Đô Thị Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 40: Chương 40


Làm quản lý lâu năm, Tô Hướng Dương đã quen với việc lo trước nghĩ sau: “Quý Vệ Ngôn, vai diễn ngày kia của chúng ta, cậu có thể suy nghĩ trước, nếu diễn tốt, để lại ấn tượng với đạo diễn, có khi ông ấy sẽ giới thiệu cậu vào vai khác.


Nói xong, Tô Hướng Dương còn nói cho Quý Vệ Ngôn một số cách đối phó với đạo diễn, cũng như bối cảnh câu chuyện.

Quý Vệ Ngôn nghe rất nghiêm túc, rất quan tâm đến diễn xuất.

Hai năm gần đây hắn không nghe lời, sau khi tài xế trong nhà đưa hắn đến trường, hắn trèo tường ra ngoài, sau đó đi xem phim.

Những người trong phim sống một cuộc đời khác hắn, hắn cũng muốn thử những cuộc đời khác nhau.

Chính vì vậy, khi hắn bỏ nhà ra đi, đã chạy thẳng đến thành phố điện ảnh.

Nhưng khi mới đến, hắn gặp rất nhiều khó khăn, mãi đến khi gặp được Tô Hướng Dương.

Bây giờ Tô Hướng Dương lại truyền đạt tất cả kinh nghiệm cho hắn! Quý Vệ Ngôn thấy Tô Hướng Dương khá ngốc.

Rút hai trăm tệ trong túi ra, Quý Vệ Ngôn đưa cho Tô Hướng Dương.

Tô Hướng Dương ngạc nhiên: “Cậu đưa tiền cho tôi làm gì?”
Quý Vệ Ngôn nói: “Tôi ăn cơm ở nhà anh, đây là tiền ăn.


Quý Vệ Ngôn đã hỏi giá thuê phòng ở thị trấn.

Vì có thành phố điện ảnh, giá thuê nhà ở thị trấn không rẻ, một căn nhà ba phòng, thuê một phòng trong đó, không có điều hòa chỉ có một chiếc giường, cũng phải hai ba trăm tệ.

Nhà ở nông thôn thực sự thuê được với giá một trăm tệ, nhưng đó chỉ là một căn phòng khách cho thuê, không cho người thuê tự do ra vào nhà, hơn nữa những căn phòng này thường không có giường, nhà vệ sinh và bếp càng không cần nghĩ đến, người thuê phải tự sắm.

Tô Hướng Dương đã dọn dẹp một phòng cho hắn ở, các vật dụng trong nhà đều cho hắn dùng, còn chở hắn đến thành phố điện ảnh, giới thiệu công việc cho hắn!
Thực ra, nếu hắn đưa hết số tiền mình có cho Tô Hướng Dương, cũng là xứng đáng.

“Đâu cần nhiều như vậy?” Tô Hướng Dương nói.

“Đồ ăn nhanh ở thị trấn là năm tệ một phần, tôi ở nhà anh chắc chắn phải ăn hai bữa một ngày, còn sử dụng các vật dụng trong nhà anh, sau này mỗi tháng tôi sẽ đưa ba trăm tệ tiền ăn, thêm một trăm tệ tiền thuê phòng nữa.

” Quý Vệ Ngôn nói.

Lời của Quý Vệ Ngôn rất thẳng thắn, nghe có chút không biết đối nhân xử thế, Tô Hướng Dương suy nghĩ, cuối cùng mỉm cười đồng ý: “Được, vậy thì cứ như thế đi.


Anh sẽ cố gắng tìm vai diễn cho Quý Vệ Ngôn, khi Quý Vệ Ngôn có tiền! mỗi tháng bốn trăm tệ thực sự không phải là nhiều, nhận thì nhận.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 41: Chương 41


Nhận tiền, anh có thể đường đường chính chính cải thiện bữa ăn trong nhà.

Ngày kia Quý Vệ Ngôn và Tô Hướng Dương phải đi đóng vai nam sủng, ông chủ Vương bảo ngày mai bọn họ đừng đến thành phố điện ảnh, để cơ hội kiếm tiền cho người khác.

Điều này cũng rất hợp ý Tô Hướng Dương, anh dự định ngày mai đi tìm sư phụ đã dạy anh làm mộc ở kiếp trước.

Nghĩ đến đây, Tô Hướng Dương nói với Quý Vệ Ngôn: “Ngày mai tôi có việc phải ra ngoài, cậu muốn đi cùng tôi, hay tự đi dạo, hay cậu muốn ở nhà?”
Quý Vệ Ngôn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi tự đi dạo một chút.


Nghe Quý Vệ Ngôn nói vậy, Tô Hướng Dương dặn dò vài câu, bảo hắn chú ý an toàn, còn chỉ một số chỗ có thể đi dạo, nói quán phở của Mập ở thị trấn rất ngon.

Quý Vệ Ngôn lắng nghe, cảm giác kiêu ngạo trong người giảm bớt đi không ít.

