Ngôn Tình Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần

Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 580


Tiêu Nguyên Thạch đi ra cửa nghe được, nhưng lần này lại không mềm lòng thay đổi quyết định, tăng nhanh bước chân rời đi.

Cũng để cho quản gia thông báo với tất cả mọi người trong phủ, bắt đầu từ hôm nay Liễu Như chính là phu nhân, Cát Xuân Như biến thành Cát thị thiếp.

Hơn nữa ăn mặc đồ dùng cứ dựa theo một thị thiếp là được, không cần đặc biệt chăm sóc.

Tin tức này làm cho toàn bộ nha hoàn gã sai vặt ở phủ Phó Đô đốc hoảng sợ.

Không ai nghĩ đến phu nhân đi ra ngoài một chuyến, trở về lại bị biếm thê thành thiếp.

Chẳng qua trái lại cũng không ai cảm thấy bất bình cho Cát Xuân Như, dù sao mọi người đều biết, nàng ta để cho người ra tay đánh cha mẹ chồng.

Còn từng đội nón xanh cho Phó đô đốc, một nữ nhân như vậy mà Phó đô đốc vẫn không hưu, xem như đã hết tình hết nghĩa rồi.

Hơn nữa so với phu nhân không biết thương người kia, mọi người càng thích Liễu thị thiếp hiền hòa dịu dàng, bây giờ đã thành Liễu phu nhân.

Trắc viện.

Đào Liễu đang làm quần áo sơ sinh, đối với quần áo tương lai của hài tử, nàng ta không để cho nha hoàn làm, từng đường kim mũi chỉ đều muốn mình tự làm.

Tiếp đó thấy Tiêu Nguyên Thạch đi vào.

Nàng ta lập tức thả quần áo xuống: "Đô đốc đến rồi."

Tự mình đứng dậy rót cho Tiêu Nguyên Thạch một ly trà.

Nàng ta phát hiện sắc mặt Tiêu Nguyên Thạch rất khó coi, cho nên cũng cẩn thận hầu hạ, không dám nói cái gì.

Tiêu Nguyên Thạch phát hiện quả nhiên ở chỗ Liễu Như, ông ta mới được thoải mái.

Ngồi một lát, ông ta mới mở miệng: “Bắt đầu từ hôm nay, nàng chính là phu nhân chính thất của phủ Phó đô đốc, Cát Xuân Như đã bị cách chức thành thị thiếp rồi."

"Quyền quản gia vẫn sẽ giao cho nàng, nàng dành chút thời gian quản một chút, trước lúc sinh ta sẽ để cho quản gia đến giúp nàng.”

Đào Liễu kinh ngạc đến ngây người, nhìn ông ta: "Đô đốc, tỷ tỷ lại chọc giận ngài sao?"

"Ngài đừng tức giận!"

"Giữa phu thê có mâu thuẫn gì, nói ra là được, tuyệt đối đừng nói lẫy như vậy."

Nàng ta dịu dàng nhìn Tiêu Nguyên Thạch: "Chỉ cần có thể ở bên cạnh ngài và con, làm chính thất hay thiếp, ta cũng không để ý."

"Vị trí phu nhân nay, vẫn để tỷ tỷ làm đi thôi."

Lúc này trái tim của nàng ta đập rất nhanh, kích động không thôi.

Nửa giờ trước, Thời Khanh Lạc để cho người truyền tin tức cho nàng ta, nói nàng ta chuẩn bị tâm lý, nàng ta sẽ được chuyển chính.

Lúc ấy nàng ta chỉ nửa tin nửa ngờ, dù sao nàng ta phát hiện Tiêu Nguyên Thạch vẫn còn có tình cảm với Cát Xuân Như.

Không nghĩ đến là thật.

Người Tiêu gia cũ tuyệt đối là do Thời Khanh Lạc giựt dây gây chuyện với Tiêu Nguyên Thạch, biếm thê thành thiếp cũng là do đối phương đề nghị.

Hơn nữa mới đến Bắc Thành đã làm xong chuyện này.

Lúc này Đào Liễu đã hoàn toàn buông xuống tính toán trong lòng, sau này đitheo phu thê Tiêu Hàn Tranh lăn lộn, Cát Xuân Như chính là vết xe đổ của nàng ta.

Cát Xuân Như đã từng hô mưa gọi gió ở phủ Tướng quân, được Tiêu Nguyên Thạch cưng chiều, đến mức ngay cả vì Cát Xuân Như mà không cần con cái.

Nhưng lại bị Thời Khanh Lạc và Tiêu Hàn Tranh tính toán, Cát Xuân Như từ từ bị mất đi lòng của Tiêu Nguyên Thạch, làm phai mờ tình cảm mà Tiêu Nguyên Thạch dành cho mình.

Bây giờ bị đối xử giống với Khổng thị của trước kia.

Đào Liễu biết tại sao Thời Khanh Lạc không làm dứt khoát hơn, để cho Tiêu Nguyên Thạch trưc tiếp hưu Cát Xuân Như, mà là để cho ông ta biếm thê thành thiếp.

Thân phận thay đổi như vậy, mới là nhục nhã và trả thù lớn nhất đối với Cát Xuân Như.

Người khác đều là từ thị thiếp đến phu nhân, mà Cát Xuân Như thì từ ngoại thất lên phu nhân, lại biến thành thị thiếp, thân phận chênh lệch như vậy, sẽ rất khó chịu.

Đặc biệt rất nhiều nô tài đều nhìn thân phận mà làm việc.

Trước khi lúc Cát Xuân Như còn là phu nhân, mặc kệ trong lòng mọi người nghĩ thế nào, cũng sẽ cung kính với nàng ta.

Nhưng bây giờ biến thành Cát thị thiếp, rõ ràng đã mất đi sự sủng ái của Tiêu Nguyên Thạch, rất nhanh sẽ ném được mùi vị bưng cao đạp thấp của bọn hạ nhân.

Như vậy chuyện này còn khó chịu và thống khổ hơn việc để cho Cát Xuân Như bị hưu hoặc hòa ly đi ra ngoài.

Đặc biệt lại để cho Cát Xuân Như nhìn xem, người mình từng vô cùng khinh bỉ và không xem trọng lại lên làm chính thất, cùng với sự thay đổi của bọn hạ nhân.

Cùng với sự đối đãi của các phu nhân ở bên ngoài, tất nhiên sẽ hoàn toàn không quan tâm đến một thị thiếp, đối với Cát Xuân Như mà nói, đây tuyệt đối là một lại hành hạ.

Thời Khanh Lạc truyền lời, không để cho nàng ta biểu lộ sự kích động và vui mừng, trái lại phải làm bộ muốn từ chối.

Như vậy mới có thể làm cho Tiêu Nguyên Thạch yên tâm và cảm thấy thân thiết, tạo thành tương phản đối lập với Cát Xuân Như, như vậy vị trí chính thất mới yên ổn được.

Cũng vì vậy, nàng ta lập tức làm theo.

Quả nhiên nghe được lời của Liễu Như, Tiêu Nguyên Thạch cảm thấy thoải mái trong lòng.

Liễu Như thật sự là đóa hoa giải ngữ, Cát Xuân Như chỉ giả vờ thôi.

Lúc chủ động câu dẫn ông ta, cũng vẫn luôn nói sẽ không quan tâm đến thân phận, mặc kệ ông ta biến thành dạng gì cũng sẽ không rời không bỏ ông ta,

Bây giờ bị biếm làm thị thiếp, nhưng làm ra bộ dang không bỏ được quyền lực và địa vị thân phận.

Bây giờ nếu đổi thành là Cát Xuân Như, sợ ra đã sớm vui vẻ ra mặt rồi.

Ông ta vươn tay cầm lấy tay Liễu Như: "Không phải chỉ cãi nhau đơn giản, Cát Xuân Như phạm phải sai lần lớn, hơn nữa ngày càng ngu xuẩn, cho nên không thích hợp làm phu nhân Phó đô đốc."

Ông ta suy nghĩ muột chút vẫn nói chuyện Cát Xuân Như nhận bạc của phủ Cẩm vương, rồi đưa cho cát Xuân Di với Liễu Như.

Cũng để cho sau này Liễu Như đối mặt với chuyện này sẽ biết làm thế nào, không cần giống Cát Xuân Như.

