Bên ngoài thành Hổ Cáp là khu vực không còn được bảo vệ, nó nằm gần rừng rậm, đồng nghĩa với việc có quái vật hay lui tới.
Khi Phương Thần chuẩn bị ra khỏi cổng thành, một cảnh báo màu đỏ hiện ra trước mắt cô.
Nhắc nhở: bên ngoài là khu vực nguy hiểm, cấp bậc của người chơi quá thấp, kiến nghị không nên ra ngoài.
Phương Thần chọn tắt thông báo, cô muốn ra ngoài thử kỹ năng của mình.
Năm giây sau, Phương Thần đứng ở khu vực hồi sinh, trầm tư hồi lâu.
Độ may mắn của cô khá tốt, đi ra ngoài chưa được bao lâu thì đã nhìn thấy một con quái nhỏ, nó có cùng cấp 1 với cô, nhưng khi thực chiến, cô mới biết mình và nó có khác biệt lớn cỡ nào.
Sát thương công kích của cô không cao, bù lại lượng máu hồi rất lớn, nhưng vẫn không kịp cầm cự được lâu vì trong thời gian kỹ năng hồi chiêu, quái vật đã vả một đường thẳng tắp, khiến cô đi đời nhà ma ngay lập tức.
Độ cảm giác của trò chơi này rất chân thật, trước khi đánh quái cô đã chú ý điều chỉnh, để độ cảm giác của năm giác quan ở mức 80%, khi quái đánh vào người cô, có thể cảm giác được toàn thân mình đau đớn như bị xoắn lại, máu liên tục túa ra, cả người choáng váng.
Ngoài ra, cô cũng nhận thấy được hành động của mình chịu hạn chế, đó là cô không phản ứng kịp trước tốc độ của quái.
Trò chơi trực tuyến thực tế ảo có liên hệ rất lớn với đời thật, ví dụ như kỹ năng ở ngoài đời càng cao thì vào trò chơi càng có ưu thế, nhưng cô thì không có khả năng này, huống hồ nhân vật cô chọn cũng không phải người chuyên chiến đấu, cho nên mới có thể thê thảm như vậy.
Hệ thống an ủi: [Cô chủ đừng buồn quá, lần sau nhất định sẽ đánh được con quái đó!]
Phương Thần buồn cười, cô chỉ muốn đi kiểm tra thử cách dùng kỹ năng và độ cảm giác, cũng không có ý một chọi một với quái vật.
Quay trở về thành Hổ Cáp, Phương Thần suy nghĩ một lát, đi đến Khu giao dịch.
Nơi đây giống như một cái chợ thu nhỏ, người ta có thể treo đồ mình muốn bán lên sàn giao dịch, ai cần có thể liên hệ với người mua rồi giao dịch trực tiếp.
Cũng có người treo ủy thác của bản thân lên, như lập đội hoặc tìm kiếm thợ rèn, tài nguyên hoặc nguyên liệu hiếm,...
Khi Phương Thần bước vào, vài người nhìn cô một cái rồi dời mắt đi.
Dù sao, nhìn sơ qua là biết cô là người mới từ đầu đến chân, có muốn bắt nạt cũng không thể cướp được vật gì đáng giá, cần gì phải lãng phí thời gian.
Phương Thần đi đến trước sàn giao dịch, sau khi tham khảo những ủy thác xung quanh, cô mở màn hình giao dịch ra, điền thông tin mà mình muốn vào.
Ủy thác tìm đồng đội đánh quái lấy kinh nghiệm.
Người ủy thác: Vạn Sự Như Ý
Yêu cầu: Người chơi Kiếm sĩ, Thích khách, Cung tiễn Thủ hoặc Chiến vệ, ưu tiên những người có lực chiến cao, không giới hạn cấp bậc.
Nhiệm vụ: Lập đội giết quái lấy kinh nghiệm cho đến khi người ủy thác lên cấp 20.
Số lượng: 1
Tiền thưởng: 5000 trân châu.