Khi Tô Hướng Dương dậy sáng hôm sau, Quý Vệ Ngôn cũng đã thức, đang tập luyện trong sân, Tô Hướng Dương thấy vậy, biết chắc đối phương đang chuẩn bị cho vai nam sủng ngày mai.

Nhưng khi nhìn thấy anh, Quý Vệ Ngôn lập tức dừng lại.

“Tiểu Quý, cậu diễn rất tốt.

” Tô Hướng Dương khen ngợi: “Còn rất chăm chỉ nữa.


Trước đây Quý Vệ Ngôn rất ít được khen, nhưng từ khi vào nhà họ Tô, Tô Hướng Dương và mẹ anh luôn khen hắn đẹp trai anh tuấn, khen hắn siêng năng chăm chỉ.

Quý Vệ Ngôn làm mặt lạnh nói: “Tôi chỉ đang bắt chước nhân vật Đào Vân trong phim ‘Xuân Giang Vũ’ thôi.


Tô Hướng Dương biết “Xuân Giang Vũ” là một bộ phim, có lẽ ra mắt trong hai năm nay, nhưng anh chưa xem, không biết Đào Vân là ai: “Tôi chưa xem phim này, nhưng nhiều người bắt đầu diễn xuất đều là học theo bắt chước, cậu học theo cũng tốt.


Quý Vệ Ngôn “ừm” một tiếng, đi đến bên cạnh Tô Hướng Dương, giúp anh chuẩn bị bữa sáng.

Tối qua Tô Hướng Dương đã nấu rất nhiều cơm, sáng nay dùng cơm thừa làm cơm chiên trứng.

Anh cho thêm chút thịt nạc đã ướp muối hôm qua, còn xào thêm rau xanh.

Kết hợp đầy đủ dinh dưỡng.

Quý Vệ Ngôn ăn, không hề ngẩng đầu, dáng vẻ ăn rất ngon lành.

“Cơm chiên trứng của tôi ngon lắm sao?” Tô Hướng Dương buồn cười hỏi hắn.

Quý Vệ Ngôn gật đầu: “Đây là cơm chiên trứng ngon nhất mà tôi từng ăn.

” Trước đây nhà hắn không ăn cơm chiên trứng, để giữ gìn sức khỏe nên ăn rất nhạt.

Cơm này chiên lên, thật sự là quá ngon!
Tô Hướng Dương: “……” Cơm chiên trứng của anh rất bình thường, là kiểu bình thường nhất trong các loại bình thường, không có gì đặc biệt, Quý Vệ Ngôn lại cảm thấy ngon, có lẽ vì anh cho khá nhiều trứng, còn cho thêm thịt?
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 42: Chương 42


Anh nhớ hồi nhỏ, mẹ anh chiên cơm chiên trứng cho hai người, mẹ anh cho thêm hai quả trứng, đã bị bà nội mắng một trận.
Rất nhiều người già rất tiết kiệm trong vấn đề ăn uống, Quý Vệ Ngôn sống với ông bà nội, chắc chắn ăn uống rất đạm bạc.
Đứa nhỏ này… đúng là không dễ dàng gì.
***

Kiếp trước Tô Hướng Dương bị đột tử vì thường xuyên thức khuya, sinh hoạt không đều đặn.

Nhưng năm 18 tuổi, anh đã quen với việc đi ngủ sớm thức dậy sớm, thường ngày đều ngủ vào khoảng hơn 9 giờ, dậy vào khoảng 5-6 giờ sáng.
Ăn sáng xong cũng mới hơn 6 giờ, Tô Hướng Dương quyết định đi lên thị trấn một chuyến để mua đồ.

Trứng gà rẻ mà lại bổ dưỡng, nhà anh tiêu thụ rất nhiều, anh mua trước ba cân, còn mua thêm một con gà, sau đó nhờ chủ quầy làm sạch.
Sau này, trong chợ không bán gà sống, nhưng trong khoảng thời này trong chợ chỉ bán gà sống, nhờ người giết mổ và nhổ lông phải tốn thêm một tệ.
Mỗi lần Chu Anh Anh đều mua gà về nhà tự làm, như vậy có thể lấy được tiết gà, bà còn dùng lông gà làm cầu lông.

Thời đó, các cô gái trong thôn đều ghen tị với Tô Hướng Dương vì có một người mẹ như vậy.

Thỉnh thoảng bọn họ còn tự tích những sợi lông gà đẹp mang đến nhờ Chu Anh Anh làm giúp.
Nhưng thực ra Tô Hướng Dương không thích chơi cầu lông, ngược lại Chu Anh Anh lại rất hay chơi.
Tô Hướng Dương mang gà và trứng về nhà, vừa đến cửa đã gặp thím nhỏ của mình.
Đúng như anh ấy dự đoán, thím nhỏ của anh vừa mở miệng đã nói lời chua ngoa: “Ồ, nợ nần thì chất đống mà còn ăn gà…”

Tô Hướng Dương liếc nhìn bà ta một cái, không thèm nói chuyện, lấy chìa khóa mở cửa.
Ông bà của Tô Hướng Dương có hai người con trai và ba người con gái, tổng cộng năm người con.
Vì sức khỏe của ông nội Tô Hướng Dương không tốt, gia đình rất nghèo, nên cha của Tô Hướng Dương mãi không lấy được vợ.

