Xuyên Không Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn

Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
Chương 500


Nước mắt không còn chảy nữa, chỉ là khụt khịt mãi, không thể ngừng được.

“Kia, vậy khi nào ba ba và mẹ già đi? Khi nào thì chết? Nếu ba ba và mẹ chết, không phải không còn ai nữa sao? Như vậy ai chăm sóc Tiếu Tiếu, còn có anh hai nữa, ai là người chiếu cố bọn con?”

Trong tivi thường xuyên có cảnh người chết, Tiếu Tiếu đã sớm hỏi c.h.ế.t có nghĩa là gì. Cô bé biết c.h.ế.t có nghĩa là mãi mãi không gặp được, không còn trên đời nữa, vĩnh viễn biến mất.

Kỳ thật cái chết, thời điểm cá vàng của Kiều Minh chết, Kiều Hoa đã tham khảo qua, hiện tại cô lấy lý do giống như vậy để an ủi Tiếu Tiếu ba tuổi rưỡi.

Tiếu Tiếu tuy rằng là một đứa bé lanh lợi lại thông minh, nên chắc chắn cô bé có thể hiểu, nhưng không thể tránh khỏi có chút khổ sở.

“Con, con không biết chăm sóc được bản thân, con muốn ba ba, muốn mẹ chăm sóc con.”

“Sẽ không, chờ khi con trưởng thành, con sẽ tự chăm sóc bản thân mình. Con sợ gì chứ?”

“Con sợ, sợ sẽ không còn được gặp được mẹ.” Khổ sở nói.

‘Còn xa lắm, kỳ thật đó là chuyện của rất lâu về sau. Chúng ta hiện tại chỉ cần vui vui vẻ vẻ sống qua ngày, không phải rất tốt sao?”

Tiếu Tiếu hít hít cái mũi, đôi mắt đỏ ửng, “ Ân….Kia, chú tử thần, có thể chậm một chút rồi tới không? Bây giờ đã khuya rồi.”

Kiều Hoa dở khóc dở cười, “Có thể có thể, chỉ cần con luôn vui vẻ khỏe mạnh, chú tử thần sẽ không tới. Chú tử thần không thích khỏe mạnh vui vẻ, cho nên Tiếu Tiếu của chúng ta phải thật khỏe mạnh vui vẻ, như vậy chú tử thần thấy con sẽ ghét bỏ đi tìm chỗ khác.”

Cuối cùng Tiếu Tiếu cũng khôi phục lại trạng thái bình thường, “ n, mẹ ơi, mẹ cũng vậy, mẹ cũng khỏe mạnh vui vẻ, đừng để chú Tiếu Tiếu tìm mẹ, có được không?”

“Được, được mà.”

Tiếu Tiếu so với Kiều Minh thì dễ dỗ hơn rất nhiều, trước đó sau khi nói về chuyện cái chết, Kiều Minh còn hậm hực vài tuần, còn cô nhóc Tiếu Tiếu chỉ mấy phút đã dô xong. Lấy cho cô nhóc miếng bánh quy, chuyện này trực tiếp bị ném sau đầu.”

— hậm hực gì đó hoàn toàn biến mất.

Có vẻ do chuyện hồi chiều quá trấn động, buổi tối, lại trùng hợp xảy ra chuyện tương tự.

Dì cả của Kiều Hoa tới bất ngờ, bởi vì có chút gấp, cho nên cô vào nhà vệ sinh chưa kịp khóa cửa lại. Kết quả là Tiếu Tiếu xong tới, thấy m.á.u đỏ bị dính trên quần của cô, oa một tiếng, liền khóc lớn.

Cô nhóc cho rằng mẹ bị bệnh nặng, Tiếu Tiếu khóc đến thở hổn hển, cho dù an ủi thế nào cũng không ngừng.

Tình huống này so với buổi chiều còn khó dỗ hơn.

Thay băng vệ sinh xong, Kiều Hoa bế con gái lên đi qua phòng khách, ôm cô nhóc ngồi xuống sô pha, lau nước mắt cho con gái, vừa dỗ vừa giải thích cho Tiếu Tiếu.

“Không phải mẹ sinh bệnh, mẹ không bị bệnh nặng gì cả. Chính là, đây là chuyện bình thường, hiện tượng s1nh lý bình thường.”

Tiếu Tiếu chỉ lập đi lập lại một câu, “Không cần bệnh mà, không cần mẹ bị bệnh. Ô ô ô ~ Thật nhiều máu……” Thở dài một hơi, Kiều Hoa vắt hết chất xám trong đầu tự hỏi nên an ủi con gái thế nào. Từ Sơn Tùng nghe được động tĩnh trong phòng ngủ đi ra, trên tay còn cầm bình giữ ấm, hỏi: “Làm sao vậy?”

Kiều Hoa giải thích đơn giản cho anh, Từ Sơn Tùng tiến lên, nhận lấy con gái, đầu tiên hôn hôn cô nhóc, sau đó lại giải thích cho con gái hiểu.

“Có phải trước kia Tiếu Tiếu ở trong bụng sao? Con còn nhớ không?”

Bị ba ba thình lình hỏi một vấn đề khác, Tiếu Tiếu sửng sốt một giây, thuận tiện nhớ lại những chiếc bụng lớn của các thai phụ mà cô nhóc đã từng gặp trên đường, gật gật đầu, “Con biết, trước đó, con cũng từ trong bụng mẹ chui ra.”

“ Ân, trước đó ở trong bụng mẹ, trong bụng mẹ có một cái phòng nhỏ, căn phòng nhỏ đó mỗi tháng sẽ quét dọn một lần, đem những đồ dơ đều quét ra ngoài để bên trong phòng có thể sách sẽ, làm cho mẹ càng thêm khỏe mạnh. Những vết m.á.u mà con thấy đó, chính là rác, đồ dơ mà phòng nhỏ quét ra. Muốn quét dọn sạch sẽ hết đồ dơ thì phải mất từ năm đến bảy ngày, khi nào dọn dẹp xong thì không chảy m.á.u nữa, con có hiểu chưa nào? Cho nên là mẹ không có bị bệnh, mẹ không có làm sao cả, đây là hiện tượng bình thôi, con đã rõ chưa nào?”