Sau khi nghe xong chuyện này, Đào Liễu trợn to hai mắt, vẻ mặt khó tin.

"Sao tỷ tỷ lại làm chuyện như vậy."

"Đây không phải là hại đô đốc sao?"

"Đô đốc bị điều đến Bắc Cương, bị kẹt giữa Hoàng đế và Cẩm vương, là lúc nên cẩn thận làm việc, sao tỷ ấy có thể vì giúp muội muội nhà mẹ đẻ, lại hại đô đốc như vậy.

"Đây không phải sẽ để cho đô đốc rơi vào tình huống khó xử sao."

Lại làm ra bộ dạng đau lòng cầm ngược tay Tiêu Nguyên Thạch: "Đô đốc đối xử với tỷ tỷ tốt như vậy, sao tỷ ấy có thể báo đáp ngài như thế."

Trong lòng thì thầm mắng Cát Xuân Như ngu xuẩn.

Thậm chí ngay cả tiền như vậy cũng dám nhận, còn chuyển tay đưa cho muội muội nhà mẹ đẻ, cũng không biết trong đầu nghĩ như thế nào.

Nàng ta cũng chiếu cố muội muội, nhưng cũng sẽ không dùng đồ nhà chồng đến giúp đỡ.

Nếu nuôi muội muội thành một người tỷ tỷ làm chuyện gì cho mình cũng là chuyện đương nhiên, trái lại là hại tương lai của muội muội.

Lại nói tỷ muội nâng đỡ nhau thì được, nhưng lại không thể quá mức.

Cát Xuân Như không ngừng giúp đỡ cho muội muội đệ đệ như vậy, cảm giác không giống như tỷ tỷ, mà là nương ruột.
 
Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 581


Tiêu Nguyên Thạch phát hiện Liễu Như thật sự quan tâm ông ta nhiều hơn Cát Xuân Như, Cát Xuân Như vừa nghe xong phân tích đã nghĩ tới muội muội của mình, Liễu Như lại có thể nghĩ đến ông ta bị kẹt giữa Hoàng đế và Cẩm vương, còn đau lòng cho ông ta.

Quan trọng nhất chính là có thể nhìn ra được thân phận của ông ta đang rất nhạy cảm, quả thật thích hợp làm phu nhân Phó đô đốc hơn.

“Đúng vậy, ta cũng không ngờ nàng ta ngày càng kiêu căng, hại ta như vậy."

“Nàng ta không thích hợp tiếp tục làm phu nhân Phó đô đốc nữa, nếu không sau này sẽ còn suy nghĩ làm ra chuyện ồn ào mất mặt, còn hại ta."

Ông ta ôn hòa nhìn Liễu Như: "Gần đây yến hội của các phu nhân ở Bắc Thành, nàng lấy thân phận của phu nhân Phó đô đốc đi xã giao đi."

"Ta tin tưởng nàng sẽ không làm cho ta thất vọng."

Trong lòng Liễu Như vô cùng kích động, nhưng trên mặt lại mang theo mấy phần không chắc chắn: "Ta thật sự được không? Vậy tỷ tỷ phải làm sao? Tỷ tỷ có khổ sở hay không?"

Nói như vậy, chính là muốn để cho Tiêu Nguyên Thạch biết, cho tới bây giờ nàng ta chưa từng chán ghét Cát Xuân Như, còn thậm chí "lo nghĩ" và "lo lắng" cho Cát Xuân Như.

Chờ sau này nàng ta hãm hại Cát Xuân Như, Tiêu Nguyên Thạch sẽ đứng bên nàng ta.

Đây cũng là thủ đoạn trà xanh mà Thời Khanh Lạc dạy.

Tiêu Nguyên Thạch cười nói: "Nàng quá thiện lương, không cần lo lắng cho nàng ta, dù cho làm thị thiếp, ở phủ Phó đô đốc cũng không có người bạc đãi nàng ta."

"Bây giờ Cát Xuân Như không thể làm nữ chủ nhân của phủ Phó đô đốc, chỉ có thể dựa vào nàng để chống đỡ, nàng cũng đừng từ chối, quản gia cho tốt, ta cũng có thể dễ dàng hơn."

Đào Liễu giả bộ cảm động vì sự tin tưởng của ông ta, lúc này mới gật đầu: "Vậy cũng được, vì đô đốc, ta nhất định sẽ cố gắng quản gia, cũng sẽ giao tiếp bên ngoài thật tốt."

Tiêu Nguyên Thạch nói: "Qua hai ngày nữa phủ Cẩm vương có tổ chức một bữa tiệc ngắm hoa, nàng đại biểu phủ phó Đô đốc đi đi."

"Đúng rồi, sau khi đến tuyệt đối đừng có mâu thuẫn với Thời Khanh Lạc, cố gắng tránh nha đầu đó đi."

Mặc dù Thời Khanh Lạc đều nhằm vào Cát Xuân Như, nhưng ai biết ngay cả Liễu Như cũng nhắm vào, cho nên ông ta vẫn nhắc nhở cho thỏa đáng.

Đào Liễu nghe đươc lời này, trong lòng càng khẳng định Thời Khanh Lạc lợi hại.

Ngay cả Tiêu Nguyên Thạch cũng sợ Thời Khanh Lạc, khó trách có thể vặn ngã Cát Xuân Như.

"Ta và Thời Khanh Lạc cũng không có mâu thuẫn gì, nàng ta cũng không đến nổi nhắm vào ta."

"Chẳng qua ta cũng sẽ cẩn thận chú ý."

Nếu Tiêu Nguyên Thạch biết, nàng ta có thể làm được vị trí chính thất này, thật ra đều nhờ phu thê Tiêu Hàn Tranh,không biết có thể bị tức hộc m.á.u hay không...

Tiêu Nguyên Thạch gật đầu: "Ừ, trong lòng nàng hiểu rõ là được."

"Nếu muốn đi phủ Cẩm vương tham gia tiệc ngắm hoa, những quần áo và trang sức bình thường nàng thường dùng là không đủ.”

“Ngày mai đi đến tiệm trang sức tốt nhất Bắc Thành chọn mấy món trang sức, lại để cho người nhanh chóng may mấy bộ quần áo phù hơp với thân phận của nàng.”

Sau này Liễu Như chính là đại biểu cho Phó đô đốc là ông ta, cho nên không thể qua loa được.

Trước đó lối ăn mặc của Liễu Như là màu trắng mộc mạc, là thị thiếp thì tạm được, nhưng nếu là chính thất thì quá đơn giản.

Đào Liễu cười chúm chím gật đầu: "Dạ, ta nghe theo Đô đốc."

Mặc dù vì chuyện của Cát Xuân Như, Tiêu Nguyên Thạch không có tâm trạng thân mật, nhưng tối đó vẫn nghỉ lại trong viện Đào Liễu.

Còn để cho quản gia ngày mai giúp Liễu Như dời đến chủ viện, để cho Cát Xuân Như dọn đến một trắc viện khác.

Thị thiếp thì nên có đãi ngộ của thị thiếp, nếu giống với chính thê, hoặc tốt hơn chính thê, vậy nô tài trong phủ nghĩ như thế nào?

Thê thiếp không phân biệt được, đích thứ cũng không phân, chính là nguyên nhân làm loạn nhà cửa, ông ta muốn diệt sạch từ trong trứng nước.

Dù sao đã từng phạm phải sai lần, không thể tái phạm lần hai nữa.

Quả nhiên sau khi bọn hạ nhân trong phủ biết, cũng biết Cát Xuân Như đã hoàn toàn thất sủng rồi, sau này bọn họ không cần cung kính đối đãi nữa.

Trái lại phải phục vụ tót vị Liễu phu nhân mới trở thành chính thất này.

Cát Xuân Như phái nha hoàn nghe ngóng hành động của Tiêu Nguyên Thạch.

Khi biết Tiêu Nguyên Thạch thật sự tuyên bố cho cả phủ Đô đốc biết, thân phận của nàng và Đào liễu thay đổi, tối nay còn đến viện Đào Liễu nghỉ ngơi, không nhịn được thất thanh khóc rống.

Sao lại biến thành như vậy?

Tiếp đó không nhịn được càng hận Thời Khanh Lạc và đám Người Tiêu gia, nếu không phải những người này ép buộc và khích bác, sao Tiêu Nguyên Thạch có thể đối với nàng ta như vậy.

