Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 320


Vì vậy, nếu Kim Phi dám xuất thẻ bài, nó chắc chắn phải là đồ thật.

"Chết tiệt, không phải là Hoàng thượng rất coi trọng tước vị sao, sao có thể ban tước vị cho một tên dân thường như Kim Phi chứ?"

Tim Chu sư gia đập loạn nhịp.

Advertisement

Hắn biết mình đã tính toán sai.

Không phải hắn không đủ thông minh, mà là hắn thực sự không ngờ Kim Phi là một quý tộc.

Do ý định làm suy yếu giới quý tộc của hoàng đế, những năm gần đây có rất ít quý tộc mới.

Advertisement

Những người bình thường được ban tặng tước vị, sẽ khua chiêng gõ trống cho tất cả mọi người đều biết, nhưng Kim Phi quá im hơi lặng tiếng, ngoại trừ việc xem thông tin của Khánh Mộ Lam và A Mai, huyện Kim Xuyên không ai biết Kim Phi là quý tộc.

Bao gồm cả Quan Hạ Nhi.

Chứ đừng nói đến Chu sư gia.

Đại Khang có một hệ thống cấp bậc nghiêm ngặt, quý tộc và thường dân hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Ngay cả khi Kim Phi chỉ là nam tước có cấp bậc thấp nhất, y cũng có rất nhiều đặc quyền.

Ví dụ, ngay cả khi phạm tội, huyện phủ cũng không có quyền bắt và xét xử, nhiều nhất sẽ báo cáo lên trên, đợi Bộ Lại cũng Bộ Lễ chỉ thị mới có thể bắt giữ.

Ví dụ, quý tộc cũng có quyền tuyển dụng vệ sĩ và đến kinh để nộp đơn kiện.

Tuy rằng không thể gặp được hoàng đế, nhưng với quan hệ giữa Kim Phi và Khánh Hoài, vẫn rất có thể gặp được Khánh quốc công.

Khi đó, chỉ cần Khánh Quốc công nói bừa một câu, hắn cũng sẽ chết như chơi.

"Chu sư gia, ngươi bây giờ còn muốn nghiền chết ta không?"

Kim Phi hỏi với vẻ chế nhạo.

"Tiên sinh quá lời rồi, vừa rồi tiểu sinh chỉ đùa với tiên sinh thôi".

Chu sư gia cẩn thận đặt lại lệnh bài trên bàn: "Lưu Giang h**p đáp đồng hương, người dân đã sớm oán than từ lâu, hành động lần này của tiên sinh đúng là vì dân trừ hại, khiến lòng người cảm khái vô cùng, ta về sẽ nói huyện lệnh dâng tấu lên triều đình, ghi nhận công đức của tiên sinh!”

"Không cần guồng quay tơ của ta nữa à?"

Kim Phi chế nhạo hỏi: "Không cần ta bồi thường nữa à?"

"Tiên sinh, ta chỉ nói đùa thôi mà".

Chu sư gia nặn ra một nụ cười nịnh nọt và tiếp tục cúi đầu trước Kim Phi để thừa nhận sai lầm của mình.

"Không hổ danh là nơi quan trường hỗn loạn, đúng là co được giãn được".

Giọng điệu của Kim Phi đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Nhưng tôi không có nói đùa với Chu sư gia".

"Tiên sinh, đừng khinh người quá đáng!"

20221117022814-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 321


"Mối quan hệ giữa tiên sinh và Khánh Hầu thực sự rất tốt. Khánh Hầu nói với tiên sinh cả những thứ này sao".

Chu sư gia nghĩ rằng chính Khánh Hoài đã nói với Kim Phi điều này, nhưng khi hắn biết lá bài cuối cùng của hắn đã bị lật tẩy, khí thế của hắn đột nhiên sụp đổ:

"Lần này ta nhận thua rồi. Thổ phỉ trên núi Thiết Quán bị tiên sinh diệt rồi, về sau ta cũng không còn có ý định cướp guồng quay tơ của tiên sinh nữa, chúng ta về sau nước sông không phạm nước giếng".

"Chu sư gia, ngươi năm lần bảy lượt muốn mạng của ta, thế mà đơn giản nhận thua như thế là xong à?"

Advertisement

Kim Phi chế nhạo: "Ngươi quá coi thường ta rồi đấy nhỉ?"

"Vậy ngươi muốn thế nào?"

Chu sư gia nói: "Muốn gì thì cứ nói, nhưng ta nghĩ rằng nếu đã biết Chu Trường Lâm, thì cũng biết số tiền mà đám thổ phỉ kính cho ta, phần lớn giao cho Chu Trường Lâm, cho nên không cần phải vòng vo đâu".

Advertisement

"Ta muốn tiền, thì có thể tự kiếm được. Tiền của ngươi Kim Phi ta chẳng cần".

"Vậy thì ngươi muốn gì?"

Chu sư gia biết lần này không thể không đổ máu, đành nói: “Chỉ cần ta có thể lấy ra, ta sẽ không làm cho tiên sinh thất vọng”.

"Nếu ta đã mở miệng, nhất định phải là thứ mà Chu sư gia có thể lấy ra được".

Kim Phi ngồi thẳng dậy và nói từng chữ: "Ta muốn... đầu của Chu sư gia!"

Chu sư gia đồng tử co rụt lại, hắn giả bộ bình tĩnh nói: "Tiên sinh, đừng nói giỡn".

"Ta vừa rồi nói, ta không có nói giỡn".

"Ta khuyên tiên sinh làm việc nên chừa đường lui, thật sự bên sứt càng, bên gãy gọng, đều không có lợi cho ai cả”.

Chu sư gia thực sự sợ hãi.

Bởi vì hắn nhìn thấy sát ý trong mắt Kim Phi!

"Ngươi không có tư cách bên sứt càng bên gãy gọng với ta".

Kim Phi lại nằm xuống chiếc ghế mây.

Khánh Mộ Lam nháy mắt với A Mai, người này lập tức rút dao đen ra.

"A Châu, Trương Khuê, lên đi!"

Chu sư gia nhìn A Mai đang ép sát từng bước, sợ hãi hét lên.

Hai vị nha dịch canh cửa xông vào ngay lập tức.

"Nhanh, giết nữ nhân này cho ta, giết Kim Phi!"

Chu sư gia nhanh chóng trốn sau nha dịch.

Đến bây giờ, hắn không còn quan tâm đến thân phận quý tộc của Kim Phi nữa.

Giữ được cái mạng đã rồi mới nghĩ đến cái khác.

Nhưng hắn quên mất rằng đây là lãnh thổ của Kim Phi.

Nha dịch còn đang lưỡng lự không biết nên làm gì thì một nhóm cựu binh đã xông vào cửa và chĩa nỏ vào họ.

"Nếu không muốn chết, biến khỏi đây đi!"

Kim Phi lạnh lùng nói.

Nha dịch cũng không phải kẻ ngốc, vừa rồi ngoài cửa nghe được cuộc trò chuyện trong viện, có thể biết được Chu sư gia đã kết thúc rồi.

Hai người nhìn nhau, ôm quyền với Kim Phi, xoay người rời đi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 322


"Các ngươi không thể đi!"

Chu sư gia giống như người chết đuối cố gắng tóm lấy sợi rơm cuối cùng, giữ chặt áo choàng của một trong những nha dịch.

Nha dịch nghiến răng, dùng dao chặt đứt áo choàng, bước ra khỏi viện mà không ngoái lại.

"Kim tiên sinh, ta sai rồi, ta bị lợi ích làm mù mắt, xin hãy tha thứ cho ta!"

Advertisement

Khi Chu sư gia nhìn thấy cọng rơm cuối cùng đã không còn, hắn quay đầu lại và lạy Kim Phi.

Kim Phi sốt ruột nhìn đội trưởng đội cựu binh, đội trưởng lập tức bước tới, túm tóc Chu sư gia, chém xuống.

Advertisement

Máu b ắn ra!

Chu sư gia mở to mắt, cố gắng dùng hai tay che cổ mình lại, cố gắng ngăn máu chảy ra.

Đáng tiếc, hắn hoàn toàn không giữ được, đầu óc nhanh chóng trở nên đờ đẫn, một lúc sau liền từ từ ngã xuống đất.

"Tiên sinh, ngài có thể giữ lại hắn mà".

Khánh Mộ Lam thở dài: "Cho dù thật sự muốn giết, cũng đừng vội thế chứ".

Cuộc chiến giữa quan viên và quý tộc, kẻ thua cuộc cúi đầu nhận thất bại coi như đã kết thúc, dù muốn ra tay cũng chỉ có thể làm một cách lén lút.

