Khác Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
322735095-256-k65152.jpg

Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Tác giả: KhngLongXanhh
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào một ngày đẹp cmn trời, khi Việt Nam cùng các vị lãnh đạo cấp cao( những người có tiếng nói/ảnh hưởng lớn trong giới Countryhumans) đang ngồi thư giãn ăn bánh uống trà thì không biết từ đâu một cái hố đen hút cả bọn vào và rồi họ xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết nơi mà Việt Nam là phản diện chính...

Lưu ý:
Tác phẩm là bản chuyển thể từ chat sang dạng tiểu thuyết.

Tác phẩm gốc là của tác giả lyna-chan bên Mangatoo

- Truyện không mang ý phỉ báng hay xúc phạm bất kỳ quốc gia nào.

- Truyện không theo lịch sử/chính trị thật
- Truyện mang yếu tố hư cấu không có thật nên khuyến cáo độc giả không lan truyền hay áp dụng.



xuyênkhông​
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 1: Mở Đầu


__ Một buổi sáng năm 2280__

Ở một nơi nào đó, khung cảnh yên bình hiện ra trước mắt.

Người con trai mang tên Việt Nam đang cùng ngồi thưởng trà với những vị tiền thế đầy quyền lực của các nước.

- Này Việt Nam! _Prussia đặt nhẹ tách trà xuống bàn rồi hướng mắt nhìn Việt Nam.

- Hửm? _Việt Nam quay sang nhìn ngài Prussia

- Ta có hơi thắc mắc..sao hôm nay cậu lại có mặt ở đây?

Không phải bình thường cậu rất bận sao? _Prussia hiện rõ nét mặt thắc mắc, khó hiểu.

- Ở nhà ồn quá nên ta đến đây cho yên tĩnh_ Việt Nam nhẹ nhàng nói, đôi mắt cũng khép lại tỏ vẻ thư giãn.

- Ồ..ai có thể làm ồn cậu nhỉ? _Prussia ngắm nghía tách trà rồi cất tiếng hỏi

- Là hai đứa Mặt Trận và Việt Nam Cộng Hòa_ Đại Nam đặt ly trà xuống bàn, ngài quay qua trả lời thay Việt Nam.

- Hai đứa đó rảnh quá nên sinh nông nổi_ Đại Nam mấy phần ngán ngẩm nói

- Thằng Mặt Trận thì lấy AK còn thằng VNCH thì không biết tìm đâu ra mấy quả bom mini...giờ nhà chắc cũng nát rồi _Đại Nam càng nói càng lộ rõ sự chán nản.

Nghĩ thôi cũng biết giờ nhà đang loạn thế nào rồi...

- Ta nghĩ mấy quả bom mini là tìm ở chỗ hậu thế của Korean Empire đấy_ German Empire với lấy miếng bánh rồi qua sang châm chọc K.E

- Vậy là ta đây phải xem lại vị hậu thế North Korea rồi.._Korean Empire cười nói, hai bàn tay đan vào nhau

Bầu không khí nói chuyện xem ra là không được vui vẻ gì rồi~

*Cốc Cốc Cốc*

[Tiếng gõ cửa]

- Vào đi! _Prussia nói lớn

*Cạch*

[Tiếng mở cửa]

- Xin chào!

Cửa vừa mở, 3 vị lãnh đạo bước vào.

Người vừa niềm nở nói lời " Xin chào" là Association of South East Asian Nations

- Mọi người đến đông đủ cả nhỉ?

Vị cầm trên tay mớ tài liệu và bước vào kế ASEAN là United Nations

- Còn chỗ ngồi không?

Kế tiếp là European Union.

- Các ngươi đến trễ 10 phút đấy!_ United Kingdom tay nâng tách trà nói, ánh mắt biểu thị thái độ không hài lòng.

- Ôi thôi nào, có 10 phút thôi mà~ _ E.U không tỏ ý xin lỗi mà thay vào đó là 1 thái độ nhởn nhơ.

- Ngài làm tốn thời gian của ta quá đó! _ Việt Nam liếc mắt nhìn E.U

- Hửm?

Việt Nam cũng ở đây sao?~ _Vẫn với cái thái độ đó nhưng trông bất ngờ hơn.

- Nếu biết cậu ở đây thì bọn ta đã đến sớm hơn rồi^^ _ U.N cười trừ như muốn xoa dịu Việt Nam.

- ....

- ehem!

Ta có vẻ bị lãng quên quá nhỉ? _ASEAN cất tiếng

- Hửm?

Ngài ở đó từ khi nào vậy? _Việt Nam qua sang nhìn, có lẻ nãy giờ cậu không để ý đến ngài ASEAN lắm..

*Phập*

Một nhát xuyên tim~

- " Em đùa tôi sao Việt Nam?" _ASEAN chỉ biết ôm tim mà khóc ròng thôi

- Thật đúng là đau lòng mà..

-...Kệ ngài, xin lỗi vì bất kính nhưng ta không quan tâm ngài đau lòng hay gì đâu _ Việt Nam híp mắt lại.

- * Haha dừa lắm!* _ U.N cười thầm nhìn ASEAN

- * Bị người ta phũ chưa kìa~*_ E.U nhìn ASEAN với ánh mắt gợi đòn làm sao..

- * Keme ta!

Các ngươi hơn được không mà cười?* _ ASEAN tức lắm nhưng cũng chỉ liếc mắt nhìn thôi chứ không dùng tới vũ lực.

- Các ngài đủ chưa?_ Việt Nam nhìn họ cũng đủ biết cả ba đang giao tiếp bằng mắt rồi..

*Cốc Cốc Cốc*

* Cạch*

*RẦM*

- Qq gì vậy!? _ Đại Nam bất ngờ mà quay ra nhìn cánh cửa vừa ngã xuống

Có hai người từ ngoài chạy vào, nét mặt hớt hải.

- Djtme có chuyện rồi!!

Kẻ thẳng chân đạp ngã cửa và bước vào với câu chửi là Japan Empire.

- Có chuyện gì cũng từ từ nói chứ làm con c*c gì phải đạp cửa? _ French Empire nói lớn.

- Đm đếch bình tĩnh được!

Có chuyện rồi!!

Kẻ bước vào cùng Japan Empire là Italian Empire

- Rốt cuộc là có chuyện quái gì mà các ngươi hớt hải vậy?_ German Empire

- Ngài Đệ Tam đang chuẩn bị cho nổ bom kìa.._Chầm chậm bước vào sau, Vietnamese Empire nói

- Gì..người vừa nói gì cơ!?_German Empire từ bình tĩnh chuyên sang hơi hoảng

- Hai vị Ussr và Nazi đang đánh nhau trước sảnh chính_ Vietnam Empire cười đầy bình tĩnh nói.

Nghe vậy tất cả họ đều vội chạy ra xem tình hình..

- Đm Đánh Nhau Ai Đời Lại Dùng Đến Bom!?

- Câm Họng Mày Lại Đi!!

Tao Nhất Định Sẽ Cho Mày Banh Xác!!

Người ôm quả bom chạy đuổi theo người kìa là Nazi Germany, còn vị vừa cất tiếng chửi là Ussr

Tất cả nhìn mà ngán ngẩm...có khi lơ mơ lại chết cả lũ chứ đùa..

- Dừng!! _Việt Nam bước tới la lớn.

Nazi và Ussr đang chạy thì đứng lại, mặt rõ ngơ ngác

- Rồi! _Việt Nam nói xong thì bước tiếp.

Như bừng tỉnh, Nazi vội vàng nói:

- Này!..không như cậu nghĩ đâu Việt Nam!!

Là ta quá kích động..

- ..Không cần giải thích_Việt Nam không có ý gì là sẽ tin lời nói của Nazi cả

- "...mất bà cái hình tượng rồi"_ Thâm tâm Nazi giờ đang giãy đành đạch như cá ý

Công sức ngài cố giữ cái hình tượng chuẩn chỉnh trước mặt Việt Nam giờ nát cả rồi~

- * Cho chừa*_ Ussr liếc nhìn Nazi

- * con c*c *_Cái ánh mắt ấy như Nazi như muốn nuốt sống Ussr vậy.

-....

Được rồi, tất cả đều tạm ổn nhỉ?

Nên quay lại việc chính nào..

- ..um..chúng ta bắt đầu được rồi chứ? _United Nations cầm trên tay tài liệu và giấy thông báo.

- Được rồi-i...-

Chưa để câu nói được hoàn chỉnh, một cái hố đen bất thình lình xuất hiện hút trọn tất cả mọi có mặt tại đó vào...

-...Djtme Chỗ Quái Nào Đây!?_Việt Nam trong lúc tức giận đã lỡ miệng chửi..

- Ồ~ Việt Nam..hiềm khi thấy cậu chửi thề đấy vị hậu thế của ta~ _Đại Nam trông khá bất ngờ nhưng rồi cũng bình thường lại.

- Ta hơi bất ngờ nên lỡ miệng..._Việt Nam chấn chỉnh lại mình.

- ehem!

Mọi người xem chúng ta đang ở đâu đây này.._Ussr đi quanh

Một nơi tối mịch nhưng lại có chút ánh sáng lấp lóe mờ nhạt

- Xin chào!~

Bóng dáng một người con gái bỗng chốc hiện ra

- Oái!!

Giật hết cả mình! _ Italian Empire bị bất ngờ tí thì đấm vào mặt nữ nhân kia rồi..

- A xin lỗi ngài nha..

- Ngươi là ai? _ Việt Nam bước đến hỏi

- Xin tự giới thiệu, tôi là Giang Nhi, là hệ thống xuyên không cao cấp!

Cô gái trẻ tự tin giới thiệu mình.

- Hệ thống xuyên không?

- Vâng!

- Sao nghe như mấy cuốn tiểu thuyết xuyên không thế nhỉ??_ Japan Empire

- Yep, nó đó! _Cô nàng Giang Nhi cười nói..

-...Đùa?_ Prussia ngơ ra

-...Rồi giờ sao? _Việt Nam nhìn cô gái tên Giang Nhi rồi quay lại nhìn những người kia.

- Ngài có quyền tự nguyện xuyên không hoặc sẽ bị ép! _Giang Nhi cười híp mắt rõ nguy hiểm.

- Chọn đi~

-...Chọn kiểu quái gì thì ta cũng phải xuyên không??_ Việt Nam

- Ừm thì đúng là vậy đó!

Thế ngài có xuyên không??

- Giờ ta có chọn hay không thì người cũng sẽ ép ta xuyên không..thế ngươi hỏi để làm quái gì trong khi ngươi là người quyết định tất?? _Việt Nam nhíu mày

- "..nghe hơi rối ấy;-; "

- À mà thôi đi, các ngài đọc cuốn này trước đi_ Giang Nhi lấy một quyển sách ra.

Việt Nam im lặng cầm lấy và đọc nó, thấy vậy những người kia cũng xúm lại đọc chung, riêng ngài Japan Empire thì không đọc cũng một phần nào đoán được rồi.

