Xuyên Không Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau


Trans và edit: Little Jasmine

Cuối cùng cảm giác tê cứng cũng qua đi, hắn lập tức bước về phía bọn họ.

Vừa đi, trong lòng hắn vừa gào thét:

‘Tiểu Quả, con trai ta, ta về rồi đây!’

“Á..!”

Vừa thấy hắn tiến lại, Tráng Tráng bỗng kêu lên một tiếng kinh hãi, chui tọt vào lòng Tiểu Quả, hai tay che chặt đầu.

Lần này Tiểu Quả không buồn cúi đầu nữa. Nàng ôm chặt Tráng Tráng, ngẩng lên xem rốt cuộc là thứ gì đã dọa con sợ đến vậy.

Tiểu Quả đã chuẩn bị tinh thần xấu nhất, nàng còn lo rằng mình sẽ mọc lẹo mắt, sợ vừa ngẩng đầu lên sẽ thấy cảnh tượng không nên nhìn.

Nhưng không.

Thứ đập vào mắt nàng chỉ là một vạt trường bào màu xanh nhạt, rõ ràng là y phục nam nhân.

Chỉ là người nọ đứng quá gần.

Tiểu Quả cau mày, lùi lại mấy bước, rồi mới ngẩng lên nhìn khuôn mặt đối phương.

!!!

Cú sốc của Tiểu Quả chẳng kém gì Tráng Tráng. Vì quá kinh ngạc, nàng suýt thì nghẹn thở.

“Ngươi… là người hay là quỷ…”

Câu nói run rẩy bật ra từ miệng Tiểu Quả.

Giang Đan Hà không được chứng kiến cảnh tượng cảm động mà hắn hằng tưởng tượng, trong lòng không khỏi tủi thân. Vì sao lại hoàn toàn khác với những gì hắn đã nghĩ?

Đã bốn năm rồi hắn chưa từng nghe lại giọng nói ngọt ngào ấy. Cảm giác như đã trôi qua cả một đời.

Nhưng… nàng vừa nói gì? Người hay quỷ?

Giang Đan Hà ngơ ngác. Hắn thật sự đã quên mất, trong mắt họ, hắn vốn là người đã chết.

Tiểu Quả lại vô thức lùi thêm mấy bước. Nhìn gương mặt quen mà lạ trước mắt, nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tráng Tráng thường xuyên nhìn chân dung Giang Đan Hà, nàng cũng từng xem qua. Khuôn mặt này rất giống trong tranh, chỉ là trẻ trung hơn trong ký ức. Người trước mắt trông rắn rỏi hơn, đường nét khuôn mặt góc cạnh hơn, ánh mắt nhìn nàng mang theo cảm giác áp bức.

Tiểu Quả ôm chặt Tráng Tráng vào lòng, cảnh giác nhìn người đàn ông trước mặt.

Thiệu Chiến đứng phía sau lặng lẽ quan sát, rồi phất tay gọi Tiểu Nghị đang đứng không xa. Dù sao thì, ngồi xem kịch vẫn thoải mái hơn.

Tiểu Nghị thấy ám hiệu, vốn định mặc kệ, nhưng đứng lâu cũng mỏi chân. Nghĩ vậy, cậu vẫn đi qua ngồi xuống. Dù vậy, cậu không phải vì nghe lời, chỉ là muốn ngồi mà thôi. Tiểu Nghị ngồi bên cạnh Thiệu Chiến với vẻ lạnh nhạt, còn cố ý quay mặt đi chỗ khác.

“Đừng lại gần!”

Tiểu Quả lên tiếng ngăn Giang Đan Hà đang định tiến thêm.

“Tiểu Quả, sao vậy?”

Giang Đan Hà cảm thấy vô cùng tủi thân. Hắn đứng sững tại chỗ, bất lực nhìn hai mẹ con đang tránh xa mình. Hắn không hiểu mình đã làm sai điều gì. Lẽ ra lúc này họ phải khóc lóc ôm chầm lấy nhau mới đúng chứ?

Tiểu Quả rùng mình. ‘Hắn biết tên mình… vậy chẳng lẽ hắn thật sự là Giang Đan Hà? Giang Đan Hà đã chết đó sao?’

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tiểu Quả hỏi. Tráng Tráng nghe vậy liền lén ngẩng đầu, nhìn chằm chằm người đàn ông kia, chờ đợi câu trả lời. Trong mắt cậu bé ánh lên vẻ mong chờ.

“Ta là Giang Đan Hà.”

Giang Đan Hà phản ứng rất nhanh. Sau cơn kích động ban đầu, hắn cố gắng bình tĩnh suy nghĩ. Chỉ trong chốc lát, hắn đã hiểu ra, trong mắt bọn họ, hắn vẫn là người chết.

Thảo nào họ phản ứng như vậy.

“Tiểu Quả, là ta. Ta chưa chết.”

Giang Đan Hà hạ thấp giọng, ánh mắt tràn đầy ấm áp và nhung nhớ.

“……”

Tiểu Quả không biết nên nói gì. Đầu óc nàng rối tung. Suy nghĩ rối, cảm xúc cũng rối, tóm lại, tất cả đều rối loạn!

Lúc này, Tráng Tráng cũng đang can đảm nhìn Giang Đan Hà. Cậu quan sát thật kỹ. Nhìn y phục, cậu đoán người mình gặp ở hòn non bộ hẳn chính là hắn.

Nhưng… vì sao lúc đó hắn không nhận cậu?

Mọi người đều nói cậu rất giống phụ thân, vậy vì sao khi gặp mặt, hắn lại không nhận ra cậu?

Cảm nhận được ánh nhìn của Tráng Tráng, Giang Đan Hà cúi đầu nhìn lại. Gương mặt dung hòa ưu điểm của cả hai người kia, càng nhìn, hắn càng thích.

Xem ra Tráng Tráng thật sự giống cả cha lẫn mẹ. Ban đầu hắn chỉ thấy cậu hơi giống Tiểu Quả, giờ nhìn kỹ mới phát hiện, cũng rất giống hắn.

Càng nhìn con trai, Giang Đan Hà càng vui vẻ. Con trai đã tuấn tú như vậy, vậy con gái chắc chắn còn đáng yêu hơn nữa.

Thấy Tiểu Quả vẫn đề phòng, Giang Đan Hà cũng không biết nên nói gì. Hơn nữa, nơi này vốn không thích hợp để nói chuyện.

Thiệu Chiến xem kịch cũng đủ rồi, cảm thấy đã đến lúc mình lên tiếng. Ông đặt đĩa mứt xuống, phủi vụn bánh trên tay.

“Đừng đứng đó nữa. Ngồi xuống ăn cơm đi.”

Thiệu Chiến lên tiếng với giọng uy nghi.

Tiểu Quả liếc nhìn Giang Đan Hà, ôm Tráng Tráng vòng qua hắn rồi đi tới bàn.

Giang Đan Hà khựng lại một chút, rồi nhanh chóng theo sau. Ba người ngồi thành một hàng.

Tiểu Quả đặt Tráng Tráng ngồi cạnh mình. Giang Đan Hà sờ sờ mũi, miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh Tráng Tráng. Thế là Tráng Tráng ngồi chính giữa cha mẹ.