Hệ thống trầm trồ: [Wow, cô chủ hào phóng thật.]
Những nhiệm vụ cày cấp tương tự có rất nhiều, nhưng giá tiền chỉ dao động từ 2-300 trân châu, cao nhất cũng chỉ có 1000.
Có người còn không dùng trân châu, chỉ dùng thủy tinh để thưởng.
Phương Thần cười không nói, lúc chưa có ai đến, cô mở cổng nạp thẻ ra.
Cổng nạp là nơi quan trọng trong game, yêu cầu quyền hạn cao nhất, không chỉ cần mật khẩu mà còn phải nhập cả căn cước công dân để xác minh, sau khi vào được cổng nạp, Phương Thần quan sát một chút.
Cổng nạp ở đây không khác gì cổng nạp ở thế giới cũ của cô nhưng ưu đãi nhiều hơn, chế độ nạp cũng đa dạng hơn.
Bởi vì đang cần trân châu nên cô cũng không nấn ná lâu, chọn gói nạp cao nhất 100 triệu, quét thẻ thanh toán, một loạt động tác liền mạch lưu loát.
Thông báo nhanh chóng xuất hiện:
Chúc mừng người chơi Vạn Sự Như Ý đã đổi thưởng thành công.
Nhận được trân châu x 100.000, trân châu x 100.000, túi quà chúc phúc x1, bộ Trang bị chúc phúc x1, hiệu ứng Trân châu lấp lánh x1, hiệu ứng đổi màu tên vĩnh viễn x1.
Thông báo: Thưởng tích lũy mốc nạp đã mở, mời người chơi nhận lấy phần thưởng.
Hệ thống ca ngợi: [Oa, cô chủ thành phú bà rồi!]
Phương Thần cười cười, kiểm tra túi đồ, tất cả các mốc nạp của Vùng Đất Lý Tưởng đều được thưởng x2 cho lần nạp đầu tiên, mỗi mốc nạp đều có thêm quà tặng kèm, riêng quà tặng của mốc nạp cao nhất vô cùng phong phú, ngoài ra còn có thưởng tích lũy mốc nạp.
Trong túi quà chúc phúc là một vũ khí cấp S tự chọn, bộ trang bị cấp S tự chọn có thể mặc vào ngay lập tức, hai hiệu ứng cũng có thể mang để khoe, khiến người chơi cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Phương Thần đóng cổng nạp, thoát ra ngoài.
Lúc này mới phát hiện trước sàn giao dịch, chỗ ủy thác của cô đang có ba người đang đứng, một người thân hình vạm vỡ, hẳn là Chiến vệ, một người khác là Thích khách, đứng cùng với Chiến vệ vạm vỡ, một người khác là Kiếm sĩ, ăn mặc hơi lôi thôi, hình như đang tranh cãi với nhau.
Giọng nói của Kiếm sĩ lôi thôi vang lên, mang theo bực bội và tức giận, hẳn là của một thiếu niên còn trẻ: "Bị khùng hả?
Các người nhận nhiệm vụ thì nhận nhiệm vụ đi, mở quyết đấu với tôi làm gì?!
Rảnh quá thì đi lại đấu trường mà quyết đấu, đừng có ăn no rửng mỡ đi kiếm chuyện với người khác."
Quyết đấu là một trong những hình thức để hai người chơi có thể đánh nhau trong trò chơi này.
Quyết đấu mang tính cưỡng chế rất cao, người bị yêu cầu quyết đấu không thể từ chối, cũng không thể dừng chiến đấu cho đến khi nhận thua.
Hơn thế nữa, khi quyết đấu thua đối phương, không chỉ bị trừ điểm kinh nghiệm mà vật phẩm của bản thân cũng sẽ bị rơi ra một cách ngẫu nhiên, trở thành chiến lợi phẩm cho đối phương.
