Ngôn Tình Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 860: Chỉ có điều


Hắn chuẩn bị sau khi trở về, để Diệp Thanh Ảnh giúp mình †ìm kiếm một ít nhân tài về phương diện này.

Vốn lúc trước hắn chuẩn bị truyền thụ những tri thức về phương diện này cho Đông Ly Nguyệt.

Nhưng Đông Ly Nguyệt là vương của tộc Dạ Lang, bây giờ lại là thê tử của hắn, phụ trách mảng hậu cần.

Sợ là không có thời gian đi làm chuyện này.

Ngay khi Giang Siêu đang sầu muộn thì đột nhiên có quan viên Dũng Thành tới thông báo, nói trấn Bồ Hà bên kia đã xảy ra bạo động.

Có thôn dân đang cố trốn khỏi khu cách ly.

Thị trấn Bồ Hà là khu vực dịch bệnh nặng nề lần này, nơi đó có hơn ba mươi thôn xóm sinh sống, hơn nữa còn sống theo kiểu láng giềng.

Huống gì quan hệ giữa bọn họ cũng rất gần gũi.

Chỉ cần một thôn xóm trong đó có người nhiễm ôn dịch, thì chỉ cần vài ngày sau thôi, gần như người dân của toàn bộ trấn Bồ Hà đều bị lây nhiễm.

Để khống chế tình hình dịch bệnh, dân chúng trấn Bồ Hà xấp xỉ năm mươi ngàn người, tất cả đều bị cách ly trong trấn, ngay cả mấy thôn xóm xung quanh cũng bị kéo tới đây.

Để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của mọi người, quân Con Cháu đã xây rất nhiều nhà gỗ trong thị trấn.

Nhà gỗ đơn giản cộng thêm dùng lá mỏng không thấm nước làm nóc nhà. Vào ở cũng coi như có thể.

Chỉ có điều, mấy chục ngàn người bị cách ly ở trong trấn, trải qua hơn mười ngày cách ly, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện tình huống cảm xúc sụp đổ.

Xung quanh bởi vì có quân Con Cháu trông coi nên cũng không để cho những người này chạy ra.

Có điều cảm xúc khủng hoảng nhất định sẽ lan tràn trong đó.

Nhưng Giang Siêu cũng không thể làm gì khác, nếu không cách ly những người này, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ Dũng Thành bên này.

Dù sao, giữa nơi này và Dũng Thành cũng có liên quan rất lớn.

Phần lớn nhu cầu vật tư trong thị trấn đều được mua sắm từ Dũng Thành.

Nếu không khống chế, để cho bọn họ truyền ôn dịch ra ngoài, vậy thì những cố gắng trước đó cũng coi như uổng công.

Tuy Giang Vân đã nghiên cứu ra các vị thuốc liên quan, nhưng dù sao sản lượng của những vị thuốc đó cũng không đủ. Nếu đại dịch bùng nổ trên quy mô lớn thì hậu quả sẽ rất tồi tệ.

Hiện tại thuốc để đáp ứng nhu cầu của một số ít người thì vân có thể làm được.

"Tiên sinh, chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Phải dùng vũ lực trấn áp sao?"

Thành chủ Dũng Thành trước mắt thấp thỏm nhìn Giang Siêu, trong mắt lộ ra nỗi sợ hãi. Trong đó còn mang theo sự lo lăng và không đành lòng.

Giang Siêu quả quyết sát phạt người Nữ Chân, để cho mọi người thấy được một mặt khiến người ta sợ hãi của Giang Siêu.

Vị lão đại sát phạt quả quyết này, hắn ta sợ mình làm sai chuyện, sẽ rước phải họa sát thân cho mình.

Dù sao thì Giang Siêu cũng nắm trong tay quyền sống chết của hắn ta.

Thậm chí có thể nói, Giang Siêu nắm trong tay quyền sống chết của toàn bộ người trong Hoa Hạ. Hắn muốn giết ai, chỉ cần nói một câu là được.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 861: Nếu như vừa rồi


Trong mắt ông ta tràn ngập sợ hãi, thế nhưng rõ ràng là ông ta lại thở phào nhẹ nhõm.

Giang Siêu nhìn đối phương, không nói thêm gì nữa, mặc dù lời nói của người trước mặt khiến hắn rất tức giận, nhưng Giang Siêu biết người này không nghĩ như vậy.

Như lời ông ta nói, ông ta ban đầu có thể nghĩ rằng hắn sẽ tàn nhãn giết tất cả những người này để ngăn chặn và kiểm soát dịch bệnh.

Dù sao thì đem dân chúng nhốt lại, bọn họ không suy nghĩ vẩn vơ mới là lạ.

Hơn nữa, nhìn thấy sự tàn nhẫn của Giang Siêu đối với người Oa, trong lòng ông ta không thể không sợ hãi.

Nếu như vừa rồi Giang Siêu thực sự nói sẽ dùng vũ lực trấn áp, người này nhất định sẽ dùng hết sức để thuyết phục hắn.

"Đứng lên đi, chuyện này ta tự mình xử lý!"

Giang Siêu đi tới vỗ vai thành chủ Dũng Thành, đỡ ông ta đứng dậy.

Thành chủ Dũng Thành nghe được lời này, sắc mặt sửng sốt, trong lòng đối với Giang Siêu thêm một chút kính trọng.

Giang Siêu vậy mà không xử phạt ông ta, ông ta rất là kinh ngạc, nhưng cũng có một chút vui mừng.

Ít nhất, Giang Siêu dường như không quá tàn nhãn và ra tay giết hại người Hoa Hạ.

Nếu dựa theo cách Giang Siêu đối xử với người Oa thì ông ta đã chết từ lâu rồi.

Tuy nhiên, nghe Giang Siêu nói muốn tự mình xử lý chuyện này, ông ta không khỏi có chút bất an.

Không chỉ bởi vì nơi đó là khu vực xảy ra thiên tai trâm trọng nhất, Giang Siêu đến đó có thể sẽ rất nguy hiểm, mà quan trọng hơn là lỡ như Giang Siêu không khống chế được tình hình, thật sự để cho quân Con Cháu đến trấn áp mấy kẻ quấy rối, sợ là sẽ thêm phiền toái.

Nhưng Giang Siêu không cho ông ta cơ hội mở miệng nói chuyện đã xoay người đi ra ngoài, mấy tướng lĩnh ở bên cạnh cũng nhanh chóng đi theo Giang Siêu ra ngoài.

A Sinh đi bên cạnh Giang Siêu, trong mắt toàn vẻ lo lắng nói với Giang Siêu: "Đại ca, hay là để đệ xử lý chuyện này đi! Huynh ở đây chờ tin tức của đệ..."

Ở thôn Bồ Hà có rất nhiều bệnh nhân cách ly, mặc dù hầu hết bệnh nhân đã được cách ly nhờ các biện pháp thích hợp, nhưng ai biết trong số họ có người bệnh hay không.

Hơn nữa nếu đám dân chúng đó gây rắc rối và làm Giang Siêu bị thương, sợ là sẽ rất phiền phức.

Giang Siêu nghe vậy lắc đầu, chuyện này hắn tự mình xử lý thì tốt hơn, để người khác xử lý, lỡ đâu mọi chuyện diễn biến vượt quá tầm kiểm soát cũng không phải là chuyện tốt.

A Sinh không còn cách nào khác đành phải đi theo Giang Siêu, các tướng đi theo hắn cũng chỉ có thể theo sau.

Chẳng mất bao lâu, mọi người đã cưỡi ngựa đến thôn Bồ Hà, thôn trấn trước mặt bọn họ không lớn cũng không nhỏ.

Khu vực xung quanh bị hàng rào gỗ chặn lại.

Hơn năm mươi nghìn người dân bị cô lập trong trấn, và cuộc sống hàng ngày của người dân do các quan chức cũng bị cách ly trong đó phụ trách.

Tất cả vật tư đều được tiếp viện từ bên ngoài vào.

Hiện tại tất cả các nhu yếu phẩm hàng ngày đều là miễn phí và đều do chính phủ Hoa Hạ trợ cấp.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 862: Tiểu đoàn trưởng


“Tiên sinh, sao ngài lại đến đây?”

Vẻ mặt anh ta thập phần cung kính và lo lắng.

"Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao bọn họ đòi ra ngoài!?"

Giang Siêu hỏi tiểu đoàn trưởng.

Người này nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ khó xử, liếc nhìn thành chủ Dũng Thành đứng bên cạnh Giang Siêu, rồi lại nhìn Giang Siêu, cuối cùng anh ta ấp a ấp úng, nói:

“Những người này nói rằng chúng ta nhốt bọn họ bên trong trấn, không cho bọn họ đi ra ngoài, cũng không cung cấp lương thực cho bọn họ, cũng không cho họ làm việc kiếm tiền, cuộc sống của bọn họ không được đảm bảo.

Bọn họ muốn chúng ta mở cửa, thả bọn họ ra ngoài làm công kiếm tiền!"

Giang Siêu nghe thế càng nhíu chặt mày.

Bởi vì tình hình dịch bệnh nên hắn đã điều động rất nhiều lương thực và nhu yếu phẩm từ trong nhà họ Lục đến đây.

Trong những năm gần đây, nhờ việc thúc đẩy mở rộng trồng lúa lai và phát triển công nghệ nhà kính, vấn đề lương thực đã có thể đáp ứng được nhu cầu trong những đợt thiên tai nghiêm trọng.

Nhiều lương thực và vật tư được gửi đến như vậy, cho dù bên trong có năm trăm nghìn người nhất định cũng có thể đáp ứng đầy đủ, tại sao những người nghèo này lại không có lương thực?

Thấy Giang Siêu cau mày, tiểu đoàn trưởng vội vàng nói: “Vật tư đã được đưa đến theo yêu cầu của ngài, nhưng người phân phối vật tư lại là trưởng trấn Bồ Hà, ông ta chịu trách nhiệm cụ thể về việc phân phối vật tư... Vì lý do gì lại xuất hiện tình huống như này, ta cũng không biết...”

Cuối câu, tiểu đoàn trưởng lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

Bởi vì yêu cầu cách ly của Giang Siêu là chỉ được vào không được đi ra, quân Con Cháu bọn họ có trách nhiệm canh giữ nơi này.