_Sau vài phút đọc_

Việt Nam bình tĩnh ngồi uống miếng trà với United Kingdom, trái lại thì những người kia kiểu:

- Đm truyện như **** _United Nations bực tức

- Dell thể hiểu!? _ASEAN ngồi suy ngẫm

- Má nó như con c*c _ French Empire gào thét

- Bình tĩnh nào.._Russian Empire thì cố hít thở đều gửi bình tĩnh.

- Bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh..._Ussr lầm bầm

- Bình tĩnh không được mất kiểm soát.._ Nazi cũng lầm bầm nhưng rồi..

- "Djtconme nó!!

Truyện như qq" _ Thâm tâm Nazi gào thét điên loạn cả rồi..

Khác với ngài Nazi, German Empire có lối xử lí mất kiểm soát hơn khi đã xé cuốn tiểu thuyết đó thành 7749 mảnh..

- "Bình tĩnh nào..không được mất kiểm soát"_ Prussia đang cố bình tĩnh...

- Truyện như c*c hãm loz vãi ra _Italian Empire chửi câu nào tục câu đó...

Bình tĩnh hơn tất cả nhưng cũng đang có những hành động kì lạ nhất..Vietnamese Empire ôm Việt Nam từ sau và để cậu ngồi trong lòng mình..

- Việt Nam...anh sắp mất bình tĩnh rồi..._ Vietnamese Empire khẽ thì thầm vào tai Việt Nam...

- Cậu bỏ Việt Nam ra được rồi đấy!_ United Kingdom hiện rõ sự tức giận trên gương mặt..

- Không nha^^ _Vietnamese Empire trả lời United Kingdom bằng cái thái độ như muốn ăn đấm.

- " May mà mình chưa đọc nó"_ Giữ cho mình sự bình tĩnh nhất là Japan Empire

- " Mình có đem theo quả bom nguyen tử nào không nhỉ?" _ Và người đang có suy nghĩ bất ổn nhất lúc này là Korean Empire

- Được rồi!

Các ngài bình tĩnh lại đi! _Việt Nam dứng dậy nói

- Ta không tức thì hà cớ gì các ngài lại tức đến thế chứ?

- Tức thay cậu đấy Việt Nam!

Truyện rõ hãm! _E.U nói

- ....

- um...Được rồi, giờ tôi cho các ngài xuyên không nhá? _Cô cười tươi hỏi, gương mặt có chút ngây ngô.

- Từ từ đã nào cô gái! _Việt Nam bước đến gần Giang Nhi.

- Trước hết ta muốn cô hay giữ nguyên sức mạnh thể chất ban đầu của bọn ta.

- ui giời, dễ ợtt _Giang Nhi tự tin nói.

- Kế tiếp ta muốn cô gửi tài liệu công việc ở thế giới thức của ta qua thường xuyên _Việt Nam nói tiếp yêu cầu.

Yêu cầu thứ 2 có vẻ quan trọng.

- Vâng, cái này thì được thôi..nhưng ngài có thể để công việc lại cho cấp dưới của ngài làm mà?

Đâu việc gì phải gánh thêm trông khi thế giới ngài chuẩn bị xuyên không sẽ gặp nhiều thứ rắc rối? _Giang Nhi đưa ánh nhìn thắc mắc hướng về phía Việt Nam.

-...ta không yên tâm để người khác làm... _ Việt Nam e ngại nói.

- Các anh em của ngài thì sao ạ?

Họ giỏi mà?_ Giang Nhi hỏi tiếp.

- Không, họ thì càng không nên đưa, đặc biệt là Đông Lào và tên VNCH!!_Việt Nam nói

- Sao ạ??_ Hình như Giang Nhi có khá nhiều thắc mắc

- VNCH thì ta không tin tưởng..tên Ngụy đó chỉ giỏi làm gánh nặng thôi chứ không giúp được gì!

- Đông Lào thì vứt đi...để người nóng tính như Đông Lào quản nước có mà WW IV xảy ra luôn đấy.

- Còn Việt Minh thì bận việc khác rồi, Mặt Trận thì cũng được..nhưng ta không đảm bảo khi họp hội nghị thì Mặt Trận có đấm luôn đối tác hay không...

-...;-;

Cô nàng Giang Nhi nghe xong cũng cạn lời rồi.

Cứ để tự tay Việt Nam làm là tốt nhất!

-..ờm thôi vậy_ Giang Nhi chấn chỉnh lại

- Hàng ngày tôi sẽ chuyển tài liệu qua cho ngài còn giờ thì xuyên không nhá?

- Ừm!

Chuẩn bị..hệ thống mở.....

1%..

5%..

13%..

19%..

38%..

56%..

80%..

99%..

100%...

Loading...

__Hết Chapter 1__
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 2: Hai Ông Anh Âm Binh


Trích tóm tắt nội dung cuốn tiểu thuyết mà họ đã đọc ở chap trước:

Nữ chính là một cô gái vô cùng xinh đẹp, tài giỏi và cực kì yêu tiền, cô được gọi với cái tên là Layza Kiki.

Cô tuy xinh đẹp là vậy, lòng dạ lại chẳng mấy tốt đẹp.

Cô luôn giả vờ yếu đuối, ngây thơ để hãm hại nam phụ là Việt Nam nguyên tác.

Nam phụ Việt Nam có phần nhu nhược, luôn nghĩ cậu và họ là bạn thân nên mặc cho bị đánh mà không hề phản kháng lại.

Nam chính đều là các Countryhumans tài năng, thông minh và có ngoại hình vô cùng điển trai, cao ráo.

Họ được mô tả như những kẻ mù quáng khi luôn nghe theo lời nữ chính mà không mảy may nghi ngờ.

Họ nhiều lần ra tay đánh đập, phỉ báng, sỉ nhục nam phụ.

___________

Sau khi hệ thống xuyên không mở, Việt Nam cùng các vị tiền thế quyền lực đã rơi vào cuốn tiểu thuyết lắm tình tiết lâm li bi đát với mớ drama lộn xộn.

- Um..._Việt Nam từ từ mở mắt dậy sau một giấc ngủ ngắn tại một nói xa lạ...

- Chỗ Quái Nào Đây!? _Tỉnh táo lại mà nhìn xung quanh, mọi thứ với ngài Việt Nam như một cơn ác mộng vậy..

Cả căn phòng trước mắt ngài được phủ một màu hồng nhạt, trông khá nữ tính.

Theo nguyên tác, căn phòng được một nhà thiết kế do nữ chính-Layza Kiki mời đến làm cho Việt Nam.

- Đây sẽ là nơi mình ở trong khoảng thời gian sắp tới sao..?_Việt Nam càng nghĩ càng không muốn chấp nhận.

-....Mình có nên đốt cháy căn phòng này không?_ Thật sợ hải!

Ngài ghét việc phải ở lâu dài tại nơi mình không thích, ngài cũng không thích một nơi hoa lệ...

Khi nhắc đến một căn phòng màu hồng thì mấy ai cũng sẽ nghĩ nó chẳng đẹp, nhưng đây là căn phòng do một nhà thiết kế có tiếng làm.

Diện tích rộng khoảng 100m² cả thể phòng ngủ và phòng vệ sinh.

Căn phòng đước tô xen hồng và trắng, có vài chỗ được điểm mạ vàng.

Đèn làm bằng pha lê trắng, rèm cửa cũng là loại làm bằng vải cao cấp.

Bàn ghế đều là làm từ gỗ sưa đắt đỏ.

- Nơi này đúng là quá xa xỉ mà..

Ngắm nghía căn phòng hoa lệ này thế là đủ rồi.

Ngài bước chân ra khỏi giường, tay chạm nhẹ vào chiếc bàn cạnh giường rồi suy tư.

- Phòng vệ sinh là hướng này nhỉ..? _Việt Nam dựa vào chút kí ước còn sót lại của nguyên chủ rồi bước đi.

Bước vào nhà vệ sinh, ngài ngắm nhìn chính mình trong gương.

Nguyên chủ mang một nét đẹp ngây thơ, thuần khiết...và đó không phải điều ngài muốn.

Gương mặt của nguyên chủ không hợp với ngài lắm..ngài không phải kẻ ngây thơ hay thuần khiết.

- Mình cảm thấy không thoải mái lắm với cái thân hình này..._Nhìn ngài bây giờ mà xem?

Thật sự rất giống một học sinh cấp 3 yếu đuối đó..

*Hệ thống chuyển đổi-..*

Sau âm thanh ấy, cả cơ thể ngài bắt đầu biến đổi..nói đúng hơn là hệ thống đang biến cơ thể của nguyên chủ thành cơ thể giống hệt của ngài ở hiện thực.

- Hệ thống tốt đấy!_Việt Nam nhìn lại mình, quả nhiên cơ thể, hình dáng của chính mình là tốt nhất.

__Một lúc sau__

Việt Nam vệ sinh cá nhân, tấm rửa xong xuôi cả rồi thì cũng bước ra khỏi nhà vệ sinh cá nhân.

*Cốc Cốc Cốc*

Âm thanh gõ cửa từ cửa phòng

- Hửm?

Vào đi _Việt Nam ngước nhìn đến cánh của phòng.

*Cạch*

Cánh cửa từ từ mở ra, người từ tốn bước vào là Đại Nam.

- Xuống ăn sáng đi-...

Cảnh trước mắt khiến ngài Đại Nam phải khựng lại, máu mũi chảy xuống, mặt thì đỏ lên..

- V-Việt Nam...

Ngài lấp ba lấp bấp không nói nên câu..

Ngài như vậy cũng phải thôi.

Việt Nam giờ chỉ quấn đúng một cái khăn tấm thôi..chiếc khăn vốn không đủ để che cơ thể cao 1m8 với nhưng cơ bắp săn chắc...những giọt nước còn động lại trên cơ thể ngài khiến bao người phải đổ gục...

- À..xin lỗi ngài, nguyên chủ không có bộ nào vừa với tôi nên..._Việt Nam e ngại nhìn Đại Nam rồi nói.

Quả đúng là không vừa!

Nguyên chủ chỉ cao có 1m65, thân hình cũng tương đối nhỏ nhắn.

- Um..cậu ở yên đây cho ta, ta sẽ tìm giúp cậu một bộ.

Nhớ kĩ là ở yên đây không đi đâu hết!!_Đại Nam nói rồi đóng mạnh cửa chạy đi.

- À vâng..

Một lúc sau, Đại Nam quay lại, tay cầm theo một chiếc áo sơ mi trắng, quần đen dài kèm thôi một cái cà vạt đen.

Việt Nam mặc quần áo xong xuôi thì bước xuống nhà.

Vừa xuống thì hai người anh của nguyên chủ đã chào hỏi ngài bằng cái thái độ khó chịu..

- Tsk Giờ Này Mày Mới Chịu Xuống Đấy À!?

- Mày làm tao đói sắp chết rồi đây này!!?

-...

Việt Nam chỉ nhìn chứ cũng không nói gì.