Nói một đoạn dài như vậy, Tiếu Tiếu nghe có chút phát ngốc, cẩn thận tiêu hóa nội dung mà ba ba nói. Đột nhiên, cô nhóc ngẩng đầu nhìn về Kiều Hoa, “Kia, mẹ ơi, thời điểm phòng nhỏ quét dọn, mẹ có đau không mẹ?”

Thì ra điểm chú ý của cô nhóc là ở chỗ này.

Cô nhóc cái gì cũng không thèm để ý, chỉ để ý xem mẹ mình có đau không, có phải mẹ mình sinh bệnh hay không.

Hốc mắt Kiều Hoa bỗng nhiên đau xót, cô muốn khóc.

Tiếu Tiếu và Minh Minh tuy rằng tính cách khác nhau, nhưng từ trong xương cốt cô bé giống anh hai của mình, cho dù có chuyện gì xảy ra, vĩnh viễn cô nhóc đều đau lòng mẹ mình, mãi mãi quan tâm đ ến mẹ mình.

Cảm động mà dán mặt mình vào mặt con gái, Kiều Hoa an ủi, “Không đau, không đau. Mẹ không có chuyện gì đâu, con đừng khóc.”

Tiếu Tiếu thực sự hiểu chuyện, cô nhóc vỗ vỗ mẹ như bảo bối, giống như cách Kiều Hoa trước đây an ủi cô nhóc, “Nếu, nếu mẹ đau mẹ phải nói nha, không được giấu trong lòng. Mẹ nói với Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu có thể giúp mẹ thổi thổi, con còn có thể giúp mẹ lấy nước nóng. Mẹ uống nước ấm, sinh bệnh phải uống nước ấm.”

“Cái con nhóc này, con còn muốn chăm sóc mẹ sao?” Kiều Hoa cười, điểm một cái lên chóp mũi con gái.

“Con nhỏ nhưng con có thể chăm sóc mẹ nha.” Dứt lười, giơ tay thịt lên, “Sức của con lớn, con sẽ giúp mẹ rót nước, giúp mẹ quét rác, rửa chén, Tiếu Tiếu cái gì cũng làm giúp mẹ.”

“Được, giỏi quá, Tiếu Tiếu đúng là bảo bối tuyệt vời của mẹ.”

Ngửi mùi hương quen thuộc trên người gái, Kiều Hoa bỗng nhớ đến một câu từng đọc trên mạng trước đây.

Người sống cả đời, trên thực tế là chính là sống vài cái nháy mắt.

Thời điểm còn nhỏ được ba ba và mẹ ôm ấp, thời thiếu niên thì đề tên trên bảng vàng, thanh niên thì động phòng hoa chúc, rồi sinh ra một đứa bé,....Đúng, đó chỉ là một thời gian ngắn như đã tạo thành sinh mệnh của con người.

Khoảng thời gian còn lại hết thảy mọi thứ đều lặp lại, giống như thế.

Cũng may là quãng thời gian thơ ấu này Tiếu Tiếu đã được hình thành xuất sắc, tựa như trong tim Tiếu Tiếu mọc lên hạt giống ngây thơ, làm Kiều Hoa cảm thấy cuộc đời này thật đáng giá.

Tiếu Tiếu trưởng thành rồi, không chỉ còn là một em bé nhỏ nhỏ chỉ biết uống sữa, không còn là một em bé chỉ biết ê ê a a, không hợp ý liền khóc.

Tiếu Tiếu đã trở thành người có suy nghĩ, mặc cho cô nhóc lớn lên với một suy nghĩ đơn thuần, đơn thuần đến mức như một tờ giấy trắng….Nhưng có đôi khi, nghe cô nhóc nói chuyện sẽ cảm thấy cô nhóc không chỉ là một đứa nhỏ.

Mà trong thân xác nhỏ bé ấy là một linh hồn bình đẳng, yêu thương vạn vật.
 
Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
Chương 501


Một năm bận rộn rất nhanh đã trôi qua rất nhanh, đầu tháng chín, thời điểm Tiếu Tiếu bốn tuổi lẻ một tháng, rốt cuộc cũng bắt đầu cuộc sống nhà trẻ.

Đêm trước đi học, hai người ba mẹ già đối xử với cô nhóc rất tốt, đáp ứng hết mọi yêu cầu của cô nhóc vì hy vọng ngày mai đi nhà trẻ thuận lợi hơn một chút.

Trước khi tới nhà trẻ, cảm xúc của Tiếu Tiếu vẫn rất bình thường, thẳng cho đến khi đứng trước cửa nhà trẻ, nghe thấy tiếng khóc ầm ĩ xung quanh, đại khái là do bị nhiễm bầu không khí bi thương xung quanh, Tiếu Tiếu bắt đầu rơi nước mắt.

‘Mẹ ơi, mẹ không yêu con sao?” Ôm cổ Kiều Hoa khóc đến thương tâm khổ sở.

Kiều Hoa bất đắc dĩ, búng cái trán nghịch ngợm của con gái, xoa xoa hai sừng dê nhỏ trên đầu, “Bánh bao mít ướt, sao lại khóc vậy? Mẹ vẫn yêu con mà.”

Tay thịt xoa xoa đôi mắt, thút tha thút thít nói, ‘Mẹ, mẹ yêu con, vì sao, muốn, đưa con, tới nhà trẻ? Mẹ yêu con, hẳn là nên ở cùng một chỗ với con, chúng ta vĩnh viễn bên nhau.”