Bọn họ căn bản không thể đi vào, một khi đã vào trấn thì không thể đi ra, đương nhiên không thể tự mình phân phát vật †ư.

Nghe đối phương nói như vậy, Giang Siêu lập tức hiểu ra vấn đề, vật tư đã được đưa vào, nhưng có lẽ là người phụ trách việc này đã động tay động chân, giở trò gian dối.

Rất nhiều người nghèo không được phân phát đồ ăn, nhu yếu phẩm, chỉ có thể nói là những đồ tiếp tế này đã bị bọn chúng chiếm đoạt.

Trong lòng Giang Siêu dâng lên một cơn giận dữ, sát ý không ngừng tỏa ra xung quanh. Hắn không thể ngờ rằng trong thời điểm gian nan như này, vẫn có kẻ muốn tham ô chiếm của công làm giàu cho mình.

Hắn quay đầu nhìn về phía thành chủ Dũng Thành đứng phía sau, người đàn ông này tên là Lưu Thúc Bình, người này coi như cũng có năng lực, ông ta vốn là quan dưới quyền tri phủ Minh Châu.

Bởi vì năng lực xuất chúng của ông ta nên lúc đó vì thiếu nhân tài trầm trọng bộ tổ chức đã giữ ông ta lại.

Tiểu đoàn trưởng quân Con Cháu vừa quay đầu nhìn người này, khẳng định không phải là không có mục đích, trong này nhất định có ẩn ý gì đó.

Thấy Giang Siêu đang nhìn mình, sắc mặt Lưu Thúc Bình lập tức thay đổi, cấp tốc quỳ xuống, ông ta cúi người cung kính nói với Giang Siêu:

“Tiên sinh, trấn trưởng thôn Bồ Hà là cháu trai họ hàng xa nhà họ Lưu của tôi. Chẳng qua mấy chục năm rồi chúng tôi không gặp mặt nhau.

Kể từ khi tôi làm quan tới nay, tôi đã cắt đứt tất cả liên quan với họ hàng trong nhà. Tôi cũng sợ người nhà sẽ ỷ vào thanh thế của tôi mà làm săng bậy, lấy đó mà ức h**p người khác ”.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 863: Không cần


“Không cần, ta, ta sẽ tự mình điều tra chuyện này, ngươi đi theo ta...”

Giang Siêu võ vai hắn, đứng dậy bước lên phía trước.

Lúc này, doanh trưởng ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này, vội vàng căng thẳng nói với Giang Siêu: “Tiên sinh, không được... nơi này... chỉ có thể vào... không thể ra... ngươi...”

Ngay khi nói ra lời này, doanh trưởng cũng đồng thời ngăn ở phía trước Giang Siêu, gương mặt vô cùng khó xử.

Trách nhiệm của hắn là tuân thủ mệnh lệnh, cho dù Giang Siêu là vị thủ lĩnh tinh thần chống đỡ toàn bộ Hoa Hạ, mệnh lệnh mà hắn nhận được là không cho bất cứ ai đi vào bên trong.

Giang Siêu nghe vậy bèn cười nói với hắn: “Yên tâm, ta sẽ tuân thủ quy định, đã đi vào, ta tạm thời chưa nghĩ tới việc đi ra, các ngươi cứ đợi ta ở đây đi, ta... sẽ cùng những người này chiến thắng dịch bệnh lần này...”

Nói tới đây, hắn nhìn sang A Sinh nói: “A Sinh, phái vài người tới những điểm cách ly khác, kiểm tra cho kỹ xem có phát hiện ra người nào tham ô lương thực cứu tế của bách tính hay không, nếu có, chắc chăn phải trừng phạt thật nặng... Ngươi không cần tự mình đi làm chuyện này, tìm vài người tin tưởng đi là được..."

A Sinh nghe vậy, vội vàng gật đầu đồng ý.

Nhưng cậu vẫn vô cùng lo lắng nhìn về phía Giang Siêu.

Nếu khi Giang Siêu bị nhốt trong khu cách ly, lỡ hắn không may xảy ra chuyện gì, vậy thì phải làm sao?

Tuy nhiên, hiện giờ, không có việc gì quan trọng hơn việc tiêu trừ dịch bệnh.

Bọn giặc Oa đã bị tiêu diệt. bọn họ vốn chuẩn bị trở về Ninh châu phủ.

May mà bọn họ vẫn chưa đi, nếu như bọn thật sự rời đi, chỉ sợ việc bên này sẽ ảnh hưởng rất lớn.

Chính quyền vừa mới thành lập không thể xảy ra sai sót được.

Mấy tướng lĩnh Dạ Lang Tộc ở bên cạnh há miệng ra định nói gì đó, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Giang Siêu, bọn họ chỉ có thể im lặng.

Vị tướng lĩnh Đông Ly tộc có quân hàm cao nhất trong đó vội vàng cho người điều một vạn quân Con Cháu trong số ba vạn quân đang đóng binh ở Dũng Thành tới bảo vệ Giang Siêu.

Nhưng Giang Siêu chỉ đưa Lưu Thúc Bình tiến vào trấn Bồ Hà ở trước mặt, hắn nhìn những bách tính đang ngăn cản ở phía trước, cau mày lại.

Hắn đã đeo khẩu trang che mặt lại, nhưng những bách tính phía trước, không một ai đeo khẩu trang cả.

Mấy ngày trước, Ninh châu phủ đã đưa năm mươi vạn chiếc khẩu trang tới đây.

Ít nhất mười vạn chiếc khẩu trang được đưa tới trấn Bồ Hà này. Sau khi giặt sạch, loại khẩu trang này có thể tiếp tục sử dụng lại.

Nhưng tại sao những bách tính ở trước mặt này đều không đeo khẩu trang?

Trên mặt đa số mọi người chỉ đeo một tấm vải rách, một số ít còn dùng tay che mũi miệng lại.

Xem ra, bọn họ cũng vẫn biết giải pháp phòng dịch, nếu như có khẩu trang, chắc chắn bọn họ sẽ đeo.

Những bách tính đang kích động ở phía trước thấy Giang Siêu đi tới liền trở nên yên tĩnh, ánh mắt kỳ lạ nhìn sang Giang Siêu.

Sự căng thẳng trên gương mặt quân Con Cháu đang đối đầu với bách tính rõ ràng cũng được buông lỏng hơn nhiều.

Mọi người cung kính nhìn sang Giang Siêu, dường như đều bảo vệ hắn ở chính giữa.

Giang Siêu vội vàng để doanh trưởng ở đây lấy khẩu trang ra phát cho bách tính.

Ở kiếp trước của Giang Siêu, loại khẩu trang kiểu mới này có thể nói răng ở đâu cũng có.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 864: Có thể thấy được


Có thể thấy được, ý thức của những người này vẫn rất tốt.

Thực ra, ý thức của mỗi người không liên quan tới trình độ giáo dục, hay bọn họ có tiền, có thể ra sao.

Xét về ý thức cá nhân, có đôi khi, một người ăn mặc lộng lẫy, trong miệng toàn là nhân nghĩa, đạo đức còn không bằng những người cùng khổ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

“Mọi người chia nhau những chiếc khẩu trang này, ngoài ra, ta đã biết chuyện các ngươi nói.

Ta sẽ tự mình giải quyết chuyện này.

Ta sẽ cho các ngươi từng câu trả lời thỏa đáng.”

Giang Siêu nói với bách tính ở phía trước, hắn biết những bách tính này trông có vẻ muốn xông khỏi khu cách ly, nhưng thực tế chẳng qua bọn họ cũng là bị ép tới không còn cách nào, muốn tới tìm công bằng mà thôi.

Nếu như bọn họ thật sự muốn xông khỏi khu cách ly thì đã xông ra từ lâu rồi, cũng không đợi tới tận bây giờ chỉ để đối đầu với quân Con Cháu.

“Vị đại nhân này, ngài là... "

Lúc này, người thanh niên dẫn đầu nghi ngờ nhìn Giang Siêu.

“Ngươi không cần để ý ta là ai, dù gì ta cũng sẽ làm chủ chuyện này cho các ngươi...

Giang Siêu gật đầu nói với thanh niên kio.

Thanh niên nghe vậy liền nhìn sang Giang Siêu, rồi lại nhìn về đám quan viên và tướng lĩnh ở sau lưng Giang Siêu, vội vàng quỳ xuống dưới đất.

“Đại nhân, ngài phải làm chủ cho chúng ta, nếu như ngài không làm chủ cho chúng ta, những bách tính chúng ta sẽ thật sự bị chết đói.”

Giang Siêu nghe vậy liền bước lên kéo người nọ dậy. Hắn lệnh cho đội hộ vệ thủ hạ phát khẩu trang cho các bách tính.

“Các vị, mọi người hãy tản ra trước đi, ta sẽ cho người đưa lương thực tới cho các ngươi...” Giang Siêu vỗ vai của người thanh niên kia.

Sau đó, hắn lại để doanh trưởng mang lương thực, rau và cả thịt cá tới cho bách tính ở đây. Sau khi phân phát cho bách tính xong thì để mọi người rời đi.

Giang Siêu đưa sáu hộ vệ đã đổi sang thường phục đi vào trong trấn Bồ Hà. Vừa mới đi chưa được bao xa, hắn liền nhìn thấy ở xa xa phía trước có một người đang chờ trên cầu.

Đó chính là thanh niên thủ lĩnh lúc trước, hắn rõ ràng vẫn chưa rời đi.

Thấy Giang Siêu đi tới, người nọ vội vàng chạy tới, hắn lại quỳ xuống nói với Giang Siêu: “Đại nhân, ngài không quen thuộc trấn Bồ Hà, tiểu nhân sẽ dẫn đường cho ngài.”

Giang Siêu nghe vậy liền gật đầu.

Lưu Thúc Bình bên cạnh hắn vốn có thể dẫn đường, có lẽ người này càng quen thuộc với nơi này hơn.

Thế nhưng ngẫm lại, so với người đã sinh ra và lớn lên ở trấn Bồ Hà này, Lưu Thúc Bình chắc chắc không bằng đối phương được, vì thế hắn liền đồng ý.

