Ngôn Tình Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy

Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 160: Quyển 2 - Chương 64: Hồng điểu (chim đỏ)



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 161: Quyển 2 - Chương 65: Chim lửa



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 162: Quyển 2 - Chương 66: Khai hoang



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 163: Quyển 2 - Chương 67: vết phồng



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 164: Quyển 2 - Chương 68: Sander



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 165: Quyển 2 - Chương 69: Thực hủ



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 166: Quyển 2 - Chương 70: Bắt côn trùng



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 167: Quyển 2 - Chương 71: Xù lông


Allen cũng không phải một người toàn cơ bắp, thời điểm tìm kiếm thi thể động vật hư thối là đã nhìn thật kỹ con giòi, sau đó chính là quyết đoán quay đầu chạy lấy người, loại kỹ thuật sống này vẫn là Noah đến đây đi, hắn thật tình đỡ không nổi. Hiện tại Nas nguyện ý làm giúp, quả thực vạn phần cảm tạ, lúc này rất trôi chảy nhét vào cái bình nhỏ vào trong tay đại thúc Nas, thân mình vừa chuyển đến bên cạnh Liễu Thư, cẩn thận che chở cô cách bên giường xa một chút, con mắt không cẩn thận nhắm vào là muốn tẩy mắt.

Nas bị nhét một tay: "..." Cậu cũng không biết là ta đang nói lời khách sáo sao.

Mọi người đều theo dõi bình trong tay hắn, Nas cũng hiểu được không thể lại chờ đợi, bằng không nếu thương thế lại xuất hiện cái cái gì ngoài ý muốn, cũng không phải là bọn họ có thể thừa nhận nổi, cũng không do dự nữa tay vặn một cái vặn ra nắp bình.

"Đây rốt cuộc là cái gì hả?" Kathy ngốc hồ hồ sáp tới, nhìn chằm chằm chuyên chú xem, đợi một lát sau rốt cục nhìn ra đến trong bình rốt cuộc là cái thứ thần kỳ gì, thì mặt trắng toát, che miệng xoay người rồi chạy ra khỏi phòng, đồng thời còn có thể rõ ràng nghe được tiếng nôn mửa, có thể thấy được trình độ khó chịu ha.

Ánh mắt mọi người đều dừng lại hình ảnh ở đại thúc trên người Nas, điều này làm cho đại thúc thật là áp lực lớn như núi, nha nha nói: "Đừng nhìn ta, ta, ta cũng vừa mở ra." Được rồi, hắn thừa nhận vừa rồi thời điểm mở ra ánh mắt của hắn đã không quên xem xét trên bình, nhưng ai biết Kathy lại ngốc như vậy đâu.

Nhìn bộ dáng Kathy thì biết phương diện này tuyệt đối không phải thứ tốt, Alice Eva hai mặt liếc mắt nhìn nhau một cái, đều may mắn vừa rồi mình không sáp tới. Không nghe thấy bên ngoài tiếng nôn ói thiếu chút nữa phun ra mật xanh sao, rất đáng thương. Trong lòng thì âm thầm may mắn vì chính mình tránh được một lần mà thở một hơi, rốt cuộc vẫn nghĩ cho bạn tốt, đều bày tỏ đi ra xem, hài. Người trong phòng đi ra một nửa, Liễu Thư dám chứng tỏ, tuyệt đối là bị dọa đi.

Cho dù đều đi rồi, vợ chồng Nas cũng không thể đi, cho dù sắc mặt cũng không tốt, nhưng a ma Sander vẫn là cố nén lại, đi đến bên người đại thúc Nas nói: "Cái này... Cũng sắp dùng đi." Nói xong nhìn về phía Liễu Thư hỏi, nơi này cũng chỉ có cô hiểu công việc.

"Đúng đúng." Sửng sốt một chút, phản ứng lại, Liễu Thư lấy ra chiếc đũa nhỏ gọt kỹ đã sớm chuẩn bị tốt, đưa cho Nas: "Chú Nạs, ngài cứ gắp những con giòi rồi bỏ lên miệng vết thương của Sander, nhìn để cho chúng nó bò ra ngoài..." Chịu đựng buồn nôn Liễu Thư cắn răng nói: "Như vậy chúng nó sẽ tự động ăn luôn thịt thối trên miệng vết thương Sander."

Gật gật đầu, chú Nas tiếp nhận chiếc đũa, lúc này tư thế cũng là chịu đựng không khoẻ từng bước một dựa theo như lời của cô mà làm, dùng chiếc đũa kẹp lấy con giòi trong bình, cẩn thận đặt trên miệng vết thương của Sander, thẳng đến khi Liễu Thư cảm thấy tạm được mới thôi.

"Cứ như vậy?" Nhìn Sander còn trong mê man, Nas không xác định nói.

