Cập nhật mới

Xuyên Không Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà


Vì trời u ám, mây đen phủ kín trời, cả thôn ai nấy đều ở trong nhà, chẳng ai ra ngoài. Điều này lại càng thuận lợi cho Tiểu Quả.

Nàng men theo dấu đã đánh buổi sáng, tìm đến bẫy. Từ xa đã thấy có vật gì động đậy bên trong, Tiểu Quả lòng liền mừng phấn khởi, bước chân nhanh hơn.

Quả nhiên, một con trĩ lớn đã mắc bẫy. Nó thở hổn hển, lông vũ vương vãi khắp đất, hẳn đã bị nhốt từ lâu.

Tiểu Quả đứng lặng một thoáng, khẽ thì thầm như tiễn biệt:

“Đi thanh thản nhé, tiểu trĩ đáng thương. Ta sẽ chế biến ngươi thành món ngon. Yên nghỉ nhé!”

Dứt lời, nàng vung dao, một nhát gọn gàng.

Đặt con trĩ vào giỏ, nàng men sang bẫy khác. Nơi đó vẫn nguyên vẹn, không có gì sập xuống. Nàng không thấy thất vọng, chỉ bắt được một con trĩ thôi cũng đã ngoài mong đợi.

Sửa sang bẫy xong, Tiểu Quả xuống núi, vừa đi vừa cắt cỏ, cũng tiện dò dẫm quen địa hình. Bước mãi, nàng không ngờ mình đã đi tới chân núi bên kia.

Trước mắt nàng, hàng cây cao vút nối nhau, lá cọ xòe như những cánh quạt lớn. Nàng sửng sốt: ‘Đây chẳng phải là dừa sao? Một rừng dừa rộng thế này, e rằng đi thêm chút nữa sẽ gặp biển mất thôi.’

Tiểu Quả ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy có trái kết trên cây. Đi vài cây mới tìm được một cây trổ hai quả dừa non. Nàng nghĩ bụng: ‘Có trĩ rồi, thêm nước dừa nữa thì hầm được nồi canh gà dừa thơm phức.’

Nàng định tìm nhánh cây chắc để khều trái, nhưng nhìn quanh chẳng thấy nhánh nào vừa ý. Một lát sau, nàng trông thấy cây nhỏ bằng cổ tay, bèn chặt xuống làm gậy. May sao cây dừa thấp, gậy lại dài, nên sau một hồi loay hoay, cuối cùng nàng cũng gõ rơi được hai quả. Đặt giỏ ở dưới hứng, nàng ôm chiến lợi phẩm, lòng vui rộn ràng quay trở về.

Trên đường về, nàng còn đánh dấu lối đi, để mai mốt quay lại dễ tìm.

Dẫu có mất công thêm chút, nàng cũng chẳng thấy mệt. Khi về tới nhà, trời đã sẫm tối. Từ xa, dưới ánh sáng le lói hắt ra từ cửa sổ hàng xóm, nàng thấy một dáng nhỏ bé ngồi thui thủi trước cửa. Cả thôn nhà nào cũng đã lên đèn, duy chỉ nhà nàng tối om. Ánh sáng từ bên ngoài phủ lên thân ảnh nhỏ nhoi ấy, càng làm nó thêm cô đơn.

Tráng Tráng ngồi ngóng về phía xa, đôi mắt không dám chớp. Tới khi nhận ra bóng người quen thuộc đang đi tới, nó bật dậy lao nhanh, ôm chặt lấy mẹ. Thằng bé rúc mặt vào lòng nàng, ngẹn ngào, như con thú nhỏ bị bỏ rơi vừa tìm lại hơi ấm.

Tiểu Quả lặng đi. Không ngờ con trai lại xúc động đến thế, đôi mắt nó đã hoe đỏ. Tất cả là lỗi của nàng - nếu không vì tham lấy dừa, đã chẳng về muộn thế này. Nàng ngồi xuống, bế con lên. Thằng bé ba tuổi, gầy nhỏ, nhẹ tênh trong vòng tay mẹ.

Tráng Tráng dụi đầu vào hõm cổ nàng, hai tay ghì chặt, không cho nàng nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng kia.

Tiểu Quả ôm con vào nhà, nhóm nến lên. Ánh sáng vàng dịu lập tức xua tan đi bóng tối, soi sáng cả gian nhà ấm áp.

Được mẹ dỗ dành, Tráng Tráng cuối cùng cũng nín, nhưng trong tiếng nấc vẫn thổn thức giải thích. Hóa ra từ lúc trời chập choạng, nó đã bắt đầu khóc. Nhớ lời mẹ hứa sẽ sớm trở về, chờ mãi không thấy, lòng nó hốt hoảng lo sợ có chuyện chẳng lành.

Thế là nó ngồi lì trước cửa đợi, trời càng tối càng khóc thảm thiết hơn. Nó nghẹn ngào, vừa khóc vừa trách:

“Mẹ nói sẽ không bỏ con lại mà… sao giờ mẹ mới về… Mẹ ơi…”
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 21: Thôn chài nhỏ


Tiểu Quả dần hiểu được ý con trai. Thì ra thằng bé đang lo sợ, bất an. Càng nghĩ , nàng càng hối hận vô cùng, chỉ vì mải mê hái dừa mà không để ý đến thời gian. Giờ nàng đâu còn đơn độc nữa, trong nhà còn có con nhỏ. Sao nàng lại sơ suất đến thế?

Nàng ôm con lên đùi, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe kia, dịu giọng nói:

“Tráng Tráng, mẹ xin lỗi. Đây là lần đầu mẹ làm mẹ, còn nhiều điều chưa quen. Con tha thứ cho mẹ được không?”

Nghe vậy, Tráng Tráng mới dần bình tĩnh, liên tục gật đầu:

“Con tha thứ cho mẹ… nhưng sau này mẹ đi đâu cũng phải mang con theo. Chúng ta phải đi cùng nhau.”

Tiểu Quả đành hứa đi hứa lại, nó mới mỉm cười. Đúng lúc ấy, bụng nó réo lên “ục ục”. Nàng véo nhẹ lên má con:

“Được rồi, để mẹ đi nấu cơm cho hai mẹ con mình.”

Tráng Tráng hí hửng lon ton chạy theo mẹ xuống bếp.

Tiểu Quả đặt giỏ xuống, thấy trời tối quá, bèn thắp thêm ba ngọn nến. Ánh sáng bừng lên, cả gian bếp sáng hẳn. Không thấy mấy con bê đâu, nàng hỏi con. Thằng bé đáp đã đưa chúng sang phòng bà ngoại, sợ chúng lạnh. Nàng gật đầu, bảo con cho bò ăn thêm cỏ. Rồi nàng đưa giỏ cỏ cho con, còn hứa:

“Chờ con cho chúng ăn xong, mẹ cho con xem cái này hay lắm.”

Vừa nghe có “bí mật”, Tráng Tráng đã hứng khởi nhanh chân chạy đi cho bê ăn. Khi trở lại, Tiểu Quả lôi từ đáy giỏ ra con chim trĩ và hai quả dừa.

Thằng bé tròn xoe mắt, ngồi thụp xuống chỉ vào thứ quả tròn trịa kia:

“Mẹ ơi, cái này là gì?”

Nàng cũng ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn con:

“Đây là quả dừa. Nó mọc trên cây dừa, thường chỉ có ở gần biển. Nước bên trong ngọt và thơm lắm, nhưng vỏ thì không ăn được. Mai mẹ sẽ nấu canh gà hầm dừa cho con.”

Biết thứ này ăn được, Tráng Tráng vui mừng hẳn lên. Bởi trong mắt nó, bất cứ món gì mẹ nấu đều ngon cả.

Vì đã muộn, Tiểu Quả chỉ kịp làm bữa đơn giản: khoai tây xào sợi, nồi cháo trắng, thêm vài chiếc bánh bột nướng ăn kèm. Ăn xong, Tráng Tráng buồn ngủ díp mắt, chẳng kịp rửa bát đã gục ngay. Tiểu Quả cũng thấy mệt. Nàng đưa con đi rửa mặt, rồi đặt con xuống giường. Chẳng mấy chốc, cả hai đều chìm vào giấc ngủ.

Khắp thôn Đào Hoa, ánh đèn dần tắt, rơi vào yên bình. Thế nhưng, ở một thôn chài gần đó, đèn lửa vẫn còn sáng rực.

Trước một căn nhà, một binh sĩ khoác giáp trụ đi đi lại lại, thi thoảng lại sốt ruột liếc vào bên trong. Đến khi cánh cửa hé mở, một lão y tóc bạc bước ra. Người lính vội lao tới, thấp giọng hỏi:

“Thế nào rồi?”

Lão nhân điềm tĩnh gật đầu:

“Không sao. Đã cầm được máu. Chỉ cần đêm nay không phát sốt, thì sẽ ổn.”

Nói rồi, ông quay lại dặn cô gái trẻ đi cùng:

“Mau đi sắc thuốc.”

Cô gái mặt mày hồng hào, vội ôm bó dược liệu bước đi. Người lính vội vàng cảm ơn, rồi xốc màn bước vào. Trông thấy người trên giường đã ngủ say, hắn thở phào. May mắn là vẫn giữ được mạng.

Người đàn ông kia toàn thân thương tích, từng vết lớn nhỏ chi chít trên làn da trắng rắn chắc, đến mức khiến ai nhìn cũng rùng mình. Chẳng biết hắn đã mất bao nhiêu máu để ra nông nỗi ấy.

Nửa đêm, Tiểu Quả bỗng thấy trong lòng bồn chồn khó hiểu. Một tiếng sấm chói tai vang lên, nàng giật mình tỉnh giấc. Ngoài kia, gió rít từng hồi. Nàng vội xuống giường đi kiểm tra cửa nẻo.

Vừa ngồi trở lại giường, ánh chớp lóe sáng xé trời, soi rực cả đêm đen. Rồi mưa ào ào trút xuống, tiếng nước đập ràn rạt trên mái, trong sân. Lắng nghe, lòng nàng càng thêm bất an.

Nàng thoáng nghĩ đến những cơn mưa tận thế khi xưa, còn dữ dội hơn gấp mấy lần. Nhưng chưa kịp nhớ lâu, Tráng Tráng bắt đầu cựa mình, run lên mỗi khi sấm dội. Nàng vội ôm con dỗ dành. Thằng bé lại ngủ say, nhưng lòng nàng thì vẫn thấp thỏm. Cuối cùng, mệt mỏi kéo đến, nàng cũng thiếp đi.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 22: Canh gà hầm nước dừa


Cơn bão kéo dài suốt đêm. Đến gần sáng, mưa chỉ còn lất phất vài hạt, nhưng không khí lạnh hẳn đi.

Tiểu Quả dậy sớm, lấy cho Tráng Tráng ít quần áo ấm. Người lớn còn chịu được, nhưng trẻ con thì yếu hơn, tốt nhất là mặc dày kẻo cảm lạnh. Tuy lục tung cả hòm tủ, nàng chỉ tìm được vài bộ cũ kỹ. Cuối cùng, cũng moi ra được một chiếc áo dày, để sẵn cho con thay rồi nàng xuống bếp nấu sáng.

Trời mưa thế này, bữa sáng ăn cháo là hợp nhất. Nàng nhóm lửa, ninh cháo trong nồi đất, đồng thời nhào một chậu bột. Đặt chậu bột lên nồi nước nóng để men nhanh nở. Sau đó, nàng dùng nhẫn không gian lấy ra miếng thịt ba chỉ, mang về bếp thái nhỏ, băm nhuyễn rồi trộn cùng hành hoa. Đây sẽ là nhân bánh bao. Khi bột đã nở to gấp đôi, nàng chia bột thành từng miếng nhỏ, cán dẹt cỡ bàn tay, rồi lần lượt gói nhân. Chẳng mấy chốc, cả một khay bánh trắng tròn được xếp ngay ngắn trong xửng hấp. Ủ bánh thêm mười lăm phút, nàng mới nhóm bếp hấp.

Vừa mở nắp, hơi nước trắng xóa tỏa ra. Tiểu Quả bưng khay bánh trắng mịn, đặt xửng hấp vào trong nồi rồi bày bàn.

Nàng gọi Tráng Tráng dậy ăn. Cậu bé vừa mở mắt liền nhớ ngay đến mấy chú bê, vội mặc quần áo rồi chạy ra bếp lấy cỏ cho chúng ăn. Xong xuôi, thằng bé lon ton chạy vào phòng ăn, đang định với tay lấy bánh thì bị nàng chặn lại:

“Đi rửa tay trước đã.”

Tráng Tráng tiu nghỉu, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy ra ngoài. Rửa tay xong, nó quay lại thì được mẹ đưa cho một chiếc bánh.

“Cẩn thận nóng đấy, ăn từ từ thôi.”

Vừa ăn, Tráng Tráng vừa hỏi, mắt long lanh tò mò:

“Mẹ ơi, con cá kia vẫn còn bơi, làm sao mà ăn được?”

Nàng cười đáp:

“Hay là trưa nay ta ăn lẩu nhé? Lấy gà nấu với nước dừa làm nước dùng, còn cá thì làm thành viên, nhúng trong nồi lẩu.”

Tráng Tráng nghe thôi đã nuốt nước miếng ừng ực, nhưng trong đầu vẫn không hiểu quả dừa cứng thế kia sao lại nấu được, còn cá thì sao lại biến thành viên tròn?

Ăn sáng xong, nó vội rửa bát. Mưa vẫn chưa dứt, tiết trời thế này làm chả cá là thuận lợi nhất. Bình thường phải thêm đá để giữ lạnh, kẻo để lâu quá thì thịt cá chín. Nhưng hôm nay, chỉ cần chút nước lạnh là đủ.

Thịt chim trĩ phải nấu lâu mới mềm, nên Tiểu Quả phải bắt tay vào chuẩn bị từ sớm. Khi nàng trở vào bếp, Tráng Tráng đã rửa bát xong xuôi. Thấy mẹ chuẩn bị làm thịt trĩ, nó hí hửng muốn lại gần, nhưng bị nàng ngăn lại. Nàng không muốn để con thấy cảnh vặt lông, chảy máu. Nàng xách gà cùng thau nước ra ngoài rồi bảo con đi xem bê ăn thế nào.

Nước sôi, nàng bắt đầu làm thịt trĩ. Sau khi chắc chắn lông đã được vặt sạch, nàng đem vào bếp rửa sạch, rồi chặt thành từng miếng vừa ăn. Số máu còn lại, nàng hứng vào thau, cất trong không gian để đông lạnh. Sau này có thể thả vào nồi lẩu. Chỉ tiếc, tủ lạnh và máy phát điện nàng không dám lấy ra, quá lạ lẫm, nếu bị phát hiện thì khó lòng giải thích.

Xong xuôi, nàng bỏ thịt vào nồi đất lớn mà không cần chần qua. Giờ đến phần dừa. Tiểu Quả gọi Tráng Tráng vào bếp. Thằng bé từ sớm đã tò mò, giờ thì mắt sáng rỡ.

