Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
sai sót ở thuỷ hồn châu


Thời gian thấm thoát trôi đi , thoắt cái đã hơn 1 năm trôi qua .......

Đông triều quốc và tế thành quốc luôn liên minh rất tốt , cùng nhau phát triển trở thành hai vương quốc phát triển bậc nhất vùng phía bắc .....

Nàng và hắn cùng đứng trên tường thành , quảng vương nhìn nàng ôn nhu .......

- ......

Nàng gầy đi nhiều quá ....

Là trẫm không tốt ....

Không có thời gian chăm sóc nàng .....

- .......

Đông triều quốc mới vừa trải qua sóng gió ....

Khó khăn lắm mới được như bây giờ , chàng bận trăm công ngàn việc mà còn đưa ta đến đây ngắm hoàng hôn ....

Ta đã thấy rất vui mừng rồi ......

Nàng tựa đầu vào ngực hắn nhìn những áng mây vàng nhẹ trên nền trời rộng lớn .....

Mặt trời như một hòn lửa lớn phía cuối chân trời ......

Nàng hỏi khẽ ......

- .....

Quảng vương .....

Nếu một ngày ta đột nhiên biến mất như chưa từng xuất hiện thì chàng sẽ thế nào ......

Hắn cúi xuống nhìn nàng , đầu hắn tựa nhẹ trên tóc nàng .....

- .....

Trẫm tuyệt đối sẽ không để nàng biến mất .....

- ......

Nhưng nếu ta thực sự biến mất ......

- ......

Trẫm sẽ lật tung đông triều quốc tìm nàng .....

Nếu không thấy trẫm sẽ đi đến tế thành quốc , lương quốc , tần quốc , tề khắc quốc , ....

Dù là chân trời góc biển trẫm cũng sẽ đi tìm nàng ....

Nhưng nàng yên tâm ....

Trẫm sẽ giữ nàng thật chặt bên mình ....

Để nàng vĩnh viễn không rời xa trẫm .......

Nàng cười buồn nhớ lại lời tiểu liên từng nói ......

" đường vũ nhu ....

Khi tiểu thư dùng thuỷ hồn châu để giữ mạng cho ngươi thì đã xảy ra sơ xuất do tiểu thư đang bị thương ......

Tiểu thư đã hi sinh tính mạng để kéo dài mạng sống cho ngươi ......

Nhưng ta sợ .....

Không kéo dài được quá 7 năm .........

Thuỷ hồn châu ngươi hãy cứ giữ .....

Ta nhắc nhở ngươi ánh sáng càng yếu đi thì linh lực càng yếu .....

Đồng nghĩa cái ngày ngưoi biến mất sẽ càng gần .....

- ....

Biến mất .....

Tức là quay về tương lai sao .....

Tiểu liên lắc đầu .......

- .....

Ở tương lai ....

Ngươi đã chết rồi .....

Biến mất ....

Tức là ngưoi sẽ hồn tiêu , phách tán ....

Tan thành khói bụi ...không còn gì cả ......

Sẽ chẳng còn ai có thể nhớ đến ngươi ....

Kể cả ta ..."

Nàng hôn nhẹ lên môi hắn tay ôm lấy hắn .......

" quảng vương .....

Thời gian của ta không còn nhiều nữa .....

Ta đã có thể giúp chàng sống bình an ...

Ta yên tâm rồi .....

Nhưng quảng vương à ...

Ta không can tâm rời xa chàng .........

Điều ta sợ nhất là chàng sẽ quên mất ta ..."

............

Nàng thẫn thờ bước đến Trung Thanh mộc , theo sau nàng là Nguyệt Cầm ..... , bước qua ngưỡng cửa mùi thuốc nồng nặc đã xộc vào mũi nàng ......

Các lão thái y thấy nàng liền hành lễ ...

- ...

Chúng lão thần thỉnh an Nam Cung quý phi ....

Nàng gật nhẹ đầu ...

- ...

Xin các trưởng bối miễn lễ ...

Có thể cho bản cung nói chuyện với đại ca một lát không .....

Các lão thái y lui cả ra ngoài , nàng mới tiến vào tẩm phòng , nàng ngồi xuống thành giường tay vuốt nhẹ mái tóc nam tử đang nằm trên giường .....

- ....

Tuấn nghị ....

Đại ca ca .....

Đến bao giờ huynh mới có thể tỉnh lại .....

Vũ nhu ta tuy không phải thân muội của huynh ...

Nhưng trong thân tâm Vũ Nhu ta đã xem huynh như đại ca ruột ....

Chí ít ...

Trước khi ta rời khỏi đây có thể cho ta nói với huynh một câu tạm biệt có được không ...

.............

Lúc ấy nàng đã có thai được 3 tháng , nửa năm sau nàng sinh hạ một hoàng tử , quảng vương vui mừng lập tức công cáo thiên hạ sắc phong thái tử ........

Ai nấy trong cung đều vui mừng .....

Sau khi sinh thái tử nàng càng cảm nhận rõ ràng được bản thân ngày càng yếu đi ....

Nàng mở hộp gấm nhìn ....

Ánh sáng xanh từ thuỷ linh châu yếu ớt , le lói , .....

Thời gian của nàng đang cạn gần hết , .....

Lúc này nàng như một cây đèn dầu sắp tắt sao nàng có thể vui .....

Nàng ngồi bên chiếc nôi nhìn đứa bé đang ngủ say .....

- .....

Thế nhi ......

Thời gian của mẫu thân không còn nhiều nữa rồi .....

Mẫu thân đi rồi con sẽ sống tốt chứ .......

Cuối cùng nàng bế đứa bé lên ngồi kiệu đến hoàng châu điện .....

Nghê thường đang đánh đàn trong điện thấy nàng thì vui vẻ đi đến .....