Chính vì lý do này, cô ấy chỉ ra hiệu cho A Mai hù dọa Chu sư gia mà không trực tiếp ra tay.

Ai ngờ Kim Phi đã sai các cựu binh ra tay.

“Sẽ phiền phức sao?”, Kim Phi hỏi.

“Không”, Khánh Mộ Lam lắc đầu nói: “Chúng ta có trong tay thư của Chu sư gia gửi cho Lưu Giang, cộng thêm lời khai của Lưu Giang, Chu sư gia chắc chắn sẽ chết.

Chỉ là quan trường có quy định của quan trường, nếu làm thế, chẳng khác nào lật bàn, phạm vào điều kiêng kị của quan trường".

"Dù sao ta cũng không muốn làm quan, lật bàn thì lật bàn".

Kim Phi không quan tâm: "Vừa vặn để cho mọi người biết ta không hiểu quy tắc, ta là người mất trí, sau này đừng có ai động vào ta".

"Bỏ đi, dù sao cũng đã xong rồi, nói thêm cái gì cũng đã muộn".

Khánh Mộ Lam đứng dậy và nói: "Ngài đã giết Chu sư gia, huyện nha của Kim Xuyên sẽ chấn động một phen đấy, cần ta hỗ trợ không?"

"Không cần, khi nào ta không giải quyết được sẽ nhờ đến cô".

Kim Phi cười nói.

Giết Chu sư gia nhìn có vẻ điên rồ, nhưng thực ra đó là quyết định mà Kim Phi đã đưa ra từ lâu, y cũng đã tìm ra cách đối phó với nó.

Cả hai đoán không sai, khi nha dịch mang theo đầu Chu sư gia và thư trở lại huyện nha, cả huyện đã trở nên náo loạn.

Huyện lệnh lập tức ngây ngẩn cả người.

Bị Chu sư gia khống chế nhiều năm như vậy, ông ta uất ức quá rồi.

Bây giờ, Chu sư gia đã bị giết, ông ta đã được giải thoát.

Sự biết ơn của huyện lệnh đối với Kim Phi là không thể nói thành lời.

Sau đó, huyện lệnh ngay lập tức yêu cầu nha dịch thông báo cho binh phủ tập hợp, đến làng Tây Hà để bắt tên côn đồ Kim Phi, nhân tiện khám xét nhà luôn.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 323


Đúng thế, biết ơn thì biết ơn, nhưng lúc hạ thủ thì sẽ không mềm lòng.

Đây là đạo lý cơ bản nhất khi làm quan.

Tuy nhiên, khi biết được Kim Phi là một quý tộc, huyện lệnh toát mồ hôi lạnh và ngay lập tức bác bỏ ý định đó.

Advertisement

Nếu Kim Phi chỉ là một thường dân, với tư cách là một quan phụ mẫu, có thể làm bất cứ điều gì ông ta muốn.

Advertisement

Nhưng khi Kim Phi là một quý tộc, thì người bị nắm lại là quan viên.

Cũng giống như đối phó với Chu sư gia, chưa kể Kim Phi đã tìm được chứng cứ vững chắc, cho dù không có chứng cứ, Kim Phi cũng có thể tìm cớ để xử lý Chu sư gia.

Trừ khi hắn thực sự không có chút tì vết nào.

Đây là đặc ân do giai cấp mang lại, đồng thời cũng là lý do cơ bản khiến Kim Phi quyết định theo Khánh Hoài ra chiến trường.

Trong hai ngày tiếp theo, tất cả những kẻ tai to mặt lớn ở quận Kim Xuyên đều nhận được tin tức rằng xuất hiện một quý tộc không nói đạo lý và điên rồ xuất hiện ở quận Kim Xuyên.

Mọi người đều rất bất bình trước hành động của Kim Phi, nhưng không ai dám kích động kẻ mất trí.

Công việc khám nghiệm tử thi của bọn thổ phỉ cũng tiến triển nhanh chóng, huyện lệnh không còn dám kiêu ngạo, làm thêm giờ để khám nghiệm tử thi, mang theo bạc chờ bên cạnh, 1 xác tính thưởng 1 xác.

Kim Phi đứng ở cổng làng, nhìn bầu trời đầy tự hào.

Thông qua trận chiến với thổ phỉ này, không chỉ các cựu binh và nữ binh được rèn luyện khả năng chiến đấu mà còn thể hiện võ lực và thái độ ra bên ngoài.

Tin rằng không ai ở huyện Kim Xuyên dám vô duyên vô cớ động đến y nữa.

Lúc này, Kim Phi cảm giác như cởi bỏ xiềng xích, muốn sải cánh bay cao!

Quan viên và quý tộc là hai giai cấp khác nhau.

Quý tộc dùng để chỉ những người có công trong quân sự được hoàng đế phong làm quý tộc, điển hình nhất là những vị tướng lĩnh, cố vấn đã theo hoàng đế Đại Khang lập quốc đánh giặc giữ nước.

Nói trắng ra, những người này theo hoàng đế chinh phạt thiên hạ, sau đó cùng nhau ngồi trên thiên hạ.

Đứng đầu quý tộc là hoàng đế, nhưng họ mới là chủ nhân của Đại Khang.

Các quan viên chỉ là những người được chủ nhân mời đến để quản lý thiên hạ thôi.

Cũng giống như một công ty, quý tộc là cổ đông, hoàng đế là cổ đông lớn nhất, bọn họ có thể không trực tiếp tham gia, các quan viên đều là quản lý chuyên nghiệp được cổ đông mời đến quản lý công ty.

20221117022930-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 324


Quan lại che chở lẫn nhau, quý tộc cũng sẽ bao bọc lẫn nhau.

Chỉ cần có bằng chứng, Kim Phi có thể hạ bệ các quan viên.

Trừ khi quan viên này thực sự không có tì vết.

Tuy nhiên, với tập tục quan trường của Đại Khang, có bao nhiêu quan viên trong sạch?

Advertisement

Đương nhiên, với tước vị của Kim Phi, có thể quét sạch quan viên cấp cơ sở, nhưng không thể lật đổ quan lại cao cấp trong triều, dù sao những quan lại cấp cao kia cơ bản đều là quý tộc tạo nên.

Tuy nhiên, đám quan lại cấp cao thường tập trung ở nơi phồn hoa, ở vùng núi đồi Xuyên Thục này rất ít, toàn bộ quận Kim Xuyên chỉ có Kim Phi và Khánh Hoài.

Advertisement

Chính vì có ít, các quý tộc ở cấp cơ sở sẽ đoàn kết hơn.

Nam tước là đủ cho Kim Phi.

Trên thực tế, tất cả những gì y muốn là một tước vị giúp y không bị bắt nạt thôi.

Nếu Chu sư gia không nhắm tới y hết lần này đến lần khác, thì Kim Phi đã không rảnh đi đối phó với Chu sư gia.

Bỏ cái công sức đó ra để kiếm tiền thì tốt hơn.

"Tiên sinh, ngài nhìn qua bên đó kìa, hình như mấy anh em của đội hộ tống đã về, nhưng sao họ lại kéo theo người thế kia?"

Thiết Chùy đứng cạnh Kim Phi chỉ vào con đường núi phía xa rồi nói.

Bây giờ Trương Lương đã là tổng chỉ huy của tất cả các cựu binh, có rất nhiều việc bận rộn, không thể ở bên cạnh Kim Phi mọi lúc, vì vậy hắn đã lập ra một tiểu đội từ các cựu binh để chịu trách nhiệm về sự an toàn của Kim Phi, là người bảo vệ cá nhân của Kim Phi.

Thủ lĩnh của biệt đội này là Thiết Chùy.

Kim Phi nhìn theo hướng ngón tay của Thiết Chùy, quả nhiên, nhìn thấy một đội đẩy xe đẩy đang đi dọc theo con đường núi.

Có vẻ như có một người đang nằm trên xe.

"Hẳn là Hổ Tử đã về rồi, đi xuống xem một chút đi".

Kim Phi xoay người và bước xuống đồi.

Tại Đả Cốc Trường dưới sườn đồi, những tên thổ phỉ còn sống đã bị bắt đi từ lâu, sau khi xác đám thổ phỉ được xác định, cũng đã được kéo đi chôn.

Chỉ một Đả Cốc Trường nhỏ bé vậy mà có biết bao người chết, giờ nó đã trở thành tử địa mà không ai dám đến gần.

Nhưng Đại Khang nhiều năm sóng gió, hàng năm có vô số người chết đói, bị thú rừng cắn chết, làm gì có ai chưa nhìn thấy người chết?