- Im lặng! _Đại Nam khó chịu ra mặt..

- Vâng...

- Tsk Cha lại bênh nó!

- VIỆT NAM CỘNG HÒA!! _Đại Nam nhấn mạnh tên hắn, chính hắn-VNCH, người anh trai thứ của nguyên chủ Việt Nam.

- ....

Nhìn thấy thái độ đó của Đại Nam, VNCH cũng mấy phần là rén rồi.

- Mày nói chi cho cha giận rồi kìa...

Người anh trai cả của nguyên chủ Việt Nam là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam khẽ nói nhỏ với VNCH

- Nhưng rõ là cha đang bênh nó!!_ VNCH bản tính vốn đơn giản nên từ trong lời nói đến biểu cảm trên gương mặt cũng hiện rõ sự "thật lòng" đến mức muốn đánh.

- Bộ tôi có làm gì sai sao..?_ Việt Nam Chầm chậm ngồi vào bàn ăn rồi hướng mắt nhìn VNCH hỏi.

- Rõ sai!!_ VNCH căng mắt lên nhìn Việt Nam như muốn dọa đối phương.

- Nói thứ xem tôi đã sai chỗ nào? _ Việt Nam vẫn bình thường nói

- Thì..mày hay bắt nạt Kiki rồi còn khó ưa với hay đeo bám nữa!_ Mắt hắn hướng lên trần nhà như cố nhớ xem rốt cuộc Việt Nam đã làm gì khiến hắn ghét.

- Ồ..._Ngài vẫn bình tĩnh gắp miếng đồ ăn.

Xem ra là đang nghĩ xem nguyên chủ đã làm vậy thật hay chỉ là bịa đặt.

- Tôi không rõ về những gì anh nói lắm, nhưng anh cũng đừng quá lo vì sau này tôi sẽ chẳng đụng đến anh làm gì nữa! _Việt Nam hướng nhìn VNCH rồi cười cười..nụ cười mang theo sự giả tạo đến nghẹt thở...

- À mà ngài-..ý là Cha này..

Việt Nam có lẽ vẫn chưa quá quen với việc gọi Đại Nam là cha

- Hửm? _Đại Nam quay sang nhìn ngài.

- Tôi-..à Con định ra ở riêng không biết ý cha thế nào?_ Ngài từ tốn nhìn Đại Nam.

" Ta không muốn sống chung với hai người anh của nguyên chủ một tí nào cả.."

Nghe vậy Đại Nam đơ ra làm rớt cả đôi đũa trên tay.

- Đéo!!

- Ta không chấp nhận cho cậu ra ở riêng!!_ Đại Nam đứng dậy, đập mạnh tay xuống bàn làm Mặt Trận và VNCH giật mình.

- Việt Nam!!

Con muốn bỏ ta sao..? _Đại Nam quay sang ôm Việt Nam, ngài nũng nịu nhìn vị hậu thế mà mình yêu mấy trăm năm qua..

- Đại Nam...ngài có thể đừng như vậy được không? _Việt Nam đôi phần bất lực với tình cảnh này..

Biểu cảm bất ngờ của Đại Nam khiến Mặt Trận và VNCH sốc đến ngơ ra...

.

.

.

_____Hết Chapter 2_____
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 3: Nữ Chính


Sau một hồi lâu thì Đại Nam-vị tiền thế đáng kính với phong thái hết sức chuẩn mực đã bị thời gian tha hóa, ngài vứt hết hình tượng trưởng thành vốn có để thuyết phục Việt Nam không ra ở riêng, dù vậy Việt Nam chỉ miễn cưỡng ở lại vì không muốn tiền thế là ngài Đại Nam phải vứt liêm sỉ tiếp..

- " Ngài thật biết cách khiến tôi phải đau đầu mà.."_Vốn là thích nhưng vẫn phải cố ở chung nhà với hai người anh của nguyên chủ.

Thành công thuyết phục được Việt Nam, tất nhiên ngài Đại Nam đây phải vui, vui đến lộ ra cái nét mặt âm mưu " Sẽ vui biết mấy khi khiến cậu mất kiểm soát~ "

Cảm giác ham muốn bao năm nhưng chẳng thế nào có được, tựa như vì sao sáng luôn có thể nhìn thấy vào mỗi đêm đẹp trời nhưng biết khi nào mới có thể chiếm lấy vì sao ấy..

__Sau bữa ăn sáng__

- Thưa cha, bọn con đi học đây!_ Mặt Trận chỉnh lại quần áo, xong xách cặp lên tiến bước đến cửa lớn.

Anh không quen việc thưa cha và môi mỉm cười, nụ cười của một thiếu niên 18 tuổi với vẻ ngoài chuẩn một hotboy sẽ làm bao thiếu nữ phải ngã nghiêng lưu luyến đây?

- Bye~ _Vẻ mặt giễu cợt như muốn ăn đấm của Việt Nam Cộng Hòa lại khác hoàn toàn với sự vẹn toàn của người anh trai cả là Mặt Trận.

Anh em nhà nay quả là chẳng ai giống ai..tuy đều là tuyệt sắc nhưng rõ ràng rất là khác nhau!

Mặt Trận chuẩn nét goodboy mang vẻ đẹp hoàn hảo, cao ráo, thông minh, tài giỏi, điển trai.

Việt Nam Cộng Hòa lại chẳng khác gì một badboy, đẹp thì có đẹp đó, nhưng học chẳng giỏi lại thích đánh nhau, nghịch dại thì đủ trò lại thêm phá hoại có thượng thừa.

- Ừm _Hai cậu nhóc chẳng phải điều ngài quan tâm, người ngài chú ý đến chỉ có mình Việt Nam.

- À..không biết lát nữa ngài có thể nhờ người đến sửa lại phóng giúp ta được không, Đại Nam? _Việt Nam có phần e ngại nhìn Đại Nam.

" Đổi phòng khác luôn thì càng tốt.."

- Được, để lát nữa ta kêu người đến sữa lại, cậu-..con cứ đi học đi_Đại Nam dễ dàng chấp thuận, có điều là hình như ngài vẫn chưa quen với việc gọi Việt Nam là con

- Vâng, cảm ơn cha, ta-..con đi học đây_ Cũng không khả quan hơn Đại Nam là bao, Việt Nam vẫn không quen xưng con..cả hai đã xưng hô thế bao giờ đâu nên không quen cũng bình thường

Bỏ qua việc có xưng hô quen hay không.

Việt Nam, Mặt Trận, VNCH cùng đến trường, cả đoạn đường đến trường không ai nói với ai câu nào..mối quan hệ anh em của họ không được tốt có lắm nhỉ?

Sau khi đến trường, đứng trước ngôi trường rộng lớn mà tưởng chừng như vô tận làm ngài phải bất ngờ mà!

- " Nó lớn thật đấy! nếu là ở hiện thực thì không thể nào xây được ngôi trường rộng như thế này"_ Ngài mất vài giây trầm trồ trước một công trình lớn ngoài thực tại.

- Nhanh lên! làm gì mà ngơ ra vậy? _Đưa ngài thoát khỏi suy nghĩ vừa rồi là câu nói của Mặt Trận

- À...Không có gì_ Việt Nam chấn tỉnh lại, tiến thẳng vào khuôn viên trường

Từng bước đi bỏ lại hai người anh phía sau làm họ ngơ cả ra

- Ơ nó bơ tao luôn kìa_Việt Nam Cộng Hòa nhìn Việt Nam bước vào mà ngơ ngác

- Ừ..lạ nhỉ? _ Hướng ánh mắt nhìn bóng dáng ấy..thật xa lạ

__Giữa sân trường__

Chưa để Việt Nam ngắm nghía xung quanh xong thì lại bất ngờ chạm mặt một số nhân vật chính của cuốn truyện

- Á~ chào cậu nha Việt Nam~

Nữ nhân với mái tóc trắng bồng bềnh hiếm có được cột lại bằng lụa đỏ thắt kiểu nơ ở hai bên, đôi mắt đỏ pha đen mang chút gì đó huyền bí, cùng chiếc váy hai dây trắng pha đỏ, dài qua gối, eo mặc corset màu nâu đen.

Nàng ta vừa thấy Việt Nam thì ngày mai chạy đến trước mặt ngài, mặt cười tươi tắn.

- " Nữ chính?"_ Đôi mày nhíu lại thể hiện phần nào thái độ không chào đón cũng như không vui khi gặp

- Nè~ sao cậu bơ mình vậy?~ _ Nàng ta thấy ngài nhìn mà đáp nên liền nói tiếp.

Giọng điệu ngọt ngạt, dẹo

-..._ Việt Nam đơ ra rồi..ngài không biết nên nói gì để không bị ghim đây

Không để ngài có thời gian suy nghĩ, một người con trai cao lớn chạy tới, cậu ta chưa gì đã quát lớn:

- Nè! sao lúc nào mày cũng bắt nạt em ấy vậy hả?!

- "China?"_ Âm thanh thu hút ánh nhìn của ngài, ngài chẳng nhớ cậu ta vừa nói gì nữa..chết mất thôi

- Này! mày có nghe tao nói không vậy?_Trước sự ngơ ngác của Việt Nam cũng khiến China ngơ theo, cậu Trung Hoa không biết người trước mắt mình giờ trí óc đang bay đến hành tinh nào rồi nữa, có khi đến Sao Hỏa rồi không chừng

Tiếp sau, một vài người nữa cũng bước đến cạnh nàng nữ chính

- Tsk lúc nào cũng gây sự

- Sau lúc nào mày cũng bám theo bọn tao vậy?!

Chất giọng khó nghe làm sao, khác nào đang chửi người khác chứ?

- Thật phiền phức..._ Thấy tình cảnh trước mắt, China-người không thích dính líu vào mấy vụ tranh cãi đã khó chịu đến độ nét mặt nhăn nhó khó coi

- Đúng là đ* đi*m mà~

Câu nói khiêu khích ấy thành công kéo Việt Nam trở về hiện thực ảo trước mắt

- Ăn nói cho tử tế vào!_Việt Nam bình tĩnh nói, mắt ánh lên vẻ chán ghét

- Không đó thì sao? nói chuyện với cái loại thì mày thì cần mẹ gì tử tế?~

- Thôi mà~ anh America tha cho cậu ấy đi~ _Layza Kiki tức nữ chính, cô ôm lấy cánh tay America rồi uốn éo

- Em đừng có đối tốt với cái loại không ra gì như nó!_America vẫn tiếp tục cái giọng khinh thường ấy

- "...Rốt cuộc thì cuộc sống bình thường mà nguyên chủ đã phải trải qua hằng ngày là như này sao?"_ Thương thay cho người con trái yếu mềm ấy, lỡ lầm đặt tình cảm vào sai nơi để rồi sống trong sự khinh miệt

- Haiz...

