Đêm buông xuống trạch viện như một tấm màn đen dày đặc.
Không gian bao trùm bởi sự tĩnh mịch chỉ bị phá vỡ đôi chút bởi tiếng gió xào xạc qua những tán cây.
Trong ánh trăng nhợt nhạt, những mái ngói cong cong của trạch viện phản chiếu ánh sáng nhè nhẹ, như một nơi yên bình đang say giấc.
Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng động lạ—tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường đất khô.
Những bóng đen lù lù xuất hiện, mỗi lúc một rõ nét hơn.
Đó là bọn nghĩa quân Tây Lương, áo giáp lấm lem bụi bẩn và vệt máu khô, gương mặt sạm đen, những vết sẹo chằng chịt.
Ắt hẳn lí giải chuyện cướp bóc này, Đổng Trác sau khi ép Hán Hiến Đế Lưu Hiệp lên ngôi bù nhìn đã rời thành Lạc Dương và tiện tay trước khi đi cũng cho mệnh lệnh tướng sĩ trên đường đi cướp bóc.
Bọn lính của Đổng Trác như lâu ngày bị áp lực do nghĩa quân bên Hổ Lao Quan dí rồi chịu sự chửi rủa của sếp nên áp lực vô cùng.
Có thể nói, mệnh lệnh này không khác gì giọt nước tràn li.
Những tên lính như cho phép chữ con chạy ra thỏa mãn cái niềm thú thích khi thượng đẳng hơn người khác.
Sảng khoái, mãnh liệt.
Mỗi bước chân để lại trên đường ra khỏi thành là những tiếng cười man rợ và tiếng khóc than thê lương.Một mũi tên trúng hai con chim.
Đôi mắt chúng đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên loạn.
Mỗi kẻ đều cầm trong tay vũ khí: đao rỉ sét, giáo dài hay gậy gộc, tất cả đều thấm đẫm máu tươi.
"Phá tan cái ổ chó này!"
Một tên đầu lĩnh gầm lên, giọng khàn khàn như tiếng thú rống.
Chúng ập vào trạch viện như cơn lũ dữ.
Cổng lớn bị đập tung bằng một cú húc mạnh từ con ngựa chiến của tên đầu lĩnh.
Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên rợn người.
Bên trong, mọi đang ngủ say bỗng choàng tỉnh.
"Chuyện gì thế?"
Một người bà hét lên, nhưng ngay lập tức bị tiếng thét của kẻ đột nhập át đi.
Một tên nghĩa quân lao vào phòng, giật phăng mảnh chăn khỏi tay bà lão đang run rẩy, nhe răng cười man rợ: "Tiền đâu?
Mau đưa ra đây!".
Vài đồng bạc trong tay người phụ nữ run rẩy vừa đưa lên thì phụt, bà lão không kịp phản ứng gì đã gục xuống máu chày lênh láng.
Rồi một hai ba bốn....hai chục tên lính xông vào trạch viện lục soát và cướp bóc.
Tiếng la hét, tiếng gào khóc, tiếng đập phá vang lên khắp nơi.
Một đứa trẻ bị kéo khỏi vòng tay mẹ, khóc thét.
"Tha cho con tôi!"
Người mẹ quỳ xuống van xin, nhưng chỉ nhận lại là cú đá thẳng vào ngực từ tên cướp.
Ở góc bếp, mùi khét lẹt của lửa bắt đầu lan tỏa khi một đống củi bùng cháy, bị cố ý đốt lên để lan nhanh ra cả trạch viện.
Mùi khói hòa lẫn với mùi mồ hôi, đất bùn, và cả mùi tanh tưởi của máu, tạo nên một không khí ngột ngạt như địa ngục.
Một tên người làm cầm cây gậy làm vũ khí, run rẩy chắn trước cửa chính.
"Đừng hòng vào đây!"
Y hét lên, nhưng tiếng nói run run của y chỉ khiến bọn nghĩa quân cười khẩy.
Một kẻ dùng đao gạt phăng cây gậy, đâm thẳng vào bụng y.
Y gục xuống, máu trào ra, đôi mắt mở như chưa hết nổi sợ hãi.
Trong khu nhà lớn, một vài phụ nữ bị bọn cướp túm lấy, tiếng cười khả ố của chúng vang lên đầy man rợ.
Những bàn tay bẩn thỉu kéo giật tóc họ, xé rách y phục, mặc kệ tiếng khóc van lạc giọng.
Mảnh vải bị giật xuống, những tên lính cũng tranh thủ thỏa mãn thú tính của mình.