Bị biếm thê thành thiếp, sao nàng ta có mặt mũi gặp người chứ?

Không biết có ảnh hưởng gì tới muội muội ở kinh thành không.

Sau này nàng ta biến thành Cát thị thiếp, đệ đệ ở trong phủ, không biết có bị khinh thị hay không.

Càng nghĩ càng giận, cũng hận luôn cả Tiêu Nguyên Thạch.

Ông ta đối với nàng ta không chút lưu tình nào, tương lai nàng ta cũng sẽ không có tình có nghĩa với ông ta nữa.

Tất nhiên Cát Xuân Nghĩa và Ngưu thị cũng nghe được chuyện này.

Cát Xuân Nghĩa và Ngưu thị nhịn không được mắng tỷ tỷ ngu xuẩn, lại bị biếm thành thị thiếp, thật xấu hổ.

Tương lai bọn họ ở phủ Phó đô đốc, sao còn thuận lợi nữa.

Cũng không biết vì Cát Xuân Như thay đổi thân phận, mà không sống tốt được hay không.

Sau khi Thời Khanh Lạc biết được cũng không ngoài ý muốn, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.

Rất tốt, "ngày tốt" của Cát tiểu nương cuối cùng cũng đã đến.

Giải quyết vấn đề của Cát tiểu nương, nàng cũng có thể yên tâm ứng phó với phủ Cẩm vương rồi.

Ngày hôm sau Tiêu Nguyên Thạch để cho thân tín mang theo thư biếm thê thành thiếp của Cát Xuân Như và hôn thư lập Liễu Như làm chính thê đi kinh thành.

Chờ thay đổi hôn thư xong, Liễu Như cũng chính là thê tử của Tiêu Nguyên Thạch được quan phủ thừa nhận.

Liễu Như và Cát Xuân Như cũng biết chuyện này.

Lúc này Cát Xuân Như mới có cảm giác trời sụp xuống.

Tiêu Nguyên Thạch thật tuyệt tình, chẳng những ở phủ đô đốc biến nàng ta thành thiếp, còn để cho người đi kinh thanh thay đổi hôn thư.

Như vậy thân phận thị thiếp của nàng ta không thể thay đổi được rồi.

Cát Xuân Như sưng đỏ mắt ngồi ngẩn người, nàng ta thật sự không ngờ đến có một ngày, thủ đoạn dùng để đối phó với Khổng thị lại báo ứng trên người mình.

Cát Xuân Nghĩa gõ cửa dẫn Ngưu thị đi vào.

Thấy Cát Xuân Như như vậy, Cát Xuân Nghĩa không nhịn được nhíu mày.

Bây giờ tỷ tỷ ngày càng không ra sao, lại rơi vào kết cục như vậy, còn làm liên lụy đến bọn họ.

Hắn ta giả bộ quan tâm hỏi: "Tỷ, ngươi không sao chứ?"

Lúc này Cát Xuân Như mới tỉnh ngộ, lộ ra nụ cười vô cùng miễn cưỡng: "Không sao."

Nàng ta hỏi: "Sao các ngươi lại đến đây?"

Cát Xuân Nghĩa thở dài: "Chúng ta đến để cáo từ."

Cát Xuân Như ngẩn ra: "Cáo từ gì?"

Cát Xuân Nghĩa trả lời: "Mới vừa rồi quản gia đến nói cho ta biết, phủ Phó đô đốc không nuôi người rảnh rỗi, để cho chúng ta dọn ra ngoài ở."
 
Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 582


Nhắc đến chuyện này hắn ta lại tức giận, Tiêu Nguyên Thạch thật sự quá đáng.

Hại hắn ta thành ra như vậy, lại còn muốn đuổi ra ngoài.

"Cái gì? Thậm chí ngay cả ngươi Tiêu Nguyên Thạch cũng không tha?"

Chẳng lẽ phủ Phó đô đốc nuôi không nổi hai người? Tiêu Nguyên Thạch thật sự quá đáng lắm rồi.

Cát Xuân Nghĩa thở dài: "Có lẽ tỷ phu giận chó đánh mèo."

"Tỷ, nếu không tỷ lại đi dỗ dành tỷ phu?"

Hắn ta thật sự khôngg muốn rời khỏi phủ Phó đô đốc, cho nên chỉ có thể dựa vào tỷ tỷ.

Cát Xuân Như hoảng hồn, nàng ta đã biến thành thị thiếp, nếu ngay cả đệ đệ cũng bị đuổi, vậy nàng ta nên làm cái gì?

Vì vậy lập tức đứng lên muốn đi ra ngoài, nhưng lại bị thị vệ ngăn cảng.

Một người trong đó bình tĩnh nói: "Phó đô đốc có lệnh, gần đây Cát thị thiếp không thể đi ra khỏi viện."

Cát Xuân Như không nghĩ Tiêu Nguyên Thạch lại tàn nhẫn như vậy, chẳng những biếm thê làm thiếp, đuổi đệ đệ của nàng ta, còn muốn cấm túc nàng ta.

Nàng ta nắm chặc hai tay: "Ngươi đi bẩm báo, ta muốn gắp Phó đô đốc của các ngươi.

Thị vệ suy nghĩ một chút gật đầu: "Cát thị thiếp chờ một chút."

Nói xong thì đi đến viện Tiêu Nguyên Thạch bẩm báo.

Cát Xuân Như bị hai tiếng "Cát thị thiếp" làm cho khó chịu vô cùng.

Cảm thấy người trong viện đang nhìn mình, giống như đang cười nhạo nàng ta vậy.

Nếu không phải Tiêu Nguyên Thạch muốn đuổi đệ đệ đi, gần đây nàng ta thật sự không muốn ra cửa.

Rất nhanh tên thị vệ kia đã trở lại.

"Phó đô đốc nói đang bận việc, không rảnh gặp"

Tên thị vệ nhìn Cát Xuân Nghĩa: "Phó đô đốc nói, dù sao Cát thiếu gia cũng là họ Cát, ở Tiêu gia danh không chính ngôn không thuận, cho nên trong vòng năm ngày phải dọn đi."

"Nếu không quản gia sẽ giúp Cát thiếu gia dọn."

Cát Xuân Như nghe được lời này, sắc mắt đỏ một chút, hoàn toàn là tức giận, càng cảm thấy rất khó chịu.

Cát Xuân Nghĩa cũng cảm thấy mất hết mặt mũi.

Hắn ta không ngờ đến tỷ tỷ lại bị Tiêu Nguyên Thạch từ chối gặp mặt.

Cũng oán hận ngày thường tỷ tỷ thích làm bộ làm tịch, cũng không muốn bỏ qua mặt mũi dỗ dành Tiêu Nguyên Thạch thật tốt.

Bây giờ nhìn lại bọn họ chỉ có thể rời khỏi phủ Phó đô đốc.

Trong lòng Ngưu thị cũng vô cùng khó chịu, tưởng đã leo lên cây đại thụ, ai nghĩ đến Cát Xuân Như sẽ lại có khả năng như vậy, đang là phu nhân Phó đô đốc biến thành một tiểu thiếp đê tiện.

Bây giờ bọn họ còn bị giận cá c.h.é.m thớt, bị Tiêu Nguyên Thạch đuổi đi.

Ngưu thị biết Tiêu Nguyên Thạch sẽ không thay đổi chủ ý, vì vậy nháy mắt với Cát Xuân Nghĩa.

Cát Xuân Nghĩa chỉ có thể nhịn khó chịu xuống, tiếp tục khuyên giải Cát Xuân Như.

Ngoài sáng trong tối đều là tố khổ, cùng vơi slo lắng sau khi ời khỏi Phủ Phó đô đốc, phải sống như thế nào.

Cát Xuân Như cũng biết lần này Tiêu Nguyên Thạch đã quyết tâm, ngươi cũng không gặp được, còn bị cấm túc.

Nàng ta cũng không có cách nào.

Bây giờ tiền bạc của nàng ta cộng lại, thật ra còn có mười ba nghìn lượng.

Suy nghĩ một chút, nàng ta giữ lại ba nghìn cho mình, cho Cát Xuân Nghĩa mười nghìn lượng, để cho hắn ta đi ra ngoài mua viện tốt một chút, lại mua mấy người hầu hạ.

