Ngôn Tình Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy

Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 300: 300: Ly Biệt


Đợi khi Liễu Thư Allen thu thập xong hết thảy, mang theo hai hài tử vội vàng bận rộn tiến đến tiễn người thì đại bộ phận mọi người các bộ tộc đi rồi, hiện tại chỉ duy nhất còn lại Ngạc Duy bộ lạc Dực Xà cùng Lan Kỳ tộc trai ngọc, nga còn có đám người Na Nhã Na Ny, bộ lạc các cô ấy vốn cách gần, ngược lại là một nhóm người cuối cùng đi.

"Rốt cục đến rồi.

" Xa xa nhìn thấy hai người lại đây, có người kêu lên.

Liễu Thư vừa nghe thoáng xấu hổ một phen, nghe lời này, xem ra bọn họ đều còn chờ ở nơi này là vì đợi bọn họ nha, vội vàng tiến đến, cô ngay cả thở cũng chưa kịp thở gấp mấy hơi thì đầu tiên là xin lỗi: "Thực xin lỗi chúng ta đã tới chậm.

"

"Tớ thiếu chút nữa thì đến nhà cậu gọi cậu đi, sao trễ như vậy hả, sẽ không phải là tối hôm qua vì chăm sóc Allen mới dậy trễ đi.

" Eva tiến lên kéo kéo vạt áo Liễu Thư, mắt thực ý vị thâm trường đẩy đẩy cô, lời nói cũng mang theo ái muội.

Hắc tuyến một phen, một giò đẩy Eva ra, quét mắt liếc nhìn một cái, sau đó phát hiện bộ dạng mọi người đều là đang giả bộ chờ phân phó, xem ra cô và Allen lại trễ một chút thì bọn họ đã có thể toàn bộ đều đi rồi, xin lỗi cười cười mới đi ra phía trước: "Thật ra làm chậm trễ thời gian mọi người rồi.

"
"Không có, kỳ thực chúng tôi vốn muốn ở lại hai ngày, chính là chỉ còn lại chúng tôi, mọi người cũng đều cùng nhau, chung đường thì nguy hiểm cũng ít chút.

" Na Nhã ôn nhu cười nói, cô sở chỉ cùng đường là chỉ đám người Ngạc Duy cùng Lan Kỳ, dù sao người ba tộc bọn họ tới cũng không phải rất nhiều, nhiều một phần bảo đảm cũng tốt.

"Allen chúng tôi phải đi rồi, lúc này đây từ biệt cũng không biết khi nào thì mới có thể gặp lại.

" A Tư và Allen xem như thực tốt, hiện tại bắt đầu ly biệt rất nhiều không nỡ đều tụ ở trong lòng.

"Ừ, đúng vậy, tôi thực sự luyến tiếc đây.

" Vi Nhi cũng là vẻ mặt sầu khổ gật đầu, nói một nhóm đến lục địa lần này, tiểu nha đầu đốivới dực thú giữa bầu trời sinh ra hứng thú rất lớn, vô cùng muốn lưu lại nghỉ ngơi nhiều thêm một đoạn thời gian.

Chẳng qua loại này ý tưởng của cô nàng bị hai tiểu thúc thúc là tuyệt đối không cho phép, cho nên chỉ có thể chết non, sau khi làm ra vẻ như kiểu dạng lắc đầu thở dài một phen, Vi Nhi tiến lên, đi tới trước mặt Liễu Thư: "Ngày trao đổi lần này tôi thật cao hứng, thực sự thích cô, cái này tặng cô.

"
Vi Nhi lấy ra là một cái ốc biển tương đối lớn, nhiều màu sắc, phi vô cùng xinh đẹp cô cười meo meo về phía Liễu Thư nói: "Đây là tôi trong lúc vô tình nhặt được, con ốc biển này sống rất lâu dài cho nên mới lớn như vậy, để nó dán lên lỗ tai t có thể nghe được tiếng sóng biển đại hải, không chỉ như thế nó còn có thể thổi ra thanh âm càng dễ nghe.

"
Liễu Thư tự nhiên là biết một ít chỗ thần kỳ của ốc biển, nhưng mà Vi Nhi hẳn là cho rằng cô chưa từng đi qua đại hải mới giải thích cho cô như thế, mặc kệ như thế nào cô đều thực thích, vui mừng tiếp nhận, còn thật sự gật đầu: "Cảm ơn cô.

" Cảm thấy cảm tạ như vậy hình như không đủ, Liễu Thư lấy một cái răng thú trên cổ xuống, treo ở trên cổ Vi Nhi, răng thú này còn là Allen tặng đấy, hiện tại cô cũng không có cách nào khác chuẩn bị tốt lễ vật, cái này coi như mượn hoa hiến phật, xong rồi còn liếc mắt nhìn Allen một cái, người sau chính là cười cười cũng không thèm để ý.

"Nha, răng thú thật đẹp, cảm ơn cảm ơn, tôi rất thích.

" Răng thú bị mài thực bóng loáng, Vi Nhi thấy thì vui sướng, vui sướng hài lòng gật đầu nhỏ.

Eva đứng ở bên người Liễu Thư nghiêng đầu nghi hoặc liếc mắt nhìn Liễu Thư cùng Allen một cái, vừa rồi hai người này hỗ động lẫn nhau, làm cho cô đột nhiên có một loại cảm giác, tựa như là, mặt nhăn nhíu nghĩ lát nữa sẽ hỏi một chút, liền ngậm miệng không nói gì, còn thật sự nhìn mấy người lưu luyến nói lời tạm biệt.

"Cậu yên tâm đi, tôi sẽ lại đi.

