Ngôn Tình Xuyên Không Chồng Vương Gia Khó Bỏ

Xuyên Không Chồng Vương Gia Khó Bỏ
Chương 100: 100: Nàng Ghen Tỵ Thật Đấy!


Tiêu Quân Hạo như không nghe thấy, vẫn không nhúc nhích, ngước mắt nhìn gương mặt xinh đẹp đang ửng hồng của cô gái trong lòng, mắt hơi tối lại, ẩn chứa cảm xúc không thể kìm nén được, hơi thở của hắn cũng nặng nề hơn.

Hắn không buông tay nàng ra.

Chẳng biết bao lâu sau, cuối cùng cặp đôi bên ngoài cũng ngừng, cô gái khẽ thở ra: "Ngươi mau về đi, đừng để điện hạ phát hiện.

Người đàn ông vẫn thèm thuồng: "Điện hạ không quan tâm tới ta đâu, khó khăn lắm mới tới đây được, nô tài hầu hạ Tam phu nhân thêm hiệp nữa nhé?"
Rõ ràng cô gái đã xiêu lòng: "Vậy đừng làm ở đây nữa, vào phòng đi, chẳng biết hồi nãy ta đè vào thứ gì, đau lắm"
Vân Hiểu Tinh thầm nghĩ, ngươi lăn cả vào thang của ta, không đau mà được à?
Thấy cô gái cho phép, người đàn ông lập tức bế nàng ta về phòng, không hề quay đầu nhìn, đương nhiên cũng không phát hiện bí mật trong góc.

Đèn trong phòng bị tắt, cuối cùng không còn tiếng động gì nữa.

Vân Hiểu Tinh không nghe thấy tiếng nữa, vội gạt tay hắn: "Đi hết rồi kìa!”
Tiêu Quân Hạo giật mình như vừa tỉnh giấc mộng, lập tức buông tay ra, khẽ hít vào rồi lùi lại hai bước, liếc thấy thang xếp dưới đất, hắn bỗng thấy tức giận, bèn vươn tay ra, bóp nát chiếc thang xếp kia!
Vân Hiểu Tinh không kịp ngăn cản, đau lòng không chịu được!
Đó là chiếc thang xếp duy nhất trong phòng thí nghiệm của nàng, nếu không có chiếc thang này, nàng trèo tường kiểu gì đây!
ما
Thấy dáng vẻ đau lòng của nàng, Tiêu Quân Hạo tức không để đâu cho hết, lạnh lùng nói: "Vân Hiểu Tinh, giờ ngươi ngày càng giỏi nhỉ, còn làm cả trộm cơ à!"
Vân Hiểu Tinh khoanh tay, uể oải nói: "Đúng rồi, nếu không thì sao lại gặp điện hạ đang hái hoa giữa đêm chứ!"
Người Tiêu Quân Hạo cứng đờ.

Vân Hiểu Tinh lập tức nhớ tới chuyện xấu hổ trước đó, lúng túng họ khẽ rồi rời mắt: "Ta đi trước đây.

Tiêu Quân Hạo lập tức nắm cổ tay nàng: "Ngươi định đi đâu nữa? Đây là phủ Lục Hoàng tử đấy, là chỗ để người ra oai à?"
Vân Hiểu Tinh thở dài: "Đằng nào cũng đến rồi, dù sao cũng phải giải quyết xong việc"
Tiêu Quân Hạo nhìn nàng bằng ánh mắt sắc bén, chỉ muốn b*p ch*t cô gái to gan này: "Ngươi tới để giải độc cho họ à?"
Vân Hiểu Tinh nhìn trời nhìn đất, không đáp.

Trong mắt Tiêu Quân Hạo xuất hiện vẻ bất đắc dĩ, hắn dạy trán: "Đưa đồ cho ta."
Vân Hiểu Tinh ngờ vực nhìn hắn: "Ngươi định làm gì?"
Tiêu Quân Hạo lạnh lùng nói: "Ngươi định nán lại đây bao lâu nữa? Chờ người ở trong kia ra đây bắt người à?"