"Tạm thời cũng cứ như vậy đi, may nhờ Vu y hạ sốt cho Sander, có thể kiên trì nhiều thêm một chút." Chống nạnh nhẹ giọng, trong lòng Liễu Thư thoáng chút thả lỏng: "Sander trở về thì không chưa ăn cơm đi, hiện tại cũng không thích hợp ăn, nên làm chút nước canh gì đó đút cho hắn, uống không được thì đổ, phải bổ sung dinh dưỡng, ừm, chính là thể lực."

"Được, các con cũng trở về đi, đều mệt mỏi một ngày rồi." Nas băn khoăn.

"Vậy được rồi, ta và các con đi cùng nhau, còn phải đi về chuẩn bị thuốc cho Sander nữa." Vu y thấy mọi người đều đi rồi, bà ở lại cũng không tốt, hơn nữa quan trọng hơn là, bà không muốn ở cùng một chỗ với nhiều giòi như vậy.

Vợ chồng Nas đưa bọn họ đi ra ngoài, mới ra tới cửa thì nhìn thấy Noreen ôm một cái giỏ nhỏ đi tới, nhìn sắc mặt mọi người thả lỏng, thì ánh mắt đều trở nên sáng lên vài phần: "Mọi người... Sander thế nào?" Thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể hỏi ra một câu như vậy.

"Hiện tại thì phải xem chính hắn." Liễu Thư cũng không thể cam đoan cái gì: "Cái kia, biện pháp đã dùng tới, thì phải nhìn xem tình huống tiếp theo."

"À." Tuy rằng thất vọng, nhưng ít ra không phải tuyệt vọng, Noreen cảm thấy có hi vọng, chỉ cần điểm ấy là tốt rồi, gật gật đầu nhìn về phía vợ chồng Nas nói: "A bá a sao hai người mệt một ngày, còn chưa có ăn cái gì, con làm cơm, ăn trước một chút đi." Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Liễu Thư đột nhiên có chút đáng thương cha mẹ Sander, lặng lẽ nghiêng mắt nhìn lại, chỉ thấy mặt hai người đầu tiên là tái đi, sau đó lại là đỏ lên, tiếp theo thì biến ảo giống như bảng pha màu, cuối cùng vợ chồng hai người xanh mét cùng nhau chạy tới, —— góc tường và tiếng nôn tháo truyền đến.

Thời điểm che miệng đi ngang qua bên cạnh Noreen, có chút đồng tình vỗ vỗ cô: "Cơm trước mang về đi, vợ chồng chú Nas... Hiện tại hẳn là không quá muốn ăn." Tuyệt đối cũng không muốn nhìn đến có được không.

"À, vậy được rồi." Mím miệng, thật ra thì Noreen nhìn thoáng, cũng không thương tâm bao nhiêu, ngược lại nói: "Anh trai vừa mới trở về, tôi không để dành cơm cho hắn, cái này vừa vặn cho hắn ăn."

Liễu Thư đã không biết nên nói cái gì cho phải, thở sâu rồi túm Allen kiên định rời đi, đồng thời trong lòng yên lặng thấp một nén hương cho Noah đáng thương, chúc mừng hắn!

Về nhà cũng không sớm, trải qua một ngày ép buộc như vậy Liễu Thư không quá muốn ăn cái gì, nhưng nhìn nhìn thú nhân, cô vẫn xốc dậy tinh thần nấu cơm, chẳng qua mới động thủ đã bị Allen ngăn cản.

"Anh đi nấu cơm, trong nồi có nước ấm, em đi gột rửa, đi ngủ sớm một chút đi hôm nay mệt muốn chết rồi." Allen thanh âm ấm áp lời nói nhỏ nhẹ, vươn tay sờ sờ đỉnh đầu cô mà thực đau lòng.

Nháy mắt bị cảm động đến mắt nước mắt lưng tròng, giang hai cánh tay hung hăng ôm chặt hắn một cái, quyết đoán tắm rửa đi ngủ, cô thật sự mệt mỏi quá, ai, nhà có một thú như có một bảo bối, quả thực ông lấy cô, luyến tiếc buông tay.

Allen tay chân nhanh nhẹn pha xong nước cho Liễu Thư, đợi khi cô tranh thủ đi lấy quần áo, trước mặt chính là một thùng nước tắm tràn đầy, trong lòng quả thực cũng trở nên ấm áp, lúc này cũng không keo kiệt chút nào mà thưởng cho một cái hôn, sau đó... không có sau đó, cô trực tiếp bị tên nào đó hóa thú tính, ôm lấy ném tới trên giường làm vận động đi.

