Cập nhật mới

Khác [ Xuyên Không ] Chúng Ta Cung Đấu Đi ( Hoàn)

[ Xuyên Không ] Chúng Ta Cung Đấu Đi ( Hoàn)
Chương 100: Tiểu hoàng tử


Cuối cùng vẫn là tuyển tám người mới, phân vị cao nhất đó là Lữ thị, phong sườn lục phẩm tài tử, còn lại đều là thừa huy, thường tại, phân vị cũng không cao.

Tiến cung ngày thứ hai liền đồng loạt tới Thọ Khang cung thỉnh an.

Thái hậu vẫn giả bộ bộ dáng hòa ái kia, kêu các nàng đứng dậy, căn cứ theo các vị phân vị đều thưởng không ít đồ tốt này nọ.

Chu Anh nhìn mấy gương mặt xa lạ phá lệ tươi mới này, nhớ tới thời điểm năm đó mình mới vào cung, có lẽ Hoàng Hậu, quý phi, Thục phi cũng đánh giá các nàng như vậy.

"Hiện giờ đã tiến cung tới hầu hạ hoàng đế, sẽ ở chung giống tỷ muội, nếu là làm cho ai gia biết ai động tâm tư không nên động, liền đừng trách ai gia lòng dạ ác độc."

Thái hậu đầu tiên là vẻ mặt ôn hoà hàn huyên hồi lâu, cuối cùng lại trầm mặt cảnh cáo nói.

Chu Anh nghĩ những người mới tiến cung không thể tưởng tượng được sẽ có đấu tranh gay gắt vậy, cũng cảm thấy kinh hãi đảm chiến.

Nàng nghĩ, thái hậu đã già, cũng không muốn bi kịch trước đây lại tái diễn thôi.

Nhưng có quyền thế hấp dẫn, làm sao không có tranh đấu, chân lý sống trong thâm cung này sợ là thái hậu so với nàng còn hiểu rõ hơn.

Khi ra Thọ Khang cung, liền có vài cá nhân tiến đến trước mặt Chu Anh thỉnh an, nàng hiện giờ đã bảy tháng, thân mình nặng, nhưng vẫn cuời cười ôn hòa: "Vài vị muội muội đứng lên đi."

Trong đó Lữ Thu Oánh phân vị cao nhất có thể đi vào cung tất cả đều là lấy phúc của Chu Anh, dẫn đầu mở miệng nói: "Quý cơ nương nương, khi ở nhà tần thiếp liền nghe nói nương nương trí tuệ hơn người, rất được Hoàng Thượng sủng ái, tính tình lại dị thường dịu dàng, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là tấm gương cho tần thiếp học tập."

Chu Anh cũng không biết Lữ thị này giỏi về xu nịnh như vậy, cũng chỉ là gật gật đầu: "Thái hậu nương nương mới vừa rồi dạy bảo là cực kỳ có đạo lý, đã tiến cung tới hầu hạ Hoàng Thượng, vô luận trí tuệ nhiều, cũng không bằng một người dịu dàng, tính tình vô tranh.

Tiểu công chúa còn trong cung chờ, bổn cung liền hồi cung trước.

Trong viện hoa mai đang nở, trong ngày mùa đông ngắm cảnh rất thú vị, Hoàng Thượng cũng thập phần thích rừng mai kia."

Quả nhiên, nói xong lời này liền không có người dây dưa nữa, mắt nhìn đều hướng rừng mai bên kia đi, Tô uyển nghi cười nhẹ: "Rốt cuộc là người vừa mới tiến cung, tâm tính đều nửa điểm che đậy không được."

Chu Anh cũng lắc đầu: "Chỉ mong về sau còn có thể đơn thuần như hiện tại vậy thì tốt rồi.

Đúng rồi, mấy ngày trước đây bổn cung đề cử với Hoàng Thượng cho muội giúp đỡ học tập chút cung vụ, sau này muội cũng nên để tâm chút."

"Quý Cơ nương nương..."

Tô uyển nghi làm như có chút không quá tin tưởng, "Tần thiếp trời sanh tính ngu dốt, chỉ nguyện đi theo nương nương, chỉ sợ không thể gánh trọng trách này."

Chu Anh vỗ vỗ tay nàng: "Bổn cung tin tưởng muội, Hoàng Thượng cũng tin tưởng muội."

Sau khi hồi cung, trên mặt Lan Tương liền có chút lo lắng: "Chủ tử cớ gì?

Tín nhiệm Tô uyển nghi như vậy, nàng ta hiện giờ dựa vào nương nương, ngày sau nếu là chưởng thực quyền lại phản bội chủ tử..."

"Bổn cung tâm lý nắm chắc."

Thời gian tiếp xúc với Tô uyển nghi này rất lâu, cũng có chút hiểu biết, Tô uyển nghi thực sự không phải là người lòng muông dạ thú, huống chi Tô Hòa từ bộ binh trở thành tả tướng, nhưng hoàng đế chưa vì vậy mà hết sức sủng ái đối với Tô uyển nghi.

Lấy thông minh của Tô uyển nghi, như thế nào không rõ?

Hoàng Thượng sẽ không cho phép tiền triều cùng hậu cung đều bị một gia tộc nắm trong tay, cho nên vì bình an của Tô phủ, tất nhiên trong đầu sẽ chặt đứt ý niệm thăng vị tiếp.

"Mắt nhìn sắp tới năm mới, trong cung muội muội có phải mua thêm gì không?"

Hiện giờ Hiền phi trông coi sự vụ lục cung, cười hỏi Chu Anh bên cạnh.

Chu Anh lắc đầu: "Nô tì đa tạ nương nương, nhưng trong cung nô tì cũng không cần mua thêm gì, nương nương nhìn xem phi tần mới tiến cung có cần không."

"Mấy ngày trước đây bổn cung nghe nói các nàng làm như rất thích rừng mai, ngày ngày đều mặc kệ giá lạnh đi thưởng mai, đã có hai người ngã bệnh.

Bổn cung nên tặng vài thứ làm ấm cho các nàng."

Hiền phi nói.

"Hiền phi nương nương lo lắng."

Chu Anh thản nhiên trả lời, "Giờ thái y đang chờ ở trong Cảnh Dương cung coi mạch bình an cho nô tì, nô tì xin được cáo lui trước."

"Đi thôi, bổn cung tính ngày sắp tới rồi, một năm nay đều mưa thuận gió hoà, có thể thấy được hoàng tử trong bụng muội muội nhất định là phúc tinh Đại Tề chúng ta."

"Nô tì tạ nương nương cất nhắc."

Ý cười trên mặt Chu Anh không có nửa điểm sơ hở.

Nàng đã nói không cần mua thêm những vật khác, nhưng phủ nội vụ vẫn phụng mệnh Hiền phi liều mạng tặng đồ cho Cảnh Dương cung, đã sắp tới bậc quy cách phi vị.

Bách Hợp có chút khó khăn: "Chủ tử, các chủ tử mới tiến cung đều đang truyền Hoàng Thượng quá mức sủng ái chủ tử, chủ tử thị sủng mà kiêu, thế đều áp đảo Hiền phi nương nương."

Đây không phải là ước nguyện ban đầu của Hiền phi sao?

Chu Anh không lắm để ý cười cười: "Cảnh Dương cung không dùng được mấy thứ này, mấy thứ này tặng cho các chủ tử mới tiến cung đi, các nàng lần đầu không đón năm mới ở trong nhà, trong lòng có lẽ có chút mất mát."

"Nô tỳ đã biết."