Nhờ có đoạn chen ngang này, Tiểu Quả cũng không cần hành lễ.

Trên bàn ăn, chỉ có mỗi Tiểu Nghị là ăn uống nghiêm túc. Những người còn lại đều đang âm thầm quan sát.

Thiệu Chiến hoàn toàn đứng ngoài cuộc, vừa ăn vừa kín đáo quan sát Tiểu Quả và Giang Đan Hà, như đang xem một vở kịch.

Giang Đan Hà vẫn luôn chú ý tới Tiểu Quả. Thấy nàng ăn chẳng được bao nhiêu, hắn lập tức gắp thức ăn cho nàng.

Còn Tiểu Quả thì mải nghĩ đến chuyện khác: Vì sao Giang Đan Hà còn sống? Vì sao hắn ở đây? Vì sao khi còn sống lại không gửi thư về nhà? Sau này nàng phải làm sao?

Nàng gượng cười lịch sự với món ăn Giang Đan Hà gắp cho, nhưng lại không hề động đũa.

Tráng Tráng lặng lẽ quan sát Giang Đan Hà, nhưng hễ bị nhìn lại là lập tức cúi đầu né tránh.

Trong bầu không khí kỳ lạ ấy, chỉ có Tiểu Nghị là ăn rất ngon lành. Cá ngon, củ cải ngon, thịt viên thơm, bánh ngọt cũng ngon, thịt gà mềm, canh thì ngọt<i>…</i> Những suy nghĩ ấy lấp đầy đầu cậu, hoàn toàn không để ý tới bầu không khí xung quanh.

Khi Thiệu Chiến đặt đũa xuống, Tiểu Quả cũng thở phào, đặt đũa theo.

Ánh mắt Giang Đan Hà trầm xuống. Thấy đồ ăn trên đĩa nàng vẫn còn nguyên, hắn không giấu được thất vọng.

Tráng Tráng cũng đặt đũa xuống. Thấy vậy, Tiểu Nghị vui mừng vỗ tay:

“Tốt quá rồi! Tráng Tráng, về ngủ thôi!”

Cậu đã ăn no từ lâu, chỉ chờ Tráng Tráng. Hai người đã hẹn tối nay ngủ cùng nhau, cậu còn nôn nóng dẫn Tráng Tráng đi gặp đám động vật nhỏ của mình.

“Đi thôi, đi thôi…”

Tiểu Nghị thúc giục. Nhưng Tráng Tráng nhìn Tiểu Quả, do dự:

“Mẹ?”

Tiểu Quả gật đầu, vừa định đi theo thì Thiệu Chiến lên tiếng.

“Cứ để bọn trẻ ngủ cùng nhau. Hai người đã lâu không gặp, hẳn có rất nhiều chuyện muốn hỏi. Phu nhân có thể theo Đan Hà về phủ.”

Lời nói của Thiệu Chiến rất rõ ràng.

Trong lòng Tiểu Quả thật ra không hề muốn ở riêng với Giang Đan Hà. Với nàng, hắn gần như là người xa lạ. Hơn nữa, nàng cũng không yên tâm để Tráng Tráng một mình.

Nhưng nàng không biết phải từ chối sao cho khéo. Dù sao người trước mặt cũng là Hoàng đế.

Ngay lúc Tiểu Quả còn do dự, Giang Đan Hà đã đáp ứng.

Tiểu Quả quay sang nhìn hắn. Sau một hồi giằng co, nàng dặn Tráng Tráng ngoan ngoãn ở cùng Tiểu Nghị, nói rằng ngày mai sẽ tới đón con.

Tráng Tráng lưu luyến nhìn Tiểu Quả, rồi lại liếc nhanh Giang Đan Hà. Cuối cùng, cậu gật đầu. Mẹ hẳn có rất nhiều điều muốn nói với người đàn ông ấy, cậu quyết định không làm phiền họ lúc này.

Thấy Tráng Tráng ngoan ngoãn rời đi cùng Tiểu Nghị, Giang Đan Hà vội vàng cáo từ Thiệu Chiến, rồi rời đi cùng Tiểu Quả.

Tiểu Quả quay về điện bên cạnh lấy hành lý, sau đó lên xe.

Giang Đan Hà bỏ ngựa, theo sát phía sau.

Trong xe, hai người nhìn nhau, không ai nói một lời.

Không khí tràn ngập sự ngượng ngùng đến nghẹt thở.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 141: Khóc


Trans và edit: Little Jasmine

“Chàng…”

“Nàng…”

Hai người đồng thời mở miệng, rồi lại cùng lúc dừng lại.

Không khí lại một lần nữa rơi vào im lặng.

Ngay lúc cả hai còn đang do dự không biết nên nói gì, phu xe dừng xe. Đã tới phủ của Giang Đan Hà.

Giang Đan Hà xuống xe trước. Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm, xách túi hành lý chuẩn bị xuống theo.

Vừa đứng dậy, nàng thấy rèm xe được vén lên. Tiểu Quả cúi người bước xuống, trước mắt là một bàn tay to đang lặng lẽ chờ sẵn.

Tiểu Quả mím môi, do dự một chút rồi mới đặt tay mình vào tay hắn.

Giang Đan Hà mừng rỡ, khẽ siết tay lại, đỡ nàng xuống xe thật vững vàng.

Tiểu Quả vừa định rút tay về thì Giang Đan Hà lại không buông, còn nắm chặt hơn, khiến nàng không thể rút ra.

Tiểu Quả cảm thấy tay mình sắp bị bóp hỏng rồi. Người này sao lại khỏe đến vậy?!

Không chịu nổi nữa, nàng ngẩng đầu nhìn Giang Đan Hà đang đỏ mặt:

“Tay ta đau.”

“Hả?”

Giang Đan Hà ngẩn ra, không hiểu. Dưới ánh mắt của nàng, hắn mới nhận ra mình dùng lực quá mạnh, vội vàng buông tay.

“À… xin lỗi nàng.”

Tiểu Quả cuối cùng cũng thu lại được tay trái, cúi đầu nhìn xuống, trời ạ, máu trong tay nàng chắc đã ngừng chảy luôn rồi.

Giang Đan Hà cũng nhận ra điều đó, xấu hổ đến mức chỉ biết cười ngây ngô.

Sau khi cả hai xuống xe, phu xe đánh xe vào trong sân. Tiểu Quả không quen đường, đành đứng chờ Giang Đan Hà dẫn đi.

Nhưng nàng không biết Giang Đan Hà đang nghĩ gì. Sau khi xuống xe, hắn lại đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Thế là hai người ngốc nghếch đứng ngay trước cổng, cùng nhau hứng gió đêm.

Một cơn gió nữa thổi qua, Tiểu Quả đành cam chịu kéo chặt áo khoác lại. Chẳng lẽ tối nay nàng sẽ đứng suốt ở cửa sao?

Cơn gió làm Giang Đan Hà tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ. Thấy Tiểu Quả kéo áo, hắn lại đỏ mặt hơn trước.

“Vào… vào trong nhanh đi.”

Vừa nghe câu này, Tiểu Quả suýt trợn mắt. Nói nghe như thể nàng không muốn vào vậy.