Cầm dao phay trong tay, nàng vừa làm vừa giảng: quả dừa không thể bổ bừa, nếu không nước ngọt bên trong sẽ tràn mất. Nàng kiên nhẫn khứa một vòng quanh đầu quả, rồi gọt bỏ từng lớp vỏ ngoài. Dưới bàn tay khéo léo, quả dừa xanh dần hiện ra màu trắng ngà.

“Đây mới là quả dừa ăn được hả mẹ?” Tráng Tráng ngước lên hỏi.

“Chưa đâu, còn lớp gáo cứng nữa. Thứ ăn được nằm trong ruột.”

Nói rồi, nàng chém nhẹ một nhát, gáo nứt ra. Thêm vài nhát nữa, phần nắp bật hẳn. Nước dừa thơm mát lấp lánh trong vỏ quả. Tiểu Quả múc một thìa đưa cho con nếm thử.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 23: Cá viên


Tráng Tráng uống một thìa nước dừa, đôi mắt sáng rỡ.

“Ưm…vừa ngọt vừa thơm. Ngon lắm mẹ ạ!” Cậu bé không biết phải miêu tả thế nào cho chuẩn, chỉ thấy ngon đến mức khó tả.

Tiểu Quả đổ phần nước dừa còn lại vào nồi đất. Chỉ với một nhát dao chắc nịch, nàng chẻ đôi quả dừa, để lộ lớp cơm trắng bên trong. Nàng chỉ cho con trai:

“Đây gọi là cùi dừa.”

Nàng cắt một miếng nhỏ đưa cho Tráng Tráng. Cậu bé vừa nhai vừa gật gù:

“Ừm… giòn giòn, ngọt lắm ạ.”

Tiểu Quả phì cười nhìn con:

“Con chỉ biết nói ngọt thôi sao?”

Tráng Tráng ngượng ngùng gãi đầu, rồi lại cười tít mắt. Tiểu Quả cắt thêm vài miếng nữa cho con, sau đó nhanh tay nạo hết phần cùi còn lại, bỏ cả vào nồi đất. Làm xong quả đầu tiên, nàng tiếp tục với quả thứ hai. Chẳng mấy chốc, tất cả cùi dừa đã được chuẩn bị xong. Nàng chỉ cho thêm nước và chút muối, để nồi dừa hầm liu riu trên bếp.

Xong việc, Tiểu Quả bắt đầu làm cá viên. Món này tưởng đơn giản nhưng kỳ thực lại khó, bởi công đoạn quan trọng nhất chính là khuấy thịt cá, phải thật đều và dẻo tay.

Con cá mà nàng bắt được hôm qua là cá trắm cỏ, cũng may không có quá nhiều xương dăm. Sau khi lọc xương, nàng lột da, cắt cá thành từng lát dày rồi lấy sống dao băm nhuyễn. Khi thịt đã nhuyễn mịn, nàng cho vào thau, chế thêm ít nước lạnh. Nước phải cho từ từ, từng chút một, vừa thêm vừa khuấy cùng chiều. Đến lần thêm nước thứ ba, hỗn hợp đã bắt đầu có độ đàn hồi. Lúc này nàng mới cho lòng trắng trứng và ít muối vào.

Cùng lúc đó, trên bếp, một nồi nước khác đang được hâm ấm. Nước chưa kịp sôi, Tiểu Quả đã múc từng thìa thịt cá, thả từng viên tròn trịa xuống. Những viên cá trắng phau dần dần nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Thịt cá còn lại, Tiểu Quả nghĩ ra cách khác. Nàng lấy phần nhân thịt heo xay còn dư từ buổi sáng, gói vào giữa lớp cá, làm thành cá viên nhồi thịt.

Cá viên không nên bỏ vào trong nước sôi quá lâu. Ngay khi thấy chúng nổi lên, Tiểu Quả vớt ra, thả ngay vào chậu nước lạnh. Làm như thế, cá viên sẽ dai và giòn hơn. Để thử, nàng cầm một viên, ném nhẹ xuống bàn. Quả nhiên, viên cá nảy bật trở lại. Nàng thở phào, biết mình đã thành công.

Sau đó, Tiểu Quả lại lục giỏ rau. Nàng nhớ còn ít bắp cải non. Quả nhiên, tìm được hai cây, thêm một bó rau xà lách và nắm rau diếp xoăn*.

*là một loại rau thuộc họ cúc, lá hơi đắng

Khi nàng rửa xong đĩa rau thì mùi thơm từ nồi dừa hầm gà trĩ đã lan khắp nhà. Mở vung ra, làn khói trắng bốc lên, mùi ngọt béo quyện lại. Con gà trĩ vốn béo, lớp da tiết ra dầu, khiến nồi canh sánh mịn, vừa ngậy vừa thanh.

Nồi hầm đã liu riu suốt gần bốn tiếng. Tiểu Quả bưng cả nồi đặt lên bàn ăn, bên dưới là bếp nhỏ để giữ nóng. Tráng Tráng đã ngồi chờ sẵn, hí hoáy bày chén đũa. Nhìn thấy mẹ bưng nồi canh ra, cậu bé gần như muốn nhào ngay vào.

“Được rồi, ăn thôi.” Tiểu Quả mỉm cười, không trêu con nữa.

Nàng múc một bát canh để nguội bớt cho Tráng Tráng, rồi gắp hẳn một cái đùi gà để trước mặt cậu. Tráng Tráng vừa mừng vừa sốt ruột, nhưng nhớ lời mẹ dặn, cậu cẩn thận thổi cho nguội, rồi mới từ tốn nhấm nháp.

Tiểu Quả cũng húp một ngụm canh. Hơi nóng lan khắp cơ thể, khiến nàng không kìm được mà khẽ thở dài khoan khoái. Trong ngày mưa lạnh thế này, một bát canh nóng quả thật là hạnh phúc nhất.

Thịt gà trĩ khó nấu. Hầm lâu quá thì khô, hầm ít quá thì dai. Nhưng lần này nàng căn giờ hoàn hảo, thịt mềm đến mức vừa cho vào miệng đã tan ra, thơm ngọt đến tận cổ họng.

Tiểu Quả vừa gắp thêm thịt cho con, vừa thả vài viên cá vào nồi. Cá viên đã chín từ trước, giờ chỉ cần nhúng thêm ba đến bốn phút. Khi vớt ra, nàng đưa ngay cho Tráng Tráng. Cậu bé đã mong đợi từ lâu, vừa cắn đã cảm nhận được độ dai sần sật, hương cá lan tỏa trong miệng. Ăn xong, cậu lại nằng nặc xin thêm.

Lần này, Tiểu Quả gắp cho con một viên cá nhồi. Cắn vào, nước thịt ngọt lịm tràn ra, khiến Tráng Tráng kinh ngạc:

“Ơ? Trong này có gì đó!”

Tiểu Quả khẽ cười:

“Đó là cá viên nhồi thịt heo đấy.”

Tráng Tráng reo lên, ăn một cách hạnh phúc. Trong mắt cậu, món nào mẹ nấu cũng ngon chưa từng thấy.

Tiểu Quả nhìn con ăn say sưa, lòng tràn đầy thỏa mãn, cũng không kìm được mà ăn nhiều hơn thường ngày. Nàng vừa gắp rau vừa nhắc:

“Đừng chỉ ăn mỗi thịt, phải ăn thêm rau nữa.”

Tráng Tráng ngoan ngoãn ăn theo. Cuối cùng, hai mẹ con ăn hết sạch cả nồi gà hầm lẫn cá viên, rồi ngả người ra ghế, cùng nhau ợ một cái rõ dài.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 24


Tráng Tráng ăn no đến mức bụng căng tròn. Tiểu Quả sợ con khó tiêu, bèn dắt cậu bé đi dạo quanh nhà cho dễ tiêu hóa.

Hai con bò con lớn nhanh, trông khỏe mạnh. Lúc này chúng đang cúi đầu nhởn nhơ ăn cỏ. Mẹ con Tiểu Quả vào phòng nô đùa với chúng một lúc, rồi quay ra, vẫn thấy mưa rơi lất phất ngoài hiên. Xa xa, những thửa ruộng rau ngập nước. May mà lúc gieo hạt, nàng đã vùi sâu xuống đất, bằng không, mưa lớn thế này đã cuốn trôi sạch.

Sau khi vận động, bụng Tráng Tráng cũng tiêu bớt. Căng da bụng chùng da mắt, cậu bé lại thấy buồn ngủ. Thế nhưng Tráng Tráng cố chống cơn ngái ngủ, vì muốn nghe mẹ kể chuyện. Càng nghe, mắt cậu càng díp lại. Cuối cùng, mí mắt nặng trĩu khép dần, và cậu ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ.

Tiểu Quả ngừng kể, nhẹ nhàng bế con về giường. Nàng nằm xuống cạnh con, ôm lấy cậu bé. Đêm qua nàng ngủ chẳng được bao nhiêu, sáng nay lại làm việc liên tục. Giờ đây, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ, nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trong căn nhà nhỏ của làng chài, một người đàn ông đứng lặng, canh chừng người đang ngủ mê man trên giường. Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ, khiến hắn sững lại, mắt cảnh giác nhìn về phía đó.

“Lý huynh, là ta. Ta tới thay thuốc.” Giọng nữ vang lên, dịu dàng.

Lý Thủ Cát đặt con dao xuống, mở cửa:

“Cảm ơn Dư cô nương.”

Dư Chi Chi mỉm cười e thẹn, bước qua người canh gác, tiến vào trong. Vừa trông thấy người đàn ông nằm trên giường, tim nàng lại đập rộn. Trong ánh mắt nàng, ngọn lửa si mê kìm nén bấy lâu lập tức cháy bùng, không thể giấu nổi.

Lý Thủ Cát ho khẽ một tiếng.

“Khụ…”

Dư Chi Chi hoàn hồn, siết chặt khay thuốc trong tay, rồi chậm rãi tiến lại gần giường. Nàng cẩn thận tháo lớp băng thấm máu, thay bằng miếng gạc mới đã tẩm thuốc. Động tác chậm rãi, tỉ mỉ, chẳng phải vì khó khăn gì, mà chỉ vì muốn kéo dài khoảng khắc được ở gần người kia.

Có lẽ vì ánh mắt quá cháy bỏng của Dư Chi Chi, người đàn ông hôn mê khẽ động đậy, lẩm bẩm vài tiếng. Lý Thủ Cát vội bước lên, căng tai lắng nghe.

“Mẹ… Tiểu Quả… mẹ…” Người kia mơ màng gọi, tựa như đang gặp ác mộng, rồi lại rơi vào giấc ngủ sâu.

Dư Chi Chi ở ngay bên cạnh nhưng chẳng hiểu gì. Lý Thủ Cát thì nghe rõ mồn một, khẽ thở dài:

“Lúc nào cũng chỉ hai người này thôi… Lão Giang à…”

Tiểu Quả và Tráng Tráng ngủ say đến tận chiều. Khi tỉnh dậy, hai mẹ con duỗi lưng cùng một lúc, động tác và nét mặt giống hệt nhau, đến cả cách trở mình cũng đồng điệu. Tiểu Quả bật cười, cảm thán trong lòng: cuộc sống nhàn nhã thế này, quả thực xa xỉ quá mức—ăn xong lại ngủ, ngủ dậy lại ăn.

Vừa tỉnh dậy, nàng đã nghĩ tới chuyện chuẩn bị cơm tối. Lúc nào cũng vậy, ăn ngủ lặp lại, mà lại khiến người ta say mê khó dứt.

Tiểu Quả ra bếp, tận dụng nước dùng gà còn lại từ bữa trưa để nấu mì. Hai mẹ con mỗi người một bát lớn, ăn xong, đến khi đi ngủ, Tráng Tráng lại níu áo mẹ đòi nghe kể chuyện. Tiểu Quả nghĩ ngợi một lát, rồi quyết định kể cho con nghe những câu chuyện mang tính giáo dục. Dù sao, ở hiện đại, trẻ ba tuổi cũng vừa tầm để bắt đầu học những điều đầu tiên về nhân sinh.

“Được rồi, hôm nay mẹ kể cho con nghe chuyện Ba người và một con nhện sau mưa nhé.”

Nghe đến đây, Tráng Tráng lập tức lăn người chui vào lòng mẹ, đôi mắt tròn xoe sáng rực. Tiểu Quả bật cười, bắt đầu kể:

“Sau cơn mưa, một con nhện gắng gượng bò lên bức tường để trở về chiếc lưới rách nát. Nhưng tường ướt quá, cứ bò được một đoạn, nó lại trượt xuống. Thế là nó thử đi thử lại.

Người thứ nhất trông thấy, bèn than thở: ‘Đời ta cũng như con nhện này thôi, mệt mỏi mà vô ích.’ Nghĩ vậy, ông ta càng thêm chán nản.

Người thứ hai thấy vậy, liền cười nhạt: ‘Con nhện này ngốc quá. Sao nó không đi đường vòng qua chỗ khô ráo? Ta không thể dại dột như thế.’ Từ đó, ông ta trở nên khôn ngoan hơn.

Người thứ ba nhìn thấy thì xúc động, nghĩ: ‘Con nhện bé nhỏ còn kiên trì đến vậy, ta cũng phải kiên cường hơn.’ Thế là ông ta thêm phần mạnh mẽ.”

Giọng kể sinh động của Tiểu Quả khiến Tráng Tráng nghe mà cười nghiêng ngả. Khi thì nàng trầm giọng, khi thì lại cao vút, làm câu chuyện thêm phần thú vị.

Nghe xong, nàng hỏi con:

“Con có hiểu điều mẹ muốn nói qua câu chuyện này không?”

Tráng Tráng nghiêng đầu, bối rối. Trong mắt cậu, chỉ thấy mẹ kể chuyện thật vui, còn bài học thì… khó hiểu quá. Nghĩ một hồi lâu, cậu lí nhí:

“Chắc là… không nên như người thứ nhất, nhìn đâu cũng thấy buồn chán?”

Tiểu Quả bật cười, hôn nhẹ lên má con:

“Con nói đúng lắm. Cùng một việc, mỗi người lại nhìn khác nhau. Người bi quan chỉ thấy điều tăm tối, còn người lạc quan thì luôn tìm được một lối đi khác.”

Thấy con trai vẫn mơ hồ, nàng kiên nhẫn giải thích:

“Ý câu chuyện là chúng ta phải học cách sống tích cực, biết tìm cách vượt qua những chuyện không vui. Như vậy, ta mới vừa hạnh phúc, vừa dễ dàng thành công hơn.”
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 25: Ba ngày mưa to


Lần này, Tiểu Tráng gật đầu thật nghiêm túc.

“Con hiểu rồi, mẹ.”

Cơn mưa lớn kéo dài suốt ba ngày. May mà lần trước Tiểu Quả đã cắt sẵn một đống cỏ, nếu không thì mấy con bê nhà nàng đã chẳng có mà ăn.

