Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 520


“Tiên sinh, trai tráng trẻ khỏe đều rất đắt hàng, 80 lượng thực sự không hề đắt”.

Chưởng quầy nói: “Những người từng làm binh như vậy mà vẫn có thể an toàn sống sót trở về thì đều là cao thủ, dùng để bảo vệ viện tử vô cùng thích hợp, các ông lớn đều rất thích, bình thường dưới 100 lượng ta tuyệt đối không bán đâu!”

“Tiên sinh, chuyện này ta có thể làm chứng, là cựu binh thì thực sự không có chuyện thấp hơn 100 đâu”.

Nha lang nói theo.

Kim Phi không đáp, quay đầu nhìn về phía Đường Đông Đông.

Dù sao cũng là lần đầu tiên mua gia nô, không có chút kinh nghiệm nào, dắt theo Đường Đông Đông là để đỡ bị nói thách.

Đường Đông Đông khẽ gật đầu, biểu thị mọi chuyện đúng là như vậy.

“Tiên sinh, ngài… ngài có thể cho ta vay… 300 lượng bạc không?”

Đại Lưu đỏ bừng cả mặt, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta biết khoản tiền này rất lớn, có thể cả đời này ta cũng không trả nổi. Nhưng… nhưng bắt đầu từ hôm nay, ta nguyện làm trâu làm ngựa cho tiên sinh… Chỉ cần một câu nói của tiên sinh, núi đao biển lửa ta cũng tuyệt đối không cau mày…”

“Khốn kiếp, đến lượt tiểu tử ngươi thay lão tử ra mặt rồi sao?”

Kim Bằng không đợi Kim Phi trả lời, đá mạnh vào người Đại Lưu một cái: “Lão tử đã bị coi là nô tịch rồi, tiểu tử ngươi còn định làm gì?”

“Đại Lưu, thấy ngươi bình thường khá thông minh, sao bây giờ lại hồ đồ như vậy?”

Đường Đông Đông nói: “Phi ca mua bọn họ thì bọn họ có thể đi làm công, ngươi mua bọn họ về định làm gì? Hơn nữa ngươi còn không rõ Phi ca là người như thế nào sao?”

“Bọn họ đi theo Phi ca, lẽ nào Phi ca sẽ bạc đãi bọn họ sao?”

“Hầy…”

Đại Lưu như bị đập một gậy, lập tức đơ người.

Đúng vậy, với tính cách của Kim Phi, nhất định sẽ không bạc đãi Kim Bằng, hắn còn sợ gì chứ?

“Hì hì, xin lỗi tiên sinh, vừa rồi nhìn thấy Kim Bằng đại ca, nhất thời xúc động nên mới hồ đồ”.

Đại Lưu bò lồm cồm dậy, gãi đầu cười.

“Không giành nữa?”

Kim Phi liếc nhìn Đại Lưu một cái, lấy ra ba tờ ngân phiếu giao cho chưởng quầy.

“Tiên sinh xin đợi chút, ta đi lấy thân khế nha bài”.

Chưởng quầy nhận lấy ngân phiếu rồi chạy đi.

Người làm mướn ở lại tìm chìa khóa mở xiềng xích cho đám người Kim Bằng.

“Kim Bằng đại ca, bây giờ chúng ta có mấy chục huynh đệ đi theo tiên sinh, Lương ca, Thiết Ngưu, Trịnh Phương đều ở đây, bọn họ gặp được huynh nhất định sẽ rất vui”.

Thường ngày Đại Lưu nhìn trầm ổn bình tĩnh, lúc này lại vui vẻ như một đứa trẻ, kéo tay Kim Bằng nói cười không ngừng.

Kim Phi cũng lười tham gia với bọn họ, dẫn theo nha lang ra khỏi căn phòng: “Còn nhà nào còn trai tráng trẻ khỏe không?”

“Tiên sinh, theo ta được biết thì không còn nữa đâu”, nha lang bất lực nói: “Bình thường trai tráng trẻ khỏe được đưa tới đều bán rất nhanh, không ai giữ lại đâu”.

“Vậy phải làm sao?”