Hơn nữa, Giang Siêu cũng muốn nghe được vài chuyện xảy ra ở trấn Bồ Hà từ lời của người trước mặt. Hắn muốn biết rốt cuộc nhưng vật tư kia đã đi đâu?

Giang Siêu liền hỏi thăm người nọ.

Người đó vội vàng bẩm báo tên tuổi của mình với Giang Siêu. Hắn tên là Lý Nhị Ngưu, vốn là tuần tra của trấn Bồ Hà.

Cái gọi là tuần tra cũng không khác bổ khoái là bao.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 865: Sao các ngươi không kiện quan?


Thậm chí mới đây thôi, trấn thủ còn mặc kệ dân nghèo bị bệnh và không cho phép bọn họ đi trung tâm điều trị của chính phủ.

Rất nhiều người bệnh nặng không được chữa trị, vậy nên có vài người đã chết trong khu nhà nghèo.

Nếu không có thầy thuốc Bảo Khánh Đường chữa bệnh thì chắc là sẽ có nhiều người chết hơn nữa.

Nhưng mà hiện giờ, dược liệu của Bảo Khanh Đường gần như hết sạch rồi.

Đám dân nghèo bị buộc đến đường cùng, đành phải xông ra bên ngoài. Bọn họ mang theo quyết tâm chịu chết xông qua trạm canh gác, thực tế là muốn dùng mạng sống của mình thu hút sự chú ý của chính phủ.

“Sao các ngươi không kiện quan?”

Giang Siêu nhíu mày hỏi sau khi nghe lời kể từ Lý Nhị Ngưu.

“Không phải là bọn ta không muốn kiện quan, mà là bọn ta không thể nào ra ngoài trấn được, lại thêm người của Lưu Thông sẽ canh giữ ở cửa trấn, dù là ai một mình đi ra ngoài đều cũng sẽ bị đánh.”

“Hơn nữa, ta nghe nói chú của hắn là là thành chủ Dũng Thành, cũng là quan phụ mẫu của bọn ta, dù có kiện lên Dũng Thành thì cũng sẽ không có ai phân xử cho bọn ta, có khi còn sẽ mất mạng, vậy nên bọn ta chỉ có thể nhịn đến bây giờ. Lần này... bọn †a...”

Nói đến đây, Lý Nhị Ngưu chợt nghĩ đến gì đó, lập tức câm miệng.

Giang Siêu nghe vậy thì nhìn ông ta, cũng đã hiểu rõ ràng mọi chuyện.

Bọn họ nhịn lâu lắm rồi, lần này tụ tập nhiều người để xông ra ngoài, chắc chắn là có người bày mưu tính kế, và người bày mưu tính kế cũng rất đúng mực, không để mọi người gây lớn chuyện, bên ngoài có vẻ là âm ï xông ra, thực tế lại không thật sự xông ra, chỉ làm cho có để gây chú ý mà thôi.

Chủ yếu là có nhiều người cùng nhau xông ra thì sẽ không cần phải lo lắng Lưu Thông ngăn cản.

Trước mặt quân Con Cháu, người của phủ trấn thủ cũng sẽ sợ, không dám ra tay với dân chúng.

Người có thể tụ tập dân chúng cùng nhau xông ra, không thể nào là Lý Nhị Ngưu trước mắt.

Ông ta cũng không tệ lắm, nhưng mà trông có vẻ không đủ uy vọng.

Giang Siêu đoán được là ai.

Người có thể làm bá tánh đồng tâm hiệp lực, chắc là vị thây thuốc Bảo Khánh Đường đã cứu bọn họ kia.

Hắn muốn đi gặp vì thầy thuốc kia, một người không chỉ làm việc có chừng mực, mà còn biết lợi dụng dư luận và lực lượng quần chúng để đạt được mục đích.

Nếu không phải chuyện này ầm ï đến trước mặt quân Con Cháu, thì chắc là sẽ không khiến hắn chú ý.

Giang Siêu không hói Lý Nhị Ngưu cho ra lẽ.

Hắn gật đầu với ông ta, rồi bảo ông ta dẫn mình đi một vòng trong trấn.

Cách bọn họ không xa có vài người theo dõi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 866: Tuy rằng


“Chờ khi hắn ta ra ngoài, ta sẽ cho người tản tin đồn có người tùy tiện ra vào thị trấn, lúc ấy hắn ta sẽ khó giữ được mũ quan. Hắn ta đúng là còn non mà”

“Hơn nữa, chắc chắn là hắn ta biết quan hệ giữa ta và Lưu Thúc Bình.

Ngươi thấy vị tiểu đoàn trưởng của quân Con Cháu kia không, hắn ta còn phải nể mặt ta vài phần nữa đấy. Vậy thì một quan viên mới đến như tên kia, muốn sống ở Dũng Thành mà dám làm bậy, không sợ đắc tội Lưu Thúc Bình hả?”

“Tuy rằng Lưu Thúc Bình và ta không có qua lại với nhau, nhưng mà ông ta đúng là người của nhà họ Lưu.

Chỉ với mối quan hệ này thôi là sẽ không có bao nhiêu người dám động đến ta”

“Bọn họ tống cổ đám dân nghèo đi rồi, rõ ràng là đang giải quyết hậu quả cho bản đại nhân.

Yên tâm đi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Cho người tiếp tục theo dõi, nếu thăng nhãi kia thật sự không thức thời, thì ta không ngại làm chết hắn ta, rồi đổ lỗi cho ôn dịch là được.”

Lưu Thông phất tay với quản gia rồi tiếp tục đùa giỡn với thị thiếp.

Quản gia đáp lời, đi ra ngoài.

Bên kia, Giang Siêu đi vào thị trấn. Đây là một con phố buôn bán, hai bên đều là cửa hàng.

Hiện nay cửa hàng vốn nên đóng cửa, nhưng lại có một nửa cửa hàng vẫn được mở cửa.

Lý Nhị Ngưu chỉ vào mấy cửa hàng kia, nói với Giang Siêu: “Đại nhân, mấy cửa hàng kia đều là của Lưu Thông, chuyên bán vật tư do chính phủ đưa tới.”

Giọng điệu Lý Nhị Ngưu có chút là lạ khi nhắc đến hai chữ “chính phủ”.

Trước đây bọn họ luôn gọi là “triều đình”, bây giờ bọn họ lại biết thêm danh từ mới “chính phủ” từ quân Con Cháu.

Nghe vậy, Giang Siêu nhìn mấy cửa hàng kia, dù là vị trí hay là quy mô đều xem như tốt nhất, gần như tất cả các cửa hàng tốt trong cả con phố đều là của Lưu Thông.

Hắn ta đúng là không phụ cái tên trấn thủ một vùng.

Người ta là ba năm thanh tri phủ, mười vạn bông tuyết bạc, còn hắn ta là phải dùng từ “sâu mọt” để hình dung.

Có thể gây ra khủng hoảng quốc gia, phải nói là điên hết rồi.

Hắn ta ỷ vào việc cách ly để trắng trợn ức h**p bá tánh.

Đúng là đáng chết!

Tuy rằng có Lý Nhị Ngưu nói rồi, nhưng mà Giang Siêu vẫn quyết định tự mình đi xem để tìm hiểu tình hình.

Hắn đi vào một cửa hàng lương thực. Tiểu nhị thấy Giang Siêu đi vào thì vội vàng mang khẩu trang rồi chạy tới.

Giang Siêu ăn mặc không lộng lẫy, nhưng cũng không rẻ tiền chút nào.

“Công tử muốn mua lương thực hả? Không biết công tử định mua bao nhiêu lương thực?

Lương thực cửa hàng bọn ta là lúa lai ở phủ Ninh Châu, từng viên no tròn, vị ngọt thơm ngon... giá cả không đắt một chút nào.”

Tiểu nhị cười nói với Giang Siêu.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 867: Sâu mọt!


“Một thăng hai mươi văn, một đấu hai trắm văn. Khẩu trang hai mươi văn một cái, quần áo một lượng một bộ.

Nếu công tử mua nhiều thì có thể bàn lại giá cả.”

Cho rằng gặp được khách hàng lớn, tiểu nhị mặt mày vui sướng giới thiệu.

Nghe vậy, trong mắt Giang Siêu chợt lóe, một luồng sát khí vô hình lan tràn ra xung quanh.

Một thăng gạo khoảng một kí gạo.

Một kí gạo thế mà lại có giá hai mươi văn.

Nếu đổi thành tiền kiếp trước của Giang Siêu thì hai mươi văn khoảng một trăm tệ.

Số tiền mua một đấu gạo khoảng mười kí gạo của bây giờ, có thể mua được mấy đấu gạo ở kiếp trước.

Đối phương lòng dạ hiểm độc đến mức này, thảo nào bá tánh không sống nổi nữa.

Ngược lại với bên này, bên phủ Ninh Châu là miễn phí cung cấp vật tư.

Tới nơi đây, lại bị đối phương bán ra với giá cao, thật sự là khiến sát ý trong lòng Giang Siêu đạt đến đỉnh điểm.

Sâu mọt!

Giang Siêu tuy răng giận dữ, nhưng vẫn cố nhịn xuống. Hắn nói với tiểu nhị: “Có phải là các ngươi bán mắc quá rồi không? Các ngươi không sợ có người báo hành động của các ngươi với triều đình hả?”

Giang Siêu vừa dứt lời, tiểu nhị mới vừa mặt mày đầy ý cười nói chuyện với Giang Siêu lập tức thay đổi sắc mặt, trở nên cực kì khó coi. Hắn ta lạnh lùng nói với Giang Siêu: “Xem ra là ngươi không phải đến đây để mua đồ, mà là đến đây để gây chuyện. Ngươi không xem ở đây là đâu? Nói cho ngươi biết, đây chính là cửa hàng của trấn thủ đại nhân, tất cả các cửa hàng đang mở cửa đều là của trấn thủ đại nhân.”

“Đừng nói là ngươi không có mạng để đi báo quan, cho dù ngươi có mạng để đi, thì ngươi cảm thấy mình có thể báo được hay không, khi mà chú của đại nhân nhà ta chính là thành chủ Dũng Thành? Người đâu... bắt bọn họ, xử lý...”

