Khác XUI - BẦN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
385734588-256-k850992.jpg

Xui - Bần
Tác giả: ThThyTinBi
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Viết cho vui



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • R.U.G.E - 7 - Ngục Thần - Diablo
  • XUI - BẦN
  • U.n.lucky - Xui Rủi
  • Hên Xui Bắt Ma
  • Xui - Bần
    1


    Buổi tối ở Sài Gòn—thành phố phồn hoa và rực rỡ ánh đèn.

    Nhưng ẩn sau những con đường lớn đông đúc là những con hẻm nhỏ u tối, chật chội và âm u như chứa đựng những bí mật không tên.

    Chiếc xe buýt chậm rãi dừng lại ở bến An Sương.

    Tuân bước xuống, còn chưa kịp quan sát xung quanh thì một giọng gọi vang lên từ bên đường:

    “Bên đây nè!

    Tuân đúng không?”

    Tuân ngơ ngác quay sang, thấy một thanh niên đang vẫy tay gần chiếc xe máy đậu trước bến.

    “Vâng, em là Tuân ạ.”

    “Dì mày kêu tao ra rước mi đó,” người thanh niên cười nói.

    “ Đội nón rồi lên xe đi cưng.”

    Khu trọ XXX

    Tuân đứng trước một con hẻm tối.

    Tay cầm đống đồ đạc lỉnh kỉnh mang từ dưới quê lên , cậu chần chừ rồi cũng bức vào con hẻm ấy.

    “Có ai đến đây này à?”

    Một giọng phụ nữ vang lên từ một phòng trọ vẫn còn mở cửa.

    Một người phụ nữ ló đầu ra nhìn.

    “Cu Tuân đến rồi à?”

    Người phụ nữ ăn mặc khá phóng khoáng chạy đến ôm chầm lấy Tuân.

    “Dì Út!” — Cậu reo lên, khuôn mặt bừng sáng.

    “Trời đất, mới mấy năm không gặp mà bự con dữ vậy rồi,” dì Út trêu.

    “Thôi đi theo dì, chỗ trọ chỉ còn phòng ghép thôi, ở chung với một ông chú nha.”

    “Hả?

    Ở với chú nào?

    Thật sao?

    Ý phiền phức á dì.”

    “Dì cũng bó tay, hết phòng rồi.

    Ở ghép cho đỡ tiền trọ thôi đòi hỏi gì.”

    "Dạ vâng" Tuân bước theo dì của mình

    Hai dì cháu men theo con đường âm u, im ắng như tách biệt với thế giới bên ngoài.

    Họ dừng lại trước căn phòng sáng đèn.

    Một người đàn ông tóc dài , da trắng nhợt nhạt,dáng người gầy gò, đang đứng trước cửa hút thuốc .

    Dì Út vui mừng lao đến người đàn ông kia

    “Anh Long, em đưa cháu nhà em lên ở chung nè,” dì Út nói.

    Long nhìn Tuân từ trên xuống dưới một cái rồi gật nhẹ.

    “Thằng cu này à?

    Vào đi.”

    Tuân có chút bối rối, nhưng vẫn lễ phép: “Dạ…”

    Bên trong nhà là một không gian khác thường—giống như nhà trọ cũ kỹ được chắp vá mở rộng thành một ngôi nhà, có tầng, trên tường hiện từng vết nứt vỡ của thời gian,có lầu nhưng không đồng nhất.

    “Mày lên thành phố đi học hay làm?”

    Long hỏi, tay rót trà, mắt không rời cậu.

    “Cháu lên đây đi làm.

    Nhà cháu nghèo, chỉ học xong cấp ba rồi lên đây.”

    “Vậy thì ráng mà làm, lo cho mẹ dưới quê .”

    Long rít một hơi thuốc, làn khói lượn lờ đầy căn phòng.

    “Phòng mày ở trên lầu.

    Lên cất đồ rồi nghỉ ngơi đi.”

    Sáng hôm sau

    “Oa… hôm qua khó ngủ ghê.”

    Đêm qua do lạ nước lạ cái nên buổi đêm khó ngủ.

    Tuân dụi mắt bước xuống lầu thì ngửi thấy mùi thơm.

    Cậu ló đầu vào bếp:

    “Chú nấu gì vậy?”

    “Cơm.” – Long đáp gọn lỏn, giọng lười biếng.

    Tuân cười, đi loanh quanh ngắm nghía.