Chính vì vậy hình thức quyết đấu rất ít được sử dụng, quy tắt cũng rất khắc khe, mỗi ngày chỉ có thể quyết đấu một lần, vật phẩm dùng để khiêu chiến quyết đấu cũng rất đắt tiền, nếu không phải có thù oán sâu đậm hoặc muốn dạy dỗ đối phương, sẽ không ai chủ động đi yêu cầu quyết đấu.
Chiến vệ không có ý tốt cười một cái, giọng mỉa mai: "Sủa nhiều quá, đánh đi, không thì nhận thua cho lẹ, tao còn có việc."
Thiếu niên rút kiếm ra, quát: "Đánh thì đánh, hôm nay tụi mày tới số với ông nội mày rồi!"
Thấy có đánh nhau, người xung quanh khu giao dịch vội chạy tới hóng hớt, trong những lời xì xầm của mọi người, Phương Thần dần hiểu được đầu cua tai nheo mọi chuyện.
Ủy thác 5.000 trân châu của cô đã thu hút rất nhiều người, trong đó có Hổ Vương - cũng chính là Chiến vệ vạm vỡ kia và Hắc Lang - anh em tốt của hắn.
Bọn chúng là một tay đầu gấu ở trong trò chơi, vì không có tiền nên không tham gia được bang hội, thường hay lảng vảng ở khu người mới để kiếm tiền và bắt nạt, cướp bóc vật phẩm của những người chơi nhỏ yếu.
Vốn có rất nhiều người muốn nhận ủy thác của cô nhưng vì hai anh em này mà họ không dám nhận, chỉ đành ngậm ngùi rời đi.
Thiếu niên kia tên Cung Chúc Phát Tài, là một Kiếm sĩ cấp 60 có lực chiến rất cao.
Không cần nói đâu xa, chỉ riêng về việc mỗi nhát chém của cậu ta lấy đi hơn 20.000 máu của đối thủ - vốn là Chiến vệ với phòng ngự cực cao là có thể thấy được sát thương mạnh mẽ của cậu.
Vốn mang tạo hình Kiếm sĩ được đánh giá là thanh nhã nhất trò chơi, cộng với gương mặt đẹp trai vẫn còn nét ngây ngô khiến cho không ít thiếu nữ mê mẩn, vẫy tay hò hét cổ vũ cho cậu ta chiến thắng.
Chưa đầy ba phút sau, trận chiến kết thúc, Chiến vệ kia oanh liệt ngã xuống, mà cả người Cung Chúc Phát Tài cũng đã đầy vết thương, quần áo rách tơi tả, máu cũng chỉ còn lại có mấy trăm.
Nhưng dù vậy, cậu ta vẫn điềm nhiên phẩy kiếm, hất cằm nhìn Hổ Vương sắc mặt xanh mét một cách khinh thường, sau đó cúi xuống nhặt vật phẩm mới rơi ra từ người Hắc Lang, bỗng nhiên méo mặt: "Thứ rác rưởi gì đây?"
Rồi tiện tay quăng đi.
Hắc Lang uống thuốc hồi sinh, vừa sống lại đã giận dữ gào lên: "*** ** mày Cung Chúc Phát Tài, giỏi thì quyết đấu với tao thêm một lần nữa đi!"
Cung Chúc Phát Tài phủi tay, cười mỉa: "Tới bến luôn, tao thấy điểm kinh nghiệm của mày còn có hai ngàn mấy, lại đây tao đánh cho rớt xuống cấp 59 luôn, khỏi ở 60 nữa!"
Cấp bậc càng cao thì càng cần nhiều kinh nghiệm, nhất là những cấp bậc từ 50 trở về sau, có khi rớt một cấp phải cày mấy tháng mới lên lại được.
Hổ Vương vội khuyên răn người anh em của mình, sau đó nhíu mày nói với Cung Chúc Phát Tài: "Hôm nay anh em tao thua mày một tay, nhưng mày cũng đừng vội mừng, ngày nào đó tao sẽ báo thù."