Giang Đan Hà cũng nhận ra lời mình vừa nói có chút không ổn, liền ngượng nghịu xin lỗi.

“Xin lỗi…”

Tiểu Quả mỉm cười lịch sự:

“Không sao đâu. Mau vào trong đi.”

Đêm khuya gió lạnh.

Giang Đan Hà vui mừng khôn xiết.

‘Nàng ấy cười rồi. Nàng cười với ta rồi!’

‘Nàng cười đẹp ghê… hì hì.’

Tiểu Quả nhìn Giang Đan Hà đang cười ngốc nghếch từ tai này sang tai kia, không nói nên lời. Người này rốt cuộc là bị sao vậy?

“Đi thôi.”

Giang Đan Hà vui vẻ dẫn Tiểu Quả vào trong.

Binh lính gác cổng thấy Giang Đan Hà liền hành lễ, nhưng khi thấy Tiểu Quả thì không khỏi tò mò. Sau khi hai người đi xa, hai binh sĩ tụ lại thì thầm. Nhìn vẻ mong mỏi trên mặt vị tướng quân, bọn họ đại khái đoán được thân phận của Tiểu Quả.

Tiểu Quả nhìn Giang Đan Hà suốt dọc đường, thấy hắn cứ cười ngây ngô không ngớt, không khỏi nghi ngờ trí thông minh cao của Tráng Tráng chắc không phải di truyền từ hắn.

Đúng lúc này, Lý Thủ Cát vừa mua đồ ăn về thì trông thấy bóng lưng hai người.

Vừa nhìn thấy mỹ nhân, tim hắn lập tức lỡ một nhịp. Từ khi nào trong phủ lại có mỹ nhân như vậy?

Hắn không tiến lên chào hỏi. Thấy Giang Đan Hà đưa nàng về phòng, hắn đoán được thân phận của nàng.

Hẳn là thê tử của Giang Đan Hà.

Lý Thủ Cát không quấy rầy hai người. Hắn ợ một tiếng, xách hộp đồ ăn quay về phòng mình. Phần đồ ăn mang về cho Giang Đan Hà, thôi thì để mai hẵng ăn vậy.

Lý Thủ Cát vừa quay người vừa ngân nga một khúc hát quen thuộc, trở về phòng.

Tiểu Quả theo Giang Đan Hà vào phòng ngủ. Hắn quen tay thắp vài cây nến, trong nháy mắt căn phòng sáng bừng.

Giang Đan Hà đặt túi hành lý của Tiểu Quả lên giường. Ban đầu nàng có chút không quen, nhưng cũng không có lý do để từ chối. Dù sao, bọn họ vẫn là phu thê.

Tiểu Quả ngồi xuống ghế, Giang Đan Hà cũng ngồi xuống. Hai người ngồi đối diện nhau.

“Chàng…”

Tiểu Quả đang nghĩ xem nên mở lời thế nào thì Giang Đan Hà đã chủ động kể hết mọi chuyện.

Tiểu Quả lặng lẽ lắng nghe. Giang Đan Hà kể lại tất cả những gì đã xảy ra, từ lúc bị bắt đi tòng quân, đến khi gặp Thiệu Chiến lúc còn là Vương gia, rồi chuyện giả chết và kế hoạch phía sau.

“Vậy… vì sao chàng không liên lạc về nhà?”

Điều Tiểu Quả quan tâm nhất chính là điều này.

Nếu hắn chưa chết, vì sao không báo tin về? Nếu hắn từng liên lạc, Giang mẫu có lẽ đã không chết…

“Chúng ta giả chết để che giấu thân phận. Khi đó tình hình rất phức tạp. Nếu ta liên lạc với nàng, e rằng kẻ địch sẽ lần theo manh mối mà tìm tới. Dù Tiên đế hồ đồ, nhưng vẫn còn vài đội tinh binh trong tay. Khi ấy bọn họ đang truy lùng chúng ta ráo riết. Không ai trong chúng ta dám lộ diện hay liên hệ với gia đình. Một khi bị phát hiện, không chỉ chúng ta mà cả người nhà cũng sẽ bị diệt khẩu.”

Giang Đan Hà thở dài sau khi nói xong. Những lời này hắn đã muốn giải thích với gia đình từ rất lâu. Nay cuối cùng nói ra được, trong lòng cũng nhẹ đi phần nào.

Hắn lại tiếp tục:

“Sau đó ta không liên lạc nữa vì Bệ hạ chưa chuẩn bị để ta hồi hương. Dù hiện giờ đã an toàn hơn, nhưng tàn dư của chế độ cũ vẫn còn. Các nàng không có năng lực tự vệ, nếu bọn họ tìm tới thì sao? Ta không dám mạo hiểm. Chỉ cần ta thu dọn xong mọi chuyện ở đây, có thể cáo lão hồi hương, là sẽ được đoàn tụ cùng cả nhà.”

Tiểu Quả lặng lẽ nghe. Thì ra là vậy…

“À phải rồi, thê tử… mẫu thân và con gái ta đâu?”

Giang Đan Hà xưng hô “thê tử” khiến Tiểu Quả sững lại.

“Thê tử?”

“Ừ, mẫu thân không đi cùng nàng sao?”

À… hắn đâu biết Giang mẫu đã…

“Mẫu thân… đã qua đời được một năm rưỡi rồi.”

Tiểu Quả nhẹ giọng nói, ánh mắt mang theo sự thương cảm.

Nụ cười trên mặt Giang Đan Hà lập tức biến mất. Hắn nhìn nàng với vẻ không dám tin. Qua đời? Không thể nào… chắc hắn nghe nhầm. Hắn run rẩy hỏi lại.

Tiểu Quả nhìn toàn thân hắn đang run rẩy, không nỡ nhìn tiếp. Nhưng đó là sự thật.

“Năm đó có nạn đói… chúng ta lại nhận được tin chàng…”

Tiểu Quả bỗng dừng lại. Nàng không thể nói tiếp được, như thế là quá tàn nhẫn với hắn.

Mẫu thân hắn… chết sau khi nghe tin hắn tử trận. Điều đó đau đớn đến mức nào?

“Có phải… vì nghe tin ta chết không…?”

Tuy Tiểu Quả không nói hẳn ra nhưng dựa vào giọng điệu của nàng, Giang Đan Hà đã phần nào đoán được. Cả người hắn run bắn lên, đầu óc choáng váng.

“Sao có thể… sao có thể như vậy…”

“Thật ra không chỉ vì thế. Khi đó còn có nạn đói, trong thôn có rất nhiều người chết…”

Giọng Tiểu Quả càng lúc càng nhỏ, bởi vì Giang Đan Hà đã bật khóc trước mặt nàng.

Tiểu Quả không biết phải làm sao. Nhìn người đàn ông nước mắt ròng ròng, nàng không biết nên an ủi hay không. Cuối cùng, nàng quyết định để hắn khóc cho thỏa.

Nàng định đứng dậy rời đi, để hắn tự ổn định cảm xúc. Nhưng chưa kịp nhúc nhích, một bàn tay to đã kéo nàng vào lòng.

Giang Đan Hà vùi mặt vào ngực Tiểu Quả, khóc không tiếng động.