Những người tì nữ đáng thương bị lõa lồ cơ thể, ai may mắn thì bị trói lại túm đi còn những người đen rủi thì bị giết ngay không thương tiếc
Ở một góc sân, lão Phong cố nấp sau một chum nước lớn,y nuốt một nước bọt, cả người run lẩy bẩy.
Mặc dù xem trên phim cảnh máu me rồi đầu lìa cơ thể các thứ rồi nhưng khi chứng kiến trực tiếp tưng cái tay cái chân nó bay lởm chởm như lá rồi máu phụt ra như cái vòi xịt...rồi cái mùi nồng nồng tanh.
Phong không chịu được phải cúi xuống nôn thốc nôn áo.
Chưa kịp định thần lại, Y nghe thấy tiếng bước chân của bọn cướp tiến về phía này.
Nín thở một cái, y cố nép cái thân mình sao cho khít cái chum nước
Soạt...soạt...Một tên nghĩa quân to lớn với bộ râu lởm chởm đi loanh quanh quanh, miệng lẩm bẩm:
"Vữa nãy mới thấy có người ở đây.Chắc chắn con chuột nhắt đang trốn đây..."
Phong nín thở, cố ép mình sát xuống đất hơn.
Cái kiểu chơi ú tim một mạng thế này thực sự rất nhột.
Thịch...thịch..tim y đập mạnh Hắn còn ngửi ngửi thấy mùi đất lạnh ẩm hòa với mùi máu tanh tưởi trên người tên lính kia.
Nhớ lại cảnh một thằng người hầu khác sáng còn chào mình mà giờ chỉ còn một xác người nằm sõng soài không xa, đôi mắt vẫn mở trừng trừng đầy kinh hoàng, Phong không khỏi sợ hãi.
Nói gì thì nói, mặc dù được tính là chết qua 1 lần rồi nhưng Phong không có ý định chết thêm lần 2.
Tiếng bước chân dừng lại ngay sau chum nước.
Nhưng người tính không bằng trời tính, ngay lúc đó ánh trăng thơ mộng...hoặc thằng tác giả chỉ nghĩ vậy thôi chứ Phong chỉ muốn chửi "đ*** hắt vào khiến cho cái bóng của Phong dài ra.
Thằng lính tưng hửng rồi cười gằn
"Ra đây, lão già!
Tao ngửi thấy mày rồi!"
Hắn đưa tay túm lấy cổ áo Phong .
Nhưng ngay lúc ấy, Phong vụt cây gậy vốn đã thủ sẵn trong tay vào "cậu bé" của hắn, một cú đánh đầy bất ngờ khiến hắn gào rú, ngã quỵ xuống.
Phong không chần chừ, cầm cái chum nhỏ gần đó, ,nện thẳng vào đầu tên cướp.Tên kia chỉ kịp ú ớ gì đã thấy trước mắt mình cứ dần hiện ra ngôi sao.
"Hờ...hờ" Phong thở hồng hộc.Cơn sợ hãi và cái cảm giác lần đầu tiên đánh người làm Phong gần như tê liệt.
Dẫu vậy, y vẫn níu lấy được cái suy nghĩ rằng thời cổ đại này đừng có hi vọng gì có một chữ gọi là nhân quyền.
Nếu mình không biết bảo vệ bản thân thì chỉ là con kiến hôi cho người khác dẫm đạp thôi.
Tên cướp bị vụt vào hạ bộ, cay hơn ăn ớt.
Hắn ôm lấy cậu nhỏ của mình, vừa tức vừa đau.
Hắn run rẩy rồi gầm lao vào Phong.
Khi tên cướp lao tới với con dao loang loáng sắc lẹm trong tay, Phong biết mình không thể ngồi yên chờ chết được nữa.
Y liền nhấc mông lên bỏ chạy, trong lúc đó đầu nhảy số không ngừng.
Liếc nhanh xung quanh,ột cái chổi tre vừa dọn sân vẫn còn dựng ở góc tường.
"Vũ khí đây rồi!"
Phong nghĩ thầm, tay với lấy cái chổi.
"Thằng già chết tiệt, tao làm thịt mày!"
Tên cướp hét lớn, nhảy bổ tới.
Phong không chần chừ, vung ngay cái chổi quét mạnh vào mặt hắn.
Vì một tay vẫn ôm lấy cậu bé và một tay thì cầm con dao nên sơ hở trên người tên lính đó tủa ra.
Có thể nói hắn không khác gì mấy con boss nhỏ nhỏ để Phong đánh lấy kinh nghiệm.
Đầu chổi đâm thẳng vào mắt tên cướp.
