Cập nhật mới

Khác Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
390155013-256-k31080.jpg

Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Tác giả: mochanah
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

⁉Lưu ý:Truyện chỉ là hư cấu,toàn bộ nhân vật đều không có thật,đừng bảo shop xuyên tạc nha,buồn đó⁉

Ngọc Dung - một cô gái hiện đại, chỉ muốn sống an nhàn, ăn ngon, ngủ kỹ.

Nhưng số trời trêu ngươi, cô vô tình trượt chân té cầu thang... rồi xuyên không luôn!

Tỉnh dậy giữa rừng sâu thời triều Lý, chưa kịp định thần, cô đã vô tình đụng độ một nam nhân đang tắm!

Định trốn thì trốn không được, cuối cùng bị lôi thẳng vào doanh trại quân đội.

Để sống sót, Ngọc Dung buộc phải giả nam, lấy tên Diên, và bất đắc dĩ trở thành tân binh trong quân đội.

Từ đây, cô phải đối mặt với vô vàn thử thách - từ huấn luyện gian khổ, những trận chiến bất ngờ, cho đến vị tướng quân lạnh lùng Lý Minh Viễn luôn quan sát cô bằng ánh mắt khó lường.

Chưa hết, cô còn vướng vào tình huynh đệ đầy rắc rối với Đình Vũ - người có vẻ như đã nhìn ra điều gì đó về thân phận của cô...

Một người muốn che giấu thân phận để sống sót.

Một người bí ẩn, lạnh lùng nhưng luôn quan tâm cô theo cách riêng.

Một người lại dịu dàng, si tình, luôn bên cạnh cô bất chấp mọi chuyện.

Giữa thời loạn lạc, tình yêu và bí mật đan xen, liệu Ngọc Dung có thể tiếp tục "sống thọ" như mong muốn?

Hay trái tim cô sẽ bị cuốn vào những trận chiến của riêng mình?

⁉Lưu ý:Truyện chỉ là hư cấu,toàn bộ nhân vật đều không có thật,đừng bảo shop xuyên tạc nha,bùn đó⁉



xuyênkhông​
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 1: Ngã Một Phát, Xuyên Luôn Vào Lịch Sử


Ngọc Dung vốn là một cô gái hiện đại, đam mê ăn uống, thích ngủ nướng, và đặc biệt không có tí hứng thú nào với lịch sử.

Nhưng số phận trêu ngươi, chỉ vì trượt chân té cầu thang mà cô xuyên về một thời đại lạ hoắc—triều Lý.

Lúc tỉnh lại, cô phát hiện mình nằm sõng soài bên một con suối trong rừng, đầu óc choáng váng, quần áo ướt nhẹp.

Chưa kịp hoàn hồn, cô đã nghe thấy tiếng nước bì bõm gần đó.

Quay đầu sang, trước mắt cô là một cảnh tượng chấn động tâm can—một nam nhân đang tắm!

Dưới ánh mặt trời, làn da hắn trắng sáng như bạch ngọc, mái tóc dài ướt sũng dán vào gương mặt tuấn tú.

Vai rộng, cơ bụng săn chắc, nước từ bờ vai chảy xuống cơ thể một cách hoàn mỹ...

"Ặc!"

Ngọc Dung nuốt nước bọt, tim đập loạn xạ.

Nhưng đời nào cho cô thời gian để cảm thán.

Nam nhân ấy bỗng quay phắt lại, ánh mắt sắc bén như kiếm.

Hắn nheo mắt nhìn cô:

"Ngươi là ai?"

Chết cha!

Xuyên không chưa được bao lâu đã đụng ngay nhân vật nguy hiểm!

Cô vội lùi lại, lắp bắp:

"Ta...

Ta đi ngang qua thôi!

Không thấy gì hết!

Không thấy gì hết nha!"

Nhưng nhìn biểu cảm của hắn, cô chắc chắn là mình xong đời rồi...
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 2: Đầu Quân Để Sống


Ngọc Dung, à nhầm, Diên, ngồi bó gối bên đống lửa, ánh mắt lấm lét nhìn quanh.

Cô vẫn chưa hiểu tại sao số mình lại thảm thế này—tự dưng xuyên không, chưa kịp hoàn hồn đã bị bắt cóc vô doanh trại quân đội.

Trước mặt cô, nam nhân vừa "tắm suối" ban nãy đang ngồi khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo như muốn nhìn xuyên tâm hồn cô vậy.

Hắn lên tiếng:

"Tên?"

"Diên!"

Cô đáp ngay, bám chặt cái tên giả này như bám phao cứu sinh.

"Tại sao ngươi lang thang trong rừng?"

Hắn nheo mắt.

Ngọc Dung nuốt nước bọt, cố tỏ vẻ đáng thương hết mức có thể:

"Ta... bị lạc đường, không có cơm ăn, không có chỗ ngủ...

Giờ ta đói lắm, tướng quân à, có thể cho ta—"

"Muốn sống?"