Tình hình sau đó, Allen thần thanh khí sảng đứng dậy đi đun nước nấu cơm, nước tắm đều lạnh phải chuẩn bị một lần nữa, hơn nữa trải qua một hồi vận động kịch liệt như vậy, Liễu Thư vốn không đói bụng cũng cảm giác trong bụng trống trơn, nhu cầu cấp bách là lấp đầy bụng.

Liễu Thư nằm ở trên giường cắn khăn tay quệt miệng, cảm thấy mình quả thực nhìn lầm người, cứ như vậy bị ăn sạch sẽ, quả thực... rất không khoa học, thú nhân hàm hậu thành thật thế nhưng cũng sẽ đùa giỡn tâm nhãn, cô cảm giác được hình như ác ý đến từ thế giới này, rất hố cha, oa oa.

Đợi ăn xong cơm chiều, tắm rửa sạch sẽ một trận, hai người nằm trên giường, Liễu Thư còn rất oán niệm. Thú nhân biết mình chọc người xù lông cũng hiểu được phục thấp làm thiếp, tận lực thuận mao lông. Thật vất vả trấn an xong, lại tìm chết động thủ động cước. Còn không đợi cô phản kháng đã trực tiếp ngăn chận miệng, nói cái gì cũng nói không nên lời.

Vì thế, lại là một một đêm dài mà k*ch t*nh.

Ngày hôm sau Liễu Thư là xoa thắt lưng đứng lên, thiếu chút nữa thì không đứng lên nổi, đồng thời nhớ tới hết thảy tối hôm qua thì cô oán hận nện giường. Hôm qua thú nhân còn kém không lộ bản tính ra đến đây, hóa đen rồi, thiếu chút nữa thì nuốt sống cô.

Nghĩ tới thương thế của Sander, sáng sớm thu thập xong chuyện trong nhà thì cùng Allen đi thăm. Trên đường Allen đầy đủ ân cần cẩn thận chăm sóc cô, đối với cái này Liễu Thư một mực đưa lên một quả khinh bỉ, quả nhiên là mặc kệ hắn, sớm biết có ngày hôm nay thì tối hôm qua làm vậy mà chi, hừ.

Thời điểm đi đến thì một nhà Sander đều ở đó, ngay cả Noah Noreen đều có mặt, nhìn sắc mặt bọn họ tâm Liễu Thư lặng lẽ buông xuống, xem ra tình huống rất tốt. Quả nhiên, vừa thấy bọn họ xuất hiện, Noreen liền đi lên đón đầu tiên, trên mặt không còn là sầu mi khổ kiểm ngày hôm qua, mà là tràn ra một cười nụ tươi.

"Hai người đến đây, mau đến xem xem Sander, thương thế của hắn tốt hơn rất nhiều, sốt cũng giảm đi nhiều, chỉ là còn có chút sốt nhẹ, thật là thật cám ơn các người." Noreen thì miễn bàn có bao nhiêu kích động, kỳ thực trong lòng cô đối với con giòi này cũng không tin tưởng bao nhiêu. Nhưng hôm nay cũng chỉ có thể ngựa chết làm thành ngựa sống, lại không nghĩ rằng trôi qua một đêm, địa phương hư thối huyết nhục mơ hồ trên miệng vết thương của Sander thế nhưng thật sự bị rửa sạch. Vừa thấy được cái tình huống tốt đẹp này, toàn bộ mọi người chấn động tinh thần, hy vọng trong lòng dâng lên lớn hơn nữa.

"Như vậy là tốt rồi, tôi đến chính là nhìn xem thế nào, vội tôi cũng yên tâm." Lặng lẽ lau mồ hôi, đây tuyệt đối là đánh bậy đánh bạ nha.

Một khi thịnh tình đã mời, hai người Liễu Thư thật đúng đã vào nhà nhìn xem Sander. Cái chân bị thương của hắn cái là trọng điểm bảo hộ, phía dưới lót đồ, chân cũng lót, cũng tốt làm cho thương thế khôi phục một ít. Sau khi vào nhà, có vết xe đổ nên Liễu Thư không nhìn lại hướng phần chân của hắn, toàn theo dõi mặt hắn, dù sao cô không muốn phun hết thức ăn buổi sáng ra ngoài.

"Xem mặt sắc xác thực tốt hơn rất nhiều." Trên mặt Sander đã không còn tái nhợt không có huyết sắc giống như ngày hôm qua, bình thường không ít, xem ra là thật sự gắng gượng qua. Diendan~ChieuNinh

"Ít nhiều nhờ hai người." Chú Nas thở dài một tiếng: "Bằng không... Ai, về sau có chuyện gì, cứ việc tìm ta."