- Các người không định vào lớp à?_ Ngài ngước xuống nhìn đồng hồ, tầm 10 phút nữa là vào tiết đầu rồi

- Tsk tha cho mày lần này!_Miệng hắn-America thì nói vậy nhưng trong từ câu từng chữ vẫn không thôi xem thường Việt Nam

- " Haiz..sắp tới ta không thể sống yên rồi đây"_ Ngài mệt mỏi rồi...

Phải chi có thể sống một cuộc đời an nhiên, tự do, tự tại thì hay biết mấy.

- Á~ em đói quá~_ Bất chợt cô gái mang danh nữ chính kêu lên, mặt cô hơi nhăn lại

- Chết! anh quên mất sáng giờ em chưa ăn gì!!_ China nhận ra liền hoảng ngay giây lát

- Huhu~ em đói quá~ _ Layza Kiki òa lên khóc, từng giọt nước mắt cứ lấp lánh như pha lê..nét đẹp của nàng ta dù trong hoàn cảnh nào đi nữa thì đều rất đẹp..đẹp đến ngây người

- Em đừng khóc mà, hay là ta bỏ tiết đầu đi ăn sáng há?_ Người đứng cạnh nàng ta từ nãy giờ, đến cùng lúc với America những chẳng nói câu nào giờ lại ríu rít dỗ dành nàng thơ trong lòng

- Như vậy có được không anh Germany?~ _Layza Kiki nín khóc ngay chốc lát, cứ như nước mắt lúc nào muốn trào ra thì trào, muốn ngưng lại thì ngưng

- Không sao đâu bé cưng, sức khỏe của em là trên hết mà!_ Germany xoa dịu nàng thơ vừa khóc bằng bao lời ngon ngọt, sự cưng chiều này sẽ được bao lâu đây?

- " Hương vị ngọt ngào này ta nuốt không trôi mà"_ Việt Nam nhìn cặp đôi đang ân ái kia bằng ánh mắt né tránh

- Này! sao mày chưa đi đi?_ Người để ý Việt Nam từ nãy giờ-China hắn đốc thúc ngài mau chóng rời đi

- Ừ, tôi đi ngay đây_ Việt Nam híp mắt lại cười rồi quay đi.

" Tốn thời gian"

.

.

.

________Hết Chapter 3________
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 4


Khẽ liếc mắt nhìn người con trai kia-Việt Nam, cảm nhận được phần nào sự thay đổi lạ thường, nàng ta tức nữ chính cũng đã phát giác được chút ít, tiếc thay là không nhận ra...

- Giá như vai diễn của tôi không phải là phản diện...

Lời thì thầm ấy biểu thị rõ nội tâm của kẻ không hài lòng với vai trò hiện tại của mình, giá trị của cô ấy đáng ra phải ở một nơi "cao hơn"

___________

Từ trên cao, họ đã nhìn thấy tất cả, kẻ tỏ ý hứng thú, kẻ lại khó chịu ra mặt.

- Tên nhóc America đó...từ giờ ta sẽ để ý đến nó nhiều hơn_ Híp đôi mắt lại, vị tiền thế Đại Nam bọc lộ phần nào thái độ thái độ ghét bỏ.

Tên America nghĩ xem bản thân sẽ yên ổn khi đụng đến Việt Nam của ngài sao?

Và hơn thế, ở thế giới này hắn cũng chỉ là học sinh lắm tài nhiều của chứ vẫn chưa có vị thế nào trong chính trị!

- Hừm..ngươi ghim nó sao?

- Cũng tùy ngươi, ta không quan tâm đến tên nhóc đó cho lắm.._Tay ngài lắc nhẹ tách trà đều đều theo chiều kim đồng hồ, tác động làm trà chuyển động theo dạng một vòi rồng mini.

Ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống sân trường rồi lại nhìn về phía Đại Nam

Đại Nam nhìn thấy thái độ đó của United Kingdom cũng chỉ cười nhạt nhẽo cho qua, ngài có ghim hay sao thì cũng rõ..United Kingdom điềm đạm là thế nhưng khi đã ra tay thì chơi rất độc.

- Xem xem, tên America đó như vậy đã là gì so với Germany nào?_ German Empire lên tiếng, ánh mắt vừa chú tâm đến Germany ngay giây nào đã quay sang nhìn Đại Nam và United Kingdom

- Buồn cười thật, cái cách mà thằng nhóc Germany gọi ả nữ chính là ta phát ớn_ German Empire nhớ lại, thật đúng là không biết ngượng mồm mà!

"Bé cưng"?

- Nhìn tội nhỉ?_ European Union quay mặt sang một bên, giọng nho nhỏ nói với người phía sau.

- Dàn nam chính đa phần đều là hậu thế của các vị đây mà?_ Vietnamese Empire nhìn họ

Nghe tới đây, Korean Empire lờ mờ tưởng tượng đến viễn cảnh North Korea "tình tứ" với nữ chính...

-..Không, nó sẽ là thảm cảnh!!_Mặt Korean Empire tái nhợt, biến sắc..chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ hiểu

- Sao vậy??_ European Union ngó qua, mặt ngơ ngác nhìn Korean Empire mà chẳng hiểu quái gì

- Ta đang tưởng tượng đến cảnh "mật ngọt" của South Korea, North Korea và nữ chính..._Mặt ngài Korean Empire ái ngại

- North Korea sẽ đối xử với ả người thương của cậu ta như thế nào nhỉ?_ Đại Nam lướt mắt sang nhìn

- Có lẽ là gửi tặng vào quả bom chăng?_ French Empire ngồi im đã lâu cũng cất tiếng, xem ra là ngài cũng tò mò

- Thôi bỏ, mới tưởng tượng thôi mà ta thấy không ổn rồi!!_ German Empire quơ tay ý muốn đổi chủ đề

-"...Mấy tên trẻ trâu ở đây có lẽ sẽ không thành trở ngại của ta, chúng thích ả nữ chính Kiki ắt hẳn sẽ không tiếp cận Việt Nam!"

Ham muốn chiếm đoạt lại lần nữa dân trào..khao khát có được người con trai ấy chưa bao giờ vụt tất trong ngài.

Chiếm lấy trái tim, tâm trí và cả cơ thể...

- Bỏ ngay cái suy nghĩ ớn lạnh đến kinh tởm đó đi.._ ASEAN phủi tay, giọng trầm lạnh, liếc mắt nhìn Đại Nam rồi lại trở về bình tĩnh

- Nào nào, ta đã làm gì ngươi đâu?~ _Ngài híp mắt lại, khóe miệng công lên, cái gương mặt xem thường, công kích ấy vốn là không chỉ làm cho mình ASEAN mà gần như tất cả họ đều nổi máu.

- Ngươi thôi công kích kẻ khác đi, Đại Nam! _French Empire tối sầm mặt, ánh mắt lạnh lẽo đến nghẹt thở hướng về phía Đại Nam

- Được được, ta không nên chọc các ngươi mà_ Đại Nam cũng chỉ cười cười cho qua thôi, chẳng có tí thái độ sợ sệt nào.

- Chậc! bỏ qua chuyện của ngươi, United Nations, sao hôm nay các ngươi đi mà không thấy tên North Atlantic Treaty Organization đâu vậy?_ French Empire tặc lưỡi nhìn Đại Nam một cái rồi cũng quay qua hỏi United Nations

- Ờ nhở, tên đó chết chỗ nào rồi!?_ European Union lúc này mới chợt nhận ra, bình thường đi theo nhóm bốn người mà nay vắng mất một người cũng chẳng ai nhận ra.

- Ngài không nhắc ta cũng quên mất hắn.._ United Nations cười trừ, ngài cũng vừa bất giác nhận ra

- Bảo sao cứ thấy thiếu thiếu, hóa ra là vắng mất tên NATO_ASEAN mắt cá chết nói, ngữ điệu bày tỏ thái độ vô cảm

- Hơ Hơ

Bóng dáng thấp thoáng từ sau lưng ASEAN, tay nhẹ đặt lên vai ngài

- Tới giờ các ngươi mới nhớ đến ta à?_ North Atlantic Treaty Organization bình thản bước đến, sự xuất hiện bất ngờ làm ASEAN giật mình

- Trời má, làm ơn đừng xuất hiện như cô hồn!_ European Union khá bất ngờ nhưng cũng nhanh bình tĩnh lại

- Ngươi chửi ai là cô hồn đấy?

Ta mà là cô hồn thì chắc cái loại âm binh chướng khí như ngươi là quỷ ma! nếu không phải tại các ngươi quên mất ta thì ta đã không dọa các ngươi rồi_ North Atlantic Treaty Organization nổi gân lên, mặt ngài hiện rõ sự chán ghét đến mức muốn tránh né

- Xí, càng nói càng tức!

- Nào nào, ta có biết gì đâu?_ ASEAN vừa định thần lại nói, ngài không muốn gây xích mích nhưng thực tế là ngài cũng không ưa gì

Từ sau Đại Nam, một người con trai trầm lặng bước đến, hắn còn hơn NATO khi từng bước đi không để lại bất kì tiếng động nào..

- Ehem!

- Clm ma à!?_ Đại Nam giật mình quay lại sau lưng định tát chetme kẻ dọa mình

- Ma cailoz! là ta, Qing đây_ Hắn quạo lại, quát thẳng mặt Đại Nam

- Cũng tại ngươi xuất hiện bất thình lình làm hắn mới la lên thế_ Russian Empire đứng cách đó vài bước, nói

- Hai ngươi cũng rảnh quá ha, NATO, Qing?

Kẻ tám lạng người nửa cân_ Prussia nhâm nhi tách trà trên tay, ngài bình tĩnh ngước nhìn hai kẻ kia

- Hơ, ta thì rảnh thật mà?_ Qing dùng ánh mắt cợt nhả mà nhìn Prussia

- Hai ngươi qua đây từ khi nào đây?_ Ngồi cạnh Prussia là United Kingdom

- Sau các ngươi cũng vài phút_Qing ngồi xuống ghế trống.

- Đọc nội dung thế giới ảo này chưa?_ German Empire liếc nhìn, ngài hỏi hắn nhưng thái độ không quan tâm mà giống dò la hơn

- Đọc rồi, trầm cảm bỏ m* _Qing khuấy ly nước đều theo hướng ngược kim đồng hồ, vừa giây nào nhìn ly nước, giây sau đã nhếch mép cười nhìn German Empire

- Chỉ mới trầm cảm thôi? sao ngươi không chết quách đi?_ Đại Nam nhắm một bên mắt lại, vẻ nham hiểm như trù cho kẻ kia mau chết đi

- "Bạn bè" bao năm chớ có nói thế_ Qing vẫn tươi cười nhưng phần nào đã chán ghét

- Bạn bè cái nổi gì với cái ngữ như ngươi_ Đại Nam vẫn bình thản đáp

*Reng Reng Reng*

Âm vang của tiếng chuông trường, báo hiệu đến giờ vào học, và tất nhiên các vị lãnh đạo tối cao đây sẽ là giáo viên rồi!

