Ngôn Tình Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy

Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 220: 220: Thiếu


"Hồng anh quả cũng không phải nhất định.

" Từ bộ lạc Dực Xà trở về là lúc Kathy liền ăn Hồng anh quả, nhưng mà hiện tại bụng cũng vẫn không có tin tức, kỳ thực Liễu Thư vẫn luôn không biết trái cây này rốt cuộc là nguyên lý thế nào, giống A Giao (được sản xuất tại huyện Đông A, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc) bổ dưỡng cho phái nữ, hay là khác, dù sao là không hiểu, nhưng mà có thể biết được chính là có thể gia tăng tỷ lệ mang thai.

"Aiz, nói cái này làm chi.

" Kathy cũng coi như thong suốt, lắc đầu ngược lại cười nói: "Dù sao nếu không có ấu tể cũng chính là đợi vài năm, như vậy cũng tốt không chừng có thể cùng chung với Alice đấy, lại nói nếu hai người chúng ta đều có đứa nhỏ, còn lại một mình cậu ấy, chỉ sợ trong lòng khẳng định sẽ khổ sở.

"
Liễu Thư cũng chỉ nói như vậy, thấy cô nàng còn bình tĩnh hơn mình liền thoải mái, cười mắng: "Nói như thế nào đều cậu có lý, mặc kệ cậu, tớ cảm thấy đối với loại chuyện này mà nói, chính là ăn được uống ngon, tâm tình thoải mái là tốt rồi.

" Có đôi khi trong lòng tích tụ cũng là một loại trở ngại.

"Tốt lắm tớ đã biết.

" Gật gật đầu tỏ vẻ mình rõ ràng, Kathy cũng không ở lâu, trước khi đi lại nói: "Đúng rồi, trái cây trồng trong viện cậu gọi là gì?"
Trong viện Liễu Thư xác thực có trồng cây ăn quả, nhưng mà đều là vài loại hỗn hợp trồng cùng một chỗ, có trái cây nếu như ăn ngon mới để cho Allen di về trồng, ngay cả cô cũng không biết được không? Hiện tại Kathy vừa nói mơ hồ như vậy, cô biết được cái rắm.

"Cây nào hả?" Trong viện cô cây ăn quả đều là trồng không lâu, năm nay khẳng định là sẽ không kết quả, hỏi cô cái này làm sao, lại không thể ăn.

"Chính là cái cây cậu dựng cái giá ấy?" Kathy trong lúc nhất thời cũng không nói lên được đó cây ăn qảu đó gọi là tên gì, gãi gãi đầu, nửa ngày sau nghẹn ra một câu như vậy, sau đó thực còn nghiêm túc gật đầu: "Đúng đúng, chính là cái giá kia, không phải cậu nói trời nóng còn có thể ở dưới dây kia hóng mát sao.

"
"Nha, cậu nói cái đó à.

" Liễu Thư giật mình, sau đó dở khóc dở cười, cô chẳng qua từng nói một lần, người này thật sự lại nhớ kỹ, cười cười nói: "Kêu là nho, làm sao vậy nho này tớ vừa trồng năm nay, cũng chưa thể kết quả.

"
Chủng loại nho ngon này có thể phát hiện cũng là một loại vận khí, kỳ thực cô thực sự thèm ăn, thèm thật lâu, đáng tiếc mới trồng xuống, tuy rằng lá cây dây leo đều dài hơn không ít, nhưng muốn chân chính ăn được trái cây, có lẽ phải sang năm, cho nên nói Kathy hiện tại chỉ đơn thuần hỏi vô ích thôi!
"Ai nhớ kỷ phải ăn.

" Bị trở thành một ăn hàng, Kathy tỏ vẻ thực không vui, ặc, được rồi, tuy rằng chuyện này bản thân cô chính là thực sự, nhưng không cần nói rõ ra như vậy đi, thật sự là chán ghét, hơi co rút khóe miệng một chút, tức giận nói: "Abby nhà tớ ngày hôm qua cũng không biết từ đâu mang trở về nhiều như vậy, ặc, nho, có hai giỏ đâu, tớ ăn không hết nhiều như vậy, lát nữa cậu kêu Allen có thời gian đi nhà tớ lấy một giỏ đi.

"
"Nha, Abby tìm ở chổ nào?" Không nghĩ tới thật đúng là tìm được nho thành thục, Liễu Thư cao hứng không thôi, lúc này liền gật đầu tỏ vẻ: "Yên tâm đi tớ nhất định sẽ đi, nhưng mà, chỉ hai giỏ cậu cho tớ một giỏ, có đưa đi qua chổ Alice Eva hay không.

"
"Còn cần cậu nhắc nhở, sớm đưa rồi, không phải nghe cậu nói muốn ăn trái cây ướp sao, liền cho cậu một giỏ.

" Dù sao nhiều như vậy mọi người cũng ăn không xong, cho Liễu Thư chơi đùa cũng rất tốt.

Đương nhiên Liễu Thư là nghe không được tiếng lòng chân chính của Kathy, nếu biết khẳng định là liếc mắt một cái rõ ràng đi qua, thật là rất! hiểu cô, thế nào.

Buổi tối khi Allen trở về liền khiêng một giỏ nho lớn trở về, Liễu Thư cũng một phen kinh ngạc: "Em cũng chưa nói, sao anh liền biết lấy nó trở lại.

"
"Vừa rồi vừa vặn gặp được Abby, cậu ấy nói muốn đưa qua, anh liền lấy trở lại.

" Nói lời này, Allen cũng tự giác cầm lấy một chùm nho đi phòng bếp rửa sạch, sau đó lấy ra để trong mâm bưng cho Liễu Thư: "Anh nếm rồi, ăn rất ngon, trong viện chúng ta không phải có một gốc cây sao, sang năm là có thể kết quả.

"
Nho này tuy rằng là nho dại, nhưng mà cũng to lớn no đủ, một đám tròn căng màu sắc đều là màu tím đen, bọt nước lăn trên vỏ trong suốt miễn bàn có bao nhiêu mê người, vì thế Liễu Thư liền ch** n**c miếng một hơi ăn vài vốc lớn mới bỏ qua.

ChieuNinh:{|}!@#$ &^* D^d^l^q^d
"Thật sự ăn rất ngon.

" Thèm ăn lại ăn vài trái, thấy Tiểu Bạch đổi tới đổi lui ở bên cạnh, tâm tình rất tốt lột nho cho nó, Tiểu Bạch lớn lên có miệng nhỏ nhắn thực thanh tú, nhưng mà ở phương diện ăn uống có thể nói là thô lỗ, một ngụm liền nuốt một trái nho, Liễu Thư phỏng đoán cũng chả nếm được vị gì đâu.

Ăn xong một cái, đồng chí Tiểu Bạch không nếm đến vị hình như cũng không có hứng thú với nho, cảm giác phía sau lưng có chút ngứa, đá đuôi to nhanh nhẹn tiêu sái đi rồi.

Liễu Thư làm đồ cho nó mài phía sau lưng, kỳ thực cũng đơn giản, chính là khúc gỗ sau đó bao một tầng da thú, miễn cho nó cọ bị thương chính mình.

"Ai nha, nhiều như vậy em cũng ăn không hết, hỏng rồi đáng tiếc.

" Hôm nay vẫn có vẻ nóng, hơn nữa lại không có biện pháp gì tốt tồn băng, nho này có lẽ thật sự phải bị thối rữa rất nhiều, Kathy cứ như vậy tặng cho người cũng không phải không có lý do, lãng phí là đáng xấu hổ.

"Vậy đi cho thú đi.

" Cũng chỉ là chút trái cây, Allen cũng không đặt nhiều ở trong mắt, ở trong mắt hắn, nếu thối rữa thì cứ cho tiểu thú trong viện ăn là được.

"Quên đi để em nghĩ biện pháp.

" Cho thú ăn? Không phải cô keo kiệt, thật sự lấy hoa quả tốt nhất đi cho thú ăn, vậy còn không bằng để cho cô ăn

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 225: 225: Chế Đường


Liễu Thư cước bộ nhẹ nhàng đi đến phòng bếp, nhìn bóng dáng Allen đang bận rộn, cười hì hì liền tiến lên, từ phía sau ôm lấy thắt lưng tráng kiện của hắn, vô cùng thân thiết nói: "Anh từ chổ nào chuẩn bị nhiều mía như vậy?" Vừa rồi ở ngoài sân liền vừa vặn nhìn thấy một đống lớn cây mía, thật sự kinh hỉ cô không biết nói thế là tốt đây nữa.
"Cây mía?" Allen nghi hoặc, nhưng mà bạn lữ nhà mình tỏ vẻ thân thiết với mình hắn vẫn có vẻ vừa lòng, nắm tay cô xoay người, khe khẽ ôm vào trong ngực, thoáng nhíu mày: "Cây mía cái gì, không phải nói đống xếp trong viện đó đi?" Hắn hôm nay trở về liền mang cái này.
"Đúng vậy." Liễu Thư mừng đến gặp răng không thấy mắt, tâm tình tốt nói: "Anh thật là tốt quá." Nói xong liền kiễng mũi chân, lại in một cái hôn vang dội trên gương mặt Allen.
Allen thụ sủng nhược kinh, từ lúc Liễu Thư mang thai hắn cũng không chạm qua nữa, cũng thường xuyên nhẫn nại, không có biện pháp vẫn sợ không cẩn thận lau súng cò thì không được.

Hiện tại có được một cái hôn môi chủ động như vậy, miễn bàn trong lòng có bao nhiêu đẹp, đối với cây mía mình mang về vốn muốn cho nhóm tiểu thú trong hậu viện thêm thức ăn cũng không làm giải thích nhiều.

Hiện tại hắn ít nhiều có chút hiểu biết Liễu Thư, nếu cô để bụng với cây mía như vậy khẳng định là cực thích, tuyệt đối là sẽ không làm đồ ăn cho nhóm tiểu thú.
Khoan hãy nói, lần này Allen là đoán đúng rồi, khi Liễu Thư nhìn thấy cây mía đầu tiên là nghĩ ăn, thứ hai chính là nghĩ tới đường, nói cô ủ rượu nho lần đầu tiên thất bại, ít nhiều có quan hệ nhất định với việc cô không bỏ đường.

Đường mặc dù không phải chủ yếu, nhưng đôi khi thật sự còn thiếu không được nó, trên một và chuyện cho dù là mật cũng ngọt giống vậy nhưng vẫn không được.

Nói tới mật, chỉ mang về được một chút như vậy, qua đi lâu như vậy đều ăn gần hết rồi, hiện tại có đường cô thật là vui vẻ hỏng rồi, cuối cùng khẩu vị lại có thay đổi, bắt đầu thích ngọt, thật là thực buồn rầu.