"Ta nghĩ chắc họ sẽ còn sợ hơn ta đấy" Vân Hiểu Tinh nhìn hắn, cười híp mắt: "Tiêu Quân Hạo, chuyện này cũng nhắc nhở ngươi nhỉ, phải chú ý nhiều tới hậu viện nhà mình vào, nhìn Lục ca của ngươi xem, vết xe đổ đấy"
Tiêu Quân Minh là Hoàng tử cao quý, chẳng phải vẫn có người cắm sừng hắn ta à? Thế nên cưới nhiều phụ nữ quá cũng không tốt.

"...!Bị nàng ám chỉ như thế, Tiêu Quân Hạo tức tái mặt: "Đưa thuốc giải đây!"
Thấy Tiêu Quân Hạo đã nổi giận thật, Vân Hiểu Tinh lập tức ngoan ngoãn đưa thuốc giải cho hắn: "Bỏ vào giếng là được"
Tiêu Quân Hạo lạnh lùng liếc nàng, chẳng biết hắn đang khoe tài hay thực sự dị ứng với chiếc giếng trong sân, hắn quay người, lập tức biến mất trong màn đêm, Vân Hiểu Tinh còn chưa hoàn hồn thì hắn đã quay về rồi.

Vân Hiểu Tinh không thể tin nổi: "Xong rồi à?"
Tiêu Quân Hạo không trả lời, sầm mặt, ôm eo nàng rồi nhảy lên, hai người nhẹ nhàng đáp xuống bên ngoài tường của phủ Lục Hoàng tử.

Vân Hiểu Tinh nhìn bức tường mà nàng tốn gần nửa canh giờ để trèo qua rồi nhìn người đàn ông vẫn đang sầm mặt cạnh mình, bất giác thấy đau tim.

Tốc độ nhanh thế này...!Nàng ghen tỵ thật đấy!
Tiêu Quân Hạo nhìn nàng: "Vẫn chưa đi à?"
Vân Hiểu Tinh chậm rãi bước hai bước, nhìn sắc mặt khó coi của Tiêu Quân Hạo, bỗng cảm nhận được nguy hiểm, thế là lập tức ngừng bước, nghiêm túc nói: "Đa tạ Bát Hoàng tử điện hạ, may mà lần trước ta đã cứu mạng Vô Tung, hai việc bù trừ cho nhau, xem như hôm nay chúng ta hòa"

Huyệt thái dương của Tiêu Quân Hạo bỗng đau nhói, bị nàng chọc cho tức tới mức bật cười: "Ngươi định dùng ân tình đó suốt đời hả?"
Vân Hiểu Tinh hùng hồn nói: "Trong muôn nghìn việc quan trọng thì mạng người là quan trọng nhất! Đương nhiên nó phải được đề cao hơn những thứ khác rồi!" Tiêu Quân Hạo lạnh lùng nhìn nàng: "Quân tử giúp người không cần báo đáp.

"Ta là phụ nữ chứ không phải quân tử" Vân Hiểu Tinh trả lời một cách dứt khoát: "Tiểu nữ thấp cổ bé họng, cũng không có chỗ dựa nào, đương nhiên phải dùng lông gà để làm lệnh tiễn rồi.

Nàng ngừng lại rồi mỉm cười: “Bát Hoàng tử điện hạ, hôm nay Lục điện hạ phải chạy đôn chạy đáo theo lệnh, đương nhiên cũng không giải quyết được chuyện xây Thần Cơ Doanh bỏ đi kia, Lục Hoàng tử cũng tạm thời làm mất lòng bệ hạ, chẳng lẽ đó không phải chuyện tốt với Bát Hoàng tử à? Xem như ta đã giúp điện hạ một lần, đúng không?”
Tiêu Quân Hạo khế đảo mắt, bình tĩnh nhìn cô gái trong màn đêm, nàng mỉm cười nhẹ nhàng và ranh mãnh, trông rất rạng ngời, dường như nàng đã nhìn thấu tất cả, cũng đã nhìn thấu hẳn.