Cuối cùng, ngược lại là chú của Tô Hướng Dương nhờ miệng lưỡi mà lấy được thím nhỏ.
Dĩ nhiên, điều kiện của thím nhỏ cũng không tốt, bà ta rất gầy, chiều cao chưa đến 1m5, nổi tiếng là không biết ăn nói.
Chú của Tô Hướng Dương lấy vợ trước, tiêu hết tiền tích góp của ông bà nội.
Nếu cha của Tô Hướng Dương chỉ là một người làm nông, ông ấy có thể sẽ không có cơ hội lấy vợ.

May mắn là cha của Tô Hướng Dương rất lanh lợi.
Mặc dù đã vào thập niên 1980, nhưng mua đồ vẫn cần phải dùng phiếu.

Cha của Tô Hướng Dương ở quê thu mua trứng gà, cùng người ta chèo thuyền hai ngày một đêm lên tỉnh để đổi phiếu lương thực, sau đó dùng phiếu lương thực mua gạo giá rẻ rồi mang về bán lại…
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 43: Chương 43


Ban đầu kiếm được một ít, sau đó từ từ kiếm được nhiều hơn, đến khi không cần dùng phiếu mua đồ nữa, ông ấy liền thu mua đồ mang lên tỉnh bán thẳng.
Chu Anh Anh là vợ chưa cưới của người cùng hợp tác với ông ấy trước đó.
Ở quê, có tục lệ là định hôn sớm, khi Chu Anh Anh còn nhỏ đã được đính hôn với anh họ.

Kết quả khi lớn lên, nhà nước ra chính sách ngăn cấm kết hôn cận huyết.
Chu Anh Anh và anh họ không có tình cảm nam nữ, giải trừ hôn ước nhưng vẫn là anh em họ thân thiết.
Khi đó, Chu Anh Anh vừa học may, máy may bị hỏng, ở địa phương không có chỗ sửa, nên đành đi theo anh họ lên tỉnh sửa, nhờ đó mà quen biết cha của Tô Hướng Dương, sau đó hai người đến với nhau.
Chu Anh Anh lúc trẻ, ở quê cũng được coi là một tiểu mỹ nhân, bà còn nhỏ hơn cha của Tô Hướng Dương tám tuổi.

Sau khi kết hôn, cha của Tô Hướng Dương rất tốt với bà.
Nhưng Chu Anh Anh cùng các chị em dâu và mẹ chồng lại không hòa hợp.
Thím nhỏ của Tô Hướng Dương có lẽ vì cảm thấy mọi mặt của Chu Anh Anh đều hơn mình, nên rất khó chịu với Chu Anh Anh, suốt ngày đối đầu với bà.
Còn bà nội của Tô Hướng Dương… vốn dĩ bà cụ đã thương con trai út hơn.

Sau khi chú của Tô Hướng Dương kết hôn, cha của Tô Hướng Dương kiếm được tiền không chịu đưa cho mẹ, nói là để tự dành dụm tiền cưới vợ, nên bà cụ càng không thích cha của Tô Hướng Dương.
Con trai của mình còn không thích, thì làm sao có thể thích đứa con dâu như Chu Anh Anh!
Sau khi cha của Tô Hướng Dương qua đời, bà cụ càng hoàn toàn phớt lờ Chu Anh Anh.

Khi Chu Anh Anh ở cữ, đều là mẹ của bà đến chăm sóc.

Khi Tô Hướng Dương còn nhỏ, nếu Chu Anh Anh đi làm, bà sẽ đưa anh đến nhà mẹ đẻ, đôi khi ông nội Tô Hướng Dương cũng có chăm sóc.

Dù thế nào thì bà nội cũng không quan tâm đến anh, sau khi ông nội qua đời, bà cụ càng lạnh nhạt với anh hơn.
Tuy là vậy, bà nội chỉ lạnh nhạt, cũng không nhằm vào hai mẹ con bọn họ.

Thím nhỏ của Tô Hướng Dương thì khác, sau khi cha của Tô Hướng Dương qua đời, bà ta yên lặng một thời gian, sau đó lại càng quá quắt hơn.
Thím nhỏ của Tô Hướng Dương tên là Lữ Nhị Lôi.

Điều kiện của bà ta không bằng Chu Anh Anh, con trai của bà ta tên là Tô Giai Cường, dáng người thấp bé, thành tích học tập kém, mọi mặt đều không bằng Tô Hướng Dương, không nói đến những chuyện này.

Vì tiếc tiền, trước đây điều kiện sống của nhà bà ta cũng không bằng Chu Anh Anh.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 44: Chương 44


Đối mặt với tình cảnh này, làm sao Lữ Nhị Lôi có thể không khó chịu? Bà ta thường xuyên tìm cớ gây sự với Chu Anh Anh, còn luôn nói xấu bà khắp nơi.