Sáng hôm sau, sau ba ngày mưa tầm tã, không khí trong lành tràn ngập mùi đất ẩm. Hít một hơi sâu, cứ như đang được xông hơi trong phòng tắm thảo mộc. Không khí mát mẻ, sạch sẽ khiến tinh thần con người trở nên sảng khoái. Quả đúng là sau cơn mưa trời lại sáng.

Người dân trong thôn, vốn bị giam chân trong nhà mấy hôm trời, giờ tụ tập nơi đầu làng chuyện trò. Đám trẻ con cũng ùa ra nô đùa, chạy nhảy khắp nơi. Ăn sáng xong, Tiểu Quả và Tiểu Tráng cũng dắt bò ra khỏi nhà. Mỗi người nắm một sợi dây cột nơi cổ bê con. Suốt mấy hôm rảnh rỗi, Tiểu Tráng còn nghĩ cho chúng mấy cái tên. Con bê đực cậu bé dắt gọi là Đại Hắc, còn con bê cái theo bên Tiểu Quả thì tên Tiểu Bạch. Thật ra ban đầu cậu đặt là Tiểu Hổ và Tiểu Hoa, nhưng nghĩ đến nếu Dương thị nghe được e rằng không hay, thế là đổi thành Đại Hắc với Tiểu Bạch. Tên vừa khớp, vì trên người Đại Hắc có nhiều đốm đen, còn Tiểu Bạch thì trắng nhiều hơn.

Hai mẹ con không đi lên núi, mà rẽ sang phía con sông bên kia. Đi ngang đầu thôn, có người gọi:

“Con dâu nhà họ Giang!”

Tiểu Quả quay lại, thấy một phụ nữ má hồng rực, áo vá chằng chịt, gương mặt gầy nhọn, môi trề ra phía trước. Dù nét mặt hao gầy, dáng người lại khá đẫy đà.

Tiểu Quả nhớ ra, đó là Lý Triệu Địch. Nàng cũng gả vào thôn Đào Hoa cùng năm với Tiểu Quả. Đám phụ nữ đứng đầu thôn nghe Lý Triệu Địch gọi, lập tức quay đầu nhìn, xì xào to nhỏ.

Tiểu Quả chỉ đứng tại chỗ đáp lễ một tiếng, rồi tiếp tục đi. Nàng không định lại gần. Nếu tới đó, chẳng biết họ sẽ nói ra lời khó nghe gì. Hơn nữa, Lý Triệu Địch vốn là kẻ đối đầu của nguyên chủ. Năm xưa, Lý Triệu Địch cũng muốn gả cho Giang Đan Hà, nhưng chàng lại chọn Tần Tiểu Quả. Cuối cùng, nàng ta buộc phải lấy người khác. Từ ngày biết tin Giang Đan Hà chết trận, Lý Triệu Địch không bỏ lỡ cơ hội nào để mỉa mai, châm chọc Tiểu Quả.

Thấy Tiểu Quả quay lưng bỏ đi, sắc mặt Lý Triệu Địch liền thay đổi, nhổ nước bọt:

“Thật chẳng biết xấu hổ! Chồng chết rồi mà còn bày đặt mặc đẹp làm gì!”

Ánh mắt ả dõi theo vòng eo thon thả của Tiểu Quả. Hai người đều từng sinh con, vậy mà dung nhan Tiểu Quả càng ngày càng mặn mà. Da nàng vẫn trắng trẻo, mịn màng, mái tóc đen dài chỉ buộc vội thành búi, vậy mà vẫn đẹp đến rạng ngời. Còn bản thân ả, tóc rối bết, dính thành từng mảng như cỏ khô. Cùng mặc áo vá, sao Tiểu Quả lại mang dáng dấp người thành thị, còn ả thì chẳng khác nào từ hố đất chui ra?

Người phụ nữ ngồi cạnh vội lên tiếng nịnh nọt:

“Tỷ đừng để ý. Ăn diện thì có ích gì? Chồng chết, sống cảnh goá bụa, nghe nói phải đi lượm vỏ cây ăn qua ngày. Sao bằng tỷ? Chồng tỷ nay đã làm quan, lại gửi về mỗi tháng năm lượng bạc. Đợi hết chiến tranh, chồng về, tỷ sẽ là phu nhân quan huyện. Việc gì phí lời với góa phụ kia?”

Nghe thế, nỗi hậm hực trong lòng Lý Trác Đệ vơi đi ít nhiều. Đúng vậy, mình còn gì phải so đo? Tần Tiểu Quả đẹp thì sao? Chồng của nàng ta đã chết trẻ. Còn mình thì sao? Chồng được thăng chức, tương lai sẽ đưa mình lên huyện thành sống. Nghĩ đến đó, khóe môi ả cong thành nụ cười đắc ý.

Thế là trong lúc nghe người khác tâng bốc, Lý Triệu Địch cũng hùa vào, mặc sức buông lời chê bai, khi thì gọi Tiểu Quả là “góa phụ”, khi lại mắng là “dâm phụ”. Đám đàn ông đứng gần đó nghe thấy, tức đến nỗi chỉ muốn vung tay tát thẳng vào mặt ả. Mấy phụ nữ bên cạnh vội can:

“Dù sao chồng nàng ấy cũng từng cứu mạng tướng quân, lấy thân chắn đạn. Làng phân hạt giống cũng cấp cho nhà nàng gấp đôi. Tỷ bớt lời đi thì hơn.”

Lý Triệu Địch hừ một tiếng, rồi đứng dậy bỏ về. Phần lớn mọi người cũng giải tán, chỉ còn lại mấy kẻ quen xu nịnh tiếp tục buôn chuyện.

Đến bờ sông, Tiểu Quả tháo dây cho bê con gặm cỏ, để Tiểu Tráng đứng trông. Còn nàng ngồi nghỉ trên phiến đá ven sông, bật cười khi thấy con trai vừa chọc ghẹo bò, vừa đùa nghịch. Tiểu Tráng hái hoa kết vòng, đội lên đầu bò, lại làm thêm cho mình một cái. Sau đó, cậu mang một vòng tới đặt lên đầu mẹ.

“Mẹ, người đẹp lắm!”
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 26: Trồng ngô


“Con thấy mẹ đẹp như nào?” – Tiểu Quả tò mò hỏi, muốn biết bản thân trong mắt Tiểu Tráng thế nào.

Tiểu Tráng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

“Ừm… thì là rất đẹp. Mắt mẹ to tròn, da lại trắng trẻo, nhìn khác hẳn mọi người. Khi mẹ cười còn có cái lỗ nhỏ giống y con.”

Thằng bé không biết gọi “lúm đồng tiền” là gì, chỉ biết rằng mẹ và mình đều có hai cái lúm như nhau mỗi khi cười.

Nghe con nói vậy, Tiểu Quả vừa buồn cười vừa thấy ấm áp. Nàng cúi xuống nhìn mặt nước trong sông, soi rõ bóng mình. Thành thật mà nói, chính nàng cũng giật mình khi thấy dung mạo hiện tại.

Diện mạo giữa nàng và nguyên chủ giống nhau một cách đáng kinh ngạc — ngay cả vóc dáng, chiều cao, cân nặng cũng chẳng khác là bao. Vì trước kia ăn uống kham khổ, thân thể hơi gầy gò, lúc đầu còn không nhận ra. Nhưng sau mấy ngày được ăn uống đầy đủ, da thịt bắt đầu có sức sống trở lại, trông lại càng giống hơn nữa.

Ngay cả khi tắm rửa, Tiểu Quả cũng phát hiện nốt ruồi nhỏ dưới ngực mình, trùng khớp vị trí với nốt ruồi của cơ thể cũ của nàng ở thế kỉ 31. Quả thật là giống nhau đến lạ lùng.

Một lát sau, Tiểu Tráng lại lon ton chạy đi tìm bê con. Tiểu Quả nghỉ ngơi chốc lát rồi đứng dậy cắt cỏ. Lần này nàng gánh về cả một gùi lớn, nhiều hơn hẳn lần trước. Tuy chỉ có hai con bê nhỏ, nhưng sức ăn của chúng thì chẳng hề ít chút nào.

Đợi khi gùi đầy, nàng ước chừng chỗ cỏ đủ cho hôm nay và sáng mai. Trời cũng đã xế chiều, nàng liền gọi Tiểu Tráng cùng về nấu cơm.

Thằng bé vui vẻ buộc dây dắt hai con bê, vừa đi vừa hát mấy câu đồng dao ngây ngô. Khi đi ngang qua cổng làng thì mọi người đã về nhà cả rồi.

Vừa tới đầu làng, một người phụ nữ mập mạp từ xa vội vàng gọi với theo nàng. Tiểu Quả ngạc nhiên, nhìn kỹ mới nhận ra là vợ của trưởng thôn. Nàng liền hỏi:

“Thẩm, có chuyện gì vậy?”

Xưa nay họ ít qua lại, Tiểu Quả không rõ vì sao hôm nay bà ta tìm mình.

Vợ của trưởng thôn thở hổn hển chạy lại, cười nói:

“Ôi chao, thật may quá, gặp cô ở đây, đỡ phải chạy tận đến nhà. Nhà cô xa quá, đi một chuyến cũng mệt lắm…”

Bà ta còn chưa dứt lời, Tiểu Quả đã khẽ cắt ngang:

“Thẩm có chuyện gì cần nói thẳng đi ạ.”

Bà ta bật cười:

“Là thế này, trước đây cha chồng cô còn sống, ông ấy có mua một mảnh đất của làng. Nhưng hồi ấy chẳng còn đất trống, nên vẫn để đó. Giờ thì vừa có một thửa đất bỏ trống, đúng lúc giao cho nhà cô.”

Thì ra lúc sinh thời, cha chồng nàng đã dùng số tiền dành dụm cuối cùng để mua đất, bởi một mảnh ruộng khi ấy không đủ nuôi ba miệng ăn. Tiếc là khi ấy trong làng không có đất trống, nên việc đó vẫn treo mãi. Đến nay mới có một thửa đất trống.

Tiểu Quả nhận lấy khế ước đất, xem qua thì thấy vị trí cũng gần, thuận tiện cho đi lại. Nàng mừng rỡ chào tạm biệt vợ của trưởng thôn rồi cùng Tiểu Tráng về nhà. Trên đường, nàng cẩn thận cất khế ước. Mảnh đất này quả là đúng lúc, vừa hay giải quyết được nỗi lo không có chỗ gieo ngô. Trưa nay có thể ra đó cấy trồng ngay.

Về đến nhà, hai mẹ con vội vàng chuẩn bị bữa cơm trưa. Ăn xong, Tiểu Quả thay bộ quần áo lao động chưa kịp giặt. Ban đầu nàng định để Tiểu Tráng ở nhà, nhưng vừa nhìn ánh mắt mong chờ của con, nàng không nỡ từ chối:

“Được rồi, chúng ta cùng đi.”

Tiểu Tráng sung sướng thay bộ đồ bẩn, vai khoác cái cuốc nhỏ, trước khi đi còn chu đáo cho bê ăn một bó cỏ để chúng không bị đói.

Theo địa chỉ ghi trong khế ước, hai mẹ con tìm đến thửa đất. Quả nhiên đúng như nàng mong ước: rộng chừng hai mẫu, đất màu mỡ, ẩm mềm, rất thích hợp canh tác.

Cũng giống lần trước, Tiểu Quả đi trước cày xới đất, Tiểu Tráng theo sau rải hạt giống. Hai mẹ con hăng hái làm việc từ trưa cho đến tận chiều muộn. Mặt trời sắp lặn thì cũng vừa gieo xong hạt cuối cùng. Tiểu Quả phủ lớp đất mỏng lên, duỗi lưng, cả người mỏi nhừ.

May mà ánh nắng khi ấy đã dịu, hai mẹ con ngồi xuống đất th* d*c. Tiểu Tráng mệt đến mức chẳng nhấc nổi chân. Đợi nghỉ ngơi một lát, Tiểu Quả cõng con trên lưng, chậm rãi đi về.

Dọc đường chẳng gặp ai, đi ngang qua mảnh ruộng khác, nàng ngẩng đầu nhìn thấy những luống lúa mì đã bắt đầu nhú mầm dưới ánh hoàng hôn. Thêm chừng trăm ngày nữa là lúa sẽ chín, mà khi ấy ngô cũng vừa vặn kịp mùa. Nghĩ đến đó, lòng nàng nhẹ nhõm hẳn. Tiểu Quả vừa cõng Tiểu Tráng, vừa khấp khởi niềm vui, bước chân trở về nhà.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 27: Xương hầm


Tráng Tráng còn nhỏ, làm việc ngoài ruộng với Tiểu Quả cả buổi chiều nên mệt đến mức nhắm nghiền mắt lại. Tiểu Quả vừa nói chuyện với con vừa ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng trên trời. Lúc này mặt trăng đã lên, mặt trời cũng lặn hẳn.

Trăng ở thời cổ đại thật lớn và sáng. Tiểu Quả – người đến từ thời hiện đại – chưa từng thấy vầng trăng nào đẹp đến thế. Ở thời đại của nàng, ánh trăng đã bị những tòa cao ốc che khuất, mà sau tận thế thì lại chẳng còn nhìn thấy trăng nữa. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt nặng nề, không thể phân biệt được ngày hay đêm.

Nghĩ đến tận thế, ánh mắt Tiểu Quả thoáng trầm xuống. Được rời khỏi nơi đó thật tốt. Ít ra việc đến đây cũng chứng minh rằng nàng vẫn còn sống, vẫn có thể làm được nhiều điều. Nàng phải sống thật tốt ở nơi này. Đúng lúc ấy, nàng chợt thấy vai mình nặng trĩu. Quay sang thì thấy cái đầu nhỏ của Tráng Tráng đang tựa lên vai nàng, cái miệng nhỏ còn khẽ phát ra tiếng chép chép, đôi mắt thì nhắm nghiền. Nhìn về phía cánh cổng nhà mình ở đằng xa, Tiểu Quả bật cười. Nàng vẫn còn có Tráng Tráng để mà sống tiếp.

Về đến nhà, Tiểu Quả đặt Tráng Tráng xuống, đắp chăn cho con rồi thắp nến. Nàng cầm thêm một cây nến nữa đi vào bếp để chuẩn bị bữa tối. Cả ngày làm việc mệt mỏi, bụng nàng đã réo lên từng hồi. Tiểu Quả muốn ăn món gì đó cứng một chút.

Nàng vào không gian tìm trong tủ lạnh, cuối cùng lục được một túi xương heo to. Tiểu Quả mừng rỡ mang ra để nấu món xương hầm. Ngoài ra còn nấu thêm cơm trắng và một nồi canh cải thảo sánh mịn.

Đầu tiên, nàng chần sơ xương, giữ lại hai khúc để nấu canh cải. Phần còn lại thì đem thắng đường đến khi chuyển màu caramen rồi cho xương vào xào. Đợi xương ngấm màu, nàng cho thêm gói gia vị đã chuẩn bị sẵn, cuối cùng chan một muỗng nước tương đặc vào nồi. Đậy nắp, để lửa riu riu cho xương mềm dần. Hai khúc xương để riêng ban nãy thì được cho vào nồi đất, đổ nước sôi vào rồi đặt lên bếp nấu.