Kim Phi cau mày hỏi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 521


Tin tức từ triều đình mà Khánh Mộ Lam báo về khiến cho Kim Phi cảm thấy cấp bách, tiếp theo y không chỉ tiếp tục mở rộng quy mô cựu binh, còn tìm cách trang bị áo giáp cho các cựu binh.

Ở thời đại không có máy móc, áo giáp cần phải dùng búa đập từng nhát ra, cần rất nhiều nhân lực, bốn người thì thế nào làm sao mà đủ được?

E là đến việc làm máy quay tơ cho xưởng dệt cũng không đủ.

“Tiên sinh, vừa rồi ta thấy có mấy cô gái cũng tạm, hay là mua về dùng trong lúc cấp bách trước đi?”

Đường Đông Đông nói: “Bọn họ có thể không làm được việc giống như Thiết Chùy, nhưng giúp đỡ làm máy quay tơ hay đốt lò thì cũng được”.

Kim Phi nghĩ một chút, khẽ gật đầu: “Đây cũng là một cách”.

Kiếp trước công nhân nữ cũng không hề ít, lượng công việc cũng không kém đàn ông, những công việc cần sự tỉ mỉ, thậm chí còn làm tốt hơn đàn ông nhiều.

“Tiên sinh, đây là thân khế nha bài của bốn người Kim Bằng, ngài cất đi”.

Chưởng quầy chạy tới, đưa một phong bì cho Kim Phi.

Kim Phi kiểm tra không có vấn đề gì liền giao phong bì cho Đường Đông Đông bảo quản.

“Chưởng quầy, trai tráng trẻ khỏe không còn vậy các cô nương trẻ tuổi thì sao?”

“Đương nhiên là có rồi, tiên sinh vừa rồi không phải đã xem qua rồi sao?”

Chưởng quầy nói: “Đó đều là những cô nương biết chữ, một người chỉ cần 10 lượng bạc”.

“Ta tìm người để làm việc, biết chữ hay không không quan trọng, quan trọng là khéo léo, chịu được khổ”, Kim Phi giải thích.

“Cô nương như vậy thì càng nhiều!”

Chưởng quầy chỉ vào những căn phòng đầu tiên, nói: “Trong mấy căn phòng này nhiều, nếu như không đủ, tiên sinh chỉ cần nói ra một con số, chưa đầy nửa tiếng là có thể tìm được cho ngài!”

Nói xong liền bảo người làm mướn mở cửa phòng, kéo ra một đám phụ nữ bị trói bằng dây thừng.

Những năm vừa qua thuế của Đại Khang càng lúc càng nặng, rất nhiều người không đủ khả năng đóng thuế, quan phủ liền nhốt nam vào tù, đưa nữ tới thanh lâu quan phủ.

Nhưng những năm gần đây có quá nhiều người không có khả năng nộp thuế, thanh lâu cũng không chứa được nhiều vậy, cuối cùng chỉ chọn những người có ngoại hình và nhan sắc nổi bật, số còn lại bị gửi tới nha hành, bán cùng với người già và trẻ con.

Nhìn người làm mướn kéo ra 30 40 người từ căn phòng nhỏ, Kim Phi không thể tưởng tượng nổi làm thế nào mà những căn phòng nhỏ đó lại có thể chứa nhiều người đến vậy.

Nhiều người thở hổn hển sau khi được kéo ra ngoài.

Vẻ ngoài khốn khổ tương tự như những con "ngựa thịt" mà Kim Phi tìm thấy ở núi Thiết Quán.

“Tiên sinh, những cô nương này chịu khổ rất giỏi, chỉ cần ngài cho bọn họ ăn no, bọn họ tuyệt đối sẽ không lười biếng”.

Chưởng quầy cười híp mắt nói: “Những cô nương này chỉ cần 2 lượng một người, nếu như tiên sinh lấy nhiều, 10 người phụ nữ ta sẽ tặng 5 đứa trẻ”.

Trước khi tới đây Kim Phi đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối diện với chuyện này, nhưng khi nghe chưởng quần thản nhiên nói về giá cả của những cô nương này giống như đang bán gia cầm gia súc, Kim Phi vẫn cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả, suýt chút nữa không kìm được lòng mà rời đi.

Đây là nỗi bi thương của thời đại này, và là nỗi buồn của tất cả mọi người.

