Ngôn Tình Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,266,968
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-khong-toi-muon-ly-hon-voi-ba-dao-tong-tai.jpg

Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Tác giả: Jade M
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Jade M

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Giới thiệu:

Cô vốn là một nữ diễn viên xinh đẹp, tài năng, là siêu sao người người hâm mộ

Nhưng chính vì quá nổi bật, nên khiến nhiều người ghen ghét, chính bạn diễn của cô đã hãm hại cô, khiến cô mất đi sinh mệnh

Được trọng sinh, cô cho rằng mình có thể sống một cuộc đời mới theo ý thích, có điều cô lại trở thành một người khác, sống dưới một thân phận khác, mà người này còn có gia đình, một ông chồng tổng tài lạnh lùng.

Cô chỉ muốn hét thật lớn "Tôi Muốn Ly Hôn!!!"​
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 1: Chương 1


Cơn mưa lớn cứ đổ xuống ào ạt tạo nên cho con người ta cái cảm giác lạnh lẽo buốt giá.

Cô gái với gương mặt ngũ quan tinh xảo cũng bị mưa làm cho ướt hết cả người trông vô cùng nhếch nhác.

Cô đứng run rẩy trên sân thượng với nét mặt sợ hãi, run vì lạnh nhưng sợ là vì người trước mặt.

" Đường Y Na, cô không thể tiếp tục sống nữa.

"
Cô gái đối diện Y Na trên tay cầm con dao sắt nhọn cứ từ từ tiến đến dồn cô vào con đường cùng không thể lùi thêm được nữa.

" Cát Cát, sao cô phải làm như vậy? "
Trần Cát Cát như một người điên, cầm con dao chỉa vào cô rồi mắng xối xả.

" Tại sao lúc nào cô cũng được đóng chính còn tôi thì mãi là vai phụ đi theo phía sau? Cô bước vào phim trường được người người quan tâm còn tôi thì chẳng ai để ý.

Người hâm mộ thích cô, tặng quà cho cô còn tôi thì lại chẳng có gì.

Tại sao lúc nào tôi cũng phải thua thiệt cô? Tại sao? "
Bao nhiêu chất chứa đè nén trong lòng Trần Cát Cát hôm nay mới được thẳng thắng nói ra.

Bởi cô ta đã quyết từ hôm nay sẽ không để người tên Đường Y Na tồn tại nữa.

Y Na lắc đầu, cô không ngờ bạn diễn của mình lại đối xử với mình như vậy.

" Không Cát Cát, sao cô lại có suy nghĩ lệch lạc như vậy? "
" Y Na, hãy chết đi.

Chỉ khi cô chết tôi mới có thể thực sự tỏa sáng "1
Đường Y Na sợ hãi, cô cứ lùi bước tránh né mũi dao sắt nhọn của Cát Cát.

Miệng liên tục nói
" Không, không Cát Cát, đừng mà...đừng...aaaa"


Viết gì đó

Chương trước

Chương sau
Y Na trượt gót giày rồi từ sân thượng rơi xuống sau đó chết ngay tức khắc.

Những người đi đường túa nhau xem nhưng không ai dám lại gần.

Trần Cát Cát từ trên sân thượng nhìn xuống vô cùng hả dạ, cô ta bật cười lớn tiếng rồi quay gót rời đi miệng không ngừng lẩm bẩm.





12

" Không, không Cát Cát, đừng mà...đừng...aaaa"
Y Na trượt gót giày rồi từ sân thượng rơi xuống sau đó chết ngay tức khắc.

Những người đi đường túa nhau xem nhưng không ai dám lại gần.

Trần Cát Cát từ trên sân thượng nhìn xuống vô cùng hả dạ, cô ta bật cười lớn tiếng rồi quay gót rời đi miệng không ngừng lẩm bẩm.

" Chết rồi, cuối cùng cũng chết rồi.

"
...!
Tại phòng cấp cứu, bác sĩ y tá vào ra liên tục, người truyền máu, người thì cho bệnh nhân thở oxi rồi kích tim.

Mặc dù đã cố gắng nhưng sau đó ở máy đo nhịp tim phát một tràng tiếng tít tít tít rồi một đường thẳng chạy dài, bệnh nhân đã chết, bác sĩ không thể cứu sống được cô ấy.

Trời dù đã khuya nhưng tại phòng chủ tịch của TA Entertainment vẫn còn sáng đèn.

Hình ảnh người đàn ông ngoài 30 với gương mặt lạnh lùng góc cạnh, ánh mắt sắt lẹm đang tập trung với màn hình máy tính bàn tay không ngừng gõ phím lạch cạch.

Trong tiếng mưa lách tách vô cùng yên tĩnh bỗng tiếng chuông điện thoại làm phá vỡ ngang bầu không khí.

Người đàn ông khẽ nhấc điện thoại lên, anh giọng nói trầm lắng.

" Chuyện gì? "

Đầu dây bên kia giọng nói có chút gấp gáp
" Tề tổng, Y Na chết rồi.

"
Anh chỉ khẽ nhíu mày một cái
" Chết rồi? "
" Dạ phải, cảnh sát phát hiện cô ấy chết do chấn thương vùng đầu bởi rơi từ sân thượng của phim trường xuống.

"
Bên ngoài phòng bỗng có tiếng gõ cửa, ở đây anh vẫn chưa nghe điện thoại xong, anh lớn tiếng nói vọng ra
" Vào đi "
Một thanh niên vội vàng bước vào, sắc mặt khó coi, anh thở hì hục.

" Tề Tổng, phu nhân chết rồi.

Cô ấy lên cơn đau tim, sau khi được người làm đưa đến bệnh viện vào phòng cấp cứu không bao lâu thì chết rồi "
" Cao Hi Văn chết rồi? "
Anh nghĩ ngợi điều gì đó rồi nhếch một bên môi.

" Mấy người phụ nữ này là muốn thay phiên nhau chết hay sao? "
Người thanh niên kia nuốt nước bọt
" Vậy...vậy chúng ta có đến bệnh viện xem phu nhân hay không? Ông Tề cũng đã đến đó rồi.

"
Anh đứng dậy bước ra khỏi ghế khẽ lắc đầu vươn vai cho đỡ mỏi.

Gương mặt anh không chút cảm xúc cầm lấy chiếc áo treo sau ghế rồi mặc vào.

" Đi thôi, đi đến bệnh viện xem cô ngốc đó chết thế nào.

Kẻo ông tôi lại than phiền trách mắng.

"
...!
Về phần Y Na, sau khi bị Cát Cát hại chết cô cảm thấy linh hồn của bản thân cứ đi vất vưởng khắp nơi, đột nhiên một vầng sáng trắng lớn xuất hiện hút cô vào đó.

Y Na nhìn khắp nơi xung quanh rồi thấy bản thân đang ở một nơi vô cùng lạnh lẽo.

Trước mặt cô là chiếc băng ca trên đó bị trùm một tấm vải trắng.

" Đây là nhà xác sao? Mình...sao mình lại ở đây? Còn người nằm đó là ai? "
" Là tôi "
Một cô gái dáng vẻ tiều tụy đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô.

Nhưng trông cô ấy cứ lập lòe hư ảo, Y Na vô cùng khó hiểu.

" Cô...cô là "
" Tôi tên Cao Hi Văn, thân xác nằm đó chính là của tôi "
Cô nhìn cô ấy rồi nhìn lại thân xác trên băng ca, đây rốt cuộc là loại chuyện gì vậy?
" Tại sao tôi lại ở đây? "
" Y Na, thật trùng hợp chúng ta chết cùng ngày cùng giờ.

Cô...sau này cô làm ơn hãy tiếp tục sống cuộc sống của tôi.

Hy vọng cô thay tôi đối tốt với Tề Ân, tôi chưa bao giờ dám bộc lộ tình cảm của mình cho anh ấy biết.

Y Na, trăm sự nhờ cô, thân xác này tôi giao lại cho cô.

Nói rồi cô gái kia cũng dần tan biết đi, Y Na chưa hiểu cơ sự gì rồi vầng sáng lớn kia lại tiếp tục một lần nữa xuất hiện.

Cô bị hút vào trong đó rồi...rồi không còn biết gì cả..
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 2: Chương 2


Tề Ân theo trợ lý của mình là Hoàng Thạch lái xe vào bệnh viện.

Mặc dù biết tin người chết là vợ mình nhưng từ vẻ mặt của của anh không có gì gọi là đau buồn cả.

Anh bình thản ngã người ngồi trên xe vắt chéo chân nghe nhạc.

Cao Hi Văn sống hay chết đối với anh thực chất đối với anh cũng chẳng có gì quan trọng.

Hai người cưới nhau cũng là do sự bắt ép của ông nội Tề Ân - Tề Tứ.

Cao Hi Văn là con gái của một người bạn làm ăn của ông, người bạn kia chết để lại Hi Văn một mình, sợ cô ấy khờ khạo lại có bệnh trong người sẽ bị người khác lừa gạt nên mới nhờ Tề Tứ nuôi dưỡng.

Ông rất yêu quý Hi Văn nên mới quyết định để cô gả vào Tề gia cho cháu trai mình là Tề Ân.

Lúc đầu anh cũng phản đối kịch liệt lắm nhưng đợt đó công ty của anh cũng chỉ mới phát triển cần có sợ hỗ trợ của ông nội nên anh mới quyết định lấy Cao Hi Văn.1
Cuộc sống hai người bọn họ vốn chẳng có gì giống cuộc sống hôn nhân.

Anh và cô mỗi người một phòng, cả năm trời chung sống dưới mái nhà nhưng số lần nói chuyện với nhau cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Cũng vì thế Hi Văn thường xuyên bị người làm trong nhà ức h**p, cô cũng chẳng dám nói lại với anh.

Ai mà biết được Tề Ân lạnh lùng vô cảm như thế mà cũng được Hi Văn đem lòng thầm yêu có điều cô chưa bao giờ thổ lộ điều đó cũng không dám thổ lộ điều đó với anh.

Cho đến lúc chết cũng tự mình ôm theo tình cảm đó.

Tề Ân thì ngược lại, đối với anh Cao Hi Văn cũng chỉ là một người dưng nước lã, anh không có tình cảm với cô thì dù Hi Văn có chết đối với anh cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Ngược lại anh còn cảm thấy có chút thoải mái khi không còn ai ràng buộc nữa.

...!
Dừng xe lại trước cổng bệnh viện, Tề Ân bình thản sải bước vào trong.

Hoàng Thạch vẫn luôn kè kè bên cạnh dẫn đường cho anh.

Tề Tứ ngồi trong căn phòng lạnh lẽo, ông nhìn thân xác đứa con dâu xấu số bằng nét mặt buồn rầu.

Một người phụ nữ lớn tuổi khác đến an ủi ông.

" Lão gia, ông như vậy thiếu phu nhân dưới suối vàng cũng không yên lòng đâu "
Ông lấy tay che miệng, che đi đôi môi như đang muốn mếu máo của mình, mắt ông rưng rưng.

" Từ quản gia bà nói coi Hi Văn nó sao lại khổ như vậy? Mẹ mất sớm rồi ba cũng mất, nó cũng chỉ mới từng tuổi này cũng đã ra đi.

"
" Con người sống chết có số chúng ta không thể cưỡng cầu đâu lão gia.

"
*Cạch, tiếng cửa phòng đẩy vào.

Hoàng Thạch đứng ở bên ngoài chờ để anh một mình vào trong.

Tề Ân đứng tựa người vào tường khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc.

Tề Tứ cầm lấy cây gậy gỗ, ông đứng dậy đi đến gần Tề Ân rồi dùng cây đập thật mạnh vào chân anh.

" Thằng nhãi con, sao bây giờ mới chịu đến? Lúc Hi Văn ở trong phòng phẫu thuật ta đã cho người gọi con đến đây biết bao lần.

Bây giờ nó chết rồi con mới vác mặt đến đây.

Con làm chồng người ta kiểu gì vậy? "
Đã chết rồi còn gây phiền phức cho anh, Tề Ân bao nhiêu khó chịu bộc lộ hết ra mặt.

" Cao Hi Văn chết cũng đã chết rồi, ông muốn con phải làm sao? Gọi cô ta sống dậy? "
Tề Tứ tức đến nó không nên lời, thật không ngờ đứa cháu trai này của ông lại vô cảm như vậy.

" Hi Văn nó có sống lại thì nhất định rất căm thù con, từ lúc kết hôn đến giờ đã hơn 4 năm rồi con có đối xử với nó tử tế ngày nào chưa? "
Tề Ân nhếch một bên miệng
" Căm thù? Con cũng mong cô ta căm thù con đó, nhưng mà...không như vậy.

"
Trước mặt anh Cao Hi Văn lúc nào cũng bày ra bộ mặt sợ sệt, e dè chẳng khác chi đám người làm trong nhà làm anh chán ghét.

Từ trên băng ca, bên dưới tấm vải trắng kia đột nhiên có gì đó đang động đậy.

Cao Hi Văn ngồi bật dậy, nét mặt tái nhợt uể oải cô lấy tay vỗ nhẹ vào đầu, cô nói khẽ.

" Sao mà, đầu mình đau như vậy? "
" Lão...lão gia...phu nhân...phu nhân cô ấy sống lại rồi kia "
Từ quản gia sợ đến nói năng lắp bắp, bà ấy run rẩy nhìn người trước mặt, người vừa bước từ quỷ môn quan trở về.

Lúc đầu Tề Tứ chỉ lo mắng đứa cháu của mình cho đến khi ông quay người lại thì bắt gặp cảnh tượng khiến ông còn không dám tin vào mắt mình.

" Hi...Hi Văn, con sống lại rồi sao? "
Tề Ân cũng không dám tin vào những gì mình đang thấy, Cao Hi Văn đã chết được một quãng thời gian lại đột nhiên sống lại.

Rốt cuộc điều quỷ quái gì đang xảy ra?
Hi Văn nhìn đám người trước mặt mình cô trợn to mắt khi bắt gặp Tề Ân và Tề Tứ.

" Tề tổng? Ông Tề? "
Chuyện gì đang xảy ra với cô vậy? Tề Ân chính là chủ tịch của công ty chủ quản cô đây mà, bình thường Chỉ khi có dịp quan trọng cô mới gặp anh.

Hi Văn nhìn khó xung quanh, căn phòng này hình như có chút quen thuộc, cô đã gặp nó ở đâu rồi? Cô chỉ nhớ sau khi quay phim xong thì trở về khách sạn, tối hôm đó nhận được cuộc gọi của Cát Cát bảo cô đến sân thượng của phim trường, tiếp đó...tiếp đó cô bị Trần Cát Cát hại rơi từ tầng thượng của phim trường xuống rồi chết ngay tức khắc.

Đến đây cô mới trợn to mắt nhớ ra hết mọi chuyện, cô nét mặt hoang mang.

" Mình...mình chết rồi mà.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 3: Chương 3


Tề Tứ ban đầu nhìn cô ông có chút hoảng loạn nhưng sau đó lại mừng đến hai mắt rưng rưng.

Đi đến bên cạnh Hi Văn cầm tay cô.

" Hi Văn, con...con sống lại rồi, đúng là kỳ tích.

"
Ông loay hoay nhìn xung quanh rồi nói với Từ Tâm
" Quản gia Từ, mau...mau gọi bác sĩ đến xem cho Hi Văn...mau lên "
" Vâng, tôi rõ rồi "
Những người này sao lại hành động kỳ lạ như vậy khiến cho cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hi Văn ngơ ngác nhìn khắp nơi, Tề Tứ nắm lấy tay cô mừng đến muốn rơi lệ.

" Hi Văn, con vẫn còn sống, con chưa chết ta vui lắm "
Tề Tứ đang làm gì vậy? Cô không hiểu tại sao ông lại có những hành động kỳ quặc như thế.

" Ông Tề, ông là đang...!"
Bỗng nhiên Hi Văn khựng lại
[ Giọng nói của mình, tại sao giọng nói của mình lại lạ như thế? ]
Tề Tứ im lặng một lát, ông nhìn lại đứa cháu dâu của mình
" Hi Văn sao con gọi ta xa lạ như vậy? Lúc trước con toàn kêu ta là ông nội bây giờ sao lại gọi là ông Tề rồi? "
Cô đôi môi mấp máy

" Ông nội? Tôi gọi ông là ông nội sao? "
Tề Ân im lặng quan sát một cô một hồi lâu rồi mới lên tiếng nói
" Cao Hi Văn "
Thấy anh ta nhìn mình chằm chằm cô mới nhận ra Tề Ân vừa gọi mình.

" Tề tổng, anh gọi tôi sao? "
Cách xưng hô của cô nghe thật kỳ quặc, Tề Ân nhíu chặt hàng lông mày lại với nhau.

[ Cao Hi Văn sao lại gọi mình là Tề tổng? ]
Lấy lại dáng vẻ bình tĩnh, anh hỏi tiếp
" Không gọi cô thì gọi ai, cô không biết tên của chính mình à? "
" Tất nhiên tôi biết, tôi chính là Đường...!"
Chưa nói hết câu thì bác sĩ y tá liền thay phiên nhau kéo vào phòng.

Tề Tứ kéo tay bác sĩ
" Mau, bác sĩ mau xem cháu dâu tôi thế nào rồi.

"
Ai nấy đều vô cùng sững sốt, trước giờ họ chưa từng bắt gặp trường hợp nào kỳ lạ như vậy, người chết còn có thể sống lại sao?
Vị bác sĩ lớn tuổi ở đó lấy hết sức bình tĩnh mà nói chuyện với Tề Tứ
" Ông Tề, hơn 30 năm làm nghề tôi chưa bao giờ thấy trường hợp nào giống như thiếu phu nhân đây, rõ ràng lúc ở trên bàn phẫu thuật cô ấy đã không qua khỏi, nhịp tim cũng dừng rồi mà.