"Anh ở trên đường nhìn thấy có thú ăn cỏ thích ăn, sẽ tùy tay rút mấy cây nhìn xem, sau đó nếm thử, thứ này có rất nhiều nước, nhưng mà chỉ chút nước ấy, cái khác đều không thể ăn." Sợ Liễu Thư muốn ăn cái này, Allen vẫn là thực lo lắng nhắc nhở.

"An tâm." Không thèm để ý khoát tay, trên mặt Liễu Thư lộ vẻ cười: "Cái này em biết, em cũng không phải là lấy nó đến ăn, đương nhiên em muốn làm ăn ngon."
Dù sao Liễu Thư làm thứ gì đó mới mẻ cũng không phải một ngày hai ngày, Allen đều quen, chính là sủng nịnh cười với cô: "Được, em muốn làm cái gì cũng có thể, nhưng mà, hiện tại bụng của em đã muốn rất lớn, việc nặng nhọc em cũng không được làm, có cái gì cần thì nói anh thì tốt rồi, biết không?" Duy nhất điểm này, Allen rất kiên trì.
Liễu Thư đương nhiên biết tình huống hiện tại bản thân mình, cũng không cự tuyệt hảo ý của hắn, vô cùng rõ ràng gật đầu: "Em đều nghe lời anh, được rồi, em đói bụng nấu cơm nhanh chút hôm nay em muốn ăn mật thịt nướng." Thịt nướng quét thượng mật, hương vị đó a, chậc chậc ngẫm lại liền ch** n**c miếng.

Cũng chỉ nhà cô xa xỉ như vậy, nhà khác có mật ít nhiều đều ăn vô cùng tiết kiệm, mỗi lần ăn một chút cũng chính là một chút, cũng chỉ ở trong nhà cô, Allen theo cô, muốn ăn ngọt, mặc kệ cái gì chỉ làm hài lòng, cũng khó trách nhà cô ăn mật dùng là nhanh nhất.
Ăn cơm xong Liễu Thư liền có chút mệt nhọc, Allen muốn cho cô đi nghỉ ngơi, cô cũng mặc kệ không chịu, mỗi ngày đều ngủ như vậy, sớm hay muộn sẽ biến thành một đầu heo, aiz, cô vẫn nên tiết chế chút thì tốt hơn, nếu không dưỡng như vậy thật sự là...!Rất làm cho người ta sa đọa, chậc chậc.
"Allen em em muốn dùng cây mía làm đường." Liễu Thư l**m miệng nói, sau khi ăn xong món điểm tâm ngọt chính là mía, vô cũng dũng cảm hai đốt nắm một cây mía cắn một ngụm miệng dùng sức ăn, cảm giác được miệng ngọt nước, miễn bàn đẹp bao nhiêu.

"Được." Allen không có ý kiến, Liễu Thư muốn làm gì chỉ cần không phải quá thế nào, hắn đều sẽ đáp ứng, nhưng lại sẽ giúp đỡ cùng làm, cho nên một chut cũng không do dự liền gật đầu đồng ý, cuối cùng còn nói: "Chúng ta có cần chuẩn bị một vài thứ hay không?" Thật là rất chăm chỉ.
Liễu Thư thực vừa lòng, Phi một tiếng phun bã mía đã muốn xử lý sạch sẽ, vui rạo rực nói: "Không có gì khác, đều là một ít chuyện đơn giản, chúng ta tìm Alice Eva bọn họ cùng nhau lại đây đi, đến lúc đó chế được đường cũng đưa cho họ một ít."
"Ừ, khi nào, anh ở nhà cùng em." Allen tiếp tục gật đầu, hắn nửa thú hóa cầm móng vuốt xử lý mía, sửa sang lại sạch sẽ từng cây, cành lá vụn còn lại gì đó đều ném tới trong chuồng làm đồ ăn cho tiểu thú.

"Vậy mai kia là được, anh đương nhiên phải ở nhà theo giúp em." Liễu Thư đương nhiên, còn có thật nhiều chuyện, nhóm giống cái khí lực nhỏ không làm được, vẫn là được thú nhân mới được, nghĩ đến đây cũng không khỏi xoa bóp cánh tay của mình, được rồi mềm núc ních, kỳ thực vẫn có một chút cơ bắp nhỏ, khụ khụ, tại không làm việc nặng chứ sao, nên không có đi.
Buổi tối tương đối thỏa mãn làm tổ ở trong lòng bạn lữ, trong tay nắm ngón tay hắn thưởng thức, sau đó nói một chút dự tính về sau, Liễu Thư nghĩ đợi khoai lang lần thứ hai thành thục thu hồi xong, trong đất sẽ không trồng nữa, vừa vặn cho nó nghỉ ngơi một chút, miễn cho không biết tiết chế như vậy ruộng tốt đều phế đi.

Hơn nữa phía sau núi có Phân đợi thu hồi khoai lang, vừa cày cấy ruộng vừa rắc lên phân, chờ sang năm còn có thể có thu hoạch rất tốt.
"Vậy đậu tương của em thì sao?" Allen cũng biết Liễu Thư đặc biệt coi trọng mấy hạt đậu tương đó của cô, mấy ngày hôm trước nhìn lại, đều đã muốn lớn lên thật dài thật cao, nói vậy tiếp qua không lâu là có thể nở hoa kết đậu, hắn nghĩ đợi thu hồi một kỳ này có phải muốn trồng lại một ít hay không, dù sao đậu tương tương đối ít, cuối cùng thu hoạch lần này chỉ có thể chịu đựng nhà mình ăn mấy ngụm.

"Không vội." Liễu Thư đã sớm nghĩ tới cái này, hiện tại một chút cũng không nóng nảy, thực bình tĩnh: "Đậu tương chỉ bờ ruộng nhà chúng ta cũng đủ dùng, em tính tính ngày, vừa vặn đủ hai mùa, đợi đến mùa đông chúng ta thu hoạch những mầm móng vậy là đủ rồi, còn có thể làm chút ăn đấy."
Allen kỳ thực đối với đậu đó cũng không quan tâm gì, nhưng mà Liễu Thư thích, hắn liền yêu ai yêu cả đường đi, hiện tại thấy cô có tính toán rồi cũng không nói thêm cái gì, chính là an bài mọi chuyện cho tốt là được, cái khác...!Vẫn là ở nhà cùng tức phụ nhi là được, cái khác dù sao không nghĩ nhiều lắm.
Liễu Thư cũng không phải là người vừa nghĩ rồi thôi, đã muốn chế đường như vậy cũng làm nhanh chút, đợi mấy người Alice Eva tới cô liền vội lôi kéo người ý thuyết minh đồ của mình, ngày đó mấy người các cô gần như đến báo cáo mỗi ngày, cho nên đều không cần cô đi tìm người, không qau bao lâu đã đầy đủ, sau đó liền hết sức chuyên chú nghe cô nói.
"Hương vị đường này giống như mật sao?" Ăn hàng Kathy vĩnh viễn đều là quan tâm nhất cái này, nhìn mắt cô nàng mở ra thật to thật mong đợi nhìn Liễu Thư, Liễu Thư co rút khóe miệng bất đắc dĩ gật đầu lại lắc đầu: "Không phải củng một kiểu dạng, mật có mật hương vị cách ăn riêng, đường lại là một loại khác, nhưng mà cả hai vẫn có chỗ giống nhau, chính là rất ngọt." Liễu Thư ba ba giải thích, nói nhiều hai câu nhưng là nhìn bộ dáng mọi người, bất đắc dĩ để cho Allen bế mấy cây mía lại đây, cắt mấy người các cô một người một đoạn.
"Các cậu tự mình nếm thử đi." Nói xong Liễu Thư liền tựh mình dẫn đầu nếm, kẽo kẹt kẽo kẹt nhấm nuốt phá lệ hương vị ngọt ngào, mọi người nhìn, tuy rằng cũng chưa hưởng qua, nhưng thấy cô ăn cũng đều động miệng, sau đó chính là ăn rối tinh rối mù, càng không thể vãn hồi, cuối cùng vẫn là Allen lại đưa đến mấy cây, mấy người phân chia xong mới từ bỏ.
"Tớ thấy còn không bằng cứ ăn như vậy đi." Kathy thấy cây mía này cứ ăn như vậy cũng rất có hương vị, nghe ý tứ Liễu Thư, chế đường chính là ép mía ra nước, ngẫm lại cảm thấy không có ý nghĩa, vẫn là ăn như thế này thì thống khoái, dù sao đều là ăn đi.
Cô nàng nghĩ như vậy, Liễu Thư cũng không đồng ý, hung hăng liếc mắt cô nàng một cái mắng: "Cậu chỉ có biết ăn thôi, nếu thật sự là một dạng tớ còn phí tâm tư này làm chi hả." Một điểm cũng không biết khổ tâm của cô, thật là tức chết người đi được, đường mới tốt nhá, tốt thì có thể làm ra đường đỏ, tối thiểu dì cả mẹ đến sẽ không thống khổ như vậy nhá.

Ặc, trước khi chưa mang thai có lẽ là bị lạnh mỗi lần dì cả mẹ đều đau bụng lợi hại, cuối cùng tìm Vu y làm chút dược mới dễ chịu chút, nhiều nhất mỗi lần có chút không thoải mái mà thôi.