    Một chiếc hộp phủ khăn nằm trong góc thu hút ánh nhìn của cậu.

    Một chiếc hộp có bụi dày đống xung quanh hộp như đã rất lâu không ai động đến.

    “Chú ơi, cái hộp này là gì vậy?”

    Long liếc qua: “Không biết.

    Từ lúc tao dọn vô là thấy nó rồi.

    Chắc của chủ cũ.”

    “Không sợ bị chơi bùa hả chú?” – Tuân đùa.

    "Tao mà bị chơi bùa thì tao chết lâu rồi còn đây làm gì"

    "Muốn coi thì mở ra.”–Long bực nhọc, khó chịu nói

    “Ok chú.”

    Tuân cẩn thận mở hộp.

    Một làn bụi mù mịt bay lên khiến cậu ho sặc sụa.

    Nhưng giữa lớp bụi là một viên ngọc đen tuyền bóng loáng, bỗng sáng bất thường.

    “Chú ơi… nó–nó phát sáng kìa…”

    Long từ dưới bếp bước lại nhìn, chưa kịp nói gì thì viên ngọc tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, bao trùm căn phòng.

    Cả hai người chỉ kịp thấy ánh sáng rực rỡ chiếu trước khi tất cả tối sầm...
     
    Xui - Bần
    2


    Không gian tĩnh lặng đột ngột bị xé toạc bởi một tia sáng chói lòa.

    Tuân giật mình mở mắt.

    Mọi thứ xung quanh dần hiện ra rõ nét hơn.

    Đôi mắt anh vẫn còn lờ đờ như đang mơ ngủ, bỗng khựng lại khi thấy một người phụ nữ lạ mặt đang nằm trên đùi mình.

    Một cơ thể căng tràn sức sống như thiếu nữ đôi mươi, khoác hờ chiếc váy ngủ mỏng manh, ẩn hiện những đường cong gợi cảm.

    Tuân sững sờ, vội vàng đẩy người phụ nữ ra, luống cuống chỉnh lại quần áo.

    Đầu anh vẫn còn hơi choáng váng, khung cảnh chao đảo rồi từ từ trở lại bình thường.

    Cốc!

    Cốc!

    Tiếng gõ cửa vang lên trong căn phòng mờ tối.

    Một người đàn em có vẻ thân thiết với Tuân ló đầu vào - "Anh Tuân, đến giờ chúng ta đi gặp đại ca rồi."

    Tuân ngơ ngác.

    Cái tên này, khung cảnh này, sao quen thuộc đến lạ lùng?

    ~Bùm~

    Một màn sáng xanh lè đột ngột hiện ra trước mắt cậu.

    "Bonjour Bonjour, chào mừng bạn đã quay về quá khứ của kí chủ nhà trọ."

    "Hả?"

    - Tuân kinh ngạc nhìn thứ máy móc kỳ dị đang lơ lửng trước mặt

    "Cậu chính là người được chọn khi đã mở chiếc hộp ra."

    - Cái bảng điện tử rung rinh phấn khích như trúng số độc đắc, bay vòng tròn quanh Tuân.

    "Này... này, mà là ta đang ở thời kì nào vậy?"

    "Cái thời kì mà..."

    "Anh Tuân!

    Anh nhanh lên không đại ca sẽ nổi cáu đấy!

    Anh không biết khi đó đại ca nổi cáu sẽ tàn ác thế nào mà!"

    "Ừm, tôi tới liền."

    Một lát sau, cả hai leo lên chiếc xe có vẻ là sản xuất đâu đó vào những năm 2000 mà Tuân không tài nào nhận ra.

    Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên đường, hướng đến nơi mà người tự xưng là đàn em nói đại ca muốn gặp.

    "Không biết diện mạo hắn thế nào nhỉ?

    Chắc cũng xăm trổ đầy mình, mặt mày đầy sẹo..."

    - Tuân nghĩ ngợi mà rùng mình, sợ mình sơ sẩy sẽ mất mạng.

    Tuân bất an.

    "Anh Tuân tới rồi, xuống xe thôi anh."

    Người đàn em quay xuống nói với Tuân đang chìm trong suy nghĩ.

    Đây là một khu vực khá sầm uất.

    Trước mặt là một biệt phủ kiên cố với cổng cao tường.

    Tuân theo sự chỉ dẫn của hệ thống mà bước vào, đi dọc theo con đường giữa dãy nhà đến một căn phòng.