Mùi hầm thơm nức tỏa ra khắp gian bếp. Nhờ có gia vị nên hương thơm càng đậm đà. Tráng Tráng dù đang ngủ say cũng bị đánh thức bởi mùi thơm quyến rũ ấy. Tiểu Quả không lo hàng xóm ngửi thấy, vì nhà nàng ở cách xa thôn. Gần nhất cũng chỉ có nhà Dương thị, mà cũng cách một khoảng không nhỏ.

Tráng Tráng lảo đảo bước đến cửa bếp, dụi mắt gọi mẹ. Tiểu Quả bế con lại gần bếp, cậu bé liền thoải mái rúc vào lòng nàng.

“Chẳng mấy nữa là được ăn rồi. Tráng Tráng, mau tỉnh dậy đi.” Tiểu Quả khẽ xoa mặt con, dịu dàng nói.

Tráng Tráng gật đầu, vừa dụi mắt vừa ngái ngủ hỏi:

“Mẹ ơi, mình ăn gì vậy?”

“Ăn xương hầm với cơm.”

Nghe xong, Tráng Tráng lập tức tỉnh táo hẳn: ‘Xương hầm với cơm!’

Hai mẹ con ngồi bên bếp trò chuyện đến khi đồ ăn chín. Lúc bưng cơm ra, Tráng Tráng đã tỉnh hẳn, ôm bát cơm lon ton vào nhà, Tiểu Quả đi sau bưng nồi xương hầm, dặn con đi cẩn thận.

Nàng gắp một khúc xương to đặt vào bát cho Tráng Tráng. Cậu bé hào hứng thổi phù phù cho bớt nóng, rồi cắn thử một miếng. Thịt mềm tươm nước, quyện với phần sốt đậm đà. Chỉ cắn một cái, vị ngon đã tràn ngập khoang miệng. Tráng Tráng ăn say sưa, vừa nhồm nhoàm vừa lẩm bẩm:

“Mẹ nấu ngon quá!”

Tiểu Quả vừa buồn cười vừa ấm lòng. Trái tim nàng ngập tràn niềm vui. Nàng múc thêm một bát canh cải để bên cạnh con:

“Ngon thì ăn thêm nhé.”

Hai mẹ con ăn sạch bách nồi xương hầm, sau đó mỗi người húp thêm một bát canh cải nóng. Vừa húp xong ngụm cuối cùng, cả hai đều thở dài khoan khoái.

Canh nóng khiến cơ thể ấm bừng. Nhờ vậy mà tinh thần cũng sảng khoái hơn. Ăn xong, hai mẹ con cùng rửa bát, rồi cho bò con ăn. Xong việc lại còn nô đùa với chúng thêm một lúc. Đến khi Tráng Tráng ngáp dài liên tục, Tiểu Quả mới dắt con vào nhà.

Ban đầu Tráng Tráng còn nằng nặc đòi mẹ kể chuyện trước khi ngủ, nhưng chưa nghe hết nửa câu đã thiếp đi. Tiểu Quả khẽ kéo chăn, nằm xuống cạnh con. Chẳng bao lâu sau, nàng cũng chìm vào giấc ngủ.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi


Hôm sau, Tiểu Tráng tỉnh dậy trước. Nhìn mẹ vẫn còn say ngủ bên cạnh, trong lòng nó thấy mới lạ vô cùng.

Nó nghiêng đầu qua gối, chăm chú ngắm khuôn mặt đang ngủ của Tiểu Quả. Trước đó, Tiểu Tráng từng soi gương để so sánh diện mạo của mình với mẹ. Cái miệng của nó giống hệt mẹ - khóe môi hơi cong lên, môi đỏ hồng tự nhiên. Đôi mắt cũng to và hai mí.

Chỉ có một điểm không giống, đó là hàng mi. Tiểu Tráng đưa tay chạm vào lông mi mình, vừa dày vừa dài. Chắc hẳn là giống cha rồi? Nghĩ đến người cha xa lạ kia, trong lòng nó thoáng hiện lên chút bối rối và hụt hẫng. Bà nội luôn nói nó giống cha như đúc hồi còn nhỏ.

Khi Tiểu Quả mở mắt, liền thấy Tiểu Tráng đang chống cằm nhìn mình, miệng khẽ thở dài. Nàng buồn cười thầm nghĩ: ‘Thằng bé mới tí tuổi đầu mà đã biết thở dài rồi ư?’

“Tiểu Tráng.”

Tiếng gọi của nàng khiến nó giật mình. “Mẹ!” – nó vội đáp.

“Tiểu Tráng, hôm nay theo mẹ lên núi nhé.” Thời tiết khá đẹp, Tiểu Quả nghĩ đến mấy cái bẫy đặt trên núi, không biết có con mồi nào sa vào không. Nhưng mấy hôm trước mưa to liên miên, nàng lo nếu có thú bị dính bẫy thì đã ngạt nước mất rồi.

“Vâng ạ!” Tiểu Tráng hớn hở đồng ý, rồi nhanh nhẹn ngồi dậy thay quần áo. Tiểu Quả xuống bếp chuẩn bị bữa sáng. Ban đầu nàng định giúp nó mặc đồ, nhưng Tiểu Tráng cứ khăng khăng muốn tự làm. Trước mặt mẹ, nó kiên nhẫn mặc từng món, tuy động tác còn vụng về nhưng không hề dừng tay.

Xong xuôi, nó chạy vào bếp. Lúc này, Tiểu Quả đã nấu xong cháo và đang tráng bánh bột trên chảo. Thấy chẳng giúp được gì, Tiểu Tráng liền ra ngoài cho bê ăn.

Tiểu Quả bưng cơm ra bàn, gọi con rửa tay rồi cùng ăn. Tiểu Tráng líu lo đáp lại, chạy ù ra rửa tay. Khi quay lại, mẹ đã múc sẵn cháo vào bát. Bữa sáng tuy đơn sơ nhưng đầy đủ dưỡng chất: mỗi người một bát cháo hạt kê, kèm thêm một đĩa khoai tây thái sợi và vài cái bánh cà rốt nhỏ. Hai mẹ con ăn sạch bách, chẳng còn thừa chút nào.

Đợi con ăn xong, Tiểu Quả mới khoác gùi lên lưng. Tiểu Tráng thấy vậy cũng nằng nặc đòi có giỏ riêng. Không còn cách nào khác, nàng đành tìm cho nó một cái gùi nhỏ. Thế là hai mẹ con cùng nhau lên núi. Đi nhiều thành quen, Tiểu Quả giờ đã biết lối nào ít người qua lại để tránh phiền phức. Từ sau nhà hai mẹ con đi vòng một đoạn, chẳng mấy chốc đã tới chân núi.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Tráng theo mẹ lên núi, nên nó hơi sợ. Bàn tay bám chặt lấy mẹ, chẳng dám buông. Vô tình giẫm phải cành khô, nó giật bắn mình, vội nhào vào lòng Tiểu Quả. Nàng nắm chặt tay con, vừa dắt đi vừa căn dặn phải tránh những chỗ bùn lầy. Thỉnh thoảng nàng còn trò chuyện để con quên đi nỗi sợ.

Nói chuyện với mẹ được một lúc, Tiểu Tráng dần dạn hơn. Nó mở to mắt nhìn khắp khu rừng rậm rạp, điều gì cũng khiến nó tò mò.

“Mẹ ơi, ở đây đẹp quá!”

Tiểu Quả nắm tay con thật chặt, dịu dàng đáp: “Thích thì cứ nhìn ngắm đi, mẹ sẽ không để con ngã đâu.”

Nghe vậy, Tiểu Tráng gật đầu tin tưởng, đưa tay nhỏ cho mẹ nắm, đôi mắt vẫn chăm chú dõi theo cảnh sắc xung quanh.

Trong khi đó, tại ngôi làng chài nhỏ gần cạnh…

Một tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người đàn ông trong nhà.

“Lý huynh, là ta, hôm nay đến thay thuốc.”—giọng Dư Chi Chi rụt rè vọng vào.

Giang Đan Hà khẽ nâng tay ra hiệu cho Lý Thủ Cát mở cửa. Cửa vừa hé, Dư Chi Chi trong bộ váy hồng e thẹn bước vào, tay cầm khay thuốc. Ánh mắt nàng lén lút liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên giường. Dù sắc mặt còn nhợt nhạt, nhưng ngũ quan tuấn mỹ đến động lòng: cặp mày đậm, khí chất hiên ngang, đôi mắt hạnh hơi xếch, hàng mi rậm rạp, sống mũi cao thẳng, còn đôi môi tuy tái nhợt vì thương tích nhưng vẫn gợi cảm vô cùng.

Nghĩ đến đây, mặt Dư Chi Chi bỗng đỏ bừng, tim đập thình thịch không yên.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 29: Đây là...


Giang Đan Hà cảm thấy có ánh mắt nóng rực đang dõi theo mình, liền chau mày, quay sang nhìn về phía Dư Chi Chi.

Ngay khoảnh khắc ấy, Dư Chi Chi vội cúi gằm đầu như bị bỏng. Giang Đan Hà không thấy có gì khác lạ, lại quay đi, không để tâm. Còn Dư Chi Chi thì mặt đỏ bừng, trong lòng thoáng vui mừng: ‘Vừa rồi huynh ấy nhìn ta sao? May mà hôm nay ta mặc bộ váy mới mà cha mua từ kinh thành về.’

Nàng nghĩ thầm như vậy.

Dư Chi Chi khéo léo đi vòng ra sau Giang Đan Hà, bắt đầu băng bó vết thương cho hắn. Trước đây, mỗi lần thay thuốc, hắn đều bất tỉnh, lần này thì lại tỉnh táo. Tay nàng run run, thế nào cũng không thể ổn định được. Mỗi khi đầu ngón tay khẽ chạm vào da thịt hắn, mặt nàng lại nóng bừng. Phải khó nhọc lắm mới thay xong thuốc và đắp thảo dược mới, Dư Chi Chi vội ôm khay chạy ra ngoài, chẳng dám ngoái lại.

Người vô tâm như Giang Đan Hà chẳng hề nhận ra, nhưng Lý Thủ Cát thì nhìn thấy rõ. Hắn không khỏi thở dài thầm tiếc cho Dư Chi Chi – bởi Giang Đan Hà đã có người trong lòng rồi.

Giang Đan Hà lại giục Lý Thủ Cát tiếp tục nói nốt chuyện vừa rồi.

Ngoài cửa, Dư Chi Chi vừa chạy ra đã đụng phải cha mình. Dư Vương Quý—thầy thuốc đang chữa trị cho Giang Đan Hà. Ông vuốt chòm râu, liếc nhìn con gái, chỉ một cái nhìn đã nhận ra nàng động lòng với người đàn ông kia.

Dư Chi Chi thấy ánh mắt cha, lập tức hiểu ngay ông đã đoán được. Nàng xấu hổ dậm chân:
“Cha! Con mặc kệ cha đấy!” – rồi quay người bỏ chạy.

Dư Vương Quý nhìn theo bóng con gái, khẽ thở dài:

“Con gái ta lớn rồi...”

Nói xong, ông mới bước vào nhà. Thực ra ông vẫn chưa biết người kia rốt cuộc là ai, xuất thân thế nào. Nhưng nhìn bộ giáp kim loại hắn từng mặc, cộng với dung mạo tuấn tú khác thường, thì tuyệt đối không thể là dân thường. Vì con gái, Dư Vương Quý thầm nghĩ nhất định phải tìm hiểu rõ ngọn ngành về người này.

Bên này, Tiểu Quả lần theo dấu đánh dấu, tìm tới chỗ đặt bẫy. Nàng gạt lá khô ra, nhưng bên trong chẳng có gì. Xem ra sau những trận mưa lớn, lũ thú nhỏ đều không chịu ra ngoài.

Nàng đi tới bẫy khác, vẫn trống không.

Tiểu Tráng tò mò theo sát mẹ. Khi nhìn thấy cái bẫy được giăng khéo léo, nó tròn mắt ngạc nhiên:

“Đây là chỗ mẹ bắt được chim trĩ hôm trước sao?”

Tiểu Quả gật đầu:

“Ừ, nhưng lần này chẳng có gì cả. Mẹ sẽ dắt con đi bắt cá. Đi nào.”

Nàng vốn không thất vọng, bởi trước khi đi cũng đoán rằng sẽ chẳng có con mồi nào. Thực ra, mục đích quan trọng hôm nay là bắt cá – nàng muốn làm chả cá rồi đem bán.

Trong chợ, Tiểu Quả từng để ý thấy hầu như chẳng có mấy sản phẩm chế biến từ cá. Thứ gì bán cũng na ná, chẳng có điểm mới lạ. Nếu làm chả cá, chắc chắn sẽ thu hút, lại kiếm được ít tiền. Mà lúc này, điều nàng thiếu nhất chính là tiền: ngô còn lâu mới thu hoạch, bao nhiêu thứ cần sắm sửa, hơn nữa còn phải trả nợ cho Dương thị. Đã vậy, còn phải xây chuồng bò – không thể để chúng ở trong phòng mãi được. Thứ gì cũng cần tiền.

Đến bờ sông, Tiểu Quả nhìn kỹ, thấy có khoảng bảy đến tám con cá lớn đang bơi lượn. Nhưng bắt một lúc hết thì không thể. Chỉ cần động mạnh một chút, cả đàn sẽ tản ra. Tiểu Tráng lần đầu tiên thấy nhiều cá to như thế, kinh ngạc đến nỗi miệng há hốc. Nhưng nhìn động tác mẹ rón rén, nó cũng học theo, bước thật nhẹ.

Tiểu Quả dặn con đứng yên bên bờ, rồi lặng lẽ đặt giỏ xuống chỗ lòng sông hẹp để chặn đường cá. Sau đó, nàng men theo mép đối diện, từ từ xua cá về hướng giỏ. Cuối cùng, nàng cũng lùa được sáu con cá lớn vào trong. Dù có một con thoát đi, nhưng chừng đó đã đủ làm được rất nhiều chả cá. Đặc biệt, lũ cá này còn béo hơn cả lần trước.

Nhìn mẹ bắt cá thành công, Tiểu Tráng reo to:

“Mẹ giỏi quá!”

Nói xong, nó lon ton chạy lại, nhón chân ngó vào trong giỏ.

Tiểu Quả đặt giỏ xuống thấp để con nhìn cho rõ, rồi xỏ giày vào, nắm tay nó dẫn về.

“Về thôi.”

Lần này, Tiểu Tráng không còn sợ hãi nữa. Nó không bám chặt lấy mẹ mà đã dám tự đi một mình. Trên đường xuống núi, hai mẹ con vừa đi vừa cắt cỏ. Chẳng mấy chốc, gùi đã đầy ắp.

Hai mẹ con hân hoan hướng về nhà. Giữa chừng, Tiểu Quả chợt bị một dây leo ven đường thu hút. Nàng cúi xuống nhìn kỹ, bất giác vui sướng thốt lên:

“Đây là…”
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 30: Phá tổ ong


Tiểu Quả vui mừng kéo dây leo ra. Với một cú giật mạnh, cả gốc cây hiện rõ, từng củ khoai to nhỏ treo lủng lẳng. Đây chính là khoai tây núi.