Kiều Hoa dở khóc dở cười, cái này, đúng là cái gì cũng nói được.

Tiếu Tiếu đúng là người giỏi giảo biện nhất.

“Yêu con, vĩnh viễn yêu con. Không khóc a, tới, để ba ba ôm một cái, lập tức trở thành bạn nhỏ đi học nhà trẻ nào. Tiếu Tiếu không còn là bạn nhỏ ba tuổi nữa rồi đúng không, nên Tiếu Tiếu phải kiên cường lên.”

“Không kiên cường.” Điên cuồng lắc đầu, tay lại thành thật vươn ra muốn ba ba ôm.

Rúc vào lòng n.g.ự.c Từ Sơn Tùng, cô nhóc vẫn còn khóc, cực kỳ ủy khuất nói.

‘Ba ba, buổi chiều á, hai người đều phải đón con, hai người phải đến sớm nhất.”

Những lời này làm hai vợ chồng không hẹn mà cùng nhớ tới Kiều Minh, năm Minh Minh năm tuổi, lần đầu tiên đi học, cũng dặn dò hai vợ chồng bọn họ như vậy.

Chỉ là ngày đó gặp phải chuyện nên tới trễ, không hoàn thành lời hứa, lần này không thể lại nuốt lời.

“Được, con không khóc nữa, cuối tuần ba ba dẫn con đi vườn bách thú được không?”

Chỉ dỗ vài câu là đã nín khóc, “ n, con thích đi vườn bách thú.”

Dỗ thêm vài phút nữa, cuối cùng cũng đưa Tiếu Tiếu mang cùng hai giọt nước mắt của cô nhóc đưa cho cô giáo.

Cô giáo Cầm đã làm chủ nhiệm được mười sáu năm, rất ít khi nào cô ấy thấy đứa trẻ xinh đẹp như Tiếu Tiếu.

Ôm lấy Tiếu Tiếu xoa xoa đầu nhỏ, dịu dàng nói, “Bạn nhỏ Kiều Tiếu học lớp nhất đúng không? Ngày đầu tiên đi học mà không khóc? Quá giỏi rồi. Đi thôi, cô giáo dẫn con đi vào lớp. Tạm biệt ba mẹ nào.” Mặc dù luyến tiếc nhưng vẫn ngoan ngoãn vẫy tay, miệng nhỏ bẹp bẹp, ‘Tạm biệt…Ba ba, mẹ….”

Hai vợ chồng cứ như vậy nhìn Tiếu Tiếu được cô giáo dẫn vào lớp, cuối cùng khẽ tới bên cửa sổ quan sát con gái.

Tiếu Tiếu được cô giáo dẫn vào lớp học, cô nhóc ngồi ngốc trên băng ghế nhỏ, hai tay đặt lên nhau, bất an mà nắm lấy.

Hai vợ chồng Từ Sơn Tùng ngồi xổm ở ngoài cửa xem, nhìn thấy thân ảnh lẻ loi như vậy, thật đáng thương a.

Hốc mắt Kiều Hoa đau xót, bỗng nhiên có chút luyến tiếc con gái.

Chú ý tới điểm khác thường của Kiều Hoa, Từ Sơn Tùng nắm lấy tay cô xoa xoa, nhịn không được cong cong môi, cảm thấy vợ mình có chút đáng yêu.

“Làm sao vậy, muốn bắt chước Tiếu Tiếu mít ướt sao?”

Kiều Hoa chọc anh một cái, “Anh đừng có nói, thật sự là muốn khóc đó.”

“Aizzz, đứa nhỏ này, không phải bình thường hoạt bát lắm sao? Có nhiều bạn nhỏ trong lớp như vậy sao còn không chơi.”

“Hoàn cảnh lạ mà, hiện tại con bé mới bốn tuổi thôi, nói không chừng sau này quen rồi, con bé con xưng bá xưng vương ở nhà trẻ.”

Phụt – thành công đem Kiều Hoa chọc cười.

Cô giáo đưa đồ chơi cho Tiếu Tiếu cầm, cô nhóc cũng không có hứng thú, chỉ cầm lên quay qua quay lại thôi.

Chờ đến khi chuông vào lớp vang lên, hai vợ chồng mới lưu luyến, không nỡ mà rời đi.

Chính xác hơn là Kiều Hoa không nỡ đi.

Tuy rằng trước khi hai người đi Tiếu Tiếu không khóc, hơn nữa cô nhóc là một đứa trẻ hoạt bát, lẽ ra phải yên tâm mới phải, nhưng Kiều Hoa vẫn là lo lắng. Cách thời điểm tan học hơn nửa giờ, cô đã gọi thúc giục Từ Sơn Tùng tới tiệm đón mình, hiện tại cô phải tới nhà trẻ đon con gái.

Thời điểm tới nhà trẻ, còn nửa tiếng nữa mới tan học. Trong phòng học, đặc biệt là phòng học lớp mẫu giáo bé đã nháo đến túi bụi, tiếng ồn ào truyền ra đến đinh tai nhức óc.

Nếu không phải trường còn khóa, Kiều Hoa nghĩ bòn nhỏ trực tiếp xông ra cũng nên.

Bởi vì cổng trường không cho tiếng vào, cho nên chỉ có thể ở từ xa nhìn qua cửa kính tình hình lớp học. Bên trong cãi cọ ồn ào một mảnh, nhưng con gái mình đâu?

Không nhìn thấy, có quá nhiều bạn nhỏ, có lẽ là Tiếu Tiếu bị che rồi.
 
Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
Chương 502


Chờ đến khi chuông tan học vang lên, Kiều Hoa là người đầu tiên đưa giấy thông hành cho bảo vệ, cũng là người đầu tiên vọt vào.

‘Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu?”

Không ai trả lời, nhìn chung quanh toàn là tiếng khóc của trẻ con, muốn nghe được cũng khó.