- Vào học rồi kìa, các ngài mau mau đi dạy đi!!_ Vietnamese Empire đứng dậy, anh sắp xếp lại giấy tờ chuẩn bị cho công việc của mình tại nơi này.

- Thôi, ta trốn dạy đây_ Ussr quơ tay rồi bước đi nhàn nhã

- Ai dạy thì dạy đi nhá, ta không rảnh để dạy đâu_ Cũng nhàn nhã không kém gì Ussr là Russian Empire

- Ngươi thì bận cái đếch gì?_ Korean Empire nhìn Russian Empire, mắt hiện rõ sự không tin

- Ta bận thở_Russian Empire cười cươi rồi định chạy đi mất nhưng tiết thay là bị Vietnamese Empire giữ lại

- Các ngài tấu hài quá rồi đó!_ Vietnamese Empire cười nhân từ song nhìn Russian Empire

- Châm ngôn sống là để tấu hài mà!_ Russian Empire vẫn cái bản mặt đó, nhây!

- Thôi thôi!

Không đùa nữa, các người buộc phải đi daỵ!_ ASEAN thu ít giáo án rồi đẩy cửa bước ra ngoài

- Trễ 12 phút rồi kìa!

- Ừ thì dạy...nhưng ta dạy môn gì mới được??_ Korean Empire ngờ nghệch nói

- Ai mà biết, ngài thích dạy gì thì dạy_ European Union chả quan tâm gì, hắn nhởn nhơ quơ đại một bản giáo án của môn nào đó rồi nói.

- Khỏi dạy được không?_ Korean Empire bày ra vẻ chán nản

- Không không! mau đi dạy đi, trễ lắm rồi!!_ United Nations thúc giục họ, phiền chết mất!!!

- Rồi rồi

Họ đành cầm lòng đi dạy, dù rằng chẳng muốn nhưng biết sao giờ? cũng lỡ cả rồi

.

.

.

.

.

________Hết Chapter 4________

Trên là tài khoản sẽ đăng tải tác phẩm này! truyện chỉ được đăng trên tài khoản chính ở M@ng@too [lyna-chan] và một tài khoản đăng hộ ở Wattpad [KhngLongXanhh] nếu thấy tác phẩm xuất hiện trên nền tảng khác hoặc tài khoản khác có nội dung tương tự thì nhanh chóng báo cho tác giả biết ngay nha! xin cảm ơn
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 5: China-Chàng Trung Hoa


Sau 5 phút từ phòng giáo viên đến các lớp học, mỗi người một lớp một môn.

ASEAN chọn cho mình môn ngữ văn, 2 tiết ngữ văn đầu của sáng nay là ở lớp 11A, và may mắn cho ngài là Việt Nam học lớp 11A.

Vừa đẩy cửa bước vào lớp, ánh mắt ngài chú ý đến ngay hình ảnh Việt Nam đang nằm dài trên bàn học, bất ngờ một cảm giác hứng khởi nảy lên trong người ngài..

- " Việt Nam học lớp 11A sao!?"

Ngài thầm nghĩ, chân bước đến bục giảng, tay đặt giáo án lên bàn và dần bình tĩnh lại.

Ngài bắt đầu bài thuyết giảng của mình với tâm trạng vui vẻ.

_______

Phía dưới, trái lại với vẻ hứng khởi của ASEAN, Việt Nam chán chường nằm dài trên bàn, ngài không thiết tha gì đến chuyện học hành, thứ khiến ngài cảm thấy hạnh phúc và hào hứng chỉ có thể là công việc!

- "tsk...chán chết ta mất!!"

Ngài úp mặt xuống bàn chẳng thèm nghe ASEAN đang giảng gì trên kia.

- "Việt Nam..."_ Hình ảnh Việt Nam chán nản úp mặt xuống bàn đã vô tình bị China chú ý đến.

China bất giác nhìn Việt Nam hồi lâu, chẳng hiểu sao ngay lúc này đây anh lại cảm thấy Việt Nam đáng yêu đến vậy? anh bị ma quỷ hút hồn mất rồi!?

- " Cái quái gì!?..sao mình lại nhìn nó chứ? mà khoan đã nào-- nó dễ thương quá..."_ Đầu óc China bấn loạn cả lên, trên gương mặt hiện lên vài vệt hồng hồng, anh ngại ngừng, rối quá mà chỉ khẽ ngã người về trước rồi úp mặt xuống bàn mà nghĩ.

Có lẽ..China vô thức thích dáng vẻ phút chốc đó của Việt Nam mất rồi...Ôi cái thứ tình cảm mù quáng mà nhiệt ngã làm sao, chẳng ai lại đi thích một người mà mình từng ghét, từng chửi rủa cách đây vài phút...

- "...N-nếu..không vì vụ cá cược khốn nạn kia thì có lẽ..c-có lẽ tôi với cậu đã có thể bên nhau rồi..."_ Một thứ cảm giác hối hận thoáng hiện lên bên trong tâm trí của China.

- " Mà phải rồi, tôi lấy tư cách gì đến nói hay nghĩ đến những điều đấy chứ.. sau tất cả, cậu đã không còn thích tôi nữa rồi"_ China khẽ ngấm nhìn Việt Nam, anh hụt hẫng, hối hận và chán ghét chính bản thân mình.

Sao chứ? anh rõ ràng thích Việt Nam nhưng lại làm tổn thương Việt Nam hết lần này đến lần khác, anh không có tư cách gì để nói rẳng mình thích Việt Nam!

- " Tốt nhất vẫn là ngắm nhìn cậu từ xa nhỉ? hay..tôi có nên theo đuổi cậu?"_ Khóe miệng công lên, anh cười nhạt nhẽo như đang tự khinh bỉ chính mình.

_______

Phía trên bảng, cứ phải tầm vài phút thì ASEAN lại ngước xuống nhìn Việt Nam.

Để ý thấy Việt Nam đã ngủ, ngài hạ giọng để không đánh thức Việt Nam.

Các học sinh khác thấy ASEAN hạ nhỏ giọng lại bất mãn trong lòng

- " Đm ông thầy nói trong họng thế kia thì ai mà nghe được? mé nghe dell được thì hiểu bài cailoz "

Nội tâm học sinh chỉ còn biết gào lên trong vô vọng, đặc biệt là những học sinh chăm thì không ngừng chửi tục trong đầu.

Khác với những học sinh khác, nàng nữ chính Layza Kiki lại đang tự cau xé chính mình vì tức giận

- " Áhhh cây rút tiền siêu to khổng lồ biết đi của mìnhhh!"_ Nàng ta thét lên, ánh mắt căm phẫn chứa sự tiếc nuối hiện lên

- " Tsk tức chết đi được!!

China nhìn tên nhóc Việt Nam say mê thế kia thì chắc sẽ sớm chia tay mình.. phải làm sao bây giờ!?"_ Nàng bình tĩnh lại suy ngẫm

Trong lúc nàng nữ chính còn đang đau não thì bỗng tiếng chuông trường reo lên 3 hồi.

Cả bọn học sinh trong lớp bật dậy, nháo nhào lên trông chờ vào câu nói của ASEAN.

- Ra chơi đi!_ ASEAN gấp sách lại, mắt ngài thoáng nhắm lại rồi lại mở ra, ngài thở dài "xem như tiết học đã kết thúc"

Nghe được câu nói ấy, cả lớp như vừa trúng tuyển đại học mà mừng rỡ, la toáng lên rồi chạy hết ra sân chơi.

Ở lại lớp chỉ còn lại các vị countryhumans và nàng nữ chính.

- Hừm..

ASEAN bước xuống chỗ bàn Việt Nam, ngài cúi người nhìn chằm chằm Việt Nam, tay từ từ đưa đến như muốn chạm vào gương mặt của người con trai đang say giấc kia.

Hành động kì lạ của ASEAN làm những kẻ đứng xung quanh khó hiểu.

- Thầy định làm gì?!_ China đưa tay lên cầm tay ASEAN ngăn ngài chạm vào Việt Nam.

- Bỏ tay cậu ra_ ASEAN bình tĩnh, ngài liếc mắt nhìn China.

- Trả lời tôi, thầy định làm gì Việt Nam?!_ China vẫn giữ chặt tay ASEAN.

- Tôi nói cậu bỏ tay tôi ra!

Nhanh!!_ASEAN có chút cáu rồi, ngài chỉ định nhân lúc Việt Nam không phòng bị mà chạm vào gương mặt của người ngài thương thôi, nào ngờ bị China phá.

- Ha..tôi sẽ không bỏ tay thầy ra cho đến khi nào thầy nói ý định của thầy!_China kiên quyết, anh mất trí rồi! tại sao anh lại ngăn thầy ta làm gì chứ, Việt Nam đâu liên quan gì đến anh..phải không?

- Hah_ Đột ngột ASEAN cười phá lên rồi giật mình tay mình ra

- Này này, cậu nghĩ tôi đang có ý đồ gì xấu xa đến Việt Nam à?_ Vẫn không nhịn được cười, ASEAN xoay xoay cổ tay rồi nói

- Ai mà biết được, cái trường này có giáo viên nào là bình thường đâu? với cả...thầy bao giờ ở lại lớp sau khi chuông hết tiết đã reo đâu! chưa kể thầy đột nhiên bước đến chỗ một học sinh đang ngủ nữa! thầy định làm gì!?_ Chàng Trung Hoa xổ một tràng chất vấn ASEAN

ASEAN nghe xong chỉ biết bịt miệng cười, cố làm ngài mới không lăn ra sàn mà cười lớn.

- Trật tự!

Âm thanh vang lên, giọng trầm lắng lạnh lẽo, với hai chữ "trật tự" đã làm ASEAN ngưng cười mà chuyển sang hơi căng thẳng.

- Ngươi ồn ào quá đó ASEAN!_ Việt Nam khẽ liếc nhìn ASEAN, ngài chỉ mới chợp mắt có tí mà đã xảy ra chuyện rồi.

- Ta xin lỗi!! hay cậu ngủ tiếp đi_ ASEAN vội nói

- Ta không còn muốn ngủ nữa rồi, và các người cũng đừng có nhìn ta như thế!_Việt Nam nhìn sang bên nữ chính và các nam chính nguyên tác

Như chợt được đánh thức, nữ chính Layza Kiki ngay lập tức chạy tới

- A~ Việt Nam à~ cậu không nên nói chuyện với thầy như vậy âu~_ Cô nàng õng ẹo nói

- Tôi tự biết chừng mực, không cần cô đây phải nhắc đâu_ Việt Nam phớt lờ nàng ta, ngài đứng dậy định đi đâu đó nhưng lại bị giữ lại

- Huhu~ mình chỉ có ý tốt thôi mà~ cậu đừng mắng mình mà~~_ Nàng nữ chính-Layza tiếp tục la lên, cô òa khóc rồi nhào vào lòng America

- Nít đi em, đừng khóc đừng khóc_ America ôm Layza Kiki, anh lau hai hàng nước mắt đang chảy dài trên gương mặt xinh đẹp của nàng.