Tiêu Quân Hạo hơi cụp mắt, lạnh lùng nói: “Tự cho mình thông minh”
“” Vân Hiểu Tinh tỏ thái độ không chấp nhận đánh giá này của hắn, nàng đang định kháng nghị thì bỗng thấy eo mình bị ôm, nàng bị Tiêu Quân Hạo kéo vào lòng, giọng nói trầm và hờ hững vang lên bên tai nàng, không hiểu sao lại có phần ấm áp: “Bám chắc vào.”

xuyen-khong-chong-vuong-gia-kho-bo-100-0.jpg

.
 
Xuyên Không Chồng Vương Gia Khó Bỏ
Chương 101: Chương 101


Tiêu Quân Hạo liếc cô gái đang thở dài trong lòng, không khỏi nhíu mày: “Ngươi lại định giở trò gì thế?”
Giọng hắn ẩn chứa sự thân mật mà ngay cả hắn cũng không nhận ra.

Vân Hiểu Tinh cũng không nhận ra, càng không tiện mặt dày bảo hắn đưa nàng đi bay thêm lần nữa, nên xua tay: “Được rồi, ngươi đi đi.

Thái độ khinh thường của nàng như thể hắn là người khiêng kiệu vậy...!
Chỉ phụ nữ và tiểu nhân là khó dạy thôi!
Tiêu Quân Hạo lạnh lùng quay người rời đi!
Thấy bóng lưng Tiêu Quân Hạo biến mất khỏi tầm mắt mình, Vân Hiểu Tinh xoa bóp cổ, về ngủ vậy.

Hai người đều vội rời đi, không chú ý tới một cái đầu đang nhô lên khỏi bụi cỏ trong góc, người kia kinh hãi che miệng, sợ mình phát ra tiếng.

Hắn ta chỉ đi tiểu đêm thôi, không ngờ lại phát hiện Đại tiểu thư lén gặp đàn ông!

Hắn ta nhớ tới người mẹ nuôi bị Vân Hiểu Tinh phạt đánh đòn hai hôm trước, cắn răng, bèn nhanh chóng chạy tới viện tử của Đại phu nhân Lục Thị nhân lúc bóng đêm vẫn dày đặc.

Lục Thị chưa ngủ, nghe gã sai vặt kia bẩm báo xong, bà ta hết sức vui mừng: “Ta biết ngay mà, Vân Hiểu Tinh không tuân thủ nữ tắc đầu! Người đâu, gọi nàng ta tới đây cho ta!”
Ma ma bên cạnh vội khuyên: “Đại phu nhân, giờ gian phu kia đã đi rồi, cho dù có gọi Đại tiểu thư qua đây thì nàng ta không thừa nhận đâu, còn khiến mọi người bẽ mặt!”
Đại phu nhân đã chịu thiệt trước Đại tiểu thư bao lần rồi, sao vẫn hấp tấp thế nhỉ.

Cuối cùng Lục Thị cũng lấy lại chút lý trí, nhưng vẫn không cam lòng: “Thế theo ngươi thì mặc kệ à? Nàng ta đang bôi nhọ thể diện của Vân gia!”
Ma ma vội nói: “Hay chờ tới mai xem? Khi đó chúng ta sẽ hỏi nàng ta ngay trước mặt lão phu nhân, Đại phu nhân cũng nghĩ kỹ lời lẽ đối đáp đi, cho dù Đại tiểu thư có muôn nghìn cách giải thích, Đại phu nhân cũng phải bác bỏ lời nàng ta nói.

Lục Thị đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cũng bị ma ma thuyết phục: “Vậy thì làm thể đi.

Ma ma khẽ thở phào, nói tiếp: “Đại phu nhân có nói chuyện này cho Nhị tiểu thư biết không ạ? Nhị tiểu thư thông minh, chắc chắn sẽ giúp được Đại phu nhân”
Lục Thị thoáng nghĩ ngợi rồi lắc đầu: “Giai Ý đang tập đàn cho lễ mừng thọ của Thái hậu, đừng để chuyện này quấy rầy con bé.