    Trong căn phòng khách mang đậm dấu ấn của những năm 2000 xưa, một người đang nằm trên chiếc phản gỗ, mặt hướng về phía cửa kính trong suốt , dõi theo ánh hoàng hôn đang dần buông xuống.

    Căn phòng khá tối vì không bật đèn.

    Người ở đó có mái tóc đen dài, mặc chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình, một bên vai áo trễ xuống, lưng quay về phía cửa nơi Tuân đang đứng.

    Tuân đứng ngơ ngác một hồi.

    "Nè hệ thống, đây là ai vậy?

    Đại ca hả?"

    - Tuân thầm hỏi.

    "Đại ca...

    Không lẽ là một cô gái sao?"

    "Nè ngươi nghĩ gì vậy?

    Là đàn ông đó!

    Đến mà chào hỏi!"

    Tuân nhìn bóng dáng quen thuộc lại liên tưởng đến người chú mà cậu ở chung trọ, nhưng trong lòng nghĩ thế nhưng không dám chắc là người đó.

    Người đàn ông đang nằm đó bỗng cất tiếng - "Đến rồi à?

    Lại đây tao nói."

    Tuân chậm rãi từ từ bước đến.

    Cuối cùng, người đàn ông đó quay người lại, nhìn về phía Tuân.

    "Chú!?"

    Tuân sững người.

    "Tuân?

    Chú gì ở đây?

    Mấy nay không gặp mày đổi tính đổi nết rồi à?"

    Long nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ

    Tuân đứng đó như trời trồng.

    Không lẽ- không lẽ chú ấy không bị hút vào cái ngọc đen tuyền kia sao?- Tuân thầm nghĩ

    Anh Long như chợt nhớ ra điều gì, khẽ hỏi:

    "Mày... là cái thằng cu thuê chung nhà của tao đúng không?"

    Long hỏi với vẻ dò xét.

    Tuân thở phào nhẹ nhõm, tưởng mình nhận sai người.

    "Cháu nè!

    Chứ chú cũng bị hút vô viên ngọc đen kia hả?"

    "Lúc đó tao thấy trong nhà im quá với lại mày im lặng chả hó hé gì nên tao đi từ bếp lên, ai dè bỗng chiếc hộp sáng hừng lên rồi tao đã thấy tao quay về đây rồi."

    Long nói với vẻ lười biếng thường ngày.

    "Vậy chú có biết ta đang ở đâu không?"

    - Tuân tò mò hỏi.

    "Về những năm Hải Phòng xưa ấy mà!

    Lúc này tao cũng từng sống ở đây."

    Nảy có người nói chú là đại ca

    "không lẽ !?

    Chú... chú là giang hồ sao?"

    "Lúc trước tao từng là giang hồ rồi tao rửa tay gác kiếm đó cu!

    Mà hiện tại tao không còn là thân phận đại ca đó là do đàn em cũ gọi quen nên xưng thôi, nhưng cũng có địa vị nhất định ở đây một chút.

    Giờ quyền lực hiện tại đang được nằm trong tay tên chó chết kia."

    Long nói với giọng điệu khó chịu.

    "Vậy chú kêu cháu đến vì gì vậy?"

    "Hình như theo tao nhớ nhiệm vụ của mày là đi giao 2 ký m.a t.u.ý cho ở kĩ viện nổi tiếng lúc đó mày còn chơi m.a t.u.ý với chơi gái nữa chứ. chứ không giờ này mày phải về thông báo nhiệm vụ cho tao rồi ."

    Vẻ mặt Long rất bình thường, không có vẻ gì là cáu kỉnh cả.

    "M.a t.u.ý... giao m.a t.u.ý ư?"

    "Chứ mày nghĩ làm giang hồ mà trong sạch lắm à?"

    "Ai trong cái chốn giang hồ này mà không vấy máu vào người đâu..."

    "À mà thôi, không cần báo cáo nữa đâu."

    "Mà mày cũng ở đây đi chứ, để người bên ngoài sợ mày bị hại mất."

    "Cảm ơn chú, cháu cũng định nói vậy."
     
    Xui - Bần
    3


    Chốn giang hồ vốn dĩ là một nơi phức tạp, nơi thiện ác, chính tà lẫn lộn, tội ác ẩn sau những lớp vỏ bọc, và sự đấu đá diễn ra không ngừng.