Tiểu nhị vừa ra lệnh, xung quanh lập tức xuất hiện hơn hai mươi gã đàn ông mặt mày đầy sát khí. Bọn chúng hùng hổ nhìn đám người Giang Siêu.

Thấy vậy, Lưu Thúc Bình thay đổi sắc mặt, lửa giận trong mắt đạt tới đỉnh điểm, định đi lên nói ra thân phận.

Đám người này đúng là không coi ai ra gì, thế mà cứ mở miệng ngậm miệng là giết người.

Có điều, ông ta mới vừa nhích người thì đã bị Giang Siêu kéo lại.

Giang Siêu lắc đầu cười khẽ với ông ta.

Lý Nhị Ngưu thấy cảnh này cũng thay đổi sắc mặt. Ông ta vội vàng đi lên che trước mặt Giang Siêu.

Chỉ là khi đám người kia chuẩn bị ra tay, thì lại thấy sáu tên hộ vệ móc súng lục ra bắn liên tục với hơn hai mươi gã đàn ông trước mắt.

Khi bọn chúng còn chưa kịp phản ứng lại thì đã chết hết vì bị bắn trúng giữa mày.

Giang Siêu không hề có ý thương hại cái loại chó săn như vậy.

Không biết bọn chúng đã thay Lưu Thông làm bao nhiêu chuyện xấu xa, chắc chắn là dính không ít mạng người.

Nếu đã định xử lý Lưu Thông thì Giang Siêu cũng không định nương tay nữa.

Thấy đám đàn ông bị bắn chết, tiểu nhị sợ tới mức run rẩy cả người.

Giang Siêu lạnh lùng liếc hắn ta một cái rồi đi ra ngoài. Một tên hộ vệ một súng băn chết tiểu nhị.

Giang Siêu dặn dò một tên hộ vệ vài câu.

Hắn ta vội vàng quay người đi.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 868: Không sao


Nhắc đến Bảo Khánh Đường, trên mặt Lý Nhị Ngưu mơ hồ có vẻ giận dữ.

Nghe vậy, Giang Siêu cười cười với Lý Nhị Ngưu.

Chắc là ông ta lo lắng cho sự an toàn của hắn.

Rốt cuộc thì tại trấn Bồ Hà, Lưu Thông xem như là địa đầu xà.

Dưới tình huống cách ly, nếu Lưu Thông làm ra chuyện gì khác người thì chắc là không ai có thể ngăn cản được.

Lưu Thông chính là loại người có thể bỏ cả mạng sống vì tiền.

Chỉ là Giang Siêu không quan tâm đ ến một tên Lưu Thông nho nhỏ.

Hắn đã đến đây rồi thì chắc chắn phải nhổ sạch khối u ác tính kia.

“Không sao, chúng ta cùng đi thôi!”

Giang Siêu mặc kệ hơn hai mươi thi thể trong cửa hàng phía sau, quay người bảo Lý Nhị Ngưu dẫn mình đi Bảo Khánh Đường.

Bọn họ vừa đi thì người trốn tránh bên cạnh cửa hàng vội vàng chạy về phía phủ trấn thủ.

Sau khi về tới phủ trấn thủ, gã kể lại chuyện đã xảy ra bên cửa hàng cho tổng quản phủ trấn thủ nghe.

Nghe vậy, tổng quản vội vàng chạy về phía phòng trấn thủ, gõ cửa phòng.

Trong phòng, trấn thủ đang cùng thị nữ mây nghe, từng tiếng khó nghe truyền ra bên ngoài.

Nghe tiếng gõ cửa, trấn thủ tức giận nói: “Chẳng phải ta đã nói là không có chuyện gì thì đừng đi làm phiền ta hay sao? Ngươi mẹ nó muốn chết hải”

“Đại nhân, không ổn rồi, tiểu nhị và hộ vệ cửa hàng gạo nhà ta bị thằng nhãi mới đến gi ết chết rồi”

Tổng quản có chút hoảng loạn và sợ hãi nói với trấn thủ Lưu Thông.

“Cái gì?” Nghe vậy, Lưu Thông lập tức hét lên, sau đó thân thể tr@n trụi chạy vọt ra ngoài.

“Ngươi nói thằng nhãi kia giết người của bản đại nhân? Hắn muốn chết hả? Người đâu, mau thay đồ cho bản đại nhân! Bản đại nhân muốn xem hắn ta can đảm thế nào, có mấy cái mạng mà dám chống đối bản đại nhân! Bảo Ngưu hộ viện dẫn cấp dưới đi theo bản đại nhân. Nếu hắn ta muốn chết thì bản đại nhân sẽ thành toàn hắn ta..."

Lưu Thông mặt mày dữ tợn run lên, trong mắt tràn đầy vẻ giận dữ.

Nghe lời nói của hắn ta, tổng quản vội vàng sai nha hoàn thay đồ cho Lưu Thông.

Lưu Thông thay đồ xong, dẫn theo gần hai trăm cấp dưới, mênh mông cuồn cuộn đi ra ngoài.

Cấp dưới tới báo hành tung của Giang Siêu. Hắn ta dẫn người đi tìm.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 869: Toàn bộ Trương thị


Có điều, vì Trương thị vẫn luôn tuân theo lý niệm nghề y cứu đời, thường xuyên chữa bệnh miễn phí cho bá tánh, nhiều lúc không nhận tiền của bá tánh, nên Trương thị dần xuống dốc vì vấn đề tài chính.

Có rất nhiều tộc nhân Trương thị rời khỏi Trương thị vì không thể chịu nổi tộc quy không nhận tiền của bá tánh nghèo khổ khi khám chữa bệnh.

Trương thị của hiện nay, có thể nói là chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.

Toàn bộ Trương thị, ngoài vài người hầu già ra thì chỉ có một cô gái vất vả chèo chống Trương thị.

Lần này vì có ôn dịch, Trương thị xem như dậu đổ bìm leo.

Vì mua thuốc chữa bệnh cho bá tánh, truyền nhân Trương thị hiện nay là Trương Thanh Ti đi thế chấp sản nghiệp tổ tiên cuối cùng là căn nhà cho tiệm cầm đồ của Lưu Thông.

Tiếc là tiền thuốc rất cao, còn bị Lưu Thông cân thiếu.

Lúc Giang Siêu định đi vào sân, bên trong chợt truyền đến tiếng hét lớn.

“Trương Thanh Ti, ngươi mau dọn đi đi, nếu không thì đừng trách bọn ta không khách sáo, chờ bọn ta động tay thì ngươi có hối hận cũng không kịp!”

Nghe tiếng quát mắng, mặt mày Lý Nhị Ngưu đi bên cạnh Giang Siêu trở nên cực kì khó coi và giận dữ.

Nếu không phải bên cạnh có Giang Siêu thì chắc là hắn ta đã lao vào bên trong rồi.

“Cút đi! Ta và Lưu chưởng quầy tiệm cầm đồ các ngươi đã thỏa thuận rồi. Tuy răng ta bán tổ trạch cho các ngươi, nhưng mà đến một tháng sau mới giao nhà, nếu không thì ta sẽ không bán với giá thấp cho các ngươi.”

“Bây giờ mới có bảy ngày mà các ngươi đã sốt ruột tới đòi nhà rồi. Làm cái gì đây hả...”

Một giọng nữ thanh thúy chất chứa vẻ giận dữ dày đặc vang lên.

“Ta không cần biết. Bọn ta chỉ nghe theo lệnh của Lưu chưởng quầy thôi. Ông ta bảo bọn ta đi nhận nhà, bọn ta liền đi nhận nhà. Ngươi có vấn đề gì thì đi tìm Lưu chưởng quầy đi. Nếu ngươi còn không dọn ởi thì Lưu Nhị Cẩu ta sẽ giúp các ngươi dọn di...”

Một giọng nói vô lại chứa đầy vẻ hờ hững và bỡn cợt.

“Các ngươi dám? Nếu các ngươi dám động đến đồ của Trương y sư, dám đuổi mọi người đi ra ngoài, thì bọn ta sẽ liều mạng với ngươi!”

“Đúng vậy! Nếu các ngươi dám dọn thì bọn ta sẽ không khách sáo với các ngươi!”

Sau đó là tiếng ầm ï giận dữ.

“Một đám điêu dân tìm chết!

Nếu các ngươi không biết điều thì đừng trách bọn ta.

Các huynh đệ, đánh cho ta, ai dám phản kháng thì cứ đánh chết mới thôi!”

Giọng nói vô lại mang theo vẻ tức giận vang lên.

Sau đó là tiếng đánh nhau và tiếng la hét truyền ra, xem ra là bên trong đánh nhau rất dữ dội.

Thấy vậy, Lý Nhị Ngưu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mặc kệ Giang Siêu bên cạnh, chạy nhanh vào trong sân.

Giang Siêu nhíu mày, trong mắt âm trầm như nước. Hắn xem như hiểu vì sao Lý Nhị Ngưu không muốn để hắn tới đây. Bởi vì ở đây có thể xảy ra xung đột bất cứ lúc nào, Lý Nhị Ngưu sợ Giang Siêu sẽ xảy ra chuyện.

Giang Siêu bước đi vào trong sân.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 870: Nàng mặc váy trắng


Nàng mặc váy trắng, khuôn mặt trứng ngỗng, đôi mày lá liễu, dù có mang khẩu trang thì cũng có thể thấy được ngoại hình xinh đẹp, giống như tiên nữ giáng trần.

Lúc này, trên trán nàng mơ hồ có vết máu, trên tay cũng có vết trầy da.

Nàng nôn nóng nhìn đám người đang đánh nhau, gọi dừng tay liên tục.

Tiếc là gia đinh đang đánh nhau không quan tâm đ ến nàng, tiếp tục đánh bá tánh.

Lý Nhị Ngưu vừa mới vọt vào cũng bị người ta đánh xuống đất.

Ông ta giãy giụa đứng dậy, lại bị vài tên gia đinh ấn xuống mặt đất.

Thấy cảnh này, sát ý trong mắt Giang Siêu lên đến đỉnh điểm.

Hắn đi về phía một gã gia định đánh nhau hăng hái nhất và tàn nhãn nhất, bóp cò súng lục trên tay, bắn vào đầu gã.