Đây là hứa hẹn báo ân, Liễu Thư cười cười, nếu cô thực sự có chuyện gì thì người bộ lạc làm sao có thể không quan tâm, căn bản không cần mấy cái này: "Chú Nas đều là chúng con nên làm, chúng ta cũng hy vọng Sander nhanh chóng khỏe lên, như vậy là sang năm có thể khế ước cùng Noreen."

Hiện tại Noreen biểu hiện cũng đã đủ làm cho người ta biết cô ấy đã tuyển định Sander, cho nên lúc này Liễu Thư vui đùa không hề áp lực. Còn không phải sao, Noreen nghe xong quả nhiên trên mặt đỏ bừng, nhưng mà làm anh trai bị đoạt em gái, Noah vẫn không dấu vết liếc mắt trừng Liễu Thư một cái, nhưng cho dù lặng lẽ như vậy vẫn bị Allen phát hiện. Vì thế hắn đã bị một nắm đấm thị uy, nhất thời bị đè nén nuốt lời muốn nói vào trong bụng, được rồi, hắn biết rõ đánh nhau gì đó thật đúng không phải là đối thủ của Allen QAQ.

Mấy người đang nói giỡn nơi này, hình như Sander nằm trên giường cũng cảm nhận được, rầm rì một tiếng có dấu hiệu tỉnh lại, mấy người đầu tiên là cả kinh, sau đó lại là vui vẻ, vợ chồng chú Nas và Noreen trước tiên xông lên hỏi han ân cần thân thiết.

Cùng liếc nhìn nhau với Allen, lặng lẽ đi ra ngoài, nơi này đã không cần bọn họ nữa rồi, vẫn là không cần quấy rầy thời khắc ấm áp này của bọn họ có vẻ tốt. Mà Noah thấy mình dù sao chen chúc không hơn cũng yên lặng rút đi, Sander không sao hắn cũng yên tâm tảng đá trong lòng, ai, dù sao cũng là... ặc, đại cữu ca.

Hôm nay Allen không cần ra ngoài săn bắn, Liễu Thư mệt nhọc một đêm toàn thân bủn rủn, cũng lười làm việc. Ccũng bởi vì oán niệm nên hôm nay hết sức ép buộc Allen, nấu cơm rửa chén giặt quần áo toàn bộ để cho hắn làm, mà thú nhân đều là luôn sủng nịnh đối với cô, vui vẻ chịu đựng, làm cho cô có tức cũng không có chỗ phát ra.

Trong lúc rảnh rỗi vừa vặn nghĩ tới vẫn cái bàn chà vẫn nghĩ mà chưa làm ra, nghĩ vậy cô liền cười âm u, món đồ gia bạo sinh ra, nhất định phải làm cho con hàng trong nhà này phải nếm thử nếm thử tư vị quỳ cái bàn chà, bằng không không phải là ủy khuất cái bàn chà vẫn giặt quần áo rồi.

"Đúng, chính là dài như vậy, hiện tại anh hẳn là dùng móng vuốt vạch ra từng cái khe rãnh." Ngồi trên ghế nhìn Allen bận việc, Liễu Thư cái gì cũng đều không hiểu, nên động mồm mép, nhìn hắn thật vất vả ép buộc ra một cái bàn chà xát hình thức bằng gỗ, lần này vừa lòng gật gật đầu.

Trên mặt đất cô vẽ đại khái hình thức cái bàn xát, hiện tại khiến cho Allen chiếu theo làm, thú nhân yên lặng gật đầu, sau bản thân mình nửa thú hóa ra hai cái lợi trảo, thật cẩn thận ôm lấy, tiếp theo... bào tấm ván gỗ...

Liễu Thư co rút khóe miệng, khô cằn nói: "Khí lực không cần dùng lớn như vậy, trước kia thời điểm khắc bát không phải rất tốt sao."

Allen ủy khuất mím môi, tóm lại là có điểm không giống mà, nhưng mà hắn cũng không dám phản bác, ngoan ngoãn thành thành thật thật làm một lần nữa, bộ dáng đó làm cho Liễu Thư thật đúng rất đau lòng, nhưng ngẫm lại hành vi ác liệt của hắn thì quyết định vẫn hong lạnh trước rồi nói sau.

Cuối cùng sau khi làm xong ba tấm ván gỗ, rốt cục thì Allen làm ra được giống khuông giống dạng. Liễu Thư ghét bỏ nhận lấy, ngay tại khi hắn thở dài nhẹ nhõm, chợt nghe thấy cô xa xôi đến một câu: "Cũng không tệ lắm không ngừng cố gắng, em còn nói đưa cho mấy người Eva nữa, vừa vặn anh đều làm đi."

Allen: "..." Hắn quả nhiên là chọc bạn lữ nhà mình xù lông, thuận mao lông cũng không được QAQ.