    Liệu môi trường này có thể thay đổi một con người như thế nào?

    Tuân, sau khi chuyển đến sống chung nhà với anh Long, một kẻ có máu mặt trong giới, dường như đã chấp nhận cuộc sống an nhàn, ngày qua ngày trôi qua một cách bình lặng.

    Một buổi tối nọ, sau chầu nhậu túy lúy, Long phanh áo khoe cái bụng phệ trắng hếu, miệng cười hề hề: "Xong bữa no say rồi, tao vô nghỉ trước đây."

    Thằng đàn em mặt mày bặm trợn tên Lâm Sẹo ngâm nga: "Tối nay ta uống đầy chén rượu, sơ gan trời đầy!"

    Phong Ngọng, gã bên cạnh, quay sang khích đểu: "Anh Lâm Sẹo kể thơ hay nhể, như d.á.i trâu í, hì hì hì!"

    Lâm Sẹo nổi cáu, tán một cái vào đầu Phong Ngọng rồi chửi đổng: "Im đi thằng nghiện sĩ, nhìn như mấy thằng chích xì ke ngoài gầm cầu vậy!"

    Phong Ngọng ngước mắt nhìn vầng trăng, rồi đảo mắt xuống, buột miệng: "À mà này, trời mặt trời đỏ nhẻ hẻ?"

    "Chị Hằng đến tháng hả?"

    Lâm Sẹo nghe xong phun hết ngụm rượu vừa uống, ho sặc sụa: "Mẹ bố tổ sư nhà mày, mày hết cái để nói hả?"

    Phong Ngọng nghệt mặt ra vẻ vô tội: "Nhưng mà mày xem có phải nó đỏ pha màu không?"

    "Thôi thôi thôi, tao chịu, tao phải chồng chứ đ.é.o đâu mà mày lên hỏi!"

    Lâm Sẹo bực bội quay đi uống rượu tiếp.

    Tuân nãy giờ im lặng quan sát, lúc này mới cất tiếng: "Đây là hiện tượng trăng máu, một hiện tượng khoa học bình thường."

    Phong Ngọng tròn mắt nhìn Tuân: "Đù, tự nhiên anh Tuân thông minh đột xuất vậy?"

    "À mà thôi, ta dọn đồ đi rồi vào ngủ."

    Thế là ba người ríu rít dọn dẹp, rồi Lâm Sẹo và Phong Ngọng leo lên chiếc Dream cũ, nổ máy phóng đi.

    Tuân đóng cổng, trở vào phòng riêng và chìm vào giấc ngủ.

    Ngày hôm sau, thời tiết oi bức như đổ lửa, Long và Tuân chỉ độc chiếc áo ba lỗ mỏng manh trên người.

    Chiếc quạt máy cũ kỹ cố gắng xua đi cái nóng hầm hập trong căn nhà.

    Long nhăn nhó chửi rủa cái thời tiết khó chịu, còn Tuân thì nằm vật vờ dưới sàn nhà.

    Bỗng có tiếng gõ cửa.

    Long liếc mắt về phía cửa với vẻ mặt khó chịu, rồi cất tiếng gọi vọng ra: "Ai đó, vào đi!"

    Tuân lúc này mới ngẩng đầu lên, một dòng thông tin bất chợt hiện ra trước mắt cậu:

    Phân tích dữ liệu......

    Tên: Nguyễn Tuấn Khải

    Tuổi: 34

    Tiểu sử: ...

    Tuân thấy dòng tiểu sử dài dòng, lười biếng không muốn đọc.

    Hiện đang là kẻ thu bảo kê ở khu ăn uống và karaoke, bar, đủ lại hình thức giải trí.

    Người đàn ông mở cửa bước vào, tiến đến chỗ Long đang ngồi.

    "Đại ca, em đến báo tin."

    Long uể oải ngẩng đầu, đáp gọn lỏn, rồi vẫy tay ra hiệu: "Có chuyện gì từ từ nói, sao mà đi đứng như bị chó đuổi thế?"

    Khải cười vồn vã: "Anh, cái quán trên phố á, nay nó phản chủ anh ạ."

    Khải từ từ thuật lại toàn bộ câu chuyện cho Long nghe.

    Hóa ra, Khải cùng năm đàn em đến quán để thu phí bảo kê như thường lệ.