Một tiếng vang lớn cộng thêm máu tươi băn ra lập tức khiến hai bên đánh nhau dừng lại.

Trong mắt bá tánh tràn đầy vẻ ngạc nhiên, trong nhất thời không biết chuyện gì đang xảy ra.

Đám gia đỉnh thấy tên dẫn đầu phe mình bị bắn chết thì giận dữ chạy về phía Giang Siêu.

Nhưng khi bọn chúng vừa nhắm Giang Siêu, thì đã bị đám hộ vệ phía sau Giang Siêu bắn súng, rồi lập tức ngã vào trong vũng máu.

“Ai dám động là chết!” Tiểu đội trưởng hộ vệ phía sau Giang Siêu bước lên trước một bước, lạnh lùng nhìn đám gia đình đang sợ tới mức không dám nhúc nhích.

Trên mặt đất có vài thi thể, đám gia đỉnh mới vừa đánh mắng bá tánh, cứ như vậy bị Giang Siêu và hộ vệ gi ết chết.

Bá tánh xung quanh hoảng sợ nhìn Giang Siêu rồi lùi ra sau, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.

“Đại nhân, ngươi mau đi đi, chờ lát nữa Lưu Thông lại đây thì ngươi không đi được nữa!”

Lý Nhị Ngưu ngã trên mặt đất thấy vậy thì vội vàng chạy đến trước mặt Giang Siêu khuyên nhủ.

Lúc nãy Giang Siêu giết người ở cửa hàng gạo, ông ta đã bị dọa sợ rồi.

Bây giờ Giang Siêu tới đây lại giết người của Lưu Thông, chuyện phiền phức thật rồi.

Nghe vậy, Giang Siêu lắc lắc đầu, sát ý trong mắt lên đến đỉnh điểm.

Dù đám gia đỉnh có vô tội đi nữa, thì khi bọn chúng ức h**p bá tánh, bọn chúng chỉ có một đường chết thôi.

“Đừng lo lắng, ta sẽ ở đây chờ hắn ta... Ta muốn xem thử Lưu Thông có thể làm gì được ta.”

Nói đến đây, Giang Siêu nhìn đám bá tánh bị thương, có vài người đã ngất đi, trong miệng chảy máu tươi.

Xem ra là bọn họ bị thương không nhẹ.

Nếu không được chữa trị tốt thì chắc là không sống được bao lâu nữa.

Đám gia đỉnh chính là coi thường mạng người, có chết cũng không oan.

Bá tánh bên cạnh nghe Lý Nhị Ngưu gọi Giang Siêu là đại nhân, dường như đã biết thân phận của Giang Siêu, lập tức quỳ xuống nói: “Đại nhân, ngài nhất định phải phân xử cho bọn ta đấy!”

Giang Siêu nhìn về phía mọi người, đỡ một người đứng dậy, nói: “Yên tâm, nếu ta đã tới thì ta nhất định sẽ cho mọi người một cách nói.”

Nói đến đây, hắn nhìn sang bên kia, thấy cô gái kia không để ý đến mình, chỉ sốt ruột mà đi xem đám bá tánh hôn mê trên mặt đất.

Có điều, nàng càng xem càng nhíu mày, trong mắt ngoài giận dữ ra thì còn có vẻ bất đắc dĩ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 871: Mà mục tiêu của bọn họ


Vài tòa thành ở biên ải gần thảo nguyên đã bị bộ Bột Nhi Chi Kim đến từ thảo nguyên đánh hạ.

Dưới sự dẫn đầu của Tha Liệt, ba mươi vạn ky binh bộ Bột Nhi Chi Kim đang có xu hướng diệt sạch người Nữ Chân.

Mà mục tiêu của bọn họ cũng không phải Nữ Chân mà chính là Trung Hoa xinh đẹp màu mỡ.

Lúc này, ở kinh thành Tây Kinh của Nữ Chân, hoàng đế triều Kim đang chau mày ngồi trên ngai vàng.

Bây giờ Đại Kim đã tràn ngập nguy hiểm rồi.

Giang sơn mà thái đổ hoàng đế đã vất vả có được, bây giờ đã mất đi hai phần ba.

Trừ bán đảo mà họ Lý chiếm một phần ba ra, Gia Luật Vân Yến cũng đã cướp mất một phần năm.

Bây giờ, bộ Bột Nhi Chi Kim trên thảo nguyên lại đến chiếm mất mấy cái thành, cộng lại cũng xấp xỉ một phần ba rồi.

Gần như toàn bộ Đại Kim đều đang cố kéo hơi tàn, ông ta rất hối hận vì trước đó đã tấn công Đại Triệu.

Nếu như lúc ấy ông ta không tham lam, không đi trêu chọc quân Con Cháu của Giang Siêu ở Trung Hoa thì bây giờ Đại Kim chắc chắn vẫn là quốc gia cường thịnh, dù sao cũng không bị địch vây bốn phía như hiện tại.

Bây giờ trên tay bọn họ gần như chỉ còn lại mười sáu châu Yên Vân mà bọn họ lấy được từ tộc Khiết Đan mà thôi.

Nếu như mất đi mười sáu châu Yên Vân này, Đại Kim cũng thật sự hoàn toàn diệt vong.

“Các vị ái khanh, bây giờ, chúng ta bị địch vây bốn phía, nên phá giải cục này ra sao... Mọi người có đề nghị gì hay không!”

Kim Hoàng nói với các tướng lĩnh và quan văn dưới trướng. Trong đó, hầu hết đều là người Hoa, quan văn người Nữ Chân cực ít. Trước đó có Hy Nhất rất đa mưu túc trí. Đáng tiếc, ông ta và Ngột Thuật đã chết trên tay Giang Siêu, bao gồm cả vị thần quân sự cũ của tộc Nữ Chân bọn họ là Hoàn Nhan Tông Hán.

“Hoàng thượng, theo thần, chúng ta có thể mặc kệ Gia Luật Vân Yến và Lý Thành Khuê, tập trung chống lại bộ Bột Nhi Chi Kim trên thảo nguyên.Hoặc chúng ta có thể nhân cơ hội này liên hợp với Lý Thành Khuê và Gia Luật Vân Yến để cùng chống lại bộ Bột Nhi Chỉ Kim. “

Một tên quan văn người Trung Hoa tiến lên một bước, nói với Kim Hoàng ở trước mắt:

“Trung Hoa chúng ta từng có điển tích môi hở răng lạnh, thần tin rằng chỉ cần truyền điển tích này đến cho Lý Thành Khuê và Gia Luật Vân Yến, bọn họ chắc chắn sẽ đồng ý liên hợp. Dù sao, nếu chúng ta mất nước, tiếp theo sau chính là bọn họi”

“Thần cũng tán thành đề nghị của Tân Chân, dù sao lần này cũng không phải việc của riêng tộc ta.

Bộ Bột Nhi Chi Kim khí thế hung hăng, lại toàn là ky binh, tài bắn tên trên ngựa so với người Khiết Đan chúng ta còn mạnh hơn. Nếu như chúng ta thua, bọn họ chắc chắn cũng sẽ không kiên trì được bao lâu.” Một tên quan văn người Trung Hoa khác vội vàng phụ họa.

“Hoàng thượng, nếu như chúng ta có thể đi sứ Trung Hoa, mời quân Con Cháu hỗ trợ, như vậy lúc đối kháng với bộ Bột Nhi Chi Kim cũng sẽ có nắm chắc hơn rồi." Lúc này, một tên quan văn đột nhiên nói.

Hắn ta vừa dứt lời đã bị mọi người xung quanh nhìn kinh ngạc, sắc mặt cũng trở nên kì lạ.

Ý tưởng của hắn ta cũng không tệ, nhưng dù sao quân Con Cháu của Trung Hoa gần như phá hủy nước Đại Kim bọn họ, bây giờ hai bên vẫn là quan hệ thù địch đây.

Hắn ta nói như vậy không sợ hoàng đế ngồi trên ngai vàng tức giận mà g iết chết hắn ta sao.

Tuy nhiên, không đợi hoàng đế ở phía trên nổi giận, người này lại vội vàng nói: “Giữa hai nước không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn mà thôi. Chỉ cần chúng ta có thể đưa ra đủ lợi ích, Giang Siêu chắc chắn sẽ đồng ý với chúng ta.”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 872: Vi thần tuân chỉ.


Đối phương nghe vậy thì rất kinh ngạc, hắn ta chỉ đề nghị thôi, ai ngờ đâu hắn ta lại bị ủy thác trách nhiệm.

Tuy nhiên, ngược lại người này cũng cảm thấy hắn ta có khả năng hoàn thành chuyện này. Hắn ta rất tự tin về khả năng nói chuyện khôn khéo của mình.

“Vi thần lĩnh chỉ...

Hoàng đến nghe vậy thì gật đầu nhẹ. Lúc này, ông ta nhìn về phía người họ Tần tên Tân Chân kia nói: “Tân ái khanh, chuyện bên phía Lý Thành Khuê và Gia Luật Vân Yến, ta giao cho ngươi rồi...

“Vi thần tuân chỉ...”

Lúc này, hoàng đế lại nhìn về phía mấy người võ tướng nói: “Tông Bích, Lâu Thất, Tông Vương, trẫm cho các ngươi ba mươi vạn đại quân để đi về phía biên ải chặn lại Tha Liệt.

Các ngươi nhất định phải cản lại được tốc độ tấn công của Tha Liệt để chờ đợi tin tốt của Tần ái khanh bọn họ.

Bây giờ, sự tồn vong của nước Kim chúng ta phụ thuộc vào hành động lần này rồi.

Ba tên võ tướng nghe vậy thì gật đầu nhẹ.

Ba vị này là những người tướng lãnh Nữ Chân xếp ngang với Tông Hán và Hy Nhất.

Có bọn họ, khả năng ky binh thảo nguyên phá được biên ải, đánh thẳng vào hoàng cung là không cao.

Tuy nhiên, nếu muốn đánh bại được ky binh thảo nguyên thì chỉ có thể liên hợp với ba nhà khác mà thôi.

Ông ta không biết bên mình có thể thuyết phục được ba nhà giúp đỡ hay không.