- ....

Ngọc yên ....

Sao tỉ lại đến đây .....

Nhìn thấy đứa trẻ nghê thường vui mừng .....

- ....

Tỉ .....

Muội có thể bế thế nhi một lát không ......

Nàng giao trường quang thế cho nghê thường .....

Nhìn ánh mắt nghê thường dành cho thế nhi tràn ngập sự yêu thương .....

- .....

Thế nhi đáng yêu quá ....

Tỉ tỉ ....

Ta có may vài bộ y phục mới cho thế nhi .....

Lát ta sai phỉ thuý mang qua cho tỉ ......

Nàng đột nhiên cúi người .......

- .....

Nghê thường ....

Ta có việc muốn thỉnh cầu muội ......

Nghê thường vội đưa thế nhi cho vú nuôi ......

Đỡ nàng dậy ....

- ...

Tỉ tỉ không cần khách khí .....

Giữa ta và tỉ nào cần sự khách sáo này sao ....

Chỉ cần có thể giúp ....

Nghê thường tuyệt đối không từ chối .....

Nàng cười tay nắm lấy tay Nghê Thường .....

- .....

Muội muội .....

Hãy giúp ta chăm sóc thế nhi ......

Yêu thương thế nhi như con ruột ....

Có được không ...?

Nghê thường bất ngờ .....

- ....

Sao tỉ lại nói vậy ....?

Có chuyện gì với tỉ sao .......

Ta tất nhiên rất yêu thương thế nhi rồi .....

Nhưng tỉ nói vậy ta có chút hoảng sợ ....

Nàng cười ....

- ....

Không có gì ....

Muội đừng lo ....

Ta chỉ muốn có thêm một mẫu thân yêu thương thế nhi thôi mà .......

Nghê thường nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm ......

- .....

Tưởng chuyện gì ........

Thế nhi đáng yêu như thế , đừng nói là ta , cả thôi thái phi cũng hết mực yêu thương thế nhi ....

Mới vừa rồi ta còn nghe nói thôi thái phi cùng hoàng thượng đang thảo luận cho ngừoi xây biệt uyển riêng cho thế nhi rồi ........

Điều đó tỉ không cần lo .....

Nàng để thế nhi lưu lại hoàng châu điện một mình quay về trung tần cung .....

Ngồi dưới ánh nến nàng trầm lặng ......

Nguyệt Cầm tiến lại gần nàng .....

- nương nương ... người quả thực yên tâm giao thái tử cho Hoàng hậu nương nương sao .......

- ...

Nghê Thường sẽ thay ta chăm sóc tốt cho Thế Nhi ......

điều còn khiến ta lo lắng chính là muội đấy .....

- muội ...?

Nàng xoa nhẹ đầu nguyệt cầm ....

- mỗi lần nhìn thấy muội ta đều cảm giác giống như tiểu Liên vẫn còn ở bên cạnh ta vậy .....

Nói tới đây nước mắt nàng lưng tròng ....

- Tiểu Liên Vì ta mà đã hi sinh quá nhiều , ta luôn cảm thấy bản thân đã nợ muội ấy ...... ta đã từng thề với lòng sẽ tìm một nam nhân nhân thật tốt để gửi gắm muội ấy .... kết quả ......

Nguyệt cầm rút vội khăn tay lau đi nước mắt trên má nàng ....

- nương nương ....

được ở bên hầu hạ cho người Nguyệt Cầm chưa từng hối hận , vậy nên Nguyệt Cầm tin Liên nhi cô nương cũng giống như Nguyệt Cầm vậy ... toàn tâm toàn ý làm việc cho người ......

Nàng Ánh mắt nghiêm túc nhìn Nguyệt Cầm ....

- em đã có ý trung nhân hay chưa .....?

- nương nương .... người có ơn với Nguyệt cầm , cả đời còn lại Nguyệt Cầm sẽ ở cạnh hầu hạ nương nương .....

Trên môi Đường Vũ nhu nở một nụ cười nhẹ ....

- ta biết ....

ý trung nhân trong lòng muội là Tứ Hỉ đúng không ....?

Khuôn mặt tròn nhỏ nhắn của Nguyệt Cầm đỏ ửng .....

- không ... không có đâu nương nương ...

- đừng giấu ta nữa .... em không để ý đến việc hắn là Thái giám hay sao ...?

Không để ý đến việc sau khi gả cho hắn em sẽ không thể có con được nữa ......

Ánh mắt dưới mái tóc dài của nguyệt cầm đầy nghiêm túc , sớm đã không còn thấy rõ ánh mắt của một tiểu cô nương ....

- Huynh ấy đã phải chịu rất nhiều thiệt thòi mới đi đến được bước đường ngày hôm nay ... có thể gả cho huynh ấy muội không hối hận .....

- vậy ... ta yên tâm rồi , về phòng của muội đi ..... ta có bất ngờ dành cho muội ......

Nghe theo lời nàng Nguyệt cầm đi về phòng ..... nàng ta bật khóc khi nhìn thấy trên giường đặt một bộ giá y và mão phượng kết châu lộng lẫy ..... hoá ra nàng đã sớm an bài tất cả mọi chuyện .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bản vương không cho nàng chết


Mỗi ngày trôi qua thân thể nàng càng yếu ớt , nàng thậm chí không còn đủ sức để đi ra khỏi trung tần cung , đã vào cuối tháng 11 trời càng lúc càng lạng buốt , quảng vương ngày ngày ở bên nàng đương nhiên hắn nhận ra điều ấy ......

Hắn công cáo khắp thiên hạ ai có thể chữa được bệnh cho nàng lập tức được thưởng vạn lượng hoàng kim .....