Hơn nữa, dù sao con bé cũng vẫn còn là con gái, không được để chuyện này vấy bẩn thanh danh của nó, nó phải...!
Lục Thị ngừng nói.

“Đại phu nhân?” Ma ma ngờ vực hỏi.

Lục Thị cười gượng: “Thôi, đừng nên bảo con bé.

Ma ma nịnh nọt: “Đại phu nhân đúng là mẹ hiền”
Nụ cười trên mặt Lục Thị hơi gượng gạo.

Thân tín của bà ta đã rời đi hoặc bị thương rồi, ma ma trước mặt bà ta là do lão phu nhân cử tới, tuy vẫn phải dùng, nhưng không nên nói kỹ một số chuyện thì hơn.

Bà ta đã quản lý Vân gia hai mươi năm, giờ lại sa sút tới nỗi không có cả người để giãi bày, sao bà ta không đau lòng cho được!
Mà đầu sỏ của tất cả những chuyện này chính là Vân Hiểu Tinh
Ma ma nhìn sắc mặt của Lục Thị, lặng lẽ lui ra ngoài rồi đi bẩm báo với Vân lão phu nhân.

Sau khi nghe xong, Vân lão phu nhân suy nghĩ một lát rồi bảo Thường ma ma bên cạnh: “Hồi nãy ta mơ thấy Bồ Tát bảo ta dâng lễ tạ ơn thần linh vào ngày mai, ngươi dậy sớm, đi chuẩn bị xe ngựa, ta sẽ vào chùa.

“Lão phu nhân bỏ mặc chuyện của Đại tiểu thư ạ?”
“Nha đầu đó dám ăn nói lung tung trước mặt bệ hạ, đâu thèm coi Lục Thị ra gì, ta cứ tưởng lần này Lục Thị về xong sẽ thông minh hơn, nào ngờ nó vẫn hấp tấp như thể”
Vân lão phu nhân lạnh lùng nói: “Lục Thị làm ầm ĩ trong nhà vẫn chưa đủ, giờ còn liên hệ với Thịnh phi trong cung, nó nghĩ nó có thể nhúng tay vào chuyện trong cung chắc!”
“Hơn nữa nó còn tin Thịnh phi một cách ngu xuẩn, trừ b* ng*c được hai lạng thịt ra, Thịnh phi còn chỗ dựa nào à, chẳng lẽ là dựa vào Thập Ngũ Hoàng tử còn chưa trưởng thành ư?”
Thường ma ma đáp vâng.

Vân lão phu nhân chưa hết giận, cũng biết mình lỡ lời, thở dài: “Ngươi tới viện tử của Giai Ý, báo một tiếng, bảo con bé đi cùng ta, lần trước ta thấy con bé ép Lục Thị làm việc thiện, vẫn dạy được”
“Lão phu nhân nói đúng lắm, vậy bên Đại phu nhân...!
“Bảo Lý ma ma chú ý, nếu nhắc được thì cứ nhắc mấy câu, còn không nhắc được thì thôi, có Vân Hiểu Tinh ở đây, chắc nó cũng không gây được sóng gió gì.

“Vâng.

Vân Hiểu Tinh hắt hơi trong lúc ngủ, hoàn toàn không ngờ trong lúc không hay biết gì, nàng đã ép hai người Vân gia phải rời đi, nàng ngủ tới lúc mặt trời lên cao, trời sáng trưng.

Nàng ngáp một cái, ngước lên, thấy có người đang đi lại bên ngoài, bèn nói: “Ai ở bên ngoài thế?”
Ngọc Trân vội đẩy cửa vào: “Tiểu thư, đó là Chưởng sự ma ma bên cạnh Đại phu nhân ạ, bà ta đến mời tiểu thư tới chỗ Đại phu nhân một chuyến.

Vân Hiểu Tinh nhìn dấu đỏ trên mặt nàng ấy, nhíu mày: “Bà ta ức h**p ngươi à?”
Ngọc Trân đi theo nàng lâu như thế mà vẫn chưa thoát kiếp làm bao cát trút giận, thỉnh thoảng vẫn bị người ta ức h**p, nào có cái lý đấy.