Sao còn có loại chuyện như thế xảy ra chứ? "
Từ Tâm lên tiếng tường trình lại
" Lúc nãy thiếu phu nhân bỗng nhiên ngồi bật dậy làm cho lão gia và tôi đều giật mình theo.

"
Vị bác sĩ nhìn Hi Văn vẫn đang yên lặng ngồi trên băng ca quan sát, mấy y tá đều rất sợ núp sau lưng ông ấy.

" Bây giờ như vầy, tôi sẽ kiểm tra lại tình hình của thiếu phu nhân xem thế nào rồi báo lại cho mọi người sau.

"
Tất cả các bác sĩ lâu năm trong bệnh viện đều tụ họp lại xem tình hình của cô.

Họ đẩy Hi Văn đến một căn phòng có rất nhiều máy móc, họ kiểm tra từng bộ phận trên cơ thể của cô rồi xác định Hi Văn hoàn toàn còn sống, các cơ quan trên cơ thể vẫn hoạt động vô cùng bình thường.

Cửa phòng mở ra, Tề Ân và Tề Tứ đã đợi bên ngoài từ bao giờ, khi thấy cửa phòng mở ra liền vội tới hỏi thăm bác sĩ về tình hình của cô.

" Bác sĩ...cháu dâu tôi nó...!"
Vị bác sĩ kia tháo khẩu trang ra

" Ông Tề, tôi thật sự không thể giải thích được vì sao thiếu phu nhân lại đột nhiên tỉnh lại, nhưng theo quan sát thì tình hình sức khỏe của cô ấy hoàn toàn bình thường.

Với lại cả cái chứng bệnh suy tim hình như cũng không còn nữa.

"
Tề Tứ vui mừng bộc lộ rõ ra mặt
" Nhất định là Hi Văn nó ở hiền gặp lành cho nên ông trời mới không nỡ để nó chết.

"
Ngước mắt lên cao ông chắp tay lại
" Tôi phải đến chùa để cúng trả lễ, đúng rồi bác sĩ bây giờ Hi Văn nó có thể về nhà chưa? "
" Bởi vì vừa phẫu thuật xong, chúng tôi vẫn chưa xác định rõ tình hình cô ấy thế nào, vẫn là nên ở lại bệnh viện quan sát vài ngày xem sao? ".

ngôn tình sủng
Ông gật đầu, khuôn mặt bộc lộ sự hạnh phúc
" Được được, tôi biết rồi.

"
Nói xong vị bác sĩ kia liền rời đi, Tề Tứ nhìn sang đứa cháu trai của mình đang đứng yên lặng từ nãy đến giờ.

" Con đó, mau vào trong thăm con bé.

Mấy ngày ở lại bệnh viện này con phải thường xuyên đến thăm Hi Văn, nếu nó mà có mệnh hệ gì ta hỏi tội con.

"
" Ông nội...!"
" Không nói nhiều, mau vào trong đi "
Tề Ân chép miệng rồi đẩy cửa phòng bước vào trong.

Tề Tứ gật đầu vui vẻ hài lòng.

Lúc anh bước vào trong chỉ thấy Hi Văn một mình ngồi tỉnh bơ trên chiếc giường trắng, cô đang cố gắng suy nghĩ điều gì đó.

Tề Ân thở hắt ra, anh nhìn cô rồi thẳng thắn nói
" Cao Hi Văn, có phải cô thông đồng với ông nội bày ra trò giả chết này hay không? Hai người đang muốn làm gì "
Hi Văn nhướng ánh mắt lên nhìn anh
" Giả chết? Chết còn có thể giả sao? "
[ Rõ ràng cô bị Trần Cát Cát hại chết còn dám nói là giả.

]
Anh nhếch mép
" Chết đi sống lại, cô xem tôi là kẻ ngốc hả? Lúc trước cô là một kẻ khờ khạo bây giờ giả vờ hết nổi rồi hả "
Hi Văn tức tối, cô đứng dậy chống nạnh trỏ vào mặt anh.

" Tề Ân, anh đừng tưởng bản thân là cấp trên của tôi thì muốn nói gì là nói.

Tôi còn không biết tại sao bản thân lại ở cái nơi quỷ quái như vậy.

Còn nữa, anh cứ Hi Văn Hi Văn cái gì, tôi không biết ai là Hi Văn hết.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 4: Chương 4


Tề Ân nhìn cô bằng ánh mắt nghi hoặc.

[ Người phụ này ăn nói lung tung cái gì thế? ]
" Cao Hi Văn, cô chết đi sống lại nên điên rồi à? "
Cô bị anh chửi điên thì bắt đầu điên lên thật, Hi Văn vò đầu
" Bực mình thật, tôi không muốn nói chuyện với anh nữa.

Tôi phải gọi quản lý "
Hi Văn mò mẫm khắp người rồi lật tung cả căn phòng lên nhưng vẫn không tìm thấy điện thoại.

Nhìn người đàn ông trước mặt cô hạ giọng
" Nè, cho tôi mượn điện thoại của anh.

"
Tề Ân chỉ tay vào mặt mình
" Cô nói chuyện với tôi như vậy sao? "
" Lằn nhà lằn nhằn, đàn ông gì mà lắm lời thế, Mau lên "
Tề Ân sững sờ một lúc rồi cũng vô thức móc điện thoại ra đưa cho cô.

" Nhanh gọn thế có phải tốt hơn không.

"
Nhận lấy chiếc điện thoại, cô vốn định gọi cho quản lý của mình nhưng khi vô tình nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình qua màn hình điện thoại cô sững sốt sờ lên khuôn mặt của mình.

" Đây...đây là ai vậy? "
Cô buông chiếc điện thoại xuống rồi tự mình ngẫm nghĩ.

Hi Văn lầm bầm
" Sao lại có chuyện như vậy, đây là mơ sao? "
Hi Văn vỗ bốp bốp vào mặt mình để cho bản thân tỉnh táo, anh thì lại thấy hành động này của cô vô cùng khó hiểu.

" Này, cô đang làm cái gì vậy? "
Hi Văn bỏ đi, cô chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh rồi đóng cửa lại.

Đi đến bồn rửa mặt lại cho tỉnh táo nhưng khi nhìn lại bản thân trong gương cô lại càng hoảng hơn.

" Gương mặt này không phải của mình, không...nói đúng hơn cả thân xác này đều không phải của mình.

Đây không phải Đường Y Na "
Khuôn mặt cô gái trong gương này tiều tụy nhợt nhạt hoàn toàn không phải là cô.

Cả thân hình gầy gò này nữa, sao có thể ốm đến trơ xương như vậy?
Hi Văn gục ngã ngồi xuống sàn, cô bình tâm suy nghĩ xem cớ sự này sao lại xảy ra.

" Khuôn mặt này...rất quen "
" Phải rồi là cô gái đó, cô ấy bảo mình thay cô ấy tiếp tục sống.

"
Hi Văn đứng dậy nhìn vào trong gương
" Linh hồn của mình và thể xác này đã hòa làm một sao? Cô gái này và Tề Ân có quan hệ gì nhỉ? Nhưng mình có thề nhìn ra anh ấy rất chán ghét người này.

"
" Mặc kệ đi, nếu đã có cơ hội sống tiếp mình nhất định không thể bỏ lỡ.

Trần Cát Cát...cô đợi đó cho tôi "
Mở cửa bước ra ngoài, Hi Văn cố lấy hết sức bình tĩnh.

Tề Ân vẫn đang đợi bên ngoài, anh thở hắt ra nét mặt vô cùng tức giận
" Cao Hi Văn, cô điên đủ chưa? "
Cô nghiến răng
" Anh dám nói tôi điên, tôi chính là gương mặt bán vé cho công ty, là diễn viên nữ hot nhất ở thời điểm hiện tại vậy mà anh dám nói tôi điên.

Tề Ân, không ngờ anh trước mặt người ta thì lịch lãm sau lưng lại ức h**p một cô gái yếu đuối như vậy.

"
" Còn nói không điên, cô coi hành động lời nói mình bây giờ có chỗ nào bình thường không? "

Mặc dù tức giận như cô phải cố gắng giữ bình tĩnh, trước tiên phải làm rõ mối quan hệ với anh ta mới được.

Hi Văn khoang tay lại trước ngực, cô hất cằm
" Tôi hỏi anh một chuyện, anh với tôi có quan hệ gì? Tại sao tôi lại ở đây? "
Tề Ân với gương mặt lạnh, anh thật sự muốn xem người phụ nữ này đang giở trò gì.

" Thiếu phu nhân Tề Gia cô nói xem là có quan hệ gì? "
Hi Văn gật gù ngẫm nghĩ
" Thiếu phu nhân Tề gia sao? Vậy thì tôi và anh là...là...vợ chồng sao? "
Cô nói ra mà chính bản thân còn không dám tin, không ngờ đùng một phát cô đã trở thành phụ nữ đã có gia đình rồi.

[ Tề Ân có vợ sao? Mình hoàn toàn không biết chuyện này đó.

]
Anh nghiên đầu sang một bên nhìn cô
" Sao hả? Bất ngờ lắm sao? Kết hôn 4 năm rồi còn làm như xa lạ lắm vậy "
Mọi chuyện ập đến cũng bất ngờ thật đó, Hi Văn hít thở sâu một hơi.

" Vậy...vậy tại sao người ngoài chẳng ai biết gì về mối quan hệ của chúng ta hết vậy? "
" Cô nghĩ tôi sẽ đem chuyện bản thân có một người vợ khờ ngệch cho người khác biết sao? "
Hi Văn thầm nghĩ
[ Thì ra Tề Ân ém nhẹm chuyện bản thân đã kết hôn không muốn cho người khác biết.

Xem ra cô vợ này cũng không được xem trọng gì rồi.

Nếu đã như vậy sao còn không ly hôn đi? ]
Nói đến đây thì mắt Hi Văn trở nên sáng rỡ
[ Đúng rồi, ly hôn.

Khi đó sẽ không còn bất kì trói buộc nào nữa, mình sẽ có thể được tự do làm những gì mình thích.

]
" Nếu anh đã không ưa tôi như vậy thì chi bằng chúng ta ly hôn đi.

"
Lỗ tai anh bùng bùng không nghe rõ
" Cô nói gì cơ? "
Hi Văn hét lớn
" Tôi nói chúng ta ly hôn đi "
Cửa phòng đẩy vào, tiếng bước chân và tiếng gậy lộp cộp của Tề Tứ, ông được Từ quản gia dìu vào trong.

" Không được, ta không đồng ý.

"
Tề Ân nhìn ông rồi chợt lui về sau mấy bước.

" Ông nội "
Tề Tứ hướng ánh mắt nghiêm nghị nhìn Hi Văn
" Ba con mất sớm giao con cho ta nuôi dưỡng, ta không yên tâm gả con cho bất kỳ ai khác sợ con bên ngoài bị người khác làm hại.

Cách tốt nhất giữ con ở lại là để con kết hôn với Tề Ân, lúc trước ta đã hỏi qua ý con con không hề phản đối.

Bây giờ lại đột ngột đòi ly hôn ta nhất quyết không đồng ý, ta biết phải làm sao ăn nói với cha con dưới suối vàng? ".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 5: Chương 5


" Ông Tề, tôi...!"
" Con vừa mới làm phẫu thuật xong nên có lẽ tinh thần vẫn còn chưa tỉnh táo, chờ đến khi con xuất viện về nhà sẽ sớm quên đi suy nghĩ đó thôi.

"
Nói xong không đợi cô đáp lời ông liền quay sang nhìn Tề Ân.

" Con ở lại chăm sóc cho Hi Văn, ta về trước đây.

"
Sau đó Từ quản gia liền dìu ông rời khỏi, câu nói của Hi Văn nãy giờ vẫn luôn lẩn quẩn trong đầu anh.

Tề Ân hướng ánh mắt sắc lẹm lên nhìn cô
" Cô lúc nãy là nói chúng ta ly hôn đi, có thật không? "
Hi Văn cũng không vừa gì sẵn sàng đối đầu với anh
" Đương nhiên là thật.

Đồ bá đạo tổng tài tôi muốn ly hôn với anh!!! "
Tề Ân nhìn người phụ nữ hành động kỳ quái
[ Trước giờ Cao Hi Văn nghe lời ông nội nhất sao bây giờ lại nằng nặc đòi ly hôn chứ? Cũng tốt, bớt vướng bận.

Nhưng mà chuyện này cũng không nên làm gấp gáp, mình còn phải xem cô ta muốn gì đã ]
Tề Ân tiến bước sát lại gần Hi Văn, anh thỏ thẻ bên tai cô
" Được thôi, nhưng bây giờ không tiện.

Chờ thêm một thời gian nữa chúng ta trả cho nhau sự tự do.

"
...!
Sau khi Hi Văn dưỡng thương một thời gian ở bệnh viện thì cô được bác sĩ cho phép trở về nhà nhưng khi có gì bất thường bắt buộc phải quay trở lại kiểm tra bởi chuyện người chết sống lại như này thật đúng là lần đầu nhìn thấy.

Lên xe theo Tề Ân trở về nhà, Hoàng Thạch lái xe ở phía trước, cô và anh ngồi sau xe.

Hôm nay Hi Văn tăng động lạ thường, cảm giác sống lại lần nữa trong thân phận khác cũng thật đặc biệt làm cho cô cảm giác biết trân trọng cuộc đời hơn.

Khi trở về nhà Hi Văn cũng không cảm thấy quá bất ngờ về sự đồ sộ của ngôi nhà này, Tề Ân anh ta giàu sụ như vậy mà.

Nhưng thật sự phải nói thiết kế nội thất bên trong ngôi nhà rất tinh tế làm cho người ta lóa mắt hết cả lên.

Hi Văn nhìn một lượt rồi cũng phải trầm trồ.

Tề Ân nhìn bộ dạng ngờ nghệch ra lúc này của cô, anh nói
" Có gì mà nhìn? Nhìn suốt 4 năm rồi mà như xa lạ lắm vậy? "
" Anh cản được tôi à? "
Ở trong bếp, đám người làm túm tụm lại nói chuyện với nhau.

" Thiếu...thiếu nhân về rồi phải làm sao đây? "
" Đúng đó phải làm sao đây? "
" Chết đi sống lại nghe thật đáng sợ, có khi nào...có khi nào cô ta sẽ kể tội chúng ta cho Tề tổng biết không? "
Một người làm trong đó tên Thục Trinh, người này thường đứng đầu chủ mưu trong các vụ việc ức h**p Hi Văn lên tiếng
" Có gì phải sợ? Chết đi sống lại thì cũng thần kỳ đó nhưng dù gì bản thân cô ta cũng chỉ là một con khờ do Tề tổng không tình nguyện cưới về mà thôi, bình thường không biết lấy lòng cứ khù khà khù khờ làm Tề tổng chán ghét.

Bị chúng ta chọc ghẹo một chút liền nổi cơn đau tim, đúng là phế vật.

"
" Thục Trinh, cô nhỏ tiếng thôi kẻo để Tề tổng nghe thấy là mệt đó.

"
Ở ngoài phòng khách sau khi Hi Văn ngắm nghía đã đời thì ngồi phịch xuống sofa, cô sờ nhẹ rồi nhún nhún vài cái.

" Da nhập từ Ý nha, ngồi thích thật đó.

"
Tề Ân cảm thấy buồn cười vì hàng động của cô
" Cô còn biết chuyện này sao? "
" Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc đó hả? Có thứ gì mà Đường...ờ có thứ gì mà Hi Văn tôi không biết chứ? Mấy chuyện cỏn con.

"
Với tay cầm lấy cái điều khiển rồi bật tivi lên xem, trùng hợp là đài tin tức đưa tin vụ việc nữ minh tinh Đường Y Na tử vong do ngã từ tầng thượng.

Biên tập viên trên đài nói
[ Theo như lời từ công ty TA Entertainment-công ty chủ quản của diễn viên Đường Y Na xác nhận cô ấy tử vong do bất cẩn trượt chân từ tầng thượng của đoàn làm phim.

]
Trên màn hình còn chiếu cảnh Y Na di hài của cô nằm trên đường với máu chảy lênh láng.

Chuyển cảnh là Trần Cát Cát ở trước ống kính ký giả khóc bù lu bù loa.

[ Tôi không ngờ chị ấy lại ra đi như vậy, chúng tôi còn rất nhiều dự án muốn hoàn thành chung với nhau.

Chị ấy giúp đỡ tôi rất nhiều trong suốt quá trình quay phim, Đường Y Na chị ấy là một diễn viên tốt.

]
Một phóng viên giơ micro về phía Trần Cát Cát hỏi
[ Nghe nói hai người rất thân thiết, cô có biết gì về cái chết của Y Na hay không? ]
Cầm lấy khăn giấy Cát Cát lau đi nước mắt.

[ Đêm xảy ra vụ tai nạn chị ấy có nói với tôi hình như bỏ quên vài thứ ở phim trường, trước đó chúng tôi quay tại tầng thượng nên có vẻ chị ấy bỏ quên ở đó.

Sau đó Y Na một mình đến đó tìm nhưng do trời mưa đêm đó quá lớn nên chị ấy mới, mới trượt chân mà ngã xuống.

]
Hi Văn vừa coi đoạn tin tức đó trong lòng liền ngập tràn thù hận, cô siết chặt nắm đấm tay phải lại nhìn chằm chằm Trần Cát Cát trên tivi.