Tiểu Quả nhìn quanh những củ khoai mọc trong lớp đất màu mỡ ẩm ướt mà lòng phấn khởi. Sườn núi chỗ này phủ đầy dây leo. Nàng vội đánh dấu để lần sau còn tìm lại. Nơi này nằm ở hướng ngược hẳn với lối đi thường ngày của nàng, nên trước giờ chưa từng phát hiện. May mắn hôm nay lại vô tình bắt gặp.

Tiểu Quả muốn đào ít củ đem về ngay, nhưng gùi đã đầy. Nàng đành ngậm ngùi quay về trước.

Quyết định xong, Tiểu Quả dắt Tiểu Tráng về nhà. Tiểu Tráng chẳng hiểu vì sao mẹ lại vui đến thế, nhưng thấy mẹ vui bản thân bé cũng thấy vui lây. Cậu bé thầm nhủ sẽ không để mình trở thành gánh nặng cho mẹ. Vì vậy, khi mẹ ngỏ ý giúp, nó nhất quyết từ chối, tự đeo chiếc gùi nhỏ, lon ton đi theo sau mẹ.

Về đến nhà, Tiểu Quả thả cá vào chậu nước cho chúng bơi. Sau đó, nàng trút hết cỏ trong gùi ra. Tiểu Tráng được giao nhiệm vụ “canh cá” – phòng trường hợp chúng nhảy ra ngoài. Xong xuôi, Tiểu Quả lại tất tả đi lên núi đào khoai.

Tiểu Tráng ngồi ngoan trước chậu, mắt không rời khỏi mấy con cá. Bé con nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ mẹ giao.

Tiểu Quả đi nhanh lên sườn núi lúc nãy, lấy cuốc nhỏ đào từng đoạn dây khoai. Nàng chăm chú đào, chẳng mấy chốc gùi đã đầy ắp. Tiểu Quả lau mồ hôi, trong lòng sung sướng: ‘Vừa mệt vừa vui.’ Với chỗ khoai này, nàng lại có thêm công thức mới cho món chả cá.

Đào xong, nàng cẩn thận lấp đất che lại phần khoai còn sót, rồi mang gùi xuống núi.

Vừa về đến cửa, một giọng đàn bà chanh chua vang lên sau lưng:

“Ối chà, hóa ra ngươi đói đến mức ăn cỏ thật! Sớm nói một tiếng thì ta còn giúp, người cùng làng cả mà. Aiya, sao không nói sớm…”

Tiểu Quả nghe liền nhận ra:

“Lý Triệu Địch…”

Nàng chẳng vội bước vào, mà quay lại nhìn người đàn bà kia:

“Ôi chao, thì ra là Triệu Địch. Ta còn tưởng giữa ban ngày ban mặt lại gặp quỷ chứ.” Nói xong, nàng che miệng cười khúc khích.

Lý Triệu Địch tức đến xanh mặt, trông chẳng khác gì ma quỷ thật. Tiểu Quả càng cười mỉa. Ả ta hừ mạnh:

“Lão Lưu nhà ta vừa được thăng chức, gọi là cái gì nhỉ… à quên mất. Mỗi tháng được hẳn năm lượng bạc! Lão Lưu nhà ta… lão Lưu nhà ta…”

Cứ thế, Lý Triệu Địch thao thao bất tuyệt, nhắc mãi hai chữ “lão Lưu nhà ta”. Tiểu Quả đứng nghe, còn vỗ tay phụ họa, ra vẻ hứng thú. Nhìn dáng vẻ thản nhiên của nàng, Lý Triệu Địch nghẹn họng, chẳng biết khoe tiếp thế nào. Trong lòng rủa thầm Tiểu Quả, càng nói càng thấy mình bị coi thường. Cuối cùng không chịu nổi, ả ta đành bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm.

Tiểu Quả đảo mắt, nhặt một hòn đá vừa tay, ngắm về phía một tổ ong cách Lý Triệu Địch không xa. Nàng lẩm nhẩm:

“Ba… hai… một…”

“Bộp!”

Hòn đá trúng ngay tổ ong. Cả tổ rơi đúng xuống đầu Lý Triệu Địch. Ả ta đưa tay sờ, lập tức lũ ong ào ra vo ve. Lý Triệu Địch ôm đầu, hét lên rồi chạy bán sống bán chết.

Tiểu Quả khoanh tay nhìn, nhếch môi khoái chí. Tổ ong cũng nhỏ thôi, mấy vết đốt không chết người, nhưng đủ cho ả ta khốn khổ vài bữa.

Đúng lúc đó, Tiểu Tráng nghe ồn ào nên chạy ra. Thấy cảnh Lý Triệu Địch chạy thục mạng, nó phá lên cười.

<i>“</i>Cái người xấu xa này lúc nào cũng đến chọc tức mẹ, để mẹ buồn rầu. Đúng là kẻ xấu!” Tiểu Tráng nghĩ thầm.

Tiểu Quả vốn không định để con nhìn thấy, nhưng thấy Tiểu Tráng cười vui, nàng cũng bật cười, rồi nắm tay con dắt vào nhà.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 31: Bột khoai tây


Vừa về đến nhà, việc đầu tiên Tiểu Quả làm là đặt gánh khoai xuống. Cả đoạn đường dài, sức nặng ấy khiến vai nàng đau nhức không ngớt. Trước đó còn bị Lý Trác Đệ chặn đường nên nàng càng về muộn hơn. Thấy mẹ xoa xoa vai, Tiểu Tráng lập tức chạy lại, chu chu miệng thổi cho mẹ.

“Để con thổi cho mẹ đỡ đau!”

“Ừ, đúng là không còn đau nữa. Thậm chí còn dễ chịu lắm. Con trai mẹ ngoan quá!.” Tiểu Quả ôm con vào lòng đầy trìu mến, còn cố ý tựa đầu lên bờ vai nhỏ bé kia. “Tráng nhi chính là chỗ dựa của mẹ.”

Nghe thế, Tiểu Tráng sung sướng, vội ưỡn thẳng lưng để vai mình làm chỗ tựa vững chắc hơn. Tiểu Quả phì cười, đưa tay khẽ vỗ lên má con trai, ánh mắt chan chứa yêu thương.

Còn khá sớm để chuẩn bị bữa trưa. Tiểu Quả bỗng nhớ ra trong nhà có một cái cối xay, nhưng lại không rõ đã thấy ở đâu. Nàng bới tìm một hồi, cuối cùng phát hiện nó bị che khuất dưới đống củi trong góc bếp.

Đã tìm được cối xay, nhưng làm sao đưa được nó lên bàn bây giờ? Nó nặng vô cùng. Nhìn quanh, Tiểu Quả nghĩ ra cách: tìm một tấm ván dài, chèn thêm hòn đá lớn ở dưới làm điểm tựa, biến nó thành đòn bẩy. Nàng giẫm mạnh xuống một đầu, thế là chiếc cối tròn trịa lăn kịch lên mặt bàn, gọn gàng như đã tính sẵn.

Sau đó, đến công đoạn gọt khoai. Việc này khá mất thời gian nên Tiểu Quả phải nhanh tay. Thấy mẹ bận rộn, Tiểu Tráng muốn giúp, nhưng nàng lo con lỡ cắt trúng tay nên không cho. Thằng bé ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, tò mò hỏi:

“Mẹ ơi, sao phải làm nhiều khoai thế?”

“Mẹ sẽ làm bột khoai tây. Có bột rồi thì có thể làm thành mì. Sau đó nấu cùng viên cá, thêm nước canh nấm cay nóng… sẽ thành món miến khoai tây viên cá tuyệt ngon. Rồi mẹ sẽ mang ra chợ bán.” Tiểu Quả kiên nhẫn giải thích. Món nàng mê nhất trước khi xuyên qua chính là miến khoai tây. Nhất là khi kết hợp với sợi mì thái tay, chan nước canh cay cay, trên mặt lại điểm thêm vài viên cá trắng nõn – mùi vị ấy, nghĩ thôi đã khiến nàng muốn nuốt nước bọt.

Nghe mẹ tả, Tiểu Tráng cũng không nhịn được mà nuốt khan, mắt sáng rỡ. Thấy vậy, Tiểu Quả cười, trấn an:

“Khi nào làm xong, mẹ sẽ nấu cho con ăn thử trước nhé!.”

“Vâng ạ!” Thằng bé gật đầu liên hồi, rồi lon ton phụ mẹ rửa khoai.

Khoai đã sạch, Tiểu Quả thái nhỏ, cho vào cối, nghiền nát, thêm nước rồi lọc. Phần bã bỏ đi, còn thứ nước sệt màu trắng đục thì nàng hứng vào chậu, để lắng xuống.

Đến khi xong xuôi, mặt trời đã đứng bóng. Trong sân có ba chậu lớn nước bột khoai, nàng đặt ở chỗ râm mát chờ lắng rồi mới rửa tay, chuẩn bị cơm trưa.

Tiểu Tráng tò mò nhìn chằm chằm vào chậu nước. Trong thứ nước đục ngầu kia, làm sao lại biến thành bột khô như trong túi mẹ cất trong bếp được chứ? Nghĩ mãi cũng không thông, nó bèn chạy đi hỏi.

Tiểu Quả kiên nhẫn giảng:

“Trong khoai tây vốn có tinh bột. Mẹ đã lọc ra, giờ để yên một lúc, tinh bột sẽ lắng dần xuống đáy chậu. Sau khi gạt bỏ nước, phần còn lại chính là bột. Đợi nó khô đi, sẽ giống hệt như thứ con thấy trong túi vải kia.”

Tiểu Tráng gật gù, cảm thấy thú vị vô cùng. Nó háo hức chờ đợi giây phút được tận mắt thấy thứ bột trắng ấy.

Trong lúc đó, Tiểu Quả thả mì vừa làm vào nồi nước sôi. “Tiểu Tráng, bày bát đũa ra bàn đi con.”

“Dạ!”

“Cẩn thận kẻo bỏng nhé.”

Nấu xong, Tiểu Quả nhanh tay vớt mì ngâm qua nước lạnh, rồi bưng vào nhà. “Ăn thôi nào. Hai ngày nay mẹ bận quá, cơm nước hơi sơ sài, con chịu khó nhé.” Nói rồi, nàng xới một thìa cà tím xào thịt bằm, bỏ vào bát con trai.

“Thế này là ngon lắm rồi ạ. Mì mẹ nấu lúc nào cũng là nhất!” Tiểu Tráng ăn mì, trong lòng hạnh phúc vô bờ. Được ăn no, được ăn ngon, lại có cả thịt, cả món mới lạ mỗi ngày, trước kia thằng bé chẳng dám mơ tới.

Tiểu Quả nhìn con, môi khẽ cong. So với bao gia đình trong vùng này còn đang thiếu ăn, bữa cơm của mẹ con nàng quả thật đã rất sung túc. Song nghĩ đến quá khứ ở thời hiện đại, khi mỗi bữa cơm nhà mẹ ruột đều có ba món một canh đủ đầy, nàng lại thấy mình vẫn chưa cho con được nhiều như mong muốn.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 32: Tích góp tiền bạc


Ăn cơm xong, Tiểu Tráng nhất quyết không cho mẹ động vào chén đũa. Nó tự mình bưng tất cả vào bếp rửa. Tiểu Quả ngồi nhìn, trong lòng thấy ấm áp vô cùng. Dù chưa từng làm mẹ trước kia, nhưng nàng đã xem nhiều đoạn video nuôi dạy trẻ nhỏ trên mạng. Người ta vẫn bảo, không nên nuông chiều trẻ con quá mức. Cần tập cho chúng tham gia việc nhà, rèn luyện những kỹ năng cơ bản trong cuộc sống. Huống chi, Tiểu Tráng lại là con trai, càng không thể để con ỷ lại.

Ngồi được một lúc, Tiểu Quả ra ngoài xem thử chậu nước lọc khoai. Nước đã trong hơn lúc ban đầu, chỉ cần để thêm một lúc nữa là có thể bỏ đi phần nước.

Tiểu Tráng rửa xong bát đũa cũng lon ton chạy ra, đứng cạnh mẹ cùng ngó xuống. Quả nhiên, so với trước bữa cơm, nước đục đã lắng lại nhiều. Nhìn kỹ còn thấy có lớp bột trắng bám dưới đáy chậu. Nó lập tức chỉ cho mẹ:

“Mẹ ơi, cái kia là bột khoai phải không?”

Tiểu Quả gật đầu:

“Đúng rồi, đó chính là bột khoai. Nhưng nó vẫn chưa lắng hết đâu. Phải đợi đến khi nước trong vắt, bột mới thật sự kết lại.”

Trời hôm ấy nắng vàng chan hòa. Tiểu Quả ngồi lên chiếc ghế thấp ngoài sân, vừa hong nắng vừa tận hưởng khoảnh khắc yên bình. Thấy thế, Tiểu Tráng cũng bắt chước, lôi một cái ghế con ra, bắt chước dáng điệu của mẹ: hai tay gác sau đầu, chân vắt chéo, mắt lim dim. Cảnh tượng ấy khiến Tiểu Quả không nhịn được, bật cười khúc khích. Thằng bé này đúng là…

Đột nhiên, Tiểu Tráng nhớ ra điều gì:

“Mẹ ơi, con cho Đại Hắc và Tiểu Bạch ra ngoài có được không?”

“Được chứ.”

Tiểu Quả cũng suýt quên mất. Bê con cần ra nắng, như thế mới mau lớn, sau này lại sắp có chuồng rồi, sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Nghe mẹ đồng ý, Tiểu Tráng hí hửng chạy vội vào trong phòng. Vừa mở cửa, hai con bê đã lon ton phóng ra, như thể bị giam lâu ngày. Tiểu Quả đứng dậy đóng cổng lại, rồi bứt một nắm cỏ tươi rải xuống sân cho chúng gặm.

Lúc này nàng chợt nhớ, vẫn chưa dọn phân trong phòng. Bèn lấy cuốc xẻng đi vào, may mà chúng còn nhỏ nên lượng phân không nhiều. Dọn dẹp xong, nàng quan sát thấy phân không quá loãng cũng chẳng khô cứng – dấu hiệu cho thấy chúng khỏe mạnh, lớn nhanh.

Tiểu Tráng tò mò nhìn mẹ xúc phân ra vườn rau, liền hỏi:

“Mẹ ơi, sao không vứt đi mà lại đem bón ruộng?”

Tiểu Quả đặt cuốc xuống, rửa sạch tay, rồi giải thích:

“Bởi vì đây chính là phân bón. Dùng để nuôi đất, rau cỏ sẽ lớn nhanh hơn, xanh mướt hơn.”