Hai năm qua, cuộc sống của Chu Anh Anh và Tô Hướng Dương không tốt, bà ta mới cảm thấy vui, nhưng vẫn luôn để ý đến hai mẹ con bọn họ, nếu thấy hai mẹ con ăn gì ngon, bà ta sẽ đi lan truyền khắp nơi, nói Chu Anh Anh tiêu xài hoang phí, nợ nần còn chưa trả mà lại sống sung sướng.

Thực ra, mọi người trong thôn đều quen biết nhau, lời bà ta nói không mấy ai để ý, nhưng cách bà ta làm khiến người ta cảm thấy rất phiền phức, giống y như một con ruồi luôn kêu vo ve.

“Nhà tao không mắc nợ, một tuần mới ăn thịt một lần, nhà mày thì sao, ba ngày hai bữa đều ăn thịt…” Lữ Nhị Lôi nói nói không ngừng, còn liếc nhìn Tô Hướng Dương, thấy đối phương không để ý đến mình, liền tức giận.

“Tao nói chuyện với mày, mày có nghe không? Mày đúng là…”

Lữ Nhị Lôi lải nhải nói tiếng địa phương, nói một tràng dài, ý là Tô Hướng Dương kiêu căng không giáo dục không thèm nói năng với người lớn.

“Bà là ai mà đứng chặn cửa nhà người ta nói nói không ngừng vậy!” Một giọng nói đột nhiên vang lên, sau đó Quý Vệ Ngôn từ cửa bước ra, trừng mắt nhìn Lữ Nhị Lôi: “Bà nói nhiều thật sự!”
Quý Vệ Ngôn rất tuấn tú, nhưng khi hắn trừng mắt nhìn người khác thì lại rất đáng sợ, hơn nữa hắn còn để đầu trọc…
Lữ Nhị Lôi bị dọa sợ, sau đó nhìn thấy hai người già bên cạnh Quý Vệ Ngôn, liền nói: “Bác trai, bác gái, hai người mau xem, Tô Hướng Dương dẫn lưu manh đầu trọc về nhà! Nó suốt ngày ở cùng đám lưu manh, không biết đang làm gì.


Tô Hướng Dương không biết nói gì, anh cũng không quan tâm đến Lữ Nhị Lôi, mà chỉ giải thích với ông bà: “Quý Vệ Ngôn là người cháu quen lúc đi đóng phim, bây giờ đang thuê phòng ở nhà cháu, trả tiền nhờ cháu nấu ăn giúp.

Cậu ấy không phải lưu manh, cạo đầu là để đóng phim, thím nhỏ mới sáng sớm đã đứng ở cửa nhà cháu mắng cháu, cậu ấy thấy không chịu nổi nên giúp cháu nói một câu.


Ông Đường nghe vậy, liền nói với Lữ Nhị Lôi: “Cô đừng suốt ngày nói bậy nữa, có thời gian thì lo cho con trai mình đi, Giai Cường hai mươi tuổi rồi, cũng không đi làm, suốt ngày chơi game.


Lữ Nhị Lôi lập tức im lặng.

Tô Giai Cường không phải đứa trẻ hư, chỉ là giống như những đứa trẻ khác trong thôn, học xong cấp hai thì không học nữa.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 45: Chương 45


Người khác không học tiếp thì đi làm, nhưng Tô Giai Cường thừa hưởng chiều cao của mẹ, lớn hơn Tô Hướng Dương hai tuổi mà chỉ cao đến vai Tô Hướng Dương, vừa đủ 1m6, lại còn rất gầy… các nhà máy trong vùng không tuyển anh ta.

Thực ra Tô Giai Cường cũng đi làm diễn viên quần chúng, nhưng trong nhà không có gánh nặng, kiếm được vài chục tệ thì lại đi chơi game, tiêu hết tiền rồi lại đi kiếm tiếp, bạn bè của anh ta cũng như vậy.

Kiếp trước, trước khi Tô Hướng Dương qua đời, đã nhiều năm anh không về quê, chỉ nghe tin tức từ đồng hương, ví dụ như Tô Giai Cường vẫn chưa kết hôn, làm bảo vệ ở khu dân cư, đi làm thì nhàn rỗi, tan ca thì chơi game.

Những chuyện này không liên quan nhiều đến anh, nhưng Quý Vệ Ngôn giúp anh nói chuyện, anh rất vui.

Vào nhà đóng cửa lại, Tô Hướng Dương bắt đầu làm gà, hỏi Quý Vệ Ngôn muốn ăn gà kho hay gà luộc.

Quý Vệ Ngôn không chút do dự: “Gà kho!”
Tô Hướng Dương nói: “Còn sớm, cậu giúp tôi nhóm lửa, tôi nấu bằng bếp củi.


Nhà anh có bếp ga, nhưng nồi trên bếp nhỏ, nguyên con gà thì nấu trên bếp củi vẫn tốt hơn.