- Cậu đừng có quá đáng!!_ Germany bước lên, anh nhìn thẳng vào Việt Nam, một cảm giác ớn lạnh thoáng qua

- ...._ Việt Nam im lặng nhìn, ngài không biết nên nói gì với cái tình cảnh éo le này nữa

- " Bọn nhóc này có khi nào làm Việt Nam nổi cáu lên không nhỉ? mình nên tránh thảm cảnh trước hay là ngăn chặn thảm cảnh?"_ ASEAN đứng một bên suy nghĩ, chẳng biết sao nữa.

- Tôi thấy người quá đáng là các cậu đấy!_ China cất tiếng, mọi ánh nhìn đổ dồn về anh

- Này này! người cậu nên bảo vệ bây giờ là tiểu bảo bối Layza Kiki đấy!!_ America nói lên như quát vào mặt China

- Cậu-.._ China chưa kịp nói hết đã bị Việt Nam ngăn lại.

- Cậu trật tự đi China!_ Việt Nam bước lên, thật ra ngài cũng chẳng quan tâm gì nhưng cũng không thể kéo China vào như vậy được

- À ờm.._China chỉ ầm ừ rồi thôi

- Trước hết, cô Layza nên ngừng khóc được rồi đó!_ Việt Nam nhìn nàng nữ chính Layza Kiki đang nằm trong vòng tay của các nam chính mà khóc lóc nãy giờ, cô ta dư nước mắt thật đó!

- Hức~ cậu đừng la tớ mà~ hức tớ xin lỗi cậu~_ Cô nàng tiếp tục khóc, dáng vẻ thiếu nữ mảnh mai yếu đuối ấy phải làm xiêu lòng bao chàng trai.

Việt Nam nhìn chỉ biết thở dài, gác tay lên trán trong bất lực.

" Vừa bảo cô ngừng khóc cơ mà?"

- Mày có thể đừng làm em ấy khóc dù chỉ một ngày được không hả!!??_ Từ sau bước đến, South Korea-nguyên tác là con trai Korean Empire và là em trai North Korea, anh ôm lấy nàng Layza rồi cằn nhằn

- Hức~ Anh South Korea~~

- Anh đây anh đây, đừng khóc nữa nha_ South Korea cưng chiều dỗ dành nàng thơ

- " Lại nữa sao?"_ Việt Nam nhìn cảnh mùi mẫn trước mắt mà ớn lạnh.

Thấy Việt Nam có vẻ không vui, ASEAN mới nói nhỏ:

- Cậu có muốn đi ăn gì không?

-...Có!_ Việt Nam đáp lời ngắn gọn.

- Mà ăn ở đâu?

Canteen trường đầy rẫy drama hay..?_ Việt Nam nhướng mày nhìn ASEAN

- Phòng ăn riêng của giáo viên!_ ASEAN nói nhanh.

- Ừm..chỗ đó có vẻ cũng ổn, đi thôi!_ Việt Nam nhanh chóng rời đi, mặc kệ những người kia đang mùi mẫn, ân ân ái ái với nhau.

Cái thái độ không để ai vào mắt và ngó lơ tất cả của Việt Nam là những người kia ngơ ra, họ không hiểu sao nay Việt Nam lại thay đổi nhiều đến vậy...Nữ chính thì nhìn Việt Nam đầy cay nghiệt

Bóng hình Việt Nam dần dần đi xa, chàng Trung Hoa lặng lẽ theo sau.

.

.

.

.

.

________Hết Chapter 5________
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 6: Phòng Ăn Giáo Viên


Bước đến trước căn phòng ăn sang trọng, ASEAN từ từ mở cửa phòng ra.

Âm thanh là tiếng cửa mở đã thu hút sự chú ý của những kẻ bên trong.

Ánh mắt họ lạnh lẽo nhìn ASEAN rồi dần dịu lại khi thấy bóng dáng Việt Nam tiến vào...

- Chào! _ ASEAN tỏ vẻ niềm nở giơ tay lên chào.

- Chào~ _ Giọng Đại Nam ngân dài, khóe miệng nhếch lên, tay nâng ly rượu mà xoay đều.

Ánh mắt mê mụi của ngài nhìn thẳng vào Việt Nam

- " Cái bản mặt thấy phát ớn..." _ASEAN môi vẫn cười tươi nhưng sâu bên trong lại đang muốn rủa chết kẻ trước mắt.

- Còn không mau ngồi?_ Prussia ngồi đầu bàn ăn, ngài cất tiếng thúc giục kẻ đang đứng kia.

- Đây đây!_ ASEAN nhanh chóng ngồi vào vị trí của mình.

Việt Nam đứng cạnh ASEAN lúc nãy cũng chỉ im lặng rồi ngồi vào một chỗ trống, vị trí ngài ngồi là cạnh Đại Thanh và đối diện Đại Nam.

- Chào nhóc~ _ Qing thấy Việt Nam ngồi cạnh thì phần nào vui lên.

Miệng không kìm được mà nhếch lên cười...cái nụ cười trông biến thái làm sao-

- Ngậm họng ngài lại và ăn đi_ Việt Nam lạnh nhạt nói, ngài còn không thèm nhìn hắn lấy một cái.

- Em lạnh lùng quá đó, con tim ta như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên~_ Hắn như cảm thấy ủy khuất, than dài rồi nhân cơ hội mà tựa đầu trên vai Việt Nam...

Việt Nam không phản ứng trước hành động bày tỏ tình cảm lộ liễu này của hắn càng làm hắn hưng phấn hơn, lòng hắn như nở hoa.

Trái lại với hắn, những kẻ kia đang rất cau có, khó chịu, đặc biệt nhất là Đại Nam đang xiết chặt lòng bàn tay..

- Cậu định đứng đó đến khi nào? hết buổi ra chơi sao?_ Việt Nam bình tĩnh, không mảy may quan tâm đến trận chiến bằng mắt của những người kia, ngài chỉ cất giọng lên gọi như nhắc nhở người con trai đang núp sau cửa.

- C-cậu biết tôi ở đây từ khi nào?!_ Kẻ núp sau cửa nghe mà giật mình, chân hơi không vững mà từ từ bước ra

- Từ lúc đầu_ Việt Nam chậm rãi ăn, không nhanh không chậm mà nói, vẻ từ tốn

- hm..._China có hơi do dự, anh đứng đó nhìn như chờ điều gì

- Vào ngồi đi_ Qing lạnh nhạt nói, mặt hắn hiện rõ sự chán nản.

-...Vâng_ China vẫn khá do dự nhưng rồi cũng bước đến, anh ngồi cạnh bên Việt Nam.

*Rắc*

Âm thanh cũng thủy tinh vỡ..

- Xin lỗi, ta lỡ tay rồi.._ Đại Nam trên tay còn cầm một phần của chiếc ly thủy tinh đã vỡ vụn, giọng ngài trầm đến đáng sợ.

Bầu không khí dần căng thẳng hơn, vì Đại Nam đã bóp nát lý rượu ư? có lẽ không...

- " Ngài Đại Nam sao vậy nhỉ?..mà trông mọi người căng thẳng quá.."_ China cúi mặt, né tránh sự căng thẳng đang được tỏa ra từ những người xung quanh

- "Tên nhóc con này cũng biết chọn chỗ ngồi quá nhỉ~"_ Qing thầm nghĩ, hắn nửa phần phấn khích vì vừa chọc tức Đại Nam, nửa phần khó chịu vì China ngồi gần Việt Nam "của hắn"

*Lách tách*

Vài giọt máu trộn lẫn cùng rượu vang rơi xuống sàn...

Mặt Đại Nam khó chịu, tay siết chặt lại mặc cho máu vẫn đang chảy

- Ngài không sao chứ?_ Việt Nam nhẹ nhàng nói, mắt hướng lên nhìn Đại Nam

Không phải là những lời quá ân cần, chỉ đơn giản là một câu nói quan tâm thoáng qua.

- Ta không sao_ Ngài dần dịu lại rồi nở nụ cười tươi như vừa vớ được vàng.

Ngài tuy đã dịu lại phần nào nhưng những kẻ xung quanh thì không! căng thẳng hơn hết, Qing như muốn nhào tới bóp chết Đại Nam, Prussia rõ ràng không bày tỏ thái độ gì nhưng quanh ngài lại tỏa ra cảm giác khiến người khác ớn lạnh, United Kingdom điềm đạm cũng không kìm được là liếc nhìn Đại Nam...

Mặt Đại Nam thì vênh váo như đang khiêu khích vậy...

*Cạch*

Xóa tan bầu không khí tranh đua căng thẳng, Vietnamese Empire mở cửa bước vào.

Anh tiến lại gần Việt Nam rồi lấy ra một sắp tài liệu.

- Của em.

Khi nãy anh vô tình gặp Giang Nhi, cô ta đưa anh xong thì vội vàng chạy đi đâu rồi, có lẽ đang bận _ Vietnamese Empire cúi người xuống ngang tầm nhìn với Việt Nam.

- À..cảm ơn anh!_ Việt Nam híp mắt lại rồi cười nhìn Vietnamese Empire...nụ cười này cũng giả tạo quá rồi..

- Anh để tài liệu ở kia rồi cũng vào ăn luôn đi!_ Việt Nam tươi cười nói...dáng vẻ của ngài khác hẳn với khi nãy, kì lạ nhỉ?

- Cảm ơn em, khi nãy anh ăn rồi..._ Vietnamese Empire cười nhạt nói.

- Ừm..._Thấy Vietnamese Empire nói vậy, Việt Nam dập hẳn nụ cười,chỉ ầm ừ rồi thôi

- Này này..._China khều tay Việt Nam rồi anh nghiêng người qua nói nhỏ vào tai ngài

- Tôi thấy thầy sao đấy..như kiểu hơi giữ khoảng cách với cậu vậy!_ China nói khẽ.

Nét mặt anh cứ ngơ ngơ làm sao ý! trông như kẻ ngốc vậy-

- Tôi không biết, anh ấy lúc nào cũng như vậy mà?_ Việt Nam không quan tâm lắm, tuy có vẻ tươi vui hơn khi nói chuyện với Vietnamese Empire nhưng dù vậy, ngài chẳng quan tâm đến việc anh trai mình đang giữ khoảng cách hay đang tiếp cận mình, ngài mặc kệ tất.

- Ồ..._ China gật gật đầu, mặt anh suy tư

- " Lạ thật...Cảm giác như tất cả giáo viên ở đây, ai ai cũng đều tôn trọng cậu ấy quá mức bình thường "_ Một suy nghĩ thoáng qua trong tâm trí người con trai Trung Hoa ấy.

Liếc mắt sang, Việt Nam nhìn qua nét mặt của China cũng phần nào hiểu anh đang nghĩ gì rồi.

- Đừng suy nghĩ quá nhiều, tốt nhất cậu chỉ nên lo ăn đi_ Ngài từ tốn nói, gương mặt còn không nhìn sang người con trai bên cạnh

- À..ừm!_ China ầm ừ đôi ba tiếng rồi im lặng hẳn.

