[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 72,799
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Xuyên Không - Dị Giới] Người Chứng Kiến - Quyển 1
Chương 177: Tên tự
Chương 177: Tên tự
Hộp đựng Vân Vũ Niên xuất hiện ngay đúng lúc thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Người bán hàng mừng rỡ, Ngụy An Nhi và Trương Thiên Nhi thì kinh ngạc quay đầu.
Nhưng vừa ngẩng lên đã nhìn thấy một gương mặt tươi cười quen thuộc, Ngụy An Nhi lập tức nở nụ cười, kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ la lên: "Từ Hòa!
Từ Hồng!"
Từ Hòa nhìn thoáng qua Trương Thiên Nhi một cái, sau đó lại nhìn Ngụy An Nhi một lượt từ trên xuống dưới, trong giọng nói mang theo cả sự kinh ngạc cùng lời đánh giá ý vị thâm trường: "Ra khỏi Thương Ly, quả nhiên cô sống rất tốt."
Ngụy An Nhi mừng rỡ không thôi, vội nói: "Từ Hồng, Từ Hòa, sao hai người lại ở đây?"
Nhìn thấy bạn cũ lâu ngày không gặp, Trong giọng nói của cô tràn ngập vui sướng.
Từ Hòa thấy cô nhớ mong mình như vậy, nụ cười cũng sâu hơn rất nhiều: "Ngày Hội giao dịch ở thành Bắc Y vô cùng nổi tiếng, đương nhiên ta cũng muốn đến để trải nghiệm một phen.
Chỉ là không ngờ lại có thể gặp được cô ở đây, nhìn dáng vẻ của cô hẳn là cũng sống không tệ lắm."
Khác với dáng vẻ đơn thuần giản dị khi còn ở Thương Ly, Ngụy An Nhi hiện tại sáng chói rực rỡ, trong mắt lúc nào cũng ẩn hiện ánh sáng, khóe môi treo nụ cười, lung linh như đá quý dưới ánh mặt trời, không ngừng phát ra ánh sáng, khiến người ta không tự chủ bị hấp dẫn.
Ngụy An Nhi tươi cười gật đầu, đang muốn nói thêm thì giọng nói của ông chủ vang lên cắt đứt cuộc trò chuyện của cô: "Cô nương, cô muốn dùng Vân Vũ Niên này lấy Phù Mộ Ảnh đúng không?"
Người đàn ông nhìn chằm chằm quả Vân Vũ Niên trong chiếc hộp, ánh mắt không che giấu được sự kích động, chỉ hận không thể lập tức cầm lấy nó giấu vào trong lòng.
"Đúng vậy, ta muốn dùng nó để đổi lấy Phù Mộ Ảnh."
Từ Hòa đẩy chiếc hộp về phía ông chủ, thản nhiên nói: "Đưa Phù Mộ Ảnh cho ta, thứ này sẽ là của ông."
Người bán hàng mừng như điên, lập tức gói Phù Mộ Ảnh lại thật cẩn thận rồi đưa cho Từ Hòa, sau đó gấp không chờ nổi ôm hộp Vân Vũ Niên vào lòng, không do dự dọn dẹp gian hàng rồi rời đi ngay.
Từ Hòa cũng không cầm hộp Phù Mộ Ảnh lên mà đẩy về phía Ngụy An Nhi, khiêu khích nhìn thoáng qua Trương Thiên Nhi một cái rồi mới cười bảo: "Không cần sốt ruột, là tặng cho cô đấy."
Ngụy An Nhi kinh ngạc: "Hả?
Tặng tôi á?"
Ánh mắt Trương Thiên Nhi trầm xuống, bàn tay nắm tay Ngụy An Nhi hơi siết, nhưng đến cùng vẫn không nói gì, bởi y biết rõ, thứ này quan trọng với cô đến nhường nào.
Từ Hòa cười tươi hơn, dường như rất thích nhìn dáng vẻ ngỡ ngàng của cô và áp lực vô hình từ Trương Thiên Nhi, cô ấy vui vẻ đáp: "Đúng vậy đấy."
Ngụy An Nhi nhìn Phù Mộ Ảnh, do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa tay ra nhận lấy.
Cô quá chăm chú cúi mặt suy tư nên không phát hiện rằng khi cô vừa nhận lấy nó thì Từ Hồng đứng ở phía sau Từ Hòa thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Ngụy An Nhi ngẩng đầu lên, trong lòng hơi phức tạp, có ngàn lời muốn nói nhưng cuối cùng lại chỉ kết thành ba chữ ngắn gọn: "Cảm ơn cô nhiều lắm."