" Đồ giả tạo, Trần Cát Cát đúng là tâm địa xấu xa, ăn nói tráo trở.

"
Tề Ân thấy cô hành động kỳ lạ liền hỏi.

" Cao Hi Văn, cô làm sao vậy? "

Cô đứng bật dậy thái độ tức giận
" Anh làm chủ người ta kiểu gì vậy? Y Na đem đến cho công ty bao nhiêu lợi ích, vậy mà cô ấy chết các người lại ngoảnh mặt làm ngơ.

"
Tề Ân cảm thấy thật tức cười.

" Y Na chết là do tai nạn, chính cảnh sát cũng đã xác nhận dấu vết cô ấy trượt chân trên tầng thượng, cô nói tôi phải làm sao nữa? "
Giọng nói Hi Văn trở nên lớn tiếng hơn
" Trần Cát Cát nói dối trắng trợn như thế cũng có người tin, anh nói coi 2 giờ đêm trời bên ngoài lại mưa to cho dù có bỏ quên thứ gì cũng có thể để sáng hôm sau lấy cần gì đi vào lúc trời khuya nguy hiểm như vậy? "
Tề Ân đột nhiên chau mày lại
" Chúng tôi chưa công bố thời gian tử vong, sao cô biết là 2 giờ? "
[ Chết, lỡ lời rồi.

]
Hi Văn đảo mắt đánh trống lảng
" Mệt quá, không cãi nhau với anh nữa, tôi lên phòng nghỉ ngơi đây.

"
Nói xong cô nhanh chóng một mạch chạy thẳng lên phòng, Tề Ân thì lại vô cùng khó hiểu bởi thái độ này của cô.

Anh lắc đầu
" Cao Hi Văn này càng lúc càng đáng ngờ.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 6: Chương 6


Hi Văn chạy tọt lên phòng rồi nhanh chóng đóng cửa lại, cô tựa vào cánh cửa rồi từ từ gục xuống đất.

" Sao mình lại vạ miệng như thế chứ? Không biết Tề Ân có nghi ngờ không nữa.

"
Lúc này cô mới bắt đầu để ý căn phòng ngủ của mình, căn phòng nhỏ hẹp nhưng được sắp xếp vô cùng gọn gàng.

Cô đảo một vòng xung quanh căn phòng rồi đi đến tủ quần áo.

" Cao Hi Văn này ăn mặc đơn sơ lại không biết chăm chút bản thân như vậy không biết tủ quần áo sẽ như thế nào.

"
Kéo cánh cửa tủ ra Hi Văn đúng là thất vọng tràn trề, mấy bộ quần áo trong tủ vừa sờn vừa cũ có chỗ nào giống là thiếu phu nhân Tề gia chứ còn thua cả người làm.

Lúc còn là Đường Y Na cô sống và hoạt động nghệ thuật nên yêu thích sự lấp lánh nổi bật, Cao Hi Văn lại đơn giản như vậy thật không giống là cô mà.

Đi đến bên chiếc giường ngủ Hi Văn bỗng nhiên đá trúng thứ gì đó dưới chân.

Cô cúi xuống gầm giường xem thử rồi lôi ra một khung ảnh lớn.

" Cái gì đây? Ảnh cưới sao? "
Là bức ảnh cưới của Hi Văn và Tề Ân, cô gái trong ảnh khoác lên bộ váy cưới xinh đẹp rạng rỡ.

Còn chú rể thì...!
" Tề Ân đúng là đồ mặt liệt, ngày cưới cũng không chịu cười lấy một cái.

Nhưng mà coi bộ Cao Hi Văn này chịu khó thay đổi một chút cũng giống là một mỹ nhân, mắt to mũi nhỏ, môi chúm chím.

Chỉ là gầy quá đi mất, vòng một vòng ba chả thấy đâu.

"
" Cơ mà sao cô ấy phải giấu ảnh cưới dưới gầm giường nhỉ? Sợ ai phát hiện à? Cao Hi Văn này thích chồng mình mà cũng sợ bị phát hiện "
...!
Ngày đầu tiên ở lại Tề gia cũng khá ổn có điều cả đêm Hi Văn lạ giường nên khó ngủ vì thế sáng cô cũng thức rất sớm.

Cô mặc bộ đồ ngủ dài tay từ trên cầu thang bước xuống nhà đã ngửi thấy được mùi thức ăn.

Hi Văn hít lấy hít để, cô bộ dạng vẫn còn ngái ngủ bước vào bàn ăn, Tề Ân ngồi bên cạnh vẫn đang dùng bữa.

" Sáng nay có gì ăn vậy hả? "
Tề Ân nhìn cô chằm chằm còn đám người làm cũng sợ nép vào một góc sầm sì
" Sao cô ta dám...? "
Thục Trinh liếc mắt nhìn cô chằm chằm
" Dám ngồi chung bàn với Tề tổng, người phụ nữ này bệnh xong nên điên rồi.

"
Tề Ân cứ nhìn cô mãi làm Hi Văn khó hiểu
" Nhìn gì mà nhìn, ăn sáng thôi mà "
Anh gằng giọng
" Bình thường cô ăn ở đâu? "
Hi Văn cảm thấy vô cùng tức cười
" Hôm nay tôi thích ngồi đây? Vợ chồng bình đẳng anh ăn ở đâu thì tôi ăn ở đó, chẳng lẽ anh muốn đuổi tôi.

Cẩn thận tôi mách ông...ông nội.

"
Tề Ân không có ý đuổi cô chỉ là rất thắc mắc, lúc trước cô e dè ra vẻ sợ sệt anh, ăn cơm cũng ăn cùng người làm nhưng sao hôm nay quái lạ như vậy?
Tề Ân chép miệng
" Thục Trinh, mang cơm ra cho cô ấy.

"
Thục Trinh trợn to mắt, không ngờ anh lại sai cô ta mang thức ăn cho Hi Văn.

Dù không cam lòng nhưng giờ anh ở nhà nên phải nghe lời thôi.

Dọn thức ăn ra cho cô Hi Văn ăn uống một cách ngon lành, mấy ngày qua ở bệnh viện lo nghĩ nhiều chuyện bây giờ mới có cơ hội được ăn no.

Cho gắp miếng thịt cho vào miệng rồi dồn thật nhiều cơm vào, vừa nhai vừa nói
" Hôm nay tôi muốn đến trung tâm thương mại mua ít đồ.

"
" Tôi bảo người đến đón cô.

"
" Ờ "
Bình thường trước kia Hi Văn không bao giờ yêu cầu anh gì cả thứ gì cũng tự thân mình làm.

Bây giờ người ở cạnh anh không phải là Hi Văn trước kia nữa, cô tận dụng triệt để những gì có thể.

Tề Ân đứng dậy
" Tôi ăn xong rồi tôi đi trước đây.

"
Cô vẫn cắm đầu ăn không nhìn anh lấy một cái
" Ờ ờ đi đi "
Tề Ân vừa rời đi một lúc thì Thục Trinh liền xăm xăm tới kéo cô ra khỏi bàn ăn.

" Dám sai bảo tôi hả? "
Hi Văn đẩy tay cô ta ra nét mặt khó chịu, giọng điệu từ tốn
" Cô đang làm cái gì vậy hả? "
" Dám ngồi cùng bàn ăn với Tề tổng rồi sai bảo tôi sao? Cô coi tôi là gì hả? Cô khờ này chết đi sống lại không biết phép tắc "

Hi Văn hình như đã hiểu ra sự việc rồi
[ Thì ra cái đám người này thường xuyên bắt nạt Cao Hi Văn, chẳng trách cô ấy lại e dè sợ sệt như thế.

Nhưng xui cho cô, tôi không như vậy.

]
Cô cắn răng
" Tôi sao lại ngồi cùng bàn với Tề Ân? Vì tôi và anh ấy là cùng một loại người.

Còn tôi coi cô là gì hả? Cô không nhìn lại bộ đồ mình đang mặc để xem bản thân có thân phận gì trong ngôi nhà này.

"
Những người khác thấy cô thái độ đanh thép thì liền nép sang một bên riêng Thục Trinh vẫn chưa phục.

" Cô dám ăn nói như vậy? Con khờ này có tin tôi đánh cô không? "
Thục Trinh chưa kịp hành động thì Hi Văn liền giơ tay tát lấy cô ta một phát đau điếng.

" Xem lại bản thân đã là gì mà dám ăn nói xấc xược như vậy, loại người như cô tôi gặp nhiều rồi.

Cảnh báo cho cô một chuyện tôi không phải người dễ bị ức h**p, nếu còn để tôi thấy cô không biết trên dưới như vậy cô cẩn thận bị tống cổ khỏi Tề gia.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 7: Chương 7


Thục Trinh bị cô mắng đến nói không nên lời, không ngờ một cô gái khờ khạo như Cao Hi Văn lại có ngày dám phản công làm cho bọn họ ai cũng không dám tin.

Sau khi xử xong cái đám người xấc xược đó thì xe mà anh bảo đón cô cũng đã đến.

Hi Văn tâm trạng hả dạ leo lên xe rời đi cũng coi như là thay cho linh hồn của Cao Hi Văn thật trả thù, trả lại những gì mà bọn họ đã ức h**p cô ấy bấy lâu nay.

Tài xế chở cô đi cũng cảm thấy đây là chuyện lạ nhất trong bốn năm nay, trước giờ vị thiếu phu nhân này lầm lầm lì lì khiến cho Tề Ân chán ghét nay chính anh lại là người bảo tài xế đến đón cô thật đúng là chuyện lạ.

" Thiếu phu nhân, cô muốn đi đâu? "
" Trung tâm thương mại "
...!
Chỉ trong chốc lát sau cô cũng đã có mặt tại trung tâm thương mại, cái cảm giác này đúng là lâu rồi không có được.

Cảm giác muốn tiêu tiền...!
Đứng giữa những cửa hiệu quần áo, Hi Văn hạnh phúc mỉm cười
" Ngứa tay quá rồi, hôm nay mình phải càng quét một trận.

"
Lấy trong túi xách ra một chiếc thẻ, cô bộ dạng mãn nguyện
" Ông Tề cũng ra tay hào phóng với con dâu thật còn cho tiền dưỡng bệnh sau khi xuất viện, có điều mình xài tiền của Cao Hi Văn có kỳ cục quá hay không? "
Cô ngước mắt lên trần nhà chắp tay vái vái

" Tôi thay cô tiếp tục sống, số tiền này tôi dùng hay cô dùng cũng như nhau thôi đúng không? Với lại tôi cũng dùng nó cho việc thay đổi bản thân cũng là cho thân xác này của cô."
Cô gật đầu mạnh một cái rồi tiến thẳng đến một cửa hiệu quần áo.

Hi Văn vừa vào thì như càng quét mọi thứ, chỉ cần thấy hợp mắt thì lập tức thanh toán, chỉ trong chốc lát hai tay cô đã đầy ắp những chiếc giỏ hàng.

Chưa thấy hài lòng nên liền lượn qua cửa hiệu giày và túi xách rồi gom thêm không ít thứ.

Trong lúc thử đồ Hi Văn lại có thêm cơ hội ngắm nhìn bản thân.

Cô lắc đầu thở dài
" Cơ thể này ốm yếu quá rồi, chuyện lên lịch tập gym chắc phải tranh thủ.

Còn gương mặt này quá nhợt nhạt, mình phải thay đổi thôi.

"
Hi Văn tùy tiện thay ra một chiếc váy trong những món cô vừa mua thì đã trông xinh xắn hơn hẳn.

Đúng là người đẹp vì lụa mà.

Ghé sang cửa hàng đồ makeup mua một lượng đồ lớn, sau đó Hi Văn được mời làm mẫu trang điểm, thợ makeup ở đó sau khi loay hoay cả buổi thì cuối cùng cũng đã hoàn thành xong.

Hi Văn được trang điểm nhẹ nhàng nhưng lại đầy sức sống phù hợp với chiếc váy xanh thanh tao mà cô đang mặc, máy tóc được uốn gợn sóng nhẹ nhàng.

Chỉ mới thay đổi một chút mà cô đã như biến thành một con người mới.

Xinh đẹp nhẹ nhàng thanh thoát, cả người makeup cho cô cũng phải trầm trồ.

" Là do cô xinh đẹp hay do tài makeup của tôi giỏi vậy? "
Hi Văn ngại ngùng che miệng
" Chắc là do cả hai đó.

"
" Cách nói chuyện của cô rất giống một nữ diễn viên mà tôi biết, rất hài hước.

Khi cô ấy đến đây từng có cơ hội makeup cho cô ấy một lần.

Tôi rất hâm mộ cô ấy...tiếc là "

Hi Văn ngước mắt lên nhìn cô gái kia trong lòng phấp phỏng
" Cô có biết Đường Y Na không? "
Cô gài kia vui vẻ gật đầu
" Tôi là đang nói cô ấy, lần trước cô ấy về đây tổ chức buổi ra mắt sản phẩm tôi đã được gặp cô ấy.

Còn đẹp hơn khi lên hình nữa, tôi còn đang đợi phim của Y Na vậy mà...!"
Trong lòng Hi Văn chợt có gì đó đau nhói, không ngờ còn có người hâm mộ yêu quý cô như vậy chỉ tiếc bản thân không thể sống với thân phận Đường Y Na để tiếp tục con đường nghệ thuật cô yêu thích.

Bỗng nhiên Hi Văn đứng bật dậy, cô nét mặt sung sướng vì vừa nảy ra ý gì đó
[ Đúng rồi, mình vẫn có thể tiếp tục làm diễn viên mà, chỉ là phải bước lại từ đầu có hơi vất vả.

Phải rồi...Châu Thanh, Châu Thanh sẽ giúp mình.

]
Hi Văn quay sang cầm tay cô gái trước mặt, cảm xúc dâng trào.

" Cám ơn nha, đợi sau này tôi trở lại làm nữ minh tinh sẽ cho cô chữ ký.

"
...!
Cao Hi Văn lẩn quẩn trong trung tâm thương mại cả buổi trời cũng đã xế chiều, trên đường trở về nhà nhưng trong đầu vẫn còn ôm ấp việc trở lại làm diễn viên.

Tài xế lái xe ở phía trước lâu lâu lại ngước mắt hướng về gương chiếu hậu nhìn cô.

[ Ai nói thiếu phu nhân ngờ ngệch xấu xí chứ? Lúc đón cô ấy xém chút nữa mình nhận không ra.

Thay đổi nhiều thật ]
Hi Văn ngồi tựa đầu bên cửa sổ xe mà ngẫm nghĩ không biết làm thế nào mới có thể liên lạc với Châu Thanh, Châu Thanh là quản lý của Y Na hai người còn là bạn bè thân thiết, cái chết của cô chắc chắn khiến cho cô ấy rất đau lòng.

[ Phải rồi, Tề Ân.

Chỉ cần bảo Tề Ân đưa mình đến TA Entertainment thì mình có thể gặp lại Châu Thanh rồi.

Tới lúc đó mình sẽ giải thích với cậu ấy mọi chuyện.

]
Nhưng sau khi suy nghĩ đó vừa lóe lên thì cô lại tiếp tục xị mặt
[ Có khi cậu ấy còn mắng mình bị tâm thân rồi đuổi đi cũng nên.

Chết đi sống lại trong thân xác người khác, chính mình còn không dám tin nói chi Châu Thanh.

]
Hi Văn thở dài, cô vò tóc
[ Haizz, bực mình quá.

Trước tiên thuyết phục được Tề Ân đưa mình đến công ty đã còn chuyện giải thích với Châu Thanh tính sau đi.].
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 8: Chương 8


Hoàng Thạch lái xe chở Tề Ân trở về nhà để thay quần áo, tối nay anh còn có buổi tiệc gặp mặt với các đối tác lớn nhưng lúc anh bước vào nhà coi bộ thái độ của anh bực dọc khó chịu lắm.

" Không thể bảo Tiểu Băng sắp xếp được sao? Bữa tiệc này rất quan trọng "
" Tề tổng, đâu phải anh không biết thư ký Đàm là người thế nào.

Cô ấy thực sự sốt cao đến không bước xuống giường được nên mới dám xin nghỉ.

"
" Bất ngờ như vậy biết đi đâu tìm người cùng tôi đi dự tiệc đây? "
Đúng lúc hai người bọn họ bước chân vào nhà, Hi Văn thì đang ngồi ở phòng khách chờ sẵn.

Tề Ân nhìn thấy cô thì chợt đứng sững lại.

Anh nhăn mặt khó chịu
" Cô là ai? Sao lại ở trong nhà tôi? Người làm trong nhà chết hết hay sao mà để người ngoài vào đây vậy? "
Hi Văn liếc mắt nhìn anh, cô chép miệng thái độ khó chịu.

" Anh inh ỏi cái gì? "
Bỗng Tề Ân im lặng nhìn cô một lượt từ trên xuống, anh lầm bầm
" Giọng nói này sao nghe quen tai quá vậy?
Hoàng Thạch cũng bị dọa cho đứng hình mất một lúc, sau đó anh ta mới lắp bắp nói
" Tề tổng, đó...đó là thiếu...thiếu phu nhân.

"
Hi Văn khoanh hai tay trước ngực, cô hậm hực lẩm bẩm trong miệng
" Còn nói là cưới nhau bốn năm, Tề Ân đến cả vợ mình cũng nhận không ra, Cao Hi Văn mà còn sống chắc sẽ đau lòng lắm.

Mình cũng nên sớm ly hôn với anh ta cho rồi.