Chặt gà ra, xào sơ, sau đó bắt đầu kho, sau đó hầm trên bếp, Tô Hướng Dương nói với Quý Vệ Ngôn: “Tôi phải ra ngoài, cậu có lên thị trấn không? Nếu đi thì đi cùng, nếu ở nhà thì… gà đã nấu xong rồi, buổi trưa cậu nấu cơm là ăn được.


“Tôi đi lên thị trấn dạo.

” Quý Vệ Ngôn nói.

Tô Hướng Dương chở Quý Vệ Ngôn, mất mười lăm phút lên đến thị trấn, nhìn đồng hồ mới hơn 9 giờ.

Dậy sớm thì một buổi sáng thực sự rất dài!
Quý Vệ Ngôn đi dạo phố, Tô Hướng Dương thì đạp xe đến điểm hẹn.

Thầy của anh ở kiếp trước là Lục Kim Quý, là người địa phương, sống ở thôn gần thành phố điện ảnh.

Lục Kim Quý là thợ mộc truyền thống, người dân địa phương kết hôn cần có bàn tám tiên và ghế dài, trước đây ông ấy làm nhiều nhất là những món này.

Cho đến vài năm trước, một đoàn phim nhờ ông ấy làm vài chiếc ghế thái sư, ông ấy thấy không khó liền làm, kết quả là mở ra một lĩnh vực kinh doanh mới.

Kiếp trước, ban đầu Tô Hướng Dương đến phụ việc cho ông, ông xem xét rồi trả tiền, sau đó đi theo ông, hoặc độc lập làm đạo cụ cho các đoàn phim, ví dụ như bức tường gạch ngói thực ra là thợ mộc làm rồi sơn, áo giáp vũ khí cũng nhiều cái là thợ mộc làm.

Sau đó… một sư huynh của Tô Hướng Dương tiếp xúc với đạo cụ nhiều rồi, còn mở nhà xưởng chuyên làm các loại rau củ quả giả đến cả gà vịt cá.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 46


Trong ngành này, còn có người làm nhiều đạo cụ rồi cho đoàn phim thuê, chuyên làm kinh doanh cho thuê đạo cụ.

Kiếp trước Tô Hướng Dương làm trong giới giải trí nhiều năm, diễn xuất vẫn bình thường, không có hậu thuẫn… Anh biết kiếm tiền bằng diễn xuất không dễ dàng.

So với làm diễn viên quần chúng, có lẽ làm đạo cụ kiếm được nhiều tiền hơn, công việc này anh có thể làm giống như kiếp trước, tranh thủ lúc không đóng phim đi làm thêm!

Khi tiếp xúc với một số đoàn phim, anh còn có thể nhận việc rồi chuyển cho người khác làm để kiếm tiền hoa hồng trung gian.

Dù sao đi nữa, số nợ mấy vạn tệ của gia đình, phải kiếm tiền trả trước.

Chỉ khi xóa hết nợ, mẹ anh mới đồng ý không làm ca đêm, và chỉ khi nợ nần xong xuôi, anh mới có thể nghĩ đến kế hoạch tiếp theo.

Tay nghề của Lục Kim Quý rất giỏi, nhưng không phải là người chăm chỉ, ngược lại rất thích nói chuyện tán gẫu.

Mỗi buổi sáng, ông đều lên thị trấn uống trà sớm và trò chuyện, sau đó tìm một quán ăn sáng, tiện thể uống rượu, tán gẫu, đến gần trưa mới về nhà.

Khi Tô Hướng Dương đến, ông vừa ăn sáng xong về nhà, đúng lúc bị người của đoàn phim chặn lại.

***

“Sư phụ Lục, chúng tôi đang có việc gấp, ông có thể giúp chúng tôi được không?” Tổ trưởng của tổ đạo cụ của đoàn phim 《Tuyết Trung Kiếm》 nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, vẻ mặt lo lắng, muốn nhờ ông quay lại giúp sửa đạo cụ.

《Tuyết Trung Kiếm》 là một đoàn phim võ hiệp, kịch bản được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn võ hiệp nổi tiếng Liên Hân.

Bộ phim này đã từng được làm một lần trước đó, lần này là phiên bản thứ hai, cho nên áp lực cũng không nhỏ, cần phải quay thật tốt, cố gắng tôn trọng nguyên tác.

Để quay tốt, yêu cầu về mặt đạo cụ cũng rất cao.

Trong tiểu thuyết 《Tuyết Trung Kiếm》, nhân vật chính xuất hiện đã bị giết cả gia đình, y được người tự xưng là bằng hữu của cha mình đưa về nhà chăm sóc, kết quả y vô tình phát hiện người này lại chính là kẻ thù của mình.

Y giả vờ không biết gì, còn nói sẽ dẫn đối phương đi tìm bí kíp võ công của gia tộc mình, kết quả là điều khiển xe ngựa lao xuống vách núi…

Nhân vật chính đã chuẩn bị sẵn, khi xe ngựa rơi xuống, y nắm lấy một cành cây mọc trên vách núi, sống sót, còn kẻ thù thì rơi xuống vực cùng với xe ngựa, chết không toàn vẹn.