Nhưng đường đỏ là vật tốt hạ hàn khí, bổ huyết khí, Liễu Thư quyết định vẫn làm ra, đối với quảng đại đồng bào nhóm giống cái bộ lạc đều mới có lợi đây.
"Được rồi được rồi." Alice vội vàng làm người hoà giải, ngăn lại hai người lời qua tiếng lại, một người cứ như đứa nhỏ, một người đang hoài đứa nhỏ, thật là một người hai đứa đều làm cho người ta đau đầu: "Để Liễu Thư làm đi, tớ cảm thấy đường cũng không tệ đâu, Kathy trước đó không phải cậu nói muốn ăn ngọt ngọt sao, về sau ăn hết mật rồi, nhìn xem cậu ăn cái gì, vẫn làm ra đường mới tốt."
Kathy kỳ thực cũng chính là phạm lười, hiện tại Alice vừa nói như vậy, ngẫm lại cũng đúng, liền không hề phản bác, ngược lại hưng trí bừng bừng lên, vỗ tay nói: "Đúng đúng, khi nào thì chúng ta bắt đầu làm?" Trong nháy mắt liền đã quên vừa rồi mình còn phản đối, quả nhiên ăn hàng cái gì, ăn mới quan trọng nhất.
Ánh mắt thực khinh bỉ liếc mắt con hàng này một cái, Liễu Thư nói: "Liền ngày mai đi, tớ thấy cũng kêu thú nhân nhà các cậu đến đi, nhân thủ nhiều hỗ trợ tốt thôi."
"Ừ, mấy ngày nay cũng không bận, có thể kêu Ngải Đạt đến." Alice bên này không tính toán, ngày hôm qua Ngả Đạt còn nói muốn ở nhà với hắn đây, vừa vặn cùng nhau đến, mọi người cùng một chỗ làm việc còn có thể càng thêm bồi dưỡng cảm tình, khụ khụ, làm việc rất tốt.
"Mia, ngày mai anh trai có thời gian không?" Rõ ràng là ca ca mình, Noreen hỏi cũng là Mia, ý tưởng này không cần nói cũng biết, Mia bị ánh mắt những người khác nhìn mà mặt đỏ không thôi, lặng lẽ trừng mắt nhìn Noreen trêu cô, tức giận nói: "Sander nhà em thì sao, nghe nói hai người đã định ra ngày sang năm ký khế ước?" Sang năm Noreen thành niên rồi, Sander đẽ có thể lấy bạn lữ về nhà, hiện tại liền lại trêu ghẹo cô ấy.
Noreen cũng là đỏ mặt lên, nhưng mà tiểu nha đầu thật ra rất lợi hại, một lát sau liền trấn định xuống, ngược lại nhíu mày nhìn trở về: "Ca ca còn không có bạn lữ ký khế ước em không vội, em chờ ca ca xong rồi mới đi theo Sander." Tiểu nha đầu nói thoải mái, chọc cho mọi người bật cười, chẳng qua đều cười là thiện ý, cô cũng không thèm để ý, ánh mắt nhìn chằm chằm Mia đã thực rõ ràng, liền muốn cô ấy nhận thức đây.
Từ bộ lạc Dực Xà trở về chuyện Mia và Noah đã không phải bí mật nữa, mọi người đều báo thiện ý đối đãi một đôi này, hiện tại xem biểu tình Mia, tin tưởng cũng coi như chắc rồi.

Liễu Thư nhìn ở trong mắt, trong lòng cảm thán một phen, hình như gần đây tình lữ càng ngày càng nhiều, Mia Noah, Carmen Gina, Noreen Sander, chậc chậc, bộ lạc tuyệt đối muốn làm vài lần việc vui đây.
Ngày hôm sau mọi người đều đến đầy đủ hết, vì chế đường, vì sợ mía không đủ, vài thú nhân lại chạy tới nơi mía sinh trưởng chặt mấy đống lớn trở về, thẳng đến khi Liễu Thư vội nói đủ rồi mới từ bỏ, chính là nhìn mía xếp đống cao cao, làm cho cô không khỏi liền hết hồn lau mồ hôi.

Mấy người này cũng thật là một chút cũng không biết tiết chế, nhiều như vậy làm đường thật ra cũng đã đủ rồi, nhưng mà cũng nhiều lắm, cuối cùng ngẫm lại quên đi, cùng lắm thì đều làm, đường nhiều đều phân chia cho mọi người, nếu không thành, mía cũng có thể thêm cơm canh cho nhóm tiểu thú, không quan trọng.

Cây mía chế đường nói phức tạp cũng không phải, nhưng nói đơn giản lại có chút phiền toái, đầu tiên thì cần thu thập sạch từng cây mía, sau đó ép ra nước, điều này liền giao cho các thú nhân là được, Liễu Thư liền phụ trách để cho bọn họ dùng tảng đá đào một cái cối đá, đây vốn ý là tưởng này ban đầu của cô sau này phát hiện có thể mang xay hạt thóc hoặc dùng là tuốt hạt tiểu mạch.
Hiện tại trước tiên làm ra, trực tiếp ép nước mía, cối đá làm rất lớn, với mấy người Liễu Thư thì quá lớn cũng quá nặng, nhưng mà thú nhân dùng chính là vừa vặn, vì thế nhóm giống cái liền bẻ gẫy từng cây mía bỏ vào trong cối đá, thú nhân cầm gậy đá dùng sức đập, sau đó chính là bung vỏ mía, nước văng khắp nơi, nhưng mà ch** n**c, bước đầu ép nước này xem như hoàn thành.
"Liền ép nước đường này." Kathy vẫn không biết nên chế đường thế nào, tò mò không được hỏi, Liễu Thư chết phiền cô nàng, đây cô nàng qua một bên nói: "Còn phải hầm nấu, cậu nhanh đi rửa sạch nồi một lần, chúng ta liền đắp lò nấu đường ở trong sân, nhanh đi."
Còn có một bước như vậy khiến Kathy thấy vẫn là rất có ý tứ, lúc này cũng không làm ầm ĩ, ngoan ngoãn đi rửa nồi, Allen phía sau vừa vặn chém một đống củi trở về, thấy Liễu Thư cứ như vậy đứng ở trong sân nhìn bọn hắn làm việc, đi qua đi liền lôi kéo người đến dưới mái nhà, chuyển cái ghế để cho cô ngồi xuống: "Đừng luôn đứng, nghỉ ngơi nhiều chút."
Người này thật là càng ngày càng bá đạo, trong lòng oán thầm một câu, Liễu Thư cũng không dám phản bác trên mặt, Allen đương nhiên là sẽ không làm gì cô, nhưng mà con hàng này cũng không biết học với ai, một khi cô không yêu quý bản thân mình, cũng sẽ không mắng cô chính là cứng rắn lải nhải ở bên tai cô mãi, thật sự sắp biến thân Đường Tăng, cô bất đắc dĩ cũng chỉ có thể bại lui.
Vừa lòng thấy bạn lữ biết tự chăm sóc mình, Allen sờ sờ đầu của cô, khích lệ một câu, đi xuống bậc thang đi theo bọn họ làm việc một trận, để lại một mình Liễu Thư cả mặt hắc tuyến, người này vừa rồi biểu tình động tác đều coi cô thành cẩu cẩu đi, thật đáng ghét.
Nếu mọi người đều ghét bỏ cô vướng bận, Liễu Thư quyết định mình vẫn không làm cho người ngại là được, thật sự ngồi ngay dưới mái nhà nhìn bọn hắn làm, đương nhiên rảnh trong tay còn ôm đồ ăn vặt, từ lúc biết là song thai, trong nhà chính trên bàn suốt ngày vốn chưa từng ngừng ăn, cô muốn ăn cái gì ăn cái gì, khi nào thì đều có thể ăn, thật là sa đọa quá thể.
Người rơi xuống sa đọa đang thỏa mãn nhấm nuốt ăn ngon nhìn mọi người bận rộn khí thế ngất trời, ít nhiều cảm thấy có điểm ngượng ngùng, vì thế thừa dịp Allen không nhìn, về phòng nhân tiện cầm một bình trà cầm vài cái bát đi ra, cũng không dám đưa xuống, liền cẩn thận đặt ở trên bậc thang, ai thấy được tự nhiên sẽ đi lấy.
Liễu Thư bụng cực lớn xoay người đều không thuận tiện, thật cẩn thận đặt xong ấm nước, sau đó dư quang khóe mắt nhìn thấy một bóng trắng chợt lóe mà qua, được, cái gì cũng không cần phải nói, lại là vật nhỏ Tiểu Bạch.

Nhưng mà nhóc này từ sau lúc muốn mọc cánh, mỗi ngày đều ngoan ngoãn, hơn nữa hai ngày này bọn họ đều nhìn, bọc nhỏ sau lưng nó có bộ dạng càng ngày càng lớn, có lẽ không qua bao lâu sẽ mọc ra cánh nhỏ, hiện tại nó không ngoan ngoãn đợi thì lại làm sao đi?
Nghĩ đến vật nhỏ trước kia thỉnh thoảng không về nhà, cho dù đã trở lại cũng là trong miệng ngậm tiểu thú bị cắn chết muốn cô làm đồ ăn ngon, điều này cùng tốt, làm xong nó ngậm đồ ăn bỏ chạy, loại chuyện này phát sinh cũng không phải một lần hai lần, hiện tại càng nghĩ là càng khả nghi, Liễu Thư thực hoài nghi Tiểu Bạch hẳn sẽ không là mùa xuân đến đi.
Chậc chậc, cũng không đúng, Tiểu Bạch mới bao nhiêu chứ, tính tổng mới mười tháng đi, còn chưa tới một tuổi, ặc, được rồi, giới động vật tuổi thọ coi như không chính xác, nhưng mà nhìn thú lắm lông trong chuồng, nhóm thú lắm lông sinh cùng ngày với nó vẫn như là đứa nhỏ còn uống sữa, Tiểu Bạch trưởng thành cũng quá sớm, làm cho cô người làm chủ nhân thật sự gấp

3489641.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 226: 226: Rèn Sắt


Liễu Thư cũng hiểu được nên để cho Vu y nhìn xem thì tương đối bảo hiểm, hơn nữa tiểu thú màu đỏ này thoạt nhìn còn nhỏ như vậy, kỳ thực cô rất hoài nghi có phải Tiểu Bạch trộm người ta từ ổ mẫu thú nào đó trở về hay không, cái não bổ này xuất hiện liền càng nghĩ càng cảm thấy đúng là như vậy, sau đó chính là cả đầu hắc tuyến, chẳng lẽ chỉ vì tìm một tức phụ nhi hay sao.
Allen mặc kệ Liễu Thư đang tưởng tượng cái gì, đỡ Liễu Thư đi ra ngoài, để cô chờ, quay người đi muốn mang Tiểu Bạch cùng tiểu thú màu đỏ cùng đi.

Liễu Thư ở bên ngoài không nhìn thấy bên trong rốt cuộc là tình huống thế nào, nhưng mà thanh âm có thể nghe ra được, Tiểu Bạch rầm rì lợi hại hình như là không muốn tiểu thú đó bị mang đi.

Nhưng mà thân thể nho nhỏ kia của nó cuối cùng phản đối không có hiệu quả, cho nên không qua bao lâu liền nhìn thấy Allen một tay cầm một con tiểu thú đi ra, nhưng mà mặt của hắn thì đen lại.

Xaem ra Tiểu Bạch ở dưới sự ép buộc của hắn, hẳn là vật nhỏ phạm chuyện gì chọc hắn xù lông rồi, Liễu Thư cũng không hỏi nhiều, ánh mắt nhìn về phía con tiểu thú màu đỏ, nó thật ra lại ngoan, bị người mang theo không nháo không gọi, chỉ là ngoan ngoãn rụt lại.