Kiều Hoa nhìn qua vị trí sáng nay Tiếu Tiếu ngồi, kết quả là không thấy người đâu. Lại nhìn mấy đứa trẻ, không có đứa nào mà không khóc rống chạy ra ngoài?

Kiều Hoa có chút buồn bức, đi vào lớp học tìm một vòng lại một vòng, mới thấy con gái mình đang ngồi bên góc tường.

Tuyệt, buổi sáng lúc đi đứa nhỏ này còn lau nước mắt ngắn nước mắt dài, bây giờ không biết ở cùng bạn có gì vui mà cô nhóc cười rộ lên, mắt cũng cong thành vầng trăng non.

“Đô đô đô ~ Xe lửa nhỏ tới đây, mau chạy đi nha, phanh, oa ~ xe lửa siêu cấp nhanh tới đây!”

Bạn nam nhỏ bị Tiếu Tiếu dùng xe lửa đ.â.m nhẹ vào trán: “..............”

Bé trai đó vẫn thờ ơ ngồi bên cạnh Tiếu Tiếu, trong tay còn cầm cuốn truyện tranh đến nghiêm túc, biểu tình bình đạm như cũ, bình đạm đến mức giống như không bị tiểu ma nữ Tiếu Tiếu quấy rầy.

“Tiếu Tiếu?” Kiều Hoa nhanh chân bước đến.

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Tiếu Tiếu “A” một tiếng, ném xe lửa nhỏ như ném rác, nhào qua chỗ Kiều Hoa: “Mẹ! Rốt cuộc mẹ cũng tới! Mẹ là người tới đầu tiên sao? Con nhớ mẹ muốn chết!”

“Nhớ mẹ? Mẹ thấy con chơi vui đến quên trời quên đất rồi.” Nếu nhớ cô đến c.h.ế.t đã sớm ra cửa ngóng chờ cô mới đúng.

Con nhóc này, đúng là tính tình thoải mái. Đúng là cô lo lắng thừa mà.

Tiếu Tiếu hì hì cười, nhanh chóng kéo Kiều Hoa đến trước mặt bạn nam, “Mẹ ơi, bạn ấy kêu là Vũ Dân Trạch, là bạn tốt thứ nhất hôm nay con quen được!”

Bạn nhỏ kêu Vũ Dân Trạch không phải là bạn nhỏ bình thường, nhìn bộ dạng nghiêm trang này, cậu nhóc cùng chỗ ngồi xung quanh không hợp nhau chút nào. Không giống như những bạn nhỏ khác, cậu nhóc này rất sạch sẽ, ăn mặc cũng được chú trọng, nhìn vải là biết giả cả không rẻ, ngay cả tóc cũng được cắt gọn gàng.

Thấy người, Vũ Dân Trạch nho nhã lễ độ hô, “Con chào dì.”

Kiều Hoa ngoài ý muốn cười một chút, xoa xoa đầu cậu nhóc, thầm nghĩ đứa nhỏ này lớn lên thật đáng yêu, cùng Minh Minh khi nhỏ không phân cao thấp.

‘Bạn nhỏ, cháu mấy tuổi a?”

Bạn nhỏ Vũ Dân Trạch lễ phép cười, “Thưa dì, cháu ba tuổi rưỡi.”

Nha, thật không nhìn ra chỉ mới ba tuổi rưỡi nha, thoạt nhìn cậu nhóc còn thành thục hơn Tiếu Tiếu.

Hai đứa trẻ xinh đẹp ngồi cùng một chỗ, đúng là cảnh đẹp ý vui.

“Mẹ của bạn Vũ Dân Trạch có phải còn chưa tới không?” Kiều Hoa khom lưng, ôn nhu hỏi. Vũ Dân Trạch đảo mắt nhìn một vòng, “Mẹ cháu còn chưa tới.”

“Kia, vậy dì dẫn Tiếu Tiếu về nhà, cháu ở lại đợi nha.”

“Dạ.”

Kiều Hoa hôn con gái, muốn bế người lên đi về.

Nhưng Tiếu Tiếu còn chưa muốn đi, “Mẹ, mẹ ơi, chúng ta ở lại chờ một chút đi, con muốn chờ cùng Vũ Dân Trạch.”

Kiều Hoa có chút bị kinh ngạc.

Con gái cô vì một người bạn mà không muốn về? Trước đó con bé còn muốn hai vợ chồng cô đón đầu tiên!

Cái này gọi là gì nhỉ? Có bạn quên ba mẹ?

“Ba ba còn chờ bên ngoài, đừng để ba ba sốt ruột.”

“A…..” Tiếu Tiếu khó xử nhìn mẹ, nhìn Vũ Dân Trạch thêm vài lần, nhụt chí nói: “Vậy được rồi, hẹn gặp lại nha Vũ Dân Trạch. Mình về nhà trước, ba ba mình chờ bên ngoài, không thể để ba ba đợi lâu.”

Vũ Dân Trạch không chút nào để ý, bộ dạng điềm nhiên như cũ, “Được, tạm biệt Kiều Tiếu.”

“Tạm biệt ~”

Đoạn đối thoại này thật sự là đoạn đối thoại giữa bạn nhỏ ba tuổi rưỡi và bạn nhỏ bốn tuổi sao?

Nghe còn rất…Ạch, thành thục?

“Hôm nay ở nhà trẻ chơi vui không? Lúc mẹ tới mẹ cảm thấy con chơi rất vui.” Đem Tiếu Tiếu ôm lên xe máy, chính mình cũng ngồi lên.

Cô nhóc vô cùng hào hứng ngồi giữa ba và mẹ, ôm lấy eo ba ba, rung đùi đắc ý nói: “Con vốn dĩ không vui, nhưng con có bạn nha. Vũ Dân Trạch khá tốt, mẹ ơi, mẹ biết không, bạn ấy biết trồng rau! Thì ra là đậu phộng lớn lên trong đất, con vẫn tưởng là đậu phộng giống táo, treo ở trên cây kìa. Bạn ấy biết rất nhiều rất nhiều ~ Hơn nữa, con cảm thấy bạn ấy giống anh hai cực, đều là bạn nhỏ thông minh.”