Ngọc Trân vội lắc đầu: “Không không, ma ma vẫn đang chờ ngoài sân, mặt nô tỳ là do nô tỳ bất cẩn va phải cột ạ.

xuyen-khong-chong-vuong-gia-kho-bo-101-0.jpg

.
 
Xuyên Không Chồng Vương Gia Khó Bỏ
Chương 102: 102: Đại Phu Nhân Đang Chỉ Ta À”


“..” Vân Hiểu Tinh sửng sốt, một lúc lâu sau mới day trán, lẩm bẩm: “Con gái lớn không trông chờ gì được.

Sau khi nàng thay đồ xong, Chưởng sự ma ma trong viện tử của Đại phu nhân lập tức đón nàng, cung kính hành lễ: “Bái kiến Đại tiểu thư.

“Đại phu nhân tìm ta có việc à?”
Ma ma khẽ đáp: “Vâng.”
“Ngươi biết là việc gì không?” Vân Hiểu Tinh liếc bà ta.

Ma ma thoáng chần chừ rồi nói nhỏ: “Đêm qua Đại tiểu thư về muộn, Đại phu nhân cứ nghĩ mãi.

Mắt Vân Hiểu Tinh lấp lóe.

Xem ra là do chuyện đêm qua rồi.

Nàng mỉm cười: “Ma ma trông lạ mặt thật, ma ma họ gì thế?”
Lý ma ma vội nói: “Nô tỳ họ Lý, vốn phục vụ ở phòng của lão phu nhân, lão phu nhân thấy bên cạnh Đại phu nhân không có ai dùng được nên cử nô tỳ tới hầu hạ Đại phu nhân.

Bà ta thoáng ngừng lại rồi nói khẽ: “Sáng nay lão phu nhân đã dẫn Nhị tiểu thư ra ngoài lễ Phật rồi.

Vân Hiểu Tinh nhìn Lý ma ma, lờ mờ hiểu.

Lão phu nhân cũng thấy chướng mắt nên cho người nhắc nhở Lục Thị, tính ra như thế còn giúp nàng.

Tuy Vân Hiểu Tinh bất hòa với Lục Thị, nhưng hôm nay Vân Duệ Khải không ở đây, xét theo tình hình chung, nàng cần một gia đình yên ổn hơn, cứ duy trì sự hòa thuận cơ bản nhất là được.

“Ngươi về báo lại với Đại phu nhân là ta qua ngay”
“Vâng.”
Ma ma hành lễ, vội rời đi.

Vân Hiểu Tinh thong thả ăn bữa sáng xong rồi mới đến viện tử của Lục Thị.

Vừa vào sân, nàng đã thấy gã hầu đang quét rác dưới hiên, nhìn thấy nàng, gã hầu sợ tới mức mặt trắng bệch, cứ như thể nàng là yêu ma quỷ quái.

Vân Hiểu Tinh nhìn chằm chằm về phía đó, ánh mắt trở nên sắc bén.

Ngọc Trân nói nhỏ: “Đó là con nuôi của Tiền ma ma, Tiền ma ma là Quản sự ma ma bị người phạt đánh đòn vào hôm Lục Hoàng tử đến nhà.

Vân Hiểu Tinh cười khẩy: “Quạ biết báo đáp cha mẹ* là đạo hiếu, tiếc rằng hiếu thảo sai cách rồi.”

(*: “Ô nha phản bộ”, chỉ việc qua mớm mồi lại cho chim mẹ để nuôi chim mẹ sau khi chúng lớn, cũng để chỉ sự hiếu thảo, biết phụng dưỡng bề trên.)
Giọng nàng không nhỏ, gã hầu nghe thấy hết, sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy: “Đại tiểu thư, nô tài...!nô tài...!
Vân Hiểu Tinh chẳng muốn nói chuyện với hắn ta, đi vào phòng.