Chính là cặp mắt to như nho đen được ngập nước ướt sũng, vừa nhìn khiến cho người ta thương đến trong tâm khảm, không biết có phải bởi vì mang thai hay không, hiện tại cô phá lệ có tình thương của mẹ, thấy vậy liền manh không thôi, vươn tay liền muốn tiếp nhận tiểu thú màu đỏ đến để ôm một cái, chỉ là Allen tránh ra không cho ôm.
"Ở trong sơn động cũng không biết bao lâu, trên người hai đứa này khẳng định là thực bẩn, em không nên đụng vào, anh về tắm rửa tẩy sạch thì em lại ôm được không." Allen cẩn thận dỗ, sắc mặt đối mặt với hai con tiểu thú thì như đêm đen, vừa nhìn Liễu Thư liền bắt đầu xuân về hoa nở.
Nhìn hắn tránh ra, vốn đang nghĩ đến hắn vẫn tức giận, trong lòng Liễu Thư đột nhiên lập tức mẫn cảm, có chút ủy khuất cái mũi chính là chua xót, nhưng nghe hắn nói xong, lại thấy mình không nên như thế, lập tức liền nín khóc mỉm cười, thỏa mãn gật gật đầu: "Được, nhưng mà hiện tại anh liền đưa đi cho Vu y xem sao?" Thật muốn hiện tại liền ôm cái.
"Không được, ngày mai Vu y sẽ đến thăm em, vừa vặn còn kịp, hơn nữa hiện tại còn không biết Vu y đang làm cái gì, miễn phải quấy rầy bà." Allen hiện tại cũng lo lắng Liễu Thư ở một mình, không đúng, là buông trôi cô rời khỏi tầm mắt của mình, thật là càng ngày càng không ngoan, nhưng hắn vui vẻ chịu đựng.
"Như vậy cũng tốt." Nếu Allen hiện tại phải đi, chẳng phải là Liễu Thư nhìn không thấy hai đứa này sao, ngày mai đợi Vu y đến cũng được, nói xong liền cùng Allen trở về, trải qua một trận dọa run vừa rồi như vậy hiện tại cô cẩn thận nhìn dưới chân, hơn nữa cũng cam đoan với hắn, sẽ không một mình chạy loạn khắp nơi, không vì chính mình cũng phải vì đứa nhỏ trong bụng, cái này thì Liễu Thư không dám.
Sauk hi trở về thấy mấy người Alice Kathy đều đang bận việc, cũng không phát hiện bọn họ dị thường, Allen để cho Liễu Thư ngồi trên ghế dưới mái hiên, mình thì dẫn theo hai con tiểu thú vào nhà, đợi khi trở ra phát hiện trong tay hắn mang theo cái lồng.

Được rồi, đây là cái tổ thời điểm Tiểu Bạch mới ra sinh, Liễu Thư muốn thu nó làm sủng vật để cho Allen làm, khi đó Tiểu Bạch còn nhỏ, cô làm cái lồng, là vì sợ nó trèo loạn, cái lồng kỳ thực rất rộng rãi, nhưng mà có rộng đi nữa lập tức nhét vào hai con tiểu thú cũng chen chúc hoảng.

Liễu Thư dám khẳng định Allen nhất định là cố ý, nhưng mà càng nghĩ, vẫn quên đi, cho Tiểu Bạch một cái giáo huấn cũng tốt, ai kêu nó gạt người lớn thế nhưng một mình giấu tiểu thú ngoại lai.

Cho dù là tức phụ nhi tương lai cũng không được, ừ ừ, trong lòng nhắc tới vài câu, thầm cảm thấy có lý, cũng liền hoàn toàn không nhìn ánh mắt tội nghiệp của Tiểu Bạch.

Chậc chậc, còn rất thương nàng dâu ha, bản thân tận lực thu nhỏ lại không gian cho tiểu thú màu đỏ, trẻ nhỏ dễ dạy, đáng giá ngợi khen.
Allen vừa lòng nhìn hai con tiểu thú trong cái lồng nhỏ, đóng chết cửa cái lồng, sau đó rất rộng rãi đặt lồng ở bên cạnh Liễu Thư, cười tủm tỉm nói: "Thấy nhàm chán thì chơi với chúng nó, anh đi làm việc, không được chạy loạn nữa, muốn đi đâu thì kêu anh biết không?"
Ta không phải con nít, không thích chơi nội tâm phun tào, trên mặt Liễu Thư đương nhiên là không hiện, vừa nghe vừa gật đầu không ngừng, còn kém không vỗ ngực cam đoan.

Cuối cùng Allen luôn mãi nhìn mấy lần xác định xong mới thản nhiên chạy lấy người, nhưng hắn thật tốt là, lần này cũng thật sự muốn canh tù, nhìn bộ dáng này của hắn, Liễu Thư nghiến răng, chẳng lẽ danh dự của mình kém như vậy sao? Không phải là lúc này nha, aiz, nói vậy sau nay hôm, số lần Allen trông chừng cô liền càng nhiều, nhưng mà, như vậy cũng không có gì không tốt.

Nghĩ thông suốt, lại nhìn người bận việc bên kia vài lần, Liễu Thư cũng không chú ý nữa, sau đó liền dời tầm mắt đến trên người hai con tiểu thú trước mặt, vươn đầu ngón tay chọc chọc đầu Tiểu Bạch, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thêm vô cùng đau đớn: "Mi cái đồ tiểu hỗn đản."
Giống như là nghe hiểu, Tiểu Bạch hơi sợ lui lui về sau, nhưng

3489683.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 229: 229: Rèn


Tuy rằng Allen không quá muốn cho Liễu Thư đi chỗ đại thúc Buck nhìn hắn chế tạo sắt khí, nhưng mà ở phương diện nào đó bạn lữ nhà hắn cố chấp thật là tới cả giác thú sừng tê cũng kéo không nhúc nhích, cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể là hắn thoái nhượng, vì thế hai người thu thập một chút sắt khí mình trao đổi được tiến đến trong nhà Carmen.

Từ lúc bụng càng ngày càng lớn Liễu Thư rất ít đi bộ trong bộ lạc, phần lớn chính là tản bộ ở trong nhà Alice Kathy Eva cách vách, đi lại la cà, lúc khác thì chui rúc ngay tại nhà, đương nhiên đi vận động một chút đối với đứa nhỏ trong bụng cũng tốt, cô thực sự cam lòng, chỉ là đi không lâu mà thôi.

Allen làm giỏ, đều cất gang vào, còn có mấy cây hơi bị dài, hắn sẽ không cầm, một là cầm không được, hai là trước nhìn xem đại thúc Buck có thể rèn thành cái dạng sắt khí gì, nếu không được, sắt dài này cứ lưu trữ như vậy cũng không tệ, cho nên mang đều là món nhỏ, trong đó chỉ có cây sắt nhỏ Liễu Thư muốn rèn chủy thủ.

"Bụng Liễu Thư có bảy tháng rồi nhỉ?" Có a sao đi đường qua bộ lạc, nhìn Allen đỡ Liễu Thư chậm rãi đi, nhiệt tình đến một câu.

"A sao, mới năm tháng.

" Allen làm giải thích không biết mệt, lời này trên đường có rất nhiều người hỏi, tuy rằng Vu y đều nói Liễu Thư hoài là song thai, nhưng người thấy qua dù sao cũng ít, trong lúc nhất thời quả thật không ngờ chênh lệch ở trong đó, lần đầu tiên nhìn đều dựa vào tưởng tượng.

"Đúng đúng, xem ta đều đã quên, bạn lữ nhà con hoài là hai ấu tể, như vậy thật tốt, hai đứa hài tử đây.

" A sao nói chuyện vừa hâm mộ lại khen, ánh mắt nhìn về phía bụng Liễu Thư là các loại biểu tình, mặc kệ như thế nào Allen đều nhận hết, trong lòng cao hứng cũng biểu hiện đi ra, khóe miệng vểnh lên đó thế nào cũng không rơi được.

"Được rồi, cũng không còn ai, còn cười thành như vậy.

" Nhà đại thúc Buck cho dù là xây trong bộ lạc vẫn là xa hơn nhà những người khác một chút, đợi đi đến gần đó đã không có bao nhiêu người, Liễu Thư không khỏi cười mắng hắn một câu, nói xong mình cũng cảm thấy buồn cười.

"Anh cao hứng.

" Allen hồn không thèm để ý, theo thói quen lại vỗ về bụng Liễu Thư, gật đầu nói: "Lần khác anh lại làm một ít da thú, hai đứa hài tử cần rất nhiều, nhưng lại cần tìm một ít quả sữa, bằng không hai đứa sẽ làm em thực vất vả.

" Nói xong, Allen liền hơi nhíu mày, hình như cảm thấy một đống chuyện lớn, rất có cảm giác không đủ.

"Quả sữa?" Không nghe nói qua loại trái cây này, nhưng mà nghe ý tứ, giống như là một loại chế phẩm sữa, Liễu Thư hiếu kỳ nói: "Cho ấu tể ăn sao?"
"Kỳ thực giống cái sinh sản đều không cần quả sữa, bọn họ có thể tự mình cho ăn, nhưng mà nhà chúng ta là hai đứa phải có chút chuẩn bị mới tốt, hơn nữa anh tính qua em hẳn là sẽ là sinh sản cuối mùa thu, đến lúc đó trái cây sữa này cũng ít, anh muốn dự trữ chút mới tốt.

"
"Quả sữa ăn ngon không?" Cô suy nghĩ hẳn là trái cây có thể sản xuất sữa đi, quả nhiên thế giới thú nhân chính là thần kỳ, thật là cái gì cũng có, cười cười: "Có dễ uống như sữa dê không?" Nói tới sữa dê, nghĩ đến con mẫu dê vào ở ở hậu viện nhà mình, Liễu Thư liền chỉ có điểm thèm, đáng tiếc sữa dê đã ngừng, ăn cũng ăn không được.

"Trái cây sữa không có hương vị, ăn một chút vị cũng không có, nhưng mà cho ấu tể ăn lại có thể để cho bọn nó ăn no dạ dày, trước kia chúng ta cũng không thích hái vài thứ kia, hiện tại chúng ta lại có thể hái trở về nấu ăn, thả chút muối nấu ăn.

" Allen hiện tại cũng biết có vài thứ cũng không khó ăn như mặt ngoài, khiếm khuyết duy nhất chính là thoáng gia công nó thế nào mà thôi.

"Tốt lắm, anh hái một ít trở về, em nếm nếm.

" Ăn hàng sức mạnh đến đây, Liễu Thư ngược lại có hứng thú.

"Được, trái cây sữa vỏ ngoài thực cứng, đến lúc đó hái trở về có thể tồn thật lâu, anh hái nhiều một chút, về sau để lại ở trong hầm ngầm, em muốn ăn thì ăn, bao nhiêu cũng không có vấn đề gì.