Rồi nàng lại ngồi xuống bên con, nói tiếp:

“Con biết không, phân là phần thức ăn dư thừa trong cơ thể người hay động vật. Sau khi tiêu hóa, nó lại sinh ra những chất dinh dưỡng rất tốt cho cây trồng. Vì thế con người thường dùng phân để bón ruộng, giúp đất màu mỡ. Đất tốt thì cây cối cũng sẽ khỏe mạnh.”

Tiểu Tráng nghe mà cảm thấy kỳ diệu. Thì ra, ngay cả thứ tưởng chừng vô dụng nhất cũng có ích.

Nhìn ánh mắt háo hức của con, Tiểu Quả bất giác nghĩ, lần sau ra chợ sẽ tìm vài quyển sách mang về cho nó. Vừa nghĩ vậy, nàng lại chợt nảy câu hỏi:

“Tráng nhi, con biết đọc chữ không?”

Nói xong, chính nàng cũng thấy mình hỏi thừa rồi. Một đứa trẻ ở nơi này, lấy đâu ra cơ hội biết chữ? Huống chi, nguyên chủ cũng chưa từng đi học, thì làm sao có thể dạy con.

Quả nhiên, Tiểu Tráng ngơ ngác lắc đầu:

“Tiểu Hổ ca và Tiểu Hoa tỷ cũng không biết đọc đâu.”

Thời buổi ấy, cái ăn cái mặc còn chưa đủ. Nói chi đến chuyện học hành. Ai muốn cho con đi học phải bỏ ra một số tiền không nhỏ. Nông dân thường thà để con ở nhà, giúp đỡ cày cấy còn hơn. Đợi lớn, lấy vợ gả chồng, ấy mới là việc thực tế. Trong mắt họ, học hành chẳng qua phí sức, phí thời gian.

Những đứa trẻ được đi học, phần lớn đều là con cháu nhà giàu, có quyền có thế. Trường học vốn dĩ không mở cửa cho dân thường, nếu không có tiền bạc hay địa vị thì chẳng thể chen chân vào. Vì thế, hầu hết nông hộ đều từ bỏ ý định, giữ con ở nhà làm việc đồng áng.

Nhưng Tiểu Quả lại nghĩ khác. Nàng không muốn Tiểu Tráng lớn lên trong mờ mịt và tầm thường. Sau này, khi con đủ tuổi, nàng nhất định phải cho nó đi học, dù vất vả đến đâu cũng cam lòng. Vì vậy, từ giờ nàng càng phải chăm chỉ kiếm tiền, chắt chiu từng đồng, để dành cho tương lai của con trai mình.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 33: Lên núi hái nấm


Sau một buổi chiều chờ đợi, nước trong chậu đã trở nên trong vắt. Tiểu Quả chắt bỏ lớp nước, để lộ ra một tầng tinh bột dày bằng đốt ngón tay lắng dưới đáy chậu. Nước trong hai nồi còn lại cũng được nàng đem đổ bỏ, sau đó đem phần cặn lắng chuyển sang khay tre để hong khô.

Tráng Tráng tò mò dùng tay chọc vào lớp tinh bột - vừa mềm lại vừa chắc. Cậu bé cứ mải mê nghịch ngợm, không ngừng chọc chọc đầy hiếu kỳ. Nhìn thấy thế, Tiểu Quả cảm thấy vô cùng đáng yêu, nàng cũng bắt chước thử theo, nhưng vừa chạm một cái đã rụt tay lại ngay.

Nhìn vào tiết trời hiện tại, đến ngày mai lớp tinh bột này chắc chắn sẽ khô hoàn toàn. Lúc ấy, Tiểu Quả có thể bắt đầu nấu nước dùng. Trong nhà vẫn còn mấy cân xương heo, ninh xong nồi canh xương, nàng sẽ lên núi hái ít nấm về nấu canh nấm. Vừa nghĩ thôi mà miệng đã thèm.

Đêm đó, dùng cơm xong, Tiểu Quả đi ngủ sớm. Trước khi khép mắt, nàng còn tính toán: sáng mai phải dậy thật sớm, vì trên núi có rất nhiều thứ cần tìm. Ngoài nấm, nàng còn muốn thử vận may kiếm thêm ít gia vị. Gia vị trong không gian đã gần cạn, mà nàng còn muốn làm thêm ít sa tế. Vì không có đủ nguyên liệu nên chỉ còn cách lên núi tìm.

Trước khi ngủ, nàng dặn dò Tráng Tráng rằng ngày mai mình sẽ lên núi, không thể đưa cậu theo. Lần này nàng dự định đi xa hơn, địa hình lại chưa quen thuộc, trên đường có thể gặp nguy hiểm. Nếu đi một mình thì nàng còn dễ xoay xở, nhưng nếu mang theo Tráng Tráng thì chẳng thể nào đảm bảo an toàn cho con. Nàng tuyệt đối không muốn để con trai mình gặp hiểm nguy.

Ban đầu Tráng Tráng không chịu, cứ nhất quyết đòi đi. Sau khi nghe Tiểu Quả dỗ dành và hứa hẹn hết lần này đến lần khác, cuối cùng cậu mới miễn cưỡng đồng ý. Dẫu vậy, trong lòng vẫn không vui, ôm chặt mẹ mà ngủ thiếp đi.

Trời chưa kịp sáng, Tiểu Quả đã tỉnh giấc. Nàng rón rén rời khỏi giường, bước ra ngoài. Trong giỏ có sẵn liềm và dao bếp, lần này nàng còn mang thêm một con dao nữa, phòng khi gặp nguy hiểm có thể dùng. Nếu dao cũng không ích gì, nàng vẫn còn chiếc nhẫn để trốn thoát. Sau khi khóa cửa cẩn thận, nàng thẳng tiến lên núi.

Đến nơi, việc đầu tiên Tiểu Quả làm là đi kiểm tra bẫy thú. Không ngờ, vừa lại gần, nàng đã phát hiện một chiếc bẫy có dấu hiệu bị động. Tiến tới xem thử, quả nhiên bên trong có một con gà rừng! Tiểu Quả mừng rỡ định vung dao hạ xuống thì bàn tay bỗng khựng lại. Hình như… đó là trứng?

Dưới bụng gà rừng dường như có mấy quả trứng. Tiểu Quả muốn đưa tay ra nhặt thử, nhưng vừa mới chạm gần, con gà liền hung hăng mổ lia lịa. Nàng lập tức rút tay lại. Nghĩ bụng: số trứng này e rằng có thể ấp nở thành gà con, đã vậy thì không thể ăn được, cũng không thể giết gà mái.

Tiểu Quả bèn tìm một cành gỗ chắc, nhẹ nhàng gạt con gà sang một bên bẫy. Một tay giữ chặt, một tay cẩn thận lấy hết số trứng ra. Sau đó, nàng đem con gà đến một góc yên tĩnh thả xuống. Lúc này gà mái đã không còn giãy giụa dữ dội nữa. Vừa được thả ra, nó lập tức bổ nhào về phía trứng, xòe cánh ấp lại, đôi mắt cảnh giác dõi theo từng cử động của Tiểu Quả. Nàng đặt hết đồ xuống rồi lặng lẽ rời đi.

Tiểu Quả tiếp tục đi sâu vào trong núi. Càng đi sâu, cây cối càng um tùm rậm rạp. Nàng vừa đi vừa cẩn thận khắc dấu để đánh dấu đường, tuyệt đối không dám sơ suất. Nhờ trận mưa hai ngày trước mà nhiều nấm đã mọc rộ. Tiểu Quả chăm chú phân biệt nấm ăn được và nấm độc. Chẳng mấy chốc, nàng đã hái được kha khá nấm mối và nấm thông rừng, toàn là nguyên liệu tuyệt vời để nấu ăn.

Đi thêm một đoạn, nàng gần như đã tới giữa khu rừng. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng càng đi sâu, sương mù lại càng dày đặc. Bản năng mách bảo nàng không nên tiến thêm nữa, nên đổi hướng rẽ sang bên. May mắn thay, chẳng bao lâu, nàng phát hiện một đám cây hồ tiêu mọc chen chúc, liền vội vàng hái. Quanh đó còn có ít đại hồi, nàng cũng không bỏ qua. Trên đường quay về, nàng còn tìm thấy một cây nguyệt quế, liền hái thật nhiều lá mang về để phơi khô dự trữ.

Ánh mặt trời len qua tầng lá dày đặc, đổ xuống thành những vệt sáng lung linh dưới tán cây. Từng tia nắng vàng như dải lụa mỏng buông phủ khắp mặt đất. Vận may như mỉm cười với Tiểu Quả. Vì trước mắt nàng, một luồng sáng chiếu xuyên qua tầng lá xanh biếc, tạo thành một vầng hào quang đẹp đẽ bao quanh gốc cây, tựa hồ như có đàn tinh linh đang múa lượn xung quanh.

Tiểu Quả khẽ dừng lại, thở dài. Giá mà bây giờ có máy ảnh thì nàng nhất định sẽ chụp lại khoảnh khắc thần kỳ này.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 34: Cứu người không mong báo đáp


Ngay lúc đó, một tiếng sột soạt vang lên từ gần đó. Nghĩ rằng có con thú đang đến gần, Tiểu Quả lập tức ẩn mình. Nàng sợ rằng đó có thể là một con thú lớn. Một lúc sau, tiếng sột soạt vẫn còn tiếp diễn, nhưng chẳng thấy thứ gì xuất hiện. Tiểu Quả chăm chú lắng nghe hơn, và trong âm thanh ấy, nàng nghe được một tiếng kêu cứu yếu ớt.

Trong đầu nàng bất giác liên tưởng đến một cảnh trong Tây Du Ký. Đó là một phân đoạn trong rừng, khi Hồng Hài Nhi biến thành một cô gái để lừa Đường Tăng. Nghĩ đến cảnh ấy, Tiểu Quả rùng mình sợ hãi. Nàng bắt đầu cảm thấy mình có phần phản ứng thái quá, trí tưởng tượng thật sự đã chạy quá xa.

Sau khi xác nhận rằng xung quanh không có nguy hiểm, Tiểu Quả mới từ từ tiến đến gần nơi phát ra tiếng động. Hóa ra âm thanh phát ra từ một cái hố dưới đất. Nàng đoán đây là một cái bẫy bỏ hoang. Bên trên miệng hố còn sót lại những cọc gỗ đã mục rữa. Thông thường, bẫy đều được dựng bằng những thanh gỗ nhọn để làm thú bị thương. Nhìn vào kích thước cọc gỗ, có thể thấy đây từng là loại bẫy lớn. Theo phỏng đoán của Tiểu Quả, cái bẫy này hẳn đã tồn tại ít nhất từ năm đến sáu năm. Vừa đặt chân lên, gỗ liền vỡ vụn thành bụi, cho thấy thời gian đã bào mòn nó đến mức nào.

Tiểu Quả hạ thấp giọng, khàn khàn cất tiếng hỏi:

“Khụ… bên dưới có người sao?”

Ban đầu, giọng nói dưới hố yếu ớt, gần như tuyệt vọng. Nhưng khi nghe được tiếng Tiểu Quả, người kia lập tức hét to, giọng tràn đầy sinh khí:

“Có, có! Ta ở đây! Đại ca, cứu ta với!”

Người đàn ông vốn đã gần như tuyệt vọng, nhưng vẫn cố gắng bám víu vào chút hy vọng, không ngừng ném những mảnh gỗ ra ngoài. Không ngờ, cuối cùng thật sự có người đến.

Sợ rằng người vừa lên tiếng sẽ bỏ đi, anh ta vội vàng giải thích:

“Huynh đệ, ta họ Lý, quê ở một thôn chài nhỏ. Trong nhà có người bị thương, ta mới vào núi săn ít gà rừng, thỏ rừng về hầm thuốc tẩm bổ. Không ngờ lại rơi xuống đây. Xin huynh cứu giúp!”

Tiểu Quả không trả lời. Nàng đang bận rộn tìm cách. Người đàn ông vì sợ nàng bỏ đi, nên không ngừng gọi với lên. Một lúc sau, một sợi dây mây được thả xuống. Người đàn ông mừng rỡ, nhanh chóng bám dây leo lên. Sau khi thoát khỏi hiểm cảnh, anh ta vội vàng ngước lên cảm tạ ân nhân cứu mạng. Nhưng nhìn quanh, chẳng thấy ai cả - chỉ có sợi dây mây được buộc chặt vào thân cây to gần đó. Anh ta tìm khắp nơi vẫn không thấy, đành cất tiếng gọi lớn:

“Ân nhân! Tại hạ Lý Thủ Cát, nợ ngài một mạng!”

Tiếng gọi vang vọng khắp núi rừng, dội đi dội lại. Tiểu Quả nghe thấy mà khẽ mỉm cười. Nợ gì chứ? Nàng chỉ là tiện tay làm thôi.

Khi trở về nhà, đã thấy Tráng Tráng đang ngồi ngoan ngoãn trước cửa, chờ mẹ. Vừa thấy bóng dáng nàng, cậu bé lập tức chạy nhào tới ôm chặt.

“Đói bụng rồi đúng không?” Tiểu Quả hôn khẽ lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Tráng Tráng dụi vào lòng mẹ, khẽ lắc đầu, nét mặt có chút ủ rũ. Tiểu Quả đoán ngay là cậu bé lo lắng cho mình nên mới như vậy, liền hôn thêm một cái nữa. Đúng như nàng nghĩ, từ lúc tỉnh dậy, Trang Trang vẫn ngồi trước cửa ngóng về hướng mẹ đi, mãi đến khi thấy nàng trở về mới nở nụ cười.

Tiểu Quả ôm con trai, kể cho cậu nghe những điều kỳ thú mình gặp trong núi. Tráng Tráng nghe chăm chú, còn khăng khăng rằng lần sau nhất định phải đi theo.

Tiểu Quả gật đầu đồng ý, rồi lấy giỏ cho cậu xem. Tráng Tráng lần lượt cầm xem từng thứ - tay trái cầm nấm thông, tay phải cầm nấm mối, còn nhìn cả đống lá trong giỏ mà hỏi:

“Mẹ ơi, cái này là gì?”

Tiểu Quả kiên nhẫn giải thích: đó là các loại gia vị nấu ăn. Có chúng, món ăn sẽ thơm ngon hơn rất nhiều. Trang Trang gật gù ra vẻ hiểu biết, nhưng ngay sau đó bụng lại réo lên.

Tiểu Quả cười, xách giỏ đứng dậy:

“Đi thôi, mẹ nấu cơm cho con ăn.”

Nàng vào bếp. Lúc này tuy đã hơi muộn để ăn sáng, nhưng vẫn còn sớm cho bữa trưa, nên nàng quyết định chuẩn bị bữa sáng trước.

Tiểu Quả rửa sạch nấm mối, rồi lấy ra một miếng thịt nhỏ, thái tất cả thành hạt lựu. Nàng cho thịt vào nồi nóng, đảo đều đến khi mỡ trong thịt tiết ra, rồi mới đổ nấm mối vào. Ngay lập tức hương thơm hòa quyện lan tỏa, xộc thẳng vào mũi. Xào thêm một lát, nàng nêm nếm gia vị, cho thêm gạo và nước, để nồi cháo sôi liu riu khoảng nửa canh giờ.