Làng Tây Hà có núi bao bọc, muốn có được mấy mảnh đất bằng phẳng cũng không dễ dàng, Đả Cốc Trường cũng không nhỏ, không thể bỏ hoang, lúc này trưởng làng đang chỉ đạo nam nhân xới đất.

Mấy người đàn ông không hề sợ hãi, thấy Kim Phi đi xuống, tất cả đều mỉm cười chào hỏi.

"Mọi người vất vả rồi".

Kim Phi mỉm cười chào trưởng làng.

Mấy trăm tên thổ phỉ chết, máu chảy ra rất nhiều, dân làng phải đào một lớp đất sâu hơn nửa mét để che đi mùi máu tanh.

"Haha, nghĩ tới sau này không phải giao nộp lương thực hàng năm nữa, có năng lượng làm việc hẳn!"

Một người đàn ông nói lớn.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 325


"Đúng vậy, chúng ta có thể tiết kiệm được rất nhiều lương thực mỗi năm, chúng ta sẽ không còn phải chịu đói nữa".

"Tất cả là nhờ Phi ca!"

Những người đàn ông khác cũng phụ họa theo.

Kim Phi mỉm cười và đi đến giao lộ với Thiết Chùy.

Advertisement

Đội hộ vệ cũng vừa đến nơi.

Nằm giữa chiếc xe đẩy quả thật là Hổ Tử.

Advertisement

"Phi ca, Thiết Chùy huynh, sao hai người lại ở đây?"

Lưu Thiết, trưởng nhóm hỏi.

Thường thì Kim Phi hoặc ở trong xưởng dệt hoặc trong xưởng luyện gang, hiếm khi đến cổng làng.

"Tiên sinh nói giờ chắc các ngươi cũng về rồi, dẫn chúng ta đến xem Hổ Tử thế nào".

Thiết Chùy vội vàng nói.

"Hổ Tử, ngươi cũng có trọng lượng lắm, Phi ca vì ngươi mà tự mình đến cổng làng đón đấy".

Những người đàn ông trong đội hộ tống cười trêu ghẹo.

Cũng có chút ấm áp trong lòng.

Hổ Tử bị thương, Kim Phi không chỉ trả tiền đi khám bệnh mà còn đưa cho vợ hắn một số tiền lớn, để Hổ Tử yên tâm hồi phục.

Khi trở về, còn đích thân đưa mọi người đến tận cổng làng để đón.

Có thể tìm đâu ra một ông chủ tốt như vậy chứ?

Những người khác còn nghĩ như vậy, là người trong cuộc, Hổ Tử càng là kích động, nước mắt lưng tròng, chống đỡ muốn ngồi dậy.

Kim Phi không khỏi tức cười nhìn Thiết Chùy.

Thằng này trông ngớ ngẩn nhưng không ngờ lại rất biết nói chuyện.

Chẳng trách Trương Lương lại sắp xếp tên này làm thân vệ cho y.

Biết rõ là Thiết Chùy giúp mình mua lòng người, Kim Phi đương nhiên sẽ không phá vỡ bầu không khí, y bước tới xe cười, đè Hổ Tử xuống: "Thế nào rồi?"

"Phi ca, ta không sao".

Hổ Tử nói: "Ta đã nói với Thiết Tử huynh rồi, lấy cho ta một đôi nạng, ta nhảy về là được rồi, huynh ấy còn nhất quyết bắt ta ngồi xe, người nào không biết còn tưởng ta chết rồi kìa".

"Hổ Tử, giờ ta lấy cho ngươi ngay một đôi nạng, xem ngươi có nhảy về được không"

Lưu Thiết tức giận nói: "Sướng còn sỹ".

"Thiết Tử huynh, huynh nhìn đã kéo xe đến tận cổng làng rồi. Nếu ta nhảy về thì có phải phí sức anh em không?"

Hổ Tử gãi đầu nói.

"Hổ Tử, mẹ ngươi còn ở nhà chờ, mau trở về đi, đừng để cho bà ấy lo lắng".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 326


Kim Phi nói: "Về nhà yên tâm phục hồi sức khỏe. Lần này ngươi bị thương trên đường đi hộ tống, được coi là chấn thương liên quan đến công việc. Ta sẽ thanh toán tiền công cho ngươi trong thời gian hồi phục, khi nào khỏe lại thì đi làm tiếp”.

"Dưỡng thương cũng có tiền công sao?"

Khi mấy người trong đội hộ vệ nghe thấy vậy, họ có chút ghen tị với Hổ Tử.

Advertisement

Tại sao ta không phải là người bị thương chứ?

Không thì cũng không phải đi làm, nằm nhà vài tháng cũng có thể kiếm được tiền.

Advertisement

"Phi huynh, sao thế được?"

Hổ Tử lại xua tay: “Ta nhận tiền công của huynh, nên hộ tống đồ cho tốt, bị bọn thổ phỉ đánh gãy chân là do ta không có bản lĩnh.

Huynh không bắt ta phải chịu trách nhiệm về việc làm mất hàng hóa mà lại trả tiền cho ta đi khám bệnh. Đó đã là một ân huệ lớn rồi. Sao có thể không đi làm mà vẫn muốn tiền công được?

Số tiền huynh đưa cho mẹ ta đã đủ cho chúng ta ăn trong một hai năm rồi, nếu còn không hài lòng thì ta là loại người gì chứ?"

Những nam nhân kia nghe xong cũng gật đầu.

Kim Phi không khỏi thở dài trong lòng, con người thời đại này thật đơn giản.

Hổ Tử bị một chấn thương liên quan đến công việc rất nghiêm trọng, ở thế kỷ 21, Kim Phi sẽ không chỉ chăm sóc chu đáo cho Hổ Tử mà còn phải bồi thường cho hắn một lượng tiền lớn.

Ở Đại Khang, những người dưới đáy đã quen bị áp bức, chỉ cần người chủ giữ lời hứa và trả lương đúng hạn là họ đã rất hài lòng rồi.

"Hổ Tử, đây không phải là chuyện của một mình ngươi. Trong tương lai, đây sẽ là tấm gương vĩnh viễn cho đội hộ tống. Chỉ cần bị thương khi đi làm việc, ta sẽ chịu trách nhiệm".

Kim Phi nói: "Nếu bị thương hoặc tàn phế thì sẽ được nuôi trong nhà xưởng. Nếu chết sẽ có tiền trợ cấp. Số tiền này sẽ được trả cho đến khi cha mẹ qua đời, và con cái lớn".

Đây là những gì y đã nói khi thành lập đội hộ tống, nhưng không ai coi trọng điều đó.

Vì ở Đại Khang, không có người chủ nào tốt như vậy.

Theo quan điểm của họ, hộ tống cũng đồng nghĩa với bia đỡ đạn.

Kim Phi giao tiền, họ phải giao hàng đến nơi an toàn.

Còn những gì xảy ra trên đường thì đó là trách nhiệm của họ, không liên quan gì đến chủ.

Những người như Kim Phi chính là thiên tử.

Trên thực tế, Kim Phi có thể noi gương những người chủ khác, nhưng y không muốn làm như vậy.

Với khả năng của mình, y có thể quang mình chính đại kiếm được vô số tiền mà không cần phải bóc lột từ những người lao động cấp dưới.

Làm như vậy có vẻ ngớ ngẩn, nhưng Kim Phi vẫn quyết định làm theo trái tim mình.

"Phi huynh, có câu này của huynh, về sau núi đao biển lửa, ta nguyện đi theo huynh".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 327


Lưu Thiết lau khóe mắt, vỗ vỗ ngực cam đoan.

"Ta cũng thế!"

Advertisement

Những người đàn ông khác cũng noi gương Lưu Thiết, thậm chí có người còn giơ tay thề.

Có bao nhiêu người chân thành, bao nhiêu người chỉ chạy theo xu hướng, Kim Phi chả buồn để tâm.

Advertisement

Nhìn thấy nhiều bánh cao lương, bí ngô và những thứ khác chất đống lộn xộn trên mấy chiếc xe đẩy, y cười hỏi: "Đây là cái gì?"

Hơn một nửa số người dân ở làng Tây Hà và Quan Gia đều ăn cơm trong nhà ăn của xưởng may. Tất cả thức ăn ở nhà được để dành cho người già và trẻ em. Rất ít người còn ăn cao lương nữa. Lưu Thiết sẽ không mang những thứ này từ huyện phủ đến.

"Đây là phúc của Phi huynh đấy".