"
"Vâng.

" Ngoan ngoãn gật gật đầu, khóe miệng Liễu Thư cười vểnh lên, hơi hơi ngẩng đầu nhìn sườn mặt tuấn lãng của Allen, trong lòng có chút thở dài, hiện tại thật là thực hạnh phúc, quả nhiên chỉ cần sống được vui vẻ là được.

"Đúng rồi, kỳ thực trừ bỏ quả sữa, chúng ta còn có con mẫu dê.

" Allen nghĩ tới mẫu dê trong nhà, hương vị sữa dê không tốt, nhưng mà trải qua Liễu Thư bỏ chút đồ nấu lên, cảm giác vẫn là rất dễ uống: "Nhớ rõ em đã nói sữa dê rất tốt, nói vậy ấu tể cũng có thể uống đi.

"
"Tự nhiên có thể uống vào.

" Liễu Thư ôm bụng buồn rầu nói: "Chẳng qua chỉ một con dê có thể làm cái gì, nếu anh ở bên ngoài săn bắn thì nhìn xem, nếu anh bắt được một công dê trở về thì tốt rồi.

" Như vậy là có thể ghép đôi rồi, không chừng có thể sinh một ổ dê con nữa.

"Cái này! " Sờ sờ cằm, Allen như có chút suy nghĩ: "Thật đúng là không chừng có thể tới một con đâu.

"
"A.

" Liễu Thư liền vừa nói, tới nơi này lâu như vậy, vốn không nhìn đến thú nhân đánh được loại thú dê này, mà từ Thiên Lang tộc được con mẫu dê, tiềm thức đã cho rằng dê này nói không chừng đều sinh trưởng ở trên thảo nguyên, hiện tại lại vừa nghĩ, quả thật là vừa mừng vừa sợ: "Thật sự, anh nhìn thấy qua?"
"Còn không chỉ một con.

" Nâng tay nắm thật chặt quần áo Liễu Thư, mới tiếp tục nói: "Anh cũng không rất chú ý, nhưng mà nhìn đến một đám thú sẽ luôn lưu ý hai mắt.

" Rũ mắt nhìn bộ dạng trông mong của Liễu Thư, nhịn không được liền sờ sờ đầu của cô.

"Anh biết vị trí cụ thể đám thú kia, để thời điểm săn bắn lần sau tìm Ngả Đạt Oman bọn họ cùng nhau, nhất định sẽ bắt mấy con trở về cho em được không?"
"Được.

" Thỏa mãn gật gật đầu, lại đi phía trước xem, trong lúc nói chuyện đã đến nhà Carmen.

Phòng ở nhà Carmen xây cực lớn, so với nhà bọn họ còn muốn nhiều hơn một hai gian, theo Liễu Thư nhiều ra đó hẳn là để cho Carmen dùng khi cưới nàng dâu về, nhưng mà đợi đến gần mới biết được cô nghĩ sai rồi, vừa tới gần chợt nghe tiếng vang đinh đinh đang đang nặng nề.

Đối loại thanh âm này, Liễu Thư không quen thuộc, nhưng mà chỉ dùng ngón chân nghĩ cũng biết là cái gì mới có thể phát ra, đôi mắt nhiễm vẻ vui mừng, kéo kéo Allen liền muốn đi qua.

"Hai người đến rồi.

" Carmen ôm một bó củi lửa từ hậu viện đi tới, vừa vặn nhìn đến hai người, cũng không ngừng lại mà trực tiếp ôm bó củi đó liền đi phía trước, cũng không phải đi nhà chính, mà là một cái cửa nhỏ ở bên cạnh, đi đến trước cửa nhỏ hắn lại trở lại liếc mắt nhìn hai người một cái, hơi nhíu mày: "Đi theo đến đây đi, a ba đang rèn sắt ở trong này.

" Nói xong lại liếc mắt nhìn Liễu Thư một cái, chính xác là nói hẳn là xem bụng của cô, xem ra hình như có chút do dự.

"Bên trong rất nóng, Allen bạn lữ của cậu không chịu nổi nóng cũng đừng đi vào, tự cậu vào là được.

" Bỏ xuống một câu này, Carmen dùng chân để mở cửa đi vào, sau khi đi vào cũng không đóng cửa, vừa vặn hai người bên ngoài đều có thể nhìn thấy tình cảnh bên trong.

Mặc dù

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 230: 230: Thổ Lộ


Carmen ký khế ước bạn lữ, Liễu Thư nghĩ người đầu tiên chính là Gina, kỳ thực đây đã không xem như bí mật, ái muội giữa hai người chính là ai cũng đều có thể nhìn ra được, cũng chỉ đại thúc Buck không chú ý, hiện tại hắn nói ra rõ ràng ở trước mặt đại thúc Buck như vậy, xem ra ngày của Gina và hắn là sắp tới gần, thật là một tin tức tốt.
"Chúc mừng cậu Carmen, Gina nhất định sẽ thật cao hứng." Allen vốn sẽ không để ý việc này, nhưng Carmen là anh em tốt, hơn nữa mỗi ngày cùng Liễu Thư nói chuyện phiếm ít nhiều cũng biết, vừa rồi sửng sốt qua đi, phục hồi tinh thần lại chính là chúc mừng, kỳ thực ở trong mắt hắn hai người cùng một chỗ là quan hệ sớm hay muộn, nói Carmen có thể kéo đến bây giờ cũng coi như đủ bội phục hắn.
"Gì? Gina?" Buck thật là thật không ngờ sẽ là Gina, dù sao cũng là giống cái xinh đẹp nhất bộ lạc, rất nhiều thú nhân theo đuổi, không phải hắn nói con trai của mình, giống cái ở trong mắt hắn đều là thích đối với mình tốt, họ có thể cảm giác được thú nhân yêu thích mình.

Con trai nhà mình bộ dáng lạnh lùng thản nhiên, nhóm giống cái hình như cũng không thích lắm đâu, hà tất là Gina xinh đẹp được truy nâng rất cao, hiện tại nói cho hắn, tương lai con dâu là cô ta, đại thúc Buck có điểm không quá tin tưởng.
"Đúng vậy, thúc thúc Gina và Carmen là một đôi rất tốt." Thấy đại thúc Buck khác thường, Liễu Thư vội nói: "Lúc đi bộ lạc Dực Xà dọc theo đường đi đều là Carmen chiếu cố Gina, người khác cũng không lạnh nhạt như mặt ngoài đâu, chính là không thích nói chuyện mà thôi, đối với giống cái mình thích thì lại rất tốt, ngài cũng đừng lo lắng." Liễu Thư muốn đi vào cửa, nhưng mà ở bên ngoài liền cảm giác nhiệt độ bên trong, ngẫm lại vẫn là quên đi, liền ở bên ngoài nói chuyện cũng được.

"Nó hả..." Đại thúc Buck không thể không dùng biểu tình hoài nghi liếc mắt nhìn con trai một cái lại liếc mắt một cái, thật sự là không thể tin tưởng hắn đối với giống cái là bộ dáng thanh âm ấm áp mềm giọng, nhưng mà ngẫm lại thời điểm mình hành động không tiện nó đối với mình chiếu cố cẩn thận tỉ mỉ, cảm thấy đứa nhỏ đầu gấu ở phương diện nào đó vẫn là thực đáng giá nhắc tới, không chừng có giống cái thích điểm này đâu.
Hình như là xem đã hiểu biểu tình a ba, Carmen hiếm khi thấy bất mãn, liếc mắt một cái không hờn giận nói: "Con thì làm sao, con không phải chăm sóc ba rất tốt sao." Ý tứ ngầm chính là chiếu cố ngài đều có thể, giống cái sao lại không được chứ.
"Khụ khụ." Buck có chút xấu hổ, chẳng qua vừa nghĩ con trai rốt cục có được bạn lữ ký khế ước, có thể thành gia, lập tức không chừng còn có con, trong lòng vui vẻ thôi đừng nói nữa, đối với chuyện lo lắng Gina có phải nhất thời xúc động mới đáp ứng Carmen hay không cũng không nhắc lại, dù sao đều là nhà mình, hắn tin tưởng cho dù là xúc động, con trai cũng có thể cho con bé cam tâm tình nguyện.
"Như vậy thì tốt, nếu con có thể thành gia thì tốt rồi, ba cũng không làm thất vọng a mẹ chết đi của con." Nói xong, Buck liền có chút xúc động rơi lệ, nhưng mà một đại lão khóc thì thật tình khó coi, rốt cuộc ngừng lại chính là hốc mắt có chút đỏ, hai tay hung hăng lau mặt, dấu đi biểu tình trên mặt, lại nhìn Carmen hình như lúc này mới phát hiện, báo nhỏ Caramen ngày nào giờ đã là một thú nhân trưởng thành, nhớ lại năm đó thật là cảm khái một phen.
"Gina cũng là ba nhìn lớn lên, bên kia con bé không có thân nhân gì, các con chuẩn bị khi nào thì hoàn thành nghi thức ký khế ước?" Thoáng cảm tính một phen sau đó đại thúc Buck lập tức vui vẻ bắt đầu tính ngày, phải cưới con dâu về đến, sớm một chút sinh đứa nhỏ, người già đi liền muốn nhìn đến một ít ấu tể sinh mệnh mới, nhất là có quan hệ huyết thống với mình.
"Hiện tại đừng quản nhiều như vậy." Carmen ra vẻ có chút không kiên nhẫn, nhưng mà người quen thuộc đều biết đây là hắn thẹn thùng, cho dù một mặt lạnh trước sau như nhìn không ra cái gì, nhưng mà phải tai nhọn lặng yên đỏ lên, cẩn thận chú ý nhìn vẫn có thể phát giác, Buck rất hiểu biết con trai nháy mắt mấy cái, sau đó thì hiểu rõ, pha trò nở nụ cười: "Được được, ba không hỏi con, chuyện của các con hẳn là tự mình hiểu được, ba sẽ chờ ngày đó."
"Đến đến, Allen cho ta nhìn xem các con muốn đánh cái gì, cho dù ta không có thể giúp các con làm, Carmen cũng có thể, hơn nữa ta còn có thể bên cạnh nhìn." Giải quyết một chuyện lớn, Buck có vẻ thật cao hứng, vỗ vỗ bả vai Allen, từ trong sọt hắn cầm lấy một xấp da thú, lật ra từng cái nhìn.
Da thú đó là bản vẽ Liễu Thư đã sớm vẽ xong, bản vẽ đao, trên mặt là hình dạng mấy bả đao, không chỉ như thế còn có chút binh khí lạnh, dù sao sắt này cô không tính làm ra đồ dùng.