"
Tề Ân tiến sát lại thật gần để quan sát cô cho kĩ, Hoàng Thạch cũng không rời mắt khỏi Hi Văn
" Thiếu phu nhân, sao cô có thể...có thể "
" Có thể cái gì? Chỉ là thay đổi trang phục, kiểu tóc và makeup một chút thôi mà các người có cần bất ngờ vậy không? Đây còn chưa phải là trạng thái đẹp nhất của tôi đâu.

"
Tề Ân cứ nhìn cô mãi, trong lòng anh chợt có chút bồi hồi trước sự thay đổi quá lớn của Cao Hi Văn.

[ Người phụ nữ này cứ như biến thành một con người khác vậy.

Trông cô ấy cũng...cũng ]1
" Nè Tề Ân, lúc nãy tôi nghe anh nói gặp phải vấn đề gì không thể giải quyết hả.

"
Anh vừa định trả lời cô thì Hoàng Thạch liền chen vào, anh ta như bị Hi Văn câu mất hồn vậy.

" Là thư ký Đàm, cô ấy bị sốt cao không đến dự tiệc cùng Tề tổng được.

Nhưng buổi tiệc này bắt buộc phải có bạn nhảy nữ đi cùng, sự việc gấp gáp nên chưa thể tìm được người thay thế "
Hi Văn tròn xoe hai mắt, trong đầu cô vừa nảy lên ý gì đó.

[ Nếu như mình giúp đỡ cho Tề Ân thì chuyện mình nhờ vả anh ta đưa mình đến công ty gặp Châu Thanh chắc cũng sẽ dễ dàng hơn.

]
Cô nhìn anh rồi cười hì hì
" Tôi nói này Tề tổng, nếu như anh không chê thì có thể dẫn tôi đến buổi tiệc.

Cứ nói tôi là thư ký của anh là được.

"
Ở một góc trong nhà Thục Trinh và đám người làm túm tụm lại trêu chọc cô
" Cái gì? Tôi có nghe lầm không? Cao Hi Văn muốn Tề tổng dẫn cô ta đến buổi tiệc gặp đối tác, bộ Tề tổng không sợ bị cô ta làm cho mất mặt sao? "

Thục Trinh nhếch môi, cô ta vẫn còn đang tức tối vì chuyện bị cô tát lúc sáng
" Thay đổi bề ngoài xinh đẹp hơn thì đã sao? Bản chất khù khờ vẫn ăn sâu trong máu, buổi tiệc gặp nhiều đối tác quan trọng như vậy Tề tổng nhất định không để cho cô ta đến "
Trở lại với lời đề nghị của cô, Tề Ân nhìn Hi Văn một lượt từ trên xuống, dáng vẻ bây giờ của cô chẳng thua kém gì với mấy tiểu thư đài cát, anh lại đang rất cần người thôi thì...!
" Được rồi, cô cứ theo tôi đi.

Đến lúc đó cho dù không biết nhảy cũng không sao "
Hi Văn nét mặt cười sượng
[ Tề Ân này cũng xem thường mình quá rồi, Đường Y Na là ai chứ? Nữ minh tinh hàng đầu, có buổi tiệc, sự kiện sang trọng cỡ nào mà mình chưa từng đi dự? ]
Tề Ân quay sang nhìn Hoàng Thạch
" Đem trang phục dự tiệc đến đây, gọi thêm cả chuyên viên trang điểm đến cho cô ấy, sắp đến giờ rồi.

"
" Rõ, Tề tổng "
Đám người làm sau khi nghe được tin anh sẽ dẫn cô đến buổi tiệc thì liền tức điên cả lên.

Nhất là Thục Trinh, cô ta không thể tin được chuyện lạ trước giờ chưa từng có này lại xảy ra.

...!
Chỉ trong chốc lát sau đội ngũ nhân viên trang điểm đã có mặt, bọn họ đây cũng là lần đầu nhận lệnh đến nhà Tề Ân để makeup cho một cô cô gái khác ngoài thư ký Đàm.

Người này được đã ngộ đặc biệt như vậy, bọn họ làm việc cũng không dám sơ sót.

Hi Văn ngồi một chỗ liền có người vây quanh trang điểm, làm tóc, cái cảm giác này làm cô thích thú quá đi mất, giống y hệt mấy lền cô đi dự sự kiện hay đóng phim đều chuẩn bị vô cùng kĩ càng như thế.

Sau khi trang điểm xong thì bọn họ bắt đầu giúp Hi Văn thay trang phục.

Tề Ân đã xong xuôi mọi thứ chỉ cần chờ cô nữa mà thôi.

Anh ngồi dưới nhà thì bỗng nghe tiếng lộc cộc phát ra từ phía cầu thang.

Anh ngước mắt lên nhìn thì cả một vùng trời như vừng sáng.

Hoàng Thạch cũng bị đứng hình một lúc, anh nói trong vô thức
" Thiếu phu nhân nói đúng, lúc nãy còn chưa phải là trạng thái đẹp nhất của cô ấy.

"
Hi Văn thật sự vô cùng xinh đẹp trong chiếc váy màu xanh ngọc với nhũ lấp lánh, chiếc váy có thiết kế hai dây phần cúp ngực bo tròn ôm lấy cơ thể Hi Văn.

Trên chiếc váy tầng còn có đính kết những cánh bướm bằng vải ren vô cùng tinh tế.

Cộng thêm trang điểm sắc sảo tập trung điểm nhấn vào đôi mắt to tròn của cô đúng là mang một vẻ ngoài động lòng người.

Tề Ân cũng phải ngỡ ngàng trong giây lát, sau khi được Hoàng Thạch nhắc nhở anh mới bình tĩnh lại.

" Cô...cô xong chưa? "
Hi Văn nhẹ nhàng gật đầu
" Ừm, đi thôi.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 9: Chương 9


Hoàng Thạch lái xe chở hai người đến buổi tiệc, trên đường đi tâm trạng của Hi Văn hí hửng vô cùng vui vẻ.

Lâu rồi cô mới có dịp ra ngoài, gần đây hết bệnh viện thì bị nhốt trong nhà ngột ngạt khó chịu.

Tề Ân cứ nhân lúc Hi Văn không để ý lâu lâu lại quay sang nhìn cô, trong lòng anh có cảm giác gì đó khó tả lắm.

Cái cảm giác bản thân không thể nào tin được người phụ nữ bên cạnh là người sống cùng anh suốt 4 năm qua.

Nó lạ lẫm lắm, Cao Hi Văn như biến thành một con người hoàn toàn khác, ngoại hình, tính cách làm cho anh không thể kịp thời thích nghi được
Lúc Hi Văn quay người sang thì chợt bắt gặp anh đang nhìn mình
" Chuyện gì vậy? Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? "
Bị cô phát hiện anh liền quay mặt đi nơi khác, giả vờ làm ngơ
" Có nhìn gì đâu, chỉ muốn nói với cô là sắp đến nơi rồi "
" Ờ "
...!
Chiếc xe dừng lại trước cổng của căn biệt phủ Tề gia, nơi đây rộng lớn bề thế chỉ vừa nhìn ở bên ngoài cũng làm cho người ta phải cảm thấy choáng ngợp.

Hoàng Thạch nhanh chóng bước xuống mở cửa xe cho Hi Văn, cô ngước mắt lên nhìn cánh cổng cao vời vợi.

Tề Ân nhìn hành động và thái độ của cô anh nghĩ thầm trong lòng.

[ Đây là lần đầu tiên Cao Hi Văn đến đây, chắc cô ấy cảm thấy choáng ngợp lắm.

]
" À ừm...cô thấy thế nào? "
Hi Văn tròn xoe hai mắt
" Cũng như cũ thôi "
Nói xong cô nhẹ nhàng sải bước tiến vào bên trong.

Tề Ân ở lại nhìn cơ ngơi đồ sộ của mình, anh ngơ ngác
" Như cũ? Như cũ là thế nào? "
Thật ra trước kia cô cũng đã từng đến đây, Hi Văn được mời vào những buổi tiệc quan trọng của công ty nên nơi này đối với cô cũng không có gì quá đặc biệt.

Hi Văn rảo bước vào trong, căn biệt phủ như tòa lâu đài với kiến trúc cổ điển, khoảng sân vườn rộng được bố trí thêm đài phun nước và vô vàn cây xanh mướt mắt.

Đặc biệt là tiếng nhạc Ballad nhẹ nhàng du dương vang dưới ánh đèn vàng lấp lánh của buổi tiệc tạo nên bầu không khí vô cùng lãng mạn.

Buổi tiệc được tổ chức ngoài khoảng sân vườn rộng lớn với các khách mời đã được đến đông đủ và vẫn đang chờ nhân vật chính là anh.

Hi Văn bỏ xa anh một đoạn, cô tự mình đi dạo vòng quanh tìm tòi những thú vui, khuôn mắt hớn hở như một đứa trẻ, lúc này không còn là Đường Y Na, cô không cần phải giữ cho bản thân gánh nặng thần tượng mà thoải mái làm những điều mình thích.

Hi Văn đi đến bên bàn thức ăn rồi hai mắt sáng rỡ, cô thuận tay cầm lên một chiếc bánh ngọt cắn một cái rồi gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

" Trời ơi ngon quá đi mất.

"
Chợt lui bước về sau vài bước Hi Văn mới nhận ra bản thân vừa đạp trúng chân ai đó, cô giật mình quay người lại cúi đầu xin lỗi.

" Thật ngại quá, tôi không cố ý.

"
Lúc ngẩn mặt lên nhìn người đối diện mình cô mới phát hiện người đàn ông trước mặt mình đang mỉm cười.

Một nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh đèn đêm nay.

" Không sao, tôi không sao.

Cô không cần xin lỗi "
Hi Văn vội chỉnh trang lại mái tóc, nhìn bộ dạng cô bây giờ nếu là Đường Y Na chắc chắn sẽ bị cười chê mất.

Người đàn ông nhìn cô gái trước mặt hành động đáng yêu đến thế thì không ngừng mỉm cười, ánh mắt của anh đầy sự ôn hòa thân thiện, anh hỏi cô.

" Cô là đại diện cho công ty nào đến đây vậy? "
" Tôi đến từ TA Entertainment "
Lúc này người đàn ông kia càng tỏ vẻ bất ngờ hơn
" Cô đến cùng với Tề tổng sao? "
Hi Văn gật đầu
" Ừm, đúng vậy "
Người đàn ông thầm nghĩ trong lòng
[ Tề Ân đổi thư ký mới rồi sao? Cô gái này đáng yêu thật ]
Anh giơ tay ra trước mặt Hi Văn
" Xin chào, tôi tên Hoàng Vĩnh Nghi đến từ CiCi "
Hi Văn trợn tròn mắt, cô giơ tay bịt miệng lại điệu bộ bất ngờ
" Anh là giám đốc của CiCi? Hân hạnh hân hạnh.

Tôi tên Đường...Cao Hi Văn, thư ký của Tề tổng "
Nghe nói Hoàng Vĩnh Nghi tuổi trẻ tài cao, dịu dàng ấm áp nay có dịp gặp mặt ngoài đời đúng là lời đồn không sai, trong lòng Hi Văn rộ lên sự thích thú khó tả.

" Đây là lần đầu tiên tôi gặp cô ở mấy bữa tiệc như vậy, đáng lý ra cô phải đi cùng với Tề tổng mới đúng "
" Tề Ân anh ấy bận đi nói chuyện với khách mời rồi.

"
" Cô thật sự là thư ký sao? "

Hi Văn đứng hình một lúc, cô ậm ừ
" Anh nói vậy là sao? "
Vĩnh Nghi khẽ cười
" Chỉ là thấy cô phong thái hơn người, không giống đơn giản là một thư ký.

"
Hi Văn được khen thì tâm trạng vui vẻ
[ Tất nhiên là phong thái hơn người rồi, tôi là đại minh tinh mà có là sống trong thân xác người khác thì khí chất vẫn cứ ngời ngời.

]1
Tiếng nhạc ballad cổ điển vang lên, những khách mời khác trong buổi tiệc liền cùng nhau khiêu vũ theo tiếng nhạc du dương.

Hoàng Vĩnh Nghi nhân cơ hội này liền muốn kết thân với cô.

" Không biết thư ký Cao có nhã ý nhảy với tôi một bài hay không? "
Hoàng Vĩnh Nghi đưa cánh tay rắn rỏi ra trước mặt cô.

" Tôi tất thích nhảy "
Đặt đôi bàn tay nhỏ bé lên bàn tay của anh, cả hai cùng như cùng nhau hòa vào điệu nhạc..
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 10: Chương 10


Tề Ân sau khi đi tiếp chuyện với mấy vị khách mời quan trọng anh mới chợt nhận ra đã để lạc mất cô từ khi nào.

Anh nhìn ngó khắp nơi nhưng giữa biển người cũng không thấy Hi Văn ở đâu cả.

Hoàng Thạch thấy anh cứ ngó nghiên liền thắc mắc
" Tề tổng, anh muốn tìm gì sao? "
" Cao Hi Văn lúc nãy còn quẩn quanh ở đây mà giờ không thấy đâu nữa.

Còn dám nói cùng tôi đến đây dự tiệc.

"
" Vậy có cần tìm cô ấy không? "
Anh nhìn lại đồng hồ đeo tay rồi gật đầu
" Nhanh chóng tìm cô ta, Cao Hi Văn ngờ nghệch như vậy biết đầu chừng bị người khác dụ dỗ cũng không hay.

"
Thái độ của Hoàng Thạch bỗng trở nên vô cùng ngạc nhiên, anh há to mồm hai mắt chớp chớp, tay chỉ về một hướng
" Tề...Tề tổng, thiếu phu nhân cô ấy đang..."
" Cao Hi Văn đang làm sao? "
Nhìn theo hướng tay mà Hoàng Thạch chỉ, anh nét mặt biến sắc, đôi hàng lông mày bỗng trở nên hơi nhíu lại như đang cố nhìn cho rõ.

" Hoàng Vĩnh Nghi sao? Còn người con gái đó là...!"
[ Là Cao Hi Văn ]

Anh nghiến răng xăm xăm bước đến, Hoàng Thạch ở phía sau nhanh chóng đuổi theo.

Anh đứng khoanh tay trước ngực, bộ dạng anh hằm hằm nhìn cô và Hoàng Vĩnh Nghi cầm tay nhau khiêu vũ.

Ánh mắt của Hi Văn ngập tràn sự vui sướng và hai ánh nhìn của khách mời trong buổi tiệc hầu như đổ dồn vào hai người bọn họ, thực sự phải nói là rất đẹp đôi.

Tiếng nhạc kết thúc cũng là lúc tiếng vỗ tay khen ngợi nổ lên ầm ầm, không ngờ trong thân phận khác cũng được tán thưởng Hi Văn vô cùng thích thú.

Hoàng Vĩnh Nghi nhìn cô cười nói
" Lúc nãy cô nhảy thật sự rất tốt, giống như được đào tạo chuyên nghiệp vậy "
Hi Văn xua tay
" Cũng tạm được thôi, anh cũng nhảy rất tốt.

"
[ Còn có thể không tốt sao? Tôi đóng phim vào mấy vai tiểu thư đài cát tham gia tiệc đều phải khiêu vũ, tất nhiên phải được đào tạo bài bản rồi.

]
Lúc hai người đang đứng cười đùa với nhau thì Tề Ân từ đằng xa bước đến, anh vỗ tay bốp bốp nét mặt tươi cười nhưng nội tâm bức bối
" Hoàng tổng nhảy hay thật đó cứ như vũ công chuyên nghiệp vậy.

Thật thu hút người khác "
Vĩnh Nghi mỉm cười cúi đầu
" Tôi cũng bình thường thôi, là Hi Văn nhảy tốt "
Tề Ân nghiến răng
[ Hi Văn? Gọi thân mật như vậy sao? Hai người bọn họ dám qua mặt mình ]
Tề Ân đá mắt sang nhìn cô, Hi Văn lên tiếng
" Anh tiếp chuyện với khách xong rồi sao? "
Anh không để tâm đến câu hỏi của cô mà tiếp tục nói chuyện với Hoàng Vĩnh Nghi
" Bình thường Hoàng tổng đến mấy buổi tiệc không thấy hoạt náo như thế? Hôm nay đúng là chuyện lạ "
Hoàng Vĩnh Nghi nhìn Hi Văn
" Cô ấy rất đáng yêu, cũng rất hài hước "
Lửa giận trong lòng anh thật sự không thể kiềm chế được nữa, anh đi đến bên cạnh Hi Văn rồi khoác vai cô.

" Anh quá lời rồi, bà xã của tôi bình thường tính cách trầm lắng không thích nói chuyện.

"
Câu nói của anh làm cho cả hai người đều phải đứng hình, cô liếc nhìn Tề Ân rồi thì thào nhỏ tiếng
" Anh đang nói cái quỷ gì vậy? "
" Im lặng đi "
Vĩnh Nghi nhìn hai người thái độ thân mật có chút bất ngờ
" Sao lúc nãy cô ấy bảo là thư ký của TA Entertainment? Còn nữa, chuyện hai người kết hôn là..."

Tay của Tề Ân khoác sang vai cô chậm rãi vuốt v e, ánh mắt nhìn thì dịu dàng nhưng chỉ Hi Văn mới cảm nhận được sự lạnh giá của nó.

" Vợ tôi không thích đám động, ngại giới truyền thông nên không muốn công khai chuyện này ra ngoài,thật ra chúng tôi kết hôn được hơn bốn năm rồi.

"
Hi Văn lấy tay ngắt mạnh vào bên hông của anh nét mặt cô cau có
" Không phải anh nói chúng ta sẽ ly hôn sao? Anh đi kể chuyện này ra ngoài làm gì? "
" Em đó, chỉ có tí chuyện mà muốn ly hôn gì chứ? Sau này có gì anh bù đắp cho em đừng giận dỗi nữa.

