mang tới, nếu không có gì ngoài ý muốn, trưa mai là có thể mang tới, ngày mai mọi người lại tới nhé”.

Các tú bà biết rằng bây giờ có nói gì cũng vô dụng, chỉ đành thở dài rời đi.

“Tiểu Bắc cô nương, chúng ta rõ ràng là mang bao nhiêu xà phòng như vậy, vì sao lại không bán cho bọn họ?”

Đại Lưu thắc mắc hỏi.

“Tiên sinh nói rồi, vật càng hiếm thì càng quý, thứ gì mà có nhiều thì nhất định sẽ mất đi giá trị”.

Đường Tiểu Bắc nói: “Tiên sinh nói rằng cảnh giới cao nhất của bán hàng đó chính là khiến khách hàng đứng xếp hàng chờ cửa hàng mở cửa, như vậy không chỉ bán được giá cao mà còn có thể bán được nhiều”.

“Lợi hại thật!”

Đại Lai giơ ngón cái tán thưởng.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 553


Thực chất anh ta nghe không hiểu, nhưng vẫn cảm thấy Kim Phi và Đường Tiểu Bắc rất lợi hại.

“Đại Lưu ca, đợi lát nữa huynh phái người quay về một chuyến, báo tin vui cho tiên sinh”.

Đường Tiểu Bắc dặn dò: “Còn nữa, bảo tiên sinh canh chừng núi Thiết Quán thật kỹ, không cho phép ai tới gần”.

“Được”.

Đại Lưu nhanh chóng gật đầu.

Cho dù anh ta có ngốc thế nào bây giờ cũng có thể nhìn ra được, xà phòng đã trở thành cây hái tiền, nhất định phải bảo vệ thật kỹ.

“Đúng rồi, đồ mà ta bảo Thiết Tử ca mua, đã mua đủ chưa?”

Trước khi tới quận thành, Kim Phi đã dặn dò Đường Tiểu Bắc mua một ít vật liệu quay về, còn nói nếu như thí nghiệm thành công, sau này còn có thể làm ra được loại xà phòng thơm hơn, nồng độ của mùi hương còn được cải thiện hơn nữa”.

“Mua đủ rồi, đúng theo lời dặn của cô nương. Thiết Tử sắp xếp các huynh đệ chia nhau ra mua, sẽ không thu hút sự chú ý của người khác đâu”, Đại Lưu đáp.

“Vậy thì phái người mang về đi”, Đường Tiểu Bắc nói.

“Được”, Đại Lưu đáp một tiếng, chạy đi sắp xếp.

Rất nhanh một đoàn ngựa đã xuất phát từ quận thành quay về làng Tây Hà.

Ngựa phi nước đại, nhanh hơn đi bộ mấy lần, bảy tám giờ tối hôm đó, đám người Hầu Tử đã quay về làng Tây Hà.

Kim Phi đã tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ, sau khi biết tin Hầu Tử quay về liền vội thay quần áo rồi đi ra ngoài.

“Hầu Tử, ở quận thành thế nào rồi?”

“Rất tốt, tiên sinh ngài không biết, xà phòng ở quận thành bán đắt hàng vô cùng, bao nhiêu người cầm ngân phiếu đi mua mà không mua được đấy...”

Hầu Tử hưng phấn kể lại những việc mà Đường Tiểu Bắc đã làm ở quận thành.

Đương nhiên dặn dò của Đường Tiểu Bắc anh ta không quên.

“Tiểu Bắc quả nhiên làm kinh doanh rất tốt”.

Kim Phi nghe xong cũng vui mừng mỉm cười.

Y cảm thấy Đường Tiểu Bắc có thể bán được xà phòng với giá ba lượng là đã tốt lắm rồi, ai ngờ cô ấy còn tăng lên thành năm lượng.

Giá thành của xà phòng khá thấp, chỉ riêng lần này Đường Tiểu Bắc đã giúp y kiếm được 1500 lượng.

Hơn nữa Kim Phi biết rằng đây chỉ là bắt đầu mà thôi.

“Đúng vậy, Tiểu Bắc cô nương đúng là rất lợi hại”.

Hầu Tử cười nói: “Rõ ràng là vẫn còn nhiều xà phòng như vậy nhưng Tiểu Bắc cô nương lại không chịu bán, còn đặc biệt dặn dò bọn ta quay lại một chuyến”.

“Đã diễn thì phải diễn đến cùng chứ!”

Kim Phi cười nói: “Vậy ngày mai ngươi lại chạy một chuyến, mang thêm mấy cái hòm về, phối hợp diễn xuất với Tiểu Bắc”.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 554


Chờ đợi ở cửa quán trọ không chỉ có các tú bà mà còn có rất nhiều nha hoàn được các gia đình giàu có gửi tới.

Tới gần trưa, đám người Hầu Tử cuối cùng cũng cưỡi ngựa tới.

Trên bụng mỗi con ngựa treo hai cái hòm.