Từ Hòa khoác tay: "Vốn cũng là để tặng cho cô mà."
Ngụy An Nhi khó hiểu, nhưng Từ Hòa cũng không có ý định giải thích ngay mà nghiêng đầu nói: "Tìm một chỗ thích hợp nói chuyện đi, cô cũng không định đứng đây nói chuyện với ta tới chiều chứ?"
Ngụy An Nhi a một tiếng, lập tức gật đầu: "Được chứ.
Hay là hai người đến tiệm bánh mới mở của tôi và tỷ tỷ tôi ngồi một lát nhé?"
Từ Hòa "phụt" một tiếng, bật cười ha hả: "Mở tiệm bánh ở Khu tự trị ngay thành Bắc Y?
Cô...
cô quá lợi hại rồi, có thể làm ra những việc ngoài sức tưởng tượng của ta luôn."
Ngụy An Nhi ngượng ngùng cười cười, cất Phù Mộ Ảnh vào vòng tay không gian rồi dẫn hai người về Xuyên Hạ.
Trong tiệm bánh, Từ Hòa, Từ Hồng cùng Ngụy An Nhi và Trương Thiên Nhi ngồi cùng một bàn.
Không khí trong bàn có chút vi diệu nhưng Ngụy An Nhi và Từ Hòa vẫn rôm rả nói chuyện, một người là không nhận ra, một người là không thèm để ý.
Vĩ Sơ Khánh bưng bánh và trà sữa ra, nở nụ cười chuyên nghiệp nói: "Kính mời hai vị khách quý từ từ thưởng thức."
Từ Hòa và Từ Hồng gật nhẹ đầu.
Ngụy An Nhi thấy nãy giờ chỉ có một mình Vĩ Sơ Khánh phục vụ bèn nghiêng đầu hỏi nhỏ: "Khánh đại ca, Việt đại ca đâu rồi?"
Vĩ Sơ Khánh nhìn vào trong phòng, lắc đầu nói: "Không biết nữa.
Tự nhiên đệ ấy trốn ở trong phòng bếp, có kêu thế nào cũng không chịu đi ra, còn nói rằng thà ở trong đó lau chùi toàn bộ phòng bếp còn hơn phải ra ngoài."
Ngụy An Nhi thắc mắc: "Sao lại thế?
Để muội vào gọi huynh ấy, có người quen đến chơi, huynh ấy biết được hẳn sẽ sẽ vui lắm."
Nhưng cô vừa mới đứng lên, Từ Hòa đã ngăn cô lại.
Cô ấy cười cười, lắc đầu: "Ngài ấy không ra đâu.
Hơn nữa ngài ấy né tránh là vì không muốn gặp mặt bọn ta đấy."
Ngụy An Nhi ngỡ ngàng: "Sao lại như vậy?"
Từ Hòa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cô ngốc quá!
Ngài ấy là thân phận gì?
Bọn tôi lại là thân phận gì?
Hiện tại bọn tôi ở đây, đương nhiên ngài ấy không muốn xuất hiện rồi."
Ngụy An Nhi suy nghĩ một lát, nhớ tới tính tình ưa sĩ diện của Nhuận Khương Việt, lập tức hiểu được, cô ngồi xuống trở lại: "Được, tôi hiểu rồi.
Vậy tôi không đi kêu huynh ấy ra nữa."
Vĩ Sơ Khánh nghe không sót một chữ nào, dáng vẻ bình thường dọn khay mang đi vào, nhưng trong lòng lại đang âm thầm suy tư.
Thân phận của Khương Việt hình như không thấp, hai cô gái kia đều là người không phú thì quý, lại xưng hô tôn kính với đệ ấy.
Ánh mắt của Vĩ Sơ Khánh hơi tối đi, sau đó lại như đột nhiên nghĩ tới điều gì, bỗng trở thành một tia sáng rực rỡ.
Hắn đi vào trong phòng bếp với điệu bộ vui vẻ như thường, khoác vai Nhuận Khương Việt bắt đầu nói chuyện với cậu.
Bên ngoài, Ngụy An Nhi hỏi thăm tình hình của nhà họ Tạ, Từ Hòa biết rõ rằng đây chính là điều cô quan tâm nhất ở Thương Ly, vì thế cũng kể cho cô nghe đôi chút.