Lưu Thiết cười nói: "Tin tức chúng ta giết bọn thổ phỉ ở núi Thiết Quán đã lan truyền ra bốn phương tám hướng. Khi chúng ta đi qua những ngôi làng khác, mọi người đều đặt đồ đạc lên xe của chúng ta, nói rằng họ rất biết ơn vì đã giết được bọn thổ phỉ, giúp họ có cuộc sống tốt đẹp hơn".

"Không chỉ những làng xung quanh, mà huyện lệnh cũng dán thông cáo ở cổng thành nói điều này. Bây giờ ai nhìn thấy đàn ông đi ra từ làng Tây Hà cũng không khỏi giơ ngón tay cái lên".

"Đúng thế, hôm nay đi ăn. Cửa hàng nghe nói chúng ta đến từ làng Tây Hà, canh thịt quả thật nhiều hơn bình thường".

"Chủ hàng vải thu mỗi xe ít đi hai đồng, công việc cũng nhanh hơn trước rất nhiều".

Những người đàn ông trong đội hộ tống bàn tán sôi nổi.

Ngày nay, bất kể là dân thường làm ruộng hay thương nhân lập tiệm buôn bán trong thành, không ai không ghét bọn thổ phỉ.

Đặc biệt là trong địa bàn do thổ phỉ kiểm soát ở núi Thiết Quán trước đây, sau khi nghe tin, người dân thường vui hơn cả Tết.

Cho dù những tên thổ phỉ khác muốn thay thế bọn thổ phỉ núi Thiết Quán, cũng khó có thể chiếm được một vùng đất rộng lớn như vậy trong một hai năm.

Nói cách khác, trong hai năm tới, sẽ không có một tên thổ phỉ nào dám đến các làng mạc và thị trấn xung quanh để thu lương thực nữa.

Thuế quan của triều đình và lương thực nộp hàng năm cho thổ phỉ luôn là hai ngọn núi đè nặng lên đầu thường dân, thậm chí ở ngọn núi bọn thổ phỉ chiếm cứ còn nặng hơn.

Xét cho cùng, thuế quan của chính phủ là ấn định, triều đình quy định là bao nhiêu thì là bấy nhiêu, còn lương thực của thổ phỉ thì do chúng tự đặt ra, năm nào bội thu thì bọn thổ phỉ có thể tăng gấp đôi mức thu.

Hai ngọn núi lúc này đột nhiên biến mất, mọi người tất nhiên sẽ cảm thấy thư thái hơn rất nhiều, có thể hít một hơi.

Việc biết ơn làng Tây Hà đã giết bọn thổ phỉ ở núi Thiết Quán là chuyện bình thường.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 328


"Thiết Tử huynh, khi hành tẩu bên ngoài cũng nên chú ý một chút. Nếu nghe thấy có mấy tên thổ phỉ đang có kế hoạch thu hoạch lương thực, thì hãy cho ta biết", Kim Phi nói.

"Phi huynh, chẳng nhẽ huynh định quản việc này sao?"

Lưu Thiết ngăn lại: "Điều này sẽ khiến những tên thổ phỉ khác bất mãn".

Advertisement

Thông thường, khi một băng thổ phỉ bị xóa sổ, chẳng bao lâu nữa sẽ có những tên thổ phỉ mới chiếm đóng.

Đương nhiên, chỉ cần bọn thổ phỉ mới nổi dậy không phải là những kẻ ngu ngốc quá tự tin, chúng sẽ không dám đến làng Tây Hà và Quan Gia để thu lương thực đâu, cũng như không dám ngăn cản những người hộ tống ở làng Tây Hà.

Advertisement

Tuy nhiên, nếu Kim Phi chiếm địa bàn của bọn thổ phỉ ở núi Thiết Quán, còn không thu lương thực, tương đương với việc vi phạm quy tắc của bọn thổ phỉ, điều này sẽ khơi dậy sự bất mãn của tất cả bọn thổ phỉ ở Kim Xuyên.

Theo quan điểm của Lưu Thiết, không cần làm điều này.

"Không cần quản họ", Kim Phi nói: "Xưởng dệt sẽ còn được mở rộng hơn nữa, chúng ta sẽ sử dụng ngày càng nhiều người hơn trong tương lai. Chắc chắn chúng ta sẽ tuyển dụng những người từ các làng xung quanh và thậm chí cả các thị trấn khác, đến lúc đó vẫn phải xung đột với đám thổ phỉ, bằng không triệt luôn suy nghĩ đó của bọn chúng đi".

Kim Phi còn dám lật bàn của đám quan viên đứng sau bọn thổ phỉ, chẳng nhẽ lại cần để ý đến suy nghĩ của bọn đó à.

"Ta đồng ý với Phi huynh, bọn thổ phỉ kia hết ăn lại nằm, tại sao phải nộp lương thực quanh năm cho chúng?"

"Đúng thế, nếu có thể tiêu diệt được núi Thiết Quán, ta cũng có thể tiêu diệt được những tên thổ phỉ khác!"

"Đúng vậy, kẻ nào dám kéo bè kết phái ở phía tây Kim Xuyên, giết liền!"

Những người đàn ông trong đội hộ tống lên tiếng ủng hộ quyết định của Kim Phi.

Ngay cả những cựu binh đi sau Thiết Chùy cũng nắm chặt tay.

Lưu Thiết trừng mắt nhìn đám người hỏi: "Phi huynh đã nghĩ kỹ chưa?"

“Nghĩ kỹ rồi”, Kim Phi chậm rãi gật đầu.

"Thế thì được, ta sẽ chú ý".

Lưu Thiết gật đầu đồng ý.

Kim Phi đang định nói thì nghe thấy tiếng động lớn từ trong làng truyền đến.

Sau đó liền thấy Tiểu Ngọc chạy ra khỏi con hẻm, mái tóc đen xõa trên vai rối tung, chân đi dép rơm cũng chỉ còn lại một chiếc, trông rất chật vật.

"Tiểu Ngọc, muội bị sao vậy?"

Lưu Thiết vội vàng chạy đến với con dao bổ củi.

20221117023506-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 329


"Đại ca, cứu muội với!"

Tiểu Ngọc nhìn thấy Lưu Thiết liền nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Lưu Thiết.

"Ai bắt nạt muội, nói cho ta biết, ta sẽ chém chết hắn!"

Lưu Thiết ngăn Tiểu Ngọc lại và hỏi một cách tức giận.

Advertisement

Hắn chỉ mỗi muội muội này, bình thường cưng như trứng hứng như hoa, nhìn thấy Tiểu Ngọc chật vật như thế, Lưu Thiết thiếu điều muốn giết người.

"Ta bắt nạt nó đấy!"

Advertisement

Ngay khi Lưu Thiết vừa nói xong, một người phụ nữ cầm chổi lao ra từ trong ngõ.

"Mẹ, mẹ làm gì vậy…"

Khí thế của Lưu Thiết đột nhiên tiêu tan.

Các thành viên trong đoàn hộ tống đã rút ra đủ loại vũ khí để giúp Lưu Thiết dạy cho kẻ xấu một bài học, cũng thu vũ khí về, đứng xem kịch hay.

Đội trưởng đội hộ vệ bị đánh, loại kịch này không phải ngày nào cũng được xem.

Có mấy người còn nhặt cao lương trong xe ra vừa gặm nhấm vừa xem kịch hay kìa.

Công nhân cũng dừng làm, cười khúc khích đứng xem.

Kim Phi cùng cảm thấy buồn cười.

Việc mẹ đánh con là chuyện bình thường, đây là chuyện của nhà người ta, Kim Phi không muốn xen vào.

Tiểu Ngọc thường xuyên nghịch ngợm, động một chút là trêu Quan Hạ Nhi đến đỏ bừng cả mặt, xem cô ta bị xử cũng vui phải biết.

"Lưu Thiết, tránh ra, nếu không tao cũng đánh cả mày đấy!"

Người phụ nữ chống tay trái lên hông và dùng tay phải chĩa chổi vào mũi Lưu Thiết chửi bới.

Lưu Thiết bị mắng đến đần người ra.

Khi người khác bắt nạt Tiểu Ngọc, hắn dám dốc toàn lực, còn khi mẹ đã ra tay thì có thể làm được gì?

Chỉ có thể nói đỡ cho tiểu muội:

"Mẹ, có chuyện gì từ từ nói, Tiểu Ngọc đã lớn như vậy rồi, đâu thể đánh muội ấy như thế được".

Tiểu Ngọc lại gật gật đầu: "Mẹ, người ta là con gái lớn rồi, nể mặt người ta chút đi mà…"

"Mày còn biết mày là con gái lớn rồi cơ đấy, thế mà còn không khiến tao bớt lo đi chút nào!"