Lục Thị đã sốt ruột lắm rồi, thấy Vân Hiểu Tinh ung dung như thế, bà ta lập tức nổi giận, lạnh lùng nói: “Sáng và tối là phải thỉnh an, ngươi không biết cả đạo lý này à? Ngươi nhìn xem mấy giờ rồi hả!”
Vân Hiểu Tinh cười khẽ: “Đại phu nhân quên à, cha thương ta lo việc nhà vất vả nên đã miễn việc thỉnh an vào sáng và tối cho ta rồi, có lẽ Đại phu nhân ở bên ngoài lâu quá nên không biết phép tắc trong nhà nữa.

Lục Thị cứng họng, nghiến răng: “Ta thấy gần đây ngươi lo liệu việc nhà cũng ổn, nhưng cũng rảnh rỗi quá rồi, đêm hôm khuya khoắt vẫn nô đùa ở sân, nếu bị truyền ra ngoài thì không tốt cho thanh danh của ngươi đâu”
Vân Hiểu Tinh giả vờ ngạc nhiên: “Sao? Ta nô đùa trong nhà mà vẫn bị truyền ra ngoài à? Là tên mù nào dám mang chuyện của chủ nhân ra để bàn tán thế? Đại phu nhân, nếu bà nghe được thì phải nói cho ta biết nhé, chắc chắn Vân gia không thể giữ lại loại người dám leo lên đầu chủ nhân ngồi thế này đâu.

Nàng ngừng một chút rồi cố tình cao giọng: “Đại phu nhân, bà thấy nên bán luôn đi, hayam đánh một trận rồi cho tới điền trang để làm việc nhỉ? Xem ta mềm lòng chưa kìa, ta chỉ sợ sẽ đánh chết người thôi...!
Nàng còn chưa nói xong, tiếng hô kinh hãi đã vang lên bên ngoài!
Vân Hiểu Tinh quay đầu nhìn, thấy gã hầu kia đã ngã ngửa ra sau, hôn mê bất tỉnh!
Lục Thị đang định bảo gã hầu này làm chứng trước mặt Vân Hiểu Tinh.

Thấy tên vô dụng này sợ tới mức ngất xỉu vì vài câu nói của Vân Hiểu Tinh, bà ta vừa giận vừa sốt ruột, quát: “Còn không mau khiêng loại đáng xấu hổ này ra ngoài đi à!”
Vân Hiểu Tinh cười khẩy, ung dung chờ Lục Thị tung chiêu tiếp theo.

Quả nhiên, Lục Thị nhìn nàng, cười gượng: “Khó mà phòng ngừa trong thời gian dài lắm.

Chỉ cần ngươi ngay thẳng, cho dù người khác chú ý tới ngươi thì cũng không bắt bẻ được gì.

Con gái con đứa phải coi trọng thanh danh, còn với những người như ngươi, đương nhiên càng phải để tâm tới thanh danh hơn nữa”
Vân Hiểu Tinh ngước lên, mắt đỏ hoe: “Đại phu nhân đang chê ta từng thành thân một lần, sợad ta khiến người nhà bề mặt à?”
Lục Thị rất muốn nói đúng thế, nhưng dù sao bà ta cũng còn chút lý trí, biết nếu mình thừa nhận thì không khác gì giao điểm yếu cho Vân Hiểu Tinh.

Bà ta nuốt những gì định nói xuống, lạnh lùng nói: “Thành thân hay không cũng không sao, nếu hôm nay Giai Ý đứng đây, ta cũng sẽ bảo con bé rằng thanh danh là thứ quan trọng nhất với phụ nữ, không bao giờ được phép lên gặp đàn ông!”
Vân Hiểu Tinh ngẩng lên, mắt ráo hoảnh: “Lén gặp đàn ông? Đại phu nhân đang chỉ ta à?”
Đã nói tới mức này rồi, Lục Thị dứt khoát không úp mở nữa: “Đương nhiên là ngươi, hôm qua có người thấy người lén gặp đàn ông, mấy hôm trước ngươi liên tục nói sẽ giữ thể diện cho Vân gia, ngươi giữ thể diện cho Vân gia kiểu này đấy à?”
“Ai nói thế?” Vân Hiểu Tinh cố tình hỏi..
 