Vài phút sau đó, tiếng chuông trường reo lên.

Những tiếng bước chân từ dưới liên tục, vội vàng, học sinh nháo nhào chạy ùa lên lớp.

- Em xin phép về lớp_China nhẹ đặt đũa xuống, anh đứng dậy nói.

- Ừm _ Chẳng mấy ai quân, ASEAN ừ nhạt nhẽo một tiếng xem như là đáp lại lời China

- Phòng làm việc của giáo viên ở đâu?_ Việt Nam đứng dậy đi lấy đống tài liệu lúc nãy.

- Lên lầu 3, phía bên trái đi đến phòng cuối hành lang_ United Nations nhìn sang Việt Nam rồi đáp

- Cảm ơn ngài_ Thu xếp nhanh chóng đống giấy tờ, Việt Nam bước vội theo chỉ dẫn của United Nations

- Không có gì!_ United Nations cười nói.

- " Thầy thân thiệt dữ..- "_ trích suy nghĩ của một học sinh đã mất niềm tin vào sự thân thiện của các giáo viên trong trường.

- À-- mà này! lát nữa cậu có về lớp không?_ China nói nhanh, kịp lúc Việt Nam chưa đi xa, vẫn nghe được.

- Có lẽ là không? tôi còn việc bận_ Dừng một bước, ngài nói nhanh rồi lại vội đi.

- Khoan! t-tôi đi cùng cậu được không?_Tuy hơi ấp úng nhưng anh cũng nói hết câu trước khi Việt Nam đi mất.

- Tùy

Không phải đồng ý cũng không phải từ chối, một từ trả lời vô tâm, nhạt nhẽo làm sao...

Ngài không dừng lại bước nào, cứ vậy mà đi.

China nghe vậy, anh im lặng rồi nhanh chóng chạy theo sau bóng dáng của Việt Nam...

.

.

.

.

.

______Hết Chapter 6______
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 7: Qing Và Pha Chơi Liều


Chưa đầy 5 phút đã đến phòng giáo viên.

Việt Nam bước đến ngồi thẳng vào ghế của giáo viên, đặt tài liệu lên bàn rồi bắt tay vào làm việc.

- T-tôi có thể ngồi ở đâu?_ China bước theo sau, hơi e ngại nhìn Việt Nam hỏi

- Đâu cũng được_ Việt Nam không quan tâm gì, ngữ điệu lạnh nhạt nói.

Đang viết nhanh thì chợt ngài ngưng lại khi nghe có tiếng bước chân bên ngoài.

- Hi~ _ Qing đến gần, hắn cười tươi chào.

Việt Nam liếc mắt nhìn hắn một cái rồi cúi xuống tiếp tục làm việc.

- Không phiền thì ngài pha giúp ta một tách trà, được chứ?_ Việt Nam Chầm chậm nói.

- Được được! tất nhiên là sẽ không phiền_ Hắn tươi cười pha giúp ngài tách trà mà ngài thường dùng.

Sau một loạt những hành động vừa xảy ra, China hoang mang, không tin vào những gì vừa nhìn thấy...

- " Lỏ à!?

Ông già khi sáng còn cọc cằn, nhắn nhó chửi mình chỉ vì mình nhờ rót có một ly nước đây sao!??? hàng lazada tiki à??

ảo diệu vcl"_Não China đang rối loạn, loading liên tục vì những điều ảo vailon vừa diễn ra

- Này, cậu bị sao à?_ Việt Nam khó hiểu nhìn China đang 7749 sắc thái trên gương mặt.

- À...Không sao, có hơi bất ngờ thôi_ China lấy lại bình tĩnh nói.

Chỉ chút nữa thôi thì não anh đã bay lên sao hỏa rồi

- Của cậu!_Qing bước đến bàn, nhẹ nhàng đặt tách trà vừa pha xuống.

- Cảm ơn ngài_ Việt Nam nâng tách trà lên

- Chỉ vậy?_ Hắn nhướng mày lên tỏ ý chưa hài lòng

- " Đm biết ngay mà!!

ông già dell bao giờ tốt vậy! tất cả là âm mưu!!!" _ Não China tiếp tục với chuyên mục bay cao bay xa...-

- Ngài còn muốn gì thêm?_ Việt Nam ngước lên nhìn hắn

Hắn chậm rãi bước đến gần, áp sát ngài rồi nhẹ giọng nói khẽ vào tai ngài.

Hơi ấm của hắn khiến vùng cổ nhạy cảm của ngài bất chợt ửng đỏ...

- Trở thành phu nhân của ta~

Hắn cười cợt rồi dương mắt nhìn ngài, tiến gần hơn...môi hắn như sắp chạm đến đôi môi của ngài..

*Rầm*

- Quá trớn rồi đây!

Việt Nam đẩy mạnh tên Qing xuống bàn, một ngài giữ chặt hắn, một tay rút dao ra kề sát vào cổ hắn..

- Nào nào, em bỏ con dao ra đi.

Nguy hiểm đấy nhóc con

Hắn đưa tay đẩy nhẹ con dao ra.

- Ngậm họng ngài lại!

đừng có ăn nói bừa bãi trước mặt ta!!

Việt Nam giơ cao tay đang cầm con dao.

Ngài đang nổi quạo lên với kẻ trước mắt mình sao?

- Em định giết ta ngay trước mắt China?

Nhìn sang người con trai kìa, China ở đây ngây thơ hơn, thân thiện hơn, vốn không nên nhìn thấy những cảnh đổ máu..

-...

Việt Nam bình tĩnh lại, ngài thả lỏng người bỏ Qing ra.

- Mong ngài không nhắc đến điều đó thêm bất kì lần nào nữa.._ Việt Nam đứng thẳng người, ngài sắp xếp lại tài liệu

- Ta sẽ không dừng lại đến khi em chấp nhận!_ Hắn nhìn thẳng vào ngài

Việt Nam im lặng không nói gì, ngài cảm thấy mệt rồi sao? có lẽ...

China vẫn chưa khỏi bàng hoàng, anh không hiểu rốt cuộc cha mình đã nói gì mới khiến Việt Nam tức giận đến vậy..anh cũng không biết từ khi nào Việt Nam lại thủ sẵn vũ khí bên người.

Anh không rõ những gì đã diễn ra.

Suốt những năm tháng quen biết, anh chỉ thấy một Việt Nam nhỏ bé, ngây thơ và trong sáng đến nghẹn lòng.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy Việt Nam lại xa lạ đến vậy...quen biết nhau đã hơn 15 năm, cũng xem như là thanh mai trúc mã rồi.

Hoặc là anh đã quá vô tâm với Việt Nam của trước kia, theo đuổi Layza đến quên mất người mình thật lòng yêu thương...

- Ngây ra đó làm gì? _Qing nhìn người mà mình gọi là con trai kìa, hắn không quen cũng không thân với người tên China kia...ở đây, ai cũng thật xa lạ mà!

- À ùm _ China nhưng được kéo lại về hiện thực.

- Hãy quên những gì vừa xảy ra đi nhóc_ Qing nói rồi quay người về phía cửa.

*Cạch*

Cánh cửa mở ra, đối mặt với Qing là Prussia vừa mở cửa.

- ???

Cả hai đơ ra nhìn nhau...

- Nãy giờ ngươi ở đây à?..khoan đã nào_ Prussia nhìn hắn

- Việt Nam!_ Như dự đoán được gì, Prussia gọi tên ngài

- Vâng?_ Ngài nhìn Prussia vừa gọi tên mình mà khó hiểu

- Tên Qing có làm gì cậu không?_ Prussia gặng hỏi

- Có!_ Bỗng chốc ngài sắc mặt ngài tươi tắn hẳn lên, ngài mỉm cười nhìn cả hai con người kìa.

- Khoan đã..- ta không có làm gì cả!!_ Qing nhích chân lên rồi lấy đà chạy vội đi

- Tên khốn! ngươi đứng lại! chạy cái qq_ Prussia mặt đằng đằng sát khí đuổi theo.

- Giáo viên trường này văn tục gớm..._China đứng nhìn cũng chẳng thèm lo số phận cha mình sẽ bị hội đồng thế nào.

- Mà..có cần chạy theo họ không? nhỡ.._ China quay sang nhìn Việt Nam đang rất bình tĩnh.

- Tùy cậu _ Việt Nam ngồi đó, ngài cũng không định sẽ để Qing bị hội đồng...nhưng ngài cũng không muốn hắn lành lặn.

- Ờm..có lẽ nên chạy theo_ China e ngại nói " Nhỡ đâu ông già chết thì biết lấy ai mà quản lý đất nước, mình còn muốn rong ruổi đi chơi.."

Nghĩa vậy, China vội chạy theo..mà hình như hai người kia chạy xa rồi, anh mất cmn dấu của họ rồi!!

- Ờm..họ đâu rồi nhỉ?_ China đứng ngơ ra

Việt Nam chậm rãi bước đi, có lẽ ngài đoán được họ chạy đến chỗ nào rồi..

.

.

.

.

.

_______Hết Chapter 7_______
 
Xuyên Không Cùng Các Vị Lãnh Đạo Cấp Cao [Countryhumans]
Chapter 8: Bộ Tam Phát Xít


Từ đằng xa, tiếng thét thất thanh của Qing vang vọng cả dãy phòng học.

Hắn chạy loạn lên, chỉ sợ chậm một bước thì toi mạng..

- Đm ta có làm gì saii_ Qing hét lớn, hắn vừa chạy vừa gào lên.

- Thích Việt Nam đã là một cái sai, tỏ tình lộ liễu lại là cái pha chơi liều nhất!!_ Prussia nói, tuy muốn hét thật hơn nhưng trách người xung quanh nghe, ngài phải nói chỉ vừa đủ cho tên tình địch kia nghe được.

- Con c*c, bắt được ta đi rồi hẳn lắm lời kết tội ta!!_ Qing chạy nhanh hơn, hắn đang nghĩ đến việc thoát khỏi Prussia thế nào.

Xui cho Qing, không biết từ đâu mà Korean Empire thảnh thơi đi ra chặn đường hắn...chắc nay ra đường không xem ngày rồi

- Clm Korean Empire!!_ Thấy Korean Empire trước mắt, Qing vội thắng gắp trước khi tông thẳng vào người Korean Empire.

- Rồi, bắt được ngươi rồi ha!_ Prussia tiến tới, khóa chặt tay Qing từ phía sau.

- Đm chơi khốn nạn vcl!!!_ Qing gào lên

- Sẽ còn khốn nạn hơn nếu bây giờ ta quăng ngươi xuống bể chất thải?_ Korean Empire thông rong đi đến gần hắn..

- Tiếng thét của ngươi khiến kẻ khác phải đau tai lắm đấy!_ Korean Empire nói thêm, mặt ngài trông khá khó chịu.