Bách Hợp lĩnh mệnh nói, "Chủ tử, gần đây nô tỳ nghe nói Hiền phi nương nương thường cùng các chủ tử mới tiến cung uống trà, ngắm hoa, nô tỳ lo lắng..."

"Bách Hợp, đừng suy nghĩ nhiều."

Chu Anh an ủi nàng, "Những ngày qua Hoàng Thượng đang bận việc triều đình, ngày sinh dự tính của bổn cung cũng là mấy ngày gần đây, bà đỡ và thái y đều phải nghiêm khắc trấn, ngàn vạn lần không làm ra đường rẽ gì.

Mặt khác, tiểu công chúa giao cho Lan Tương trông coi, phải tránh không thể có nửa điểm sơ xuất."

"Nô tỳ minh bạch."

Đêm trừ tịch Chu Anh ngồi ở bên cạnh Gia Nguyên đế cùng nhau thưởng thức pháo hoa mỗi năm một lần, mấy ngày nay Gia Nguyên đế bận việc triều chính không thể bồi nàng, trong lòng có chút băn khoăn, vẫn ôm nàng: "Trẫm cảm thấy tựa hồ nhiều ngày không có bồi ái phi, bé con trong bụng sợ là cũng không nhận ra trẫm, trong lòng ái phi có đang oán trẫm không?"

"Hoàng Thượng là phụ hoàng bé con, như thế nào không nhận biết?"

Chu Anh cười, cũng không cự tuyệt lòng bàn tay ấm áp của hắn, "Hoàng Thượng nhật lí vạn ky, vì nước vì dân, trong lòng nô tì bội phục cũng không kịp, như thế nào oán Hoàng Thượng?

Nô tì nghe nói năm nay là năm mưa thuận gió hoà, hôm nay Hoàng Thượng lại đại xá thiên hạ, Đại Tề chúng ta quả nhiên là việc vui liên tục."

"Còn không phải sao?"

Gia Nguyên đế tươi cười rạng rỡ, ôn nhu vuốt ve bụng của nàng, "Trẫm có dự cảm, trong bụng ái phi chắc chắn là hoàng tử, đến lúc đó trẫm tự mình đến dạy bé, được không?"

"Đó cũng là phúc khí của nô tì và bé con trong bụng."

Chu Anh chỉ dùng dư quang liếc mắt Hiền phi bên cạnh đang trấn định tự nhiên, Hiền phi căn bản không thể có con ruột của mình, mà nàng ta trăm phương ngàn kế cho tới hôm nay, chỉ là vì cướp lấy con người khác mà thôi, hiện giờ có Tam hoàng tử, làm sao để cho con người khác kế thừa vương vị?

Theo thường lệ, có phi tần chuẩn bị tiết mục ra vẻ yếu đuối, Chu Anh đang thưởng thức hăng say, nhưng đang coi đến một nửa đột nhiên cảm thấy có đau đớn truyền đến từ bụng, nàng vốn tưởng rằng đau bụng sinh bình thường, sao biết sau đó lại càng ngày càng đau đớn không chịu nổi, trán cũng bắt đầu có mồ hôi chảy ra.

Gia Nguyên đế cảm thấy dị thường của nàng, bận rộn sai khiến người đi mời thái y, nói Hiền phi ở tại chỗ này chủ trì đại cục, liền tự mình hộ tống nàng lên nhuyễn kiệu quay về Cảnh Dương cung.

Cho là có một lần kinh nghiệm, lần này sẽ thoải mái chút, cho đến khi từng đợt đau nhức xâm nhập cốt tủy đánh úp lại, nàng cắn hàm răng, ở trong lòng hung hăng mắng một câu, kinh nghiệm cái mẹ gì chứ!

Khi sinh tiểu công chúa, đau suốt hai canh giờ, nàng tưởng cực hạn, bởi vì thời điểm sinh hạ tiểu công chúa đều đau đến hôn mê.

Nhưng tên nhóc trong bụng này lại tựa hồ càng phải gây sức ép, sau hai canh mới thấy cái đầu...

"Nương nương hít thở lại dùng lực!"

Giọng nói bà đỡ thập phần vang dội mà dốc lòng, "Đầu của tiểu hoàng tử đã ra rồi!"

"Chủ tử, Hoàng Thượng nói, chờ chủ tử bình an sinh hạ tiểu hoàng tử, liền phong chủ tử làm phi!"

Lan Tương mang đến tin tức càng dốc lòng, "Chủ tử, dùng sức!"

Chu Anh nghĩ muốn mắt trợn trắng với mấy tên đứng nói chuyện không đau thắt lưng này, nhưng cảm giác đã không có dư thừa tinh lực, nhưng bản năng nghe các nàng, cố gắng dùng sức.

"Giờ nào?"

Gia Nguyên đế ở bên ngoài có vẻ thập phần lo lắng, không ngừng đi đi lại lại, thỉnh thoảng hỏi Thôi Vĩnh Minh bên cạnh.

"Hồi Hoàng Thượng, đã là giờ tý một khắc."

Cơ hồ cách một phút đồng hồ Hoàng Thượng lại hỏi một lần, giờ trong lòng của hắn cũng thập phần sốt ruột, liền muốn nghĩ biện pháp dời đi lực chú ý của hoàng Thượng, "Hoàng Thượng, nô tài nhớ rõ lúc trước khi quý phi nương nương sinh đại công chúa so với này còn lâu hơn, nhưng quý phi nương nương ngày ấy một mực khóc thảm, còn Thư chủ tử rất im lặng."

"Đúng vậy, quả nhiên là rất im lặng."

Gia Nguyên đế nhớ tới khi còn nhỏ, có một vị phi tần khi sanh con một mực khóc thảm, hắn hỏi mẫu hậu, nếu sanh con lao lực như vậy, vì sao còn muốn liều mạng khóc thảm, không bằng lưu chút tinh lực.

Lúc ấy mẫu hậu liền nói cho hắn biết, khóc thảm này không phải chỉ vì đau, càng nhiều chính là muốn cho phụ hoàng nghe được sanh con có bao nhiêu đau đớn, lấy chút trìu mến thôi.

Hắn miễn cưỡng cười cười, người phụ nữ trước mắt này, quả nhiên là không có nửa điểm tâm tư này.

Khi tiểu hoàng tử cất tiếng khóc chào đời, trên bầu trời nở rộ pháo hoa sáng lạn.

Bà đỡ đi ra chúc mừng Hoàng Thượng có thêm hoàng tử, Gia Nguyên đế hết sức cao hứng, thưởng toàn bộ cung nhân cao thấp trong cung, còn mệnh Thôi Vĩnh Minh đem ý chỉ tấn Thư quý cơ làm Thư phi hiểu dụ hậu cung.

Chu Anh liều mạng một phần khí lực cuối cùng, mở to mắt nhìn bé con vừa mới chào đời, rốt cục cảm thấy mỹ mãn ngất đi.

Gia Nguyên đế có chút đau lòng xoa xoa mồ hôi trên trán nàng, rõ ràng không có nghe thấy nàng kêu đau, nhưng mới vừa rồi hắn tựa hồ lại cảm động lây.

Tiểu hoàng tử sinh ra vào giờ tý năm Gia Nguyên thứ năm, cùng tất cả con dân Đại Tề nghênh đón một năm mới, Gia Nguyên đế cho rằng đây là dấu hiệu đại cát, lập tức liền ban tên cho tiểu hoàng tử là Khuyết Thừa Hiên, đồng thời mẹ của tiểu hoàng tử phong làm Thư phi, nhất thời sủng quan hậu cung.