Tin tức nam cung hoàng phi mắc trọng bệnh nhanh chóng truyền đến tai đổng ngạc thiên trường , hắn tức tốc mang theo cả trăm thái y giỏi nhất tế thành quốc ngày đêm lập tức lên đường về đông triều quốc .........

Trường quảng vương ra lệnh tất cả các ngôi chùa đều phải niệm kinh cầu phúc , người dân phải ăn chay cho đến khi nàng khỏi bệnh ......

Đương nhiên vì sự sủng ái đặc biệt của hắn đã khiến người dân đồng triều quốc bàn luận không ngớt ....

Có kẻ thì ngưỡng mộ nàng ...

Cũng có kẻ coi nàng là hồ ly tu thành người , hồng nhan hoạ thuỷ , .......

Làm đại chu bị phân tách làm hai ......

Có những đại thần dâng sớ đề nghị hắn giảm bớt sự sủng ái dành cho nàng ....

Nhưng hắn bỏ mặc ngoài tai cả .....

Hắn dành hết thời gian của bản thân để ở bên chăm sóc nàng , không màng quân vụ , triều chính .........

.................

- ngươi đúng là đồ vô dụng ....

Cút .....

Vị tôn thái y nét mặt sợ hãi ôm thùng thuốc chạy khỏi trung tần cung ......

Một thị vệ chạy vào ....

- ....

Hồi hoàng thượng .....

Tế thành đại vương ......

Đến rồi ......

Còm mang theo rất nhiều ngự y .....

- ....

Truyền ....

Lập tức để ngài ấy đến đây ........

Thiên trường mau chóng đến trung tần cung , nhìn thấy nàng sắc mặt trắng bệt nằm trên giường hắn không cầm được nước mắt chạy đến bên thành giường khuỵ chân xuống , tay vuốt mái tóc nàng ......

- .....

Nhu nhi ....

Nàng sao thế này ..

Lúc bản vương đi không phải màng còn rất tốt sao .....

Nàng hé mở mắt ....

Giọng nói thều thào .....

- .....

Hoàng thượng ....

Cho hạ nhân lui ra ngoài cả đi ......

Quảng vương lập tức cho tất cả thái y và hạ nhân ra ngoài ....

Nàng nhìn về phía chiếc xe lăn gỗ nơi góc tường ......

- .....

Quảng vương ....

Thiên trường ......ta muốn quay về nam cung phủ ........

Có được không ...

- .....

Nhưng nàng rất yếu ......

Nàng cười nhẹ .....giọng đứt quãng

- . .....

Coi như ...

Là lời thỉnh cầu cuối ...

Cùng của ta .... xin chàng ........

Quảng vương mang áo bông đến choàng cho nàng rồi nhẹ nhàng bế nàng ngồi lên xe lăn ......

- ....

Có thể ....

Giúp ta trang điểm lại một chút không ......

Quảng vương tay gạt nước mắt chậm rãi kẻ mày , tô son .....

Cài những trang sức đẹp nhất , quý giá nhất lên mái tóc nàng ....

Trông nàng vẫn diễm lệ như năm nào trong bộ lễ phục quý phi đỏ tươi rói tựa hỉ phục......

- ....

Ta không muốn để hai người thấy bộ dạng quá xấu xí của ta ....

Thiên trường tiến lại ....

Hắn ngắt bông hoa hải đường trắng muốt trong bình gốm nơi góc phòng cài lên mái tóc nàng

- .....

Năm đó trên đầu nàng cũng cài một bông hoa hải đường trắng muốt như tuyết ...

đó cũng là khi ta biết cả đời này Trường Quảng Vương ta phải bảo vệ nàng ....

Giọng nàng yếu ớt thều thào ...

- kì thực .... ta không thích hoa hải đường .... và ta cũng không biết bản thân mình thích loại hoa nào nữa ....?

Nhưng ta tin ..... nếu có thể được trùng sinh một lần nữa ... ta nhất định sẽ thích nó .....

" két ...."

Cổng lớn nam cung phủ mở ra ......

Quảng vương đẩy nàng vào trong sân ....

Trước hồ sen rộng lớn đột nhiên ánh mắt nàng tràn ngập hạnh phúc ...... , thoáng nhìn nụ cười trên môi nàng cả thiên trường lẫn Quảng Vương lại không cầm được nước mắt ....

- .....

Lần đầu ta gặp hai người đều là tại hồ sen này ....

Hai người còn nhớ chứ .......

Cả hai cùng lúc trả lời .....

- ....

Cả đời cũng tuyệt đối không quên .......

Nàng đảo mắt nhìn chiếc xích đu nơi góc vườn .....

- ......

7 năm trước ......

Tại nam cung phủ này ta gặp được hai nam nhân các chàng ......

Ta chưa từng nghĩ qua ....

Hai người sẽ trở thành hai nam nhân quan trọng nhất trong cuộc đời ta , ta vẫn còn nhớ rõ lúc ta gặp Hoàng thượng người vẫn còn là 1 Vương gia cao ngạo , lại thường đem ta ra làm trò đùa ... còn có chàng nữa Thiên Trường , lần đầu gặp chàng ta còn tưởng sẽ chết dưới nhát kiếm của chàng ..... thật không ngờ ..... lại chính là hai nam nhân các chàng đã cho ta biết được thế nào là yêu thương , cho ta cảm nhận được sự ấm áp trước giờ ta chưa từng có ......

Dạy ta trưởng thành từng ngày .....

Bảo vệ ta .......

Hai người vì ta mà đã bỏ ra quá nhiều rồi ....

Còn ta .....

Ta chỉ mang lại phiền phức .......

Rắc rối cho chàng và chàng ấy ........

Ta đi rồi .....

Hai người sẽ ...

- ....

Nhu nhi ......