Từ Hồng ở bên cạnh luôn yên lặng không nói một lời, chỉ có ánh mắt thi thoảng dừng trên người Ngụy An Nhi, nhưng cũng không lên tiếng nói chuyện, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà sữa, thỉnh thoảng rũ mắt như đang suy nghĩ gì đó nhưng rất nhanh lại hồi phục tinh thần.
Trương Thiên Nhi vốn muốn rời đi để cho Ngụy An Nhi thoải mái với bạn bè, nhưng nghĩ đến ánh mắt khiêu khích của Từ Hòa ban nãy, y quyết định sẽ không đi đâu hết mà luôn ngồi bên cạnh cô, đồng thời quan sát phản ứng của Ngụy An Nhi, thấy cô vẫn bình thường, không hề khó xử hay sượng khi y ở đây, khóe môi hơi cong lên.
"Từ Hòa, Từ Hồng, hai người các cô đến đây để tham dự hội Giao Dịch à?
Không đúng, nếu tham dự hội Giao Dịch thì phải đến từ đầu ngày chứ, bây giờ hội Giao Dịch đã kết thúc rồi mà?"
Ngụy An Nhi tò mò hỏi.
Từ Hòa nhìn cô với ánh mắt khen ngợi: "Cô giỏi đấy.
Đúng là lần này bọn ta đến đây không phải là để tham gia hội Giao Dịch."
Cô ấy tươi cười đầy thâm ý: "Nhưng mục đích chân chính thì không thể nói cho cô biết được."
Ngụy An Nhi à một tiếng, cũng không thất vọng .
Hai người bọn họ làm việc cho nhà họ Từ, cũng làm việc cho Hoàng Thất, những chuyện đó cô không có tư cách biết, cũng không có nhu cầu biết.
Cô không muốn biết quá nhiều, càng nhiều sẽ càng dễ bị diệt khẩu.
Từ Hòa thấy cô không hỏi nữa, nụ cười trên mặt càng sâu hơn: "Tuy nhiên, lần này bọn ta sẽ ở lại đây khá lâu đấy, cũng có thể thuận tiện ủng hộ tiệm bánh của cô và tỷ tỷ của cô."
Lúc nhắc đến bốn chữ "tỷ tỷ của cô", Từ Hòa tươi cười đầy thâm ý, Từ Hồng cũng ngẩng mặt lên nhìn Ngụy An Nhi.
Chỉ bằng ánh mắt này, Ngụy An Nhi đã biết, họ biết được thân phận của Diệp Song Uyên, cũng biết được quan hệ của cô với Diệp Song Uyên không hề bình thường.
Tuy nhiên, cô cũng không lo sợ.
Từ Hòa nói thẳng ra như vậy, hẳn không có ý xấu gì với hai người các cô.
Cô bình tĩnh đáp: "Lúc nào đến cũng hoan nghênh.
Hai người đã tặng Vân Vũ Niên cho tôi, tôi cũng không có gì làm đáp lễ, chi bằng sau này hai người đến đây làm khách, tôi sẽ nói với Uyên tỷ tỷ tính hết vào phần của tôi."
Từ Hòa cười rộ lên, nói: "Ấy chà, đãi ngộ lớn đến vậy à?
Vậy xem ra ta phải thường xuyên đến đây mới được."
Vừa nói xong dứt câu, cô ấy nhìn thoáng qua Trương Thiên Nhi, đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ.
Y đáp trả bằng một ánh nhìn lạnh nhạt.
Nụ cười của Từ Hòa càng sáng lạn hơn, nhìn như cực kỳ thân thiện giao lưu, nhưng sóng ngầm bên trong mãnh liệt như thế nào thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu.
Ngụy An Nhi không hề ý thức được đoạn giao tranh này, cô cười nói: "Hai người thường ghé chơi là vinh hạnh của tôi."
Từ Hòa cười rộ lên, dường như rất cao hứng khi nghe được câu trả lời này, rồi như nghĩ tới gì đó, cô ấy lấy một bức thư màu tím viền vàng vô cùng sang trọng đưa cho cô, nói: "Đây là thư của Yến quận vương gửi cô."
Ngụy An Nhi có chút kinh ngạc: "Yến quận vương?
Ngài ấy gửi thư cho tôi làm gì?"
Từ Hòa bật cười: "Làm sao tôi biết được.
Hay là cô cứ mở ra đọc đi, đọc xong chẳng phải sẽ biết sao?"