" Đối mặt A Tư nói nhiều, Allen cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng khôi phục trí nhớ hắn là vô cùng cảm tạ đoạn thời gian tại tộc trai ngọc đó, đám người A Tư chiếu cố với hắn, còn mang theo hắn trở về, nếu không hắn cũng không biết phải lưu lạc bên ngoài

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 301: 301: Lừa Dối


Khi bộ lạc hoàn toàn biến mất từ trong tầm mắt, Gina mới rốt cục lưu luyến không rởi quay đầu lại, cô đơn nhìn chăm chú vào tiền phương, Carmen lúc này cũng không trầm mặc, mở miệng an ủi bạn lữ của mình: "Chúng ta còn có thể trở về, đến lúc đó vừa có thời gian anh liền cùng em về thăm được không?" Carmen cảm thấy rất có lỗi với Gina, nếu không phải hắn, cô cũng không đến mức đi xa tha hương.
Kỳ thực muốn nói thì có ở hay không đều thuộc về đại thúc Buck, ông bay ở bên cạnh, nhìn vợ chồng son đối thoại, cảm thấy thực sự có lỗi, kỳ thực đại thúc Buck là chuẩn bị tự mình một người đi theo bộ lạc Dực Báo trở về, ở trong suy nghĩ của ông, con trai rốt cục được mình nuôi lớn rồi, nhiều năm đều trôi qua như vậy, ông cũng nên về xem, cũng muốn đi xem bạn lữ chết đi của mình, nghĩ thời gian về sau đều ở lại bầu bạn.
Chỉ là không nghĩ tới con trai và con dâu đều không yên lòng ông, được rồi, tuy rằng cánh tay ông khỏe rồi, nhưng di chứng còn lưu lại, hiện tại có thể săn bắn, chẳng qua luôn không tốt bằng trước kia.

Hai người Carmen cũng lo lắng ông trở về một mình cuộc sống sẽ không như ý, mặc kệ khuyên nhủ như thế nào thì hai người cùng đi theo ông, như thế luôn làm cho trong lòng ông băn khoăn nha.

Gina cũng chẳng qua là mất một hồi mát này, thấy mình như thế làm Carmen cùng Buck đại thúc đều mang vào trong cảm xúc, cũng thực ngượng ngùng, cười cười sau đột nhiên nhớ tới đến, cúi đầu xem hòm ôm trong tay cười nói: "Còn không biết Tiểu Thư thần thần bí bí cho em là cái gì vậy nữa." Nói xong liền lấy ngón tay đẩy ra da thú cột trên hòm, liền dễ dàng mở hòm ra.
"Này, đây là." Vừa mở hòm ra, Gina liền hơi hơi trừng mắt to, kinh ngạc ra tiếng.
Carmen cõng Gina trên lưng cho dù trợn trừng mắt cũng không không tới, liền có vẻ nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy, Liễu Thư còn có thể đưa em cái gì kỳ quái gì hay sao."
Gina hoàn hồn, khóe miệng là vểnh lên không dấu được, vỗ vỗ đầu Carmen, giọng điệu có chút nhẹ nhàng: "Thứ kỳ quái thì đến nỗi, nhưng mà cũng là một trân bảo."
Vừa nói như vậy Carmen liền cũng kỳ quái, có thể bị Gina nói như vậy xem ra thật là thứ tốt, vì thế liền truy vấn: "Rốt cuộc là cái gì hả, xem ra em thực thích."
Đại thúc Buck cũng bị hấp dẫn, thoáng bay gần chút, vừa rồi ông không thấy rõ ràng, lúc này sẽ vô giúp vui: "Tiểu Thư đứa nhỏ này cũng không biết cho con kinh hỉ gì, cao hứng như vậy."
"Là Hồng Anh quả." Gina mở hòm ra, cho đại thúc Buck nhìn thoáng qua, sau đó lại cúi người lung lay sáp lên ở trước mắt Carmen một chút, thế này mới mĩ mãn thu lại, ngón tay v**t v* hòm, trong lòng liền cảm thấy ấm áp nồng đậm: "Thực thật không ngờ Tiểu Thư thế nhưng có thể có Hồng Anh quả, nhưng lại đưa nó cho em, thật sự là thật cám ơn cậu ấy."
Kathy mang thai, đó là một đại hỷ sự, nhưng đồng thời mọi người đã nghĩ, bình thường thú nhân giống cái ký khế ước đều ở tại nhiều năm sau mới có thể có ấu tể, đương nhiên, Liễu Thư chỉ do là cái ngoài ý muốn.

Mà Kathy đã có thai ở một năm sau, trong đó không ngoài liên quan tới việc cô nàng đã ăn Hồng Anh quả đâu, chúng giống cái ngay cả biết được cũng chỉ có thể hâm mộ, thoáng mang điểm ghen tị nho nhỏ, đương nhiên Gina cũng là một người trong đó.

Vốn cũng nghĩ đến mình phải đợi nhiều năm sau mới có thể có đứa nhỏ cùng Carmen, nhưng hiện tại có Hồng Anh quả này, nói vậy nhiều nhất qua một năm mình cũng có thể có tiểu ấu tể đi, vừa nghĩ đến vậy, ý mừng trên mặt cho dù thế nào cũng dừng không được, tay cũng theo bản năng xoa lên bụng mình, cả mặt đầy vui vẻ.
Đầu tiên lộ ra ý mừng chính là đại thúc Buck, Hồng Anh quả ông làm sao không biết tác dụng thần kỳ chứ, nghĩ đến mình rất nhanh có thể ôm cháu nội trong lòng, mồm rộng kéo quả thực là thấy răng không thấy mắt, phỉa nói đại thúc Buck thực sự ưu sầu, con trai lớn lại không đáng yêu, nghĩ đến lập tức sẽ có tiểu báo mềm mại, một lòng đều mềm mụp, ừ, ấu tể gì đó mới là đáng yêu nhất, trưởng thành sẽ không đáng yêu nữa.
Carmen bay rất bình thường, đương nhiên nếu có thể nhìn hắn ở ngay mặt mà nói sẽ phát hiện hắn có vẻ mặt mặt lạnh tê liệt hạng nhất lúc này kéo miệng cười quả thực giống như một ngốc tử, bên cạnh có Dực Báo tộc khác cách hắn có vẻ gần nhìn thấy của dạng ngốc của hắn, một đám đều liếc qua khinh bỉ, vừa rồi đều nghe được bọn họ đối thoại, họ đều có vẻ có chút hâm mộ đây.
——
"Tiểu Hỏa lần này làm không tệ, quên đi, đành bỏ qua sự kiện mi cùng Tiểu Bạch gặp rắc rối." Về nhà Liễu Thư rất là khích lệ Tiểu Hỏa một phen, lúc này đây có thể kịp lúc tặng Hồng Anh quả đi cũng rất là không dễ dàng.