Nàng phải kiên trì lên .......

Ta đã mang đến rất nhiều thái y giỏi .....nhất định sẽ chữa được bệnh cho nàng ......

Những ngày tháng tồi tệ kia đã qua rồi .....

Nàng đã đến được những ngày tháng hạnh phúc .....

Nàng không thể bỏ cuộc ......

Nước mắt nàng lăn dài .......

- .....

Quảng vương ...

Thiên trường .....

Ta đã từng nói với hai người rằng ta không phải người của triều đại này ....ta đến từ một không gian khác ......

Có điều ta chưa từng nói , trên thế gian này ....

Cái gì cũng có thời hạn của nó ....

Thời gian của ta cũng vậy ......

Nàng lấy sợi dây ra từ trong cổ áo ....

Thiên trường mở to mắt ....

- ....

Thuỷ hồn châu .....

Sao lại biến thành thế này .......

Quảng vương cầm lấy viên ngọc trắng lạnh toát .....

- ......

Thứ này ....

Là thuỷ hồn châu trong truyền thuyết ....

Căn bản đâu giống ......

Thiên trường gật đầu .....

- .....

Đây đúng là thuỷ hồn châu ......

Ta hiểu rồi .....

Năm đó là nam cung ngọc yên đã đổi mạng của nàng ta cho nàng ......

Nhưng nàng ta bị trọng thương không thể truyền toàn bộ linh lực cho thuỷ hồn châu ....

- ,...

Hai người nói gì .......

Trẫm không hiểu ........

Nàng nắm lấy tay quảng vương ....

- ....

Vương .....

Chàng không biết không sao cả .......

Ta đi rồi thiên trường sẽ nói rõ chân tướng cho chàng ....

Chàng phải nhìn thật kĩ khuôn mặt ta .....

Phải nhớ kĩ tên ta .....

Ở thế giới của ta ....

Ta tên ....

Đường vũ nhu ....

Là đường vũ nhu ....

Nhất định ...

Đừng quên ta .......

Ta rất sợ .....

Sợ mọi người sẽ quên mất ta .......

Tuyết đầu mùa bắt đầu lất phất rơi , nàng mỉm cười nhìn thiên trường .....

- ....

Nhớ năm đó ....

Ta bị nhốt trong lãnh cung , chàng đứng bên ngoài bờ tường thổi cho ta nghe một khúc sáo ....

Ta ...

Thực sự rất thích .....

Chàng có thể thổi cho ta nghe một lần nữa không ...?

Thiên trường nước mắt lưng tròng gật nhẹ đầu , hắn rút cây sáo ngọc nơi đai lưng .......

Tiếng sáo trong trẻo , nhưng lại rất thê lương ....

Như tâm trạng của hắn bây giờ .....

" ......

Quảng vương ...

Thiên trường .....

Ta xin lỗi .....

Vì ta đã vô tình .....

Cùng lúc yêu cả hai người... lại cùng lúc làm tổn thương cả hai .....?

"

Trường Quảng Vương gục đầu trên vai nàng đầy tuyệt vọng ... giọng hắn khàn khàn , lại run run ...

- nếu nàng đi .... ta cũng sẽ đi cùng nàng ......

Đôi bàn tay gầy gò của nàng vuốt nhẹ mái tóc hắn ....

- ...ta không muốn chàng quên ta .... nhưng cũng không ... muốn chàng quên mất mình là Đông Triều Vương .... chàng còn có thế nhi ....

Nghê Thường ... toàn dân Đông Triều .... nếu chàng đi theo ta .... ta sẽ không tha thứ cho chàng đâu .... những năm tháng không có ta bên cạnh .... ta biết chàng vẫn có thể sống tốt mà ....

Nghê Thường sẽ thay ta chăm sóc cho chàng ... ta ... yên tâm rồi ......

Nàng dựa đầu sát vào đầu hắn , môi nàng nhẹ lại mấp máy

- .... ta ...... từng muốn một lần mặc ...lên người bộ hỉ phục....

đường đường chính chính gả cho chàng .... nhưng xem ra .... không còn cơ hội nữa rồi .....

Ánh sáng của thuỷ hồn châu vụt tắt .....

Viên ngọc vỡ tan , đôi mắt nàng nhắm dần lại , đôi tay buông lỏng , trút hơi thở cuối cùng .........

Nàng ngã về phía trước ......

-YÊN NHI ...

- NHU NHI .......

Quảng vương ôm lấy nàng ngồi trên nền đất lạnh lẽo .....

Thiên trường đánh rơi cây sáo ngọc trên tay ....

Hắn quỳ xuống khóc nấc lên : " nhu nhi ....

Đừng mà ....nàng không thể chết ......bản vương không cho nàng chết ..." .....

Quảng vương đau đớn đến độ không thể thốt lên được một lời nào ....

Hắn lặng im ......

Ôm chặt lấy thi thể nàng mặc cho tuyết vẫn cứ rơi ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Chap cuối : Kết thúc mới là bắt đầu


Thân ảnh nàng nhạt dần rồi tan ra thành hành trăm hàng nghìn cánh hoa hải đường trắng xoá , .......

Gió cuốn những cánh hoa bay lên trời hoà vào những bông tuyết trắng ....

Quảng vương và thiên trường ngửa đầu nhìn theo ....

Họ gào lên đau đớn .......

Trong không trung vẫn vang vọng lên tiếng nói tiếng cười của nàng ......

" ngươi biết ta không phải thích khách mà ...

Bảo họ thả ta ra đi ..."

" ta ...

Ta không phải nam cung ngọc yên ...

Ta là thị nữ theo hầu nàng ta ....

Tên ta là Đường vũ nhu ...."

Quảng vương dập đầu xuống đất ....