Xuyên Không Chồng Vương Gia Khó Bỏ
Chương 103: 103: Nàng Còn Ấm Ức À!


Lục Thị nhìn ra ngoài cửa, trong lúc họ nói chuyện, gã hầu kia đã tỉnh lại rồi, nhưng mặt hắn ta tái mét, xem ra không thể làm chứng để chống lại Vân Hiểu Tinh được
nữa!
Lục Thị cắn răng, đang định lên tiếng thì đã thấy Vân Hiểu Tinh đứng dậy, đi về phía mình
Lục Thị từng bị Vân Hiểu Tinh tát nên tưởng nàng định ra tay, kinh hãi biến sắc: “Ngươi lại định làm gì...!
Vân Hiểu Tinh từ tốn nói, dùng ba chữ để chặn họng bà ta: “Tiêu Quân Hạo.

Lục Thị sửng sốt: "Sao cơ?"
Vân Hiểu Tinh nhìn Lục Thị, mỉm cười rạng ngời, nói với vẻ đoan trang: “Người đưa ta về hôm qua là Tiêu Quân Hạo - Bát Hoàng tử điện hạ!”
Lục Thị không ngờ nàng lại thừa nhận, lập tức vừa mừng vừa sợ: “Nếu ngươi đã thừa nhận...!
“Thừa nhận thì sao? Bước qua cánh cửa này rồi, ta sẽ không thừa nhận gì hết” Vân Hiểu Tinh mỉm cười dịu dàng.

Sắc mặt Lục Thị lập tức trở nên khó coi: “Ngươi tưởng ngươi không thừa nhận thì...!

“Đương nhiên ta không thừa nhận, bà có thể đi tìm Tiêu Quân Hạo, phủ Bát Hoàng tử ở ngay đầu phố, hay giờ ta bảo phu xe đưa bà đi luôn? Bà cứ hỏi Tiêu Quân Hạo xem đêm qua hắn có gặp riêng ta không nhé? Thấy sao?”
Lục Thị chỉ thấy như bị xối nước lạnh vào đầu, lạnh thấu tim!
Đó là phủ Bát Hoàng tử đấy!
Sao bà ta có thể đi đối chất với Bát Hoàng tử được!
Bát Hoàng tử cũng không ngu, sao có thể thừa nhận hắn đã gặp riêng Vân Hiểu Tinh chứ!
Lục Thị ngã ngồi xuống ghế, cắn răng, nhìn chằm chằm vào Vân Hiểu Tinh: "Ngươi...!ngươi cố tình!”
Vân Hiểu Tinh ung dung gật đầu: “Ta cố tình đấy!”
h
Thái độ thản nhiên này khiến Lục Thị tức giận tới mức suýt ngất xỉu!
“Ngươi...!
“Tiêu Quân Hạo đang ở đó đẩy, bà có gan thì đi đối chất với hắn đi.

Còn nếu không dám thì im miệng cho ta.

Nhỡ tin này bị lan truyền, bôi nhọ thanh danh của ta, tới
khi cha ta về, biết bà đã tung tin đồn để hủy hoại thanh danh của ta, ông ấy sẽ là người đầu tiên không tha cho bà đấy!”
Lục Thị không ngờ Vân Hiểu Tinh còn trả đũa lại, kinh hãi tới mức không thở nổi: “Vân Hiểu Tinh, ngươi ngậm máu phun người!”
“Thì sao?” Vân Hiểu Tinh cười híp mắt: “Bà cắn ta à?”
Dù sao Lục Thị cũng đã làm nữ chủ nhân của Vân gia nhiều năm, không thể bỏ qua thể diện như Vân Hiểu Tinh được: “Tốt xấu gì ngươi cũng là thiên kim nhà danh giá, sao lại thô thiển như thế!”
“Chẳng những ta thô thiển mà ta còn dám đánh người nữa cơ!” Vân Hiểu Tinh giả vờ giơ tay lên!
Lục Thị kinh hãi, vô thức che mặt: “Vân Hiểu Tinh, ngươi dám!”
Vân Hiểu Tinh giơ tay lên, xoay một vòng, bắt đầu ung dung chỉnh lại tay áo trước mặt Lục Thị, từ tốn nói: “Nếu ta khó chịu thì mọi người cũng đừng mong thoải mái, ta không êm đẹp được thì đừng ai hòng được thư thái hết, Đại phu nhân rõ chưa?”
“Ta...!ta..” Trước ánh mắt đầy ý cười của Vân Hiểu Tinh, Lục Thị tức ói máu, nghiến răng: “Ta chỉ hỏi thế thôi, ta lo ngươi làm sai ấy mà.”

