Cập nhật mới

Khác Xuyên không , lật đổ ván cờ cho Niên Thế Lan

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399206228-256-k59820.jpg

Xuyên Không , Lật Đổ Ván Cờ Cho Niên Thế Lan
Tác giả: NamDaBach5-7
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về cô gái hiện đại xuyên không vào nhân vật Hoa Phi trong bộ phim Chân Hoàn Truyện đình đám , tìm cách sống sót và thoát khỏi kết cục trong tiểu thuyết



tuung​
 
Xuyên Không , Lật Đổ Ván Cờ Cho Niên Thế Lan
Khởi đầu


"Em phải ngưởng mặt lên một tí , mới ra nét của Hoa phi"

Cô giáo vừa nói vừa đẩy mặt tôi lên cao

"Vâng ạ"

"Lần nay khối chúng ta diễn lại bộ phim Chân Hoàn Truyện , các em phải học thuộc kịch bản nhất định phải đoạt giải nhất nhé !"

Cả khối đồng thanh đáp lại :

"Dạ vâng ạ"

Cô Lý nhìn quanh ,rồi nói :

"Hôm nay tới đây được rồi , các em về nhà đi"

Tôi cúi đầu chào cô Lý rồi lặng lẽ bước xuống sân khấu, váy dài vướng vào gót giày cao khiến tôi suýt trượt ngã.

Tập làm Hoa Phi cả buổi chiều, cổ tôi mỏi nhừ vì phải ngẩng cao để "ra khí chất", tay thì gồng đến muốn rớt.

Đẹp thì đẹp thật, nhưng trời ơi - sống kiểu đó chắc mỏi cổ chết sớm.

Tôi từng xem Chân Hoàn Truyện ít nhất ba lần.

Mỗi lần xem lại, tôi vẫn thấy đau lòng cho Hoa Phi.

Một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy kiêu hãnh, nhưng lại đặt tình yêu nhầm chỗ.

Yêu một người, tin tưởng hắn, rồi bị hắn chính tay hủy hoại...

đến chết mới biết.

Thật ra có chút giống tôi - hay mơ mộng, dễ tin người, rồi ôm đau một mình không ai biết.

Tối đó, tôi nằm dài trên giường, tay vẫn ôm tập kịch bản đã gạch chú thích đầy đủ.

Tôi cầm điện thoại, mở lại đoạn Hoa Phi quỳ gối khóc nức nở trong lãnh cung

Tôi thì thào theo, cười nhạt:

- Ừ.

Nhưng nếu là tôi, tôi sẽ không khóc nữa.

Tôi sẽ trả lại hết...

Một tia sét lóe sáng bên ngoài cửa sổ.

Rồi tối sầm.

Cả căn phòng chao đảo.

Điện thoại rơi khỏi tay.

Tim tôi đập dồn, không rõ là ảo giác hay thật.

Tôi mở mắt.

Gió mát lùa qua rèm thêu, mùi hương trầm phảng phất, không phải mùi nước xịt phòng trong ký túc.

Trước mắt tôi là trần nhà gỗ khắc hoa văn, xa hoa, cổ kính.

Tôi ngồi bật dậy.

Tiếng ai đó gọi vang lên, đầy hoảng hốt:

- Nương nương!tha tội , hôm nay thần thiếp ngủ quên

Tôi nhìn xuống tay mình - trắng muốt, mảnh khảnh, đeo vòng ngọc sáng lấp lánh.

Ánh gương đồng phản chiếu một gương mặt quá quen.

Niên Thế Lan.

Hoa Phi.

Tôi nuốt khan.

Tôi không đang tập kịch.

Tôi đang sống thật trong bộ phim đó.

Và lần này, kịch bản... là do tôi viết lại.
 
Back
Top Bottom