Hết chương 71_Q2.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 168: Quyển 2 - Chương 72: Mùa hè



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 169: Quyển 2 - Chương 73: Giày rơm



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 170: Quyển 2 - Chương 74: Thiếu



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 171: Quyển 2 - Chương 75: Ai thuần khiết



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 172: Quyển 2 - Chương 76: Lời tâm tình


Thái dương ngày càng ngày càng sáng lạn, nhiệt lượng chiếu xuống phơi nắng đến côn trùng trong rừng cây đều mệt mỏi, chỉ có côn trùng không biết tên ngẫu nhiên kêu vài lần một tiếng dài một tiếng ngắn, cũng là thứ khiến người ta phiền. Lúc này, các thú nhân ra ngoài săn bắn tìm chỗ tới địa phương an toàn gần nguồn nước, chuẩn bị nghỉ ngơi một hồi, ăn tạm thứ gì đó no dạ dày.

Các thú nhân bình thường hành động đều gần như là tám chín người một tổ, mỗi một tổ đều phân hướng bốn phía, cho nên lúc này cũng chỉ mấy người bọn họ mà thôi. Mọi người đốt lửa lên, nhưng lại không hề động đến con mồi săn được, bởi vì từ lúc có người đầu tiên mang theo thức ăn, thì mọi người cảm thấy ra bên ngoài ăn lương khô tùy thân mang theo tốt hơn, đơn giản thuận tiện, còn tiết kiệm thời gian, dù sao thú nhân chỉ cần có ăn là tốt rồi, cái khác cũng không kén chọn.

Nhóm lửa xong, có người lấy ra lương khô tự mang, nương theo lửa nóng hâm lại, ăn như hổ đói, các thú nhân tuy rằng không kiêng ăn, nhưng nếu như có ăn ngon vẫn là thực thèm nhỏ dãi, lúc này không phải mọi người đều ánh mắt tỏa ánh sáng nhìn về phía Ngải Đạt sao.

"Này, Ngải Đạt, Alice lại làm cho cậu cái gì ăn ngon?" Có thú nhân độc thân, hâm mộ trêu chọc.

Tính tình Ngải Đạt có chút nghiêm túc, nhưng mà đối mặt với các huynh đệ sớm chiều ở chung cũng là nét mặt cười: "Đều ăn ngon, nhưng mà... cậu cũng chỉ có thể nhìn." Thú nhân là cường thế mà tràn ngập h*m m**n chiếm hữu, cho nên cơm này thì những người khác hưởng thụ không được.

Bởi vì Ngải Đạt nói một phen mà khắp nơi k** r*n, nhưng mà đều là vài tiểu tử mới trưởng thành còn chưa tìm được bạn lữ, chỉ có bọn họ mới giống tiểu đầu tử mao lông, cả ngày nghĩ giống cái, được rồi, cho dù trưởng thành cũng nghĩ, nhưng tối thiểu chỉ một có được không.

"Ai, chúng ta ăn mau chút, ăn xong rồi ngâm chân một chút ở trong suối nước, chân tớ đi đã nửa ngày, đều khó chịu muốn chết." Abby nhét một đống thức ăn vào miệng, cũng không quan tâm những người này khóc lóc kêu than, vẫy vẫy tay nói. Hắn đối với đề nghị của mình thực động tâm, nếu không phải còn đang ăn cơm mà nói, hiện tại hắn liền cởi giày ngay, nếu không phải vì quan tâm không muốn người khác ghê tởm đến phun ra, vẫn là chiếu cố năng lực thừa nhận của mọi người một chút vậy.

Thực hiển nhiên, mọi người đều thực chờ đợi, Abby mới vừa nói như vậy, mọi người liền đều gật đầu hưởng ứng, sau đó nghiêm túc cúi đầu hùng hục ăn, giống như muốn một ngụm sẽ ăn xong toàn bộ, sau đó hảo hảo chơi đùa nước, ngâm chân, cứu vớt một chút chân đáng thương của mình.

Hiện tại thú nhân bộ lạc ra ngoài vẫn mang giày, dù sao cho dù là ô che chân cũng tốt hơn bọc da thú, chỉ là đi một hồi rồi cởi giầy, trước không nói ngửi được một cỗ mùi mồ hôi chua thối, chân cũng bị bưng bít muốn nát ra rồi. Cơm nước xong lau miệng một cái, Phách Nhĩ đứng tựa ở dưới một ngọn đại thụ, nhìn nhóm đồng bạn đều ngồi dọc theo bờ sông, nhấc lên chân mạnh mẽ cởi ra giày đã ẩm ướt mồ hôi, cho dù là đứng đủ xa, nhưng một trận gió nhỏ thổi tới, vẫn ngửi được hương vị không quá lý tưởng.