Có một lần Allen trở về, tuy rằng gạt cô, vẫn bị cô phát hiện bị thương, miệng vết thương không lớn là ở trên cánh tay, hắn che không nói cho cô, thẳng đến khi cô ép hỏi mới nói là bị một loại Giảo Mây quấn người cắt.

Khi đó cô liền suy nghĩ, thú nhân cường hãn đi nữa thì ở phương diện nào đó vẫn có chút khiếm khuyết, nếu như bọn hắn có trong tay công cụ binh khí, thời điểm săn bắn cũng không đến mức bó tay bó chân, cho nên lúc này đây tìm đại thúc Buck chế tạo sắt khí, cũng không hoàn toàn là vì chủy thủ của cô mà đến.

"Những thứ này ta đều chưa thấy qua." Buck không thể không tán thưởng, nhìn mấy hình ảnh rất giống làm lòng hắn đều rung động, chủy thủ hắn gặp qua, trước kia Liễu Thư cũng chỉ có một thanh, thực sắc bén, hắn cho là một loại đặc biệt, thật không ngờ hôm nay mới biết được càng đặc biệt còn ở phía sau, rất đa dạng, nháy mắt liền để tim của hắn nhiệt huyết lên.
"Ta..."
"Nghĩ cũng đừng nghĩ." Carmen lạnh lùng hừ, vươn tay liền đều đoạt đi bản vẽ trong tay Buck, sau đó nhanh chóng lui về phía bếp lò đằng sau, cũng không quản cha hắn có phải tức giận đến thổi phì phò hay không.
Trừng mắt, nhét bản vẽ vào trong ngực, giương mắt nhìn lại: "Cánh tay của ba không thể lại dùng khí lực, nếu ba phế đi cũng đừng trách con."

"Thằng nhóc..." Buck tức giận ngực không ngừng nhấp nhô, một khuôn mặt đều đỏ bừng, rất tư thế có tiến lên đánh người nằm bẹp, nhưng Liễu Thư và Allen đều thực lo lắng, lo lắng nhìn Carmen, nhưng mà Carmen thì sao, vẫn là bộ dáng vô cùng bình tĩnh, một chút cũng không bị bộ dạng Buck hù đến, ngược lại thảnh thơi phản bác nói: "Một con không phải thỏ thú, hai con không phải thằng nhóc con." Biểu tình thực bình thường, giọng điệu thực đáng đánh đòn, kết hợp cùng một chỗ chính là bản thân Allen nhìn mà tay cũng ngứa ngáy, càng đừng nói là Buck vì cánh tay dần dần tốt, tính tình càng ngày càng táo bạo.
"Mày mày, mày muốn tức chết tao hay sao?" Nhẫn nại đến cuối cùng, liền nghẹn ra một câu này, đại thúc Buck xem ra thật là một chút biện pháp với con trai cũng không có.

Liễu Thư không khỏi bắt đầu đồng tình

3489894.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 231: 231: Mập Lên


Đã sớm cùng một chỗ, hơn nữa liền đứa nhỏ cũng có, bây giờ hậu tri hậu giác còn đến cái thông báo, Liễu Thư cảm giác thật 囧, nhưng mà sau đó chính là các loại khó chịu, bị Allen ôm ngang đi về nhà.

Lần này lại không đi đường lớn, hắn cần phải đi đường nhỏ, bởi vì biết Liễu Thư da mặt mỏng, nếu thật sự ở trên đường lớn đi, khẳng định sẽ bị toàn bộ người bộ lạc trông thấy, như vậy liền có náo nhiệt xem rồi, mọi người tuy rằng là chê cười thiện ý, nhưng không tránh được khiến người ngượng ngùng.
Vùi ở trong lòng rộng lớn của Allen, bởi vì muốn trừng phạt nghiêm, hắn đều thả lỏng thân mình cường tráng kiên cường, để thuận tiện cho Liễu Thư động thủ, thoải mái, hai tay nắm cả cổ của hắn đầu hợp tiến lên, sau đó há mồm một ngụm hung hăng cắn ở trên lỗ tai của hắn, nghiến răng nghiến lợi oán hận nói: "Không được nói lời nói mới rồi nữa." Không thích cái gì, không bao giờ muốn nghe nữa.
Allen chột dạ vừa mắc cỡ day dứt, sau đó vì biểu đạt cảm tình của mình, đầu liền không ngừng cọ mặt Liễu Thư, yếu ớt nói: "Anh sai lầm rồi, không bao giờ nữa nói, mặc kệ thích hay là yêu, anh đều phải giao cho ngươi, chính là em." Nói rất chân thành, thời điểm mình nghe được ba chữ đó, trong lòng rất khổ sở, hắn cũng không muốn Liễu Thư có một chút khổ sở nào, vừa rồi thật sự là rất lanh mồm lanh miệng, hiện tại rất ảo não, chỉ hy vọng cô không cần để ý.

"Biết là tốt rồi." Liễu Thư cũng là miệng nói một chút, vừa rồi tuy rằng cô tức giận, nhưng là chính mình gây sự trước, rốt cuộc vẫn tha thứ hắn vừa rồi vô tâm, trong tay cũng ôm càng chặt, miệng la hét: "Không có lần sau, lần này thì tha thứ cho anh."
"Ừ ừ." Allen còn kém không gật đầu như giã tỏi, thấy nguy cơ giải trừ vui sướng hài lòng gật đầu, mắt thấy sắp đến nhà, tươi cười trên mặt liền càng sáng lạn, nhưng lại lộ ra cái biểu tình lấy lòng vô cùng không hợp với hình tượng nói: "Đêm nay anh làm ăn ngon cho em, ăn nhiều một chút, vừa rồi tức giận."
"Ừ." Hết sức nữ vương rầm rì một tiếng, Liễu Thư vẫy vẫy tay có chút khí thế: "Xác thực, vừa rồi ép buộc một phen em đều đói bụng, đói em không sao hai hài tử thì sẽ khổ sở."
"Vậy thì không có việc gì, bọn em đều là quan trọng nhất của anh, một ai cũng không thể có việc." Ôm người ba hai bước lớn cất bước về phòng, thật cẩn thận đặt Liễu Thư ở trên ghế trước bàn mới nói: "Như thế nào? Có khỏe không?" Vươn tay sờ lên giáp bụng kẹp giữa hai người.
"Tốt lắm, thật sự không giận anh." Xem thú nhân tựa như một đại cẩu trung thành, trong lòng lại không có tức giận gì, nhịn không được vươn tay sờ sờ đầu lông xù của hắn, cười thúc giục: "Em thật sự đói bụng, anh xác định còn lề mề ở đây?"
Một câu, Allen lập tức đứng lên, lưu lại một câu em chờ, anh đi nấu cơm. liền vội vã bận rộn đi phòng bếp nấu cơm, vì không cho vị khói dầu phòng bếp hun đến trong nhà chính, phòng bếp làm cái cửa gỗ, còn treo một tầng mành da thú, Liễu Thư ngồi bên gian ngoài, chỉ có thể từ trong khe hở mành nhìn đến bóng dáng Allen cao lớn, khác lại không thể nhận ra, nhưng mà bên tai vẫn nghe được các loại âm thanh công cụ giao hưởng bên trong phòng bếp, đột nhiên cảm thấy thực thỏa mãn.
Trải qua chuyện thổ lộ, Liễu Thư phát hiện cảm tình giữa mình và Allen đã thật sự thân mật khăng khít, có lẽ một đoạn này là một loại quá độ, có đôi khi cũng không khiếm khuyết, nhưng cứ thấy thiếu cái gì đó, đợi lúc sau mới thấy rằng viên mãn, thỏa mãn, mặc kệ như thế nào, trong lòng cô chính là nghĩ như vậy.
Tiểu thú trong hậu viện trong nhà trải qua một lần ướp chế thì ít đi một nửa, chăm sóc càng thêm thoải mái, huống chi bởi vì Liễu Thư lớn bụng, việc này bình thường đều là Allen toàn bộ làm tốt trước tiên, mà việc trong ruộng đất thì càng không tới phiên cô, khoai lang đậu tương mọc cũng khả quan.

Dù sao cô vô ưu vô lự, không cần quản gì, cho dù là có, cô cũng chính là nhìn, căn bản không cần cô động thủ, chân chính là một người rảnh rỗi, tục ngữ nói đúng, người không thể nhàn, vừa nhàn liền...! liền mập lên.

Nơi này cũng không có dụng cụ cân nặng, nhưng mà Liễu Thư ở khi rửa mặt nhìn đến ảnh ngược trong nước thấy mặt mình không chỉ tròn một vòng, thật là buồn rầu rối, sau đó liền phát hiện nhân sinh của mình chính là bị làm heo mà nuôi, thật là chịu đủ, làm heo nuôi thì cũng thôi, mấu chốt là cô thật đúng là dưỡng thành một con heo ^( ̄(oo) ̄)^.
Nhìn một cái, bụng tròn vo nhìn không tới thắt lưng, tứ chi phù thũng, mặt tròn tròn trắng trắng non non, kết hợp cùng một chỗ, trừ bỏ không phải con heo, toàn bộ một cái hình heo, quả thực không cần rất hủy hình tượng.

Liễu Thư cũng bội phục Allen cả ngày ôm cô vào trong ngực, nhưng lại có thể ôm đi được, hơn nữa còn mặt không đổi sắc mà hôn xuống gương mặt của cô, đừng nói ngày nào đó làm lăn lộn, một ngụm cắn đi lên mới là.
"Cậu muốn giảm béo?" Ở trong mắt Alice, Liễu Thư không phải muốn giảm béo, mà là muốn tìm chết, người mang thai còn giảm béo, mập đâu chứ, nói ra cô còn rất hâm mộ, một thân thịt thịt, nghe nói như vậy thú nhân ôm mới thoải mái, hơn nữa không cộm tay, cô còn muốn làm sao ăn nhiều một chút để thêm chút thịt thịt đây.

"Ha ha, cậu rốt cục nghĩ tới." Kathy cũng mặc kệ Liễu Thư giảm hay không giảm béo, ban đầu cô còn không để ý, hiện tại Liễu Thư vừa nói như vậy, nhất thời liền cười văng lên, chỉ vào cô không ngừng cười: "Cậu tuyệt đối không chỉ mọc ra một vòng thịt, thật là rất dễ nuôi, nếu tiểu thú nhà ta cũng giống cậu như vậy thì tốt rồi."