Kiều Hoa bật cười, niết niết mặt con gái, “Anh hai con là bạn nhỏ?”

Kiều Minh đã chín tuổi, học lớp 3 rồi đấy.

Từ Sơn Tùng đạp số, mở khóa xe, chuẩn bị tới trưởng tiểu học số ba Lê An.

Thanh âm của Tiếu Tiếu ngồi ở giữa cực kỳ linh hoạt, “Anh là bạn lớn lợi hại, nhưng về sau Vũ Dân Trạch cũng lớn lên, như vậy cũng là bạn lớn lợi hại, cái này con nhìn ra được.”

Kiều Hoa bật cười, “Nha, con còn rất lợi hại, thật lợi hại.”

Nói xong, Tiếu Tiếu còn kiêu ngạo ngẩng đầu nhỏ lên.
 
Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
Chương 503


Nhà trẻ cách trường của Kiều Minh chỉ nửa tiếng đi xe, ba người liền cùng nhau qua chở Minh Minh tan học về.

“Mẹ!” Đi ra khỏi cổng trường, vốn dĩ đang đứng nói chuyện vui vẻ với bạn, Kiều Minh cao hứng chạy chậm qua đây, “Em gái cũng tới!”

Kiều Minh ôm lấy em gái hôn, Tiếu Tiếu cười khanh khách, né tránh những nụ hôn tấp nập của anh hai mình, “Anh hai, không cần hôn em!”

Kiều Hoa lùi ra sau, nhường cho con trai một vị trí, “Mau, lên xe, chúng ta về nhà ăn cơm.”

Kiều Minh chân dài, nhanh chóng trèo lên xe.

Kiều Minh lớn nhanh như phổng, hiện tại cậu đã cao đến một mét tư, buổi sáng tập thể dục còn phải đứng cuối hàng.

Sau khi anh hai về, Tiếu Tiếu lại đem chuyện kết được bạn mới vui vẻ kể cho Kiều Minh, Minh Minh yên tĩnh lắng nghe, ôn nhu vuốt v e tóc em gái.

“Đúng là rất lợi hại, có thể do em ấy trước kia sống ở nông thôn cho nên biết đi.”

“Nông thôn? Chính là chỗ ông bà ngoại đang ở sao? Em cũng tới đó rồi sao em không biết đậu phộng lớn lên trong bùn. Anh hai, anh có biết không?”

“Anh đương nhiên biết.” Thời điểm trước ba tuổi, Kiều Minh cũng lớn lên ở nông thôn, tuy rằng đoạn ký ức đó không nhiều lắm, nhưng bây giờ cậu đã thành đứa bé chín tuổi rồi, sao có thể không biết mấy thứ đó, huống chi cả nhà cũng thường xuyên về thăm ông bà ngoại.

“Kia, anh hai thật lợi hại, Vũ Dân Trạch cũng lợi hại, hai người đều lợi hại, đều chơi với em.” Đó, nói không được mấy câu lại chuẩn bị dát vàng lên mặt mình.

“Em khi nào mới có thể lợi hại như vậy nhỉ?” lẩm bẩm: “Không đúng, em vẫn luôn lợi hại mà.”

Kiều Minh hỏi em gái, “Em lợi hại chỗ nào?”

Tiếu Tiếu đắc ý nói, “Em ăn cơm lợi hại này, trong lớp em là người ăn cơm nhanh nhất! Em ngu cũng lợi hại, giữa trưa các bạn đều khóc lớn, em không khóc không nháo, nằm một lát liền ngủ rồi! Cô giáo Cầm Cầm còn khen em lợi hại!”

Phốc ~

“Xác thật là lợi hại.” Là ba mẹ như Từ Sơn Tùng và Kiều Hoa cũng tự bội phục từ tận đáy lòng.

====================

Thời điểm Tiếu Tiếu bốn tuổi rưỡi, cô nhóc biến thành cuốn mười vạn câu hỏi vì sao.

“Vi sao con phải đi nhà trẻ, không thể nào chờ con lớn lên rồi trực tiếp đi học đại học sao?”

“Vì cái gì mỗi ngày anh hai đều có bài tập, anh hai có thể không làm không?”

“Vì sao mỗi khi mẹ không ăn hết, ba ba và anh hai đều giúp mẹ ăn, là nhà mình không có tiền sao?”

Kiều Hoa: “...........” Vừa buồn cười vừa tức giận niết mặt con gái, “Tiếu Tiếu, con có thể nghỉ một chút không? Sao mà con hỏi nhiều câu vì sao như vậy chứ?”

Cô nhóc nghiêng đầu, tựa hồ cảm thấy mẹ mình nói cũng đúng, “Mẹ ơi, vì sao con lại hỏi nhiều câu vì sao như vậy ạ?”

Kiều Hoa: “............Con là đang chọc mẹ đúng không?”

Một phen ôm con gái, hôn không ngừng lên má Tiếu Tiếu, chọc cho cô nhóc bị ngứa mà chạy điên cuồng.

“Mẹ ơi, đây là cái gì?”

Bỗng nhiên Tiếu Tiếu cầm dây điện của quạt lên hỏi cô.

Kiều Hoa không thể hiểu được nhìn con gái, “Cái này là đồ cắm điện nha, nhà ta không phải có rất nhiều đồ cắm điện sao? Trước đó con đã hỏi rồi mà, con quên rồi sao?”

Ba giây đồng hồ cho Tiếu Tiếu lục lại ký ức —

“Đầu cắm?” Bạn nhỏ Tiếu Tiếu dùng sức cắm lên đầu mình, “Di, không cắm được đầu con nha.”