Bà ta không đấu với ả điên Vân Hiểu Tinh này nữa!
“Ta biết Đại phu nhân thông minh nhất, hiền thục nhất mà.

Nào, Ngọc Trân, bưng trà lên đi, ta vẫn chưa thỉnh an Đại phu nhân đầu đẩy.

Ngọc Trân lập tức bưng một chén trà tới.

Vân Hiểu Tinh nhận lấy, đưa cho Lục Thị: “Đại phu nhân, đây là sự hiếu thảo của con gái với bà, bà có nếm thử không?”
Lục Thị nhìn chén trà kia, không khỏi nhớ tới việc Vân Hiểu Tinh hạ độc phủ Lục Hoàng tử, tay khẽ run rẩy, chén trà tuột xuống, nước trà nóng đổ lên váy bà ta: “Á!”
Vân Hiểu Tinh nói với vẻ tiếc nuối: “Khó khăn lắm ta mới hiếu thảo với Đại phu nhân một lần, sao Đại phu nhân lại không nhận tấm lòng thế thôi, thôi vậy.

Nàng còn ấm ức à!
Lục Thị tức giận tới mức ngửa ra sau, chẳng biết là thật hay giả, lập tức ngất xỉu!
Vân Hiểu Tinh cười khẩy, nhìn Lý ma ma vẫn đang sững sờ bên cạnh: “Không mau mời đại phu tới khám đi à?
Lý ma ma không dám sơ suất, cuống quýt đỡ Đại phu nhân dậy.

Sau khi trả đũa Lục Thị xong,ma Vân Hiểu Tinh thấy rất khoan khoái, người nhẹ nhõm hẳn, nàng vui vẻ đi ra ngoài, đi được nửa đường thì thấy ở sân tập võ trong phủ có mấy hộ vệ đang tập võ.

Vân gia và phủ Bát Hoàng tử hơi giống nhau, rất nhiều hộ vệ đều là binh sĩ dưới trướng Vân Duệ Khải hồi trước, đúng ra nàng còn phải gọi họ là thúc bá.

Thấy Vân Hiểu Tinh đứng lại, mấy hộ vệ lập tức dừng tay, đồng loạt hô: “Bái kiến Đại tiểu thư
Tuy nguyên chủ không biết võ nhưng tính cách ngay thẳng, khác với kiểu tự mãn của Vân Giai Ý, do đó các hộ vệ cũng thân thiện với nàng hơn.

Vân Hiểu Tinh mỉm cười, xua tay ra hiệu cho họ tập tiếp, nghĩ tới kỹ năng bay qua bay lại của Tiêu Quân Hạo hôm qua, nàng tò mò hỏi hộ vệ đang nghỉ ở rìa sân: “Vương thúc, nếu giờ ta tập võ thì bao lâu mới xuất sư được ạ?”
Vương thúc thích cách nói chuyện thẳngsa thắn của Vân Hiểu Tinh, cũng không gò bỏ: “Đại tiểu thư đang nhắc tới mức độ nào?"
“Đi trên tuyết mà không để lại dấu chân ấy.” Vân Hiểu Tinh đáp ngay: “Như cha ta.

xuyen-khong-chong-vuong-gia-kho-bo-103-0.jpg

.
 
Back
Top Dưới