Hắn cắt ngang, giọng vẫn đều đều.

Cô gật đầu cái rụp.

Tất nhiên rồi!

Cái mạng này quý lắm!

"Vậy nhập quân đi."

"HẢ?"

Tưởng mình nghe nhầm, Ngọc Dung trợn tròn mắt.

Nhưng nhìn ánh mắt sắc bén của hắn, cô biết...

đùa không vui rồi.

Nhìn xung quanh, toàn là binh lính cao to, vũ khí sáng loáng, cô hiểu rằng đời này mình không có quyền từ chối.

"...Được!

Ta nhập quân!"

Thế là, từ một người chỉ muốn sống an nhàn, Ngọc Dung chính thức bước chân vào cuộc đời của một tân binh dưới thân phận giả nam—Diên.
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 3:Tân Binh Sắp Tử


Ngọc Dung—à không, Diên—đứng ngơ ngác giữa sân doanh trại, lòng quặn thắt.

Cô chưa từng nghĩ có ngày mình lại nhập ngũ, lại còn trong tình trạng giả nam, giữa một đám binh sĩ cao to lực lưỡng.

Trước mặt cô, một gã đại đội trưởng mặt sắt đen sì đang quát tháo om sòm:

"Toàn quân!

Tập hợp!"

Diên giật bắn, chưa kịp phản ứng thì đã bị cả đám người xung quanh hất tới vị trí cuối hàng.

Gió thổi lồng lộng, cô nhìn lên trời mà lòng chua xót.

Xuyên không đã khổ, giờ còn phải luyện binh, sớm muộn gì cũng mất luôn mạng này...

Nhưng chưa kịp than thân trách phận, giọng quát lại vang lên:

"Hôm nay, các ngươi sẽ chạy 50 vòng quanh doanh trại!"

Diên: "...CÁI GÌ?!"

Mấy tên lính bên cạnh chỉ liếc cô một cái rồi thở dài lắc đầu, như thể đã quá quen với cảnh này.

"Tân binh kia, có ý kiến gì sao?"

Đại đội trưởng híp mắt nhìn cô.

Diên lập tức lắc đầu nguầy nguậy, sống chết giữ mạng nhỏ:

"Không!

Tuyệt đối không!"

Nhưng ngay sau đó, tiếng tù và vang lên.

Đợt tra tấn chính thức bắt đầu.

Sau 10 vòng:

Diên cảm giác chân mình không còn là của mình nữa.

Sau 20 vòng:

Mồ hôi tuôn như suối, cô hối hận vì hôm qua ăn hơi ít.

Sau 30 vòng:

Cô thề nếu sống sót, cô sẽ ăn nguyên con gà bù lại!

Sau 40 vòng:

Tim đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng.

Lúc này, trong lòng cô chỉ còn duy nhất một mong muốn: Tướng quân, giết ta đi cho rồi!

Sau 50 vòng:

Diên ngã gục như cá chết, thở không ra hơi.

Xung quanh, mấy tên lính nhìn cô đầy thương cảm nhưng vẫn không quên cười nhạo:

"Đúng là tân binh... yếu ớt quá!"

"Chắc chạy thêm 10 vòng nữa là ngất luôn!"

Ngọc Dung nghiến răng nghiến lợi.

Đợi ta có cơm ăn, ta sẽ mạnh lên, rồi sẽ có ngày ta hạ gục hết đám các ngươi!

Nhưng ý chí sắt thép của cô vừa nhen nhóm đã bị cắt ngang bởi một bóng người tiến đến.

Lý Minh Viễn.

Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, cúi xuống nhìn cô.

"Còn sống không?"

Diên cố nặn ra một nụ cười méo mó:

"Haha...

Tạm... vẫn còn."

Hắn không nói gì, chỉ nhìn cô một lát rồi bất ngờ ném xuống một túi vải nhỏ.

Diên hoang mang mở ra—bên trong là một ít thuốc bột và lương khô.

Cô trố mắt: "Tướng quân, sao lại đưa ta cái này?"

Hắn nhún vai, giọng điệu bình thản:

"Ngươi mà chết thì phiền phức lắm."

Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi, để lại Diên ngồi bần thần nhìn theo.

Cô cảm thấy... có gì đó sai sai ở đây.
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 4: Gặp Lại Trong Hoàn Cảnh Éo Le


Sau nguyên ngày bị hành xác trong quân doanh, Diên lê lết như một con cá khô bị phơi nắng quá đà.

Chết rồi, cái thân này mà còn bị hành tiếp chắc về chầu ông bà sớm mất...

Cô lê từng bước về lều, bụng đói meo.

Tính ngồi nghỉ chút rồi mới ăn, ai ngờ vừa đặt mông xuống thì màn lều bị vén lên cái vèo!

Căng thẳng!

Ai đây?!