Đây là nỗi bi thương của thời đại này, và là nỗi buồn của tất cả mọi người.

Mười mấy phút sau, người làm mướn cuối cùng đã kéo hết các cô nương trong mấy gian phòng ra, đứng chật cả sân.

Kim Phi đếm một lượt, ít nhất phải hơn 200 người.

“Tiên sinh, ngài cứ chọn thoải mái”.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 530


“Nhà ta mấy đời làm xà phòng, không phải trước đó tiên sinh gửi tới một ít hương liệu sao? Thời gian trước bọn ta dùng hết nguyên liệu làm xà phòng rồi, trong lúc rảnh rỗi ta liền thử làm một chút, không ngờ lại thành công”.

Uyển Nương nói tới đây có chút lo lắng nhìn Kim Phi một cái: “Xin lỗi tiên sinh, ta đã lãng phí không ít hương liệu của ngài…”

“Uyển Nương, cô thực sự rất giỏi đấy, ta cũng muốn hôn cô một cái”.

Kim Phi không khỏi bật cười.

Trước đây y đã thử rất nhiều lần, muốn làm cho xà phòng có mùi hương, nhưng mãi vẫn không thành công, kết quả Uyển Nương này lại có thể dễ dàng làm được.

Quả nhiên là có chuyên môn vẫn khác.

Ngoại trừ Uyển Nương, biểu hiện của Đường Tiểu Bắc cũng khiến Kim Phi thấy vui mừng.

Cho dù đến cuối có bán được xà phòng với giá đấy không, ít nhất thì tư duy của Đường Tiểu Bắc là chính xác.

Điều này cho thấy cô ấy rất có tài trong lĩnh vực kinh doanh.

Còn về Đường Đông Đông thì không cần phải nói, mặc dù không có tài kinh doanh như Đường Tiểu Bắc nhưng cô ấy lại rất có tài quản lý, từ phường dệt tới xưởng dệt tới phường dệt, cô ấy đều quản lý rất tốt, Kim Phi gần như không phải lo lắng gì.

“Uyển Nương, có lẽ cô cũng phát hiện ra, dùng xà phòng gội đầu, tóc sẽ bị xơ, sau này cô không cần làm xà phòng nữa, chuyên tâm giải quyết vấn đề này đi”.

Kim Phi nói: “Mạnh dạn làm, cần gì cứ nói với ta!”

“Vâng thưa tiên sinh, ta nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng đâu”.

Nhuận Nương vui mừng đồng ý.

"Xem ra có thời gian nhất định phải dạy cho Uyển Nương phương pháp chưng cất, nói không chừng cô ấy có thể luyện chế ra nước hoa”.

Kim Phi thầm quyết định.

Thực chất y cũng giống như Đường Tiểu Bắc, nhắm vào túi tiền của người giàu, chỉ là y chuẩn bị dùng nước hoa để bào tiền của bọn họ.

Đáng tiếc y chỉ biết chung quy trình điều chế nước hoa, sau khi chưng cất xong, y thử làm mấy lần, nhưng đều thất bại.

Bởi vì y thực sự không nhạy cảm lắm với mùi hương.

Giao cho người như Uyển Nương thực sự là quá thích hợp.

“Xà phòng có mùi hương thì gọi là xà phòng thơm là được rồi”.

Kim Phi cười nói: “Tiểu Bắc, đợi vết thương của cô khỏi thì hãy mang xà phòng thơm tới quận thành, ta sẽ phái Đại Lưu đi theo bảo vệ cô!”

“Tiên sinh, vết thương của ta đã khỏi rồi, đợi ta quay về làng Tây Hà nhận họ xong thì có thể xuất phát rồi”.

Đường Tiểu Bắc đang rất háo hức.

“Vậy quay về trước rồi nói tiếp”.

Kim Phi cũng rất mong chờ.

Ngày hôm sau khi rời núi Thiết Quán, xe ngựa của Thiết Chùy có thêm mấy hòm xà phòng.

Kim Phi cũng chọn 20 cô nương trông có vẻ chăm chỉ, chuẩn bị đưa về xưởng luyện gang phòng lúc cấp bách.

Quay về làng Tây Hà, Kim Phi và Đường Đông Đông lập tức trở nên bận rộn.