Hắc Lang nghe anh trai khuyên bảo thì tạm nén giận, bởi vì hôm nay gã đã chủ động quyết đấu nên đã mất quyền, nếu Cung Chúc Phát Tài lại quyết đấu với gã, có khi sẽ thật sự bị hạ cấp.
Không thể đánh nhau cũng không thể chửi lộn, Hắc Lang quay sang sàn giao dịch điên cuồng ấn nút nhận: "** ** nó, người ủy thác chết rồi hay sao, ấn mãi mà không thấy ra nhận!!!!"
Khi treo ủy thác lên sàn giao dịch, bên dưới sẽ hiện một nút bấm dành cho người treo ủy thác, dùng để chỉnh sửa hoặc hủy ủy thác đó.
Về phần những người còn lại cũng sẽ có một cái nút, đó là nút thông báo nhận nhiệm vụ, khi ấn nút này, trò chơi sẽ gửi thông báo cho người treo ủy thác, để hai bên cùng đến và tiến hành giao dịch.
Lúc này, Phương Thần mới từ từ đi đến, Hắc Lang và Hổ Vương thấy cô chỉ là một pháp sư mới cấp 1, ánh mắt sáng lên, chủ động nói chuyện: "Nhóc là người treo nhiệm vụ này?"
Phương Thần gật đầu.
Hắc Lang nói: "Ký ủy thác với ông đây đi, ông đây sẽ kiếm đủ kinh nghiệm cho nhóc, chỉ cần ngồi chơi thôi."
Cung Chúc Phát Tài nóng nảy, chạy ra trước mặt Phương Thần: "Cô bé, chọn tôi đi, tôi có thể đánh quái cho em, kiếm nguyên liệu cho em, hướng dẫn em, ngoài ra còn có thể dắt em đi đánh cửa ải, khiêu chiến bí cảnh nữa."
Hắc Lang chửi đổng: "Con mẹ mày, cút ra chỗ khác, tao mới là người nhận ủy thác của con nhỏ này!"
Cung Chúc Phát Tài không chút yếu thế đáp trả: "Mày mới phải cút, tin tao đánh cho rớt cấp không?"
Hai bên không ai nhường ai, đang lúc cãi hăng, lại thấy Phương Thần đi tới trước mặt Cung Chúc Phát Tài, nói: "Ký đi."
Cô xòe tay, một bản khế ước xuất hiện trước mặt Cung Chúc Phát Tài.
Hắc Lang giận dữ: "Con nhỏ này mày có bị ngu không?
Bọn tao mới là người tới trước."
Phương Thần không nhìn bọn họ, chỉ cắm cúi nhập chữ trên bản khế ước, làm xong cô mới đáp: "Ừ, nhưng tôi có quyền lựa chọn."
Thân là người treo ủy thác, nếu có quá nhiều người muốn nhận nhiệm vụ, hệ thống sẽ trao cho Phương Thần quyền lựa chọn và giấy khế ước, để cô có thể tự do chọn người mình muốn giao ủy thác.
Giấy khế ước vô cùng đặc biệt, trừ khi người sở hữu chủ động đưa cho, nếu không ai cũng không thể cướp.
Hắc Lang tức muốn nổ phổi, nhưng Phương Thần không để ý chút nào.
Cung Chúc Phát Tài ký khế ước xong, mừng rỡ cười không khép miệng lại được, lập tức đứng trước mặt Phương Thần, rút kiếm ra nói: "Giờ đây cô ấy đã là người của tao rồi, tụi bây khôn hồn thì cút đi, không là tao thấy lần nào đánh lần đó."
Nói xong, cậu ta nhanh chóng ra hiệu cho Phương Thần đi sang chỗ khác để nói chuyện.
Hai người đi đến quán ăn gần đó, chọn một phòng kín, Cung Chúc Phát Tài cười hớ hớ nói: "Khỏi phải nói chứ, em gái à, em có mắt nhìn người lắm đó, đi theo anh đây là đúng rồi, dăm ba chuyện cỏn con như đánh quái, tôi cày cho em, ba ngày, không, một ngày, hôm nay luôn là lên cấp 20."