Trong tay hắn nắm chặt lấy những cánh hoa còn sót lại .....

- ....

Ta không tin ......

Nàng nhất định chưa chết ......

đường vũ nhu .....nếu như thời gian của nàng ở thế giới của ta đã cạn thì ta nói cho nàng biết .....

Thời gian ta đến với thế giới của nàng chỉ vừa mới bắt đầu thôi ....

Nàng đợi đó cho ta .....

Ta không những sẽ không quên nàng ....

Mà nhất định sẽ tìm ra nàng .......

"

Hắn lấy trong túi áo một túi gấm nhỏ , hắn mở túi gấm cất cẩn thận từng cánh hoa còn sót lại vương trên mặt đất ........

Rồi xoay lưng đi....

Thiên trường đứng lên ....

- ......

Ngươi đi đâu .....

Hắn cười nhếch .....

- ....

Ta sẽ đi tìm tất cả các vu sĩ ....

Bằng mọi cách ta sẽ tìm được nàng ......

- .....

Đông triều quốc vừa mới được phồn thịnh trở lại ......

Ngưoi tính bỏ mặc tất cả ...

Bỏ mặc bá tính ......không lo sao ......

Đó là điều nàng muốn ngưoi thực hiện sao ......

Trường quảng vương cứ thế bước đi .....

- ....

Linh lực của thuỷ hồn châu sẽ mau chóng làm cho tất cả chúng ta quên đi nàng .....

Chỉ có tìm được nàng mới khiến trẫm không quên đi nàng ......

Trẫm không quan tâm thiên hạ , không quan tâm hoàng vị , .....

Không quan tâm đến bất cứ gì cả ......

Trẫm chỉ quan tâm nàng .......

Không có nàng ....

Cũng không có trường quảng vương của ngày hôm nay .........

- ....

Ta cũng như ngươi vậy .....

Không muốn quên nàng ....

Ta giúp ngươi tìm nàng .....

..........

Bốn năm sau ....tế thành quốc trở thành một vương quốc rộng lớn , binh lực dồi dào , tài nguyên phong phú khiến cho bất cứ nước láng giềng nào nghe danh cũng phải run sợ , kính nể , .....

Đổng hoàng thiên đế cả đời là một đại vương anh minh , trí dũng song toàn .....

Hậu cung của hắn chỉ có 1 vị hoàng hậu duy nhất là lưu hạ ....

Không nạp bất cứ phi tử nào ....

Trong tẩm điện của hắn luôn có bức tranh một nữ nhân do hắn vẽ ......

Dù ra chiến trường hay đi vi hành hắn cũng không rời bức tranh nửa bước ..... sau bức tranh chỉ có một cái tên và vài dòng chữ ....

" Tựa như hoa, lại không phải hoa,Dưới những áng hải đường dịu dàng, ta nhìn thấy nàng.Chợt, ngẩn ngơ.-Bao nhiêu lời muốn gửi tới nàng, lại bỗng phiêu theo gió.

Chỉ chốc lát thoáng qua, ngôn ngữ có chăng cũng trở nên thừa thãi.Kia cánh hồ điệp mỏng manh chạm nhẹ trên hàng mi, thay ta lau đi nỗi niềm vương nơi nàng.Đạn lên một khúc nhạc, âm thanh trong trẻo như hòa tan cùng ánh trăng đêm nay.

Lòng ta duyệt nàng, liệu nàng có hay?Tương tư chỉ biết giấu vào trong cánh hải đường, rụng rơi đầy đất.

Chuyện đã qua khó có thể nào quên, nhưng ta chỉ muốn ở cạnh nàng.

Triền miên trong tưởng niệm tột cùng, cả nhân gian cũng không sánh bằng dáng hình nàng .Trăng kia là tròn hay khuyết đây?

Tựa như đôi mắt ta lưu luyến nụ cười nàng ....

Nhu nhi ..."

Tuy ....

Sức mạnh của thuỷ hồn châu rất mạnh mẽ có thể xoá sạch hình bóng nàng trong tâm trí mọi ngừoi .....

Song viên ngọc đó đã theo nàng lâu như vậy ....

Chí ít cũng có tình cảm với chủ nhân tạm thời .....trước khi nó quay về nơi vốn có của nó , no đã lưu lại kí ức cho hai nam nhân quan trọng nhất của nàng .....

Cũng coi như hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của nàng ......."

Tuyệt đối đừng quên ta ..."

Còn về phần quảng vương ....

Ngay sau khi nàng đi ....

Hắn nhốt mình trong trung tần cung chìm đắm trong việc học vu thuật cao cường để cải tử hoàn sinh cho nàng , hắn bỏ mặc thiên hạ , bỏ mặc mọi thứ xung quanh .... ....

Có người bảo hắn phát điên ....

Nhưng hắn cũng không quan tâm .....

Nửa năm sau hắn lâm trọng bệnh rồi băng hà khi tuổi đời còn rất trẻ ......

Khi hắn đi cũng vào đầu mùa đông ........

Trước khi nhắm mắt hắn nắm chặt túi gấm trong tay mỉn cười .....

- .....

Đường vũ nhu ....

Trẫm nhớ tên nàng .....

Trẫm đã thực hiện lời hứa với nàng ......

Trẫm ....

Chưa từng quên nàng ......

Để nàng đợi lâu rồi .....

Trẫm sẽ ngay lập tức đi tìm nàng .....

Nàng ...

Đừng sợ ......

Sau tấm bình phong tiếng ngừoi đã tắt .........

Tiếng đồ vật rơi xuống đất ....

Chiếc túi gấm trượt khỏi tay hắn rơi xuống sàn ....

Tứ hỉ quỳ xuống khóc nấc lên ....

- hoàng thượng .....

Băng hà .......