Trong khoảng thời gian này trong thôn xảy ra không ít chuyện đều đang đợi y quay về xử lý.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 531


Kim Phi chỉ kịp giao các cô nương cho Mãn Thương thì đã bị trường làng và Trương Lương lôi đi.

“Phi ca, lò gạch hết gạch, công trường mỗi ngày đều đang chờ gạch xây tường!"

“Lão Quan, ngươi đừng có nói xấu về lò gạch bọn ta trước mặt Phi ca, có mỗi một cái lò, làm ra được số lượng nhất định thôi, ta còn có cách gì nữa chứ?”

“Vậy ngươi không biết xây thêm cái nữa sao?”

“Ta cũng muốn vậy lắm, Phi ca về ta liền chạy tới đây tìm huynh ấy này!”

“Phi ca, xưởng dệt mới sắp xây xong rồi, bên phía huynh có thể sắp xếp guồng quay tơ và tuyển người rồi, gần đây không ít người tới chỗ chúng ta hỏi bao giờ tuyển công nhân đấy”.

“Phỉ tử, bây giờ các gian hàng của chúng ta càng lúc càng lớn, địa điểm mà các huynh đệ phải canh giữ quá nhiều, nhân lực không đủ, không thể nào huấn luyện như bình thường được”.

Bận rộn tới tận đêm muộn mới tiễn được hai vị trưởng làng và Trương Lương đi.

Sáng sớm hôm sau Kim Phi liền tới xưởng luyện kim.

Y vốn tưởng rằng có hơn 20 người tới cùng lúc, xưởng luyện kim sẽ rất hỗn loạn, nhưng ai ngờ Mãn Thương sắp xếp rất rõ ràng, mỗi người đều có công việc của mình, xem ra rất có trật tự.

“Mãn Thương, xem ra cậu cũng rất biết cách quản lý đấy nhỉ?”

Kim Phi tán thưởng nói.

“Tiên sinh cười chê ta rồi”.

Kim Phi bị những lời này làm cho ngại ngùng.

“Không phải cười chê cậu, cậu có thể sắp xếp được cho bọn họ, không xảy ra tình trạng hỗn loạn, rất tốt”.

Kim Phi mỉm cười khen ngợi.

Trước đây vì tàn tật, vì vậy Mãn Thương vẫn luôn rất tự ti, người như vậy cần được khen thưởng.

Quả nhiên khi Mãn Thương nghe thấy Kim Phi nói vậy liền tỏ ra rất vui: “Tiên sinh hài lòng là được rồi”.

“Ta rất hài lòng, vậy giao bọn họ cho cậu nhé”.

Kim Phi nói: “Xưởng dệt mới sắp xây xong rồi, cậu mau chóng dạy bọn họ chế tạo guồng quay tơ, nhanh thôi sẽ cần dùng đấy”.

“Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng”, Mãn Thương vội vàng bảo đảm.

“Ta tin cậu”.

Kim Phi vỗ vai Mãn Thương, xoay người đi tới xưởng dệt.

Nhìn quanh một vòng rồi lại

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 532


Tin tuyển dụng của xưởng dệt cũng được gửi đến một số ngôi làng xung quanh.

Bây giờ không còn tên thổ phỉ nào dám tấn công làng Tây Hà nữa, việc chấn chỉnh nội bộ đã hoàn thành, làng Tây Hà chính thức bước vào giai đoạn phát triển nhanh chóng.

Trong làng mỗi ngày đều có người ra người vào, cảnh tượng náo nhiệt.

Tiền tiêu như nước.

Tài sản gia đình vất vả tích cóp được chỉ trong vài ngày đã vơi đi một nửa.

Kim Phi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt hy vọng vào Đường Tiểu Bắc.

Thật ra, Đường Tiểu Bắc cũng nóng lòng đến quận thành để thể hiện thực lực và chứng tỏ bản thân, nhưng Đường Đông Đông nhất quyết giữ cô ấy lại, đợi cho đến khi vết sẹo trên chân cô ấy bong ra rồi mới thả cho đi.

Cùng Đường Tiểu Bắc rời đi còn có mấy cựu binh và binh lính nữ, Lưu Thiết dẫn dắt đội hộ tống cùng với Quan tam gia dẫn đầu mười mấy người đàn ông của làng Quan Gia.