Đợi khi Chu Anh tĩnh dưỡng khôi phục, vận mệnh hậu cung đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Thái hậu đã không hỏi việc hậu cung, chuyên tâm lễ Phật, Trương quý phi xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người, khí thế lại không như lúc trước, giống như bế môn suy nghĩ một năm đã mài mòn hết tất cả kiêu ngạo của nàng ta.

Hiền phi mặc dù trông coi sự vụ hậu cung, nhưng Hoàng Thượng không có coi trọng lắm, có khi thậm chí mười ngày nửa tháng đều chưa từng đi Vĩnh Hòa cung một lần.

Ngược lại là Thư phi Cảnh Dương cung, vì sau khi sinh tiểu hoàng tử, sủng ái gia tăng hàng ngày, làm mọi người trong hậu cung ghen tị đỏ mắt không thôi.

Nhưng ghen tỵ thì ghen tỵ, không ảnh hưởng sức mạnh a dua, bám riết không tha của các nàng chút nào.

"Chủ tử, Lữ tài tử, Giang thừa huy, Vạn thường tại đang chờ ở ngoài điện cầu kiến."

Bách Hợp tiến vào báo.

Chu Anh gật gật đầu: "Rửa mặt, chải đầu cho bổn cung đi, đều đến đây vài lần, cũng không nên nhiều lần đều để ngoài cửa."

Nhưng hôm nay tính tình của nàng tựa hồ có chút không kiên nhẫn, Bách Hợp mới vừa búi tóc xong, nàng liền nhíu mày: "Hình thức như vậy có vẻ quá già, bổn cung nhìn bực bội."

Bách Hợp đành phải tháo đi, một lần nữa chải lại, nàng nhìn người trong gương, vẫn lắc đầu: "Bổn cung đã là mẫu phi hoàng tử công chúa, em nghĩ rằng bổn cung giờ vẫn là thiếu nữ sao?!

Chải lại một lần nữa!"

Khi Bách Hợp đầu đầy mồ hôi rốt cục chải ra búi tóc làm nàng vừa lòng đã là chuyện một lúc lâu sau, khi Chu Anh đang bước chân chuẩn bị đi vào chính điện, lại nghe được trong điện mọi người đang thấp giọng nói chuyện với nhau.

"Chỉ sợ hôm nay vẫn là không gặp được, chúng ta rời đi trước thôi, ngày mai lại đến."

"Thừa huy tỷ tỷ không biết đây là cách làm giá của Thư phi sao?"

Một giọng nói hơi chút lanh lảnh nói, "Chúng ta đều là tỷ muội hầu hạ hoàng thượng, nàng ta hiện giờ chỉ vì có hoàng tử cùng công chúa mới mẫu bằng tử quý như vậy, ngày khác chúng ta có đứa nhỏ, cũng làm cho nàng ta nếm thử mùi vị bị khinh thị này một chút!"

"Vạn thường tại, chớ có nói bậy như vậy!"

Lữ tài tử trách nhỏ, "Thư phi nương nương dựng dục hoàng tự công lao vô hạn, là tấm gương của chúng ta.

Chúng ta dù chờ thêm mấy canh giờ thì có sao đâu?"

Chu Anh xác định mới vừa rồi khi Giang thừa huy mở miệng Lữ tài tử liền nhìn thấy góc áo của mình, không có ngăn cản Vạn thường tại nói phạm thượng như vậy, có thể thấy được người này cũng giỏi về tâm kế.

"Vài vị muội muội nói cái gì đó, náo nhiệt như vậy?"

Nàng đi vào chính điện, "Bổn cung ngày gần đây chẳng biết tại sao, thân mình cảm thấy có chút thiếu ngủ, làm vài vị muội muội đợi lâu, thật sự băn khoăn.

Như vậy đi, hôm này Hoàng Thượng sẽ ở Cảnh Dương cung của bổn cung dùng bữa tối, vài vị muội muội liền cũng lưu lại đi, cùng bổn cung bồi hoàng thượng."

"Tần thiếp sợ hãi!"

Ba người trăm miệng một lời.

Thời điểm Gia Nguyên đế tới liền nhìn thấy thêm vài người, hơi hơi nhíu mày: "Như thế nào mọi người đều ở đây?"

Chu Anh cười mở miệng giải thích vì sao các nàng xuất hiện ở đây: "Hoàng Thượng, ba vị muội muội sau giờ ngọ đến trong cung nô tì nghĩ muốn bồi nô tì nói chuyện phiếm giải buồn, nhưng nô tì lại để các nàng chịu khổ đợi mấy canh giờ, trong lòng rất băn khoăn, liền muốn lưu vài vị muội muội trong cung cùng dùng bữa, Hoàng Thượng cảm thấy như thế nào?"

Gia Nguyên đế nhíu nhíu mày, thản nhiên gật gật đầu, nhưng trên mặt cũng không ôn hoà như mới vừa rồi.

Ba người xưa nay e ngại uy nghiêm hoàng Thượng, giờ phút này thấy sắc mặt hắn hơi trầm xuống, tất nhiên là không dám thở mạnh, vốn đang muốn mượn cơ hội này giành được ánh mắt hoàng Thượng, giờ lại vội vàng tìm lấy cớ cáo lui.

Cho đến khi trên bàn chỉ còn lại có hai người, Chu Anh mới nhún vai: "Hoàng Thượng ngài xem, ngài đều đem các nàng dọa chạy."

Lúc này sắc mặt Gia Nguyên đế mới trì hoãn: "Để các nàng chờ mấy canh giờ lại còn không thức thời, trẫm chỉ dọa các nàng xem như từ bi."

Chu Anh không nói nữa, nàng lười đối phó đám người mới này, để cho Gia Nguyên đế tự mình ứng phó tất nhiên sẽ phát huy hiệu quả rút củi dưới đáy nồi.

Quả nhiên, sau đó không hề có người mới nào chạy tới Cảnh Dương cung nữa, bên tai Chu Anh cũng thanh tịnh không ít.

Nhưng không có hoạ ngoại xâm lại nổi lên nội lo, gần đây Chu Anh phát hiện tiểu hoàng tử là đứa bé im lặng, đứa trẻ không đến nửa tuổi ban ngày không khóc buổi tối không náo, cả ngày mở to cặp mắt xếch kia vẫn không nhúc nhích chỉ trầm tư.

Chu Anh lo lắng bé ở trong bụng mẹ đã kém cỏi, sai Yên thái y coi thật lâu, thái y đều nói thân thể tiểu hoàng tử khỏe mạnh, không có bất cứ vấn đề gì, nàng mới hơi yên lòng một chút.

Nhưng nhìn tiểu công chúa không ngừng trêu chọc em trai, nhìn nhìn tiểu hoàng tử lại bị trêu chọc như thế nào cũng không có động, nàng rốt cục vuốt trán, chuyện này có lẽ là nhiễm sắc thể của Gia Nguyên đế có vấn đề, không liên quan tới nàng.

Khi đầu hạ, Gia Nguyên đế sai người đem các giống hoa sen trong cung đều trồng một ít trong Cảnh Dương cung, phủ nội vụ bận rộn việc này liền đem chuyện Hiền phi phân phó trì hoãn chút.

Khi Hiền phi đến Cảnh Dương cung liền nhìn thấy cảnh tượng trong viện, nghĩ đến bởi vì nhiều người sẽ hổn độn la hét ầm ĩ, làm sao biết được đúng là ngoài ý muốn, gọn gàng ngăn nắp, mà Thư phi ở cửa cung ngẫu nhiên chỉ huy, ngựa quen đường cũ.

"Trong cung muội muội cũng thật náo nhiệt, bổn cung thật xa liền nhìn thấy cung nhân ra vào như nước chảy."