Tuy nhiên, nghĩ đến việc nếu bọn họ thua, ba nhà kia chắc chắn cũng sẽ bị ky binh thảo nguyên tấn công, ông lại tràn trề niềm tin trở lại.

Chỉ cần ba nhà kia không phải người ngu, có lẽ chắc chắn sẽ không mặc kệ để bọn họ bị tiêu diệt. Chỉ cần có thể ngăn cản được ky binh thảo nguyên, dù có phải trả cái giá đắt hơn nữa, ông ta cũng chấp nhận.

Một bên khác, Giang Siêu lúc này cũng đã biết Lý Thành Khuê chiếm được khu vực Liêu Đông của Nữ Chân, bây giờ đang chuẩn bị tấn công về phía Tân Bắc Châu phủ của Trung Hoa.

Hắn phái ra mười vạn quân Con Cháu mới huấn luyện đi đến Tấn Bắc Châu phủ để phòng thủ.

Đồng thời, hắn cũng đã biết chuyện ba mươi vạn ky binh bộ Bột Nhi Chi Kim từ thảo nguyên dưới sự dẫn dắt của con trai thứ ba Tha Liệt của thủ lĩnh bộ tộc là Thiết Mộc Chính đã đánh vào biên ải của Nữ Chân.

Đối với chuyện này, Giang Siêu đã phái ra mười vạn quân Con Cháu mới huấn luyện, cộng thêm năm vạn quân Con Cháu lão làng đi đóng giữ.

Trừ việc đóng giữ ra, Giang Siêu cũng tăng cường công nghiệp nghiên cứu quân sự.

Cũng đã nửa năm trôi qua kể từ khi hắn giết giặc Oa quay lại thôn Kháo Sơn đến nay, kế hoạch năm năm được lập ra cũng đã bắt đầu rồi.

Trong kế hoạch năm năm này, Giang Siêu còn lập ra một công ty xây dựng do chính phủ quản lý chuyên phụ trách thi công xây dựng đường cái. Đó chính là con đường nối liền khắp Trung Hoa.

Chỉ khi có giao thông thuận lợi, sự phát triển của các bên mới nhanh được.

Hơn nữa, Giang Siêu cũng đang chuẩn bị để có thể chế tạo xe hơi.

Giang Siêu làm những điều này là vì lực lượng nòng cốt của quốc gia.

Xây dựng đường cái là một bộ phận của kế hoạch năm năm, vẫn còn rất nhiều bộ phận khác.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 873: Đến khi mọi người


Ngay cả Trương Thanh Ti cũng thừa nhận phương pháp của Giang Siêu rất tốt rồi, xem ra hắn rất có bản lĩnh.

Mọi người vội vàng mang bệnh nhân vào phòng.

Dưới sự yêu cầu của Trương Thanh Ti, mọi người khiêng người rất cẩn thận.

Bên kia, Lý Nhị Ngưu nhanh chóng chặt một đám lau sậy về, lại nhờ bách tính xung quanh giúp làm sạch và loại bỏ ruột.

Đến khi mọi người đặt Trịnh Nhị Oa xuống giường, Lý Nhị Ngưu cũng cầm mấy cây lau đi vào.

Giang Siêu nhận cây lau, nhìn chúng đã được móc sạch ruột thì gật đầu.

Hắn lại nhìn Trương Thanh T¡ đang buồn rầu đứng trước mặt bệnh nhân mà nở nụ cười.

Dù nàng ấy biết cách cứu người, nàng ấy chưa bao giờ làm loại phẫu thuật này, bảo nàng ấy làm, nàng ấy không chắc chắn lắm.

“Để ta làm đi...” Giang Siêu nói với Trương Thanh Ti.

Lời nói của hắn làm Trương Thanh Ti rất ngạc nhiên, người xung quanh cũng thế, mọi người đều đưa mắt nhìn nàng ấy.

Bọn họ hy vọng Trương Thanh Ti sẽ đích thân làm, bất kể thế nào thì họ cũng quen nàng ấy, còn Giang Siêu, họ chỉ thấy hắn nói rất hay, nhưng rốt cuộc có làm được không thì không ai biết.

“Chuyện này liên quan đến mạng người, không ai dám chắc Giang Siêu có thể cứu được người.

Trương Thanh Ti nhìn Giang Siêu chăm chú, trong ánh mắt sáng rực ấy là sự hỏi thăm.

Có điều, khi nhìn thấy vẻ nghiêm túc của hắn, nàng ấy thở dài, gật dầu với hắn.

Người xung quanh đều ngạc nhiên. Họ rất muốn phản đối, nhưng Trương Thanh Ti đã để Giang Siêu làm rồi, họ không tiện ngăn cản.

Giang Siêu đi tới, thuần thục cầm công cụ trong hòm thuốc lên.

Trong ánh mắt hoảng hết lại lo lắng của mọi người, hắn thành tạo mở một cái lỗ ở dưới xương sườn bên phải.

Nhìn thủ pháp của Giang Siêu vì vị trí hắn khoét lỗ, Trương Thanh Ti vốn đang lo lắng lại không khỏi khâm phục.

Nếu là nàng ấy làm, nàng ấy không tự tin nói mình làm được như vậy.

Nàng ấy rất khâm phục thủ pháp của hắn.

Sau đó, Giang Siêu khử trùng một đoạn lau rồi c ắm vào ngực bệnh nhân.

Rất nhanh, máu bắt đầu chảy ra theo ống lau.

Mấy phút sau, hơi thở của bệnh nhân trở nên thông thuận.

Người xung quanh thấy vậy thì không khỏi tỏ vẻ thán phục.

Lại qua mấy phút nữa, Giang Siêu thấy không còn máu chảy ra từ cây lau nữa mới rút cây lau ra.

“Máu bên trong đã chảy hết rồi, còn việc khâu vá để cho cô nhé, cố gắng đừng di chuyển bệnh nhân” Giang Siêu nói với Trương Thanh Ti.

Nàng ấy gật đầu liên tục, thái độ đối với Giang Siêu càng thêm cung kính.

Giang Siêu đang định dặn dò thêm vài câu nữa, bên ngoài lại có tiếng huyên náo, sau đó là một tiếng “ầm”.

“Người bên trong cút ra đây, trấn thủ Lưu đại nhân tới, còn không mau ra đón à?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 874: Lưu Thông


“Tiểu tử, ngươi to gan thật, giết thủ hạ của bổn trấn thủ, lại còn dám ở lại đây.”

Tên mập lạnh lùng nhìn Giang Siêu.

“Lưu Thông, ngươi cũng to gan thận.

Nuốt mất vật tư của triều đình, mưu cầu tư lợi, giờ còn dám gây chuyện nữa, ngươi có mấy cái đầu để chém thế?”

Giang Siêu lạnh lùng nhìn Lưu Thông.

Lưu Thúc Bình đứng cạnh nhìn Lưu Thông, cơ thể khẽ run, tức giận đến đỏ mặt.

Ông †a há miệng định quát Lưu Thông, nhưng bị Giang Siêu cản lại.

Hắn muốn xem xem tên Lưu Thông này có thể vênh váo đến mức nào.

Đối diện, Lưu Thông nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường và châm chọc.

“Ngươi nói bổn trấn thủ nuốt vật tư của triều đình, ngươi có chứng cứ không? Hơn nữa, dù cho bổn trấn thủ nuốt vật tư thật đi nữa thì ngươi làm gì được ta! Thúc phụ của bổn trấn thủ là thành chủ Dũng Thành, chỉ điều này thôi, một quan viên nho nhỏ như ngươi thì làm gì được ta chứ?”

“Bây giờ ngươi nên nghĩ xem ngươi còn có thể ra khỏi trấn Bồ Hà này được hay không cái đã đi”

Trong mắt Lưu Thông tràn đầy sát ý, nhưng nói đến đó, giọng hắn ta chợt thay đổi: “Nếu ngươi nghe lời hơn chút, ngoan hơn chút, chưa chắc đã không có cơ hội sống sót.”

Nghe vậy, Giang Siêu nghiền ngẫm nhìn Lưu Thông, người này vừa uy h**p vừa dụ dỗ hắn đó hả? Dù sao, nếu hắn ta động thủ giết hắn thật thì e là không tiện giải thích.

Đương nhiên, nếu Lưu Thông quả thực mất hết lý trí mà muốn giết hắn, thì chỉ cần tìm bách tính gây chuyện, để mình chét trong cơn nổi loạn rồi giết tất cả bách tính đi là xong.

Hắn ta hoàn toàn có thể gán cái tội đó cho bách tính, nhưng chuyện này hơi phiền toái.

“Ồ... Thế ngươi nói xem ta nên nghe lời thế nào thì có thể sống đây?”

Nghe vậy, Giang Siêu nhìn Lưu Thông đầy quỷ dị.

Hắn vừa dứt lời, gương mặt vốn tràn đầy sát ý của Lưu Thông lộ ra vẻ vui mừng, cũng có chút khinh bỉ.

Hắn ta còn tưởng Giang Siêu là người chính trực bất khuất cơ đấy, không ngờ hắn ta vừa dẫn người tới, tiểu tử này đã sợ rồi.

Lý Nhị Ngưu và Trương Thanh Tỉ ở phía sau nghe Giang Siêu nói vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cả hai đều lo lắng cho sự an nguy của Giang Siêu.

Dù sao đi nữa, chọc vào Lưu Thông, có lẽ Giang Siêu khó ra khỏi trấn Bồ Hà.

Bọn họ không thể nào hiểu được, tại sao Giang Siêu lại bị Lưu Thông dọa sợ.

Nghe hắn nói thì hình như đã khuất phục Lưu Thông rồi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 875: Ông ta cũng tò mò


Lưu Thông định khiến Giang Siêu giế,t chết đám bọn họ đây mà, nếu thế Lưu Thông sẽ nắm được điểm yếu của Giang Siêu, đến lúc đó còn không phải Giang Siêu sẽ bị Lưu Thông muốn làm gì thì làm à.

Một khi Giang Siêu bị Lưu Thông thao túng, Lưu Thông còn sợ Giang Siêu gây sự chắc?

Những chuyện ác mà hắn ta làm cũng sẽ được đè xuống.