Nhiệm vụ của các cựu binh và binh lính nữ là bảo vệ Đường Tiểu Bắc, và nhiệm vụ của Lưu Thiết là chuyển hàng đến Quảng Nguyên.

Từ lần này, sợi gai của làng Tây Hà không bán cho huyện phủ Kim Xuyên nữa mà bán thẳng tới quận thành Quảng Nguyên, và nguyên liệu thô cần thiết để kéo sợi cũng sẽ được mua từ quận thành.

Bằng cách này lợi nhuận sẽ cao hơn.

Còn nhiệm vụ của Quan tam gia là dắt những người đàn ông tới xây dựng một điểm tiếp tế ở đỉnh Hắc Phong.

Điểm tiếp tế sẽ có cựu chiến binh và chiến mã túc trực, thứ nhất có thể bảo vệ được đám người Kim Bằng khai thác mỏ, thứ hai, đỉnh Hắc Phong là trung tâm của toàn bộ quá trình, sau này nếu đội hộ tống gặp phải tình huống bất trắc, các cựu binh ở điểm tiếp tế có thể kịp thời ứng cứu.

Lần này không có phụ nữ và trẻ nhỏ vướng chân, đội ngũ sáng sớm xuất phát, giữa chiều đã tới đỉnh Hắc Phong rồi.

Bốn người Kim Bằng mấy ngày nay không hề nhàn rỗi, bọn họ đã dọn sạch một khoảng đất trống rộng lớn bên cạnh con đường chính thức bên dưới hang động.

Sau khi Quan tam gia đến, lập tức mang theo những người đàn ông lên núi để chặt cây, vào buổi tối, bốn ngôi nhà gỗ đơn sơ để che mưa chắn gió xuất hiện trên bãi đất trống.

Sáng hôm sau, Đường Tiểu Bắc và Lưu Thiết dẫn đội xe tiếp tục xuất phát.

“Quảng Nguyên, ta lại tới đây…”

Đường Tiểu Bắc vén rèm xe nhìn về phía Quảng Nguyên, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.

Mặc dù mới rời khỏi Quảng Nguyên được mấy hôm, thế nhưng tâm trạngcủa Đường Tiểu Bắc đã xảy ra biến hoá cực lớn so với lúc vừa rời đi.

Giống với Đường Đông Đông, cô ấy cũng không thể quên được hận thù với nhà họ Đường và nhà họ Chu.

Trước khi tới núi Thiết Quán, cô ấy chưa từng nghĩ tới chuyện bản thân có năng lực báo thù, suy nghĩ duy nhất chính là dồn hết sức giúp đỡ Đường Đông Đông dần dần phát triển xưởng dệt, đánh bại nhà họ Chu.

Thế nhưng từ lúc phát hiện ra xà bông thì suy nghĩ của Đường Tiểu Bắc đã thay đổi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 533


Bởi vì xưởng dệt kiếm tiền quá chậm, muốn đối kháng với nhà họ Chu thì không biết phải đợi tới bao giờ.

Nếu như không có cách khác thì cô ấy cũng bằng lòng chờ đợi.

Thế nhưng bây giờ đã có con đường kiếm tiền nhanh chóng hơn, cô ấy có phần không đợi được nữa!

Cô ấy muốn dùng xà bông để kiếm tiền, sau đó mau chóng phát triển xưởng dệt, như vậy mới có thể đánh bại nhà họ Chu với tốc độ nhanh nhất!

Vậy nên cô ấy mới ngập tràn kỳ vọng với chuyến đi tới Quảng Nguyên lần này.

“Dù thế nào thì lần này nhất định phải bán xà bông ra, không thể phụ sự tín nhiệm của tiên sinh được!”

Đường Tiểu Bắc siết tay thành nắm đấm, tự nhủ.

Trải qua lần huấn luyện ở thanh lâu, Đường Tiểu Bắc cũng nhạy cảm hơn nhiều so với những cô gái thông thường, thông qua trải nghiệm ở làng Tây Hà mấy ngày, cuối cùng cô ấy cũng hiểu ra được nguyên nhân Đường Đông Đông và Khánh Mộ Lam quyết tâm đi theo Kim Phi.