Ở phía ngoài bình phong thôi thái phi , lưu hạ , nhạc văn , ....

Nghê thường tay ôm thái tử cũng khóc nấc lên .......toàn bộ quan viên bên ngoài trung tần cung quỳ sụp xuống ....."

Hoàng thượng băng hà ...."

Hắn qua đời ít lâu trường quang thế thái tử chính thức đăng cơ , khi ấy trường quang thế mới chỉ vừa tròn 2 tuổi , lấy niên hiệu là trường tông văn đế , do linh lực của thuỷ hồn châu nghê thường trở thành đích mẫu của thế nhi ....

Nàng lên làm hoàng thái hậu , từ đó buông rèm nhiếp chính , dạy dỗ tiểu hoàng đế ....

Tuy nhiên có đôi lúc nàng nhìn thế nhi rồi lại nghĩ .....

- ....

Thế nhi thật sự là hài tử của ta hay sao .....

Nam cung ngọc yên ....

Nàng là ai ....

Sao lại cứ xuất hiện trong giấc mơ của ta ......

...........

" đây tuy không phải cái kết đẹp ...

Nhưng là một cái kết tốt nhất ....

Vì nàng sống hoàn toàn nhờ vào sự hi sinh của nam cung ngọc yên .....

Nhưng nam cung ngọc yên dẫu sao cũng chỉ là một phàm nhân ....

Dù nàng ta có cố gắng thế nào thì một phàm nhân như nàng ta cũng không thể phát huy hoàn toàn sức mạnh của thuỷ hồn châu .....

Nàng ta đã hi sinh cả cuộc đời chỉ để đổi lấy bảy năm ngắn ngủi cho nàng .....

Nay nàng phải tan biến thì linh hồn của nàng và linh hồn của nam cung ngọc yên mới có thể cùng tái sinh .....

Bạch tiểu liên vốn không hiểu hoàn toàn về sức mạnh của thuỷ hồn châu .....

Nói nàng tan thành mây khói cũng đúng nhưng không hoàn toàn đúng .....

Vì nàng cùng nam cung ngọc yên đều sẽ không biến mất mà là mở ra một cánh cửa khác cho hai ngừoi các nàng ...

Để nàng và nam cung ngọc yên trùng sinh một lần nữa ở thế giới của nàng .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
ngoại truyện( lão thiên không bạc đãi người có tình )


" tít .... tít ....tít..."

ánh nắng vẫn cứ dịu dàng như thế , căn phòng im ắng thật tĩnh mịch.... bên khung cửa gỗ dàn hoa hồng đã nở đỏ rực rỡ ..... cuối giường bệnh là bóng dáng của một nam nhân .... trên tay anh ta cầm một bó hoa hải đường trắng muốt .....

" vũ nhu ...... em đã đồng ý sẽ cho tôi câu trả lời khi chúng ta gặp lại mà ..... hơn 3 năm rồi em muốn tôi phải đợi đến khi nào ...."

trên giường bệnh nước mắt từ khóe mắt cô chảy xuống ... miệng cô khẽ lẩm bẩm ....

- ...ta xin chàng.....

đừng quên ta ......

nam nhân kia hốt hoảng đánh rơi bó hoa hải đường xuống đất rồi vội chạy đến cạnh giường nắm chặt tay cô ....cô hé mở mắt ...ánh sáng mặt trời chiếu vào đáy mắt cô ......

- nhu nhi ..... em tỉnh rồi .....

" nhu nhi ..."

cô nhìn người trước mắt .....cảm giác ánh mắt anh ta thật ấm áp ... lại rất thân thuộc

- phong tổng ......

- phải ...chính là tôi ....... cảm ơn trời đất .....

3 năm rồi cuối cùng em cũng tỉnh lại ....

anh ta đưa tay lau nước mắt cho cô ...

- Hàn Dự ..... tại sao em lại ở đây ...

đã xảy ra chuyện gì ......

- ba năm trước em rơi xuống hồ sen ở thiền viện trúc lâm hôn mê đến tận bây giờ ..... năm đó sao em lại rơi xuống hồ .... còn người bạn từng sống chung với em ..... tôi đã cho hỏi người xung quanh nơi em ở ... kì lạ không ai biết gì về cô ấy cả ..... từ khi xảy ra tai nạn cô ấy cũng chưa từng xuất hiện ....

cô miệng hơi cong lên ....

- anh nói Tâm lăng sao ...tâm nguyện của cô ấy đã hoàn thành ...... cô ấy đi rồi ........có thể sẽ không quay lại nữa .......

hàn dự vuốt tóc cô ...

- đợi tôi ... tôi đi tìm bác Sĩ Phàm đến .... suốt mấy năm nay luôn là anh ấy điều trị cho em , dẫu sau bác sĩ Phàm cũng là bạn tốt của tôi ... giao em cho người khác điều trị tôi không yên tâm ....

cô khẽ gật đầu , phong hàn dự rời đi ... cô bước xuống giường đi ra ngoài hành lang ......

" ba năm ... hay bảy năm đối với ta cũng chỉ như một giấc mộng ... liễu nhược sương nói đúng ....

ân ... oán .... thù hận ...

đố kị ....tranh đoạt ..... dù đến cuối cùng ai thắng .... ai thua thì đều phải chịu tổn thương .....ta may mắn không chết mà có thể quay lại thế giới này ..... nhưng ta phải sống thế nào đây ..... cả đời ta sẽ không thể được gặp lại chàng nữa .... chi bằng không tỉnh lại thì tốt hơn ........

cô bước lên tầng thượng của bệnh viện ..... trên tầng thượng gió thổi rất mạnh .....

" năm đó ta thập tử nhất sinh mới có thể gặp được chàng .... ta không tin ... duyên phận của ta và chàng ngắn ngủi đến vậy ...."

cô bước ra ngoài hành lăng mắt nhìn trời cao ....