Càng nói chuyện, bà ta càng tức giận, bà ta cầm chổi tét vào mông Lưu Thiết vài cái.

Trong lòng có lửa giận, mấy cái quất này chẳng hề nương tay, mùa hè quần áo mỏng manh, Lưu Thiết đau đến nhảy dựng cả lên.

Những người xem bật cười.

"Chuyện gì vậy?"

Trưởng làng kéo quần từ rừng cây bước ra.

Ông ta chỉ định giải quyết nỗi buồn một chút, khi quay lại thì thấy vợ mình đang đánh con.

"Có chuyện gì không về nhà nói được sao, định ở đây cho xấu mặt ra à?"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 330


Trưởng làng nắm lấy cái chổi, sắc mặt tối sầm: "Con cái đã lớn như vậy rồi, Thiết Tử còn là đội trưởng đội hộ vệ, bà làm vậy để mọi người chê cười à!"

Sau khi bị khiển trách, người phụ nữ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, đỏ mắt cúi đầu.

Kể từ khi Lưu Thiết và Tiểu Ngọc lớn, bà ta đã không còn đánh con từ lâu rồi, hôm nay bà ta làm vậy là vì quá tức giận.

"Tiểu Ngọc, muội chọc mẹ kiểu gì mà để mẹ tức giận thế?"

Advertisement

Lưu Thiết xoa mông và trừng mắt nhìn em gái.

Hắn biết lần này nhất định là bị tai bay vạ gió.

Advertisement

"Ta muốn tham gia đội nữ binh, nhưng mẹ không cho, bảo ta phải đến xưởng dệt!"

Tiểu Ngọc nhỏ giọng nói.

“Nói bậy bạ!”, trưởng làng mắng: “Đang yên đang lành cái gì mà nữ binh? Mau đến xưởng dệt làm việc đi!

"Con sẽ không đi đâu. Con đã nghỉ việc ở xưởng dệt rồi, cũng có người khác thế chỗ rồi, trở về không có chỗ cho con đâu".

Tiểu Ngọc cũng cứng đầu cứng cổ nói: "Con nhất định phải đến chỗ đội nữ binh!"

"Mày nghỉ việc ở xưởng dệt rồi?!"

Trưởng làng tức giận trừng mắt: "Mày có biết bao nhiêu người muốn vào xưởng dệt đều không vào được không?"

Không sợ xấu hổ, ông ta cầm chổi quất vào người Tiểu Ngọc.

Lần này Lưu Thiết chỉ cau mày, nhưng không ngăn cản.

"Tiểu Ngọc vớ vẩn quá rồi đấy!"

"Đúng vậy, trưởng làng vất vả nuôi con bé khôn lớn, có thể đến xưởng dệt kiếm tiền rồi thế mà lại muốn làm nữ binh, đúng là không biết Tiểu Ngọc nghĩ gì nữa".

"Còn có thể nghĩ gì nữa, ham chơi thôi, ở xưởng dệt làm gì có chỗ nào chạy nhảy đâu?"

"Tưởng Tiểu Ngọc là một cô gái tốt, không ngờ con bé lại thiếu hiểu biết như vậy".

"Đều là do trưởng làng quá chiều con bé rồi".

"Cũng có nghĩa là điều kiện gia đình của trưởng làng rất tốt, trong nhà ai cũng có việc làm, mỗi tháng có thể kiếm được hơn một hai lượng bạc đấy, thử là nhà khác xem, đã đánh chết con bé từ lâu rồi!"

Lần này thì dân làng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Không chỉ phụ nữ trong làng mà nhiều nam giới cũng cảm thấy Tiểu Ngọc không hiểu chuyện, coi thường gia đình và bất hiếu.

Trưởng làng là một nhân vật có mặt mũi trong làng, bị nói thế có chút tức giận rồi đấy.

"Tao bảo mày nghỉ việc à!"

"Tao bảo mày làm nữ binh à!"

Mắng một câu, quất một phát chổi.

20221118030320-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 331


Trưởng làng tức giận nói: "Nhìn những nữ binh kia đi, ngày nào cũng luyện cùng nam nhân, sau này kết hôn thế nào đây hả?"

"Vậy thì con sẽ không kết hôn!"

Tiểu Ngọc tức giận nói.

"Không kết hôn, sao, mày định làm đồ ăn hại à?"

Advertisement

Trưởng làng tức giận đến mức giơ chổi lên lần nữa, nhưngđã bị Lão Viên giữ chặt lại.

"Đồ ăn hại, trong mắt mấy người phụ nữ cũng chỉ đến thế thôi sao!"

Advertisement

Tiểu Ngọc hét lên: "Mấy người không cho con làm nữ binh, chẳng qua là vì tiếc tiền công dệt thôi đúng không?"

"Hám tiền thì sao hả?"

Trưởng làng nói: "Mới được vài ngày yên ổn mà mày đã giở chứng rồi à? Mày quên mùa đông năm năm trước rồi sao?"

Năm năm trước là một năm bội thu, kết quả là năm đó thổ phỉ thu gấp đôi lương thực, năm đó nhiều người trong thôn không có gì để ăn.

Mùa đông năm đó rất lạnh, trên núi bị tuyết dày bao phủ hơn hai tháng, không có cách nào lên núi kiếm cái ăn, hơn chục người chết đói ở làng Tây Hà.

Ngay cả gia đình trưởng làng vốn sống tương đối tốt cũng suýt chút nữa không trụ được.

"Năm năm trước còn không phải là do thổ phỉ sao. Con gia nhập đội nữ binh chính là để đánh thổ phỉ!"

Tiểu Ngọc nói: "Lần này không có Thiết Ngưu cùng Mộ Lam tỷ tỷ, các người nghĩ là sẽ có ngày hôm nay sao?"

Trưởng làng nghe Tiểu Ngọc hỏi không thốt nên lời.

"Tiểu Ngọc, cháu muốn vào đội nữ binh đã hỏi qua Mộ Lam cô nương chưa?"

Lão Nguyên đứng ra giảng hòa: "Nếu người ta không thu nhận cháu thì có phải cháu đã mất công nghỉ việc rồi không?"

"Đúng đó, mày đã hỏi chưa?"

Trưởng làng cũng nhìn Tiểu Ngọc.

Nghe vậy, Kim Phi lắc đầu cười khổ.

Người khác không biết, nhưng y biết rất rõ Khánh Mộ Lam từ lâu đã phàn nàn đội ngũ có quá ít nữ binh, nói có ngày phải mở rộng tuyển mộ.

Tiểu Ngọc chủ động tìm tới, làm sao có thể không đồng ý?

Quả nhiên sau khi trưởng làng hỏi, liền nghe được Tiểu Ngọc tự hào nói: "Đương nhiên là hỏi rồi, con còn tham gia khảo sát đầu vào kìa, đều đã thông qua, Mộ Lam tỷ nói con có thể gia nhập bất cứ lúc nào".

"Sao cô ta có thể làm thế được? Đây không phải là đang chiều hư Tiểu Ngọc sao?"

Trưởng làng đã rất tức giận khi nghe điều này: "Ta muốn đi hỏi cô ta, rốt cuộc là muốn thế nào?"

"Tướng công", mẹ Lưu Thiết nắm lấy trưởng làng nhỏ giọng nhắc nhở: "Chúng ta không đắc tội nổi đâu…"

"Ta……"

Trưởng làng dừng lại, vỗ mạnh vào đùi một cái.

Những người dân làng bình thường có thể không biết thân phận của Khánh Mộ Lam, nhưng gia đình trưởng làng biết rằng cô ấy là em gái của Khánh Hoài, không thể đắc tội nổi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 332


Tuy nhiên, con gái đã bị Khánh Mộ Lam thao túng, trưởng làng không thể nuốt trôi cục tức này.

Ngay khi đang loay hoay, trưởng làng đột nhiên nhìn thấy Kim Phi đang đứng bên cạnh xe đẩy hóng hớt.

"Phi ca, cậu lên tiếng đi chứ!"

Trưởng làng chạy tới, nắm lấy Kim Phi: "Nói cho ta biết, Mộ Lan cô nương có phải đi quá xa rồi không?"

Advertisement

Kim Phi: "??"

Đang xem kịch hay thì bị nhân vật chính chạy tới kéo vào?

Advertisement

"Trưởng làng, ta có việc, ta đi trước đây".

Kim Phi còn đang mong Khánh Mộ Lam dẫn quân dẹp hết bọn thổ phỉ đi kìa, sao mà dám dẹp quân của Khánh Mộ Lam được?