    Mấy chỗ quán ăn chơi, kĩ viện, quán bar, karaoke khác đều nộp phí đúng hẹn, nhưng riêng quán này đã hơn tuần nay không thấy động tĩnh gì.

    Long sai Khải cùng đàn em đến thu tiền, tiện thể anh em muốn vui vẻ gì thì cứ tự nhiên.

    Đến quán, ông chủ tỏ vẻ hối lỗi vì bận việc quên mất, mời anh em Khải vào phòng VIP.

    Hắn nói để xin lỗi vì chậm trễ, hắn sẽ bù đắp cho cả đám ăn chơi miễn phí, chỉ cần chờ hắn đi lấy tiền.

    Mười lăm phút sau, hắn trở vào, tiền đâu chẳng thấy, mà sau lưng hắn là cả chục thằng to như chó ngao Tây Tạng, tay lăm lăm dao kiếm các loại.

    Bọn chúng xông vào, nghiến cả đám Khải xuống nền nhà, vung tay đấm đá túi bụi.

    May mắn Khải nhanh chân, tung một cú đá vào tên ngao Tây Tạng gần lối ra, rồi lao ra ngoài, nhảy lên chiếc SH nổ máy chạy thẳng đến đây để báo cho Long.

    Nghe xong câu chuyện của Khải, Long thờ ơ nói: "Gọi thêm vài thằng ra dọn đống này cho tao."

    Rồi hắn nhìn sang Tuân: "Mày đi theo thằng Khải mà qua kia kêu người đến đánh."

    Tuân ngớ người: "Cháu á?"

    "Ừm, mau lên!"

    Chưa đầy mười phút sau, gần hai mươi tên đàn ông cầm ba trạc hùng hổ tiến đến gần quán.

    Hai gã bảo vệ xăm trổ đầy mình đứng ở cửa định hỏi chuyện, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị những cây ba trạc vụt thẳng vào cổ, ngã vật ra đất, tay chân co giật.

    Bên trong quán, tiếng nhạc sàn chát chúa át đi mọi âm thanh khác.

    Những cô cậu thanh niên lắc lư điên cuồng theo từng nhịp điệu.

    Trên sàn nhảy, những vũ công nữ uốn éo trong điệu múa s.e.x.y nóng bỏng.

    Thỉnh thoảng lại có vài người ném tiền lên sàn, các cô vội vã thè lưỡi liếm láp những tờ tiền rồi nhét vào áo ngực.

    Nhiều gã đàn ông tranh thủ sàm sỡ, xoa nắn n.g.ự.c, bóp mông, thậm chí còn nhét những tờ năm trăm xanh lè vào chiếc quần lọt khe của các cô.

    Trong góc tối quán là những dãy bàn bài, nhưng người đến đây không mấy ai chơi mà chỉ để tận hưởng.

    Trên bàn bày la liệt những bình rượu ngoại đắt tiền, bên cạnh là những bình khí cười được bơm vào bóng để hít.

    Những kẻ chơi "hàng" nặng đô hơn thì ngang nhiên lấy m.a t.ú.y ra hút, phê pha rồi ôm ấp những cô gái trẻ tuổi, lắc lư điên dại.

    Ở tận sâu trong góc tối, những ông già U50, U60 ôm ấp những cô em trẻ măng, tình tứ vuốt ve.

    Người ngoài nhìn vào chỉ biết lắc đầu, đúng là cảnh "sugar daddy" và "sugar baby" âu yếm nhau.

    Trên gương mặt các cô gái ấy cũng không giấu nổi vẻ lẳng lơ, gợi tình, thò tay xuống xoa h.á.n.g các ông già, khiến "chỗ đó" của họ căng phồng lên.

    Tuân lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, mùi t.ì.n.h d.ụ.c nồng nặc bao trùm không gian khiến cậu không khỏi choáng váng.

    Lúc đó, Khải bước đến chỗ DJ đang nhún nhảy theo điệu nhạc ầm ĩ, vỗ vai hắn: "Này, tắt nhạc!"

    Nhỏ DJ đang phiêu theo tiếng nhạc, bất ngờ bị vỗ vai nên quay đầu lại.

    Tiếng nhạc quá lớn khiến nhỏ không nghe rõ Khải nói gì.

    "Hả chú nói gì cơ?"

    Khải không chút kiên nhẫn, giáng cho nhỏ DJ một cái tát như trời giáng.
     
    Back
    Top Bottom