Ban đầu Tiểu Quả hơi cứng người, muốn giãy ra vì không quen. Nhưng khi nhìn gương mặt giống Tráng Tráng, nàng lại không nỡ đẩy hắn ra.

Theo bản năng, nàng giơ tay vỗ nhẹ lên đầu hắn, giống như vẫn thường làm với Tráng Tráng.

Thân thể Giang Đan Hà khựng lại trong chốc lát, rồi bắt đầu nức nở. Hắn ôm chặt người phụ nữ mang lại hơi ấm cho mình.

Hắn siết lấy vòng eo mềm mại ấy, hít vào mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, trút hết nỗi bi thương mà hắn đã kìm nén suốt bấy lâu nay…

Tiểu Quả khẽ thở dài.

Dù sao… hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mới ngoài hai mươi tuổi mà thôi.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 142: Bí mật lớn


Trans và edit: Little Jasmine

Sau một lúc rất lâu, Giang Đan Hà mới dần bình tĩnh lại. Khi nước mắt cuối cùng cũng ngừng rơi, hắn chậm rãi buông Tiểu Quả ra.

Vì phải duy trì một tư thế quá lâu nên cả chân lẫn eo của Tiểu Quả đều trở nên tê rần, nàng cảm tưởng như cơ thể bị chia làm hai nửa vậy.

Nàng vịn bàn ngồi xuống. Giang Đan Hà thấy vậy thì có chút xấu hổ.

Hắn đưa tay lau nước mắt trên mặt.

“Thê tử, khi đó nàng… vì sao không dùng số bạc nhận được để mua lương thực trong lúc gặp nạn?”

Giang Đan Hà biết rõ tình cảnh gian nan lúc ấy. Theo những gì hắn biết, dù có nơi thiếu lương thực, nhưng ở một số huyện thành vẫn có người bán, chỉ là giá cả thường tăng gấp đôi. Có thể không đủ no, nhưng ít nhất cũng có thể cầm cự qua ngày.

“Khi đó… chúng ta không có bạc.”

“Sau khi ta giả chết, chẳng lẽ không còn ai tiếp tục gửi bạc về sao?”

Giang Đan Hà nhíu mày. Chuyện này không hợp lý. Khi đó, Thiệu Chiến đã sai người mỗi tháng đều đặn đưa tiền, hơn nữa hắn còn đích thân xin quân doanh gửi hai phần ba bổng lộc hằng tháng về cho gia đình. Chẳng lẽ ở đâu đó đã xảy ra sai sót?

Giang Đan Hà không hề nghi ngờ lời Tiểu Quả. Nếu tiền không được đưa tới đúng hạn, chắc chắn là có vấn đề. Quan trọng nhất là chuyện này có thể tra rõ ở kho bạc. Dù sao thì việc cấp bạc cho gia quyến binh sĩ đều do bọn họ phụ trách. Nhất định có người đứng sau chuyện này…

Hắn không định để Tiểu Quả phiền lòng vì những chuyện rắc rối ấy. Tốt nhất là tự mình giải quyết.

Bởi vì sự việc nhỏ này, cả hai tạm thời không nhắc tới chuyện của con gái.

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc. Phần lớn là Giang Đan Hà nói, Tiểu Quả lặng lẽ nghe. Nàng cũng kể lại tình hình trong nhà cho hắn biết.

Cuối cùng, nàng hiểu vì sao mình lại đến đây.

“Vậy… vì sao chàng không ở lại nơi này? Vì sao nhất định phải về quê? Chàng thật sự cam lòng rời bỏ cuộc sống ở đây sao? Ở đây có tiền bạc, có địa vị. Chàng thật sự nguyện ý về nhà làm ruộng sao?”

Tiểu Quả dò hỏi. Nếu Giang Đan Hà thực sự nghĩ như vậy, thì thật đáng để khâm phục.

Giang Đan Hà gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mang theo một thứ cảm xúc khó diễn tả.

Tiểu Quả cũng gật đầu, trong lòng thực sự kính trọng hắn. Phải có ý chí rất lớn mới có thể không bị quyền thế và phú quý mê hoặc.

Nhưng mà...

Nếu hắn thật sự về quê… chẳng phải sẽ sống cùng nàng sao?!

Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu Tiểu Quả.

Không ổn chút nào…

“Thê tử.”

Tiểu Quả theo phản xạ đáp lại:

“Hả?”

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Giang Đan Hà, Tiểu Quả mới nhận ra mình vừa nói gì. Nếu dưới đất có khe nứt, nàng nhất định sẽ chui xuống ngay lập tức. Quá mất mặt rồi! Nàng bị suy nghĩ của mình dọa đến nỗi lạc giọng?!

“Thê tử, trời cũng khuya rồi. Nàng nghỉ ngơi sớm đi.”

Giang Đan Hà đỏ mặt nói. Rõ ràng hắn cũng có chút ngượng ngùng khi phải ngủ chung với thê tử sau nhiều năm xa cách.

“Hả? Cái gì?! Chàng muốn ngủ cùng ta sao?!”

Tiểu Quả suýt nữa thì sặc nước bọt.

Không được! Không được!

“……”

Giang Đan Hà có chút tổn thương.

Phản ứng của thê tử… sao lại như vậy?

Bọn họ là phu thê mà. Ngủ chung chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Nhưng… hắn cũng thật sự có chút xấu hổ.

Cuối cùng, Tiểu Quả đẩy thẳng hắn ra khỏi phòng.

“Chàng đùa ta à? Dù chàng có đẹp đến mấy cũng không được! Không được! Không được! Giữa ban ngày… à không, nửa đêm rồi mà còn giở trò lưu manh. Ra ngoài!”

Tiểu Quả “rầm” một tiếng đóng sầm cửa, rồi nhanh chóng khóa lại.

Bỏ mặc Giang Đan Hà đứng ngoài cửa với dáng vẻ đáng thương, nàng thản nhiên tận hưởng phòng ngủ và chiếc giường của hắn.

Tiểu Quả nằm thoải mái trên giường. Phải nói rằng Giang Đan Hà là người rất gọn gàng, sạch sẽ. Chăn gối của hắn hoàn toàn không có mùi khó chịu.

Ban đầu, nàng nghĩ mình sẽ khó ngủ. Nhưng khi nghĩ tới Tráng Tráng, lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên chăn gối, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ…

Giang Đan Hà nhìn ngọn nến trong phòng tắt hẳn, cuối cùng chỉ có thể thở dài, thắt chặt lại đai lưng đã nới lỏng…

Hắn quay người đi về hướng khác.

“Lý Thủ Cát, mở cửa!”

...............................

Trong cung.

“Tráng Tráng, Giang tướng quân là phụ thân của ngươi sao?”

Tiểu Nghị nằm trên giường, vừa đá chăn vừa hỏi Tráng Tráng, người vừa tắm xong.

“Ừ.”

Tráng Tráng khẽ gật đầu, kéo lại chăn mà Tiểu Nghị đã đá ra, đắp cho cậu.

“Mẫu thân ta nói, buổi tối phải đắp chăn, nếu không sẽ bị cảm lạnh.”

Tiểu Nghị ngoan ngoãn nằm yên, để Tráng Tráng đắp chăn cho mình.