Yên lặng bưng mũi tháo chạy, Phách Nhĩ cảm thấy mình trước canh giữ sườn núi, thời điểm đám người thay đổi cho mình rồi lại đi, phần lớn cái gì cũng không cần, không nghĩ tới hắn bên này mới đứng định, bên cạnh liền có một người đi tới, vừa thấy dĩ nhiên là Allen.

"Sao cậu không đi?" Phách Nhĩ hỏi xong theo bản năng liếc mắt nhìn giày trên chân hắn một cái, chỉ là không nhìn thì thôi, nhìn kỹ xong thì nhăn mày.

Phách Nhĩ giật giật chân bưng trong ủng ngắn, cảm nhận được cảm giác khác thường bên trong, khóe miệng co rút, hắn chú ý tới giầy trên chân Allen đã vài ngày, lúc trước không tiện hỏi, hiện tại thừa dịp tâm tình không tệ, không khí cũng tốt, liền hỏi ra suy nghĩ trong lòng. Diendan~ChieuNinh

"Trên chân cậu là mang cái giầy gì?" Hình như là cỏ làm ra, cỏ có thể làm giầy? Trừng lớn mắt nhìn...

"Hả?" Nghi hoặc nhìn nhìn Phách Nhĩ, theo ánh mắt của hắn nhìn đến giầy rơm của mình, nghĩ tới là Tiểu Thư bện cho mình, mặt cương nghị của hắn cũng không khỏi nhu hòa hơn vài độ: "Tôi không quá nóng, tôi canh chừng, cậu đi rửa trước đi."

"Đây là giầy rơm, mang vào thông khí lại nhẹ nhàng mát mẻ, là Tiểu Thư gần đây làm ra được, cô ấy bện không quá quen tay, đây là lần đầu tiên cô ấy bện." Nói tới Liễu Thư, Allen liền bắt đầu lải nhải lên, dáng vẻ Có vợ vạn sự đủ, tiền đồ ~

Nhìn hắn miệng thì ghét bỏ, ánh mắt lại bại lộ tỏ vẻ coi trọng đối với giầy rơm hơn bảy tám phần, hoàn toàn biết con hàng này nghĩ một đằng nói một nẻo, hoặc là nói tú hạnh phúc, Phách Nhĩ cũng rất muốn duỗi móng vuốt chụp đi qua một cái tát cho hắn, nhưng hiển nhiên đây là không được.

"Giầy rơm?" Quả thật là cỏ làm ra, nghĩ như vậy, Phách Nhĩ cũng hỏi ra suy nghĩ trong lòng: "Bện thế nào?"

"Tôi cũng không rõ ràng lắm, quá trình vẫn là thực phức tạp, chờ ta có thời gian học xong rồi nói sau." Allen cảm thấy nhất định phải học được bện giầy rơm, bởi vì dù sao cũng là làm từ cỏ, vật liệu đơn giản, tuy rằng trình tự động thủ khó khăn, nhưng thân là thú nhân, nếu như dã ngoại bên ngoài phát hiện gì đó, ví dụ như không giầy, cũng tốt lấy tài liệu ngay tại chỗ bện ra đôi giày để đi.

Hiển nhiên cũng không phải một mình Allen nghĩ như vậy, ánh mắt Phách Nhĩ sáng lên nói ngay: "Liễu Thư nguyện ý dạy những người khác sao?"

"Đây là khẳng định." Allen không chút do dự gật đầu: "Cậu đừng có gấp, sau khi trở về tôi sẽ học, đến lúc đó mọi người không thể thiếu một ai." Vỗ ngực vang vang.

Vừa lòng Allen trả lời, có được mình muốn, Phách Nhĩ gật gật đầu, sau đó lại cẩn thận nhìn giầy rơm trên chân hắn, nghĩ mang giày này thật thoải mái, lòng tràn đầy hâm mộ. Đột nhiên thật sâu cảm thấy, trong nhà có một giống cái là trọng yếu cỡ nào, ví dụ như, cuộc sống sẽ đề cao rất nhiều, đáng tiếc, Liễu Thư chỉ có một, hắn cũng chỉ có thể hâm mộ một chút thôi, nhưng trong lòng cũng đã quyết nhất định phải tìm giống cái tốt mà sống, độc thân cái gì, hay là thôi đi.
——
Từ lúc biết được thời gian đến ngày trao đổi chỉ có một tháng Liễu Thư cũng bắt đầu nhanh nhanh chậm chậm hành động đến, giầy rơm cô tốn vài ngày đã bện ra vài đôi để cô và Allen thay đổi, sẽ không động thủ lần nữa. Đương nhiên trong lúc đó còn dạy Eva biện pháp bện thế nào, tin tưởng đợi hai huynh đệ Allen cùng Oman đều mang giầy rơm lắc lư một vòng ở trong bộ lạc, làm một chút tuyên truyền, rất nhanh thì có rất nhiều người tới cửa thỉnh giáo, cho nên cô không đủ thời gian.