Cô giật mình ngẩng lên—một nam nhân cao ráo, tóc đen dài buộc hờ sau gáy, ánh mắt sắc sảo nhưng lại có nét lười biếng.

Hắn nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt có chút... bất ngờ?

Diên cũng bất ngờ không kém.

Vì đây chính là cái tên mà cô từng đụng mặt trước khi bị Lý Minh Viễn túm vào doanh trại—Đình Vũ!

_____________________

Trước khi bị bắt vô doanh trại, lúc Diên còn lang thang trong rừng với cái bụng đói meo, cô từng mò tới một ngôi miếu nhỏ hoang tàn, tính trú tạm qua đêm.

Ai ngờ vừa mò vào trong, cô lại thấy có người đã chiếm chỗ trước rồi.

Hắn ngồi dựa vào vách miếu, áo choàng đen phủ lên người, ánh mắt hơi khép hờ như đang ngủ.

Lúc đó, Diên sợ xanh mặt.

Cô đâu dám làm phiền, lùi lũi đi ra thì đạp trúng nhánh cây...

RẮC!

Người kia mở mắt ngay lập tức, ánh mắt như lưỡi kiếm quét về phía cô.

"Sao lại có người ở đây?"

Hắn hỏi, giọng trầm thấp.

"À...

Ta đi ngang qua, thấy có miếu nên ghé nghỉ...

Không có ý quấy rầy đâu!"

Cô lắp bắp.

Hắn nhìn cô chằm chằm một hồi, rồi... ném cho cô một cái bánh bao.

Hả?!

Diên ngu người mất ba giây.

Hắn không nói gì, chỉ nhắm mắt lại, tựa như không muốn quan tâm nữa.

Cô đứng đó, nhìn cái bánh bao trong tay, rồi lại nhìn hắn.

Không kiềm được, bụng cô rồn rột lên một tiếng.

Thôi kệ!

Có ăn là tốt rồi!

Cô ngồi xuống một góc, lặng lẽ ăn bánh bao.

Không ngờ, đây lại là cái người cô gặp lại trong quân doanh.

_____________________

Giờ thì Đình Vũ đứng ngay cửa lều, nhìn cô cười cười.

"Ngươi...

ăn uống kiểu gì mà mặt mày thảm vậy?"

Hắn hỏi.

Diên trố mắt: "Ngươi nhớ ta hả?"

"Ngươi nghĩ mình dễ quên đến mức đó à?"

Hắn bật cười, rồi lấy ra một bọc giấy dầu đưa tới.

"Cầm lấy, có chút đồ ăn."

Diên nhìn bọc thức ăn, rồi nhìn hắn, lòng đầy nghi ngờ.

"Tại sao ngươi lại tốt bụng với ta vậy?"

Đình Vũ nhướng mày: "Ngươi nghĩ ta giúp không công à?"

"Hả?"

Hắn khoanh tay, tựa vào cột lều, vẻ mặt nửa cười nửa không.

"Lần trước trong miếu, ta đưa ngươi bánh bao, coi như một lần giúp đỡ.

Giờ ta giúp lần hai, vậy có tính là có nợ không?"

Diên nuốt nước bọt.

Tên này có vẻ không đơn giản nha!

"Vậy... ta phải trả thế nào?"

Cô hỏi, cảm thấy hơi run run.

Hắn chỉ nhún vai, ném một câu vu vơ:

"Cứ sống sót qua đợt huấn luyện đi rồi tính tiếp."

Rồi hắn quay người bước đi, bỏ lại Diên với bọc thức ăn và một mớ suy nghĩ rối tung.

Tên này... rốt cuộc là người thế nào đây?
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 5: Tình Huống Xàm Xí


Diên sau mấy ngày bị hành xác trong doanh trại thì cũng rút ra được một bài học: Muốn sống?

Ít hóng chuyện thôi!

Nhưng đời có bao giờ như mơ...

Hôm đó, trời tối om, doanh trại đã tắt đèn đi ngủ.

Cô bò ra ngoài, tính kiếm chỗ vắng để thở chút, vì cái lều ngủ chung với đám lính... nói thật, mùi không ổn lắm.

Vừa đi dạo, chưa kịp tận hưởng không khí trong lành thì...

Cách!

Có tiếng động lạ từ kho vũ khí.

Linh tính mách bảo: Không phải chuyện tốt.

"Ơ, mình là lính quèn thôi, mắc gì xen vô chi?" – Cô tự dặn lòng.

Nhưng đôi chân không nghe lời, lén lút trườn tới xem thử.

Bên trong kho có mấy bóng đen, đang thì thầm:

"Thống lĩnh nói tối nay hành động."

"Nhanh lên, đừng để ai phát hiện!"

Là gián điệp!!

Cô chớp mắt, não chạy tốc lực.

Lựa chọn:

Chạy đi báo Lý Minh Viễn.Làm như chưa thấy gì.Đánh lén, bắt sống tụi nó.

Cô nghĩ nhanh... và rồi chọn sai.

Ầm!

Diên đạp phải một khúc gỗ, ngã thẳng vào một cái thùng.

Cả kho vũ khí rầm rầm rung chuyển.

Mấy tên gián điệp: "..."

Diên: "Ơ... chào?"

Mấy tên gián điệp thấy vậy bèn dí cô chạy sấp mặt.

Cô lật đật chạy trối chết, phía sau mấy tên kia đang rút kiếm rượt theo.

Một đường lao ra khỏi kho, băng qua sân trại, miệng gào:

"AAA!

CÓ KẺ ĐỘT NHẬP!"

Tất nhiên, cả doanh trại giật mình tỉnh dậy, lính canh lao ra, Lý Minh Viễn cũng xuất hiện, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào đám gián điệp.

"Hừm, thú vị thật." – Hắn cười nhẹ.

Diên thì không còn hơi để mà nói, thở như chó thở.

Bài học rút ra: "Tò mò quá cũng không tốt!"😭
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 6: Bế Lên Rồi, Vứt Xuống


Diên vẫn còn thở dốc sau màn chạy trối chết.

Đám lính thì đã ùa ra, vây kín bọn gián điệp.

Cô thầm nghĩ: Chắc xong chuyện rồi...

Ai ngờ, một tên gián điệp thấy hết đường chạy, liền rút dao và lao thẳng tới vào hướng của cô!

"TÊN NHÓC KIA!

CHẾT ĐI!"

Diên: "Ơ cái gì—"

Vụt!

Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức cô còn chưa kịp sợ hãi thì đã thấy thân mình bổng lên khỏi mặt đất.

Một bàn tay mạnh mẽ nhấc bổng cô lên, đồng thời một cú đá thẳng vào người mấy tên gián điệp khiến hắn văng xa mấy mét.

Diên choáng váng nhìn xuống.

Người vừa nhấc cô lên không ai khác chính là—Lý Minh Viễn.

Hắn vẫn còn bế cô như xách bao gạo, ánh mắt lạnh tanh:

"Ngươi chậm quá."

Diên: "..."

Đợi đã,cái gì mà chậm quá?!

Là tại cô không quen mấy vụ chém giết thôi chứ bộ!

Lính tráng lao tới trói đám gián điệp lại, xử lý mọi chuyện đâu vào đấy.

Đình Vũ cũng từ đâu bước đến, liếc nhìn Diên đầy tò mò:

"Diên, ngươi ổn không?"

Diên gật đầu, nhưng mặt vẫn còn hơi tái.

Tưởng vậy là yên rồi, ai ngờ tên Minh Viễn trời đánh kia chưa buông cô xuống

"Thả ta xuống!"

Cô giãy giụa.

Lý Minh Viễn liếc cô một cái, rồi—"Ừ."

NÓI XONG, HẮN BUÔNG LUÔN!

Bịch!

Diên tiếp đất không được nhẹ nhàng cho lắm.

Cô trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi có cần thả như quăng đồ vậy không?!"

Lý Minh Viễn nhún vai đầy vô tội: "Ngươi kêu ta thả."

Diên: "...Được rồi, thù này ta nhớ!"

Đình Vũ đứng bên cạnh bật cười khẽ, rồi đưa tay kéo cô đứng dậy.

Ánh mắt hắn có chút dịu dàng hơn thường ngày:

"Ngươi giỏi lắm, dám đuổi theo gián điệp."

Diên: "Không phải ta dám, là do ta ngu!"

Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán về vụ gián điệp, nhưng Diên chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

"Lý Minh Viễn,từ nay tránh xa ngươi chút!
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 7: Ức Hiếp!


Sau màn bị thả rớt không thương tiếc của hôm qua, Diên âm thầm thề với trời đất rằng từ nay về sau, cách xa Lý Minh Viễn ít nhất 10 mét!

Nhưng trời ơi đất hỡi, người tính không bằng tên tướng quân kia tính.

Sáng sớm, vừa mới lết khỏi giường, cô đã bị một tên lính đá nhẹ vào chân:

"Dậy mau, tướng quân gọi ngươi!"

Diên dụi mắt, đầu óc còn ngái ngủ: "Gọi ta?

Hắn gọi ta làm gì?"

Tên lính lắc đầu: "Không biết, nhưng ta nghe nói hôm nay có bài huấn luyện đặc biệt."

Bài huấn luyện đặc biệt?Tới công chuyện nữa rồi!

_____________________________

Diên đứng giữa sân tập, xung quanh là cả đám lính, còn Lý Minh Viễn thì khoanh tay trước ngực, ánh mắt hờ hững như đang nhìn một sinh vật vô hại nào đó.

"Diên."

Hắn chậm rãi lên tiếng.

Diên nuốt nước bọt: "Dạ, có ta."

"Từ hôm nay, ngươi sẽ luyện tập với ta."

Trời!Luyện tập với ngươi?

"Không phải chứ, tướng quân bận trăm công nghìn việc, sao lại rảnh rỗi kèm ta luyện tập?"

Cô cười gượng.

Lý Minh Viễn liếc cô một cái: "Vì ngươi yếu."

Diên: "..."

Hắn nhếch môi: "Và vì ta thấy hứng thú."

Diên: "Hả?"

Không kịp hiểu hắn có ý gì, Minh Viễn đã túm lấy cổ tay cô, kéo ra giữa sân, giọng bình thản:

"Bắt đầu đi."

Diên: "Bắt đầu cái gì?"

Hắn rút kiếm, chỉ thẳng vào cô.

Diên: "Chờ đã,chẳng lẽ muốn đánh thật?"

____________________________

Nửa canh giờ sau, Diên nằm bẹp dí dưới đất.

Cô đã bị quần cho một trận tơi bời, đến mức thở không ra hơi.

Mỗi khi cố gắng phản kháng, Lý Minh Viễn lại né cực dễ dàng rồi đánh ngược lại không chút nương tay.

"Ông đánh người yếu như ta mà không thấy ngại à"

Nhìn xuống "chiến lợi phẩm" là một cái Diên tơi tả, Minh Viễn cúi xuống, ánh mắt có chút... thích thú?

"Cố gắng hơn đi, Diên."

Diên trợn trừng: "Ta có cảm giác ngươi đang cố tình hành hạ ta thì đúng hơn!"

Hắn nhún vai, quay lưng bỏ đi.

Diên ngồi bệt xuống đất, nhìn theo bóng lưng hắn, lòng đầy căm phẫn.

Chuyện này chưa xong đâu, Lý Minh Viễn!

Một ngày nào đó ta sẽ đánh lại ngươi!
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 8:Muốn mời cô uống rượu


Sau màn bị tướng quân quần tơi tả hôm qua, Diên lê lết khắp doanh trại với cái thân đau nhức như vừa bị xe trâu cán qua.

Toàn thân ê ẩm, hai chân run rẩy, cô thề nếu còn sống qua đợt huấn luyện này, nhất định sẽ ăn bù một bữa ra trò.

Nhưng đời nào cho cô cơ hội sống yên ổn.

Chưa kịp chợp mắt được một chút, cô đã đâm sầm vào một người, lực va chạm mạnh đến nỗi cả hai loạng choạng.

RẦM!

Diên ngã chổng vó ra sau, đập nguyên cái mông xuống đất đau điếng.

Cô nhăn mặt, ôm trán lầm bầm:

"Ai không có mắt vậy?!"

Giọng nam trầm thấp, lạnh lùng vang lên trên đầu cô:

"Ngươi không có mắt thì có."

Diên: ..."

Cái thái độ gì đây?

Cô ngẩng đầu lên, định bật lại một câu cho bõ ghét, nhưng ngay khi nhìn thấy đối phương, toàn bộ suy nghĩ trong đầu cô lập tức bay sạch.

Đứng trước mặt cô là một nam nhân có dung mạo cực phẩm, tuấn tú không thua kém gì Lý Minh Viễn.

Mái tóc dài buộc hờ, vài sợi lòa xòa trước trán, đôi mắt phượng sắc sảo, môi mỏng hơi nhếch lên một cách lười biếng nhưng lại mang theo chút gì đó tà mị,bí ẩn.

"Trời má ơi, cái nhan sắc này...

Không ổn rồi!

"

Cô vô thức nuốt nước bọt.

Nam nhân kia nhìn cô từ trên xuống dưới, đôi mày hơi nhướng lên như đang đánh giá.

Một lúc sau, hắn vươn tay ra trước mặt cô, giọng điệu có phần thú vị:

"Lính mới?"

Diên vội vã bò dậy, bắt tay ngay!

Ai lại từ chối một bàn tay đẹp đẽ như thế chứ?!

"Ừ, ta là Diên."

Nam nhân mỉm cười, ánh mắt đầy hứng thú:

"Ta là Đình Vũ."

Diên: ..."

Khoan đã...

Cái tên này nghe quen quen...

Ngay lúc đó, mấy tên lính xung quanh xôn xao hẳn lên, một người huých tay cô, hạ giọng thì thầm:

"Ngươi không biết à?

Đây là huynh đệ kết nghĩa của tướng quân đấy!

Thân phận không tầm thường đâu!"

Diên: "Ôi đệch!

VIP!"

Cô lập tức đổi thái độ, cười nịnh nọt:

"Thì ra là huynh đệ của tướng quân!

Hân hạnh, hân hạnh!"

Cười cho ra dáng một thằng lính quèn tốt bụng ngay!

Đình Vũ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú khó hiểu.

Một lúc sau, hắn cười nhẹ, thấp giọng nói:

"Ngươi thú vị đấy, Diên."

Diên: Ơ kìa, cái ánh mắt này...

Có gì đó hơi sai sai...

Bầu không khí trở nên vi diệu một cách khó tả.

Cô cảm thấy sống lưng hơi lạnh, không hiểu sao lại có cảm giác vừa chui đầu vào họng hổ.

Một giây sau, Đình Vũ nghiêng đầu, nhướng mày hỏi:

"Ngươi có rảnh không?

Ta đang muốn kiếm người uống rượu cùng."

Diên: ..."

Ủa???

Mấy tên lính xung quanh thì hít sâu một hơi đầy kinh ngạc.

Một tên ghé sát lại thì thầm:

"Đình Vũ mà mời ai uống rượu, tức là có hứng thú với người đó lắm đấy...

Ngươi xong đời rồi!"

Diên: WHAT?!

Cô lùi một bước, xua tay cười gượng:

"Ta... ta không biết uống rượu đâu, để hôm khác đi ha?

Hôm nay ta mệt quá rồi."

Nhưng Đình Vũ đâu dễ để cô thoát thân.

Hắn chậm rãi bước lại gần, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại, hơi thở nam tính phả nhẹ lên mặt cô.

"Hửm?

Một người lính mà không uống rượu?"

Hắn cười nhạt, ánh mắt càng lúc càng nguy hiểm.

Diên toát mồ hôi hột.

Này này này, chọc ai không chọc, tự nhiên đi dính tới tên nguy hiểm này?!

Cô chưa kịp nghĩ cách chuồn thì một giọng nói trầm thấp khác vang lên phía sau:

"Hắn không uống được, ngươi tha cho hắn đi."

Lý Minh Viễn!

Diên quay đầu nhìn, thấy tướng quân đã đứng ngay đó từ bao giờ, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía Đình Vũ.

Bầu không khí trong thoáng chốc trở nên căng thẳng.

Chết rồi...

Có khi nào lại dính vào chiến trường giữa hai người đàn ông này không???
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 9:Bí mật


Căng thẳng quá!

Một bên là tướng quân lạnh lùng, một bên là huynh đệ kết nghĩa nguy hiểm.

Cả hai đang nhìn nhau, chẳng ai chịu nhường ai, còn cô thì đứng giữa như con tép riu, lòng gào thét:

Có cần vì một bữa nhậu mà căng thẳng thế không mấy cha nội?!

Diên chớp mắt nhìn qua nhìn lại.

Không khí đặc quánh lại như có thể cắt ra được.

Cô có cảm giác nếu mình ho không đúng nhịp, có khi sẽ bay màu ngay lập tức.

Cuối cùng, Đình Vũ cười nhạt, ánh mắt đầy thâm ý nhìn cô, rồi quay sang Lý Minh Viễn:

"Minh Viễn,huynh lo lắng quá rồi.

Ta chỉ muốn tìm một người bạn nhậu thôi mà."

Bạn nhậu?

Làm ơn bỏ qua tui đi!

Lý Minh Viễn vẫn giữ nguyên ánh mắt lạnh lùng:

"Hắn không uống được."

Cái gì?!

Diên ngớ người, chưa kịp phản ứng thì Đình Vũ đã bật cười:

"Thật không?

Nhưng ta thấy hắn chẳng giống kẻ yếu đuối đâu."

Hắn nhấn mạnh chữ "yếu đuối", ánh mắt lướt qua cô đầy ẩn ý.

Diên: Hắn biết gì rồi à?!

Toang!

Tên này chắc chắn có nghi ngờ thân phận mình rồi!

Phải làm sao đây?! 😵

Cô vội ho khan, bày ra vẻ mặt thảm hại:

"Khụ khụ...

Ta uống rượu vào là say lăn ra ngủ ngay, không làm được gì hết.

Ngài không muốn chăm sóc một kẻ bất tỉnh chứ?"

Đình Vũ nheo mắt nhìn cô, rồi bật cười, bất ngờ đưa tay lên vỗ vai cô một cái.

"Được rồi, nếu ngươi đã nói vậy...

Ta cũng không ép."

Ủa, dễ dàng vậy hả?

Diên còn chưa kịp thở phào thì Đình Vũ ghé sát vào tai cô, thì thầm một câu khiến cả người cô lạnh toát:

"Nhưng ta vẫn thấy ngươi rất thú vị đấy, Diên."

Má ơi!

Diên cứng đờ như tượng đá.

Đình Vũ cười nhạt, quay người bỏ đi.

Mãi đến khi bóng hắn khuất xa, cô mới dám hít vào một hơi thật sâu.

Cái cảm giác này...

Như bị một con hồ ly vừa liếm lên cổ vậy!

Lý Minh Viễn đứng bên cạnh, chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn theo hướng Đình Vũ rời đi.

Một lát sau, hắn liếc cô:

"Tránh xa hắn ra."

Diên: "Tại hắn tìm ta mà, chứ ta có chủ động đâu!"

Lý Minh Viễn im lặng một lúc, rồi nhíu mày:

"Hắn rất giỏi nhìn thấu người khác."

Diên: ..."

Ý là... ta sắp bị lật tẩy hả?!

Cô nuốt nước bọt, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.

Nếu Đình Vũ nghi ngờ, liệu có ngày nào đó hắn sẽ phát hiện cô là nữ không?!

Nhưng mà... tại sao Lý Minh Viễn lại cảnh báo cô?

Cô len lén nhìn hắn.

Tướng quân vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, nhưng... sâu trong đôi mắt ấy dường như có chút quan tâm?

Cái này... có tính là lo lắng cho mình không nhỉ? 😳

ĐÊM ĐÓ...

Diên trằn trọc mãi không ngủ được.

Cô nằm trên giường gỗ cứng ngắc, đầu óc toàn là những câu nói của Đình Vũ và Lý Minh Viễn.

Tránh xa hắn ra...

Ngươi rất thú vị đấy, Diên...

"Rồi má ơi, rốt cuộc là sao đây?!"

Cô lăn qua lăn lại, lòng đầy bất an.

Rõ ràng là mới nhập quân không lâu, vậy mà đã dính vào hai nhân vật nguy hiểm nhất doanh trại rồi!

Bỗng nhiên, có tiếng động nhỏ vang lên bên ngoài lều.

Diên căng tai nghe ngóng, tim bắt đầu đập nhanh.

Giữa đêm thế này mà có người lén lút?

Cô cầm vội thanh gỗ bên cạnh, nhẹ nhàng vén cửa lều nhìn ra.

Một bóng đen cao lớn đang lướt qua các lều trại.

Có người lẻn vào doanh trại!
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 10:Truy Đuổi


Diên nín thở, mắt dán chặt vào cái bóng đen đang di chuyển đầy khả nghi giữa doanh trại.

Trộm?

Thích khách?

Nội gián?!

Tự dưng nửa đêm thấy cảnh này, ai mà không hoảng cho được?!

Cô vội cúi người, len lén bám theo cái bóng kia.

Không biết có phải do bản năng sinh tồn trỗi dậy không, nhưng cô bước cực nhẹ, không gây ra tiếng động nào.

Cái bóng đen kia di chuyển rất nhanh, hướng thẳng về phía lều của Lý Minh Viễn!

Má nó chứ!

Định ám sát tướng quân à?!

Diên nín thở, tay siết chặt thanh gỗ cầm theo.

Cô biết mình yếu nhớt, không có tí võ công nào, nhưng mà...

để mặc người ta đâm chết tướng quân ngay trước mặt cũng không ổn lắm?!

Cắn răng một cái, cô lao tới!

Bốp!

Thanh gỗ trong tay cô đập thẳng vào lưng bóng đen kia.

Nhưng thay vì đổ gục xuống, kẻ đó quay ngoắt lại, chộp lấy tay cô!

"Ai?!"

Giọng trầm lạnh vang lên.

Diên sững người.

Ủa?

Sao nghe quen quen?!

Ánh trăng hắt xuống, rọi sáng gương mặt của "bóng đen"...

Đình Vũ!

Diên chết sững.

"Ngươi?"

Đình Vũ nhíu mày nhìn cô, ánh mắt có phần kinh ngạc.

Ủa?

Rồi ai kinh ngạc hơn ai đây?

Cô ú ớ, đầu óc rối như tơ vò.

"H-huynh... nửa đêm lén lút làm gì ở đây?!"

Đình Vũ hơi nheo mắt, nhưng chưa kịp trả lời thì một giọng nói khác đã vang lên.

"Các ngươi đang làm gì?"

Lý Minh Viễn!!!

Diên giật bắn, quay đầu nhìn.

Không biết hắn xuất hiện từ lúc nào, nhưng bóng dáng cao lớn đứng ngay đó, ánh mắt sắc bén quét qua cô và Đình Vũ.

Cô vội giật tay khỏi Đình Vũ, lùi về sau hai bước như sợ bị hiểu lầm.

"Không có gì!

Ta thấy có người lén lút nên... nên..."

Nhưng nói chưa xong, cô chợt nhận ra...

Ủa?

Nãy giờ mình rượt theo hắn, mà hắn rượt theo ai?!

Cô quay ngoắt nhìn Đình Vũ.

Hắn chỉ thản nhiên sửa lại cổ áo, ung dung nói:

"Ta cũng đang theo dõi một kẻ khác."

Cả cô lẫn Lý Minh Viễn đều nhíu mày.

"Là ai?"

Lý Minh Viễn hỏi.

Đình Vũ hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén liếc về phía rừng cây bên ngoài doanh trại.

"Một kẻ có mùi rất lạ."

Mùi lạ?

Diên mở to mắt.

Vậy là vẫn còn một tên nữa đang lẩn trốn?!

Lý Minh Viễn không nói thêm, chỉ lạnh lùng ra lệnh:

"Đuổi theo."

______________________________

Ba người lập tức lao vào rừng.

Bên trong, cây cối rậm rạp, gió rít qua từng nhánh lá, tạo ra những tiếng xào xạc kỳ quái.

Càng chạy sâu vào, Diên càng thấy gai người.

Có gì đó không ổn...

Bất ngờ, một bóng đen lao vụt qua trước mặt họ, nhanh đến mức chỉ còn thấy vạt áo bay phất phới!

"Bên kia!"

Đình Vũ quát khẽ, lập tức tăng tốc đuổi theo.

Diên cũng cắm đầu chạy theo, trong lòng không ngừng gào thét:

Mẹ ơi!

Đây là xuyên không hay game săn quái vậy trời?!

Được một đoạn, bóng đen kia đột ngột dừng lại, rồi quay ngoắt người.Ánh trăng vừa vặn rọi xuống, hiện rõ gương mặt của kẻ đó...

Cả ba người đều khựng lại.

Là một nữ nhân!

Một nữ nhân bịt mặt, ánh mắt sắc bén như dao, y phục đen tuyền.

Không ai nói gì, nhưng bầu không khí trở nên căng thẳng cực độ.

...

Nữ nhân này rốt cuộc là ai?

Tại sao lại đột nhập vào doanh trại?

Và tại sao... cô ta lại nhìn Lý Minh Viễn bằng ánh mắt kỳ lạ như vậy?
 
Xuyên Không Là Gì?Ta Chỉ Muốn Sống Thọ!
Chương 11: Nữ Thích Khách


Giữa rừng khuya, gió rít qua từng tán lá, không khí căng như dây đàn.

Ba người họ đối mặt với nữ nhân lạ mặt bịt kín mặt, chỉ chừa lại đôi mắt sắc lạnh như dao.

Diên nuốt khan, tay siết chặt vạt áo, tim đập thình thịch.

🫣 Má ơi, nữ thích khách hả trời?

Có khi nào là cao thủ võ lâm không?

Lý Minh Viễn nhìn chằm chằm nữ nhân kia, giọng trầm thấp:

"Thân phận của ngươi?"

Nữ nhân không đáp.

Cô ta chỉ khẽ nghiêng đầu, như đang đánh giá bọn họ.

Một tia sáng kỳ lạ lướt qua đôi mắt sâu thẳm ấy.

Căng dữ vậy trời!

Bất ngờ...

Xoẹt!

Nữ nhân xoay người bỏ chạy!

Ủa?!

"Bắt lấy nàng ta!"

Lý Minh Viễn quát khẽ, lập tức đuổi theo như tia chớp.

Diên hoảng hốt cũng cắm đầu chạy theo, nhưng tốc độ của cô sao mà bì kịp hai người này.

Ủa rồi có cần nhanh vậy không?

Để người ta thở cái chớ!

Chỉ sau vài bước, cô đã bị bỏ lại xa tít.

Đm, bị tụt hậu rồi!

Đình Vũ chạy ngang qua, còn thở dài một cái:

"Ngươi mà cũng muốn đuổi theo?"

Diên tức á!

"Ta cũng có chân mà!"

Nói xong, cô nghiến răng tăng tốc, nhưng kết quả chỉ là...Vấp cục đá lăn đùng ra đất.

"..."

Diên nằm bẹp dí, nước mắt lưng tròng.

Bà nội nó!

Xuyên không cái gì mà cực vậy trời?!

Trong khi đó, phía trước—

Lý Minh Viễn đuổi kịp nữ nhân kia, ra tay chặn đường.

"Nói.

Ngươi là ai?"

Nữ nhân đứng sững, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén.

Bất ngờ, nàng ta vung tay, phi một thứ gì đó về phía hắn!

Xoẹt!

Một cây trâm bạc lao vút trong không trung!

Lý Minh Viễn chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu, tránh được trong gang tấc.

Cái đệch!

Vụ này không phải đùa đâu!

Thấy thế, Đình Vũ cũng lao tới.

"Dám ám sát tướng quân?

To gan lắm!"

Nhưng đúng lúc đó...

Nữ nhân xoay người, tung một cú đá cực mạnh vào thân cây gần đó!

Cây to rắc một tiếng rồi đổ xuống, chắn ngang đường!

Lợi dụng cơ hội, nữ nhân lập tức biến mất vào bóng tối.

Ủa sao nhanh vậy?!

Lý Minh Viễn siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn theo hướng nàng ta chạy.

Kẻ này tuyệt đối không đơn giản.

...

Một lát sau—

Diên chạy thở hồng hộc đến nơi, thấy hai người kia đang đứng trầm ngâm, bèn há hốc:

"Hơ?

Bắt được chưa?"

Không ai trả lời.

Chỉ có một tia lạnh lẽo ẩn sâu trong đôi mắt của Lý Minh Viễn...

Nữ nhân này... rốt cuộc là ai?

Có liên quan gì đến chiến sự hay không?

Và tại sao... lại nhìn hắn như vậy?
 
Back
Top Bottom