Còn an ủi Cát Xuân Nghĩa một phen, ý chính là chờ Tiêu Nguyên Thạch hết giận, nàng ta sẽ nói chuyện, để ông ta sắp xếp một chức vụ cho hắn ta.

Cát Xuân Nghĩa đã không còn hy vọng với chuyện sắp xếp chức vụ nữa rồi.

Hơn nữa từ khi đi đào mỏ, chịu nhiều đả kích, hắn ta cũng nhìn rõ thực tế.

Hắn ta là người tàn phế, sao có tiền đồ được.

Bây giờ hắn ta chỉ muốn giống như Ngưu thị nói, tận hưởng cuộc sống còn lại.

Cũng vì vậy thấy tỷ tỷ chỉ cho mình mười nghìn lượng, trong lòng có chút bất mãn.

Dù sao hắn ta biết tỷ tỷ cho muội muội bốn vạn lượng.

Chẳng qua vì lâu dài, Cát Xuân Nghĩa không chỉ nhận mười nghìn lượng, còn làm bộ cảm kích Cát Xuân Như, làm bộ sẽ trở thành chỗ dựa sau này cho nàng ta.

Cát Xuân Như bị Cát Xuân Nghĩa dỗ dành trong lòng rất ấm áp, quả nhiên chỉ có muội muội đệ đệ là có thể dựa vào.

Vì vậy lại đưa một ít vàng bạc đồ trang sức mang từ kinh thành cho Cát Xuân Nghĩa.

Để cho hắn ta cầm đi bán, sau đó mua hai cửa hàng, tiền thuê mỗi tháng cũng có thể sốngd được.

Tất nhiên Cát Xuân Nghĩa vừa cảm kích với nhận đồ.

Ngưu thị thì ánh mắt tỏa sáng, mặc dù Cát Xuân Như thất sủng, nhưng vẫn là dê béo.

Chỉ cần Cát Xuân Như vẫn luôn ở phủ Phó đô đốc, bọn họ có thể đi theo ngồi không hưởng lộc.

Mười nghìn lượng, còn có đồ trang sức quý giá, đời này bà ta chưa từng thấy qua.

Lại ngồi một lát, Cát Xuân Nghĩa và Ngưu thị ôm tiền và trang sức rời đi.

Hai người đi đến trạm môi giới, chuẩn bị mua nhà, còn mua ít nha hoàn.

Đến lúc đó không cần quản gia đuổi, tự bọn họ dọn đi, đỡ mất mặt.

Rất nhanh Tiêu Nguyên Thạch biết chuyện này, trong lòng cảm thấy mình làm quá đúng.

Nếu lại để cho Tiêu Nguyên Thạch quản gia, giống như nương nói, chỉ sợ cái nhà này sẽ đổi thành họ Cát.

Rất nhanh Thời Khanh Lạc cũng biết chuyện này.

Lúc này nàng và Tịch Dung chuẩn bị đi ra cửa dạo phố.

Tịch Dung có chút im lặng: "Ngươi nói Cát Xuân Như nghĩ như thế nào thế?"

"Bị biếm thành thị thiếp, sau này đồ dùng ăn mặc đều sẽ bị hạ thấp xuống, cũng không có cách nào tồn tiền riêng, nàng ta lại đưa hơn một nửa tiền tích góp cho đệ đệ."

Mấu chốt là nhìn Cát Xuân Nghĩa, cũng thật không đáng tin.

Thời Khanh Lạc cũng cạn lời: "Giúp đỡ đệ đệ hút m.á.u thành thói quen đi."

Nàng không khỏi thắp một ngọn nến cho phụ thân cặn bã, gặp phải chân ái có một nhà mẹ đẻ hút m.á.u như vậy, thật sự là quá xui xẻo.

Nàng nhún vai: "Sau này nàng ta sẽ khóc."

Nàng không có đồng tình cho Cát Xuân Như, trừ tính cách ác độc của nàng ta ra, quan trọng nhất chính là đều là do nàng ta tự tìm.

Tịch Dung gật đầu: "Ta cũng cảm thấy như thế."

Nàng ấy kéo tay Thời Khanh Lạc nói: "Đi thôi chúng ta đi dạo Bắc Thành một vòng, đây là lần đầu tiên ta đến nơi này."

Thời Khanh Lạc vứt chuyện Cát Xuân Như qua một bên.

Tương lai Cát Xuân Như chắc chắn sẽ bị sói mắt trắng cắn trả, lại nói Ngưu thị cũng không phải người dễ đối phó.

Nàng cảm thấy sau này Cát Xuân Như sẽ tự tìm đường chết.

Tất nhiên vẫn phải nhìn chằm chằm, dù sao nữ nhân này chính là một con rắn độc, ai biết có thể đột nhiên cắn người ta sau lưng không.

Sau khi bí mật truyền tin tức ra ngoài, Thời Khanh Lạc và Tịch Dung đi ra ngoài dạo phố.
 
Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 583


Hai người Thời Khanh Lạc mới vừa đi ra khỏi phủ Phó đô đốc, người canh chừng ở cửa lập tức đi bẩm báo với Cẩm vương.

Mặc dù Bắc Thành không phồn hoa bằng Kinh thành nhưng nhìn qua rất náo nhiệt, tốt hơn phủ thành Nam Quảng nhiều.

Hai người đi dạo hơn nửa canh giờ, mua không ít đồ để tặng, lại đi đến một tửu lầu chuẩn bị ăn cơm trưa.

Mới vừa đi đến cửa, một nam tử dung mạo tuấn mỹ khí chất mang một loại khoe khoang tùy ý từ bên kia đi đến.

Sau khi thấy người này, Tịch Dung ngẩn ra, siết c.h.ặ.t t.a.y kéo Thời Khanh Lạc.

Tất nhiên Thời Khanh Lạc cũng phát hiện Tịch Dung không đúng, vì vậy cũng hơi đoán ra thận phận của nam tử đang đi tới, nhất định là Cẩm vương.

Dù sao cha mẹ Tịch Dung bị người Cát quốc hại chết, nhưng cũng ngầm nghe nói có bút tích của Cẩm vương.

Nhất định là trong lòng Tịch Dung rất hận cữu cữu trên danh nghĩa này.

Thời Khanh Lạc đưa tay nhéo tay Tịch Dung, một là nhắc nhở nàng ấy đừng mất bình tĩnh, đừng để cho Cẩm vương phát hiện hận ý của mình, hai là cũng là trấn an Tịch Dung.

Quả nhiên, rất nhanh Tịch Dung đã thu liễm tâm tư lại.

Trên mặt lộ ra nụ cười ngoài ý muốn: "Ngũ cữu cữu."

Mặc dù mẫu thân của nàng ấy và Cẩm vương không cùng mẹ, nhưng gã vẫn là cữu cữu của nàng ấy.

Lúc Cẩm vương vẫn còn ở Kinh thành, nàng ấy cũng gọi gã như vậy.

Cẩm vương cũng lộ ra vẻ bất ngờ: "A Dung, sao ngươi lại đến Bắc Thành?"

"Đến lúc nào? Sao không đến phủ Cẩm vương tìm ta?"

Bộ dạng này của gã rất quan tâm, người không biết còn tưởng rằng quan hệ với cháu gái ngoại này rất thân thiết.

Thời Khanh Lạc cảm thấy Cẩm vương chính là một ảnh đế, nơi này chính là địa bàn của gã, đoán chừng các nàng còn chưa đến Bắc Thành, gã đã biết rồi.

Bây giờ nhìn bộ dạng giả bộ không biết chuyện của gã, thật đúng là giả bộ rất giống.

Tịch Dung cười nói: "Ta là đi cùng bằng hữu đến Bắc Thành chơi, cho nên không có đi tới phủ Cẩm vương, nghĩ qua hai ngày lại cho cữu cữu một ngạc nhiên."

Cẩm vương cười nói: "Ngươi đó, từ nhỏ đã nghịch ngợm, trưởng thành vẫn như vậy."

Gã liếc mắt nhìn Thời Khanh Lạc, "Vị này chính là bằng hữu của ngươi?"

Tịch Dung gật đật: "Đúng vậy, đây là bằng hữu của ta Thời Khanh Lạc."