Hồng Anh quả vốn còn chưa chín sớm như vậy, chẳng qua sự kiện Gina đều phải đi không đợi người, may mà Tiểu Hỏa là thân thú bầu bạn Hồng Anh quả, hai bên gắn bó tương tồn luôn có loại liên hệ đặc thù, lúc này không chín cũng phải chín, nhanh đuổi chậm đuổi mới tại một khắc cuối cùng tới kịp.

Trở về cũng liền bỏ qua không đề cập tới chuyện Tiểu Bạch cùng Tiểu Hỏa một khi cao hứng sơ sẩy mang theo hai tiểu bao tử ra bộ lạc, hơn nữa chuẩn bị bữa cơm tối khao một phen ăn ngon.

Dưới tâm tình tốt cũng liền đến buổi tối, Allen đều khôi phục trí nhớ tự nhiên hai người cũng không cần phân phòng ngủ, vì thế hai tiểu bao tử đã bị dời ra khỏi phòng ngủ chính, sớm sẽ không còn phúc lợi tốt cùng nhau ngủ với ma ma .
Hai ngày đầu nhóm tiểu tử rất không thích ứng, đã làm xong chuyện nửa đêm vụng trộm chạy tới, Liễu Thư vừa thấy vậy liền đau lòng, ôm hai đứa nhỏ để lại trên giường, vì thế chính là một nhà bốn miệng cùng ngủ chung, nhưng một ngày thì hoàn hảo Allen cảm giác cũng rất tốt, hai ngày

3492166.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 302: 302: Đưa Tặng


Thời gian qua mau, bộ lạc khôi phục tường hòa bình tĩnh ngày xưa, mọi người lại bắt đầu bận rộn lên, mùa hạ thời điểm nóng bức nhất đến, mà cùng lúc đó cây nông nghiệp trong ruộng đất cũng thành thục rồi, mọi người bắt đầu thu hoạch.

Nhà Liễu Thư xem như có vẻ thoải mái, bởi vì thời điểm gieo trồng Allen căn bản không ở nhà, vì làm cân nhắc cho nên trồng cũng không nhiều, hiện tại thu hoạch cũng rất nhanh.

Lúc này đây khoai lang tiểu mạch còn có đậu tương đều gần như cùng nhau thành thục, Liễu Thư nhìn vẫn là rất kinh hỉ, khoai lang tiểu mạch thành thục thật ra có thể lý giải, nhưng mà đậu tương hiện tại cũng chín, như vậy đã nói lên đậu tương này có thể là hai mùa hoặc là ba mùa cũng không nhất định, như thế làm cho cô vui vô cùng, như thế vậy là có thể lại trồng hai mùa nữa.

Thu hoạch xong từng chút một cây nông nghiệp, Liễu Thư và Allen thương lượng một chút, lại mở rộng ruộng nhà mình một chút, món chính đều thêm chút, hiện tại là hai mẫu khoai lang hai mẫu tiểu mạch một mẫu đậu tương, mặt khác lại mở một mẫu, đây là vì lúa nước, theo ngày trao đổi trao đổi được mầm móng lúa nước không nhiều lắm, nhưng ươm giống vậy là đủ rồi, nếu chết một ít, phỏng chừng một mẫu nửa mẫu không khác biệt lắm đi.

"Cối đá chính là cái dạng này, anh hẳn là có thể làm ra đi.

" Vừa để xuống bút cầm trong tay, Liễu Thư run run da thú, nhìn mặt trên hình thức cối đá mình cẩn thận phân chia, lấy đến trước mặt Allen cho hắn xem, sau đó nói: "Nếu đậu tương không mài nhỏ có thể không làm thành đậu hũ.

"
"Ừ, cái này đơn giản, không cần nửa ngày anh liền làm ra cho em.

" Allen vừa thấy bộ dáng cối đá, lập tức trong lòng có mẫu, vỗ ngực cam đoan nói.

Liễu Thư vừa nghe như thế tâm cũng buông không ít, vui vẻ nói: "Vậy anh nhất định phải nhanh chút, ừm, trước như vậy là được, anh đi bận đi, đầu tiên em đi xem đậu được ngâm thế nào rồi.

" Nói xong liền nhét bản vẽ trong lòng Allen, mình thì đi ra sau viện.

Nhìn nhìn bộ dáng hấp tấp của cô, Allen cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng chợt nghiêm túc quán triệt, đậu tương tiểu mạch vừa thu hồi đến Liễu Thư cũng đã bận rộn, kỳ thực nói cối đá trước kia mọi người cũng làm một cái vì tiểu mạch, chẳng qua tương đối hơi lớn hơn một ít, lúc này đây Liễu Thư vẽ là cỡ nhỏ, không chỉ như thế, còn dựa vào trí nhớ cũng thay đổi công cụ đẩy cối một chút, tuy rằng thú nhân khí lực lớn, nhưng nếu có công cụ này thì tiết kiệm nhiều hơn chút khí lực cũng tốt.