Trong lúc chờ cháo, Tiểu Quả còn làm thêm một đĩa khoai tây xào sợi. Khi nồi cháo đã chín, vừa mở nắp ra, mùi hương ngào ngạt lập tức lan khắp căn bếp, thơm đến mức ai cũng phải nuốt nước miếng.

Mẹ con Tiểu Quả ngồi ăn sạch sẽ từng hạt cơm, từng thìa cháo, đúng với tinh thần không bao giờ lãng phí đồ ăn. Đĩa khoai tây xào cũng bị quét sạch, không còn sót lại chút nào.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 35: Làm nước dùng


Ăn sáng xong, Tiểu Quả bắt đầu mang gia vị và nấm hái được ra phơi nắng. Nàng để riêng một nửa số nấm, rồi bảo Tiểu Tráng ngâm vào chậu nước, lát nữa sẽ dùng để nấu canh.

Trong nhà có hai cái nồi lớn. Sau khi đổ đầy nước, Tiểu Quả bỏ hết số xương còn lại vào một nồi, thêm một túi gia vị nhỏ cùng ít muối, rồi để lửa liu riu ninh trên bếp. Xong, nàng rửa sạch nấm và cho vào nồi còn lại. Lần này nàng không bỏ gia vị, bởi nấm mối vốn có mùi thơm rất riêng, khi nấu sẽ dậy lên vị ngọt tựa thịt gà. Nấm thông lại càng thơm, chỉ cần thêm chút muối là đủ.

Chuẩn bị xong nước dùng, Tiểu Quả bắt đầu nghĩ cách để hôm sau chở hết đồ ra chợ. Nàng nhớ trong thôn có một nhà nuôi lừa, liền mang theo hai mươi đồng, định qua đó mượn xe. Đến cửa, Tiểu Quả cất giọng gọi:

“Lý thẩm, thẩm có ở nhà không?”

Một lát sau, một phụ nữ bước ra. Người gầy guộc, da vàng bủng, gò má hóp lại, nếp nhăn hằn rõ. Từ khe cửa ló ra đôi mắt nheo nheo dò xét ai vừa gọi. Nhận ra là người nhà họ Giang, bà ta vội vàng đi mở cửa, bước chân loạng choạng suýt ngã.

Thấy Lý thị đi đứng không vững, Tiểu Quả vội lo lắng nói:

“Lý thẩm, con muốn mượn xe lừa nhà thẩm.”

Lý thị nhìn Tiểu Quả, trong bụng ngạc nhiên: vốn không thân quen, sao hôm nay lại sang? Chưa kịp nghĩ nhiều thì Tiểu Quả đã nói rõ lý do. Bà liền đưa nàng ra chuồng lừa:

“Đây này.” – nói xong bà hơi ngượng ngập, xoa cánh tay rồi lúng túng bảo – “Ta bận chưa kịp kiếm cỏ cho nó ăn, nên nó hơi…”

Tiểu Quả nhìn con lừa ở trước mặt, gầy đến nỗi xương nhô cả ra. Nàng lo không biết nó có chở nổi mấy nồi nặng kia không. Nghĩ mãi, cuối cùng nàng vẫn quyết định mượn. Bởi ngoài cách này, chẳng còn cách nào đem hàng ra chợ, mà xe của làng thì chắc chắn không chịu chở.

“Thế này nhé Lý thẩm, con mượn xe lừa, đưa bà hai mươi đồng.”

Lý thị sững sờ: hai mươi đồng thật sao? Nhà họ đã lâu chẳng còn tiền, lương thực cũng hết sạch. Hai mươi đồng này đủ cho ba mẹ con sống qua mấy tháng.

“Thật chứ?” – bà run run hỏi lại.

Tiểu Quả gật đầu, đưa tiền tận tay. Lý thị cầm lấy, tay vẫn run bần bật. Tiểu Quả không nhịn được hỏi:

“Lý thẩm, trong nhà chẳng còn cái ăn, sao bà không mổ lừa?”

“Gia súc nuôi trong nhà không thể giết. Chúng có linh tính cả. Huống chi, con lừa này là kỷ vật chồng ta để lại. Dù thế nào cũng không nên ăn.” – bà thở dài, nhìn con lừa với ánh mắt áy náy – “Theo ta, nó chỉ thêm khổ…”

Chồng bà vốn bị bắt đi lính, chẳng bao lâu sau hy sinh nơi chiến trường. Tiền trợ cấp cũng đã cạn từ lâu. Một mình bà vừa lo hai đứa nhỏ, vừa phải kiếm ăn, đồ ăn kiếm được cũng không đủ cầm hơi. Ngay cả bản thân bà, thường chỉ uống nhiều nước cho đỡ đói. Sức đâu mà đi cắt cỏ cho lừa.

Tiểu Quả không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Nàng hiểu rõ hoàn cảnh của Lý thị. Tổ tiên từng dạy: ngựa, trâu, chó, lừa đều hiểu lòng người, không được giết. Nàng nói:

“Vậy bây giờ ta dắt nó về, mai chiều sẽ mang trả.”

Lý thị vội xua tay bảo Tiểu Quả không vội, cứ dùng rồi trả sau cũng được.

Tiểu Quả từ biệt, dắt lừa về nhà. Lý thị đứng nhìn theo, trong lòng tràn ngập cảm kích. Khi bóng dáng Tiểu Quả khuất hẳn, bà hớt hải chạy vào nhà, mừng rỡ gọi các con: “Không lo đói nữa rồi, mẹ sẽ không để các con phải nhịn ăn đâu!” Ôm chặt hai đứa trẻ gầy còm, bà bật khóc trong day dứt.

Về tới nhà, Tiểu Quả buộc lừa lại. Nghe tiếng động ngoài cửa, Tráng Tráng chạy ra, mắt mở to kinh ngạc:

“Mẹ ơi, con gì thế ạ?”

“Đây là con lừa.” – Tiểu Quả vừa nói vừa đưa cho nó một bó cỏ – “Nhưng nó hơi gầy.”

Rửa tay xong, nàng quay lại bếp. Ngay từ lúc đứng ngoài cửa chính, đã ngửi thấy mùi thơm bốc ra từ nồi súp. Giờ mở cửa bếp, hương càng thêm nức mũi.
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 36: Chuẩn bị xong


Nồi canh xương đã chuyển sang màu trắng sữa. Tiểu Quả múc một thìa, nhấp thử một ngụm:

“Ừm… ngọt quá.”

Nàng quay sang thử nồi canh nấm – cũng ngon chẳng kém. Tiểu Quả đặt thìa xuống, cảm thấy hài lòng. Vì chưa cần vội chuẩn bị cơm trưa, nàng ra ngoài xem chỗ bột khoai đã hong khô xong chưa.

Vừa bước ra sân, nàng thấy Tráng Tráng đang đưa tay sờ con lừa. Tiểu Quả liền nhắc:

“Tráng Tráng, đừng đứng phía sau mông lừa, kẻo nó đá đấy!”

Thấy cậu bé đã dịch sang đứng cạnh đầu con lừa, nàng mới yên tâm. Tiểu Quả đi đến chỗ bột khoai, ngồi xổm xuống xem kỹ. Trông thì có vẻ đã khô nước, nhưng nàng vẫn bốc thử một mảnh nhỏ, ấn nhẹ thì bột tơi ra thành vụn. Nàng mừng rỡ, liền đem số bột ấy đến cối xay. Phải nghiền thành bột mịn mới làm được miến khoai.

Tiểu Quả thong thả xay bột. Tiểu Tráng thôi không chơi với con lừa nữa, đôi mắt dõi theo từng động tác của mẹ. Thấy con chăm chú nhìn, Tiểu Quả đặt một miếng bột vào tay con, bế cậu ngang tầm cối, rồi dạy con cách xay.

Tráng Tráng thả bột vào lỗ cối, dồn hết sức đẩy, nhưng cối chẳng nhúc nhích. Khuôn mặt cậu đỏ bừng vì gắng sức. Tiểu Quả khẽ nheo mắt, cười tươi:

“Dễ thương quá!”

Nghĩ vậy, nàng liền nắm tay con cùng đẩy. Cối bắt đầu xoay, từng mảnh bột chầm chậm biến thành bột mịn. Theo hiệu lệnh của mẹ, Tráng Tráng cầm chổi con, quét bột rơi xuống chậu. Cậu nhanh chóng bắt nhịp, còn hăng hái muốn làm tiếp. Tiểu Quả không ngăn, chỉ lặng lẽ giúp mỗi khi con gặp khó khăn.

Xay xong bột thì nồi canh cũng vừa chín. Tráng Tráng nhón người qua bếp, nhìn mẹ nhấc nắp nồi. Mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, cậu hít lấy hít để. Tiểu Quả bật cười:

“Đúng là đồ tham ăn.”

Tay nàng vẫn thoăn thoắt. Nàng rút bớt củi ra khỏi bếp, chỉ để lại một khúc nhỏ dưới mỗi nồi cho canh sôi âm ỉ. Đến lúc này, nước canh đã thành màu trắng sữa. Tiểu Quả múc ra một ít nước xương, để xào cải non, rồi cho bánh bao vào hấp.

Kế đó, nàng gắp vài khúc xương đã mềm nhừ, chế biến thành nước chấm ăn bánh bao. Cuối cùng, bưng thêm hai bát canh xương lên bàn. Bữa trưa đã sẵn sàng.

Tráng Tráng ăn ngon lành. Miệng nhỏ dính đầy dầu, khóe môi còn vương mẩu thịt vụn. Cậu vừa uống canh vừa nhai bánh bao, tay còn gắp cải non, ăn lấy ăn để.

Nhìn con ăn, Tiểu Quả chợt hiểu vì sao các bà mẹ luôn thích đăng ảnh con cái lên vòng bạn bè. Mẹ chẳng bao giờ chán ngắm con mình. Nếu bây giờ có điện thoại, chắc chắn nàng sẽ chụp cho Tráng Tráng thật nhiều hình.

Cơm nước xong, Tráng Tráng ợ một cái rõ to rồi chạy vào bếp rửa bát. Tiểu Quả thì bắt tay làm chả cá. Món này lắm công đoạn, phải tranh thủ hoàn thành khi trời còn sáng.

Nàng định làm sa tế trước. Món này phải chú ý đảo đều tay, sơ ý là khét ngay.

Nàng băm nhỏ ớt, đổ dầu vào nồi cùng hạt tiêu và hành. Chiên vàng xong, nàng vớt ra, rồi cho ớt băm vào. Khói cay nồng tức khắc lan khắp bếp, khiến Tiểu Quả phải tránh xa một lát, chờ dịu mùi mới quay lại đảo chậm rãi để ớt không cháy.

Dầu ớt dần chuyển sang màu đỏ tươi. Nàng múc ra, để nguội, rồi trộn thêm rượu vàng cùng vừng rang. Thế là bí quyết làm sa tế đã xong.

Tiếp đến là chả cá. Tiểu Quả lấy năm con cá, giữ lại một con để riêng cho Tráng Tráng.

Khi hoàn tất, trời đã sẩm tối. Nàng còn phải làm mì. Trong nhà bột mì chẳng còn nhiều, Tiểu Quả quyết định dùng nốt, mai đi chợ sẽ mua thêm.

Nàng nhào bột làm mì, rắc thêm bột khô để sợi không dính. Lúc Tráng Tráng vào bếp, Tiểu Quả vừa làm vừa hỏi:

“Con đã cho bê với lừa ăn chưa?”

Tráng Tráng vốn đã nhận trách nhiệm cho bê ăn. Khi nãy nàng thấy cậu chạy quanh sân, hẳn là đang đi cắt cỏ. Giờ con trai xuất hiện ở bếp, Tiểu Quả đoán chắc nó lại đói.

Tráng Tráng xoa bụng, cười ngượng nghịu. Cậu ngửi mùi thơm cả ngày, lại nghĩ đến chả cá mẹ vừa làm, nhớ đến vị ngọt dẻo dai tan trong miệng, nước bọt ứa ra. Thế là cậu rón rén chạy vào bếp xem thử.

Tiểu Quả xếp mì thường và miến khoai ra mâm, phủ khăn ướt lên để khỏi khô. Chuẩn bị xong nguyên liệu ngày mai, nàng tận dụng phần bột còn lại để nấu bữa tối bằng miến khoai.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mọi người thấy truyện oke khum, để lại bình luận cho tui biết với nhaa. Tuii thích đọc lắm á >333
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 37: Đi bán thôi!


Tráng Tráng hăng hái chạy đi nhóm lửa. Tiểu Quả múc nước canh sang một nồi khác, chờ sôi thì cho hết mì và chả cá vào. Nàng còn rửa hai cây cải non, thả vào nồi, chần sơ rồi gắp ra bát. Tráng Tráng cầm đũa, hí hửng chạy vào phòng ăn.

Ngồi vào bàn, cậu vừa thổi phù phù vừa ăn lấy ăn để, chẳng kịp đợi nguội hẳn. Miến khoai mềm mượt, dai dai, sợi nào sợi nấy đều thấm đẫm vị ngọt ngậy của nước xương. Tráng Tráng gắp ngay một viên chả cá, nhét trọn vào miệng. Ngon tuyệt!

Tiểu Quả thì chan thêm một thìa sa tế lớn vào bát, nhấp một ngụm nước canh. Vị cay nồng lan khắp miệng, chính là hương vị nàng mong nhớ bấy lâu. Không kìm được, Tiểu Quả liên tiếp húp thêm mấy thìa. Hai mẹ con ăn xong, mồ hôi vã ra như tắm. Nàng ngăn Tráng Tráng dọn bát đũa, bảo con đi nghỉ trước, kẻo ra ngoài lúc mồ hôi chưa khô sẽ bị cảm.

Tráng Tráng leo lên giường, vốn định nài mẹ kể chuyện. Nhưng nhớ ra ngày mai mẹ phải dậy sớm, cậu bèn ngoan ngoãn nằm cạnh, dựa vào nàng. Chẳng mấy chốc, cậu đã chìm vào giấc ngủ.

Tiểu Quả vỗ nhẹ lưng con đến khi cậu ngủ say hẳn. Rồi chính nàng cũng thiếp đi.

Sáng hôm sau, khi trời còn tối đen, Tiểu Quả đã thức dậy. Nàng vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho Tráng Tráng. Làm xong, nàng để nguyên trên bếp, hâm bằng lửa nhỏ để giữ nóng. Số lượng nấu đủ dùng cho cả bữa trưa. Trước khi đi, Tiểu Quả cho lừa ăn, chất hết nồi niêu lên xe, khóa cửa, rồi xuất phát trong màn đêm chưa tan.

Ban đầu nàng định gửi Tráng Tráng sang nhà Dương thị, nhưng cậu nằng nặc đòi ở nhà chờ mẹ. Bất đắc dĩ, Tiểu Quả đành chiều. Dù hơi lo, nàng tin con mình hiểu chuyện: cậu đã hứa sẽ ngoan ngoãn ở nhà, ăn uống đúng giờ và chờ mẹ về. Nghe những lời đó, Tiểu Quả mới yên lòng rời đi. Dẫu nàng từng nghĩ đến chuyện mang con theo, nhưng nếu lúc bận rộn quá mà không để mắt được thì nguy hiểm lắm.