Lưu Thúc Bình đang đứng sau Giang Siêu, nghe thấy vậy ông ta ngạc nhiên nhìn Lưu Thông, ông ta không ngờ đứa cháu họ hàng xa này của mình lại phát rồ đến mức này.

Ông ta cũng tò mò, Giang Siêu sẽ xử lý tình hình trước mắt như thế nào.

Nhưng mà trong lòng ông ta thấy hoảng sợ nhiều hơn, bởi vì sau chuyện này sợ là nhà họ Lưu của ông ta sẽ tiêu đời mất.

Bản thân ông ta có sống được hay không, cũng còn đang là vấn đề.

Giang Siêu nhìn Lưu Thông đang đắc ý, hắn lạnh lùng nói: "Nếu ta nói không thì sao..."

Hắn vừa dứt lời, Lưu Thông ở đối diện cứng đờ mặt, nét mặt cũng lạnh đi.

"Tên nhóc kia, ngươi đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, nếu ngươi dám nói một chữ không, ta đảm bảo ngươi sẽ không bước được ra khỏi cái sân này, yên tâm, nếu ngươi chết, ta sẽ tìm cho ngươi một con dê thế mạng phù hợp, sẽ không có ai biết ngươi chết trong tay bản trấn thủ. Ha ha..."

Lưu Thông dứt lời, nét mặt đám Trương Thanh Ti hiện lên vẻ căm phãn.

Làm gì có chuyện bọn họ không nghe ra ý của Lưu Thông chứ.

Hắn ta định giết bọn họ, rồi giá họa cho bọn họ tội danh giết Giang Siêu.

Đến lúc đó, Lưu Thông chẳng những không sao, bọn họ còn phải mang tội danh ám sát mệnh quan triều đình là Giang Siêu đây.

Sau đó chết oan chết uổng.

Đúng vào lúc Lưu Thông đang đắc ý cười to, đám Trương Thanh Ti thì tức giận và tuyệt vọng, lại thấy Giang Siêu nhìn Lưu Thông với vẻ nghiền ngẫm rồi nói: "Thế sao! Ta thì lại nghĩ, ngươi tội ác tày trời, sắp gặp báo ứng, người nào chết

người nào sống, còn chưa chắc đâu!"

Nghe Giang Siêu nói xong, Lưu Thông ở đối diện giật mình, hắn ta không ngờ tên nhóc vừa nấy còn sợ hãi, thế mà lại dám ăn nói với hẳn ta như vầy.

Lế nào hắn không biết, hiện giờ hắn ta đã cử người bao vây chỗ này.

Hộ vệ và đầy tới bên mình toàn là các hảo hán lục lâm được mời về.

Ai nấy đều có thực lực bất phàm, người nào cũng từng giết vài người.

Bọn họ muốn giết hơn một trăm người trong sân này, thì cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Cho dù là những người bệnh đang ở khu cách ly sân sau đằng kia, bọn hắn chỉ cần một mồi lửa là có thể cho bọn họ đi gặp Diêm vương luôn.

"Tiểu tử, ngươi được lắm, nếu ngươi đã rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt, vậy bản trấn thủ sế thành toàn cho ngươi... Người đâu, giết họ cho ta, không để một tên nào sống!"

Lưu Thông phất tay với đám hộ vệ và gia đinh đăng sau, khuôn mặt hung dữ hiện ra vẻ tàn nhẫn.

Chúng hộ vệ và gia đinh đăng sau nghe thấy vậy, bọn chúng cầm đao mặt hằm hằm lao về phía Giang Siêu và các bách tính, mắt thấy nơi này sắp máu chảy thành sông.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 876: Hẳn gọi ông ta là Thúc Bình


Không ngờ thăng cha này lại không nhận ra Lưu Thúc Bình, còn Lưu Thúc Bình thì sửng sốt nhìn Lưu Thông, trong lúc nhất thời lại bị thăng cháu họ hàng xa này chọc tức đến nỗi không thốt nên lời.

"Lưu Thông, ngươi..." Ông ta đang định nói ra thân phận của mình, nhưng Giang Siêu lại vỗ vai ông ta rồi nói:

"Thúc Bình, ông không cần quản chuyện này nữa..."

Hẳn gọi ông ta là Thúc Bình làm cho Lưu Thúc Bình đang tức giận bỗng sửng sốt, nhưng đáy mắt ông ta lại hiện lên nét mừng rỡ, Giang Siêu gọi tên ông ta, vậy chứng tỏ Giang Siêu sẽ không giận cá chém thớt lên ông ta đâu nhỉ.

Còn Trương Thanh Tỉ ở phía sau nghe thấy Giang Siêu gọi Thúc Bình, nàng ta chấn động, nàng ta nhớ hình như thành chủ của thành Dũng tên là Lưu Thúc Bình.

Hơn nữa, người này chất vấn Lưu Thông, hỏi hẳn ta có biết Giang Siêu là ai không, vậy nam nhân trước mặt đây có khả năng là ai nhỉ?

Hắn không phải là người mà triều đình phái tới giải oan cho bọn họ sao!

Khả năng cao nhất chắc hẳn chỉ là một vị khâm sai thôi nhỉ, thân phận của khâm sai có to đi chăng nữa thì cũng làm được gì.

Trong lúc nàng ta đang nghĩ lung tung, những tên hộ vệ và gia đinh kia đã xông đến trước mặt, đúng vào lúc những hộ vệ gia đinh này chuẩn bị ra tay.

Thì lại thấy sáu hộ vệ sau lưng Giang Siêu tiến lên trước một bước.

Súng lục trên tay bọn họ bản liên tiếp ra đắng trước, trong chớp mắt, những hộ vệ và gia định gần xông đến nới kia lập tức ngã xuống hàng loạt.

Máu tươi b*n r*, bọn họ sợ đến nỗi không dám tiến lên nữa, ánh mắt họ hiện ra vẻ kinh ngạc.

Súng lục của hộ vệ bên cạnh Giang Siêu không phải là thứ mà bọn họ có thể chống lại, dù hộ vệ và gia đỉnh ở đây có giỏi cỡ nào, thì cũng không đỡ được một phát đạn.

Nhìn thấy cảnh này, Lưu Thông hơi hãi, nhưng hắn ta vẫn quát các hộ vệ của mình: "Các ngươi còn đợi cái gì hả, xông lên cho ông, giết... không được để sót một tên nào..."

Mặc dù vũ khí của các hộ vệ dưới trướng Giang Siêu lợi hại, nhưng bên bọn họ đông như thế, xông lên cũng có thể đè chết bọn họ.

Lưu Thúc Bình nhìn thấy cảnh này, đôi mắt ông ta hiện lên sự tuyệt vọng, giờ thì tiêu rồi.

Nhìn những hộ vệ đang lao tới, ông ta lao ra chắn trước người Giang Siêu theo bản năng.

Nếu Giang Siêu mà xảy ra chuyện gì vào lúc này, thì chỉ sợ không nói đến gia tộc của ông ta, cả một nhà già trẻ lớn bé của ông ta có khi đều sẽ bị liên lụy mất.

Nhưng đúng vào lúc ông ta đang tuyệt vọng, đột nhiên, bên ngoài cửa vang lên một loạt tiếng ầm ầm, sau đó bên ngoài cửa vang lên một loạt tiếng hét thảm, còn có tiếng bước chân dồn dập nữa.

Tình hình này lập tức khiến cho mọi người ở đây sửng sốt.

Trong lúc nhất thời không biết đã xảy ra chuyện gì, những hộ vệ kia cũng dừng tấn công nhóm Giang Siêu.

Vào lúc bọn họ đang ngạc nhiên, tình hình hỗn loạn ở phía sau lại tiếp tục, tiếp đó những hộ vệ và gia đinh ở ngoài cửa hoảng sợ chạy vào trong sân nhà.

Đáng tiếc, tuy bọn họ chạy nhanh nhưng cũng không nhanh băng súng, bọn họ vừa xông vào cửa, liền bị súng bắn chết ngay tại chỗ.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 877: Bọn họ hoảng sợ nhìn


Đợi sau khi kiểm soát được tình hình, vị doanh trưởng của quân Con Cháu vội vàng đi đến trước mặt Giang Siêu.

Phải nói là ở trong sân này, trừ quân Con Cháu ra, thì chỉ có nhóm Giang Siêu và dân chúng là còn đứng.

Bọn họ hoảng sợ nhìn quân Con Cháu trước mặt, trong lòng lo nơm nớp.

Ánh mắt tràn ngập sợ hãi.

Mọi người thấy vị doanh trưởng kia đi tới thì sợ đến mức chân cũng nhữn luôn.

Ngay khi mọi người tưởng là đối phương sắp bắt bọn họ. lại, thì thấy vị doanh trưởng đi tới trước mặt Giang Siêu, quỳ một gối xuống rồi nói: "Giang tiên sinh, chúng tôi tới muộn, xin ngài thứ tội."

Hắn ta vừa dứt lời, mọi người xung quanh ngạc nhiên, Trương Thanh T¡ cũng sửng sốt. Giang tiên sinh...

Không ngờ Giang Siêu này có thể khiến cho doanh trưởng của quân Con Cháu hành lễ với hắn, hắn có thân phận gì đây?

Hơn nữa, đối phương còn gọi hẳn là Giang tiên sinh.

ở khắp cái Hoa Hạ hiện giờ, người xứng đáng được xưng tiên sinh, còn được quân Con Cháu gọi là tiên sinh, e chỉ có một người mà thôi. Mà người đó, cũng họ Giang.

Cho dù người dân không biết chuyện là thế nào, nhưng họ cũng đoán được người trước mặt là ai rồi.

"Đứng lên đi, ngươi là quân nhân, về sau mấy cái nghỉ lễ quỳ bái này không cần dùng nữa đâu.

Quân nhân thì phải ra dáng quân nhân" Giang Siêu tiến lên đỡ vị doanh trưởng này dậy, rồi vỗ vai hắn ta.

"Vâng... thuộc hạ, biết rồi ạ..."

Vị doanh trưởng trước mặt nghe thấy vậy, nét mặt hẳn ta trở nên kích động, hẳn ta vội vàng gật đầu rồi nói.

Nói tới đây, hắn ta quay sang nhìn Lưu Thông ở đối diện rồi nói: "Tiên sinh, người này phải xử lý thế nào?”