Nàng ấy lại ý vị thâm trường nói: "Ngũ cữu cữu chắc là biết nàng ấy đi? Lần này nàng ấy đến Bắc Thành, cũng là do Trắc phi của cữu cữu mời đến tham gia tiệc ngắm hoa."

Thời Khanh Lạc nhún người hành lễ với Cẩm vương: "Tham kiến Vương gia!"

Cẩm vương giơ tay lên: "Ở bên ngoài không cần đa lễ."

Rồi cười nói: "Danh tiếng của Thời nương tử, tất nhiên bổn vương có nghe nói qua."

"Dâng giống sản lượng cao, dâng phương pháp luyện sắt, còn có cao su và thủy tinh, bổn vương vẫn luôn rất tò mò về Thời nương tử."

"Hôm nay vừa gặp, quả nhiên thấy Thời nương tử không giống người bình thường."

Ở trong lòng gã Thời Khanh Lạc chính là người có chút dung mạo và nhan sắc mà thôi, gã nghĩ đến dáng vẻ của thôn phụ ở thôn trang mà mình đã từng nhìn thấy.

Dù sao trừ chuyện nghe nói nàng dâng mấy phương pháp kia ra, càng nhiều hơn là sự miệng mồm lanh lợi và dũng mãnh của nàng.

Nói rõ nữ nhân này chính là một thôn phụ tương đối đanh đá.

Nhưng hôm nay vừa thấy, hoàn toàn lật độ tưởng tượng của gã.

Da thịt trắng noãn như sứ, ngũ quan tinh xảo, vóc người lả lướt, dung mạo thượng thừa.

Quan trong nhất là khí chất linh động rực rỡ, làm cho cả người có một loại cảm giác như ánh mặt trời, rất là độc nhất vô nhị.

Khó trách Tiêu Hàn Tranh lại thích và che chở như vậy.

Nhị hoàng từ cũng vừa ý Thời Khanh Lạc, trái lại cũng có nguyên nhân.

Thời Khanh Lạc cười nói: "Vương gia khen trật rồi!"

Cẩm vương cũng cười nói: "Thời nương tử đáng được khen ngợi như vậy."

Thời Khanh Lạc cũng sẽ không khiêm tốn nữa: "Vậy thì cảm ơn lời khen ngợi của Cẩm vương."

Cẩm vương sửng sốt một chút, hiển nhiên không ngờ Thời Khanh Lạc lại sảng khoái tiếp nhận lời khen của mình như vậy.

Gã bật cười: "Thời nương tử thật là diệu nhân."

Tiếp đó nhìn Tịch Dung nói: "A Dung, chúng ta đã lâu chưa gặp nhau rồi, hôm nay không bằng để cho ta làm chủ, cùng ăn một bữa cơm?"

Bây giờ gã ta vô cùng có hứng thú với Thời Khanh Lạc, lúc này mới nói đến chuyện cùng nhau ăn cơm.

Nếu Thời Khanh Lạc giống với thôn phụ trong tưởng tượng của gã, như vậy đoán chừng gã sẽ không có hứng thú như vậy.

Nhưng bây giờ hiến nhiên ngoài dự liệu của gã.

Tịch Dung nhìn Thời Khanh Lạc trước, thấy nàng không phản đối.

Sau đó mới gật đầu cười với Cẩm vương: "Được ạ, vậy hôm nay để Ngũ cữu cữu tốn kém rồi."

Mặc dù động tác của Tịch Dung không rõ ràng, nhưng vẫn bị Cẩm vương phát hiện.

Chuyện này làm cho gã có chút kinh hãi.

Gã vẫn có chút hiểu biết đối với cháu gái ngoại Tịch Dung này, bình thường tâm cao khí ngạo, hiện tại lại chủ động hỏi ý kiến Thời Khanh Lạc, nói rõ theo bản năng đã lấy Thời Khanh Lạc làm chủ.

Trước đó gã nhận được tin tức, nói Thời Khanh Lạc và Tịch Dung Hề Duệ có quan hệ rất tốt.

Bây giờ nhìn lại không chỉ có quan hệ tốt, còn chiếm vị thế chủ đạo trong mấy người này.

Chuyện này thật sự không dễ dàng, quả nhiên thật thú vị.

Thời Khanh Lạc biết bọn họ đi tới Bắc Cương là chống là Cẩm vương, cho nên trước tiên tiếp xúc một chút, cũng có thể biết cách đối phó.

Dù sao lần này không nhận lời, Cẩm vương cũng sẽ chủ động tạo cơ hội vô tình gặp gỡ lần thứ hai lần thứ ba.

Nàng mới không tin, Cẩm vương thật sự đúng lúc đến chỗ này ăn cơm.

Chắc chắn là đến vì bọn họ, vậy nàng muốn xem thử gã muốn làm chuyện gì.

Vì vậy ba người lên lầu, chưởng quỹ rất cung kính đưa bọn họ đến phòng bao dành riêng cho Cẩm vương.

Sau khi ngồi xuống, Cẩm vương rất lịch sự để cho hai người gọi món.

Tịch Dung lấy thực đơn xem món gọi mấy món đặc biệt ở Bắc Thành.

Thời Khanh Lạc cũng không câu nợ, tự nhiên hào phóng gọi đồ ăn.

Chuyện này làm cho Cẩm vương càng cảm thấy nàng đặc biệt, dù sao nếu đổi thành những nữ nhân khác ở trước mặt gã, cũng sẽ không vô tư như vậy, dù sao cũng sẽ có chút câu nệ và dè dặt, nhưng nàng vẫn bình tĩnh ung dung như vậy.

Chờ món ăn được bưng lên, Cẩm vương và Tịch Dung rảnh rỗi nói chuyện.

Đều là một ít chuyện liên quan đến Kinh thành.

Thời Khanh Lạc nghe Cẩm vương dẫn dắt đề tài nói chuyện với Tịch Dung, nghe thì giống như chỉ là trò chuyện vặt vãnh mà thôi, nhưng dẫn dẫn phát hiện, gã vẫn luôn dẫn dắt Tịch Dung, hơn nữa còn mang theo ý dò xét.

Ví dụ như hỏi thân thể của Thái hậu.

Tất nhiên Tịch Dung cũng rất cẩn thận, cũng không hoàn toàn bị nắm mũi dắt đi.

Người trong hoàng thất, không thể coi thường bất kỳ ai.
 
Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 584


Hai người trò chuyện một lát, đột nhiên Cẩm vương cười nhìn Thời Khanh Lạc hỏi: "Nghe nói Thời Khanh Lạc chính là một ‘em bé vàng’, tới chỗ nào cũng có thể nghĩ ra được chuyện kiếm tiền."

"Ngươi cảm thấy Bắc cương này, có con đường nào có thể sinh tiền?"

Thời Khanh Lạc có chút bất ngờ, không ngờ lần đầu gặp mặt Cẩm vương đã đi thẳng vào chuyện thăm dò và lôi kéo như vậy.

Nàng cười trả lời: "Ta mới đến Bắc Cương, không hiểu biết bên này lắm, cho nên sư phụ của ta vẫn còn chưa báo mộng con đường sinh tài cho ta biết."

Cẩm vương: "..."

Cái cớ này, thật sự làm cho gã không có cách nào phản bác được.

Dù sao lúc trước mặc kệ là dâng giống tốt hay là phương pháp cho Hoàng đế,Thời Khanh Lạc đều dùng danh nghĩa của lão thần tiên.

Giống như một con lươn trơn trợt, làm cho người ta khó bắt được.

Chẳng qua đây càng làm cho gã cảm thấy hứng thú, nếu như có thể tùy tiện lôi kéo và thu phục được, cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Gã mỉm cười nói: "Vậy Thời nương tử phải tìm hiểu thật tốt về Bắc Cương sau đó đại biểu cho sư phụ của ngươi tạo phúc cho bá tánh nhé."

Nếu là những người khác nghe được lời này của Cẩm vương, nhất định là sẽ vô cùng sợ hãi mà từ chối.

Nhưng Thời Khanh Lạc lại ra bài không theo lẽ thường, cười nói: "Trước khi sư phụ ta rời đi đúng là muốn tạo phúc cho bá tánh. Nếu Vương gia đã nói như vậy, vậy ta thật sự có một yêu cầu quá đáng."