Khi từ trong miệng Allen kể qua, Liễu Thư ôm trán, nhưng lại cũng không có khó xử, quên đi dạy một người là dạy, hai người cũng là dạy, vừa vặn hôm nay Kathy Alice cũng nhận được tin tức rồi, đại gia hỏa đều muốn biết cách bện giầy rơm, cô còn đang suy nghĩ khi nào thì dạy mọi người, cái này có thể trước tiên.

Vì thế đợi thời điểm đến chỗ Liễu Thư, nhóm giống cái thực vinh hạnh nhìn thấy, bên cạnh cô còn ngồi một thú nhân, bàn tay to thô ráp cầm mấy sợi cỏ khô tỉ lệ rõ ràng không phù hợp bàn tay hắn, cố gắng học tập trình tự bện giày sưới sự chỉ đạo của bạn lữ.

"Ồ, Allen cũng học à?" Bưng một cái băng ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh Liễu Thư, Kathy cười hì hì sáp tới cười nói, nhận được là thú nhân tà tà liếc một cái, nhất thời làm cho cô đều nuốt trở vào lời nói còn lại, trong lòng nói thầm, thú nhân chính là không dễ chơi.

"Ở dã ngoại, thú nhân cũng phải chú ý nhiều, học cũng không tệ." Liễu Thư cũng không nghĩ nhiều mà giải thích, nhìn một vòng, trừ bỏ Alice Kathy ra, còn có hai giống cái trẻ tuổi Mia và Noah, mặt khác cô còn mời hai vị a sao ở trong bộ lạc mà nói có tay nghề rất thành thạo.

"Người đến đông đủ, chúng ta liền bắt đầu đi." Mọi người sắp xếp chỗ ngồi một chút, Liễu Thư cũng không lãng phí thời gian, lúc này mở miệng nói, những người khác cũng không có ý kiến, đều gật đầu.

Giầy rơm nói tóm lại vẫn là Liễu Thư cứng rắn làm ra, trên tổng thể vẫn rất không được tự nhiên, Liễu Thư kêu hai vị a sao tới đây vì thỉnh giáo một chút, người lớn tuổi dù sao cũng có chút kinh nghiệm, mà, sự thật chứng minh cô làm đúng. Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Động thủ mới bện không đến một nửa, hai vị a sao liền đề cập rất nhiều lần, Liễu Thư chú tâm lắng nghe, lại kết hợp một chút trí nhớ trong đầu, dưới sự cố gắng, thật đúng trừ bỏ được những khuyết điểm của giày rơm, khiến cho giầy lúc này, bện càng được chặt hơn, tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời rạc hư hao, gia tăng tuổi thọ sử dụng rồi, đợi cho hậu kỳ, còn làm ra được hình thức giầy.

Quả nhiên, phải nói, ba thợ giày thối thắng một Gia Cát Lượng, mọi người cùng nhau, vấn đề khó khăn gì cũng giải giải quyết được.

"Hôm nay thật sự là thật cám ơn bọn họ." Duỗi thắt lưng đau nhứt, Liễu Thư thở dài mà vui sướng nói với Allen: "Ít nhiều nhờ hai vị a sao, bằng không em còn không biết sửa thế nào đâu." Nói xong, nghiêng đầu nhàn nhàn tựa vào trên vai dày rộng của thú nhân.

Nghiêng đầu ánh mắt ôn nhu liếc mắt nhìn bạn lữ bên cạnh một cái, tốc độ tay Allen nhanh hơn bện xong điểm cuối cùng, vừa lòng nhìn thành quả một ngày của mình một cái, giật giật cơ thể, Liễu Thư nghiêng đầu nhìn hắn, sau đó chỉ thấy hắn giơ lên thành phẩm trong tay: "Mang thử xem."

Liễu Thư kinh ngạc, nàng thật đúng rất không ngờ, Allen sẽ làm giầy cho cô, được rồi, hôm nay nhìn hắn bận rộn cô cũng chờ mong, nhưng dù sao cũng là ngẫm lại, hiện tại... Lên tiếng cười thấy răng không thấy mắt vươn tay rất nhanh lấy giầy đến trước mặt, nhìn giầy này rõ ràng chính là dựa theo số đo của cô mà bện, trong khoảng thời gian ngắn, hốc mắt cô đều có chút nóng lên.

Allen nóng nảy, hắn là vì làm cho bạn lữ vui vẻ, cũng không phải là muốn cô rơi nước mắt, ngó thấy sắc mặt của cô không đúng thì bối rối, nhất thời chân tay luống cuống.