"
Hi Văn há mồm
[ Chuyện gì? Chuyện gì đang xảy ra vậy trời, sao Tề Ân hôm nay ăn nói như kẻ bệnh vậy? Anh ta bị ấm đầu à? ]1
Cô nhìn Vĩnh Nghi rồi nhìn lại Tề Ân như đang muốn cố lên tiếng giải thích
" Nhưng, nhưng mà chuyện này không phải...!"
" Không phải cái gì? Em đừng ăn nói lung tung kẻo người khác hiểu lầm.

"
Hi Văn thật sự quá bất ngờ với những gì đang xảy ra.

Cô cũng không biết phải nên nói gì nhưng từ ánh mắt của Hoàng Vĩnh Nghi nhìn cô có chút hụt hẫn nhưng sau đó anh vẫn nở một nụ cười.

" Hôm nay quen biết được người bạn như cô tôi rất vui, sau này có chuyện gì cần cứ việc tìm tôi.

Tôi sẽ giúp đỡ cô "
" Chuyện vợ tôi cần gì tôi đều có thể đáp ứng, TA ở phía sau tôi vững mạnh kiên cố không phiền Hoàng tổng đây bận lòng lo.

"
Hoàng Vĩnh Nghi chỉ mỉm cười, anh gật gật đầu rồi quay người bỏ đi.

...!

Buổi tiệc kết thúc một cách êm đẹp, nhưng mấy con người ngồi trong xe trên đường về nhà thì không khí vô cùng căn thẳng.

Hi Văn khoanh hai tay trước ngực tựa lưng ra sau ghế.

Giọng nói cô bực dọc
" Tại sao lúc nãy anh lại nói với Hoàng tổng như vậy chứ? Không phải anh muốn giữ bí mật chuyện này rồi chúng ta nhanh chóng ly hôn hay sao? Sao phải gây thêm nhiều rắc rối như cho tôi như vậy? "
Hoàng Thạch lái xe phía trước cũng bị cô dọa cho sợ.

[ Tề tổng chưa lên tiếng mà thiếu phu nhân lại mở lời trách mắng trước rồi, đáng sợ thật.

]
391
Vân Em
Bắt đầu ghen r chứ sao nữa

5
10/06
Thu Thảo
thú zị ghê

4
27/05.
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 11: Chương 11


Tề Ân thái độ khó chịu quay sang nhìn cô, anh không ngờ cô còn dám nói như thế với mình.

" Tôi gây phiền toái cho cô? Sao cô không tự xem lại mình, nói dự tiệc với tôi nhưng quay lưng đi lại cùng người đàn ông khác khiêu vũ trước bao nhiêu người thật không ra thể thống gì? Cô làm mất hết mặt mũi Tề gia rồi "
Hi Văn thở phì một cái, cô gồng mình rướn cả gân cổ cải nhau với anh.

" Tôi khiêu vũ với Hoàng tổng thì gây ảnh hưởng gì đến anh chứ? Nếu anh không nói thì đâu ai biết mối quan hệ của chúng ta, tất cả mọi người đều vỗ tay tán thưởng cơ mà.

Vả lại chúng ta cũng sắp ly hôn rồi, người nào việc nấy, nước sông không phạm nước giếng.

"
Hoàng Thạch vừa lái xe vừa run lẩy bẩy, không ngờ anh còn có thề chứng kiến vợ chồng Tề tổng khẩu chiến dữ dội như vậy.

[ Thiếu phu nhân ăn trúng thứ gì rồi sao? Dám cãi nhau với Tề tổng, cô ấy đáng sợ thật.

]
Tề Ân bật cười với thái độ như cố ý muốn chọc tức cô
" Ngày nào chúng ta còn chưa ly hôn thì cô vẫn còn là người của Tề gia, cô phải nghe lời của Tề Ân tôi hiểu chưa? "

Hi Văn nét mặt hằm hằm sau đó quát lớn vào mặt anh
" Anh nằm mơ đi, tôi ghét nhất là bị người khác ràng buộc, còn lâu tôi mới nghe lời.

Cái đồ bá đạo tổng tài, tôi muốn ly hôn với anh!!! "
Hoàng Thạch toát hết mồ hôi hột, anh nuốt nước bọt cổ họng đau rát
[ Thôi xong rồi, mắng Tề tổng xối xả như vậy.

Lần này thiếu phu nhân tiêu rồi.

Tề tổng sẽ không làm gì cô ấy đó chứ? Nếu vậy mình phải bênh vực ai? Tề tổng hay thiếu phu nhân? Nhưng mình là người của Tề tổng...còn thiếu phu nhân là nữ nhi chân yếu tay mềm chắc chắn không làm lại, phải làm sao đây? ]
Chuẩn bị đón chờ màn khẩu chiến lên đến đỉnh điểm cao trào nhưng thật không ngờ Tề Ân sau đó lại chả nói gì cả, anh khoanh hai tay lại rồi quay mặt sang nơi khác không đếm xỉa cô.

[ Xem như tôi nhịn cô một lần, chỉ một lần này, nếu còn nhịn nữa thì tôi chính là một con heo ngu ngốc.

Lần đầu trong đời Tề Ân tôi bị người khác mắng thậm tệ như vậy, phụ nữ ai cũng muốn vây lấy tôi để mong gả vào Tề gia không ngờ Cao Hi Văn cô lại không biết trân trọng, làm tôi tức chết mà.

Muốn ly hôn vội như vậy là để làm gì chứ đừng tưởng tôi không biết, tôi càng không cho cô toại nguyện.

Lúc trước cô xấu xí ngu đần chả ai quan tâm bây giờ có tí nhan sắc liền có đàn ông vây quanh, đáng sợ thật.

]1
Tề Ân lúc này trông thật trẻ con, anh bắt đầu giận dỗi, ghen tức nhưng lại chỉ có thể nghĩ trong lòng không dám nói ra.

Lần đầu tiên anh phải nhịn nhục một người đến như vậy.

...!
Tối đêm đó trở về nhà, Hi Văn ngồi một mình trên chiếc giường trong căn phòng nhỏ, cô nhớ lại chuyện lúc xảy ra ở buổi tiệc thì vô cùng tức giận.

Cô siết chặt lòng bàn tay, nghiến răng nghiến lợi
" Càng nghĩ càng tức, Tề Ân đúng là phá hoại chuyện tốt của mình.

Hoàng Vĩnh Nghi vừa giỏi vừa tốt sau này chắc chắn có thể giúp đỡ mình vậy mà chỉ mới kết thân được với anh ta một chút liền bị Tề Ân phá hoại, lúc trước làm sếp người ta thấy cũng đàng hoàng lắm mà, không ngờ ở nhà anh ta lại là con người như vậy, tức chết mình rồi.

"
Bỗng nhiên Hi Văn chợt nhớ ra điều gì đó, cô thẩn thơ một lúc
" Phải rồi sếp...công ty...Châu Thanh.

Nếu không có Tề Ân ai sẽ giúp mình vào công ty để gặp Châu Thanh đây? Vậy thì sự nghiệp của mình...không thể tiếp tục sự nghiệp làm minh tinh được nữa.

"
Nói tới đây cô liền gõ mạnh vào đầu mình một cái
" Ây, cái đồ ngốc này.

Lúc nãy ăn nói quá lời với anh ta rồi, biết làm sao nhờ vả Tề Ân được nữa chứ.

Sau này mình mở miệng phải nói năng cẩn thận mới được.

"
Cũng cùng một diễn viến, bên phòng Tề Ân anh đang ngồi trước màn hình máy tính làm việc.

Tay gõ gõ nhưng đầu lại không thể tập trung nhập sai dữ liệu lại phải xóa rồi gõ lại không biết bao nhiêu lần.

Anh tức giận gấp laptop lại.

" Cao Hi Văn hại mình không thể nào tập trung làm việc được thật đúng là tức chết mà "
Anh xị mặt ra nhớ lại cảnh lúc bắt gặp cô và Hoàng Vĩnh Nghi nắm tay nhau khiêu vũ
" Dám công khai nắm tay người đàn ông khác trước mặt mình, không coi Tề Ân tôi ra gì sao? Tôi không cần sỉ diện nữa à? Đã vậy còn vì Hoàng Vĩnh Nghi mà mắng mình, đáng sợ hơn là mình còn nhịn nhục cô ấy.

"
" Lần đầu tiên trong đời mình thấy Cao Hi Văn nổi đóa, 4 năm qua cô ấy một mình sống bình lặng trong căn nhà này, mình đối xử với cô ấy không nóng không lạnh, cho chỗ ăn ở còn có người làm chỉ là hơi thiếu quan tâm một chút.

Vậy thì gì khiến Cao Hi Văn đột nhiên bùng phát đáng sợ như vậy chứ? "
Anh lầm bầm suy nghĩ một lát
" Dạo gần đây Cao Hi Văn liên tục đòi ly hôn...có khi nào cô ấy chợt nhận ra bản thân không thích mình hay không? "
Ôi trời anh vừa nói ra điều đáng sợ gì vậy nè.

" Cô ấy không thích mình? Vậy thì thích ai? Mặc kệ nhưng mình sẽ không để cho cô ta toại nguyện đâu, lúc trước cô là người Tề gia, bây giờ cũng vậy.

Đừng hòng thoát ".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 12: Chương 12


Suy nghĩ mãi một lúc Hi Văn chợt cảm thấy khô cổ liền xuống nhà dưới tìm nước để uống.

Lúc này Thục Trinh cùng với mấy người làm khác trong nhà đang ở dưới bếp dọn dẹp, Hi Văn không để ý đến bọn họ lắm cô chỉ lo làm việc của mình.

Nhưng Thục Trinh lại tỏ thái độ khó chịu, cô ta ném cây lau nhà sang một bên, tiếng va đập làm cho cô gật nảy mình.

" Cứ tường người ta được yêu thương cỡ nào, hóa ra cũng thế thôi.

"
Hi Văn biết rõ cô ta đang nói đến mình, liền quay người lại đối mặt với Thục Trinh.

" Rốt cuộc cô muốn gì? Không chịu yên phận trong căn nhà này đúng không? "
Thục Trinh nhún vai, bộ dạng ngạo mạn đó khiến cô phát ghét
" Tôi ở trong căn nhà này trước lúc cô được gả đến đến nữa kìa.

Tề tổng nói chuyện với tôi còn nhiều hơn cả cô, mấy công việc mà một người nội trợ phải làm tôi đều làm cho anh ấy.

Cô ỷ lại bản thân chết đi sống lại được Tề tổng quan tâm một chút thì lộng hành làm quyền.

"
Hi Văn nghe cô ta nói xong thì liền không nhịn được cười.

" Cô đang ảo tưởng đó hả? Cô và tất cả những người làm trong nhà này đều như nhau thôi, bớt suy diễn đi.

"
Bị Hi Văn làm vụt tắt khát vọng trở thành nữ chủ nhân của ngôi nhà Thục Trinh vô cùng tức tối.

" Cô nói gì? "
Mấy người làm khác sợ Thục Trinh tức giận gây ra họa lớn liền ngăn cản, kéo cô ta lại.

Cô ta chỉ thẳng tay vào mặt cô
" Hôm nay cô dám chọc giận Tề tổng rồi cô cũng sẽ trở về như lúc trước thôi, bị Tề tổng hắt hủi ghét bỏ.

Còn dám tỏ thái độ ngạo mạn như vậy.

"
" Tề Ân yêu thương hay hắt hủi tôi thì liên quan gì đến cô.

Dù sao đi nữa thì tôi mới chính là nữ chủ nhân ngôi nhà, là vợ chính thức của Tề Ân.

"
Lúc này Tề Ân cũng vừa từ trên nhà bước xuống chợt nghe thấy toàn bộ những lời cô nói, lòng anh lâng lâng cảm xúc khó tả.

[ Cao Hi Văn...cô ấy...cô ấy ]1
Thục Trinh tức giận thở hơi lên, cô ta đay nghiến
" Cô...con khờ này, có tin tôi đánh cô không? "
Tề Ân bước thẳng xuống dưới bếp đi đến đứng ngay bên cạnh cô, Thục Trinh vừa nhìn thấy anh liền sợ đến run lẩy bẩy.

" Tề...Tề tổng, anh...!"
Tề Ân bộ mặt lạnh lùng, anh định xuống nhà lấy ít nước uống không ngờ lại gặp chuyện hay như vậy.

" Hi Văn nói đúng, chuyện nhà chúng tôi liên quan gì đến cô? Tại sao không làm tròn bổn phận của phận của mình? "
Mấy người làm khác không dám lên tiếng chỉ có thể nép vào một góc xem Thục Trinh bị anh trừng trị.

" Xem ra chuyện này không chỉ xuất hiện ngày một ngày hai nhỉ? "
Hi Văn nhìn anh đứng ra bảo vệ mình liền có chút cảm động.

Lúc trước Cao Hi Văn bị ức h**p chỉ có thể cam chịu, nhẫn nhục không dám nói cho anh biết.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, cô được đà liền lấn tới.

[ Mọi chyện nên kết thúc rồi Thục Trinh ]
Cô giọng nói nhỏ nhẹ
" Đúng là không phải ngày một ngày hai, từ lúc tôi bước vào ngôi nhà này thì đã như thế rồi, cô ta cùng với mấy người kia nữa...ức h**p tôi.

"
Tề Ân thở hắt ra, anh chép miệng
" Các người từ ngày mai...không, nội trong đêm nay nhanh chóng dọn ra khỏi nhà của tôi.

Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai nữa.

"
Bọn họ cảm thấy rất ấm ức, vì Thục Trinh mà cả đám bị liên lụy phải nghỉ việc.

Qua chuyện này Hi Văn đối với anh cũng có thêm một tí xíu cảm tình.

Đợi mấy người bọn họ dọn đồ đi hết đồ đi Tề Ân mới yên lòng, anh không dám tin trong ngôi nhà này của mình lại còn xảy ra một chuyện động trời như vậy, người làm ức h**p chủ, thật hết chỗ nói.

Cô quay sang nhìn Tề Ân, thái độ có hơi ngượng ngùng định nói điều gì đó nhưng rồi anh lại là người mở lời trước
" Lúc nãy ở trên xe nếu tôi có hơi quá lời thì...thì cho tôi xin lỗi "
Lúc nói đến chữ xin lỗi thì giọng anh trở nên lí nhí, Hi Văn biết rõ anh ngại nên cũng không hỏi gì thêm.

" Nếu vậy...anh định bù đắp cho tôi thế nào? "
[ Đây chính là thời cơ, nhất định phải nắm bắt.

]

Tề Ân quay sang nhìn Hi Văn, anh thắc mắc
" Bù đắp? Bù đắp thế nào? ".

truyện xuyên nhanh
Hi Văn trực tiếp đi vào vấn đề chính
" Có thể đưa tôi đến công ty của anh không? "
" Sao khi không lại muốn đến công ty làm gì? "
Cô chớp mắt không kịp viện lý do
" Thì tôi chỉ muốn tham quan thôi, gặp gỡ mấy idol nổi tiếng.

Được không? Ngày mai dẫn tôi đến công ty của anh nha "
Hi Văn làm bộ dạng đáng yêu, anh ngờ ngệch nhìn cô rồi gật đầu trong vô thức.

" Ờ ờ, được được "
Cô vui vẻ hí hửng chạy thẳng lên phòng, Tề Ân mắc một lúc mới bình tâm lại suy nghĩ.

" Sao cô ấy đột nhiên lại muốn đến công ty của mình vậy? Thái độ Cao Hi Văn đã gần đây kỳ quặc thật, mà nói mới để ý, thái độ của mình cũng rất kỳ quặc.

"
Cuối cùng Hi Văn cũng đã có thể đạt được ý nguyện, cô thật sự rất mong chờ được gặp lại Châu Thanh rồi giải thích hết mọi chuyện cho cậu ấy hiểu mặc dù chuyện này vô cùng khó tin..
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 13: Chương 13


Sáng hôm sau khi Tề Ân thức giấc, anh chuẩn bị hết mọi thứ rồi đi xuống nhà, Hi Văn đã ăn mặc xúng xính chờ sẵn ở phòng khách.

Nhìn thấy anh thì cô liền tâm trạng hớn hở đứng bật dậy.

" Chúng ta đi được chưa? "
Cô chưa bao giờ cảm thấy nôn nóng như bây giờ, cô rất mong chờ gặp lại Châu Thanh người bạn yêu dấu của mình.

Tề Ân thấy cô hớn hở như thế, anh gật đầu
" Ờ, đi thôi.

"
Hôm nay anh đích thân lái xe đưa Hi Văn đến công ty, trên đường đi không không kiềm được vui sướng mà lẩm nhẩm hát hò.

Từ lúc đón cô từ bệnh viện về anh không khỏi bất ngờ hết lần này đến lần khác.

" Cao Hi Văn "
Cô chợt quay sang nhìn anh
" Hả, có chuyện gì? "
" Cô có cảm thấy bản thân mình gần đây trở nên rất khác lạ hay không? "
" Có sao? "
Tề Ân một nét mặt lạnh như tiền
" Cô hành động quái đản, cũng đưa ra mấy yêu cầu rất lạ đời "
" Thì anh cứ coi như giúp đỡ người bạn bè bình thường thôi, còn chuyện ly hôn chúng ta sớm giải quyết sau này tôi sẽ không phiền gì anh nữa, trả cho anh cuộc sống tự do.

"
Tề Ân nghĩ bụng
[ Trong lòng Cao Hi Văn vẫn còn giữ ý muốn ly hôn, tại sao chứ? Cô ta bị Hoàng Vĩnh Nghi làm cho mê muội rồi sao? Nhưng rõ ràng mình là người đề ra ý định mà, sao bây giờ lại...]