Trước khi đến Bắc cương, hoàng đế đã đơn độc triệu kiến phu thê bọn họ.

Hoàng đế bày tỏ đầu tiên có thể cho Cẩm vương một chút ngon ngọt, nếu Thời Khanh Lạc có thể cải thiện được cuộc sống của Bắc cương, để cho cuộc sống bá tánh được tốt hơn, cũng có thể thông qua Cẩm vương mà thực hiện.

Trong lòng Hoàng đế lo lắng cho cả thiên hạ, bá tánh ở Bắc Cương cũng là con dân của ngài, cho nên tình nguyên nhìn thấy bá tánh Bắc Cương ngày càng có cuộc sống tốt hơn.

Chờ cuộc sống bá tánh ngày càng tốt, nếu Cẩm vương muốn khởi binh tạo phản, dân chúng nhất định sẽ không vui.

Ở Bắc cương, Cẩm vương mất không ít lòng dân.

Chờ sau khi Cẩm vương tạo phản đền tội, hoàng đế vẫn là người đứng đầu Bắc cương, đúng là trước đó chính sách là do Cẩm vương thúc đẩy, nhưng cũng sẽ trở thành quá khứ. Được làm vua thua làm giặc, lịch sử đều do người thắng viết.

Đến lúc đó Hoàng đế lại tiếp tục đẩy chính sách tốt cho bá tánh Bắc cương, Cẩm vương sẽ hoàn toàn biến thành quá khứ.

Như vậy cũng thuận lợi để cho phu thê Thời Khanh Lạc xâm nhập vào chỗ của Cẩm vương.

Tất nhiên hoàng đế không nói rõ như vậy, đây là Thời Khanh Lạc tự hiểu.

Đồng thời cũng phát hiện lòng dạ của vị hoàng đế này thật rộng rãi.

Cũng bởi vì có sự cho phép của hoàng đế, cho nên ở bên này Thời Khanh Lạc làm việc cũng có thể thoải mái hơn một chút.

Cẩm vương: "...." Đây là lần đầu tiên gặp người có thể không kiêng dè ở trước mặt mình như vậy.

Gã có chút tò mò hỏi: “Yêu cầu quá đáng gì?"

Thời Khanh Lạc cười nói: "Ta không quen thuộc Bắc cương, Vương gia có thể để cho người sửa sang tình huống thành trì và huyện thành của Bắc cương thành một quyển sách đưa cho ta được không?"

"Không biết Vương gia có nghe nói qua, con người ta muốn nghĩ ra phương pháp đều cần chất k*ch th*ch."

"Ví dụ như cỏ cao su ở huyện Hà Dương bên kia, ta biết loại cỏ này có thể lấy được cao su cho nên để cho người đi tìm loại thực vật này."

"Cho nên nếu Vương gia muốn ta nghĩ cách tạo phúc cho bá tánh Bắc cương, vậy trước tiên ta cần phải cẩn thận hiểu rõ Bắc Cương, lại xem có thể k*ch th*ch được phương pháp gì trong đầu ta hay không."

"Hoặc là có thể thử, sư phụ của ta có báo mộng cho ta hay không."

Tất nhiên nàng sẽ không có cách ngay lập tức, mà là phải tiến hành tuần tự.

Trước hiểu rõ bắc Cương mới là quan trọng nhất.

Tình huống của Bắc Cương, sợ là hoàng đế cũng không hiểu rõ bằng Hoàng đế miệt vườn Cẩm vương này..

Tất nhiên Cẩm vương không tin chuyện báo mộng gì đó, trái lại tin lời tìm hiểu kỹ để nghĩ ra phương pháp.

Gã suy nghĩ một chút: "Không thành vấn đề, hôm nay bổn vương sẽ để cho người sửa sang lại thành sách, qua mấy ngày đưa cho ngươi."

Nhìn thì yêu cầu này không quan trọng, nhưng lại liên quan đến toàn bộ tình huống ở Bắc cương, cho nên thật ra rất quan trọng.

Nhưng Cẩm vương lại muốn lấy được đồ từ trong tay Thời Khanh Lạc, sau khi cân nhắc thiệt hơn vẫn đồng ý.

Nếu Thời Khanh Lạc lấy đồ của gã mà không giải quyết được cái gì, gã tự có cách thu thập, dù sao đồ của gã cũng không dễ cầm như vậy.

Mà nếu Thời Khanh Lạc thật sự nghĩ được cách sinh tài, vậy sẽ có lợi ích cực lớn với gã.

Mặc dù đất đai của Bắc cương bát ngát, nhưng lại rất lạnh và khổ cực, dựa hết vào chút thuế đất phong kia, hoàn toàn không có cách nào mở rộng quân đội được.

Nuôi binh quá đốt tiền, quân lương, lương thực, vũ khí mỗi ngày, mỗi tháng đều tốn một chi phí rất lớn.

Bây giờ gã thiếu chút nữa chính là tiền.

Thời Khanh Lạc cười cảm ơn: "Vậy thì làm phiền Vương gia rồi."

Rất nhanh thức ăn đã, Cẩm vương có thói quen ăn cơm không nói, cho nên thời gian ăn cơm ba người đều không nói chuyện.

Cẩm vương tùy ý ăn một chút rồi đặt đũa xuống, Thời Khanh Lạc và Tịch Dung lại không khách khí, rất vui sướng ăn uống.

Cũng làm cho Cẩm vương có chút dở khóc dở cười, than thầm thật là hai tiểu cô nương.

Cẩm vương chỉ nhỏ hơn Hoàng đế ba tuổi, cho nên con trai lớn nhất cũng đã mười tám rồi, cũng là thế tử vương phủ bây giờ.

Tuổi tác của Thời Khanh Lạc và Tịch Dung, không khác gì với con gái lớn của gã.

Cơm nước xong, Thời Khanh Lạc và Tịch Dung nói lời cáo từ.

Cẩm vương cũng không giữ lại, gã là một người tương đối kiên nhẫn.

Gã cũng trở về phủ, còn gọi một tên thân tín, phân phó cho đối phương sửa sang lại tình hình của Bắc Thành đưa cho Thời Khanh Lạc.

Hai ngày sau, Thời Khanh Lạc và Tịch Dung đi phủ Cẩm vương, tham gia tiệc ngắm hoa của vị Trắc phi kia.

Đào Liễu thì đại biểu phủ Phó đô đốc tham gia.

Chẳng qua nàng ta lại không đi cùng với Thời Khanh Lạc, dù sao ngoài mặt nàng ta và Thời Khanh Lạc cũng không quen biết.

Hơn nữa nàng ta cũng biết, Thời Khanh Lạc cũng không thích có quan hệ tốt với nàng ta, chẳng qua hai bên đều là quan hệ lợi dụng lẫn nhau mà thôi.

Chỉ cần Thời Khanh Lạc không gây khó dễ cho nàng ta là được.
 
Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 585


Nghe nói Đào Liễu ăn mặc vô cùng phú quý đi phủ Cẩm vương tham gia yến hội, trong lòng Cát Xuân Như khó chịu căm ghét.

Còn có Thời Khanh Lạc, một thê tử của Huyện lệnh thất phẩm, lại có tư cách gì tham gia lại bữa tiệc đẳng cấp như vậy.

Trước đó nàng ta đã chuẩn bị xong quần áo và đồ trang sức mặc khi đi phủ Cẩm vương, lại không ngờ rằng hoàn toàn không có tác dụng.

Nàng ta không nhịn được, tìm một cây kéo, cắt bộ quần áo kia thành trăm mảnh.

Vừa cắt vừa mắng chửi, giống như bộ quần áo này chính là Thời Khanh Lạc.

Trong lòng lại hận thêm.

Thời Khanh Lạc không biết Cát Xuân Như đang âm thầm mắng mình, dù biết cũng không thèm để ý,

Dù sao đây chính là trả thù tốt nhất.

Rõ ràng là của mình, nhưng lại tự làm tự chịu bị đánh mất, đã từng có rồi mất mới là thống khổ nhất.

Nàng muốn Cát Xuân Như không ngừng cảm nhận loại cảm giác này.

Đến phủ Cẩm vương, thiếp thân nha hoàn của Trắc phi Cẩm vương tự mình đến đón Thời Khanh Lạc và Tịch Dung.