Hiền phi cười nói.

Chu Anh thản nhiên phúc phúc thân: "Hiền phi nương nương đại giá quang lâm, nô tì không có từ xa tiếp đón, kính xin nương nương thứ tội."

Hiền phi lắc đầu, làm như cũng không thèm để ý, từ năm trước Thư phi cùng nàng đột nhiên xa lạ nàng liền cảm thấy được, sau sai người điều tra liền biết từ đầu đến cuối.

Nhưng hiện giờ Thư phi đang được sủng ái, nàng không thể tùy tiện hành động, liền chỉ có thể tương xử hòa bình cùng nàng.

Trong hậu cung vĩnh viễn là "hồng nhan vị lão ân tiên đoạn" *, hiện nay được sủng ái, cũng chỉ đến một ngày cuối cùng, đến lúc đó đối phó tiếp cũng không muộn.

*hồng nhan vị lão ân tiên đoạn: hồng nha chưa già, tình đã đoạn, câu này trong bài "hậu cung từ" của Bạch Cư Dị.

Hậu cung từ

Lệ tận la cân mộng bất thành

Dạ thâm tiền điện án ca thanh

Hồng nhan vị lão ân tiên đoạn

Tà ỷ huân lung toạ đáo minh

Bản dịch của ĐBĐ & BKĐ

Khăn là đẫm lệ mộng khôn tìm,

Tiền điện đêm khuya tiếng hát im.

Nhan sắc chưa phai, tình đã nhạt,

Dựa lò hưong ngát đợi thâu đêm.

Trong lòng Chu Anh cũng nghĩ vậy, nàng nghĩ, còn nhiều thời gian, ngay cả Trương quý phi đều có hôm nay, chuyện vặn ngã Hiền phi cũng sắp tới.

Nàng ở trong cung phẩm trà, nhìn theo bóng dáng Hiền phi rời đi, Chu Anh đột nhiên cười cười: "Bách Hợp, Hoàng Thượng hôm nay muốn tới Cảnh Dương cung dùng bữa, em cùng bổn cung đi phòng bếp nhỏ, bổn cung nghĩ muốn tự mình chuẩn bị ít món ăn cho Hoàng Thượng."

Trong lòng nàng đều hiểu rõ, nếu vào hậu cung này, cung đấu có lẽ là chuyện cần tiêu tốn cả đời để phấn đấu, đã như thế, vậy nàng phải thong thả, để yêu thương chính mình cùng hai tiểu bảo bối.

Tóm lại, con đường phía trước, cứ đấu, cứ quý trọng từ từ đi.

Hoàn chính văn
 
[ Xuyên Không ] Chúng Ta Cung Đấu Đi ( Hoàn)
Chương 101: Phiên Ngoại Tam Công Chúa


Ta cảm thấy ở trên đời này mẫu phi là mẫu phi tốt nhất, phụ hoàng tốt thứ nhì đối với ta, phụ hoàng đối với mẫu phi mới là tốt nhất trên đời.

"Thừa Hiên, đệ nói phụ hoàng tốt hay là mẫu phi tốt?"

Ta gần đây càng ngày càng phiền tiểu tử này, sao chọc cũng không cười không thích nói chuyện, nghe nói cái này gọi là mặt than, là bệnh, không trị được.

"..."

Nó quả nhiên không phụ lòng ta, cho ta một cái nhìn xem thường, không để ý tới ta.

Ta cảm thấy bản lĩnh mắt trợn trắng này, ta thua nó rất xa, bởi vì ta từ nhỏ chính là công chúa tao nhã ôn lương khiêm cung.

"Không được đánh đầu đệ đệ!"

Giọng nói mẫu phi bỗng nhiên ở sau lưng vang lên.

Ta từ trước đến nay là đứa bé nghe lời, mẫu phi không cho ta đánh đầu đệ đệ, vì thế ta biết nghe lời phải nhéo mặt của nó một phen.

"..."

Mẫu phi nhíu nhíu mày,"Vì cái gì hay khi dễ đệ đệ?"

"Bởi vì nó không ngoan."

"Như thế nào không ngoan?"

Mẫu phi khiêu mi nhìn ta, vẻ mặt kia quả thực cùng phụ hoàng giống nhau như đúc.

Ta nghe mẹ nói, dân gian thấy chuyện này gọi là tướng vợ chồng.

Bất quá ta vẫn là thực nghi hoặc, cái gì gọi là vợ chồng nhỉ?

"Nó ở sau lưng nói mẫu phi nói bậy, nói mẫu phi không tốt!"

Ta đứng thẳng sống lưng, mặt không đỏ tim không nhảy mở miệng, "Còn nói mẫu phi gần đây cũng không quan tâm nó!"

Ta vừa mới dứt lời, tên nhóc thúi bình thường tích chữ như vàng liền mở miệng chọc thủng lời nói dối của ta: "Mẫu phi, là Khuyết Phái Lăng vu oan giá họa!"

Tấm tắc, thật sự là tiền đồ, còn tuổi nhỏ ngay cả "vu oan giá họa" từ ngữ cao cấp như vậy đều biết dùng, hừ!

Quả nhiên, mẫu phi luôn bị nó dễ dàng lừa gạt, phạt ta sao chép luận ngữ.

Kỳ thật ta đặc biệt không thích "luận ngữ", ta càng ưa thích "sơn hải trải qua".

Bách Hợp cô cô nói là bởi vì khi ta còn trong bụng mẫu phi, mẫu phi thường thường đọc mấy chuyện xưa thần ma quỷ quái cho ta nghe, cho nên ta thích, hiện giờ tên nhóc thúi mặt than như vậy, thời điểm mẫu phi mang thai em trai, nhất định là xem thoại bản thập phần lưu hành trong dân gian "mặt than Vương gia, xin buông tha"!

"Mẫu phi mẫu phi, sinh thêm một muội muội nhu thuận cho con chơi được không?"

Gần đây ta đã quyết định buông tha cho tên nhóc thúi kia, đáng yêu phải bắt đầu dưỡng thành ở trong bụng mẹ.

Mẫu phi chỉ liếc mắt ta một cái, nói: "Cố gắng làm giàu, ít sinh con hưởng thụ nhiều!"

Ta nghe không hiểu, sinh muội muội cùng trồng cây có quan hệ gì đâu?

Thế giới người lớn thật là huyền diệu vô cùng.

Ta lại lặng lẽ đến hỏi ma ma, ma ma nói cho ta biết muốn sinh muội muội là phụ hoàng quyết định, ta liền càng hồ đồ, sinh muội muội cùng phụ hoàng có quan hệ gì?

Bất quá ma ma chưa bao giờ lừa gạt ta, vì thế ta trộm chuồn ra Cảnh Dương cung, muốn đi Dưỡng Tâm điện xin phụ hoàng.

Phụ hoàng đối với ta vô cùng tốt, ta xin ông ấy, ông ấy chắc chắn đáp ứng sinh muội muội cho ta.

Trên đường gặp được Hiền mẫu phi, Hiền mẫu phi rất là hòa ái dễ gần, nhưng ta cũng không thích thân cận với bà ấy, mẫu phi cũng không để cho ta đi tới cung bà ấy.

Nghe ma ma nói ta lúc nhỏ từng ở trong cung của bà ấy, có lẽ là bà ấy cùng mẫu phi cãi nhau, mẫu phi liền quyết định cả đời không qua lại với bà ấy nữa.

Mẫu phi thật hẹp hòi, lúc ta cùng với Tô Bùi Khanh cãi nhau, luôn đánh hắn mặt mũi bầm dập nhưng hắn cũng không so đo.