Dẫn đám Thiết Chùy chuồn thẳng.

Kết quả là vừa chạy tới cổng làng, Thiết Chùy đột nhiên vỗ vào cánh tay của Kim Phi:

"Tiên sinh nhìn qua đó đi".

Kim Phi quay đầu lại, thoáng nhìn thấy Khánh Mộ Lam dẫn đầu một nhóm nữ binh, đang sải bước đầy khí thế từ con đường khác đi tới.

"Lần này không đi nổi rồi".

Kim Phi đau khổ, cùng đám Thiết Chùy quay lại.

Khánh Mộ Lam là một cô gái bạo lực 100%, nếu đánh chết trưởng làng già thì sẽ gây ra rắc rối lớn.

"Lão Lưu, nghe nói ông không cho Tiểu Ngọc gia nhập đội nữ binh, tại sao?"

Đám Khánh Mộ Lam chưa thấy người đã thấy tiếng.

Cũng đầy mùi thuốc súng.

"Vì nó là con gái ta nên nó phải nghe lời ta".

Trưởng làng tuy rằng sợ hãi Khánh Mộc Lam, nhưng có nhiều người vây xem như vậy, ông ta không thể tỏ ra sợ hãi.

Không thể cáu với Khánh Mộc Lam, liền đẩy Tiểu Ngọc: "Đi, đến xưởng dệt với ta!"

"Con biết cha không cho con làm nữ binh chính là muốn con kiếm tiền cho cha!"

Tiểu Ngọc thoát khỏi sức kéo của trưởng làng với đôi mắt đỏ hoe: "Con không đi, bằng không cha cứ đánh chết con đi còn hơn!"

"Mày……"

Trưởng làng tức giận đến mức run cả râu, ngay khi tay cầm chổi vừa giơ lên, Khánh Mộ Lam đã giật ngay cây chổi của ông ta.

"Sao, ta muốn giáo huấn con gái của mình mà cũng cần cô quản à?"

Trưởng làng trừng mắt hỏi.

20221118030554-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 333


"Đúng là nên như vậy".

Khánh Mộ Lam gật đầu, quay đầu nhìn Tiểu Ngọc: "Một tháng ở xưởng dệt, muội có thể kiếm được bao nhiêu tiền?"

"Tháng trước ta kiếm được 41 văn. Phi huynh nói tháng này lương của ta sẽ tăng gấp đôi, lụa ta quay cũng nhanh hơn trước, chắc có thể kiếm được 95 văn".

Tiểu Ngọc thành thật.

Advertisement

Khi mới thành lập xưởng dệt, nữ công nhân được trả lương mỗi ngày một văn, sau này khi Đường Đông Đông chuyển sang trả lương khoán, nữ công nhân làm việc càng hăng say hơn, họ ngày càng có tay nghề cao hơn. Nhiều nữ công nhân có thể kiếm được hơn 40 văn một tháng.

"Chín mươi lăm, phải không?"

Advertisement

Khánh Mộ Lam gật đầu: "Tiểu Ngọc, mỗi tháng ta sẽ cho muội 300 văn, những quyền lợi khác đều giống như những cựu binh dưới quyền Lương huynh, muội nghĩ sao?"

"Ba trăm văn?"

Tiểu Ngọc lập tức che miệng lại.

Những người đến xem trong làng cũng đột nhiên sôi sục.

"Trời ơi, ba trăm văn một tháng!"

"Đội hộ vệ cũng không có tiền công cao như vậy đâu nhỉ?"

"Mộ Lan hào phóng quá!"

"Tiểu Ngọc lần này thật may mắn!"

Dân làng choáng váng trước sự hào sảng của Khánh Mộ Lam.

Phải biết ngày nay, hầu hết đàn ông kiếm được ít hơn một trăm văn một tháng.

"Mộ Lan, cô còn cần người trong đội nữ binh không?"

Một cô thôn nữ ngoài ba mươi hào hứng hỏi.

Đàn ông trong nhà cô ấy hy sinh trên chiến trường, để lại một người mẹ chồng què và hai đứa con, gia đình phụ thuộc cả vào cô ấy.

Có thể tưởng tượng ra nó khó khăn đến thế nào.

Tuy giờ đã vào làm ở xưởng dệt, nhưng không còn thời gian làm ruộng, mẹ già lại đau ốm, số tiền kiếm được vẫn không đủ.

Nghe nói tham gia đội nữ binh mỗi tháng có 300 văn, lập tức thèm muốn.

"Người thì cần nhưng cô phải vượt qua đánh giá của chúng ta".

Khánh Mộ Lam nói: "Đi theo ta, sau này có thể phải đánh thổ phỉ, ta không muốn nuôi mấy con ma bệnh!"

"Ta không phải ma bệnh, ta làm ruộng từ năm mười hai tuổi, ta còn cường tráng hơn nam nhân kìa!"

Để chứng minh, người phụ nữ ôm dì ba bên cạnh rồi nâng lê n đỉnh đầu khiến dì ba la hét oai oái.

"Được rồi, được rồi, sức lực của cô quả nhiên không nhỏ".

Khánh Mộ Lam không biết nên cười hay nên khóc: "Mau thả dì ba xuống đi".

"A Bội, mày muốn giết tao à!"

Dì ba sợ đến nỗi co quắp hết cả chân lại, đập loạn xạ vào người phụ nữ kia.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 334


Người phụ nữ cũng biết mình sai, rụt cổ lại để cho dì ba trút giận.

Chờ đến khi dì ba ngừng đánh, người phụ nữ tên A Bội mới tươi cười hỏi: "Mộ Lam cô nương, cô nghĩ sao?"

“Sức mạnh vậy là đủ rồi, nhưng chúng tôi tuyển người, ngoài sức mạnh, còn phải tuân theo mệnh lệnh”, Khánh Mộ Lam nói.

Advertisement

“Mộ Lam cô nương, yên tâm, chỉ cần cô trả công cho tôi, cô bảo tôi đi về hướng đông tôi sẽ không bao giờ đi về hướng tây”, A Bội nhanh chóng cam đoan.

"Vậy được, sáng mai cô đến sau núi tìm tôi. Nếu như không có vấn đề gì về việc mang nặng chạy việt dã thì được thôi", Khánh Mộ Lam nói.

Advertisement

“Vậy tiền công của ta một tháng cũng là 300 văn?”, A Bội trầm giọng hỏi.

"Đúng vậy, chỉ cần cô vượt qua bài kiểm tra của tôi, thì lương ít nhất sẽ là 300 văn. Nếu cô trở thành đội trưởng hoặc lập công, cô sẽ được thêm tiền!"

Khánh Mộ Lam lớn tiếng nói: "Ngoài ra, các nữ binh cũng sẽ được ở ký túc xá, mỗi người một phòng như nam nhân. Ngoài ra, nếu có người bị thương hoặc tử trận, ta sẽ chịu trách nhiệm".

Nghe vậy, mắt A Bội đột nhiên sáng lên.

Trong số những người phụ nữ đứng xem, nhiều người cũng muốn tham gia.

"Mộ Lam cô nương, giờ cô nói thì hay lắm nhưng nhỡ có chuyện cô bỏ chạy thì sao?"

Một người phụ nữ hỏi.

Ngay khi nghe được những lời này, vài phụ nữ đã chùn lòng.

Mọi người đều sẵn sàng tin lời Kim Phi, bởi vì Kim Phi có mấy xưởng tại làng Tây Hà, không thể chạy trốn.

Nhưng Khánh Mộ Lam không phải là người địa phương, nếu bỏ chạy thì biết tìm ở đâu?

"Cái này……"

Bản thân Khánh Mộ Lam hiểu rằng dân làng không thể tin cô ấy, vì vậy cô ấy nhìn Kim Phi cầu cứu.

Kim Phi mỉm cười gật đầu, sau đó lớn tiếng nói: "Nếu như Mộ Lan chạy trốn, ta sẽ chịu trách nhiệm".

Đùa chắc, Khánh Mộ Lam là em gái của Khánh Hoài, sao có thể thiếu tiền được chứ?

Cô ấy có thể dễ dàng nuôi được một đội khoảng 100 người ấy chứ.

Hơn nữa, cho dù thật sự chạy trốn, không phải vẫn còn Khánh Hoài đó sao?

Với sự bảo đảm của Kim Phi, dân làng không còn băn khoăn gì nữa, A Bội lập tức nói: "Mộ Lam cô nương, mai tôi sẽ đến sau núi đúng hẹn!"

"Được, ta chờ!"