" đào hoa kết ... luyến niệm mãi không dứt

đào hoa tàn ... nhuộm đỏ cả nhân gian ...."

cô nhắm mắt lại định nhảy xuống ...... có tiếng người vang vọng trong không gian.....

- yên nhi ......

đừng mà ......

cô giựt mình trượt chân ...

Hắn nhanh tay chụp vội lấy tay cô .... cô nheo mắt nhìn hắn ......

- ....

Là chàng .......

- .....

Yên nhi .....

Đừng sợ trẫm lập tức đưa nàng lên ......

Cô nhìn hắn nước mắt cứ thế tuôn ra ......

Hắn dùng hết sức kéo cô lên ......

Kéo cô lên hắn nắm chặt hai tay cô

- .....

Em không sao chứ ...

Nàng đôi bàn tay run run rút ra khỏi tay hắn rồi khẽ sờ lên mặt hắn .....

- ......

Quảng vương .....

Thật sự là chàng sao ...?

Khuôn mặt phong hàn dự có chút ngô nghê .....

Hắn đưa tay lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ của cô .....

- ......

Quảng vương ....

Là ai ...... ????

Mà em thật sự không sao chứ ......????

Cô nhìn xuống dưới đất ....

Một vật trong suốt , lấp lánh đập vào mắt cô ....

" ....

Thứ này .....

Thuỷ hồn châu ..."

Cô vội cầm viên ngọc được gắn trên một sợi dây chuyền hệt như sợi dây lúc trước cô gắn thuỷ hồn châu ....

Phong hàn dự cầm lấy sợ dây .....

- .....

Thứ này dễ rớt như vậy lẽ ra tôi không nên mang theo bên người ......

- ......

Nó ....

Là của anh ....

Hàn dự giơ sợi dây lên ....

- .....đây là ngọc tổ truyền của gia đình anh ......

Anh luôn mang theo bên người ....

Đợi ngày em tỉnh lại sẽ đích thân đeo lên cho em .....

Anh ta đeo sợ dây lên cổ cô ......

Anh nói nhỏ vào tai cô

- .......

Gả cho ta nhé .....

Yên nhi .....

Nàng trợn mắt ....

Cuối cùng nàng cũng hiểu ra ....

" Phong Hàn Dự chính là chuyển kiếp của quảng vương ......

Đó cũng chính là lý do vì sao chu tâm lăng lại gọi chàng ấy là vương gia .....

Quảng vương khi chết đã mang theo quá nhiều hồi ức về ta ....

Chính vì thế mà phong hàn dự đôi lúc sẽ có những suy nghĩ của trường quảng vương .......

Chàng ....

Chính là trường quảng vương ....

Chàng đã giữ đúng lời hứa , chàng đã đến thế giới của ta tìm ta ....."

Nàng ôm chầm lấy phong Hàn Dự khóc nấc lên .......

Dưới ánh nắng nhè nhẹ của buổi hoàng hôn , trên tầng thượng của bệnh viện nàng cứ ôm chầm lấy hắn khóc thút thít như một đứa trẻ .....

Trên sân thượng của dãy B bệnh viện đối diện một bóng nam nhân đổ dài trên nền đất , hắn ta mặc áo blu trắng , mái tóc dài che đi một bên mắt .... thấp thoáng trên túi áo có một tấm bảng nhỏ " bs : Phàm Thiên Cơ . giọt nước mắt lăn dài trên má hắn , trên tay hắn cầm miếng ngọc bội màu trắng đục , là miếng ngọc bội của Đổng ngạc Thiên Trường năm nào ....

Miệng hắn khẽ mấp máy ....

" ... nàng quả thật đã trùng sinh ... nhưng đáng tiếc nàng vẫn không chọn thích hải đường ..."

...............

" LỜI NHẮN VƯỢT THỜI GIAN "

Đã từng nói nàng sẽ bị tan biến , sao còn có thể quay lại thế giới hiện thực này ......

Có một sự hy sinh thầm lặng mà nàng ...

Mà thậm chí không một ai trên thế giới này hay biết .......

Chính vì sự hi sinh của người ấy mà nàng mới có thể tái sinh ở thế giới của nàng ....

Vậy ai là người đã hi sinh ......

Nhạc Văn ......

Người mà sau trận huyết chiến hai cực đã không hề xuất hiện ........

Chàng đã ở đâu suốt những năm qua ....

Và tại sao trong suốt 7 năm một nam nhân ưu tú như chàng chưa từng thành thân , cũng chưa từng nhắc.

Đến một nữ nhân nào .......

Đáp án này có lẽ chỉ có viên Thuỷ hồn châu mà nàng đeo trên cổ mới có thể trả lời .........

..................

Thành phố hoa Nam 6h00 phút tối

- ...

Bà xã .....

Anh ra siêu thị một lát ...

Hôm nay sẽ nấu món ngon cho em ăn ....

Hàn Dự ra khỏi nhà , cô mau chóng đi vào bếp cắt dưa , lúc này cắt xong bỏ ngăn mắt lát ăn sẽ rất ngon ......

" ai da ..."

Con dao cắt một đường vào ngón tay cô , máu chảy ra .......

Cô suýt xoa khua khua bàn tay , một giọt máu từ ngón tay bắn vào viên thuỷ linh châu trên cổ ....

Một vầng sáng xuất hiện khiến cô ngớ người ......

Cảnh tượng này giống hệt với cảnh tượng khi Nam Cung Ngọc Yên thật sự hiện ra .......

Nhưng hình bóng trong vầng hào quang lại là bóng một nam nhân .......