Bởi vì Kim Phi thật sự không hề khinh thường phụ nữ dù chỉ chút ít.

Điểm này quá đỗi đáng quý ở Đại Đường.

Xuất thân từ thanh lâu, đây là vết nhơ mà cả đời này Đường Tiểu Bắc cũng chẳng thể xoá sạch được.

Cũng là điểm mà cô ấy cảm thấy tự ti nhất.

Thế nhưng trước giờ Kim Phi chưa từng tỏ ra khinh thường cô ấy chút nào, ngược lại còn khen cô ấy thông minh, đối đãi với cô ấy cũng không khác gì so với những cô gái khác.

Đặc biệt là hôm trước Kim Phi còn xoa đầu cô ấy, nụ cười và vẻ cưng chiều trong mắt khiến cho bây giờ Đường Tiểu Bắc cứ mỗi lần nhớ tới là không kiềm chế được mà đỏ mặt, tim đập liên hồi.

Cô ấy có thể cảm nhận được Kim Phi xoa đầu cô ấy không phải tuỳ tiện trêu trọc mà là thật lòng coi cô ấy là người có thể thân cận.

Nguyện hy sinh vì người hiểu mình, trong lòng Đường Tiểu Bắc bây giờ cũng nảy sinh ra cảm xúc dù có liều mạng cũng phải báo đáp với Kim Phi.

Trong lòng tính toán làm sao để mở chợ, đội xe chạng vạng tối đã tới được thành quận Quảng Nguyên.

Lần này không có Kim Phi và Khánh Mộ Lam đi theo, đội xe tiếp nhận sự tra hỏi của phủ binh canh thành.

Tiến vào thành, vẫn ở trong tiểu viện nhà trọ kia của nhà họ Triệu.

Thu dọn xong đồ đạc đã là nhá nhem tối, chính là lúc thanh lâu đông khách nhất, lúc này mà đi bàn chuyện mua bán chắc chắn không thích hợp, Đường Tiểu Bắc chỉ đành nghỉ lại một đêm ở nhà trọ.

Sáng ngày hôm sau, Lưu Thiết dẫn đội xe tới xưởng dệt, còn Đường Tiểu Bắc mặc đồ mới mua, đeo trang sức Quan Hạ Nhi tặng cho mình rồi bước lên xe ngựa.

Dưới sự hộ tống của bốn cựu binh và bốn binh lính
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 534


“Cô nói Đường Tiểu Bắc ư? Không phải cô ấy đã tới Kim Xuyên cùng Kim tiên sinh rồi sao?”

“Cô ấy lại trở về rồi”.

“Lẽ nào bị cậu Tiêu đuổi về? Như thế thì cũng nhanh quá nhỉ?”

Tú bà sững sờ, nói với nha hoàn: “Cô ấy tới Xuân Phong Lâu làm gì? Lẽ nào vẫn muốn vào đây? Cô nói với cô ấy, Xuân Phong Lâu chúng ta sẽ không nhận cô ấy nữa, con bảo cô ấy đi nơi khác đi”.

Nhắc tới Đường Tiểu Bắc là bà ta lại cảm thấy tức giận.

Mới bắt đầu, tú bà thật sự cho rằng Kim Phi chỉ là tên thư sinh nghèo xuất thân từ một mảnh đất nhỏ bé, không có tiền gì, vậy nên mới đồng ý với cái giá một trăm tám mươi lượng, để cho Kim Phi dẫn Đường Tiểu Bắc đi.

Sau này bà ta mới biết bản thân bị Kim Phi chơi một vố.

Quý tộc có thể đối kháng với quận thủ, trên người sao có thể chỉ có hơn một trăm lượng bạc cơ chứ?

Sau đó chưa đầy mấy ngày Kim Phi lại dẫn mấy trăm gia nô xuất thành, khiến cho cả thành phải chấn động.

Sau chuyện đó bà ta tìm người nghe ngóng, Kim Phi mua gia nô ở chỗ môi giới, tốn mấy trăm lượng bạc, thậm chí chưởng quầy muốn trả lại hai mươi lượng bạc, Kim Phi còn hào phóng không lấy.

Biết được tin này, tú bà tức tới mức hai ngày trời không ăn nổi cơm, hối hận ban đầu không nên dễ dàng chấp thuận như thế, dù thế nào cũng nên kiên quyết đòi một nghìn lượng bạc mới được.