Đoàn phim đã chuẩn bị một chiếc xe ngựa để quay cảnh này, nhưng trong quá trình quay, xe ngựa bị hỏng khá nghiêm trọng.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 47


Tiến độ quay phim không thể trì hoãn, sau khi hỏi thăm mọi người, bọn họ tìm đến Lục Kim Quý nổi tiếng về chế tạo đạo cụ cho phim cổ trang, muốn nhờ ông giúp sửa xe ngựa.

“Công việc của tôi bận lắm rồi, thực sự không có thời gian.” Lục Kim Quý nói.

Nếu Lục Kim Quý trẻ hơn, có thể sẽ rất nhiệt tình.

Nhưng ông đã hơn năm mươi tuổi, vợ mất từ sớm, con gái duy nhất cũng đã lấy chồng cách đây mười năm.

Vốn ông đã có tiền tiết kiệm, hiện nay kiếm thêm tiền lại càng dễ dàng, nên không muốn phải làm việc quá nhiều chỉ vì chút tiền.

Tổ trưởng tổ đạo cụ liên tục thỉnh cầu: “Sư phụ Lục, xin ông giúp…”

“Tôi thực sự không có thời gian…” Lục Kim Quý nói.

“Sư phụ Lục, làm ơn giúp tôi!” Tổ trưởng tổ đạo cụ nhìn Lục Kim Quý, dáng vẻ tội nghiệp đáng thương, tựa như muốn khóc đến nơi: “Tôi không tìm được người nào giúp hết, nếu xe ngựa không sửa được, có thể tôi sẽ bị sa thải.”

Tổ trưởng tổ đạo cụ là một người đàn ông to lớn vùng Đông Bắc, cố tình lại làm ra vẻ mặt như vậy trông rất buồn cười.

Nhưng Lục Kim Quý lại rất dễ xiêu lòng: “Được rồi… tôi sẽ đi xem thử.”

Sư phụ của anh vẫn dễ mềm lòng như vậy, Tô Hướng Dương mỉm cười bước tới, dùng phương ngữ nói với Lục Kim Quý: “Chú Lục, chú muốn đi đoàn phim ạ? Cho cháu đi cùng được không? Cháu có thể giúp chú một tay.”

Lục Kim Quý ngơ ngác nhìn Tô Hướng Dương: “…Cháu là ai?”

Tô Hướng Dương tiếp tục nói: “Chú Lục, cháu là Tô Hướng Dương, ở thôn Cao Địa, hồi nhỏ cháu hay đến nhà chú chơi, chú còn khắc cho cháu một vài món đồ chơi… Chú không nhớ sao?”

Tất nhiên Lục Kim Quý không nhớ.

Vợ Lục Kim Quý mất sớm, không ai quản, ông sống càng thoải mái hơn, lại có một nghề thủ công kiếm được kha khá, nên ngày xưa lũ trẻ trong làng thường đến nhà ông chơi, xin kẹo.

Sau khi con gái ông đi lấy chồng, ông sống một mình, buồn bã cô đơn, không chỉ nhận hai học trò, mà đôi khi còn khắc hình các con động vật tặng cho đám trẻ đến chơi.

Có lẽ người này từng đến chơi, nhưng cụ thể là ai… Lục Kim Quý có chút mù mặt, ông không nhớ nổi tên ai, hoàn toàn không nhận ra.

Nhưng Lục Kim Quý thích khoe khoang, cũng thích giữ thể diện, hơn nữa điều quan trọng nhất là trông Tô Hướng Dương trẻ trung ngoan ngoãn, lại là người địa phương, nên ông không nghi ngờ lời nói của Tô Hướng Dương.

Lục Kim Quý nói: “Có chút ấn tượng, cháu muốn đi xem đoàn phim thì đi cùng chú, nhưng đến nơi không được chạy lung tung, phải ở cạnh chú. Giúp đỡ thì không cần, trẻ con biết gì mà giúp.”
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 48


“Cảm ơn chú Lục!” Tô Hướng Dương cười nói.

Anh hiểu rất rõ sư phụ của mình, trước khi đến đã biết sẽ dễ dàng lấy được sự tin tưởng của ông, bây giờ không chỉ nói chuyện được với thầy, còn có thể cùng đi đến đoàn phim 《Tuyết Trung Kiếm》, đúng là còn hơn cả tuyệt vời.

Anh nhớ bộ phim này khá hot, cần rất nhiều diễn viên, có thể tìm được một vai phù hợp cho Quý Vệ Ngôn.

Tô Hướng Dương chủ động giúp Lục Kim Quý thu dọn đồ đạc.

Ban đầu Lục Kim Quý lo Tô Hướng Dương cầm nhầm đồ, nhưng Tô Hướng Dương lấy toàn những dụng cụ cần thiết…

Lục Kim Quý ngơ ngác xoa xoa đầu mình.