Chàng mỉm cười dịu dàng nhìn cô , vẫn là khuôn mặt của năm ấy , ánh mắt ấm áp của năm ấy ....

Suốt bao năm chàng ấy vẫn chưa từng thay đổi ...

" Lần đầu ta gặp nàng là năm nàng 16 tuổi , đôi lúc bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ nàng dành cho ta , nhưng ta biết ánh mắt đó vốn dĩ không phải là yêu , ánh mắt nàng dành cho người ấy thật sự mới gọi là yêu ....

Nhưng ta chưa từng đố kị với người ấy ....

Cũng chưa từng một lần nghĩ rằng sẽ đoạt lấy tình cảm của nàng ....

Vì ta biết , trong tim nàng từ đầu đến cuối chỉ có mình người ấy ....

Ta chỉ có thể âm thầm nhìn nàng cười mà không thể cười , nhìn nàng khóc mà không thể dỗ dành .....

Thậm chí khi nhìn nàng phải gánh chịu tổn thương do người đó gây ra ta cũng không thể ôm lấy nàng .....chỉ khi người ấy buông nàng ra ta mới có thể đến gần nàng một chút .....

Nhưng ta đối với chấp niệm dành cho nàng chưa từng cảm thấy mệt mỏi ......

Nam Cung Ngọc Yên...

Có lẽ cả đời này nàng cũng không biết ta đã yêu nàng Đúng không ....

Ta không như Đổng ngạc Thiên Trường , có thể yêu nàng một cách điên cuồng , không như Quảng vương , vừa yêu nàng lại vừa làm nàng tổn thương ....

Ta là nhạc văn ...

Ta sẽ yêu nàng theo cách của riêng ta ....

....Ta cũng giống như nam cung ngọc yên vậy , ta từ nhỏ đã không được tiên hoàng yêu quý nên đã rời cung đến mộc sơn tu đạo pháp .... , ở đo ta đã từng gặp Ngọc yên vài lần ....

Ngay lần đầu gặp nàng ta đã biết nàng vốm không phải nàng ấy , cảnh giới của ta còn cao hơn của nam cung ngọc yên .....

Nàng ấy chỉ có thể giúp nàng sống được 7 năm ...

Nhưng ta ...

Có thể giúp nàng sống một đời , một kiếp ......

Ta không biết thuỷ hồn châu có thể thay ta kể cho nàng nghe những lời nói ta cất sâu vào mấy ngàn năm hay không ....

Nhưng nếu nàng nghe được thì hãy trân trọng bản thân mình ....

Trân trọng người trước mắt ......

Cuối cùng ...

Ta cũng có thể vì nàng mà làm một việc rồi ....."

Thân ảnh chàng mờ dần , giọt nước mắt lăn dài trên má nàng ....

Chỉ còn lại vầng sáng , trong vầng sáng có tiếng vọng , một thanh âm mà nàng chưa từng nghe thấy ......

" chủ nhân ....

Lời nguyện cuối cùng của người ấy ta đã truyền đạt lại cho người ....

Sứ mệnh của ta trong thế giới này cũng đã thật sự hoàn thành ....

Từ giờ Linh châu ta sẽ chỉ còn là một viên ngọc vô tri ...

Cáo biệt người ...."

- khoan đã ....

Trước khi vầng sáng dần tắt đi nàng thấy rõ mồn một khuôn mặt thân thuộc của Nam cung ngọc yên trong bộ lưu ly phục , bên cạnh nàng ta là Trường Nhạc Văn .....

Họ nhìn nàng mỉm cười ôn nhu ......

Nàng đưa tay về phía họ nhưng ánh sáng tắt lịm , họ cũng biến mất ......

Đường Vũ nhu liên tục nhỏ máu vào viên ngọc và xoa trong bàn tay nhưng viên ngọc không hề còn phản ứng gì nữa ...

Xem ra ....

Linh tính của viên ngọc đã thật sự đi rồi ......

...........

Cô di chuyển con trỏ chuột , máu từ ngón tay cô chảy ra chiếc bàn nhưng cô không bận tâm ......

" sao mình lại có thể vô tâm đến vậy ..... ?

Mình chưa từng xem lại kết cục của từng người bọn họ .....

Hic ..."

--- trường Văn Hoành đế(274-282)--

- hoành Văn đế : thuỵ hiệu Trường quảng vương , ngũ hoàng tử của Tông văn thánh đế , lên ngôi năm 274 - lâm trọng bệnh băng hà năm 282 .

Sinh thời vị hoàng đế này chỉ có duy nhất 2 hoàng tử và 3 phi tử ......

Là vị hoàng đế có ít phi tử và tôn tử nhất trong hoàng tộc Trường thị .

- thượng Bộ tam kì đại nhân : thuỵ hiệu Đồng lư lạc , tam biểu ca trường hoành văn đế , thường được gọi là đồng đại nhân , năm 6 hoành văn tạo phản thất bại chu di tam tộc , đồng gia trên dưới 135 mạng đều bị giết sạch

- vương Hậu đặng thị ( đặng Hiền thái hậu ) : bát công chúa đại lương , thuỵ hiệu Đặng Nghê Thường sắc phong vương hậu năm 17 tuổi , sinh thời có một hoàng tử được hoành văn đế sắc phong thái tử , năm 24 tuổi được truy phong thái hậu , buông rèm nhiếp chính từ đó , hậu táng năm 45 tuổi .....

- hoành phong điện hạ ( thuỵ hiệu Trường Nhạc văn ) : không có thông tin .....

Tới đây máy tính sập nguồn ......

Toàn bộ điện trong nhà đều tắt phụt .....

Trên màn hình mấy tính mờ mờ hiện lên hình ảnh của một chiếc cung linh nhỏ ...

" lenh keng ...leng keng "

-------
 
Back
Top Bottom