Nàng đánh xe lừa đến chợ. Giờ này người chưa nhiều, chỉ lác đác vài hàng. Lần trước đến đây, Tiểu Quả đã nghe nói ai cũng có thể bày hàng, chỉ cần đến sớm giữ chỗ. Lần này, nàng không dừng lại, mà đi vòng quanh ngắm nghía.

Trước khi rời nhà đi chợ, Tiểu Quả đã chuẩn bị đủ thứ, chỉ thiếu bát đũa. Nhà chẳng có bao nhiêu bát, mà đem ra chợ bán thì chẳng tiện. Mua thêm thì lại không đủ tiền – sau khi trả tiền thuê xe lừa, nàng đã chẳng còn xu nào.

Nghĩ hồi lâu, Tiểu Quả nhớ ra một chỗ từng đi qua, Dương thị bảo nơi ấy đông đúc chẳng kém chợ. Người dân lại khá giả. Nếu bày bán ở đó, mỗi nhà có thể tự mang bát đũa ra mua rồi đem về ăn, vừa khỏi lo thiếu chỗ ngồi, vừa khỏi cần xoong bát. Một mũi tên trúng hai đích.

Đến nơi, đường phố vẫn im ắng, dân làng còn chưa thức. Tiểu Quả dừng xe, khuân xuống nồi lớn cùng bếp, nhóm lửa hâm lại nồi canh. Chẳng bao lâu, hương thơm dậy khắp. Nàng cố ý hé vung cho mùi bay xa theo từng ngõ nhỏ. Sau đó, nàng thong thả chuẩn bị nguyên liệu khác. Với nồi nước dùng này, nàng rất tự tin – bởi nàng đã cho vào đó bí quyết gia truyền, hương vị ngon tuyệt không chê vào đâu được.

Tiểu Quả kiên nhẫn chờ khách, tay cẩn thận gỡ từng bó mì. Nhờ chuẩn bị từ tối qua mà sợi mì chẳng hề dính bết.

Một lát sau, dãy nhà tối om lần lượt sáng đèn. Đứng cạnh xe lừa, Tiểu Quả nghe thấy tiếng động vang từ góc phố. Khóe môi nàng khẽ nhếch: ‘Khách hàng đây rồi.’

Chẳng bao lâu, một người phụ nữ xuất hiện, bước thẳng đến xe lừa. Ánh mắt đảo qua người Tiểu Quả, rồi dừng lại ở nồi canh.

“Trời ạ,” bà thốt lên, “ngồi trong nhà đã ngửi thấy, giờ ra đây lại càng thơm nức.”

Bà khẽ hắng giọng, hỏi:

“Cô nương, nàng đang bán món gì vậy?”

-------------------------------------------------------------

Vì là lần đầu tiên tui dịch truyện thể loại này nên có gì sai sót, mọi người góp ý cho tui nhaa. >
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 38: Không kịp ngơi tay


“Là cá viên với miến khoai tây,” Tiểu Quả mỉm cười nói với người phụ nữ. “Phu nhân ăn thử một bát nhé!.”

“Cá viên với miến khoai tây?” Người phụ nữ tò mò. Bà chưa từng nghe qua món gì như này.

“Cái gì gọi là cá viên miến khoai tây?”

Tiểu Quả mở nắp thùng, chỉ cho bà ta xem: “Đây là cá viên, là một loại viên thịt làm từ cá trắm cỏ, hoàn toàn chỉ có thịt cá.” Nói xong, nàng gắp hai viên cá ra, cắt thành bốn miếng, bỏ vào rây trong nồi. Nàng lại mở tấm vải phủ bên trên, tiếp tục giới thiệu: “Còn những sợi mỳ trắng này chính là miến khoai tây, làm từ khoai. Ngoài ra còn có sợi mì làm từ bột mì. Nước dùng thì nấu từ xương heo với nấm...”

Tiểu Quả cố tình nói to, vì nàng biết có nhiều người đang nghe ngóng quanh đó. Dân làng chưa từng thấy ai ra chợ bán đồ ăn, nên đều ngại ra mặt, chỉ có người phụ nữ này đến dò hỏi. Quả nhiên, sau khi nàng nói xong, xung quanh liền vang lên tiếng bàn tán nho nhỏ.

Người phụ nữ kia nghe vậy thì hơi rối rắm. Lời thì bà hiểu, nhưng lại không rõ thực chất là gì. Khoai thì bà biết, nhưng khoai lại có thể làm thành mỳ sao? Cá trắm thì bà cũng quen, nhưng sao lại có thể làm thành viên tròn? Liệu có ngon không? Giá bao nhiêu? Nghe có vẻ đắt đỏ. Trong lòng bà nảy ra một loạt câu hỏi.

Thấy bà còn do dự, Tiểu Quả liền nói tiếp: “Phu nhân, thử một bát đi. Một phần mười đồng tiền, bà cứ về nhà lấy bát trống ra đây là được.”

Nói thì nói vậy, chứ thật ra trong lòng Tiểu Quả cũng chưa chắc chắn lắm về giá cả. Trên phố chính, một bát mì chỉ năm đồng, còn nàng lại lấy gấp đôi. Nàng cũng không biết dân ở đây có chấp nhận hay không. Nhưng nhìn nét mặt người phụ nữ kia, nàng lập tức hiểu rằng sẽ không thành vấn đề. Điều này càng khiến nàng chắc chắn rằng dân cư nơi đây quả thực khá giả. Nghĩ vậy, Tiểu Quả cũng yên tâm về giá bán.

Quả nhiên, người phụ nữ kia nghe giá thì thở phào, hào sảng nói: “Cho ta ba bát. Một bát nấm, hai bát xương, bát nấm thì cho thêm ớt. Ta trả tiền trước, rồi chạy về lấy bát.” Dứt lời, bà đưa tiền xong liền vội vã quay người đi.

Tiểu Quả vui vẻ nhận lấy, bắt đầu bỏ cá viên và miến vào nồi. Khi mì sắp chín, người phụ nữ đã quay lại với ba cái bát trong tay. Sau lưng bà còn có rất nhiều người khác, ai cũng ôm vài cái bát, rảo bước về phía Tiểu Quả.

Nàng nhanh chóng múc cho bà ta trước, rồi những người còn lại liền ùa tới đặt hàng rối rít:

“Ta muốn hai bát.”

“Cho ta bốn bát.”

“Ta cũng lấy hai bát.”

“Bát nấm thì nhớ cho thêm ớt nhé.”

“Ba bát nước xương cho ta...”

Tiểu Quả mừng rỡ trong lòng, biết chắc hôm nay sẽ kiếm được một khoản. Nàng vừa nhận tiền vừa tất bật chế biến.

Tiếng ồn ào náo nhiệt đã thu hút cả những người ở con phố kế bên. Họ tò mò kéo đến xem. Thấy có người bán đồ ăn, ai cũng mua một bát nếm thử, vừa vì hiếu kỳ, vừa vì giá cả hợp lý.

Đến khi nếm thử, ai nấy đều bị hương vị hấp dẫn: cá viên dai giòn, miến dẻo dai, rau xanh tươi mát, tất cả hòa cùng vị ngọt đậm đà của nước dùng, tạo thành một hương vị khó tả. Ăn xong, họ lại không kìm được mà gọi thêm bát nữa.

Tiểu Quả tất bật bán liên tục, cố gắng múc nhanh hết sức có thể. Nhưng đến lúc chuẩn bị múc tiếp thì phát hiện nguyên liệu đã cạn. Nàng đành lớn tiếng thông báo:

“Mọi người, thật ngại quá, phần cuối cùng đã bán hết rồi, hôm nay xin tạm đóng hàng.”

Lời vừa dứt, đám người còn đang chờ liền xôn xao:

“Sao lại thế? Ta còn chưa kịp gọi mà.”

“Đúng đó, ta cũng định mua mì.”

“Tiểu nương tử, ta quay lại rồi đây, ta muốn mua thêm hai bát nữa.”

“Ta vừa đến, mới ngửi thấy mùi đã thèm mà chưa thấy được nồi canh. Chẳng phải như thế là tra tấn sao?”

“Phải đó, ta từ con phố kế bên chạy tới, còn chưa tới lượt mà đã hết rồi, ôi chao... ”

“Khi nào cô lại mở hàng nữa? Có quay lại chỗ này không?”

Để trấn an mọi người, Tiểu Quả mỉm cười nói:

“Xin lỗi bà con, hôm nay thật sự đã hết sạch rồi. Ai đặc biệt tới đây mà chưa ăn được thì mong bỏ qua cho. Lần tới ta vẫn sẽ mở hàng ở đây, và chắc chắn sẽ chuẩn bị nhiều hơn. Ai hôm nay chưa kịp mua thì lần sau hãy đến sớm một chút nhé.”
 
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai
Chương 39: Đi mua đồ


Tiểu Quả luôn miệng cười xin lỗi cho đến khi đám đông tản đi hết. Đợi khi mọi người đã rời khỏi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Quả là một buổi sáng náo nhiệt.

Ban đầu, nàng vốn định bán mì đến tận trưa, nhưng chẳng ngờ mới sáng mà đã bán hết sạch. Như vậy cũng hay, bây giờ nàng có thể đi mua đồ rồi về sớm. Chắc hẳn Tráng Tráng đang nhớ nàng lắm rồi.

Trong lòng hân hoan, Tiểu Quả nhanh chóng dọn dẹp, chất hết đồ đạc lên xe. Nàng đánh xe rẽ vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh, xác nhận xung quanh không có ai rồi mới dừng lại, mở túi tiền ra đếm.

Đồng tiền chen chúc trong túi vải, gần như tràn cả ra ngoài. Tiểu Quả đếm kỹ từng đồng một: tổng cộng có năm lượng bạc cùng sáu đồng tiền. Nàng lấy ra túi tiền nhỏ đã chuẩn bị sẵn, bỏ sáu đồng vào đó, còn lại đều cẩn thận buộc chặt trong túi tiền lớn, rồi giấu vào lớp áo lót bên trong. Còn túi sáu đồng kia thì nhét vào áo khoác, dự định để chi tiêu trong ngày.

Giấu bạc xong, nàng liền đánh xe lừa đi về phía chợ. Trên đường, trong lòng vẫn nghĩ đến Tráng Tráng, không biết thằng bé đã ăn cơm chưa.

Xe lừa lộc cộc đi tới cổng chợ thì không thể vào sâu hơn nữa. Tiểu Quả xuống xe, cột lừa vào gốc cây rồi thong thả bước vào chợ. Giờ vẫn còn sớm, nàng vừa đi vừa ngẫm xem cần mua gì: sách vở, giấy bút cho Tráng Tráng là nhất định phải có; gạo với mì ở nhà cũng đã hết; trong nhà chẳng còn miếng thịt nào; phải mua vải may quần áo và cả giày mới cho con; ngoài ra còn cần hạt giống rau, rau tươi… danh sách cứ nối dài ra mãi.

Đây là lần đầu tiên nàng đi mua sắm ở thời cổ đại, tâm trạng phấn khởi vô cùng. Lần trước tới đây, vì ngượng ngùng nên chẳng dám mua gì. Còn lần này, có tiền trong tay, nàng nhất định sẽ mua cho thỏa thích.

Các sạp rau xanh mướt, những hàng quán bốc hơi nóng nghi ngút khiến nàng có cảm giác thân quen như đang ở nhà.

Vào thời này, giá cả rẻ đến bất ngờ. Chỉ vài đồng tiền đồng thôi cũng đủ mua được một đống đồ. Lần trước lang thang, nàng đã thấy có sạp bán vải, một thước chỉ năm đồng. Lần này, nhất định phải mua nhiều hơn một chút.

Điểm dừng chân đầu tiên của Tiểu Quả là tiệm sách. Vừa bước vào đã có người niềm nở chào đón. Tuy nàng ăn mặc giản dị như phụ nữ nông thôn, nhưng ông chủ không hề tỏ thái độ khinh thường, còn kiên nhẫn hỏi nàng muốn mua gì. Tiểu Quả rất hài lòng.

“Ta lấy ba cuốn này.” Nàng chỉ vào mấy quyển mà ông chủ vừa đề cử: 《Bách gia tính》, 《Thiên tự văn》, và 《Tam tự kinh》những cuốn này đều là sách nhập môn dành cho trẻ nhỏ.

Ông chủ nhanh nhẹn gói lại rồi hỏi nàng còn cần gì thêm không. Tiểu Quả ngó quanh, gọi thêm một cuộn giấy Tuyên, bút lông và nghiên mực. Mua giấy cuộn vừa rẻ lại tiện, mang về tự cắt thành từng tờ nhỏ, tiết kiệm được kha khá.

Sau khi gói xong, ông chủ nói: “Tất cả là sáu mươi văn.”

Tiểu Quả trả tiền, cất gói đồ vào giỏ mang theo rồi tiếp tục đi dọc dãy cửa hàng. Chẳng mấy chốc đã tới tiệm vải.

Vừa bước vào, một tiểu nhị uể oải ngẩng đầu liếc nàng, ánh mắt tràn đầy khinh miệt. Tiểu Quả khẽ cau mày nhưng cũng không để bụng. Ở thời nào chẳng có loại người như vậy.

Nàng thản nhiên dạo quanh, không bị ảnh hưởng bởi thái độ của hắn. Đây là tiệm vải lớn nhất chợ, giá cả cũng rẻ nhất, chuyện này trước đó Dương thị đã từng nói với nàng.

Một lát sau, có một phụ nữ từ phía sau cửa hàng bước ra. Thấy Tiểu Quả, bà lập tức nở nụ cười niềm nở, tiến lại gần hỏi nàng cần gì.

“Ta muốn mua vải may quần áo cho một bé trai.”

Nghe vậy, người phụ nữ liền dẫn nàng đến một góc khác, ân cần giới thiệu: “Ở đây toàn là vải thích hợp cho trẻ nhỏ, màu sắc không quá sặc sỡ, chất liệu lại bền chắc.”

Tiểu Quả chỉ vào một tấm vải xanh đậm: “Tấm này bao nhiêu tiền một thước?”

“Đây là hàng mới về, trong chợ chỉ mình cửa tiệm chúng tôi có. Năm văn một thước.”

Thấy giá cả hợp lý, Tiểu Quả gật đầu: “Vậy cắt cho ta ba thước. Lấy thêm ba thước loại này, với ba thước loại kia nữa...”

Trong một lần, nàng chọn liền ba loại vải. Nghĩ rồi lại hỏi thêm: “Ở đây có vải may đồ lót không?” Nàng muốn chuẩn bị thêm cho Trang Tráng vài bộ mặc trong.

Người phụ nữ lập tức đáp: “Có chứ, có chứ. Mời đi bên này, vải ở đây chuyên dùng may đồ lót.”
 
Back
Top Bottom