Sao ông lại không nhớ được đứa trẻ này nhỉ?

Nhưng đứa trẻ này chắc chắn thường xuyên đến chơi, nhìn xem, quen thuộc với đồ đạc trong nhà ông như thế cơ mà!

Lục Kim Quý đồng ý đi đến đoàn phim, tổ trưởng tổ đạo cụ rất vui, còn việc Tô Hướng Dương đi cùng… anh ta cũng rất hoan nghênh.

Anh ta không hiểu phương ngữ, không biết Tô Hướng Dương và Lục Kim Quý nói gì, nhưng nhìn cách Tô Hướng Dương thu dọn đồ đạc, rõ ràng rất quen thuộc với đồ trong nhà sư phụ Lục, nên anh ta coi Tô Hướng Dương là học trò nhỏ của Lục Kim Quý.

Có thêm người đi chung, làm việc nhanh hơn, tốt quá trời!

Đoàn phim 《Tuyết Trung Kiếm》 đã xây dựng một ngôi nhà trong núi gần đó để làm địa điểm quay phim, chiếc xe ngựa bị hỏng đang ở đó.

Hôm nay không có cảnh quay ở đây, nên khi bọn họ tới không có ai.

Lục Kim Quý nghĩ Tô Hướng Dương đi theo để xem quay phim, sợ Tô Hướng Dương thất vọng, liền nói: “Hôm nay không quay phim, cháu có muốn về không? Cháu có thể tới thành phố điện ảnh xem.”

Tô Hướng Dương nói: “Không sao đâu chú Lục, cháu đã nói là sẽ giúp chú mà!”

Lục Kim Quý luôn thích trẻ con, vui vẻ nói: “Được rồi, vậy cháu đứng bên cạnh xem nhé.”

Tô Hướng Dương gọi một tiếng chú Lục, làm Lục Kim Quý rất vui, nhưng khi nhìn thấy chiếc xe ngựa bị hỏng, ông lại buồn rầu.

Xe ngựa này bị hỏng khá nặng, rất nhiều chỗ phải thay gỗ mới, sửa xong phải mất rất nhiều công sức, một mình ông làm ít nhất phải mất mười mấy tiếng, chưa kể sơn lại!

Tổ trưởng tổ đạo cụ thấy mặt Lục Kim Quý có chút không dễ nhìn, vội lấy ra một xấp tiền đưa cho Lục Kim Quý: “Sư phụ Lục, đây là hai ngàn tệ, phiền ông giúp tôi sửa chiếc xe này!”

Lục Kim Quý không thể từ chối, đành thở dài bắt đầu sửa.

May mắn là đoàn phim đã chuẩn bị đầy đủ gỗ, ông cũng mang đủ dụng cụ, hôm nay nếu bận rộn đến nửa đêm, có thể sẽ sửa xong.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 49


Nghĩ đến việc hôm nay không biết mấy giờ mới được về nhà, ngủ muộn ngày mai thức dậy có thể sẽ bị đau đầu, Lục Kim Quý cảm thấy cuộc sống này thật là nhàm chán vô vị.

Tô Hướng Dương đoán được suy nghĩ của sư phụ mình.

Sư phụ anh vốn không thích làm việc, chỉ muốn nghỉ hưu, sau khi nhận lương hưu ở tuổi sáu mươi, ông không chịu làm việc nữa, để tránh những người đến nhờ giúp đỡ, còn chạy đến nhà con gái sống, hàng ngày giúp con gái chăm sóc cháu.

Cho nên… anh sẽ giúp sư phụ mình sửa chiếc xe ngựa này nhanh hơn.

Loại xe ngựa này, kiếp trước Tô Hướng Dương không chỉ sửa mà còn tự làm, anh nghiên cứu một chút, sau đó lấy một tấm gỗ bắt đầu làm việc.

“Này, cháu…” Lục Kim Quý muốn ngăn lại, nhưng thấy Tô Hướng Dương làm có vẻ rất bài bản, liền sững sờ.

Tô Hướng Dương nói: “Chú Lục, trước đây cháu có học từ chú, cháu có thể làm theo mấy tấm ván này.”

Anh chỉ vào mấy mảnh vỡ của xe ngựa.

“Vậy cháu thử đi.” Lục Kim Quý suy nghĩ một chút, cũng đồng ý, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Tô Hướng Dương.

Kết quả là Tô Hướng Dương thực sự biết làm, không chỉ biết mà còn làm rất nhanh, nhanh hơn ông nhiều.

Lục Kim Quý: …

Tô Hướng Dương giả vờ như không để ý đến sự ngạc nhiên của Lục Kim Quý.

Sư phụ anh làm việc rất cẩn thận, nhưng anh thì khác, anh làm việc rất nhanh!

Hơn nữa, dù kiếp trước vì mất tập trung mà bị thương ở tay, nhưng khi tâm trạng không tốt, anh vẫn dùng bàn tay lành lặn điêu khắc những món đồ nhỏ, kỹ năng không hề mai một.