Liễu Thư ở phía sau viện xem đậu tương ngâm thế nào, buổi sáng hôm nay cô liền ngâm nước rồi, nếu Allen động tác mau mà nói tối hôm nay có thể xay đậu hũ, đến lúc đó cũng có thể bắt đầu nấu, một lần trước đó tại chỗ bộ lạc gấu ngựa Liễu Thư thấy được một khối thạch cao, quả thực là mừng như điên, cho tới nay cô chính là sầu không có thạch cao làm đậu hũ, đến lúc đó đậu tương làm ra được cũng liền không khác gì nấu cơm, hoặc là làm sữa đậu nành linh tinh, hiện tại có thạch cao nên cái gì cũng giải quyết được rồi.

"Tiểu Thư.

" Thanh âm hữu khí vô lực từ phía sau truyền đến.

Liễu Thư cả kinh vội nhìn lại ra sau, lúc này mới phát hiện Kathy cùng Alice không biết khi nào thì lại đây, mở miệng đúng là Kathy, chẳng qua cô nàng lúc này sắc mặt tái nhợt, hơi có chút thoát lực dựa vàoở trên người Alice, xem bộ dáng cùng so sánh với cô nàng bình thường sức sống mười phần, quả thực chính là tương phản.

Hơi hơi nhíu mày một cái, Liễu Thư lắc lắc bọt nước trên tay, đi lên trước thân thiết nói: "Đây là thế nào, không phải là lại nôn ra đi.

" Cái này cũng không trách Liễu Thư đoán như vậy, Kathy mang thai so với cô lúc trước phản ứng còn lớn hơn, mới một tháng liền bắt đầu nôn, vẫn nôn đến bây giờ cũng sắp hai tháng, một chút cải thiện cũng không có, cố tình cô nàng còn là tên ham ăn, nhìn cái gì đều muốn ăn, nhưng mà ăn xong lại nôn, cô nàng còn không thế nào, Abby cũng đã đau lòng hỏng rồi, nghĩ hết biện pháp, còn xin chút dược ở chỗ Vu y mới tương đối đỡ hơn, nhưng mà cũng chỉ một chút như vậy mà thôi.

"Lại nôn ra.

" Alice đỡ cô nàng cũng bất đắc dĩ, mấy ngày nay Abby sầu đến tóc đều sắp rụng trụi, mà Alice cũng thân là bạn tốt không có việc gì thì tới chiếu cố Kathy, bất đắc dĩ lắc đầu: "Chính là vừa đến cửa nhà cậu không biết thế nào lại phạm buồn nôn.

"
"Cậu đó.

" Liễu Thư cũng không biết nên nói cái gì mới tốt thời điểm, mình hoài Lotter Leila tuy rằng hai tháng đầu là có chút phản ứng, nhưng mà không lớn như vậy, đến độ ăn cái gì phun cái đó, nhìn xem, mới một tháng mà thôi, Kathy khuôn mặt tròn tròn đều gầy xuống một vòng, có thể thấy được là thật bị không ít tội.

Liễu Thư nhức đầu cũng không biết nên an ủi thế nào, đành phải nói: "Cậu cũng đừng ăn rất nhiều dầu mỡ, làm chút mì phở ăn, nhẹ chút cũng tốt.

"

"Cậu nghĩ rằng tớ không muốn hả, hu hu, thật đói, tớ hiện tại gì cũng không muốn chỉ muốn ăn no chút.

" Nói xong lời cuối cùng Kathy đều sắp muốn khóc ròng, bộ dáng thương tâm đó làm cho Alice và Liễu Thư hai mặt nhìn nhau, đều thực là bất đắc dĩ, xem cô nàng thật là đáng thương, Liễu Thư vỗ về an ủi: "Nếu không tớ ướp hai bình trái cây cho cậu, chua ăn với cơm cũng có thể cho cậu đỡ buồn nôn hơn chút.

"
"Được.

" Hấp hấp nước mũi Kathy dừng khóc, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn Liễu Thư nói: "Hôm nay Abby ra cửa hái trái cây cho tớ, vốn liền nghĩ để cậu hỗ trợ ướp, hiện tại vừa vặn.

" Nói một chút cũng không khách khí, Liễu Thư cũng bật cười lắc đầu, cũng không so đo cùng cô nàng, quay

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 303: 303: Đậu Hủ


Alice thật là thật không ngờ thứ Liễu Thư muốn cho mình dĩ nhiên là Hồng Anh quả, mở hòm ra nhìn thấy quả này, đầu tiên là cả kinh, sau đó thì lại vui vẻ, nhưng cảm xúc kịch liệt đó qua đi, cô lại khó xử nhìn về phía Liễu Thư, trong mắt rất là nghi hoặc, vì thế liền mở miệng nói: "Chẳng lẽ cậu muốn đưa trái cây này cho tớ.

"
"Đương nhiên rồi, bằng không tớ gọi là cậu tới làm cái gì.

" Liễu Thư cười, sau đó lại nói: "Kỳ thực sớm nên đưa cho cậu, chẳng qua bởi vì một ít nguyên nhân cho nên mới chậm lại.

" Cho Gina cùng Mia đều là trái cây thúc chín, mà hiện tại trong tay Alice này mới là chân chính là chín tự nhiên, vì chờ đợi, nếu không cũng không đến bây giờ.

"Cái này! " Phải nói trong lòng Alice vô cùng muốn đối với Hồng Anh quả này, đây là nửa điểm không giả dối, nhìn Kathy cũng hoài cục cưng, nói không đỏ mắt là không có khả năng, nhưng đây đều là dựa vào mệnh, lại hâm mộ thế nào thì cũng không làm nên chuyện gì, nhưng mà hiện tại thứ Liễu Thư đưa cho cô, cũng không phải chính là cô ấy hiện tại cần nhất sao.

Trong lòng thực khát vọng, Alice khẽ cắn môi, cuối cùng cũng vẫn đậy nắp hòm lại đẩy trở về, lắc đầu nói: "Tớ là rất rất muốn, nhưng trái cây này thực trân quý, tự cậu ăn đi.