Ngụy An Nhi ngượng ngùng sờ mũi.
Cô đã có thói quen rằng Từ Hòa cái gì cũng biết nên cứ theo bản năng hỏi mà quên mất đây là thư người khác gửi riêng cho mình.
Đưa tay bóc lớp sáp niêm phong, Ngụy An Nhi mở ra nhìn, chỉ thấy bên trong là một tấm thiệp cứng màu trắng, chữ viết bằng mực tím lấp lánh vô cùng xinh đẹp, thì ra là thư của Yến quận vương thay mặt cho Thập nhất hoàng tử và Thập nhị công chúa mời cô đến Tử Mặc làm khách vào tháng ba năm sau.
Ở Tử Mặc, cứ mỗi tháng ba hằng năm là lúc ngàn hoa đua nở, người ta cũng sẽ tổ chức một lễ hội lớn ở kinh thành, tên là Lễ hội Ngàn Hoa.
Trong lễ hội này, sẽ có rất nhiều những loài hoa hiếm có và quý giá từ khắp nơi trên Tử Mặc được mang đến triển lãm, những món ăn và đồ trang trí bằng hoa cũng được thợ thủ công tài tình sáng tạo, người người thi nhau chưng diện để được đẹp hơn hoa...
Nói tóm lại, đây là một lễ hội rất náo nhiệt, thu hút rất nhiều người cả trong và ngoài nước đến xem.
Cuối thư, Yến quận vương còn đặc biệt nhấn mạnh rằng Nhị hoàng tử cũng sẽ đến tham dự Lễ hội Ngàn Hoa, Ngụy An Nhi đọc mà sống lưng lạnh toát, vội quay đầu nhìn Trương Thiên Nhi, tuy nhiên y vẫn rất bình thường, vì thế cô an tâm đọc tiếp.
Bức thư kết thúc bằng một dấu mộc khá bắt mắt, nó có màu tím sáng rực rỡ, bên trong viết hai chữ cách điệu.
Ngụy An Nhi tò mò xem kỹ, vô thức đọc lên thành tiếng: "Phi...
Trì..."
Cô nhíu mày, hiếu kỳ nhìn chằm chằm một lát.
Từ Hòa lập tức hỏi: "Sao thế?
Có gì lạ sao?"
Ngụy An Nhi thành thật chỉ vào hai chữ đó: "Phi Trì?
Dấu mộc của ai vậy, sao lại ở trong thư của Yến quận vương, thật là kỳ lạ."
Theo cô nhớ, tên của Yến quận vương cũng không phải Phi Trì, mà là Tử Mặc Băng Chương.
Ánh mắt Từ Hòa nhìn cô kinh ngạc một chốc.
Từ Hồng như hiểu ra, ánh mắt dời sang Trương Thiên Nhi, mượn ly trà sữa che lấp ánh nhìn đầy suy tư của mình.
Từ Hòa kinh ngạc một lát, nói: "Đó là tên tự của hắn, cô không biết sao?"
Ngụy An Nhi: "Tên tự?
Lần đầu tiên tôi biết đấy."
Từ Hòa còn chưa kịp lên tiếng, Từ Hồng đã đặt tách trà xuống, điềm đạm nói: "Những người sinh ra trong gia đình quyền quý, đại gia tộc đều rất tự cao, ngoài tên lúc nhỏ mà họ đặt cho con của mình ra, khi đứa trẻ lớn lên, nó sẽ được đặt thêm hai cái tên khác.
Một cái tên gọi là tên phổ thông, dùng để xưng hô với người bên ngoài, để cho người ngoài gọi và cũng là danh xưng thường dùng.
Còn một cái tên còn lại được gọi là tên tự, chỉ dùng để cho người thân trong gia đình hoặc những người thân thiết gọi.
Đó cũng là cái tên được đi khắc trong gia phả, là tên chính thức đại diện cho con người của người đó."
Ngụy An Nhi hiểu ra: "Hóa ra là thế!"
Tên tự của người ở đây và tên tự ở thế giới cũ của cô có chút khác biệt, nhưng Từ Hồng giải thích ngắn gọn dễ hiểu, cô đã phân biệt được ngay:
"Vậy ra Phi Trì là tên tự của Yến Quận Vương?"
Từ Hòa gật đầu, cười ngâm ngâm nói: "Không sai.
Hắn có thể dùng tên tự để gửi thiệp cho cô, ý là hắn xem cô không phải người ngoài rồi đấy."