Ta vấn an Hiền mẫu phi liền rời đi, nhưng đi chưa được mấy bước liền phát hiện tranh chữ mới vừa rồi còn trong tay đã đánh mất.

Ta mất ba canh giờ vẽ ra, phụ hoàng nói yêu thích tranh ta vẽ, bởi vì phong cách tương tự cùng mẫu phi, cho nên quyết định mang tác phẩm của mình để gia tăng tỷ lệ đồng ý của phụ hoàng.

Khi ta đi quay lại đường cũ tìm kiếm, lại đột nhiên nghe được phía sau núi giả có người đang thì thầm.

Ta đoán có lẽ là người nào đó trong cung đang chơi trò chơi trốn tìm, liền đi tới.

"Nhớ kỹ phải một chút, cho vào trong thức ăn của tiểu hoàng tử, như vậy mới có thể không làm người phát giác."

Ta hoảng sợ, tiểu hoàng tử không phải là thằng nhóc thúi kia sao?!

Bản công chúa xưa nay trí tuệ hơn người, sao có thể để mấy người xấu này thực hiện được chủ ý xấu xa!

Nghĩ đến Bách Hợp cô cô thường ngày dạy ta làm việc không thể hành động thiếu suy nghĩ, suy nghĩ thật kỹ rồi sau đó hành động, ta suy suy nghĩ nghĩ, trộm đem bộ dáng hai người kia nhớ kỹ, liền rón ra rón rén rời đi.

Vào Dưỡng Tâm điện ta liền vội vàng gọi phụ hoàng, ma ma nói phụ hoàng là người rất có bản lĩnh nơi này, nhất định có thể trừng gian trừ ác, cứu thằng nhóc thúi!

Trong lòng của ta tuy rằng không thích tên kia, nhưng nó vẫn thỉnh thoảng gọi ta là tỷ tỷ, ta còn rất cao hứng.

Ta mới vừa nói xong sắc mặt phụ hoàng liền thay đổi, phụ hoàng từng nói qua lúc Khuyết Thừa Hiên sinh ra tuy là giờ tý, nhưng ẩn ẩn có mây tía phía đông, đó điềm lành xuất hiện, cho nên ngày sau sẽ ký thác kỳ vọng cao đối với nó.

Cho nên phụ hoàng phá lệ nghiêm khắc đối với nó.

Ta vẽ bộ dáng hai người kia xong, phụ hoàng liền tự mình đem ta đuổi về Cảnh Dương cung, liền hạ lệnh sai người xét cung tra rõ.

Khi Thôi công công xem bức tranh của ta, mày ninh thành bánh quai chèo, nhưng cuối cùng vẫn đem hai người kia tìm được.

Sau lại...

Sau lại ta liền ngủ say, trước khi ngủ trong lòng còn có chút buồn bả, bởi vì ta thế nhưng đã quên cầu phụ hoàng sinh muội muội cho ta.

Ta quả nhiên đã bị bệnh thiếu niên si ngốc như trong truyền thuyết sao?

Sự kiện kia sau như thế nào ta không rõ ràng lắm, chỉ nghe có tiệp dư nào đó trong cung bị phế truất, ta cũng chưa từng thấy qua nàng.

Cũng không biết vì sao, nghe nói Hiền mẫu phi cũng bởi vậy bị phụ hoàng răn dạy một trận, lâu sau đó cũng không còn nhìn thấy bà ấy.

Phụ hoàng vì an ủi mẫu phi, tấn bà làm Thư quý phi.

Ta cảm thấy mẫu phi vẫn không cao hứng lắm, có lẽ là mẫu phi cảnh giới cao, ta khó có thể với tới.

Hay là mẫu phi kỳ thật không để ý này đó, bà nói qua, trong lòng phụ hoàng yêu thương chúng ta, cũng đã đủ rồi.

Kỳ thật ta cảm thấy phụ hoàng thương yêu nhất chính là mẫu phi.

Thời điểm ta tám tuổi, phụ hoàng mang theo mẫu phi đi thu thú, kết quả mẫu phi bị ngã ngựa, thương thế cực kỳ nghiêm trọng.

Ta cùng với Khuyết Thừa Hiên trộm đi vào tẩm điện thăm mẫu phi, liền gặp phụ hoàng canh giữ ở bên giường, khóe mắt ẩn ẩn có lệ.

Khuyết Thừa Hiên nói chuyện này là kiêm điệp tình thâm, ta hình như có chút ngây thơ.

May mà sau đó mẫu phi rốt cục tỉnh lại, dưỡng thương nửa năm mới khỏe lại, nhưng phụ hoàng không bao giờ cho phép mẫu phi cưỡi ngựa nữa, cũng không cho ta học cưỡi ngựa, làm ta ôm nỗi hận đến nay.

"Đau đau đau...

Công chúa nhẹ chút..."

Ta chỉ là nhẹ nhàng nhéo hắn, Tô Bùi Khanh đã kêu thập phần khoa trương, chỉ chốc lát sau sẽ đem phụ hoàng cùng mẫu phi dẫn tới.

Ta đành phải buông tay, nước mắt lưng tròng lên án nói: "Phụ hoàng, hắn khinh bạc ta!"

Quả nhiên, ta đây vừa nói phụ hoàng lập tức liền bênh vực ta, phạt Tô Bùi Khanh quỳ gối trên phiến đá hai canh giờ.

Mẫu phi trước khi đi hung hăng liếc mắt ta một cái, ta có chút chột dạ gục đầu xuống.

Ta luôn luôn là đứa bé ngoan biết sai liền sửa, chờ bọn họ vừa đi liền lập tức nâng hắn dậy nói: "Tô Bùi Khanh, ngươi có phục hay không?!"

Tô Bùi Khanh nghiêng đầu sang chỗ khác không để ý tới ta, ta vừa thấy bộ dáng trâu lì này của hắn liền tức không có chỗ xả, ngoan độc nói: "Ngươi nếu không phục, bản công chúa nói phụ hoàng hạ chỉ chiêu ngươi làm phò mã!"

Lời vừa nói ra, không người nào có thể địch.

Quả nhiên sắc mặt Tô Bùi Khanh khẽ biến, lập tức chịu thua: "Công chúa, ta phục!"

Đối với chuyện này, ta rất vui mừng.

Hơn nữa từ đó về sau sống rất hoành hành, ngang ngược, thường xuyên lấy chiêu này để dọa hắn.

Nhưng dân gian có câu, thường đứng ở mép bờ sông sẽ bị ướt giày, đi ban đêm nhiều có ngày gặp quỷ, khi ta mười lăm đến tuổi cập kê một chiêu này rốt cục mất đi hiệu lực.

Khi đó Tô Bùi Khanh đột nhiên cao lớn mãnh liệt, cao hơn ta một cái đầu.

Ta nhiều ngày không gặp hắn, liền đấu võ mồm cùng hắn, nào biết tài ăn nói của hắn cũng đột nhiên tăng mạnh, ta không cãi lại hắn được, cuối cùng đành phải xuất đòn sát thủ: "Ngươi có phục hay không, ngươi nếu không phục bản công chúa liền nói phụ hoàng hạ chỉ chiêu ngươi làm phò mã!"

Lúc này đây hắn đúng là không bị dọa lùi, mà làm càn ôm eo bản công chúa, đùa giỡn lưu manh, hôn hai má bản công chúa, còn kiêu ngạo khiêu mi nói với bản công chúa: "Thần đánh cược một cân hạt dẻ, tam công chúa không dám!"