"

Liễu Thư hơi hơi trợn to mắt, thật đúng thật không ngờ Alice phải làm như vậy, trong lòng cười, cầm lấy hòm nhét vào trong lòng cô ấy, hơi sẵng giọng: "Chúng ta giao tình cũng không cần nhiều lời, thứ này hôm nay cậu lấy đi, dù sao tớ đưa là sẽ không thu hồi lại.

"
Bị Liễu Thư này thoáng hành động vô lại làm cho có chút không nói gì, nhưng giờ khắc này trong lòng Alice cảm động là không thể nói rõ, cô làm sao mà không biết tâm ý của bạn thân trước mặt đối với cô, đây toàn là vì cô.

Alice cũng không phải nhiều rối rắm nói thêm nữa, đều đã nói như vậy rồi, cúi đầu cười cười, cũng là thu đồ vào, đứng lên ôm lấy Liễu Thư cảm động nói: "Cảm ơn cậu.

"
"Giữa chúng ta không cần nói cảm tạ, quá khách khí.

" Nghĩ đến thời gian Allen không ở đây đều là những người bạn tốt này chiếu cố cô, bánh ít đi, bánh quy lại, thật tình đổi thật tình.

——
Thời điểm Liễu Thư và Alice lại trở lại hậu viện, đã qua đi trong chốc lát, Allen đã vắt xong sữa đậu nành, hơn nữa đều đặt tới trong nồi nấu lên, Liễu Thư cao hứng chạy tới xem, phát hiện Allen thật sự rất khí lực, bã đậu nành trong nước sữa toàn bộ đều vắt ra, thật là một tí cũng không dư thừa, thả vào trong nồi sắt nấu cũng đang sôi trào, ngửi còn có một cỗ hương thơm.

"Hai người đi đâu vậy?" Nhìn thấy hai người xuất hiện, Kathy phân thần xem, nhíu mi hỏi.

"Không có gì, chính là lên tiền viện, mấy ngày hôm trước tớ được mấy khối da thú rất dễ coi, thật muốn thương lượng cùng Alice một chút làm quần áo gì thì được.

" Liễu Thư lung tung một cái lý do có lệ với cô nàng, cũng không phải cố ý gạt cô nàng, chính là người này á, một cái mồm rộng, còn không biết sẽ nói thành cái dạng gì đâu.

"Nga.

" Kathy thật đúng là tin, nghe vậy còn làm như có thật gật gật đầu: "Tớ cũng có, trời nóng như vậy, da thú nóng quá, Tiểu Thư chỗ tớ có mấy khối da nhẹ mỏng, hẳn là có thể làm vài món.

"
"Ừ, được, lần khác chúng ta cùng nhau.

" Nói xong liếc mắt nhìn nhau với Alice một cái, đều cười.

Nhìn bộ dáng này của các cô, Kathy nghi hoặc vò đầu cứ cảm thấy hai người đều như có gì đó gạt mình, chẳng qua cũng không có nghĩ sâu, ngược lại lại bị chuyện khác hấp dẫn lực chú ý.

Allen nhóm lửa dưới bếp lò, sữa đậu nành trong nồi sắt lớn đều sôi trào, Liễu Thư xem đến đây cũng không chần chờ nữa, nói

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 304: C304: Đậu hủ



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 305: C305: Tĩnh lặng



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 306: 306: Nhàn Rỗi


Vì mấy lời của con, Liễu Thư vẫn là nhận mệnh bắt tay vói vào trong quần áo Lotter gãi ngứa cho nó, vốn nghĩ đến tiểu hài tử chỉ là đột nhiên thân thể ngứa ngáy mà thôi, loại thời tiết này Liễu Thư đều đã tắm rửa mỗi ngày cho bọn nhỏ, mỗi ngày tắm thơm ngào ngạt tự nhiên không có khả năng bẩn, chỉ nghĩ hẳn là bị sâu gì cắn hay là cái gì đó.

Nhưng mà thời gian cô gãi cũng có chút dài quá, hơn nữa cô không ngừng gãi cho Lotter, tiểu bao tử lại vẫn là luôn kêu ngứa, cái này làm cho Liễu Thư lo lắng lên, một phen ôm nó qua cởi bỏ quần áo của nó vừa ngầm nhìn lại sau lưng.
Vừa nhìn cũng làm cho Liễu Thư hút miệng khí lạnh, dưới xương vai phía sau lưng nõn nà non mịn của Lotter có hai khối mẩn đỏ lớn, cái gọi là ngứa chính là từ nơi này phát ra, trên mẩn đỏ thoạt nhìn có chút đáng sợ, trọng yếu nhất là mẩn đỏ đó càng ngày càng đỏ, cảm giác tựa như muốn chảy ra máu đến nơi.

Quỷ dị như vậy lúc này liền dọa Liễu Thư nhảy dựng, muốn ôm đứa nhỏ đi tìm Vu y nhìn xem.

Nhưng không đợi cô đứng dậy, một bên khác Leila cũng chạy tới, mắt nước lưng tròng tỏ vẻ phía sau lưng mình thực sự ngứa, Liễu Thư lật ngược quần áo của nó vừa thấy, nhất thời mày níu chặt, bệnh trạng sau lưng Leila giống nhau như đúc với Lotter, đối với trạng huống của hai anh em cô thật sự không rõ ràng lắm.
Một bên Lotter thấy a mẹ đang nhìn em trai, hình như là rất ngứa khó chịu không thôi, đặt mông ngồi dưới đất xoay người, biến thân thành một con tiểu manh hổ, chỉ là lúc này con hổ nhỏ cũng là tứ chi hướng về phía cô không ngừng dùng phía sau lưng chạm mặt đất, cọ xát phía sau lưng.
Liễu Thư vừa thấy bộ dáng này của nó liền biết nó đây là đang gãi ngứa, còn không kịp ngăn trở, Leila tựa như là cảm thấy bộ dạng anh trai như vậy có vẻ rất không tệ, cũng học theo.