Ngụy An Nhi nhớ tới chàng trai đó, ánh mắt vô thức liếc sang Từ Hồng, trong lòng thầm thở dài một tiếng: Tương Vương có ý, Thần Nữ vô tình.
Cô chợt nghĩ tới một chuyện: "Vậy, hai người có tham dự Lễ hội Ngàn Hoa này không?"
Từ Hòa lúc này mới biết hóa ra là Tử Mặc Băng Chương mời cô đến dự Lễ Hội Ngàn Hoa ở Tử Mặc.
Cô ấy cười nói: "Đương nhiên là đi rồi, cho dù với thân phận cá nhân hay thân phận đại diện cho Hoàng Thất cũng đều phải đi."
Ngụy An Nhi nhớ rõ lần đầu tiên cô gặp gỡ người của Hoàng thất Tử Mặc vẫn là nhờ vào mối quan hệ của Từ Hồng.
Nhìn sơ qua thì nhà họ Từ và Tử Mặc có quan hệ rất thân thiết, cũng có thể suy ra Thương Ly và Tử Mặc rất thân thiết.
Từ Hồng đột nhiên hỏi: "Cô có đi không?"
Nghĩ đến tháng ba năm sau còn rất lâu, hẳn là việc ở nhà họ Tạ cũng đã giải quyết xong rồi, cô cũng có thể đến Tử Mặc Quốc để gặp gỡ nhà họ Chu, Ngụy An Nhi bèn đáp: "Tôi không dám chắc, nhưng khả năng cao là sẽ đi đấy."
Từ Hồng gật đầu một cái, lại không tiếp tục nói chuyện, nhưng Từ Hòa rất hoạt ngôn, cô ấy chậm rãi nhấp tách trà, hứng thú hỏi: "Này Ngụy An Nhi, tên tự của cô là gì thế?"
Ngụy An Nhi giật mình một chút, lập tức lắc đầu: "Không, tôi không có tên tự."
Trong lòng cô rối rắm, đang không biết nên suy nghĩ lý do gì để lấp liếm cho qua chuyện này, nhưng Từ Hồng lại như đã biết trước, gật đầu: "Cũng phải.
Có một thời gian tên tự chỉ được quyền dùng cho những tầng lớp quý tộc trở lên.
Hiện tại mặc dù Hoàng thất đã bãi bỏ lệnh cấm để dân chúng tự do đặt tên tự, nhưng người dân vẫn chưa thích ứng được, cho nên tên tự không phổ biến lắm."
Ngụy An Nhi toan định hỏi tên tự của Từ Hòa là gì, nhưng chợt nhớ ra đó là tên riêng chỉ dùng cho những người thân thiết gọi cho nên cô đã kịp nín lại trước khi thốt ra.
Chỉ là không ngờ tới, Từ Hòa lại nhìn cô, như biết cô định hỏi gì, cô ấy tủm tỉm cười: "Này, cô biết không?
Tên tự của ta là Niệm Vi đấy."
Ngụy An Nhi sửng sốt.
Không ngờ Từ Hòa lại chủ động nói với cô tên tự của mình.
Cô lẩm nhẩm: "Niệm Vi...
Từ Niệm Vi.
Thật sự là một cái tên rất đẹp."
Từ Hòa nghe cô đọc tên mình thì híp mắt cười, nghe cô khen tên mình đẹp thì nụ cười ấy càng mở rộng hơn.
Cô ấy nói: "Cảm ơn lời khen của cô.
Tôi cũng tự cảm thấy tên mình rất đẹp."
Ngụy An Nhi bật cười.
Rời khỏi kinh thành, hầu như Từ Hòa cũng đã trở nên khác biệt.
Cô ấy tràn đầy sức sống hơn, cũng hài hước hơn rất nhiều.
Nhưng cũng có những người không thay đổi, tỉ như Từ Hồng.
Ngụy An Nhi nhìn sang Từ Hồng, thấy nàng ấy im lặng, đôi mắt hơi rũ xuống, con ngươi khuất sau hàng mi cong dài, khiến cô không nhìn rõ được biểu cảm của cô ấy.
Như cảm nhận được ánh mắt của cô, Từ Hồng ngước mắt nhìn lên.
Cho là Ngụy An Nhi tò mò tên tự của mình, nàng ấy suy nghĩ khoảng chừng ba giây thì khẽ nói: "Tên tự của ta là Niệm Hân, Từ Niệm Hân."