Nha hoàn rất khách khí với hai người: "Hầu gia, Tiêu phu nhân, mời vào bên trong!"

Tịch Dung gật đầu một cái: "Dẫn đường đi."

Sau đó kéo Thời Khanh Lạc đi theo sau lưng nha hoàn kia.

Chuyện này làm cho mấy phu nhân tiểu thư đồng thời tới tham gia bữa tiệc đều vô cùng kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên các nàng nhìn thấy nha hoàn của Hoa Trắc phi lại khách khí với người khác như vậy.

"Mới vừa rồi hai người vào cửa có thân phận gì?"

"Không biết, trước kia hoàn toàn chưa gặp."

Một người trong đó nói: "Mới vừa rồi ta nghe nha hoàn gọi một người trong đó là Hầu gia, bây giờ toàn bộ Đại Lương chỉ có một vị nữ Hầu gia."

Mọi người cũng đã đoán được thân phận của Tịch Dung: "Thì ra chính là Trấn Nam hầu!"

"Vậy sao nàng lại chạy đến Bắc cương?"

"Nghe nói vị Hầu gia này rất được bệ hạ sủng ái, có thể cảm thấy Bắc Cương chơi vui nên chạy đến đây."

"Người bên cạnh nàng ấy là ai? Nhìn nha hoàn kia cũng rất khách khí.”

Các nàng biết nha hoàn thiếp thân của Hoa trắc phi rất là tâm cao khí cao, chỉ khi đối với người có thân phận không bình thường mới khách khí như vậy.

"Nghe nha hoàn kia gọi nàng là Tiêu phu nhân, trái lại Bắc Thành có một Tiêu phu nhân, chẳng lẽ là gia quyến của Phó đô đốc?"

"Rất có thể."

Các nàng đều biết Cẩm vương muốn lôi kéo Tiêu Phó đô đốc.

"Chưa từng nghe nói Trấn Nam hầu và Tiêu phu nhân là bằng hữu tốt?"

"Hỏi một câu là biết được rồi."

Một phu nhân thế gia đại tộc Bắc Thành, hỏi nha hoàn tới tiếp đãi bọn họ: "Tiêu phu nhân kia có lai lịch gì?"

Nha hoàn đúng lúc biết được: “Nàng ấy là phu nhân của huyện lệnh huyện Hà Dương ạ.”

Vị phu nhân nghe xong bối rối, một phu nhân huyện lệnh sao có thể giao hảo với Trấn Nam Hầu, còn làm cho nha hoàn thiếp thân bên cạnh Trắc phi khách khí như vậy?

Các phu nhân đều thấy khó hiểu.

Không ít phu nhân tiểu thư đều khinh thường trong lòng, chẳng qua chỉ là một phu nhân huyện lệnh thôi, các nàng còn tưởng rằng là có thân phận lợi hại nào đó.

Đi đến hậu hoa viên, nha hoàn đi đầu sắp xếp cho Thời Khanh Lạc và Tịch Dung ngồi ở vị trí phía trước.

Phu nhân tiểu thư đến sau nhìn thấy, đều ngẩn người.

Vị trí ngắm hoa đại biểu thân phận, càng tới gần chủ vị, càng đại biểu thân phận không đơn giản, hoặc là được chủ vị xem trọng.

Tịch Dung ngồi ở phía trước, mọi người đều không có ý kiến.

Nhưng một phu nhân Huyện lệnh ngồi phía trước, chuyện này làm cho người ta có chút không hiểu.

Chẳng qua mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, mọi người đều không nói ra nghi ngờ.

Cẩm Vương ở Bắc Cương chính là tồn tại giống như Hoàng đế miệt vườn, Hoa trắc phi tương đối được sủng ái, cũng tương đương quý phi được sủng ái ở hậu cung.

Cho nên không ai ngốc chất vấn đắc tội Hoa trắc phi.

Ước chừng qua một nén nhang, một nữ tử ăn mặc đẹp đẽ quý phái đi đến.

Ở đây các phu nhân tiểu thư đều sôi nổi đứng dậy cười tiếp đón, “Tham kiến Hoa trắc phi!”

Thời Khanh Lạc và Tịch Dung cũng học theo đứng lên tiếp đón.

Hoa trắc phi cười để mọi người ngồi xuống, lúc đi ngang qua trước mặt một ít phu nhân, còn sẽ dừng lại bước chân nói vài câu.

Thời Khanh Lạc nhìn thấy dung mạo của Hoa trắc phi, đúng là có sáu bảy phần giống Hoàng Hậu.

Chỉ là hai người cho người ta cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Hoàng Hậu cho người ta một loại cảm giác ung dung hoa quý lại đoan trang.

Hoa trắc phi thì minh diễm, bát diện linh lung, có chút giống Vương Hi Phượng trong Hồng Lâu Mộng.

Nhìn Hoa trắc phi hòa hợp với chúng phu nhân, Thời Khanh Lạc cảm thấy Cẩm Vương cất nhắc nàng ta như vậy, trừ bỏ muốn ghê tởm Đế Hậu và Thái tử ở kinh thành, cũng là do Hoa trắc phi có năng lực giao tiếp.

Rốt cuộc ngoại giao giữa các phu nhân rất quan trọng.

Hoa trắc phi từ phía sau đi lên phía trước, đi đến vị trí hai người Thời Khanh Lạc thì dừng lại.

Nàng ta cười khanh khách nhìn Tịch Dung, “Hầu gia, hôm nay ngươi có thể tới tiệc ngắm hoa của ta, thật là rồng đến nhà tôm!”

Tịch Dung là lần đầu tiên thấy Hoa trắc phi, bởi vì Thời Khanh Lạc đã nhắc nhở trước, lúc này mới không thất thố.

Nàng ấy lớn lên ở hoàng cung, Hoàng Hậu đối với nàng ấy rất tốt, gần như đối xử nàng ấy như con gái của mình.

Cho nên đối với Hoa trắc phi lớn lên giống Hoàng hậu, trong lòng nàng ấy có chút không biết làm sao.

Lại thầm mắng một câu Cẩm Vương không phải là người.

Nàng ấy lạnh nhạt cười nói: “Hoa trắc phi khách khí.”

Hoa trắc phi cũng không để ý thái độ của Tịch Dung, nàng ta vẫn luôn biết mình lớn lên giống Hoàng Hậu, mà Tịch Dung là Thái Hậu và Hoàng Hậu nuôi lớn.

Nhìn thấy nàng ta cảm thấy không thoải mái cũng bình thường.

Cho nên nàng ta cũng chỉ khách khí, cố gắng làm tròn đạo đãi khách với Tịch Dung là được.

Rốt cuộc mục tiêu của nàng ta cũng không phải Tịch Dung.

Hoa trắc phi liếc nhìn Thời Khanh Lạc bên cạnh, trong lòng rất kinh ngạc.

Không phải nói Thời Khanh Lạc là thôn phụ sao?

Nhìn dung mạo khí chất này, thật sự không giống, ở bên cạnh Trấn Nam Hầu lớn lên ở hoàng cung, chẳng những không bị áp xuống, trái lại rất xuất chúng.
 
Xuyên Không Ta Trở Thành Sủng Thê Của Quyền Thần
Chương 586


Nàng ta cười mở miệng: “Vị này chính là Thời nương tử đi.”

Thời Khanh Lạc cười nói, “Đúng vậy.”

Hoa trắc phi duỗi tay thân mật nắm tay Thời Khanh Lạc, “Nghe nói Thời nương tử dâng giống tốt, lại biết cách làm ra các loại đồ mới lạ, còn có một sư phụ lão thần tiên, ta đã nghĩ khẳng định rất giống một tiên nữ.”

“Hôm nay vừa thấy quả nhiên như thế, ta vừa thấy ngươi đã cảm thấy thân thiết.”

Thời Khanh Lạc phát hiện chẳng những Hoa trắc phi giao tiếp lợi hại, còn có thủ đoạn làm thân mượn sức.

Nhưng lại không làm cho người ta phản cảm, rốt cuộc ai không thích nghe lời dễ nghe chứ.

Tất nhiên, Thời Khanh Lạc cũng không thả lỏng cảnh giác.

Nàng cười nói: “Hoa trắc phi quá khen.”