- Đell biết bịt tai lại à? hay ngươi mất cmn não rồi??_ Qing với cái mặt nhởn nhơ như muốn ăn đấm đến nơi..

- Ngươi muốn đấm nhau à?_ Korean Empire cau có nói, tay đã nắm thành quyền từ bao giờ..

- Ngon thì nhào vô, múc luôn sợ cái cc gì!_Hắn dù đang bị Prussia khóa tay từ sau nhưng vẫn đủ sức nhào tới cạp Korean Empire.

Đang định đánh một trận ra trò thì một vài âm thanh khiến họ ngưng lại..

- Các ngài tránh có đánh nhau trong trường.._ Việt Nam bước tới, mặt không biến sắc nói.

- Hộc..các ngài cũng chạy nhanh thật đó!_Theo sau Việt Nam là China, anh vội bước đến nhìn Qing xem ngài có bị hội đồng chưa

- Cậu tới rồi..! nên xử hắn sao đây?_ Prussia cười nhẹ nhìn Việt Nam, biểu cảm này..khác hoàn toàn so với lúc rượt Qing!!

- Ngài thả tay ngài ấy ra đi, dù sao tôi cũng không để tâm đến..._ Việt Nam bình tĩnh nói

- Được rồi.._ Tuy không vui nhưng Prussia cũng đành thả Qing ra

- Hứ! _ Qing hầm hừ, hắn xoay xoay cổ tay, mắt liếc nhìn Prussia như muốn xé nát ngài

- *..Nhìn cái qq gì?*_ Prussia nhìn hắn

- Đủ rồi đủ rồi! ta tưởng các ngài cũng phải bận lắm?_ Việt Nam nhìn sơ đã rõ hai con người kia đang liếc nhau đến muốn lòi con mắt rồi

- Thì đúng là cũng hơi bận..._ Korean Empire cười cười, tay gãi má trông e ngại

- Bận cái cc gì-...

Từ xa bước đến gần, kẻ vừa cất tiếng kia là French Empire, và hắn đang tiến đến với ý định vạch trần Korean Empire

- Các ngươi trốn việc đi chơi cả, để núi tài liệu, giáo án rồi các bài kiểm tra lại cho bọn ta còn gì? bận con mẹ gì_ French Empire với giọng cáu gắt, hắn cằn nhằn kèm theo bao câu văn tục.

- " Giáo viên văn tục...trường này nát lắm rồi"_ China đứng đó nghe cũng không lọt tí nào

- Ngậm họng ngươi lại và quay trở về văn phòng ngay đi!_ Korean Empire nhìn hắn chỉ trích cũng muốn đấm hắn lắm chứ..

- Ngươi dell có quyền ra lệch cho ta!_ French Empire gắt lên

- Haiz...các ngươi trật tự chút đi, ổn ào quá_ Prussia tay xoa xoa thái dương nói

- Xí _ French Empire chẳng vui gì

- Nếu đã ổn, ta xin phép đi trước_ Việt Nam quay đi, sắc mặt ngài trông mệt mỏi làm sao..

- À um..cậu cứ đi làm việc trước, ta sẽ giải quyết lũ này sau_ Prussia có chút chần chừ

Việt Nam rời đi sau đó, China cũng im lặng đi theo.

Chẳng thể hiểu nổi họ mà..

Quay lại phòng làm việc lúc nãy, Việt Nam lại ngồi vào bàn làm việc, China ngồi thẩn thơ nhìn Việt Nam, một cảm giác vừa quen vừa lạ...

- Cậu ngưng việc nhìn tôi lại được không?_ Việt Nam khó chịu nói, cái ánh nhìn của China làm ngài mất tập trung

- À..tôi xin lỗi! chỉ là.._China ngập ngừng e ngại

- Chỉ là?_ Việt Nam ngước lên nhìn China

- ..Có hơi kì khi hỏi điều này nhưng mà..cậu với các giáo viên cấp cao là có quan hệ gì vậy?_ China hỏi, trên gương mặt bất chợt đổ một giọt mồ hôi, anh đang căng thẳng?

- Cậu nghĩ tôi với họ là có quan hệ gì?_ Việt Nam đan tay lại, ngài không trả lời mà hỏi ngược lại China

- Tôi không biết..thật kì lạ.._ China có chút bối rối trước câu hỏi kia

- Ỳ tôi là..tại sao cậu có thể cư xử như thế với họ? cậu có thể ngồi tại bàn làm việc của họ, nhận sự quan tâm của họ và..và không e sợ họ?_ China nhìn Việt Nam, anh không hiểu gì cả...Việt Nam ở trước mặt anh bây giờ trông thật xa lạ, lạ đến từ tính cách, tình cảm, sở thích..và cả ngoại hình!

- Cậu nghĩ vậy sao?

đừng quá bận tâm, những gì họ đang làm đối với tôi..đều là vô nghĩa_ Việt Nam bình tĩnh đáp, nếu họ nghe được lời ngài nói, có lẽ một phần nào đó sẽ khiến họ đau lòng...

- ..._ China im lặng nhìn, cảm giác cứ đau nhói ở đâu đó bên trong..

*Cạch*

Vốn đã yên tĩnh trở lại thì giờ đây, tiếng mở cửa cũng tiếng bước chân vang lên.

- Hửm?...Bộ tam ph@t xít?_ Việt Nam nhìn những kẻ vừa bước vào mà chẳng thèm gõ cửa kìa

- Chào em!_ Nazi Germany cười nhìn ngài xong ngồi xuống ghế

Cả hai người còn lại là Japan Empire và Italian Empire cũng ngồi xuống ghế rồi...China ngồi cạnh họ mà không khỏi run người

- Vâng, chào ngài_ Việt Nam cười nhạt đáp lại

- Các ngài đã ở đâu từ sáng giờ?_ Việt Nam nhìn một lượt rồi hỏi

- Bọn ta bận chút việc vặt vãnh thôi..

- * Nguyên chủ của ta giao lưu với giangho, sáng giờ là bận giải quyết bọn chúng*_ Nazi ra ám hiệu bằng mắt với Việt Nam, có người ngoài ở đây, ngài không tiện nói thô ra

- * Vậy sao?*_ Việt Nam nhướng mày nhìn đối phương

- * Ta bị kẹt với tên nhóc hậu thế, sáng giờ nó nghi ngờ ta nên tra hỏi đủ trò..mém tí nữa ta đã ra tay với nó luôn rồi*_ Italian Empire nhìn Việt Nam với ánh mắt mệt mỏi, nếu ngài mà lỡ xử Italy thì lớn chuyện..

- * Được rồi..tên nhóc Japan ở đây lạ lắm, nó cứ dị dị như bị tâm thần vậy...sáng mở mắt là thấy nó mài dao dưới nhà, xong lại muốn chặt đầu, chặt tay chân ta, rồi còn muốn giải phẫu nữa!! nó định moi móc nội tạng của ta...*_ Japan Empire kể lễ, ngài có vẻ đã rất mệt khi phải đối phó với một người như bị mắc bệnh tâm thần..

- * Ngài ổn không?*_ Việt Nam nhìn Japan Empire đang u sầu kia

- * Ngươi có mất miếng thịt nào chưa?-..*_ Italian Empire nhìn với vẻ vừa hỏi thăm vừa châm biếm

- * Ta ổn, chưa bị giải phẫu...*_ Japan Empire nhìn họ

- "...Họ làm gì cứ nhìn chằm chằm nhau miết thế??"_ China khó hiểu nhìn họ

- À phải rồi!_ Nazi Germany bỗng chốc đứng dậy tiến lại chỗ Việt Nam

- Cái này..cho cậu nè!_ Nazi lấy từ trong túi áo ra một vật

- Một khẩu súng ngắn?_ Việt Nam ngắm nghía nó..có vẻ khẩu này không có ở thế giới thực, là hàng mà ngài chưa từng thấy qua.

- " Clm gì vậy--..giáo viên đổi nghề đi buôn lậu vũ khí à?"_ China ngớ người nhìn Nazi, thế éo nào mà ở ngay trong trường lại có súng??

- Cảm ơn ngài!

đồ cũng tốt đấy ạ!!_ Việt Nam tươi cười nhìn Nazi, ánh mắt ngài nhìn đối phương có chút gì đó phấn khích..

- Ừm! nếu em thấy thích, ta sẽ mang tới tặng em nhiều hơn_ Nazi đáp lại Việt Nam, nụ cười vui mừng cùng ánh mắt cưng chiều nhìn ngài..

- Cảm ơn ý tốt của ngài..tôi sẽ đáp lễ lại ngài sau_ Việt Nam cất khẩu súng đi

- Không, không-..ý ta là không cần trả, đáp lễ lại đâu!..ta có một chút yêu cầu nho nhỏ-.._ Nazi bối rối, ngài không muốn nhận bất kì muốn đồ nào mang tính lịch sự "có qua có lại" từ Việt Nam...

- Hừm...Nazi, ta hy vọng ngài sẽ không đưa ra yêu cầu nào quá đáng với ta, dù sao ta và ngài cũng vẫn còn ân oán mà?_ Việt Nam nhìn thẳng vào đôi mắt của Nazi, cảm giác ấy áp lực!

- Ta nghĩ ngài vẫn luôn hiểu ý ta mà, phải không?_ Việt Nam nghiêng đầu nhìn kẻ trước mắt mình, vẻ mặt ngài không thể hiện thái độ khó chịu nào, nhưng câu nói lại mang tính áp lực và đe dọa đến khó tả...

- Ta hiểu ý em, dù sao với em thì chuyện đó cũng đã là quá đủ rồi.

Nhưng dẫu biết vậy, ta vẫn hy vọng em sẽ bỏ qua như chưa từng xảy ra, ta biết đó là điều không thể với em..._Nazi nhìn ngài, ánh mắt dịu dàng và có phần nhượng bộ trước ngài

- Haiz..được rồi được rồi, đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó..._ Việt Nam xua tay không muốn tiếp tục nói tới chuyện đó

Japan Empire và Italian Empire ngồi gần cũng chỉ biết im lặng, thật lòng mà nói, chỉ duy có Japan Empire và Nazi Germany mới biết sự thật của chuyện đó...chuyện khiến Nazi phải khó xử, Japan Empire phải hối hận.

- " "Chuyện đó" mà họ đang nói đến là gì? có quá nhiều bí mật mà mình chưa biết về Việt Nam....là tôi đã quá vô tâm với cậu sao?"_ China âm thầm nhìn Việt Nam, sự vô tâm? có lẽ nó đã muộn khi nói, sẽ ra sao nếu China biết Việt Nam trước mắt thật ra không phải là Việt Nam mà anh đã biết trước đó?

Sự vô tâm của bản thân có thể giết chết những người yêu thương bên cạnh, cũng như China đã ghét chết con tim của Việt Nam vậy...đến cuối nguyên tác, người duy nhất cảm thấy ân hận chỉ có một mình China mà thôi

.

.

.

.

.

________Hết Chapter 8________
 
Back
Top Bottom