Bản công chúa tức giận đến mặt đều phát sốt, lập tức giãy tay hắn ra, đạp hắn một cước: "Ngươi cứ chờ đó, xem bản công chúa có dám hay không!"

Khi đó ta nhất định là quá tức giận mới xem nhẹ tiền đặt cược của hắn chỉ có một cân hạt dẻ, lại tức giận thở phì phò đi xin phụ hoàng hạ chỉ chiêu Tô Bùi Khanh làm Phò mã!

Sau khi thành thân, Tô Bùi Khanh thỉnh thoảng lấy việc này chê cười ta, nói ta là một công chúa đổi bằng một cân hạt dẻ!

Quả thực là nói hưu nói vượn, bản công chúa giá trị ít nhất bảy tám cân hạt dẻ chứ!
 
[ Xuyên Không ] Chúng Ta Cung Đấu Đi ( Hoàn)
Chương 102: Phiên ngoại Hiền phi


"Chủ tử, đã là giờ tý, nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt chải đầu đi nghỉ thôi."

Phúc Ngọc tiến lên nói nhỏ.

"Đã đến giờ tý rồi sao?"

Thần sắc nàng thê lương, mắt nhìn đèn lồng đỏ treo trên cao bên ngoài, màu sắc kia đâm vào mắt làm nàng thấy đau, "Hôm nay là giờ lành Trương lương đễ nhập phủ, Phúc Ngọc em nghe chiêng trống vang trời bên ngoài một chút đi, làm sao giống giờ tý chứ?"

Phúc Ngọc biết trong lòng chủ tử nhà mình khó chịu, kỳ thật chính trong lòng nàng ta cũng khó chịu.

Chủ tử nhập phủ mới chỉ một năm, thái tử liền lại lập muội muội ruột của Trương Nham đại nhân làm Trương lương đễ*.

Mà cũng là phân vị lương đễ, sính lễ lúc trước, cùng với độ náo nhiệt đại hôn hiện giờ, chủ tử của nàng - Tạ lương đễ nhưng thua xa Trương lương đễ.

Nguyên do duy nhất, chỉ là do gia thế khác nhau mà thôi.

* trong bản cv là đích nữ có nghĩa là con gái nhưng theo những chương trước Trương Nham là huynh trưởng của quý phi chứ ko phải là cha, nên chỗ này ta đổi lại cho phù hợp.

Gia thế thái tử phi tất nhiên là hiển hách dị thường, gia huynh của Trương lương đễ cũng là trọng thần trong triều, chỉ có phụ thân Tạ lương đễ, chỉ là quan tứ phẩm mà thôi.

Mà nàng là con gái tri phủ tứ phẩm có thể gả cho thái tử làm lương đễ, chỉ là được tổ tiên che chở mà thôi.

Tiên đế trước khi đăng cơ có công lao tổ tiên nàng, nhưng Tạ gia bắt đầu từ đời ông nội nàng liền suy tàn, lúc trước quang cảnh hiển hách còn bây giờ, cũng chỉ là chức tri phủ tứ phẩm mà thôi.

"Chủ tử đừng miên man suy nghĩ nữa."

Mãn Đường an ủi, "Thái tử lấy Trương lương đễ chỉ là vì hoàng mệnh nan vi mà thôi, huống hồ ngày sau trong phủ, chủ tử cũng cùng ngồi ăn với nàng, chủ tử tiến cung trước nàng, nàng nên gọi chủ tử một tiếng tỷ tỷ."

Tạ Định Hân cuối cùng thở dài, đứng dậy: "Thôi, hầu hạ ta rửa mặt chải đầu đi."

Trương lương đễ là mỹ nhân nổi danh kinh thành, giỏi ca múa, mặc dù tính tình có chút quái đản, ngược lại có vài phần đáng yêu, chỉ sợ thái tử sẽ không đến nơi này của nàng nhiều ngày.

Đoán được Trương lương đễ sẽ được sủng ái, nhưng lại không nghĩ lại được sủng ái như thế.

Thái tử nghỉ ở trong cung nàng ta hơn nửa tháng, không riêng gì nàng, mà ngay cả thái tử phi đều có chút bất mãn.

Tạ Định Hân nhìn thái tử phi cùng Trương lương đễ đang ở cách đó không xa, ý bảo người đứng phía sau im lặng, liền lặng lẽ đứng xem diễn.

Nàng xưa nay thích xem diễn, hơn nữa thích xem tiết mục ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi.

Quả nhiên, hai người tranh chấp như vậy làm thái tử thập phần không hờn giận, ban đêm, thái tử liền nghỉ ở trong phòng nàng 3 ngày liền.

Hai tháng sau, nàng được thái y chẩn ra mang thai hai tháng.

Nàng là người thứ nhất mang thai trong phủ thái tử, thái tử thập phần vui sướng, đối với nàng cũng phi thường sủng ái, trong phủ có đồ tốt là như nước chảy đưa vào trong phòng của nàng.

Mà ngay cả nương ở nhà cũng rất vui mừng, khen nàng không chịu thua kém, làm vẻ vang trong nhà.

Cũng hiểu ở Đại Tề, tuy có phân chia đích thứ, nhưng địa vị đứa con đầu tiên cũng thập phần trọng yếu.

Nếu là nàng sanh con trai, khi thái tử đăng cơ, nếu bồi dưỡng tài năng thêm chút, cũng có thể trở thành thái tử kế tiếp.

Trong lòng nàng cũng thập phần vui sướng, so với ngày bình thường đều cười nhiều hơn.

Phúc Ngọc, Mãn Đường cũng vì chủ tử cao hứng.

Có lẽ là đều bị sự vui sướng này làm cho hôn mê đầu óc, không có chú ý tới hành vi lén lút của hạ nhân.

Ngày thứ hai, nàng uống xong thuốc dưỡng thai, không lâu sau thì bị đau bụng không chịu nổi, giống như vạn kim châm, đau hôn mê bất tỉnh.

Đợi lúc tỉnh lại, liền chỉ thấy Phúc Ngọc tựa vào đầu giường khóc ròng.

Nàng ù ù cạc cạc nghe thái y tàn nhẫn nói cho nàng biết đứa nhỏ đã sảy, về sau cũng không thể có thai, trong lòng phảng phất như có ngàn vạn con dao nhỏ đang đâm vào, làm nàng cảm thấy thở cũng đau.

Thái tử chỉ an ủi nàng mấy ngày, thấy vẻ mặt nàng mệt mỏi, liền cũng không muốn thường đến đây.

Khi mùa xuân ấm áp đến, nàng cũng xuống giường được, nhìn nắng ấm áp ngoài cửa sổ chói lọi, đột nhiên nhớ tới hồi lâu chưa từng gặp Mãn Đường: "Mãn Đường đi đâu, sao hơn một tháng nay ta cũng chưa từng thấy nàng?"

Phúc Ngọc nhịn không được, cuối cùng nghẹn ngào nói cho nàng hết thảy.

Nguyên lai nàng không bảo trụ cái thai này đều không phải là xui xẻo, mà là có người hạ dược sảy thai trong thuốc dưỡng thai của nàng, cuối cùng nhưng lại đều vu oan cho Mãn Đường.

Thái tử giận dữ, lúc này đem Mãn Đường hạ ngục, nhưng khi Phúc Ngọc đi thăm, ngục tốt nói nàng ở trong lao ngục nhiễm dịch chuột, sớm bỏ mình, thi thể cũng sớm thiêu.

Khóe mắt Tạ Định Hân rơi một giọt lệ, nắm tay Phúc Ngọc nói: "Chúng ta cùng nhau báo thù cho con ta cùng Mãn Đường."