Phương Thần nhìn thanh máu đỏ lòm trên đầu cậu ta: "Tôi thấy anh nên hồi máu trước thì hơn."
Cung Chúc Phát Tài cười: "Nên làm nên làm."
Cậu ta lấy một lọ thuốc hồi máu ra uống, lát sau thanh máu đã đầy trở lại.
Cậu quay sang Phương Thần, nói: "Em gái à, bây giờ đi luôn không, đánh nhanh thắng nhanh."
Phương Thần gật đầu, Cung Chúc Phát Tài bèn dẫn cô đi ra khỏi thành Hổ Cáp, đi vào rừng.
Ting~
Đang đi, bỗng Phương Thần nhận được một lời mời kết bạn, cô không chút do dự ấn nút từ chối.
Cung Chúc Phát Tài: "..."
Cậu ta cười bất lực: "Em gái à, không kết bạn làm sao lập đội được?"
Phương Thần ngạc nhiên, hóa ra lời mời kết bạn vừa rồi là của cậu ta gửi.
Cô áy náy nói: "Xin lỗi, tôi không biết là anh."
Cung Chúc Phát Tài xua tay, ấn nút kết bạn thêm một lần nữa: "Có gì đâu."
Lần này, Phương Thần đồng ý rất nhanh.
Sau khi kết bạn xong, Cung Chúc Phát Tài tạo đội ngũ, mời cô vào, thông báo hiện lên trước mặt.
Người chơi Vạn Sự Như Ý thành công lập đội với người chơi Cung Chúc Phát Tài.
Lập đội có nghĩa là hai người hoặc nhiều hơn sẽ đồng hành cùng nhau, chiến lợi phẩm sẽ được chia ra, một bên đánh quái lấy kinh nghiệm bên còn lại cũng sẽ nhận được kinh nghiệm tương đương.
Cho nên nếu người chơi mới không muốn trải nghiệm việc tự cày cấp hoặc lười thì có thể ủy thác người chơi đã lâu cày cấp chung bằng hình thức này.
Cung Chúc Phát Tài mang Phương Thần đến rừng Xuyến Y cách thành Hổ Cáp khá xa, theo như lời cậu ta thì là quái trong rừng rậm gần thành Hổ Cáp quá yếu, kinh nghiệm có mấy chục, giết chúng chỉ tổ lãng phí thời gian.
Rừng Xuyến Y có nhiều quái cấp bậc cao, kinh nghiệm nhiều, vật phẩm rơi ra cũng cao cấp, nhặt sướng hết cả tay.
Phương Thần để mặc cậu ta múa may mồm mép, lúc Cung Chúc Phát Tài lao vào đánh nhau với quái, cô thử sử dụng kỹ năng, nhưng cũng chỉ hồi được vài chục máu, thê thảm đến mức Cung Chúc Phát Tài không nỡ nhìn thẳng.
Sau khi kết liễu quái vật, cậu ta mang theo chiến lợi phẩm đến đưa cho cô: "Rơi bốn cái, em 2 cái tôi 2 cái."
Phương Thần nhìn qua, là sừng của Ma thú Hồn Ngưu, vật liệu cấp B, cô nói một tiếng cảm ơn, rồi cầm lấy bỏ vào trong túi.
Cung Chúc Phát Tài tiếp tục dẫn cô đi, cậu ta làm như vô tình nói: "Phải nâng cấp trang bị thì chỉ số mới mạnh, ngoài ra còn phải khảm thêm đá thuộc tính."
Phương Thần nghiêng đầu nhìn, Cung Chúc Phát Tài đang muốn chỉ cô cách chơi, nhưng lại sợ cô không vui, cho rằng cậu dạy đời mình nên mới nói vu vơ như thế.
Phương Thần cười thầm trong lòng, mở giao diện cửa hàng ra, nhìn thấy túi đá thuộc tính cấp 5 cho người mới bắt đầu, lập tức ấn mua.