Vì thế trước mặt Liễu Thư liền xuất hiện hai con tiểu thú tứ trạng thái chi hướng lên trời lưng trên mặt đất không ngừng vặn vẹo, không biết còn tưởng rằng đang làm nũng đó.
Trong lòng không kịp nghĩ nhiều, Liễu Thư một tay ôm lấy một đứa cất bước liền chuẩn bị đi ra cửa tìm Vu y kiểm tra một chút cho hai hài tử, cô cảm thấy hai đứa nhỏ này chớ không phải là ăn nhằm cái gì đó không nên ăn, nhìn bộ dáng bọn nó khó chịu, trong lòng cô cũng thật không dễ chịu.

Nhưng không đợi đến cô đi tới cửa, Allen liền đã nghênh diện trở lại, thấy cô vội vã, trên mặt cũng biến đổi ngăn lại liền vội hỏi: "Đây là làm sao vậy?" Lại cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ trong lòng cô liền thuận tay tiếp nhận lấy một đứa.
"Anh trở về đúng lúc lắm, xem bọn nó làm sao vậy, đột nhiên đều nói phía sau lưng rất ngứa, em cũng nhìn, phía sau nổi hai khối mẩn đỏ thật lớn, có phải ăn sai cái gì, không biết sẽ có việc gì hay không?" Liễu Thư nói xong đều sắp khóc.
Allen vốn thực sự là lo lắng, nghe vậy ôm một đứa nhỏ sẽ không ngừng xem xét, nghe Liễu Thư nói, hắn như có chút suy nghĩ xem xét phía sau lưng nhóm tiểu thú, thế này mới thở phài nhẹ nhõm, thời điểm lại nhìn Liễu Thư đã không còn khẩn trương, ngược lại lộ ra mỉm cười: "Đừng lo lắng, không có việc gì, đây là phản ứng bình thường."
"Phản ứng bình thường?" Liễu Thư sửng sốt, lại nhìn bọn nhỏ trong lòng vẫn không ngừng cọ phía sau lưng, đột nhiên nghĩ đến cái gì mắt cũng hơi hơi trừng lớn: "Anh nói, bọn nó đây là đang mọc cánh?"
Cánh thú nhân là sau khi lớn lên mới mọc ra từ từ, thời điểm thời gian cũng trong tầm một vòng tuổi, thật không ngờ hai hài tử đột phát trạng huống lại là bởi vì cái này, Liễu Thư vẫn là nhíu nhíu mày.

Cô biết thời điểm tiểu thú nhân mọc cánh là cần thú nhân trưởng thành ở bên người, nhưng mà không nghe nói sẽ bị ngứa, lúc trước thời điểm Lỗ Cách mọc cánh cũng không nghe qua việc này nha.
Thấy Liễu Thư tựa như vẫn thực không hiểu, Allen cười cười lôi kéo người về nhà, vừa đi vừa nói: "Phía sau lưng ngứa là vì xương cánh đang dài ra bên ngoài dẫn tới, khoảng thời gian này duy trì cũng không lâu, như thế này sẽ tốt, được rồi, anh cũng không nói nhiều, anh phải nhìn bọn nhỏ, tránh xảy ra sai lầm."
Tiến vào sân Allen không nói hai lời liền buông hai ấu tể còn đang uốn éo, còn mình thì lại gầm nhẹ một tiếng, nháy mắt hóa thành hình thú, một cỗ uy áp thuộc về dã thú cũng khuếch tán mà ra, cổ khí thế đó, Liễu Thư đều không tự chủ được lui về phía sau hai bước, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là đây mới là uy thế vương rừng rậm.
Hai con tiểu thú tựa như không thể thích ứng ở dưới uy áp, nhưng tiểu thân mình vốn đang lăn lộn trên mặt đất lại tạm dừng lại, cố nén không thoải mái đứng lên, tứ chi hơi hơi khom thân mình xuống, trạng thái cảnh giác đối mặt hình thú của Allen, tiếng kêu ấu tể non nớt cũng vang lên.
Nhìn hai người bọn họ đứng vững, Liễu Thư lúc này cũng phát hiện hai mụt mới nổi sau lưng hai đứa nhỏ, nói vậy đây là cánh đang sinh trưởng, nhìn đối nghịch trong sân, Liễu Thư lẳng lặng ở bên cạnh nhìn, hiện tại tình huống này cũng không cần tới cô, mà cô cũng chỉ phải làm một người xem là tốt rồi.
Allen động trước, bước động vài bước về phía trước, ào một chút, một đôi lông cánh cực đại mở rộng ra, nhìn gần gũi như vậy có một loại cảm giác che thiên tế nhật, đương nhiên cũng chỉ là cảm giác mà thôi, tựa như cánh xuất hiện làm cho uy thế thú nhân càng cường đại rồi, hai tiểu thú ngay ngắn lui về phía sau từng bước, sau đó chính là không chịu thua nhẹ giọng kêu rồi đi về phía trước từng bước nhỏ.

Liễu Thư cũng không hề cảm giác được trong uy áp đó của Allen sẽ gây hại đối với hai đứa nhỏ, nhưng mà nhìn dáng vẻ nhóm tiểu thú bị khi dễ, vẫn có điểm cẩn thận bị thương.

Sau khi nhịn nhẫn cô đã bị bọc mụt lớn sau lưng hai tiểu thú hấp dẫn, ngay tại vừa rồi cô rõ ràng cảm giác được bọc mụt lớn lại trướng lớn một vòng, vì thế cô liền tập trung lực chú ý lại đây cẩn thận nhìn chằm chằm vào mụt đó.
Chuyện phát sinh sau đó làm cho Liễu Thư rất mộng, bởi vì hai luồng mụt lớn ngay dưới cái nhìn chăm chú của cô lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được biến hóa từng chút thành một đôi cánh thịt nhỏ, quả thực là...!Làm cho cô có loại cảm giác vô lực.