Kathy không biết nuôi dưỡng tiểu thú, chủ yếu là không quá nhớ phải cho chúng nó ăn, thuộc cái loại một lần đút cho rất nhiều, quên một cái liền quên chừng vài bữa, loại một bữa đói một bữa no, thú nào chịu được chứ, cũng mệt đến nhóm tiểu thú nhà cô ấy có Abby thỉnh thoảng chăm sóc mới không có trực tiếp treo luôn.

Cho dù như thế, tiểu thú này

3489968.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 234: 234: Đao Thành


Carmen bọn họ tới cửa mang đến một con công dê còn thêm một cái sọt, con công dê hiện tại Liễu Thư rất không thích đã bầu bạn chơi đùa với con dê con rồi.

Sau đó mắt chớp cũng không chớp, không ngừng nhìn vào trong sọt của hắn, nàng thấy được trong sọt có da thú phủ lên mấy thứ, xem bộ dáng hình dạng, thật là rất tương tự cùng với vật mình ngày ngày suy nghĩ.
Nhìn trông mong Gina, không có biện pháp còn không phải sợ Allen ăn vị (ghen) sao, chỉ có thể xem xét cô ấy bằng không dùng ánh mắt ý bảo Carmen là không thể.
Ánh mắt Liễu Thư đều rõ ràng như vậy, làm sao có thể không cảm giác, Gina thấy buồn cười, trước kia cũng không quen thuộc cô, nhưng mà một nhóm đi bộ lạc Dực Xà xem như chân chính hiểu biết.

Nhìn cô có khi ở trên một vài chuyện điều rất có lý, chỉ huy rõ ràng, nhưng một loại tình huống cũng lại là mặt khác, liền ví dụ như hiện tại, thoạt nhìn chính là cảm giác ngơ ngác.
Không khỏi mím môi cười, chỉ chỉ giỏ đặt trên mặt đất nói: "Tự mình xem đi." Cô cùng Carmen lại đây là vì việc này, mệt Liễu Thư còn là bộ dạng khẩn trương không thôi.
"Đợi chút." Allen nâng tay ngăn lại Liễu Thư động tác, hắn tự nhiên biết bên trong là cái gì, nhìn biểu tình Carmen hắn liền có hiểu biết, nếu không được tuyệt đối sẽ không là loại mặt bình tĩnh không chút thay đổi này, nay trong giỏ khẳng định là thành phẩm, nếu là như thế thì đều là vật phẩm sắc bén, hắn cũng không dám để cho Liễu Thư chạm vào.
"Carmen cảm ơn cậu, lần này hẳn là mất của cậi không ít công phu." Mấy ngày nay hắn có chú ý tới Carmen đều rất ít đi săn bắn đâu, cho dù là đi cũng là cùng hắn săn nhiều một ít, hơn nữa còn có một bộ phận là đưa cho Gina, nhưng mà đại thúc Buck cũng có hỗ trợ làm cạm bẫy nhỏ bắt tiểu thú, trong nhà đều tạm ứng phó.
Liễu Thư kỳ thực rất ngạc nhiên, hắn rốt cuộc là làm từ trên mặt bất biến của Carmen nhìn ra Thành công hoàn thành, tuy rằng cô thực kích động, nhưng đồng thời cũng mang theo tâm tính không ôm kỳ vọng nhiều đến xem, kỹ thuật rèn của tộc nhân Dực Báo còn chế tạo trên hình dạng cơ bản, cụ thể chế tác tinh phẩm còn chưa rèn thành công.
Kỳ thực Carmen đã đưa một bộ phận sắt khí bọn họ muốn rèn tới đây, không phải chủy thủ Liễu Thư muốn, mà là thương, trường thương thép cứng.
Từ ngày trao đổi với tộc nhân Dực Báo mấy thanh sắt dài, lúc ấy Liễu Thư nhìn liền có ý tưởng, lúc đi thì biểu lộ ý nghĩ của mình, phải làm trường thương, kỳ thực cái này cũng rất đơn giản, chỉ cần rèn tạo ra đầu nhọn, mặt sau cũng cũng chỉ cần tinh luyện, cho nên thật sự không tốn bao nhiêu, vì vậy không tới hai ngày Carmen đã đưa trở lại.
Trường thương màu đen, mũi thương bén nhọn, mãnh lực đưa tới phía trước chạm vào một tiếng xuyên thủng qua một cây đại thụ mấy người ôm hết, lại dùng lực kéo ra bên ngoài một cái, trong vụn gỗ tràn lan, cây xanh lớn cũng theo đó chậm rãi sụp đổ.
Trường thương làm tốt, Carmen cũng là lần đầu tiên nhìn đến uy lực này, không khỏi cũng ngẩn ngơ, thật không ngờ thế nhưng sẽ có uy lực như thế, quả thực có thể so sánh với lợi trảo của thú nhân.

Không, trường thương là tốt hơn cả lợi trảo, không phải nói sắc bén, mà là móng vuốt là sống, thương là chết, nhưng cả hai cũng đều có khuyết điểm.

Thú nhân có móng vuốt cường hãn vô cùng, nhưng mà nếu có trường thương trong tay, cũng càng như hổ thêm cánh, nhất là thú nhân nửa thú hóa, trên thể trạng không cường ngạnh như hoàn toàn thú hóa, nhưng có vũ khí sẽ không giống.

Giờ khắc này, mắt Carmen sáng xán lạn, có một loại ý tưởng làm cho hắn cảm xúc mênh mông.
Không riêng gì Carmen dị biến, Allen và thú nhân nhìn đến cũng bắt đầu suy tư, Liễu Thư lại tia sáng kỳ dị lăn tăn lăn tăn, Allen liền níu lấy trường thương lăn qua lộn lại nhìn thật kỹ.

Thú nhân khí lực rất lớn, một móng vuốt cào đổi lại một thân cây không có vấn đề, nhưng mấu chốt là sắt này cũng chẳng qua là sắt thôi, cũng không phải thần binh lợi khí gì, cho dù khí lực lớn hơn nữa chỉ dùng hơi quá cũng sẽ hư hao.

Nhưng nhìn trường thương vẫn là bộ dạng ngăm đen phổ thông, ngẫm lại nó vừa rồi đâm xuyên một ngọn đại thụ, cô thấy hẳn là một cân nhắc một chút lần sắt này rốt cuộc là làm bằng vật liệu gì.
Thẳng đến sau đó Liễu Thư cũng không thấy ra sắt này chất liệu như thế nào, lấy ánh mắt bình thường của cô nhìn tới nhìn lui, lăn qua lộn lại, cũng chính là bộ dáng đó.

Duy nhất chính là thấy nó tựa như chất liệu tốt hơn chủy thủ của mình, sau đó cô nghĩ chẳng lẽ là huyền thiết linh tinh gì đó, càng nghĩ cũng không quản nựa, chỉ cần biết rằng sắt này là thứ tốt là được, có lẽ thời kì viễn cổ nguyên thủy sắt chính là tốt hơn hậu kỳ nói cũng không chừng.

Nhìn xem cổ đại hở ra chính là các loại thần binh, chất liệu tốt chính là về sau không còn, không chừng đâu.

3490176.png

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 237: 237: Dấu Chân


Allen và Oman còn có Phách Nhĩ vây quanh chuyển động vài vòng nơi đàn dê tích cư đều không tìm được chút dấu vết tiểu mạch, một vùng lớn như vậy ba người tìm tới tìm lui, tương đương là mò kim đáy bể, thật sự có thể tìm được trừ bỏ vận khí ra cũng chính là ánh mắt vô cùng tốt, thực đáng tiếc bọn họ vận khí không tốt, mà ánh mắt à, cũng không lợi hại đến coi tẫn vật trong thiên hạ, cho nên ba người chỉ có thể là không công mà lui.

Vài người hai mặt nhìn nhau cũng không cam lòng cứ như vậy buông tha cho, Oman không tỏ vẻ gì khác, chỉ là nhìn về phía Allen, ý tứ thực rõ ràng, thế nào là tiếp tục tìm hay là trở về liền xem chính hắn, Phách Nhĩ cũng giống vậy.

Tuy rằng thực muốn biết tiểu mạch đó rốt cuộc là cái dạng gì, nhưng mà dù sao hiện tại cũng không biết, lần này đi ra đại bộ phận nguyên nhânvẫn là vì Allen, hiện tại cũng chỉ nhìn hắn ý kiến đến quyết định.

Không tìm được thứ mong muốn, Allen thực uể oải, ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời cũng không còn sớm, nhưng hắn đã đáp ứng Liễu Thư phải đi về ăn cơm, trong lòng cũng lo lắng nếu hắn thật sự không quay về có phải cô sẽ tự mình động thủ nấu cơm hay là bị đói hay không, mặc kệ là trước hay sau loại nào hắn cũng không muốn, có lẽ Alice Gina các nàng sẽ hỗ trợ, nhưng hắn cũng không muốn nuốt lời nha.

"Chúng ta đi tìm Đạt Nhĩ cùng Carmen đi, có lẽ bọn họ sẽ có phát hiện gì đó.

" Allen vẫn chưa từ bỏ ý định, tính tính thời gian cũng đủ, vẫn ôm một tia hy vọng nói.

Phách Nhĩ Oman không có ý kiến, nếu hắn không buông tay, bọn họ tiếp tục tìm cũng không sao cả, tuy rằng không thể săn bắn thú khổng lồ, nhưng nơi này luôn luôn có vẻ bình tĩnh, một ít tiểu động vật thật ra không ít, nhất là hiện tại là mùa thu, nhóm động vật đều đi ra ngoài tìm thức ăn, thật ra cũng để cho bọn họ thu hoạch tương đối phong phú, hôm nay cũng không tính uổng công ra ngoài.

Phân biệt phương hướng Đạt Nhĩ Carmen đi ba người thay đổi lộ tuyến chạy đi, lúc này đây vẫn là thả chậm tốc độ phi hành tầng trời thấp như lúc trước, có lẽ vừa rồi có cái gì sai sót, hiện tại quay đầu lại đi một lần có lẽ có phát hiện gì đó không đồng dạng, có chút chuyện chính là như vậy vừa vặn cũng nói không chừng đâu.

Vừa vặn hay không vừa vặn nói không chính xác, nhưng thật đúng là có phát hiện khác, bông mạch tuệ không tìm được, lại ngay cả hạt lúa mạch cũng không nhìn thấy, nhưng mà vì các thú nhân phi hành tầng trời thấp, đối với mặt đất nắm trong tay mười phần lực, ánh mắt cũng chuẩn nhìn thấy một chỗ dị thường, Oman vốn định vòng qua, nhưng cũng không biết ôm tâm lý gì liền bay vòng lại một cái, vừa chuyển này lại nghiêm trọng rồi.

"Allen Phách Nhĩ, hai người mau tới.