“Mẫu thân của ngươi thật tốt…”

Tráng Tráng nằm cạnh Tiểu Nghị. Nghe câu này, cậu bé xoay người nhìn bạn.

“Mẫu thân ta tốt. Mẫu thân của ngươi cũng tốt.”

Giọng nói của Tráng Tráng rất dịu dàng. Nhưng Tiểu Nghị vừa nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi. Cậu ấp úng nhìn Tráng Tráng, gương mặt nhăn nhó lại.

“Tráng Tráng… ta có một bí mật rất lớn muốn nói với ngươi, nhưng ngươi nhất định không được nói cho ai biết!”

Tiểu Nghị rất tin tưởng Tráng Tráng. Cậu bé cảm thấy giữa bạn bè thì không nên có bí mật.

Nhìn vẻ nghiêm túc của Tiểu Nghị, Tráng Tráng cũng bất giác nghiêm túc theo.

“Yên tâm, ta sẽ không nói cho ai biết!”

“Thật ra… ta không có mẫu thân…”

Tráng Tráng nghe xong, miệng há hốc không khép lại được. Đây quả thực là một bí mật quá lớn.

Nói xong, Tiểu Nghị lo lắng nhìn Tráng Tráng. Cậu đã giấu một bí mật lớn như vậy. Không biết Tráng Tráng có trách cậu không.

Không ngờ vừa ngẩng đầu lên, cậu đã được bạn mình ôm vào lòng.

“Tráng Tráng?”

Tiểu Nghị vừa mờ mịt, vừa vui sướng. Được Tráng Tráng ôm khiến cậu rất hạnh phúc, nhưng cũng không khỏi khó hiểu.

“Tiểu Nghị, ta rất vui vì ngươi đã nói cho ta bí mật lớn này. Ta sẽ giữ kín. Ngươi cũng đừng buồn. Ngươi có thể coi mẫu thân ta như mẫu thân của mình. Sau này chúng ta cùng gọi nàng là mẫu thân, được không?”

Tráng Tráng buông Tiểu Nghị ra.

Cậu cảm thấy Tiểu Nghị thật đáng thương. Nếu là cậu, không có mẫu thân, cậu chắc chắn không thể sống nổi. Chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó, nếu Tiểu Quả không còn bên cạnh, Tráng Tráng đã thấy mình không thể tiếp tục sống được nữa.

Nghe vậy, Tiểu Nghị gật đầu lia lịa, vô cùng phấn khích.

“Tuyệt quá! Tráng Tráng, ngươi là tốt nhất!”

Từ nhỏ, cậu đã biết cha mẹ nuôi không phải là cha mẹ ruột. Phụ thân vì một vài nguyên nhân cá nhân không thể chăm sóc cậu, còn mẫu thân thì đã qua đời. Vì thế, cậu chỉ có thể nhận thúc phụ và thẩm mẫu làm cha mẹ. Những chuyện này, cậu đã biết từ rất sớm.

Giờ đây Tráng Tráng lại nguyện ý chia sẻ một người mẫu thân tốt như vậy với cậu, cậu thật sự thích người bạn này vô cùng!

Tráng Tráng cũng rất vui vì có thể khiến Tiểu Nghị hạnh phúc. Nhưng khi nghĩ tới bí mật kia, cậu bé khẽ nghiêng người, ghé sát tai Tiểu Nghị thì thầm:

“Tiểu Nghị, sau này nếu còn bí mật gì nữa, đừng nói cho người khác. Mẫu thân ta nói, bí mật tốt nhất nên giữ trong lòng.”

Tráng Tráng cảm thấy Tiểu Nghị có chút ngốc nghếch, đơn thuần. Nếu sau này có kẻ xấu tiếp cận, moi được bí mật của cậu, e rằng sẽ dễ dàng đạt được mọi thứ mình muốn.

May mà cậu bé không phải người xấu. Nếu không, Tiểu Nghị có lẽ đã bị bán từ lâu rồi.

Tráng Tráng nhớ lại những lời mẫu thân thường dạy mình, quả thật rất thích hợp để dạy Tiểu Nghị.

Nghe Tráng Tráng nói vậy, Tiểu Nghị nghiêm túc gật đầu, tỏ ý đồng tình.

“Vì ngươi là bạn thân nhất của ta, nên ta chỉ nói bí mật với ngươi thôi. Ta sẽ không nói với ai khác.”

Tiểu Nghị cũng rất thông minh. Cậu biết Tráng Tráng không phải người xấu. Hơn nữa, cậu thật sự rất thích Tráng Tráng, nên mới nguyện ý nói cho cậu bé tất cả bí mật của mình.

Hai đứa trẻ tiếp tục thì thầm, cười khúc khích cho tới tận nửa đêm. Cuối cùng, chúng không cưỡng nổi cơn buồn ngủ, chậm rãi thiếp đi.

.................................

J: Vì bây giờ câu chuyện đã đi vào nội dung chính rồi, nên mình sẽ chuyển mọi xưng hô sang bối cảnh cổ đại nhé. Vì mình nghĩ đây cũng là cột mốc cho thấy Tiểu Quả dần trở thành người ở nơi này, nên chuyển luôn. >
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 143: Gần quá rồi!


Trans và edit: Little Jasmine

Sáng sớm hôm sau. Tiểu Quả dậy rất sớm, vừa chỉnh lại chăn giường xong thì có người gõ cửa.

Không cần đoán cũng biết được người bên ngoài là ai. Là Giang Đan Hà.

Vừa mở cửa, Giang Đan Hà đã bưng theo một chậu nước ấm bước vào.

“Nàng rửa mặt trước đi. Nước vừa mới đun xong, còn ấm lắm.”

Hắn quen tay đặt chậu xuống, rồi để một chiếc khăn sạch lên thành chậu.

“Rửa mặt xong thì ăn sáng.”

Tiểu Quả gật đầu. Tuy có chút không quen khi có người chăm sóc tận tình như này, nhưng nàng vẫn bước tới rửa mặt, súc miệng.

Nàng nghĩ Giang Đan Hà sẽ rời đi, nhưng không ngờ hắn lại ngồi xuống bên cạnh, chờ nàng.

Tiểu Quả cũng không còn tâm trạng để ngượng nữa. Ăn sáng xong nàng còn phải đón Tráng Tráng, rồi tới từ đường nhà họ Giang để an táng hai vị trưởng bối.

Có Giang Đan Hà ở đây, nàng cũng yên tâm hơn.

Xong xuôi, nàng theo hắn tới đại sảnh.

Trên bàn đã bày sẵn cháo hạt kê, trứng luộc và dưa muối. Đã có một người ngồi ở đó.

Vừa thấy hai người, người kia lập tức đứng dậy, mỉm cười với Tiểu Quả.

Giang Đan Hà nắm tay Tiểu Quả, vòng qua người kia rồi ngồi xuống.

“Chào tẩu tử, ta là Lý Thủ Cát.”

Lý Thủ Cát da mặt dày, hoàn toàn không ngại. Hắn xoay người ngồi xuống phía bên kia Giang Đan Hà.