"Á!
Cái quái gì thế này!"
Hắn hét lên, vừa ôm mặt vừa loạng choạng.
Màn giao lưu võ thuật giữa Phong và tên lính này trở nên náo nhiệt và đánh động đến mấy tên lính đằng xa.
"Chạy đâu cho thoát!"
Một tên khác, đang chuẩn bị vui vẻ với một thị nữ vừa bắt được thấy Phong.
Hắn nhăn mặt, đẩy cô gái trong tay xuống đất
"Tí nữa tao quay lại, mày chạy tao cắt gân"
Hắn chạy lại, tay cầm kiếm rồi bổ thẳng xuống.
Phong hoảng hốt ngồi thụp xuống, thế nào lại khiến tên kia mất đà, trượt chân, đầu đập vào thành chum nước.
"Bịch!"
Một tiếng vang lên, tên cướp gục xuống, còn chum nước vỡ tan, nước bắn tung tóe như mưa rào.
"Ngươi muốn chết à!"
Một tên nữa gầm lên, tay cầm cây gậy dài lao tới.
Tiếng rít rít của kim loại truyền vào thính giác cuat Phong.
Lông mao dựng lên, Phong lùi lại, trượt chân vào cái hòn gạch lăn lóc dưới đất.
"Ối!"
Y ngã ngửa, nhưng trong lúc ngã lại đạp thẳng chân trúng chỗ hiểm của tên cướp.
Phong thề đây chỉ toàn là trùng hợp chứ y không hề có ác ý gì.
Hắn rú lên, hai tay buông vũ khí, ngã quỵ xuống, mặt mày nhăn nhó đau khổ.
Phong bật dậy, mồ hôi ướt đẫm mặt nhưng miệng vẫn không quên lẩm bẩm: "Cái này là... thiên phú võ học chăng?"
Y chưa kịp đắc ý thì một tên khác đã đuổi sát phía sau, cầm cây đuốc cháy rừng rực.
"Chơi lửa à?
Được thôi!"
Phong cầm cái ghế đẩu gần đó, ném thẳng vào hắn.
Nhưng cú ném trật mục tiêu, ghế đập vào một kệ bát gần đấy.
Đồ đạc trên kệ rơi loảng xoảng xuống, đập thẳng vào đầu tên cướp, làm hắn ngã vật ra sàn.
"Lão Phong!
Coi chừng!"
Tiếng hét của Thèn vang lên từ phía sau.
Phong quay lại, thấy một tên cướp khác đang nhắm dao về phía mình.
Không kịp suy nghĩ, y cầm cái mâm đồng trên bàn, xoay tròn như khiên chắn.
Lưỡi dao chém trúng mép mâm vang lên tiếng coong thật chói tai, bật ngược lại, khiến tên cướp loạng choạng, dao văng khỏi tay.
"Lão già khốn khiếp!"
Tên đầu lĩnh hét lên, quát đồng bọn: "Chúng mày, bắt nó lại cho tao!"
Phong nhìn quanh, thấy tình hình không ổn, liền hét lên: "Thèn, chạy thôi!"
Nhưng thằng bé không chạy, mà lao tới ném thẳng cái gáo nước vào mặt một tên cướp khác đang nhào tới.
"Hay lắm, nhóc!"
Phong hét lên, tay kéo Thèn chạy thẳng ra cửa sau.
Nhưng tên đầu lĩnh và đồng bọn vẫn đuổi sát phía sau.
Cả hai lao ra sân, Phong không quên kéo đổ một kệ củi chắn đường.
Lũ cướp vấp ngã, lăn ra đất như những con cá mắc cạn.
Cả Phong và Thèn bị dồn vào góc sân.
Trước mặt là đám cướp, sau lưng là bức tường cao.
Thèn run rẩy kéo áo Phong: "Lão, làm sao giờ?"
"Yên tâm, ta có kế hoạch!"
Phong vừa nói vừa cầm cái xô rác gần đó, ném thẳng vào đầu tên đầu lĩnh.
Nhưng cái xô trúng lệch, bay qua đầu hắn và đập trúng đèn lồng treo gần đó.
Đèn lồng rơi xuống, đốt cháy luôn đống củi bên dưới, khói bốc lên nghi ngút.
Trong làn khói, Phong kéo Thèn trèo qua tường.
"Nhanh!
Mau chạy!"
Y hổn hển nói, vừa nhấc thằng bé lên vừa lẩm bẩm: "Lần sau ngủ isekai cũng phải chọn giờ mới được.
Toàn ở hiền gặp phiền"