Trong mắt Phúc Ngọc lóe ra lệ ý, kiên định gật đầu.

Việc này đã qua hồi lâu, không thể tra ra, nàng duy nhất xác định kẻ chủ mưu phía sau không phải là thái tử phi thì đó là Trương lương đễ.

Không đến mấy ngày sau, thái tử phi liền có thai, mười tháng sau sinh hạ một hoàng tử khỏe mạnh.

Nhưng Tạ Định Hân lại cảm thấy thập phần nghi hoặc, vì sao sau khi thái tử phi sinh hạ hoàng tôn, thái tử chưa từng cao hứng, ngược lại, lại càng ngày càng sủng ái Trương lương đễ hơn.

Tạ Định Hân tin tưởng, làm việc đều có nhân quả, thái tử lại càng không phải là người xúc động, vậy lần này hắn nhất định là có nguyên nhân.

Mà nguyên nhân đó, nàng ẩn ẩn cảm thấy được, có lẽ là vũ khí tốt nhất để kiềm chế thái tử phi cùng Trương lương đễ.

Lục tục có người mới vào phủ, thái tử không có lưu luyến, nhưng đối với Chu Dữu Chu lương đễ cùng Lục Chân Lục lương viện thân thiết hơn một chút.

Tạ lương đễ đoán rằng, có lẽ là do bộ dáng đơn thuần của nàng, làm thái tử cảm thấy phá lệ trân quý hơn, chỉ ngóng trông nàng có thể bảo trì như vậy.

Lúc thái tử đăng cơ, Tam hoàng tử lại có ý tưởng mưu nghịch, trấn áp vũ lực, nhà mẹ đẻ thái tử phi Khương thị trợ giúp tân đế một tay, Khương thị có thể ổn thỏa ngồi lên ngôi vị hoàng hậu.

Trương lương đễ trở thành quý phi, nàng trở thành Hiền phi, Chu lương đễ trở thành Thục phi, Lục lương viện trở thành Lục chiêu nghi.

Tân đế đăng cơ năm thứ nhất, Lục chiêu nghi sảy thai mà chết, lúc này muội muội Lục Thành vào cung trở thành Lục chiêu nghi.

Trong cung, người lên người xuống không ngừng, duy nhất không biến chính là cuộc đấu tranh này vĩnh viễn đều tồn tại.

Gia Nguyên đế đăng cơ năm thứ ba thì tuyển tú lần đầu tiên, tám tú nữ vào cung.

Nàng vẫn chưa để vào mắt, chỉ là mấy thiếu nữ xinh xắn hoạt bát mà thôi, ngày sau cũng trở thành một thành viên trong lốc xoáy đấu tranh hậu cung, có thậm chí chỉ là một quân cờ, một hòn đá kê chân mà thôi.

Tỷ như Chu thường tại - muội muội của Thục phi.

Nàng nhìn cô bé kia tư sắc không phải khuynh quốc khuynh thành, Tô tiệp dư cùng vài thường tại tiến cung cùng nàng cũng không ở dưới nàng, nhưng Chu thường tại này nhìn cực kỳ thuận mắt, như là thuần lộc, một bộ dáng nhu thuận dịu ngoan.

Nhưng thật lâu về sau nàng mới biết được, không riêng gì Thục phi có ý đồ lợi dụng Chu thường tại này, còn chính là nàng, đều bị Chu thường tại nhìn như dịu ngoan này che mắt.

Hậu cung thay đổi bất ngờ, sáng nay ngươi được sủng, qua ngày mai có thể liền vạn kiếp bất phục.

Nàng mắt lạnh nhìn thấy mọi người ở hậu cung giống như đang giãy dụa trong vũng lầy, trong lòng không hề có nửa phần phập phồng gợn sóng.

Mai quý nhân – hồng y như lửa, cuối cùng bị đánh vào lãnh cung.

Phương tần - tâm tư khó lường, trước vào lãnh cung sau tự sát.

Trương dung hoa chết đuối ở sơn trang nghỉ hè.

Mà ngay cả Thục phi cao cao tại thượng đều táng thân biển lửa, thi cốt không được đầy đủ.

Hoàng Hậu -mẫu nghi thiên hạ, kết cục cuối cùng thảm đạm.

Đức phi - luồn cúi cả đời, cuối cùng vươn tay đem chính mình đẩy đi đầu thai.

Sủng quan hậu cung - Trương quý phi hiện giờ mặc dù vẫn đứng đầu một cung, ân sủng lại sớm điêu linh, khó có thể Đông Sơn tái khởi.

Phương diện này có bao nhiêu công lao của mình nàng cũng đã quên, nhưng không có một chuyện nào là nàng chủ mưu, nàng chỉ là ngẫu nhiên biết thời biết thế, ngẫu nhiên lửa cháy đổ thêm dầu thôi.

Nàng nghĩ, vậy là thù của đứa bé chưa xuất thế và của Mãn Đường, nàng rốt cục báo được cho hai người.

Nhưng hai kiện sự ngoài ý muốn nàng nhất: một là Tam hoàng tử - con trai của Đức phi đã qua đời - đã trở thành con của nàng; còn có một chuyện là Thư phi Chu Anh ngay từ đầu không có tiếng tăm gì, càng về sau vững bước tấn chức, rồi đến sủng quan hậu cung như hiện giờ.

Chuyện thứ nhất làm cho nàng về sau có mục tiêu phấn đấu, chuyện thứ hai, lại thành trở ngại lớn nhất của nàng.

Nàng đã nhiều ngày cẩn thận quan sát Thư phi, mặt mày có vài phần tương tự với Thục phi đã qua đời, khí chất lại khác nhau rất lớn.

Thục phi là trong quý mị mang theo vài phần mạnh mẽ, mà Thư phi, là trong nhu hòa mang theo vài phần cứng cỏi, phần khí chất này làm cho cả người nàng tựa như trân châu, làm cho người ta nhìn thư thái, nên chữ Thư rất xứng đáng.

"Chủ tử, tối nay là tiệc sinh thần năm tuổi của tiểu hoàng tử, nhưng nô tỳ mới vừa nghe nói cung nữ bên người Giang thừa huy đi ngự dược phòng lấy không ít hạt mã tiền...

Nói là Giang thừa huy chân bị trật, cần hạt mã tiền trừ bỏ sưng tiêu."

Phúc Ngọc thấp giọng bẩm báo nói.

Hiền phi gật gật đầu: "Chủ tử nàng đã cần, cứ phân phối cho nàng nếu là nàng dùng làm gì khác, vậy cũng không liên quan tới bổn cung."

Nàng chỉ là mở một con mắt nhắm một con mắt thôi.

Tiểu hoàng tử được Hoàng Thượng rất yêu thích, Hoàng Thượng liền tới thẳng Cảnh Dương cung, đến thời gian tiệc tối dắt Thư phi cùng với tam công chúa, tiểu hoàng tử ngồi ở thượng vị.

Lúc đưa tới thọ canh cho Tiểu hoàng tử, nàng vô ý thức hướng tới Giang thừa huy đang ngồi dưới nhìn một cái, quả nhiên thấy hai tay nàng ta nắm chặt, làm như thập phần khẩn trương, cảm thấy đã hiểu rõ.

Quả nhiên, mấy người ngu xuẩn trong hậu cung này đều đang trải đường cho nàng.

Thái giám thử độc trước nếm một ngụm, sắc mặt vô thường, lúc này Thư phi mới yên lòng, chuẩn bị cho tiểu hoàng tử ăn.