"Em, em, làm sao vậy... Không tốt sao, không tốt thì anh làm lại được không?" Cố gắng dùng cả chiêu thức dỗ người.

Nhìn hắn cả đầu đầy mồ hôi, Liễu Thư cũng đau lòng, hấp hấp cái mũi điều chỉnh sắc mặt một chút, mặt giãn ra cười nói: "Không có, rất tốt, em rất thích, chính là thực cảm động." Sớm đã biết tính tình thú nhân tương đối thuần thẳng, biểu đạt cảm tình của mình cũng muốn không chút nào keo kiệt, cho nên, trắng ra thì mới là tốt nhất, bởi vì nếu ngươi muốn quanh co lòng vòng, bọn họ không hiểu sẽ cho là thật.

Liễu Thư vừa nói như vậy, Allen liền thở nhẹ, duỗi cánh tay ôm cô sát vào trong lòng, nhẹ giọng thở dài nói: "Em thích thì tốt rồi, không cần như vậy, em làm cho anh rất nhiều, những thứ này đều là nên làm, em đừng khóc, anh chỉ sợ bản thân mình đối với em còn chưa đủ tốt, nhưng anh cũng có chỉ có chính anh trân quý nhất, cho nên, anh chỉ có thể hiến tặng toàn bộ chính mình cho em."

Ai nói thú nhân không biết nói lời tâm tình, bọn họ nói tới, nhưng mà so với bất luận tình ca với từ ngữ miêu tả mỹ lệ gì đó, càng làm cho người ta cảm động, xúc động chỗ sâu nhất đáy lòng, làm cho người ta rung động không thôi. Cô hít thở thật sâu, ôm ngược lấy hắn, nhìn từ ngoài cửa sổ thấy đầy sao lốm đốm trên bầu trời, giờ này khắc này làm cho cô có loại cảm giác liên tục vĩnh viễn sánh cùng thiên địa.

Cửa sổ phác họa, tương cứu trong lúc hoạn nạn.

Rất nhanh giầy rơm thịnh hành lên ở trong bộ lạc, chẳng những nhóm giống cái bắt đầu học làm, các thú nhân đang ở học, mọi người đều tích cực nỗ lực, lại nhanh cởi giày trùm chân, toàn bộ thay giầy rơm mát mẻ thông khí lại nhẹ nhàng, thật là đi trên đường đều sinh phong.

Đợi mọi người đều mang vào giầy rơm, không bao giờ sợ thời điểm nhão chân nữa, bản thân Liễu Thư lui ở trong phòng yên lặng bắt đầu làm chuẩn bị vì ngày trao đổi sắp đến.

Đi bộ lạc Dực Xà phải mang rất nhiều thứ, dù sao muốn đi đổi lấy có ích đối với bọn họ, lợi thế cũng phải mang nhiều, vì thế dù thế nào vật phẩm lấy ra, chính là mấu chốt.

Cuối cùng Liễu Thư sau một phen suy tư, quyết định làm ba lô (túi đeo lưng), cứ dựa theo hình thức ba lô mình mang đến mà làm, nhưng mà khẳng định là phải lớn hơn ba lô ban đầu một chút, ừ, cũng càng xấu càng không hình... 囧!

Lần này cô cũng chỉ là vì chứa đồ vật, cũng sẽ không chú ý làm xinh đẹp, lúc này liền cắt một khối vải to, khe hở bốn phương thì khâu thành một cái túi miệng rộng, sau đó lại cắt mấy tấm da thú, bện bọn nó thành hình dây đay, như vậy rắn chắc chút, rồi khâu dây thừng đó vào trên miệng túi, đây là ba lô Hai vai.

Mấy lần công phu thì một cái ba lô đã được làm thành, đương nhiên cái miệng túi to cũng là vấn đề, nhưng cũng không phải là không thể giải quyết. Dọc theo miệng túi to làm vắt sổ biên, vừa vắt sổ còn xuyên một dây thừng ở bên trong, đợi vắt sổ xong thì lôi kéo dây thừng cạnh hai đầu, miệng túi to đã bị buộc chặt kín. Ngay cả không được coi là cái ba lô chỉnh thể, nhưng tuyệt đối là dùng bền, có thể đặt được vài thứ, đến lúc đó vác trên lưng, còn không phí nhiều sức, ài, cô quả nhiên vẫn thông minh, hiếm khi tự kỷ một phen.
 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 173: Quyển 2 - Chương 77: Thiếu



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 174: Quyển 2 - Chương 78: Thiếu



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 175: Quyển 2 - Chương 79: Thiếu



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 177: Quyển 2 - Chương 81: Tiểu Bạch



 
Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy
Chương 178: Quyển 2 - Chương 82: Thiếu



 
Back
Top Dưới