...!
Sau khi đến công ty Hi Văn được anh dẫn đi vòng quanh các khu vực để tham quan, lần đầu tiên Tề Ân dẫn một cô gái xa lạ đến công ty như vậy làm cho mấy nhân viên của TA không khỏi tò mò.

Họ xì xào bàn tán với nhau.

" Lúc nãy tôi vừa gặp Tề tổng đi cùng với một cô gái, là chuyện gì vậy? "
" Tôi đoán cô ấy là thành viên mới của TA, là ca sĩ hay diễn viên gì đó, xinh đẹp thế cơ mà.

"
" Sai rồi, tôi đoán cô ấy là bạn gái của Tề tổng.

Trước giờ có ai thấy anh ấy đi cùng với cô gái nào khác ngoài thư ký Đàm đâu, cô gái hôm nay ắt hẳn phải rất đặc biệt.

"
...!
Sau khi bị Tề Ân dắt đi vòng vòng không đúng trọng tâm thì cuối cùng là anh dẫn cô đến tham quan phòng làm việc của mình.

Anh ngồi trên chiếc ghế xoay ngã người tựa ra sau.

" Đây là lần đầu tiên cô đến công ty nhỉ? Cảm thấy TA thế nào? "
Hi Văn cười sượng
[ Lần đầu tiên gì chứ, tôi đã đến sắp mòn cả công ty rồi.

]
" Ờ đúng vậy, công ty của anh hoành tráng thật, rất...rộng rất...quy mô rất to.

"
Cô cũng không biết mình đang nói gì nữa, cô từ nãy đến giờ vẫn đang ra sức tìm Châu Thanh nhưng có vẻ cô ấy hiện giờ không có ở công ty.

Hi Văn cười hì hì
" Tề tổng à? "
" Làm sao? "
Cô chao đảo ánh mắt nhìn xung quanh
" Tôi muốn hỏi hôm nay Châu Thanh không có đến công ty sao? "
" Châu Thanh? Cô muốn nói quản lý của Đường Y Na? "
Hi Văn lập tức gật đầu
" Phải phải, là cô ấy "
Tề Ân ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp lời cô
" Gần đây Châu Thanh vì chuyện của Y Na mà phải giải quyết rất nhiều việc.

Nhưng khi không cô hỏi chuyện của cô ấy làm gì? Cô có quen Châu Thanh sao? "
" Tôi...tôi không quen, chỉ là rất thích Y Na nên mới muốn hỏi Châu Thanh chút chuyện có liên quan đến cô ấy thôi.

"
Anh cau mày
" Sao không hỏi tôi? Cả công ty này là của tôi có chuyện gì mà tôi không biết chứ? "
" Chuyện riêng của nghệ sĩ anh làm sao quản lý được hết chứ? "
Tề Ân mím môi, anh thở hắt ra một hơi rồi ấn một chiếc nút bên điện thoại bàn
" Hoàng Thạch, vào đây "

Sau đó không lâu thì Hoàng Thạch lập tức xuất hiện ngay trước mặt anh.

" Tề tổng cho gọi tôi? "
" Hôm nay Châu Thanh có những công việc gì? Tại sao không đến công ty? "
Hoàng Thạch rút chiếc điện thoại trong túi ra kiểm tra lại lịch trình.

" Theo lịch thì sáng nay Châu Thanh sẽ giải quyết nốt mấy chuyện còn lại của Y Na, do qua đời đột ngột nên các hợp đồng làm việc của cô ấy vẫn chưa giải quyết hết.

Chắc là cũng sắp về rồi.

"
Tề Ân gật đầu
" Được, tôi biết rồi.

"
Nói rồi Hoàng Thạch lập tức ra ngoài, ở trong phòng chỉ còn lại cô và anh.

Hóa ra Châu Thanh phải đi giải quyết công việc của cô, chẳng trách hôm nay không thấy cô ấy có mặt ở công ty, đằng nào Châu Thanh cũng sắp về rồi thôi thì cứ đợi cô ấy thêm một chút.

" Tề tổng, hay là tôi ra ngoài chờ sẵn tiện tham quan công ty một chút.

Không phiền anh làm việc nữa.

"
" Cẩn thận đi lạc đó.

"
Hi Văn gật đầu rồi quay người rời đi, cô thầm nghĩ trong đầu.

[ Anh ta coi mình là kẻ ngốc thật sao? ]
Rời khỏi phòng anh bước ra ngoài đi dạo xung quanh công ty, mọi người đều đang tập trung cao độ để làm việc, bây giờ cô không thể chào hỏi bọn họ một cách thân thuộc như trước kia được rồi.

Hi Văn đứng một chỗ nhìn ngắm thì một cô gái trẻ đi đến trước mặt cô hỏi chuyện.

" Chị là nghệ sĩ mới của công ty sao? "

Cô bé này là Annie làm bên khâu phục trang của nghệ sĩ, rất hoạt bát cũng đáng yêu nữa, lúc trước rất hay bắt chuyện với cô.

Hi Văn nhìn cô ấy lắc đầu
" Chị không phải "
Một đám người khác cũng thấy tò mò rồi bu lại hỏi chuyện cô, họ nói rất nhiều thứ
" Vậy cô là bạn gái Tề tổng đúng không? "
" Tôi đã nói không phải, Tề tổng có bạn gái gì chứ? "
" Hai người thân thiết như vậy, Tề tổng lại đích thân đưa cô đến đây ắt hẳn phải có mối quan hệ đặc biệt gì đó.

"
Cao Hi Văn khẽ cười, cô xua tay
" Tôi...tôi không có "
Bỗng tiếng giày cao gót lộp cộp bước vào
" Cát Cát, cô xem kịch bản này cô đóng vai chính có muốn nhận không? "
" Để tôi xem qua đã "
" Còn cả buổi phỏng vấn có liên quan đến Y Na, cô có muốn trả lời phỏng vấn không? "
" Nói nhiều đến như vậy rồi còn phỏng vấn cái gì nữa? Không nhận "
Trần Cát Cát cùng với quản lý của cô ta là Lý Dực từ khi Y Na chết thì như diều gặp gió, hợp đồng trên tay ký liên tục.

Đám người bu xung quanh Hi Văn nhìn Trần Cát Cát bằng ánh mắt khinh thường
" Trần Cát Cát ăn may rồi, giá trị bản thân tăng gấp bội nhờ cái chết của Y Na "
" Hừ, lúc trước cô ta dễ thương lắm, bây giờ được tí danh tiếng thì kiêu ngạo khỏi nói luôn.

"
Hi Văn chăm chú Trần Cát Cát, người đã hại chết cô rồi còn giả vờ đau khổ thật kinh tởm không gì bằng.

Đôi mắt của Hi Văn ánh lên tia lửa giận hừng hực, ngay giờ phút này cô thật sự muốn trả thù con người đó vì đã hại cô mất đi tất cả, sự nghiệp và danh tiếng cô gầy dựng bao lâu nay đến cả thể xác cũng không còn..
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 14: Chương 14


Nhưng sau đó sự chú ý của Hi Văn lại bắt đầu va vào người phía sau Cát Cát.

Châu Thanh từ thang máy bước ra nhìn Trần Cát Cát bằng ánh mắt đay nghiến, Châu Thanh yêu ghét rõ ràng, không bao giờ có chuyện bằng mặt không bằng lòng, chỉ cần cô ấy không thích ai thì tất cả đều biểu lộ rõ hết trên khuôn mặt và cả hành động của cô ấy.

Châu Thanh nhếch môi khinh khi nhìn hai con người Lý Dực và Trần Cát Cát
" Dùng hình ảnh của Y Na để kiếm lợi...tốt thật đấy.

"
Trần Cát Cát vừa nghe có người mắng mình liền hướng ánh mắt sắc lẹm nhìn sang Châu Thanh.

" Châu Thanh, cô đang nói ai đấy? "
Châu Thanh liếc mắt sang nơi khác không muốn nhìn vào hai con người kinh tởm trước mặt, giọng nói đanh thép.

" Ai lên tiếng thì chính là người đó, mở mấy cuộc phỏng vấn nói gì mà là chị em thâm tình với Y Na được cô ấy giúp đỡ rất nhiều, muốn được hợp tác với cô ấy nhiều hơn nhưng lại không còn cơ hội, khóc lóc lấy sự thương hại rồi được giao đảm nhận lại mấy vai diễn dang dở của Y Na, thủ đoạn đê hèn như vậy thật khiến người ta kinh tởm.

"
Lý Dực nghe thế liền lên tiếng bênh vực cho Trần Cát Cát
" Nè Châu Thanh, cô nói năng cho cẩn thận.

Nếu Cát Cát không có thực lực vậy thì tại sao công ty dám giao lại vai diễn khó nhằn của Y Na cho cô ấy chứ? "
Không thèm nghĩ ngợi Châu Thanh lập tức đáp lời
" Là sức ép dư luận, fan của Y Na nghĩ rằng Trần Cát Cát thật lòng đối đãi với cô ấy nên mới liên tục bày tỏ ý kiến để Trần Cát Cát đảm nhận lại các vai diễn của Y Na, công ty còn có thể quyết định khác sao? Ai mà biết được...lòng tốt của khán giả lại bị lợi dụng như vậy? "

Trần Cát Cát trước mặt bao nhiêu người lúc này lại bày ra vẻ đáng thương.

Giọng nói cô ta nhỏ nhẹ nghe như sắp khóc
" Châu Thanh, tôi thật sự không hiểu vì sao cô lại nghĩ tôi là loại người như vậy.

Nhưng tôi thật sự rất đau lòng trước cái chết của Y Na, cũng không hề có ý nghĩ cướp đi vai diễn của chị ấy.

Nhưng nếu công ty đã tin tưởng và giao nhiệm vụ của chị ấy cho tôi thì tôi chỉ có thể cố gắng hết mình.

"
" Cô từ đóng mấy vai phụ đột ngột nhận được rất nhiều vai diễn quan trọng còn muốn người ta không nghi ngờ sao? "
Trần Cát Cát khẽ cúi đầu, cô ta chậm rãi bước lại gần kề bên lỗ tai Châu Thanh rồi thỏ thẻ nói.

" Đằng nào Đường Y Na cũng chết rồi, từ nay tôi sẽ hoàn toàn thay thế chị ấy.

Cô không đồng ý cũng phải chịu thôi "
Châu Thanh không kiềm chế được cơn tức giận khi Trần Cát Cát lên tiếng sỉ nhục bạn mình, cô ấy giương liền tay tát thật mạnh vào bên má Trần Cát Cát.

Cô ta vì mang giày cao gót nên xém vấp ngã cũng may có Lý Dực đỡ cô ta lại.

" Cát Cát cô không sao chứ? "
Mọi người trong công ty đứng nhìn ai nấy đều hoảng hốt, họ bắt đầu ngăn cản cuộc xô xát này lại.

Trần Cát Cát ôm khuôn mặt nóng rát năm dấu tay đỏ hằn.

" Châu Thanh cô làm gì vậy? Cô dám đánh tôi.

"
" Tôi đánh cô đó thì làm sao? Tôi còn muốn tát cô thêm mấy phát "
Châu Thanh còn muốn xông đến tát thêm cho cô ta vài cái nữa nhưng bị mọi người trong phòng làm việc giữ lại.

" Châu Thanh đây là công ty, cô bình tĩnh đi.

"
" Phải đó chị Châu Thanh, bớt tức giận đi.

Tề tổng đang ở đây đó.

"
Châu Thanh chợt nghĩ lại đây là chốn công sở cũng không phù hợp để xâu xé nhau nên cố gắng đè nén cơn tức giận trong lòng.

Nhưng...cơn tức giận trong lòng của Hi Văn thì không ngừng cuồn cuộn và bộc phát ngay tức khắc, Hi Văn xông vào đám người kia liên tục tát vào hai bên má của Trần Cát Cát khiến cho tất cả mọi người vô cùng ngỡ ngàng.

Tiếng bốp bốp vang dội nghe vô cùng đã tai, Trần Cát Cát ôm khuôn mặt đau đớn la hét
Lý Dực thấy Hi Văn hành động dữ tợn thì lập tức ngăn cô lại.

Hắn đứng chắn ngay trước mặt không để cô làm tổn thương Trần Cát Cát.

" Cô là ai dám vào đây tấn công nghệ sĩ? Có tin tôi gọi bảo vệ đuổi cô ra khỏi đây không? "
Hi Văn thở hì hục vẫn chưa xả hết cơn giận, cô lớn tiếng mắng
" Loại người này bị đánh thế là đáng.

Châu Thanh, cậu đánh rất đúng, Trần Cát Cát đáng bị cho một bài học, tâm địa xấu xa thật không thể tưởng tượng được.

Trục lợi từ cái chết của người khác cô sống không được chết không xong.

"
Trần Cát Cát tức tối chỉ vào mặt cô hét lớn
" Người phụ nữ đáng ghét này là ai vậy? Dám làm loạn công ty còn đánh cả tôi nữa? Lý Dực mau báo cảnh sát bắt cô ta đi.

"
Giữa sự nháo nhào của cuộc cãi vã làm kinh động đến anh, Tề Ân từ xa bước đến nét mặt nghiêm nghị, Hoàng Thạch thì đi theo phía sau anh.

Tề Ân lớn tiếng
" Đây còn là công ty sao? Tôi thấy nó thật giống một cái chợ hơn.

"
Bọn họ bắt đầu im lặng rồi tản ra cúi chào anh
" Tề tổng "

" Tề tổng "
Hoàng Thạch đứng sang một góc còn Tề Ân thì bước vào đứng giữa đám người, thật bất ngờ khi anh nhìn thấy Hi Văn cũng có mặt trong vụ việc việc này lại còn đứng ngay vị trí trung tâm nữa.

Khi Tề Ân nhìn chằm chằm vào cô thì Hi Văn liền né tránh ánh mắt đầy sát khí của anh, cô sợ anh sẽ mắng cô một trận vì lần đầu đến đây lại dám gây ra rắc rối lớn như thế ở công của anh.

Trần Cát Cát vuốt v e lại mái tóc rồi bời rồi bàn tay ôm lấy khuôn mặt đang sưng tấy ửng đỏ đầy những dấu tay, cô ta nhìn thấy anh liền khóc lóc không thôi.

" Tề tổng, không biết người phụ nữ này từ đâu ra lại đến đây tấn công tôi như vậy, chắc là antifan rồi anh có thể báo cảnh sát bắt cô ta không? Ngày mai tôi còn phải quay quảng cáo sao có thể để khuôn mặt như thế này đến gặp nhãn hàng chứ? "
Tề Ân lấy lại thái độ điềm tĩnh, anh nhìn một loạt từ trên xuống dưới thấy cô không sao mới yên lòng.

Cũng may cô không phải người chịu thiệt.

Anh giọng điệu bình thản.

" Cô muốn tôi báo cảnh sát bắt người phụ nữ này vậy cô có biết cô ta là ai không? "
" Tôi...tôi không quen biết cô ta.

"
" Dĩ nhiên cô không biết, bởi vì Cao Hi Văn là vợ của tôi.

Cô muốn tôi báo cảnh sát bắt cô ấy sao? "1.
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 15: Chương 15


Trần Cát Cát đôi môi mấp máy, mặt mũi tái nhợt, chân cô ta đứng như muốn không vững nữa.

" Sao...sao cơ ạ? Người này là vợ của Tề tổng sao? "
Không chỉ Trần Cát Cát mà tất cả mọi người trong công ty đều dồn ánh nhìn vào cô.

Hi Văn cảm thấy vô cùng bất lực khi anh lại tiếp tục gây ra nhiều rắc rối cho cô.

Không phải chính miệng anh nói muốn giữ bí mật quan hệ của hai người sao? Nhưng anh lại luôn là người nói ra trước.

Sau này cô biết phải làm sao khi mang cái danh vợ cũ của Tề Ân chủ tịch của TA Entertainment chứ?
Tề Ân một mặt lạnh ngắt nhìn Trần Cát Cát, anh trả lời.

" Nếu không cô nghĩ ai lại có thể dám bày ra loại chuyện như này ở TA? "
Trần Cát Cát ôm mặt ấm ức
" Nhưng...nhưng cô ấy đánh tôi.

"
" Cao Hi Văn sẽ không đánh người vô cớ đâu, cô nên xem lại bản thân mình.

Chỉ mới ổn định lại chỗ đứng trong giới giải trí đừng để mất đi cơ hội của bản thân.

"
Anh thở ra rồi quay người đi, trước khi trở vào phòng anh không quen đá cho cô một ánh mắt.

Anh lẩm nhẩm khẩu hình miệng.

" Quậy quá rồi.

"
Trần Cát Cát khi anh rời đi rồi thì vẫn không ngừng liếc cô.

Lý Dực nghe xong thân thế của Hi Văn cũng không còn dám làm khó gì cô thêm nữa, anh ta kéo tay Cát Cát.

" Đi thôi Cát Cát, bỏ đi "
Ấm ức nhưng không biết làm gì bọ họ chỉ có thể rời đi.

Hi Văn thở phào một hơi, hôm nay cô đã gây ra một trận động trời nhưng cũng thôi kệ, đợi anh về chắc sẽ xử lí cô sau.

Cao Hi Văn đi đến bên Châu Thanh cầm tay hỏi han
" Cậu không sao chứ? Trần Cát Cát đó rất quá đáng.

"
Châu Thanh mím môi, cô ấy gật đầu chào
" Lúc nãy cám ơn cô...Tề phu nhân.