Kiều Hoa: “................”

====================

Vũ Dân Trạch mỗi ngày đều được mẹ chở bằng ô tô đi học làm cho Tiếu Tiếu rất hâm mộ, “Mẹ ơi, vì sao chúng ta không có ô tô?”

Kiều Hoa đem con gái ẵm lên xe máy của Từ Sơn Tùng, thuận tiện đáp, “Ô tô có chút mắc, hiện tại mua không có lời, qua một đoạn thời gian nữa rồi lại mua.”

Cô nhóc: “A” một tiếng, trong mắt mang theo tia sáng, còn mang theo chút an ủi: “Rất mắc ~ Mẹ không mua nổi sao? Kia, chờ con lớn lên, con kiếm tiền, con mua cho mẹ, lúc đó mẹ có thể dùng ô tô đưa con đi nhà trẻ.”

Phụt ~

“Tiếu Tiếu a, con xác định, chờ con lớn con kiếm được tiền rồi mẹ con có thể đưa con đi nhà trẻ sao?”

Ngồi sau xe, một lớn một nhỏ ôm chặt eo Từ Sơn Tùng, theo tiếng gầm rú mà xem chạy bon bon.

Cô nhóc Tiếu Tiếu ngồi giữa, giọng ồm ồm nói: “ n…Vì sao mà không được? Chẳng lẽ khi con lớn lên mẹ không yêu con nữa sao?”

Kiều Hoa dùng sức xoa đầu con gái, thật không biết trong cái đầu nhỏ này chứa gì, mỗi ngày đều là những câu hỏi kỳ lạ.

“Yêu, yêu con, mấu chốt là, người lớn ít nhất là lúc đi học đại học đi! Khi con thành sinh viên rồi sao mẹ có thể đưa con đi nhà trẻ?”

“ A —” Rốt cuộc bạn nhỏ nào đó cũng phản ứng lại, tiêu sái xua xua tay, “Vậy được rồi, con không cần mẹ đưa con đi nhà trẻ, mẹ đưa con đi học đại học, nhà trẻ đại học.”

“Ha ha ha ~”
 
Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
Chương 504


Vẫn giống như mọi ngày, sau khi đó Tiếu Tiếu sẽ đi đón Minh Minh. Hôm nay là thứ bảy, nhà trường phát cho học sinh một trái táo.

Kiều Minh không ăn, cậu nhóc biết ba mẹ và em gái sẽ tới đón mình nên để dành lại cho em gái ăn.

Tiếu Tiếu vui vẻ ôm lấy anh hai, cũng không cần rửa, trực tiếp cho táo vào miệng cắn.

“Ai ~” Kiều Hoa chưa kịp nói gì, quả táo liền nằm trong miệng con gái.

Răng rắc một ngụm, thanh âm cực kỳ giòn.

Kiều Minh che miệng cười một chút, nói với Kiều Hoa: “Mẹ ơi, táo này con rửa rồi.”

Bởi vì Kiều Minh biết tình cách của em gái mình, nhất định khi nhận lấy sẽ ăn luôn, chỉ cần có đồ ăn trong tay, không đến ba giây nó sẽ vào bụng!

Kiều Hoa cạn lời.

Ngồi trên xe mấy, Tiếu Tiếu còn muốn ăn cái này cái kia, Kiều Hoa đỡ trán: “Trên xe xóc nảy, chờ lát nữa về nhà rồi ăn.”

“Sẽ không nha, con ăn bây giờ.”

Cô nhóc còn chưa ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, hung hăng cắn một miếng táo thật mạnh.

Kết quả là…..

Thê thảm “a” một tiếng. Cái răng nhỏ bị dính vào quả táo. . W𝚎b‎ đọc‎ 𝒏ha𝒏h‎ 𝐭ại‎ ﹢‎ 𝑇𝗋𝑼m𝐭𝗋u‎ 𝘆ệ𝒏.𝑣𝒏‎ ﹢

Tiếu Tiếu khóc không ra nước mắt, “Mẹ ơi, quả táo ăn mất răng con rồi ~”

Kiều Hoa: “................”

Sớm muốn gì cô cũng bị con gái chọc cười chết!

=================

Về thời thơ ấu của Tiếu Tiếu kể không biết bao giờ mới hết chuyện.

Thời điểm Tiếu Tiếu lên năm tuổi, cô giáo giao bài tập về nhà, bài rất đơn giản, chỉ cần ghi số là xong.

Kết quả là hôm đó tan học, Kiều Hoa bị cô giáo cố ý giữ lại.

Sau khi về nhà, Kiều Hoa cạn lời đem chuyện hôm nay kể lại cho ba của con gái mình nghe.

“Hôm nay, mấy bạn nhỏ khác đều nộp bài tập, con bé không nộp, không phải là bài tập gì khó, chỉ cần viết từ một đến mười, mỗi số viết một hàng. Cô giáo hỏi con bé bài tập đâu, anh đoán xem con bé nói gì?”

“Không làm bài tập?” Tuy rằng Từ Sơn Tùng nói như vậy, nhưng trong lòng anh cảm thấy, với tính cách của con gái, nói như vậy không thể làm Kiều Hoa tức giận được.

Kiều Hoa tức đến bật cười, “Nếu đơn giản như vậy em đã không nói anh.” Gần đây hai vợ chồng luôn bận rộn chuyện quảng cáo, ngày thường rất ít khi hỏi đến tình huống học tập của hai đứa nhỏ, nào biết được, lơ là một chút liền xảy ra chuyện.

Kiều Hoa quay đầu nhìn về phía con gái, đem Tiếu Tiếu đẩy đến trước mặt Từ Sơn Tùng, “Tiếu Tiếu, con cùng ba nói lại một lần, rốt cuộc con nói gì với cô giáo.”