Đá thuộc tính chia làm 9 cấp, từ 5 trở xuống có thể mua từ cửa hàng, hoặc làm nhiệm vụ ngày, mở rương báu đều sẽ có.
Nhưng từ cấp 6 trở đi chỉ có trong các sự kiện, phó bản hoặc bí cảnh.
Cho nên nói đá thuộc tính cấp 5 là cấp cao nhất mà Phương Thần có thể có.
Cô hỏi Cung Chúc Phát Tài: "Pháp sư nên trang bị như thế nào?"
Cậu ta quay lại, hớn hở nói: "Trang bị đồ có chỉ số máu càng nhiều càng tốt, ngoài ra còn có phòng ngự, nhưng vẫn ưu tiên máu."
Phương Thần gật đầu, mở túi quà chúc phúc ra, lấy bộ trang bị cấp S mặc lên người.
Cung Chúc Phát Tài trực tiếp hóa đá.
Cô lại mở trang bị ra, đổi toàn bộ đá cấp 5 không thuộc tính thành đá thuộc tính máu, khảm vào trang bị cấp S, sau đó thiết lập tắt toàn bộ hiệu ứng, như vậy cả người cô sẽ không khác gì một pháp sư bình thường với trang phục mặc định.
Cung Chúc Phát Tài ngã quỵ.
Bạn có thấy người chơi cấp 1 nào mặc trang phục cấp S khảm đá cấp 5 chưa???
Lúc cậu còn là cấp 1 vẫn phải mặc trang phục mặc định cấp C rẻ rách, bây giờ cấp 60 rồi còn chưa có hẳn một bộ trang phục hoàn chỉnh, chỉ có giày và nón là cấp S, cô bé này thì ngược lại, mới vào trò chơi đã đập gói một trăm triệu mà cậu ngày nào cũng chỉ dám vô nhìn rồi đi ra, Cung Chúc Phát Tài nhẩm tính, hai mắt choáng váng, trời ơi, đó là bao nhiêu số 0 vậy???
Phương Thần thấy cậu phản ứng mạnh như vậy, cho là cậu đánh quái nãy giờ nên mệt, bèn vào cửa hàng mua một lọ thuốc hồi sức bậc S đưa cho cậu.
"Uống đi, uống xong rồi đánh quái tiếp."
Hai mắt Cung Chúc Phát Tài trợn trắng, run rẩy cầm lọ thuốc như cầm báu vật.
Mẹ cha ơi, loại thuốc đắt đỏ chỉ mua được bằng trân châu này từng bị cậu lén lút nói xấu rất lâu, cười chê nó chỉ là một lọ thuốc hồi máu mà cũng bị nâng giá lên trời, chỉ mua được bằng tiền thật, nhưng thật ra trong lòng sao lại không thèm nhỏ dãi chứ.
Loại thuốc này không chỉ hồi 10.000 máu ngay lập tức, còn hồi thêm 5.000 máu mỗi 5 phút, kéo dài 180 phút, quan trọng là, nó còn tăng thêm 5 điểm máu và 3 điểm thể lực vĩnh viễn, là thần dược bằng tiền hàng thật giá thật mà nằm mơ cậu cũng muốn uống, bây giờ lại được chạm vào nó một cách chân thật.
Không nghĩ tới có ngày Cung Chúc Phát Tài cậu lại được tổ đội với cá voi chúa trong truyền thuyết, còn được ngài thương tình ban cho một vật phẩm hiếm có bậc này.
Cung Chúc Phát Tài nằm dưới đất, vỗ ngực rơi lệ: "Em gái, à không, chị gái, má mi, bà nội, tổ tiên của tôi, từ nay tôi sẽ là người của em, em muốn cưng chiều hay chà đạp như thế nào cũng được hết, từ giờ em chính là thần của tôi, tôi bằng lòng làm con cún của em!"
Cậu ta vừa gào vừa lăn lộn không ngừng, lúc cười lúc khóc.
Phương Thần: ...
Hệ thống, có nên gọi cấp cứu không?