Khánh Mộ Lam gật đầu nhìn xung quanh: “Còn có ai muốn tham gia không?

20221118030635-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 335


"Ta tham gia!"

"Ta tham gia!"

"Ta tham gia!"

Có lẽ bị cậu bé lây nhiễm, lúc này có ba nữ nhân lên tiếng muốn tham gia đội nữ binh.

Advertisement

Cũng có một vài cô gái muốn nhưng chưa thể hiện ngay lập tức, chắc là về bàn bạc với gia đình trước.

"Được rồi, sáng mai tất cả các cô đến sau núi cùng với A Bội đi".

Advertisement

Khánh Mộ Lam cười đáp.

Mấy nữ nhân biểu hiện luôn đều là những người nhà không có đàn ông, hoặc điều kiện sống rất khó khăn.

Xuất thân trong một gia đình như vậy, về cơ bản họ phải làm việc như nam giới, thể lực cũng không quá tệ.

"Tiện thể, các cô về chuẩn bị mỗi người một gói 30 cân, ngày mai sẽ dùng tới".

Khánh Mộ Lam nhắc nhở.

"Hiểu rồi".

Mấy nữ nhân cười đồng ý.

Từ lâu, họ đã biết sáng nào đội nữ binh cũng cõng một bao 30 cân chạy lê n đỉnh núi đối diện rồi lại chạy về.

"Mộ Lan cô nương, ta cũng muốn gia nhập đội nữ binh, nhưng phải bàn bạc với mẹ chồng. Ngày mai tìm cô được không?"

Một người phụ nữ hỏi.

Người đàn ông của cô ấy cũng chết trên chiến trường, mẹ chồng cô ấy giờ làm chủ gia đình.

"Được được, nhưng nếu người khác đến trước, đủ chỉ tiêu rồi thì cũng chịu đó".

Khánh Mộ Lam đáp.

"Vậy ta sẽ về hỏi ngay rồi sẽ trả lời cô liền".

Người phụ nữ quay lưng bỏ chạy về nhà.

Cũng có một số phụ nữ giống như cô ấy, vì sợ chậm chân sẽ bị người khác chiếm chỗ mất.

Bởi vì trong lòng bọn họ biết rất rõ, những người phụ nữ có mặt ở đây trên cơ bản đều sống ở gần cổng làng, cũng chỉ có vài người nghe thấy vụ ồn ào của Tiểu Ngọc và gia đình cô ấy liền chạy ra xem trò vui, còn hầu hết đều làm việc trong xưởng dệt, hoặc ngủ ở nhà sau ca làm đêm.

Chỉ với số lượng ít như vậy, đã có năm sáu người nói muốn gia nhập đội nữ binh, khi tin tức truyền ra, nhất định sẽ có thêm người muốn gia nhập.

Đến khi đủ chỉ tiêu, muốn tham gia cũng không được.

"Tiểu Ngọc, muội nghĩ kỹ chưa?"

Khánh Mộ Lam nhìn Tiểu Ngọc.

"Nghĩ kỹ rồi!"

Tiểu Ngọc gật đầu không do dự.

Hôm đó khi bọn cướp đánh tới, phụ nữ, trẻ em và người già yếu khác đều trốn ở núi sau, nhưng Tiểu Ngọc đã lẻn ra và nấp sau để theo dõi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 336


Dưới sự dẫn dắt của Khánh Mộ Lam, hình ảnh những nữ binh bước ra khỏi Đả Cốc Trường với toàn thân đẫm máu đã in sâu vào tâm trí Tiểu Ngọc.

Chính là ngay từ lúc đó, Tiểu Ngọc đã đưa ra quyết định tham gia vào đội nữ binh.

"Nghĩ kỹ rồi thì đi theo ta, hôm nay còn hai mục cần huấn luyện nữa, chưa xong đâu, vừa vặn muội đến đúng lúc".

Advertisement

Khánh Mộ Lam mang theo nữ nhân trở lại núi sau, không thèm nhìn trưởng làng.

Trưởng làng, người vừa rồi kiên quyết phản đối, lúc này lại cúi đầu để Tiểu Ngọc cùng Khánh Mộ Lam rời đi.

Advertisement

Con người là thế đó, khi một ngành mới hoặc một thứ mới xuất hiện, họ sẽ phản kháng theo bản năng, nhưng khi mọi người đổ xô sang ngành mới, họ lập tức chạy theo xu hướng, vì sợ bị tụt lại phía sau.

"Được rồi, hết chuyện để hóng rồi".

Kim Phi mỉm cười rời đi.

Y quay lại vì sợ xảy ra xung đột giữa Khánh Mộ Lam và trưởng làng, nhưng Khánh Mộ Lam đã xử lý mọi việc tốt hơn y mong đợi.

Đại Khang có nhiều nữ hơn nam, các nữ binh của Khánh Mộ Lam cũng chỉ là một tia lửa nhỏ, tuy rằng hiện tại không dễ thấy, nhưng chỉ cần gió đông thổi qua, bọn họ sẽ nhanh chóng trở thành ngọn lửa thảo nguyên!

Đây cũng là điều mà Kim Phi muốn thấy.

Nhân vật chính đã rời đi, những người phụ nữ xung quanh cũng rời đi.

Thông tin đội nữ binh sẽ mở rộng tuyển quân cũng được lan truyền.

Đêm hôm đó, có hơn 20 người phụ nữ đến sau núi tìm Khánh Mộ Lam để đăng ký.

Ngày hôm sau có thêm mười người nữa.

Nhưng đến ngày thứ ba, chỉ có hai người đăng ký, còn chưa vượt qua cuộc đánh giá, họ đã bị xóa sổ ở cửa ải vác nặng chạy việt dã đầu tiên.

Có người thích ớt và nghĩ rằng những người khác cũng thích ớt.

Khánh Mộ Lam khao khát vào quân đội, bất giác nghĩ rằng trên thế giới này sẽ có nhiều phụ nữ như cô.

Cùng với sự hưởng ứng của rất nhiều phụ nữ khi tin tuyển quân được đưa ra, Khánh Mộ Lam cảm thấy rằng có thể dễ dàng tuyển được năm mươi người, nhưng kết quả hiện tại đã khiến cô ấy bị đả kích rất lớn.

Khánh Mộ Lam hiểu được rằng, để suy nghĩ xem bản thân có thực sự hứng thú với đội nữ binh không, chỉ cần 3 ngày là đã nghĩ kỹ rồi.

Ba ngày rồi chưa đưa ra quyết định, nếu không phải ý chí không vững, thì cũng là gia đình phản đối, không thể đến được.

Quả nhiên, vào ngày thứ tư, thậm chí không có một người nào đến đăng ký nữa.

"Tiên sinh, làm sao bây giờ?"

Khánh Mộ Lam sáng sớm đã chạy đến chỗ Kim Phi phàn nàn: “Ta đã nói trước mặt nhiều người là sẽ tuyển năm mươi người, bây giờ còn thiếu nhiều như vậy, thật quá xấu hổ.

Tiên sinh đầu óc linh hoạt, mau nghĩ cách giúp ta đi".

"Bây giờ cô đã tuyển được bao nhiêu người rồi?"

Kim Phi đặt chén cơm xuống, cười hỏi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 337


"Tổng cộng có 43 người đã đăng ký, cuối cùng chỉ có 27 người vượt qua bài đánh giá".

Khánh Mộ Lam nói: "Còn lâu mới đạt được mục tiêu ban đầu của ta".

"Tỷ lệ đào thải của cô khá cao đấy?"

Advertisement

Kim Phi liếc nhìn Khánh Mộ Lam.

Những người phụ nữ dám đăng ký về cơ bản là đều khá tự tin vào điều kiện của mình, ít nhất cũng có một chút sức mạnh, kết quả là chỉ còn lại hai mươi bảy trong số bốn mươi ba người, tỷ lệ bị loại gần một nửa.

Advertisement

"Mặc dù ta muốn mở rộng đội nữ binh, nhưng không phải là ai cũng được".

Khánh Mộ Lam tự hào nói: "Tiêu chuẩn đánh giá thấp hơn nhiều so với cường độ huấn luyện thông thường. Nếu họ vẫn trượt, họ không đủ tư cách để tham gia cùng chúng ta".

"Thà thiếu mà chất lượng còn hơn nhiều mà bát nháo".

Kim Phi gật đầu đồng ý: "Đừng lo, vẫn còn thiếu hai mươi ba người, ngày mai ta hứa sẽ tuyển đủ cho cô".