Khi tú bà và các nha hoàn nhìn thấy liền lao tới, muốn chặn ngựa chiến lại.

Việc này khiến cho Hầu Tử sợ hãi.

Phải biết rằng, hầu hết các hộp trên bụng ngựa của họ đều trống rỗng, nếu bị tú bà mở ra, chẳng phải là lộ mánh khóe sao?

Cùng may Đại Lưu kịp thời dẫn người tới, chặn các tú bà và nha hoàn ở bên ngoài.

“Các ngươi định làm gì, định cướp đội kỵ binh của bọn ta sao?”

Đại Lưu rút trường đao ra hung hăng hỏi.

“Không phải, không phải, bọn ta tới để mua xà phòng”.

Các tú bà và nha hoàn sợ hãi vội vàng lui về sau.

Hầu Tử dẫn người vào bên trong quán trọ.

“Xà phòng đã được đưa tới rồi, mọi người yên tĩnh chút”.

Đường Tiểu Bắc đi ra, mỉm cười nói: “Đợi ta vào trong phân loại, lát nữa sẽ mang ra bán”.

Nói xong liền dẫn A Lan quay vào trong quán trọ.

Mười mấy phút sau cửa lại mở ra.

Lần này, các tú bà đều không dám chen lấn, càng không dám có suy nghĩ trả giá.

Ai nấy đều cố gắng đưa ngân phiếu cho Đường Tiểu Bắc, sau đó mãn nguyện mang xà phòng quay về.

Cũng may Kim Phi đã lường trước được kết quả như vậy, bảo Hầu Tử mang theo thật nhiều hòm trống, Đường Tiểu Bắc có thể tùy ý phát huy.

Chỉ trong nửa giờ, Đường Tiểu Bắc đã bán được hơn 600 lượng sau đó mới bớt đông.

Sau đó hơn ba nghìn lượng lại vào túi.

Đại Lưu bị sốc đến mức tê liệt.

Từ trước đến giờ y chưa từng nghĩ rằng có thể kiếm được tiền như vậy.

“Thiết Tử ca, hôm nay vậy là được rồi, nếu như có người tới thì nói là hết hàng rồi”.

Đường Tiểu Bắc nhìn nha hoàn cuối cùng rời đi, dặn dò với Lưu Thiết đứng ở trước cửa: “Đúng rồi, nếu như có người hỏi ngày mai mang tới bao nhiêu, huynh cứ nói trong làng chúng ta hết hàng sẵn rồi, khoảng thời gian này sẽ không có hàng đâu”.

“Rõ!”, Lưu Thiết gật đầu.

Dù sao người giàu có ở quận thành cũng có hạn, hai ngày này đã bán được tổng cộng gần một nghìn cục, đã kha khá rồi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 555


Sau khi bọn họ dùng hết mẻ xà phòng này chắc là sẽ không xuất hiện tình trạng như hai ngày hôm nay đâu.

Tiếp tục bán ngược lại sẽ làm giảm mức độ cần thiết của xà phòng.

Chi bằng tạm dừng vài ngày.

Dù sao trên đời này cũng chỉ có Kim Phi biết làm xà phòng, thị trường quận Quảng Nguyên bão hòa rồi thì tới nơi khác là được.

Đại Khang rộng vậy, xa thì không nói, quận Quảng Nguyên bên dưới vẫn còn mấy huyện phủ kìa, cộng hết vào, người có tiền nhất định không hề ít hơn quận thành.

Thay vì tiêu tốn tinh lực vào quận thành chi bằng mở ra những thị trường mới.

Tuy nhiên sức lực của Đường Tiểu Bắc có hạn, cho dù mệt chết cũng không chạy tới được nhiều nơi như vậy.

Hơn nữa Kim Phi đã từng nói với cô ấy về kế hoạch kinh doanh của y, trong tầm nhìn của Kim Phi, mục tiêu không chỉ là một thành hay một địa phận mà là toàn bộ Đại Khang, thậm chí là cả Tây Vực, Trang Nguyên, thậm chí là cả nước ngoài, tạo thành một đế quốc doanh nghiệp khổng lồ.

Đến lúc đó Đường Tiểu Bắc càng không thể làm mọi thứ một mình được.

Với gần 5000 lượng bạc mà gần đây cô ấy kiếm được đã đủ cho Kim Phi dùng một khoảng thời gian, vì vậy Đường Tiểu Bắc quyết định tạm thời không mở thị trường mới nữa mà nghe theo ý kiến của Kim Phi, lấy thành công lần này làm ví dụ để bồi dưỡng ra những trợ thủ đắc lực.

Tranh thủ lúc này, sau này việc kinh doanh phát triển, đám người này sẽ trở thành những chủ cửa hàng độc lập như cô ấy.

Còn cô ấy chỉ cần quản lý các cửa hàng là được rồi.

Mấy ngày tiếp theo, lúc rảnh rỗi Đường Tiểu Bắc thường tới nha hành dạo, chọn ra những người thông minh lanh lợi nhất trong số nhữ nữ nô lệ, đích thân bồi dưỡng đào tạo.