" Thời điểm hình thú tiếng nói các thú nhân đều trầm thấp ảm ách rất nhiều, nhưng chỉ có như vậy giọng Oman cũng rất lớn, ngược lại làm kinh trụ hai người khác, huynh đệ đồng bạn quen thuộc bọn họ rõ ràng từ trong tiếng kêu gọi này cảm giác được Oman bất an cùng phẫn nộ.

"Làm sao vậy?" Allen bay qua trước, Oman hiện tại đã hạ xuống trên mặt đất, hắn vây quanh anh trai dạo qua một vòng cũng đáp xuống bên người hắn, thấy hắn không có gì nguy hiểm mới nhẹ nhõm, Phách Nhĩ cũng rơi tại bên người hắn ngay sau đó, ba người gom lại cùng nhau, hai người sau là bị kêu tới đây tạm thời căn bản không biết tình huống, nhưng mà nhìn sắc mặt Oman ngưng trọng, đột nhiên trong lòng cũng bất an lên, thật là đụng phải cái gì.

"Hai người xem.

" Oman cũng không vô nghĩa, nhảy qua bên cạnh một bước vươn ra cỏ dại tới thắt lưng, đẩy cỏ dại ra ba hai ba cái, có cái thậm chí bị hắn nhổ tận gốc, trong nháy mắt một mảnh đất trống xuất hiện ở trước mặt bọn họ, Allen cùng Phách Nhĩ vẫn nghi hoặc khó hiểu, Oman gọi bọn hắn đi qua chính là nhìn hắn nhổ cỏ à.

Đương nhiên là —— không có khả năng.

"Hai người nhìn xem phiến này.

" Oman đột nhiên ngồi xuống dưới, chỉ vào đất trống bị mình dọn sạch ra nói: "Xem giống dấu chân gì.

"
Thấy hắn không giống như nói đùa, Allen cùng Phách Nhĩ nhìn thoáng qua nhau, cùng nhau ngồi xuống dưới, vươn tay chạm đến phiến thổ địa ngăm đen này, vừa rồi không chú ý cũng có rất nhiều cỏ dại nên chưa từng nhìn kỹ, hiện tại trải qua Oman một phen rửa sạch lại đến xem, hai người bọn họ đều là người cảnh giác mẫn cảm dị thường, gần như là đồng thời nhận ra.

"Giác Long ——" trăm miệng một lời nhắc ra cái tên làm cho cả bộ lạc đều chán ghét oán hận.

"Làm sao có thể?" Phách Nhĩ thẳng lắc đầu, đứng lên trên cao nhìn xuống lại nhìn một phần, lần này xem như thật sự xác nhận, trên thổ địa bị rửa sạch ra rõ ràng ấn dấu chân Giác Long.

"Từ dấu chân này phỏng đoán, chính là xuất hiện sắp tới.

" Oman lý trí phân tích, nhưng càng là như thế này sắc mặt của hắn liền lại càng khó coi, mảnh đất này là địa phương đàn dê cư trú, bộ lạc Dực Hổ tộc cũng không xa, đương nhiên quanh mình cũng có tiểu bộ lạc khác, nhưng mấu chốt là, Giác Long làm sao có thể ở đây.

Liên tưởng đến mấy tháng trước từ ngày trao đổi trở về các tộc nhân gặp phải một con Giác Long vừa trưởng thành, tuy rằng hai con có lẽ cũng không có tương quan gì cụ thể, nhưng lại làm cho người ta không thể

pppng

.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 238: 238: Hành Động


Quản nó một chút hay là bao nhiêu, Liễu Thư cao hứng căn bản là không nhận thấy được hàm nghĩa khác trong lời Allen nói, ôm hơn mười cọng mạch tuệ, quả thực chính là kích động so với kia gì, có mạch tuệ này, vấn đề mầm móng có thể hoàn toàn giải quyết, không cần giống như đậu tương phải vất vả uổng phí gieo trồng một quý, lại có được cũng đủ mầm móng.

"Thật tốt quá, ừm, xem ra chúng ta lại phải mở ra một khối đất để trồng tiểu mạch.

" Liễu Thư đã suy nghĩ, ở bên cạnh dưa chuột cùng đậu tương lại mở ra một khối trồng trọt tiểu mạch, nói ra khoai lang nhà cô cũng nên thu hoạch rồi, thật là một mùa gặt hái thu hoạch nha.

Nhìn Liễu Thư vui vẻ, Allen cũng tạm thời áp chế tích tụ trong lòng, cười sửa sang lại tóc của cô, nhẹ giọng nói: "Không cần phiền toái như vậy, hiện tại là chúng ta có thể thu hoạch.

"

Dát tình huống thần mã, có ý tứ gì, vì sao kêu hiện tại là có thể thu hoạch, trăm ngàn đúng như cô suy nghĩ đi.

Tựa như thật là lòng có linh tê, Allen ôn nhu cười với Liễu Thư, gật gật đầu nói: "Năm người chúng ta phân công nhau hành động, Đạt Nhĩ và Carmen tìm được mạch tuệ trước, thật không ngờ tìm được không phải mấy cọng, mà là một mảnh, lúa mạch màu vàng kim, nhìn từ xa xa thật đúng là vô cùng đẹp mắt.

"
Cũng không phải chính là gió thổi sóng lúa sao, Liễu Thư yên lặng nghĩ đến, ặc! không đúng, hiện tại không phải thời điểm nghĩ cái này, mấu chốt là một mảnh tiểu mạch, không phải đang nằm mơ đi.

Có lòng muốn đi xem địa phương một mảnh tiểu mạch, nhưng mà Liễu Thư tình huống hiện tại khẳng định là không cho phép chỉ có thể từ bỏ, trong lòng vừa nghĩ tới Một mảnh theo như lời Allen vẫn cảm giác có điểm thực không đúng, đây cũng quá thiện đãi bọn họ rồi, tìm tiểu mạch còn có thể tìm ra một mảnh, quả thực thần thú phù hộ.

"Mạch điền màu vàng kim, tiểu mạch đều đã thành thục.

" Liễu Thư ngẩng đầu nhìn trời, cuối thu khí sảng, nhưng mùa thu mưa rơi cũng là chuyện thường, tục ngữ nói một hồi thu mưa một hồi hàn, có lẽ xuống lần nữa đi, mùa đông rất nhanh liền đến, tìm được tiểu mạch là thành thục khẳng định là không thể trì hoãn: "Tiểu mạch thành thục nhất định phải nhanh chút thu hoạch, bằng không nếu có tai nạn gì thì tổn thất liền lớn.

"
Allen sắc mặt cứng đờ, nói tai nạn hắn trước tiên nghĩ đến chính là dấu chân, trong lòng càng căng thẳng, gượng kéo kéo cười an ủi nói: "Cái này không cần lo lắng, Phách Nhĩ trở về khẳng định là sẽ thương lượng cùng tộc trưởng, nói đến anh cũng nên đi xem, đầu tiên anh nấu cơm đợi ăn xong anh đi xem.

"
"Vâng vâng.

" Liễu Thư bởi vì tiểu mạch, tâm tình rất tốt, nhìn mạch tuệ trong tay lực chú ý đều tập trung đến nơi đây, căn bản không chú ý tới Allen có cái gì không thích hợp, vui thích đi theo hắn bận trước bận sau, cho dù là kêu nghỉ ngơi cũng không chịu, thẳng đến cơm nước xong tới thời gian giấc ngủ trưa cố định mỗi ngày mới nghỉ ngơi xuống.

Allen nằm ở trên giường, bên người Liễu Thư đã hô hấp đều đều, hẳn là ngủ say, lặng lẽ nhìn hai mắt, động tác thả nhẹ xuống giường, mặc quần áo mang giầy, luôn mãi xác định không đánh thức người mới nhẹ nhàng thở ra, ra gian phòng, cùng Oman Phách Nhĩ nói chuyện muốn đi tộc trưởng bên kia thương lượng chuyện, nhưng mà không phải chuyên môn vì tiểu mạch, trọng yếu vẫn là dấu chân.

Đóng cửa lại, nhìn đến hai con tiểu thú phơi nắng trong viện, Allen nhìn chằm chằm xem hai mắt, nhìn đến Tiểu Bạch đều đứng lên đối diện cùng hắn, mới dời tầm mắt đi, chẳng qua tay lại chỉ chỉ phòng ở nói: "Trông chừng, không cần trèo loạn.

"
Tiểu Bạch mắt đen quay tròn chuyển động hai vòng, tựa như là nghe hiểu, rầm rì hai tiếng, xoay người đưa mông đối với Allen, lúc người ở phía sau không vui nhíu mày, liền thấy Tiểu Bạch cọ cọ Tiểu Hỏa nằm trên mặt đất, hai con thú dùng tứ chi trao đổi ngôn ngữ một chút, đều đứng dậy di chuyển bốn tiểu móng vuốt.

Lẳng lặng nhìn Tiểu Bạch mang theo Tiểu Hỏa nằm úp sấp bất động ở dưới mái hiên, Allen tâm tình lên cao ngoắc ngoắc khóe miệng, thấy trong nhà có hai con thú cũng là rất tốt, tuy rằng mình không quá thích, nhưng bạn lữ muốn, cái khác cái gì đều là mây bay.

Lững thững đi ra cửa vừa vặn nghênh diện liền gặp gỡ Oman, hai người chính là liếc nhau liền biết mục đích bọn họ là một dạng, Oman cùng đệ đệ lên tiếng chào hỏi, ho khan hạ giọng nói: "Anh kêu Eva đợi dỗ Lỗ Cách ngủ liền đi nhìn Liễu Thư.

"
Bởi vì nói anh trai và chị dâu như cha mẹ, Oman càng ngày càng có bộ dạng ca ca, Allen từ nhỏ cùng hắn hai người gắn bó lớn lên cũng thân thiết, lời dư thừa cũng không nói nhiều, Allen cảm kích gật gật đầu, sau đó hai người cái gì cũng không nhắc lại, chính là trầm mặc đi tới nhà tộc trưởng, kỳ thực trong lòng từng người nghĩ cũng không khác lắm, đều là về dấu chân Giác Long.

Sau khi tới cũng không ngoài bọn họ sở liệu, ở trong bộ lạc gần như mỗi nhà đều đến một người, nhóm giống cái không tới, đến đều là thú nhân, Allen và Oman sau khi vào nhà liền từng người ngồi xuống vị trí mình thường ngồi, Abby Ngả Đạt bọn họ cũng vừa đến không lâu, chính xác mà nói hẳn là vừa mới trở về ăn cơm xong đã bị gọi tới.

Bởi vì biết Allen bọn họ ra ngoài tìm

pppng

.
 
Back
Top Dưới