Mệt cô còn tưởng rằng đứa nhỏ này mọc cánh phải phí nhiều sức chứ, tối thiểu so với mới trước đây muốn thay răng thì sốt ruột chút nha, nhưng mà trên thực

3492303.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 307: C307: Nhàn rỗi



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 308: C308: Chứng thực



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 309: 309: Tuyết Rơi


Thai này của Liễu Thư so với Kathy hoài thì dễ dàng hơn không ít, thời điểm Kathy vừa mang chính là các loại nôn không thoải mái, ăn không vô, cô từ khởi điểm đến giờ cũng có chút buồn nôn, nhưng mà sau đó thì thích ứng được, chẳng những mỗi ngày ăn thơm ngon, thân thể cũng không có trạng huống không tốt gì khác, có thể nói cô quả thực sống dễ chịu.

Từ khi mang thai đến bây giờ trừ bỏ bụng từ từ lớn, cô quả thực không có cảm giác gì, cũng chỉ là gần đây bắt đầu, cục cưng trong bụng bắt đầu máy thai, điều này làm cho cô nhẹ nhàng thở ra, bảo bối thứ ba này rốt cục thì có động tĩnh, tuy rằng thai này thật là thoải mái, nhưng nếu như lại không có phản ứng gì, cô ngược lại là phải bối rối, hiện tại cũng xem như yên lòng.

"A mẹ em trai lại đá mẹ sao?" Ghé vào trong lòng Liễu Thư, Lotter tiểu bao tử đặc biệt ngây thơ hỏi.

Nghe giọng nói mềm mại của con trai, Liễu Thư hiện tại một cọng gân đặc biệt mẫn cảm liền mềm hoá, vuốt khuôn mặt nhỏ đáng yêu của con nhẹ giọng nói: "Em trai không đá a mẹ, là đang chào hỏi cùng chúng ta đấy.

"
"Vậy khi nào thì em đi ra nha?" Leila có vẻ sốt ruột, nghĩ nghĩ lại nói: "Anh Lỗ Cách nói, em trai nhỏ nhà dì Kathy cũng sắp đi ra rồi, em trai nhà chúng ta phải tới khi nào nha.

" Xem ra tiểu hài tử cũng không phải cái gì cũng không biết đi.

Nghiêng đầu nghĩ nghĩ, Liễu Thư mới tiếp tục giải thích đúng cho hai con: "Em trai nhà dì Kathy muốn lớn hơn một chút, đợi cho bụng a mẹ cũng lớn giống như dì, em trai sẽ đi ra.

" Nói thật đối mặt mười vạn cái vì sao của trẻ con thật tình có chút kháng cự không nổi nha.

Có vẻ Liễu Thư hồi đáp vẫn rất làm cho nhóm tiểu bao tử vừa lòng, tuy rằng đối với em trai vẫn không đi ra bồi bọn họ cùng nhau chơi có vẻ tiếc nuối, nhưng bọn họ làm anh, có thể đợi em trai, ừm, đợi em trai lại lớn một chút, là có thể cùng nhau chơi đùa với em trai, thật tốt.

"Được rồi, ngoan đứng im, a mẹ đo cho các con một chút, phải làm quần áo mới.

" Hôm nay Liễu Thư tính là muốn làm quần áo mùa đông cho hai đứa nhỏ nhà mình, chính là cô sớm đã có chuẩn bị áo lông, hiện tại vải bố cũng có, giải quyết một ít tình huống rất lớn cho bộ lạc, các thú nhân bị thương băng bó linh tinh, dùng vải bố nhiều, như vậy gió lùa cũng có thể cho miệng vết thương mau khỏe chút.

Vải bố trong nhà Liễu Thư số lượng cũng đủ, hiện tại cô đã nghĩ xong, tại thời điểm trời đông giá rét tiến đến đầu tiên cô phải làm ra quần áo mùa đông cho một nhà bốn miệng.

Năm ngoái còn chưa có đứa nhỏ, chỉ hai người lớn, da thú thật ra đủ dùng, cô và Allen cũng có thể nhẫn nại chút, nhưng mà có đứa nhỏ thì không giống với, cô cũng không muốn đứa nhỏ nhà mình bị đông lạnh.

Áo lông không khó làm, dù sao Liễu Thư cũng không phải nghĩ muốn tinh phẩm gì, chỉ cần giữ ấm là tốt rồi.

Không thể không thừa nhận đi đến nơi đây Liễu Thư cái khác không nói chính là kỹ thuật may tuyệt đối là bay lên vài điểm.

Vô cùng đơn giản qua hai ngày liền làm xong kiện áo lông nhỏ, là dựa theo hai hài tử, làm xong thì nhồi lông chim mềm bên trong quần áo, nhẹ mà ấm áp, cổ phồng lên chính là mang đến cảm giác ấm áp cho người ta.

Nhìn hai tiểu manh hổ ở cách đó không xa chơi đùa vui thích cùng vài con tiểu thú Tiểu Bạch, Liễu Thư cười cười, thú hình của Lotter Leila quả thực là phân biệt không được là ai với ai, chẳng qua thân là a mẹ củ bọn nhỏ, Liễu Thư thật ra có thể liếc mắt một cái là nhận ra chênh lệch rất nhỏ trong bọn họ.

Nhưng mà vì phòng ngừa người khác tính sai, theo thường lệ cô thích búi tóc thiên trùng pháo trên đầu cho Lotter cùng Leila, Lotter là một cái, mà Leila là hai cái, như vậy là có thể phân biệt.

"Tiểu Đặc lại đây.

" Thoáng phơi bày bộ quần áo nhỏ, Liễu Thư thấy vẫn rất không tệ, liền nghĩ để cho Lotter lại đây thử xem, liền gọi.

Lotter bị kêu tên ngẩng đầu trông lại, bước móng vuốt nhỏ liền muốn chạy tới, chẳng qua Leila một bên khác lại cũng đi theo đến đây, hai anh

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 310: 310: Hậu Sản


"Đứa nhỏ này đã đặt tên chưa?" Liễu Thư nhìn đứa bé bị bọc kín chặt chẽ trong nôi nói với Kathy.

"Còn chưa có đâu.

" Một tháng ở cữ làm Kathy khó chịu cả người, tuy rằng hiện tại không phải mùa hè, cả ngày nằm ở trên giường cũng rất là thoải mái, hơn nữa Abby cũng biết chăm sóc người, nhưng mà đừng quên cô nàng căn bản không phải một người nhàn rỗi được.

Nằm qua vài ngày bắt đầu không khoẻ sau đó liền các loại lục lọi, nhưng mà vì có Liễu Thư đe dọa làm không tốt ở cữ sẽ phải rơi xuống bệnh căn, không chừng về sau lại hoài đứa nhỏ đều phải gian nan, thế này cô nàng mới sợ tới mức ngậm miệng ngoan ngoãn nằm.

Như thế một tháng sau rốt cục thì bỏ lệnh cấm, thế này mới có thể xuống giường, liền muốn la cà chung quanh, không khéo Liễu Thư biết cô nàng vừa ở cữ xong, hẹn vài giống cái liền cùng nhau tới đây thăm cô nàng.

"Thế nào còn chưa đặt đi?" Eva sờ sờ khuôn mặt đứa nhỏ, cười hì hì nói: "Ai, các cậu xem này, hai người Abby và Kathy đều là tính tình có vẻ làm ầm ĩ, thật không ngờ cục cưng của hai người ngược lại thực thích im lặng, các cậu xem chúng ta đều đến đã nửa ngày cũng không thấy tiểu tử kia mở mắt một cái.

"
Vừa nhìn thật đúng là như vậy, mấy người tại đây nói chuyện phiếm tán gẫu hăng say, đứa nhỏ này vẫn là ngủ vù vù, một chút động tĩnh cũng không, ngẫu nhiên chẹp miệng hai ba cái cũng là khe khẽ, thoạt nhìn chính là người nho nhã nha.

Mọi người cười cười đều bắt đầu gạt bỏ Kathy.

"Vật nhỏ à, thích ngủ vô cùng, ngay cả tớ cũng không quá có thể làm cho nó dẫn tới chú ý đâu.

" Nói tới cái này Kathy liền bĩu môi, hừ một tiếng nói: "Trừ phi đói bụng tiêu tiểu, bằng không cũng không thấy nó có động tác gì lớn.

" Nói xong tựa như còn cảm thấy rất bất mãn, vươn tay liền nhéo trảo trảo nhỏ của tiểu bao tử.

Alice tát một cái vỗ xuống móng vuốt của cô nàng, đau lòng sờ sờ trảo trảo của cục cưng, liếc trắng mắt Kathy một cái sẵng giọng: "Đều là làm a mẹ người ta rồi, thế nào còn giống như một tiểu hài tử vậy, chính đứa nhỏ của cậu đấy, cũng không đau lòng à.

"
Kathy ngượng ngùng cười cười, sờ sờ đầu vội lấy lòng nói: "Tớ không phải chơi đùa với nó sao, cũng không có ra sức mà.

"
Đột nhiên thấy mình sinh xong đứa nhỏ liền không được sủng ái nữa, nhớ ngày đó thời điểm mang thai ai không theo mình chứ, Alice cũng sẽ không đánh mình, còn có còn có, gần đây Abby thích nhất tiến đến bên người xú tiểu tử này, nhìn nó có đói bụng không nha, lạnh hay không nha, cũng chưa cẩn thận với cô như vậy, vừa nghĩ như thếy, cảm giác bản thân bị xem nhẹ, có một loại cảm xúc thực bi ‘dâu’ vọt tới, sau đó chính là hốc mắt đỏ lên, nước mắt liền muốn rơi xuống.

Alice nhìn lướt qua Kathy, vừa thấy liền bị dọa choáng váng, vội lôi kéo người nói: "Cậu, cậu đây là làm sao vậy, tớ, tớ không phải là nói hai câu sao, cậu đến mức này sao?" Cảm giác thực bất đắc dĩ, con hàng này thế nào đột nhiên tâm thủy tinh như vậy, nhưng mà thấy mình càng nói thì Kathy càng là tư thế muốn khóc, lại một trận an ủi: "Được rồi, được rồi tớ không nói được chưa, chỉ nói giỡn thôi.

"
"Hu hu, các cậu mới không phải đâu, có cục cưng liền đã quên tới, còn hung với tớ.

" Kathy hồng hốc mắt rầm rì.

"Chỗ nào có, đây không phải vui đùa sao.

" Quên đi, Alice xem như đã biết, Kathy tháng này vừa ra ở cữ, khác thì nhìn không ra, thần kinh ngược lại là vô cùng mẫn cảm, mới nói cô nàng hai câu liền khóc, giờ lại phải muốn dỗ.

Nói hết lời, mọi người đều khuyên, rốt cục thì vị khóc nhè này ngừng lại, toàn bộ thở hắt ra một hơi, lại tiếp tục tán gẫu đề tài lúc trước, đang nói hăng say, cửa phòng bị đẩy ra sau đó Abby dẫn đầu vài thú nhân nối đuôi nhau mà vào, xem ra là các thú nhân ra ngoài đã trở lại, hơn nữa thú nhân của mấy giống cái cũng đến đây, là muốn đón bọn họ

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 311: C311: Hậu sản



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 312: C312: Việc vui



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 313: C313: Ngày xuân kết thúc



 
Back
Top Dưới