Cô nhóc nhấp nhổm chân, không muốn đi qua, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Kiều Hoa làm nũng, “Không nói được không mẹ…..”

Loại chuyện này rất ngượng ngùng a.

Kiều Hoa giả vờ tức giận, liếc con gái, “Mau nói, bằng không mẹ đánh m.ô.n.g con.”

“Con, con….” Tiếu Tiếu thập phần bi thương rũ đầu nhỏ xuống, rõ ràng chính mình làm sai, nhưng lại bày ra bộ dạng mình là người ủy khuất nhất, “Con nói với cô giáo Cầm Cầm, mẹ con ngày hôm qua đói quá, ăn sách bài tập luôn rồi.”

Phốc ~

Không chỉ là Từ Sơn Tùng, mà Kiều Minh cũng bị kinh ngạc, cả hai người không chút lưu tình cười ra tiếng.

“Tiếu Tiếu, em, em….Mẹ sao lại ăn vở bài tập của em!” Kiều Minh không thể nào tin được, Tiếu Tiếu cư nhiên dùng loại lý do này!

Nhưng ngẫm lại với tính cách của Tiếu Tiếu, loại lời này nói ra từ miệng của cô nhóc cũng không phải là cái gì đó hiếm lạ.

Tiếu Tiếu chính là nghịch ngợm như quỷ.

Nhìn thấy chồng mình cười to, Kiều Hoa quả thực cạn lời.

Tức giận quăng quyển vở cho Từ Sơn Tùng, “Anh nói con gái anh đi, hay thật đấy, tốt xấu gì cũng nói là chó ăn, như thế nào lại nói mẹ ăn? Mẹ điên mới ăn sách bài tập của con!”

Tiếu Tiếu ủy khuất chẹp chẹp miệng: “Nhà mình không có chó mà.”

Kiều Hoa: “.........Cho nên con cảm thấy mẹ chính là chó?”

“Không đúng, không đúng.” Tiếu Tiếu điên cuồng lắc đầu, “Mẹ không phải là chó, mẹ là mẹ, con thích mẹ nhất. Là do con nói bậy, con không có ý nói mẹ biến thành chó. Tiếu Tiếu không có…..”

“Tiếu Tiếu chỉ là quên mất…..Bình thường đều không có bài tập. Ngày hôm qua con xem tivi, xem đến tập cuối……Ô —”

Ôm chân cọ cọ một hồi, thật sự rất dễ khiến người khác mềm lòng.

Nhưng —

“Hôm nay con làm nũng cũng vô dụng.” Kiều Hoa nhẫn tâm đẩy con gái ra, hung dữ nói: “Viết lại bài tập hôm qua mười lần cho mẹ! Bằng không sau này con không nhớ!”

Tiếu Tiếu ủy khuất, “Có thể không viết sao?”

Viết mười lần còn thời gian đâu xem phim hoạt hình.

“Con không viết thì đừng nghĩ là được xem tivi!”

“Ô —” Tự biết mình đuối lý, không dám nói lại với mẹ.
 
Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
Chương 505: Hoàn


Năm nay đối với vợ chồng Từ Sơn Tùng là một năm đặc biệt.

Năm nay là kỷ niệm mười năm hai người kết hôn!

Từ Sơn Tùng cố ý mang con trai và con gái đi chọn quà cho vợ.

Trước đây, mỗi năm đều tặng quà cho vợ, nhưng năm nay thật khó xử.

Hai người cũng không thiếu tiền, quà tặng không thể quá nặng vật chất, cho nên tặng cái gì mới tốt?

Từ Sơn Tùng đang rối rắm thì Tiếu Tiếu đã nhanh chóng mở miệng.

“Không biết tặng thì ba đem con tặng mẹ đi!”

Phốc ~ Đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ.

Từ Sơn Tùng bật cười, xoa đầu con gái, “Con vốn dĩ là con gái của mẹ, còn cần tặng sao?”

Tiếu Tiếu nhảy chân sáo, nghịch ngợm nói: “Ba ba hồ biến con thành quà tặng, liền có thể tặng cho mẹ!”

“Con đúng thật là…..” Đã bảy tuổi, đã là học sinh tiểu học rồi còn nghịch ngợm.

Bất quá, những lời của con gái giúp Từ Sơn Tùng lóe lên một ý tưởng.

Ngày kỷ niệm kết hôn, Từ Sơn Tùng chuẩn bị một thùng giấy lớn, không đóng kín lại nhưng người bên ngoài lại không biết bên trong có gì.

Chờ cơm nước xong, nhờ người đem thùng giấy lên nhà.

Trước đó Tiếu Tiếu bỗng nhiên nói muốn đi vệ sinh, Kiều Hoa vốn dĩ muốn kêu con gái ở lại cùng cô nhìn quà, nhưng mà con nhóc trốn quá nhanh, cô kêu không kịp.

Thôi, kệ tiểu nghịch ngợm đó đi.

Kiều Hoa vui vẻ cong môi, chờ Từ Sơn Tùng tặng quà cho mình.

Ngay sau đó Từ Sơn Tùng cũng ra ngoài, nói là muốn nhìn quà, sau đó liền thấy anh đẩy thùng quà vào.

Là một thùng giấy lớn, Kiều Hoa sửng sốt.

Lớn như vậy? Thoạt nhìn rất đặc biệt, là đồ lớn lắm sao?

Kỷ niệm kết hôn tặng cô quà lớn gì vậy?

‘Có cần d.a.o không?” Cô gấp không chờ nổi muốn mở quà!

Từ Sơn Tùng và Kiều Minh dở khóc dở cười ngăn lại.

“Mẹ ơi, mẹ đừng dùng dao, mẹ chỉ cần xé băng keo ra là được.” Dứt lời chỉ cậu nhóc chỉ vào đoạn băng keo.

“Đúng vậy, em mở ra đi.” Từ Sơn Tùng xấu hổ.