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật, nếu chiêu của ta còn chưa đủ, ta sẽ bắt đám Thiết Chùy mặc váy vào làm nữ binh cho cô".

Kim Phi cười nói.

Thiết Chùy đứng ở một bên: "???"

"Được, ta sẽ đợi!"

Khánh Mộ Lam bị Kim Phi chọc cho bật cười, liếc nhìn Thiết Chùy rồi vui vẻ chạy đi.

Không biết nên đợi Kim Phi tìm người cho cô ấy, hay đợi nhìn Thiết Chùy mặc váy.

"Tiên sinh, ngài nói chuyện với Mộ Lam cô nương còn kéo ta vào làm gì?"

Thiết Chùy đau khổ nói.

Hắn là đàn ông trân chính, nếu thực sự mặc váy đi vào đội nữ binh thì còn mặt mũi nào nữa.

"Đừng lo, ta sẽ không cho ngươi mặc váy đâu".

Kim Phi cười nói: "Chờ chút nữa ngươi đi gọi sư huynh Thiết Tử qua đây".

"Được, ta đi ngay".

Thiết Chùy quay đầu bỏ chạy.

Sáng hôm đó, tin tức về đội nữ binh đi tuyển người đã lan truyền khắp các làng xung quanh.

20221118030720-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 338


“Thu nhận ta đi, ta khoẻ!"

"Ta không chỉ khỏe, còn có thể chạy rất nhanh!"

"Trước đây ta đã giết một con lợn rừng trên núi đấy!"

“Ta có thể chịu khổ hơn cả nam giới. Năm ngoái, ta đã tự đào đất ba ngày và lật tất cả đất trong nhà của ta lên đấy!"

Advertisement

Nhìn thấy các nữ binh đi tới, đám phụ nữ lập tức vây quanh, đồng thời tiến cử chính mình.

"Quả là tiên sinh lợi hại!"

Advertisement

Khánh Mộ Lam trong lòng tán thưởng, nhảy lên một tảng đá, ra hiệu cho A Mai đánh cồng.

Tiếng cồng vang lên, xung quanh lập tức im bặt.

"Ta biết nhiều người đến đây vì không đủ ăn. Nếu đúng như vậy, ta phải nói trước với mọi người là xưởng dệt của Kim tiên sinh sáp sửa được mở rộng, sau này chắc chắn sẽ tuyển dụng ở làng mọi người".

Có nhiều người đến, càng có nhiều lựa chọn, Khánh Mộ Lam kiên định nói: “Nếu chỉ cần để no bụng, có thể đợi lát nữa, vào xưởng dệt ăn bao nhiêu cũng được.

Ta nói trước, gia nhập đội nữ binh của ta là phải ký kế ước sinh tử. Trong kế ước có ghi rõ, phải làm việc trong vòng một năm, nếu bỏ cuộc giữa chừng thì phải bồi thường gấp đôi tiền công, hi vọng mọi người nghĩ kĩ!"

Câu nói này chẳng khác gì một gáo nước lạnh bị đổ vào chảo dầu, lập tức đám đông như ong vỡ tổ.

"Cô Mộ Lan, cô nói thật sao?"

"Khi nào Kim tiên sinh sẽ mở rộng xưởng dệt?"

"Kim tiên sinh muốn tuyển bao nhiêu người? Từ làng nào?"

"Cô Mộ Lan, khi nào chúng tôi có thể bắt đầu làm việc, có nuôi cơm không?"

"Tiền công của lao động làng khác có giống như của làng Tây Hà không?"

"Còn cần người xây lò gạch, lợp nhà không? Chồng của ta cũng muốn tới!"

...

Những người phụ nữ không quan tâm đến nữ binh nữa, và liên tục hỏi về việc mở rộng xưởng dêt.

"Chuyện xưởng dệt, mọi người nên hỏi Kim tiên sinh".

Thấy Kim Phi cũng đang đến, Khánh Mộ Lam mỉm cười và vẫy tay với Kim Phi.

"Cô gái này thật là…"

Kim Phi cười và lắc đầu.

Y đến đây chỉ để xem có bao nhiêu phụ nữ đăng ký, không ngờ lại bị Khánh Mộ Lam bắt lại.

Tuy nhiên, việc mở rộng tuyển dụng của xưởng dệt hiện đang trong quá trình chuẩn bị, Kim Phi cũng không trách Khánh Mộ Lam, dù sao quảng bá trước thì về sau tuyển cũng dễ hơn.

"Xin chào mọi người, ta là Kim Phi".

Kim Phi nhảy lên đá và cười nói: "Việc mở rộng xưởng dệt đang được chuẩn bị, có thể tháng sau sẽ bắt đầu tuyển người, đoán chừng sẽ tuyển 300 người, tất cả mọi người đều có thể đến đăng ký".

Tiếp theo, Kim Phi trả lời câu hỏi của đám phụ nữ ngay tại chỗ, khi Kim Phi kết thúc bài phát biểu của mình, hầu hết những người phụ nữ có mặt đã rời đi.

Nhưng có bảy tám mươi phụ nữ vẫn quyết định ở lại và gia nhập đội nữ binh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 339


Nhà họ đều không có đàn ông, họ không thể nuôi gia đình bằng cách làm việc trong xưởng dệt một mình.

Có lẽ cũng có một hoặc hai người trong số họ thực sự muốn trở thành nữ binh.

"Ta rất vui vì mọi người ở lại, nhưng ta muốn nói rõ với mọi người rằng ta không tuyển dụng các nữ binh để thêu thùa. Ta trả lương như các binh nam thì sau mọi người phải làm công việc tương tự như các binh nam, cần áp tải hàng hoá, cầm đao liều mạng với thổ phỉ”.

Advertisement

Khánh Mộ Lam nói: "Nếu ai sợ hãi, thì nên rời đi ngay bây giờ. Nếu có đánh nhau mà rút lui, sẽ bị coi như binh đào ngũ, sẽ gi3t chết ngay tại chỗ, mà binh đào ngũ sẽ không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Chết cũng là vô ích.

Những điều này cũng sẽ được ghi trong khế ước, mọi người có thể suy nghĩ cho kỹ".

Advertisement

Vừa dứt lời, ba người phụ nữ khác đã quyết định rời đi.

Nhưng những phụ nữ còn lại lại tỏ ra kiên quyết hơn.

"Nghĩ kỹ rồi, có thể tới ký khế ước sinh tử đi, chưa nghĩ kỹ có thể về, hôm sau lại đến".

Khánh Mộ Lam nói: "Nhưng cũng chỉ cho hạn ngày mai nữa thôi, ngày kia đến sẽ không thu nhận nữa".

"Ta ký!"

"Ta cũng sẽ ký!"

Mấy chục phụ nữ còn lại đều đóng dấu vân tay của họ vào khế ước sinh tử, sau đó bắt đầu khóa đào tạo đánh giá vào sáng hôm đó.

Cuối cùng, một nửa trong số họ đã bị loại, chỉ có hơn 30 người vượt qua cuộc đánh giá, năm mươi người mà Khánh Mộ Lam mong đợi còn dư ra tận bảy tám người, họ đều đã được Khánh Mộ Lam giữ lại.

Sau lần mở rộng này, số lượng nữ binh gần bằng số lượng nam binh khiến cho Khánh Mộ Lam rất vui mừng.

Nhưng có nhiều người hơn cũng cần trang bị nhiều hơn, nên Khánh Mộ Lam mấy ngày nay đã trở thành một viên kẹo cao su, ngày nào cũng bám lấy Kim Phi, nịnh y để y làm vũ khí cho mấy nữ binh.

Còn không à, khi Kim Phi tỉnh dậy, y đã nhìn thấy Khánh Mộ Lam đang đứng trong sân.

"Bà cô à, không phải ta đã hứa sẽ làm vũ khí cho cô sao?"

Kim Phi bất đắc dĩ nói: "Cô không giám sát huấn luyện nữ binh à, sao lại tới đây làm gì?"

"Không phải sợ ngài ngủ quên nên mới đến gọi dậy sao?"

Khánh Mộ Lam nhếch mép nói.

Kim Phi thích ngủ nướng, ba ngày trước y ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao, sau khi Khánh Mộ Lam phát hiện ra, ngày thứ 2 cô ấy đã chạy đến đánh thức Kim Phi vào sáng sớm, điều này khiến Kim Phi chán nản.

"Ta dậy rồi, cô mau đi đi".

Bây giờ nhìn thấy Khánh Mộ Lam, y liền cảm thấy đau não.

"Mộ Lam, đến rồi thì ăn điểm tâm rồi hẵng đến sau núi?"

20221118094515-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom