[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Xuyên Không Kích Hoạt Hệ Thống Live Stream Thu Nhận Scp
Chương 19: Những Điều Không Còn Được Nhìn Thấy
Chương 19: Những Điều Không Còn Được Nhìn Thấy
Chúng tôi dừng lại ở rìa một không gian trơ trọi-không tọa độ, không tiếng vọng.
Vùng Trống ở đây phẳng lặng đến mức khiến nhịp tim nghe quá rõ.
Không ai nói gì.
SCP-Lãng (F) ngồi xuống trước, hai tay ôm gối.
Ánh mắt cô không rơi nước mắt-nhưng không còn tiêu cự.
SCP-Ẩn (F) đứng tựa vào vách hư vô, vai thẳng, cằm cao, như thể chỉ cần cúi xuống một chút thôi thì mọi thứ sẽ sụp.
Tôi nhìn vào khoảng không phía sau lưng mình.
Thói quen.
Rồi nhớ ra-không còn ai ở đó để bị nhìn.
[System]: GHI NHẬN HẬU CHẤN
Tâm lý nhóm: MẤT MỐC QUAN SÁT
Khuyến nghị: NGHỈ - ỔN ĐỊNH
"Chúng ta... chạy được rồi."
SCP-Lãng (F) nói khẽ.
Câu nói không phải tin vui.
Chỉ là xác nhận cái giá đã được trả.
Tôi siết chặt tay.
Trước mắt, hệ thống bật lên một bản ghi-không có thời gian, không có chữ ký.
[System]: BẢN GHI CUỐI - SCP-173
Truy xuất...
Âm thanh không phải giọng nói.
Là ý niệm-ngắn, rõ, và bình thản.
"ĐỪNG QUAY LẠI."
"ÁNH NHÌN CỦA TA ĐÃ Ở ĐÓ."
"KHI CÁC NGƯƠI NGỪNG NHÌN-THẾ GIỚI SẼ TIẾP TỤC."
Một khoảng lặng.
Rồi dòng cuối cùng hiện ra-không lệnh, không yêu cầu.
"CẢM ƠN VÌ ĐÃ NHÌN TA NHƯ MỘT QUY TẮC-KHÔNG PHẢI CON QUÁI."
SCP-Ẩn (F) quay đi.
Cô hít vào sâu, giữ thật lâu, rồi thở ra.
Kỷ luật-thứ duy nhất còn giúp cô đứng vững.
"173... chọn cách rời đi."
Giọng cô không run, nhưng cứng lại.
"Nó không bị bỏ rơi."
SCP-Lãng (F) đặt tay lên nền hư vô, như thể có thể chạm vào thứ đã mất.
"Nếu lúc đó em nhìn chậm hơn một nhịp-"
"Không."
Tôi cắt ngang, nhẹ nhưng dứt.
"Đó không phải lỗi của ai cả."
Hệ thống chớp lên một dòng mới-không thông báo, không cảnh báo.
[System]: QUY TẮC DƯ DƯỢNG - KÍCH HOẠT
Hiệu ứng: Khi nhóm đồng bộ nhịp thở → ỔN ĐỊNH CỤC BỘ
Chúng tôi đồng bộ-vô thức.
Ba nhịp vào, ba nhịp ra.
Không gian quanh chúng tôi đứng yên thêm một chút.
Không phải phép màu.
Chỉ là một thói quen được để lại.
Tôi hiểu.
Đó là lời tạm biệt thực sự.
Không hoa mỹ.
Không hứa hẹn.
Chỉ là một quy tắc đủ nhỏ để mang theo.
Tôi đứng dậy.
"Chúng ta tiếp tục.
Không phải để quên-mà để nhìn đúng cách."
SCP-Lãng (F) gật đầu.
SCP-Ẩn (F) chỉnh lại găng tay, mắt trở lại sắc lạnh quen thuộc-nhưng sâu hơn.
Ở rất xa, nơi SCP-682 vẫn còn di chuyển, thế giới chậm hơn một nhịp.
Và ở đây, giữa Vùng Trống, ánh nhìn chưa từng biến mất-nó chỉ đổi chỗ.