Thọ canh là năm loại gạo cùng bảy loại hạt đậu nấu thành, nhìn tất nhiên là thập phần đẹp.

Tam công chúa nhìn thấy màu sắc thọ canh thập phần đẹp, liền muốn giành ăn.

"Hôm nay là sinh thần đệ đệ, đây đồ ăn của đệ ấy, sinh thần của con cũng sắp đến, lúc đó phụ hoàng lại sai người làm cho con đồ ăn ngon miệng có được không?"

Gia Nguyên đế hiếm khi ôn nhan mềm giọng như vậy, dỗ dành tam công chúa đang khóc lóc om sòm.

Tam công chúa không phải là đứa bé dễ đối phó, vẫn ồn ào muốn ăn.

Thư phi không có cách nào khác, đành phải sai người mang một phần nữa lại đây, chỉ là vừa quay đầu liền nhìn thấy thái giám mới vừa rồi thử độc sắc mặt phát đen, cả người run rẩy, sau một lát liền trợn mắt chết.

Chén trong tay Thư phi cũng cầm không được, rơi xuống trên mặt đất, nàng che mắt tiểu hoàng tử, tam công chúa, làm như sợ tới mức không nhẹ.

Hiền phi thở dài, bi ai vì sắc mặt trắng bệch của Giang thừa huy, lại thất bại.

Bất quá nàng lại cảm thấy cũng không ngoài ý muốn, nếu là dễ dàng độc chết tiểu hoàng tử như vậy, vậy mới là ngoài ý muốn.

Nàng nhìn hoàng đế tức giận hạ lệnh tra rõ, mắt nhìn cung nhân sợ chết đem Giang thừa huy cung khai, mắt nhìn Gia Nguyên đế hạ lệnh ban chết cho Giang thừa huy, rồi mắt nhìn tai họa sắp tới gặp mình.

"Chuyện ngự dược phòng vẫn được Hiền phi quản lý, sao nàng không biết rõ tình hình?"

Ánh mắt Gia Nguyên đế như tên bắn lại đây.

Nàng phúc thân thỉnh tội: "Là nô tì sơ sẩy, hôm nay ngự dược phòng bẩm báo nói là Giang thừa huy ngày hôm trước bị trật chân, cần chút hạt mã tiền làm thuốc thoa ngoài da, nên nô tì liền không lưu ý nhiều lắm...

Thỉnh Hoàng Thượng giáng tội!"

Thư phi ôm tiểu hoàng tử mở miệng: "Hiền phi tỷ tỷ cung vụ bận rộn cũng là nguyên nhân, nhưng mới vừa rồi Giang thừa huy vào điện chính là nô tì từng thấy Hiền phi tỷ tỷ liếc mắt một cái, sao không có phát hiện Giang thừa huy căn bản không có trẹo chân?"

"Nô tì nhất thời sơ ý, thỉnh Hoàng Thượng giáng tội."

Nàng không có nói thêm, chỉ thỉnh tội.

Có lẽ là thấy tiểu hoàng tử vẫn chưa bị tổn thương, Gia Nguyên đế chỉ giận chó đánh mèo người bên cạnh Giang thừa huy, đối với nàng chỉ cảnh cáo: "Hiền phi hiện giờ đứng đầu lục cung, chưởng quản phượng ấn, nếu là lại xảy ra chuyện như vậy, làm sao trẫm lại tin tưởng nàng giúp trẫm quản lý chuyện lục cung?!"

"Trông coi Cảnh Dương cung gắt gao cho bổn cung, không làm ra đường rẽ gì."

Nàng phân phó Phúc Ngọc, "Nếu không phải sinh ra tiểu hoàng tử uy hiếp được địa vị của Tam hoàng tử, bổn cung cũng không cần sợ đầu sợ đuôi như vậy?"

Phúc Ngọc trù trừ một lát, nói: "Chủ tử, năm đó ngài không có đứa nhỏ, Mãn Đường bị người hãm hại, ngài là toàn tâm toàn ý báo thù cho hoàng tử chưa xuất thế cùng Mãn Đường, sao hiện giờ..."

"Rốt cuộc là bổn cung tham lam."

Nàng nhìn Tam hoàng tử nhu thuận ngồi luyện chữ cách đó không xa, "Hiện giờ thằng bé càng ngày càng thân cận với bổn cung, bổn cung liền muốn nâng đỡ đứa nhỏ không có phúc kia, nếu đều là con của bổn cung, bổn cung cũng nên vì nó tranh thủ chút.

Vì sao Thư phi tranh thủ tình cảm, cũng chỉ là vì hai đứa con thôi."

"Nương nương dụng tâm lương khổ, Tam hoàng tử sẽ cảm thụ được."

Phúc Ngọc cũng thổn thức.

Nhưng đấu tranh trong hậu cung quả nhiên là khó lòng phòng bị, mặc dù nàng đem Cảnh Dương cung thủ ngay cả con ruồi bọ cũng không đi vào được, nhưng tiểu hoàng tử vẫn thiếu chút nữa bị người độc hại.

Tam công chúa vừa mới nhìn thấy người lén lút hạ độc, đem người vẽ ra.

Nhưng lại không nghĩ, trong hai người kia lại có một người mặt mày tương tự như Phúc Ngọc!

Sau khi hoàng đế ban ý chỉ cấm đoán xuống, nàng mới hiểu được đây là một bẫy thật to, mà người sắp đặt cái bẫy này không phải người bên ngoài, mà là Thư phi - mẹ đẻ tiểu hoàng tử!

Tam công chúa nói Hoàng Thượng sẽ tin tưởng, đứa bé sáu tuổi làm sao vẽ ra gương mặt này, chỉ sợ đây cũng là Thư phi sớm thiết kế mà thôi.

Thu hồi phượng ấn, không có Phúc Ngọc, nàng một mình ở trong Vĩnh Hòa cung đợi nửa năm.

Khi đến năm mới mới ra Vĩnh Hòa cung, mà Thư phi đã trở thành Thư quý phi.

Thế sự biến thiên, duy nhất không biến, tựa hồ là dung mạo, khí chất của Thư quý phi cùng sủng ái của đế vương đối đãi nàng ta.

Cho đến nay, nàng rốt cục hiểu được, mấy năm nay giấu diếm sâu như vậy vì sao lại lạc đến kết cục như vậy.

Không phải tâm tư nàng không đủ, không phải nàng không đủ tàn nhẫn, nguyên lai là từ đầu tới đuôi bọn nàng bắt sai lầm trọng điểm rồi.

Mấy năm nay hậu cung tranh giành, Khương hoàng hậu có gia thế hiển hách, Trương quý phi có thái hậu làm chỗ dựa cùng mỹ mạo, Đức phi có tâm cơ dã tâm nặng, cũng có nàng tự cho là thông minh nghĩ không tranh là tranh, toàn bộ lại bại bởi Thư quý phi - không có thứ gì.

Hiền phi nhếch nước quả trong chén, chỉ cảm thấy chua sót không chịu nổi, đối diện là Trương quý phi bên tóc mai ẩn ẩn có chỉ bạc, giữa lông mày đã sớm không có phần ngạo khí kia nữa, chỉ còn lại suy tàn bị năm tháng ăn mòn.

Mà Thư quý phi ngồi ở bên cạnh Gia Nguyên đế, mặt mày đều nhiễm ý cười, lại vẫn là như năm đó khi mới vào cung, ôn nhuận như châu.

Nguyên lai tranh đấu trong hậu cung này, tranh là tranh tâm đế vương.

Nàng chưa bao giờ động đậy nửa phần cảm tình, thua tâm phục khẩu phục.

The End
 
Back
Top Bottom