Do đó bà ta cũng nổi điên với cả Đường Tiểu Bắc được Kim Phi chuộc thân.

“Không phải đâu mẹ, Tiểu Bắc cô nương không phải bị anh Kim đuổi về”, nha hoàn vội vàng nói: “Cô ấy nói tới Quảng Nguyên làm việc, nhân tiện đến thăm Đình tỷ và Tiểu Như, tặng chút đồ cho bọn họ”.

“Thật sao?”, tú bà không tin lắm.

“Thật mà, Tiểu Bắc cô nương ngồi xe ngựa lớn, dẫn theo tám hộ vệ, cực kỳ oai phong”.

Nha hoàn ngưỡng mộ nói: “Còn cả quần áo cô ấy mặc trên người nữa, trang sức đeo trên đầu đều rất đẹp, nếu như bị Kim tiên sinh đuổi đi thì sao có thể có những thứ này?”

“Tám hộ vệ?”

Biểu cảm của tú bà thay đổi rất rõ ràng.

Kinh doanh thanh lâu nhiều năm như vậy, bà ta quá hiểu tình cảm nam nữ, hiểu rõ tám thị vệ tượng trưng cho điều gì.

Tượng trưng cho việc Đường Tiểu Bắc rất được yêu chiều, Kim Phi hết sức lo lắng cho an toàn của cô ấy.

Nếu như vậy thì cần phải tạo quan hệ tốt với Đường Tiểu Bắc.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 535


Nếu như có thể bảo Kim Phi giúp cô nương ở Xuân Phong Lâu viết mấy bài thơ thì càng tốt.

Nghĩ tới đây, trên mặt Tú Bà lập tức thay bằng một nụ cười, xoay thân hình béo múp chạy về phía cửa chính.

Còn cách rất xa đã hô lên đầy khoa trương: “Ôi chao, Tiểu Bắc à, cuối cùng thì con cũng chịu về thăm mẹ rồi, nhớ con chết mất thôi”.

Đường Tiểu Bắc ngồi trong xe ngựa cong khoé miệng lên, thế nhưng một giây sau lại đổi thành một nụ cười xán lạn nhảy xuống khỏi xe ngựa.

“Tiểu Bắc cũng nhớ mẹ lắm!”

Đường Tiểu Bắc thân thiết ôm lấy cánh tay tú bà, nói: “Nói thật chứ, mới tới Kim Xuyên mấy ngày mà còn đã nhớ mẹ tới độ ăn không nổi cơm, ngủ không ngon giấc, tiên sinh thấy con đáng thương quá nên mới bảo con đi theo đội xe của xưởng dệt tới thăm mẹ”.

“Mẹ biết là không uổng công thương con mà, đến Kim Xuyên sống có tốt không? Cậu Kim thương con chứ? Đại phu nhân có ức h**p con không?”

Tú bà mỉm cười vuốt má Đường Tiểu Bắc, làm ra dáng vẻ quan tâm, hỏi liên tiếp.

Đột nhiên, trong mắt tú bà loé lên vẻ khác lạ.

Những cô gái trẻ tuổi qua tay bà ta không biết có bao nhiêu, có phải gái trinh hay không, bà ta vừa nhìn là có thể phân biệt ra ngay.

Lông mày của Đường Tiểu Bắc tụ lại chứ không tản ra, lông tơ sau tai cũng còn đó, rõ ràng là vẫn còn trinh, chưa hề động phòng với Kim Phi.

Chưa động phòng mà lại cưng chiều như vậy, nói lên rằng Kim Phi thật lòng thích Đường Tiểu Bắc chứ không phải chỉ mê đắm vẻ ngoài của cô ấy.

Loại tình cảm như vậy là dài lâu nhất.

Địa vị của Đường Tiểu Bắc trong lòng tú bà lại cao hơn một bậc.

“Để cho mẹ phải lo lắng rồi”, Đường Tiểu Bắc khẽ quay mặt tránh tay của tú bà, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tiên sinh đối xử với con rất tốt, phu nhân thì càng coi con như em gái ruột, rất thương con”.

“Mẹ biết con là người
 
Back
Top Bottom