Kiều Hoa tò mò liếc nhìn hai ba con, chậm rãi mở băng keo, sau đó mở thùng giấy ra.

Kiều Hoa không chú ý một chút, cô nhóc Tiếu Tiếu mặc váy công chúa đột nhiên bật lên:

“Ta da ~ Chúc ba mẹ mỗi ngày đều hạnh phúc! Con là quà mà ba tặng cho mẹ! Tiếu Tiếu là quà tặng đẹp nhất thế gian!”

Từ Sơn Tùng xấu hổ che mặt.

Lời thoại này anh không hề viết…..

Kiều Hoa cười đến gập người, lấy hoa dính trên đầu Tiếu Tiếu xuống.

“Ba ba con làm cái gì vậy? Ngày kỷ niệm kết hôn, đi, con cái đứa nhỏ này, mấy từ đơn giản cũng không nhớ.”

Bế con gái ra khỏi thùng, Tiếu Tiếu kích động nắm lấy tay mẹ, hỏi: “Mẹ có thích quà tặng này không?”

“Cái gì a? Con hả?” Kiều Hoa buồn cười niết niết mặt con gái.

Tiếu Tiếu gật đầu thật mạnh, “Đúng vậy! Con á!”

Kiều Hoa hôn lên mặt con gái, “Thích, thích món quà nghịch ngợm này.” Được mẹ tán đồng, Tiếu Tiếu vui vẻ, che miệng cười trộm: “Đương nhiên rồi ~ Con lừa mẹ đó, đây mới là quà ba ba tặng mẹ nhân ngày kỷ niệm!”

Cô bé đem chiếc nhẫn kim cương giấu trong tay giơ cao lên. Viên kim cương dưới ánh đèn pháo lệ xa hoa.

Từ Sơn Tùng nói thầm: Còn tốt, không đem nhẫn ném đi, rốt cuộc con gái anh cũng đáng tin được một lần.

“Nhẫn? Kim cương?” Kiều Hoa nhận lấy, phụt cười, trong lòng thầm nghĩ: Đủ giàu.

Nhưng trên mặt cũng không bày ra biểu tình ngọt ngào gì nhiều.

“Năm trước là vòng cổ, năm nay là nhẫn, sang năm anh tính tặng em vòng tay a?” Kiều Hoa chế nhạo, lấy khuỷu tay chọc chọc Từ Sơn Tùng.

Từ Sơn Tùng nắm lấy tay cô, xoa xoa, “ n, cũng không phải không thể.”

Kiều Hoa bật cười, đem nhẫn đưa qua, “Giúp em đeo đi.”

Từ Sơn Tùng còn rất có nghi thức, quỳ một chân xuống, mới đeo nhẫn cho vợ.

Đang muốn đứng dậy, bị Kiều Hoa ấn xuống, cười nói: “Được, em cũng chuẩn bị quà cho anh!”

Từ Sơn Tùng mong chờ nhìn vợ.

Kiều Hoa nói: “Anh duỗi tay đi.”

Từ Sơn Tùng duỗi tay ra trước mặt cô.

Kiều Hoa vỗ tay anh, “Tay bên kia.”

Vì thế Từ Sơn Tùng ngoan ngoãn đỗi tay.

Một chiếc nhẫn bạc lấp lánh được đeo lên tay anh.

“ Ân…..Tuy rằng của anh là kim cương, nhưng chúng ta cũng vợ chồng tương thông đi.”

Kết hôn mười năm, hai người cái gì cũng tặng qua, nhưng chưa từng đưa nhẫn, bởi vì mấy năm đó không lưu hành chuyện tặng nhẫn.

Gần đây nổi lên, vì thế hai người đều có tâm tư này.

“Vợ chồng tương thông là cái gì ạ?” Tiếu Tiếu hỏi

Kiều Minh giải thích: “Nó có nghĩa là ba mẹ đều nghĩ cũng một chuyện đó.”

“Bời vì ba mẹ đều mua nhẫn đúng không anh?”

“Đúng vậy.”

Tiếu Tiếu vui vẻ nhảy dựng lên, “Quaoooo! Ba ba và mẹ thật là hiểu nhau.”

Kiều Hoa cười một chút, vuốt v e chiếc nhẫn, đùa nói: “Nhẫn kim cương so với bạc mắc hơn, anh có cảm thấy em yêu anh ít hơn không?”

Câu trả lời của Từ Sơn Tùng có thể nói là câu trả lời tiêu chuẩn.

Anh ôm lấy Kiều Hoa, dùng ngữ khí ôn nhu thâm tình, từng câu từng chữ nói: “Như vậy khá tốt, anh hy vọng, anh vĩnh viễn có thể yêu em nhiều hơn, thương em nhiều hơn.”

Từ Sơn Tùng không thường nói mấy lời âu yếm, vừa nói, tâm cô cũng mềm những.

Rốt cuộc, Kiều Hoa cũng không quản mấy hàng xóm xung quanh đang nhìn, vui vẻ ôm chầm lấy anh, hôn lên sườn mặt của anh.

Được chứng kiến một màn ôn nhu, mặn nồng như vậy, cô nhóc tỏ vẻ, “Em về sau cũng muốn tìm con đực giống ba ba, giống như cách ba ba thích mẹ!”

Phụt ~

Kiều Hoa ngẩng đầu từ trong lòng Từ Sơn Tùng, điểm điểm mũi con gái, “Uốn lưỡi nói lại, con phải nói muốn tìm chồng giống ba ba.”

“ Ân! Con muốn tìm chồng giống ba ba, so với ba ba còn tốt hơn!”

Kiều Hoa lắc đầu, “Ai nha, ba con là cực phẩm rồi a, hiếm lắm mới tìm được một người!”

Tiếu Tiếu chu miệng lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y kiên định, “Con! Nhất định phải tìm được —”

=============== Toàn văn===================
 
Back
Top Dưới