"
Hi Văn ôm ngực thở hơi lên
" Tề...Tề phu nhân cái gì chứ? "
" Cô là phu nhân chủ tịch, tôi gọi Tề phu nhân có gì không phải phép? "
Hi Văn tặc lưỡi
[ Phải rồi, mình trong bộ dạng này sao cậu ấy có thể nhận ra được chứ.

Không thể trách Châu Thanh ]
Kéo tay Châu Thanh
" Chúng ta tìm nơi nào nói chuyện đi.

"
" Nói chuyện? Nói chuyện gì cơ "
Kéo tay Châu Thanh nhanh chóng rời đi tìm chỗ nói chuyện, cô phải tranh thủ giải quyết chuyện này trong hôm nay.

Mấy nhân viên ở lại vẫn chưa hoàng hồn khi nghe một tim sốc tận óc như vậy.

Annie lúc nãy còn bắt chuyện với cô giờ lại đứng đờ người ra.

" Lúc nãy tôi còn hỏi cô ấy có phải là nghệ sĩ hay không? "
" Còn tôi hỏi cô ấy có phải bạn gái Tề tổng hay không cô ấy bảo không phải, hóa ra là vợ chứ không phải người yêu.

"

" Trời ơi tôi không dám tin luôn đó, Tề tổng thật sự có vợ rồi sao? Thông tin này đến quá bất ngờ rồi.

"
" Từ lúc cô ầy bước chân vào đây là tôi đã biết cô ấy không tầm thường, tên cái gì...Cao Hi Văn, chắc chắn là thiên tài hay phải có gì đó rất đặc biệt nên mới lọt vào mắt xanh của Tề tổng.

Lần đầu tiên tôi thấy sếp chúng ta đứng ra bảo vệ người phụ nữ của mình...thật mong được là cô ấy quá đi mất.

"
Thông tin Tề Ân có vợ bắt đầu lan rộng khắp cả công ty, ai nấy đều vô cùng bất ngờ, nhiều cô gái ôm mộng gả vào Tề gia nay phải thất vọng tràn trề.

...!
Hi Văn kéo tay Châu Thanh đến một phòng phục trang rồi đóng kín cửa lại tìm một chỗ ngồi xuống.

Châu Thanh vẫn đang không hiểu Hi Văn muốn làm gì
" Phu nhân, cô có gì muốn nói với tôi? "
" Châu Thanh, là mình "
Châu Thanh mày hơi nhíu lại, chưa hiểu cớ sự
" Tôi biết cô là vợ của Tề tổng, mọi người lúc nãy cũng khá bất ngờ vì thông tin này.

Nhưng rồi thì sao? "
Hi Văn nuốt nước bọt, cô thở hì hục gặng từng lời nói
" Mình...là Đường Y Na "
Đôi mắt Châu Thanh trợn to lên xong rồi lại cụp xuống, khuôn mặt không mấy vui vẻ.

" Phu nhân, tôi thật sự không hiểu cô đang nói gì.

Nhưng Y Na bạn tôi vừa gặp tai nạn qua đời cũng không được bao lâu, tâm trạng của tôi hoàn toàn không phù hợp để đùa giỡn với cô những loại chuyện như này.

"
" Mình không đùa đâu Châu Thanh, mình thực sự là Y Na.

Mình không biết phải giải thích với cậu chuyện này như thế nào nhưng cậu là người thân duy nhất của mình, cậu phải tin mình.

"
Hi Văn vừa nói tâm trạng lại có hơi kích động nắm lấy tay Châu Thanh nhưng do quá xa lạ nên cậu ấy đã gạt tay cô ra.

" Tôi biết cô là vợ của Tề tổng đức cao vọng trọng nhưng không phải cô có thể nói gì thì nói.

Y Na bạn tôi mất chưa lâu, chính mắt tôi nhìn thấy xác cậu ấy còn cò thể giả được sao? Vả lại bộ dạng này của cô sao có thể là Đường Y Na bạn tôi cơ chứ? "
Hi Văn hít một hơi thật sâu, cô cố gắng giải thích thật cặn kẽ câu chuyện hoang đường này cho Châu Thanh hiểu.

" Đêm đó trân sân thượng thật sự mình đã bị Trần Cát Cát bức đến ngã lầu mà chết, nhưng sau đó mình không hiểu vì sao mình đã gặp được Cao Hi Văn, cô ấy nói bọn mình chết cùng thời điểm nên muốn mình thay cô ấy tiếp tục sống.

Rồi mình tỉnh dậy thì thấy bản thân nằm trong thân xác của người khác, cậu...cậu hiểu không? "
Châu Thanh lắc đầu, ánh mắt không có bất kì sự tin tưởng nào đối với mấy lời cô nói.

" Tôi không phải trẻ con, không có nhu cầu nghe chuyện cổ tích hoang đường như vậy.

Nếu cô muốn dùng cách đó trêu chọc tôi thì hãy dừng ngay đi.

"
Hi Văn nhăn mặt, cô sớm biết nếu cứ nói như vậy sẽ không lấy được lòng tin của Châu Thanh mà.

Bây giờ cô phải nghĩ ra cách khác không thể để bản thân uổng công vô ích được..
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 16: Chương 16


Sau một hồi suy nghĩ Hi Văn chợt nhớ ra một chuyện...bí mật của hai người, phải rồi.

" Gần đây tên khốn Thiên Minh còn liên lạc với cậu không? "
Mặt của Châu Thanh đanh lại, cô ấy chợt lui về sau.

" Tại sao cô biết chuyện của Thiên Minh? "
" Chuyện đó cậu chỉ nói với mình thôi, mình không biết thì còn ai biết nữa? "
Châu Thanh lắc đầu
" Không thể nào, sao có thể chứ? "
Hi Văn thở dài một hơi, cô nói chuyện bằng thái độ nghiêm túc nhất.

"Lâm Thiên Minh và cậu quen nhau từ lúc đại học, lúc hắn ta bước vào showbiz thì cậu làm quản lý cho hắn.

Nào ngờ Lâm Thiên Minh một bước lên mây thì liền ngoại tình, cắm sừng cậu.

Hai người chia tay được một thời gian sau đó Lâm Thiên Minh dính vào scandal tình ái liền quay lại xin cậu giúp đỡ, liên tục làm phiền cậu.

Đúng chứ? "
Châu Thanh há hốc mồm
" Chuyện...chuyện này, sao lại như vậy? "
" Chưa hết, cậu từng hứa sẽ làm quản lý cho mình cả đời chúng ta phấn đấu cùng nhau vào TA rồi trở nên nổi tiếng.

Sao chưa gì cậu lại bỏ rơi mình rồi? "
Hi Văn vừa nói về những chuyện của hai người thì hai mắt liền rưng rưng ửng đỏ.

Châu Thanh không kiềm được nước mắt choàng tay ôm lấy cô.

" Y Na, là cậu thật sao? "

" Thật, thật sự là mình "
Châu Thanh lấy tay lau lau nước mắt cho cô xuýt xoa.

" Còn có loại chuyện như vậy xảy ra trên đời sao? Mình không nằm mơ hả? "
" Cậu không nằm mơ, thật là mình...Đường Y Na.

Mình cũng không biết sao chuyện này lại xảy ra, nhưng nếu có cơ hội sống lại lần nữa mình phải trân trọng bản thân hơn.

"
Châu Thanh hít hà, cô ấy gật đầu rồi choàng tay ra sau tiếp tục ôm cô, vuốt v e mái tóc Hi Văn.

Sau đó Châu Thanh chợt ngờ ngờ ra điều gì đó.

" Vậy...vậy thân phận của cậu bây giờ là...là "
Hi Văn xụ mặt xuống, cô gật gật đầu
" Phải, là vợ của Tề Ân.

"
Châu Thanh giật mình hốt hoảng
" Vậy...hai người...hai người có "
Hi Văn xua tay loại bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu Châu Thanh.

" Không không không, chẳng có chuyện gì xảy ra giữa bọn mình hết.

Tề Ân và Cao Hi Văn lấy nhau hình như không tự nguyện nên không công khai mỗi người ở một phòng.

Nhưng bọn mình đã nói với nhau rồi, sắp tới sẽ ly hôn gấp trả lại cuộc sống tự do cho nhau.

"
" Anh ta không biết cậu là Đường Y Na đó chứ? "
Cô lắc đầu
" Không biết, chuyện khó tin như vậy sao mình dám nói.

Nhưng mình muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này, mình muốn trở về với showbiz tiếp tục làm nghề.

"
" Cậu và Tề tổng sẽ ly hôn sao? Đó cũng là một ý hay.

Chứ hai người tính cách khác biệt sao có thể lấy nhau được chứ "
" Cậu còn không biết anh ta bên ngoài đạo mạo nhưng thật ra lại là tên bá đạo tổng tài đáng ghét.

Anh ta hay nổi mấy cơn điên bất chợt không biết đâu mà mò.

"
Châu Thanh nghĩ ngợi.

" Thật sao? Nhưng lúc nãy mình thấy anh ta đứng ra bảo vệ cậu, đối tốt với cậu vậy mà.

Nếu là ai khác dám vào TA quậy tung như thế sớm đã bị bảo vệ đuổi cổ rồi.

"
" Thì đôi lúc anh ta cũng có tốt nhưng mình vẫn không thể chấp nhận chuyện bản thân đã có chồng.

Mình theo đuổi hình tượng phụ nữ độc thân và thành công thế nên là quyết định ly hôn là cách tốt nhất.

"
Châu Thanh thở dài một hơi
" Mình cũng nghĩ như vậy, nhưng rồi chuyện của Trần Cát Cát cậu tính xử lí thế nào? Cô ta hại cậu thê thảm như vậy cậu không định tha cho cô ta đó chứ? "
" Trần Cát Cát hại chết mình rồi từ cái chết của Đường Y Na này nổi lên không ít, còn muốn thay thế vị trí của mình...cô ta nằm mơ.

Mình không để cô ta được như ý nguyện đâu.

Thân xác có thể mất nhưng diễn xuất thì không mất được.

Chờ mình trở lại showbiz sẽ đá văng Trần Cát Cát đó.

"
Sau khi làm rõ mọi chuyện với Châu Thanh hai người liền giữ liên lạc với nhau để sau này có chuyện gì lập tức báo cho cậu ấy biết.

...!
Buổi chiều tan làm Hi Văn và Châu Thanh chia tay nhau trước cổng công ty, hai người ôm nhau thắm thiết.

" Bữa khác gặp lại.

"
" Được, Y Na cậu có chuyện gì phải báo cho mình biết đó.

Hiện giờ cậu sống cùng Tề tổng cô nam quả nữ mình không yên tâm chút nào.

"
" Yên tâm đi, cậu nghĩ mình là ai chứ.

Mà nè, đừng gọi mình là Y Na nữa người ta không biết còn nghĩ chúng ta bị điên đó.

"
Tề Ân sau khi xong việc liền đi tìm cô, anh bắt gặp Hi Văn và Châu Thanh đang đứng nói chuyện với nhau.

[ Hai người bọn họ có quen biết sao? ]
" Cao Hi Văn "
Bị anh gọi tên liền giật mình, cô đẩy Châu Thanh đi
" Cậu về đi, chúng ta nói chuyện sau.

"
Trong lúc Châu Thanh rời đi thì anh liền tiến bước lại gần cô.

Hi Văn nhìn anh cười cười.

" Anh...xong việc rồi sao? "
" Hôm nay cô quậy một trận đã đời nhỉ? Trần Cát Cát hiện đang là gương mặt đắt giá của công ty, cô đánh cô ấy như vậy nếu gây tổn hại đến thể xác, cô ấy không thể hoàn thành được nhiệm vụ mà công ty giao làm công ty bị thiệt hại có phải tôi nên bắt đền cô không? "
Đánh người ở công ty anh quả là không đúng nhưng Trần Cát Cát đáng bị như thế mà.

Hi Văn bỉu môi
" Cô ta thì được bao nhiêu tài cán, anh giao mấy công việc đó cho tôi có khi tôi còn làm tốt hơn gấp trăm lần.

"
" Thật sao? "
" Anh còn chưa biết hết được tiềm năng bên trong tôi đâu.

Chắc anh còn phải bất ngờ dài dài.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 17: Chương 17


Sau khi làm rõ mọi chuyện với Châu Thanh xong thì điều cuối cùng mà cô mong là Tề Ân sớm đưa giấy ly hôn để cô kí cho xong xuôi để tránh gặp phiền phức sau này nữa.

Có điều Tề Ân cứ mãi im hơi lặng tiếng, cô không nghe anh nhắc gì đến vấn đề này thật sự làm cho cô quá sốt ruột.

Người ta ai cũng muốn gả vào nhà hào môn duy chỉ cô thì ngược lại muốn ly hôn với tổng tài giàu có nức đố đổ vách.

Có lẽ Hi Văn biết bản thân mình còn thừa sức làm ra tiền nên mới chẳng cần phải dựa hơi ai, nhưng có điều không phải ai cũng có thể dựa vào cây cột Tề Ân này.

Buổi chiều hôm nay Hi Văn ngồi ở phòng khách vừa xem tivi vừa uống trà hưởng thụ cuộc sống.

Chợt xem đến một chương trình thực tế mà lúc trước cô tham gia liền mặt mày ủ rũ.

" Nhớ phim trường quá giờ phải làm sao? Máy quay, phục trang....hơiii "
" Bây giờ mình như nghỉ dưỡng dài hạn vậy, ở không rảnh rỗi không có chuyện làm sắp mọc rong rêu luôn rồi.

Tề Ân còn không mau mau giải quyết chuyện ly hôn đi chứ, mình thật sự nôn nóng, nôn nóng lắm rồi.

"
Tiếng giày lộp cộp lướt trên sàn nhà
" Cô nôn nóng chuyện gì vậy hả? "
Tề Ân từ bên ngoài bước vào, cô vội bỏ tách trà trên tay xuống.

" Sao hôm nay anh về sớm vậy? "
" Cô lên phòng thay đồ đi, hôm nay chúng ta phải về Tề gia dùng cơm.

Ông nội nói muốn gặp cô "
" Hả...dùng cơm sao? Với ông Tề? "

" Là ông nội, mau đi trễ giờ bây giờ.

"
Hi Văn thở dài một hơi, cô gật đầu rồi trở về phòng thay quần áo, một bộ quần áo thật trang nghiêm đứng đắn để đi gặp người lớn.

...!
Hi Văn sợ nhất là phải gặp người khác nhất là ông Tề, ông ấy thương Cao Hi Văn như vậy lúc nào cũng có thể nhận ra sự khác biệt ở cô lại khiến cô không biết phải nên hành xử như thế nào.

Xe chạy đến trước cổng Tề gia đã thấy Từ quản gia đợi sẵn ở đó.

Bà ấy giúp mở cổng lớn rồi vui vẻ đi báo tin
" Lão gia, thiếu gia và thiếu phu nhân về rồi.

"
Hi Văn vừa bước xuống xe thì đã thấy có người đi đến cầm tay cô, cô giật mình.

" Anh làm gì vậy? "
" Người của cái nhà này ai cũng rất tinh mắt, muốn để bọn họ nhìn thấy chúng ta vợ chồng không hòa thuận sao? "
Cô trề môi
[ Rõ ràng là không hòa thuận thật mà, sắp bỏ nhau đến nơi rồi.

]
Bước vào bên trong Tề gia, nơi đây thiết kế sang trọng trang nghiêm làm cho người ta cũng không dám lớn tiếng sợ làm phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nơi đây.

Tề Tứ vừa nhìn thấy hai người thì liền cười sung sướng, nhất là lúc nhìn thấy cô và anh cầm tay nhau.

Cô bước đến trước mặt ông cúi đầu chào
" Ông nội "
" Ừ, hai đứa về rồi, mau mau vào bàn ngồi ăn đi.

"
Tề Ân hôm nay tinh tế lạ thường anh còn giúp cô kéo ghế để cô ngồi xuống.

Tề Tứ vui vẻ nhìn hai người.

" Lâu như vậy mới về nhà ăn cơm, làm cho ông già đây mong ngóng hai đứa từng chút.

"
Tề Ân lên tiếng
" Bây giờ gặp được rồi ông đã toại nguyện chưa? "
" Ta muốn ngày nào cũng gặp hai đứa, như vậy đỡ phải lủi thủi một mình "
Hi Văn tiếp lời ông
" Ông nội, Tề Ân anh ấy rất bận khó khăn lắm mới thu xếp được công việc, không thể về ăn cơm thường xuyên được "
Tề Tứ gật đầu
" Hôm nay con biết nói đỡ cho thằng nhóc này rồi, tình cảm xem ra cũng tốt nhỉ.

"
Cô ngượng ngùng cúi đầu
" Cũng bình thường ạ "

" Mấy hôm trước ta nghe nói Tề Ân đưa con đến công ty còn công khai thân phận và mối quan hệ của hai đứa trước bao nhiêu người.

Giờ đây ai mà không biết con là thiếu phu nhân Tề gia chứ? "
Nhắc lại chuyện đó cô thật sự tức đến nói không nên lời, mặc dù nói là anh bảo vệ cô nên mới làm điều đó nhưng mà cô cứ cảm thấy sao sao ấy.

Càng ngày càng nhiều người biết thật không hay tí nào
" Hôm nay quản gia Từ nấu toàn mấy món Hi Văn thích ăn, con mau ăn thử xem.

"
Cao Hi Văn vừa nhìn xuống bàn ăn liền trợn tròn mắt
[ Cái gì đây? Cá..cá sao nhiều cá quá vậy? Chiên, xào, chưng, nướng đều đủ cả.

Cả canh cũng là canh cá sao lại như thế mình ghét cá nhất đó.