Ban đầu hắn định ngồi cạnh tẩu tử để làm quen. Để sau này khi cùng Giang Đan Hà hồi hương, tẩu tử nhìn thấy hắn cũng sẽ yên tâm hơn. Nhưng nghĩ tới nam nữ thụ thụ bất thân, hắn liền bỏ ý định đó, ngoan ngoãn ngồi cạnh Giang Đan Hà.

Giang Đan Hà liếc hắn một cái, rồi quay sang giới thiệu với Tiểu Quả:

“Đây là Lý Thủ Cát, năm nay hai mươi tuổi, hiện là phó tướng. Đây là thê tử của ta, Tiểu Quả. Con trai của ta đang chơi cùng tiểu Thái tử trong cung, lát nữa ngươi đi đón nó về.”

Giang Đan Hà không nói thêm gì, chỉ giới thiệu sơ lược để hai bên làm quen, đồng thời cố ý nhấn mạnh hai chữ con trai với Lý Thủ Cát.

Hắn liếc nhìn Lý Thủ Cát, thấy đối phương không phản ứng gì, trong lòng không khỏi bực bội. Tên này đúng là không đáng tin. Tin tức hắn nhận được rõ ràng không đầy đủ.

Lý Thủ Cát lại cực kỳ vô tư, hoàn toàn không hiểu hàm ý của Giang Đan Hà. Lúc này hắn chỉ chăm chăm muốn tạo quan hệ tốt với Tiểu Quả.

“Tẩu tử, ăn trứng đi, bổ dưỡng lắm.”

“Tẩu tử, tối qua tỷ ngủ có ngon không? Ban đêm kinh thành lạnh lắm, nhớ đắp chăn dày vào.”

“Tẩu tử, cháo còn nóng, tỷ mau ăn đi.”

“Tẩu tử, ăn nhiều một chút. Mấy món này hợp ăn với cháo, không mặn đâu.”

“Tẩu tử… tẩu tử…”

Tiểu Quả thật sự không nỡ từ chối hảo ý của hắn. Nàng cũng không hiểu vì sao người này lại nhiều lời đến vậy.

Nàng vừa mỉm cười đáp lại, vừa cảm thấy cái tên Lý Thủ Cát nghe rất quen tai…

Giang Đan Hà ngồi bên cạnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Hắn “cạch” một tiếng, đặt mạnh đũa xuống bàn.

“Mau ăn xong đi! Ăn xong thì đi đón con trai ta về!”

“Thê tử của ta, tự ta sẽ chăm sóc. Không cần một tên độc thân như ngươi lo lắng!”

Không chỉ Lý Thủ Cát bị dọa, mà Tiểu Quả cũng giật mình.

Giang Đan Hà không ngờ mình lại làm Tiểu Quả sợ. Hắn quen nói chuyện lớn tiếng khi luyện binh, thói quen này vẫn chưa sửa được.

‘Xong rồi… nàng ấy có nghĩ ta thô lỗ không đây?’

Sau tiếng quát của Giang Đan Hà, trong phòng nhất thời yên lặng.

Mọi người cúi đầu ăn cháo trong im lặng. Giang Đan Hà lén quan sát Tiểu Quả, rồi lại múc thêm cháo cho nàng.

Trong lúc đó, hắn không quên trừng mắt với Lý Thủ Cát.

Tất cả đều tại tên này. Nếu không phải hắn, Giang Đan Hà đã không lớn tiếng làm Tiểu Quả giật mình. Nếu vì chuyện này mà nàng xa cách hắn, thì Lý Thủ Cát chắc chắn sẽ không yên thân.

Lý Thủ Cát cảm nhận được sát khí nặng nề kia, thấy tình hình không ổn liền lập tức rút lui.

“Ta ăn xong rồi.”

Nói xong, hắn đặt đũa xuống rồi chạy thẳng ra ngoài.

Giang Đan Hà đứng dậy theo sau.

“Nàng ăn trước đi, ta quay lại ngay.”

“Được.”

Tiểu Quả gật đầu. Nhìn dáng vẻ của Giang Đan Hà, nàng âm thầm mặc niệm cho Lý Thủ Cát ba phút.

.......................

“Đứng lại!”

Lý Thủ Cát khựng bước, cười gượng quay đầu.

“Tướng quân, ngài có gì phân phó?”

Giang Đan Hà túm cổ áo hắn, kéo ra xa cửa.

“Ngươi định đi đâu?”

Nhìn nụ cười u ám đầy ẩn ý của Giang Đan Hà, Lý Thủ Cát nuốt nước bọt.

“Ta… ta đi… đi đón người.”

“Đón ai?”

“Con… con trai của ngài.”

Lý Thủ Cát vừa nói xong liền tự mình giật mình.

“Con trai?!”

Đúng vậy! Ban nãy Giang Đan Hà rõ ràng nói là con trai. Vậy đứa con này từ đâu ra vậy?!

Lý Thủ Cát chớp mắt liên tục để chứng minh mình vô tội. Hắn thật sự không biết chuyện này. Đừng hỏi hắn, hắn cũng không biết. Chuyện này phải về hỏi thuộc hạ mới được.

“Đám nhóc đó! Ta mua rượu cho chúng uống vô ích rồi. Dám đưa tin sai cho ta. Để xem ta xử chúng thế nào!”

“Đại ca, đừng giận, ta…”

Mấy ngày nay, việc Giang Đan Hà hào hứng mua đồ cho con gái đã khiến Lý Thủ Cát sợ hãi. Giờ lại phát hiện còn có con trai, không chừng trong đầu còn đang tính luôn cách xử hắn.

Ngay lúc Lý Thủ Cát đang vắt óc nghĩ cách xin lỗi, lời nói tiếp theo của Giang Đan Hà khiến hắn chết lặng.

“Các ngươi làm việc kiểu gì vậy? Ngay cả chuyện song sinh cũng không biết. Khiến ta chỉ mua đồ cho Tiểu Quả và con gái, bỏ quên hoàn toàn con trai ta!”

Giang Đan Hà cau mày, vô cùng bất mãn.

“…?? Song sinh?”

Lý Thủ Cát trợn tròn mắt.

Song sinh? Tin này từ đâu ra vậy?!

“Thôi bỏ đi. Nhìn ngươi ngốc như vậy, mắng cũng chả có ích gì. Mau đưa con trai ta tới từ đường nhà họ Giang, đừng để lỡ giờ lành.”

Lý Thủ Cát hiểu chuyện này là quan trọng nhất. Những chuyện khác có thể nói sau. Việc cấp bách bây giờ là đón tiểu Thiếu gia. Hắn gật đầu, lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa.

Giang Đan Hà hài lòng nhìn hắn rời đi. Hắn vốn có thể tự đi, nhưng còn rất nhiều việc cần chuẩn bị cho lễ an táng, thật sự không rảnh.

Giang Đan Hà đã chuẩn bị sẵn tiền vàng mã cho phụ mẫu. Hắn vốn định mua nhiều hơn, nhưng khi biết Tiểu Quả vẫn còn, liền chỉ mua thêm một bộ.

Trên xe ngựa, Tiểu Quả không nói nhiều. Từ lúc lên xe, Giang Đan Hà đã không giữ khoảng cách, ngồi sát bên nàng, hoàn toàn xâm phạm không gian riêng tư của nàng.