Tô Hướng Dương bắt đầu giúp làm các bộ phận đơn giản, dần dần, anh bắt đầu làm các bộ phận phức tạp hơn, thậm chí còn điêu khắc hoa văn đơn giản.

Đúng vậy, chiếc xe ngựa này rất sang trọng, dù sao theo thiết lập trong truyện, vai phản diện bị nhân vật chính gài bẫy rất giàu có.

“Trước đây cháu từng học? Học với ai?” Lục Kim Quý càng ngạc nhiên hơn.

Tô Hướng Dương nói: “Học từ chú chứ ai! Cháu thường xuyên xem chú làm, về nhà tự luyện.”

Lục Kim Quý lại bắt đầu nghi ngờ bản thân— có phải căn bệnh mù mặt của ông nghiêm trọng hơn rồi không? Ông hoàn toàn không nhớ đứa trẻ này!

Nhưng chỉ cần nhìn cách làm việc, học hỏi nhanh như vậy, đứa trẻ này chắc chắn là một thiên tài!

Lục Kim Quý không nhịn được mà nói: “Cháu tên gì? Cháu có muốn làm học trò của chú không?”

Tô Hướng mượn đà nói: “Sư phụ, con là Tô Hướng Dương!”

Sợ Lục Kim Quý không nhớ tên mình, Tô Hướng Dương còn viết tên mình ra cho Lục Kim Quý xem.
 
Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần Chúng
Chương 50


“Được, sư phụ sẽ nhớ.” Lục Kim Quý lẩm bẩm tên Tô Hướng Dương vài lần.

Tô Hướng Dương lại nói: “Sư phụ, ngày mai con sẽ mang đồ đến bái sư.” Ở đây muốn học một nghề, phải tặng lễ vật, sau đó mỗi năm còn phải đến nhà sư phụ chúc Tết, hai người coi như là người thân.

Lục Kim Quý nhận một học trò, tâm trạng rất tốt, làm việc nhanh hơn hẳn.

Về phần Tô Hướng Dương, sửa xe ngựa không khó, anh thực sự làm được tất cả, nhưng gặp phải những phần khó, vẫn sẽ hỏi ý kiến Lục Kim Quý rồi mới làm.

Cho nên, Lục Kim Quý phát hiện học trò nhỏ của mình học rất nhanh!

Đây chắc chắn là một thiên tài!

Tất nhiên vui nhất vẫn là tổ đạo cụ.

Xe ngựa sắp sửa xong trong hôm nay, hai ngàn tệ thật sự đáng giá!

Trong lúc Tô Hướng Dương và Lục Kim Quý bận rộn, ở một bên khác, Quý Vệ Ngôn đang ngồi trước cửa nhà thổ ở trung tâm thị trấn.

Ban ngày, nhà thổ rất ít người, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người ra vào, hắn lặng lẽ nhìn bọn họ, đồng thời tưởng tượng các cảnh trong phủ công chúa thời Hán.

Cha hắn yêu cầu rất nghiêm khắc, khi còn nhỏ hắn học rất nhiều kiến thức, nên hiểu khá rõ lịch sử thời Hán.

Trong thời đại đó, một nam sủng vì lý do gì mà vào phủ công chúa, khi đối mặt với công chúa sẽ có thái độ thế nào? Sẽ có biểu cảm gì?

Chắc chắn là nịnh nọt lấy lòng, trước đây bên cạnh hắn cũng có người muốn nịnh nọt hắn, bọn ghọ có biểu cảm thế nào?

Người trong nhà thổ này, chắc chắn sẽ lấy lòng khách, biểu cảm của họ thế nào?

Còn trong các bộ phim hắn đã xem, cũng có những nhân vật tương tự, biểu cảm của bọn họ…



Quý Vệ Ngôn từng bị giám sát mọi thời gian, đặc biệt khi cha anh còn sống, khi đó chỉ cần không đi học, hắn gần như luôn ở dưới mí mắt của cha.

Ngay cả khi đi học… cha hắn có quan hệ rất tốt với giáo viên, hàng ngày đều liên lạc, mọi chuyện xảy ra ở trường hắn, cha đều biết.

Khi đó hắn luôn cảm thấy rất ngột ngạt, chỉ có buổi tối nằm trên giường, tưởng tượng mình không phải là Quý Vệ Ngôn mà là người khác, mới cảm thấy có chút vui vẻ.

Bây giờ đóng phim, chẳng phải là tưởng tượng mình trở thành người khác sao?

Còn biểu cảm, học người khác là được.

Nghĩ kỹ, nếu hắn trở thành minh tinh, mẹ cũng không thể bắt hắn về! Một minh tinh đột nhiên mất tích, mọi người chắc chắn sẽ cảm thấy không đúng!

***

Đoàn làm phim của bộ 《Tuyết Trung Kiếm》 muốn điêu khắc một số chi tiết trên chiếc xe ngựa, nên sẽ tốn khá nhiều thời gian.
 
Back
Top Dưới