Hoa trắc phi khẽ cười nói: “Ngươi đảm đương nổi.”

Thời Khanh Lạc nghĩ thầm, không hổ là nữ nhân Cẩm Vương, ngày đó Cẩm Vương cũng nói giống như vậy.

Nàng cười không nói tiếp.

Hoa trắc phi lại rất thân thiết nói chuyện phiếm với Thời Khanh Lạc, lúc này mới buông tay nàng ra, ngồi xuống chủ vị.

Lúc này mọi người đều biết thân phận Thời Khanh Lạc.

Thì ra không đơn thuần chỉ là một phu nhân Huyện lệnh, vậy mà là người dâng giống tốt.

Chẳng qua nhìn rất không giống một thôn phụ, không biết còn tưởng rằng là phu nhân tiểu thư thế gia nào.

Người thông minh đều biết vì sao Hoa trắc phi lại thân thiết khách khí với Thời Khanh Lạc như vậy, rốt cuộc nghe nói người này là đồ đệ của lão thần tiên gì đó, trong đầu có rất nhiều con đường phát tài.

Xem ra là đối tượng Cẩm Vương muốn mượn sức.

Khó trách các nàng cảm thấy tiệc ngắm hoa lần này có chút kỳ lạ, sao Hoa trắc phi có thể mời hết phu nhân huyện lệnh đến đây.

Thì ra là nhằm vào Thời Khanh Lạc.

Trong lòng cũng có suy nghĩ khác với Thời Khanh Lạc, tuy rằng vẫn coi thường thân phận của nàng, nhưng cũng không muốn đắc tội.

Một ít phu nhân tiểu thư không biết mấy chuyện cong vẹo này, vừa khinh bỉ thân phận của Thời Khanh Lạc, vừa hâm mộ nàng vậy mà được Hoa trắc phi xem trọng.

Đặc biệt là vài phu nhân huyện lệnh khác lần đầu tiên tham gia tiệc ngắm hoa như vậy, trên mặt không thiếu sự kinh ngạc.

Mọi người uống trà trước, Hoa trắc phi mới đứng dậy kêu mọi người cùng đi ngắm hoa.

Nàng ta còn đi tới bên cạnh Thời Khanh Lạc, nói chuyện phiếm với nàng.

Ngay từ đầu giới thiệu với Thời Khanh Lạc và Tịch Dung về Bắc Thành, còn có một ít phong tục tập quán ở bên này.

Thỉnh thoảng lại hỏi một câu về kinh thành và huyện Nam Khê.

Nàng ta rất biết cách nói chuyện phiếm, đề tài cũng dễ dàng làm người ta tiếp lời.

Trò chuyện một lát Hoa trắc phi cười nói với Thời Khanh Lạc: “Ta vẫn luôn nghe nói ngươi có rất nhiều chủ ý, gần đây ta cũng muốn kiếm chút tiền, ngươi có thể giúp ta nghĩ cách không?”

Thời Khanh Lạc lại cảm thán, khó trách Hoa trắc phi có thể được Cẩm Vương sủng ái, hoàn toàn là có tác phong hành sự giống Cẩm Vương.

Thời Khanh Lạc không từ chối, mà là hỏi: “Hoa trắc phi muốn làm gì?”

Hoa trắc phi lắc đầu, “Chuyện này ta cũng không biết.”

Thời Khanh Lạc lại hỏi: “Hiện tại trên danh nghĩa của người có sản nghiệp gì không?”

Hoa trắc phi cười nói đúng sự thật: “Có một phường thêu, một phường giấy, còn có một tửu lầu.”

Gia thế nàng ta không tốt, được Cẩm Vương mang về từ một nơi nhỏ, lúc ấy thân phận mới thay đổi.

Mấy cửa hàng này, vẫn là mấy năm nay nàng ta tự tích cóp để người mở.

Quyền quản gia chân chính của Vương phủ ở trong tay Vương phi, tuy rằng nàng ta được sủng ái nhìn rất phong quang, gần như xã giao của vương phủ đều là nàng ta đại diện, nhưng cũng bởi vậy mà tiêu dùng rất lớn, thường xuyên phải vận dụng tiền thu vào của cửa hàng mình.

Vương gia để nàng ta vừa gặp thì thử thăm dò Thời Khanh Lạc, cũng rất hợp ý tứ của nàng ta.

Nếu Thời Khanh Lạc thật sự có thể giúp nàng ta kiếm được chút tiền, tất nhiên nàng ta rất vui lòng.

Thân phận của nàng ta cũng chỉ là tiểu thương hộ, mấy năm nay lại ở bên cạnh Cẩm Vương kiến thức qua vô số loại người, cho nên cũng không bởi vì thân phận thôn phụ mà xem nhẹ Thời Khanh Lạc.

Trái lại bởi vì Vương gia coi trọng, nàng ta cũng rất coi trọng.

Thời Khanh Lạc cười nói: “Ta không am hiểu phương diện thêu thùa, chẳng qua trong tay ta có phương pháp cải thiện giấy, còn có một ít thực đơn, có lẽ có thể giúp được Hoa trắc phi.”

Lúc trước phương pháp tạo giấy vẫn chưa lấy ra mở xưởng buôn bán khắp nơi, chính là bởi vì sẽ tổn hại đến lợi ích của các đại thế gia.

Lúc trước tiểu tướng công của nàng chỉ là tú tài, hiện tại cũng chỉ là cái huyện lệnh, thân phận còn chưa đạt tới độ cao nhất định, có khả năng kéo thù hận, bị thế gia đại tộc nhằm vào, rất dễ dàng bị lật thuyền.

Lúc trước nàng đã nghĩ phải dùng cái gì tặng Cẩm Vương mới tốt, nghĩ tới nghĩ lui quyết định dùng phương pháp tạo giấy cải tiến làm tiên phong.

Chờ Cẩm Vương tạo ra giấy có phí tổn thấp, tất nhiên giá cả bán ra cũng sẽ giảm.

Đến lúc đó sẽ làm nhiễu loạn giá cả bán giấy của toàn bộ Đại Lương, ảnh hưởng lợi ích của mấy cửa hàng bán giấy sau lưng của thế gia đại tộc, cũng là Cẩm Vương đứng đầu ngọn gió bị thế gia ghi thù.

Cẩm Vương vì bạc, tất nhiên sẽ không để ý bị nhằm vào, còn có khả năng phản kích trở về, đoán chừng Hoàng đế cũng vui vẻ nhìn thấy.

Cho nên để Cẩm vương đi kéo thù hận, nồi cũng là Cẩm Vương cõng, nàng đi theo sau lưng Cẩm Vương, uống chút canh là được.

Vốn dĩ Hoa trắc phi cũng không hy vọng chuyện Thời Khanh Lạc sẽ nghĩ cách giúp mình.

Bởi vậy sau khi nghe được Thời Khanh Lạc nói còn hơi ngẩn ra.

Nàng ta có chút tò mò hỏi: “Tạo giấy cải tiến là cải tiến như thế nào?”

Thời Khanh Lạc trả lời: “Tạo giấy có phí tổn thấp, còn có thể tạo ra giấy có các loại giá cả khác nhau.”

“Nếu Hoa trắc phi mở phường giấy, có thể làm ra giấy giá rẻ, tin tưởng có thể bán ra toàn bộ Đại Lương.”

“Hơn nữa chờ phường giấy buôn bán lớn rồi, còn có thể mở một ít xưởng liên quan.”

“Ví dụ như làm dù giấy, hiện tại giá cả dù giấy rất đắt, người thường hoàn toàn dùng không nổi, đều là dùng áo tơi.”

“Chờ về sau giấy rẻ rồi, người có thể mở một xưởng làm dù giấy, cũng có thể làm ra dù giấy có giả thấp trung cao.”

“Giá giấy trở nên rẻ, học sinh nhà nghèo hoặc là người nhà nghèo, mỗi năm cũng có thể tiết kiệm không ít tiền, còn sẽ biết ơn Hoa trắc phi người nữa.”

“Còn có tương lai ngày mưa, trên đường phố Bắc Thành, người qua đường đồng thời lấy dù giấy ra, chính là cảnh đẹp ý vui.”

“Dù đó còn mua từ xưởng của người, bọn họ cũng sẽ cảm tạ Hoa trắc phi người.”
 
Back
Top Dưới