Ở khoảng cách gần như vậy, nàng có thể nghe rõ tiếng hô hấp trầm ổn của hắn, thậm chí còn cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của hắn thỉnh thoảng va vào lưng nàng theo nhịp xóc của xe. Điều này khiến Tiểu Quả vô cùng khó chịu.

“À… chàng còn chưa có đồ tang. Còn phải làm hai linh vị cho phụ thân và mẫu thân nữa.”

Tiểu Quả không chịu nổi bầu không khí gượng gạo, liền chủ động tìm đề tài.

Giang Đan Hà gật đầu trấn an nàng, nói rằng tối qua sau khi rời nhà hắn đã sai người chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ cần ghé lấy trên đường là được.

Thấy hắn chuẩn bị chu toàn như vậy, Tiểu Quả đành kết thúc cuộc trò chuyện.

Xe ngựa dừng lại, Giang Đan Hà lưu luyến rời khỏi Tiểu Quả, bước xuống xe.

Ngay khi hắn ra ngoài, Tiểu Quả lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nãy giờ nàng không dám nhúc nhích, sợ đụng phải hắn.

‘Sao Giang Đan Hà lại ngồi sát như vậy chứ?’

Tiểu Quả không kìm được đỏ mặt.

Thật ra, nàng chưa từng tiếp xúc gần như vậy với đàn ông bao giờ. Thời còn đi học, nàng không thích tụ tập, luôn quen ở một mình. Vì thế bạn bè đều cho rằng nàng hơi khép kín, không ai chủ động lại gần. Ban nãy, những tiếp xúc thân thể vô tình với Giang Đan Hà thật sự khiến nàng bối rối.

Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Tiểu Quả nhanh chóng chỉnh lại cảm xúc, giả vờ bình tĩnh, chờ hắn quay lại.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 144: Không quen


Trans và edit: Little Jasmine

“Thê tử, nàng còn cần gì nữa không?”

Giang Đan Hà không bảo phu xe đánh xe đi ngay, mà quay lại hỏi Tiểu Quả xem có bỏ sót thứ gì không.

Tiểu Quả suy nghĩ cẩn thận một lúc, xác nhận mình đã mang đủ mọi thứ cần thiết, rồi lắc đầu, tỏ ý không còn gì nữa.

Giang Đan Hà gật đầu, cất đồ đi, sau đó nói với phu xe bên ngoài:

“Đi tới từ đường.”

Dọc đường, Tiểu Quả cố ý giữ khoảng cách với Giang Đan Hà. Mỗi lần hắn sắp chạm vào nàng, nàng lại né sang một bên.

Giang Đan Hà là người tinh ý, sao có thể không nhận ra ý đồ của nàng? Nhưng hắn không định ngăn cản.

Hắn hiểu rất rõ rằng, giữa hai người, sớm muộn gì cũng phải có một người chủ động. Bởi vì hắn có thể cảm nhận rất rõ sự xa cách giữa họ. Chính xác mà nói, trước khi thành thân, bọn họ vốn chẳng có nhiều thời gian ở bên nhau. Lần nói chuyện nhiều nhất là vào đêm tân hôn, nhưng cũng chỉ vài câu ngắn ngủi. Đây là lần đầu tiên họ có cơ hội nói chuyện thật sự.

Thấy từ đường đã ở ngay trước mắt, Giang Đan Hà không còn tâm trạng đùa giỡn nữa. Trong lòng hắn dần trở nên nặng nề.

Hắn không ngờ rằng, lần gặp lại mẫu thân của mình, lại là trong hoàn cảnh như thế này.

Tiểu Quả cũng cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của hắn. Nàng ngồi cẩn thận bên cạnh, im lặng không nói. Nàng vốn không giỏi an ủi người khác, nên điều duy nhất nàng có thể làm là không quấy rầy hắn.

Khi đến từ đường, họ nhìn thấy một cỗ xe ngựa đỗ ở đằng xa. Tráng Tráng và Lý Thủ Cát đang đứng bên cạnh xe. Vì Tiểu Quả và Giang Đan Hà có dừng lại lấy đồ nên đến muộn hơn. Lý Thủ Cát đã đưa Tráng Tráng đi thẳng từ trong cung tới từ đường, nên bọn họ tới sớm hơn.

Vừa nhìn thấy Tráng Tráng, Tiểu Quả đã không thể ngồi yên. Xe vừa dừng lại, nàng lập tức nhảy xuống.

Tráng Tráng cũng trông thấy Tiểu Quả. Vừa xuống xe, cậu bé đã thả tay Lý Thủ Cát ra rồi chạy thẳng về phía nàng.

“Mẫu thân…”

Tiểu Quả vội ôm lấy Tráng Tráng đang lao vào lòng mình.

“Thế nào rồi? Có nhớ ta không?”

Hai người trước giờ chưa từng xa nhau lâu như vậy, nên vẫn chưa quen với việc này.

Tráng Tráng ôm chặt Tiểu Quả, hít hà mùi hương quen thuộc trên người nàng, vẻ mặt say mê nói:

“Con nhớ mẫu thân lắm!”

Tiểu Quả xoa đầu cậu bé, rồi véo nhẹ má cậu một cái coi như phần thưởng. Tráng Tráng giả vờ đau, khiến Tiểu Quả bật cười.

Trong lúc Tráng Tráng đang làm trò, cậu bé chợt nhìn thấy Giang Đan Hà đứng phía sau Tiểu Quả, ánh mắt hai người chạm nhau. Nhìn thấy vẻ dịu dàng trong mắt Giang Đan Hà, Tráng Tráng liền chui hẳn vào lòng Tiểu Quả, nhất quyết không chịu nhìn hắn.

Lý Thủ Cát đứng phía sau vừa hay thấy cảnh này, liền bật cười ha hả. Hắn thật sự rất vui khi thấy Giang Đan Hà chịu thiệt.

Nụ cười trên mặt Giang Đan Hà cứng đờ. Sự thật là bọn họ trước đây chưa từng gặp mặt, nên xa lạ là điều không thể tránh khỏi.

“Tráng Tráng? Tráng Tráng?”

Tiểu Quả gọi mấy tiếng, nhưng Tráng Tráng vẫn không chịu ngẩng đầu lên.

“Bình thường thằng bé không như vậy đâu, cũng không hề cảnh giác với người lạ.”

Tiểu Quả giải thích với hai người, sợ rằng họ sẽ nghĩ Tráng Tráng là một đứa trẻ bướng bỉnh.

“Đúng vậy. Ta có thể làm chứng, Tráng Tráng không phải là đứa trẻ nhút nhát. Trên đường tới đây, nó còn trò chuyện với ta nữa.”

Lý Thủ Cát nhìn khuôn mặt sầm xuống của Giang Đan Hà, nói không chút kiêng dè. Hắn chỉ thích nhìn Giang Đan Hà tức giận.

Giang Đan Hà khó khăn lắm mới khống chế được biểu cảm của mình.

“Vậy ý ngươi là Tráng Tráng cố ý lơ ta?”

Hắn không thể nổi giận với thê tử và con trai, nên chỉ có thể trút giận lên người Lý Thủ Cát.