Mà tình hình của xà phòng cũng giống như Đường Tiểu Bắc dự đoán, mặc dù vẫn có người tới hỏi, nhưng rõ ràng là không thể nào bùng nổ như mấy ngày trước được.

Nhưng sau vài ngày lên men, tác dụng của việc sử dụng xà phòng cũng đã nhận được phản hồi từ người mua.

Ở kiếp trước của Kim Phi, mọi người không thích dùng xà phòng, nhưng ở kiếp này lại nhận được sự yêu thích của các phu nhân và các cô nương thanh lâu.

Đặc biệt là ở Phong Nguyệt Phường, xà phòng đã trở thành ật dụng tiêu chuẩn trong mọi thanh lâu.

Bởi vì xà phòng không chỉ có mùi thơm mà còn có tác dụng làm sạch cơ thể nên nhiều khách hàng sẽ yêu cầu cụ thể cô gái tắm bằng loại xà phòng nào khi đặt hàng.

Thanh lâu thậm chí còn đặt ra quy định cho việc này, yêu cầu nếu tắm bằng xà phòng thì phải tăng thêm 100 văn.

Một số khách hàng sợ cô gái nhận tiền rồi không dùng xà phòng, hoặc là sợ các cô gái ấy không thể tự mình tắm sạch được còn yêu cầu đặt bồn tắm trong phòng, trực tiếp xem nàng tắm.

Sau đó, những khách hàng này phát hiện ra rằng tắm bằng xà phòng không chỉ trơn mà còn nhiều bọt, điều này có thể mang lại nhiều niềm vui cho các cuộc chơi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 556


Các công tử ăn chơi ở quận Quảng Nguyên đột nhiên được mở ra một thế giới mới!

Do đó, ngày càng có nhiều thiếu gia yêu cầu đặt bồn tắm trong phòng, khiến giá bồn tắm trong quận chỉ trong thời gian ngắn tăng gấp năm, sáu lần mà nguồn cung vẫn thiếu.

Sau đó, thanh lâu lại ra thêm một quy định, nếu đặt bồn tắm trong phòng thì phải thêm hai trăm văn.

Nhưng dù như vậy thì vẫn không thể ngăn được nhiệt huyết dâng trào của các anh.

Nếu cô gái nào không dùng xà phòng thì sẽ không có khách hàng tìm tới.

Toàn bộ thợ mộc trong quận thành đều không làm việc khác, tất cả đều tăng ca làm bồn tắm…

Trái ngược với thợ mộc, bởi vì sự xuất hiện của xà phòng dẫn đến việc kinh doanh phấn nước trong quận thành bị sa sút nghiêm trọng, rất nhiều cửa hàng mở cửa nhiều ngày mà không bán được gì, mà nếu tiếp tục như vậy thì e là họ sẽ không thể kiên trì được nữa.

Kim Phi và Đường Tiểu Bắc cũng không thể ngờ được rằng, xà phòng mà bọn họ làm ra lại thay đổi cấu trúc dịch vụ của thanh lâu, thậm chí còn bổ sung thêm nhiều hạng mục cho bọn họ…

Sau đó Đường Tiểu Bắc không nhịn được tò mò, chạy tới Phong Xuân Lâu, tìm Đình tỷ chỉ giáo.

Ra khỏi Xuân Phong Lâu, trong đầu Đường Tiểu Bắc tràn ngập những kiến thức mà Đình tỷ truyền dạy cho và hình ảnh của Kim Phi.

“Đình tỷ bảo ta chủ động với tiên sinh hơn, ta có nên quay về một chuyến không? Nhưng tiên sinh đã đối xử với ta rất tốt rồi, quay về hay không cũng không có khác biệt gì cả…”

Đường Tiểu Bắc tràn đầy tâm tư ngồi lên xe ngựa.

Trên thực tế, xà phòng không chỉ mở ra cánh cửa đến một thế giới mới cho các công tử ở trong quận thành mà cũng mở ra một trận sóng gió cho nhà họ Chu – gia tộc buôn vải lớn nhất Quảng Nguyên.

Khi xà phòng vừa có ảnh hưởng trong quận, Chu Trưởng Lâm, gia chủ của nhà họ Chu, đã nhận thức sâu sắc rằng xà phòng sẽ là một mặt hàng rất phổ biến đối với phụ nữ.

Vì vậy khi tin tức Đường Tiểu Bắc bán công khai truyền ra ngoài, ông ta lập tức phái người đi mua.

Khi đó nha hoàn mua liền một phát sáu mươi hộp chính là do Chu Trưởng Lâm phái tới.

Trừ 10 hộp cho gia đình dùng, 50 hộp còn lại phái người mang tới Biện Kinh.

Thông thường Chu Trưởng Lâm cũng sẽ thi thoảng phái người mang đồ tới kinh thành, xà phòng là một trong số đó.

image.png

 
Back
Top Bottom