"Tịch thu gia sản, bắt hết toàn bộ người liên quan lại, điều tra rõ ràng những chuyện mà họ phạm phải, ba ngày sau, thông báo cho người dân trong trấn biết, tiến hành xét xử công khai ở quảng trường trên trấn, sau đó, tuyên án!"

Giang Siêu lạnh lùng nhìn Lưu Thông đang run lẩy bẩy, hẳn lạnh lùng nói.

Lưu Thông ở đối diện nghe thấy vậy thì lập tức sợ đến nỗi hai chân mềm nhữn, té ngồi trên đất, hắn ta vội vàng cúi sấp người trên mặt đất rồi dập đầu nói với Giang Siêu:

"Đại nhân, tiểu nhân có mắt không tròng, mạo phạm ngài, xin ngài đừng trách, ngài tha cho tiểu nhân đi, từ nay tiểu nhân không dám nữa, nể mặt thúc phụ ta là Lưu Thúc Bình, ngài tha cho ta một lần đi."

Lưu Thông vừa nói xong, Giang Siêu kinh ngạc nhìn Lưu Thông, rồi lại nhìn sang Lưu Thúc Bình, thăng cha này giỏi hãm hại thúc mình thật đấy.

Đã đến lúc này rồi, thế mà vẫn còn muốn hại Lưu Thúc Bình một phen, nếu không phải Giang Siêu biết tính tình của Lưu Thúc Bình, phỏng chừng Lưu Thúc Bình sẽ bị Lưu Thông làm liên lụy.

"Thúc Bình, chuyện này giao cho ông đấy. Cho hẳn biết ông là ai đi, nếu không người nào đó vẫn còn muốn hố ông một phen."

Giang Siêu đùa, lời hẳn nói làm Lưu Thúc Bình cảm thấy khổ không thể tả. Nhưng khi nhìn sang Lưu Thông ở đối diện, Lưu Thúc Bình lại nổi trận lôi đình.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 878: Lưu Thúc Bình lạnh lùng


"Ngươi là... Giang tiên sinh... vua của Hoa Hạ..."

Hẳn ta nhìn Giang Siêu rồi hỏi thử.

"Hừ... bây giờ ngươi lại có một tí mắt nhìn rồi đấy, nhưng tiếc là... bây giờ, không ai cứu được ngươi nữa đâu..."

Lưu Thúc Bình lạnh lùng nhìn Lưu..."

Ông ta vừa dứt lời, Lưu Thông đảo mắt ngất luôn.

Trong lòng hẳn ta thầm hận sao mình lại chọc phải Giang Siêu cơ chứ.

Sớm biết vị đi vào là vua của Hoa Hạ, thì có cho hẳn ta thêm mấy lá gan, hẳn ta cũng không dám ra tay, hẳn ta thật sự không ngờ, vua của Hoa Hạ Giang Siêu lại tự mình mạo hiểm đến khu cách ly.

Còn các bách tính xung quanh nghe thấy vậy thì đều ngơ. ngác nhìn Giang Siêu, nửa ngày vẫn chưa hồi thần, nhất là Trương Thanh Ti.

Nàng ta tưởng mình nhìn nhầm rồi cơ, vị trước mặt đây là người đàn ông đã thống nhất Hoa Hạ, không chỉ đánh bại người Khiết Đan, còn đánh đuổi tộc Nữ Chân, mới đây còn giải quyết cả bọn giặc Oa đến làm hại vùng duyên hải!

Vị trước mặt, không những trẻ tuổi, đầy triển vọng, hơn nữa, y thuật của hắn cũng làm nàng ta bái phục.

Nàng ta không thể tin nổi, Giang Siêu trước mặt chính là vị vua của Hoa Hạ kia.

Trong khi nàng ta đang chấn động kinh ngạc và không thể tin nổi, bách tính xung quanh đã tỉnh táo lại, bọn họ lập tức quỳ xuống, sau đó hô to:

"Tiên sinh vạn tuế, xin tiên sinh hãy làm chủ cho chúng tai"

Giang Siêu nghe vậy, hắn giật mình, nhưng hắn vội vàng đưa tay ra đỡ đám Lý Nhị Ngưu dậy, hắn nghiêm túc nói với mọi người:

Các vị yên tâm, Chuyện này, ta nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời thuyết phục.

Dưới sự cai trị của ta, ta tuyệt đối không cho phép có sự tồn tại của việc chèn ép dân chúng.

Ngoài ra, ta sẽ ở lại cùng mọi người vượt qua cửa ải khó khăn này.

Đến khi chiến thẳng dịch bệnh."

Giang Siêu vừa dứt lời, toàn bộ bách tính đều kinh ngạc, bọn họ không ngờ vị vua này lại bình dị dễ gần như vậy.

Hơn nữa còn yêu dân như con, vì để cho bách tính có thể yên tâm chiến thẳng dịch bệnh, hẳn còn đích thân tới khu cách ly cùng mọi người.

Phải biết rằng nơi đây đang là chỗ nguy hiểm nhất, một khi bị nhiễm bệnh dịch, thì rất có khả năng sẽ mất mạng, phần lớn quan viên nghe nói có dịch bệnh, đều trốn còn không kịp.

Nào có giống Giang Siêu, hắn còn đích thân đi vào nữa.

Hắn không chỉ làm chủ cho bọn họ diệt trừ kẻ đã gây ra bao nhiêu việc ác là Lưu Thông, hẳn còn cùng mọi người cách ly, phải là người vĩ đại cỡ nào thì mới làm được vậy cơ chứ.

"Tiểu nữ không biết tiên sinh ở đây, thật sự là tội đáng muôn chết, xin tiên sinh thứ tội!"

Trương Thanh Tỉ ở bên cạnh đã tỉnh táo lại, nàng ta lập tức hành lễ lạy Giang Siêu.

Nhưng mà nàng ta vừa lạy thì Giang Siêu đã đỡ nàng ta ngay.

"Trương đại phu không cần đa lễ, lần này ngươi đã làm rất tốt, nếu không có ngươi ở đây, thì không biết nơi này sẽ biến thành cái gì nữa.

Không biết Trương đại phu có hứng thú về Ninh Châu phủ cùng ta không!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê
Chương 879: Ngoài ra


Nhìn vẻ mặt của Trương Thanh Ti, Giang Siêu thấy hơi kỳ lạ, nhưng khi hắn thấy các bách tính xung quanh có biểu cảm khác thường, hắn nhận ra câu mình nói hơi gây hiểu lầm.

Hắn ngại ngùng khụ khụ một tiếng rồi vội vàng nói: "Ta muốn mời Trương đại phu theo ta đến Ninh Châu phủ nhận chức, ta muốn để Trương đại phu làm chủ quản Bộ khám chữa bệnh.

Sau này, ta định thành lập các trung tâm khám chữa bệnh trên khắp Hoa Hạ, ta muốn cho tất cả mọi người đều được khám chữa bệnh bởi các đại phu.

Ngoài ra, các trung tâm khám chữa bệnh sẽ phục vụ miễn phí cho tất cả mọi người.

Toàn bộ chi phí khám chữa bệnh ở các trung tâm khám chữa bệnh sẽ do triều đình Hoa Hạ chỉ trả.

"Ngoài ra, nếu Trương đại phu muốn học y thuật chữa bệnh mà ta làm vừa nãy, ta cũng có thể dạy cho Trương đại phu.

Tốt nhất là sau này cô nương có thể giúp ta dạy lại những y thuật đó cho những người muốn học y-"

Giang Siêu nói một loạt ý tưởng của mình cho Trương Thanh T¡ nghe, những lời hẳn nói làm cho các bách tính xung quanh ngơ ngác.

Mọi người ngơ ngác nhìn Giang Siêu.

Tưởng tượng về ý tưởng kia của Giang Siêu, nếu tương lai được khám chữa bệnh miễn phí, thì những bách tính nghèo. khổ như họ không cần lo không có tiền khám bệnh.

Không cần lo người nhà của mình sẽ chết không nhằm mắt trước mặt mình nữa.

Nếu thật sự có thể thực hiện việc này, vậy thì người Hoa Hạ thời này, thật sự quá hạnh phúc.

“Tiên sinh vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế..."

Tất cả người dân không nói thêm câu dư thừa nào, bọn họ trực tiếp quỳ xuống đất, chân thành cúi lạy Giang Siêu

Giang Siêu nhìn những nét mặt mừng rỡ và ủng hộ của người dân, trong lòng hắn cũng hơi thỏa mãn.

Hắn muốn cho các bách tính trước mặt, và bách tính trên khắp Hoa Hạ đều được sống trong hạnh phúc, sau này không chỉ có việc khám chữa bệnh được miễn phí, giáo dục hắn cũng muốn miễn phí.

Vẫn còn rất nhiều chính sách tạo thuận lợi cho người dân mà hẳn muốn thực hiện, hẳn sẽ thực hiện từng cái một. Hắn phải thay đổi thời đại này, thay đổi tất cả.

Những việc này đều là những việc cần đi đường dài, nhưng chí ít, cứ đi thì sẽ có ngày thành hiện thực.

"Sao nào, cô nương có đồng ý theo ta đến Ninh Châu phủ..."

Lúc này, Giang Siêu đã hồi thần.

Hẳn nhìn Trương Thanh Tỉ ở trước mặt rồi hỏi.

Trương Thanh T¡ đang kinh ngạc trước ý tưởng của Giang Siêu, hai mắt nàng ta sáng ngời, gương mặt hiện lên vẻ kích động.

Không chỉ bởi vì ý tưởng khám bệnh miễn phí cho toàn dân của Giang Siêu.

Chỉ nguyên tài y thuật trác tuyệt của Giang Siêu thôi đã làm cho nàng ta cực kỳ say mê rồi.

Chứ chưa kể, nàng ta vẫn luôn có một khát khao đối với Giang Siêu.

Từ khi tên tuổi của Giang Siêu nổi ầm ầm ở Hoa Hạ, nàng ta vẫn luôn muốn gặp vị kỳ nhân này.

Nay gặp được người thật, người thật còn hoàn hảo hơn so với tưởng tượng của nàng ta.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Back
Top Dưới