Hắn sải bước tới, túm lấy cổ áo Lý Thủ Cát rồi kéo đi. Cảnh tượng sau đó vô cùng “đẫm máu”, không thích hợp để phụ nữ và trẻ con chứng kiến.

“Tráng Tráng, Tráng Tráng.”

Tiểu Quả đặt Tráng Tráng xuống.

“Tráng Tráng, nói cho ta biết, rốt cuộc con bị làm sao vậy?”

Tiểu Quả ngồi xổm xuống nhìn Tráng Tráng. Cậu bé trông như muốn nói lại thôi, rồi chậm rãi nói:

“Con cũng không biết nữa. Chỉ là… con cảm thấy người đó thật xa lạ.”

Tiểu Quả đại khái cũng đoán được suy nghĩ của Tráng Tráng. Một người mà cậu bé chưa từng gặp mặt, đột nhiên xuất hiện và nói rằng mình là phụ thân của cậu, đổi lại là ai cũng khó mà chấp nhận ngay.

Cũng giống như nàng vậy, vô duyên vô cớ nhặt được một đứa con, lại không cần phải đối mặt với phụ thân của đứa trẻ ngay từ đầu. Điều đó thật tốt biết bao. Nhưng giờ đây, phụ thân của đứa trẻ vẫn còn, nàng cũng chẳng thể làm gì khác.

“Tráng Tráng, ta hiểu cảm giác của con. Nhưng dù sao người đó cũng là phụ thân con. Cho dù hiện tại con chưa thể chấp nhận, cũng không thể tránh né và không chịu nhìn người như vậy. Như thế là bất lễ, cũng sẽ làm người khác tổn thương.”

Tráng Tráng gật đầu.

“…Vâng, con hiểu rồi.”

Tiểu Quả xoa mái tóc của cậu bé.

“Ngoan lắm!”

Tiểu Quả đang khuyên Tráng Tráng, nhưng trong lòng nàng vẫn rối bời. Thành thật mà nói, nàng vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận Giang Đan Hà.

Bấy lâu nay, nàng rất tận hưởng khoảng thời gian chỉ có mình và Tráng Tráng. Nàng hoàn toàn chưa chuẩn bị tinh thần để thay đổi điều đó. Giang Đan Hà xuất hiện quá đột ngột, không cho nàng bất kỳ thời gian nào để thích ứng. Hắn đột nhiên đứng trước mặt nàng, nói rằng muốn bước vào thế giới của nàng. Ở thời khắc này, nàng vừa hoang mang vừa kháng cự.

Nhưng mặt khác, tình phụ tử mà Tráng Tráng hằng khao khát là thứ mà Tiểu Quả không thể thay thế. Nếu Giang Đan Hà rời bỏ Tráng Tráng, đó cũng là điều nàng không hề mong muốn.

Lúc này, Tiểu Quả vô cùng bối rối. Nàng không chắc chắn về tương lai của họ, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật rằng Giang Đan Hà đã xuất hiện bên cạnh họ.

Tiểu Quả lắc đầu, tạm thời gạt những suy nghĩ đó sang một bên. Điều quan trọng nhất lúc này là suy nghĩ của Tráng Tráng. Người đàn ông kia là phụ thân của cậu bé, cậu phải đối mặt với điều đó, chứ không thể trốn tránh mãi.

Sau khi được Tiểu Quả khuyên nhủ, Tráng Tráng cũng cảm thấy mình đã làm sai. Quả thật hành động vừa rồi rất bất lễ.

“Nếu vậy, lát nữa khi gặp phụ thân, con sẽ không né tránh nữa.”

Tráng Tráng biết nhận lỗi. Tiểu Quả vô cùng vui mừng, vỗ nhẹ đầu cậu bé động viên.

“Ngoan lắm.”

Khi Giang Đan Hà quay lại cùng Lý Thủ Cát, lúc này đã lấm lem bụi đất, thì Huyện lệnh Lưu cũng dẫn theo đoàn xe của mình tới nơi.

“Ây da, Tần phu nhân, dạo này thế nào rồi?”

Giọng nịnh nọt của Huyện lệnh Lưu vang lên từ phía sau. Tiểu Quả vừa quay đầu lại thì đã thấy ánh mắt của hắn sáng rực lên. Hắn đi thẳng lướt qua Tiểu Quả.

“Ôi, Giang tướng quân, tại hạ đã nghe danh ngài đã lâu!”

Tiểu Quả chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua bên cạnh. Nàng nhìn kỹ lại, phát hiện Huyện lệnh Lưu đã không còn thấy đâu, chỉ còn Hộ bộ đại nhân đứng đó, mỉm cười nhìn về phía sau nàng.

“Thôi vậy, dù sao cũng chẳng liên quan tới mình.”

Tiểu Quả mím môi, quay lại cỗ xe của mình. Nàng lấy những thứ Giang Đan Hà đã mua ra, chuẩn bị mang vào trong từ đường.

Giang Đan Hà buông Lý Thủ Cát ra, nghe thấy có người gọi mình, liền nhìn kỹ thì thấy một người đàn ông béo mà hắn không quen biết.

“Ôi, Giang tướng quân, thật vinh hạnh cho tại hạ khi được gặp ngài ngoài đời.”

Huyện lệnh Lưu chỉ là một tiểu quan. Làm sao hắn có cơ hội gặp được một vị tướng quân chứ? Nay đã gặp được rồi, hắn nhất định phải tranh thủ lấy lòng. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, biết đâu còn có thể theo đó mà tiến kinh vào kinh thành. Trong mắt hắn lúc này, Giang Đan Hà như đang tỏa hào quang vàng rực.

Giang Đan Hà nhíu mày, không nói gì. Ánh mắt hắn chỉ tìm kiếm Tiểu Quả và Tráng Tráng.

Huyện lệnh Lưu lải nhải một hồi lâu, cũng không quan tâm đối phương có đáp lại hay không. Dù sao thì quan lớn lạnh nhạt một chút cũng là điều bình thường.

Cuối cùng, Giang Đan Hà cũng nhìn thấy Tiểu Quả. Hắn mỉm cười, đẩy Lý Thủ Cát đang thở hổn hển tới trước mặt tên béo kia, rồi xoay người rời đi.

Huyện lệnh Lưu thở dài một tiếng, không dám ngăn cản, chỉ có thể tiếc nuối nhìn theo. Nhưng ngay sau đó, hắn đã thấy Lý Thủ Cát xuất hiện trước mặt mình.

“A, còn vị đại ca này làm chức quan gì vậy?”

Lý Thủ Cát muốn chạy cũng không chạy nổi. Huyện lệnh Lưu này bám người quá chặt. Vừa nói chuyện, tay hắn đã sờ mó lung tung.

Tiểu Quả đang lấy mấy túi đồ từ trên xe xuống. Tráng Tráng muốn giúp, Tiểu Quả không nỡ từ chối, nên chọn một túi nhỏ hơn đưa cho cậu bé. Ngay khi Tráng Tráng sắp nhận lấy, một bàn tay to đã giành mất.

“Hả…”

Tráng Tráng không biết là ai, chỉ tiếc nuối nhìn cái túi, rồi bĩu môi quay đầu lại xem rốt cuộc là ai đang nghịch ngợm như vậy.
 
Back
Top Dưới