]
Từ bé cô đã không thích ăn cá, nếu bắt buộc phải ăn cá cô thà ăn cơm không.

Nhớ có lần Hi Văn vừa cho miếng cá vào miệng liền nôn ra đến giờ cô không dám thử thêm lần nào nữa.

Trước sự đứng hình của Hi Văn, Tề Tứ lên tiếng thúc giục
" Ăn đi con, sao vậy? Còn nóng đó.

"
Ông gắp cho cô một miếng cá thật lớn rồi cho vào chén.

Hi Văn cường sượng rồi quay sang nhìn anh như tỏ ý cầu cứu.

Nhưng anh thì lại nhướng mắt ý bảo cô ăn đi.

Trước ánh nhìn của hai ông cháu bọn họ, Hi Văn cắn răng cho miếng cá lớn vào miệng, cô nhắm nghiền mặt lại.

Mùi cá xộc vào họng và mũi khiến cho Hi Văn không thể chịu đựng thêm được nữa, cô bịt miệng lại.

" Nhà vệ sinh ở đâu vậy ạ? "
Ông Tề bị cô làm cho hoảng hồn

" Con chạy chẳng vào bên trong, ở sau bếp.

"
Hi Văn bịt miệng, rồi chạy thật nhanh vào bên trong.

Nét mặt ông ngờ ngờ rồi quay sang nhìn Tề Ân
" Hi Văn nó...nó có thai rồi sao? "
Anh vừa cho muỗng canh vào miệng thì như muốn sặc.

Ho dữ dội
" Không, không ạ.

Không thể nào "
Anh và cô mỗi người một phòng thì lấy đâu ra chuyện mang thai chứ?
" Đây rõ ràng là dấu hiệu của phụ nữ mang thai, bình thường Hi Văn nó thích ăn cá nhất sao có thể vừa ăn vào là nôn ra? Mà khoan đã, lúc nãy nó hỏi ta nhà vệ sinh ở đâu, trước kia nó sống ở đây sao có thể không biết nhà vệ sinh ở chỗ nào chứ? "
Tề Ân chép miệng
" Con cũng không biết, từ lúc ở bệnh viện về cô ấy đã như thế.

Tính tình kỳ quặc ăn nói khó hiểu.

"
Tề Tứ thở dài một hơi
" Có lẽ do hậu quả của cuộc phẫu thuật, nó chết đi sống lại bước một chân vào địa phủ nên chắc bản thân cũng không còn được như trước nữa.

Con bé nó thật đáng thương.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 18: Chương 18


Dùng xong bữa cơm với Tề Tứ thì Tề Ân lái xe chở cô về nhà.

Hi Văn nằm tựa đầu bên cửa sổ đầy vật vã.

Nhớ lại mùi tanh của món cá lúc nãy thật làm cô sởn da gà.

Anh lâu lâu lại liếc sang thấy Hi Văn bộ dạng mệt mỏi.

" Cô làm sao vậy? Lúc nãy đột nhiên nôn nhiều như thế.

"
" Mấy món cá đó tôi không thích ăn, nhưng lại không dám từ chối nên đành cố nuốt thôi.

"
" Nhưng ông nội bảo lúc trước cô thích ăn cá nhất mà không phải sao? "
Hi Văn hít thở sâu, cô suy nghĩ một lát rồi mới đáp lời anh.

" Tại tôi chết đi sống lại bị biến chứng sau hậu phẫu được chưa? Thiệt tình.

"
Tề Ân xoay xoay vô lăng
" Sau này không thích ăn cái gì thì cứ thẳng thắng nói ra, làm cho ông nội lúc nãy còn tưởng cô mang thai mừng đến không tả nổi.

"
Cô không ăn uống gì nhưng cũng đột nhiên bị sặc, cô ho lên mấy tiếng
" Điều đó thật không thể nào, sao ông nội có thể nghĩ đến câu chuyện kinh dị như vậy chứ? Tôi mà mang thai sao? "

Nói đến đây cô cũng tự rùng mình một cái, sao viễn cảnh đó có thể xảy ra được chứ?
Anh quay sang nhìn Hi Văn, nét mặt nghiêm nghị.

" Tại sao điều đó lại không thể? "
Không phải chính anh cũng biết đáp án hay sao? Khi không lại đi hỏi ngược lại cô như vậy
" Anh nói coi anh không thích tôi, tôi không có tình cảm với anh.

Chúng ta kết hôn là do sự ép buộc của ông nội, anh lại không tự nguyện.

Vả lại chính anh đã nói muốn chúng ta ly hôn còn gì, anh mau chóng chuẩn bị giấy tờ lo xong thủ tục đi.

"
Anh trần mặc, giọng nói trầm khiến cô rợn người
" Nôn nóng như vậy sao? "
" Anh không nôn nóng hả? Tới lúc đó anh có thể cưới một cô vợ khác, một người mà anh thật sự yêu.

Chứ bình thường anh cứ mắng tôi hành động kỳ quặc gây nhiều phiền toái cho anh.

"
" Nhưng tôi lại muốn cô tiếp tục gây thêm phiền toái cho tôi.

"
" Hả? Anh nói cái gì? "
Giọng anh lí nhí nói trong lúc Hi Văn không để tâm nên cũng không nghe rõ nên cô đành hỏi lại.

Anh xụ mặt
" Không có gì, không nghe thì thôi.

Tóm lại chuyện ly hôn bây giờ chưa phải lúc.

"1
[ Bây giờ chưa phải lúc vậy khi nào mới phải lúc, mình thật sự chán chết đi được rồi.

Ông trời ơi khi nào ông mới trả lại sự tự do cho Đường Y Na này đây? ]
...!
Một buổi trưa Hi Văn lại rảnh rỗi nằm ở nhà không có chuyện gì làm, cô không có ai để nói chuyện, xem phim riết cũng thấy chán cứ tiếp tục như vậy cô chẳng khác gì con chim bị nhốt trong lồ ng không được bay lượn cơ chứ.

Nhìn lại đồng hồ trên tường nhà đã quá giữa trưa rồi, Hi Văn bật ngồi dậy.

" Trưa rồi sao? Không biết Châu Thanh làm việc xong chưa nhỉ? Mình muốn rủ cậu ấy đi đâu đó chơi quá đi mất.

"
Nghĩ xong lập tức làm ngay, Hi Văn vội thay ra một chiếc váy trắng cổ vuông dài qua gối có phần xẻ tà khéo khoe đôi trân thon dài và xương quai xanh của cô trông vô cùng xinh đẹp.

Gọi cho tài xế chở thẳng đến phim trường nơi Châu Thanh đang làm việc.

Cái không khí ở đây thật khiến cho cô nhớ quá đi mất, đèn chiếu sáng, camera, bối cảnh...!

Từ xa nhìn tới cô thấy Châu Thanh đang ngồi cạnh đạo diễn chăm chú để xem thứ gì đó nhưng sau đó lại nhăn mặt khó chịu, hình như cảnh quay hôm nay không được suông sẻ cho lắm.

" Đáng lý ra giờ này Châu Thanh phải xong việc rồi mới đúng chứ.

Sao cậu ấy còn ngồi đó nữa? "
Đạo diễn cầm chiếc loa lên thông báo
" Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ 10 phút, makeup dặm lại lớp trang điểm cho Cát Cát.

Lát sau chúng ta quay lại.

"
Châu Thanh thở dài gục ngã, Hi Văn vui vẻ cầm ly nước mát đi đến bên cạnh chạm nhẹ vào má làm Châu Thanh giật mình.

" Cậu đến rồi hả? "
" Sao trông cậu mệt mỏi vậy? Không phải nói chỉ quay quảng cáo game thôi sao? Sáng giờ vẫn chưa xong à? Còn nữa Trần Cát Cát đó là sao vậy? "
Châu Thanh hếch mũi
" Lý Dực bận chuyện lo cho lớp thực tập sinh mới chuẩn bị ra mắt nên tạm thời công việc của Trần Cát Cát do mình quản lý.

Đúng là ghét của nào trời trao của đó, nếu cô ta bằng 1 phần 10 cậu nình đã đỡ biết bao nhiêu rồi.

Sớm giờ chỉ một phân cảnh mà quay mãi không xong, sáng thì ngủ quên nên đến trễ, đến lúc vào set quay thì la chóng mặt đau đầu, hết chỗ nói.

"
Hi Văn quay sang Trần Cát Cát đang được cả đống người quay quanh giúp cô ta lau mồ hôi, quạt mát, đấm bóp, lúc trước chỉ lủi thủi một góc giờ đúng là một bước lên mây.

" Đấm mạnh tay lên một chút, có biết tôi mặc bộ trang phục này vừa nặng vừa mỏi cổ không hả? "
Cô ta trách mắng người trợ lý của mình, cô gái kia chỉ biết răm rắp nghe theo.

" Còn cô nữa, quạt mạnh tay lên, phim trường gì mà nóng thấy sợ luôn à.

"
Hi Văn cảm thấy Trần Cát Cát này thật là vô cùng chướng mắt, cô nhếch môi.

" Lúc chưa nổi tiếng thì có thể chịu khó chịu khổ, bây giờ thì không được rồi, động một chút là than vãn thật hết chỗ nói.

"
Châu Thanh cầm lấy ly nước lúc nãy cô đưa vừa uống vừa gật đầu
" Chẳng hiểu loại người gì nữa, làm cả đoàn phải quay quần quần vì cô ta.

Đạo diễn mệt lừ luôn rồi còn chưa được ăn cơm.

"
" Trần Cát Cát tạo hình này là đóng vai Dương Quý Phi hả? "
Châu Thanh gật đầu
" Phải, quay quảng cáo cho game về cổ trang mà, cô ta vào vai Dương Quý Phi.

"
Sau đó Châu Thanh nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới rồi bật cười.

" Nhớ lần trước gặp cậu còn ốm như bộ xương khô, giờ đã tròn hơn nhiều rồi.

Rất hợp với vai Dương Quý Phi này đó, xem ra Tề tổng đối xử cậu không bạt.

"
" Mình suốt ngày ở nhà không ăn thì ngủ, xem tivi, không tăng cân cũng lạ.

Bây giờ mới có cảm giác giống con người chứ lúc trước y hệt như khúc cây vậy.

".
 
Xuyên Không Tôi Muốn Ly Hôn Với Bá Đạo Tổng Tài
Chương 19: Chương 19


Đạo diễn vào vị trí rồi cầm loa lên thông báo với mọi người.

" Tất cả ổn định vị trí, chúng ta quay lại cảnh lúc nãy.

Cát Cát chuẩn bị xong chưa? "
" Tới đây tới đây, gì mà mới nghỉ ngơi có tí đã réo rồi.

"
Vị đạo diễn chép chép miệng, ông lắc đầu
" Lúc trước ngoan ngoãn đáng yêu lại còn làm việc rất chăm chỉ.

Không ngờ chỉ mới có chút tiếng tăm đã phách lối như vậy rồi.

"
Châu Thanh quay sang vỗ vai cô
" Cậu chờ một chút đi "
" Ờ, mình cũng muốn xem đại minh tinh của chúng ta thể hiện diễn xuất như thế nào.

"
Cầm bộ đàm kê sát lên miệng, ánh mắt chăm chăm nhìn vào màn hình cảnh quay
" Một, hai, ba diễn "
Trần Cát Cát trong bộ đồ cổ trang bước vào cảnh quay.

Cô ta đang diễn cảnh Dương Quý Phi múa may trước mặt hoàng thượng.

Từng động tác đều vô cùng điêu luyện chỉ có điều Hi Văn phát hiện ra một điểm không hợp lý.

" Cắt, Cát Cát à ánh mắt và nụ cười của cô làm như vậy là không đúng.

"
Trần Cát Cát khuôn mặt đanh lại, thái độ vùng vằng tranh cãi với đạo diễn
" Dương Quý Phi xinh đẹp diễm lệ, đương nhiên ánh mắt phải có phần mơ màng và cười thì tươi như hoa rồi.

"
" Đây không phải hình tượng mà nhãn hàng muốn, cô hiểu không? "
" Nếu ông tìm được ai diễn tốt vai này thì cứ làm đi, tôi không làm nữa.

Phiền phức thật "
Châu Thanh vô cùng tức tối, nhìn bàn tay đang siết chặt của cậu ấy cũng đủ hiểu.

Lúc này Hi Văn mới bước ra khỏi đám người, cô lớn tiếng nói trước sự bất bình của biết bao nhiêu người.

" Diễn xuất tệ hại như vậy mà muốn làm minh tinh hàng đầu.

Chẳng trách lúc trước cô chỉ toàn đóng vai phụ không phất lên được.

"
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía cô, Trần Cát Cát nhìn Hi Văn trân trân.

Mối hận về cái tát lần đó cô ta vẫn chưa quên.

" Tề phu nhân? Cô biết gì về ngành diễn xuất của bọn tôi mà nói chứ? "
Châu Thanh hướng mắt nhìn cô bạn thân của mình, cô ấy biết Hi Văn sắp ra tay giáo huấn Trần Cát Cát rồi.

Thật đáng mong chờ.

Cao Hi Văn nhếch môi mỉm cười, cô tiến vào trong bối cảnh.

" Vẻ đẹp của Dương Quý Phi đúng là hoa nhường nguyệt thẹn nhưng cái mà cô diễn ra không phải xinh đẹp...là khi3u gợi, giống như đám kỹ nữ lầu xanh gọi khách vậy.

"
Trần Cát Cát tức đến đỏ cả mặt, cô ta tuy tức giận nhưng cũng không dám bày ra thái độ quá quắt trước cô.

" Cô nói cái gì hả? Cô dám nói tôi là kỹ nữ, đừng tưởng cô là vợ chủ tịch thì muốn nói gì là nói.

"
" Tôi chưa từng nói cô là kỹ nữ, nhưng người bên ngoài nhìn vào thì thật sự ai cũng thấy như vậy đấy.

"
Hi Văn thật sự như nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người ở đây vậy.

Trần Cát Cát chỉ biết phô bày nét đẹp chứ không hề biết nhân vật đó cần được thể hiện như thế nào.

" Không biết Tề phu nhân có làm được như tôi không? Hay chỉ giỏi nói thôi.

"
Trần Cát Cát như chạm đến ngọn lửa bùng cháy bên trong Hi Văn, vậy thì để cô dùng ngọn lửa đó để đốt cháy cô ta vậy.

Hi Văn tiến đến gần Trần Cát Cát, cô kéo tấm vải lụa dài trên người cô ta ra rồi khoác lên người.

Hi Văn hằng giọng
" Mở to mắt ra mà xem, cho cô cơ hội học hỏi đây này.

"
Tất cả mọi người ở phim trường ai nấy đều trố mắt nhìn cô, Châu Thanh khẽ cười như đang đón chờ một điều gì đó.

Hi Văn đứng nghiêm túc trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, cả phim trường im lặng.

Tiếng đàn tranh ngân lên Hi Văn tung ra hai dải lụa trắng, cô nở một nụ cười tươi cùng với ánh mắt ngây thơ thuần khiết.

Cao Hi Văn lặp lại hoàn hảo những điệu múa mà Trần Cát Cát mất nhiều thời gian để luyện tập, đã vậy phong thái khi trình diễn cũng đặc biệt xuất chúng hơn.

Vị đạo diễn nhìn từng động tác uyển chuyển của Hi Văn qua màn hình thì vô cùng hài lòng.

Tiếng đàn kết thúc thì động tác của cô lập tức dừng lại hướng thẳng ánh nhìn vào màn hình, nét mặt e thẹn.

Tiếng vỗ tay bôm bốp của mọi người phim trường làm cho Hi Văn cảm thấy rất vui vẻ, cô gật đầu như thay cho lời cảm ơn gửi đến mọi người.

Trần Cát Cát trừng trừng hai mắt, cô ta không dám tin đây là sự thật.

Một người vừa nhìn một lần liền nhớ hết động tác vũ đạo mà cô ta cất công luyện tập.

Vị đạo diễn kia đi đến trước mặt Hi Văn, Châu Thanh cũng lon ton chạy theo.

" Chào cô, tôi là Vương Lâm-Vương đạo diễn.

Vừa rồi xem màn trình diễn của cô thật sự rất nhiều cảm xúc.

Từng hành động và biểu cảm trên khuôn mặt cô đều thể hiện vô cùng tốt.

Cho hỏi cô có phải là diễn viên hay là vũ công gì đó hay không? "
Hi Văn mỉm cười
" Chào Vương đạo diễn, tôi tên Cao Hi Văn.

"
Ông ấy đứng sững một lúc
" Cao...Cao Hi Văn sao? "
" Dạ phải "
" Cô là vợ của Tề tổng? "
Hi Văn nuốt nước bọt, cô nghiến răng, miệng lẩm bẩm
" Sao ai cũng biết chuyện này vậy trời? "
Cô cười hì hì rồi gật đầu
" Vâng "
Vương Lâm nghe xong thì càng trầm trồ hơn
" Chắc là ảnh hưởng phong thái nghệ thuật từ Tề tổng nhỉ? Cô cũng là người trong giới giải trí đúng không? Diễn xuất của cô thật sự rất tốt giống như đã được đào tạo bài bản vậy.

"
" Không không, bình thường tôi ở nhà rảnh rỗi thường hay xem phim nên là khá yêu thích diễn xuất vậy thôi "
Vương Lâm gật gù
" Vậy...cô thích diễn viên nào? Có phải là người của TA không? "
Hi Văn ra vẻ ngẫm nghĩ, Châu Thanh bên cạnh xem cô giả vờ liền thấy buồn cười.

" Tôi thích....thích Đường Y Na.

".
 
Back
Top Bottom